Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 54 bài ] 

Tam cứu nhân duyên - Tiểu Thanh

 
Có bài mới 24.03.2013, 12:22
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.09.2012, 19:43
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 2416
Được thanks: 11409 lần
Điểm: 17.04
Có bài mới [Xuyên không] Tam cứu nhân duyên - Tiểu Thanh - Điểm: 12
Tam cứu nhân duyên – 三救姻缘

Tạm dịch: Ba lần cứu mạng

Tác giả: Tiếu Thanh

Thể loại: Xuyên không

Độ dài: 37 chương + 2 ngoại truyện

Dịch: Quicktrans

Edit: Mạc Tiếu


Cám ơn nàng Mạc Tiếu đã edit truyện này.

Nguồn http://tukhidonglai.wordpress.com/2012/ ... %E1%BB%AD/

Tiến độ edit: Sắp xong

Giới thiệu:

Một cô nàng luôn luôn thất bại, cả trong công việc lẫn tình yêu, bất ngờ xuyên không, điểm đến là trên đống gạch vụn của một nhà lao đã sập.

Một bàn tay nhuốm máu tươi vươn ra từ dưới đống đổ nát, bắt lấy cổ chân nàng, cũng làm thay đổi số mệnh của nàng.

Từ đó về sau, nàng bắt đầu lại cuộc sống giữa nơi xa lạ, tìm kiếm vị trí cho bản thân, hoàn thành lý tưởng của chính mình, cũng một mực tìm kiếm người nắm giữ trái tim.

——— ————

Lời edit giả:

1) độc giả đừng mong chờ mỹ nam mỹ nữ, bọn họ đều là những người không hoàn thiện. Nữ chính không đẹp, nàng tướng mạo cùng tính cách đều bình thường, thậm chí có chút quái đản. Nam chính là mỹ nam siêu cấp nhưng tàn phế, mềm mà không yếu, yêu nữ chính hơn cả mạng sống của mình.

2) truyện hay, đọc đi

——— ————

Mở đầu

Edit: Tử khí đông lai


Rạng sáng, chưa đến 6 giờ, đứng trong căn phòng trên tầng 16, từ cửa sổ hành lang nhìn ra ngoài, thành thị nhà cửa san sát, chìm trong sắc xám mù mịt, không gian vang vọng hàng loạt âm thanh chát chúa khó chịu đập liên hồi vào tận óc…….

A?! Tiếng động này là từ đâu ra?! Ta cảm thấy cả người chao đảo, chân đứng không vững, nhìn ra xa thì thấy mặt đất trồi lên sụt xuống như một cơn sóng biển khổng lồ, những nơi cơn sóng đó quét qua nhà cửa đều tan thành tro bụi! Di động trong  tay rơi bộp xuống đất, tôi giật mình hoảng hốt, là động đất!

Ta xoay người định chạy, rồi lại đứng sững lại, 16 tầng a! Cho dù ta có mọc cánh cũng không bay thoát được! Suy nghĩ trong đầu cực kì rối loạn, thắt lại thành một mớ bòng bong, chẳng lẽ ta sắp chết sao? Tiếng ầm ầm càng lúc càng lớn, hai chân ta đã run rẩy mãnh liệt, toàn thân toát mồ hôi lạnh.

Đột nhiên mọi âm thanh quanh ta im bặt, ta thấy như mình đang gặp ảo giác, một cột sáng rực rỡ từ đâu chiếu tới, rọi thẳng vào người ta. Ta giống như người bị mộng du, đôi chân run rẩy bước từng bước về phía trước, tới đứng bên trong cột sáng.

Trong cột sáng vô cùng ấm áp, vừa an bình vừa tĩnh tại, tràn ngập yêu thương cùng chấp nhận. Không một tiếng động nhỏ, nhưng lại như tràn ngập một thứ âm nhạc vô hình. Ta cảm thấy toàn thân thả lỏng, từng sự kiện trong đời cứ lần lượt tái diễn trong đầu, cái gì quan trọng, cái gì không….. Chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi lại hoàn toàn sáng tỏ…. Ta nhắm mắt lại, đây chính là chết sao? Cũng tốt……..

Ta vốn cảm thấy cuộc sống đã không còn hứng thú rồi.

Một tháng trước, ta bị lãnh sự quán Mỹ từ chối. Cuối cùng, cho tới một ngày trước, người yêu chính thức vứt bỏ ta, bởi vì hắn xin được visa đi Mỹ.

Suốt một đêm ta không thể chợp mắt nổi, chốc chốc lại mở di động chờ hắn gọi tới, đợi mãi cũng không thấy, cảm giác tự ti cùng kiêu ngạo lại tràn ngập trong tâm trí. Có lúc ta nghĩ muốn quên hắn, người như thế có chỗ nào tốt đâu?! Nhưng có lúc lại muốn kêu khóc om sòm với hắn, chỉ cần hắn quay lại mà thôi!

Rạng sáng lúc 5 giờ, ta thật sự phát điên đến nơi, quyết định phải đi ra ngoại thành một ngày, cho dù không có tác dụng gì, ta vẫn muốn chạy tới chỗ hắn loạn lên một trận, ngày sau nhớ lại thực sự là mất mặt.

Ta bật đèn, quơ vội vài món đồ ăn ném vào trong ba lô, quấn một chiếc khăn lông cừu đen trên cổ, mặc một chiếc áo lông đen, đến cả bao tay cũng màu đen noort, ta cầm ví  tiền bỏ vào trong túi, lấy di động, khoác ba lô lên vai, khi đi qua trước tấm gương trước cửa nhà, ta đảo mắt nhìn qua rồi giật mình, người trong gương vì thức đêm mà khuôn mặt hốc hác, phờ phạc, tuy mới 22 tuổi nhưng chẳng khác nào một bà chị 30, quần áo một màu đen u ám, giống như tâm trạng ta lúc này.

Đi ra cửa, ta ấn thang máy. Thở dài một hơi chán chường, còn chưa đến 6 giờ sáng, đi đường sẽ không bị tắc xe. Trong lòng nghĩ nên đi đến đâu, Hương Sơn, hồ Đạo Hương, hay lên chùa Phật Nằm?

……………..

Giây tiếp theo, ta thấy mình đứng trong luồng sáng rực rỡ……..

Cứ như vậy mà rời đi cũng tốt. Không sợ hãi, không bi thương, cũng không có khoái hoạt,….. Nhưng ta lại có cảm giác không cam  tâm, là sao đây? Mất đi tình yêu sao? Hay không có được tình yêu? Hay chính là không có yêu? Thân thể ta trôi nổi lập lờ giữa không trung, thứ cảm giác không cam tâm trở thành một loại lực hút, khiến cho sự ngạo mạn của ta dần dần tiêu biến.

Không biết đã qua bao lâu, có lẽ là một giây, có lẽ là vĩnh viễn, cho đến khi chân của ta chạm tới mặt đất cứng gập ghềnh, ta mới tự động bước đi từng bước, cũng từng bước tiến vào số mệnh đã được định sẵn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocthuybachdang về bài viết trên: Apple-13, Heo♥LoveLy, Hạnh Shim, TieuMaMa, chick3n, crytal.lotus, kem_1010, Đoàn Chibh
     

Có bài mới 24.03.2013, 12:23
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.09.2012, 19:43
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 2416
Được thanks: 11409 lần
Điểm: 17.04
Có bài mới Re: (Xuyên không) Tam cứu nhân duyên- Tiểu Thanh - Điểm: 11
Phế tích

Edit: Tử khí đông lai


Âm thanh dữ dội lại đập vào màng nhĩ, so với lúc trước còn lớn hơn, ta mở to mắt, ông trời ơi! Nơi ta đứng là một bãi phế tích, mặt đất vẫn chao đảo dữ dội như trước! Không gian âm u, xung quanh tràn ngập bụi đất, tiếng la hét chói tai, tiếng kêu khóc thê thảm hòa cùng âm thanh nứt vỡ của đất tạo thành một bản hòa âm của địa ngục.

Ta lảo đảo một chút, đột nhiên cảm thấy mắt cá chân bị cái gì giữ lại, vừa cúi đầu nhìn, ta lập tức thét chói tai: là một bàn tay người! Không, là một bàn tay người nhuốm máu đen, da thịt trầy trụa, một vòng xích màu đen buộc chặt cổ tay người đó, chỗ da bị vòng xích ma sát đã thương tổn nghiêm trọng! Ta sợ tới mức hoảng loạn mà run lẩy bẩy, không tự chủ được ngã phịch xuống đất. Lúc này đống gạch vụn bên cạnh đó đột nhiên rung động, vài miếng ngói trượt xuống để lộ ra một đống bùi nhùi nhếch nhác, ta lại kêu thét lên một tiếng nữa. Một cái đầu từ từ trồi lên từ bên dưới, không, nói đúng hơn là một cái nùi giẻ đẫm máu, mái tóc rối loạn trộn lẫn máu cùng đất bùn thành một đống thật sự ghê tởm, chẳng khác nào oan hồn đòi mạng trong mấy phim kinh dị.

Bản tính ta vẫn chưa đến mức gọi là vô lương tâm, thấy thế liền lập tức thanh tỉnh, biết là một người bị thương đang cần được cứu sống. Vì thế vội vàng đẩy mấy khối gạch đá đè lên người hắn sang một bên, lúc ấy mới thấy may mắn vì đã đeo găng tay da. Vất vả làm việc hồi lâu, cho đến khi có thể kéo người đó ra, đôi găng tay đã đứt chỉ gần hết, găng tay da xịn của ta. Ah! Lúc này còn có tâm tư đi tiếc cái găng tay sao? Lúc trước ở chợ đêm quảng trường Tây Đan ta mua nó chỉ mất 10 đồng, đúng là của rẻ là của ôi…. Tây Đan, vậy đây là chỗ nào? Không giống chỗ ta ở chút nào! Không đúng, nơi này không giống thành phố Bắc Kinh hiện đại, rất giống nông thôn…. Nhưng ta rõ ràng sống tại khu Hải Điến cơ mà…..

Đương lúc hốt hoảng, một bàn tay đầy máu nắm lấy tay ta. Người nọ cúi đầu, không ngừng thở dốc. Được rồi, cứu người trước đã.

Ta giúp người nọ đứng lên, cánh tay hắn cũng đè nặng lên vai ta, chật vật một hồi cuối cùng đã đứng lên được. Hắn quần áo rách bươm, cả người bê bết máu, chân trái mềm nhũn kéo lê trên đất,  đùi phải cũng run run mãnh liệt, một sợi dây xích đen buộc vào hai chân hắn. Mới đi được hai bước, hắn lảo đảo muốn ngã vật xuống đất, thế nhưng vẫn cố sức bám chặt lấy ta, chết cũng không buông, nhưng vừa muốn di chuyện lại bất động. Ta nghĩ hắn nhất định đã gãy một chân, đành dìu hắn nằm xuống tại chỗ, lại hảo tâm dọn dẹp đất đá xung quanh để lại một chỗ tương đối bằng phẳng cho hắn.

Đột nhiên ta nghe thấy vài tiếng kêu kì dị, lúc này mới nhận ra động đất đã ngừng hẳn. Âm thanh ầm ầm kinh khủng cũng không còn, chỉ còn khói bụi bao phủ khắp nơi, không gian lại trở về yên tĩnh như chưa có chuyện gì xảy ra.

Một tia sáng lóe lên trong khóe mắt, ta quay lại, lập tức hoảng loạn mà chân tay mềm nhũn, thiếu chút nữa cũng ngã ra đất như người nọ. Chỉ thấy cách đó không xa  một người toàn thân cũng dính bùn đất, tay phải cầm một thanh đại đao, đang bổ xuống đầu một người cũng vừa chui ra từ đống đổ nát. Đại đao loang loáng chói mắt, vừa quét qua liền kèm theo một tia máu tươi phun lên mặt đất, giữa lúc đất trời u ám cảnh tượng kia quả thực vừa kinh hãi lại bí hiểm. Người bị chém hồn đã lìa khỏi xác, chết ngay tại chỗ, tên đao phủ lại quay đi, cầm đao hướng tới một người khác.

Ta hồn vía cũng bay lên mây, há miệng muốn thét lên, nhưng không một tiếng động nào thoát ra.

Ta kinh hoàng tỉnh ngộ, nơi này không phải Bắc Kinh! Cũng không phải hiện đại! Lại nhìn về đống xiềng xích trên người người nọ, ta đoán chỗ này có thể là một nhà giam nào đó, động đất làm vách tường sụp đổ, khiến cho người bị nhốt bên trong có thể thoát ra ngoài. Dây xích này không phải đồ dùng hiện đại, quan trọng hơn nữa là, các chú cảnh sát nhất định sẽ không dùng đại đao để chém người như vậy!

Chẳng lẽ trận động đất vừa rồi làm sai lệch thời gian, đem ta từ một nơi động đất đến một nơi khác cũng có động đất, chỉ có thời gian khác nhau mà thôi?

Nhưng làm sao để nói chuyện với tên đao phủ kia đây? Liệu hắn có dùng đại đao tiếp đón ta không?

Phản ứng của ta lúc đó là bỏ chạy thoát thân, nhưng tay trái của ta lại bị người kia tóm chặt. Trong lòng ta nảy sinh ý nghĩ ác độc, muốn một cước đá văng hắn ra, nhưng nhìn bộ dạng hắn khẳng định là không sống nổi, đến chân cũng đã bị gãy đôi, cần gì phải chờ lão đồ tể kia đến chém? Nghĩ đến thanh đao vung lên, người vừa nãy ở cạnh ta liền đầu người ly biệt, máu tươi ba thước…. ta lại không đành lòng (ta đây vừa rồi phí bao công sức lôi hắn ra để làm gì chứ?). Huống chi hắn hiện tại giữ chặt cánh tay ta, cũng có nghĩa đem tính mạng giao phó cho ta, bỏ mặc hắn như vậy cũng thật tàn nhẫn! Trong các bài giảng về động đất Đường Sơn, đa phần đều là chuyện con người cứu giúp, đùm bọc lẫn nhau trong cơn hoạn nạn, là người thì nên cứu! Hắn nếu đáng chết cũng phải là ở pháp trường, nhưng xem tình hình hiện tại, đám cai ngục rõ ràng thà giết nhầm còn hơn bỏ sót, bất kể đáng chết hay không đều không được toàn mạng, bao gồm cả ta…. Không thể để họ làm vậy được!

Trước tiên phải chạy khỏi chỗ này! Nếu không nhẫn tâm vứt bỏ thì đành phải cố thôi, ngày sau nhớ lại cũng không phải hối tiếc, cố lên!

Ta khom lưng, đem một cánh tay hắn vòng qua vai trái, vác hắn lên vai theo kiểu nhân viên cứu hỏa, trong lúc đó tay ta vô tình chạm qua đùi hắn…. Ha, thì ra hắn là nam tử, nhưng hiện giờ không phải lúc đi để ý chuyện này, ta đặt hắn nằm ngang trên hai vai cùng ba lô, hai chân gắng sức đứng lên. Người nọ rên lên một tiếng. Hoàn hảo, không quá sức, so với trước đây ta giúp cha mẹ vác bao tải bốn năm chục cân cũng không nặng hơn là bao.

Quay lưng về phía đao phủ tiên sinh, dò dẫm từng bước vượt qua đống gạch đá, trong lòng thầm cảm khái: cũng may là suốt 10 năm nay trải qua đủ loại rèn luyện thể dục, lại còn gần một năm huấn luyện quân sự trong núi a!

Ta là một kẻ miệng cọp gan thỏ. Thân thể cũng thuộc loại khỏe đẹp, đem so với một đám đàn bà con gái không xương không cốt còn sợ không có năng lực sao. Bản thân ta đối với hiểm nguy đặc biệt mẫn cảm, sau khi xem xong phim Titanic liền liều mình học bơi, mỗi lần không được 1 cây số thì không lên bờ. Bởi vì ta nghĩ biết đâu ngày nào đó đi thuyền gặp nạn, không có khúc gỗ để bám vào thì còn cơ hội sống được. Nếu ngã xuống biển thì có thể ta thua, nhưng nếu là sông ta chỉ cần bơi vài cái là lên được bờ, tự mình cứu được mình, thật tốt! Đến khi xem phim ngày tận thế, ta liền thường xuyên tập đi bộ cùng leo núi, sợ có một ngày phải chạy thoát thân mà chính mình lại không chạy được thì  toi mạng. Những lúc như vậy chỉ cần nhanh hơn người một chút thì khả năng sống sót sẽ tăng lên đáng kể!

Ta nhìn quanh tìm chỗ đất bằng đặt chân, tìm đường đi khỏi đống gạch ngói ngổn ngang này. Đi chưa đến 10 phút mà toàn thân mồ hôi vã ra như tắm, xem ra mọi ngày rèn luyện vẫn là chưa đủ! Giương mắt nhìn lên, cuối cùng ta cũng đến được bên rìa đống phế tích, còn mừng hơn nữa là trước mắt có một rừng cây rậm rạp, và ở trước rừng cây, một con ngựa đang thong dong gặm cỏ! Ha, thật đúng là trời thương ta! Này thật giống như trong truyện cổ tích! Ah, ngựa  trắng của ta! Thực ra bạch mã này có lông màu nâu, nhưng giờ không phải lúc đi quan tâm từng chi tiết nhỏ.

Vừa muốn thở dài khoan khoái, sau lưng ta vọng tới tiếng người la lớn, quay mặt lại nhìn, ta cũng lập tức hét lên một tiếng – A! Chỉ thấy đao phủ tiên sinh, không phải một mà là ba tên, vung đao đuổi về phía ta. Tim ta đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, vội vàng ba chân bốn cẳng chạy về phía bạch mã.

Ta rất muốn nói mình chạy như bay, nhưng trên thực tế là kéo lê từng bước nghiêng nghiêng ngả ngả, miệng thở hồng hộc,mồ hôi đầm đìa, chảy xuống làm mắt ta đau rát, nhưng cũng không có cách nào lau đi. Ta mơ hồ nhìn chằm chằm ngựa trắng, lẩm bẩm trong lòng: ngựa ơi ngựa, ngươi từ từ chờ ta, đừng bỏ đi nha,… Ta tin rằng tập trung ý chí còn có thể ra lệnh cho người khác, huống chi là một con ngựa.

Đồng thời ta cũng đặc biệt chú ý dưới chân, trước giờ xem TV đều thấy kẻ đang chạy trốn thế nào cũng bị ngã một cái thật đau, giờ nhìn lại mới thấy tình tiết kia quả thực không phải là hư cấu. Với tình cảnh hiện giờ của ta, không ngã sấp mặt đã là may. Cũng may là mười mấy năm ta trải qua bao nhiêu kì kiểm tra, từ nhỏ đã luyện được một cái đầu cực kì tỉnh, trong những thời điểm nguy cấp vẫn không loạn mà có thể bình tĩnh mà nghĩ cách thoát thân. Đằng sau người đuổi tới càng lúc càng gần, ta cũng không thèm quay lại, bọn họ đều ngã dập mặt đi là tốt nhất! Trong phim liệu có cảnh người truy đuổi bị đo đất không nhỉ? Có rồi. Nhưng nếu là tất cả cùng ngã? Chưa có bao giờ……

Trong lúc ta đang miên man suy nghĩ, đột nhiên người trên vai thì thào nói: “Buông ta đi”. Giọng nói vừa khàn vừa nhỏ, ta hơi sửng sốt, nãy giờ cứ cố chạy mà không được, thì ra trên lưng còn đeo thêm một người nữa a!

Liếc mắt một cái đã thấy chính mình đã ra khỏi nơi gạch đá ngổn ngang, còn có trăm thước nữa là đến chỗ ngựa trắng rồi, trong lòng nhất thời nổi giận, há miệng mắng to: “Đồ chết tiệt nhà ngươi không nói ra từ sớm, làm hai ta chạy như đồ điên! Bây giờ nếu ta bỏ lại ngươi, người biết được thì bảo ta bất đắc dĩ, kẻ không biết lại bảo ta tham sống sợ chết, vô lương tâm, bạc tình bạc nghĩa, táng tận lương tâm, như vậy không phải là mất hết danh dự của ta sao?! Đáng giận!”

Ta hét lớn, âm lượng cũng may không quá to, nếu không chú ngựa kia đã sớm bị dọa cho chạy mất. Lửa giận dồn nén lâu ngày bùng nổ lại trở thành động lực to lớn, khiến chân chạy nhanh hơn một chút, đoạn đường còn lại cũng nhanh chóng thu hẹp.

Bản tính ta vốn là như vậy, luôn thích làm ngược lại người khác, nếu hắn nói đừng ném ta, nhất định ta sẽ sợ chết mà vứt hắn đi. Nhưng hắn nói để hắn lại, ta theo bản năng lại không muốn, bà đây việc gì phải nghe ngươi nói? Ta cũng không phải người máy nhá!

Rốt cục chạy tới được chỗ con ngựa, ta há hốc mồm thở hổn hển, chân cũng bước chậm lại, nhìn con ngựa nói: “Ngựa à, ngươi làm ơn giúp ta, ta thật sự không chạy nổi nữa rồi”. Ta từ trước đã cho rằng cây cỏ hữu tình, động vật lại càng biết đồng cảm. Lúc này chỉ cần chạy thoát thân thì còn tiếc gì một câu cầu khẩn đâu? Con ngựa quay lại nhìn ta, trong con mắt to dường như có ý cười cợt. Ta thở phào nhẹ nhõm nói: “Ngựa ngoan, ngươi đồng ý rồi”. Dù sao vỗ mông nịnh bợ nó một chút cũng không mất mặt tí nào.

Đi đến bên con ngựa, ta đưa tay cầm lấy dây cương, đúng lúc hai tay buông lỏng khiến người kia trượt ngã xuống dưới, hắn nhanh như cắt tóm lấy dây cương, gắng gượng đứng lên. Phản ứng thật sự rất nhanh.

Ta ngoảnh mặt nhìn ra sau, các đao phủ tiên sinh cũng sắp chạy đến nơi, hoảng hốt quay lại thét chói tai, “Ngươi nhanh lên a!”. Đồng thời ôm lấy hắn nâng lên lưng ngựa, để hắn nằm vắt ngang qua yên như một cái bao tải khoai tây, cũng may hắn không nặng lắm.

Ta cố trèo lên lưng ngựa, chân trái đặt lên bàn đạp, loạng choạng một lúc mới yên vị trên yên. Chân phải quơ loạn lung tung, mãi không tìm thấy chỗ đặt chân, nhưng đột nhiên ta cảm thấy người nọ cầm chân ta đặt vào đúng chỗ.

Kinh nghiệm cưỡi ngựa của ta chỉ dừng ở mức cưỡi ngựa già đi chơi, thong thả đi vài bước, chậm rãi tiêu diêu, thỉnh thoảng huýt sáo một vài điệu nhạc vui vui.

Nhưng đến lúc này tay chân hoảng loạn luống cuống, chỉ biết kêu to: “Chạy mau đi! Ta xin ngươi đấy!”. Hai nhân không tự chủ được thúc vào bụng ngựa, lúc ấy nó mới từ từ chạy chậm vào rừng.

Ta lại ngoái đầu nhìn, đám người kia chỉ còn cách vài thước phía sau, ta lại cuống cuồng đá thêm một cước, con ngựa liền đột ngột tăng  tốc, ta chỉ biết cúi rạp trên lưng người nọ, cũng may tránh được một thanh đao xé gió lướt qua. Hai tay ta giữ chặt bờm ngựa, hạ thấp người, lại thúc vào người nó một lần nữa, đột nhiên bên tai ù lên tiếng gió, hai bên đường cỏ dại cùng cây cối lao vút về phía sau, tiếng người truy đuổi cũng xa dần.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocthuybachdang về bài viết trên: Christian9028, Heo♥LoveLy, chick3n
     
Có bài mới 24.03.2013, 12:25
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 18.09.2012, 19:43
Tuổi: 34 Nữ
Bài viết: 2416
Được thanks: 11409 lần
Điểm: 17.04
Có bài mới Re: (Xuyên không) Tam cứu nhân duyên- Tiểu Thanh - Điểm: 12
Bên dòng nước 1

Edit: Tử khí đông lai


Chạy mãi đến khi không còn nghe thấy tiếng người đuổi theo ta mới thở phào nhẹ nhõm, lần này thiếu chút nữa bị sặc chết: hắn vừa bẩn thỉu vừa bốc mùi tanh tưởi làm ta thấy buồn nôn, thân mình cũng hơi nhích lên tránh né hắn. Nhưng chân vừa đứng thẳng lại thấy hắn muốn rơi xuống ngựa, ta vội lôi kéo hắn hướng lên trên một chút. Khó trách được sao hắn không nặng, thì ra chỉ còn có da bọc xương, vừa rồi khẩn trương chạy loạn ta cũng không chú ý tới. Sợ hắn lại rơi xuống lần nữa, ta liền một tay nắm chặt bờm ngựa, tay kia dùng sức giữ chặt hắn trên yên.

Chỉ cưỡi được một lát ta đã tìm ra được quy luật. Chính là phải dự kiến được hành động của con ngựa mà kẹp chặt vào yên, tùy theo chuyển động nhấp nhô của nó mà lên xuống phối hợp, chứ không phải bị động tìm kiếm sự cân bằng. Cả người lẫn ngựa cùng nhau chuyển động, dùng đùi cùng eo để hoàn thành động tác.

Nếu không phải dưới tay đè nặng một người, tay còn lại cố giữ cho cả hai không rơi xuống, nếu có thể thì cách xa hắn một chút, tuy rằng tư thế hơi kì quái nhưng ta vẫn vô cùng đắc ý.

Đi được khoảng hai giờ, rẽ trái quẹo phải, ngựa bắt đầu chạy chậm dần, hướng đến nơi có tiếng nước chảy, cuối cùng dừng lại. Thì ra là một thác nước giữa rừng, tuy nhỏ nhưng rất cao, dòng nước từ trên cao đổ xuống xối vào đất thành một dòng suối chảy xiết. Buông tay nắm chặt bờm ngựa, ta mới phát hiện cả bàn tay ướt nhẹp, lại thấy trên cổ ngựa cũng dính đầy mồ hôi, có lẽ nó muốn uống nước. Bàn tay kia vừa thả lỏng, người nọ chậm rãi trượt xuống, ta thuận tay giữ chặt một cánh tay hắn, chậm rãi giúp hắn xuống ngựa. Hắn vẫn nắm chặt dây cương như cũ, chân vừa chạm đất liền chậm rãi ngồi xuống, cả thân mình run rẩy kịch liệt. Ta cầm tay hắn, sau đó là cổ tay, tiếp theo đến xiềng xích, cứ thế thả dần cho đến khi hắn ngồi xuống hắn mới buông. Ta duỗi thẳng thắt lưng, thở dài: ha, còn sống, thật tốt.

Ta cũng nhanh nhẹn bám lấy yên ngựa, vắt một chân sang bên định nhảy xuống. Chân phải vừa mới chấm đất còn chân trái vẫn đặt trên bàn đạp, con ngựa đột nhiên giật mình. Ta cũng giật mình kinh hãi, đột nhiên nhớ ra xuống ngựa trong khi tay không cầm dây cương là cực kì nguy hiểm, lúc này nếu ngựa di chuyển, người ngồi trên lập tức sẽ bị kéo theo, nhẹ thì gãy chân gãy tay, nặng thì có thể mất mạng. Ta vừa định kêu to, người nọ liền ra tay, ta quay đầu nhìn thấy hắn vẫn nắm chặt dây cương như cũ, giữ cho con ngựa đứng im. Ta vội vàng rút chân trái, thở phào nhẹ nhõm.

Ngồi lâu trên yên ngựa nên xương sống cùng thắt lưng đau nhức không chịu nổi, ta ngã phịch xuống đất, ngay bên cạnh người nọ. Hắn cúi đầu, một tay run run đưa  trả lại dây cương, vùa mở miệng định nói thì bất ngờ phun ra một ngụm máu tươi.

Ta lấy dây cương, nhớ lại vừa rồi ta ấn hắn mạnh như vậy, nhỡ đâu xương sườn hắn đang bị thương vì ta làm vậy mà trầm trọng thêm thì sao? Huống chi vừa rồi chạy như điên, hắn bị vắt ngang trên lưng ngựa, đầu luôn dốc ngược xuống đất, liệu có bị xuất huyết não không? Nghĩ vậy ta liền hỏi: “Ngươi sao rồi?” Lời vừa nói ra khỏi miệng, ta liền giận chính mình ngu dốt, muốn hắn trả lời thế nào đây? Thật không tốt, tình huống này không phải rõ ràng rồi sao? Càng nói càng vô nghĩa!

Vậy nên nhân lúc hắn chưa kịp trả lời,  ta đã thẹn quá hóa giận, lại mở miệng nói: “Chúng ta vất vả trốn được đến đây, ngươi tuyệt đối không được chết! Nói cách khác, ta cũng mệt quá rồi, không muốn công sức bỏ ra thành công cốc! Người biết thì nói ngươi vận số không tốt, người không biết sẽ nói ta thành công thì thiếu, thất bại thì thừa, trồng hoa hoa không nở, vùi liễu liễu chẳng xanh, quả thực là kẻ mãn đời cũng chỉ thua cuộc mà thôi!”

Nói đến đây ta lại nhớ đến  trước đây bản thân trải qua bao nhiêu trắc trở, thi hết TOEFL rồi GMAT, có trường nhận rồi còn bị từ chối, bạn trai cũng không có, không hiểu thế nào lại đi lạc đến thế giới xa lạ, còn thiếu chút nữa thì mất mạng, này không gọi là thất bại thì là gì? Càng nói càng thấy giận, cuối cùng đành phải hét lên một tiếng: “Tức chết đi được!”. Dứt lời lập tức nhảy dựng lên, dắt ngựa bước đi.

Liếc mắt nhìn lại ta thấy hắn hai tay chống đất, cúi đầu thở hổn hển.

Ta dắt ngựa đi tới đi lui một lúc, bởi ngựa sau khi chạy trốn xong không thể lập tức uống nước, ta làm vậy bởi vì cảm kích nó vừa mới gặp mặt lần đầu đã ra tay cứu mạng. Sau đó giải  thích cho nó nếu bây giờ uống nước vào, phổi của nó sẽ dễ bị thương mà chết, ….

Người nọ ngồi một lúc rồi chậm rãi lết tới bên dòng nước. Ta thở dài, tự trách mình đối với ngựa còn tốt hơn người, rõ ràng người ta còn đang thương tật, vậy mà bị đem ra làm chỗ trút giận, bị mắng mỏ vì một chuyện chẳng liên quan đến mình.

Ta buộc ngựa ở một thân cây gần đó rồi qua giúp hắn, nâng hắn dậy, nửa lôi nửa kéo mà đưa hắn đến bên dòng suối. Hai chân hắn khi lê lết trên mặt đất thì run lên kịch liệt. Ta nhẹ nhàng đưa hắn tới bên mép nước, người nọ vẫn cúi đầu im lặng, thân thể vẫn run run như trước.

Ta tiếp tục quay về làm việc của mình, hắn nghỉ tạm một lúc rồi chậm rãi lần xuống, ta chỉ liếc qua hắn, thầm nghĩ có lẽ hắn muốn tắm rửa một chút, đúng là hắn cũng nên làm thế. Ta nghĩ không đi giúp hắn vẫn tốt hơn, dù sao người ta cũng là nam tử. Ta chăm chú nhìn hắn kéo lê thân mình đến bên thác nước, gian nan đi ra giữa dòng, mặt hướng phía trong, ngồi im để mặc cho những tia nước tuôn xối xả lên người, không hề động đậy.

Ta sờ sờ cổ ngựa thấy mồ hôi đã khô đi phần nào mới dẫn nó đến bờ suối, để cho nó thoải mái uống nước, chính mình cũng tháo bao tay, cúi xuống khỏa khỏa nước vài cái, a! Lạnh buốt đến tận xương! Người đó làm vậy không sợ cảm lạnh sao? Rồi đột nhiên ta nhớ ra đã từng đọc được ở đâu đó, nếu thân thể bị thương mà dùng nước lạnh để xối thì có thể tạm thời ngừng chảy máu, có lẽ hắn vì vậy mới xuống nước.

Nhìn thấy ngựa đã uống no nước, ta dắt nó đến một chỗ đất bằng phẳng, đem dây cương buộc vào một thân cây rồi ngồi xuống nghỉ ngơi. Giờ thì ta có thể khẳng định, chính mình vừa bị vứt vào một cái xã hội cổ đại, nếu không sao còn dùng đến ngựa?

Ta lắng tay nghe mọi động tĩnh xung quanh, chỉ nghe thấy tiếng nước đổ ào ào cùng tiếng lá khô xào xạc, không có tiếng vó ngựa, cũng chẳng có tiếng người. Chỉ mong sao mấy gã đồ tể kia ngựa không có thông minh như của ta, tìm mãi cũng không đến được chỗ này.

Cảnh sắc khu rừng làm ta nhớ đến mấy lần dã ngoại khi còn học cấp ba, cũng một dòng suối giữa rừng, một vạt ánh nắng chói chang, cùng tiếng người cười đùa ca hát.

Nhưng giờ là một nơi hoàn toàn xa lạ, ta vội vàng kéo ba lô, cẩn thận xem xét những thứ mang theo. Một bộ đồ thể thao màu xanh lam, một chai nước khoáng, một lon Redbull, mấy ổ bánh mì, hai quả chuối, một thanh sô cô la lớn, một gói M&M. Người ta thường nói, sô cô la là đồ ăn đem lại hạnh phúc, quả thực không sai chút nào, ta lúc này chỉ muốn ăn sô cô la mà thôi!

Lại mở tiếp một ngăn bên cạnh, nhìn xem có thứ gì bỏ quên từ lâu hay không, biết đâu lại là bảo bối. Lục qua lục lại một hồi, ta tìm được một  bao BVS, thảm rồi, sau này ta làm sao qua được nguyệt sự hàng tháng đây? Mấy chiếc khăn tay, một tờ giấy ghi một số máy lạ, ta nhìn nhìn một lúc vẫn không nhớ ra là ai, một chiếc lược, cuối cùng là một hộp diêm, bên trên in logo khách sạn Đại Trung Hoa, trong hộp vẫn còn nhiều que diêm. Ta mừng sắp khóc đến nơi, thật tốt quá, có diêm a! Ta vẫn còn may mắn!

Bỗng nhiên ta nhớ tới đêm sinh nhật hôm đó, ta cùng người yêu đến ăn cơm ở khách sạn Đại Trung Hoa, ta đã dùng đến diêm này để châm nến. Ngày đó khi cầu nguyện, ta đã cầu mong sang năm có thể cùng hắn song song xuất ngoại, sau đó thổi tắt nến. Ta lại lục lọi một chút, quả nhiên dưới đáy túi vẫn còn một cây nến chưa đốt qua lần nào. Lòng ta trong phút chốc trở nên ảm đạm, những chuyện đã qua như một thước phim quay chậm, lần lượt diễu qua tâm trí……..

Nhắc đến mới thấy mọi chuyện thật sự là bình thường không thể chịu nổi! Đến giờ ta mới phát hiện, trên thế giới này bất kể ngươi có gặp chuyện gì kinh thiên động địa thì kẻ khác cũng đã trải qua việc tương tự. Một việc có vẻ to tát với một người, nhưng trong mắt người khác có khi lại không đáng để tâm. Chỉ có người trong cuộc mới có tâm tư đi khóc lóc một hồi, trong lòng tràn đầy đau khổ, khó có thể tiêu tan.

Cuộc đời ta có thể tóm gọn ở mấy chữ: bị từ chối + bị bỏ rơi.

Sơ lược lý lịch trích ngang:

16 tuổi: thi đỗ khoa tiếng Trung một trường đại học lớn.

Đường tắt: nhảy lớp

20 tuổi: tốt nghiệp, làm trợ lý trong một công ty liên doanh với nước ngoài (không có biện pháp, tìm công việc đâu có dễ dàng chứ? Có tiền là được)

Nhiệm vụ: đánh máy, trả lời điện thoại, soạn công văn.

An ủi: công ty rất nổi tiếng.

Cảm khái: thời thanh xuân tươi đẹp nay còn đâu.

21 tuổi: không cam lòng yếu thế, muốn xuất ngoại.

Mục tiêu: Học viện thương mại nước ngoài.

Thủ đoạn: thi đỗ TOEFL cùng GMAT (điểm cao nhất đằng đuôi), gửi đi hơn 20 lá thư xin việc.

Thủ đoạn đê tiện: tự tiện đề cử chức vị, tăng cường khoe mẽ bản thân.

Lời bình: lạc quan quá mức cần thiết.

Tổn thất: 20 vạn tệ tiền ghi danh.

Kết quả: nhận được vài tấm giấy báo của mấy trường hạng trung nước Mỹ.

Phát hiện: thị thực (visa) là khó xin nhất.

Người yêu ba năm của ta cũng bắt đầu tìm đường xuất ngoại, không phải Mỹ mà là Úc, hắn nói sau này không thể bị ta bỏ lại ở sau lưng.

22 tuổi:

Mùa: cuối đông.

Khí hậu: gió to, cát vàng bay đầy trời.

Thời gian: buổi sáng ánh nắng vừa xán lạn lại dơ bẩn.

Sự kiện: Nước Mỹ đế quốc từ chối ta!

Cảm giác: muốn làm phần tử khùng bố (các vị đồng đạo làm ơn đừng nói cho các chú công an!)

An ủi: bạn trai nói trong nước cũng rất tốt.

Lời bình: nói dối.

Thời gian: không lâu sau.

Sự kiện: hắn đạt được học bổng du học Úc.

Ảnh hưởng: hắn có tin tức mới: “gần đây bận rộn nhiều việc”.

Chúng ta trước kia cũng có lần nhắc đến chuyện kết hôn, nhưng khi hắn ở một chỗ với ta lại không thèm nói qua một chữ, vì thế ta càng ngày càng bất an. Dần dà hắn bắt đầu nói ta không có dịu dàng mềm mại, tính tình táo bạo hay kích động. Nói quá nhiều, không cho hắn có cơ cãi lại. Bình thường cũng không làm việc nhà, suốt ngày chỉ thích vui chơi, v.v và v.v… Những lời đó trước đây hắn cũng từng nói, nhưng chỉ là lời nói trong lúc vui đùa thôi. Thế nhưng lúc đó là thật sự nghiêm túc.

Rốt cục: một ngày đầu xuân.

Sự kiện: hắn nói với ta sẽ đi trước. Vẻ mặt lạnh lùng.

Miêu tả tâm lý: trong nháy mắt, mùa xuân của ta đâu mất rồi?

Lúc đó ta quá tức giận, TMD(chửi thề)! Nhiều lời vậy làm gì, sao không nói rõ rốt cục là muốn đi hay ở luôn đi! Vì thế ta nói “Dừng lại!”, trong cơn tức giận ta bỏ chạy về nhà, trong lòng khó chịu không thể nói hết.

Trước đây mỗi lần cãi nhau, hắn đều chủ động gọi điện thoại đến, nhưng ta đã chờ vài ngày, hắn vẫn im hơi lặng tiếng, không thèm gọi lần nào.

Thời gian: ngày hôm qua.

Sự kiện: ta xong rồi!

Hành động ngu ngốc: rời chỗ làm giữa giờ nghỉ trưa, ta rốt cuộc vẫn lấy điện thoại gọi hắn.

Kết quả: hắn lạnh lùng thản nhiên, không nói cái gì.

Hành động ngớ ngẩn: khóc lớn giữa đường.

Phản ứng: hắn nói một câu cố tình gây sự, sau đó cúp máy!

Tức quá! Hắn cứ nhẹ nhàng như không mà bỏ rơi ta! Ngay cả câu nói “tạm biệt, cám ơn ngươi, sau này có duyên sẽ gặp lại” nhảm nhí, vô nghĩa cũng đều không có!

Hậu quả: mấy người qua đường, dân địa phương cùng đám ăn xin đều  tò mò nhìn ta.

Sửa chữa: chạy như điên về phòng làm việc, vào toilet dùng nước lạnh rửa mặt.

Thất vọng: rửa một mạch đến khi giờ nghỉ kết thúc, hai mắt ta vẫn sưng đỏ, đành phải nói dối mọi người là bệnh đau mắt.

………….

Sơ lược như vậy, giờ nhìn lại ta vẫn cảm  thấy uất ức.

Ngửa mặt nhìn trời, ta nhắm mắt lại….. Hôm nay ta đột nhiên tới một cái thế giới xa lạ, có lẽ ngay cả tính mạng đều khó bảo toàn, nhưng này không phải hoàn toàn là chuyện xấu! Bởi vì hiện giờ ta không phải đối mặt với đau thương, nếu có chết đi cũng không đáng sợ cho lắm!……. đây là chính mình tự an ủi hay là lạc quan hướng về phía trước? Thôi kệ, cứ vui vẻ đi.

Ta cúi đầu, thở dài, đem mọi thứ bỏ vào ba lô, cảm thấy cả thể xác và tâm hồn đều mệt mỏi, đành nằm xuống nghỉ, ánh mặt trời thật là ấm áp. Chỉ mong ta không chỉ vượt qua hai thế giới, mà còn vượt qua được chán nản trong lòng………

Share this:


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocthuybachdang về bài viết trên: Heo♥LoveLy, Sakura Love Sora, chick3n, kem_1010, Đoàn Chibh, Đường Niên Du
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 54 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Đoàn Chibh, lucia pham, NgaNgaHn và 244 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

7 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

9 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

17 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

18 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22



Shop - Đấu giá: Lãnh Nguyệt Dạ vừa đặt giá 287 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 362 điểm để mua Xe hơi quà tặng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 496 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Hoàng Phong Linh vừa đặt giá 384 điểm để mua Nơ bông hồng
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 471 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 526 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 721 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 447 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 500 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 264 điểm để mua Lovely Bear 2
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 362 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 685 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 343 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 623 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 381 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: luoicon27 vừa đặt giá 592 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 361 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 562 điểm để mua Ác quỷ  3
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 308 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 326 điểm để mua Khỉ ăn chuối
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 292 điểm để mua Nữ thần nước
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 342 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: [Game] Phép cộng may mắn - Tầng 4
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 651 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Nguyệt Hoa Dạ Tuyết vừa đặt giá 242 điểm để mua Kẹo mút
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 619 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 588 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.