Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 

Cô dâu nhỏ bị gạt cưới của tổng giám đốc - Nhất Vạn Vạn

 
Có bài mới 14.09.2014, 09:39
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.09.2013, 21:16
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2098
Được thanks: 12454 lần
Điểm: 23.3
Có bài mới 40 - Điểm: 25
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 168: Có thể tìm chết vì cô


Vào thời khắc nguy hiểm, anh thế nhưng lựa chọn Tần Quỳnh, sự lựa chọn này có sức thuyết phục hơn so với bất kỳ ngôn ngữ nào, giờ khắc này, Đoan Mộc Mộc đã hiểu, cái gì cũng hiểu.

Thật ra thì cô cảm thấy mình nên đau, nhưng thật bất ngờ là không đau chút nào, thậm chí có loại cảm giác giải thoát, giống như vẫn bị cái gì buộc chặt, dây thừng chợt đứt, cô rốt cuộc không cần bị ràng buộc.

Xe gào thét hướng về phía cô, có thể cảm thấy ngọn gió kia thổi qua gương mặt, mang theo bén nhọn, Đoan Mộc Mộc đưa ánh mắt dời đi từ trên mặt Lãnh An Thần, cô rốt cuộc thấy rõ người trong xe, mặt đẹp đẽ, thế nhưng lúc này vặn vẹo, cả người cũng hiện ra trạng thái phát điên.

Lại là cô ta!

Hóa ta cô ta hận mình sâu đến thế!

Tần Quỳnh hận cô, hiện tại lại thêm An¬mi, thậm chí không tiếc khiến cô chết!

Nếu như đây là kết cục cho số mạng của cô, vậy thì khiến tất cả ngưng hẳn đi!

Trong nháy mắt xe sắp đụng vào cô, cô nhắm mắt. . . . . .

"Bịch!" một tiếng.

Cô nghe tiếng nổ bên tai, thân thể bị trọng lực đẩy từ phía sau, có người bay qua bên cạnh cô, mà cô nặng nề ngã xuống đất.

Lực đánh vào cực lớn khiến cô giống như bị ném, đầu choáng váng không nói, eo như lập tức bị cắt ra, cô rõ ràng nghe được âm thanh rắc rắc bên trong thân thể, bản năng đưa tay ra bảo vệ bụng, trong lòng có một âm thanh khủng hoảng đang gọi, đứa bé của tôi. . . . . .

Rầm rầm rầm! ! !

Tiếng va chạm liên tục, sau đó thế giới hoàn toàn yên tĩnh, tĩnh giống như trái đất cũng ngừng chuyển động.

Cũng không biết trải qua bao lâu, trong không khí đột nhiên truyền đến tiếng thét chói tai cáu kỉnh mà thê lương, "An Thần. . . . . ."

Tim Đoan Mộc Mộc đập mạnh và loạn nhịp, ngẩng đầu thấy người nằm cách đó không xa, ánh sáng lấp lánh đang nhìn mình, chuyên chú thế kia, giống như trong thế giới của anh chỉ có một mình cô.

"Lãnh An Thần. . . . . ." Đoan Mộc Mộc cũng không nghĩ đến, lại là anh.

Không phải anh lựa chọn Tần Quỳnh à? Vì sao lại nhào tới đẩy mình ra?

Nhưng chỉ suy nghĩ một giây, đầu óc trống rỗng, không thể tiếp tục suy tư, trước mắt đầy đủ mọi thứ cũng bị vết máu rỉ ra phía dưới đầu anh thay thế. . . . . .

"An Thần, An Thần, anh làm sao vậy?" Tần Quỳnh nhào tới, ôm chặt lấy anh, sau đó ôm vào trong ngực, nhưng máu của anh lại không ngừng được, chảy ra từ kẽ tay Tần Quỳnh.

"Bà xã. . . . . ." Đúng lúc này, Đoan Mộc Mộc nghe được tiếng kêu quen thuộc và đau lòng, nhìn bàn tay vươn tới phía mình.

Một nháy mắt, cô như thức tỉnh, sau đó đi về phía anh, khoảng cách rõ ràng ngắn, nhưng vì cái gì mà xa xôi như ngàn vạn hành trình vậy?

"Không...không nên. . . . . ." Đoan Mộc Mộc hô hào trong đáy lòng, nhưng giọng nói giống như nuốt than lửa, không thể nào phát ra được.

Rốt cuộc, cô chạm được anh, đầu ngón tay cùng đầu ngón tay chạm nhau, sau đó từng tấc quấn lên, nhiệt độ của người anh khiến cô bớt kinh hãi hơn một chút, rốt cuộc có thể phát ra tiếng, "Sao anh ngu như vậy? Tại sao, tại sao phải xông lại. . . . . ."

Chứng kiến anh xông về phía Tần Quỳnh, cô khổ sở, đau lòng, thậm chí là tuyệt vọng, nhưng khi anh quay sang bảo vệ mình, Đoan Mộc Mộc mới phát hiện đây căn bản không phải điều cô muốn.

Cô tình nguyện anh đứng tại chỗ, tình nguyện giờ phút này người chảy máu chính là cô, cũng không cần anh như vậy. . . . . .

Tay Lãnh An Thần nắm chặt cô, hình như không như vậy sẽ mất cô, "Đừng khóc, đứa ngốc. . . . . ." Âm thanh của anh rất khẽ, hơn nữa còn suy yếu, "Tại sao anh có thể nhìn em bị thương?"

Đoan Mộc Mộc không nói ra lời, chỉ liều mạng lắc đầu, anh không thể để cô bị thương, nhưng cô cũng không cam lòng để anh bị thương!

"Không khóc, đừng khóc. . . . . ." Anh lẩm bẩm, nhưng thế nào cũng không ngừng được nước mắt của cô.

"Lãnh An Thần, anh đừng nói. . . . . . Gọi xe cứu thương, mau gọi xe cứu thương!" Tần Quỳnh thét chói tai, cũng chảy nước mắt.

Cô ta sợ cũng đau lòng, không ai có thể phân tích, nhưng đối mặt cô ta thâm tình như vậy, Lãnh An Thần cũng không liếc nhìn cô ta một cái, tròng mắt u tối vẫn nhìn chằm chằm vào Đoan Mộc Mộc, nhưng hô hấp của anh rõ ràng ngắn ngủi , "Bà xã. . . . . . Anh có thể, tìm chết, vì em. . . . . ."

Nói xong, thân thể anh co rúm dữ dội như chuột rút, sau đó không có tiếng thở, mà một giây, Đoan Mộc Mộc cảm giác máu bên trong thân thể chợt phun trào ra ngoài, cô đã không còn ý nghĩ suy tư.

Cô đánh về phía người đàn ông trước mắt, thét chói tai, "Ông xã. . . . . ."

Lãnh An Thần nói xong câu kia, thân thể giống như là cây bèo trôi, từ từ trượt xuống từ trong ngực Tần Quỳnh, không ai thấy lúc này trong mắt Tần Quỳnh là màu xám tro cùng tuyệt vọng.

Câu nói sau cùng của Lãnh An Thần, ép vỡ tất cả kiên trì của Tần Quỳnh!

Anh có thể tìm chết vì cô, lời hứa nặng không thể bì nổi.

Đoan Mộc Mộc ôm Lãnh An Thần vào trong ngực, mặt dán lên anh, vẫn ấm, ấm làm cô tan nát cõi lòng. . . . . .

"Lãnh An Thần ai cho anh cứu em?" Cô kêu gào, "Sao anh ngu vậy. . . . . . Em không muốn anh chết, em muốn anh sống tốt!"

"Anh tỉnh lại đi. . . . . . Em sẽ không tức giận với anh. . . . . ."

"Anh muốn làm gì cũng được!"

. . . . . .

Nghe Đoan Mộc Mộc kêu gọi tê tâm liệt phế, nhìn dáng vẻ cô bi thương thảm thiết, khóe môi Tần Quỳnh lộ ra nụ cười, không phân rõ hàm nghĩa nụ cười này, nhưng mang theo ý vị giễu cợt!

Tô Hoa Nam vẫn ngây ngô, chứng kiến cô gái trong xe thì anh liền ngây người, không ngờ An¬mi sẽ điên cuồng đến mức dồn người vào chỗ chết.

Giờ phút này nhìn Đoan Mộc Mộc, anh rất muốn đi tới, cho tới nay, anh đều cho là mình có thể yêu cô đến mức tìm chết vì cô, nhưng vào thời khắc vừa rồi, anh lại lui về phía sau.

Còn có tư cách gì tiến lên? Còn mặt mũi nào nói yêu?

Tô Hoa Nam cho mình vô số bạt tai ở trong lòng, anh biết từ giờ khắc này, không còn tư cách nói yêu cô nữa.

Trong không khí mùi máu tanh càng ngày càng đậm, còn có nước mắt mặn chát, cách đó không xa xe hơi đụng vào cây cột bốc khói trắng, nhưng cũng không có ai quan tâm, đều ngốc tại chỗ, giống như là bị hóa đá.

Chung quanh tiếng huyên náo càng ngày càng nhiều, cuối cùng có người báo cảnh sát, Đoan Mộc Mộc ôm chặt lấy Lãnh An Thần, nhưng vẫn cảm thấy nhiệt độ trên người anh lạnh xuống mà thân thể của cô cũng trở nên hư mềm như anh, cuối cùng trước mặt bỗng tối sầm.

"Mộc Mộc. . . . . ." Cuối cùng, cô nghe được Tô Hoa Nam kêu gọi, sau đó cái gì cũng không nghe được, thế giới lại khôi phục an tĩnh.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn quacauphale về bài viết trên: Tthuy_2203, futhuybilangquen, gauxinhxinh.kute
     

Có bài mới 14.09.2014, 09:47
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.09.2013, 21:16
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2098
Được thanks: 12454 lần
Điểm: 23.3
Có bài mới 40 - Điểm: 25
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


*****

Bốn phía tối tăm mênh mông bát ngát, cô không nhìn rõ, cái gì cũng không nhìn thấy, nhưng trong đầu có một âm thanh nói cho cô biết, phải đi ra từ bóng tối.

Cô không ngừng bò, không ngừng tìm, rốt cuộc thấy được một tia sáng, cô nỗ lực bò về phía ánh sáng kia, mỗi khi cách ánh sáng gần một bước, cô giống như nghe được âm thanh rõ ràng hơn, mới đầu không phân biệt được, sau cô nghe rõ, là tiếng tim đập.

Cuối cùng cô té xỉu ở ngực Lãnh An Thần, nghe được âm thanh dạng như thế.

"An Thần. . . . . ." Cô kêu một tiếng, sau đó đột nhiên mở mắt, đập vào mắt đều là màu trắng, trong lúc nhất thời tim cô đập mạnh và loạn nhịp.

"Mộc Mộc" Âm thanh quen thuộc vang lên bên tai, sau đó là mặt quen thuộc.

Cô mở trừng hai mắt, sau đó mở miệng, "Hoa Nam. . . . . ."

"Em rốt cuộc tỉnh, làm anh sợ muốn chết" Tô Hoa Nam bưng lấy mặt cô, bưng lấy thật chặt, trong mắt là kích động không che giấu được.

Đoan Mộc Mộc mờ mịt nhìn anh, hình như suy nghĩ được thứ gì, nhưng đầu óc trống rỗng, hình như có cái gì đáng sợ không để cho cô nhớ tới, "Hoa Nam, tôi. . . . . ."

"Mộc Mộc, em làm sao vậy? Muốn uống nước ư?" Tô Hoa Nam vội hỏi.

Cô lắc đầu, sau đó giùng giằng muốn đứng dậy, nhưng vừa động, mới phát hiện toàn thân đau nhức vô cùng giống như bị mổ xẻ, hơn nữa còn cảm thấy phía dưới có nhiệt dịch xông ra.

"Tôi. . . . . ." Cô lập tức kinh sợ, sau đó hoảng sợ nhìn về phía Tô Hoa Nam.

Tô Hoa Nam nhíu chặt chân mày, tựa như mang theo rối rắm, "Mộc Mộc, em đừng lộn xộn, ngã xuống khiến em bị thương xương chậu, bác sỹ muốn em tĩnh dưỡng. . . . . ."

Xương chậu bị thương?

Đây đối với một phụ nữ có thai mà nói sẽ có ý như thế nào, cô làm sao không hiểu?

Tay vươn vào, sau đó sẽ lấy ra, đầu ngón tay đỏ máu khiến trước mặt cô bỗng tối sầm, sau đó nước mắt chậm rãi chảy ra. . . . . .

Tô Hoa Nam thấy cũng không gạt được nữa, vì vậy trầm giọng nói, "Mộc Mộc, em còn trẻ, sau này vẫn còn có thể có đứa bé. . . . . ."

Đoan Mộc Mộc đưa tay xoa bụng, sau đó buộc chặt từng ngón tay, đứa bé của cô không còn, thế nhưng không còn, một loại cảm giác bị đào rỗng khiến cô đau không cách nào hô hấp.

Nhìn cô đau thành ra như vậy, Tô Hoa Nam đau lòng không dứt, vội vàng nói, "Mộc Mộc đừng như vậy, em phải thông suốt, huống chi em và An Thần đã có hai đứa bé."

An Thần?

Lãnh An Thần. . . . . .

Hai mắt nhắm chặt, chợt dần hiện ra một hình ảnh đáng sợ, Đoan Mộc Mộc đột nhiên mở mắt ra, tất cả trí nhớ cũng trở về, cô nghĩ tới. . . . . .

Lập tức ngồi dậy, đau đớn giống như trước đều coi như không tồn tại, cô phải xuống giường, nhưng thân thể bị Tô Hoa Nam đè chặt lại, "Em muốn làm gì?"

Hai mắt đen nhánh của Đoan Mộc Mộc chứa đầy nước mắt trong suốt, cô túm lấy Tô Hoa Nam, "Anh ấy đâu? Anh ấy sao rồi? Như thế nào? Có sao không?"

Tô Hoa Nam nhìn bộ dạng cô gấp gáp đến tan nát cõi lòng, mí mắt chậm rãi rủ xuống, chỉ có cánh tay của cô càng ngày càng dùng sức.

Cô không phải đứa ngốc, lập tức cảm thấy cái gì, giùng giằng muốn xuống giường, làm thế nào cũng không tránh được sức lực của Tô Hoa Nam, "Anh buông tôi ra, tôi muốn đi thăm anh ấy!"

"Mộc Mộc" Tô Hoa Nam khẽ kêu, sau đó giương mắt, "Em đừng kích động, cậu ta không có chuyện gì lớn, chấn thương sọ não nhẹ, xương sườn bị thương nhẹ. . . . . ."

"Tôi muốn đi thăm anh ấy, tôi muốn nhìn anh ấy!" Bất luận ai nói cái gì, cũng không chân thật bằng cô tận mắt thấy.

"Mộc Mộc, sao em cứ cố chấp như thế, em dùng bộ dáng này đi gặp cậu ta, không sợ cậu ta lo lắng sao?" Tô Hoa Nam nói một câu khiến Đoan Mộc Mộc đang kêu gào bỗng bình phục cảm xúc lại.

Một hồi lâu, cô mới chậm rãi mở miệng, "Anh ấy thật không có chuyện gì?"

Vẫn không yên lòng, cảm giác không đơn giản giống như Tô Hoa Nam nói, hơn nữa hiện tại cô cũng không dám nhắm mắt, bởi vì vừa nhắm mắt liền nhìn thấy đầu anh chảy máu.

Tô Hoa Nam gật đầu, "Em không tin anh sao?"

Mấy chữ hỏi làm cô không cách nào nói chuyện, chỉ có thể nói, "Tôi sợ, thật sợ hãi. . . . . . Tô Hoa Nam anh có biết không, khi thấy anh ấy chạy về phía Tần Quỳnh, tôi đã tuyệt vọng, tuyệt vọng ngay cả chết tâm cũng có, nhưng khi anh ấy thật xông lại bảo vệ tôi, tôi mới phát hiện tôi tình nguyện người bị thương là mình, cũng không cần là anh ấy!"

Tô Hoa Nam nhắm mắt lại, đầu rủ xuống thấp, cuối cùng mặt vùi sâu vào lòng bàn tay của cô, lẩm bẩm nói ra mấy cái chữ, "Thật xin lỗi. . . . . ."

Đoan Mộc Mộc nhìn anh, sửng sốt mấy giây, hình như đã hiểu rõ ràng hàm nghĩa của câu thật xin lỗi, tay cô vuốt đầu anh, "Hoa Nam, không nên trách mình, là An¬mi, cũng không phải là anh."

Cô cho rằng anh xin lỗi vì An¬mi làm tổn thương cô, nhưng không biết Tô Hoa Nam nói xin lỗi vì mình không xông ra cứu cô.

"An¬mi thế nào?" Dù cực hận cô gái kia, nhưng vẫn lo lắng.

Sắc mặt Tô Hoa Nam trắng nhợt, cuối cùng lắc đầu một cái, tim Đoan Mộc Mộc lộp bộp, như bị người quăng xuống từ chỗ cao.

"Là cô ta gieo gió gặt bão, cô ta uống rượu mới có thể nổi điên lái xe. . . . . . Cô ta hại em mất đứa bé, cô ta nên chôn theo đứa bé kia" Tô Hoa Nam nói lời bạc tình, khiến sau lưng Đoan Mộc Mộc lạnh cả người.

"Hoa Nam, anh. . . . . ." Đoan Mộc Mộc mở miệng, muốn chất vấn mấy câu, lại cảm thấy mình không có tư cách.

Tô Hoa Nam hiểu cô muốn nói gì, cười khổ, "Anh cho rằng mình không thể ở cùng em, vậy thì ở cùng ai cũng vậy, nhưng anh lầm rồi!"

Đoan Mộc Mộc lập tức ngây người, bởi vì lời nói này, nhưng tiếp liền nghe Tô Hoa Nam còn nói, "Mộc Mộc, sau này sẽ không, anh cũng sẽ không bao giờ nói vậy nữa, bởi vì anh không có tư cách. . . . . . Ở thời điểm em gặp nguy hiểm, anh cư nhiên không thể dũng cảm đứng ra, so với Lãnh An Thần, cậu ta vẫn yêu em hơn, yêu đến mức có thể tìm chết vì em!"

"Bà xã. . . . . . Anh có thể, tìm chết vì em. . . . . ."

Bên tai bỗng dưng vang lên câu nói sau cùng của Lãnh An Thần, trái tim Đoan Mộc Mộc kéo căng, giống như quả dưa sinh trưởng trên thân leo bị hái xuống.

"Hoa Nam, tôi cầu xin anh dẫn tôi đi nhìn anh ấy!" Đoan Mộc Mộc cũng không chịu nổi nữa.

"Mộc Mộc. . . . . ." Tô Hoa Nam khẽ gọi lần nữa, tuy nhiên nó không còn hữu dụng.

"Tô Hoa Nam tôi van anh, cầu xin anh dẫn tôi đi xem anh ấy một chút, dù là một cái cũng tốt!" Cô thật sự không bỏ được anh.

Nhìn cô như vậy, Tô Hoa Nam nắm quả đấm, chỉ gật đầu, anh đẩy xe lăn tới ôm cô đặt vào, sau đó đi hướng phòng bệnh của Lãnh An Thần.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn quacauphale về bài viết trên: Lilyphuong, Tthuy_2203, futhuybilangquen
     
Có bài mới 21.09.2014, 14:05
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.09.2013, 21:16
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2098
Được thanks: 12454 lần
Điểm: 23.3
Có bài mới 40 - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 169: Tiểu thư, tôi biết cô sao?

Trong phòng bệnh, Lãnh An Thần quan sát bốn phía, cuối cùng ánh mắt ngừng ở trên người mình, những thứ kim tiêm cùng cái ống thở khiến chân mày anh dần dần nhíu lại, trong lúc anh đang khó lý giải vì sao mình biến thành bộ dạng thế này thì cửa phòng bệnh chợt bị đẩy ra, bác sỹ và y tá còn có rất nhiều người nối đuôi nhau mà vào ——

"Các người đang làm gì?" Lãnh An Thần cực kỳ ghét bị người lật qua lật lại.

Nhưng cũng không có người nào để ý tới phản ứng của anh, một lát sau, rốt cuộc nghe được bác sỹ đứng đầu nói, "Tốt vô cùng, cậu ấy đã tỉnh táo hoàn toàn."

Nghe nói như thế, Đoan Mộc Mộc thở phào một hơi, chẳng qua là sau khi cực độ vui mừng, cô lại mất lực, căn bản không có hơi sức đi về phía anh, chỉ cách đám người nhìn anh, mặc cho tâm tình sôi động lăn lộn giống như sóng lớn, ngược lại Tô Hoa Nam rất bình tĩnh, đi tới nắm bả vai Lãnh An Thần, "Tiểu tử cậu có thể tỉnh lại, cũng hù chết mọi người rồi."

Lãnh An Thần liếc chú ta một cái, sau đó nhìn tay rơi vào trên vai mình, lạnh lùng nói, "Bỏ tay chú ra!"

Giọng nói lạnh lẽo, lộ ra chán ghét chú ta, Tô Hoa Nam ngẩn ra, liền nghe Lãnh An Thần nói tiếp, "Tô Hoa Nam, tôi nói rồi, đừng tưởng rằng chú vào nhà họ Lãnh thì tôi sẽ chấp nhận chú!"

Tô Hoa Nam bị cậu ta nói đến không hiểu ra sao cả, "An Thần, cậu đang nói gì?"

Giữa bọn họ như nước với lửa, hơn nữa khi Tô Hoa Nam mới vào nhà họ Lãnh thì Lãnh An Thần vẫn luôn không chịu chào đón, thế nhưng đều là chuyện quá khứ nhiều năm trước, bốn năm trước, sau khi Đoan Mộc Mộc mất tích, hai người coi như đã chung sống hòa bình rồi, nhưng bây giờ tại sao lại biến thành bộ dạng cay nghiệt mình thế này?

Trong lúc tim Tô Hoa Nam sắp đập mạnh và loạn nhịp, chợt thấy Lãnh An Thần nhổ xong kim tiêm trên tay cùng máy theo dõi trên ngón tay, nói, "Hiện tại mấy giờ rồi, tôi hẹn thương lượng với thị trưởng về phương án khai phá xây dựng thành phố mới . . . . . ."

Vừa nói vừa muốn xuống đất, nhưng khẽ động cái làm anh phát giác ra bộ ngực mình đau vô cùng, anh căn bản không biết rằng xương sườn của mình bị gãy hai cái.

Anh che ngực, ánh mắt lạnh lùng nhìn hướng bác sỹ, "Chỗ này của tôi sao đau thế? Đây rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"

Bác sỹ cũng kinh ngạc, không hiểu nhìn về phía Tô Hoa Nam, mà anh ta càng như bị người gõ gậy, lờ mờ.

Lãnh An Thần đang nói mê sảng gì vậy? Phương án xây dựng thành phố mới sớm là chuyện năm năm trước, hiện tại cũng đã làm xong và đưa vào sử dụng rồi.

Anh nhìn chằm chằm Lãnh An Thần, chợt có một ý nghĩ đáng sợ lóe qua bộ não, đúng lúc này, bác sỹ hình như cũng cảm giác được cái gì, nháy mắt về phía Tô Hoa Nam, ý bảo anh đi theo mình ra ngoài.

Trong phòng bệnh chỉ còn lại Đoan Mộc Mộc cùng Lãnh An Thần, nhưng đối với Lãnh An Thần khác thường, Đoan Mộc Mộc cũng không có phát hiện, cô đi về phía anh, có loại cảm giác đi về phía quãng đời cuối cùng.

Đúng, anh vì cô mà ngay cả mạng cũng không muốn, mặc kệ về sau xảy ra chuyện gì đi nữa, lấy danh nghĩa sinh mạng làm cam kết, để cho cô có lý do không xa không rời.

"An Thần. . . . . ." Cô rốt cuộc đi tới bên cạnh anh, sau đó bất chấp tất cả nhào qua, ôm chặt lấy anh, sau đó khóc không thành tiếng.

Lần này đổi thành Lãnh An Thần sững sờ, ánh mắt của anh híp lại, chốc lát, liền dùng sức đẩy Đoan Mộc Mộc ra, "Này, tiểu thư, cô là ai? Tôi biết cô à?"

Đoan Mộc Mộc ngây người, không dám tin nhìn người trước mắt, "An Thần, anh. . . . . ."

Chân mày của Lãnh An Thần cũng nhíu thật chặt, vặn thành một mớ, "Vị tiểu thư này, tôi hình như không biết cô, làm sao cô có thể tùy tiện ôm ấp yêu thương đàn ông?"

Ánh mắt mang theo châm chọc, bên trong tất cả đều là xa lạ, giống hệt như lần đầu tiên Đoan Mộc Mộc nhìn thấy anh.

Đoan Mộc Mộc hoàn toàn ngớ ngẩn, cả người cứng lại ở đó, chỉ cảm thấy bốn phía có gió lạnh thổi trên người cô, thổi vào da cô, xông vào xương tủy. . . . . .

Đây là tình huống gì? Tại sao Lãnh An Thần nói không biết cô?

Anh đang nói đùa với cô?

Đoan Mộc Mộc nghĩ đến cái này, trái tim liên tiếp trầm chợt dừng lại, nhất định là như vậy, nhất định là Lãnh An Thần vẫn còn đang giận cô, giận cô không để anh và Tần Quỳnh ngồi máy bay đi, cho nên cố ý hù dọa cô.

"An Thần, em biết rõ anh cố ý" Đoan Mộc Mộc lại nâng lên nụ cười đi tới gần anh, sau đó kéo tay anh, "Anh vẫn còn tức giận đúng không? Em biết em sai rồi, lúc ấy em thật lo lắng cho anh, nghe nói anh bị bắt cóc thì em bị hù chết, mới tìm Hoa Nam giúp một tay, cho nên mới để anh nhỡ máy bay. . . . . ."

"Cô nói nhăng cuội gì đấy?" Anh chợt lên tiếng ngắt lời cô, sau đó lại đẩy cô ra, "Tiểu thư, có phải nơi này của cô có vấn đề hay không?"

Lãnh An Thần chỉ chỉ đầu, ý nói cho Đoan Mộc Mộc, nhưng Đoan Mộc Mộc vẫn cười, "An Thần, anh đừng làm bộ dáng này dọa em, em biết anh đang cố ý mà!"

Cô vẫn muốn tới, lại bị Lãnh An Thần ra dấu tay ngăn lại, "Tiểu thư, nếu như cô còn nói hươu nói vượn nữa, tôi báo cảnh sát kiện cô tội quấy rối!"

Dáng vẻ anh nghiêm túc không giống như đùa giỡn, có điều Đoan Mộc Mộc vẫn không tin, cô chăm chú nhìn ánh mắt anh, muốn nhìn được một chút xíu sơ hở, nhưng càng xem tim càng lạnh, bởi vì ánh mắt của anh thật sự rất xa lạ, xa lạ đến mức cô cảm thấy sợ.

Tại sao có thể như vậy?

Chẳng lẽ là. . . . . .

Một ý nghĩ đáng sợ chợt lóe qua bộ não, tiếc là không đợi cô mở miệng đã nghe thấy âm thanh thê lương của cô gái vang lên từ phía sau, "An Thần. . . . . ."

Quay đầu lại, Đoan Mộc Mộc thấy Tần Quỳnh cũng mặc một thân đồng phục bệnh nhân, trên mặt cô ta ngân ngấn nước mắt nhìn người đàn ông trên giường bệnh, trái tim Đoan Mộc Mộc nhất thời như bị rút cạn, nhưng chuyện càng làm cho cô co rút đã xảy ra, cô nghe được người đàn ông lúc trước vô cùng lạnh lẽo đối với mình giờ phút này mở miệng ôn hòa, "Tần Quỳnh, làm sao em cũng tới?"

Anh nhận ra cô ta ư?

"An Thần" Tần Quỳnh khóc nhào qua, thân thể sát qua Đoan Mộc Mộc, chỉ đụng vạt áo của cô, nhưng lại khiến Đoan Mộc Mộc suýt nữa ngã xuống.

"Ngoan, đừng khóc. . . . . . Anh không sao, em làm sao vậy, sao em cũng mặc đồng phục bệnh nhân? Em bị ốm hả? Nơi nào không thoải mái?" Lời nói ân cần của Lãnh An Thần vang lên, nhưng mỗi tiếng đều giống như kim độc châm Đoan Mộc Mộc, khiến cô như túi khí xì hết hơi.

Trong lúc Đoan Mộc Mộc lảo đảo muốn ngã, thân thể chợt bị một cánh tay mạnh mẽ đón lấy, cô nhìn qua, là Tô Hoa Nam, giờ phút này mặt anh nặng nề, cho Đoan Mộc Mộc một ánh mắt thì nhìn hướng Lãnh An Thần, "Nói cho tôi biết, hôm nay là ngày nào tháng nào năm nào?"

Tô Hoa Nam hỏi thì âm thanh cũng run rẩy, Đoan Mộc Mộc cảm thấy anh ta khẩn trương, cũng giống mình như đúc.

Lãnh An Thần khinh thường liếc chú ta một cái, cứng rắn trả lời, "Ngày 3 tháng 2 năm 2008, sai sao?"

Tất cả mọi người cứng đơ ngay tại chỗ, thậm chí ngay cả hít thở cũng ngừng, thân thể Đoan Mộc Mộc càng thêm nặng nề, nếu như không phải là Tô Hoa Nam đỡ, cô nhất định sẽ ngã nhào trên đất.

Trời ạ, trí nhớ của anh lại là năm năm trước, hiện tại rõ ràng là năm 2013!

Lúc này, bác sỹ đợi bên cửa ra vào bỗng đi tới, lấy giọng điệu cực kỳ bất đắc dĩ nói, "Xem ra máu bầm trong đầu Lãnh tiên sinh vẫn chưa tan hoàn toàn, đè ép dây thần kinh, cho nên mới dẫn đến mất trí nhớ gián đoạn hoặc là mất trí nhớ lựa chọn. . . . . . Tình huống như thế cũng từng xuất hiện lâm sàng, là bởi vì bệnh nhân muốn quên lãng những chuyện đau khổ trong khoảng thời gian qua, cho nên bản năng bảo vệ mình, mà lựa chọn quên."

Lãnh An Thần cau mày, "Ông đang nói linh tinh gì đó? Là đang nói tôi mất trí nhớ sao? Thật là chuyện đùa!"

Lúc này, Tần Quỳnh ở trong lòng anh cũng bị kinh động, cô ta hoàn toàn không ngờ tới Lãnh An Thần sẽ mất trí nhớ, không trách vừa rồi thấy được ánh sáng cực nóng trong mắt anh, giống như năm năm trước, phải biết dù mấy ngày nay anh ở cùng với mình, nhưng ánh mắt của anh cũng là lạnh lẽo.

Tay cô ta vịn ngực anh nắm chặt, kinh hãi sững sờ ngắn ngủi liền thay bằng vui mừng, cô ta còn tưởng rằng mình phải tốn rất nhiều khổ tâm mới có thể ở cùng với anh, nhưng không nghĩ tới lần này trời cao lại giúp cô ta một đại ân, lại để cho anh mất trí nhớ.

Tần Quỳnh kích động dán chặt Lãnh An Thần hơn, "An Thần, anh đừng sợ, có em ở bên cạnh anh."

Lãnh An Thần gật đầu một cái, lại nhìn về phía người trước mặt, "Rốt cuộc chuyện xảy ra thế nào, các người nói rõ cho tôi" Thật ra thì anh cũng hỗn loạn.

Cho đến khi một loạt chứng cớ đặt ở trước mắt, Lãnh An Thần mới phát giác bác sỹ cũng không có lừa anh, nhưng anh vẫn cảm giác khiếp sợ, chuyện này trước kia từng nghe nói qua, nhưng chưa từng nghĩ rằng sẽ xảy ra trên người mình.

"An Thần, mặc kệ cậu là tạm thời hay vĩnh cửu mất trí nhớ, có thật nhiều chuyện đều cần cậu nhớ lại" Tô Hoa Nam biết bây giờ không phải là lúc khổ sở, đi tới vỗ vỗ bờ vai của anh.

Ánh mắt Lãnh An Thần rơi vào tờ di chúc, hai mắt ngây ngô, "Bà nội, bà nội qua đời thật sao?"

Đó là người thương anh nhất, hiện tại anh thật không thể nào tiếp thu được.

Tô Hoa Nam gật đầu một cái, sau đó lại lấy ra một phần tờ báo bốn năm trước cho anh nhìn, "Ngày 10 tháng 10 năm 2009, bà qua đời bởi vì ung thư dạ dày."

"Không ——" Lãnh An Thần gầm nhẹ, sau đó hung hăng vứt bỏ tờ báo, "Các người gạt tôi, thân thể bà khỏe mạnh thế, làm sao sẽ qua đời? Tô Hoa Nam là chú. . . . . . Có đúng hay không?"

Nhìn anh gần như điên, Tô Hoa Nam thở dài một tiếng, "Nếu cậu không nguyện tin tưởng, cậu có thể điều tra, cậu cũng có mấy thân tín, hỏi một câu liền biết."

Bộ dạng Tô Hoa Nam không giống đang gạt anh, nhưng anh thật không thể nào tiếp thu được!

Nhìn bộ dáng của anh, bác sỹ bảo mọi người rời đi, để cho một mình anh cẩn thận nhớ lại.

Trong phòng bệnh chỉ còn lại một mình anh, Lãnh An Thần lại cầm lấy tờ báo cùng tài liệu, nhìn xuống dưới, anh càng xem càng cảm thấy không thể tin tưởng, anh thế nhưng thật cưới một cô gái vốn không quen nhau, hơn nữa bà nội cùng cha đều qua đời!

Tại sao lại như vậy?

Chẳng lẽ anh quên thời gian thật?

Anh ngơ ngác, giống như là bị niêm phong ở trong phòng thủy tinh, thấy được tất cả phía ngoài, cũng không thể bắt được.

Ngoài phòng bệnh, Đoan Mộc Mộc co ro như một con tôm, giống như chỉ có như vậy cô mới có thể đè ép khủng hoảng dưới đáy lòng.

"Mộc Mộc. . . . . ." Tô Hoa Nam không tìm ra lời an ủi cô..., chỉ có vô tận đau lòng.

Đoan Mộc Mộc ngẩng đầu nhìn anh, mặt tràn đầy khổ sở, "Hoa Nam, anh ấy quên tôi mất rồi. . . . . . Tại sao anh ấy có thể chết vì cứu tôi sau lại quên tôi?"

Âm thanh của cô khàn khàn, từ lúc tỉnh lại vẫn trông coi anh, tuy nhiên trông coi có một kết quả, cô không thể nào tiếp thu được anh đã đem mình quẳng ra ngoài sinh mạng, giống như khách qua đường lướt qua nhau.

"Mộc Mộc, không nên như vậy!" Tô Hoa Nam vươn tay nắm lấy bả vai cô, "Bác sỹ nói rồi, cậu ta chỉ là tạm thời, chờ máu bầm biến mất, cậu ta sẽ tốt. . . . . . Hơn nữa hiện tại cậu ta đang muốn nhớ lại, những thứ kia không phải giả, coi như cậu ta thật không nhớ ra em, nhưng em là vợ cậu ta, huống chi bọn em còn có đứa bé."


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn quacauphale về bài viết trên: Lilyphuong, Tthuy_2203, futhuybilangquen
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: camap0412, Duẫn Nhi, Google Adsense [Bot], h3ob3o, Hn230495, hphucao95, Jinmi2301, Le Thanh, little_loan, mythhuynh, nhungtasa, sonnu, thanhthanhthuy, V.Quỳnh My và 223 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.