Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 

Cô dâu nhỏ bị gạt cưới của tổng giám đốc - Nhất Vạn Vạn

 
Có bài mới 01.09.2014, 10:38
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.09.2013, 21:16
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2098
Được thanks: 12454 lần
Điểm: 23.3
Có bài mới 40 - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 161: Tát cô một cái

Trên giường bệnh, khuôn mặt cô gái trắng bệch như tờ giấy đang ngủ, cái trán có vết thương nhỏ nhưng cũng không ảnh hưởng đến vẻ đẹp của cô.

Lãnh An Thần lẳng lặng nhìn, duy trì tư thế đã lâu, giống như là bị hóa đá, nhưng nội tâm của anh không hề bình tĩnh giống bề ngoài, những việc trải qua giống như là một bộ phim năm xưa rõ ràng trở về trước mắt anh.

"Quỳnh Quỳnh, nếu như anh nghèo rớt mồng tơi, em sẽ gả cho anh chứ?" Âm thanh thiếu niên giòn vang giống như đồ sứ phát ra, cực kỳ dễ nghe.

"Không biết" Cô gái giơ khuôn mặt nhỏ lên, "Em không muốn gả cho người nghèo rớt mồng tơi!"

"Vậy anh biết rồi, sau này anh sẽ cố gắng gấp bội, để mình biến thành phú ông, đến lúc đó em nhất định phải gả cho anh!" Thiếu niên làm ra cam kết thì trong tròng mắt đen chớp động ánh sáng vô cùng kiên định.

"Vậy thì chờ anh thành phú ông rồi hãy nói!" Cô gái luôn như ánh mặt trời, nụ cười giống như hoa vĩnh viễn sẽ không lụy tàn.

. . . . . .

"Quỳnh Quỳnh, đừng đi. . . . . . Tất cả những gì em muốn, hiện tại anh đều có thể cho em!" Ngày nào đó, khi thiếu niên rốt cuộc thực hiện được hứa hẹn của mình, nhưng cô gái lại muốn rời đi cùng một người đàn ông trung niên.

"Thật xin lỗi An Thần, tất cả những gì anh cho quá muộn. . . . . ." Cô gái nhẫn tâm kéo tay anh ra, sau đó từng bước một cách xa anh, mặc kệ anh kêu gọi thế nào cũng không chịu quay đầu lại.

Ngực truyền đến buồn đau, giống như là vết sẹo nhiều năm trước bị xé ra, xác thực, từ sau khi cô đi, anh không còn hy vọng, cho là mình cố gắng khổ cực có được tất cả cũng chỉ là cảnh tượng huyền ảo, căn bản không có ý nghĩa.

Một đêm kia, anh uống nhiều thuốc ngủ, nếu như không phải là người trong nhà phát hiện kịp thời, có lẽ anh đã sớm biến mất khỏi thế giới này rồi.

Nghĩ đến những thứ này, Lãnh An Thần đắm chìm trong quá khứ đầy tức cùng hận như núi lửa phun trào, ào ạt trào ra.

"An Thần, An Thần. . . . . ." Âm thanh yếu ớt của cô gái nhỏ gọi thần trí của anh về.

Nhìn về phía phát ra âm thanh, Lãnh An Thần mới phát hiện chẳng biết Tần Quỳnh tỉnh lại từ lúc nào rồi, giờ phút này đang dùng loại ánh mắt kinh hãi quan sát anh, giống như trên người anh có cái gì đáng sợ.

"An Thần, anh làm sao vậy, sao ánh mắt anh đáng sợ thế?" Tần Quỳnh nhẹ hỏi, lúc cô mở mắt ra, nháy mắt đã nhìn thấy hai mắt anh khát máu, cô thật bị giật mình.

Âm thầm hít một hơi, Lãnh An Thần ép buộc mình buông quả đấm nắm chặt ra, "Không có việc gì, thương thế của em như thế nào?"

Nghe nói như thế, hai mắt đen nhánh như kim cương của Tần Quỳnh lập tức phủ lên một tầng hơi nước, lộ ra uất ức, "An Thần, em không ngờ cô ấy hung ác vậy, thế nhưng có thể. . . . . ."

Trong không khí dâng lên ý lạnh, mặc dù Lãnh An Thần đã rất nỗ lực khống chế, nhưng nghe nói như thế thì vẫn không tự chủ được.

"Cô ấy đã bị cảnh sát mang đi" Lãnh An Thần lên tiếng cắt đứt, anh không thể nghe tiếp những lời phỉ báng Đoan Mộc Mộc.

Bà xã của anh là dạng gì anh rõ ràng nhất, không cần người nào tới nói cho anh biết!

"Hả?" Tần Quỳnh cố làm ra vẻ mặt kinh ngạc.

Nhìn cô như vậy, Lãnh An Thần bước lên trước, "Cảnh sát sẽ tra rõ chân tướng sự tình!"

Sắc mặt của Tần Quỳnh hơi đổi vi một câu nói, gần như nhỏ không thể thấy, nhưng Lãnh An Thần vẫn bắt được.

"An Thần, nhất định là cô ấy quá hận em, mới có thể như vậy. . . . . . Ở trong quán cà phê, cô ấy còn tạt nước vào mặt. . . . . ." Tần Quỳnh tiếp tục nói.

"Vậy em định làm như thế nào?" Lãnh An Thần chậm rãi mở miệng, tròng mắt đen nhìn chằm chằm cô, từng chữ từng câu mà nói, "Những lời chứng của em sẽ quyết định kết quả cuối cùng của cả vụ án."

"Em. . . . . ." Tần Quỳnh cắn môi mỏng, hàm răng như ngọc lóe ở dưới ánh đèn, lộ ra vẻ mặt rối rắm.

Lãnh An Thần trầm mặc không nói, chờ cô mở miệng, nhưng cô lại hỏi ngược một câu, "Anh hi vọng em làm thế nào?"

Rõ ràng nhìn ra cô đang hỏi ý kiến của anh, nhưng chỉ có anh biết, cô đang ám chỉ mình, hai ngày qua, cô không chỉ một lần dùng phương pháp dụ dỗ anh mà cùng lúc dùng nhiều phương pháp, nhưng anh đều cự tuyệt.

"An Thần, em chỉ muốn ở cùng anh, em nói rồi năm đó em đi cấp tốc là bất đắc dĩ, khi đó em có bệnh, em không muốn liên lụy anh, chỉ có tìm ra lý do như vậy mới khiến anh chết tâm, em cho là em sẽ chết, nhưng trời cao còn rủ lòng thương xót, cuối cùng lại là chẩn đoán nhầm. . . . . ." Tần Quỳnh tựa đầu ở ngực anh, đôi tay nhốt chặt hông anh.

"Vậy tại sao không trở lại?" Thật giả trong lời nói của cô, anh không muốn đi điều tra, nhưng cảm giác nói quá, hơi giống cẩu huyết trong phim tình cảm.

"Em sợ anh sẽ không cần em, hơn nữa khi đó em nghe nói anh vẫn cùng với Lam Y Nhiên" Cô nói không sai, sau khi Lãnh An Thần tìm được đường sống trong chỗ chết, anh sẽ không tin tình yêu, cô gái đối với anh mà nói cũng chỉ là một công cụ phát tiết cùng chơi đùa.

"Anh là một người kiêu ngạo, em cũng nghe nói anh vì em mà suýt nữa. . . . . . Em biết rõ tính khí của anh, sao anh có thể dễ dàng tha thứ cho em?" Tần Quỳnh chảy nước mắt, nước mắt thấm ướt áo sơ mi của anh, dính vào trên da thịt của anh, lành lạnh, một đường lạnh đến tim của anh.

Nếu như không phải là ẩn nhẫn lần nữa, anh thiếu chút nữa đẩy cô ra, nhưng cuối cùng không có.

"Em đã biết, tại sao bây giờ còn trở lại?" Nếu cô biết anh sẽ không dễ dàng tha thứ cho cô, mấy năm trước không biết, hiện tại cũng nên không biết.

Tần Quỳnh ngẩng mặt lên, trên lông mi dài dính nước mắt trong suốt, tròng mắt đen bị nước mắt gột rửa đến trong trẻo, "Lần này em thật sự là ép không có cách nào, em đã tích góp hết tất cảm nếu như lần này thất bại nữa, em có chết vẫn không thể trả nợ, cho nên chỉ có thể nhờ anh giúp một tay!"

"Anh đã giúp em rồi" Lãnh An Thần thủy chung nhìn ngoài cửa sổ, trong tròng mắt đen nhánh không nhìn ra bất kỳ tâm tình gì.

"Em biết rõ, cho nên em rất cảm kích, nhưng An Thần sau khi nhìn thấy anh, em mới phát hiện em không quên được anh, em vẫn còn yêu anh. . . . . ." Cô ôm anh chặt hơn, chặt đến mức khiến anh cảm thấy hít thở không thông.

"Tần Quỳnh, anh đã kết hôn, em biết anh là một người nói là làm, vĩnh viễn đều sẽ không phản bội cam kết hôn nhân" Lãnh An Thần nói giống như búa sắt rơi vào trong lòng Tần Quỳnh, cô ôm anh ngón tay sau thắt lưng cũng bấm vào trong thịt.

"Em hiểu, em không mong anh ly hôn, chỉ xin anh có thể để cho em sống ở bên cạnh anh" Tần Quỳnh khéo léo nói, "Em không cần danh phận, không cần sớm sớm chiều chiều, chỉ cần nghĩ đến anh là có thể nhìn thấy anh, có thể thỉnh thoảng ôm anh là được."

Lãnh An Thần chợt kéo cô ra, "Em hà tất gì phải như thế?"

Dáng vẻ anh lạnh nhạt kinh động đến cô, "An Thần. . . . . ."

"Em có thể uất ức cầu toàn, nhưng anh không thể, anh sẽ không phản bội vợ anh, vĩnh viễn cũng không!" Lãnh An Thần trầm thấp mở miệng, chữ chữ rõ ràng.

"An Thần. . . . . ." Hoàn toàn không ngờ tới anh sẽ nói như vậy, Tần Quỳnh khiếp sợ đồng thời đau lòng.

"Tần Quỳnh, quá khứ đã qua, em hiểu không?" Lãnh An Thần chậm rãi buông cô ra, tuy nhiên lại bị cô túm lại.

"An Thần, anh thật không muốn cho em một cơ hội sao?" Cô không cam lòng.

Lãnh An Thần bỏ qua cô một bên, xoay người chạy ra ngoài, đúng lúc này, liền nghe được người phía sau nói, "Nếu như không có cô ta, có phải anh sẽ trở lại bên cạnh em hay không?"

Anh dừng lại, đang lúc này điện thoại di động của anh vang lên, là luật sư Vương Minh Đào gọi tới.

Điện thoại tiếp thông, giọng của Vương Minh Đào có chút nóng nảy, "Lãnh tiên sinh, bót cảnh sát nói có người trong phòng cà phê đã ra mặt làm chứng, nói là Lãnh phu nhân đụng người trước, từng xảy ra xung đột kịch liệt với người bị thương, hơn nữa còn hắt nước lên mặt đối phương. . . . . ."

Tim Lãnh An Thần chợt lạnh, lại nghe Vương Minh Đào nói tiếp, "Hiện tại tất cả chứng cứ đều bất lợi cho Lãnh phu nhân."

"Không có biện pháp khác sao?" Lãnh An Thần vặn nâng chân mày, tay run rẩy móc điếu thuốc từ trong túi ra, nhưng nửa ngày cũng không châm.

"Có, chỉ có người bị thương chủ động giải thích, sau đó rút đơn kiện" Vương Minh Đào nói khiến lòng của Lãnh An Thần lạnh.

Hít hai hơi thuốc, anh cảm thấy không cam tâm, khẽ hỏi, "Cũng không có chứng nhân đi ngang qua sao?"

"Không có, đoạn thời gian đó tất cả mọi người đều nghỉ trưa, hơn nữa khu vực đó vốn vắng vẻ, có rất ít người qua lại" Vương Minh Đào nói xong, hơi ngừng lại mở miệng, "Tất cả đều giống như lập kế hoạch từ trước rồi. . . . . ."

Tay Lãnh An Thần cầm điện thoại di động run lên, nhìn đêm tối ngoài cửa sổ, chỉ thấy bóng đêm đột nhiên lại nồng đậm hơn rất nhiều.

Mưu tính trước! Mưu tính trước. . . . . .

Đoan Mộc Mộc ngu ngốc này, thế nhưng dễ dàng trúng phải mưu kế của người khác!

Cắt đứt điện thoại nhưng anh vẫn duy trì tư thế gọi điện thoại, cho đến khi tàn thuốc kẹp ở ngón giữa nóng tới anh, phỏng mới khiến anh tỉnh táo, quay đầu lại, cách cửa sổ nho nhỏ, anh nhìn cô gái nằm ở trên giường bệnh, chỉ cảm thấy khuôn mặt xinh đẹp đã sớm trở nên đáng sợ giống như rắn.

Cô vì có được anh, có thể nói là không tiếc bất cứ giá nào, ngay cả phương thức tổn thương mình cũng làm ra được, chắc hẳn cô đã quyết đánh đến cùng rồi!

—— Nếu như không có cô ta, có phải anh sẽ trở lại bên cạnh em hay không?

Lúc anh vừa ra phòng bệnh thì Tần Quỳnh đã nói như vậy, đó là uy hiếp trần trụi.

Mặc dù Lãnh An Thần anh chưa bao giờ có dáng vẻ ăn thịt người, thế nhưng lần này anh muốn xem xem rốt cuộc cô ta còn có thể chơi ra trò gì.

Hít một hơi thật sâu, anh vứt bỏ tàn thuốc giữa ngón tay, sau đó hung hăng nghiền nát, đẩy cửa phòng bệnh ra.



Đã sửa bởi quacauphale lúc 28.09.2014, 22:44.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn quacauphale về bài viết trên: Tthuy_2203, futhuybilangquen
     

Có bài mới 01.09.2014, 10:40
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.09.2013, 21:16
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2098
Được thanks: 12454 lần
Điểm: 23.3
Có bài mới 40 - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Một ánh sáng mạnh chiếu vào gian phòng chật hẹp, Đoan Mộc Mộc chậm rãi mở mắt ra, cô không ngờ vào tình thế như vậy mà mình cũng có thể ngủ, xem ra thích ứng trong mọi hoàn cảnh, những lời này thích hợp dùng trên người cô.

Chỉ là thật yên tĩnh? Không ai biết một đêm qua cô vượt qua thế nào, giống như một đêm dài nhất trong đời.

Cô đỡ tường đứng lên, toàn thân đau nhức vô cùng, nhìn ánh mặt trời ngoài cửa sổ, chợt, ý nghĩ không còn mãnh liệt muốn từ đi ra từ trong đầu.

Lãnh An Thần cư nhiên mặc cho cô bị nhốt cả đêm ở chỗ này, mặc dù không dám nói bản lãnh của anh cừ khôi, nhưng năng lực bảo lãnh một người vẫn phải có, anh thế nhưng không có.

Là căm tức cô hại cô gái anh thích nhất, cố ý trừng phạt cô sao?

Đoan Mộc Mộc hít vào một hơi thật dài, trong ngực buồn bực vô cùng, như bị người đấm một quyền!

Tình cảm giữa anh và cô cuối cùng cũng không bằng mối tình đầu đẹp đẽ, người đàn ông chính là bạc tình như thế!

Đã như vậy, cô cả đời ở chỗ này là tốt rồi!

Chỉ có điều cô có chút không bỏ được hai đứa bé, nhất là Huân Huân, mặc dù nửa năm qua nội tâm của bé bớt sợ hãi hơn, nhưng có thể cảm thấy bé không muốn xa rời mình.

Không có cô ở cùng hôm qua bé và Tiểu Đường Tâm ngủ có ngon không?

Đá chăn không?

Sáng sớm hôm nay không thấy được cô, bọn chúng sẽ hỏi như thế nào?

Vấn đề liên tiếp tràn vào trong đầu, cô phát hiện cô gái một khi làm mẹ, sẽ có quá nhiều nhớ thương!

Cửa truyền đến tiếng bước chân, sau đó có người gọi tên cô, hoảng hốt quay đầu lại, mới phát hiện trên mặt lạnh lẽo, duỗi tay lần mò lại là nước mắt.

Chỉ là không hiểu nước mắt này là quá nhớ đứa bé, hay khổ sở vì người kia bạc tình?

Một đường mơ mơ màng màng bị mang đi, cho đến khi thấy ánh mặt trời thì cô mới có loại cảm giác tỉnh lại từ trong mộng, bên cạnh vang lên giọng của Vương Minh Đào, "Lãnh phu nhân bây giờ cô không sao, tôi đưa cô về nhà trước!"

Lại là luật sư, không phải anh!

Đoan Mộc Mộc nhìn người đàn ông xa lạ, khi mình thất vọng nhất, anh ta lại xuất hiện trước mặt mình, mà người cùng giường chung gối với cô, thậm chí ngay cả lúc cô ra ngoài cũng không nhìn một cái, là chê cô mất thể diện, sợ bị ký giả chụp được, hay là đau lòng canh giữ bên cạnh cô gái mình thích nhất?

"Cô ta còn tốt chứ?" Đoan Mộc Mộc không khỏi hỏi ra lời.

Vương Minh Đào sững sờ, không hiểu cô đang chỉ người nào?

"Cô ta bị đụng rất kịch liệt phải không?" Đoan Mộc Mộc lại bổ sung thì Vương Minh Đào mới phản ứng được.

"A, đã tỉnh rồi, cũng không có gì đáng ngại, rách chút da, chấn thương sọ não nhẹ" Vương Minh Đào nói xong, tận tâm quan sát vẻ mặt Đoan Mộc Mộc, "Lãnh tiên sinh bảo tôi đưa cô về nhà trước để cô tắm, sau đó sẽ đi bệnh viện."

Đi bệnh viện?

Đoan Mộc Mộc hiển nhiên không ngờ tới, lại nghe Vương Minh Đào nói tiếp, "Lãnh tiên sinh nói có chút hiểu lầm muốn cô cùng Tần tiểu thư giáp mặt gở bỏ."

Hoá ra là như vậy!

Anh quả nhiên ở bệnh viện, cùng với người đàn bà anh yêu mến nhất, mặc cho cô người vợ kết tóc nhớ một đêm.

Có cỗ lạnh lẽo bắt đầu khuếch tán từ đầu quả tim, lạnh thấu tứ chi làm cô giật mình.

Đoan Mộc Mộc mình nhìn lên nhìn xuống đánh giá một lần, còn là áo ngày hôm qua, lúc cô đi gặp Tần Quỳnh cố ý ăn mặc, mặc dù trải qua cả đêm có chút nếp nhăn nhưng cũng không phải quá tệ, vì vậy cười một tiếng, "Vậy không cần về nhà, trực tiếp đi bệnh viện đi!"

Vương Minh Đào sững sờ, hình như không ngờ tới cô sẽ sảng khoái đáp ứng, nhưng tức thì còn nói, "Lãnh phu nhân vẫn nên về nhà rửa mặt qua thì hơn."

"Là sợ xúi quẩy trên người tôi nhào vào Tần tiểu thư sao?" Đoan Mộc Mộc cười lạnh, "Hiện tại cô ta ở bệnh viện, xúi quẩy trên người cũng không thể ít so với tôi!"

Nói ra lời như vậy, nếu như Vương Minh Đào còn kiên trì nữa, chính là không thức thời rồi, anh bất đắc dĩ lắc đầu, mở cửa xe cho Đoan Mộc Mộc.

Xe lái vào bệnh viện, Đoan Mộc Mộc và Vương Minh Đào cùng nhau xuống xe, một đường đi tới cửa phòng bệnh, Vương Minh Đào đưa tay muốn gõ cửa, lại bị Đoan Mộc Mộc ngăn lại, cô lẳng lặng nhìn ——

Giờ phút này, trên giường bệnh, Tần Quỳnh đang dựa vào trong ngực Lãnh An Thần, hai người cầm một quyển sách, thỉnh thoảng, Tần Quỳnh sẽ nói gì đó, Lãnh An Thần sẽ lộ ra nụ cười nhạt nhòa.

Hình ảnh ấm áp mà ngọt ngào đó khiến Đoan Mộc Mộc nhìn cũng cảm thấy mềm lòng, sau lưng Vương Minh Đào một bên sinh ra mồ hôi lạnh, thế nào cũng không nghĩ đến trong bệnh phòng sẽ là tình cảnh như vậy.

Mặc dù có một số việc anh không rõ ràng lắm, nhưng anh có thể cảm giác được Lãnh An Thần quan tâm Đoan Mộc Mộc, giờ phút này nhìn tình cảnh như thế, ngay cả Vương Minh Đào cũng cảm thấy mơ hồ.

"Phiền toái chút" Có cô y tá đi tới, âm thanh không lớn kinh động Đoan Mộc Mộc, cũng kinh động người trong phòng.

Cửa phòng bị y tá đẩy ra, người tron ngoài đều không còn trở cách nhìn nhau, Lãnh An Thần thấy Đoan Mộc Mộc, thân thể rõ ràng cứng đờ, anh không ngờ cô sẽ trực tiếp tới bệnh viện, thậm chí nghĩ lấy tính khí của cô, có lẽ sẽ không tới mới đúng là bình thường.

Ánh mắt Lãnh An Thần theo trên mặt Đoan Mộc Mộc dời đi, nhìn về phía Vương Minh Đào, chỉ một cái liếc mắt, Vương Minh Đào liền rủ mắt, một động tác này nói cho anh đáp án, chắc hẳn bọn họ thấy được cái gì rồi.

Đoan Mộc Mộc đi vào, Lãnh An Thần cũng buông Tần Quỳnh ra, đứng lên, mở miệng hỏi, "Sao không về nhà?"

Cô nhìn anh, một đôi tròng mắt đen giống như là khói mù, không thấy rõ tâm tình của cô, chỉ thấy môi cô khẽ nhếch, "Không phải anh bảo em tới bệnh viện, nói là giáp mặt gỡ bỏ hiểu lầm sao?"

Một câu hỏi ngược lại khiến Lãnh An Thần không thể nói gì.

Đoan Mộc Mộc không nhìn nét mặt Lãnh An Thần, đưa ánh mắt đến trên mặt Tần Quỳnh, cô ta cũng nhìn cô, ánh mắt lần lượt thay đổi, mang theo cỗ ai cũng không nguyện chịu thua.

"Lãnh phu nhân, tôi không muốn phá vỡ hôn nhân giữa cô và An Thần, nhưng sao cô có thể độc ác như vậy với tôi?" Không ngờ Tần Quỳnh mở miệng trước, hơn nữa há miệng chính là tố cáo.

Nước mắt trong suốt theo gương mặt rơi xuống, tạo thành hai dòng suối nhỏ ở trên má, quanh co qua gò má mềm mại, cuối cùng hơi ngừng lại ở dưới cằm, sau đó rơi xuống.

Âm thanh kia, nét mặt kia, còn có lệ kia hẳn là điềm đạm đáng yêu, giờ phút này ngay cả Đoan Mộc Mộc cũng cảm giác mình là người có tội ác tày trời.

Nhưng người sai chân chính không phải cô, mà chính là cô gái khóc lóc rối rít trước mắt.

Một chiêu này của cô ta là diễn cho Lãnh An Thần nhìn, bởi vì trừ anh ra, sẽ không có người đau lòng vì nước mắt giả dối.

"Nói xin lỗi!" Lúc trong lòng Đoan Mộc Mộc đang chê cười hết thảy, chợt, một âm thanh lạnh lùng phá vỡ tất cả.

Đoan Mộc Mộc giống như là nghe nhầm nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy sắc mặt anh lạnh lùng, nhưng trong hai tròng mắt rõ ràng là rối rắm làm cho người tôi xem không hiểu.

"Lãnh tiên sinh. . . . . ." Vương Minh Đào ở một bên, hình như bị hai chữ kia chấn động.

"Anh bảo em nói xin lỗi, em không nghe thấy sao?" Lãnh An Thần lên tiếng lần nữa, thân thể cao lớn đã đứng ở trước mặt Đoan Mộc Mộc, trên người anh tản ra khí lạnh, phảng phất như muốn đông cứng người.

Trước đó còn cảm giác mình nghe lầm, nhưng bây giờ Đoan Mộc Mộc rốt cuộc hiểu rõ, anh đang cởi bỏ hiểu lầm, cũng chỉ là muốn cô tới nói xin lỗi với cô gái anh yêu mến.

Đáng tiếc, cô sẽ không!

Đừng nói cô không sai, dù có sai đi nữa, cô cũng sẽ không nói!

Mỗi người đều có tôn nghiêm cùng ranh giới cuối cùng của mình, mà cô ta đoạt chồng cô, vẫn còn muốn cô nói xin lỗi ư, cõi đời này không có chuyện tốt như thế!

Khóe môi cô chậm rãi nâng lên nụ cười thê lương, giống như bươm bướm bị thương, dù biết rõ vỗ cánh sẽ động đến vết thương, tăng thêm đau đớn, nhưng vẫn quật cường khẽ động cánh. . . . . . .

"Nếu như mà em không nói?" Cô nhẹ nhàng mở miệng.

Bốp!

Một giây kế tiếp, một âm thanh rơi xuống, rơi vào trên mặt của cô!

Tất cả cũng đột nhiên ngừng lại, hình như, ngay cả thế giới cũng dừng.

Cô nghe được âm thanh không khí lưu động, nghe được âm thanh coi lòng mình tan nát, nghe được tiếng nghẹn ngào uất ức của Tần Quỳnh, lại duy chỉ có không nghe được tiếng tim đập của anh, giống như người đàn ông đứng ở trước mặt cô là một tượng đá vô tâm.


Đã sửa bởi quacauphale lúc 28.09.2014, 22:44.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn quacauphale về bài viết trên: Tthuy_2203, futhuybilangquen
     
Có bài mới 01.09.2014, 10:42
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.09.2013, 21:16
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2098
Được thanks: 12454 lần
Điểm: 23.3
Có bài mới 40 - Điểm: 25
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 162: Tuyệt đối sẽ không buông tha

Trên mặt đau rát, nhưng không có cảm giác đau, có lẽ là tâm quá đau rồi, tự động bỏ quên đau trên mặt, Đoan Mộc Mộc nhìn người đàn ông trước mắt, giống như nhìn người xa lạ, cười lên.

"Hiện tại coi như giải thích rõ rồi sao? Nếu như không có, Lãnh tiên sinh còn có thể tát thêm một cái" giọng nói của cô khàn đục, mang theo mệt mỏi, giờ phút này, Lãnh An Thần mới nghe rõ, trái tim nhéo chặt, thiếu chút nữa không nhịn được tiến lên ôm cô vào trong ngực.

Chính là không thể, vì có thể làm cho cô không có việc gì, hiện tại anh chỉ có thể hạ quyết tâm, xoay mặt, không dám nhìn dáng vẻ cô bị thương, sau đó nhỏ giọng phân phó, "Luật sư Vương, làm phiền anh đưa cô ấy trở về."

Vương Minh Đào nghe nói như thế liền vội vàng gật đầu, sau đó nhìn về phía Đoan Mộc Mộc, "Lãnh phu nhân, tôi đưa cô về nghỉ ngơi, cô cũng bị sợ hãi một đêm rồi."

Đoan Mộc Mộc vẫn không nhúc nhích, ánh mắt lại rơi vào trên giường, giờ phút này gương mặt cô gái kia đang hài lòng, giống như đùa cợt cô nghèo túng, từ hôm qua cô nhìn thấy, Đoan Mộc Mộc cũng biết này cô gái không hề đơn giản, quả thế.

Một chiêu lấy lui làm tiến bức cô đến bước đường cùng, thậm chí còn khiến chồng cô cho cô một cái tát, đổi thành ai cũng sẽ hài lòng, nhưng Đoan Mộc Mộc sẽ không nhận thua, từ ngày cô gả cho Lãnh An Thần, cô cũng không từng nhận thua, hôm nay cũng thế.

"Tần tiểu thư không nên cảm thấy âm thầm vui mừng khi tôi bị một cái tát, so với thương thế của cô, tôi cảm thấy một cái tát này không tính là gì, cô bồi dưỡng cho tốt, sau này chúng ta còn gặp dài dài" Sống lưng Đoan Mộc Mộc thẳng tắp, mỗi một chữ mỗi một câu đều nói rõ ràng.

Dù phải ngã cũng không cần ở trước mặt hộ, Đoan Mộc Mộc vẫn nhắc nhở mình, nhưng sau khi nói ra, thân thể của cô cũng giống như là sắp quắt hết, hết hơi sức, nhưng dù là như thế, cô còn phải duy trì nụ cười cao quý, duy trì tư thế bất bại.

Hóa ra gượng chống như thế này là một chuyện khổ sở.

"An Thần. . . . . ." Tần Quỳnh đối mặt với khiêu khích trắng ra của Đoan Mộc Mộc, dĩ nhiên là giả bộ nhu nhược, hướng người đàn ông bên cạnh cầu cứu.

Đáng tiếc không đợi Lãnh An Thần mở miệng, cửa phía sau liền bị phá ra, một giọng nói gấp gáp truyền đến, "Lãnh An Thần, tai nạn xe cộ là chuyện gì, Mộc Mộc đâu?"

Mới nói xong, liền thấy sắc mặt cô tái nhợt, Tô Hoa Nam sải bước qua, tay túm bả vai Đoan Mộc Mộc, "Mộc Mộc, em không sao chứ? Sáng hôm nay anh mới nghe nói chuyện này, anh lo lắng gần chết, em. . . . . ."

Tô Hoa Nam còn chưa nói hết đã bị giọng nam cắt đứt, "Chú hai, sự quan tâm của chú có phải hơi nhiều hay không?"

Ánh mắt Lãnh An Thần rơi vào trên tay Tô Hoa Nam nắm Đoan Mộc Mộc, tròng mắt đen nhánh nhấp nhô ánh sáng lạnh, hình như một giây kế tiếp sẽ bắn chết người trong vô hình.

Giữa hô hấp của Tô Hoa Nam phun ra hơi thở ấm áp, lúc nhẹ lúc nặng phun trên cổ Đoan Mộc Mộc, lại làm đáy lòng cô lạnh lẽo, đưa tay kéo ống tay áo của anh, cô yếu đuối mở miệng, "Hoa Nam, đưa tôi trở về!"

Nơi này, từng giây từng phút cô cũng không ở nổi nữa.

Ánh mắt của người đàn ông lần lượt thay đổi, cuối cùng cùng nhau rơi vào trên người của cô, giờ phút này, mặc dù cô cố gắng chống đỡ, nhưng vẫn yếu ớt giống như lá cây ở đầu cành bị gió thổi, lảo đảo muốn rơi, giống như một giây kế tiếp sẽ tan thành mây khói.

Lãnh An Thần nâng bước chân, gần như sẽ phải xông tới, nhưng cánh tay lại bị cô gái trên giường bệnh níu lại, "An Thần, đầu em thật là đau, anh tìm bác sỹ kiểm tra giúp em, có được hay không?"

Nghe lời nói này, Đoan Mộc Mộc chỉ cảm thấy buồn cười, hiện tại cô sống chết không ôn, lại phải dựa vào người đàn ông khác chăm sóc, mà người đàn ông của cô thương cô gái khác.

Nếu như nói tặng than ngày tuyết là một loại kịp thời, vậy thì hiện tại Tô Hoa Nam là lửa than kịp thời cho cô, hóa giải lúng túng, cũng bao dung cô yếu ớt.

Đoan Mộc Mộc bị Tô Hoa Nam mang ra khỏi bệnh viện, cô co rúc ở trên chỗ ngồi, nhu nhược làm cho người đau lòng, xe quẹo phải rồi thắng gấp, dừng cạnh dải phân cách, Tô Hoa Nam đưa tay ra, một tay kéo cô vào trong ngực.

"Đây chính là rất tốt mà em nói phải không?" Anh ôm cô thật chặt, cô không thở nổi, giọng nói mang theo chất vấn, hơn nữa là thương yêu.

Cô muốn giãy giụa, nhưng không còn hơi sức, nên mặc cho anh ôm, đỉnh đầu lại truyền đến giọng nói của anh, y như năm đó, "Mộc Mộc, nếu như em thật sự rất tốt, anh sẽ buông tay ra, nhưng em như vậy. . . . . . Muốn anh buông thế nào đây?"

giọng nói trầm thấp lộ ra khổ sở rối rắm, không giống như giả bộ, thật ra thì bất luận người ta suy đoán tình cảm của Tô Hoa Nam đối với cô là như thế nào, nhưng Đoan Mộc Mộc hiểu, anh thật đối tốt với cô.

"Hoa Nam, đừng nói như vậy" Cô cự tuyệt, "Anh đã có vị hôn thê. . . . . ."

Đoan Mộc Mộc còn nhớ rõ đêm hôm đó Anmi cho mình một cái tát, cũng không phải cô sợ cô gái kia, mà chính mình phát hiện không nên dính líu với Tô Hoa Nam.

"Mộc Mộc, có thể cho anh thêm một cơ hội được không?" Anh nâng mặt của cô lên, tròng mắt đen nhìn chằm chằm cô, giờ phút này, trong mắt anh chỉ có cô.

Đoan Mộc Mộc sững sờ, tiếp đó rút người ra, kéo ra một tia cười, "Hoa Nam, anh đừng đùa kiểu này được không? Tôi đã có hai đứa con rồi, mà anh. . . . . ."

"Anh không để tâm!" Anh chợt cắt đứt lời cô, sau đó mặt áp xuống cô.

Linh cảm anh muốn làm gì, Đoan Mộc Mộc chợt né tránh, môi của anh cuối cùng chỉ sượt qua gương mặt của cô, cuối cùng thất bại. . . . . .

Trong mắt của anh từ từ trồi lên đau thương, đau làm cô không dám nhìn, Đoan Mộc Mộc chỉ có thể hạ mí mắt nói, "Hoa Nam, cõi đời này không thể quay ngược thời gian, chúng ta cũng không trở về được!" Cô không có nông nổi.

"Nhưng cậu ta đối xử với em như thế. . . . . ." Tô Hoa Nam vừa nghĩ tới Lãnh An Thần thương tổn cô đã cảm thấy không cách nào nhịn được.

Tay Đoan Mộc Mộc sờ mặt của mình, nơi đó sưng lên, Lãnh An Thần tát cô một cái vì cô gái mình yêu mến, đánh nát tất cả những lời thề trước đó với cô, nói thật, cô tuyệt vọng, nhưng hình như lại càng không cam lòng.

"Tôi sẽ không từ bỏ như thế" Cô mở miệng nói một câu như vậy.


Đã sửa bởi quacauphale lúc 28.09.2014, 22:47.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn quacauphale về bài viết trên: Tthuy_2203, futhuybilangquen
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Chính Tuyết, Cogaiyeukieu, damkimdung, h3ob3o, mymy_93, Ngockhue19 và 117 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

4 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

17 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.