Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 

Cô dâu nhỏ bị gạt cưới của tổng giám đốc - Nhất Vạn Vạn

 
Có bài mới 09.08.2014, 20:47
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.09.2013, 21:16
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2098
Được thanks: 12455 lần
Điểm: 23.3
Có bài mới 40 - Điểm: 23
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Đoan Mộc Mộc biết cái này không thể trách Tiểu Đường Tâm, một cái tát của cô đánh nát tâm đứa bé, nhưng cô cũng không muốn, một cái tát kia đánh vào trên mặt Tiểu Đường Tâm nhưng cũng đau tim cô.

"Bảo bối, thật xin lỗi. . . . . . Mẹ. . . . . ." Đoan Mộc Mộc muốn giải thích, nhưng còn chưa nói hết, liền bị giọng lạnh lùng cắt đứt.

"Em chăm sóc con gái như vậy ư? Em đã thích nặng bên này nhẹ bên kia như thế, vậy con gái để anh mang đi thì tương đối yên tâm hơn" Âm thanh của anh khàn khàn tựa như dây cung xẹt qua, mím môi mỏng, cũng tràn đầy trách cứ.

Đoan Mộc Mộc lắc đầu, cũng không phải như anh nghĩ, tuy nhiên nó không tìm được bất kỳ ngôn ngữ giải thích.

"Cũng biết mẹ không yên lòng" Thời điểm Đoan Mộc Mộc nôn nóng không dứt, Huân Huân bên người cô lạnh lùng lên tiếng, mặc dù bé còn nhỏ, nhưng trên người lại mang theo một dòng lạnh lùng.

Lãnh An Thần cau mày, liếc bé một cái, "Tiểu tử, nơi này không có chuyện của cháu."

"Chú chỉ trích mẹ cháu thì liên quan tới cháu" Hình như Huân Huân không sợ Lãnh An Thần.

Hai người đàn ông một lớn một nhỏ tranh chấp, rất có giá thế ương ngạnh, Đoan Mộc Mộc kéo Huân Huân, ngăn bé, "Đây là chuyện của người lớn, con không nên chen miệng."

Lời của cô khiến gương mặt tuấn tú của Huân Huân cứng đờ, nhưng vẫn ngoan ngoãn ngậm miệng, Đoan Mộc Mộc nhìn về phía Lãnh An Thần, "Đánh con là em không đúng, sau này sẽ không. . . . . . Phiền anh đưa con gái cho em."

Nghe nói như thế, Tiểu Đường Tâm vội vàng ôm cổ Lãnh An Thần chặt hơn, "Con không muốn, con không muốn cùng mẹ Hồng Thái Lang, mẹ có con trai nên không cần con."

Đứa bé tức giận nói, như dao cắt bén nhọn đâm tim Đoan Mộc Mộc, cô đi tới gần bọn họ một bước, "Bảo bối, mẹ sai rồi, về sau cũng sẽ không. . . . . Chớ giận mẹ, có được hay không?"

Khuyên bảo mang theo cầu khẩn, Đoan Mộc Mộc chưa bao giờ nghĩ tới mình có một ngày có thể mất thể diện như vậy, hơn nữa còn là ở trước mặt Lãnh An Thần.

Tiểu Đường Tâm đem mặt nâng lên từ giữa cổ gáy Lãnh An Thần, thấy Đoan Mộc Mộc thì nước mắt lại chảy ra, "Mẹ, chúng ta không đi có được hay không? Con không bỏ được chú đẹp trai. . . . . ."

Đoan Mộc Mộc không biết trả lời như thế nào, trong cổ họng khó chịu như nuốt than lửa, cô chỉ có thể nhìn về phía Lãnh An Thần tựa như nhờ giúp đỡ, đúng lúc này, anh thế nhưng lại hỏi, "Không thể không đi ư?"

Vấn đề con gái khó khăn vẫn chưa trả lời, anh lại hỏi cô như vậy? Bọn họ muốn ép cô điên khùng sao?

Cách đó không xa, Huân Huân an tĩnh đứng ở nơi đó, người nho nhỏ, trong tròng mắt cũng ẩn chứa tâm tình phức tạp, giờ phút này bé đang ở ngoài ba người bọn họ, chính là bị cô lập, nhìn cũng làm người ta đau lòng đến tan nát cõi lòng.

Cô nên làm cái gì?

Không đi, thỏa mãn tâm nguyện của con gái cùng Lãnh An Thần, nhưng Huân Huân? Coi như tất cả mọi người có thể tiếp nhận bé, nhưng sợ rằng Huân Huân cũng sẽ không tiếp thụ nổi.

Đi, cô có thể bảo vệ Huân Huân tốt hơn, nhưng con gái cùng Lãnh An Thần khổ sở thì thế nào?

Chưa từng có lựa chọn khó giống như vậy, Đoan Mộc Mộc thật mê mang, nhìn sảnh to như vậy, cô như có loại đi vào sa mạc vắng vẻ.

Sự trầm mặc của cô, cô rối rắm, Lãnh An Thần đều nhìn ở trong mắt, anh ôm một tia hi vọng cuối cùng tới, nhưng giờ phút này nhìn cô bị làm khó thành ra như vậy, anh rốt cuộc buông tha.

Xoay mặt, hôn sợi tóc con gái một cái, anh nhẹ mở miệng, "Tiểu Đường Tâm ngoan, cùng mẹ đi thôi, chú có thời gian sẽ đi gặp con."

Anh vừa dứt lời, Tiểu Đường Tâm càng ôm chặt cổ của anh, giống như là đứa bé sợ hãi bị vứt bỏ.

Trái tim Lãnh An Thần nháy mắt như bị cái gì đánh trúng, đau đến cơ hồ co rút, để cho anh nói không được, nhưng cách đó không xa vang lên âm thanh nhắc nhở lên máy bay, anh biết mình chỉ có tàn nhẫn.

"Bảo bối nghe lời. . . . . . Tiểu Đường Tâm ngoan. . . . . ." Mở miệng nữa, mới phát hiện âm thanh của anh đã nghẹn ngào, anh chỉ có thể không ngừng hôn bảo bối nhỏ trong ngực.

Đoan Mộc Mộc đưa bàn tay ra ngoài, "Bảo bối, đến trong lòng mẹ."

Tiểu Đường Tâm biết mình nháo nữa cũng không có ý nghĩa, vì vậy buông tha buông tay ôm cổ Lãnh An Thần ra, bé bị Lãnh An Thần đưa về trong ngực Đoan Mộc Mộc thì lại kéo cánh tay của anh lại, "Chú đẹp trai nói chuyện phải giữ lời, phải thăm con đấy!"

Lãnh An Thần nặng nề gật đầu, nước mắt thiếu chút nữa tràn mi, luôn cho là nước mắt là sản vật thuộc về cô gái, hiện tại anh mới phát hiện chỉ là chưa tới tình thâm.

Đoan Mộc Mộc ôm chặt Tiểu Đường Tâm trong ngực, vừa nhìn về phía Lãnh An Thần, đôi môi lại động, cuối cùng chỉ nói hai chữ, "Bảo trọng!"

Nhưng dù là hai chữ như vậy, anh cũng nói không ra được, chỉ nhìn cô, nhìn cô dắt tay Huân Huân đi về phía cửa lên máy bay, một nháy mắt kia, anh không phải không có kích động muốn đuổi theo, nhưng toàn thân giống như là bị gỉ, căn bản không động đậy được.

Bóng dáng của hộ càng lúc càng xa ở trong tầm mắt anh, cho đến cuối cùng cũng nhìn không thấy nữa, anh mới cô đơn xoay người, đi không được hai bước liền bị gọi lại, "Lãnh tiên sinh. . . . . ."

Ngẩng đầu, trước mắt là hai người mặc đồng phục cảnh sát, Lãnh An Thần nhíu mày, "Cục trưởng Lưu, chuyện gì?"

"Đoan tiểu thư đâu? Họ bây giờ không thể đi, vụ án có đột phá mới, cần cô ấy hỗ trợ điều tra" Cục trưởng Lưu nói xong, đã dẫn thủ hạ đi tới lối lên máy bay.

Nhìn bóng dáng bọn họ, chân mày khóa chặt của Lãnh An Thần chậm rãi buông ra một chút. . . . . .

Họ cuối cùng không thể đi rồi, thật tốt!



Đã sửa bởi quacauphale lúc 28.09.2014, 22:26.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn quacauphale về bài viết trên: Tthuy_2203, futhuybilangquen
     

Có bài mới 11.08.2014, 09:43
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.09.2013, 21:16
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2098
Được thanks: 12455 lần
Điểm: 23.3
Có bài mới 40 - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 151:Bí mật lớn của nhà họ Lãnh

Đoan Mộc Mộc cùng hai đứa bé đi xuống từ trên máy bay, Tiểu Đường Tâm có gương mặt vui mừng, Huân Huân mặt nặng nề, mà Đoan Mộc Mộc lại là lo lắng.

Họ trở về ngồi là xe cảnh sát, ngoài ý là Lãnh An Thần cũng ngồi ở trong, anh tự mình lái xe tới phi trường, lại ngồi xe cảnh sát trở về, Đoan Mộc Mộc khẳng định không cần lo lắng xe của anh sẽ bị vứt bỏ, mà không nghĩ ra, anh đi theo đến bót cảnh sát làm gì?

Nửa đường, Đoan Mộc Mộc rốt cuộc không nhịn được mở miệng, "Cảnh sát tiên sinh, xin hỏi là chuyện gì, có thể nói trước một chút không?"

Cô có một loại dự cảm xấu, nhưng không nói ra.

Cục trưởng họ Lưu liếc nhìn cô một cái, sau đó nhìn về phía Lãnh An Thần, cuối cùng trở về câu, "Vẫn nên đến bót cảnh sát rồi hãy nói."

Một đường trầm mặc, chỉ có Tiểu Đường Tâm dựa vào trong ngực Lãnh An Thần, cực kỳ vui mừng.

Xe dừng ở bót cảnh sát, ngoài ý là Đỗ Vấn đã đợi ở đó, Lãnh An Thần ôm Tiểu Đường Tâm xuống xe, Đoan Mộc Mộc dắt Huân Huân, cục trưởng họ Lưu nhìn bọn họ một cái, nói, "Đứa bé không thể đi vào."

Lãnh An Thần hình như đã sớm liệu đến, nhìn về phía Đỗ Vấn, "Trước mang hai đứa trẻ trở về, sắp xếp chỗ ở xong xuôi chưa?"

Đỗ Vấn gật đầu, vươn tay hướng về phía Tiểu Đường Tâm, nhưng bé lại ôm sát cổ của Lãnh An Thần, một bộ dáng vẻ không bỏ được, vẫn muốn anh mở miệng, "Ngoan á..., để chú Đỗ mang bọn con đi ăn KFC, sau đó đi sân chơi, tối nay chú đi đón các con."

Nghe đến có ăn có chơi, Tiểu Đường Tâm lập tức lộ ra khuôn mặt tươi cười, ngoan ngoãn tiến vào trong ngực Đỗ Vấn, nhưng Huân Huân cũng không dễ dụ dỗ giống như Tiểu Đường Tâm.

"Nghe lời, mẹ hết bận sẽ đi tìm các con" Đoan Mộc Mộc ngồi xổm người xuống giải thích với Huân Huân.

Huân Huân ngắm nhìn Đỗ Vấn, một bộ vẻ mặt không tin tưởng, Đoan Mộc Mộc còn nói, "Chú ấy rất tốt. . . . . ."

Có lẽ Huân Huân có ám ảnh, đối với bất luận kẻ nào cũng mang theo một loại địch ý, dù Đoan Mộc Mộc nói như vậy, trong mắt bé vẫn mang theo kinh hãi, Đoan Mộc Mộc hôn khuôn mặt nhỏ của bé một cái, sau đó kéo tay bé, "Hai chúng ta móc ngéo có được hay không, mẹ tuyệt đối sẽ không ném con cho người xa lạ."

Liên tục bảo đảm như vậy, Huân Huân mới vô cùng miễn cưỡng đi theo Đỗ Vấn rời đi, nhìn xe đi xa, Đoan Mộc Mộc mới xoay người, lại tiến đến quan sát ánh mắt Lãnh An Thần, cô mất tự nhiên vén sợi tóc giải thích, "Vụ án bắt cóc có ảnh hưởng quá lớn đối với bé, cho nên. . . . . ."

"Vào đi thôi!" Không đợi cô nói xong, Lãnh An Thần mở miệng, mặt mày nặng nề y hệt che phủ lớp sương mù.

Đoan Mộc Mộc cùng Lãnh An Thần bị đưa đến một gian phòng đơn độc, cảnh sát nói một thông báo, cuối cùng cô chỉ nghe vào một câu, cả người như bị sét đánh, "Cái gì, ông ấy đã chết?"

Không thể tin được một người như Lãnh Chấn Nghiệp cư nhiên chết rồi, cảnh sát nói là bệnh tim tái phát, ông ấy thậm chí có bệnh tim!

So sánh với Đoan Mộc Mộc khiếp sợ, Lãnh An Thần dường như trấn tĩnh, vẫn cúi đầu liếc nhìn cái gì trước mặt, cuối cùng đẩy tới trước mặt cô.

Cảnh sát mở miệng lần nữa, "Những thứ này đều là khẩu cung ông ấy cung cấp, vốn là không thể cho hai người nhìn, nhưng liên quan đến chuyện nội bộ gia tộc của các người, nên đưa cho các người nhìn một chút."

Tay Đoan Mộc Mộc run rẩy lật xem những hồ sơ rậm rạp chằng chịt kia, nhìn đến cuối cùng tay chân cũng như ngâm băng lạnh. . . . . .

Trong lời khai ông nói, cả đời ông cưới bốn bà vợ, mỗi bà vợ đều sinh con, nhưng không có một người nào là con của ông, bởi vì ông gặp tai nạn mà không còn khả năng sinh con, cho nên căn bản không sinh được đứa bé.

Ông nói cả đời đều bị lừa gạt, nhưng ông đều không có phơi bày, bởi vì ông hiểu rõ những cô gái kia đều ham tiền tài của ông.

Ông nói lão thái thái thông minh nhất, đã sớm an bài tất cả, cho nên mới có di chúc kia, nhưng đối với tất cả thứ này, giờ phút này Đoan Mộc Mộc càng hiếu kỳ người đàn ông bên cạnh là người nào?

Nếu Lãnh Chấn Nghiệp tai nạn không có khả năng sinh con, vậy Lãnh An Thần như thế nào mà đến?

Đoan Mộc Mộc đảo từng tờ từng tờ hồ sơ nhìn xuống, rốt cuộc thấy được đáp án, thì ra là Lãnh Chấn Nghiệp còn có một cậu em, chỉ là còn chưa có lập gia đình đã chết, khi ông hấp hối sắp chết, lão thái thái sai người lấy tinh trùng của ông, sau đó cho vào trong bụng mẹ Lãnh An Thần, vì danh chính ngôn thuận, còn mạnh hơn bảo Lãnh Chấn Nghiệp vội vã cưới người phụ nữ kia.

Cô nghe Lãnh An Thần nói qua mẹ của mình cả đời không được Lãnh Chấn Nghiệp sủng ái, hiện tại rốt cuộc hiểu rõ đó là bởi vì cái gì.

Lãnh An Thần như bị hóa đá tại chỗ ngồi, mắt thủy chung nhìn một chỗ, giống như là bị cố định, thân thế như vậy, có lẽ là anh không tiếp thụ nổi, cho nên mới như vậy.

Bàn tay cô đưa ra, muốn an ủi anh cái gì, nhưng Đoan Mộc Mộc thật không biết nên nói gì.

Cảnh sát thấy bọn họ đã xem xong, đem hồ sơ thu hồi lại, sau đó mở miệng, "Nếu người đã chết rồi, cho nên truy cứu trách nhiệm liên quan cũng đồng thời kết thúc, các người đối với án này còn có nghi vấn hoặc là bất đồng ý kiến, có thể nói ra."

Lãnh An Thần không nói lời nào, Đoan Mộc Mộc cũng không biết nói gì, sau đó tất cả kết thúc trong sự trầm mặc.

Cho đến khi bọn họ sắp đi đến cửa, Đoan Mộc Mộc mới chợt nhớ tới cái gì, "Cảnh sát tiên sinh, chính tôi xem ở bên trong sao không thấy ông ấy nói đến Huân Huân?"

Nếu như Lãnh Chấn Nghiệp không có khả năng sinh con, vậy Huân Huân là đứa bé của người nào?

Cảnh sát lắc đầu một cái, "Thật đáng tiếc, đối với cái vấn đề này ông ấy thủy chung không có đáp lại, thời điểm tra hỏi, ông ấy nói mình bị người khác lừa cả đời, lần này ông ấy cũng muốn làm tên lường gạt một lần."

Từ bót cảnh sát ra ngoài, Đoan Mộc Mộc ngồi lên xe Lãnh An Thần, anh im bặt tựa như trầm mặc, nhìn anh như vậy, Đoan Mộc Mộc thật rất không yên tâm, rốt cuộc mở miệng, "Anh không cần nghĩ quá nhiều."

Anh cũng không trả lời, chỉ là tốc độ xe càng lúc càng nhanh, Đoan Mộc Mộc nhìn anh giống như điên, mới phát giác được sợ hãi, "Anh đừng như vậy, Lãnh An Thần anh tỉnh táo lại. . . . . ."

Nhưng anh căn bản không nghe, cho đến khi Đoan Mộc Mộc không chịu nổi nữa nôn mửa liên tục, anh mới dừng xe.

"Ông ấy không phải cha anh, cũng biết ông ấy không phải. . . . . ." Anh đón gió mở miệng, ngón giữa điểm một điếu thuốc, "Không có người cha nào đối đãi con của mình như vậy."

Lúc anh nói ra lời này, có thể nghe được một loại ý vị buông lỏng, giống như là người bị vây khốn rốt cuộc được giải thoát.

Đoan Mộc Mộc khó chịu nói không ra lời, chỉ trầm mặc đứng ở bên người anh.

Anh liền rút ba điếu thuốc, sau đó mới nhìn hướng cô, "Không trách được lão thái thái có di chúc như vậy!"

Nhiều người như vậy không có tài sản, ban đầu Đoan Mộc Mộc cũng cảm thấy rất không thể tưởng tượng nổi, nhưng bây giờ rốt cuộc hiểu rõ.

"Lãnh An Đằng, cậu ta. . . . . ." Cái tên này cô không muốn nhớ, hôm nay mở ra bí mật lớn như vậy, Đoan Mộc Mộc liền nghĩ tới cậu ta.

"Cha cậu ta họ Đỗ, là một họa sĩ, còn nhớ rõ sau khi anh đi Nam Thủy bảo em triệu tập mọi người họp sao? Khi đó anh biết ngay rồi. . . . . ." Lãnh An Thần nói khiến Đoan Mộc Mộc nhớ tới cái gì, hình như giờ khắc này cũng hiểu đêm đó tại sao Lãnh An Đằng sẽ làm chuyện như vậy đối với mình rồi.

Căn bản là đập nồi dìm thuyền, chỉ là cuối cùng không thể như ý nguyện.

"Vậy hiện tại cậu ta. . . . . ." Đoan Mộc Mộc lại hỏi.

"Bệnh của cậu ta mặc dù chữa khỏi, nhưng vẫn không thể bị kích thích, sau cậu ta biết thân thế mình thì lại bị bệnh" Lãnh An Thần nói qua dừng lại, "Hiện tại chữa trị trong bệnh viện tâm thần ở Nam Thủy."

"Thật ra thì anh sớm phát hiện Lãnh Chấn Nghiệp có vấn đề, chỉ là không thể xác định, bởi vì ở bên ngoài phát hiện Lãnh An Đằng không có quan hệ máu mủ cùng anh, anh phát hiện Tiểu Thù cũng không có, chỉ là không ngờ sẽ là tình huống như vậy. . . . . ." Lãnh An Thần nói tới chỗ này trên mặt co quắp, nhiều người thân như vậy, mặc dù trong ngày thường nhìn chẳng ra gì, nhưng dù sao sinh sống nhiều năm như vậy, đột nhiên bị báo cho không có một chút xíu quan hệ, vậy làm sao cũng làm cho người ta cảm thấy khó có thể tiếp nhận.

Đoan Mộc Mộc đưa tay ra, cầm lại điếu thuốc anh muốn đốt, "Bớt hút một chút."

Anh quay đầu lại nhìn cô, tròng mắt vốn là sâu không thấy đáy hiện tại càng thêm như hai hố đen, lập tức liền đem cô hút vào, khuấy cô cùng nhau đau, lúc này, Đoan Mộc Mộc mới ý thức tới động tác của mình không ổn, muốn vung tay, vẫn không kịp liền bị anh cầm, sau đó thân thể cùng anh dán sát ở chung một chỗ.

Giờ phút này, Đoan Mộc Mộc mới phát hiện anh đang run, run lợi hại.

Cho dù anh là một người đàn ông trưởng thành, đang đối mặt với thân thế như vở kịch, cũng không cách nào thờ ơ, cô không nói lời nào, mặc cho anh ôm, nếu như ôm cô có thể làm cho anh khá hơn một chút, cô nguyện ý để cho anh ôm.

Hồi lâu, anh mới buông cô ra, chỉ nói câu, "Đi với anh tới một chỗ. . . . . ."

Cô rất muốn hỏi đi đâu? Nhưng khi nhìn bộ dáng của anh, cô cuối cùng không có mở miệng.


Đã sửa bởi quacauphale lúc 28.09.2014, 22:27.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn quacauphale về bài viết trên: Tthuy_2203
     
Có bài mới 11.08.2014, 09:46
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 01.09.2013, 21:16
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 2098
Được thanks: 12455 lần
Điểm: 23.3
Có bài mới 40 - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Xe dừng ở một nghĩa trang, không cần đến gần, Đoan Mộc Mộc cũng biết anh đến nhìn người nào, anh đến thăm mẹ của mình.

Không khí trên núi có chút lạnh, hơn nữa đã gần tối, trời đã tối rồi, bốn phía lại yên tĩnh, tự dưng làm cho lòng người sinh ý sợ hãi, Đoan Mộc Mộ có thể theo sát bước chân của anh, nhưng không ngờ anh chợt dừng lại, cô suýt nữa đụng vào.

Đoan Mộc Mộc kinh ngạc nhìn anh, chỉ thấy anh đang nhìn mộ bia mẹ mình, bốn phía không có một khóm cỏ dại, được quét dọn sạch sẽ không nói, trước mộ bia còn để một bó bách hợp kiều diễm  . . . . . .

Mặc dù nơi này vẫn có người quét dọn, thế nhưng hoa cũng kỳ quái, thời điểm Đoan Mộc Mộc đang buồn bực, chỉ thấy Lãnh An Thần quay đầu lại nhìn cô, trong ánh mắt kia ý tra hỏi rõ ràng như thế, Đoan Mộc Mộc chỉ có thể lắc đầu, "Em...em không có. . . . . ."

Thật ra thì ánh mắt anh cũng làm cho cô chột dạ, nói thật mặc dù cô gái trên mộ bia mình chưa từng gặp mặt, nhưng dù sao cũng là mẹ chồng của mình, lần này trở về, cô lại quên mất tế bái, suy nghĩ một chút cũng cảm thấy thất lễ.

Nhìn cô chậm rãi rũ con mắt xuống, Lãnh An Thần cũng không nói cái gì, sau đó đi tới, trầm mặc thật lâu, cũng không có bất kỳ ngôn ngữ, nhưng Đoan Mộc Mộc biết anh đang dùng mình phương thức đặc biệt trao đổi cùng mẹ mình.

Cho đến khi màn đêm che cả mặt trời, chấm nhỏ như kim cương điểm đầy bầu trời, anh mới xoay người, ánh mắt ngừng mấy giây ở hoa bách hợp, giữa hai lông mày thoáng qua phức tạp cô xem không hiểu.

Trên đường trở về, Đoan Mộc Mộc không ngừng mở miệng, "Anh định thế nào?"

Theo Đoan Mộc Mộc biết, hiện tại trừ mẹ Lãnh An Thần đã qua đời, mẹ hai Hạ Minh Lan mang theo Lãnh An Đằng rời đi ra, những người khác vẫn còn sống ở nhà họ Lãnh.

Lãnh An Thần sau khi từ nghĩa trang ra, vẻ mặt càng nặng, so với lúc trước càng gia tăng   nhớ nhung đối với người thân đã qua đời, "Vẫn là như vậy."

Anh chỉ nói bốn chữ, sau đó cũng cảm giác xe run lên, Đoan Mộc Mộc lại hướng nhìn ngoài cửa sổ thì xe đã dừng ở một quán rượu.

"Anh. . . . . ." Đoan Mộc Mộc muốn nói cái gì, lại bị anh cắt đứt.

"Theo anh!" Chỉ có hai chữ, hiển thị rõ bá đạo của anh, nhưng cũng để lộ ra anh cô độc vào giờ phút này.

Quá khó chịu, khó chịu muốn dùng rượu cồn tới mê hoặc bản thân, Đoan Mộc Mộc chần chờ, bởi vì cô còn có đứa bé không bỏ được, liền nghe anh nói, "Đỗ Vấn sẽ chăm sóc bọn họ, tối nay theo anh!"

Âm thanh của anh không biết từ lúc nào trở nên khàn khàn, giống như cọ xát sắc lẹm, làm cô đau lòng, cô gật đầu, theo anh đi vào quầy rượu.

Đoan Mộc Mộc chưa từng gặp qua phương thức uống rượu như vậy, một bình rượu thẳng tắp rót vào miệng, mấy phút liền uống xong, nhưng hình như còn chưa đủ, anh lại muốn. . . . . .

Cô bắt tayanh lại, "Đừng như vậy, rất tổn thương thân thể."

Anh nhìn cô một cái, sau đó tay vung lên, hất cô ra, Đoan Mộc Mộc ngã trên ghế sofa bên cạnh, mà đợi cô tới nữa, một bình rượu lại bị anh uống cạn hơn phân nửa.

Tối nay anh giống như là điên rồi, cô không ngăn cản được.

Sau hai chai rượu, anh rốt cuộc say, kéo tay cô, vùi mặt vào cần cổ của cô, cô cảm thấy nguồn nhiệt làm cho người ta kinh hãi.

Anh chảy nước mắt. . . . . .

"Anh mệt quá, em có biết hay không. . . . . . Đã nhiều năm như vậy, hôm nay anh rốt cuộc giải thoát. . . . . ." Anh lẩm bẩm, mơ hồ không rõ, nhưng ý anh muốn nói, cô đều hiểu.

Anh nói rất nhiều rất nhiều, cuối cùng không nói thêm gì nữa, hình như ngủ thiếp đi, nhưng đang ở quầy rượu, không thể nào để cho anh ngủ cả đêm như vậy, huống chi cô còn phải trở về, còn có hai đứa bé chờ cô.

Đoan Mộc Mộc gọi phục vụ quầy rượu tới, muốn bọn họ giúp một tay nâng anh đi ra bên ngoài, nhưng phục vụ lại nói phía trên quầy rượu có khách sạn được anh bao phòng VIP.

Phục vụ giúp cô đem Lãnh An Thần đỡ vào trong phòng, chỉ là phục vụ mới vừa đi, anh liền đứng lên, tay che miệng, một bộ dáng vẻ muốn ói, Đoan Mộc Mộc nâng anh đến phòng tắm, anh ói trời đất u ám.

Trên y phục ướt bẩn, ghê tởm khó ngửi, Đoan Mộc Mộc do dự nửa ngày, vẫn đưa tay cởi quần áo cho anh, có lẽ tắm một cái ngủ một giấc, anh sẽ thoải mái một chút, hiện tại trong lòng anh đã rất khổ sở rồi, thân thể phải thoải mái một chút.

Nút áo của anh bị cô cởi ra từng viên một, mặc dù bọn họ đã sinh đứa bé, nhưng cách bốn năm, nhìn thân thể anh như vậy, đụng chạm, Đoan Mộc Mộc cảm thấy máu cả người vẫn giống như là mô tô chạy như điên.

Vóc người của anh vẫn tốt như vậy, vai rộng mông hẹp, da màu lúa mì từng cái rõ ràng trong sáng, thời điểm nhìn, có thể khiến người ta không khỏi nhớ tới lúc cùng anh quấn quýt si mê bá đạo có lực.

Làm sao lại nghĩ những thứ này?

Đoan Mộc Mộc ảo não một hồi, đỏ mặt giống như bị hơi nước phòng tắm chưng qua, tay cởi quần dài cho anh đều run rẩy.

Rốt cuộc cởi xong quần dài cho anh rồi, Đoan Mộc Mộc đang chuẩn bị kéo anh vào bồn tắm, lại phát hiện anh chẳng biết mở mắt từ lúc nào, có lẽ là nguyên nhân say rượu, tròng mắt đen đẹp mắt mông lung, nhưng đáy mắt hình như lại toát ra lửa, giờ phút này, tựa như mộng nhìn cô.

"Anh...anh đã tỉnh rồi hả?" Giờ phút này Đoan Mộc Mộc ngượng ngùng, bất an, còn có khẩn trương, đầu lưỡi cũng đánh kết.

Anh không nói, chỉ có khí nóng mang theo mùi rượu càng phát ra nồng đậm phun về phía cô, cô vội vàng giải thích, "Anh nôn, trên người bẩn rồi. . . . . . Tắm một cái sẽ thoải mái một chút, em...em không có ý tứ gì khác. . . . . . A. . . . . ."

Eo của cô lập tức bị ôm, hơi thở mang theo rượu nóng phun tại cần cổ của cô, cô nghe được anh thở hổn hển, "Mộc Mộc. . . . . ."

Đoan Mộc Mộc đẩy anh, muốn nói điều gì, đã cảm thấy trên cổ mềm nhũn, có đồ vật gì đó rơi vào phía trên, quay đầu nhìn lại, là môi của anh, mềm mềm, từng phát từng phát, dọc theo cổ của cô đi xuống dưới. . . . . .

"Đừng, Lãnh An Thầnanh say. . . . . . ." Đoan Mộc Mộc Tâm sợ giống như mới vừa vào hành một trận chạy đua Marathon vạn mét, cô muốn đẩy anh ra, nhưng căn bản không thể.

"Mộc Mộc chớ đi. . . . . . Theo anh, không cần đi. . . . . ." Không biết anh say, hay đắm chìm trong khổ sở cô muốn rời khỏi, giờ phút này âm thanh bể tan tành của anh giống như châm ghim cô, lại để cho cô nhất thời vô lực, mà tay của anh từ vạt áo y phục của cô dò xét vào, giờ khắc này, cô phát hiện lòng bàn taycủa anh đều nóng như thế.

Lãnh An Thần vuốt ve da thịt giống như tơ lụa, ngủ say hình như bị lập tức kêu tỉnh, Đoan Mộc Mộc chỉ cảm thấy thân thể bị anh siết chặt hơn vào trong ngực, chặt đến mức gần như không có bất kỳ khe hở, cũng làm cho cô không cách nào hô hấp.

Cô sững sờ ngắn ngủi bỗng hồi hồn, vội vàng đẩy đánh anh, "Buông ra. . . . . . Lãnh An Thần, đừng như vậy, bẩn. . . . . ."

Trên người anh còn có mùi rượu, cô cũng một ngày bôn ba ở phi trường cùng bót cảnh sát, còn có nghĩa trang, nếu như dùng kính hiển vi kiểm tra đo lường, khẳng định vi khuẩn trên người bọn họ vượt chỉ tiêu nghiêm trọng.

Mấy năm này, vì Tiểu Đường Tâm khỏe mạnh, Đoan Mộc Mộc yêu cầu cực kỳ nghiêm khắc đối với vệ sinh cá nhân, cơ hồ trong chớp nhoáng liền nghĩ đến vấn đề như vậy.

Lời của cô để cho anh dừng lại, nhưng chỉ ngừng một giây, liền nghe anh nói, "Bẩn, vậy thì tắm!"

Còn chưa phản ứng kịp, cô bị anh mang theo cùng nhau ngã vào trong bồn tắm to lớn sau lưng, Đoan Mộc Mộc bị sặc, bản năng túm cổ của anh, nhưng đợi cô không cảm thấy được nguy hiểm, y phục trên người cô đã bị anh lột ra, phong cảnh kiều diễm bên trong lộ ra.

"Không nên như vậy" Đoan Mộc Mộc bị hù, từ trên thân anh nhảy ra, trốn đến bên kia bồn tắm, chỉ là còn chưa đứng dậy, người phía sau liền bò tới.

"Đừng rời khỏi anh, Mộc Mộc. . . . . ." Anh mang theo cầu khẩn thì thầm, cánh tay anh có lực thật chặt đem lấy cô cố định vào trong ngực, sau đó hôn vào da thịt trên vai cô, dịu dàng như vậy, giống như lướt qua rồi dừng lại thưởng thức mỹ vị trên đời, từng phát từng phát, triền miên lại mê người.

"Không. . . . . . Ừ. . . . . ." Cô vẫn không quên cự tuyệt, nhưng lưỡi anh chạy đến tai cô thì cô lại bị trêu chọc đến thay đổi âm.

Mà chính một tiếng này, cho dù là một tiếng không tự chủ, cũng giống như khích lệ anh, 4 năm rồi, tất cả đè nén đều như thú lấy ra khỏi lồng hấp, cũng không người nào có thể ngăn lại.

Anh một tay kéo cô tới, con ngươi phiếm đỏ thắm dừng lại ở ngực cô, giống như là nhìn chằm chằm con mồi mơ ước thật lâu. . . . . .

Đoan Mộc Mộc cảm thấy ánh mắt nóng bỏng của anh, giơ tay lên muốn bảo vệ cảnh xuân trước ngực, chỉ là một giây kế tiếp, tay của cô liền bị anh bắt đi, môi của anh bắt được tiểu bạch thỏ của cô. . . . . .

Rung động tê dại để cho não cô trong nháy mắt trống rỗng, đỉnh đầu lung lay theo, thân thể của cô được anh yêu. Xoa nóng lên, nhưng lý trí vẫn còn giãy giụa, đúng lúc này, anh trầm thấp quát, "Đừng lộn xộn nữa!"

Cô không biết mình giãy dụa, đối với anh là trí mạng cỡ nào, anh thiếu chút nữa không nhịn được liền muốn thẳng tắp xâm nhập, để cho cô dịu dàng bao bọc anh, nhưng anh lại không muốn lần đầu tiên sau bốn năm xa cách lại vội vàng như thế.

Thất lạc quá lâu, lần nữa có được, anh không muốn lưu lại tiếc nuối.


Đã sửa bởi quacauphale lúc 28.09.2014, 22:27.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn quacauphale về bài viết trên: Tthuy_2203, futhuybilangquen
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: lolitatantan, Ngockhue19 và 169 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.