Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 

Cô dâu nhỏ bị gạt cưới của tổng giám đốc - Nhất Vạn Vạn

 
Có bài mới 21.01.2014, 14:09
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.12.2011, 10:44
Bài viết: 918
Được thanks: 6769 lần
Điểm: 20.77
Có bài mới 30 - Điểm: 28
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Bàn tay nóng bỏng rơi trên da thịt của cô, đột nhiên khiến cô thức tỉnh, Đoan Mộc Mộc đột nhiên đè tay của anh lại, "Lãnh An Thần, anh lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn?"

"Anh không có, hơn nữa anh biết em cũng thích!" anh vẫn thản nhiên ngậm lấy môi cô, lời nói không rõ, mập mờ khiến người ta run sợ.

Cô mới không có, tên khốn này căn bản là lẫn lộn mọi chuyện, Đôi mắt đẹp của Đoan Mộc Mộc tức giận trợn trừng mắt nhìn anh.

Tay của anh lại đi lên một tấc, chui vào bên trong áo ngực của cô bên, đặt ngay tại quả hồng của cô, chỉ cần một động tác này, Đoan Mộc Mộc giống như bị điện giật toàn thân run rẩy mãnh liệt, thấy phản ứng của cô, Lãnh An Thần cười khẽ, "Còn dám nói không có?"

Được rồi, cô thừa nhận khi anh trêu chọc ở bên trong, cô sẽ có phản ứng, bởi vì cô chỉ là một người phụ nữ bình thường, thế nhưng cũng không có nghĩa là cô sẽ hùa theo sự vô sỉ của anh.

"Trừ phi là tử thi, mới có thể không có, dù có đổi thành người đàn ông khác, tôi cũng sẽ như vậy, anh hài lòng cái gì?" Đoan Mộc Mộc chỉ muốn đả kích anh, nhưng hoàn toàn quên mất hậu quả của việc nói không lựa lời.

Quả nhiên, lời nói này khiến trong mắt đen của người nào đó tràn ra tức giận, "Cô lặp lại lần nữa."

"Tôi nói đổi thành bất kỳ người đàn ông nào đối với tôi như thế, tôi cũng sẽ có phản ứng. . . . . . A!" Đoan Mộc Mộc còn chưa nói hết, ngực chợt lạnh, anh đã đột ngột xé nát áo sơ mi của cô, sức lực quá lớn, nút áo sơ mi bung ra, bắn ra xa đến mấy mét, khiến cô trần truồng như trẻ nít bại lộ trong không khí.

"Khốn kiếp, anh . . . . ." Cô muốn kéo áo của mình, nhưng anh hoàn toàn không cho cô cơ hội.

"Đoan Mộc Mộc, xem ra cô luôn không nhớ được là người phụ nữ của ai, không nhớ được ai mới là người đàn ông của cô?" Nói xong, anh cúi đầu cắn môi của cô, rất dùng sức, cắn chảy cả máu.

Lúc này, cô mới cảm thấy sợ, mới hối hận vì đã chọc giận đến anh .

Nhưng, cô không cam lòng bị anh ăn hết như vậy, lần đầu tiên của cô đã hồ đồ xui xẻo cho anh, lần này tại sao lại có thể như thế?

Cô giãy giụa, đánh đấm, nhưng hơi sức của cô đối với anh mà nói nhỏ nhặt không đáng nói đến, người đàn ông này giống như một con sói hoang dã, có dục vọng chinh phục cực mạnh.

Chỉ trong chốc lát, Đoan Mộc Mộc không còn hơi sức nữa, chỉ có thể mặc cho anh làm xằng làm bậy.

Khi anh dừng lại, cô đều không biết, bởi vì cô sớm đã bị anh hôn đến thiếu dưỡng khí.

"Xem ra cô rất hưởng thụ. . . . . ." Lời nói mang theo châm chọc khiến ý thức của Đoan Mộc Mộc trở về, anh híp mắt, con ngươi đen nhánh bởi vì dục vọng mà hiện lên những tia sáng lấp lánh, làm cho người ta có cảm giác như bị hút đi vào .

Người đàn ông cuồng vọng!

Đoan Mộc Mộc thầm mắng trong lòng, đồng thời giơ tay lên dùng sức lau môi mình, "Kỹ thuật như vậy mà khiến người ta hưởng thụ? Lãnh An Thần, anh hình như không biết câu “Núi Cao Còn Có Núi Cao Hơn” sao?"

Nụ hôn của anh thật không tệ, dù là bị cường hôn, cũng làm cho người ta đắm chìm, nhưng Đoan Mộc Mộc sẽ không thừa nhận, thừa nhận như vậy sẽ cổ vũ tính phách lối ngang ngược của anj.

Tròng mắt đen của Lãnh An Thần lóe ra những tia sáng hung dữ như dã thú bị chọc giận, bởi vì câu nói của cô khiến anh nhớ tới nụ hôn của cô và Khang Vũ Thác . . . . . .

Cô lại dám cười nhạo anh?

Người phụ nữ đáng chết này!

Cái miệng nhỏ nhắn này của cô bị người khác hôn qua còn chưa tính, lại còn dám so sánh anh với người ta?

"Nếu như vậy, tôi nên để cho cô cảm nhận những điểm không giống với người khác mới đúng!" Anh ác độc cười một tiếng, bàn tay dời xuống, đưa về phía lưng quần cô.

"A —— Anh muốn làm gì?" Đoan Mộc Mộc sợ hãi chặn tay anh lại.

"Đương nhiên là muốn, làm, cô!" Lãnh An Thần nhẹ nhàng thốt ra những lời này, tay của cô bị anh gạt ra, bàn tay to của anh chen vào khóa quần của cô.

"Không thể. . . . . ." Đoan Mộc Mộc sợ hãi biến sắc, "Chúng ta đang cưỡi ngựa . . . . . ."

Tại sao anh lại có thể như chó đực thế, bất cứ lúc nào bất cứ ở đâu cũng có thể động dục?

"Nhưng bây giờ tôi muốn cưỡi người!" Những tia sáng trong đáy mắt Lãnh An Thần lăn lộn, không biết là dục vọng hay là giận dữ, nhưng như vậy lại khiến anh vô cùng dọa người, như muốn nuốt cô vào trong bụng .

Đoan Mộc Mộc rất sợ, trong đầu cố gắng tìm kiếm lời nói có thể khiến cho tức giận của anh lắng xuống, "Anh đừng như vậy. . . . . . Chúng ta nên cưỡi ngựa a, tôi không mắng anh nữa. . . . . . Kỹ thuật hôn của anh là tốt nhất, gậy của anh cũng là hạng nhất, không có một người đàn ông nào hơn được anh. . . . . ."

Vốn là muốn mở miệng để dập lửa, nhưng cô không biết khi rơi vào trong tai Lãnh An Thần, lại chính là thêm dầu vào lửa.

Chỉ nghe được"Rẹc" một tiếng, khóa quần Đoan Mộc Mộc bị kéo cuống, sau đó thân thể nhỏ bé của cô bị anh xốc lên, ngồi ở trên đùi của anh.

Vật khổng lồ giương cao, khiến cô kinh hoảng, hai chân theo bản năng đá một cái, khiế con ngựa phía dưới giật mình, kết quả là, con ngựa lại vui vẻ chạy. . . . . .

Anh đè hông của cô không ngừng trầm xuống, hơn nữa tay của anh cũng đưa về phía khóa quần của mình, kế tiếp xảy ra cái gì, không nói cũng biết.

"Không được đụng vào tôi! " Đoan Mộc Mộc hét lên, đôi tròng mắt đen nén lệ nhìn anh, mang theo khuất nhục, trên khuôn mặt nhỏ nhắn lớn chừng bàn tay lại hiện đầy vẻ quật cường không thể xâm phạm, "Tôi sẽ hận anh, Lãnh An Thần đừng làm cho tôi hận anh!"

Cái chữ hận đó, đặc biệt là cô nói đừng làm cho cô hận anh, giống như là một cây kim châm đâm vào tim của anh, Lãnh An Thần hơi run rẩy một chút.

Nhưng dù là như thế, anh cũng không dừng lại được, anh muốn người phụ nữ này đã không phải là một ngày hay hai ngày rồi, huống chi anh còn cần có con của họ, cho nên chọn ngày không bằng trùng ngày, nhân tiện hôm nay luôn đi!

Anh tóm lấy tay của cô dời về phía hông anh, sau đó tay anh thay thế vị trí đó, "Bà xã, nếu là lần đầu tiên của chúng ta, em hẳn nên làm gì bày tỏ một chút đi, chứ đừng để tôi phải cưỡng ép em."

Đoan Mộc Mộc lắc đầu, nhưng căn bản không có bất cứ tác dụng gì, anh dẫn dắt tay của cô cởi móc khóa dây lưng của anh, chỉ nghe lạch cạch một tiếng, đai lưng bung ra, sau đó bàn tay nhỏ bé của cô bị anh cưỡng ép chạm vào khóa quần, "Kéo nó ra!"

"Đừng mơ tưởng!" Không tới một khắc cuối cùng, Đoan Mộc Mộc cũng không muốn từ bỏ phản kháng.

“Em thật không ngoan!" Anh hướng về phía môi của cô khẽ cắn, sau đó mạnh mẽ dắt tay của cô đem khóa quần kéo xuống.

Hai người đều kéo khóa quần xuống, cự ly hình như càng gần, Đoan Mộc Mộc cảm thấy một chút hi vọng mỏng manh nhất cuối cùng cũng không còn.

"Bà xã, chuẩn bị xong chưa?" Anh thì thầm, bàn tay của anh nóng như bàn ủi, vừa to vừa thô, hơn nữa còn nóng dọa người, cô vừa định hất ra, liền nghe anh nói, "Bắt đầu đi, bà xã thân yêu, ngày này của chúng ta đã chờ thật lâu!"

Nói xong, cô cảm thấy bàn tay to của anh chạm vào eo của cô, chiếc quần lót đơn bạc bị ngón tay anh đẩy ra. . . . . .



Đã sửa bởi quacauphale lúc 28.09.2014, 15:44.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn caoviyen_73 về bài viết trên: Lilyphuong, Tthuy_2203, futhuybilangquen, thuongnguyen669
     
Có bài mới 21.01.2014, 14:10
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.12.2011, 10:44
Bài viết: 918
Được thanks: 6769 lần
Điểm: 20.77
Có bài mới 30 - Điểm: 22
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 89.1: Cẩn thận anh ta có bệnh!

Tất cả dường như đã không thể tránh được. . . . . .

Đoan Mộc Mộc nhắm mắt lại, dù sao lần đầu tiên đã cho anh, nhiều hơn một lần dường như cũng không là gì.

Đúng lúc này ——

"Giá, giá ——"

Có tiếng vó ngựa từ xa đến gần, tiếng người phụ nữ kêu gào, "Mộc Mộc. . "

Là Giảm Ưu!

Chưa từng có giây phút nào, Đoan Mộc Mộc cảm thấy thích âm thanh đó như lúc này, khát vọng sự xuất hiện của cô, "Tiểu Ưu, tố ở đây, ở đây. . . . . ."

Câu nói kế tiếp còn chưa nói hết, miệng Đoan Mộc Mộc đã bị bịt lại, tròng mắt đen của Lãnh An Thần nhìn cô chằm chằm, là chưa thỏa mãn dục vọng, hay là tức giận vì bị cắt đứt chuyện tốt, "Em muốn cho tất cả mọi người thấy em như thế này sao?"

Anh vừa nói như thế, Đoan Mộc Mộc mới phát hiện bây giờ gần như trần trụi, cô lập tức ngậm miệng, nhưng lại sợ vì vậy mà bỏ qua cơ hội duy nhất có thể được cứu vớt.

Tiếng vó ngựa càng ngày càng gần, trong lúc Đoan Mộc Mộc đang suy nghĩ tìm cách, thì thân thể nhỏ bé của cô bị Lãnh An Thần đột ngột kéo vào trong ngực, đồng thời cảm thấy quần áo dưới hạ thân mình đã được anh lưu loát  sửa sang xong, chỉ có nút áo phía trên là không có. . . . . .

"Đừng động!" Khi cô không ngoan, anh lại la một tiếng, sau đó thấy anh cởi áo khoác xuống, khoác vào người cho cô.

Đoan Mộc Mộc nhìn anh, không phải là cảm kích, chỉ là căm hận, hận anh khiến mình chật vật như vậy.

"Thần, sao cậu lại chạy đến đây?" Giọng nói của Lâm Ám Dạ vang lên, khi ánh mắt liếc qua áo khoác của người đàn ông trên người Đoan Mộc Mộc thì bỗng nhiên như hiểu ra cái gì, sau đó lắc đầu một cái, "Tôi thật sự phục cậu, trên lưng ngựa không gian có hạn như vậy, cậu cũng có thể làm? Không hổ là loại. . . . . ."

"Lâm Ám Dạ, cậu câm miệng cho tôi!" Lãnh An Thần cắt đứt lời anh ta, mà Giảm Ưu đã từ sau lưng Lâm Ám Dạ nhảy xuống.

"Mộc Mộc, cậu không có việc gì chứ? Tớ lo lắng gần chết, tớ còn . . . . . ." Giảm Ưu đúng là bắn liên hồi.

"Cô ấy không có việc gì, chỉ có điều nếu về sau cô dám để cho người đàn ông khác dạy cô ấy cưỡi ngựa, thì người có chuyện chính là cô." Lãnh An Thần   cắt ngang lời của Giảm Ưu, sau đó nghiêm túc cảnh cáo.

Giảm Ưu bị anh rống tới sững sờ, sau đó liền nhìn thấy anh dán vào Đoan Mộc Mộc, ghé vào bên tai nói nhỏ cái gì đó.

"Hôm nay trước hết bỏ qua cho em, chỉ là lần sau cũng đừng nghĩ may mắn như vậy nữa." Âm thanh ác độc của anh vang lên bên tai, khiến đại não Đoan Mộc Mộc kêu ong ong, sau đó tay anh buông lỏng, Đoan Mộc Mộc bị ném xuống khỏi lưng ngựa.

Đoan Mộc Mộc còn chưa đứng vững, liền nghe “giá” một tiếng, Lãnh An Thần đã phi ngựa rời đi, chỉ lưu lại một bóng lưng lạnh lẽo.

"Thật là người đàn ông khốn kiếp." Giảm Ưu đỡ Đoan Mộc Mộc run rẩy không ngừng, không nhịn được mắng chửi người.

Ánh mắt Lâm Ám Dạ thủy chung dừng lại trên mặt Đoan Mộc Mộc, "Cô thật sự là vợ của Thần?"

"Rất nhanh sẽ không phải." Giảm Ưu liếc mắt qua.

Dường như hiểu ra cái gì, lâm Ám Dạ cười nhạt, sau đó tay nắm chặt dây cương, cũng chạy đi xa.

Trở lại phòng thay quần áo, sức lực của Đoan Mộc Mộc giống như bị tiêu hao hết, sợ hãi, kinh hồn khiến cô hoàn toàn mệt lả.

"Mộc Mộc, cậu không sao chứ?" Nhìn sắc mặt cô tái nhợt, Giảm Ưu rất không yên tâm.

"Không sao, chỉ hơi mệt." Không biết sao, một chút hơi sức cô cũng không còn, toàn thân mềm nhũn giống như sợi mì, "Ưu Ưu, có thể tìm một chỗ để cho tớ nghỉ ngơi một chút hay không?"

Giảm Ưu chần chờ hai giây, sau đó gật đầu một cái, "Bên này có mấy phòng VIP, là phòng chuyên cung cấp cho những người có tiền nghỉ ngơi, tớ dẫn cậu đi."

Không tính tới diện tích phòng rất lớn, còn có giường, có TV, giống y như khách sạn, Đoan Mộc Mộc chỉ nhìn lướt qua, sau đó nằm dài trên giường nhắm mắt lại.

Thật sự rất mệt mỏi, chẳng biết tại sao?

Mới nằ bất động khoảng mấy giây, Đoan Mộc Mộc đã ngủ mất, cô nằm mơ thấy ba mình, nhưng cô không thể nào chạm được vào ông, hơn nữa tại sao khi cô gọi, ba cô giống như người xa lạ, nhìn cô rất hờ hững.

"Ba, ba. . . . . ." Cô gọi, cuối cùng tỉnh dậy.

Trên người toát mồ hôi lạnh, ướt át khó chịu, Đoan Mộc Mộc cảm thấy vẫn vô cùng mệt mỏi, lật người muốn ngủ tiếp một lát, nhưng lại nghe được âm thanh khác thường truyền đến, không biết là từ đâu truyền tới, nhưng càng ngày càng rõ ràng. . . . . .

"Ừ. . . . . . Anh thật là hư. . . . . . A. . . . . ." Tuy chỉ có mấy câu mơ hồ, nhưng trong nháy mắt Đoan Mộc Mộc đã hiểu ra cái gì.

Cau mày nhìn về phía vách tường, thật ra nói là tường, chẳng bằng nói là gỗ thì chuẩn xác hơn, phòng nghỉ ngơi của trường đua thường phải di chuyển, do vậy đều làm bằng gỗ mỏng.

Cho nên, cũng khó trách cách âm không được!

Ý tưởng muốn ngủ tiếp của Đoan Mộc Mộc hoàn toàn tan vỡ, cô phiền não  xoa xoa đầu, không khỏi muốn mắng chửi người, ở nơi này mà cũng có thể động dục? Nhưng khi cô nhìn thấy áo khoác của người đàn ông kia trên người, không khỏi nhớ lại những nhục nhã trên lưng ngựa.

Lãnh An Thần khốn kiếp như vậy, ngay cả trên lưng ngựa cũng dám đối với cô như vậy, huống chi đây là phòng nghỉ ngơi, nghĩ lại người đàn ông sát vách ít nhất phải mạnh hơn so với Lãnh An Thần.

Tạp âm sát vách càng lúc càng lớn, khiến Đoan Mộc Mộc không thể nghe nổi, mặc dù vẫn cảm thấy mệt mỏi, nhưng cô chỉ còn cách vuốt lại tóc, kéo cửa chạy ra ngoài, nhưng khi đi ngang qua cánh cửa kia, lại phát hiện cửa kia không khóa chặt, hé ra một kẽ nhỏ, khéo hơn chính là giọng người phụ nữ không ngừng rên rỉ, lúc này gọi ra tên của người đàn ông ——

"A. . . . . . An Thần . . . . . ."



Đã sửa bởi quacauphale lúc 28.09.2014, 15:45.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn caoviyen_73 về bài viết trên: Lilyphuong, Tthuy_2203, futhuybilangquen
     
Có bài mới 23.01.2014, 17:16
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.12.2011, 10:44
Bài viết: 918
Được thanks: 6769 lần
Điểm: 20.77
Có bài mới 30 - Điểm: 24
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 89.2: Coi chừng anh ta có bệnh!

An Thần? Lãnh An Thần?

Bước chân của Đoan Mộc Mộc giống như bị đóng đinh, không thể bước đi được nữa, thêm vào đó bàn tay giống như là quỷ thần xui khiến, đẩy cánh cửa nửa che nửa hở ra, quả nhiên, một nam một nữ đang hôn nhau mãnh liệt, người phụ nữ áo đã mở ra phân nửa, bàn tay của đàn ông bao bọc trọn vẹn, đang dùng sức xoa nắn, vân vê. . . . . .

Chẳng biết lúc nào, bóng lưng của Lãnh An Thần đã in hằn trong trí nhớ của Đoan Mộc Mộc, giờ phút này chỉ hơi liếc mắt, cô đã nhận ra.

Là anh, quả nhiên là anh!

Nhất định là vừa rồi ở trên lưng ngựa chưa thỏa mãn dục vọng, cho nên giờ phút này không nhịn được. . . . . .

Lãnh An Thần thật đúng là ngựa đực!

Người phụ nữ vẫn đang thở gấp, thế nhưng lúc này lại biến thành lưỡi dao sắc bén, cắt vào trong da thịt cô, cắt đến đau nhói, sâu như vậy.

Đoan Mộc Mộc không biết vì sao lại đau? Nhưng đau đớn này tồn tại rất chân thật.

Vốn vì giấc mơ mà toát mồ hôi khiến cơ thể lạnh lẽo, giờ phút này càng giống như bị đóng băng, lạnh thấu xương.

Cô rất muốn rời đi, nhưng hai chân giống như đổ chì, một bước cũng không đi được, cô chỉ có thể nhìn của họ hôn nhau.

Một hồi lâu ——

"A! Cô là ai?" Người phụ nữ đang bị ôm hôn hét chói tai.

Lãnh An Thần quay đầu lại, liền nhìn thấy người đứng ở cửa, gương mặt trắng xám, không có chút sắc thái nào, ngay cả tròng mắt đều là màu xám tro, anh ngẩn ra, nhưng chỉ trong nháy mắt, lại khôi phục vẻ mặt tự nhiên, dường như với anh mà nói, loại tình cảnh này cô nhìn thấy cũng không quan hệ gì.

"Tới bắt gGian?" Âm thanh của anh cao thấp không rõ, mang theo châm chọc nhàn nhạt.

Đoan Mộc Mộc lạnh đến tim cũng chết lặng, từ trong câu nói của anh dần dần hồi phục, cô khẽ ngẩng đầu lên, sống lưng cũng cố tình thẳng tắp, dường như chỉ có hình dạng này, cô mới có can đảm nói chuyện, "Tôi không có rảnh rỗi như thế."

Âm thanh của cô rất nhẹ, nghe vô cùng bình tĩnh, chỉ có cô mới biết chính mình phải dùng bao nhiêu sức lực, mới không để mình bị run rẩy.

Cho tới giờ, cô cho rằng tim mình thành lũy cứng cáp, thế nhưng trong khoảnh khắc này cô mới phát hiện ra tra1im tim của mình ngay từ lúc anh nhìn thấy anh hư hỏng thì đã sụp đổ.

"An Thần , mặc kệ cô ta, chúng ta tiếp tục!" Người phụ nữ dán tới, quấn lên cánh tay của anh, thậm chí còn đem bộ ngực đã lộ ra ngoài cọ sát vào ngực anh, không cảm thấy xấu hổ một chút nào, ánh mắt nhìn về phía Đoan Mộc Mộc càng tràn đầy khiêu khích.

Đoan Mộc Mộc nhìn tình cảnh này cũng cảm thấy đỏ mặt, chẳng lẽ phụ nữ bây giờ không cần liêm sỉ như vậy rồi sao?

"Bảo bối, nhưng cô ấy là vợ anh!" Lãnh An Thần nâng cằm người phụ nữ lên, nhẹ nhàng hôn nhẹ từng cái vào môi cô ta.

Cũng là khiêu khích, nhưng hơn thế nữa là nhục nhã.

"Vợ mà ngay cả chồng cũng không ăn được no, hoàn toàn không xứng chức." Người phụ nữ cười nhạo.

Nghe thế, Đoan Mộc Mộc cảm thấy nếu tranh luận, thì sẽ làm đi mất thân phận của mình, chỉ là cô cũng không phải là người mặc cho người khác muốn vo tròn hay bóp méo đều được, ngắm nhìn bộ ngực cỡ bự của người phụ nữ lộ ra ngoài, cô lắc đầu thở dài, "Đúng vậy a, MM của cô lớn như vậy, dĩ nhiên có thể đút anh ta ăn no, vậy thì cứ đút cho tốt đi!"

Cô vừa dứt lời, thì thấy sác mặt của Lãnh An Thần rất khó coi, cô đây không phải là đang mắng anh sao? Mắng anh ăn MM, mắng người phụ nữ bên cạnh trở thành mẹ anh rồi sao?

Đoan Mộc Mộc đối với những biến hóa của Lãnh An Thần làm như không thấy, tiếp tục nói, "Tiểu thư, có chuyện tôi còn muốn tốt bụng nhắc nhở, chức năng đó của chồng tôi rất mạnh, đề nghị khi cô và anh ta làm, nên chuẩn bị nhiều BCS một chút, bởi vì anh ta quá đói khát, mà phụ nữ quá nhiều, bất cứ lúc nào hay bất cứ nơi đâu cũng sẽ động dục, không biết lúc nào thì dính bệnh đường sinh dục, giang mai, lậu, hay HIV gì đó. . . . . ."

Muốn cưỡi trên đầu cô sao, vậy còn phải hỏi Đoan Mộc Mộc cô có đồng ý hay không đã chứ?

Một câu nói, khiến sắc mặt người phụ nữ phách lối lập tức trắng bệch còn hơn quả cà, thậm chí còn tránh Lãnh An Thần ra ba bước xa, mà Lãnh An Thần   cũng không khá hơn chút nào, gương mặt gần như biến thành màu xám tro.

Hừ! Chị đây không phát uy, thì họ còn tưởng chị đây là mèo bệnh !

Đoan Mộc Mộc nhếch môi, ung dung rời đi!

Nhưng vừa đi ra khỏi trường đua ngựa, Đoan Mộc Mộc liền không chịu nổi, ngồi xổm xuống nôn mửa, không biết tại sao buồn ói, dù sao chính là muốn ói.

Nôn ói một hồi lâu, dường như ngay cả tâm can phèo phổi cũng nôn ra hết, mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút, nhưng những khó chịu trong tim lại giống như một cái cây đang mọc rễ, giờ phút này cô rất hy vọng nội đau trong lòng cũng giống như cơm trắng, cùng nôn ra hết!

Nhưng không thể, hoàn toàn không thể!

Nước mắt, từ khóe mắt Đoan Mộc Mộc chảy xuống, lành lạnh. . . . . .

Cuộc đời của cô từ khi bắt đầu gặp phải Lãnh An Thần đã trở nên thảm hại, hơn nữa còn càng ngày càng thảm hại, cô có cảm giác chống đỡ không được nữa.

Căn biệt thự kia, cô không bao giờ muốn trở về nữa!

Ban đêm, biệt thự Lãnh gia rất tĩnh lặng, mọi người dường như đều tiến vào mộng đẹp, nhưng còn có một người vẫn tỉnh, đó chính là Lãnh An Thần, nhìn khoảng trống sau lưng anh, quả đấm buộc chặt.

Đoan Mộc Mộc còn chưa trở về!

Bây giờ đã là mười hai giờ đêm, chẳng lẽ cô tính không về ngủ?

Sao lại về trễ, cô đang ở chung một chỗ với ai?

Tô Hoa Nam? Hình như không phải anh ta, bởi vì hiện tại anh ta ở nước ngoài xa ngàn dặm.

Khang Vũ Thác? Cũng không thể, hiện tại cậu ta đang ở Australia quay phim, năm ba tháng cũng chưa trở lại.

Hồ Tiểu Liệt . . . . . .

Trong đầu lướt qua những người có khả năng, nhưng nhất nhất lại bị loại bỏ, nhưng sau khi loại bỏ cô có thể ở cùng với một người đàn ông, thì một ý niệm đáng sợ hơn lại hiện ra trong đầu——

Không phải cô đã bỏ nhà đi chứ?


Đã sửa bởi quacauphale lúc 28.09.2014, 15:45.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn caoviyen_73 về bài viết trên: Lilyphuong, Tthuy_2203, futhuybilangquen
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: fallen2, hắc miêu 2301, Jena2309, Kimanh.0202, nguyenyen_62, quynhanh1225, Quỳnh Quỳnh 87, Thi98, xiao.soluka và 341 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - Hoàn

1 ... 229, 230, 231

2 • [Hiện đại - Quân nhân] Cô dâu của trung tá - Hồ Ly

1 ... 138, 139, 140

3 • [Hiện đại] Quân hôn Tổng giám đốc thô bạo của tôi - Nam Mịch

1 ... 139, 140, 141

4 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 231, 232, 233

5 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Hiện đại] Vợ yêu con cưng của tổng tài - Thượng Quan Nhiêu

1 ... 77, 78, 79

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

11 • [Xuyên không - Điền văn] Hán tử trên núi sủng thê Không gian nông nữ Điền Mật Mật - Thấm Ôn Phong

1 ... 78, 79, 80

12 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 36, 37, 38

13 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

14 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư

1 ... 38, 39, 40

15 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 214, 215, 216

16 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 53, 54, 55

17 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Ngày mai liền hòa ly - Hải Lí Khê

1 ... 32, 33, 34

19 • [Cổ đại tiên hiệp] Tiên vốn thuần lương - Chính Nguyệt Sơ Tứ

1 ... 245, 246, 247

20 • [Hiện đại] Đồng phục cùng áo cưới - Lục Dược

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 384 điểm để mua Cô gái chocolate
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường mèo trắng
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 222 điểm để mua Phù thuỷ sóc
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 234 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 800 điểm để mua Trái tim đá xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 246 điểm để mua Xe hơi
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 509 điểm để mua Mèo xám ngủ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 736 điểm để mua Lục ngọc
Hạt mưa nhỏ: Cảm ơn bạn đã giải thích giúp mình nhe !
Xám: @Hạt mưa nhỏ: Chào bạn, vì bạn là thành viên mới và số bài đăng của bạn còn ít nha. Bạn đăng khoảng 15-20 bài và chờ thêm 7 ngày nữa nhé
Hạt mưa nhỏ: Có ai cho mình hỏi, là tại sao mình cố gắng chèn link vào để làm mục lục mà làm hoài vẫn không được vậy ạ ?
Luna: Halllo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Lắc tay đá Sapphire
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 962 điểm để mua Sparkly Diamond
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Mickey ẵm gấu bông
Shop - Đấu giá: Hạ Thanh Thần vừa đặt giá 383 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 277 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 210 điểm để mua Cún và bông
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 291 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Mèo lông nâu
Shop - Đấu giá: Lãng Nhược Y vừa đặt giá 396 điểm để mua Cung Song Ngư
Hang1234: Cho mình hỏi cách tăng cỡ chữ với
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 368 điểm để mua Mèo nâu đang yêu
Shop - Đấu giá: nhinhii1721 vừa đặt giá 300 điểm để mua Happy Ghost
Shop - Đấu giá: Puck vừa đặt giá 661 điểm để mua Mèo con ngủ trên trăng
Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 200 điểm để mua Gà quay
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 395 điểm để mua Gold Heart
Shop - Đấu giá: ciel99 vừa đặt giá 219 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Pooh ăn mật

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.