Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 

Cô dâu nhỏ bị gạt cưới của tổng giám đốc - Nhất Vạn Vạn

 
Có bài mới 08.01.2014, 18:59
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.12.2011, 10:44
Bài viết: 918
Được thanks: 6733 lần
Điểm: 20.78
Có bài mới 30 - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 83.2: Tại sao họ lại ở cùng nhau!

Lãnh An Thần tức giận bùng phát, "Muốn cô chết ngay thật quá dễ dàng, tôi sẽ không để cho cô chết một cách sung sướng như thế đâu, tôi muốn nhìn thấy cô khổ sở? Có tin bây giờ tôi sẽ phá hủy người đàn ông yêu thương trong tim cô không."

Lại đem Khang Vũ Thác uy hiếp cô?

Đúng, anh thành công, nhưng cũng không phải bởi vì cô yêu Khang Vũ Thác, mà là cảm giác mình có phần xấu hổ, sợ liên luỵ tới Khang Vũ Thác.

"Tôi tin!" Đoan Mộc Mộc cười khổ, Với một Lãnh Thiếu xấu xa như anh, làm những chuyện như vậy hoàn toàn không phải vấn đề khó khăn, chỉ có điều, tôi có thể nói cho anh biết, phá hủy Khang Vũ Thác, thì tôi cũng tự hủy cùng anh ta."

Một câu nói nhưng lại giống như ném vào trái tim Lãnh An Thần một hòn đá nặng, sau đó bị vỡ ra một lỗ thủng rất to, trống rỗng, sâu không thấy đáy, mà anh dường như lúc nào cũng có thể sẽ hụt chân, ngã vào trong vạn kiếp bất phục.

Tình cảm của cô và Khang Vũ Thác lại sâu sắc đến đồng sanh cộng tử rồi sao?

Được, rất được. . . . . .

"Đoan Mộc Mộc cô rất có gan, tuy nhiên, ngược lại tôi muốn nhìn đôi cẩu nam nữ hai người có thể đi cùng nhau tới khi nào?" Lãnh An Thần nhìn chằm chằm vào đôi mắt của cô, giống như dã thú khi nhìn thấy con mồi.

Thật ra cô cũng không biết lai lịch của Khang gia như thế nào, chỉ dựa vào chuyện cô đã từng gả cho người khác thôi, thì Khang gia cũng sẽ không chấp nhận một cô gái như vậy bước vào cửa rồi.

Đoan Mộc Mộc cô quá mơ mộng hão huyền rồi.

Nghĩ tới những điều này, những khó chịu tích tụ trong lòng Lãnh An Thần   mới giảm đi một chút, anh nâng cái cằm xinh xắn của cô lên, nhẹ nhàng vuốt ve, giống như đang nghịch một món đồ chơi nho nhỏ, "Đừng nói tôi không nhắc nhở cô, Khang Vũ Thác không phải là người cô có thể muốn."

Đoan Mộc Mộc chán ghét né tránh ngón tay của anh, "Không nhọc lãnh tổng phải lo lắng."

Tay của anh dừng ở giữa không trung, nụ cười nơi khóe môi càng rộng, "Tôi chỉ là lo lắng một ngày nào đó cô sẽ chạy trốn rồi trở về tìm tôi, đến lúc đó ngay cả tư cách làm bạn trên giường chô tôi cô cũng không có, bởi vì tôi sẽ không cần một cái giày rách mà người khác đã xỏ qua." Nói xong, anh vỗ vỗ mặt của cô rồi xoay người bỏ đi, để lại Đoan Mộc Mộc đứng sựng một chỗ lảo đảo muốn ngã.

Cuối cùng Đoan Mộc Mộc mặc một bộ lễ phục lệch vai màu tím sen, màu sắc không rực rỡ lắm, mà kiểu cách cũng đúng mực.

Từ phòng thay lễ phục ra ngoài, một luồng không khí trong lành phả vào mặt, hòa tan những khó chịu trong lòng Đoan Mộc Mộc tụ, tuy nhiên nỗi đau ngày càng bộc phát rõ ràng hơn, đây là lần thứ hai anh mắng cô là giày rách rồi, món nợ này cô sẽ nhớ kỹ.

Sau lưng có tiếng còi xe taxi không ngừng vang lên, nhưng hôm nay cô không muốn ngồi xe, càng không muốn trở lại ngôi nhà kia, cô chỉ muốn được ở một mình, thậm chí cô còn hy vọng mình có thể đi mãi mãi, không cần phải trở về tòa nhà đó nữa.

Sức khỏe của lão phu nhân không thấy khá hơn, nhưng cũng không xấu đi, chống đỡ như vậy, thật sự không biết chống được đến lúc nào? Nhưng quan hệ của cô và Lãnh An Thần đã chống đỡ không nổi nữa, trước mặt người khác là ân ái, phía sau lại là thù hận, đây chính là cuộc sống của bọn họ, cuộc sống suốt ngày phải mang mặt nạ như thế này hành hạ cô gần như sắp điên.

Ngẩng đầu, Đoan Mộc Mộc hít sâu một hơi như muốn xua tan những đè nén trong lòng, nhưng ngoài ý lại muốn thấy bầu trời về chiều mang màu sắc xanh dương đậm, bỗng dưng nhớ lại Tô Hoa Nam đã từng vẽ một bức họa, chính là bầu trời màu xanh dương đậm, không bờ không bến, vừa giống biển nhưng cũng vừa giống trời, giống y như cảnh sắc trước mắt cô bây giờ.

Lúc ấy cô còn hỏi anh tại sao vẽ bức họa này, anh nói trái tim của người đàn ông cũng giống như những ngày này, thì ra khi đó anh có dã tâm, chỉ có cô là ngây ngốc cho rằng, bất luận tim của anh rộng lớn bao nhiêu, cuối cùng cũng sẽ dừng lại vì cô, nhưng sự thật chứng minh, cô không giữ được trái tim của ai đó.

Khổ sở tràn qua trái tim, Đoan Mộc Mộc thu hồi ánh mắt, lại bỗng dưng thấy cách đó không xa một bóng người, trái tim nhanh chóng nhảy lên.

Là ảo giác sao? Hay là tâm ý tương thông, cô vừa nghĩ đến anh, anh liền xuất hiện?

Tuy rằng bởi vì oán hận Tô Hoa Nam mà mất đi những rung động lúc đầu, nhưng cũng không thể phủ nhận mỗi lần nhìn thấy anh thì nhịp tim của cô vẫn có thể tăng tốc, đúng lúc Đoan Mộc Mộc lên bộ lễ phục thì cô không ngờ còn nhìn thấy có thêm một người bên cạnh Tô Hoa Nam, mà người kia lại là. . . . . . Lăng Như Ý .

Cô ta chạy chậm qua, thân mật khoác tay Tô Hoa Nam, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi ngước lên, mặc dù cách một khoảng rất xa, không nhìn thấy rõ nét mặt của cô ta, nhưng vẫn có thể cảm thấy ánh mắt kia đầy sự nóng bỏng và ngưỡng mộ, mà Tô Hoa Nam cũng không bài xích sự thân mật của cô ta.

Ánh mắt Đoan Mộc Mộc vừa lúc nhìn thấy tư thế thân mật đó của bọn họ, lập tức cảm thấy bên tai kêu on gong một tiếng, bọn họ xuất hiện chung một chỗ thì không có gì kỳ lạ, nhưng kỳ lạ ở chỗ là bọn họ lại thân mật như thế.

Lăng Như Ý  không phải thích Lãnh An Thần sao? Sao cô ta lại ở cùng một chỗ với Tô Hoa Nam?

Quá nhiều nghi vấn khiến Đoan Mộc Mộc không khỏi đi theo sau bọn họ, từ trung tâm thương mại đến quán cà phê, Đoan Mộc Mộc cũng không biết mình trúng tà gì, mà cứ đi theo bọn họ như thế, cuối cùng ở một khúc quanh trong quán cà phê, người đàn ông đột nhiên xoay người bắt gặp cô tại trận.

"Ah, sao trùng hợp thế?" Rõ ràng cô là quang minh lỗi lạc, nhưng bây giờ lại có vẻ có tật giật mình.

Vẻ mặt Tô Hoa Nam không thay đổi, ngược lại Lăng Như Ý ở bên cạnh anh ta thì lại rất mất tự nhiên, thậm chí còn không dám nhìn thẳng cô, ngay cả thanh âm cũng run run rẩy rẩy, "Thư ký Đoan. . . . . . Chào phu nhân. . . . . ."

"Em qua bên kia ngồi trước đi!" Tô Hoa Nam nhìn Lăng Như Ý nói, sau đó níu tay Đoan Mộc Mộc đi qua một bên, giải thích, "Mộc Mộc, anh và cô ta không phải như em nghĩ đâu, ngày mai là sinh nhật của anh cả, anh kêu cô ta chọn giúp anh một món quà." Giọng nói của Tô Hoa Nam có chút gấp gáp và mất đi vẻ bình tĩnh lúc trước.

Đoan Mộc Mộc không nói gì, chỉ cười yếu ớt, Tô Hoa Nam càng thêm gấp gáp, "Mộc Mộc, em cũng biết trong lòng anh chỉ có em, anh. . . . . ."

"Trong lòng của anh không nên có tôi!" Đoan Mộc Mộc cắt ngang lời anh ta, đôi mắt sáng nhìn thẳng vào anh ta, nhưng anh ta lại không hề như trước đây nhìn thẳng lại cô, mà còn có vẻ né tránh, chỉ có người chột dạ mới như vậy chứ, Đoan Mộc Mộc không phải người ngốc.

"Bây giờ anh là người tự do, có lý do quen bạn gái, chỉ là cô ta. . . . . ." Cô đang do dự không biết có nên nói hay không.

"Anh và cô ta thật sự không phải là như vậy, " Tô Hoa Nam dường như vẫn còn muốn giải thích, nhưng càng khiến Đoan Mộc Mộc thêm ghét anh vì sự dối trá đó.

"Không phải như vậy mà tay nắm tay sao?" Đoan Mộc Mộc cười lạnh, "Anh yêu ai và đi chung với ai là quyền tự do của anh, chỉ có điều tôi muốn nhắc nhở anh, người phụ nữ kia và Lãnh An Thần tương đối thân mật, hi vọng anh chú ý một chút."

Sắc mặt của Tô Hoa Nam khẽ biến, nhưng Đoan Mộc Mộc cũng không cho anh thêm cơ hội nói chuyện nữa, đứng dậy nhanh chóng rời đi.

Cô họa có điên, thì mới quản anh con khỉ gió cùng ai ở chung một chỗ?



Đã sửa bởi quacauphale lúc 28.09.2014, 15:28.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn caoviyen_73 về bài viết trên: Tthuy_2203, châulan, susu2012
     

Có bài mới 10.01.2014, 18:03
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.12.2011, 10:44
Bài viết: 918
Được thanks: 6733 lần
Điểm: 20.78
Có bài mới 30 - Điểm: 27
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 84: Kêu tên ai!

Tô Hoa Nam và Lăng Như Ý ở chung một chỗ. . . . . .

Chẳng biết tại sao, sự thật này lại như ác mộng quấn lấy Đoan Mộc Mộc, ngay cả khi ngủ cũng không buông tha cô, cứ lặp đi lặp lại, quấy nhiễu cô không yên, hình như trừ lần đó ra, còn có rất nhiều thứ cũngtừ từ hiện lên.

Lần đầu tiên cô quen biết Tô Hoa Nam, là sau khi kết thúc đêm liên hoan ở trường học, cô vội vàng thu dọn đồ đạc, không chú ý đến dây điện nên bị vấp, đang trong lúc cô cho rằng mình sẽ bị ngã xuống đất, nhưng lại ngã vào một lồng ngực ấm áp.

"Các cô gái theo đuổi tôi không ít, nhưng cô là người đầu tiên trực tiếp ôm ấp yêu thương tôi như vậy!" Giọng nói dễ nghe của Tô Hoa Nam giống như xuyên qua thời gian.

Từ đó về sau, anh và cô yêu nhau, lần nắm tay nhau đầu tiên là ở buổi tự học, sau đó ở trong rạp chiếu phim lần đầu tiên anh hôn cô, còn có sau buổi tốt nghiệp anh ôm cô nói, "Chờ anh. . . . . ."

Nhiều chi tiết giống y như một bộ phim cũ quay ngược trở về, khiến cô muốn nắm bắt thật chặt. . . . . .

Trong mơ mơ màng màng, hình như có đôi tay sờ vào trán cô, cô kêu lên thật thấp, "Hoa Nam. . . . . ."

Cô bắt được cái tay kia, sau đó hài lòng cười, nụ cười kia ở dưới ánh đèn giống như đóa hoa nở rộ, xinh đẹp đến chói mắt.

Lãnh An Thần về nhà, thấy cô ngủ trên ghế sa lon, tư thế co rút rất không thoải mái, đi tới muốn gọi cô dậy, lại phát hiện vẻ mặt của cô đỏ bất thường, đưa tay sờ trán của cô mới phát hiện cô đang sốt.

Nhưng anh lại không ngờ tới, cô đột nhiên nắm tay anh, nhưng lại kêu tên người khác.

Tô Hoa Nam. . . . . .

Cô rốt cuộc cũng không thể quên được anh ta, nhưng rõ ràng ban ngày cô còn nói có thể vì tự hủy vì Khang Vũ Thác mà, trái tim người phụ nữ này rốt cuộc có mấy ngăn? Có thể cùng lúc giả bộ yêu với bao nhiêu người đàn ông?

Lãnh An Thần hận không thể cầm con dao, mổ trái tim cô ra, sau đó quan sát kỹ một lần.

Cảm giác lạnh lẽo khiến Đoan Mộc Mộc từ trong mộng đột nhiên tỉnh dậy, trong miệng sặc rất nhiều nước, cảm giác giống như là rơi vào trong nước, Đoan Mộc Mộc quơ tay lung tung như muốn nắm bắt cái gì đó, hoặc là tránh dòng nước này, nhưng hoàn toàn không thể, cô bị người ta gắt gao nhấn xuống.

Hơi nước mù mịt, cô nhìn thấy người kia không rõ, nhưng có thể cảm thấy sự tức giận của người đó còn lạnh hơn nước đá, rốt cuộc biết anh ta là ai?

Lãnh An Thần!

"Buông tôi ra, khốn kiếp. . . . . . Khụ khụ. . . . . ." Cô bị sặc nước, sắp hít thở không thông.

Nhưng anh vẫn không buông tay, đôi mắt lóe những tia sáng nhìn cô chòng chọc, vẫn nhấn cô vào dòng nước chảy, cho đến khi cô thật sự sắp chết chìm, anh mới đóng vòi nước, thân thể bị anh ném vào một góc, anh đè lên trên, "Mới vừa rồi cô kêu tên ai?"

Cô nghe không hiểu, những chuyện trong mộng đã sớm vì kinh sợ mà quên hết, chỉ cảm thấy lạnh, giống như xương cốt đang đánh vào nhau.

"Tôi hỏi cô, trong lòng cô rốt cuộc có ai?" Lãnh An Thần đứng cách cô rất gần, gần đến nỗi có thể nhìn thấy cô trong con ngươi của anh, xốc xếch không chịu nổi, quần áo ướt đẫm dính chặt vào người, mái tóc cũng thế.

Nhức đầu vô cùng, giống như muốn nứt ra, có lẽ do gió lạnh buổi chiều, nên bị cảm, Đoan Mộc Mộc không muốn trả lời, cũng không muốn cãi vã với anh, chỉ muốn chui vào trong chăn ấm áp mà ngủ.

Cằm bị anhkéo lên, mặt cũng ngẩng cao, ép buộc nhìn thẳng vào anh, hình như anh rất quyết tâm, nếu không hỏi được nguyên cớ thì không tha, nhìn anh như vậy, Đoan Mộc Mộc thỏa hiệp, "Tôi rất khó chịu, có chuyện gì ngày mai nói, có thể hay không?"

"Không thể!" Anh cự tuyệt, "Ban ngày thì Khang Vũ Thác, buổi tối là Tô Hoa Nam, vậy. . . . . ."

Câu nói kế tiếp không nói ra, nhưng anh thiếu chút nữa liền bật thốt lên hỏi cô, vậy một ngày 24 của cô thì anh ở đoạn nào?

"Tôi mới là chồng của cô, nhưng cô lại ở trước mặt tôi gọi tên người đàn ông khác, Đoan Mộc Mộc cô chán sống rồi sao?" Cuối cùng anh chỉ còn cách đổi thành trách mắng như vậy, trong tròng mắt mây đen cuồn cuộn, giống như muốn nuốt chửng người ta.

Đoan Mộc Mộc lắc đầu, "Anh đừng cố tình gây sự, hôm nay tôi thật sự không thoải mái."

Anh biết cô đang sốt, nhưng cũng không được nói như vậy, rượu vào lời ra, trong mộng là những lời nói thật?

Ở trong mộng cô kêu tên Tô Hoa Nam, có phải chứng tỏ trong lòng cô chỉ tồn tại người kia hay không, anh sợ nhất chính là điều này.

Khi biết cô và Khang Vũ Thác mập mờ không rõ thì anh chỉ có căm tức, chứ không sợ, nhưng Tô Hoa Nam lại khác, anh ta là mối tình đầu của Đoan Mộc Mộc, thời gian hai người yêu nhau không có sự tồn tại của anh, dù anh có cố gắng thế nào cũng không xóa đi được, cũng không tham gia vào được.

"Cô không quên được anh ta có phải hay không? Cô còn muốn ở cùng với hắn có phải hay không?" Anh giống như như điên, rống hỏi cô.

Anh dán cô rất gần, màng nhĩ gần như bị tiếng gào của anh làm thủng, khó chịu cộng với lạnh lẽo khiến cô run rẩy, Đoan Mộc Mộc ôm chặt thân thể của mình, con ngươi u ám chống lại anh, "Đúng thì thế nào?"

Anh luôn thích buộc cô, buộc cô thừa nhận mình có cấu kết với người đàn ông khác, nếu như vậy cô sẽ làm theo ý anh.

Âm thanh tiếng xương phát ra rắc rắ, dường như đã bị anh bóp nát, Đoan Mộc Mộc trong đau đớn, càng thêm bộc phát nói không lựa lời, "Lãnh An Thần anh không phải mắng tôi là giày rách sao? Hôm nay tôi sẽ nói cho anh biết, đàn ông khắp thiên hạ này, trừ anh ra, tôi muốn cùng ai lên giường, anh đều không thể xen vào. . . . . ."

"Khụ!" Đoan Mộc Mộc chỉ cảm thấy cổ họng bị siết chặt, bàn tay to của anh kẹp chặt cổ của cô, ánh mắt đầy những tia máu đỏ tươi nhìn cô chằm chằm, cắn răng, "Cô lặp lại lần nữa."

"Tôi có thể cùng đàn ông khắp thiên hạ lên giường, nhưng duy nhất sẽ không cùng anh. . . . . ." Cô lớn tiếng, nhưng âm thanh bị nghẹn thắt dưới bàn tay anh, trở nên yếu ớt, "Đây chính là điều anh muốn đúng không? Bây giờ anh hài lòng chưa?"

Không biết là nhu nhược hay là khổ sở mà nước mắt bắt đầu rơi xuống, trong không gian yên tĩnh, dường như có thể nghe được tiếng nước mắt rơi vỡ nát trên mặt đất. . . . . .

Anh bóp chặt tay cô khiến cô không làm gì được, nhưng hô hấp thông hơn, khiến nước mắt chảy càng nhiều, giống như đang tố cáo sự thô bạo của anh, để cho anh thêm phiền loạn.

Anh làm sao không biết mình cố tình gây sự, làm sao không hiểu trong lòng ai đó không thể quên được ai? Nhưng không biết vì lý do gì, khi nghe thấy cô kêu tên Tô Hoa Nam, anh cảm thấy muốn điên.

"Không cho khóc!" Anh trầm giọng ra lệnh, đồng thời bàn tay vươn ra, xoa nắn ở trên gương mặt cô không chút nào thương tiếc, hận không thể lau sạch nước mắt trên mặt cô, nhưng động tác của anh cũng không thể ngăn cản được cái gì, ngược lại càng khiến cô uất ức nên nước mắt càng tràn lan.


Đã sửa bởi quacauphale lúc 28.09.2014, 15:29.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn caoviyen_73 về bài viết trên: Tthuy_2203, châulan
     
Có bài mới 10.01.2014, 18:04
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.12.2011, 10:44
Bài viết: 918
Được thanks: 6733 lần
Điểm: 20.78
Có bài mới 30 - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Người phụ nữ trong lúc bị bệnh là yếu ớt nhất, Đoan Mộc Mộc cũng không ngoại lệ, cô vốn đã rất khó chịu, nhưng vẫn còn bị anh chỉ trích, uất ức càng giống như nước lũ tràn bờ, muốn dừng lại cũng không dừng được.

Mới lau qua khuôn mặt nhỏ nhắn cho cô, nhưng ngay lập tức lại chảy thành sông, Lãnh An Thần tức đến độ không cách nào kiềm chế, gầm nhẹ, "Cô mà còn dám rơi một giọt nước mắt, tôi sẽ khiến cô không thể nhìn thấy mặt trời ngày mai."

Lại uy hiếp, nhưng Đoan Mộc Mộc đã sớm có sức miễn dịch, "Tùy anh, anh muốn giết ai muốn đánh ai, đều là chuyện của anh, buông tôi ra, tôi muốn đi ngủ. . . . . ."

Cô khóc, giãy giụa, đôi tay nhỏ bé vô lực đánh trên người anh, "Lãnh An Thần, ban ngày anh ầm ĩ, buổi tối lại tiếp tục ầm ĩ, anh không thấy mệt sao? Cứ xem như anh không mệt mỏi, nhưng tôi lại rất mệt mỏi, cầu xin anh bỏ qua cho tôi...tôi không muốn cãi nhau với anh, thật sự không muốn."

Cô nghiêng đầu, nước mắt rơi xuống như Trân Châu, có mấy giọt nhỏ xuống môi anh, mặn mặn.

Tim của anh run lên, không tự chủ được cúi đầu, ngậm vào môi của cô, cũng đúng lúc ngăn chận cái miệng nhỏ nhắn đang lảm nhảm của cô.

Cô không phải bị ốm sao? Sao lại còn không yên tĩnh? Cô không thể nói một câu nào ngọt ngào, để cho anh vui vẻ một chút sao?

Môi của cô, mềm nhũn, giống như trái vải đã bóc vỏ, khiến cho anh tham luyến, cô nói anh ồn ào, thật ra thì tại sao anh cứ muốn làm như vậy, chỉ vì không ồn ào với cô, thì hình như anh hoàn toàn không tìm được cơ hội để nói chuyện với cô.

Cô sốt không nhẹ, ngay cả đầu lưỡi cũng nóng, vậy mà anh vì tức giận, mà quên mất vụ này.

Đáng chết!

Dù biết cô đang sốt, nhưng anh vẫn ở trên môi lưu luyến hôn một hồi lâu, không nỡ buông ra, cái trán chống đỡ trán cô, "Em sốt."

Anh đột nhiên mềm mại, còn có nụ hôn không rõ ý vị vừa rồi, khiến cho khổ sở nơi đáy lòng cô như được mở cửa, "Không cần anh lo. . . . . . Chết là đúng, nhưng sẽ không phải chịu sự hành hạ của anh nữa."

"Lãnh An Thần anh tại sao lại chỉ trích ta? Những người phụ nữ bên ngoài của anh có dừng lại ba người không?"

"Tôi biết tôi nợ anh, nhưng tôi đã trả sạch, tôi. . . . . ."

Nơi cơ thể bị anh khắc tên lên lại đau, điều này làm cho cô nhớ tới chuyện anh bị hạ dược, rõ ràng những dấu vết kia là do anh lưu lại, thế nhưng anh lại luôn mồm mắng cô tìm người đàn ông khác bên ngoài, hơn nữa cô và anh còn tách nhau ra không tới nửa giờ, anh đã lăn lộn cùng người phụ nữ khác.

Lòng của cô cho dù làm bằng đá tảng, cũng bị anh hung ác đánh vỡ, tạo ra trăm ngàn vết thương.

"Lãnh An Thần, tôi hận anh!" Những uất ức cho tới bây giờ, rốt cuộc nối đuôi nhau tuôn ra, "Giữa chúng ta rõ ràng là hôn nhân giả dối, hơn nữa bất cứ lúc nào cũng sẽ chia tay, nhưng tại sao anh lưu luyến bụi hoa, mà lại không cho phép tôi quen biết người đàn ông khác? Anh cứ như vậy sẽ làm hại tôi về sau không ai muốn, anh có biết hay không?"

Cô chỉ cố nghẹn ngào tố cáo, mà không người đàn ông đang kề sát bên cô, ánh mắt trở nên sâu tối hơn, cuối cùng là sâu không thấy đáy.

"Không ai muốn càng tốt!" Anh không khỏi trả lời cô.

Đoan Mộc Mộc ngẩn ra, mắng tiếp, "Anh căn bản chính là ích kỷ, khốn kiếp. . . . . ."

"Nhưng em cũng ích kỷ phá hủy trong sạch của tôi." Anh cắt đứt lời cô, "Phải biết tội danh cưới hai lần rất khó nghe"

"Tôi không bị sao?" Đoan Mộc Mộc cũng uất ức.

"Vậy chúng ta đừng ly hôn." Anh mơ hồ đáp lại.

"Anh. . . . . ." Trong lúc Đoan Mộc Mộc kinh ngạc mở to hai mắt thì một giây kế tiếp, nút áo trước ngực của cô bị anh cởi ra, cô hốt hoảng giữ chặt, "Anh muốn làm gì?"

"Đương nhiên là cởi ra, chẳng lẽ em muốn bệnh nặng hơn?" Anh lấy tay của cô ra, cởi áo ướt ra cho cô, từng cái từng cái, cả quá trình lưu loát sạch sẽ, hoàn toàn không nhìn ra anh có một chút tà niệm, nhưng cô không hề biết Lãnh An Thần phải dùng bao nhiêu tự chủ mới chịu đựng được dục vọng của mình.

Cho đến cô bị anh ôm vào giường, Đoan Mộc Mộc vẫn có cảm giác như nằm mộng, đây là anh sao? Hay là cô lại đang nằm mộng?

"Uống thuốc!" Lãnh An Thần đỡ cô ngồi dậy.

Thuốc uống vào miệng rất đắng, nhưng trong trái tim lại rất ngọt . . . . . .

Tại sao có thể như vậy?

Trước đó, không phải còn cãi vã kịch liệt sao?

Chỉ trong chốc lát, sao lại đột nhiên dịu dàng?

Cô bị sốt, chẳng lẽ thần kinh anh cũng rối loạn sao?

Cô nhìn anh mất hồn, không chú ý thuốc bị rớt ra ngoài, cho đến khi bên tai vang lên âm thanh của anh, "Kêu uống cũng không uống..., em đang hi vọng tôi sẽ dùng miệng cho em uống sao?"


Đã sửa bởi quacauphale lúc 28.09.2014, 15:30.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn caoviyen_73 về bài viết trên: Tthuy_2203, châulan, nhan giai giai
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 369 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Chính Tuyết, Hanana, icecream0704, Khanh Nhi, kieuanh157, Nana Trang, nhinhi94, pékòy, Ruby0708, Sontay và 261 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

10 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

11 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.