Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 233 bài ] 

Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em - Tô Cẩn Nhi

 
Có bài mới 17.04.2014, 22:36
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.03.2013, 23:44
Bài viết: 626
Được thanks: 4251 lần
Điểm: 20.18
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em - Tô Cẩn Nhi - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 72 (2)

Chẳng những Lãnh Diễm không buông tay, ngược lại càng tăng thêm sức, rất đau. Nghiêm Hi nhíu mày, lại cố gắng chịu đựng không nói, chỉ nhìn chằm chằm vào hai mắt âm u của Lãnh Diễm. Người này sao vậy, cô cũng không làm chuyện gì sai!

“Rốt cuộc anh muốn làm gì, buông tay!” Bây giờ đầu óc cô rất loạn, không biết mấy năm nay cố gắng của mình có đáng giá hay không. Lúc nãy nghe lời của Chu Vận Uyển, dường như chuyện năm đó cũng không đơn giản như mình nghĩ. Rốt cuộc mẹ mình là tốt hay xấu, bây giờ cô thật sự rất hỗn loạn. Chuyện này phải giải quyết thật tốt, rốt cuộc phải làm sao mới đúng đắn nhất?

Hai mắt Lãnh Diễm nhìn Nghiêm Hi không ngừng giãy giụa, càng âm u lạnh lẽo. Cô vốn là vậy, xảy ra chuyện gì cô đều tưởng rằng trong lòng anh bây giờ cũng giống mẹ anh, chán ghét cô!

Không nói hai lời, khom lưng, bế lấy Nghiêm Hi đang không yên phận, ôm thẳng đến phòng mình. Dọc đường đi, Nghiêm Hi không ngừng thét chói tai tức giận mắng anh, Lãnh Diễm vẫn không nói một lời.

Đóng kín cửa phòng, ném cô gái nhỏ lên trên chiếc giường mềm mại, Nghiêm Hi rên một tiếng, bị người này ôm trong thời gian lâu, đầu đầy máu, hơi hoa mắt.

Lặng lẽ đợi một lúc sau, cảm giác mình đã khá hơn, sẽ phải bò dậy hỏi. Ai ngờ Lãnh Diễm mặt mày tức giận cởi cúc áo khoác của mình, Nghiêm Hi nhìn khuôn mặt như âm phủ, trong lòng hơi sợ hãi, miệng cũng cà lăm nói: “Anh…anh làm gì vậy?”

Lãnh Diễm cởi áo khoác  âu của mình, tức giận ném xuống đất, lại cởi bộ cà vạt trên cổ mình, tiếp tục ném xuống đất, giống như quần áo đã đắc tội với anh vậy. Cởi hai cúc áo sơ mi, lúc này mới cảm giác mình dễ thở hơn, thở dài một hơi, hai tay chống hông, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Nghiêm Hi.

Nghiêm Hi nửa quỳ trên giường, nhất thời không biết nên làm thế nào, ánh mắt Lãnh Diễm như vậy khiến cô rất sợ, trước kia cô chưa từng gặp qua. Hễ gặp phải ánh mắt như vậy cô liền nghĩ mình sẽ gặp phải xui xẻo, ánh mắt dữ tợn nhìn Nghiêm Hi giống như ác ma địa ngục.

Nghiêm Hi không tự giác níu lấy chăn trên giường Lãnh Diễm, đưa tay ôm chặt chiếc gối của anh, lúc này mới cảm thấy khá an toàn. Cô cẩn thận lườm người đàn ông đang nhìn mình chống tay nhìn mình, không nói câu nào, nếu còn mở miệng không chừng còn bị anh khiêng lên như lúc nãy, ngược lại, hơi khiếp đảm.

“Đêm khuya anh không ngủ còn đến đây làm gì?”

Lãnh Diễm nhìn chằm chằm Nghiêm Hi, vẻ mặt lạnh lùng cẩn thận cười, “Còn hỏi anh, còn em, nửa đêm em không ngủ chạy đến phòng sách ông nội nghe lén cái gì?”

Nghiêm Hi nuốt nước bọt, hơi chột dạ. Nghe lén không nói làm gì, vấn đề mấu chốt là còn bị Lãnh Diễm bắt được.

Nghiêm Hi cười ha ha, cảm thấy rất lúng túng, lại nghĩ tới một vấn đề mấu chốt: “Anh đến khi nào, nghe được gì rồi?” Nếu như Lãnh Diễm chỉ bắt được mình đang nghe lén nhưng không nghe được chuyện bên trong…

Nghiêm Hi rất thích được nghe Lãnh Diễm nói vậy.
DLQDON
Lãnh Diễm tức giận khẽ hừ, dường như đã nghĩ thấu điều cô nghĩ trong lòng: “Những điều nên nghe hay không nên nghe anh đều đã nghe hết, ngay cả việc em lén chạy tới lúc nào anh cũng biết. Em thật ngốc, nghe lén thì thôi đi, sao cứ phải đứng ở chính giữa cửa để nghe lén, anh dạy em như vậy sao?”

Nghiêm Hi 囧, lời của người này sao trở nên kỳ quái như vậy? Suy nghĩ kỹ một chút, dường như thật sự đã có dạy. Khi còn bé Lãnh Diễm níu lấy cánh tay nhỏ bé của mình chạy đến phòng sách ông nội nghe ông nội và Lãnh Dật Lăng nói chuyện. Khi đó Lãnh Diễm thần thần bí bí cười nói cho cô biết, nghe lén cũng cần phải có kỹ thuật, còn thỉnh thoảng dẫn cô theo đi luyện tập.

Nhưng nét mặt 囧囧 này của Nghiêm Hi vẫn duy trì trong mấy giây, sau đó cứng đờ. Lãnh Diễm nói gì? Những điều nên hay không nên nghe đều đã nghe hết? Nói cách khác…

Nghiêm Hi lẳng lặng nhìn Lãnh Diễm, thật lâu mới tìm lại được giọng nói của mình, hỏi anh: “Không phải anh hận em chứ?”

Lãnh Diễm không giải thích được hỏi ngược lại: “Tại sao anh phải hận em?” Thật sự không hiểu trong đầu cô nhóc này đều đang nghĩ gì.

Nghiêm Hi nghiêm trang: “Lúc nãy anh cũng nghe rồi, năm đó mẹ em suýt chút nữa đã phá hủy gia đình anh?”

Lãnh Diễm vẫn không giải thích được: “Chuyện này liên quan gì đến em. Hơn nữa, phá hủy hôn nhân của bọn họ cũng không phải là phá hủy hôn nhân của anh, anh cần gì. Nếu ba anh yêu mẹ em, đó là chuyện tình cảm giữa bọn họ. chỉ là chuyện tình cảm này đến không đúng lúc. Lúc đó ba anh có mẹ anh và anh, cho nên kết cục sau cùng rất bi thảm. Chẳng những anh không hận, trái lại còn cảm thấy may mắn. Thật may là, lúc em năm tuổi anh đã gặp được em. Mặc dù trong bốn năm này xuất hiện một chuyện nhỏ ngoài ý muốn, nhưng bây giờ em đang ở bên cạnh anh. Như vậy là tốt lắm rồi, những chuyện khác có liên quan gì đến anh?”

Nghiêm Hi sửng sốt, cô không ngờ đầu óc Lãnh Diễm lại nghĩ như vậy. Tại sao anh không giống mẹ anh ghét cô, ngược lại còn nói thật may mắn đã cho cô xuất hiện trong cuộc đời anh?

Nhìn Nghiêm Hi đang sững sờ, tâm trạng Lãnh Diễm thật tốt, nhưng anh vẫn còn cảm giác cấu tạo đầu óc cô chênh lệch vạn dặm so với anh. Trên mặt từ từ nở nụ cười, bò lên giường nhỏ giọng nói: “Em xem, tình yêu của mỗi người đều là vấn đề của mình, em yêu anh đó là chuyện của em, anh yêu em đó là chuyện của anh. Thế nhưng khi em yêu anh, anh cũng yêu em thì việc chúng ta ở cùng một chỗ là chuyện của hai người. Cho nên nói, tình yêu là chuyện của hai người, tuyệt đối không quan tâm đến người thứ ba. Nếu tình yêu của chúng ta xuất hiện người thứ ba, thì phải nói rằng là em không chung tình với anh!” Lãnh Diễm nằm lỳ ở trên giường, ôm Nghiêm Hi nhỏ giọng nói đến quan điểm tình yêu của mình.

Nhìn vẻ mặt Nghiêm Hi thành thành thật thật lắng nghe, Lãnh Diễm đột nhiên cảm thấy mấy lời nói bừa của mình không chừng còn có hiệu quả đối với đầu óc khác thường của bà xã nhỏ. Có lúc anh nghĩ, có phải đầu óc cô nhóc trong ngực mình quá khác biệt so với người khác hay không? Cho nên trao đổi giữa hai người bọn họ mới xuất hiện khó khăn như vậy?
DLQDON
Suy nghĩ một chút rồi quyết định tiếp tục tẩy não: “Cho nên nói, năm đó ba anh yêu mẹ em là chuyện của bọn họ, khép lại chuyện của họ ba mươi năm trước, ba mươi năm sau là chuyện của chúng ta, tuyệt đối không liên quan đến chúng ta. Em nói đúng không?”
Nghiêm Hi suy nghĩ, thở một hơi thật dài, “Nhưng bọn họ làm tổn thương mẹ Lãnh, cho nên mẹ Lãnh mới không thích em?”

Lãnh Diễm âm thầm liếc mắt xem thường, cô nhóc này muốn làm anh mệt chết sao? Thật không cảm thấy cái nhìn của người khác quan trọng thế nào.

Nhưng cũng rất dễ nhận thấy cô nhóc này để ý đến suy nghĩ của người khác, mà người cô để ý đến là Chu Vận Uyển. Dù sao Chu Vận Uyển cũng là người quan trọng trong quãng thời gian mười bảy năm của cô.

“Lúc trước khi mẹ anh chưa biết mẹ em là ai cũng rất yêu thích em. Anh cảm thấy được mẹ còn đối xử với em tốt hơn với anh rất nhiều. Nhưng bây giờ sao bà lại khác trước? Không phải trong lòng bà không thoải mái sao? Bà không thoải mái bởi vì trong cuộc hôn nhân của mình bà là người thất bại. Mà em, con gái Nghiêm Tử Hoa, sống sờ sờ trước mắt bà, vô tình từng giờ từng khắc nhắc nhở bà rằng bà là người thất bại. Cho nên người bà ghét không phải là em, mà là sự thất bại của bà!”

Nghiêm Hi sửng sốt, suy nghĩ, hình như chuyện là vậy.

“Có thật không? Vậy không phải em làm mẹ Lãnh khổ sở sao?”

Lãnh Diễm làm như thật gật đầu, "Đúng vậy.”

Nghiêm Hi cắn môi: "Nếu như em không muốn mẹ Lãnh khổ sở nữa thì phải làm sao?”

Lãnh Diễm nhìn Nghiêm Hi đang cắn môi, hai mắt vụt sáng không ngừng lấp lánh, hai hàng mi dài như lông vũ mềm mại của cô, nhẹ nhàng trêu chọc lòng anh, hơi ngứa, hơi tê, thật muốn…ăn…!

Giọng Lãnh Diễm khàn khàn khiêu gợi, hơi khô chát, "Em thật sự muốn mẹ bớt khổ sở?”

Nghiêm Hi nhìn Lãnh Diễm không ngừng nhích lại gần mình, âm thầm liếc mắt xem thường, giữ yên giật giật lui về phía sau, kiên định gật đầu.

Hô hấp Lãnh Diễm nóng rực, tiếp tục tới gần Nghiêm Hi vừa cách ra, hai mắt ngập đầy lửa nóng rực, "Vậy em ít xuất hiện trước mặt bà, ngày mai chúng ta dọn ra!”



Đã sửa bởi nhuandong lúc 02.10.2014, 23:07.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn socfsk về bài viết trên: Dana Nguyen, Min Ngốc, Mây Nhỏ Prim, lanc3, macynguyen, nguyennga2003, tngh218000, tuongvy84, xá lị
     

Có bài mới 18.04.2014, 23:29
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.03.2013, 23:44
Bài viết: 626
Được thanks: 4251 lần
Điểm: 20.18
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em - Tô Cẩn Nhi - Điểm: 63
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 73: Quý tộc xưa, nhà họ Nghiêm.

Nghiêm Hi không lùi, hai mắt to sáng rực nhìn chằm chằm dáng vẻ gấp gáp của Lãnh Diễm, không hề nháy mắt, nhìn Lãnh Diễm nổi lên từng cơn như – con thú. Lãnh Diễm dừng động tác lại, nhìn hai mắt to tròn Nghiêm Hi đang nhìn mình, đột nhiên anh cảm thấy người này ngốc ở đâu?

Nghiêm Hi nhìn dáng vẻ ảo não buồn bã của Lãnh Diễm, cũng không nhịn nổi bật cười thành tiếng, “Ha ha, Lãnh Diễm, đây mới là mục đích của anh!”

Lãnh Diễm khẽ mỉm cười, cũng không phủ nhận, ngược lại hơi nóng nảy hỏi cô: “Thì sao thì sao, chúng ta không ở đây thì sao?”

Nghiêm Hi nhìn Lãnh Diễm hơi gấp gáp, giống như đứa bé nghịch ngợm đang gây sự. Nghiêm Hi biết, Lãnh Diễm là vì cô. Biết cô ở nhà họ Lãnh không thoải mái, mỗi ngày đều để Chu Vận Uyển thấy, từng giờ từng phút nhắc nhở Chu Vận Uyển sự thất bại trong hôn nhân của bà, một ngày nào đó khó tránh khỏi việc Chu Vận Uyển sẽ gây khó khăn. Khi đó, Nghiêm Hi chỉ sợ là bà khó vượt qua, có lẽ bà cũng sẽ nhẫn nhịn không được bắt đầu ghét cô con gái mình vẫn yêu thương, chuyện này là chuyện trong lòng Nghiêm Hi sợ hãi nhất.

Nghiêm Hi khẽ mỉm cười, nụ cười vô cùng cô đơn, giống như một người từng trải qua biết bao sóng gió. Lãnh Diễm ôm chầm lấy Nghiêm Hi, vùi đầu cô vào trong hõm vai anh, cằm anh đặt lên đầu cô, nhẹ nhàng thở dài.

Nghiêm Hi chỉ cảm thấy như vậy thật ấm áp, hốc mắt dường như cũng dần nóng lên.

Trong căn phòng lớn chỉ có một cái đèn bàn vàng nhạt, Nghiêm Hi cứ nằm trong ngực Lãnh Diễm thật lâu không nói lời nào. Lãnh Diễm cũng không nhúc nhích, tất cả động tác đều vô cùng cẩn thận, chỉ sợ không cẩn thận khiến cô thức giấc, Lãnh Diễm cẩn thận đắp kín chăn cho cô.

Nghiêm Hi đang nhắm mắt chợt mở to mắt, bởi vì đầu đang kê trên vai Lãnh Diễm, Lãnh Diễm không hề phát hiện, chỉ chuyên tâm đắp chăn giúp Nghiêm Hi. Vì anh không muốn đánh thức cô, cho nên động tác rất nhẹ nhàng, dường như mỗi động tác khiến Lãnh Diễm mất chừng mười phút, chiếc chăn cũng nhẹ nhàng di chuyển theo từng động tác chậm rãi của anh.

Nghiêm Hi cảm thấy, trên thế giới này không còn ai có thể đối xử với cô giống như Lãnh Diễm vậy? Ba ruột của cô cũng có thể dùng ánh mắt như vậy để nhìn cô. Khi cô lần đầu tiên nhìn thấy Lý Thánh Đức, đáy lòng cô còn ôm kích động nho nhỏ, rốt cuộc sau mười bảy năm chia cách cô cũng có thể gặp được người thân của mình. Khi đó cô còn do dự, có muốn chủ động nhận người ba này không?
DLQDON
Nhưng mà ông ta cùng Lý Lệ diễn cảnh tình cảm ba con thân thiết trước mặt cô, giờ khắc đó, Nghiêm Hi biết, dù ba ruột thì thế nào, còn không phải là người đã từ bỏ một đứa trẻ năm tuổi là cô sao? Nếu đã là người ba từ bỏ cô mười bảy năm trước, như vậy mười bảy năm sau còn có lý do gì để cho ông ta may mắn tránh khỏi.

Lãnh Diễm, chỉ có anh là tốt nhất.

“Anh biết không, em là một đứa bé bị cha ruột mình vứt bỏ.”

Nghiêm Hi mở miệng phá vỡ phòng ngủ yên tĩnh. Lãnh Diễm nghe vậy ngẩn người, thật lâu sau mới phản ứng được, mở miệng trêu ghẹo: “Thì ra em không ngủ, hay em đã ngủ thiếp đi rồi bị anh làm giật mình tỉnh dậy?”

Nghiêm Hi không để ý tới lời Lãnh Diễm nói, chỉ ăn vạ nằm mãi trên đầu vai Lãnh Diễm, thản nhiên nói tiếp: “Khi còn bé mẹ thường ôm em đi theo sau ba, khi đó em còn chưa lớn, trí nhớ không nhiều lắm, duy nhất chỉ nhớ tiếng cười khi ba mẹ dẫn em đi chơi. Em cho rằng em sẽ mãi sống một cuộc sống vui vẻ như vậy, ai ngờ rằng năm em năm tuổi…”

Lãnh Diễm đang đắp chăn cho cô bỗng dừng lại, nghe trong giọng Nghiêm Hi như đang nhớ lại, anh thật sự không biết bây giờ nên vui mừng hay nên đau lòng. Cô bé này là đang muốn nói hết bí mật trong lòng mình cho anh biết?
Nhưng tại sao bây giờ anh cảm thấy bí mật này giống như đang vạch trần vết thương đã kết vảy của Nghiêm Hi một lần nữa, lần nữa dùng khuôn mặt đầm đìa máu và nước mặt hiện ra trước mắt anh? Nhìn cô đau một lần nữa, khóc một lần nữa trước mặt mình sao? Mình xác định nhìn cô đau nhìn cô khóc sao?

Lãnh Diễm hơi bối rối, nhìn cô khóc nhìn cô đau lòng, vậy không bằng đánh anh ngất xỉu trước dường như còn thực tế hơn.

“Năm đó năm tuổi thế nào?”

Nghiêm Hi hít hít mũi, vẫn trốn tránh vùi trên bả vai Lãnh Diễm, dù đôi mắt ửng đỏ cũng không muốn Lãnh Diễm nhìn thấy, cảm giác bí mật trong lòng như đang ngăn chận, bởi vì áp lực cho nên trái tim cũng trở nên khó khăn.

Cô cố gắng duy trì tiếng mình như bình thường, “Năm đó năm tuổi, hình như bọn họ đột nhiên xảy ra chuyện gì đó. Có một ngày lúc em về đến nhà thấy ngôi nhà vô cùng hỗn loạn, tất cả mọi thứ đều bị đập vỡ, một mình mẹ ngồi trên ghế salon lén rơi lệ, chẳng biết ba đi đâu, em nhỏ giọng hỏi mẹ ‘xảy ra chuyện gì?’”

Nghiêm Tử Hoa nước mắt đầy mặt nhìn con gái mình, thấy khuôn mặt tươi cười của cô bé đang vô cùng lo lắng nhìn mình, Nghiêm Tử Hoa cảm thấy vô cùng uất ức, đưa tay ôm chặt con gái vào lòng, nhè nhẹ vỗ vào cơ thể nhỏ bé của Nghiên Hi, giọng nức nở: "Hi Hi, chúng ta đi tìm ông ngoại có được không?”

Khi đó năm tuổi Lý Nghiên Hi còn không biết ngoài ba mẹ, mình còn có người thân khác. Mà năm năm tuổi cô cũng không cần người thân nào khác, chỉ cần ba mẹ yêu thương cô là được rồi, cô không cần người khác yêu thương.

Nhưng khi đó nhìn người mẹ đang khóc của mình, trái tim bé nhỏ của cô bé chợt có cảm giác đau lòng. Cô bé đau lòng vì mẹ, quỷ thần xui khiến, cô bé cảm thấy giờ phút này ông ngoại trong lời của mẹ có thể giúp mẹ tìm lại nụ cười. Nếu như vậy, cô bé bằng lòng đến nhà ông ngoại.

Nghiêm Tử Hoa giống như đang trốn người nào đó, lén ôm con gái chạy về hướng khuôn viên phía tây bắc thành phố G. Lúc bọn họ đi là ban đêm, đến lúc hơn nửa đêm, dẫn theo con gái nhỏ đi vào một con đường nhỏ chỗ rừng núi sâu. Những tiếng xào xạc xung quanh khiến cả hai mẹ con đều run rẩy. Nghiêm Tử Hoa ôm chặt con gái mình, nhỏ giọng nói vào bên tai cô bé: "Hi Hi, đừng sợ, có mẹ ở đây.”

Cứ như vậy, hai mẹ con trở về thành phố A, lúc tới thành phố A thì Nghiêm Tử Hoa đã hoàn toàn mệt lả người, nhưng đôi tay gầy yếu vẫn ôm chặt Nghiêm Hi đi về phía nhà họ Nghiêm. Nghiêm Hi còn nhớ rõ tòa nhà và vườn hoa khổng lồ trước mặt, Nghiêm Tử Hoa cầu xin thật lâu, khó khăn lắm mới thấy có một ông cụ tinh thần rất tốt đi ra. Nói là ông cụ cũng không quá đáng, Nghiêm Tử Hoa là con gái của Nghiêm Đình già nua, lúc này Nghiêm Đình đã sáu mươi tuổi, hằng năm đều phải lao lực ở chốn thương trường cho nên tóc bạc rất nhanh.

Giọng Nghiêm Tử Hoa yếu ớt gọi: Ba.

Nghiêm Đình vừa nhìn thấy con gái mình, đầu tiên là sững sờ, nhìn thật lâu mới nhận ra. Ông không thể tin được người phụ nữ trước mặt đang ôm một đứa bé, quần áo giản dị là đứa con gái kiêu ngạo của mình. Lúc cô đi theo Lý Thánh Đức, mặc dù nói Lý Thánh Đức không phải nhiều tiền, nhưng cũng đủ để con gái ông không lo đến chuyện ăn uống. Huống chi ông còn âm thầm đầu tư cho Lý Thánh Đức một số tiền lớn, nhưng tại sao bây giờ con gái mình lại như vậy?

Nghiêm Đình cũng là một người ngang ngược, rõ ràng ông đau lòng đứa bé của mình, nhưng vẫn vang lên thái độ kiên quyết một đi không trở lại khi đi theo Lý Thánh Đức, ông đã rất đau lòng. Đó là đứa con gái mình nuôi dưỡng vậy mà giống như kẻ thù. Lúc ấy lúc hai người đi, bởi vì ông phản đối, Nghiêm Tử Hoa đã gây rối với ông. Nhưng mặc kệ ông phản đối thế nào cuối cùng vẫn phải chịu thua cô con gái này.

Hết cách rồi, ông chỉ có thể trở nên hết sức giận dữ, chỉ cần cô bước chân ra khỏi nhà cũng đừng mong quay lại!

Nhưng dù như vậy Nghiêm Tử Hoa vẫn không chùn bước bỏ đi.

Nghiêm Đình chịu đựng nỗi đau trong lòng mình, miễn cưỡng nói một câu tàn nhẫn : “Đường là do con chọn.” Ai biết rằng một câu như vậy khiến Nghiêm Tử Hoa không thể nói nổi câu nào, rời đi.
DLQDON
Nghiêm Hi nhỏ bé không hiểu mẹ mình, cô bé chỉ cảm thấy giờ này mẹ mình thật đáng thương. Sau đó bọn họ bị ba đón về thành phố G, vốn cô bé cho rằng ba mẹ đã hòa hợp, cô bé rất vui vẻ, nhưng lại phát hiện nụ cười trên mặt mẹ càng ngày càng ít, càng ngày càng miễn cưỡng.

Cuối cùng sẽ có một ngày, cô bé tan học về nhà nhìn thấy cảnh mẹ mình rạch tay, cả phòng tắm đều là máu, trong bồn tắm máu cũng tràn ra một ít, chảy cả trên đất, cả mắt cũng đều đỏ lên, ngoài máu tanh tràn ra từ trong mũi thì không còn thứ gì khác.

Nghiêm Hi nhỏ bé như một đứa ngốc đứng ngơ ngác ngoài cửa, lẳng lặng nhìn mẹ mình đang nằm yên trong bồn tắm. Người mẹ vốn xinh đẹp bây giờ trở nên trắng bệch như tờ giấy, không thể nhận ra dáng vẻ hoàn hảo ngày thường, trái lại trắng bệch đến mức kinh khủng. Đôi mắt to nhìn thẳng vào trong lòng Nghiêm Hi, không hề nhìn thấy chút sắc thái nào trong mắt, trống rỗng, chết lặng, khóe miệng đang nở nụ cười thản nhiên như được giải thoát.

Nghiêm Hi nhìn đôi mắt đó, nhìn khóe miệng thản nhiên mờ nhạt đó, trong khoảng thời gian ngắn không biết làm gì.

Sau đó, anh trai bị ba đưa đi, trong nhà chỉ còn lại Lý Lệ và cô. Lý Thánh Đức say rượu không nói hai lời ném Nghiêm Hi bé nhỏ lên xe, nổ ga rời đi.

Nghiêm Hi nói rất đơn giản, giống như đang nói đến thứ gì đó rất đời thường, Lãnh Diễm lắng nghe rất nghiêm túc, những lời Nghiêm Hi nói hoàn toàn rơi vào trong lòng anh.

“Cho nên ngày đó chính là ngày em bị lạc vào rừng hoang đó?” Lãnh Diễm còn nhớ rõ, năm đó mình chạy theo ba đến thành phố G, không biết ba đến tìm người nào, nhưng cuối cùng vẫn rất thất vọng, lúc trở về nhận được tin gấp báo ở nhà, ông nội nhập viện. Vì tiết kiệm thời gian, hai người lên xe đi theo đường tắt, ai ngờ đã nhặt được một Hi Hi khóc đến mức không biết trời trăng.

Khóe miệng Nghiêm Hi chợt hiện nụ cười khổ, trong giọng nói còn có chút tự giễu: "Đúng vậy, em đã bị Lý Thánh Đức vứt bỏ không có lý do.”

Lãnh Diễm chống tay đầu giường gắt gao ôm lấy, rung động kẽo kẹt, đôi mắt hung ác nham hiểm đáng sợ.

Nghiêm Hi nằm trong lồng ngực anh không hề chú ý tới, nhưng lại cảm giác được trên người anh đang tỏa ra khí lạnh, anh đang giận dữ vì mình sao?

Nghiêm Hi ngẩng đầu nhìn anh, trên mặt anh vẫn còn dáng vẻ ấm áp, đâu có chút khí lạnh nào. Nghiêm Hi khẽ mỉm cười: "Có phải anh đã biết trước rồi không?” Thật ra Nghiêm Hi đã biết từ sớm, Lãnh Diễm là người như vậy, sợ rằng lúc ở bệnh viện thành phố G đã nghi ngờ. Cho dù anh không nghi ngờ quan hệ của mình và Lý Thánh Đức, chỉ thấy Lý Duệ Thần quan tâm đến cô không hề có nguyên do cũng phát hiện ra cái gì không đúng.

Quả nhiên nghe cô hỏi như vậy, mặc dù Lãnh Diễm kinh ngạc nhưng vẫn khẽ gật đầu, “Anh biết được một chút, nhưng không cụ thể. Bởi vì tất cả những chuyện liên quan đến mẹ em, tất cả đều bị người ta xử lý sạch sẽ, không hề để lại manh mối nào.” Chuyện này gần đây đã khiến anh rất phiền não, ở thành phố A, anh muốn tra chuyện cũng không tra được gì. Nhưng thứ nhất là chuyện xảy ra ở thành phố G, thứ hai, người muốn xử lý tin tức về mẹ cô quả thật là người có thể lực không thể khinh thường.

Nghiêm Hi bị Lãnh Diễm nói vậy cũng rất sửng sốt, hiển nhiên cô cũng hiểu Lãnh Diễm không tra được cũng không lạ gì, nhưng cô cũng quá rõ thế lực nhà họ Lãnh. Gia tộc đời trước không nói, chỉ cần thế lực tập đoàn R&D của Lãnh Diễm cũng đủ xưng bá ở thành phố A rồi. Nhưng cũng dễ nhận thấy người xử lý chuyện của mẹ cô còn có thế lực hơn cả Lãnh Diễm.

Người nào ở thành phố A sẽ như vậy?

Đêm nay bất kể là nói chuyện gì, trên thực tế Lãnh Diễm có một loạt chuyện muốn biết. Ví dụ như tại sao cô biết mà Lý Lệ là chị nuôi của mình còn không biết? Tại sao biết Lý Lệ cố tình phá hỏng tình cảm của cô mà không ra tay? Bây giờ mặc dù đã biết kế hoạch của cô, nhưng mỗi lần Lãnh Diễm thấy mỗi lần Hi Hi nghĩ tới Lý Lệ đều rất sầu khổ.

Bây giờ nhìn lại, cục cưng nhỏ vẫn có rất nhiều điều không muốn nói cùng anh, lúc nào thì anh mới trở thành người đàn ông chân chính của Nghiêm Hi đây?

Ngày hôm sau, trời vừa sáng, trong phòng ăn nhà họ Lãnh, ông cụ, Chu Vận Uyển, Nghiêm Hi và Lãnh Diễm, bốn người lặng lẽ ăn bữa sáng.

“Không được, đã trở về dĩ nhiên phải ở nhà, ở bên ngoài còn ra thể thống gì.” Ông cụ nghe hai người lên kế hoạch lập tức vỗ bàn phản đối.
DLQDON
Nghiêm Hi dừng động tác húp cháo, cúi đầu không nói gì, trái lại Lãnh Diễm thản nhiên nhìn ông cụ, thuận miệng giải thích: “Ông nội, chủ yếu là từ nhà đến công ty quá xa, bình thường cháu muốn lái xe cũng mất một tiếng đồng hồ. Nếu đi vào giờ cao điểm sẽ gặp phải tắc đường, cháu khỏi cần nghĩ đến công việc.” Đây là lời nói thật, khuôn viên nhà họ Lãnh là ở nơi ngoại ô phong cảnh tươi đẹp, cũng rất yên tĩnh. Tuy nói rằng mọi phương diện cuộc sống ở đây rất thuận tiện, nhưng lại cách trung tâm khá xa.

Ông cụ không phản đối, ông biết, cũng không thể để mấy đứa nhỏ chạy tới chạy lui, nhưng để mấy đứa ra ngoài ở ông cũng không vui. Con bé vừa mới về, ông thật sự không bỏ được.

Chu Vận Uyển thản nhiên nhìn Nghiêm Hi không nói lời nào, nghĩ tới bản thân mình quá nhạy cảm, bây giờ nhìn Nghiêm Hi ngồi đối diện mình, yên lặng ăn sáng, ngược lại bà cảm thấy không quen với không khí yên tĩnh này.

Trước kia trên bàn ăn nhà bọn họ một mình Nghiêm Hi líu ríu nói chuyện không ngừng.

“Ba, mấy đứa đã lớn, trong nhà có thể không thoải mái, nếu bọn nó muốn đi ra ngoài ở vậy thì cứ ra ngoài, chỉ cần cách ba ngày bốn bữa về hai ngày cũng không sao.” Trên mặt Chu Vận Uyển là nụ cười thản nhiên, ánh mắt hơi đau lòng nhìn Nghiêm Hi.

Nghiêm Hi vừa nhìn, cảm thấy hôm nay Chu Vận Uyển không giống ngày thường, chẳng lẽ tối qua bị ông nội gọi vào phòng dạy dỗ?

Về chuyện đi ra ngoài, cuối cùng vẫn là do một mình Lãnh Diễm đùa cợt quyết định, 3:1, ngoài ông cụ ai cũng đồng ý, ông cụ cũng không còn cách nào. Thật ra thì cháu trai đã quyết định, ông phản đối cũng vô dụng, ngay từ năm nó mười tám tuổi muốn tự mình mở công ty ông đã hiểu.

Con cháu đều có cái phúc của con cháu, ông cụ đã bị xã hội đào thải còn có thể nói được gì. Mặc dù là vậy, nhưng thân là người lớn tuổi trong nhà họ Lãnh nên vẫn không ít uy nghiêm, ông hiểu rõ bản thân không vui, nhưng chỉ uống hai ngụm cháo, ném bát đũa xuống là được rồi.

Sau khi ông cụ đi, Chu Vận Uyển cười dịu dàng nhìn Nghiêm Hi, muốn nói gì đó, cuối cùng chợt nhớ tới trước kia dường như mình đã rất quá đáng, cũng không còn gì để nói. Tối hôm qua bà bị ông cụ gọi vào phòng sách nổi cơn giận dữ, suy nghĩ đi suy nghĩ lại cả một buổi tối, đột nhiên cảm thấy dù sao Nghiêm Hi cũng là người con dâu tự tay bà nuôi dưỡng, về sau đứa nhỏ này làm gì cũng rất hợp ý mình. Hơn nữa bản thân Nghiêm Hi cũng là đứa nhỏ bà dồn hết tâm trí vào. Suy nghĩ một chút, hay là thôi đi. Con trai mình mình biết, nếu mình tóm lấy nó, không ngừng nó sẽ đoạn tuyệt với gia đình vì Nghiêm Hi, vậy thì cái được không bù được cái mất.

Chu Vận Uyển lại khôi phục thái độ đối với Nghiêm Hi như bốn năm trước, chuyện này khiến Nghiêm Hi vô cùng vui vẻ. Một thời gian trước cô hết sức khó xử không biết phải hóa giải khúc mắc với mẹ Lãnh như thế nào, bây giờ nhìn lại không cần cô, ông cụ ra tay quả nhiên hiệu quả gấp trăm ngàn lần.
DLQDON
Trên xe, Lãnh Diễm nhìn Nghiêm Hi không ngừng cười, trong lòng anh thở phào nhẹ nhõm. Thủ đoạn của mẹ già thật sự đặt anh vào thế phải chọn giữa hai người, một là mẹ mình, một là người phụ nữ của mình, lựa chọn này đối với đàn ông đều không biết chọn thế nào,

Thật may là chuyện này không phát triển đến mức đó, may mắn đã có ông cụ kịp thời áp chế.

Nhưng nghĩ đến tối qua Nghiêm Hi nói chuyện của cô, mặc dù Nghiêm Hi chỉ nói một đôi câu rất tùy tiện, nhưng anh có thể cảm thấy nỗi đau trong tim Nghiêm Hi.

Nhà họ Nghiêm?

Thành phố A! Chẳng lẽ là nhà họ Nghiêm!

Lãnh Diễm suy nghĩ một chút, không chắc chắn, sau khi đến công ty anh tìm Lãnh Tiểu Tam. Lãnh Tiểu Tam là con trai của một vệ binh trước đây của ông cụ, trong nhà chợt gặp biến cố, đứa bé liền được ông cụ đưa về nuôi. Cho nên cậu ta lấy họ của nhà mình, gọi là Lãnh Phong. Sau đó cậu ta bị Nghiêm Hi giễu cợt bảo rằng ‘Lãnh Phong’ bình thường là gió thổi vèo vèo, Nghiêm Hi sẽ nhao nhao nói, ‘Lãnh Phong vèo vèo’. Lúc này Lãnh Phong sẽ vô cùng khinh thường ông nội xuất thân quân nhân của mình. Ông nói tên gì không được, sao lại cố tình gọi cậu ta là Phong? Làm hại cậu ta sau khi đến nhà họ Lãnh, đối chiếu theo tên mình, liền gọi là Lãnh Phong.

Nhưng hết cách rồi, ai bảo mình xui xẻo gặp phải.

Lãnh Diễm bình thường biết cậu ta không thích tên của mình, nên gọi cậu ta là Lãnh Tiểu Tam, bây giờ là trợ lý cao cấp bên cạnh Lãnh Diễm, làm tất cả mọi chuyện lớn nhỏ cho Lãnh Diễm.

Lãnh Tiểu Tam đi vào hỏi: “Có chuyện gì sao?”

Lãnh Diễm yên lặng một hồi, mở miệng: “Cậu đi điều tra nhà họ Nghiêm, xem xem hai mươi mấy năm trước có phải nhà họ có một cô con gái, tiện thể điều tra xem có phải tên là Nghiêm Tử Hoa không!”

Lãnh Tiểu Tam kinh hãi, nhà họ Nghiêm?

“Lão đại, không phải anh không biết, sao Nghiêm Tử Hoa này có thể có quan hệ với gia đình họ Nghiêm. Nếu như thật sự là con gái họ Nghiêm, sao có thể rơi vào tình huống thê thảm đến mức như vậy, đừng đùa.” Nhà họ Nghiêm là ai, đó là quý tộc địa phương thành phố A, nhà họ Lãnh bọn họ coi như là nhờ vào chiến công vĩ đại của ông cụ trong thời kháng chiến mới có được, nhưng người nhà họ Nghiêm? Vậy thì tương đương với hoàng thất quý tộc Anh quốc, kế thừa lịch sử gia tộc ngàn năm…


Đã sửa bởi nhuandong lúc 02.10.2014, 23:08.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn socfsk về bài viết trên: Maria Nyoko, Mây Nhỏ Prim, lanc3, macynguyen, tngh218000, xá lị
     
Có bài mới 21.04.2014, 18:09
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.03.2013, 23:44
Bài viết: 626
Được thanks: 4251 lần
Điểm: 20.18
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em - Tô Cẩn Nhi - Điểm: 35
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 74: Lý Lệ không cam lòng (1)
Editor : Socfsk

Lãnh Diễm nhìn Lãnh Tiểu Tam nói, nhướn mày, lạnh lùng quát: “Nói năng cái gì đó, không phải chỉ bảo cậu đi điều tra người thôi sao!”

Lãnh Tiểu Tam bĩu môi, tra thì tra, đến lúc đó mình là người biết chuyện trước, xác định Nghiêm Tử Hoa và nhà họ Nghiêm có quan hệ gì. Từ đầu mình cũng đã biết Nghiêm Tử Hoa là mẹ của Nghiêm Hi, từ nhỏ mình đã theo đuôi Lãnh Diễm, cho nên cũng đã tiếp nhận mọi chuyện của Lãnh Diễm từ sớm. Ngay từ lúc mấy năm trước cậu ta đã bắt đầu giúp đỡ Lãnh Diễm điều tra để ý hầu hết mọi chuyện.

Chỉ là lần này vì sao lại điều tra nhà họ Nghiêm? Chẳng lẽ mẹ ruột Nghiêm Hi thật sự là con gái nhà họ Nghiêm?

Không thể nào, Nghiêm Hi lớn lên ở nhà họ Lãnh, hiện tại nếu trở thành cháu gái nhà họ Nghiêm, sau này địa vị của Nghiêm Hi sẽ rất cao!

Nhìn Lãnh Tiểu Tam ngoan ngoãn đi ra ngoài, hai mắt Lãnh Diễm như đèn quang, lóe lên vô số ý tưởng, sáng long lanh.

Nghiêm Hi trở về căn phòng tổng thống ở tầng một trăm ba mươi hai  của khách sạn sáu sao cao cấp trước đó.

Trong phòng, Nghiêm Hi nhìn người đàn ông nhiều năm không gặp, khẽ mỉm cười, lễ phép chào hỏi, “Chú Tống, đã lâu không gặp.”

Trên miệng Tống Quốc Bằng chợt xuất hiện nụ cười tươi mới, nhìn cô gái nhỏ bé xinh đẹp trước mắt đã khẽ mỉm cười này: “Ừ, Hi Hi đã lớn rồi.” Đây chỉ là lời duy nhất Tống Quốc Bằng có thể nghĩ tới lúc này, ai có thể nghĩ rằng cô bé ông tìm kiếm khắp cả nước cũng không thấy mười bảy năm trước bây giờ đã trở thành một cô gái xinh đẹp yêu kiều. Nếu như Tử Hoa vẫn còn, thấy được con gái mình lớn như vậy sẽ rất vui vẻ.

Nghiêm Hi nhìn Tống Quốc Bằng, thấy trong mắt ông dường như đang đầy ắp những hoài niệm vui vẻ, trong lòng không nhịn được kích động. Cô nhớ chú Tống, đó là người đã theo mẹ cùng gây dựng nên tập đoàn Thánh Đức, Không ngờ, đã cách nhiều năm sau khi gặp lại cô, chú Tống vẫn kính cẩn với cô như vậy.

Nghiêm Hi khẽ mỉm cười, “Chú Tống, mấy năm gần đây bên kia có động tĩnh gì không?” Sau khi hai người ngồi vào chỗ của mình, Nghiêm Hi đi thẳng vào vấn đề, không hề dài dòng dây dưa.

Tống Quốc Bằng khẽ nghiêm mặt, lấy từ trong túi xách mình mang theo bên người bộ tài liệu mình đã chuẩn bị thật tốt, đưa một phần cho Nghiêm Hi xem: “Cháu xem một chút, đây là tình hình công ty mấy năm nay.”

Nghiêm Hi nhận lấy, xem qua, mấy năm nay Thánh Đức rất có lời, nhưng đây không phải là vấn đề Nghiêm Hi quan tâm, ngẩng đầu lên, đặt tài liệu qua một bên, “Những thứ này lát nữa cháu sẽ xem sau, chú Tống, bây giờ Lý Thánh Đức đã xuất hiện, cũng coi như ông ta và Lý Lệ đã nhận nhau. Tiếp đó, chúng ta phải chuẩn bị thật cẩn thận. Mặc dù kế hoạch rất chu đáo nhưng ai biết được sẽ xảy ra vấn đề gì đó. Cháu muốn phá hủy bọn họ chỉ trong một lần, không có bất kỳ cơ hội xoay xở nào. Chú hiểu không?!”

Lời Nghiêm Hi nói rất quan trọng. Đúng, Nghiêm Hi không thể không thừa nhận, bản thân đã trải qua một thời gian diễn trò dài, dù biết bộ mặt thật của Lý Lệ là vậy thì thế nào, chẳng lẽ chỉ nói cho mọi người biết Lý Lệ xấu xa thế nào sao? Không, cô không quên được mười bảy năm trước, sau khi Nghiêm Tử Hoa chết Lý Lệ đã lén diễn trò trước mặt Lý Thánh Đức đang say rượu nói cô hình như bị kích thích quá mức, dường như sẽ bị tinh thần phân liệt.
DLQDON
Khi đó Nghiêm Hi mới năm tuổi, đồng nghĩa với Lý Lệ cũng chỉ là đứa bé năm tuổi chỉ hơn Nghiêm Hi vài tháng tuổi mà thôi. Tại sao một đứa bé như vậy đã có thể học được cách khóc trước mặt người lớn nói: “Ba, sau khi ba đi Hi Hi như biến thành người khác. Nó luôn rất gào lên rất mạnh, luôn đập hư đồ trong nhà” “Ba, Hi Hi hình như rất khác, một mình nó lầm bầm lầu bầu cái gì đó” “Hu hu, ba, Hi Hi nói ba là hung thủ giết người, nó nói một ngày nào đó nó sẽ giết ba.”

Lúc đó Nghiêm Hi rất ngu ngốc, sau khi Nghiêm Tử Hoa chết luôn tự mình ngây ngô, cũng không nói chuyện, dù Lý Lệ ở nhà càng ngày càng phách lối cô bé cũng không hề nói một câu nào.

Bây giờ suy nghĩ lại, tính cách đó của Lý Lệ đã hình thành từ khi cô ta còn bé, đứa bé đó thật sự rất ‘cao cấp’.

Tống Quốc Bằng biết thời gian đó Nghiêm Hi phải chịu khổ rất nhiều, ông cũng hiểu trong lòng đứa nhỏ này có biết bao oán hận, “Hi Hi, năm đó… chuyện xảy ra lúc cháu năm tuổi cháu còn nhớ bao nhiêu?” Vốn dĩ ông nghĩ rằng đứa bé năm tuổi có thể nhớ được bao nhiêu chuyện, còn tưởng rằng dù con bé nhớ được nhiều chuyện, nhưng sau mười năm sống cuộc sống nhàn hạ, nhất định Nghiêm Hi sẽ quên chuyện năm đó thật nhanh. Nhưng hôm nay tới đây ông nhìn thấy lúc Nghiêm Hi nhắc tới mấy người đó, ánh mắt hết sức oán hận, ông mới hiểu rằng, thì ra chuyện này vẫn luôn nằm trong tim Nghiêm Hi, chưa từng biến mất.

Nghiêm Hi nghe Tống Quốc Bằng hỏi như vậy, hơi sững sờ: “Đều là chuyện không vui, cho nên không cần nhắc lại.” Cô không muốn nói, thật sự không muốn nói. Thật sự cô nghĩ không ra, tại sao người lớn trên thế giới nhiều như vậy, nhưng cô cũng không muốn hiểu đằng sau những chuyện này rốt cuộc có ẩn tình gì. Cô chỉ nhớ khi mình còn bé bị Lý Thánh Đức biến thành kẻ điên đưa vào viện người điên.

Ngày đó khi cô bị xe bệnh viện đưa đi, tinh ý nhìn thấy vẻ hài lòng nhanh chóng biến mất trong mắt Lý Lệ, giống như cuối cùng đã loại trừ được một chướng ngại, bây giờ thiên hạ này là của cô ta. Ánh mắt đó khắc thật sâu vào trong trái tim Nghiêm Hi bé nhỏ.

Cô hận, từ sau khi cô vào bệnh viện tâm thần càng không nói nổi một câu, luôn ngửa đầu lên nhìn trời, buổi tối thường đếm sao trên trời, nếu cô nhìn thấy vì sao nào sáng nhất, đẹp nhất trên bầu trời cô sẽ tự nghĩ đó là mẹ mình: Mẹ, nếu như mẹ biết có một ngày Hi Hi sẽ bị Lý Lệ biến thành như vậy, lúc đầu mẹ sẽ không tốt bụng dẫn Lý Lệ vào trong nhà đâu.

Nụ cười lạnh lùng xuất hiện trên khóe miệng Nghiêm Hi, những người này thật sự xem cô là thỏ, nghĩ cô nhất định rất dễ bị coi thường, cho nên đã cho rằng cô bé năm tuổi năm đó đã chết từ lâu. Vì thế hiện tại lúc mình xuất hiện sờ sờ trước mặt hai cha con bọn họ, bọn họ vẫn không hề nhận ra!

Tống Quốc Bằng nhìn nụ cười tự giễu trên khóe miệng Nghiêm Hi, trong lòng đau nhói, đứng lên đi tới bên cạnh Nghiêm Hi, đau lòng xoa đầu cô, vô cùng áy náy nói: “Đều là do chú Tống tới muộn, nếu chú biết tin tức từ sớm, nhanh chóng chạy tới, không chừng bây giờ mẹ cháu vẫn được gặp cháu, đều là lỗi của chú Tống.” Tống Quốc Bằng biết tất cả mọi chuyện năm đó, ít nhất còn biết nhiều hơn Nghiêm Hi. Hiện tại những chuyện Nghiêm Hi biết cũng là từ bốn năm trước cô tìm được Tống Quốc Bằng, là chính miệng Tống Quốc Bằng nói cho cô biết.

Từ nhỏ cô đã biết tình cảm của chú Tống và mẹ mình, khi còn bé thậm chí Nghiêm Hi còn gọi Tống Quốc Bằng là ba. Khi đó cô chỉ là đứa bé mới mở miệng học được, sao có thể nhận biết hoàn toàn. Cô chỉ biết chọn người mình gặp nhiều nhất, thích nhất gọi là ba.

Cũng bởi vì chuyện này, Lý Thánh Đức bắt đầu ác cảm, từ lúc Nghiêm Hi bắt đầu hiểu chuyện cũng biết, ba mình không thích mẹ lắm, nhưng điều nằm ngoài dự đoán là ba cực kỳ yêu thích Nghiêm Hi bé nhỏ.

Nghĩ đến Lý Thánh Đức lúc đó, Nghiêm Hi nhếch miệng, ngẩng đầu nhìn chú Tống đang ân cần xoa tóc mình. Chú Tống này dường như còn đối xử với cô tốt hơn ba ruột cô, thật sự tốt hơn rất nhiều. Nghiêm Hi ngẩng đầu lên nhìn ông, khẽ mỉm cười: “Chú Tống, không quan trọng, đây là số mệnh, cho dù ngày đó chú kịp thời chạy tới, Lý Thánh Đức cũng sẽ đuổi mẹ cháu đi. Điều quan trọng là hai ngày tự do sau đó, mẹ tự nhốt mình vào phòng, kết quả rồi cũng giống nhau, chỉ là chậm hơn vài ngày mà thôi. Chú không cần phải tự trách bản thân.”

Sao Tống Quốc Bằng có thể không trách mình, đó là người phụ nữ mình yêu trong cả cuộc đời, cũng bởi vì mình đang phải thuyết trình dự án, lúc trở lại chỉ còn thấy phần mộ Nghiêm Tử Hoa!

Mà cô bé Hi Hi mình luôn xem như con gái cũng bị bác sĩ chẩn đoán mắc chứng tự kỷ, đưa vào bệnh viện tiến hành toàn bộ trị liệu chứng tự kỷ. Khoảng thời gian đó Tống Quốc Bằng cảm thấy bầu trời sụp đổ. Ông vẫn biết Nghiêm Tử Hoa gả cho Lý Thánh Đức không hạnh phúc, ông vẫn luôn cố gắng, cũng từng nắm tay Tử Hoa thề, một ngày nào đó thế lực ông sẽ vượt qua cả Lý Thánh Đức, sẽ để cô ấy không hề do dự đến bên cạnh ông. Ông vẫn luôn nghĩ hết mọi cách để Tử Hoa biết, nhất định ông sẽ bảo vệ cô ấy và con gái cô ấy thật tốt.

Ai biết rằng, không đợi mình cố gắng hoàn thành, người ấy đã không còn.

“Đối với người đàn ông như vậy, sao chú có thể tha thứ. Vốn tưởng rằng hắn sẽ phải ngồi trong tù hết cả quãng đời còn lại, ai biết rằng hắn có thể ra. Loại người cặn bã như thế, nếu như không phải có người ở trên, vậy còn ai còn nhớ tới một người như vậy.” Lúc nói đến Lý Thánh Đức, Tống Quốc Bằng nghiến răng nghiến lợi. Ông cực kỳ hận người đó. Năm đó lúc ông gặp Nghiêm Tử Hoa cũng là lúc thấy Nghiêm Tử Hoa đang ôm bụng lớn đứng trên đường phố G khóc, vĩnh viễn không thể quên được. Nghiêm Tử Hoa mặc đồ trắng toàn thân đứng trên đường yên lặng khóc, mặc cho xe chạy tới chạy lui cô cũng không hề nhúc nhích.

Tống Quốc Bằng đi từ xa tới, chỉ cảm thấy cô như tiên nữ xuống trần, da thịt trắng nõn khiến người ta không đành lòng làm vỡ, hai mắt to chữa những giọt nước như thủy tinh rơi xuống, dưới phản xạ của ánh mặt trời, thực sự rất giống thủy tinh, phản xạ ánh sáng.



Đã sửa bởi nhuandong lúc 02.10.2014, 23:12, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn socfsk về bài viết trên: Mây Nhỏ Prim, lanc3, macynguyen, meo lucky, tngh218000, tuongvy84, xá lị
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 233 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: butimitu, Google Adsense [Bot], Heongoc2, holy1091, huephuc, Hà Phi, Mẹ Bim Bo, nguyenmylinh, Nhungochoang, phuongdi412, Quỳnh Hương**, Thanhngan25@@, tiểu khanh tử, tran hoa, utby93, Vananh95195, Việt Đan, Vệ Tử Y và 482 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

3 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

13 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

17 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> tuyết sa mạc
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 297 điểm để mua Người Nhật Bản
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 285 điểm để mua Ác quỷ
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 370 điểm để mua Ác quỷ dễ thương
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 295 điểm để mua Mèo con khóc nhè
nmngaaa: huhu ai có bản raw của rượu yêu - gà trống đẻ trứng cho em xin được không ạaaa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 222 điểm để mua Vương quốc thần tiên

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.