Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 233 bài ] 

Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em - Tô Cẩn Nhi

 
Có bài mới 17.02.2014, 11:00
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.06.2013, 23:48
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 678
Được thanks: 4171 lần
Điểm: 15.9
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em - Tô Cẩn Nhi - Điểm: 25
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 61: Phơi nắng trong vườn hoa.

Lý Thánh Đức khẽ mỉm cười, trong đầu lại nhớ đến Nghiêm Tử Hoa, khi đó bọn họ cũng vui vẻ, hạnh phức như vậy.

Ông Chu  nói chuyện điện thoại xong liền nhìn thấy Lý Thánh Đức đang chăm chú nhìn  đôi thanh niên đang vui đùa bên ngoài, khóe miệng cũng khẽ cong lên như vừa hồi tưởng lại chuyện gì đó.

Nhìn theo tầm mắt của Lý Thánh Đức, khi nhìn rõ hai người đang cười đùa ngoài kia thì cả người ông cứng đờ, nói không nên lời.

Lý Thánh Đức như có mắt ở sau lưng, đột nhiên hỏi: “Chu, ông làm sao vậy?”

Chu lão gia hoàn hồn, khẽ mỉm cười, “Không có gì, chỉ là không ngờ lại gặp người quen.”

Lý Thánh Đức hơi kinh ngạc: “Hả?”

Chu lão gia chỉ một ngón tay về phía hai người trong vườn hoa: “Đó không phải là người chúng ta vừa mới đề cập tới sao!”

Lý Thánh Đức trước kia chỉ gặp qua Lãnh Diễm ở vùng hồ, tình hình lúc ấy hỗn loạn, căn bản cũng không thấy rõ gương mặt và bộ dạng của Lãnh Diễm, sau khi ông Chu nhắc tới, Lý Thánh Đức mới nhớ đến bóng lưng kia, nhìn kỹ lại thì, cậu trai trẻ đang dỗ dành cô gái kia thật đúng là có vài phần giống nhau.

Chuyển tầm mắt một cái, thấy rõ mái tóc đen của cô gái kia, một đôi mắt trong veo to tròn đầy nũng nịu, cái miệng nhỏ nhắn dẩu lên, giống như đang làm nũng.

Không biết Lãnh Diễm nói cái gì, mà Nghiêm Hi vốn không vui, đột nhiên cái miệng nhỏ nhắn lại lén lút cười lên.

Nghiêm Hi cười rộ lên rất đẹp, xinh đẹp tựa như không dính khói bụi trần gian, thuần khiết đến mức khiến người ta không đành lòng.

Vẻ đẹp này khiến cho ông – lão già này cũng không nhịn được mà nhìn lại hai lần, xinh đẹp khiến ông động lòng, cũng khiến ông đau lòng.

Đau lòng này cũng là vì quen thuộc.

Trong đầu lại hiện lên vẻ mặt tươi cười của Nghiêm Tử Hoa.

Hình như Lý Thánh Đức không chịu được tương tư khổ sở, đôi mắt tràn đầy hối hận kia nhắm thật chặt lại, không để cho ánh mắt hối hận đó của mình lộ ra ngoài.

Ông Chu thấy bả vai Lý Thánh Đức khẽ run, không hiểu hỏi: “Thông gia, ông làm sao vậy?”

“…………..”

Đáng tiếc, câu hỏi của ông không có người trả lời.

Mãi lâu sau, Lý Thánh Đức mới kìm suy nghĩ trong lòng mình xuống, dừng sức xoa xoa mặt, xoay người nhìn ông Chu  khẽ mỉm cười, “Tôi không sao, chúng ta nên đi thôi.” Dứt lời liền cất bước rời đi.

Ông Chu thấy Lý Thánh Đức như vậy thì hơi kinh ngạc, liếc mắt nhìn ra bên ngoài, Nghiêm Hi đang cười rất vui vẻ, nụ cười quen thuộc này khiến ông cả kinh, ông quay đầy lại liếc nhìn bóng lưng đã đi xa, ông Chu liền hiểu ra.

Thế nhưng giống nhau như vậy sao?

Vậy thì càng không thể tồn tại. Trong lòng ông Chu tự nhủ như thế, đôi mắt vẩn đục giảo hoạt bỗng lóe lên một tia ngoan độc khiến người ta lạnh sống lưng.

Trong vườn hoa, Nghiêm Hi bất mãn nhìn bộ mặt cười hì hì của Lãnh Diễm.

“Anh làm cái gì vậy, tránh ra, không được cản trở em phơi nắng.”

Thật vất vả làm nũng cộng thêm khóc lóc mới khiến Lãnh Diễm mềm lòng, đồng ý cho cô ra ngoài này phơi nắng, nhưng cô lại không ngờ, từ đầu đến cuối Lãnh Diễm cứ đứng phía trên đầu cô, che chắn cho cô, cho đến bây giờ cũng chỉ có vài ánh nắng hiếm hoi chiếu được vào người cô, vì vậy, cô càng không vui.

Lãnh Diễm xem như không nghe thấy, đặt mông ngồi xuống, dáng người cao lớn vừa đủ chắn ánh nắng mặt trời không để Nghiêm Hi bị chói mắt. Lãnh Diễm hơi ngẩng đầu nhìn mặt trời như lửa nóng, đưa tay lau mồ hôi trên trán rồi quay đầu lại cười hì hì nhìn Nghiêm Hi: “Ngoan, hôm nay trời rất nắng, nắng này vẫn còn rất độc nha, anh sợ nó sẽ làm hư da em, ngoan.”

Nói xong còn giống như vuốt vẻ Tiểu Yêu, xoa đầu Nghiêm Hi.

Nghiêm Hi bất mãn chu mỏ: “Tại sao lại như vậy được, em thấy ánh mặt trời này rất ấm áp, gần đây em cảm thấy lạnh, em muốn phơi nắng.”

Lãnh Diễm gặp chiêu phá chiêu, tiếp tục dụ dỗ: “Ngoan, cơ thể lạnh uống nhiều nước ấm là được, phơi nắng sẽ khiến da bị đen đi, con gái da bị đen sẽ không đẹp.”

Không phải con gái luôn sợ mình không được trắng sao, nói như vậy, cô bé này hẳn là sẽ không dám đuổi anh đi nữa, nhìn đi, tự nhiên có anh - một cái ô che nắng thật là tốt.

Nghiêm Hi trừng mắt: “Chẳng lẽ da em biến đen không đẹp nữa thì anh cũng không cần em?” Rất uất ức mà, một đôi mắt ngập nước chực khóc sững sờ nhìn Lãnh Diễm.

Này, làm sao lại biến thành cái bộ dạng này rồi? Lãnh Diễm vội vàng vươn tay vỗ nhẹ lưng của cô để trấn an: “Làm sao lại như vậy được, bà xã của anh có xấu hơn nữa thì cũng là xinh đẹp nhất thế giới, là người anh thích nhất, nha, đừng khóc!”

Nghiêm Hi cong miệng lên: “Anh nói em xấu xí.” Đôi mắt sương mù mờ mịt đầy uất ức tố cáo Lãnh Diễm không nhân đạo.

Lãnh Diễm luống cuống chân tay: “Không có, anh không biết, ai za, bà xã, em nói thẳng đi, thế nào em mới không khóc đây, thế nào em mới vừa ý?”

Trái tim Lãnh Diễm tự nhủ không ổn, đứa bé này anh đã chăm sóc hai mươi năm rồi, lúc nào thì đứa bé này lại có bộ dạng này hả???

Nghiêm Hi mới vừa rồi còn có bộ dáng muốn khóc đến trời đất cũng phải biến sắc, nghe Lãnh Diễm nói một câu như vậy, đôi mắt lại trong veo trong nháy mắt, mở to đôi mắt ngây thơ nhìn anh: “Vậy anh mau tránh ra, em muốn phơi nắng.”

“….” Lãnh Diễm muốn khóc, mình rất vất vả mới khiến cô bé này chịu thừa nhận có tình cảm với mình, thế nào mà chỉ chớp mắt một cái liền có dáng vẻ chắc chắn ăn sạch mình như vậy.

Vẻ mặt tối sầm như đưa đám, Lãnh Diễm chậm rãi làm động tác đứng lên, mỗi một động tác lại quay đầu lưu luyến nhìn Nghiêm Hi một cái, cuối cùng dừng lại đứng cách Nghiêm Hi hai bước chân.

Nhìn Nghiêm Hi cười thỏa mãn hưởng thụ ánh mặt trời, Lãnh Diễm nghi ngờ, có phải sức quyến rũ của mình có giá trị quá thấp hay không, cho nên vợ yêu mới không lưu luyến anh chút nào???

Mà ở cách đó không xa, nhìn một đôi mới nhận chức người yêu của nhau này, ba người nhất thời không thốt lên lời.

Tiếu Thâm nhìn vẻ mặt cam chịu của Lãnh Diễm mà vô cùng vui vẻ, không ngừng cười ha ha: “Xem đi, xem đi, mình đã nói gì nào, bây giờ xem như đã tìm được người trị được Lãnh Diễm rồi.”



Đã sửa bởi nhuandong lúc 12.09.2014, 21:15.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn Su Boice về bài viết trên: Hamido, La Chiêu Quân, Min Ngốc, Mây Nhỏ Prim, kimchicucai1996, macynguyen, meo lucky, tngh218000, xá lị
     

Có bài mới 18.02.2014, 22:34
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.06.2013, 23:48
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 678
Được thanks: 4171 lần
Điểm: 15.9
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em - Tô Cẩn Nhi - Điểm: 30
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 62: Nguyên nhân năm đó rời đi.

Thật tốt, Tiếu Thâm nghĩ, thật may là mình không rơi vào tay phụ nữ, bằng không…..

Nhìn Lãnh Diễm ở cách đó không xa, Tiếu Thâm chậc lưỡi hít hà, vốn là một thanh niên tuổi trẻ tài cao đến cỡ nào, giờ lại bị một Nghiêm Hi nho nhỏ gắt gao ăn được.

Là anh biết, phụ nữ là không thể cưng chiều, một khi được cưng chiều liền vô pháp vô thiên.

Còn Lý Duệ Thần vẫn cười nhạt, nhìn khóe miệng Nghiêm Hi cong lên, Nghiêm Hi, chỉ cần em hạnh phúc là tốt rồi.

Nhìn người ngoan ngoãn đứng bên cạnh Nghiêm Hi, không dám chặn ánh mặt trời chiếu tới Nghiêm Hi nữa – Lãnh Diễm một cái, Lý Duệ Thần nhếch miệng cười, Lãnh Diễm, cũng chỉ có cậu mới có thể vì Nghiêm Hi mà làm như vậy, dẹp sự kiêu ngạo của mình sang một bên khi ở trước mặt người con gái mình yêu, không mang bất kỳ gánh nặng nào làm nũng với cô ấy.

Cầm lên được, bỏ xuống được.

Giờ khắc này, đột nhiên Lý Duệ Thần rất hâm mộ Lãnh Diễm.

Hâm mộ tình yêu của Lãnh Diễm.

Cố Tiêu nhìn cảnh này cũng nhe răng cười vui vẻ, nghe Tiếu Thâm nói như vậy, nghiêm mặt xem thường nói: “Rốt cuộc biết cái gì gọi là nho chua trong lòng, mình nói Tiếu Thâm à, cậu ngàn vạn lần đừng lộ ra vẻ mặt như vậy nữa, cậu như vậy sẽ khiến người khác cho là, cậu đang hâm mộ và ghen tị với cậu ta đó.”

Tiếu Thâm liếc mắt xem thường, giọng tràn đầy khinh bỉ: “Thôi đi, mình hâm mộ? Mình ghen tị?” Sau đó đưa mắt nhìn Lý Duệ Thần vẫn im lặng nãy giờ, giọng trầm bổng du dương lại vang lên: “Được chưa, nhìn mấy năm nay Lãnh Diễm chịu khổ vì yêu Nghiêm Hi, chỉ cần là người thông minh sẽ không hâm mộ Lãnh Diễm!”

Cố Tiêu nhíu mày nhìn Tiếu Thâm, nghe những lời này của Tiếu Thâm, theo phản xạ có điều kiện định mở miệng phản bác nhưng đại não vòng vo tầm vài vòng, trong đầu vẫn không có lấy một câu có thể phản bác lại nên đành ngượng ngùng ngậm miệng lại, liếc mắt nhìn Lý Duệ Thần vẫn đang mỉm cười.

Lý Duệ Thần cười, đôi mắt khép hờ, không để ý đến hai người đang cãi vã này, trong đầu liên tiếp hiện lên cảnh tượng từ mười mấy năm trước khi mình quen biết Lãnh Diễm cho đến nay. Lãnh Diễm chịu khổ vì yêu Nghiêm Hi, về điểm này, Tiếu Thâm nói đúng, Lãnh Diễm yêu Nghiêm Hi, cho đến nay dường như đều là Lãnh Diễm chịu thua thiệt, bất luận Nghiêm Hi nói cái gì, làm cái gì, cậu ta cũng yên lặng đi theo phía sau nhìn cô, ủng hộ cô, dung túng cho cô.

Một người đàn ông như Lãnh Diễm, sẽ có người con gái nào không yêu cậu ấy sao?

Cho nên, anh và Lãnh Diễm cùng yêu Nghiêm Hi, kết quả, anh thua thảm bại.

Trái tim hơi chua xót, Lý Duệ Thần cười tự giễu, đã sớm biết kết quả sẽ là như thế này, trong lòng đã sớm chuẩn bị tinh thần để mình không chịu đả kích quá lớn, nhưng tại sao, khi Lãnh Diễm khiến Nghiêm Hi chịu thừa nhận tình cảm của mình thành công thì trái tim của anh vẫn không khống chế được mà nhói đau?

Tiếu Thâm vẫn ồn ào bỗng liếc nhìn nụ cười chế giễu trên khóe miệng Lý Duệ Thần, bất đắc dĩ lắc đầu than thở, anh biết mà, tình yêu có cái gì tốt chứ, phụ nữ có cái gì tốt mà yêu, thực sự không biết những người này sao lại cố chấp như vậy, không biết chán.

Cùng Cố Tiêu liếc mắt nhìn nhau thật lâu, trong mắt hàm chứa ám hiệu, Cố Tiêu vừa nhìn liền hiểu.

Cố Tiêu đĩnh đạc tiến lên kề sát vai Lý Duệ Thần, làm bộ như không biết gì nói: “Này, cậu xem đi, không biết xấu hổ như Lãnh Diễm cũng tìm được nửa kia của mình, tại sao ba anh em chúng ta lại không tích cực một chút, không thể để Lãnh Diễm chê cười chúng ta được. Mình nghe nói, tối nay có vài cô gái ở thành phố A đến.” Sau đó mắt lóe lên tặc quang nhìn Lý Duệ Thần, giọng mập mờ: “Sao? Có hứng thú hay không hả?”

Tiếu Thâm đứng bên cạnh liền khoa trương hô to: “Được, Cố Tiêu, có mỹ nữ cậu không nói cho mình biết, lại đi nói cho cái cọc gỗ này, Cố Tiêu, cậu cứ làm như vậy nha, về sau có mỹ nữ mà mình nói cho cậu biết thì mình sẽ theo họ của cậu!”

Cố Tiêu nhìn Tiếu Thâm dường như đang rất nghiêm túc, vội vàng buông Lý Duệ Thần ra, vội nói: “Ai za, mình sai rồi, Tiếu Thâm, cậu đừng làm như vậy, cậu ăn một mình, vậy không phải sẽ mệt muốn chết sao? Ăn nhiều như vậy không tốt a, đến lúc đó ông cụ nhà cậu biết, lại bắt cậu về nhà rồi ép cậu kết hôn, cậu nguyện ý cưới những cô gái đó sao?”

Tiếu Thâm nghe vậy hơi khựng lại, con ngươi đảo một vòng, trong đầu liền nhớ tới hình ảnh ông nội chống gậy trợn mắt nhìn chằm chằm vào mình, lập tức rùng mình.

Đúng lúc đó, Cố Tiêu lại lên tiếng: “Cậu thấy thế nào?”

Téu Thâm gật đầu thật mạnh: “Không sai.” Vừa nhắc tới chủ đề ông nội anh bức anh kết hôn, Tiếu Thâm liền trưng ra vẻ mặt căm hận đến tận xương tủy: “Cậu không biết đâu, ông cụ nhà mình, vậy đơn giản rồi….”

Lý Duệ Thần nhìn Cố Tiêu cố ý trêu chọc Tiếu Thâm, khẽ lắc đầu.

Thật không biết hai người này làm bạn tốt của nhau là may mắn hay là không may mắn đây?

Một lần nữa lại đưa mắt nhìn Nghiêm Hi, trong mắt Lý Duệ Thần tràn đầy ý cười, nhưng trong nháy mắt lại thêm vào hai phần lo lắng.

Nhớ tới vừa rồi Lãnh Diễm từ phòng viện trưởng trở về có nói chuyện với anh, mắt Lý Duệ Thần đột nhiên lại tối sầm lại.

Chứng uất ức?

Cái từ này đáng sợ đến nhường nào, năm đó Nghiêm Hi mới năm tuổi, cô còn nhỏ như vậy, tại sao lúc đó người kia lại nhẫn tâm như vậy?

Bây giờ lại ở trước mặt con nuôi diễn vai người cha hiền từ! Đúng là mỉa mai.

Trong mắt Lý Duệ Thần lóe lên kiên quyết, Lý Thánh Đức, Lý Lệ, Chu Khải, những người này, nếu khiến cuộc sống của Nghiêm Hi biến thành bóng đen tăm tối một lần nữa, như vậy, anh cũng không tiếc bất cứ giá nào.

Dưới mặt trời, Lãnh Diễm nhìn Nghiêm Hi dần dần chìm vào giấc ngủ, nhớ lại những lời vừa rồi viện trưởng nói, lo lắng trong trái tim càng lúc càng lớn?

Chứng uất ức?

Tại sao chứng uất ức của Nghiêm Hi lại tái phát? Không phải cô vẫn nhanh nhẹ hoạt bát sao?

Lãnh Diễm nghĩ, thành phố G này thật đúng là không cần thiết phải ở lại nữa, dù sao Nghiêm Hi cũng đã chịu thừa nhận có tình cảm với anh, hiện tại anh có thể ở bên cạnh cô với thân phận bạn trai, nếu như vậy, cô có thể rời khỏi thành phố G này cùng anh rồi chứ?

Ở trong bệnh viện đến tuần thứ ba, Nghiêm Hi bắt đầu phát điên, mỗi ngày đều la hét đòi xuất viện, Lãnh Diễm không còn cách nào đành phải mở miệng nói: “Nếu như em đồng ý cùng anh trở về thành phố A thì chúng ta lập tức xuất viện, sau đó đi thẳng đến sân bay.”

Nghiêm Hi vốn la hét ầm ĩ đột nhiên liền dừng lại, ấp a ấp úng hỏi lại: “Rời khỏi đây sao?”

Mắt Lãnh Diễm kiên định: “Đúng, em lớn lên ở thành phố A, không có lý do gì mà ở lại thành phố này, em cũng ở đây bốn năm rồi không phải sao, ở thành phố A có nhà của chúng ta, trở về thôi!”

Nhà?

Nghiêm Hi nghe đến chữ đó liền hít thở thật sâu, nhìn ánh mắt hết sức kiên quyết của Lãnh Diễm, trong lúc nhất thời không biết nên nói gì.

Lãnh Diễm không cho cô do dự, dịu dàng hỏi: “Em sợ cái gì nào, Hi Hi, nói cho anh biết, bốn năm trước là mẹ khiến em rời đi sao?”

Nghiêm Hi vốn đang do dự, đôi mắt lập tức mở to, không thể tin được nhìn anh: “Anh biết?”

Làm sao có thể, lúc đó, Chu Vận Uyển và cô nói chuyện ở bên ngoài, hơn nữa cô cũng không nói với anh, vậy làm sao Lãnh Diễm lại biết được?

Chẳng lẽ Chu Vận Uyển tự nói ra sao?

Làm sao có thể như vậy được, nói thế nào, nói mình độc ác đuổi đứa con dâu tương lai mình cưng chiều từ nhỏ đến lớn đi sao?

Làm sao có thể như thế được!


Đã sửa bởi nhuandong lúc 17.09.2014, 19:31.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn Su Boice về bài viết trên: Jenny Chau, Min Ngốc, Mây Nhỏ Prim, macynguyen, meo lucky, phuong thi, tngh218000, xá lị
     
Có bài mới 19.02.2014, 20:46
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.06.2013, 23:48
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 678
Được thanks: 4171 lần
Điểm: 15.9
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em - Tô Cẩn Nhi - Điểm: 26
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 63: Yêu khúc quân hành (1)

Lãnh Diễm nhìn Nghiêm Hi thay đổi trong nháy mắt: “Không cần đoán bậy, chuyện năm đó anh đã biết ngay từ đầu rồi, em cho rằng anh thật sự yên tâm để em ở ngoài mà không phái vài người đi âm thầm bảo vệ em sao?”

Nghe vậy, mắt Nghiêm Hi lại mở to, vẫn là vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi nhìn Lãnh Diễm, một hồi lâu sau giọng khôn ngoan mang theo ngưỡng mộ mới vang lên: “Khi đó anh đã phái người đi bảo vệ em rồi à, Lãnh Diễm, anh là tốt nhất!”

Gương mặt tuấn tú của Lãnh Diễm trầm xuống, thanh âm trầm thấp: “Từ ngày đầu tiên em bước vào nhà họ Lãnh, cũng đã có người đi theo bảo vệ cho em rồi.”

Cô bé này muốn nói lảng sang chuyện khác sao?

Thật đúng là trước sau như một, làm người ta không dám khen tặng!

Quả nhiên, Nghiêm Hi nghe vậy lại bắn ánh mắt ngưỡng mộ về phía Lãnh Diễm: “Có thật không?”

Lãnh Diễm mất hết kiên nhẫn, quyết định không cho cô vòng vo nữa: “Cho nên anh rất buồn bực, rốt cuộc là điều gì khiến em đột nhiên quyết định rời khỏi anh, khi đó anh có thể cảm nhận được, em đối với anh không phải là không có tình cảm.” Anh chăm sóc cô bao lâu, không dễ dàng gì tình đầu mới chớm nở, anh mừng rỡ phát hiện cô đối với anh có tình cảm, nhưng sau khi cô thi tốt nghiệp trung học xong liền biến mất như sương khói, khiến anh cho rằng mình bị ảo giác.

Mà trước đó, mẹ anh lại tìm Nghiêm Hi nói chuyện.

Nói cách khác, ngay từ lúc Chu Vận Uyển tìm Nghiêm Hi nói chuyện muốn cô rời đi, Nghiêm Hi cũng đã quyết định sẽ rời khỏi anh.

Lãnh Diễm buồn bực, tại sao?

Thật sự anh nghĩ không ra, cho nên bốn năm qua, chịu đựng nhớ thương đau khổ, cố gắng đè nén tình cảm của mình, làm cho R&D phát triển lớn mạnh trong thời gian sớm nhất. Bốn năm qua để Nghiêm Hi suy nghĩ lại những chuyện đã qua, lúc này – cũng là bốn năm sau mới chậm rãi xuất hiện.

Kết quả, mặc dù tạm được, nhưng vấn đề này vẫn bị mắc kẹt!

Đáng chết! Rốt cuộc là chuyện gì, mà ngay cả R&D có mạng lưới thông tin toàn cầu cũng không tra ra được nguyên nhân!

Điều này khiến cho Lãnh Diễm không thể không bắt đầu hoài nghi, có phải mình còn chưa đủ lớn mạnh!

Nghiêm Hi nghe vậy chỉ có thể mở to đôi mắt trong veo như nước, trầm mặc nhìn Lãnh Diễm, suy nghĩ trong lòng là bách chuyển thiên hồi, nhưng không thể nói ra được.

“Đáng chết!” Lại là dáng vẻ này, lại là dáng vẻ mở to đôi mắt vô tội trong suốt mà nhìn anh, nhưng ngay cả một câu cũng không nói, khiến anh có cảm giác mình không bằng cầm thú, ép một người có đôi mắt như vậy không nói chuyện phải nói chuyện chính là không bằng cầm thú?

“Ha ha.” Lãnh Diễm đột nhiên cười khẽ một tiếng, ngẩng đầu nhìn Nghiêm Hi, trong nháy mắt khi Nghiêm Hi kinh ngạc, con ngươi soi mói nhìn thẳng vào cô: “Em không tin tưởng anh, Nghiêm Hi, khi nào thì anh mới có thể trở thành người đầu tiên em tin tưởng vô điều kiện, khi nào thì em mới có thể nói với anh khúc mắc trong lòng em, để anh giúp em tháo gỡ?”

Lãnh Diễm buồn buồn nói: “Có phải thật sự là vậy hay không, rằng ở trong tình yêu, ở trước người mình yêu mình vĩnh viễn là người thua?”

Mắt Nghiêm Hi nhanh chóng bị bao phủ bởi một tầng hơi nước, Lãnh Diễm nhìn dáng vẻ cô quật cường, cố gắng kìm nén không cho nước mắt chảy xuống mà đau lòng không dứt: “Đừng khóc, em đừng khóc.” Nói một hơi hết những điều vẫn canh cánh trong lòng, nháy mắt Lãnh Diễm cảm giác mình không còn lời nào để nói, chỉ có thể một lần lại một lần lặp lại một câu như vậy: “Em đừng khóc.”

Bởi vì em khóc, anh sẽ đau lòng.

Nước mắt theo khóe mắt Nghiêm Hi lặng lẽ chảy xuống, cô vùi đầu vào trước ngực Lãnh Diễm nấc lên từng tiếng, mùi đặc trưng trên người Lãnh Diễm khiến cho lòng cô đang cuồng loạn dần dần an ổn lại.

Hai cánh tay mảnh mai vòng chắc quanh eo Lãnh Diễm, giọng buồn buồn mang theo một chút thê lương: “Xin lỗi anh, em không biết, em không biết phải làm như thế nào, xin lỗi anh.”

Xin lỗi anh, em không đủ dũng cảm, xin lỗi anh, vì đã xuất hiện trong cuộc sống của anh, xin lỗi anh, bốn năm trước em nên đi thật xa, không bao giờ xuất hiện nữa mới đúng.

Lãnh Diễm chợt cũng cảm thấy Nghiêm Hi trong ngực mình tựa như muốn bay đi, lập tức gắt gao ôm chặt lấy thân thể yếu ớt của Nghiêm Hi.

Cho đến khi hai thân thể gần như hòa làm một, Lãnh Diễm đột nhiên cười tự giễu một tiếng, Lãnh Diễm, mày cũng có ngày hôm nay, cũng có lúc mày cảm thấy không an tâm sao.

Nghiêm Hi từ từ ngẩng đầu lên nhìn anh, dí dỏm cười với anh một cái, lại còn giả làm ngáo ộp trêu chọc Lãnh Diễm.

Đối mặt với sự thay đổi này của Nghiêm Hi, Lãnh Diễm cảm thấy có chút thương tâm không cách nào thích ứng được, chỉ có thể ngơ ngác nhìn dáng vẻ này của Nghiêm Hi, chỉ có thể như vậy.

Nghiêm Hi nhìn vẻ mặt ngơ ngác của Lãnh Diễm, đôi mắt hơi sưng đỏ liền nhíu lại, giọng giống như một nữ vương: “Này, sao anh lại không cười, em giả làm ngáo ộp mặt cũng muốn rút gân rùi nè!” Cô uất ức tố cáo anh.

Lãnh Diềm nhìn đôi tay chống nạnh làm bình trà của Nghiêm Hi, không nhịn được khẽ nhếch miệng cười.

Cô bé này đúng là khắc tinh của anh.

Rõ ràng mới vừa rồi còn khóc nức nở, chỉ chớp mắt một cái liền thay đổi hoàn toàn.

Aiz!

Lãnh Diễm bất đắc dĩ thở dài.

Nghiêm Hi cười hì hì với anh, chợt cô kiễng mũi chân lên, cả người như con thú nhỏ nhe nanh nhào tới.

Lãnh Diễm chỉ cảm thấy miệng mình tê tê, sau đó là những nụ hôn không theo quy tắc nào của Nghiêm Hi, nói là hôn, như vậy còn dễ nghe, thật ra đơn giản mà nói, chính là cắn xé.

Lãnh Diễm nhìn chính mình trong đáy mắt Nghiêm Hi, miệng ướt át, sau đó mùi vị ngai ngái trần ngập trong miệng hai người.

Lãnh Diễm sầm mặt lại, môi bị vợ yêu cắn chảy máu rồi!

Mà vợ yêu Hi Hi vẫn còn cắn không biết chán, trên mặt Lãnh Diễm nhất thời xuất hiện vài cái vạch đen.

Đây chính là người mình đưa vào cửa, đối mặt với người con gái mình yêu bao nhiêu năm, ai có thể ngồi yên mà trong lòng không loạn?

Nhưng mà Lãnh Diễm vẫn không dám, anh chỉ sợ Nghiêm Hi là một lúc nghĩ không ra, anh nghiêm mặt trịnh trọng mở miệng hỏi: “Biết em đang làm gì không?”

Đôi mắt kia sáng lấp lánh, Nghiêm Hi nhìn một chút, chợt có cảm giác giống như mình bị cuốn vào lốc xoáy màu đen sâu không thấy đáy, cả người bị nước bao quanh, trong lòng rối tinh rối mù.

Nghiêm Hi gật đầu một cái, thanh âm hơi rầu rĩ: “Ừm, em hiểu.” Ba tuần này ở trong bệnh viện, Nghiêm Hi quyết định rất nhiều việc, ví dụ như, phóng túng mình, ví dụ như nhà họ Nghiêm ở thành phố A, nên trở về nhận ông ngoại rồi.

Nói một ví dụ nữa, như là, yêu Lãnh Diễm.

Người cô yêu.

Nếu đã yêu, vậy tại sao còn phải kìm nén nữa!



Đã sửa bởi nhuandong lúc 17.09.2014, 19:36.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn Su Boice về bài viết trên: Mây Nhỏ Prim, macynguyen, meo lucky, phuong thi, tngh218000, xá lị
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 233 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: bibi050700, Kayan193, lethuyoanh, Ly Veo, Minoshi, nganxu, Rassu274, teddy95, thuytiendn, trang trảnh, Trang Ăn Cơm Rang và 387 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 202, 203, 204

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

15 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

18 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16



Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 293 điểm để mua Giường nữ hoàng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 212 điểm để mua Bé Mascot hồng
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 251 điểm để mua Lily Flowers
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 687 điểm để mua Quà tặng Hamster
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 332 điểm để mua Khỉ xanh
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Vivianna
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 216 điểm để mua Người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 234 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 750 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 291 điểm để mua Nhảy hip-hop

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.