Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 233 bài ] 

Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em - Tô Cẩn Nhi

 
Có bài mới 04.05.2014, 16:59
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.03.2013, 23:44
Bài viết: 626
Được thanks: 4251 lần
Điểm: 20.18
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em - Tô Cẩn Nhi - Điểm: 100
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 80: Gặp lại người quen
Editor: Socfsk

Trên xe Lãnh Diễm rất khác lạ, Nghiêm Hi cũng chỉ nhìn thấy ánh mắt anh chằm chằm nhìn vào kính chắn gió, cũng không biết anh mở mui xe mui trần từ lúc nào. Gió đêm thổi vào, thổi loạn đám tóc lộn xộn trên tóc Nghiêm Hi.

Đưa tay vuốt lại mái tóc bị thổi loạn, Nghiêm Hi khẽ nghiêng người nhìn Lãnh Diễm, há mồm hỏi: “Anh cứ đi như vậy sao? Bây giờ ở hội trường có rất nhiều phóng viên, sao không xử lý cho tốt rồi đi?” Như vậy không giống tác phong khiêm tốn trước đây của anh. Trước đây đừng nói là để mặc cho truyền thông chụp hình, anh vẫn luôn là một ông chủ hoạt động thần bí. Nhưng hôm nay thì sao?

Lãnh Diễm chỉ nghiêng mắt nhìn cô, không lên tiếng, gân xanh trên trán mơ hồ nổi lên. Anh đã nhịn nhiều ngày như vậy rồi, sao hôm nay thấy cô mặc váy dài màu đỏ hấp dẫn lập tức không thể khắc chế nổi? Cũng đã chịu đựng nhiều ngày như vậy, vội vã đi vậy sao?

Sự thật chứng minh, anh thật sự không thể nhịn thêm một giây phút nào nữa, gấp gáp không thể chờ ôm Nghiêm Hi ra khỏi hội trường. Mục tiêu rất đơn giản, chạy thẳng tới khách sạn của anh.

Đến địa điểm, Nghiêm Hi cảm thấy xa lạ, ngồi trong xe quan sát bốn phía, Lãnh Diễm đã chống tay lên thành ghế từ lâu,tay dùng quá sức, đùi nảy lên. Chờ đến lúc Nghiêm Hi quay đầu lại nhìn Lãnh Diễm bước nhanh vòng qua đầu xem, vẻ mặt ngầm chịu đựng đến mở cửa xe cho cô…
DLQDON
Nghiêm Hi lo lắng, không biết phản ứng thế nào. Anh muốn làm gì nhỉ?

Lãnh Diễm thấy cô ngồi yên, quýnh lên, khom lưng ôm ngang eo cô đi vào trong, cũng không quan tâm đến cửa xe. Nghiêm Hi gọi: “Khóa xe!” Cảm nhận được nhiệt độ nóng rực của anh, trong đầu Nghiêm Hi lập tức xuất hiện cảnh tượng ở bệnh viện thành phố G. Kể từ đêm đó hai người bọn họ chưa từng làm lại, nhìn tình hình anh bây giờ…

Lãnh Diễm cũng không trông nom đến chuyện đó, vấn đề trị an ở đây rất tốt, bảo vệ đều được huấn luyện chuyên nghiệp, cho dù không khóa xe cũng không có vấn đề gì. Bây giờ vấn đề mấu chốt là, anh muốn cô gái nhỏ trong ngực này. Tối nay nụ cười cô nhẹ tựa lông vũ, nhẹ nhàng trêu chọc trái tim nhộn nhạo của anh.

Còn chưa vào thang máy, Nghiêm Hi đã bị Lãnh Diễm dừng lại trước lúc thang máy mở cửa hôn mãnh liệt. Lãnh Diễm một tay ôm Nghiêm Hi, một tay nhanh chóng ấn nút bấm thang máy, bấm xong lập tức ôm hôn thắm thiết.

Nghiêm Hi cũng không nghĩ người này da mặt dày như vậy, vốn nghĩ rằng dù gì cũng phải vào phòng trước, ai ngờ Lãnh đại gia cũng không thèm vào thang máy, trong lúc bấm thang máy liền ôm hôn cô.

Thật may bây giờ là buổi tối, hơn nữa trong này cũng không nhiều hộ gia đình, cho nên cũng không có nhiều người xuất hiện. Nhưng Nghiêm Hi vẫn cảm thấy kì lạ, trong lòng rất hồi hộp, cả người căng thẳng không dám cử động, chỉ có thể bị động mặc cho Lãnh Diễm đốt lửa trên người cô.

“Đinh…”

Nghiêm Hi chưa bao giờ cảm thấy tiếng thang máy giòn vang cảm động như vậy, động động tay, đẩy Lãnh Diễm đi vào. Không đợi động tác của mình, Lãnh Diễm giống như có con mắt thứ ba, dùng sức kéo Nghiêm Hi vào trong ngực, cả người chuyển động ôm Nghiêm Hi đi vào trong thang máy. Tất cả động tác đều gọn gàng dứt khoát, không hề dài dòng, dây dưa.

Sau khi người vào trong thang máy càng phóng túng hơn, dùng miệng gặm gặm cắn cắn cổ cô, để lại dấu răng trên làn da mềm mại của Nghiêm Hi, tay không an phần không ngừng tới lui vuốt ve người cô.

Thật tuyệt vời, sao cô lớn lên có thể như vậy, rất hợp khẩu vị anh. Cho dù cô khẽ xấu hổ đến mức cứng đờ người, vô ý không hề trêu chọc trái tim nhỏ đang ngứa ngáy của anh.

Nghiêm Hi bị anh đẩy mạnh vào trong góc thang máy, dính sát vào mặt thang máy lạnh băng. Bởi vì Lãnh Diễm luôn chúi đầu vào trong cổ cô, liên tục gặm cắn khiến cô nhớ đến một sinh vật nào đó – ma cà rồng. Dáng vẻ như vậy không phải là ma cà rồng thì là gì? Ma cà rồng thích nhất vị trí ở cổ, mạch máu ở đó chảy mạnh nhất, giống như con người ăn một cái bánh màn thầu vậy.

Nhưng vì sao Lãnh Diễm thích nơi này của cô, cô không hiểu.

Trong mơ màng tay Lãnh Diễm dính chặt lên ngực cô, Nghiêm Hi vốn đang nhíu mắt thất thần, đau quá!

Miệng Lãnh Diễm không rời cổ, ánh mắt đắm đuối đưa tình quay cô, thấy cô hơi đau cau mày thì nháy mắt, sau đó không bỏ được cái miệng của mình, mơ hồ nói: “Tập trung!” Trong lúc anh cố gắng, cô còn có thời gian mất hồn? Khiêu khích uy nghiêm đàn ông nơi anh như vậy sao?

Nghiêm Hi nhíu mày, không hài lòng oán trách: “Rõ ràng chính anh không nhịn được nên không chọn được nơi chốn, động tác thô lỗ như vậy làm đau em. Bây giờ quay đầu lại còn nói em không tập trung. Ừ…” Hô hấp cô hơi dồn dập, giọng yêu kiều thở dốc, Lãnh Diễm nghe thấy càng giống như bị trúng độc không kịp chờ chen vào giữa hai chân cô.

Nghiêm Hi lập tức như bị kinh sợ, ánh mắt vốn mê ly bỗng mở to, thất kinh. Tại sao anh có thể, tại sao có thể ở trong thang máy…

Trong lúc đó, thang máy ‘đinh’ một tiếng, mở ra, Nghiêm Hi càng thêm sợ hãi, vội vàng đẩy Lãnh Diễm ra, hai mắt hoang mang rối loạn quét ra ngoài thang máy. Không có ai. Nghiêm Hi không yên lòng, tiếp tục nhìn xung quanh.

“A…” Trong lúc Nghiêm Hi sợ đến mức không đi được, Lãnh Diễm cười nhẹ, anh thích dáng vẻ hoang mang sợ hãi của cô vợ nhỏ. Hai mắt thật to không ngừng nháy mắt, hàng mi thật dài không ngừng vụt sáng, rất đẹp, khiến anh nhớ lại thủy tinh xinh đẹp trong kia.

Đi đến ôm cô vợ nhỏ đang giận tái mặt, Nghiêm Hi còn tưởng rằng còn có người bên ngoài, tại sao người này có thể phóng túng trước mặt người ngoài như vậy?

Giờ phút này tóc cô cũng bị Lãnh Diễm làm rối loạn lên, tóc xõa nhiều trên trán, xem ra càng rối càng trở nên hấp dẫn. Càng thêm quyến rũ động lòng người là cái miệng nhỏ nhắn bị anh hôn hơi sưng hồng lên đang mím chặt, thỉnh thoảng cắn cắn môi dưới, vô cùng dễ thương.

Lãnh Diễm không nói lời nào ôm cô ra khỏi thang máy: “Đi, hay là…” Lãnh Diễm chợt nháy mắt mập mờ mấy cái, sau đó cố ý nhỏ giọng, vừa nổi lên dục vọng khiến cho giọng anh trở nên mê hoặc lòng người, khiêu gợi quyến rũ: “Hay là nói, em thích ở trong thang máy…”
Nghiêm Hi thoáng làm mặt giận, người này hoàn toàn giống như trước đây, liều lĩnh cong môi bừa bãi. Bình thường Lãnh Diễm chắc chắn sẽ cười nói cô không tế nhị, nhưng bây giờ không giống trước, là anh có ý định với cô, cô chọc anh, thiêu đốt lửa dục vọng trong anh. Lúc này nếu anh chọc giận cô, quay đầu lại người phải chịu khổ chính là anh rồi.

Thu lại vẻ cợt nhã trên mặt, bước lên bắt lấy tay cô, dịu dàng nhéo nhéo cái mũi nhỏ: “Tiểu hồ ly, lại muốn phạm phải tật xấu này rồi, còn không biết nơi nào thì bừa bãi sao?” Giọng nói thật sự rất dịu dàng, hai mắt nhỏ dài cũng dịu dàng giống như có thể nặn ra nước.

Nghiêm Hi bị vẻ mặt này của Lãnh Diễm đầu độc, nhẹ cong môi không hài lòng, nhưng tay vẫn mặc cho Lãnh Diễm dịu dàng dắt đi. Thật ra đây là những căn hộ ở nơi này của Lãnh Diễm đều hết sức hào hoa tráng lệ, diện tích chung tối thiếu phải là ba trăm mét vuông, còn một tầng này…

Nghiêm Hi ý thức được mình bị Lãnh Diễm đùa giỡn, trừng mắt, lúc này người này vẫn không quên trêu chọc cô!

Lãnh Diễm cũng mặc kệ nhiều như vậy, không đợi Nghiêm Hi nói hết câu, anh đi lại ôm hôn cô đi vào đẩy lên chiếc ghế sofa khổng lồ phòng khách.

Nghiêm Hi bị đè ép, hô hấp chợt dừng lại, giống như bị máy móc đè ép lên người. Người đàn ông này quá nặng, hô hấp cực kỳ khó khăn, Nghiêm Hi khổ sở nói: “Tránh ra, đè chết em!”

Dĩ nhiên Lãnh Diễm biết, nhưng vẫn bất động, từ từ cúi đầu, sau đó hôn cô thêm lần nữa, rất dịu dàng, rất nhẹ nhàng. Lần đầu tiên của anh cũng rất dịu dàng, dịu dàng đến mức có thể nhéo ra nước.

Nghiêm Hi mong muốn, mỗi người đàn ông lúc ở trên giường cũng sẽ như vậy. Chẳng lẽ bình thường Lãnh Diễm đều rất ngang ngược trên thương trường, đến lúc lên giường đột nhiên thay đổi, trở nên dịu dàng?

Lãnh Diễm cong cong mắt, tinh tế hôn miệng Nghiêm Hi, sau đó quy củ theo từng bước. Đầu tiên là dịu dàng hôn cô, từ từ dịu dàng hôn cổ cô, từ từ chuyển đến xương quai xanh, sau đó theo trình tự cởi váy dài của cô. Trình độ cởi quần áo tương đối mạnh, lập tức nhẹ nhàng xé ra, bộ váy dài vốn đang bó sát lấy người cô lập tức bị kéo xuống.

Sau đó Lãnh Diễm thay đổi chiêu thức dịu dàng như nước, đột ngột kéo eo nhỏ của cô, tay dùng sức. Nghiêm Hi còn chưa hiểu hết động tác ngang ngược của anh, cả người đã bị anh khống chế không ngừng động.

Nghiêm Hi hối hận, ai nói đàn ông trên giường với thực tế hoàn toàn khác nhau. Sao Lãnh Diễm có thể giống kẻ cực kỳ thô bạo trên người cô như vậy, duỗi chân, dùng sức đạp anh thật mạnh, đạp chết anh!

Trong lúc người đàn ông không ngừng nỗ lực, người phụ nữ này rõ ràng vô cùng hưởng thụ, sao còn phóng mắt nhìn anh chằm chằm. Trong lòng anh cười, bắt đầu sử dụng kỹ xảo của mình, lúc chín cạn một sâu, lúc sáu cạn một sâu, nhưng thích nhất là ba cạn một sâu. Không hiểu tại sao, trong lúc dùng sức cố gắng nỗ lực, dường như trên người vẫn chưa dùng tận dụng hết sức.

Cả phòng tràn ngập hương vị ái tình, thở gấp.

Một đêm này là đêm tuyệt vời, với những người vừa biết thân phận Lãnh Diễm mà nói, đây là một đêm khó ngủ, quả thật có thể sánh ngang trời sập.

Lý Lệ nhìn cánh cửa đang đóng chặt, nở nụ cười khổ trên mặt. Lúc nãy Chu Khải không nể tình tát một cái khiến cô ta hoàn toàn bừng tỉnh. Chuyện ập lên đầu, không thể nhờ vả một ai, không phải là phải dựa vào hai tay mình để bắt được tất cả sao!

Nếu Nghiêm Hi là bà chủ tương lai của R&D trong truyền thuyết của thành phố A, vậy mình khẳng định càng không phải là đối thủ. Nghĩ tới hôm nay vừa tới nhà họ Nghiêm, Lý Lệ nhếch mép cười, rất tự tin, chỉ cô ta mới biết, gia nghiệp nhà họ Nghiêm mạnh hơn nhà họ Lãnh rất nhiều. Dù những năm gần đây Lãnh Diễm đứng lên với tập đoàn R&D, chiếm ưu thế về tiền tài, nhưng nhà họ Nghiêm không thiếu khoản tiền đó, chỉ cần vững vàng khóa nhà họ Nghiêm lại, còn sợ ngày nào đó cô ta thua sao!

Ngày hôm sau trời vừa rạng sáng, Nghiêm Hi mở mắt lập tức nhìn thấy một đôi mắt phát sáng, cười tủm tỉm, giống như con sói trong bụi rậm. Nghiêm Hi giật mình, chợt đứng dậy, lúc này mới nhìn rõ là Lãnh Diễm. Cô vỗ vỗ trái tim bé nhỏ của mình, “Lãnh Diễm, anh làm gì đấy!” Giọng nói hơi cáu giận, nhưng cũng rất dịu dàng, êm tai.

Lãnh Diễm nằm nghiêng cả người, hai tay vén tóc, trên người còn chưa mặc quần áo, trước ngực sau lưng đều xuất hiện những vết đỏ cong cong hết sức vui mắt. Nghiêm Hi nhìn, nhanh chóng dời mắt, thầm nghĩ, sao tối hôm qua cô để lại trên người anh nhiều dấu vết như vậy? Có phải rất đau hay không!

Lãnh Diễm thấy mặt cô ửng hồng, không nhịn được nhếch môi cười, cúi đầu liếc nhìn những nhân chứng kiêu ngạo tối qua, rất hài lòng: “Đã tỉnh rồi sao?” Bởi vì cũng vừa thức dậy, trong giọng nói còn hơi khàn khàn, Nghiêm Hi nghe cảm thấy khá ngứa ngáy.

Nghiêm Hi càng đỏ mặt, khẽ gật đầu, cảm giác mặt mình nóng bừng, không muốn để Lãnh Diễm đoán được, nghiêng đầu giả vờ như đang nhìn trần nhà.

Lãnh Diễm nhướn lông mày, cũng không vạch trần, trực tiếp vén chăn, cả người trần truồng đi ra. Nghiêm Hi nhìn thấy anh trực tiếp để truồng đi lại trong phòng, ánh mắt trở nên luống cuống. Cả căn phòng lớn như vậy, vì sao không tha cho cô một đôi mắt?

Lãnh Diễm cả người trần truồng nhặt quần áo trên đất muốn vào phòng tắm, lúc anh bước một bước đầu tiên, Nghiêm Hi thoáng thở phào nhẹ nhõm, rốt cuộc cũng đi. Nào biết, Lãnh Diễm chợt quay người lại, sau đó Nghiêm Hi chưa kịp tránh né mắt dõi theo từng bước chân anh.

Nghiêm Hi bỗng trợn mắt thật to, không thể thở được nữa, cố gắng đè nén không dám thở gấp, chỉ sợ vật kia sẽ nổi loạn giống như tối hôm qua.

Lãnh Diễm cười ha ha, tâm trạng vô cùng tốt, nhìn dáng vẻ sợ hãi của Nghiêm Hi, không có ý định đùa giỡn nữa, xoay người đi vào phòng tắm.

Biết cửa phòng tắm thật sự đã đóng chặt, bên trong có tiếng nước chảy róc rách, Nghiêm Hi mới từ từ thở phào nhẹ nhõm, sau đó hơi cảm thấy buồn bực, người này bị sao vậy!

Nhưng tại sao cái đó lại xấu như vậy? Chẳng lẽ tối hôm qua là cái xấu xí đó khiến cho cô vui vẻ thét lên sao? Nghiêm Hi thực sự không muốn thừa nhận sự thật này, nhưng cũng không thể không thừa nhận, ngoài cái đó ra không còn cái nào khác.

Đến lúc nấu ăn, sau khi hai người tắm xong bắt đầu đau đầu về vấn đề bữa sáng. Hai người này thế nào, đều là người giỏi giang, có thể nói là cao thủ tài năng vẹn toàn, nhưng trên người lại thiếu một tài, tài nấu nướng.

Năm đó trong nhà họ Lãnh không thiếu người giúp việc, đâu cần bọn họ phải học nấu nướng, trong nhà chỉ cần tìm một người nào đó cũng có thể làm được một bữa tiệc Mãn Hán. Cho nên Lãnh Diễm phát triển toàn diện cũng không ý thức được, thật ra học nấu cơm vẫn là chuyện quan trọng nhất, lúc ở thành phố G với Lưu Thế Hiền Nghiêm Hi và anh cũng đã ý thứ về vấn đề này.

Tay nghề Lưu Thế Hiền khá tốt, mỗi lần thấy Lưu Thế Hiền bận rộn trong phòng bếp nửa ngày, bưng ra một món ăn lại Nghiêm Hi ăn đến mức say sưa, trong lòng mình cũng có cảm giác chua chua. Nói không rõ là cái gì, chỉ là hơi giống với vợ mình, làm gì cũng chỉ thích việc chồng mình làm, bao gồm cả việc chồng vào bếp nấu ăn.

Nói thử xem, khi đó Lưu Thế Hiền là người đàn ông làm mồi cho hai người phụ nữ này. Đây được coi là gì, đây được coi là một người đàn ông níu kéo dạ dày hai người phụ nữ, từ đó đồng thời nắm bắt được trái tim của hai người phụ nữ? Đây là suy nghĩ của Lãnh Diễm sau khi trở về từ từ ngẫm lại.

Nhưng cũng không thể không thừa nhận, nhìn thấy Chu Châu không chớp mắt vui vẻ ăn món ăn Lưu Thế Hiền làm, anh khá hâm mộ, rất hâm mộ. Có thể khiến người phụ nữ của mình nhìn mình như vậy, đó quả thật là một chuyện hạnh phúc dường nào!

Sáng nay, chuyện nấu ăn rất khốc liệt. Nghiêm Hi không biết làm, Lãnh Diễm cũng sẽ không làm. Vậy làm sao bây giờ? Đi ra ngoài ăn? Chuyện như vậy Nghiêm Hi sẽ không nói. Vậy hai người không nấu ăn cũng không đi ra ngoài ăn là sao? Chẳng lẽ anh muốn đói chết sao!

Lãnh Diễm vô cùng phản đối: “Chúng ta tự nấu, anh tin tưởng chỉ số thông minh của cả anh và em cũng đã hơn ba trăm, anh không tin không giải quyết được một bữa cơm.”

Nói đến thông minh, chỉ số thông minh của hai người rất cao, Lãnh Diễm còn cao hơn cả Nghiêm Hi, 180, mà Nghiêm Hi là 140, trí thông minh cao như vậy hai người liền tranh luận với nhau về một bữa cơm.

Vốn Nghiêm Hi còn đang ở trong phòng bếp, kết quả Lãnh Diễm đứng bên kia một lúc thì làm rơi vỡ trứng gà, một lúc cho quá nhiều dầu. Nghiêm Hi vừa nhìn, cả phòng bếp đầy vỏ trứng gà, lòng đỏ trứng gà vàng vàng trên đất, bên trên còn có thêm một lượng dầu ăn. Không được. Nghiêm Hi liếc mắt nhìn Lãnh đại gia đang quơ múa cái xẻng, lắc đầu một cái, hết cách rồi. Quá khốc liệt! Bây giờ không nhìn nổi nữa, chỉ có thể nhón chân lặng lẽ đi ra ngoài.

Lãnh Diễm ở trước mặt mồ hồ đầm đìa, trời nóng bức khiến anh không hề dễ dàng, chỉ là muốn nấu ăn thôi mà. Khi đó nhìn thấy Lưu Thế Hiền hạ bút thành văn*, còn tưởng rằng rất dễ dàng, cùng lắm anh chỉ cần làm đơn giản một chút cũng có thể làm được, nào biết rằng sẽ xuất hiện tình huống như vậy.

Thật ra thì, bọn họ không hề có kinh nghiệm nấu nướng, máy hút khói trong phòng bếp cũng không biết mở, trực tiếp mở ga nấu nướng. Cả phòng bếp nháy mắt trở nên ngập khói, anh ho khan sặc sụa, chợt nhớ tới cô vợ nhỏ phía sau mình, vội vàng quay đầu lại dặn dò: “Khụ khụ, nhanh đi ra ngoài đừng để bị sặc.”
A? Người đâu?

Đâu có thấy người đâu, Nghiêm Hi người ta nhìn thấy tình cảnh như vậy đã chạy ra ngoài từ lâu. Lãnh Diễm tức giận, cô nói anh làm cơm cho cô, kết quả cô còn chạy trước.

Quay đầu nhìn lại thứ trong nồi hoàn toàn không thể nhận ra là thứ gì, Lãnh Diễm càng đen mặt, cả trán cũng bị hun đến mức đen lên. Anh ném xẻng đi ra ngoài, trong phòng khách Nghiêm Hi đang tìm mấy video dạy nấu ăn. Hai người không nấu cơm cũng không sao, mấy video dạy nấu ăn, trông khá đơn giản.

Lãnh Diễm phía sau lên tiếng: “Em được lắm, một mình em không ngừng chiến đấu hăng hái với nồi niêu xoong chảo, kết quả mình em đào ngũ. Em đúng là người không có lương tâm, cũng không nghĩ vì ai anh mới làm như vậy!” Anh bước lên bóp cổ Nghiêm Hi, lắc qua lắc lại, nhưng không thể dùng sức, vậy cũng chỉ dùng sức lắc lắc, đến mức khiến cô nổ đom đóm mắt, thấy cô hơi mơ màng mới buông tay.

Nghiêm Hi nhăn mũi, không hài lòng lẩm bẩm: “Ngốc hết nói, anh nấu cơm cũng không chuẩn bị trước một chút, tối thiểu phải có một quyển sách dạy nấu ăn, anh nhìn em đây.” Nói xong cô giơ bản ghi chép đi vào phòng bếp.

Kết quả cô chưa đi vào liền chạy ra kêu to: “Lãnh Diễm, vào nhìn xem anh làm được chuyện tốt gì này!”

Lãnh Diễm không hiểu, anh làm gì rồi hả? Không phải chỉ biến trứng gà rán thành trứng đen sao?

Thở một hơi thật dài, xem ra Lãnh Diễm anh đời này cũng không phải là tài năng vẹn toàn, ít nhất anh cũng không thể vào phòng bếp.

Đi tới bên cạnh Nghiêm Hi, cô nhóc này đang bĩu môi phùng má nhìn anh, không hiểu. Nghiêm Hi bĩu môi, ám hiệu anh đi vào phòng bếp mà xem. Lãnh Diễm bước thêm hai bước, nhìn vào, tối đen, cả căn phòng đều đầy khói đen!
“Khụ khụ, chuyện này?” Lãnh Diễm không cẩn thận bị sặc, ho đến mức rớt nước mắt.

Nghiêm Hi cũng không rõ: “Anh hỏi em thì em biết hỏi ai, Lãnh Diễm, anh đã làm gì?”

Cuối cùng hai người anh nhìn em em nhìn anh, khói mù bên trong quá nhiều, không dám đi vào, dù có đi vào cũng không biết nguyên nhân. Lãnh Diễm vỗ đùi, lấy điện thoại di động gọi người quản lý cao ốc đến. Người quản lý cao ốc bên kia vừa nghe điện thoại, hừ, vị đại gia này có lẽ đã đốt phòng bếp rồi, nhanh chóng đến xem.

Vừa vào phòng, một nam một nữ đang ngồi yên trong phòng khách, quản lý không kịp chào hỏi chạy thẳng vào trong phòng bếp nhà Lãnh Diễm. Bởi vì hắn là quản lí, cho nên không thể không biết mọi bố cục bố trí trong nhà, cho nên chạy thẳng, không hề trễ nãi.

Lãnh Diễm và Nghiêm Hi nhìn vào trong phòng bếp, bên trong thỉnh thoảng còn vang lên tiếng ho khan của quản lý, sau đó hai người anh nhìn em em nhìn anh, ánh mắt kia rõ ràng đang hỏi: “Có nên đi vào nhìn xem người nọ sống hay chết hay không?”

Nghiêm Hi bĩu môi, hết cách rồi, Lãnh Diễm ngồi yên, cô phải làm.

Kết quả cô còn chưa đứng lên, Lãnh Diễm lập tức đè cô lại: “Được rồi, em ngốc nghếch, để anh đi xem.” Nói rất hiên ngang lẫm liệt khiến Nghiêm Hi không giải thích được, còn tưởng rằng anh sẵn sàng hy sinh.

Lúc này trong phòng bếp không có động tĩnh gì, quản lý đi ra, mặt hun khói đến mức sắc mặt thay đổi, nhìn hai người trong phòng khách bất đắc dĩ cười cười: “Tôi nói hai vị tổ tông, hai người không biết làm cơm thì thôi, ít nhất kiến thức an toàn phòng bếp cũng nên biết chứ? Hai người nói xem hai người cũng không biết tắt bếp, cũng may là tôi đến nhanh, nếu như muộn một bước có lẽ cả căn nhà này cũng cháy rồi.”
Quản lý dẫn hai người đi vào, hai người vừa nhìn, toàn bộ dụng cụ trong bếp đều thay đổi. Quản lý chỉ vào cái nút trên máy hút khói nói với hai người: “Thấy không, đây là khói dầu, lúc nấu nướng sẽ sinh ra khói dầu, sau này nấu nướng phải mở, nếu không cả phòng sẽ đầy khói dầu.”

Hai người ngoan ngoãn gật đầu.

Quản lý tiếp tục: “Sau này nấu nướng xong nhớ phải tắt bếp. Lần này là do hai người đi ra ngoài mà không tắt bếp, cho nên mới dẫn đến bốc cháy.”

Nghiêm Hi liếc mắt nhìn Lãnh Diễm, ánh mắt cười cười, nhưng cũng không bật cười thành tiếng. Hai người vừa nhìn quản lý vừa ngoan ngoãn gật đầu.

Quản lý hài lòng, hai học sinh ngoan, vừa cẩn thận dặn dò một hồi, vỗ vỗ tay đi ra.

Hai học sinh ngoan ngoãn đưa tiễn ông thầy, Nghiêm Hi nhìn Lãnh Diễm vẻ mặt không vui, buồn cười cũng không dám cười, chỉ có thể xoay người về phòng khách.

Lãnh Diễm không kiên nhẫn đi theo, dang tay ôm lấy cả người Nghiêm Hi, cọ cọ liên tiếp lên khuôn mặt trắng hồng của cô. Dám cười anh, anh cọ hết khói than trên mặt lên mặt cô, xem cô còn dám cười anh nữa không.

Nghiêm Hi đen mặt, không thể không nói Lãnh Diễm có lúc thật ngây thơ hết mức.

Cuối cùng bữa sáng còn chưa xong, Lãnh Diễm nhìn đồng hồ cũng không còn sớm, sắp mười một giờ. Thôi được rồi, bữa sáng bữa trưa kết hợp vào một bữa.

Hai người vào phòng tắm rửa mặt, sau khi Lãnh Diễm sửa sang lập tức trở thành một quý công tử tao nhã, Nghiêm Hi chọn bừa một chiếc áo sơ mi phối với quần short mát mẻ, đôi giày nhỏ nhắn xinh xắn muốn kéo Lãnh Diễm ra ngoài như vậy. Lãnh Diễm cũng không cản cô, từ nhỏ cô đã thích mặc quần áo đơn giản.

Hai người lái xe chạy thẳng tới khách sạn sáu sao của mình, đầu bếp ở đó năm đó Lãnh Diễm chỉ chọn được một người trong số một ngàn người. Vốn dĩ người này được tuyển chọn đặc biệt vì Nghiêm Hi, ai ngờ Nghiêm Hi rời đi, anh cũng không muốn lãng phí tài năng chuyển đầu bếp này đến khách sạn, không ngờ nhờ đó buôn bán cực kỳ thuận lợi.

Thức ăn đầu bếp này làm, rất hợp khẩu vị Nghiêm Hi.

Vào phòng ăn, trưởng ca đã biết hai vị này đến, dẫn thẳng hai nhân vật quan trọng đến bàn chuyên dụng, vị trí này là vị trí tốt nhất để ngắm phong cảnh bên ngoài, mỗi lần anh tới đây đều chọn vị trí này để ngồi, bình thường cũng không dám để khách ngồi.

Vốn bữa cơm này có thể ăn thật ngon lành, ai biết rằng còn chưa bê món ăn ra Lãnh Diễm đã nhìn thấy Phong Trác Hạo.
DLQDON
Người đàn ông này trông rất quen, hình như…

Lãnh Diễm nheo nheo mắt, nhớ tới một lần ở trong bệnh viện thành phố G, không mấy thiện cảm, ánh mắt chuyển động nhìn Phong Trác Hạo đang đi về phía phòng ăn, Lãnh Diễm cười híp mắt nhìn Nghiêm Hi.

“A, Lãnh tiên sinh, sao hôm nay trùng hợp vậy?” Giọng nói trầm thấp sau lưng phá vỡ không khí yên tĩnh giữa Lãnh Diễm và Nghiêm Hi.

Lãnh Diễm quay đầu lại nhìn hắn, nhíu mày không vui: “Chúng ta quen nhau sao?”

Phong Trác Hạo đi thẳng tới, giống như nhìn thấy người quen, thả cậu con trai trong tay vào trong lòng Nghiêm Hi, cười quyến rũ với cô: “Giúp một việc.”

Nghiêm Hi nhìn Nhục Đoàn Tử từ trên trời rơi xuống, sững sờ, cô chưa từng ôm trẻ con, mặc dù cậu bé này khoảng chừng bốn, năm tuổi nhưng vẫn khiến tay chân Nghiêm Hi cứng đờ, chỉ có thể mở to trừng mắt với Nhục Đoàn Tử bé nhỏ.

Phong Trác Hạo khẽ mỉm cười, kéo một chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống, sau đó đưa tay ra ôm lấy con trai mình, đặt trên chân, lúc này mới nhìn thẳng vào Lãnh Diễm đang tức giận, khẽ mỉm cười: “Lãnh tiên sinh không nhận ra tôi sao? Chúng ta đã từng gặp nhau ở thành phố G!” Nói xong quay đầu lại nhìn Nghiêm Hi, “Cô Nghiêm, chúng ta cũng đã gặp nhau, đúng chứ?!”

Nghiêm Hi sững sờ, thấy ánh mắt hơi nghi ngờ của Lãnh Diễm đang nhìn Phong Trác Hạo mỉm cười, gật đầu: “Vâng, lại gặp nhau rồi.” Ngày hôm qua vừa gặp nhau ở nhà Tiếu Thâm, sao có thể trùng hợp như thế, hôm nay còn gặp sao?

Phong Trác Hạo thỏa mãn gật đầu: “Cho nên chúng ta là bạn bè, ngồi chung với nhau cũng không việc gì đúng không?” Phong Trác Hạo nhìn thoáng qua Nghiêm Hi, rồi lại nhìn Lãnh Diễm vẻ mặt không vui, tâm trạng khá tốt, sao anh lại ham chơi như vậy, thật sự cảm thấy trêu chọc anh bạn trẻ này cũng không tệ.

Nghiêm Hi giật giật mắt, người này đúng là không nể nang mặt mũi gì cả, rõ ràng đã ôm cậu bé ngồi bên cạnh rồi, bây giờ mới hỏi có thể ngồi hay không.

Lãnh Diễm nhếch khóe miệng, cười nhạt: “Nếu như tôi nói không thể, vậy có thể nhờ anh ôm cậu bé rời đi không?”

Nụ cười trên mặt Phong Trác Hạo rất ngây thơ vô tội, liếc mắt nhìn con trai trong ngực, sau đó hai người đồng thanh nói: “Không thể.” Nhục Đoàn Tử nghĩ, sao người này không thích ba nó như vậy? Có thể vì ba đưa nó đến nên người này mới không thích không? Nhưng nó rất bé bỏng đáng yêu mà!

Kết quả là Nhục Đoàn Tử quyết định giải quyết ông chú khó tính trước mặt, quơ quơ móng vuốt múp míp nhỏ bé. Phong Trác Hạo biết rõ ý định của con trai, hết sức thận trọng cọ cọ vào người Lãnh Diễm. Kết quả Nhục Đoàn Tử lập tức biến thành con bạch tuộc, dính chặt lên người Lãnh Diễm không buông, hai tay cùng ôm lấy cánh tay Lãnh Diễm ra sức cọ cọ.

Lãnh Diễm kinh hãi, cố gắng rút tay, nhưng cậu bé nhỏ bé chợt như một lực sĩ đầy sức mạnh cọ cọ chui nhanh vào trong ngực Lãnh Diễm: “Haha, chú à, chú có thích cháu không?”

Dù sao Nghiêm Hi cũng không nhịn được, lập tức bật cười, cậu bé Nhục Đoàn Tử cười ngốc nghếch với Lãnh Diễm cứng đờ người đến ngốc thực sự rất giống nhau.

Phong Trác Hạo rất hài lòng về con trai mình, trong lòng kiêu ngạo, ngoài mặt cũng rất đắc ý.

Lãnh Diễm nhìn thẳng tới, nhưng dù gì anh cũng có mười bảy năm kinh nghiệm trông trẻ, không đến nỗi tay chân vụng về. Nói thật, mười bảy năm trước, khi anh nhìn Nghiêm Hi như vậy cảm thấy khá dễ dàng, đừng nhìn bây giờ Nghiêm Hi gian ác, trước đây khi còn bé cô là một cô công chúa nhỏ xinh đẹp dễ thương.

Lãnh Diễm rất bình tĩnh ôm con trai Phong Trác Hạo, chỉ chốc lát sau trên mặt cũng rất thong thả bình tĩnh, vừa nói chuyện với Nghiêm Hi đồng thời cũng không quên trả lời vấn đề của cậu nhóc trong lồng ngực. Cậu nhóc đùa nghịch đồng hồ trên tay anh một hồi, Lãnh Diễm để mặc cho nó nghịch, mặt điềm tĩnh nói chuyện với Nghiêm Hi, mà ba của đứa bé đang ngồi bên, trực tiếp bỏ qua không nhìn.

Phong Trác Hạo hơi thất vọng, xem ra người đàn ông Lãnh Diễm này thật sự không đơn giản, ngay cả việc chăm sóc trẻ con cũng tốt hơn anh!

Đó là con trai anh! Phong Trác Hạo vừa mới biết Nhục Đoàn Tử chưa được mấy ngày, còn chưa có kinh nghiệm, cho nên đi đâu đều dẫn viên thịt nhỏ này theo. Không ngờ, vốn tưởng rằng anh đã rất lợi hại, kết quả một người ngoài còn lợi hại hơn anh!

Ngược lại Lãnh Diễm không hề hay biết có gì khác thường, sau khi đồ tây được dọn lên, Lãnh Diễm cắt một miếng nhỏ cho cậu nhóc nghịch không chán trong ngực. Nhục Đoàn Tử cũng không nhăn nhó, há mồm thật to nuốt vào, hoàn toàn quên mất nét mặt người ba bên cạnh mình như đang ăn thịt người.

Phong Trác Hạo lạch cạch từng nhát lên đĩa đồ tây, dáng vẻ như muốn biến bò bít tết trở thành thịt người. Nghiêm Hi hơi kinh sợ, chủ động mở miệng nói chuyện với anh: “Sao hôm nay Phong tiên sinh lại ra ngoài vậy?” Nghiêm Hi hỏi một câu, hôm qua vừa mới gặp lần đầu, hơn nữa Phong Trác Hạo còn là người nhà họ Nghiêm, hôm qua Lý Lệ cũng vừa đến nhà họ Nghiêm, thế mà hôm nay cô lặng lẽ ra ngoài ăn cơm bất ngờ gặp phải Phong Trác Hạo. Có phải là hơi…trùng hợp không?

Phong Trác Hạo thu hồi vẻ bực bội trên mặt, nhướn mày kinh ngạc nhìn Nghiêm Hi, cô nhóc này hết sức thông minh!

“Thuận đường!” Phong Trác Hạo nói hai chữ.

Nghiêm Hi cúi mắt, nhìn chằm chằm dao xiên thịt trong tay, Lãnh Diễm đối diện vẫn lạnh lùng bỗng lên tiếng : “Thôi đi, cậu cả nhà họ Nghiêm, chúng tôi cũng không có nhiều thời gian như vậy, anh nói là thuận đường tới, trùng hợp vậy sao? Chúng tôi vừa ngồi xuống đúng lúc anh đi vào? Còn có hơn một lần như thế, khéo vậy? Tôi và Hi Hi vừa trở về thành phố A anh lập tức xuất hiện trước mặt chúng tôi, hơn nữa còn có ý định như vô ý giúp Hi Hi loại trừ cái miệng xấu xa!” Tay Lãnh Diễm không ngừng cắt bò bít tết trong dĩa, Nhục Đoàn Tử trong ngực anh hình như rất thích ăn bò bít tết loại này, hết cách rồi, phần thịt anh cắt đều đút cho cậu nhóc này, mình còn chưa được ăn miếng nào, ngoắc ngoắc trưởng ca tới, mang ra thêm một phần bò bít tết.

Phong Trác Hạo cũng đã đàm phán trên thương trường vài chục năm, có thể dễ dàng bị Lãnh Diễm ngăn chặn khí thế như vậy sao?

Không được, nhưng nghĩ đến ông cụ trong nhà, Phong Trác Hạo hơi nhức đầu,  sao có thể bảo cô nhóc này nhận nhà họ Nghiêm đây?

Thoáng nhìn thấy được Lãnh Diễm, mắt Phong Trác Hạo chợt lóe sáng, có cách rồi!

Cười ha ha, cười hiền lành, nói với Lãnh Diễm : “E rằng Lãnh tiên sinh đã biết nguyên do, đã như vậy, chúng ta cũng nên thẳng thắn nói rõ, ông cụ trong nhà hi vọng cô Nghiêm đến một lần.”

Nghiêm Hi đối diện khẽ ngẩng đầu lên, nhìn hai người đàn ông này, trong mắt lấp lánh, nhưng tâm trạng hình như được giấu rất kĩ, không nhìn ra là đang vui hay buồn. Lãnh Diễm nhìn chằm chằm Nghiêm Hi, sau đó cúi mặt, nhẹ cười, hơi châm chọc, “Phong tiên sinh, sao anh lại nói với tôi những chuyện này, ông cụ nhà anh muốn gặp Hi Hi, không phải tôi. Anh nói với tôi những điều này…có tác dụng gì không?” Lãnh Diễm cố ra vẻ kinh ngạc, nhíu mày, buông dao nĩa trong tay xuống, không ăn nữa, Nhục Đoàn Tử trong ngực cũng ngẩng đầu lên nhìn ba mình đang ở đối diện.

Phong Trác Hạo không chút hoang mang khẽ mỉm cười: “Tôi nghĩ chúng ta đều là người thông minh, không cần phải nói thẳng ra cũng hiểu đúng không?”

Lãnh Diễm nháy nháy mắt, vừa hay nhìn thấy Nghiêm Hi bên kia đang nhìn mình, chuyển mắt sang, vừa nhìn thấy Nghiêm Hi đang do dự, Lãnh Diễm chợt hiểu rõ suy nghĩ của Nghiêm Hi, cô nhóc này muốn đi nhưng không dám.

Thật ra ngay từ lúc anh bảo Lãnh Tiểu Tam đi điều tra quan hệ giữa Nghiêm Tử Hoa và nhà họ Nghiêm cũng đã chắc chắn chín mươi phần trăm. Sau đó Phong Trác Hạo luôn cố ý như vô tình xuất hiện bên cạnh Nghiêm Hi, anh nắm chắc thêm năm phần trăm, còn năm phần trăm còn lại chỉ cần đơn giản bỏ qua không tính.

Bây giờ còn tự mình tìm tới?

Lãnh Diễm nhíu mày, lẳng lặng nhìn Phong Trác Hạo. Hai người đàn ông nhìn thẳng vào mắt nhau khoảng mười giây, xung đột ánh mắt, Nhục Đoàn Tử khịt khịt mũi, hình như có mùi lửa cháy!

Vốn mắt Lãnh Diễm còn hơi lạnh lùng khẽ cong lên, vẻ mặt ngoài cười trong không cười lên tiếng: “Tại sao, năm đó là các người để mất Hi Hi, bây giờ nói Hi Hi là đứa bé nhà các người, muốn tôi để Hi Hi trở về sao? Trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy!”

Phong Trác Hạo lạnh lùng, lần nữa lên tiếng hoàn toàn không còn giọng tùy tiện lúc nãy, giọng nói trở nên trầm thấp vừa cẩn thận vừa chững chạc: “Vậy ý cậu là?”

Lãnh Diễm giơ cằm lên, cười thản nhiên: “Mặc kệ chuyện năm đó là như thế nào, vẫn luôn là do các người không bảo vệ tốt Hi Hi, nói đến cuộc sống đen tối mười bảy năm trước của Hi Hi, là nhà họ Nghiêm các người thiếu cô ấy. Bây giờ trái lại còn muốn Hi Hi đến nhà họ Nghiêm sao? Chuyện này hình như không được hợp tình hợp lý!”

Phong Trác Hạo hơi nheo mắt, một lúc lâu mới nở nụ cười, anh đã hiểu ý tứ Lãnh Diễm, là muốn ông cụ tới đón Hi Hi.

Cười ngẩng đầu lên: “Như thế, rất tốt!” Bọn họ vốn dĩ cũng tính toán như vậy.

Lãnh Diễm hơi giật mình, mà Phong Trác Hạo đã búng ngón tay về một góc khuất nào đó, Lãnh Diễm nhìn sang, một ông cụ đầu tóc trắng bạc với một quản gia đang đứng lên từ phía sau.

Nói thật, Lãnh Diễm yêu cầu là một việc, nhưng thật sự nhìn thấy ông cụ đã đến từ trước, đó là chuyện khác. Nhìn Nghiêm Hi đối diện hình như đang kinh ngạc, trong lòng Lãnh Diễm cảm thấy rất an ủi, xem ra nhà họ Nghiêm vẫn rất xem trọng Hi Hi, cho dù mình không đề cập tới yêu cầu đó, ông cụ nhà họ Nghiêm cũng sẽ tự mình tới đón cháu gái thất lạc nhiều năm của mình. Như vậy, rất tốt!

Phong Trác Hạo đứng dậy đỡ ông cụ, từ từ đến bên chỗ Lãnh Diễm. Lãnh Diễm nhanh chóng đứng dậy chào hỏi: “Ông Nghiêm.” thái độ rất kính cẩn.

Nghiêm Đình chống gậy nhìn người đàn ông cao lớn ưu tú bên cạnh Phong Trác Hạo, gật đầu một cái, rất hài lòng.

Sau đó chuyển tầm mắt, thấy Nghiêm Hi vẫn đang cúi đầu không nói lời nào, biểu hiện trên mặt ông cụ vẫn rất bình tĩnh. Chỗ này là nơi công cộng, không thích hợp để ông làm chuyện kế tiếp, nghiêng đầu nhìn về phía Phong Trác Hạo nói: “A Hạo, dẫn bọn họ đi trước, đây là nơi công cộng.”

Phong Trác Hạo kính cẩn gật đầu, đưa tay ôm con trai trong lòng Lãnh Diễm. Ai ngờ cậu nhóc lắc đầu, tay chân bám lấy người Lãnh Diễm, sửng sốt không muốn rời lồng ngực ấm áp của Lãnh Diễm. Lãnh Diễm bất đắc dĩ cười cười với ông cụ, ý rất rõ ràng: Tôi cũng không nghĩ sẽ như vậy, không phải tôi muốn lừa bán con cháu nhà họ Nghiêm, mà do tôi và con cháu nhà họ Nghiêm rất có duyên.

Không phải là có duyên hay sao? Năm đó Nghiêm Hi cũng chính là dáng vẻ theo đuôi Lãnh Diễm như vậy!

Ông cụ khẽ mỉm cười, không có gì đáng ngại, ông còn hết sức cảm kích người trẻ tuổi này, không có cậu ta hết lòng chăm sóc Hi Hi nhiều năm, đứa nhỏ Hi Hi này…

Đoàn người người trước người sau đến một căn phòng Phong Trác Hạo đã sắp xếp trước, Nghiêm Hi đi sau lưng Lãnh Diễm, dọc đường đi đều im lặng không nói. Lãnh Diễm một tay ôm Nhục Đoàn Tử, một tay nắm tay Nghiêm Hi, dáng vẻ một nhà ba người, lúc vào thang máy còn nghe người khác sợ hãi than: “Đúng là người một nhà xinh đẹp!”

Lãnh Diễm nhìn Nhục Đoàn Tử trong ngực, thật sự rất xinh đẹp, Phong Trác Hạo cũng đẹp trai đến mức khiến người khác tức giận, con trai anh ta sinh ra dĩ nhiên cũng không kém, hơn nữa anh và Nghiêm Hi cũng khá hời hợt. Ừm! Lãnh Diễm rất thỏa mãn, trong đầu đột nhiên xuất hiện hình ảnh con trai của anh với Nghiêm Hi trong nháy mắt cũng có thể giết người, chỉ cần suy nghĩ cũng cảm thấy hãnh diện!



Đã sửa bởi nhuandong lúc 13.10.2014, 22:20.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn socfsk về bài viết trên: Min Ngốc, Mây Nhỏ Prim, lanc3, macynguyen, xá lị
     

Có bài mới 04.05.2014, 17:01
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.03.2013, 23:44
Bài viết: 626
Được thanks: 4251 lần
Điểm: 20.18
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em - Tô Cẩn Nhi - Điểm: 55
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 81: Tập trung ở thành phố A

Sau khi Nghiêm Đình đi vào, Phong Trác Hạo cẩn thận đỡ ông cụ, lại cố ý bảo quản gia ôm Nhục Đoàn Tử ra ngoài đi bộ một vòng. Dù sao đây cũng là chuyện gia đình, có đứa trẻ ở đây cũng không tiện.

Sau khi Nghiêm Đình đi vào, đi thẳng tới trước mặt Nghiêm Hi, thở hơi gấp, có thể nhận ra ông cụ đang rất hồi hộp. Mặc dù đã trải qua nhiều sóng to gió lớn trên thương trường, nhưng bây giờ nhìn thấy cháu gái trước mặt, không thể giữ được bình tĩnh.

“Cháu…” Nghiêm Đình muốn đưa tay xoa đầu cô, giống như đã từng xoa đầu Tử Hoa trước kia. Nghiêm Hi vừa ngẩng đầu, trong mắt còn hơi cảnh giác khiến tay ông đưa ra giữa không trung bỗng dừng lại. Ông cụ đau lòng, trái tim dường như cũng không dễ chịu, giống như trước kia Lãnh Diễm đã nói, người ông ngoại này nên xin lỗi cháu gái mình.

Đâu phải chỉ cần xin lỗi đứa nhỏ, ngay cả con gái số khổ của mình, ông cũng phải xin lỗi.

Thật ra thì Nghiêm Hi vẫn còn khá bối rối đối với chuyện có nên về nhà họ Nghiêm hay không, không biết nên làm gì, đi hay không đi. Nếu cô đi, cô sẽ nhớ tới cảnh ông đuổi mẹ và mình đi năm ấy, dáng vẻ rất ghét bỏ. Nếu cô không đi, dù sao cũng là máu mủ ruột thịt, chuyện này không phải là giả. Năm cô chưa được năm tuổi, mẹ không hề nói đến chuyện ông ngoại. Cho đến một ngày đó, mẹ đột nhiên dẫn cô chạy cả đêm về thành phố A. Lúc trở về hai người vô cùng nhếch nhác khiến Nghiêm Hi cảm thấy khá mới mẻ. Nhưng lúc đó cô cũng không hiểu, tại sao người mẹ thích sạch sẽ như vậy lại không thèm để ý đến hình tượng của mình.

Cho đến khi lớn lên mới biết, tình hình khi đó không cho phép bà chờ ở trong nhà kia thêm một giây phút nào nữa.

Nghiêm Hi đứng lui về phía sau hai bước, sau khi ý thức được mình đã làm gì, cảm thấy hơi buồn phiền. Lãnh Diễm thở dài, bước lên ôm cô, tay khẽ dùng sức, coi như an ủi cô.

Nghiêm Đình cũng không thể làm gì khác: “Cháu gái, nhiều năm như vậy, là ông ngoại không tốt, ông ngoại không thể tìm ra cháu sớm. Nếu tìm sớm, cháu cũng không cần phải chịu khổ nhiều như vậy, đều là ông ngoại không tốt.”

Nghiêm Hi chỉ cảm thấy cổ họng giống như căng ra, rất đau, vô cùng đau, mắt nóng lên, cũng không thể nhìn Nghiêm Đình. Cô khẽ xoay đầu, không muốn nhìn khuôn mặt già nua đã trải qua sương gió, nếu nhìn thêm một giây, cô sợ mình sẽ khóc.

Lãnh Diễm ôm cô, khẽ thở dài nhìn Nghiêm Đình: “Ông cũng đừng tự trách mình, tất cả chuyện này cũng không hẳn là do ông gây ra. Oan có đầu, nợ có chủ, bây giờ Hi Hi không biết đối mặt thế nào mà thôi.” Ánh mắt lúc nãy của cô nhóc này rõ ràng cất giấu thứ gọi là khát vọng. Anh đã nhận ra, Nghiêm Hi khát vọng về với người thân nhất của mình. Cho dù anh nuôi cô từ nhỏ ở nhà họ Lãnh, cho dù anh thấy cô ăn nhờ ở đậu nhưng không hề tự ti, nhưng nuôi gửi vẫn là nuôi gửi, trong lòng cô vẫn luôn có một vết sẹo. Giống như bốn năm trước, Chu Vận Uyển nói đuổi người lập tức đuổi người, không nói lời nào, vô cùng dứt khoát. Khi đó càng làm cho Nghiêm Hi cảm thấy thế giới rất rộng lớn nhưng chưa từng có một mái nhà giành cho cô!

Thật ra thì khi đó cô cũng nhớ tới cô còn có một ông ngoại, nhưng cô quá mạnh mẽ, trong đầu chỉ nghĩ đến hình ảnh mẹ mình bị đuổi đi, khóc lóc rất bi thảm. Bốn năm trước khi không biết rõ nguyên nhân cô đã rất hận nhà họ Nghiêm, suýt chút nữa cô đã liệt nhà họ Nghiêm vào danh sách báo thù. Sau đó chân tướng sự việc dần được mở ra, khi đó cô mới biết chuyện đã xảy ra giữa mẹ và nhà họ Nghiêm.

Nhà họ Nghiêm luôn rất tốt, nhưng Nghiêm Hi vẫn cảm thấy không được. Nếu năm đó lúc mẹ dẫn theo cô đến nơi này, ông cụ có thể hỏi qua nguyên nhân tại sao mà không cần phải cố chấp, mẹ và bản thân cô sẽ không như bây giờ. Mẹ sẽ không phải chết, cô cũng không cần phải gặp những người đó. Trong lòng cô có hận, cũng không phải là hận, chỉ có trách cứ, tại sao người một nhà còn muốn cố chấp!

Nghiêm Hi không biết Nghiêm Đình, cả đời người này trên thương trường chỉ nói một không nói hai, dù có ở nhà cũng là một người đứng đầu trong gia đình. Lần đầu tiên trong cuộc đời ông có người phản đối, còn là con gái mình, phương thức phản kháng còn kiên quyết như thế. Năm đó ông chỉ nói một câu ‘không được’, ngày hôm sau con bé đã chạy theo Lý Thánh Đức, vậy thì sao ông cụ có thể hài lòng.

Rốt cuộc đợi mấy năm con gái ông cũng chủ động trở lại, cũng thấy được con gái vô cùng nhếch nhác. Nhưng cho dù rất khó khăn, có chết con bé cũng vẫn cứng rắn không nói ‘Ba, con sai rồi’. Chẳng qua ông cụ chỉ muốn con gái nói một câu làm dịu, kết quả con gái không nói hai lời, ôm cháu gái ngoại rời đi. Sau khi con gái đi, ông càng nhớ thương trong lòng. Quản gia thấy ông ngày đêm lo lắng đã nói: “Cô ấy bướng bỉnh tất cả là do người, người nói xem người nhất định phải bướng bỉnh vậy sao? Tiểu thư đã đi rồi, tôi thấy tiểu thư rất nhếch nhác, có lẽ sống không tốt, chắc chắn là cô ấy đã biết sai, nếu không cũng không quay về.”

Nghiêm Đình vừa nghĩ, thôi, con cái chính là cái nghiệt của mình, kết quả sáng ngày hôm sau cho người đến thành phố G điều tra tung tích con gái. Không ngờ rằng kết quả điều tra nằm ngoài dự liệu, con gái chết, không thấy cháu gái đâu, Nghiêm Đình vừa nghe lập tức ngã quỵ, nằm trên giường hơn nửa tháng mới tỉnh lại. Sau khi ông tỉnh lại chuyện cần phải làm đầu tiên là điều tra kỹ.

Ông cụ cũng nằm trên giường một năm, cuối cùng điều tra được, nhưng con gái và cháu gái đã không còn ở đây. Từ đó về sau, ông cụ bắt đầu giảm bớt hoạt động, tất cả chuyện tình trong công ty giao hết cho con trai, bản thân không quan tâm đến chuyện gì, cả ngày sống trong biệt thự nhà họ Nghiêm không hề bước chân ra khỏi cửa.

Phong Trác Hạo ngắt quãng kể chuyện năm đó của ông cụ, mấy người ngồi trên ghế salon yên lặng lắng nghe. Lãnh Diễm ôm Nghiêm Hi, sức trên tay thật lớn, dường như cảm thấy cả người cô run rẩy, lặng lẽ tiếp theo sức mạnh cho cô, dùng cách của anh nói cho cô biết, cô còn có anh, không cần phải sợ.

Phong Trác Hạo tiếp tục: “Thật ra thì sức khỏe ông cụ rất kém…”

Nghiêm Hi lên tiếng ngắt lời: “Dừng lại thôi.” Giọng rất nhàn nhạt, giống như không hề có chút tình cảm nào: “Tôi biết rõ người già sẽ xuất hiện rất nhiều vấn đề, tôi thừa nhận thật sự tôi đã biết sự tồn tại của nhà họ Nghiêm từ lâu. Về phần tại sao không trở về sớm…” Nghiêm Hi cũng không trả lời vấn đề này, ngược lại nhảy cóc bỏ qua, tiếp tục vấn đề tiếp theo.

Chậm rãi thở dài: “Ở thành phố G bốn năm, mặc dù khổ cực nhưng cũng rất chân thật, chưa từng trải qua kiểm chứng, nhưng từng giờ từng phút tôi có thể cảm nhận được mẹ đang sống, tôi hết sức vui vẻ.”

Bốn năm này mặc dù cô chọn rời đi một năm, nhưng là bản thân cô tự tay kiếm tiền học phí và phí sinh hoạt, cô chưa bao giờ yên tâm như thế. Bởi vì đó là tiền mình kiếm được, sẽ không có ai nửa đường chạy đến cướp đi. Cảm giác nắm giữ trong lòng bàn tay thật sự rất tốt, bàn tay mình nắm giữ cuộc sống của mình, rốt cuộc không cần phải nhìn sắc mặt người khác để sống.

Nghiêm Đình nghe, cũng không nhịn được suy nghĩ miên man. Cháu gái ông nói những lời này, ông cũng có thể nhận ra, từ tận đáy lòng Nghiêm Hi vẫn luôn có cảm giác mơ hồ, giống như cây bèo nước trôi nổi, không có một nơi cho cô đáp xuống.

Cô, vẫn luôn thiếu hụt cảm giác an toàn.

Lãnh Diễm cũng khá kinh ngạc, vốn cho rằng mấy năm này cô dần trở nên hoạt bát, ai biết tận sâu trong đáy lòng cô vẫn tồn tại cảm giác mơ hồ đó. Đau lòng, anh chỉ cảm thấy trái tim anh đang đau vì Nghiêm Hi, đứa nhỏ Nghiêm Hi này làm cho người ta quá đau lòng.

Nghiêm Đình cũng không nhịn được nữa: “Cháu gái, về nhà đi, hãy để ông ngoại chăm sóc cháu thật tốt. Những năm này thiếu vắng cháu, cháu là cháu gái nhà họ Nghiêm ta, cháu nên trải qua cuộc sống không buồn không lo. Đều là do ông ngoại thiếu cháu.” Cháu gái nhà họ Nghiêm, người đó lại không  được nuôi như hoàng đế từ nhỏ, mà bị đối xử không chu đáo. Nghĩ tới cảnh Nghiêm Hi phải chịu khổ, ông cũng cảm thấy đau lòng. Cháu gái nhà họ Nghiêm sao có thể chịu khổ như thế.

Nghiêm Hi không chớp mắt, che giấu sương mù trong mắt, cũng không cho phép thứ này chảy xuống.  Đây chính là sự kiêu ngạo của cô, nghe lời Nghiêm Đình nói, cô chỉ cảm thấy mắt ấm áp đang muốn trào ra. Nghiêm Hi hơi ngước đầu, ngăn trở không cho nước mắt bên trong chảy xuống.

Thật lâu sau, trong mắt thoáng khô, Nghiêm Hi mới nhẹ nhàng lắc đầu: “Không, tôi còn có chuyện phải làm.”
DIEN-DANLQĐ
Nghiêm Đình nghe thế, liếc mắt nhìn Phong Trác Hạo đang ngồi bên cạnh mình, nhớ lại Phong Trác Hạo đã từng nói Nghiêm Hi có kế hoạch của riêng mình. Hai mắt Nghiêm Đình chợt sáng lên, hỏi tiếp: “Có phải bốn năm trước cháu đã gửi thư cho ta, bảo ta thả Lý Thánh Đức ra có phải không?”

Nghiêm Hi giật giật hai mắt, cảm giác đỉnh đầu mình cũng giật, ánh mắt Lãnh Diễm như tia cực tím gắn chặt trên người mình, cắn răng, gật đầu nói: “Là cháu, cháu đã muốn làm chuyện này từ rất lâu rồi, tạm thời vẫn không thể nói là quen biết ông. Hơn nữa, cháu cũng không muốn…”

Nghiêm Đình nghe nửa đoạn trước còn có nét mặt ‘hóa ra là như vậy’, lúc nghe cô nói đến không muốn, hai mắt bỗng mở to. Lãnh Diễm dường như đã biết lòng Nghiêm Hi, có lẽ không lựa chọn ở gần nhau, tóm lại vẫn là cô dâu nhỏ của mình. Dù sao đây cũng là nhận người thân, cũng không phải là người thứ ba tìm đến cửa, anh cũng không cần lo lắng quá mức.

Phong Trác Hạo nhìn dáng vẻ ông cụ không phản ứng kịp, cúi đầu ho khan, thay ông cụ hỏi: “Tại sao? Sao cháu không muốn đến nhà họ Nghiêm?”

Nghiêm Hi mím môi thật chặt, sợ mình không có quyết tâm nói những lời không thích hợp, nhìn ông cụ như vậy, cô chợt cảm thấy lo lắng, chẳng lẽ cái này chính là cảm giác huyết thống?

Rất lâu rồi chưa được trải qua cảm giác này, thật sự rất kỳ diệu!

Nháy mắt mấy cái, Nghiêm Hi bình tĩnh lại, mặt đối mặt với ánh mắt chuyên chú của Phong Trác Hạo và ông cụ, gật đầu nói: “Không sai, bây giờ cháu không muốn thừa nhận. Cho dù trong lòng cháu đã biết ông là ông ngoại của cháu, dù biết rõ chuyện năm đó không liên quan đến ông, nhưng cháu không thể quên được vẻ mặt vô tình của ông năm đó. Cho cháu một thời gian, cháu cũng cần phải suy nghĩ, nếu không cháu sợ đến lúc cháu đến nhà họ Nghiêm cũng không thể nào quên được.”

Nghiêm Hi nói xong, Nghiêm Đình đã hiểu, giống như đang lẩm bẩm cho chính mình: “Sao cháu có thể tha thứ cho ta, ngay cả ta cũng suy nghĩ không muốn tha thứ cho bản thân mình. Chuyện này…phải, cần phải vậy.”

Dáng vẻ này của Nghiêm Đình khiến trái tim càng thêm thương xót. Cô không hiểu, tại sao cô gặp ông cụ sẽ nhớ tới vẻ mặt vô tình của ông năm đó, thấy ông cô sẽ nhớ tới cái chết oan uổng của mẹ.

Thật ra cô rất muốn được nhào vào lòng ông ngay lập tức, nhưng từ tận đáy lòng vẫn có thứ gì đó níu lấy không buông, lơ lửng giữa không trung, vô cùng bế tắc, không biết nên làm thế nào.

Sau khi Nghiêm Đình dẫn Phong Trác Hạo đi, Nghiêm Hi như đứa bé oan ức nằm trong lòng Lãnh Diễm khóc lớn, cuối cùng hai mắt đỏ hồng như mắt thỏ. Lãnh Diễm đau lòng cũng không biết phải làm thế nào, rõ ràng cô muốn nhận ông ngoại nhưng trong lòng vẫn bướng bỉnh như vậy?

“Thật ra thì ông ngoại em rất đáng thương, già như vậy còn không ngừng tự trách bản thân về chuyện con gái mình.”

Nghiêm Hi yên lặng nằm trong lòng anh, sao cô không biết ông cụ khổ sở, nhưng chính cô cũng không chịu nổi:  “Cho em thời gian thêm hai ngày nữa.”

Lãnh Diễm dịu dàng cúi đầu hôn cô: “Bao lâu? Hai ngày nữa là đại thọ tám mươi tuổi của ông cụ, đời người chỉ có một lần.” Ý kia rất rõ ràng, bảo Nghiêm Hi xuất hiện trong ngày đại thọ của ông cụ, hơn nữa còn gọi một tiếng ông ngoại, đây là lúc Lãnh Diễm tiễn người, Phong Trác Hạo lặng lẽ nói cho anh biết. Vốn dĩ anh sẽ không nhúng tay vào chuyện nhà bọn họ, nhưng sau khi về thấy cô vợ nhỏ khóc thê thảm như vậy, rõ ràng là bởi vì cô không nhận ông ngoại nên mới tự trách.

Lãnh Diễm không thể làm gì khác hơn là nói chuyện với Phong Trác Hạo.

Nghiêm Hi vốn đang nhắm mắt, từ từ mở mắt ra, thật lâu mới có tiếng nói: “Ừm!”

Bên kia Phong Trác Hạo đỡ ông cụ lên xe, quản gia cũng ôm cậu chủ nhỏ trở lại. Trên xe hai tay Nghiêm Đình còn hơi cứng ngắc, lúc nãy thái độ của Nghiêm Hi đối với ông khiến lòng ông cảm thấy khá lo lắng. Ông đã lăn lộn trên chốn thương trường hơn nửa đời người, già rồi vẫn còn có chuyện khiến ông phải hoảng sợ. Nói chung là thật sự đã già, cho nên mới càng để ý đến con cháu mình.

Phong Trác Hạo ôm con trai lên ngồi bên ghế lái phụ, mình thì ngồi ở phía sau. Anh không yên tâm, mở miệng an ủi: “Ba, không cần quá lo lắng, lúc nãy thái độ của Hi Hi đã cho thấy trong lòng con bé đã nhận ba từ lâu. Nhưng bởi vì chúng ta tới chậm, cho nên khó tránh khỏi có ác cảm trong lòng. Chỉ cần cho con bé thêm chút thời gian, con tin rằng con bé sẽ mở lòng, ba cũng không cần phải buồn rầu nữa.”

Nghiêm Đình gật đầu, chợt nhớ tới một chuyện: “Đúng rồi, trước kia ta để con trên danh nghĩa tên Tử Hoa, trên danh nghĩa con là con nuôi Tử Hoa. Mặc dù  con nhiều hơn Hi Hi gần mười tuổi, nhưng trên danh nghĩa vẫn là anh trai của con bé. Về sau chúng ta phải thay đổi cho đúng, nếu không đến lúc con bé vào nhà cũng sẽ nhầm lẫn.”

Đổi kiểu gọi ông ngoại? Phong Trác Hạo nhíu mày, gọi như vậy anh có cảm giác giống như mình trở thành người có cấp bậc của Nhục Đoàn Tử. Cũng đã hơn ba mươi tuổi, từ nhỏ anh đã đi theo ông cụ, xem ông như cha mình. Mặc dù trên danh nghĩa anh là con nuôi của Nghiêm Tử Hoa, nhưng hai người vẫn coi nhau như cha con. Bây giờ…

Nghĩ đến lúc nãy khi ông cụ đối mặt với Nghiêm Hi trở nên rất kích động, Phong Trác Hạo thở dài. Anh sợ, ngộ nhỡ Nghiêm Hi không trở lại, có phải ông cụ cũng sẽ ngã xuống hay không?

Không dám có ý kiến, không thể làm gì khác là gật đầu, hơi miễn cưỡng gọi “Ông ngoại!” Giọng nói khác cứng ngắc. Anh quyết định từ nay về sau nên ít gọi hai từ ‘ông ngoại’ này, thực sự quá kỳ cục. Lúc trước thậm chí anh còn gọi ông cụ là ba, bây giờ mới đổi, có phải là đã muộn hay không?

Nhục Đoàn Tử trước mặt nghe anh gọi vậy, quay đầu nhìn lại không hiểu: “Ông Phong, tại sao ông gọi ông nội là ông ngoại, vậy không phải ông cùng vai vế với con sao?” Đây không phải là kém vai vế sao?

Phong Trác Hạo vừa nghĩ tới lại nhíu chân mày, quay đầu lại thương lượng với ông cụ: “Người xem, ngay cả đứa nhỏ cũng quen miệng rồi, đổi nữa sẽ thành loạn. Về sau con gọi người là ông cụ, Đoàn Tử tiếp tục gọi là ông nội, coi Hi Hi là em gái, người thấy được không?”

Ông cụ không vui: “Đây không phải là kém vai vế rồi! Về sau con gọi ta là ông ngoại.”

Phong Trác Hạo bất đắc dĩ, nhưng cũng hết cách rồi. Anh đã chống lại kiểu xưng hô này nhiều năm, rốt cuộc vẫn thất bại.

**



Đã sửa bởi nhuandong lúc 13.10.2014, 22:22.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn socfsk về bài viết trên: Min Ngốc, Mây Nhỏ Prim, lanc3, macynguyen, xá lị
     
Có bài mới 04.05.2014, 17:06
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 10.03.2013, 23:44
Bài viết: 626
Được thanks: 4251 lần
Điểm: 20.18
Có bài mới Re: [Hiện đại] Bà xã, ngoan ngoãn để anh sủng em - Tô Cẩn Nhi - Điểm: 25
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 81 (2)

Lý Lệ gọi điện thoại về cho nhà họ Chu, nói rõ tình hình nơi này. Ông Chu vừa nghe thấy, bọn người Lãnh Diễm đều ở trong vòng thái tử?

Lúc này đúng là xong rồi, ông Chu chợt nhớ tới chuyện đã từng đắc tội với Lãnh Diễm, mồ hôi lạnh toát đầy sau gáy, cúp điện thoại vẫn còn suy nghĩ, rốt cuộc nên làm gì? Lãnh Diễm chính là kẻ có quyền lực ở thành phố A, mặc dù ở bên kia Chu Khải và Lý Lệ đã có Lý Thánh Đức làm quan là chỗ dựa, nhưng chức quan của Lý Thánh Đức cũng không ngăn được Lãnh Diễm. Với tài lực của Lãnh Diễm, chỉ cần tùy ý động tay động chân cũng có thể đè chết hai người trẻ tuổi.

Suy nghĩ đi suy nghĩ lại, ông Chu quyết định tự mình đến thành phố A một lần. Ông ta quyết định rất vội vàng, một đêm không ngủ ngon, sáng hôm sau rời giường lập tức bảo người thu dọn đồ đạc chuẩn bị xuất phát.

Bà Chu không biết tình hình thế nào, mặt oán giận: “Sáng sớm cũng không yên ổn, làm cái gì vậy?” Bà bị đánh thức lúc người giúp việc đi vào thu dọn hành lý. Tối hôm qua đi ngủ muộn, hơn nữa tuổi cũng đã cao, đặc biệt coi trọng đến nhan sắc. Vốn dĩ mỗi ngày đều phải ngủ đến hơn chín giờ, kết quả liếc mắt nhìn lên đầu giường, mới sáu giờ rưỡi, người này lại có tật xấu gì!

“Còn có để cho người ta ngủ hay không, cút ra ngoài cho ta!”

Người giúp việc bị tính khí bà chủ dọa chạy, không dám đắc tội, chỉ có thể chạy xuống dưới lầu xin phép ông chủ. Ông Chu vốn đang nóng lòng như lửa đốt, ông nghĩ có thể sớm một phút là có thể tránh được phiền toái một phút. Ai ngờ rằng vợ mình ăn sung mặc sướng lại đuổi người giúp việc ra ngoài, mặt đã bừng bừng lửa giận.

Lên tầng hai, đá văng cửa phòng ngủ ra, rống lên với người phụ nữ vẫn đang còn ngủ trên giường: “Còn ngủ nữa, nhà chúng ta sắp rơi vào đại họa rồi, bà còn có thể ngủ được? Chết thế nào cũng không biết!” Nói xong cũng tự mình thu dọn đồ đạc, tiếng động khá lớn, chủ yếu là máy tính, điện thoại di động, vài bộ quần áo để thay, những thứ khác để đến lúc đến bên kia rồi mua cũng được. Bây giờ thời gian không chờ ai cả.

Bà Chu bị tiếng đá cửa dọa sợ đến chết, nào có thể ngủ được nữa, nghe thấy lời chồng nói cũng rất hoảng sợ, vội vàng ngồi dậy, vuốt vuốt tóc hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì? Nhà chúng ta lớn hơn tai họa trước mắt, là ai muốn đối phó với nhà chúng ta?” Nhà họ Chu ở thành phố G là ông lớn, ai dám đối phó với nhà bọn họ?

Ông Chu thoáng nhìn qua vợ mình, trong lòng càng buồn bực hơn, chỉa tay về phía bà, cứng rắn nói: “Bà đó bà đó, lòng dạ đàn bà! Sao bà nghĩ không ai ở thành phố G có thể đối phó với nhà chúng ta? Kể từ sau khi xảy ra khủng hoảng kinh tế với nhà họ Chu chúng ta bà không biết gì sao? Còn nghĩ rằng nhà họ Chu chúng ta vẫn bền vững chắc chắn như trước đây sao. Huống chi sau này khi ta tiếp nhận nền tảng bền vững chắc chắn lại là bùn lầy, không chịu nổi một chiêu!”

Nói xong trên mặt ông Chu còn vô cùng giận dữ chạy thẳng tới sân bay.

Vốn dĩ ông ta có thể lái xe đến, nhưng bây giờ thời gian không nhiều lắm, có thể tiết kiệm phút nào hay phút đó.

Lúc nãy ông Chu đá cửa khá lớn, không chỉ đánh thức bà Chu mà còn đánh thức cả Chu Kỳ ở phòng bên cạnh. Không biết có chuyện gì xảy ra nhưng tính khí tiểu thư cô ta khá lớn, rống to: “Ai vậy, đáng ghét vậy.” Lúc đó ông Chu đã lái xe ra khỏi nhà.

Người làm bên ngoài vội vã chạy tới giải thích: “Ông chủ và bà chủ cãi nhau, trong lúc tức giận ông chủ đã đạp cửa.”

Nói đến đó Chu Kỳ cảm thấy rất kinh ngạc, sao có thể như vậy, ba luôn luôn nghe theo lời mẹ tự nhiên nổi dậy sao?

Chu Kỳ cảm thấy khá hưng phấn, vội vàng xuống giường chạy đến phòng đối diện, cô ta phải hỏi mẹ thật kỹ, mẹ và ba làm sao?

Kết quả là sau khi chạy tới, cửa phòng ngủ đang trong tình trạng thê thảm khiến Chu Kỳ sững sờ. Sao có thể tức giận đến mức này, chuyện rất nghiêm trọng sao?

Đi vào thấy bà Chu ngồi ngơ ngác ở trên giường, rất dễ nhận ra là mới tỉnh dậy, tóc tai còn chưa chỉnh lại, hơi rối loạn.

Chu Kỳ đi lên ôm bà Chu: “Mẹ, mẹ và ba sao vậy, sao sáng sớm đã làm rùm beng lên rồi?”

Hai mắt bà Chu đăm đăm, trong đầu vẫn nghĩ đến những lời chồng bà nói trước khi rời đi: “Nhà ta sắp gặp phải tai họa thê thảm.” Bà Chu chợt sợ hãi: “Vậy phải làm sao bây giờ?” Cảm nhận được nhiệt độ con gái bên cạnh, bây giờ Chu Khải không có ở bên cạnh mình, người duy nhất bà có thể tin tưởng chỉ còn lại cô con gái này.

Vội vàng kéo tay Chu Kỳ: “Kỳ Kỳ, con nhanh chóng về thu dọn hành lý, mua vé máy bay chuyến đến thành phố A trong thời gian sớm nhất. Phải nhanh lên, không biết anh trai và chị dâu con đắc tội với ai ở thành phố A, nhà chúng ta cũng sắp gặp phải khó khăn rồi.”

Chu Kỳ vừa nghe thấy bỗng sửng sốt. Cái gì? Tai họa đến nơi? Còn là do anh trai và chị dâu gây ra ở thành phố A? Lúc này cô ta mới thấy nghiêm trọng, vừa an ủi mẹ vừa nói: “Mẹ, mẹ đừng nóng vội, lát nữa con đến thành phố A sẽ hỏi chuyện rõ ràng rồi gọi điện thoại về cho mẹ. Mẹ đừng lo lắng!”

Bà Chu gật đầu lia lịa, mắt không ngừng nhìn lên bầu trời, nhà họ Chu sắp không xong rồi sao? Sao lúc còn trẻ đi xem bói người ta nói bà có số làm phu nhân nhà quan?

Không thể nào, nhà họ Chu sẽ không suy sụp, cho dù nhà họ Chu sụp đổ…cho dù sụp đổ? Bà không nên nói, bà đã xem bói rồi, cả đời này bà có thể làm phu nhân nhà quan, có thể hưởng phúc cả đời.

Ông Chu và Chu Kỳ người trước người sau đến thành phố A, ông Chu vừa đến cũng biết Chu Khải và Lý Lệ ngủ ở khách sạn, cho nên cũng không dừng lại trực tiếp gọi xe đến khách sạn. Nhưng Chu Kỳ cục cằn liều lĩnh, cô ta chỉ cố thu dọn đồ đạc đến thành phố A, hơn nữa mẹ còn khóc lóc bên tai không ngừng, bây giờ lỗ tai còn ong ong.

Sau khi ra khỏi sân bay cô ta khá bối rối. Đây là đâu, không đâu là đông tây nam bắc. Buổi sáng cũng không ngủ ngon, cộng thêm bị bà Chu lải nhải bên tai, bây giờ Chu Kỳ cũng không phân rõ bên nào trái bên nào phải.

Hai tay trống không ra khỏi sân bay, ánh mắt mờ mịt luống cuống. Hành khách bên cạnh đã xuống máy bay, bên người túi lớn túi nhỏ. Chu Kỳ chợt nhận ra một vấn đề, hành lý cô ta đâu?


Đã sửa bởi nhuandong lúc 13.10.2014, 22:22.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn socfsk về bài viết trên: Min Ngốc, Mây Nhỏ Prim, lanc3, macynguyen, xá lị
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 233 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: alexamai26, Google Adsense [Bot], hanhhuynh, Hà Bấn Quái Thú, LuongHang1201, m0n.prim, mjschjckkut3, mê ngôn tình, ngocquynh1997, Nguyên-NTH, Nhungochoang, Nhungtran303, Thu224422, xiaolie và 457 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 365 điểm để mua Thiên thần xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.