Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 125 bài ] 

Tỳ nữ vương phi - Lữ Nhan

 
Có bài mới 22.03.2014, 00:20
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.06.2012, 16:41
Bài viết: 924
Được thanks: 5399 lần
Điểm: 26.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tỳ Nữ Vương Phi - Lữ Nhan - Điểm: 86
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Comay: uh, bạn còn thương ấy dài dài đó =))))

++++++++++++++++

Chương 80: Thôn Ngũ Liên .

Attachment:

...8ba6f62e6b63e58f.jpg [ 36.23 KiB | Đã xem 17686 lần ]


“Các người muốn tiền, ta liền đưa cho các ngươi.” Tuy của mặc một thân nam trang, dùng mảnh vải buộc tóc ra phía sau, những sợi tóc đen dài được xõa xuống. Tuy đã gần bốn mươi tuổi, nhưng chỉ cần lau vết bụi bám dính trên mặt, sẽ lộ ra làn da mịn màn.

“Đại Tráng, ngươi nhìn xem đây là vị phu nhân nhà nào chạy lạc đến đây vậy?” Những nam nhân bao quanh nữ nhân liền cười rộ lên, bị đám nam nhân dùng ánh mắt thô bỉ nhìn thân thể yểu điệu của nam nhân, tóc rối bù, cổ y phục bị kéo mở một mảng lớn, lộ ra chiếc cổ trắng nõn, khác so với phụ nữ trong thôn. Quả thực y như một tiểu cô nương từ trên trời rơi xuống.

“Chắc chắn là đúng rồi, ngươi xem cánh tay này trắng giống như đậu hủ, không giống như lão bà nhà ta, bàn tay rất thô, còn thô hơn cả lão đây.” Đại Tráng là một gã thô lỗ, có thân hình to lớn, da ngâm đen, ánh mắt bất chính cùng dáng vẻ lưu manh, tiếng cười hắc hắc nghe rất dâm đãng, vây quanh người nữ tữ đi tới, nhìn nụ cười càng thêm khinh miệt, “Phu nhân à, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn đi theo hầu hạ chúng ta thoải mái, đảm bảo ngươi sẽ được bình an vô sự. Dưới thời buổi loạn lạc này, mạng sống mới là quan trọng, nếu không cẩn thận bị đám binh lính bắt giữ, ngươi sẽ thảm đó!”

Trong lúc Đại Tráng nói chuyện, bàn tay dâm dê cầm lấy bộ ngực nữ tử, cười ha ha, “Vừa mềm vừa co dãn, giống như bột nhão, lão tử hôm nay quả là có phúc phần!”

“Đại Tráng, con mẹ ngươi mau nhanh lên đi, chúng ta còn đang chờ đây.” Đại Tráng rõ ràng là người đứng đầu nhóm cường đạo, hắn chưa có động thủ, nên mười mấy nam nhân khác chỉ có thể ở một bên giục, mắt đỏ rực cả lên.

Nữ tử giận đỏ mặt, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm bọn thổ phỉ không bằng cầm thú kia. Đáng tiếc hiện nay Hách Liên Quốc đang rối loạn, cuộc chiến thất bại, ban ngày ban mặt đám thổ phỉ không ngừng hoành hành, cướp tiền của người đi đường, nhưng sự thật bọn họ vốn không phải thổ phỉ. Trước kia chỉ là thôn dân bình thường, do nhân phẩm kém, thường ngày hết ăn lại nằm, trộm cắp, ham tài háo sắc. Thường ngày tuy chỉ ức hiếp hương dân, nhưng không dám làm quá sợ dân chúng phẫn nộ.

Nhưng sau khi Hác Liên Quốc cùng Vương Triều khai chiến, lúc đầu nội ứng ngoại hợp nên trận chiến cung biến Vương Triều Tố Nguyên có chút tốt đẹp. Sau đó cuộc chiến kết thúc, Hách Liên Quốc liên tiếp chuốt lấy thất bại phải lui binh, bỏ cả thành trì, chuyện diệt quốc chỉ là vấn đề sớm hay muộn thôi. Hách Liên Quốc hiện nay rất rối loạn, thổ phỉ hoành hành, những thổ phỉ thường cướp ở những dãy núi nối liền Hách Liên Quốc đến biên quan Yến Quốc, đường lớn sớm bị phong tỏa, nên muốn tị nạn sang Yến Quốc, mọi người phải đi theo đường núi.

Đám thổ phỉ này không dám đụng vào người quan chức, chỉ cầm đao để hù dọa người đi đường, nhưng hôm nay bọn họ chẳng những lục soát bạc, còn muốn hưởng khoái lạc với nữ nhân trước mặt.

Lạc Ngưng tự biết không còn đường trốn, ra sức nắm chặt Ngân trâm trong tay, tay nắm chặt đỉnh châm giơ ra mũi châm bén nhọn, nhìn đám thổ phí bước từng bước một đến gần. Lạc Ngưng giơ trâm lên để tự vẫn, còn tốt hơn để bọn họ phá hủy trong sạch của nàng, nhưng khi ánh mắt nhìn về chiếc bình đựng tro cốt của Hách Liên Vương Phi trong bụi cỏ. Lạc Ngưng cắn chặt khóe môi, nàng không thể chết, nàng đã hứa với chủ tử phải đem tro cốt chủ tử chôn cùng Hạ tướng quân, khi sống đã không gần nhau, chết phải được chôn chung một mộ.

Hô lên một chút, cổ áo nam trang bị lực lớn xé rách, thổ phỉ chung quanh càng thêm hưng phấn cười lớn. Lạc Ngưng lạnh lùng nhìn tên thổ phỉ di chuyển bàn tay bẩn thỉu trên người nàng, trâm cài chợt giơ lên đâm vào cổ Đại Tráng, nhưng vốn vóc người cao lớn, Đại Tráng cũng đã né kịp, mặc dù trên cổ có vệt máu, nhưng chẳng thương tổn trí mạng.

“Ả tiện nhân này đúng là không biết tốt xấu mà!” Đại Tráng giơ tay sờ một cái, lòng bàn tay đều là máu tươi, không chịu nổi thét lên một tiếng, tán vào mặt Lạc Ngưng một cái bốp, trong nháy mắt mặt đã bị đánh sưng phồng lên, in rõ hình năm ngón tay, khóe miệng cũng bị rách ra một chút.

“Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt! Giữ chặt cho ta!” Đại Tráng hét to với mười mấy tên thổ phỉ đằng sau, giữ chặt cánh tay Lạc Ngưng khiến toàn thân ngã xuống trên cỏ, y phục liền bị xé rách.

Nước mắt từ trong hốc mắt chảy xuống, Lạc Ngưng cắn nát khóe môi, nhưng vì hoàn thành nguyện vọng Hách Liên Vương Phi, vẫn không thể đi tìm cái chết. Nhưng vào lúc, tên Đại Trán vốn muốn áp lên trên người Lạc Ngưng, đột nhiên hét thảm ỉ ôi, cả người bị dính một chưởng mạnh làm té ngã xuống trên mặt đất, miệng phun ra ngụm máu tươi.

“Tên nào hả?” Các thổ phỉ khác sợ hãi nhanh chóng quay đầu, thấy cách đó không xa trên đường có một chiếc xe ngựa đang dừng lại, ngồi trên xe ngựa chính là một thiếu niên tuấn tú, mắt hí xinh đẹp, chân mày nhướng lại, gương mặt lạnh lùng cùng thái độ khinh thường, người đó chính là Lăng Thanh.

Mười mấy tên thổ phỉ nhìn về phía Lăng Thanh, y phục màu lam dài, bên cạnh còn mang theo trường kiếm, y như cá hiệp sĩ giang hồ. Hơn nữa cho dù người đi đường có là đại phú đại quý cũng mang thần thái mệt mỏi, nào có giống Lăng Thanh, gọn gàn sạch sẻ khoan thai như vậy, mười mấy tên thổ phỉ đương nhiên không dám hành động thiếu suy nghĩ.

“Các ngươi là đồ cặn bã, hôm nay ta sẽ giết chết hết các ngươi, xem như đã làm được việc thiện, đòi lại công đạo cho những người bị các ngươi hại!” Lăng Thanh hừ lạnh một tiếng, bóng dáng từ trên xe ngựa đột nhiên lao đến, trường kiếm vẫn còn ở trên xe ngựa, dùng kiếm giết chúng sẽ làm bẩn bảo kiếm của hắn!

Tiếng thét thảm thiết đã không có, hơn mười cái đầu của thổ phỉ bị một mảnh vải quấn quanh lại, một tiếng cổ bị vặn gãy vang lên, không rơi một giọt máu, thật gọn gàng sạch sẽ.

“Đa tạ vị công tử này.”Lạc Ngưng lau đi vết máu ở khóe miệng, mặc kệ y phục trên người bị rách, chạy nhanh đến bình đựng tro cốt dùng mảnh vải màu xám bao chặt lấy rồi ôm vào lòng, mới vừa ngẩng đầu lên, kinh ngạc sửng sốt, trong mắt tràn đầy vẻ khiếp sợ, “Mộc Mộc?”

“Lạc cô cô.” Lâu Hướng Vãn nghe được giọng Lạc Ngưng liền xuống xe ngựa, nhìn cái bình trong tay Lạc Ngưng liền hiểu, “Lạc cô cô, người muốn đi đâu, ta đưa người đi đến đó.”

“Mộc Mộc, ngươi?” Lạc Ngưng bỗng nhiên nở nụ cười, im lặng không biết nên nói gì, chỉ gật gật đầu. Lúc đầu Dịch Quân Hàn còn ngồi ở trong xe ngựa nhưng giờ đã bị đẩy ra chỗ đánh xe, để cho Lạc Ngưng cùng Lâu Hướng Vãn ngồi ở trong xe ngựa.

Im lặng nhìn nhau, vốn trước kia hai người rất thân thiết, nhưng hiện giờ Lạc Ngưng chỉ còn cảm thấy áy náy thôi. Lâu Hướng Vãn không biết nói gì, lấy ra gói y phục của mình đưa tới,”Lạc cô cô, người thay y phục đi, có phải người muốn đưa Vương phi trở về không?”

“Đúng vậy, đây là tâm nguyện cuối cùng của vương phi, muốn cùng Hạ tướng quân táng chung một nơi, nhưng Hạ tướng quân là hộ quốc đại tướng quân Hách Liên Quốc, đáng tiếc hoàng thượng nghe lời bọn tiểu nhân, phán Hạ tướng quân thông đồng với địch, mang tội danh bán nước. Sau đó thi thể Hạ tướng quân được họ hàng len lén đem chôn ở ngọn núi này, nơi cách rất gần biên quan.” Lạc Ngưng thay y phục sạch sẻ, tóc cũng dùng trâm cài lên, thoáng nhìn Lâu Hướng Vãn, mặt hiện lên vẻ áy náy,”Mộc mộc, ngươi đừng trách vương phi, người cũng chỉ là bất đắc dĩ thôi.”

“Ta biết, Lạc cô cô, người lau mặt đi.” Lâu Hướng Vãn đem một ly nước trà đổ xuống khăn, đưa cho Lạc Ngưng, người đã chết rồi, có nói gì cũng vô nghĩa.

Dường như Lạc Ngưng cũng có một tâm nguyện. Từ từ kể lại chuyện tiểu công chúa Hách Liên Quốc gặp gỡ Hạ tướng quân rồi yêu mến nhau. Chỉ tiếc rằng một người phải đi hòa thân lấy chồng ở Vương Triều Tố Nguyên, một người bị hoàng thượng chém đầu trước công chúng, liên lụy cửu tộc. Nhưng hôm nay, Hách Liên Quốc sắp lưu vong, đây chính là nguyện vọng báo thù của Hách Liên Vương phi với vương triều mục nát này.

Dưới hoàng hôn, xe ngựa đã đến một sơn thôn nhỏ mà Lạc cô cô muốn đi, thôn này tựa sát vào năm ngọn núi lớn, cho nên thôn này có tên gọi là Ngũ Liên Thôn. Có lẽ cuộc chiến tranh chưa lan rộng đến nơi này, cho nên bên trong thôn nhỏ có vẻ còn rất yên tĩnh, xe ngựa đi rất xa liền nghe được tiếng chó sủa. Giữa đêm hè, bốn năm đứa nhỏ đùa giỡn ầm ĩ ở trên đường, thấy xe ngựa đến liền mở to mắt nhìn, có chút hiếu kỳ khiếp đảm.

“Trời tối rồi, ngủ tạm nơi này một đêm đi.” Dường như Lạc cô cô thật sự muốn nhanh chóng thực hiện nguyện vọng. Sau khi nói hết tất cả mọi chuyện với Lâu Hướng Vãn, cả người thấy thoải mái, những bi thương đau khổ đều tan biết, chỉ còn lại sự khoan dung.

“Ừm.” Lâu Hướng Vãn gật đầu, vén rèm bước xuống xe ngựa, đứa trẻ nhìn chằm chằm Lâu Hướng Vãn bước xuống xe ngựa, đôi mắt đen rạng ngời như ánh mặt trời, trông rất hồn nhiên ngây thơ.

Lâu Hướng Vãn ngồi xe ngựa hết một ngày cũng thấy hơi mệt, nhưng lúc này, nhìn đứa trẻ trước mặt, mà cách đó không xa, ống khói trong bếp bốc lên, cách bày trí các căn nhà tương đối khá hài hòa. Chính giữa là con đường nhỏ, xa xa có vài nam nhân cao vác nông cụ đi tới, tựa như vừa mới làm ruộng xong trở về, nói nói cười cười, nhìn xe ngựa đang hướng lại gần, dù sao cũng thời loạn lạc, nên trong mắt những nam nhân nàycó vài phần đề phòng.

Mà hài tử nhìn thấy người lớn, sắc mặt không còn sợ hãi, nhanh chóng quay đầu chạy tới, hô lên ba, thúc thúc bá bá, sau đó lại đứng bên cạnh họ tò mò nhìn về phía Lâu Hướng Vãn.

“Các vị đại ca, cho chúng tôi hỏi thăm một chút, có vị nào tên là Hạ Minh sống ở trong thôn này không?” Lăng Thanh nhanh chóng bước qua, cười lớn. Tựa hồ như rất thích khung cảnh yên tĩnh ở Ngũ Liên Thôn này.

“Tìm Hạ Minh? Đi từ đây, sau đó rẽ phải, căn nhà thứ tư bên trái chính là nhà của Hạ Minh, các ngươi là người thân của hắn à, lúc này hõng chừng Hạ Minh còn đang đi săn thú ở trên núi vẫn chưa về.” Vừa nghe tới tìm người, người nam nhân lập tức nở nụ cười nhiệt tình, vỗ vỗ lên đầu đứa trẻ đang nắm y phục mình, “Thiết Đản, mang mấy vị khách này đi gặp Hạ bá bá đi.”

“Dạ thưa cha.” Khuôn mặt ngăm đan nhỏ nhắn, thân thể Thiết Đản nhỏ nhắn rắn chắc, thoạt nhìn khoảng chừng mười tuổi, mặc dù có hơi sợ người lạ, nhưng khi nghe lời cha nói không còn sợ hãi nữa.

“Đi thôi.” Thiết Đản đứng một bên chuẩn bị dẫn đường, Lâu Hướng Vãn cười gật đầu cảm tạ người nam nhân, sau đó đưa tay nắm lấy tay hắn, Thiết Đản có chút căng thẳng, lắp bắp muốn nói cái gì. Giống như muốn tránh khỏi tay Lâu Hướng Vãn, nhưng không nghĩ được cách, chỉ trợn tròn mắt ngó nhìn Lâu Hướng Vãn. Thật sự không ngờ vị tỷ tỷ xinh đẹp này lại đột nhiên nắm lấy tay hắn, hơn nữa không chỉ xinh đẹp còn dịu dàng hơn nữ nhân nơi đây.

Những nam nhân vừa nhìn thấy đều cười ha hả, căn bản cũng hiểu rõ tâm trạng của tiểu hài tử. Tình cờ các nam nhân đang ngồi uống rượu, thấy một nhóm tùy tùng cùng một hài tủ, trông hài tử y như một vị quan lớn. Có lúc nhìn thấy các vị thẩm thẩm nãi nãi cũng liền bị họ trêu chọc, nói cô nương nhà ai mà xinh, tính tình lại tốt, muốn nàng về sau làm dâu nhà họ. Lúc Thiết Đản bị Lâu Hướng Vãn nắm tay, cả người ngơ ngác, bị Lâu Hướng Vãn dắt tay đi về phía nhà Hạ Minh.

Mặc dù những người theo Lâu Hướng Vãn chẳng mặc gấm vóc, nhưng nhìn chất liệu may sẽ biết không phải người ở sơn thôn. Hơn nữa cảm giác không giống nhau, những nam nhân này cũng từng đi vào các thị gặp qua những tiểu thư thiên kim nhà giàu, nhưng so ra Lâu Hướng Vãn không có khí thế giống họ. Lại nhớ đến hai mươi mấy năm trước Hạ Minh trở về, vì chiến tranh nên mắt hết một con mắt, mới được cho trở về bên gia đình. Mọi người đều thấy Hà Minh rất khác lạ, giống như một binh gia, từ săn bắn đến bắn tên đều bách phát bách trúng.

“Chút nữa Hạ bá bá sẽ trở về, nhà bếp không có khóa, ta đi xem có còn nước hay không.” Khuôn mặt đen sẫm có chút ửng hồng, Thiết Đản chăm chú nhìn Lâu Hướng Vãn, sau đó lập tức chạy nhanh về nhà bếp, hiếm thấy người ân cần, cuối cùng trên mặt Lâu Hướng Vãn cũng lộ ra nụ cười nhẹ nhõm như đã quên hết tất cả chuyện ở kinh thành.

Nhà Hạ Minh xem như cũng lớn, có bốn gian phòng, cùng hai gian nhà kề bên. Một gian chứa nông cụ, một gian khác hơi cũ nát, ngói nhà không đủ nên dùng rơm rạ che đậy, bên cạnh để củi lửa, trong có một cái giếng, chính giữa là cánh đồng ruộng, bên phải có ba bờ ruộng đất trồng rau, một mảnh xanh mượt, đậu cô ve, dây mướp đều có, hậu viện có thể nghe được tiếng gà gáy cùng tiếng heo ăn, có lẽ là nuôi gia sút.

“Các ngươi là ai?” Cánh cửa gỗ ở sân bị đẩy ra, một con mắt của Hạ Minh đã được miếng che mắt che lại. Ở trên lưng đeo cung tiễn, trong tay mang theo một con thỏ hoang cùng vài con chim trĩ, nhìn thấy trong viện có người, trong chốc lát, ánh mắt chợt lóe sáng, trông không giống ánh mắt của một thợ sân, mà là một viên tướng giết giặc trên chiến trường mới đúng. Cho dù rời khỏi chiến trường hai mươi mấy năm, nhưng ánh mắt vẫn lợi hại như xưa.

“Hạ Minh, là ta, Lạc Ngưng đây.” Lạc cô cô đi tới, mỉm cười nhìn nam nhân năm mươi tuổi trước mặt, khi xưa Hạ Minh chính là tâm phúc của đại tướng quân, nên Lạc Ngưng mới biết đến y.

“Lạc cô nương?” Hạ Minh sửng sốt một chút, sau đó nhận ra trong tay Lạc Ngưng có cái bình, biểu cảm đau khổ lộ ra trên mặt, sau đó liền hiểu,”Công chúa đã đi rồi?”

“Đúng, cuối cùng công chúa cùng tướng quân có thể ở cùng nhau rồi.” Hốc mắt Lạc Ngưng chợt đỏ, đợi nhiều năm như vậy, cuối cùng công chúa đã không thể đợi, chỉ hy vọng đời sau, công chúa cùng Hạ tướng quân sinh ra ở gia đình bình thường, sống vui vẻ mĩ mãn làm một đôi bình thường, không có sinh ly tử biệt.

“Hạ thúc thúc, chúng ta đã quấy rầy người, nên để ta đi nấu cơm cho.” Lâu Hướng Vãn biết Lạc Ngưng cùng Hạ có nhiều lời muốn nói. Nàng biết nàng là người ngoài không tiện ở lại, mỉm cười để Lăng Thanh cầm lấy con mồi trong tay Hạ Minh, chuẩn bị làm bữa cơm chiều.

Tháng tám rau cải tươi tốt, Lâu Hướng Vãn hái một ít rau chuẩn bị nấu canh, không biết Lăng Thanh có giết được con thỏ hay không. Thịt thỏ kho tàu rất ngon, về phần chim trĩ sẽ được rang xào với đậu cove. Đào đất ra được hai củ khoai tây, trực tiếp cắt vỏ hòa chung với ớt, tuy rằng chỉ có ba món cùng một canh, nhưng lượng thức ăn cũng nhiều, chim trĩ ít nhất cũng hai cân(*), con thỏ lớn hơn cũng nặng khoảng năm cân, ít nhất có thể ăn hai ngày.

( 2 cân người TQ= 1ky Vn)

Lúc ở Phượng Vương Phủ, khi Lâu Hướng Vãn nấu cơm đều có nha hoàn thổi lửa, thức ăn được chuẩn bị trước. Lâu Hướng Vãn chỉ cần xào rau là được, nhưng vì có Dịch Quân Hàn ở đây, nên Lâu Hướng Vãn cũng không cần động vào thứ gì.

“Quân Hàn tránh xa nhà bếp ra.”Lăng Thanh đứng ở cửa phòng bếp cắn một quả dưa leo non, bắt hắn đi giết thỏ gì đó dĩ nhiên hắn sẽ kháng cự, gọi hắn vào phòng bếp giúp đỡ, Lăng Thanh liền bỏ chạy nhanh.

“Vậy tối nay ngươi đừng ăn cơm!” Lâu Hướng Vãn thất vọng nhìn Lăng Thanh, hắn hừ hừ hai tiếng, không chút do dự liền uy hiếp nói dù có đánh chết hắn hắn cũng không chịu vào bếp giúp đỡ,.

“Lâu chủ! Những chuyện này từ nhỏ đến lớn người đều làm, vì sao phải thay đổi chứ?” Lăng Thanh nhíu mày, cắn lấy miếng dưa chuột một cái. Mỗi lần đều đem thức ăn ra uy hiếp hắn, sao không nghĩ đến mấy năm nay chuyện ở trong lâu do ai giúp, dựa vào bản tính lười biếng của lâu chủ, chắc gái trinh cũng hóa thành đàn bà(*)!

(*) ý nói rằng đây là 1 chuyện vô cùng phi lý…. Gái trinh ( gg nhá)… đàn bà (có chồng, hoặc đã qua quan hệ) … ý nói phụ nữ còn trinh và đàn bà khác nhau hoàn toàn, k thể nói người này thành người kia. Ý của Lăng Thanh nói nàng làm biếng chuyện trong lâu, ngồi chờ xun rụng, {chém chém chém}

“Có ích là được, ra sau chuồng gà mang vài quả trứng gà đem qua đây.” Lâu Hướng Vãn cười ra lệnh Lăng Thanh, nhìn Dịch Quân Hàn đang nhóm lửa lò. Quả thực từ trước đến nay Quân Hàn luôn như vậy, nói ít làm nhiều.

Cảm nhận được ánh mắt Lâu Hướng Vãn, liền ngẩng đầu nhìn, sắc mặt bình thản, giọng rất bình thường nhưng lại giống kim châm đâm trúng vào tim người,” Tiểu thư không muốn về Tây Lan sao?”

Lâu Hướng Vãn dừng tay cắt đậu coove lại, nói thật, dù là Phượng Vương phủ hay hoàng cung Tây Lan. Hiện giờ Lâu Hướng Vãn thật sự muốn trở về, chính là ở lại sơn thôn nhỏ này, sống cuộc sống nhàn nhã, rời xa khỏi trốn thị phi không đáng có. Tuy nàng nỗ lực để cho bản thân nhìn thấy tốt hơn, cũng không muốn chỉ vì Phượng Vương gia làm mình khó chịu. Nhưng sau mỗi lần cười, trong ánh mắt lại lóe lên vẻ đau khổ, không phải do nàng không để ý, chỉ là do không muốn đắm chìm vào trong nổi đau, lại càng không muốn khiến Lăng Thanh thấy khó chịu.

“Ta sẽ nói lại với chủ tử.” Dịch Quân Hàn mở miệng, chợt thấy trong ánh mắt của Lâu Hướng Vãn hiện lên niềm vui mừng, khuôn mặt vốn tĩnh lặng có chút dao động. Dịch Quân Hàn thực không hiểu lắm tính cách Lâu Hướng Vãn, dường như lúc tiểu thư ở Phượng vương phủ luôn mang mặt nạ để sống, vừa đến nơi này liền thay đổi, trong ánh mắt đều là thích thú và vui sướng.

Lạc Ngưng kể cho Hạ Minh nghe những năm sống ở trong Phượng vương phủ, bao gồm cả việc làm và cái chết của Hách Liên Vương Phi. Hiện nay Hách Liên Vương Phi đã được giải thoát, Lạc Ngưng cũng đã được giải thoát, còn Hạ Minh vốn sinh ra ở Thôn Ngũ Liên, sau đó lại đi tòng quân, gia gia nuôi hắn cũng tạ thế. Về sau liền xem Hạ tướng quân thành người thân duy nhất, cũng chính là vị anh hùng mà hắn kính trọng nhất.

Sau khi Hạ Minh bị mất một con mắt liền trở về Thôn Ngũ Liên tịnh dưỡng, kết quả lần gặp mặt cuối cùng chính là nhặt xác cho Hạ tướng quân. Từ đó về sau, Hạ Minh cũng không còn tâm tư, cứ như vậy ở nơi này lập mộ phần cho Hạ đại tướng quân, Thanh Minh, mừng năm mới hay ngày giỗ, đều đến đốt một chút tiền giấy, cúng trái cây, hai mươi mấy năm đều trôi qua như vậy.

Bóng đêm bao phủ Thôn Ngũ Liên, đến giờ hợi đã có nhiều nhà tắt đèn đi ngủ, không gian yên tĩnh, có thể nghe thấy âm thanh côn trùng kêu vang bốn phía, lúc này Lâu Hướng Vãn đang đứng xa xa ở trên sườn núi nhìn xung quanh Thôn Ngũ Liên, đây là nơi có địa hình tương đối cao, dưới sườn núi là cánh đồng, phía sau là thôn trang. Dưới màn đêm, ngôi sao sáng chói rạng ngời, khi mặt trời mọc cùng nhau làm việc, mặt trời lặn thì nghĩ ngơi, vốn định chờ cung biến chấm dứt, sẽ cùng vương gia sống cuộc sống thế này, cho dù không thể ở lâu dài, chí ít cũng có thể ở lại vài ngày, nhưng hiện nay?

Lâu Hướng Vãn cười chua xót, vì sao biến thành như vậy? vì sao muốn lợi dùng nàng để tiêu diệt người Tây Lan Vương Triều, cho dù có thể bảo vệ an toàn cho nàng thì đã sao? Tình cảm vương gia giành cho nàng đã xen lẫn quá nhiều thứ, nhưng thứ nàng muốn thì chỉ có một, thà phụ thiên hạ không phụ nàng, nhưng ngay thời điểm bắt đầu đã quá sai lầm, vương gia là người của hoàng tộc, làm sao có thể không cần thiên hạ, không cần giang sơn xã tắc, không cần con dân của hắn. Có phải người hiện đại đều rất ích kỉ thế không?

Hiện nay Hách Liên Quốc rối loạn, Lâu Hướng Vãn lại che giấu tung tích, cho nên Phượng Kính Dạ liền lên đường đi đến lãnh thổ Hách Liên, nhưng vẫn không tìm thấy được tung tích Lâu Hướng Vãn, đặc biệt khi đến biên quan Hách Liên ngang qua biên quan Nhật Mộ Thành của Yến Quốc, đã ra lệnh kiểm tra thật kĩ những ai ra khỏi thành, nhưng vẫn không thấy tung tích của Lâu Hướng Vãn. Phượng Kính Dạ ở trong biên quan Hách Liên Quốc dùng bồ câu truyền tin, tốc độ còn nhanh hơn so với đoàn người của Lâu Hướng Vãn, Phượng Kính Dạ thật sự không ngờ Lâu Hướng Vãn vgặp được Lạc Ngưng, nên đã chuyển sang đi về phía Thôn Ngũ Liên.

Sáng hôm sau, trời còn chưa sáng, mặt trời chỉ hơi nhô lên, bên ngoài đã có tiếng vang, lỗ tai người tập võ thính hơn so với người bình thường, người trong thôn nói chuyện đều rất lớn. Hơn nữa gà gáy chó sủa, cho nên trời vừa sáng, Lâu Hướng Vãn cùng Lăng Thanh và Dịch Quân Hàn đều đi ra ngoài, ba người ở trong sân mắt to trừng mắt nhỏ. Trời vừa sáng, khí hậu se lạnh, đúng là thời điểm tốt để tập luyện.

“Lăng Thanh, ta chỉ cần một ngón tay cũng có thể đánh bại ngươi.” Lâu Hướng Vãn cười tủm tỉm, ánh mắt cực gian xảo, còn lắc lắc một đầu ngón tay.

“Lâu chủ, bốn chữ nói khoác không ngượng người có biết viết thế nào hay không?” Lăng Thanh bị Lâu Hướng Vãn thương tổn đến lòng tự tôn nam nhân của hắn, nên có hơi cáu.

“Được rồi, ngươi ngồi xổm trên đất, ta dùng một đầu ngón tay để lên trán ngươi, nếu ngươi có thể đứng lên liền xem như ngươi thắng, thế nào hả?” Lâu Hướng Vãn cười xấu xa, ánh mắt hơi vô tội, nhíu mày nhìn Lăng Thanh đang phát hỏa.

Sau một lát, Lăng Thanh phát hiện hắn thật sự không thể đứng lên được, hơn nữa căn bản Lâu Hướng Vãn không có dùng nội lực, điều này làm cho khuôn mặt tuấn tú của Lăng Thanh càng thêm vặn vẹo dữ tợn, cuối cùng đành chấp nhận chịu thua!

Chờ Lâu Hướng Vãn đi vào phòng bếp chuẩn bị điểm tâm, sau đó nhìn vào cửa phòng bếp, đã thấy Lăng Thanh để tự mình Dịch Quân Hàn lo nấu cơm, mặt Dịch Quân Hàn không biểu cảm sau đó liền ngồi xổm xuống, Lăng Thanh tự mình đi chuẩn bị nồi khoai lang luộc cùng cháo, Lâu Hướng Vãn nhịn không được cuối cùng liền nở nụ cười, nhìn khoai lang trong tay, cảm thấy cuộc sống này mới thích hợp với mình hơn.

Tháng tám, nên mùi vị khoai lang cũng không tệ, dù sao cũng chưa đến lúc, nên chủ yếu đều dùng thịt heo rừng bắt được khi leo lên trên núi, Hạ Minh cũng có trồng rau, cũng có đào được ít khoai lang đem trở về, khoai lang cháo loãng trộn lẫn với bột bắp rồi ăn kèm với bánh bao, hương vị cũng được, so với gia đình bình thường thì thức ăn của nhà Hạ Minh xem ra ngon hơn nhiều. Hắn có năm mẫu ruộng, một đồi núi cùng một mẫu đất, hơn nữa lúc trước chỉ có một người ăn, giờ hắn phải săn thú thêm để lo cho cuộc sống, để thức ăn có thể phong phú hơn.

“Mộc Mộc, ngươi muốn ở lại đây sao?” Lạc Ngưng vừa gom bát đũa, một bên hỏi Lâu Hướng Vãn, sau khi ăn cơm xong, Lăng Thanh cùng Hạ Minh đã đi dạo xung quanh, dù sao đều nam nhân, ăn rồi không biết nên làm gì, nên muốn đi ra ngoài dạo cho khoay khỏa.

“Nơi này rất tốt.” Lâu Hướng Vãn rất muốn ở lại, nàng bỗng nhiên nhớ tới Hách Liên Vương Phi, thời điểm đó, vương phi có phải cũng khát khao có cuộc sống bình dị như vậy, nhưng toàn bộ nam nhân đều mang trí lớn, cho nên cuối cùng đều chấm dứt bằng bi kịch.

“Đúng vậy a, nơi này tốt lắm, thật thích hợp với Mộc Mộc.” Lạc Ngưng gật đầu mỉm cười, lúc ở Phượng Vương phủ, Lạc Ngưng luôn cảm giác Lâu Hướng Vãn không giống người bình thường, đứa nhỏ này luôn thích nơi yên tĩnh, không rụt rè cũng không nịnh bợt, cứ thích lẳng lặng như vậy. Dường như luôn duy trì khoảng cách với những người khác, tuy rằng Lạc Ngưng không biết vì sao Phượng Kính Dạ lại để cho Lâu Hướng Vãn rời đi, nhưng tại sao Lâu Hướng Vãn lại bỏ đi, Lạc Ngưng có cảm giác nơi này thật sự thích hợp với Lâu Hướng Vãn, có lẽ Mộc Mộc rất giống với vương phi, đều ao ước những điều bình dị, nhưng lại rất khó đạt được.



Đã sửa bởi vinhanh-annkasi lúc 15.08.2014, 21:00.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn vinhanh-annkasi về bài viết trên: Gynnykawai, Tuongvi108, Yến My, alligator, antunhi, h20voyeudau, hotaru_yuki, marialoan, meo lucky, nevercry1402, soisoine, soulmate2905
     

Có bài mới 23.03.2014, 21:11
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.06.2012, 16:41
Bài viết: 924
Được thanks: 5399 lần
Điểm: 26.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tỳ Nữ Vương Phi - Lữ Nhan - Điểm: 93
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Comay: đừng lo, kết thúc là HE đó nàng :D

Mina moto: ^^ , không sao, em thích gọi vinhanh là tỷ cũng được, ở đây cũng có nhiều em hay gọi vinhanh là tỷ lắm. Rất vui được biết em ^^ .

++++++++++++

Chương 81 Mua ruộng đất.

Attachment:
...2c9-72Urc2_fw658.jpg
...2c9-72Urc2_fw658.jpg [ 93.94 KiB | Đã xem 18717 lần ]


Chương 81 Mua ruộng đất.

“Lâu chủ, chỉ cần người rời khỏi Phượng Vương Phủ, đi đâu hay buôn bán cái gì cũng được, sao cứ vùi mình ở lại trong cái thôn nhỏ này hoài chứ?” Lăng Thanh biết Lâu Hướng Vãn thích nơi yên tĩnh, nhưng trong lâu cũng có nhiều nơi yên tĩnh. Tuy trong lâu không được sạch sẻ lắm, nhưng còn có Tiệm Mộc gia, Tiệm Quỷ Y không phải sao? Chỉ cần Lâu Chủ tùy ý chọn đại một nơi, ra lệnh một tiếng sẽ không ai dám làm ồn. Nhưng Lăng Thanh đâu ngờ rằng Lâu Hướng Vãn muốn ở lại Thôn Ngũ Liên, tuy nơi này cách thôn trấn khác chỉ khoảng năm dặm đường, ngồi trên xe ngựa tốn chừng nửa canh giờ, nhưng hắn thật sự không quen với cách sống ở trong thôn này.

Sáng sớm, các nam nhân ăn xong điểm tâm liền bắt đầu ra đồng làm việc, các nữ nhân không có ra đồng làm việc ,chỉ ở nhà quét dọn cửa, may vá, chăn nuôi gia súc, chăm sóc con cái, lo đám rau trồng ở trước và sau nhà. Sau đó một ngày ba bữa, tụ tập lại cùng nhau lặt rau giặt quần áo, đợi đến khi trời tối, từng nhà liền đóng cửa, tắt đèn, đi ngủ, có khi không ngủ để tạo ra tiểu hài tử.

Ba ngày trôi qua, khiến Lăng Thanh cảm thấy rất phiền não, cứ phải trải qua mỗi ngày sống cuộc sống khô khan buồn tẻ thế này. Chẳng những thế, mỗi sáng Lăng Thanh phải đi theo Hạ Minh ra đồng làm ruộng, tuy nói hắn là cao thủ cầm kiếm, nhưng cầm cuốc lại rất kém, từng ngày qua đi, cứ phải lưng đau eo mỏi, càng khiến Lăng Thanh không chịu ở lại Thôn Ngũ Liên này nữa. Nếu không muốn đi châu phủ, thì lên thị trấn phía trên ở còn tốt hơn, vì sao cứ phải ngày ngày ra đồng làm ruộng thế này.

“Lăng Thanh, ngươi biết không? Là một sát thủ sẽ có rất nhiều kẻ thù, ngươi nhất định phải ở nơi này ẩn trốn, sau này già đi còn tìm được một chốn dừng chân, không phải sao? Cho nên chúng ta cứ ở đây ba hay năm năm, cũng coi như là lo trước tương lai, phòng bệnh hay hơn chữa bệnh.” Lời Lâu Hướng Vãn nói thâm ý, ngón chân còn vỗ vỗ vào bả vai Lăng Thanh, trong ánh mắt đều ẩn chứa vài phần giễu cợt.

“ Thứ nhất, Lâu chủ, đừng cứ rảnh rỗi là đi nguyền rủa ta. Thứ hai, người muốn ở lại đây thì nói đi đừng lấy ta ra làm cái cớ.” Lăng Thanh tức giận đảo mắt nhìn Lâu Hướng Vãn, Lâu chủ thật sự nghĩ hắn còn là tiểu tử ngốc khi xưa, bị nàng lừa gọi là tỷ tỷ ư.

“Tốt, chúng ta nên đi tìm trưởng thôn, nghe Hạ Minh thúc nói có gia đình ở cuối thôn muốn bán đất, bốn mẫu ruộng nước, hai nương rẫy ở núi. Chúng ta cùng đi mua đất đai ở Ngũ Liên Thôn thôi Lăng Thanh.” Lâu Hướng Vãn rất hưng phấn, vừa nói xong, trực tiếp xoay người đi ra ngoài, làm Lăng Thanh chỉ có thể lẽo đẽo theo sau, chẳng lẽ Lâu chủ thật sự muốn hắn đi làm ruộng? Nàng nói thiếu tiền, Lăng Thanh còn có thể nghĩ ra cách, nhưng đừng bắt hắn làm một nông phu, ngày ngày đối diện với đồng ruộng, đưa lưng lên trời.

Nhà tốt nhất ở Thôn Ngũ Liên này chính là của gia đình trưởng thôn, ba gian nhà ngói, sàn được lót gạch màu xanh, trông càng thêm sáng ngời. trưởng thôn không có đi ra đồng, mà ở lại trong nhà.

Gia đình trưởng thôn có hai người con trai đều đưa lên thôn trấn trên đi học, chỉ còn lại đứa con nhỏ mới năm tuổi. Nếu là đại phú hào, chắc sẽ tìm phu tử đến dạy vỡ lòng, nhưng nơi này chỉ là một thôn nhỏ, với độ tuổi này chỉ có thể đi học trường tư, học vài chữ, học cách tính số. Học hai ba năm cho đến mười một mười hai tuổi sẽ không học nữa, nếu thông minh một chút thì có thể lên trấn trên, sau đó tìm một căn tiệm để bái sư học hỏi chút kinh nghiệm. Sau này có thể trở thành quản sự, cũng xem như có tiền đồ.

Các đứa trẻ mười hai mười ba tuổi ở trong sơn thôn đều phải đi làm việc, lúc đầu đi theo phụ thân học làm ruộng như thế nào, để nâng cao tay nghề, đến năm mười sáu mười bảy tuổi là có thể thành thân, sau đó tự lập. Lúc này tiểu nam hài Kiều Niệm con trai trưởng thôn cứ tò mò nhìn Lâu Hướng Vãn, đoán chừng đã gặp qua rất nhiều người ở nhà trưởng thôn, nên không có sợ người lạ.

Lâu Hướng Vãn thật sự rất thích trẻ con, mặc dù lúc nàng ở Phượng vương phủ, rảnh rối liền đến tìm nha hoàn và gia nhân, nhưng lúc nhìn thấy Kiều Niệm, lập tức đi tới, “Đây là vịt ngươi nuôi à?”

“Đúng.” Ý muốn nói con vịt này là của hắn, Kiều Niệm liền dùng sức gật đầu, chỉ vào bốn con vịt trước mặt cười một cái, không phải lớn nhất, nhưng có một con vịt màu vàng trông cực kỳ nhanh nhẹn, trên người có chút lông màu đen sẫm, nhìn nó còn quá nhỏ, chắc là mới nở chưa được bao lâu nên đi trên đường cứ lắc qua lắc lại. Có một con vịt dẫn đầu đang đi, phía sau là ba con đang đuổi theo, bốn con vịt ở trong sân trông rất đáng yêu, “Con này là lão đại, phía sau là A Ngốc, nãi nãi (**) nói a ngốc sắp chết rồi.”

(**) nãi nãi, ý nói là bà nội, :smile:

Trí tuệ của con A Ngốc, không hề bằng con lão đại. Ba con vịt đi ở phía trước, A Ngốc cứ ngơ ngách mãi, mới phát hiện hắn bị tụt lại phía sau, sau đó bước không vững đi theo sau, đột nhiên sau đó lại ngơ ngách ngẩn người đứng sau cùng ở trong đội ngũ.

“Cô nương, người đến có chuyện gì à?” Nghe tiếng nói của trưởng thôn Kiều từ trong nhà đi ra, hắn bất quả chỉ khoảng năm mươi tuổi, cao lớn khỏe mạnh, màu da ngâm đen do hàng năm phải đi làm ruộng, mặt đầy nếp nhăn, ánh mắt sáng ngoắc đầy mạnh mẽ. Bất quá mắt nhìn Lâu Hướng Vãn có chút ôn hòa, có thể do Lâu Hướng Vãn đang ngồi xổm xuống cùng tiểu hài tử năm tuổi nói chuyện, làm trưởng thôn Kiều có cảm giác cô nương này có vẻ không xấu. Tuy ngày hôm qua có nghe chuyện này, nhưng chỉ biết trước đây Hạ Minh ra ngoài tòng quân quen biết được một vài tiểu thư nhà đại phú hào. Nhưng giờ nhìn lại, trưởng thôn Kiều cũng không nhận ra được thân phận của Lâu Hướng Vãn.

Nói là thiên kim tiểu thư cũng không sai, trên người khoác loại y phục tơ tằm quý giá. Còn ngươi làm ruộng hằng ngày chỉ mặc được loại y phục làm bằng vải thô, do phải cứ mặc đi mặc lại nên trên áo có những vết khâu vá lại chỗ rách, y phục của những người vợ cũng không nhiều, khác ở chỗ là có phần sạch sẻ hơn. Còn các cô nương chưa được gả, dĩ nhiên trên đầu sẽ cài một đóa hoa, hoặc là cài trăm bằng gỗ, nếu là con nhà khá giả mới được cài trâm bằng bạc, y phục được giặc sạch sẻ, y phục mặc đều là làm bằng vải bông, nhan sắc cũng thuộc dạng khá tầm thường.

Nhưng Lâu Hướng Vãn lại khác, ngày hôm qua khoác bộ xiêm y màu trắng, tuyệt đối không phải y phục của người làm nông, bởi ngày lễ hay ngày tết thì cũng chỉ có một hai bộ y phục màu đỏ. Bọn họ tuyệt đối sẽ không mặc y phục màu trắng, dù cho có ôm con, giặc giũ y phục, nấu cơm hay cho gà vịt ăn cũng không mặc y phục màu trắng trên người, vì nó rất dễ bị dính vết bẩn.

Nếu nói nàng là thiên kim tiểu thư, sao lại không có chút dáng vẻ kiêu ngạo của con nhà phú quý, còn nghe nói lúc chạng vạng ngày hôm qua nắm lấy tay của tiểu tử Thiết Đản, hôm nay thì ngồi xổm trên đất nói chuyện với Tiểu Niệm. Trưởng thôn Kiều thật sự không hiểu, nên liền hỏi thẳng Lâu Hướng Vãn đến đây là có chuyện gì.

“Trưởng thôn Kiều, là như vầy, ta cùng đệ đệ rất thích thôn Ngũ Liên này, khắp nơi đều là loạn lạc, chúng ta cũng không còn nơi nào để đi nên tỷ đệ chúng ta cũng muốn lưu lại ở cùng với Hạ thúc.” Lâu Hướng Vãn mỉm cười, lời nói rõ ràng, không giống loại nữ tử nông thôn e lệ, cũng không giống loại cay cú cậy mạnh của các bà vợ. Dáng vẻ nhu mì, giọng điệu mềm mại, làm cho người ta vừa nghe liền biết là người có đi học thức,”Cho nên nghe Hạ thúc nói cuối thôn kia có một ngôi nhà muốn bán, ta định cùng đệ đệ mua lại nó, cùng cánh tất ruộng đất ở đó. Sau này lưu lại trong thôn, cũng có Hạ thúc lo lắng chăm sóc.”

“span>Vậy cũng được, ta mang tỷ đệ các người đi xem căn nhà đó, nó là của lão Trương, dù có hơi cũ một chút, nhưng chỉ cần sửa chữa lại một chút là ở được. Vả lại trong thôn này có rất ít người ngoài, nên căn nhà đó luôn luôn không có người mua.” Trưởng thôn Kiều dẫn Lâu Hướng Vãn cùng Lăng Thanh đi ra cửa, Kiều Niệm nhìn nhìn, cuối cùng cũng bỏ lại bốn con vịt của hắn, liền đuổi theo, cuối cùng Kiều trưởng thôn chỉ còn cách ôm theo tiểu hài tử của mình đi cùng.

Căn nhà đã nhiều năm không có người ở, thôn trưởng vừa đẩy cửa ra, liền thấy cỏ trong sân đã mọc cao hơn một thước, còn có mấy cây bí đỏ ở trong góc, lá cây xanh biếc, quả bí đỏ trông rất to, đoán chừng cũng nặng khoảng mười cân, do không có người đến hái, nên đã bị hư mất.

Trưởng thôn Kiều vừa mở khóa xong, mùi mốc liền đạp vào mũi, bên trong có ba gian phòng, tiền viện khá lớn, nhưng lại không có hậu viện, ước chừng theo các vách tường trong căn phòng cũng rộng khoảng hai thước, phía trên có cọc gỗ, bị cỏ tranh che lại mất, còn có củi lửa chất chồng, vài nông cụ đặt ở trong góc, chung quanh giăng đầy mạng nhện. Chắc lúc trước chỗ này dùng để làm kho chứa củi và vật dụng.

“Căn này có hơi cũ, nhưng chỉ cần dọn dẹp một chút liền có thể vào ở, tính luôn cả ruộng đất của lão Trương, tổng cộng là năm mươi lượng bạc.” Trưởng thôn Kiều chờ mùi mốc trong phòng giảm đi, mới dắt Lâu Hướng Vãn cùng Lăng Thanh vào nhà.

Cửa chính bên này là một phòng, người sống trên núi gọi nơi này tiền viện. Theo cách bài trí của những gia đình nơi này, phía trước đặt một cái bàn lớn thường đặt chén trà ấm trà đặt ở phía trên bàn, chung quanh để bốn cái ghế dựa, đằng sau chỗ bàn rộng dài khoảng hai thước, bề ngang một thước dùng để làm kho đựng lúa, phía bên bên trái là một gian phòng ngủ, có hơi nhỏ một chút, bởi vì đằng trước phòng ngủ đã được chia là ra làm một phòng bếp, một phòng cho hài tử ở.

Bên phải là một gian phòng ngủ khá lớn, dành cho người lớn ngủ, bên trong phòng có chứa hai rương gỗ lớn để chứa y phục, còn có bàn trang điểm và một ít đồ chơi của trẻ con. Căn nhà cũng rất giản dị, bất quá tính luôn cả ruộng đất mà lão Trương bán là năm mươi lượng bạc cũng không quá đắt. Một mẫu ruộng tốt cũng đã bảy tám lượng bạc, bốn mẫu ruộng của lão Trương kia cũng phải ba mươi lượng bạc, còn có hai mẫu núi nũa, sao lại chỉ bán có bảy tám lượng, hơn nữa còn có căn nhà nữa, năm mươi lượng bạc thật đúng là quá rẻ. Nếu vào trấn trên mua một căn nhà bình thường, cũng tầm hai trăm lượng.

“Thôn trưởng, giờ mua ruộng đất này bằng cách nào?” Trong phòng không khí thật sự rất nặng nề, Lâu Hướng Vãn đi ra, đứng ở trong sân. Lúc này hướng về trưởng thôn Kiều hỏi, nàng thật sự muốn ở lại, nhưng chỉ khoảng chừng ba năm, hoặc ở lại nghỉ ngơi năm ba tháng cũng được. Dù sao Quân Hàn cũng nói, Nhật Mộ Thành giờ canh gác rất chặt chẽ, căn bản hắn không thể rời khỏi Nhật Mộ Thành của Yến Quốc để đến Vương Triều Tây Lan, cho nên Lâu Hướng Vãn liền muốn lưu lại sống ở thôn Ngũ Liên.

“Giờ ruộng do Lưu Gia giữ, đoán chừng còn tháng nữa là có thể thu hoạch, thu hoạch xong sẽ giao đất lại cho tỷ đệ người. Như vậy đi, các người nếu thực sự muốn ở lại nơi này, ta đi nói chuyện với lão Lưu, để bọn họ cho các ngươi 50 cân, chờ sau khi thu hoạch xong, hai mẫu đất cùng bốn mẫu ruộng nước đều trả lại cho các ngươi.” Trưởng thôn Kiều căn nhắc một chút sau đó mở miệng, dù sao một khi Lâu Hướng Vãn đã nói sẽ ở lại, cũng xem như người ở trong thôn, không thể để nàng chịu thiệt thòi.

Bốn mẫu đất ruộng kia cũng xem như giúp Lưu Gia không ít, còn hai mẫu đất ở núi đều trồng không ít rau xanh, nếu đem cho Lâu Hướng Vãn 50 cân cũng không xem là quá nhiều, tất cả còn lại vẫn sẽ thuộc về Lưu Gia. Như vậy thì nhà Lâu Hướng Vãn cũng đã có thức ăn rồi, nhưng muốn chờ thu hoạch lúa cũng phải đến tháng mười một mới có được.

Lâu Hướng Vãn rất dứt khoát, không chút đôi co, cho dù có đối phương có một vài chuyện riêng cũng đều chấp nhận, lấy nhà trước, rồi sau đó nhận lại ruộng đất cũng không sao. Lâu Hướng Vãn liền cùng thôn trưởng đi đến nhà Lưu gia, dù sao cũng nên nói chuyện với Lưu gia một tiếng, xem như tạo thêm mối quan hệ.

“Mua ruộng đất của Trương gia? Vậy lúa và rau của gia đình chúng tôi thì phải làm sao bây giờ? Thôn trưởng, lúc trước ngươi nói, ruộng đất Trương gia không thể để bỏ hoang thế, cho nên mới đưa cho nhà chúng ta trồng, làm người không thể ăn nói lật lọng vậy, giờ nói bán ruộng đất liền bán, vậy còn tổn thất của nhà chúng ta thì phải làm sao bây giờ?” Phụ nữ Lưu Gia quả thực giống như đạn pháo bùng nổ, miệng lưỡi cứ luôn làm ầm ĩ, một mặt lấy tay lau trên bề mặt tạp dề, một mặt liếc nhìn Lâu Hướng Vãn cùng Lăng Thanh, “Vừa nhìn các người là biết không phải dân cày cấy, nếu không để cho Lưu Đại nhà chúng tôi trồng, các người lấy về cũng chỉ có chết.”

“Được rồi, đừng ăn nói lung tung!” Lưu Đại là nam nhân mập mạp, liền quát một tiếng về phía người phụ nữ. Ở trong thôn này, trừ phi trong nhà có người già yếu, mới không thể làm ruộng đất phải đi thuê người làm ruộng, để kiếm sống qua ngày. Trước mắt không nói đến Lâu Hướng Vãn, ngày hôm qua Lăng Thanh cùng Hạ Minh đi ra đồng làm việc, Lưu Đại đã thấy, tuy rằng động tác không thông thạo, nhưng sức lực rất lớn, hơn nữa động tác rất nhanh, tuổi còn trẻ lại có sức khỏe thì làm sao đem ruộng đất cho người ta làm, lời nói của vợ Lưu Gia không được êm tai, thật giống như nguyền rủa Lăng Thanh là người sắp chết, hoặc như người già yếu vậy, nên Đại Lưu mới khiển trách một câu.

Vợ Lưu gia còn muốn nói thêm gì, chỉ là thấy sắc mặt trưởng thôn cũng không tốt, nên nói thầm hai câu không dám chen vào. Tuy rằng tính tình Lưu Đại ít nói, nhưng vẫn là trụ cột trong gia đình, trước mặt người bên ngoài, phụ nữ Lưu gia vẫn không dám tùy tiện làm càn.

“Thúy Tử, ngươi cũng quá nóng nảy rồi, lời ta nói còn chưa xong liền ào ào lên.” Trưởng thôn Kiều lắc đầu, nhìn Lưu Đại mở miệng, ”Vài năm nay, ta thấy nhà các ngươi khổ, nên thay Trương Gia đem hai mẫu ruộng nước cùng hai mẫu núi cho các ngươi dùng, hàng năm cấp chỉ cần cho thôn một xâu tiền, còn lại đều thuộc về Lưu gia các ngươi, nhưng giờ Lâu cô nương đã mua lại cũng không so đo gì, ta làm chủ, thu hoạch năm nay đều thuộc về nhà các người, chỉ cần cho Lâu cô nương 50 cân lúa gạo và 50 cân rau quả là được.”

Ngày khi nghe thu hoạch đều thuộc về Lưu gia, ả lập tức vui mừng nhướng mày, nhưng sau đó nghe trưởng thôn nói đưa cho Lâu Hướng Vãn 50 cân lúa gạo và 50 cân rau quả, liền bĩu môi nhưng không nói gì. Dù sao Lưu gia vẫn chiếm lợi ích nhiều hơn, nhưng thấy Đại Lưu liên tục gật đầu, còn muốn nâng số lượng lên là 70 cân, nữ nhân Lưu Gia liền mất hứng, lại bắt đầu khóc lóc om sòm chửi mắng. Lâu Hướng Vãn lắc đầu cười, mà chân mày Lăng Thanh càng chau lại, tựa như có thể kẹp chết cả con muỗi.

Bốn mẫu ruộng lúa, một mẫu đã thu được 500 cân lúa, một mẫu đất lúa cũng bán được một xâu tiền, bốn mẫu đất tổng cộng mới hai lạng bạc. Để có được phải những thứ này phải, đi từ sáng sớm đến chiều tối, nhọc nhằn hết ba bốn tháng, cho dù một năm có hai mùa thu hoạch lúa gạo, cũng chỉ được bốn lượng bạc, nhưng nếu để Lăng Thanh làm chưa chắc kiếm nổi được bốn lượng bạc.

Rời khỏi Lưu gia, vẫn nghe được giọng nói mắng chửi của người Lưu gia, nói Đại Lưu là tên đần độn, đem lợi nhà mình cho người ngoài, nói ả lúc trước mắt bị mù gả cho loại nam nhân nhu nhược, không biết lý lẽ. Còn nói Đại Lưu có phải bị sắc đẹp Lâu Hướng Vãn mê hoặc, mới nhanh chóng cho thêm 20 cân lúa gạo và 20 cân rau quả.

“Lưu gia có tặng dư 20 cân, ta cũng sẽ không nhận, chỉ lấy đúng 50 cân thôi.” Lâu Hướng Vãn càng nghe càng buồn cười, bên này Lăng Thanh cũng nghe rất say sưa. Nhưng vì ở cự ly xa, thôn trưởng không biết võ công, không có nghe thấy, cho nên không biết người vợ Lưu gia kia đang chửi bậy.

“Vậy cũng được, Lưu gia quả là khổ, trước kia có tám mẫu đất đai, sau này đứa lớn bị bệnh, phải bán sáu mẫu đất đai mới trị lành bệnh, bất quá hiện tại thân thể đứa nhỏ cũng không tốt lắm.” Trưởng thôn Kiều thoáng nhìn qua Lâu Hướng Vãn, quả thực là xuất thân con nhà giàu, thoạt nhìn ồn hòa, nhưng lại rất là thông minh.

Nếu ngay từ đầu Lâu Hướng Vãn đã nói ở Lưu gia chỉ lấy 50 cân lúa gạo và rau quả, nếu như truyền ra ngoài, chỉ sợ các gia đình khác cho rằng Lâu Hướng dễ bị bắt nạt. Ở trong thôn này, những người lương thiện rất dễ bị bắt nạt, y câu ngựa hiền bị người cưỡi. Nhưng Lâu Hướng Vãn đã đồng ý ở trước mặt Lưu Gia sẽ nhận 70 cân, đợi đến lúc đem đồ tới lại không nhận lấy 20 cân kia. Sẽ càng khiến người khác cho rằng nàng là người hào phóng, không dám nghĩ xấu về nàng, như vậy sẽ càng để lại ấn tượng tốt cho mọi người, Lâu Hướng Vãn cùng Lăng Thanh càng dễ dàng sống ở Ngũ Liên Thôn này hơn.

“Trưởng thôn, ta muốn tu sửa và thay đổi toàn bộ vật dụng trong nhà, làm phiền trưởng thôn tìm thêm vài người đến giúp ta, ta sẽ trả tiền thù lao cho họ, vì thế tạm thời ta sẽ ở nhà của Hạ thúc, nếu mọi người không ghét bỏ, muốn ăn thứ gì cứ đến nhà Hạ thúc để ăn.” Lâu Hướng Vãn mở miệng cười với trưởng thôn. Ngoại trừ mùa hè, người ở trong thôn đều khá rãnh rỗi trong thời gian này, nên sẽ có vài người đi tìm chút việc vặt để làm thêm, trợ cấp thêm tiền cho gia đình. Lâu Hướng Vãn nói như vậy làm trưởng thôn cũng rất phấn khởi, nàng quả đúng là người hiểu biết lý lễ, sau này có chuyện gì, những người trong thôn đều có thể đến nhờ Lâu Hướng Vãn. Hơn nữa nếu để người trong thôn đến giúp, nói không chừng còn thể thu nhiều lợi nhuận, có thể đem gỗ miên hoa kia ra ngoài bán, dĩ nhiên là điều tốt.

Đi đến giữa thôn, nhìn sơ qua các nhà đều thấy có đồ chơi của con nít, cũng có vài nữ nhân đang sửa lại vài thứ dùng để làm trâm đeo khuyên tai gì đó. Hơn nữa lại còn có rất nhiều hài tử đang ăn vặt, chơi đồ chơi, nhưng từ xa nghe thấy thanh âm của người bán hàng rong quen thuộc, liền chạy ra xem, vì không có tiền mua nên chỉ có thể đứng nhìn.

“Thiết Đản, này chỉ có hai đồng tiền là có ngay, những đứa bé ở trấn trên đều đã ăn qua cái này, tên nó là bí đao ngào đường.” Người bán hàng mở miệng cười đối với Thiết Đản, trống trong tay rung lên vang tiếng leng keng thùng thùng. Trước đây Thiết Đản bất ngờ có được mấy văn tiền, nên liền mua cái này cái kia, những hài tử khác cùng người bán hàng rong cứ nhìn chăm chú, thấy Thiết Đản cho vào mồm ăn rất ngon lành.

“Bí đao ngào đường?” Hài tử trong thông đều biết đến Bí đao, thấy lá sen đang quấn quanh một màu xanh nhàn nhạt, có những sợi đường nhỏ nhỏ dính lên bên trên, làm bọn trẻ đều phải mở to hai mắt.

“Nhà ta có bí đao, ta kêu mẹ ta làm cho ta!” một tiểu hài tử nuốt nuốt nước miếng, sau đó nhìn chằm chằm, dường như muốn xem coi bí đao ngào đường này làm bằng cách nào. Trong nhà mình có quả bí đao to chưa có dùng đến, vậy thì chắc có thể làm ra bí đao đường.

“Năm bao một đồng tiền, thật quá rẻ rồi, chứ ta bán một bao ở thôn trên là 50 văn tiền đó.” Người bán hàng rong bị đứa trẻ bên trái nói một câu, nhà của ta có bí đao, làm cho hắn cảm thấy thực buồn cười, nhưng thấy Lâu Hướng Vãn đi tới, người bán hàng có hơi sửng sốt, lập tức ưỡn người đứng thẳng, giọng điệu cũng mang theo cung kính,” Vị tiểu thư này nhìn cái gì vậy? Hàng của ta là hàng thật giá thật, bất quá chỉ là bán hơi rẻ một chút thôi.”

Người bán hàng rong tuy muốn mời Lâu Hướng Vãn mua, nhưng thấy nàng không có ngân trâm cài tóc, cùng khuyên tai trân châu, nhưng dù sao cũng là người khác thôn, nên có hiểu biết đôi chút, thấy vòng xuyến trên cổ tay của Lâu Hướng Vãn không phải làm bằng vàng nhưng lại phát ra ánh sáng của vàng, bên trong pha chút màu đen ám chìm, đều này làm cho người bán hàng rong biết thân phận của Lâu Hướng Vãn không phải thuộc hạng tầm thường.

“Ta lấy tất cả bí đao ngào đường, cho mỗi đứa trẻ một bao, Thiết Đản, số còn dư, ngươi thấy đứa nào còn chưa có thì đem lại cho hắn nhá.” Lâu Hướng Vãn xuất ra hai lượng bạc đưa cho người bán hàng rong, một bao 50 văn, một lượng khoảng 1000 văn tiền, cho nên có thể mua được 20 bao, người bán hàng rong chỉ còn có đủ năm bao. Tuy rằng hơi tiếc, nhưng vẫn phải thối tiền lại đưa cho Lâu Hướng Vãn, nhưng Lâu Hướng Vãn lại không nhận, mà lấy tiền dư mua thêm ít kẹo khác, nhanh chóng số kẹo của người bán hàng rong đã hết sạch, số còn dư liền nhờ Thiết Đản đem phân phát cho vài hài tử khác.

Bao gồm Thiết Đản cùng Kiều Niệm đều trợn tròn mắt, khi nào cha mẹ chúng vui vẻ, mới cho tiền mua kẹo ăn. Kết quả Lâu Hướng Vãn vừa ra tay liền mua nhiều như vậy, làm những đứa trẻ khác cũng phải thèm đến nuốt nước miếng.

“Đứng ngay ngắn nào, Thủy Hành, Thủy Sinh, các ngươi đi kêu bọn Lục Tử ra đây.” Thiết Đản quả thực giống như vua của đám trẻ, dù cho có thèm ăn, nhưng vẫn phải cố khắc chế, để cho hai đứa nhỏ kia đi gọi các đứa trẻ khác tới. Người bán hàng rong đứng bên tính tiền, thấy tất cả kẹo đều đã bán hết, ít nhất có thể kiếm được tới 400 văn tiền.

Không tốn nhiều công sức, tất cả các đứa trẻ đều xếp thành hàng dài, Thiết Đản lần lượt phát đều kẹo cho bọn hắn, có đứa nhỏ nhanh chóng ăn, nhưng bị Thiết Đản trừng mắt, đứa nhỏ đành dừng lại, nhìn kẹo đường trong tay mà không thể ăn quả là rất khó chịu.

“Cám ơn Lâu tỷ tỷ!” Thiết Đản là đứa đầu tiên mở miệng, những đứa khác vừa nghe cũng đều mỉm cười đối với Lâu Hướng Vãn, đồng thanh hô lên cám ơn Lâu tỷ tỷ. Sau đó bắt đầu ăn, khuôn mặt đều lộ ra nụ cười rạng rỡ.

Trưởng thôn Kiều nhìn bộ dáng tham ăn của Kiều Niệm, lắc đầu nở nụ cười, quả đúng là xuất thân con nhà quyền quý, vừa ra tay đã đưa một hai bạc, với số tiền đó những gia đình thông thường có thể dùng đến mấy tháng, vậy mà lại lấy nó đi mua kẹo ăn, quả đúng là người có tiền.

Lâu Hướng Vãn cùng Lăng Thanh trở về nhà Hạ gia, những đứa trẻ khác cũng đều vui vẻ ra về, Lăng Thanh nhìn khuôn mặt tươi cười rạng rỡ của Lâu Hướng Vãn, bỗng nhiên hắn đã hiểu vì sao Lâu Hướng Vãn muốn ở lại Thôn Ngũ Liên, so với ở Phượng vương phủ hay ở trong lâu, những người kia đều là những kẻ ma mãnh quỷ quyệt, còn ngươi nơi này từ nhỏ cho tới lớn đều rất chất phác bình dị, không khí lại rất yên tĩnh.

Lăng Thanh chợt nhớ tới lần đầu tiên gặp Lâu Hướng Vãn, lúc còn nhỏ Lâu chủ đã rất thích con nít, không phải sao? Cho nên mới dẫn hắn về nhà, từ khi năm tuổi, Lâu Chủ đã thích cuộc sống đơn giản, Lăng Thanh có thể cảm thấy nàng đã từng trải qua tang thương cùng đau khổ. Lăng Thanh cảm thấy kỳ lạ, vì sao Lâu Chủ nhỏ hơn hắn đến năm tuổi lại cứ y như một bà già vậy, theo hắn biết trong suốt mười năm qua, lâu chủ chưa từng chịu đau khổ gì cả, cho dù sống ở Phượng vương phủ thì cuộc sống cũng rất đơn thuần. Dù hắn biết Lâu Chủ rất kỳ quái, có những bí mật không muốn ai biết, nên hắn chỉ có thể cố gắng bảo vệ lấy an toàn cho lâu chủ, mặc kệ là ở kinh thành hay tại Thôn Ngũ Liên nhỏ bé này.

“Lạc cô cô, ta đã mua xong nhà của Trương gia, về sau chúng ta sẽ là hàng xóm với nhau rồi.” Lâu Hướng Vãn không nhận ra Lăng Thanh đang đứng phía sau suy nghĩ, vừa vào cửa liền chạy về phía Lạc Ngưng mở miệng cười, “Chờ nhà sửa xong, con sẽ dọn ra ngoài, Lăng Thanh thì phụ trách làm ruộng, còn con ở trong nhà nấu cơm.”

“Lâu chủ, ngươi đừng quên vừa rồi mới dùng một hai bạc đi mua kẹo cho đám tiểu quỷ ăn, là một người nông dân sẽ không có tiêu tiên như vậy.” Lăng Thanh bực bội liền hắc gáo nước lạnh vào người Lâu Hướng Vãn, Lâu chủ muốn thể nghiệm cuộc sống bình thường thì cứ thể nghiệm đi, Lăng Thanh này chỉ thích đi luyện kiếm, chứ không thích đi làm ruộng trồng trọt gì đó đâu?

Lâu Hướng Vãn quay đầu cười quỷ dị, Lăng Thanh đứng ở sau lưng liền thấy sợ hãi, “Ta đang định đem số tiền này tiêu xài hết. Sau này cả ta cùng Lăng Thanh sẽ dựa vào hai bàn tay này để kiếm tiền, kiếm được bao nhiêu thì dùng bấy nhiêu, nếu không có đồ ăn, cứ để Lạc cô cô cùng Hạ thúc đến tiếp tế cho chúng ta.”

Sắc mắt Lăng Thanh chợt cứng ngắc, dù sao trên chốn giang hồ hắn cũng nằm trong danh sách mười vị cao thủ, vậy mà phải cầm cuốc đi làm ruộng ư? “Ta có thể theo Hạ thúc đi lên núi săn thú.”

“Không được, sát sinh quá nhiều, đời sau sẽ gặp báo ứng. Lâu Hướng Vãn nhanh chóng phản đối, muốn làm một nông phu thông thường, thì phải cầm cuốc ra đồng cày cấy.

“Lâu chủ, ta không tin chuyện kiếp trước, kiếp này đâu!” Đúng là lừa bịp người! Lăng Thanh tức giận, liền phản bác lại lời Lâu Hướng Vãn, Cái gì đời sau rồi đời sau chứ? Đời này chỉ cần sống tốt là được, chuyện đời sau cứ để đời sau giải quyết.

“Không được!” Ít khi Lâu Hướng Vãn kiên quyết như vậy, nếu như không phải nàng được sống lại một cách lạ lùng, còn nhớ rõ chuyện kiếp trước của mình, thì cũng sẽ không tin vào những chuyện này, nhưng là giữa cuộc đời vô thường (*), nhân quả tuần hoàn, tất cả đều đã được định sẵn.

(*) Đời vô thường, ( chém nhá) , câu chuẩn là Minh Minh Chi Trung, là nói thứ viễn vong, không ai có thể dự đoán trước chuyện gì xảy ra, y như số mạng của một người. Chẳng ai biết trước được mình sẽ thành thế nào, ra làm sao?


Attachment:

...p;fm=21&gp=0.jpg [ 9.44 KiB | Đã xem 18717 lần ]


Bí đao ngào đường ^^ đã đề cập trong truyện nhá


Đã sửa bởi vinhanh-annkasi lúc 15.08.2014, 21:06.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn vinhanh-annkasi về bài viết trên: Gynnykawai, Mưa Hà Nội, Tuongvi108, alligator, antunhi, bichvan, h20voyeudau, hotaru_yuki, meo lucky, nevercry1402, soisoine, soulmate2905
     
Có bài mới 27.03.2014, 00:07
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.06.2012, 16:41
Bài viết: 924
Được thanks: 5399 lần
Điểm: 26.22
Có bài mới Re: [Xuyên không] Tỳ Nữ Vương Phi - Lữ Nhan - Điểm: 90
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 82: Chuyện nhà.

Lúc xế chiều, Hạ Minh dẫn Lăng Thanh đi xem mọi nơi, hiện tại không cần vội, lúa vẫn còn cả tháng mới có thể thu gặt, muốn ăn rau dưa gì liền hái, Hạ Minh nhìn ra Lâu Hướng Vãn muốn sinh sống ở trong này, hơn nữa tuy rằng thường ngày Lăng Thanh hay tranh cãi quyết liệt cùng Lâu Hướng Vãn, nhưng lại không dám làm trái lời nói của nàng. Hạ Minh cũng hiểu Lăng Thanh vẫn luôn luôn xem thường giai cấp nông dân, cho nên hiện giờ cũng không cần vội vàng chỉ dạy Lăng Thanh bí quyết làm ruộng.

Lạc cô cô lên trấn trên cùng Lâu Hướng Vãn và Lăng Thanh để đặt mua một ít y phục cùng đồ dùng trong nhà. Ở trong thôn, mặc dù y phục Lâu Hướng Vãn hay là Lăng Thanh, Lạc cô cô cũng không quá nổi bậc, nhưng Lâu Hướng Vãn lo lắng sẽ bị người khác nhận ra. Do Dịch Quân Hàn đi Nhật Mộ Thành, đã gửi đến một lá thư,bên trong viết rất rõ ràng, Nhật Mộ Thành hiện bị kiểm tra rất nghiêm ngặ Phượng Kính Dạ vẫn luôn đi tìm Lâu Hướng Vãn ở khắp nơi, cho nên nếu Lâu Hướng Vãn thấy không có cách nào giải quyết thì cứ lẫn tránh đi.

“Mộc Mộc, ngươi có ở nhà không?” phụ nữ Lưu Gia ở cửa sân lớn tiếng hô, hai ngày này Lạc cô cô luôn luôn gọi Lâu Hướng Vãn là Mộc Mộc, cho nên người trong thôn so sánh đọc tên nàng có chút khó, cũng đều thích kêu tên Mộc Mộc, cả những đứa nhỏ được ăn kẹo, trái phải Mộc Mộc tỷ.

“Có nhà, chờ một chút.” Lâu Hướng Vãn đặt cà tím trong tay xuống bàn, bước ra đầy hoài nghi, mở cửa ra thấy Thúy Tử, nữ nhân của Lưu Gia đang đứng ở bên ngoài, cười hỏi, ”Thúy Tử thẩm, có chuyện gì vậy?”

“Ta đem đồ đến cho ngươi đây? 70 cân này ta xách mệt muốn chết rồi.” Một mặt Thúy Tử xoa xoa lấy cái eo, sau đó bước lên xách cái bao tải màu xám đưa tới trước mặt Lâu Hướng Vãn, “Chỗ này có hơn 70 cân, đều là hàng xóm với nhau, không cần cân lại đâu.”

“Đây là cái gì?” Lâu Hướng Vãn còn đang nghi hoặc, mở bao tải ra nhìn vào, thấy hơn phân nửa đều là đậu tương. Lúc trước Lưu gia đã nói 70 cân đều là rau dưa?

Lâu Hướng Vãn còn chưa kịp mở miệng, Thúy Tử đã muốn chuồn đi, đáng tiếc, Thiết Đản đang chạy từ trong góc xó đến nhà của Lâu Hướng Vãn để chơi, liền chặn lại đường đi của Thúy Tử, thoáng nhìn vào đậu tương trong bao tải, thở phì phì mở miệng,”Mộc Mộc tỷ, người đừng để bị lừa, Thôn trưởng nói giao cho Mộc Mộc tỷ là rau dưa, chứ không phải là đậu tương!”

Ở Vương Triều Tố Nguyên, đậu tương khi mới hái xuống có thể dùng để nấu vài món canh, nhưng đậu già chỉ có thể làm ra đậu hủ. Với những người bình thường, muốn ăn đậu hủ thì cứ đi thẳng ra ngoài mua, nhưng nhiều đậu tương như vậy, chẳng biết phải ăn đậu hủ từ năm nào tháng nào mới có thể ăn hết nữa. Dường như Thúy Tử muốn dùng đậu tương này thay thế cho rau dưa, nhằm để lừa gạt Lâu Hướng Vãn.

“Thiết Đản, sao ngươi lại nói thế? Cái gì lừa gạt chứ, lúc đó thôn trưởng đã nói rau dưa, vậy đậu tương không phải là rau dưa sao? Hơn nữa chỗ này có hơn 70 cân, đậu tương để lâu càng ngon, muốn lúc nào cũng được, cứ đem nó xào hay ráng ăn cũng ngon mà!” Thúy Tử bị Thiết Đản nói như vậy, giọng lập tức sắc bén, mạnh mẽ chặn lời nói Thiết Đản, “Đi đi, con nít như ngươi thì biết cái gì chứ, mau tránh ra, ở nhà ta còn có việc phải làm nữa đấy!”

“Không cho đi!” Thiết Đản chỉ là đứa nhỏ choai choai, dáng vẻ đã có mấy phần oai nghi, lập tức đứng dậy, chắn ngang đường đi của Thúy Tử, không muốn để nàng ta trốn thoát.

“Thôi đi Thiết Đản, đậu tương này có thể mài ra làm đậu hủ ăn má.” Lâu Hướng Vãn mỉm cười nhìn Thiết Đản đang cố bảo vệ mình, liền vỗ vỗ đầu hắn. Thúy Tử thấy thế liền lập tức bỏ chạy, chỉ sợ Lâu Hướng Vãn sẽ hối hận đem trả lại đậu tương cho ả.

“Mộc Mộc tỷ, tỷ bị lừa rồi!” Thiết Đản gãi gãi đầu, lại không thể nói rõ ràng với Lâu Hướng Vãn, thật sự rất xin lỗi, khi phải để nàng chịu thiệt thòi ở trước mặt hắn, làm hốc mắt hắn đều đỏ hết.

Rõ ràng mới gặp nhau vài lần, chung sống chưa được bao lâu, bất quá chỉ mua cho Thiết Đản có mấy viên kẹo, vậy mà đứa nhỏ này lại cứ muốn bảo vệ mình, Lâu Hướng Vãn cảm thấy lòng mình chợt ấm áp, liền tiến lên phía trước, ôm lấy Thiết Đản,”Không sao đâu, đậu hủ có thể làm ra rất nhiều món ăn mà.”

Đột nhiên bị Lâu Hướng ôm lấy, trên người không có mùi của những con gà con vịt như trên người nương hắn, ngược lại có một loại hương thơm nhàn nhạt. Thiết Đản dần dần đỏ mặt, sau đó xấu hổ đầy Lâu Hướng Vãn ra, chạy ra ngoài cửa, ”Mộc Mộc tỷ, tỷ chờ chút, ta sẽ đem đồ ăn đến cho tỷ.”

Vương gia, giờ ngươi có khỏe không? Có lẽ vương gia sẽ thấy cuộc sống thế này, rất đơn điệu, không hề thú vị. Nhưng đây chính là cuộc sống mà ta muốn, đạo bất đồng, không thể sống cùng nhau, có phải ngay từ đầu đã định hôm nay ly biệt rồi không!

Lâu Hướng Vãn nhắc bao tải bên trong đựng đậu tương đi về phía cửa phòng bếp, loại bỏ khuôn mặt tuấn mỹ hay cười của Phượng Kính Dạ ra khỏi đầu, vừa đúng lúc phải chuẩn bị cơm chiều rồi. Không biết Hạ thúc có cối đá nhỏ không, sau này muốn uống sữa đậu nành cũng dễ, làm đậu hủ cũng không tệ. Với đậu tương này thật sự không thể ăn chung với cơm, chỉ còn cách phải dùng làm đậu hủ thôi. Chỉ cần đem đậu hủ ra chế biến theo kiểu ở Thành Đô, sẽ tạo ra nhiều món ăn ngon. Mấy năm nay ở các cửa hàng Mộc gia, ngoại trừ kinh doanh theo phương thức cổ, còn lại đều dựa theo cách quản lý ở thời hiện đại, để cho tửu lâu Mộc gia luôn luôn có thức ăn mới.

Lâu Hướng Vãn gọt vỏ cà tím, cắt thành từng miếng mỏng dài, một hồi sẽ làm ra món cá cà tím. Thật ra công dụng lớn nhất của đậu tương cần phải có máy xay, đáng tiếc cái loại máy xay đó, Lâu Hướng Vãn không biết cách sáng chế ra, lại càng không trông cậy vào thời cổ đại này nghiên cứu ra được cái máy ép dầu kia. Lâu Hướng Vãn cảm giác được rằng cho dù có chế tạo ra, không có xăng cùng điện thì nó cũng không thể hoạt động được, cho nên các loại dầu vừng, dầu hạt cải đều phải dựa vào sức người làm ra với số lượng rất ít, chỉ có những nhà phú thương quyền quý mới dùng dầu thực vật để chiên đồ, những nhà thông thường chỉ toàn dùng mỡ heo, ngọn đèn dầu phải dùng cây ngô đồng. Còn đậu tương tuy có số lượng nhiều, nhưng nó rất khó ép lại cho ra dầu rất ít.

“Mộc Mộc tỷ!” âm Thanh Kiều Niệm không lớn, hơi thở có hơi dồn dập, khiến cho Lâu Hướng Vãn không khỏi kinh ngạc, ghé đầu ra nhìn. Thấy một đứa trẻ hơn năm tuổi ôm mấy trái mướp, cánh tay quá nhỏ quá nhỏ, khiến sáu bảy quả mướp như muốn trượt rơi xuống, làm Kiều Niệm ôm nó rất gian nan, gặp được Lâu Hướng Vãn, cuối cùng thở dài nhẹ nhỏm, ”Mộc Mộc tỷ, cho tỷ nè.”

“Nhà tỷ đã có rau rồi.” Lâu Hướng Vãn nhận lấy mấy trái mướp trong tay Kiều Niệm, chỉ chỉ vào vườn rau. Mấy cây trúc được trồng ở chung quanh, các dây mướp xanh mượt quấn lên thân trúc, một nhành cây đều xen kẽ với màu xanh của dây mướp.

Kiều Niệm còn quá nhỏ, nhìn trong sân có giàn mướp, lại nhìn quả mướp trong tay của Lâu Hướng Vãn do hắn vất vả ôm tới, ngây ngô nhìn một cái, “Nhà Mộc Mộc tỷ không có đồ ăn gì, để Tiểu Niệm đi về lấy.”

Bên này Lâu Hướng Vãn vẫn còn chưa nói, bên ngoài có tiếng bước chân tới, khác hơn của Kiều Niệm, ở ngoài cửa sân có vài đứa nhỏ đều cầm cái giỏ, bên trong đều là rau dưa. Lúc trước Lâu Hướng Vãn chỉ rộng rãi mua kẹo đường cho bọn nhỏ, nên từng nhà cũng muốn cảm ơn, vì vậy Thiết Đản triệu tập tất cả bọn nhỏ nói. Cả đám đều cho rằng Lâu Hướng Vãn không có rau dưa ăn, liền đi thẳng vào trong vườn hái rau. Tuy có vài người đã biết đến chuyện này, bất quá không đến thẳng nhà nữ nhân Lưu Gia để đòi lại công đạo cho Lâu Hướng Vãn, bất quá họ cũng không có hẹp hòi, ngăn cản bọn trẻ hái rau dưa đi, dù sao cũng đều do nhà trồng ra, chẳng đáng bao nhiêu tiền coi như tạo tình cảm với Lâu Hướng Vãn.

Chỉ trong chốc lát, do Thiết Đản cầm đầu, nên giờ phút này trong sân của Lâu Hướng Vãn chất đầy rau dưa, khiến Lâu Hướng Vãn không kiềm nén được liền nở nụ cười,” Nhiều như vậy sao tỷ ăn hết, hay vầy đi, mọi người cứ chọn một ít rau trong nhà mang về ăn, còn dư ta giữ lại, chứ ăn không hết sẽ hư đó.”

Thiết Đản cũng không ngờ tất cả mọi người đều đem đến tặng, đồ ăn xếp thành cả núi nhỏ, mọi người đang nghĩ xem nên lấy đồ trong nhà thiếu, hay là không nên mang về thì hơn. Thật xấu hổ, chỉ vì muốn đem cho Mộc Mộc tỷ một ít đồ ăn, không ngờ khiến cho nhà Mộc Mộc chất đầy đồ ăn đến nổi không thể dùng hết.

“Mộc Mộc tỷ, nếu sau này tỷ muốn ăn cái gì cứ đến vườn rau nhà đệ mà hái.”Thiết Đản vỗ ngực mở miệng, cuối cùng chỉ thấy cách này là tốt nhất, trên mặt lộ ra nụ cười chờ mong, nhìn về phía Lâu Hướng Vãn. Mấy đứa trẻ khác vừa nghe đều phụ họa theo, bảo Lâu Hướng Vãn cứ đến thẳng vườn rau nhà bọn họ hái ăn.

Con nít thật đúng là vô tư thiện lương, Lâu Hướng Vãn cười gật đầu đồng ý, khi nào không còn thức ăn sẽ đến lấy, Thiết Đản dẫn theo một đám con nít mang ít rau dưa rời đi.

“Lưu Thành, ngươi ở đây làm gì?” Thiết Đản thấy một đứa trẻ gầy gò đứng cách đó không xa, lập tức giận dữ chạy tới, mấy đứa trẻ khác vừa nhìn thấy Lưu Thành, con trai của Lưu gia, liền bám theo sau Thiết Đản bao vây lấy Lưu Thành.

“Chính do nương của ngươi lừa gạt Mộc Mộc tỷ!” một hài tử nhanh chóng mở miệng, bất mãn trừng mắt nhìn Lưu Thành, những hài tử khác cũng đồng loạt gật đầu. Ở trong mắt bọn chúng, Lâu Hướng Vãn là người luôn cười dịu dàng, hơn nữa giọng nói cũng khá êm ái, không giống giọng nói điếc tai của nương. Vả lại Lâu Hướng Vãn còn cho bọn chúng kẹo ăn, càng làm cho đám hài tử rất giận khi biết nữ nhân Lưu Gia bắt nạt Lâu Hướng Vãn, nên ghét luôn tên ma ốm Lưu Thành!

“Đồ tồi!” Kiều Niệm còn nhỏ, dù không có khí thế bằng của Thôn trưởng, nhưng thanh âm lại không nhỏ, nghiêm túc trừng mắt nhìn Lưu Thành.

Bị vài hài tử như vậy mắng, Lưu Thành chỉ biết cúi đầu, bên trong tay cầm quả mướp nhỏ do hắn lén trộm ở trong vườn, muốn mang qua cho Lâu Hướng Vãn, nhưng lại không dám, kết quả lại bị bọn Thiết Đản phát hiện ra.

“Mộc Mộc tỷ sẽ không lấy đồ ăn nhà của ngươi! Sau này nhà Mộc Mộc tỷ thiếu cái gì sẽ đến vườn rau nhà của chúng ta hái!” Lúc này Thiết Đản tiểu bá vương mới mở miệng, dù không bắt nạt Lưu Thành, nhưng xem như đã gạt bỏ hắn ra khỏi nhóm.

“Đúng, Mộc Mộc tỷ sẽ không cần đâu!” những đứa khác cũng liên tục gật đầu phụ họa, muốn đẩy Lưu Thành ra, bất quá Lưu Thành cũng là hài tử tám tuổi, bởi vì bị bệnh nên sức khỏe rất yếu. Lúc trước Lưu Gia đã bán đi sáu mẫu ruộng nước mới trị lành, nhưng thân thể vẫn cứ yếu như trước, thoạt nhìn ốm tong teo, rất yếu ớt, bị vài hài tử nói như vậy, hốc mắt đều đỏ, sau đó mang cầm lấy rổ quay đầu bỏ chạy, những hài tử khác vì cảm thấy đã giành thắng lợi liền hoan hô.

“Mộc Mộc, hôm nay ta đi lên trên núi có hái một ít hạt dẻ mang về, tối nay chúng ta xào hạt dẻ ăn đi.” Giọng Lăng Thanh văng vẳng từ nơi rất xa, chưa vào cửa đã nghe thấy rồi, đúng là người trẻ tuổi, tinh thần phấn chấn, hơn nữa trên người Lăng Thanh toát ra khí thế hùng hồn, khiến các cô nương trong thôn chưa xuất giá đều vướn phải tương tư. Mà những người khác cũng đã để ý đến, thấy Lâu Hướng Vãn và Lăng Thanh không giống người bình thường, cho nên chỉ có thể ngắm nhìn, dù sao bọn họ nói là tỷ đệ, nhưng cách ăn nói của hai người lại hoàn toàn khác nhau, sợ gây ra phiền toái, nên không dám nhờ người mai mối đến bàn chuyện hôn sự.

“Hạ thúc, người đi tắm rửa đi rồi ra ăn cơm.” Giọng Lâu Hướng Vãn từ trong phòng bếp truyền ra, nàng đã làm xong thức ăn. Hôm nay trong nhà có bốn người, nên làm ba món cùng một canh, còn làm thêm một ít bánh màn thầu, như vậy sẽ dễ dàng làm no bụng. Những gia đình bình thường chỉ cần ăn bánh màn thầu thôi thì đã no rồi, bởi vì trong nhà đều có dư ra một ít bột ngô hay bột mì, nên rất thích hợp để làm ra nhiều bánh màn thầu hơn.

Tuy rằng quanh năm suốt tháng làm ruộng, nhưng đến mùa thu hoạch đều có thể dành dụm được ít tiền, nếu thu hoạch không tốt, cũng không sợ đói. Nhất là trong tình cảnh binh đao loạn lạc này, ai cũng không thể đoán được sẽ xảy ra chuyện gì, việc ăn uống cũng dần giảm đi. Lâu Hướng Vãn sẽ không để cả trưa lẫn tối đều chỉ ăn cơm, nên liền thay bánh màn thầu để cải thiện khẩu vị, cho dù buổi sáng chỉ có bánh bao cùng cháo loãng, Lâu Hướng Vãn cũng sẽ chuẩn bị thêm chút thức ăn sáng, ngày ngày trôi qua thức ăn càng ngày càng tinh sảo hơn rất nhiều.

Bốn người vây quanh bên cái bàn ăn cơm, mới ăn được một chút, bên ngoài sân liền truyền đến tiếng khóc sướt mướt đứa nhỏ, còn có âm thanh của Đại Lưu giận dữ mắng chửi Thúy Tử.

“Dám nói ta là người không biết lí lẽ, lại còn bắt nạt con của ta nữa. Ta đây thật không muốn sống nữa, a, ta biết rồi, ta biết ngươi bị con hồ ly tinh kia che mù mắt rồi. Tỷ đệ nhà này chỉ mới chuyển đến có vài ngày, ngươi liền chỉ biết lo nghĩ cho bọn họ. Thế ta cùng Thành Thành còn sống nữa để làm gì a!” Thúy Tử gào khóc, đứng ở cửa sân la hét om sòm,”Mộc Mộc, ngươi mau ra đây cho ta, trưa hôm nay chúng ta cần phải ba mặt một lời, ta đã đem đến cho ngươi hơn 70 cân đậu tương đến, vậy mà ngươi là người lớn lại đi bắt nạt Thành Thành nhà chúng ta! Ngươi có lương tâm hay không!”

“Đủ rồi, ngươi mau trở về cho ta!” Đại Lưu gầm lên, hắn vừa về nhà mới biết được, vợ mình đem 70 cân đậu tương thay thế rau dưa đưa cho Lâu Hướng Vãn. Giờ lại còn đến nhà người ta làm loạn, Đại Lưu không tin rằng Lâu Hướng Vãn là người ức hiếp con trai hắn, một người tính tình ôn hòa, làm sao có thể bắt nạt Thành Thành, mười phần là do nữ nhân này phá hoại.

“Về? Sao ta phải về, không lấy được công đạo ta sẽ không về, ngươi xem mắt Thành Thành đã khóc sưng lên, ta làm nương mà còn không dám chửi, vậy mà hôm nay lại bị người ngoài bắt nạt tâm cam bảo bối của ta!” Thúy Tử hét lên, vừa ôm Lưu Thành vừa khóc vừa gào thét, khiến mọi người trong xóm đều phải đi ra ngoài.

Thôn không lớn, cho nên chuyện gì xảy ra mọi người cũng đều biết. Trong lúc ăn cơm, một nữ nhân cùng một nam nhân nói rằng Thúy Tử kia không biết điều, còn nói con nhà mình là người biết chuyện hơn, mang rau dưa đến, sau đó còn mang về những thứ trong vườn nhà mình không có, nên ấn tượng của họ về Lâu Hướng Vãn càng tốt hơn. Lúc này nhìn thấy Thúy Tử mặt dày tới cửa, tuy không nói ra nhưng đều chỉ chỉ chõ, những nam nhân lại không có nói gì, đối với nữ nhân khóc lóc om sòm này họ chỉ biết trốn tránh thì hơn, chẳng qua cảm thấy tội cho Lưu Đại, gặp phải một nương tử hẹp hòi lại còn cay cú, chỉ có thể tự mình ngậm bồ hòn cam chịu.

Lăng Thanh cười bưng bát cơm xem náo nhiệt, còn nhân cơ hội này chế nhạo Lâu Hướng Vãn mấy lần, nói thật, đừng nói tới nữ nhân chanh chua ở trong sơn thôn này, ngay cả ở Phượng vương phu, chỉ cần Lâu Hướng Vãn ra lệnh, Lăng Thanh lập tức cầm đao ra đuổi, sẽ càng làm tăng thêm phần náo nhiệt cho xem.

“Chuyện đó, ta thực không biết đứa nào là Thành Thành của nhà các ngươi.” Lâu Hướng Vãn vô tội mở miệng, trong thôn có khoảng trăm hộ gia đình, không lớn cũng không nhỏ, hài tử có tới mấy chục. Ngoại trừ Thiết Đản, Niệm Kiều và những hài tử khác thì nàng còn biết, những đứa khác thực sự không nhớ, chứ đừng nói tới con của nhà Lưu Đại. Giờ phút này, Lưu Thành bị Thúy Tử ôm ở trong ngực vừa khóc vừa nháo, ngay cả mặt Lưu Thành là tròn hay méo cũng không biết, nên chớ đừng nói tới khi dễ.

Lời Lâu Hướng Vãn vừa nói ra, những người vây xem đều nở nụ cười, một nữ nhân đi lên phía trước khuyên giải, ”Được rồi, Thúy Tử, ngươi nghe Mộc Mộc nói rồi đó. Nàng ta đến chưa được vài ngày, thì sao biết đứa nào là Thành Thành, sao có thể bắt nạt nó chứ.”

“Đúng đó, bản tính Mộc Mộc ôn hòa, không bị ngươi bắt nạt là mừng rồi.” Nữ nhân khác mỉm cười ôn nhu nhìn Lâu Hướng Vãn. Sau đó nhìn về phía Thuý Tử, bởi do ruộng đất gần nhau, mà cả hai chẳng ai nhường nhịn, nên cứ hay tranh cãi mấy lần. Hai nhà họ đều không thể nào sống hòa thuận được, vào lúc này mới nói giúp cho Lâu Hướng Vãn.

“Chỉ vì lòng tốt mà Thành Thành nhà ta đã lén đem rau dưa đến cho ngươi! Nếu không bắt nạt? Không bắt nạt thì sao vành mắt Thành Thành lại bị đỏ lên hả?” Thúy Tử thé lên, nhanh chóng đẩy Lưu Thành ra khỏi lòng ngực, quả thật ánh mắt hồng hồng, thoạt nhìn như là đã khóc.

“Lưu Thành không có đến nhà Mộc Mộc tỷ, lúc đưa rau dưa đến đã bị Thiết Đản ca đuổi đi, hắn liền khóc chạy trở về.” Một tiểu cô nương tám tuổi nhanh chóng mở miệng, kể lại.

“Được rồi, trở về đi!” Đại Lưu lúc này xem như đã hiểu, căn bản là do nữ nhân nhà hắn làm loạn, áy náy nhìn về phía Lâu Hướng vãn, ” Về 70 cân rau dưa kia, mỗi ngày ta sẽ cố mang qua đây một ít.”

“Vì sao? Ta đã đưa đậu tương rồi mà!” Thúy Tử không còn la lối om sòm. Lập tức hét lên, rất muốn đánh nhau với Đại Lưu,”Ta chỉ là vì cái gia đình này. Hơn nữa vừa nhìn là biết Mộc Mộc không phải kẻ thiếu tiền, nên ta chỉ muốn tiết kiệm thêm một chút, đem những rau dưa kia đi ra ngoài bán để kiếm thêm mười mấy văn tiền về để mua thuốc tẩm bổ cho Thành Thành, ngươi xem Thành Thành đã quá gầy rồi này!”

“Dù ta vô dụng, nhưng không nên để ngươi ta phải chịu thiệt thòi!” Đại Lưu nhìn nhi tử của hắn càng ngày càng ốm yếu gầy teo, đột nhiên rống lên một tiếng, không còn màn đến thê tử cùng nhi tử, nhanh chóng quay đầu đi vào trong nhà.

Thúy Tử bị rống đến ngây ngẩn cả người, liền không còn muốn tìm Lâu Hướng Vãn đòi công đạo nữa, vội vàng nắm lấy cánh tay Lưu Thành hướng về phía ngôi nhà mình mà chạy, một mặt chạy một mặt gọi Đại Lưu, náo nhiệt liền dập tắt, có vài nữ nhân cảm thấy hơi ngượng ngùng, an ủi Lâu Hướng Vãn vài câu rồi cũng không nói thêm câu nào, dù sao thân thể Lưu Thành không tốt, nếu không phải vì bán đi ruộng nước thì Lưu gia sẽ không khổ như vậy.

“Mộc Mộc, đã thấy rồi chưa, nơi nào cũng đều có thị phi, người nghèo cũng có chuyện buồn của người nghèo.” Lăng Thanh mở miệng, một tay khoát lên trên bờ vai Lâu Hướng Vãn, liền khuyên nhủ nàng nên rời khỏi đây thôi. Hôm nay lúc ở dưới ruộng, nhìn thấy mấy nam nhân trồng rau bón phân, mùi hôi của phân gà phân thổi bay khắp nơi, Lăng Thanh nghĩ đến một ngày mình phải làm như vậy, lập tức khuyên Lâu Hướng Vãn trở về đi, chí ít cũng không cần phải làm ruộng.

“Về nhà ăn cơm.” Lâu Hướng Vãn cười tươi tắn với Lăng Thanh, đúng vậy, chỗ nào có người ở là nơi đó có thị phi, nên khoảng cách giữa nàng cùng vương gia quả là lệch nhau quá nhiều. Thôi, không nghĩ nữa, hôm nào cần phải đến bắt mạch cho Lưu Thành, thân thể của hài tử kia cần phải điều trị cho tốt mới được.

Ăn xong cơm, Lạc cô cô không để cho Lâu Hướng Vãn rửa chén, liền đi gom chén bát. Lâu Hướng Vãn không có việc gì làm, lắc người qua lại, rồi thong dong đi ra khỏi nhà. Sườn núi nhỏ ở cuối thôn là nơi Lâu Hướng Vãn thích nhất, cây cối xanh biếc, có thể nhìn thấy được cả bầu trời đêm khuya, thật tĩnh lặng, mặc dù có chút cô đơn nhưng đây chính là lựa chọn của nàng.

Lâu Hướng Vãn mới đến nơi này, bỗng nhiên thấy trên sườn núi có bóng dáng của một đứa nhỏ gầy gò cô đơn. Đúng là con của Lưu Gia, Lâu Hướng Vãn nhanh chóng bước lại, Lưu Thành nghe được âm thanh sau lưng, cả kinh đứng dậy, nhìn thấy Lâu Hướng Vãn, liền cúi đầu muốn rời đi. Nhưng bụng hắn lại réo lên.

“Ta có một ít hạt dẻ.” Lâu Hướng Vãn đoán đứa nhỏ này còn chưa ăn tối, Đại Lưu cùng Thúy Tử buổi tối trở về đại khái là cãi nhau, cho nên Lưu Thành mới một mình chạy đến đây.

Lưu Thành nhìn thấy Lâu Hướng Vãn, trong ánh mắt tràn đầy áy náy, không giống đứa nhỏ tám tuổi, dường như có hơi thành thục một chút, tiếng nói sợ sệt,”Thực xin lỗi.” Lưu Thành cũng biết nương nhà mình sai rồi, nhưng đó là do nương vì lo cho thân thể của hắn.

“Không cần xin lỗi, ngươi đâu có làm gì sai, đến đây, hãy cùng ngồi xuống với ta đi, chứ ngồi một mình ta thấy sợ lắm.” Lâu Hướng Vãn cười vỗ vỗ đầu Lưu Thành, kéo hắn cùng ngồi ở trên cỏ với nàng, Lưu Thành vốn muốn đi nhưng nghe Lâu Hướng Vãn nói thấy sợ, lại còn nói muốn hắn ở lại cùng. Dù sao một mình Mộc Mộc tỷ đến được nơi này, nhất định sẽ không sợ hãi, chỉ là Lưu Thành cũng ngồi xuống, phu tử trước kia đã dạy hắn, thân là nam tử, đầu đội trời chân đập đất, bảo vệ nữ tử chính là trách nhiệm trời ban, cho nên Lưu Thành không muốn để Lâu Hướng Vãn ở tại chỗ này một mình.

Lăng Thanh ăn cơm xong, liền đem hạ dẻ bóc vỏ ngoài ra, Lâu Hướng Vãn thì dùng chủy thủ tùy thân chẻ hạt dẻ ăn, lúc đó khóe miệng Lăng Thanh không ngừng co giật mạnh. Đó là chủy thủ Lâu chủ dùng để giết người , cũng từng dính máu, lại dùng nó để chẻ hạt dẻ.

Lâu Hướng Vãn dùng lửa đem hạt dẻ nấu chín sau đó vớt lên, thả chút hạt sắc vào trong nồi. Đó là trước kia Hạ thúc dùng để luyện quyền, sau đó đem hạt dẻ đổ vào xào chín, do hạt dẻ đã bóc vỏ nên đã thấm vào ít đường, lại được xào qua lại, hương vị vô cùng tốt. Buổi tối Lưu Thành chưa có ăn gì, lúc này liền đói bụng, nhưng chỉ ăn có bảy tám hạt liền không ăn nữa, thông minh hiểu chuyện làm Lâu Hướng Vãn có hơi đau lòng, thường nói con nít nhà nghèo luôn hiểu chuyện rất sớm, thật sự quả không sai.

“Ăn no thì thân thể mới khỏe, thân thể khỏe mạnh thì sau này mới có thể kiếm tiền nuôi gia đình.” Lâu Hướng Vãn cười vỗ vỗ đầu Lưu Thành, lại đưa hạt dẻ tới, quả thật là sức khỏe rất yếu, nếu là gia đình có tiền sẽ được chăm sóc khỏe mạnh, nhưng với gia đình bình thường chỉ cần sống là được rồi, điều trị được cái gì đâu. Một là nhất định phải gặp được đại phu tốt, thứ hai là thuốc cùng thức ăn tẩm bổ phải kết hợp cùng nhau. Với một gia đình bình thường chỉ cầu mong có thể làm no bụng, chứ không thể nào có dư tiền mà đi bốc thuốc, chứ đừng nói đến bồi bổ cơ thể.

“Ừ, lúc trước đệ có đi học, chỉ là lần trước bị bệnh, phu tử để cho đệ trở về nghĩ vài ngày, sau này đệ sẽ đi học lại thôi.”Lưu Thành nói đến đi học ánh mắt liền rạng rỡ, hắn biết trong nhà không có tiền, nhưng cha nói thân thể hắn yếu, làm ruộng cũng không được chỉ có thể cố gắng học giỏi, sau này mới làm quan lớn, vì vậy cha hắn mới cố gắng kiếm tiền để trả học phí cho phu tử.

“Thành Thành, ta là đại phu, ngày mai ta sẽ vào núi, đệ đi theo giúp ta, ta sẽ giúp đệ điều trị thân thể, coi như là thù lao cho đệ , sẽ khiến thân thể đệ y như Thiết Đản, có được không?” Lâu Hướng Vãn ghé mắt nhìn bóng dáng đứa nhỏ gầy teo dưới màn đêm, một đôi mắt sáng ngời giống như ngôi sao, Lâu Hướng Vãn bỗng nhiên cảm thấy sau này đứa nhỏ có thể trở thành một nhân tài hiếm thấy.

Bao nhiêu năm sau đó, Tả Ngôn làm thừa tướng của Vương Triều Tố Nguyên, bên cạnh hắn có một trạng nguyên trẻ tuổi tài cao, Trạng Nguyên Lang dần dần trở thành trụ cột của Vương Triều Tố Nguyên, mà Lâu Hướng Vãn không hề biết rằng đó chính là người ở trước mặt của nàng.

“Thật sao?” Lưu Thành khiếp sợ nhìn Lâu Hướng Vãn. Đừng nói tới Thiết Đản, ngay cả những đứa trẻ khác hắn cũng nhỏ hơn rất nhiều. Lưu Thành biết rõ thân thể hắn rất kém, cũng vì lúc trước hắn dầm mưa nên mới bị sinh bệnh.

“Được, sáng ngày mai ta đợi đệ dưới chân núi rừng trúc.” Lâu Hướng Vãn gật đầu, Lưu Thành cũng cười lên, lúc đầu còn lúng túng không nói chuyện tự nhiên, nhưng giờ đã có thể cùng Lâu Hướng Vãn thoải mái nói chuyện.

Sáng ngày thứ hai, Lâu Hướng Vãn dậy sớm, nhưng vì Lạc cô cô tuổi đã lớn, ngủ rất ít, nên làm điểm tâm sớm hơn, biết Lâu Hướng Vãn lên núi cố ý làm bánh bột ngô cho Lâu Hướng Vãn mang theo đi lên núi ăn.

“Vì sao muốn ta đi làm ruộng?” Lăng Thanh cũng rất muốn vào núi, ít nhất so với làm ruộng còn tốt hơn! Tay hắn cầm kiếm chứ không phải cầm cuốc.

“Hai chuyện này đều khác nhau, ngươi có biết thảo dược sao?” Lâu Hướng Vãn cười vỗ bả vai Lăng Thanh, nhìn vào trong ánh mắt hắn đều chứa đầy ghen tị, Lâu Hướng vãn vác giỏ trúc trên lưng, mang theo bánh mì cùng nước uống liền rời khỏi nhà.

Sáng sớm Lưu Thành liền canh giữ ở trên cây cầu nhỏ, nhìn thấy Lâu Hướng Vãn đi lại trên mặt lập tức lộ ra nụ cười, hắn vốn gầy yếu sắc mặt lại tái nhợt, nhưng ngũ quan lại rất thanh tú khi cười rộ mang theo vài phần xấu hổ. Thế nên sau này, Lâu Hướng Vãn không có cách nào liên tưởng được rằng Phượng Kính Dạ cùng hài tử Lưu Thành này lại là một loại người liều lĩnh gian xảo ở trong triều đình. Rõ ràng là hài tử ngây thơ, vì sao chỉ có mấy năm đã tạo ra được một Tiểu Hồ Ly.


Đã sửa bởi vinhanh-annkasi lúc 15.08.2014, 21:21.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn vinhanh-annkasi về bài viết trên: Gynnykawai, Tuongvi108, Yến My, alligator, antunhi, bichvan, h20voyeudau, hotaru_yuki, marialoan, meo lucky, nevercry1402, ongbjrak198
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 125 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bongphuong_99, hadam, Hamyphan, Hoa tranh, Hoangthienvy, La Mạn, LinhLjnh, minhsue, Mysunshine.htt, namlun2921, Ngọc Hạnh, satthuml151, SindyNguyen, tiểu khê, Yến Phượng và 386 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

4 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

8 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

11 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 183, 184, 185

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 98, 99, 100

14 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 15, 16, 17

17 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

18 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

19 • [Hiện đại] Cưới lâu sẽ hợp - Minh Khai Dạ Hợp

1 ... 17, 18, 19

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42



Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 261 điểm để mua Gấu Pooh ôm hổ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Air Blade đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Áo thun xanh tay dài
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Bánh Sandwich
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 552 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 287 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Xylyphon
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Cây thông Noel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Thanh Hưng vừa đặt giá 524 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 498 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Tuyền Uri: Mơ đi cưng :no2: để đó cà khịa thiên hạ chơi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường thỏ đen
LogOut Bomb: Hàn Tử Song -> Huyen Jenzy
Lý do: 22
Công Tử Tuyết: #giàu thì chia bớt cho em đi =))))
Tuyền Uri: Đậu, điểm nhiều để làm gì :lol:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.