Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 170 bài ] 

Đạo tình - Chu Ngọc

 
Có bài mới 29.12.2012, 16:31
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 20.11.2012, 14:57
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 353
Được thanks: 1279 lần
Điểm: 10.86
Có bài mới Re: (Hiện đại) Đạo tình - Chu Ngọc - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện 2: Chòng ghẹo Lam Tư

“Lão đại, tiểu thiếu gia bị Lam Tư bắt cóc rồi”.  Hồng Ưng tay cầm một tờ giấy, báo cáo với Tề Mặc bằng một giọng rất nghiêm túc.

Tề Mặc nghe nói vậy chỉ ừm một tiếng, hắn không ngẩng đầu, vẫn tiếp tục xem tài liệu trong tay. Ly Tâm ở bên cạnh quay sang Phong Vân William: “Em không có việc gì làm phải không?”

Phong Vân William nở nụ cười vô hại: “Liên quan gì đến em?”

Ly Tâm hừ một tiếng: “Tiểu Vũ ngày ngày ở Tề Gia, Lam Tư có thể đến đây bắt cóc hay sao? Là em đưa nó đi đúng không?”

Phong Vân William ngồi tựa vào ghế sofa cười híp mắt: “Tại con trai chị muốn đi, em tự nhiên sẽ đưa Phật tới Tây phương”.

Nghe Phong Vân William nói vậy, Ly Tâm bóp bóp mi tâm: “Tiểu Vũ lại làm sao vậy?”

Phong Vân William nháy mắt đầy mờ ám với Ly Tâm: “Có người định bắt con trai chị đi châu Phi làm người rừng. Vì vậy bé mới quyết định bỏ nhà ra đi tìm người giúp đỡ”.

Hoàng Ưng ngồi bên cạnh Phong Vân William liền mở miệng: “Bỏ nhà ra đi? Lần này là lần thứ mấy rồi?”

“Lần thứ hai”. Lập Hộ đáp lời.

Tề Mặc cuối cùng cũng ngẩng đầu, hắn cất giọng trầm trầm: “Cứ để nó ở đó vài ngày”. Câu nói của hắn khiến mọi người đều bật cười.

Ngày hôm sau, Ly Tâm vừa đọc thông cáo vừa tươi cười nói: “Lam Tư ngày càng thiếu tính nhẫn nại. Lần này mới một ngày đã không chịu nổi rồi”.

Phong Vân William liếc mắt qua tờ thông cáo, cậu ta chọc nhẹ ngón tay vào bề mặt ghế sofa: “Nghe nói Lam Tư vừa nhìn trúng một mỏ kim cương ở châu Phi. Em thấy mỏ đó không tồi”.

Tề Mặc ngồi bên cạnh Ly Tâm, gương mặt hắn không biểu lộ bất cứ một sắc thái tình cảm nào. Ly Tâm tựa vào vai hắn: “Anh cảm thấy thế nào?”

Tề Mặc nói lạnh nhạt: “Trò trẻ con”.

Ly Tâm biết Tề Mặc chỉ coi trọng những vụ buôn bán vũ khí quy mô lớn. Kim cương hay bất cứ thứ nào khác đều không lọt vào mắt hắn, đồng thời không gây hứng thú cho hắn.

Ly Tâm sớm biết Tề Mặc có phản ứng này. Cô tươi cười hỏi: “Canh bạc này anh có tham gia không? Em nói trước là em muốn đi đó”.

Tề Mặc nhìn Ly Tâm, bắt gặp ánh mắt mong chờ của cô. Mấy năm qua Ly Tâm phương diện nào cũng có tiến bộ, duy nhất việc đánh bạc là luôn thua tơi tả. Lần này Lam Tư đưa ra thông cáo và điều kiện trao đổi, Ly Tâm cảm thấy vô cùng hưng phấn là vì cô muốn đi thực tế ở Las Vegas, địa điểm Lam Tư muốn so tài cao thấp.

“Em muốn thì đi đi”. Tề Mặc giơ tay vuốt tóc Ly Tâm.

Tại một sòng bạc lớn nhất trên địa bàn của Tề Mặc ở Las Vegas, vợ chồng Tề Mặc, Ly Tâm và Lam Tư hội ngộ trong một phòng VIP sang trọng. Người đứng đầu của Tề Gia và Lam Bang, hai gia tộc lớn nhất giới hắc đạo gặp gỡ là một sự kiện gây chấn động trong giới, khiến mọi người đều cảm thấy bất an.

Trong phòng VIP sang trọng nhất, Tề Mặc và Ly Tâm ngồi ở một đầu chiếc bàn đánh bạc hình chữ nhật, Lam Tư và Tề Thiên Vũ ngồi ở đầu còn lại. Tất cả những nhân vật cao cấp của hai nhà như Hồng Ưng, Hoàng Ưng, Phong Vân William, hộ vệ Ninja của Lam Tư, Lam Đàm…đều ngồi ở xung quanh, ai nấy đều tỏ nghiêm nghị và đầy cảnh giác.

Ly Tâm đưa mắt nhìn Lam Tư ở phía đối diện, đã ba năm trôi qua nhưng trên người anh ta không hề lưu lại dấu vết của thời gian. Thậm chí khí chất của anh ta ngày càng yêu mị hơn, không hổ danh là lão đại yêu nghiệt của giới hắc đạo.

Lúc này sắc mặt của Lam Tư tương đối khó coi. Tuy anh ta vẫn giữ dáng vẻ tao nhã nhưng những người biết rõ anh ta như Tề Mặc và Ly Tâm đều nhận ra tâm trạng anh ta không tốt lắm.

Tề Thiên Vũ ngồi trong lòng Lam Tư, hai tay cậu bé ôm chặt cổ anh ta. Tề Thiên Vũ quay đầu cười toét miệng với Ly Tâm: “Mami, daddy, Tiểu Vũ bị bắt cóc rồi, mami mau chuộc Tiểu Vũ về đi!”

Ly Tâm mỉm cười nhìn Tề Thiên Vũ: “Con lại giở trò gì mà bắt mami đi chuộc con?”

“Không có gì, nhưng lẽ nào cô không nên chuộc con trai cô?” Lam Tư không che dấu tâm trạng bực bội của mình.

Ly Tâm còn chưa trả lời, Tề Thiên Vũ cất giọng lanh lảnh: “Chú xinh đẹp không vui nên muốn mami đến chuộc con”.

Phong Vân William nói xen vào: “Em lại bày ra trò gì hả?”

Nghe Phong Vân William hỏi vậy, Lam Tư đanh mặt vỗ một phát vào mông Tề Thiên Vũ và quát cậu bé: “Câm miệng”.

Ly Tâm và Tề Mặc chưa từng bắt gặp Lam Tư tức giận như vậy bao giờ. Không hiểu tại sao, Lam Tư rất thích con trai của họ. Tuy Tề Gia và Lam Bang luôn ở thế đối lập, hai nhà lúc nào cạnh tranh và áp chế nhau nhưng Tề Thiên Vũ rất được lòng Lam Tư. Vì vậy vợ chồng Ly Tâm không hề cảm thấy lo lắng khi con trai họ ở trong tay Lam Tư. Có điều, đây là lần đầu tiên bọn họ chứng kiến Lam Tư nổi nóng với Tề Thiên Vũ.

“Con trai, làm người phải thành thực”. Ly Tâm cất giọng nghiêm nghị với Tề Thiên Vũ.

Bị Lam Tư phát vào mông, Tề Thiên Vũ nhìn Lam Tư bằng ánh mắt đầy tủi thân. Nghe Ly Tâm nói vậy, cậu bé quay sang bố mẹ: “Chú xinh đẹp nói Tiểu Vũ có vẻ bề ngoài đáng yêu nhưng bên trong là ác quỷ. Sau này sẽ không có một em gái nào thích Tiểu Vũ”.

Ly Tâm gật đầu, nhìn Tề Thiên Vũ bằng ánh mắt khích lệ, chờ đợi cậu bé nói tiếp. Nhưng khi nhìn Lam Tư, Ly Tâm phát hiện anh ta định ra tay với cậu bé, cô nghiêm giọng nói: “Nó là con trai tôi, sớm muộn gì tôi cũng biết”. Lam Tư trừng mắt với Ly Tâm đồng thời thu tay lại. Anh ta không muốn so đo với trẻ con, bởi vì làm vậy rất mất phong độ. Mặc dù nếu Tề Thiên Vũ nói ra sự thật, anh ta vẫn mất phong độ như thường.

Tề Thiên Vũ ôm chặt Lam Tư, cậu bé áp má vào mặt Lam Tư: “Tiểu Vũ nói chắc chắn chú xinh đẹp cũng như vậy nên mới không có em gái nào thích chú”.

Hoàng Ưng phì cười, anh ta không để ý đến gương mặt phẫn nộ của Lam Tư, quay sang động viên Tề Thiên Vũ: “Giỏi lắm, cháu nói tiếp đi!”.

Tề Thiên Vũ gật đầu: “Chú xinh đẹp bảo con thế thì tốt quá, hai chúng ta vừa vặn là một đôi. Chú ấy nói sẽ lấy Tiểu Vũ, để tránh Tiểu Vũ lớn lên không ai theo. Chú ấy nói chú ấy làm người tốt, sẽ nuôi cơm Tiểu Vũ”.

Lời nói của Tề Thiên Vũ khiến người tương đối trầm ổn như Hồng Ưng cũng mỉm cười. Người của Lam Tư đã biết vụ này nên vẫn cố giữ sắc mặt lạnh lùng, nhưng đuôi mắt bọn họ đều để lộ ý cười nên trông bọn họ càng khôi hài hơn.

Ly Tâm nghe xong nhìn Lam Tư bằng ánh mắt nghiêm nghị: “Lam lão đại, anh đừng làm hư con trai tôi. Tôi thừa nhận anh rất đẹp, lại có bản lĩnh lớn, tôi cũng hy vọng Tề Gia và Lam Bang hữu hảo, nhưng tôi tuyệt đối không tán thành vụ liên hôn. Hơn nữa, đối tượng là con trai tôi và anh…tôi thật sự không có hứng thú làm nhạc mẫu của Lam lão đại”.  Nói đến đây, Ly Tâm không nhịn được cười, đám Lập Hộ cũng bật cười ha hả khiến sắc mặt Lam Tư càng tối sầm hơn.

Nghe câu nói của Ly Tâm, Tề Thiên Vũ lắc đầu lia lịa: “Không phải, không phải, Tiểu Vũ là nam tử hán. Tiểu Vũ nhớ lời daddy dạy, Tiểu Vũ là nam tử hán nên không được gả mà chỉ có thể lấy. Vì vậy Tiểu Vũ sẽ cưới chú xinh đẹp, Tiểu Vũ sẽ nuôi cơm chú ấy”.

Lời nói vừa dứt, người của Tề Gia đều cười ha hả. Những người có tính cách vui vẻ như Lập Hộ và Hoàng Ưng cười chảy ra nước mắt. Đến Tề Mặc cũng nhếch mép cười và lên tiếng: “Không hổ danh là con trai của ba”.

Được Tề Mặc khen ngợi, Tề Thiên Vũ ngẩng cao đầu: “Tất nhiên rồi”. Nói xong cậu bé hôn chụt lên má Lam Tư, thậm chí còn để nước dãi trên làn da trắng mịn của anh ta, khiến Lam Tư không kịp phản ứng.

Ly Tâm ho khan hai tiếng rồi cố làm ra vẻ nghiêm chỉnh: “Vấn đề này…cũng không phải không thể cân nhắc, chỉ cần Lam Tư…khụ khụ…”. Bắt gặp ánh mắt giết người của Lam Tư, Ly Tâm lập tức ngậm miệng. Lam Tư là nhân vật không thể chòng ghẹo, Tiểu Vũ nói những lời đó mà vẫn còn sống sót, đó là vì Lam Tư yêu quý cậu bé. Nếu cô dám thừa nước đục thả câu, không đếm xỉa đến thể diện của Lam Tư, có lẽ hậu quả sẽ vô cùng nghiêm trọng.

Mọi người vẫn đang cười rần rần, Tề Thiên Vũ quay đầu nói bằng một giọng tủi thân: “Chú xinh đẹp tức giận khi nghe Tiểu Vũ nói câu này. Chú ấy không cần Tiểu Vũ nữa, mami và daddy mau chuộc Tiểu Vũ về đi!”

Nghe đến đây, Ly Tâm lập tức hiểu ra tại sao mới có một ngày Lam Tư đã muốn trao trả con trai cô, đồng thời muốn đòi bồi thường. Hóa ra anh ta bị Tề Thiên Vũ trêu chọc. Cũng may Tề Thiên Vũ mới hai tuổi đầu, nếu đổi lại là người khác, chắc sẽ chết không toàn thây. Ly Tâm nói nhỏ: “Lam lão đại, anh hãy ra giá đi!”

Lam Tư lại vỗ vào mông Tề Thiên Vũ một phát, anh ta cười như không cười nhìn vợ chồng Tề Mặc: “Một ván phân định thắng thua, điều kiện là độc quyền buôn bán vũ khí ở châu Phi”. Châu Phi chỉ là một thị trường nhỏ trong giới buôn bán vũ khí nhưng có còn hơn không.

Ly Tâm gật đầu: “Được”. Nói xong cô hùng dũng cầm hộp xúc xắc ở trước mặt. Tề Mặc ngồi bên cạnh không nói một lời nào, chỉ tựa người vào thành ghế quan sát Ly Tâm.

Ly Tâm lắc hộp xúc xắc và mở nắp. Bên trong là số bốn sáu sáu, một con số khá đẹp. Cô nhìn Lam Tư cười cười, từ trước đến nay cô chưa bao giờ thắng bạc, nhiều khả năng vận đen sẽ chấm dứt từ ngày hôm nay.

Lam Tư không hề để ý đến Ly Tâm, anh ta nói với Tề Thiên Vũ: “Mở ra đi”. Tề Thiên Vũ ngoan ngoãn thò cánh tay mập mạp mở nắp hộp xúc xắc, ba con xúc xắc có số sáu sáu sáu.

Ly Tâm tức giận trừng mắt với Tề Thiên Vũ, Lam Tư cười giòn giã ôm Tề Thiên Vũ đứng dậy: “Không tồi, cháu đã giúp chú thắng cược, chú sẽ nuôi cơm cháu thêm vài ngày nữa”. Nói xong anh ta liền bế Tề Thiên Vũ đi ra ngoài.

Bắt gặp ánh mắt đầy nộ khí của Ly Tâm, Tề Thiên Vũ cất giọng oan ức: “Mami, con không phải cố ý…Còn nữa, hai ngày sau mami nhớ đến đón con…”.

Ly Tâm quay sang nhìn Tề Mặc bằng ánh mắt đầy áy náy, nhưng Tề Mặc không hề thay đổi sắc mặt, hắn đưa tay ôm eo Ly Tâm: “Để nó ở bên đó cũng tốt, chúng ta càng được yên tĩnh”. Vừa nói hắn vừa đưa Ly Tâm đi ra ngoài. Tề Mặc không hề bận tâm đến việc bị mất thị trường ở châu Phi, thậm chí hắn còn cảm thấy tâm trạng rất tốt khi Tề Thiên Vũ rời xa Ly Tâm.

Như vậy giấc mộng trở thành thần bài của Ly Tâm chấm dứt ở đây. Đám Phong Vân William và Hoàng Ưng chỉ biết lắc đầu, sau này những vụ cờ bạc liên quan đến địa bàn làm ăn không thể để Ly Tâm ra tay. Bằng không đại bản doanh của Tề Gia cũng có ngày bị cô thua vào tay người khác.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn MASKS về bài viết trên: Binganhoa, Candy Kid, MumMup, Nuong Nuong, Trân Iris, antunhi
     

Có bài mới 29.12.2012, 16:32
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 20.11.2012, 14:57
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 353
Được thanks: 1279 lần
Điểm: 10.86
Có bài mới Re: (Hiện đại) Đạo tình - Chu Ngọc - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện 3: Hẹn hò

Hôm nay là một ngày tiết trời mát mẻ, trăm hoa tỏa hương thơm ngát, là dịp tốt nhất để đi “đạp thanh” (Đạp thanh: đi dã ngoại tầm trước và sau lễ thanh minh).

Tuy nhiên điều này không liên quan đến Tề Gia, càng không liên quan đến Tề Mặc. Trên đời này không ai dám mở miệng kêu lão đại cấp thế giới đi “đạp thanh”. Hơn nữa Tề Mặc cũng chẳng rảnh rỗi làm ba chuyện vô bổ đó. Nhưng vào ngày tháng này, giờ phút này, cuối cùng cũng xuất hiện người khiêu chiến cực hạn của Tề Mặc, đó chính là Ly Tâm, bà xã của hắn.

“Tề Mặc, anh chỉ có hai sự chọn lựa, một là ngày mai cùng em đi “đạp thanh”, hai là ngày mai đến chỗ Lam Tư đón Tiểu Vũ về ngủ cùng em. Anh thích chọn bên nào?”. Ban đêm trên chiếc giường ngủ rất lớn, Ly Tâm ngồi trên người Tề Mặc và nhìn hắn bằng ánh mắt sắc như dao.

Tề Mặc đưa một tay ôm eo Ly Tâm, hắn cau mày và cất giọng trầm trầm: “Rốt cuộc em muốn gì thì nói thẳng ra đi, đừng vòng vo tam quốc với anh”.

Ly Tâm bĩu môi khi thấy Tề Mặc nhìn ra ý đồ của cô. Tề Mặc nhìn thấu cô không phải là chuyện ngày một ngày hai, giở trò trước mặt hắn chẳng khác nào múa rìu qua mắt thợ.

Ly Tâm nằm sấp xuống người Tề Mặc, cô giơ hai tay ôm cổ hắn và nói khẽ: “Tối qua em nằm mơ thấy Tùy Tâm, chị ấy kể với em chị ấy và người yêu đang hẹn hò. Bọn họ hẹn hò rất lãng mạn ngọt ngào”.

Tề Mặc hừ một tiếng: “Toàn mấy trò vớ vẩn, ngủ đi”. Nói xong hắn liền hoán đổi vị trí, đè Ly Tâm xuống dưới người hắn.

Nghe Tề Mặc nói vậy, Ly Tâm tức tối cắn mạnh vào vai hắn. Tề Mặc không hề thay đổi sắc mặt cứ như hắn không biết đau là gì. Hắn chỉ nhíu mày nhìn Ly Tâm, lúc này cô giống hệt con mèo nhỏ giơ nanh vuốt phản kháng.

“Em muốn làm gì nào?” Cuối cùng Tề Mặc lên tiếng hỏi.

Ly Tâm nhả vai Tề Mặc và nhìn thẳng vào mắt hắn: “Hẹn hò, em và anh chưa từng hẹn hò bao giờ”. Nếu không phải nằm mơ thấy Tùy Tâm, Ly Tâm không bao giờ biết hai từ “hẹn hò” có ý nghĩa như thế nào. Tuy cô và Tề Mặc đã trở thành vợ chồng mấy năm nhưng đúng là vợ chồng cô chưa từng có kiểu đó. Ly Tâm muốn cho Tùy Tâm thấy cô sống rất hạnh phúc. Lần sau nếu nằm mơ thấy Tùy Tâm, cô sẽ khiến Tùy Tâm ngưỡng mộ chết thôi.

Tề Mặc nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt khó hiểu, hẹn hò là cái gì vậy?

“Hẹn hò, hẹn hò, hẹn hò…”. Ly Tâm lẩm bẩm bên tai Tề Mặc giống như tụng kinh. Mãi đến lúc trời gần sáng, Ly Tâm nhận được Tề Mặc gật đầu đồng ý.

Tề Mặc và Ly Tâm chuẩn bị đi dã ngoại “đạp thanh”, chuẩn bị đi hẹn hò. Không hiểu tại sao Phong Vân William biết được tin này, tin tức từ miệng cậu ta nhanh chóng lan truyền khắp Tề Gia. Dõi theo chiếc xe Cadillac rời khỏi đại bản doanh của Tề Gia vào buổi trưa, tất cả mọi người trong Tề Gia đều há hốc miệng như bị sét đánh trúng. Trời đổ cơn mưa máu có lẽ cũng không khiến họ kinh ngạc bằng chuyện Tề Mặc đi hẹn hò.

Thành phố sầm uất như New York cũng có khu vực ngoại ô, chỉ có điều hơi xa một chút. Nhưng Ly Tâm vô cùng hưng phấn nên cô không hề có cảm giác đi xa.

Tề Mặc và Ly Tâm đến một nơi có cây cầu nhỏ, dòng nước chảy, thảm cỏ xanh mướt, rừng hoa đủ sắc màu, vườn cây nặng trái, đây đúng là thiên đường ở nhân gian.

Ly Tâm phủ một tấm khăn trải bàn màu hồng xuống thảm cỏ và bày chai rượu vang cao cấp năm 82, ít khoai tây cắt lát, bánh ga tô, các loại hoa quả, thậm chí có cả hộp sườn xào chua ngọt. Cô nở nụ cười tươi roi rói, cảnh hẹn hò lãng mạn và những thứ này là cô học từ phim truyền hình. Nhưng Ly Tâm quên mất nhân vật chính trong các bộ phim Hàn Quốc cô xem là những công tử nhà giàu lãng mạn, còn người ở bên cạnh cô là lão đại hắc đạo, bá chủ của giới vũ khí. Màu hồng, bánh ga tô, hoa quả…liệu có “tương xứng” với hắn?

Tề Mặc đen mặt nhìn Ly Tâm bận rộn sắp xếp đồ ăn. Hắn trầm mặc đứng im một chỗ không nhúc nhích.

“Anh ngồi xuống đây đi”. Thấy Tề Mặc vẫn đứng yên, Ly Tâm kéo mạnh tay hắn, bắt hắn ngồi xuống bên cạnh cô. Tất nhiên cũng do Tề Mặc chiều theo Ly Tâm nên cô mới có thể khiến hắn nhúc nhích. Với sức lực của Ly Tâm, có mười cô cũng không thể kéo nổi hắn.

“Tề Mặc, anh thử món này đi”. Ly Tâm cầm cây dĩa lấy một miếng bánh ga tô đưa cho Tề Mặc.

Tề Mặc lạnh lùng nhìn Ly Tâm, ánh mắt hắn lóe lên tia tức giận. Sống với Tề Mặc lâu ngày nên Ly Tâm lập tức hiểu ý. Cô nhất thời quên mất Tề Mặc không ăn đồ ngọt. Nhưng kịch bản ngày hôm nay không có tiết mục chuẩn bị bít tết hay thứ khác. Đây là lần đầu tiên cô hẹn hò nên cô chỉ biết diễn theo phim truyền hình chứ không chú ý đến vấn đề hiện thực.

“Em ăn, để em ăn”. Ly Tâm lập tức sửa chữa sai sót của mình. Đưa mắt qua đống đồ ăn bày dưới đất, Ly Tâm đột nhiên phát hiện chẳng có thứ gì Tề Mặc ăn được. Thôi xong rồi, kết quả của việc làm theo kịch bản không ngờ tệ hại đến mức này, Ly Tâm ảo não nghĩ thầm.

“Tề Mặc, em cảm thấy chúng ta hơi ngược đời”. Trong các bộ phim truyền hình, nam chính đều tỏ ra ân cần chăm sóc nữ chính. Nhưng khi áp dụng vào vợ chồng cô thì hoàn toàn ngược lại.

Tề Mặc không thèm nói chuyện với người đầu óc nhất thời bị chập mạch. Hôm nay hắn theo Ly Tâm đến đây là một sự nhượng bộ vô cùng to lớn. Chỉ có cô mới nghĩ ra chuyện mất mặt thế này, nếu người trong giới biết được, chắc chắn đây sẽ là trò hề có cấp độ một trái bom nguyên tử.

“Ôi cậu xem đi, soái ca kìa, đẹp trai quá”.

“Đúng vậy, khuôn mặt nghiêng của anh ấy hoàn hảo quá”.

Tiếng nói rì rì rầm rầm vọng tới, Ly Tâm cau mày nhìn xung quanh. Có rất nhiều thiếu nữ trẻ tuổi đang chỉ chỉ chỏ chỏ về phía vợ chồng cô, bọn họ nhìn Tề Mặc bằng ánh mắt sùng bái.

Đôi ba cô gái tương đối bạo dạn còn đi về phía Tề Mặc. Ly Tâm không khỏi cảm thấy thương hại đối phương, bọn họ không biết Tề Mặc là người thế nào, đã dám tiếp cận hắn. Hy vọng Tề Mặc không ra tay quá tàn nhẫn, Ly Tâm vẫn chưa quên chuyện Tề Mặc không thích gần gũi đàn bà.

Mấy cô gái hưng phấn tiến lại gần Tề Mặc. Chưa tới phạm vi mười mét, Tề Mặc đảo mắt qua bọn họ, khí chất bá đạo và lạnh lùng cùng ánh mắt giết người của hắn khiến mấy cô gái lập tức dừng bước. Toàn thân họ run rẩy, thể hiện nỗi sợ hãi cao độ.

“Được rồi, được rồi, Tề Mặc, chúng ta đi thôi, chúng ta đi hái quả”. Ly Tâm không nhẫn tâm nhìn những cô gái bị dọa sợ chết khiếp, cô kéo Tề Mặc đứng dậy đi về phía vườn cây ăn quả.

Cây cối chuyên phục vụ du khách nên không cao lắm, chỉ cần nhảy lên một chút là có thể hái được những quả táo tươi ngon đẹp đẽ.

Ly Tâm kéo Tề Mặc vào vườn cây, cô bắt đầu nhảy tưng tưng hái từng quả như trẻ nhỏ. Nhìn từ xa, Ly Tâm trông giống một con chuột túi.

Tề Mặc đứng bên cạnh sắc mặt khó coi vô cùng. Vài phút sau, hắn tiến lên hai bước đạp mạnh vào thân cây táo. Chỉ nghe tiếng rắc rắc, cây táo bị gãy đổ xuống đất, Tề Mặc cất giọng lạnh lùng: “Nhảy thế mệt chết, bây giờ em tha hồ hái đi”. Ly Tâm thò tay vặt táo, quả nhiên bây giờ có thể vặt nhanh hơn lại không mệt mấy.

“Ôi cây táo của tôi…”.

“Chúng tôi mua hết”. Hồng Ưng không biết xuất hiện từ lúc nào đứng chặn trước mặt ông chủ vườn táo và giơ một tờ chi phiếu, tiếng kêu la lập tức im bặt.

Ly Tâm không nhớ Hồng Ưng đi theo vợ chồng cô từ bao giờ, cô liền đảo mắt tứ phía, quả nhiên bắt gặp hình bóng Bạch Ưng và Hắc Ưng. Ngoảnh đầu nhìn đám du khách đã bị đuổi hết đi chỗ khác, Ly Tâm bất giác lắc đầu, đừng nói Tề Mặc không thích ứng với tình huống này, đến cô cũng cảm thấy không quen mấy.

“Đi thôi, chúng ta đi ăn cơm”. Ly Tâm kéo tay Tề Mặc rời khỏi vườn quả. Hồng Ưng ở đằng sau vẫy tay, rất nhiều cây táo bị nhổ cả gốc đưa về đại bản doanh Tề Gia. Sau đó anh ta tiếp tục đi theo Tề Mặc và Ly Tâm, quả thực trong đời anh ta chưa bao giờ chứng kiến cảnh hẹn hò.

Khu ngoại ô khá xa nên khi Tề Mặc và Ly Tâm quay về trung tâm thành phố New York, trời đã chạng vạng tối. Tại một nhà hàng nổi tiếng nhất ở New York, mặc dù là giờ đón khách nhưng khi Ly Tâm kéo tay Tề Mặc đi vào, bên trong không một bóng người ngoài hai hàng nhân viên phục vụ và giám đốc nhà hàng nghênh đón.

“Tôi đã bao cả nhà hàng này”. Hoàng Ưng mặc bộ complet lịch sự tươi cười đưa thực đơn cho Tề Mặc và Ly Tâm.

Nhà hàng vang lên tiếng đàn piano thánh thót, Ly Tâm phát hiện con trai cô đang ngồi trên đàn piano, bên cạnh là Lam Tư tay cầm ly rượu vang nhìn vợ chồng cô bằng ánh mắt thích thú, Ly Tâm lập tức đen mặt.

“Sao Lam lão đại lại có mặt ở đây?”

Hoàng Ưng lên tiếng: “Lam lão đại nhận được tin lão đại và chủ mẫu hẹn hò nên lập tức ngồi máy bay tới đây để xem hai người hẹn hò thế nào”.

Ly Tâm nghe xong liền toát mồ hôi lạnh, Tề Mặc ở phía đối diện mặt sắt đen sì. Hôm nay là ngày mất mặt nhất trong cuộc đời hắn.

“Ăn cơm, ăn cơm thôi”. Bị đói bụng nửa ngày, tuy người khác nhìn chằm chằm ảnh hưởng đến khẩu vị nhưng Ly Tâm quyết không để bụng đói

Vừa mới ăn hai miếng, Ly Tâm lập tức buông dao dĩa. Đây là nhà hàng nổi tiếng nhất, là nhà hàng cấp thế giới, vậy mà không ngon bằng đầu bếp nhà cô. Mặc dù cô đói bụng nhưng đồ ăn ở đây rất chán. Trong khi đó Tề Mặc ngồi đối diện Ly Tâm mặt lạnh như băng, hắn không hề động đến đồ ăn.

Tề Thiên Vũ ngồi trên nóc đàn piano nép vào lòng Lam Tư: “Daddy và mami cháu đang làm gì hả chú? Hẹn hò là trò gì vậy?”.

Lam Tư nhìn Tề Mặc và Ly Tâm bằng ánh mắt khinh thường, anh ta nhếch mép cười: “Chắc là đối tượng hẹn hò hơi bị chán ngán nên không thu hút sự hứng thú của đối phương”.

Tề Thiên Vũ gật đầu, nhưng cậu bé lập tức nhăn nhó: “Daddy và mami cháu chán nhau, thế có nghĩa họ không còn thích đối phương nữa? Vậy có phải Tiểu Vũ sẽ bị bỏ rơi, không có cơm ăn?”

Lam Tư gật đầu: “Có khả năng đó”.

Tề Thiên Vũ cất giọng nghẹn ngào: “Không, cháu không muốn bị đói bụng”.

Lam Tư nở nụ cười yêu mị: “Chẳng phải cháu là nam tử hán hay sao? Cháu đừng quên có đứa nào dám nói với chú từ “lấy”, còn đòi nuôi cơm chú nữa”.

Tề Thiên Vũ giơ tay ôm cổ Lam Tư và nở nụ cười ngọt ngào: “Nam tử hán phải biết thích nghi với mọi hoàn cảnh. Bây giờ cháu không có cơm ăn nên chú xinh đẹp lấy cháu. Đợi một ngày nào đó cháu đổi đời, cháu sẽ cưới lại chú xinh đẹp”.

Lam Tư ngắn mặt hết nói nổi.

Một bữa ăn cao cấp bị Ly Tâm nhanh chóng cho qua. Nuốt mãi cũng không trôi nên Ly Tâm quyết định tiến hành bước tiếp theo của trình tự hẹn hò, đó là đi xem phim.

Thế là một chiếc Cadillac, một chiếc Rolls-Royce và năm chiếc Ferrari nối đuôi nhau tiến về rạp chiếu bóng.

Rạp chiếu bóng vẫn không một bóng người, chỉ có ông chủ ra nghênh tiếp. Rạp chiếu bóng có sức chứa vài ngàn người chỉ có hai vị khách là Tề Mặc và Ly Tâm. Ở phía sau là Lam Tư và Tề Thiên Vũ, Phong Vân William. Hàng ghế sau nữa là Hồng Ưng, Hoàng Ưng, Bạch Ưng và Hắc Ưng. Ở góc cuối cùng là người của Tề Gia, lão đại hẹn hò là chuyện ngàn năm khó gặp, không thể không đến xem trò vui.

Lập Hộ mặc bộ âu phục màu xám đưa cho Ly Tâm danh sách các bộ phim: “Chủ mẫu muốn xem phim nào ạ?” Tuy Lập Hộ cảm thấy rạp chiếu bóng của Tề Gia hay hơn nơi này gấp nhiều lần nhưng Ly Tâm muốn đến đây, anh ta đành phải sắp xếp buổi xem phim.

“May quá còn kịp”. Lập Hộ vừa dứt lời, một giọng nói quen thuộc vọng tới. Ly Tâm quay đầu, bắt gặp Jiaowen mồ hôi nhễ nhại đi vào.

“Tề hẹn hò là chuyện trăm năm khó gặp, làm sao tôi có thể bỏ lỡ chứ?” Jiaowen vừa nói vừa đi tới ngồi xuống bên cạnh Lam Tư. Buổi chiều khi biết tin, anh ta lập tức lên chiếc máy bay chiến đấu đời mới nhất bay thẳng từ Italy tới New York. May mà anh ta không bị muộn giờ.

Ly Tâm lập tức thay đổi sắc mặt, cô liếc qua Tề Mặc, hắn vẫn không có bất cứ biểu lộ nào. Tuy nhiên Ly Tâm biết Tề Mặc sắp bộc phát cơn thịnh nộ.

“Lôi lão đại sao lại đến đây?”

“Phong lão đại cũng đến rồi à?”

Từng người từng người đi vào phòng chiếu phim. Nghe khẩu khí của Hồng Ưng, tất cả đều là nhân vật nổi tiếng trong giới hắc đạo. Chắc chắn không có khả năng họ tập trung ở đây để xem phim, bọn họ hiển nhiên đến đây để xem màn kịch thú vị hơn là Tề Mặc hẹn hò.

Chứng kiến cảnh từng người đi vào, sắc mặt Tề Mặc ngày càng khó coi. Đến khi vị lão đại hắc đạo thứ ba mươi ngồi máy bay riêng đến xem hắn hẹn hò, Tề Mặc cuối cùng không thể chịu đựng hơn, hắn xách cổ áo Ly Tâm rời khỏi rạp chiếu bóng ngay trước mặt mọi người.

Cuối cùng vụ hẹn hò của Ly Tâm thất bại hoàn toàn, thậm chí còn trở thành trò cười trong giới hắc đạo.

Trên đời này nếu tồn tại người nào đó không thích hợp với chuyện hẹn hò thì chính là cô và Tề Mặc. Đây là bài học xương máu Ly Tâm rút ra khi đến chiều ngày hôm sau cô cũng không thể lết xuống giường.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn MASKS về bài viết trên: Candy Kid, MicaeBeNin, MumMup, Nuong Nuong, Trân Iris, antunhi
     
Có bài mới 29.12.2012, 16:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 20.11.2012, 14:57
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 353
Được thanks: 1279 lần
Điểm: 10.86
Có bài mới Re: (Hiện đại) Đạo tình - Chu Ngọc - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện 4: Trộm đồ của nhà

Đồ mai táng theo nữ hoàng Anh ở thời trung cổ được trạm trổ rất tinh xảo đẹp đẽ.

Ly Tâm cầm ly rượu làm bằng vàng ròng, cô cất giọng đầy thán phục: “Cậu giỏi thật đấy, lăng mộ hoàng gia Anh Quốc mà cậu cũng dám đi đào trộm. Đúng là đồ có lịch sử bảy trăm năm có khác, đẹp quá”. Vừa nói cô vừa xoay xoay chiếc ly trong tay.

Khúc Vi dưỡng thương ở đại bản doanh Tề Gia một thời gian dài. Một năm trước, Tề Mặc cuối cùng cũng cho phép ông ta rời khỏi Tề Gia. Khúc Vi như cá gặp nước, lập tức lao vào con đường “đạo mộ” (đạo mộ: đào trộm mộ). Chỉ trong một năm, ông ta đã xâm nhập vào mấy lăng mộ lớn. Sau khi chơi chán ở Ai Cập, ông ta đi đạo mộ của hoàng gia Anh Quốc. Khúc Vi đúng là người có trình độ, Ly Tâm rất thích mấy thứ đồ cổ ông ta gửi về.

“Mami, ông Khúc gửi thứ gì vậy?” Tề Thiên Vũ vừa trở về từ chỗ của Lam Tư, vào phòng không thấy bóng dáng Tề Mặc, cậu bé lập tức lao vào lòng Ly Tâm như chó con bị bỏ đói lâu ngày gặp đồ ăn. Tề Thiên Vũ nhìn đống đồ cổ trên bàn bằng ánh mắt hiếu kỳ.

Ly Tâm vội giơ tay đẩy đống đồ ra xa một chút. Trên bàn có đồ làm bằng ngọc là thứ cô thích nhất, không cẩn thận để con trai làm vỡ thì rất tiếc.

“Toàn đồ hay ho, Tiểu Vũ có muốn xem không?” Ly Tâm bế Tề Thiên Vũ và cười tươi với cậu bé.

“Đồ hay ho mà toàn bùn đất thế kia”. Tề Thiên Vũ tỏ ra coi thường đống đồ bề ngoài cũ kỹ và bẩn thỉu.

Ly Tâm cốc vào trán Tề Thiên Vũ: “Con không biết thì đừng nói bừa, đây đều là đồ cổ. Chúng mới được đào từ mộ ra tất nhiên dính đầy bùn đất. Sau khi cọ rửa sạch sẽ chúng sẽ hoàn hảo lắm đấy”.

“Đào từ mộ ra?” Tề Thiên Vũ mở to đôi mắt, ánh mắt cậu bé không hề sợ hãi mà tỏ ra rất hứng thú.

Ly Tâm biết con trai cô bắt đầu nổi lòng hiếu kỳ, cô mỉm cười giải thích: “Việc này gọi là đạo mộ. Đạo mộ là nghề nghiệp không đơn giản, cần có kỹ thuật, cần có kiến thức chuyên ngành, kinh nghiệm phong phú và kỹ năng hoàn hảo. Tóm lại là phải rất hiểu biết và tài giỏi mới có thể gia nhập nghề đạo mộ, ông Khúc của con…”.

“Chị nói thì có vẻ hay ho như vậy, nhưng thực tế chỉ là nghề không cần bỏ vốn, có gì đáng khoe khoang chứ?” Một giọng nói trầm trầm vọng đến, Ly Tâm và Tề Thiên Vũ quay đầu, thấy Phong Vân William chậm rãi đi vào.

Ly Tâm trừng mắt với Phong Vân William: “Em thì biết gì? Cho em đi, em cũng chẳng có bản lĩnh đó”.

Phong Vân William gật đầu: “Cũng phải, kiến thức chuyên ngành sao có thể bằng một thần trộm như chị”.

Tề Thiên Vũ nghe nói vậy lập tức hai mắt sáng ngời nhìn Ly Tâm: “Mami, mami là thần trộm sao? Mami là thần trộm sao?”

Ly Tâm nhíu mày không trả lời, Phong Vân William bế Tề Thiên Vũ đặt cậu bé ngồi lên đầu gối của cậu ta: “Mami của em trước đây làm nghề không cần bỏ vốn giống ông cậu em. Nghề này kiếm tiền bằng mấy nghề buôn bán vũ khí của daddy em ấy chứ. Mami em chẳng cần bỏ ra một đồng nào cũng có thể kiếm được cả triệu đến chục triệu. Vì vậy mami em mới thích ông cậu nhất, do hai người cùng nghề mà”.

Ly Tâm bất giác sờ lên mũi, lời của Phong Vân William không sai chút nào. Người cùng nghề gặp nhau dễ nói chuyện hơn, tuy rằng cô nghĩ cô cao tay hơn Khúc Vi, bởi vì Khúc Vi vất vả lắm mới đào được mấy thứ trong cổ mộ, còn cô chỉ cần thò tay là có thể lấy đi bất cứ thứ gì cô muốn.

“Mami, có thật không? Tại sao bây giờ mami không đi ăn trộm nữa?” Hai mắt Tề Thiên Vũ sáng như sao, gương mặt cậu bé tỏ ra vô cùng thích thú.

Ly Tâm mỉm cười giải thích: “Mami con đã rửa tay gác kiếm, rút khỏi giang hồ lâu rồi”. Nói đùa, làm nữ chủ nhân của Tề Gia còn đi ăn trộm đồ, chỉ e đối phương chưa tìm đến cô, cô đã bị Tề Mặc lột da róc xương. Hơn nữa cô có ý định giải nghệ từ trước khi gặp Tề Mặc. Bị Tề Mặc phát hiện và bắt giữ, cô phải dùng cả cuộc đời để bồi thường, bây giờ cô không còn nghĩ đến vấn đề trộm đạo.

“Nhưng mami thích mấy thứ này cơ mà”. Tề Thiên Vũ chỉ tay lên đống đồ ở trên bàn.

Ly Tâm cười: “Đúng là mami rất thích”. Ai không thích đồ cổ cơ chứ? Hơn nữa trước đây cô học về ngành đồ cổ, chuyên nghiên cứu mấy thứ này. Không đi ăn trộm không có nghĩa sở thích của cô thay đổi. Khúc Vi biết cô đam mê nên mỗi lần đi đạo mộ ở đâu đó, ông ta đều gửi một vài món đồ cho cô.

Nghe Ly Tâm nói vậy, Tề Thiên Vũ đảo đi đảo lại hai con ngươi đen lay láy và ra chiều suy nghĩ.

Sau một ngày bận rộn với đám đồ cổ, Ly Tâm cảm thấy tâm trạng vô cùng thư thái. Buổi sáng thức giấc, cô thấy ông mặt trời dường như càng sáng hơn, tiếng chim hót bên ngoài khu biệt thự càng dễ nghe hơn.

Khi ra ngoài phòng khách, Ly Tâm bắt gặp Phong Vân William, Lập Hộ và Hoàng Ưng đang đợi cô ở đó. Ly Tâm nhíu mày hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?” Thời gian này trời yên biển lặng, không có việc gì cần cô xử lý, tại sao ba người mới sáng sớm đã tụ tập đợi cô?

Lập Hộ ngẩng đầu cười như không cười: “Tiểu Vũ để lại thư và bỏ đi rồi”.

Ly Tâm cau mày, cô ngồi xuống vừa ăn sáng vừa cất giọng bình thản: “Lại đi tìm Lam Tư phải không? Nó mới về chưa bao lâu mà”.

Hoàng Ưng lắc lắc ngón tay: “No, no. Tiểu Vũ lần này không phải đi tìm Lam lão đại mà đi đạo mộ”.

Khụ, khụ…ngụm sữa bị mắc nghẹn trong cổ họng khiến Ly Tâm ho sặc sụa. Phong Vân William liền mở camera giám sát. Trên màn hình, Tề Thiên Vũ đeo một cái ba lô nhỏ lên lưng, tay cậu bé cầm một khẩu súng, cậu bé để lại một tờ giấy rồi cười toét miệng với ống kính camera. Sau đó Tề Thiên Vũ mở cửa ban công leo xuống đất chứ cậu bé không đi ra bằng lối cửa chính.

Ly Tâm nhận tờ giấy từ tay Phong Vân William, bên trên có hàng chữ trẻ con siêu vẹo: “Mami, Tiểu Vũ đi đạo mộ đây, Tiểu Vũ cũng muốn trở thành thần trộm”.

Ly Tâm bóp bóp mi tâm: “Tiểu Vũ đi đâu đạo mộ?”

Đạo mộ, cũng chỉ có con trai cô nghĩ ra trò này, ở New York lấy đâu ra mộ cho cậu bé đào. Nên biết nước Mỹ là quốc gia mới thành lập, làm gì tồn tại lăng mộ có giá trị, lẽ nào con trai cô đến nghĩa trang đạo mộ? Con trai cô đúng là mơ mộng viển vông còn hơn mẹ nó.

Ly Tâm vừa dứt lời, Phong Vân William, Lập Hộ và Hoàng Ưng đều bật cười. Lập Hộ gật đầu: “Tiểu Vũ giỏi lắm, suy nghĩ rất mạnh bạo, chọn địa điểm cũng không tồi. Nơi đó có nhiều cổ vật có giá trị, lại mang đậm dấu ấn văn hóa Trung Quốc cả ngàn năm”.

Ly Tâm nghe nói vậy nhướn mày: “Văn hóa Trung Quốc? Các anh đưa nó tới Trung Quốc đạo mộ sao?”

Ba người đều không lên tiếng, Ly Tâm liền buông đũa ngẫm nghĩ: “Lăng mộ ở Trung Quốc? Lẽ nào là Thành Cát Tư Hãn?” Mấy hôm trước cô nghe Khúc Vi nói có khả năng phát hiện ra lăng mộ của đại nhân vật này. Mộ ông ta chắc chắn có giá trị đào bới.

“No!” Hoàng Ưng lắc đầu phủ nhận.

“Mộ Võ Tắc Thiên?”

“Mộ Lý Thế Dân?”

“Lăng mộ Hán Vũ Đế?”

……………

Ly Tâm nói một hơi tất cả lăng mộ của các vị hoàng đế chưa từng được phát hiện, thế nhưng đám Phong Vân William liên tục lắc đầu. Ly Tâm trầm tư suy nghĩ, nhân tài trong lịch sử Trung Quốc nhiều như lá rụng mùa thu, nền văn hóa năm nghìn năm để lại không ít lăng mộ, rốt cuộc là vị nào?

Nghĩ ngợi một hồi, hai mắt Ly Tâm đột nhiên sáng lên: “Lẽ nào là lăng mộ Tần Thủy Hoàng? Tiểu Vũ đúng là có mắt nhìn thật đấy”. Lăng mộ này mà bị đột nhập chắc chắn sẽ là một sự kiện gây chấn động thế giới. Chỉ riêng đám tượng binh mã cũng là một kỳ tích của thế giới, chưa kể trong đó còn có dạ minh châu to bằng quả bí.

Phong Vân William nói xen vào: “Chị đánh giá con trai chị cao quá đấy. Lăng mộ Tần Thủy Hoàng? e rằng Tiểu Vũ còn chẳng biết đối phương là ai?” Đi theo Ly Tâm mấy năm, Phong Vân William tìm hiểu không ít về nền văn hóa Trung Quốc, nghe Ly Tâm nhắc đến Tần Thủy Hoàng, cậu ta không chịu nổi liền cất giọng châm biếm.

“Vậy mọi người mau nói xem Tiểu Vũ đi ăn trộm ở đâu?”

Hoàng Ưng ho khan một tiếng rồi cười ngoác miệng: “Cao ốc Empire. Phòng trưng bày đồ cổ hôm nay bị mất một miếng ngọc bội thời Trinh Quan. Do đối tượng ăn trộm có thân phận quá cao, người chủ quản không dám tự ý xử lý nên đã báo cáo với tôi”.

Hoàng Ưng vừa nói dứt lời, Ly Tâm liền sa sầm mặt. Cổ vật trong phòng trưng bày ở Cao ốc Empire đều thuộc về Tề Mặc. Tề Mặc rất thích mấy thứ cổ xưa của Trung Quốc, hắn có sở thích sưu tầm và trưng bày cổ vật. Con trai cô ăn trộm đồ của nhà mà dám nói đi đạo mộ, đúng là muốn cô tức hộc máu mắt. Nhưng cũng may thứ Tề Thiên Vũ ăn trộm là cổ vật, nếu cậu bé ăn trộm thứ khác, chắc cô còn điên hơn.


“Chỉ còn một tiếng đồng hồ nữa, lão đại sẽ từ Italy về đến đây”. Lập Hộ có lòng tốt nhắc nhở Ly Tâm, cô không nói không rằng lập tức xông ra ngoài.

Tề Thiên Vũ tìm nơi nào không tìm lại đi ăn trộm đúng nhà mình. Tề Mặc mà biết được chắc chắn sẽ lột da cậu bé, hắn ghét nhất người khác động vào đồ của hắn, dù là con trai hắn đi chăng nữa.

Ly Tâm phóng xe như bay đến cao ốc Empire, người phụ trách đưa Tề Thiên Vũ xuống dưới chờ Ly Tâm đến nơi.

“Mami, Tiểu Vũ ăn trộm một miếng ngọc bội cho mami. Mami có thích không? Đây là đồ cổ thật đấy, Tiểu Vũ mất bao công sức mới nhớ ra nơi này. Mami, Tiểu Vũ giỏi lắm phải không? Mami, Tiểu Vũ và mami cũng cùng nghề. Mami, mau thơm Tiểu Vũ”. Tề Thiên Vũ reo lên vui mừng và nhào vào lòng Ly Tâm, hoàn toàn không để ý đến gương mặt khó coi của cô.

Ly Tâm không có thời gian giải thích với Tề Thiên Vũ, cô ôm cậu bé xông vào bên trong tòa cao ốc, Tề Mặc sắp trở về rồi.

Trước cửa phòng trưng bày cổ vật của cao ốc Empire, Ly Tâm nghiến răng nhìn cách bài trí trong phòng. Đây rõ ràng là Hoàng Ưng cố ý, tất cả tia hồng ngoại được bật lên, hệ thống camera giám sát đã khởi động, chẳng phải anh ta muốn thử tài cô hay sao?

“Con đứng đây, đừng động đậy”. Chuyện dạy dỗ con cái quay về rồi tính sau, bây giờ quan trọng nhất là trả đồ về chỗ cũ.

Tia hồng ngoại chằng chịt, camera ở các góc đảo đi đảo lại liên tục, nhưng đối với Ly Tâm đây chỉ là trò trẻ con. Tuy cô bỏ nghề đã lâu nhưng không có nghĩa tài nghệ của cô giảm sút. Nhờ sức mạnh, tốc độ, sự mềm dẻo, chuẩn xác, Ly Tâm vượt qua hệ thống camera giám sát mà không gây tiếng động nào. Cô nhanh chóng tiến vào khu vực trưng bày cổ vật.

Cùng lúc này tại đại bản doanh của Tề Gia, Phong Vân William, Lập Hộ và Hoàng Ưng đứng trước màn hình giám sát thích thú theo dõi từng động tác của Ly Tâm.

Hoàng Ưng gật đầu: “Cũng có chút bản lĩnh đấy”.

Lập Hộ phụ họa: “Nếu không có bản lĩnh liệu năm đó chủ mẫu có thể đánh cắp đĩa ngọc ở phòng triển lãm do anh phụ trách?”.

Phong Vân William cười híp mắt: “Vì vậy có thể nói Hoàng Ưng chính là ông mai của Tề Mặc và chị gái tôi?”.

Hoàng Ưng nở nụ cười gian tà: “Hôm nay tôi sẽ đòi lại món nợ cũ”. Anh ta vẫn không quên vụ Ly Tâm ăn trộm đồ năm đó khiến anh ta bị Tề Mặc phạt nặng, hôm nay anh ta sẽ đòi lại.

Lập Hộ và Phong Vân William nghe nói vậy liền cười ha hả. Tề Mặc đã trở về, hắn đang bị bọn họ dẫn dụ đến cao ốc Empire.

Vào lúc này, Ly Tâm đã đến nơi trưng bày miếng ngọc bội. Cô chỉ cần đặt miếng ngọc vào vị trí cũ coi như xong nhiệm vụ. Một khi cô xóa đoạn băng ghi hình, Tề Mặc dù biết chuyện cũng chẳng thể làm gì cô.

“Em làm gì vậy?” Một giọng nói lạnh lùng vọng tới, Ly Tâm hóa đá trong giây lát, cô chỉ còn cách nơi đặt miếng ngọc vài xen ti mét.

“Daddy, mami đang ăn trộm đồ, daddy đừng có làm phiền mami. Mami vô cùng lợi hại”. Giọng nói đầy hưng phấn của Tề Thiên Vũ khiến khóe miệng Ly Tâm giật giật. Cô quay đầu bắt gặp Tề Mặc đứng ở cửa, sắc mặt hắn đanh lại.

“Ăn trộm? Rất tốt, rất tốt”. Đáy mắt Tề Mặc lóe lên tia sát khí, bầu không khí ở xung quanh dường như giảm đi mấy độ.

Tề Mặc sải bước dài đi vào phòng, chuông báo động liền vang lên chói tai. Nụ cười trên môi Ly Tâm cứng lại, cô không phải ăn trộm mà làm việc tốt, thế nhưng không biết liệu Tề Mặc có chịu nghe cô giải thích?

Tề Mặc xách cổ áo Ly Tâm đưa cô đi ra ngoài. Đám cảnh vệ chạy rầm rập lên xem tên trộm nào to gan dám đột nhập giữa ban ngày ban mặt đứng hóa đá ngay tại chỗ khi nhìn thấy Tề Mặc.

Ly Tâm đưa mắt qua Tề Thiên Vũ, ánh mắt cô truyền tải hàm ý “con đã hại mami”. Tề Thiên Vũ phát hiện Tề Mặc tức giận, cậu bé nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt vô tội: “con không cố ý”.

Cả đám người liên quan đến vụ ăn trộm đều không lọt qua con mắt Tề Mặc. Phong Vân William, Hoàng Ưng, Lập Hộ và Tề Thiên Vũ đều bị xử phạt, tất nhiên Ly Tâm là người đứng mũi chịu sào đầu tiên.

Sau này cô sẽ không giúp một ai, dù người đó là con trai cô đi chăng nữa, Ly Tâm đã rút ra đạo lý này sau khi bị Tề Mặc trừng phạt.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn MASKS về bài viết trên: Binganhoa, Candy Kid, MicaeBeNin, MumMup, Trân Iris, antunhi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 170 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: chongchongtre211, HanyC, nguyenmylinh, nguyennhatlinhsan@, Nguyễn Bạch Phượng, Nhungtran303 và 120 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 27, 28, 29

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

11 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

12 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Xuyên không] Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

1 ... 17, 18, 19

20 • [Xuyên không] Dưỡng thú thành phi - Cửu Trọng Điện

1 ... 80, 81, 82



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô bé và cún

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.