Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 170 bài ] 

Đạo tình - Chu Ngọc

 
Có bài mới 29.12.2012, 16:17
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 20.11.2012, 14:57
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 353
Được thanks: 1279 lần
Điểm: 10.86
Có bài mới Re: (Hiện đại) Đạo tình - Chu Ngọc - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 117: Hôn lễ long trọng

Về đến đại bản doanh của Tề Gia, Ly Tâm vì bị thương nên bị Tề Mặc bắt nằm một chỗ tĩnh dưỡng. Tề Mặc cũng rất hiếm khi đi ra ngoài, hắn cả ngày ở nhà xử lý công việc.

Thời tiết từ nóng bức chuyển sang mát mẻ hơn. Thời gian trôi đi rất nhanh, loáng một cái đã sắp đến mùa thu. Một buổi sáng đẹp trời, Ly Tâm nhăn nhăn nhó nhó nằm bò trên bàn đá dưới tán cây rậm rạp. Đối diện với cô là Khúc Vi.

Khúc Vi mỉm cười với Ly Tâm: "Cháu chỉ bị hạn chế đi ra ngoài thôi mà, có gì đáng buồn bực chứ?"

Ly Tâm chống cằm nói: "Vết thương của cháu đã khỏi hẳn, cháu bị nhốt ở đây hơn một tháng rồi. Tại sao anh ấy không cho cháu ra ngoài? Đây là hành vi giam giữ bất hợp pháp, cháu phải đi kiện anh ấy tội ngược đãi mới được".

Khúc Vi chậm rãi uống một ngụm trà, ông ta gật đầu: "Ý kiến hay, chú tán thành, nhân tiện cháu kiện cả phần của chú nữa".

Vết thương ở chân của Khúc Vi đã khỏi từ đời nào rồi. Nhưng ở đại bản doanh của Tề Gia, nếu không được Tề Mặc cho phép, đi ra khỏi cửa còn khó hơn lên trời. Trong khi đó Tề Mặc không muốn gặp Khúc Vi, Khúc Vi muốn tìm người cũng chẳng biết tìm ở đâu. Ông ta nhờ Ly Tâm nói hộ, nhưng Ly Tâm vì muốn ông ta ở lại chơi với cô nên không chịu mở miệng nói giúp. Vì vậy Khúc Vi đành phải ở lại Tề Gia, bị tước đoạt sở thích đào mộ, ông ta trở thành con mọt gạo chính cống.

Nghe Khúc Vi nói vậy, Ly Tâm liền trừng mắt với ông ta. Kiện Tề Mặc ư? Đi đâu mới có thể kiện hắn? Ai dám nhận đơn kiện? Câu này cô chỉ nói ra cho đỡ tức mà thôi.

"Chán quá, chán quá". Ly Tâm lại nằm bò xuống bàn đá, than ngắn thở dài.

Tề Mặc không giao công việc cho cô giải quyết, bọn họ làm chuyện gì cũng không nói cho cô biết, thậm chí không tìm cô. Tất cả những việc cô cần làm đều giao cho Phong Vân William xử lý. Bọn họ hoàn toàn coi cô là con mọt gạo, ban đầu Ly Tâm còn thấy vui mừng và cảm động trước sự quan tâm của Tề Mặc, nhưng đến lúc này thì người cô sắp mốc lên rồi.

"Chị đúng là chẳng biết tốt xấu, bọn em mệt chết đi được, thế mà chị còn kêu chán". Một tiếng nói trẻ con đang ở thời kỳ vỡ giọng truyền đến, Ly Tâm không cần quay đầu nhìn cũng biết đó là Phong Vân William, cậu bé tổng hợp giữa thiên thần và ác quỷ.

Phong Vân William nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt khinh thường: "Làm mọt gạo cũng phải làm cho tử tế. Chị mà còn kêu ca, coi chừng em cho chị một trận". Nói xong cậu ta dứ dứ nắm đấm về phía Ly Tâm.

Ly Tâm trừng mắt với Phong Vân William. Thằng nhóc này không biết bộ phận nào bị chập mạch, từ sau vụ tòa lâu đài cổ, cậu ta tự nhiên được hô phong hoán vũ ở Tề Gia. Những người cùng đi với Tề Mặc tới lâu đài cổ tỏ ra rất khoan dung với cậu ta. Trong khi đó, Tề Mặc không phản đối Phong Vân William có thế lực của mình. Thật là quá đáng, tại sao đến Phong Vân William có thế lực riêng còn cô vẫn dậm chân tại chỗ.

Phong Vân William cười nhạt ngồi xuống bên cạnh Ly Tâm rồi rót một ly trà đưa lên miệng uống một ngụm. Sau đó cậu ta lên tiếng: "Làm nữ chủ nhân thì phải có dáng vẻ của một nữ chủ nhân, ngồi thẳng lưng lên cho em". Vừa nói cậu ta vừa vỗ mạnh vào lưng Ly Tâm.

Ly Tâm ngồi thẳng người hét lớn: "Thằng nhỏ hỗn xược này, dám hống hách trước mặt chị".

Phong Vân William lườm Ly Tâm, ánh mắt cậu ta đầy vẻ thách thức: "Em hốc hách đấy, chị làm gì được em?" Ly Tâm tức giận đến mức nghiến răng ken két mà không biết làm thế nào.

Khúc Vi đã quen với cảnh này, ông ta bất giác cười ha ha rồi chuyển đề tài khác: "Đúng rồi, Phong Vân, thời gian này mọi người làm gì vậy? Cả ngày chẳng thấy bóng dáng, có phải là lúc then chốt không?"

Phong Vân William coi như Ly Tâm không tồn tại, quay sang trả lời Khúc Vi bằng giọng lạnh nhạt: "Mấy tên nguyên thủ đó dám đấu với tôi, cũng không xem đối thủ là ai?"

Cậu ta ngừng một lát rồi nói tiếp: "Cũng có thể nói là thời điểm then chốt. Tìm mấy chứng cứ khiến bọn họ mất chức là chuyện quá dễ dàng. Một khi có thể đẩy bọn họ lên thì cũng có thể kéo bọn họ xuống. Hơn nữa lần này bọn họ đắc tội với cả giới hắc đạo, không bị giải quyết thẳng thừng là nể mặt bọn họ lắm rồi".

Phong Vân William bề ngoài đang nói chuyện với Khúc Vi, nhưng trên thực tế là nói cho Ly Tâm biết. Cô bị tách biệt với thế giới bên ngoài lâu như vậy rồi cũng đến lúc nói cho cô nghe. Thời gian qua người của Tề Gia đều bận rộn giải quyết vụ này, hơn nữa Tề Mặc dặn dò mọi người không được cho Ly Tâm biết, để cô tập trung tĩnh dưỡng. Do đó chắc chắn không ai chịu tiết lộ với cô. Nếu cậu ta không mở miệng, có lẽ cô sẽ bứt rứt chết thôi. Nếu không vì lý do này, Phong Vân William đã chẳng nhàn rỗi đến mức đi nói chuyện phiếm với Khúc Vi, dù ông ta là cậu của Tề Mặc.

Từ lúc trở về Tề Gia, Tề Mặc không cho phép Ly Tâm tham gia bất cứ công việc gì. Nguyên nhân chủ yếu là vết thương của cô bị đạn bắn từ đằng sau xuyên qua bụng, nếu không chữa trị tử tế sẽ ảnh hưởng đến đời sau. Lập Hộ lại chủ trương Ly Tâm không thể mệt mỏi quá mức, càng ít hoạt động càng tốt, càng ít lo lắng càng tốt, cần phải vô cùng thận trọng. Vì vậy dù Ly Tâm muốn biết tình hình hiện tại, chẳng một ai dám tiết lộ với cô ngoài Phong Vân William.

Nghe Phong Vân William nói vậy, Ly Tâm liền nói chen vào: "Tình hình với Lam Tư thế nào rồi?" Đây cũng là vấn đề cô quan tâm.

Phong Vân William trừng mắt với Ly Tâm: "Chị hỏi câu này đúng là thừa. Chẳng phải chị là người yêu cầu hai nhà liên kết hay sao? Người của cả giới hắc đạo đều chứng kiến, ai dám làm trái lại lời hứa? Chị tưởng người nào cũng giống chị, nuốt lời hứa như ăn cơm sao?" Hiện tại cả giới hắc đạo đoàn kết đối địch, đây là tình hình chưa từng xảy ra trong mấy trăm năm qua.

Ly Tâm cũng không thèm chấp với những lời khích bác của Phong Vân William, cậu bé này chưa bao giờ ăn nói tử tế với cô. Có điều bây giờ Tề Gia và Lam Bang cùng liên kết đối phó với những kẻ bày mưu hãm hại họ. Nếu là như vậy, có lẽ hai nhà không bận tâm đến ân oán trước đó.

Nghe tin tức từ Phong Vân William, Ly Tâm bất giác thở phào nhẹ nhõm. Cô không muốn hai gia tộc tiếp tục đối kháng, lần trước mới chỉ là hành động nhỏ, thế giới đã hỗn loạn như vậy. Hiếm có cơ hội giới hắc đạo cùng đồng tâm hiệp lực, hai nhà tạm thời dừng tay là điều tốt nhất.

"Thế thì tốt". Ly Tâm gật đầu.

Bắt gặp vẻ khoan dung của Ly Tâm, Phong Vân William hừ một tiếng: "Chị đúng là người chẳng thích hợp ở nơi này. Tề Mặc mù mắt mới nhìn trúng chị".

Có điều Tề Mặc và Lam Tư liên thủ, khiến cả thị trường náo loạn nhanh chóng hồi phục trạng thái như trước. Hai vị lão đại của hai đầu rồng bắt tay, người ở dưới không cần thiết phân cao thấp. Vì vậy sau khi Tề Gia và Lam Bang hết đối đầu, cục diện hồi phục và phát triển nhanh chóng. Người xưa có câu nói rất đúng, không có kẻ địch vĩnh viễn cũng không có người bạn mãi mãi.

Ly Tâm thò tay véo tai Phong Vân William: "Hổ cái không ra oai, em coi chị là mèo con phải không?"

Phong Vân William hừ một tiếng rồi tung nắm đấm vào người Ly Tâm. Khúc Vi ở bên cạnh bất giác gượng cười, ông ta chưa thấy hai người này yên ổn bao giờ.

Khụ, khụ, đằng sau có tiếng ho khan vọng tới. Phong Vân William lập tức thu nắm đấm, Ly Tâm cũng ngồi thẳng người.

"Chủ mẫu, đây là lão đại dặn đưa cho Phong Vân William đại nhân". Một người đàn ông đứng ở đằng sau hai người, anh cung kính cúi thấp đầu.

Phong Vân William quay lại giơ tay nhận tờ giấy rồi liếc qua. Người đàn ông đứng sau lên tiếng: "Lão đại đợi câu trả lời của đại nhân".

Phong Vân William hơi nhíu mày: "Tôi không đi".

Người đàn ông có vẻ ngạc nhiên, nhưng vẫn cung kính hành lễ Ly Tâm rồi chào Phong Vân William và đi thụt lùi về phía sau.

Đợi người đàn ông đi xa, Ly Tâm cầm tờ giấy trong tay Phong Vân William lên xem. Cô nói bằng một giọng vô cùng ngạc nhiên: "Đi châu Âu tốt thế còn gì, tại sao em không đi? Đây là cơ hội tốt mà".

Phong Vân William xoay mặt Ly Tâm và hét lên đầy tức giận: "Em mà đi thì chị sẽ bị bắt nạt chết thôi". Nói xong, cậu ta cảm thấy bản thân mất bình tĩnh nên hừ một tiếng lạnh lùng rồi quay đầu không thèm để ý đến Ly Tâm.

Ly Tâm hơi ngây người, cô cười tươi như hoa đồng thời ôm vai  Phong Vân William: "Em đúng là em trai tốt của chị".

"Bỏ tay ra, chị đúng là ngốc hết chỗ nói".  Phong Vân William khó chịu không ngừng giãy giụa. Ly Tâm cố tình ôm chặt cậu ta không buông tay, hai người vật đi vật lại không ai chịu nhường ai.

Khúc Vi ở bên cạnh đột nhiên mở miệng: "Chủ mẫu? Ly Tâm, cách xưng hô của những người đó với cháu thay đổi từ lúc nào vậy?"

Ly Tâm và  Phong Vân William đang co kéo, nghe câu nói của Khúc Vi, cô đang định lên tiếng giải thích nhưng đột nhiên nhớ đến cách xưng hô của người hầu vừa rồi. Ly Tâm lập tức buông  Phong Vân William: "Anh ta gọi cháu là chủ mẫu?".

Phong Vân William thường nói cô là nữ chủ nhân tương lai này nọ nên Ly Tâm đã quen tai. Vì vậy khi người hầu gọi là "chủ mẫu", cô không hề để ý. Bây giờ nghe Khúc Vi nói, cô mới phát hiện ra điều bất thường. Ly Tâm bất giác nhìn  Phong Vân William bằng ánh mắt đầy nghi hoặc.

Từ lúc cô từ lâu đài cổ về đây, tất cả mọi người trong Tề Gia đối xử với cô vẫn như trước kia, chỉ là trong lời nói và cử chỉ có vẻ kính trọng hơn một chút. Hơn nữa thỉnh thoảng lại có gia tộc hắc đạo khác tặng thuốc quý và đồ bổ dưỡng cho cô. Tề Gia không thiếu những thứ này, vì vậy đồ các gia tộc hắc đạo gửi tặng, mãi đến khi Lập Hộ nói cô mới biết. Nhưng chưa từng có người nào gọi cô bằng hai từ "chủ mẫu", xem ra hôm nay mặt trời có vấn đề rồi.

Thật ra Ly Tâm không biết lúc ở dưới mật đạo tòa lâu đài cổ, mọi người đều nhìn thấy rõ hình ảnh cô mở cánh cửa sắt và bấm nút khởi động hệ thống tự hủy qua màn hình giám sát. Chính cô đã mở cánh cửa cứu sống tất cả mọi người. Giới hắc đạo rất coi trọng ân tình. Đại ân này giới hắc đạo không phải nói ra miệng mà ghi nhớ ở trong lòng.

Vì vậy ở trong mắt giới hắc đạo, Ly Tâm chính là nữ chủ nhân tương lai của Tề Gia. Danh tiếng của Ly Tâm được lan truyền khắp nơi, vị trí của cô bây giờ không chỉ bó hẹp trong Tề Gia. Chỉ có điều bản thân Ly Tâm không hề hai biết điều đó.

"Hôn lễ của chị sẽ được tổ chức vào mười ngày sau". Phong Vân William lên tiếng. Thời gian qua Tề Mặc đã sắp xếp mọi việc, Ly Tâm chỉ cần lộ diện ở giây phút cuối cùng là được. Đối với Phong Vân William, đây là hành động ngu xuẩn.

Ly Tâm như sét đánh ngang tai: "Sao chị không biết?"

Phong Vân William liếc Ly Tâm: "Tề Mặc chưa nói với chị?"

Ly Tâm khép hờ mi mắt, khí lạnh từ người cô tỏa ra ngoài, cô cuộn chặt nắm đấm tức giận: "Anh ấy có nói với chị đâu, hai ngày nay còn chẳng thấy bóng dáng anh ấy".

Phong Vân William nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt đáng tiếc: "Đó là chuyện của chị và anh ta. Đám cưới sẽ được tổ chức vào mười ngày sau, tin tức đã truyền ra bên ngoài rồi. Tề Mặc chẳng mời ai cả, nhưng em đã mượn danh nghĩa của chị mời tất cả mọi người trong giới hắc đạo, chẳng ai nói không tham gia". Phong Vân William thong thả uống một ngụm trà, giống như cậu ta chẳng hề bận tâm đến việc làm trái ý Tề Mặc.

Ly Tâm nghiến răng kèn kẹt, Khúc Vi đứng dậy lùi lại hai bước dựa người vào thân cây ở bên cạnh. Ông ta nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt đồng tình.

"Đáng chết thật, anh ấy còn chẳng thèm hỏi xem chị có đồng ý hay không?" Ly Tâm đấm mạnh xuống bàn đá.

"Em không đồng ý?" Bốn từ lạnh lùng từ đằng sau vọng tới, mang theo sự phẫn nộ và sát khí.

Ly Tâm quay đầu, thấy Tề Mặc sải bước dài đi tới, sắc mặt hắn tối sầm. Đám Hồng Ưng và Lập Hộ mỉm cười nhìn Ly Tâm, bọn họ giữ khoảng cách an toàn đứng theo dõi trò vui.

Tề Mặc đi đến trước mặt Ly Tâm, bộ dạng của hắn như thể nếu cô nói ba từ "không đồng ý", cô sẽ biến mất khỏi cõi đời này ngay lập tức. Thế nhưng cô cũng đang tức điên, tại sao tất cả mọi người đều biết cô sắp kết hôn ngoài cô ra.

"Anh vẫn chưa cầu hôn em". Đối diện với cơn thịnh nộ của Tề Mặc, Ly Tâm túm vạt áo trước ngực hắn hét lớn.

Nghe Ly Tâm nói vậy, nộ khí trong mắt Tề Mặc tan biến trong chốc lát. Hắn cau mày nói: "Không cầu hôn, em dám không gả?"

Ly Tâm tức đến mức nổ đom đóm mắt: "Đây là anh bức hôn em".

"Thế thì sao nào?" Tề Mặc cúi đầu nhìn Ly Tâm: "Có gì đáng tức giận chứ? Dù sao em cũng là nữ chủ nhân của Tề Gia, là phu nhân của Tề Mặc này, cần gì phải nhiều lời". Vừa nói Tề Mặc vừa ôm Ly Tâm ngồi xuống.

Nghe Tề Mặc nói vậy, Ly Tâm nhất thời không biết nên tức giận hay có phản ứng nào khác. Cô còn đang suy tư, Tề Mặc vuốt ve bụng cô nói với giọng đầy quan tâm: "Em ra đây thổi gió lạnh làm gì, sức khỏe là quan trọng". Nói xong hắn ôm chặt cô vào lòng.

Ly Tâm ngẩng đầu đối diện với đôi mắt sâu thẳm của Tề Mặc, ánh mắt hắn có một tia gọi là dịu dàng, bàn tay hắn đang xoa bụng cô rất ấm áp. So với lần đầu tiên cô bị thương, thái độ của Tề Mặc khác hoàn toàn. Người ở trước mặt là bạn đời của cô, nghĩ đến đây Ly Tâm đột nhiên không còn thấy tức giận. Tề Mặc vốn là người như vậy, bắt hắn quỳ xuống cầu hôn cô thì hắn không còn là Tề Mặc. Nhưng cũng chính Tề Mặc khô cứng và bá đạo mới khiến cô động lòng, thế thì việc gì cô phải bận tâm đến hình thức bề ngoài.

"Em không sao, vết thương khỏi lâu rồi". Sau khi nghĩ thông suốt, Ly Tâm nở nụ cười rạng rỡ với Tề Mặc.

Tề Mặc cũng nhếch mép mỉm cười. Hắn đứng dậy bế đi Ly Tâm đi về phía tòa nhà chính, vừa đi hắn vừa nói: "Lập Hộ, mau kiểm tra một lần nữa". Lập Hộ liền cun cút chạy theo Tề Mặc.

Chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, Khúc Vi lắc đầu nói: "Không thể tưởng tượng cảnh Tiểu Mặc cầu hôn sẽ thế nào?"

Phì, Phong Vân William vừa vặn uống một ngụm trà, nghe Khúc Vi nói vậy, cậu ta phun trà đầy mặt bàn và cười lăn cười lộn: "Tiểu Mặc...hahaha...Tiểu Mặc".

--- ------ ------ ------ ----

Mười ngày trôi qua rất nhanh. Ngày hôm nay là ngày giới hắc đạo tụ tập, cảnh tượng hoành tráng. Bãi đỗ máy bay tư nhân của Tề Gia chật ních, các loại xe hơi sang trọng ra ra vào vào, tất cả người của Tề Gia đều bận rộn. Cả giới hắc đạo và những thế lực khác đều tập trung về mảnh đất New York này. Hôn lễ của Tề Mặc là đám cưới long trọng chưa từng thấy.

Người đứng đầu chính phủ các nước lớn nhỏ có quan hệ làm ăn với Tề Gia không thể tham dự hôn lễ đều gọi điện chúc mừng. Người hầu của Tề Gia nhận quà cưới đến mỏi tay, các loại vật lạ quý hiếm trên đời được gửi đến Tề Gia. Bọn họ làm vậy đều là vì nể mặt Ly Tâm, nữ chủ nhân của Tề Gia. Bởi vì người mời bọn họ là cô chứ không phải Tề Mặc.

Những người được mời không ai vắng mặt. Lão đại của Tề Gia kết hôn là một chuyện đại sự đối với Tề Gia nói riêng và cả giới hắc đạo nói chung.

Tề Mặc không mời mọi người tham gia hôn lễ của hắn, nhưng hắn cũng không hề có phản ứng khi thấy cả giới hắc đạo tụ tập về đây. Đám Hồng Ưng hình như cũng có dự liệu từ trước. Bọn họ đều lịch sự tiếp đón khách mời nhiệt tình.

Khi ánh mặt trời đã tắt, sự kiện lớn nhất của giới hắc đạo chính thức bắt đầu.

Ngồi trước bàn hóa trang, Ly Tâm quay sang Phong Vân William và cau mày đuổi cậu bé: "Đi, đi ra ngoài để chị trang điểm. Em ở đây chỉ chỏ làm gì, ra ngoài nhanh lên".

Phong Vân William cất giọng lạnh lùng: "Người xấu xí trang điểm kiểu gì cũng vô dụng". Nói xong cậu ta liền đi ra ngoài cửa đứng đợi

"Thằng chết dẫm này". Ly Tâm cũng trả lời bằng thái độ lạnh lùng.

"Sau này cô là nữ chủ nhân của Tề Gia, phải có phong độ của một nữ chủ nhân". Một giọng nói lạnh nhạt vọng tới, Ly Tâm ngẩng đầu nhìn, cô nhận ra đó là người phụ nữ trung niên từng động thủ với cô. Hôm nay, Tề Mặc chỉ định bà ta đến trang điểm cho cô.

"Tôi muốn biết tôi nên gọi bà là gì?" Ly Tâm rất hiếu kỳ về sự tồn tại của người đàn bà này, trước đây không có thời gian và cơ hội tìm hiểu, do đó cô bất giác mở miệng hỏi thăm.

Người phụ nữ không có biểu hiện khác thường, bà ta vừa chỉnh lại quần áo cho Ly Tâm vừa nói: "Tôi chỉ là một người hầu, chủ mẫu đừng khách sáo".

Nghe bà ta nói vậy, Ly Tâm hiểu bà ta không muốn nói cho cô biết, vì vậy cô không hỏi gì thêm. Một lúc sau, người phụ nữ đột nhiên lên tiếng: "Tề Mặc lúc nhỏ chịu rất nhiều khổ cực, ở đây không có người nào thật sự quan tâm đến cậu ấy. Sau này chủ mẫu hãy quan tâm đến cậu ấy, dù cậu ấy mạnh mẽ cỡ nào cũng chỉ là một con người. Chúng ta cần gì, cậu ấy cũng có nhu cầu tương tự, thậm chí còn nhiều hơn. Vì vậy chủ mẫu hãy chăm sóc cậu ấy, cậu ấy quen chuyện gì cũng để ở trong lòng, tâm sự ngày càng nhiều sẽ dễ kết thành một tảng băng lớn".

Nghe khẩu khí của người phụ nữ, Ly Tâm cũng đoán ra phần nào: "Bà là người chăm sóc Tề Mặc năm đó?"

"Vâng, tôi là người hầu của thiếu gia".

Đúng tám giờ tối, hôn lễ bắt đầu. Phong Vân William khoác tay Ly Tâm đi ra ngoài. Cô diện bộ váy cưới màu trắng ôm sát người, váy cưới đơn giản mà phóng khoáng, lại hết sức tao nhã. Ly Tâm búi tóc lên cao, cô không đeo nhiều trang sức, trên ngực đính một totem hình con chim ưng đang bay, bên trên khắc chữ Tề.

Tòa nhà chính to lớn của Tề Gia lúc này đã chật ních người. Vừa nhìn thấy Ly Tâm, tất cả đều lên tiếng chúc mừng. Đặc biệt những ông trùm hắc đạo có mặt trong vụ lâu đài cổ tỏ ra nhiệt tình và cung kính Ly Tâm. Trong lúc đi qua, Ly Tâm mỉm cười và hơi gật đầu đáp lễ mọi người.

Giới hắc đạo rất xem trọng ơn cứu mạng. Ly Tâm cứu sống bao nhiêu người, đến cả gia tộc của bọn họ cũng biết ơn cô. Hơn nữa, Ly Tâm còn có công trong việc Tề Gia và Lam Bang liên thủ, hóa giải cục diện căng thẳng và hỗn loạn lúc đó. Vì vậy mọi người khâm phục và kính trọng Ly Tâm cũng là lẽ đương nhiên, mặc dù đây là chuyện Ly Tâm không hề ngờ tới.

Tề Mặc diện bộ complet màu đen nổi bật, trên ngực hắn cũng có totem hình chim ưng sải cánh giống hệt Ly Tâm. Chỉ có điều của Ly Tâm là màu đỏ, của hắn là màu tím, một con chim ưng ngoảnh đầu sang bên trái, con kia ngoảnh đầu sang bên phải. Đây là ký hiệu riêng của lão đại và phu nhân lão đại từ nhiều đời nay.

Thấy Ly Tâm đi vào trong tiếng hoan hô chúc mừng của mọi người, Tề Mặc bất giác nhếch mép cười. Khúc Vi đứng bên cạnh Tề Mặc lập tức đi lên, đứng đợi Ly Tâm ở khoảng cách một phần ba từ bục cao đến cửa lớn. Ông ta đón Ly Tâm từ tay Phong Vân William và đưa cô đi về phía Tề Mặc.

Tề Mặc bước xuống đứng đợi ở vị trí hai phần ba. Khúc Vi tươi cười đặt tay Ly Tâm vào tay Tề Mặc. Tề Mặc nắm chặt tay Ly Tâm, cô ngẩng mặt nở nụ cười rạng rỡ với hắn. Tề Mặc cũng mỉm cười với cô, hắn cầm tay cô đi lên bục cao nhất rồi quay người giơ tay Ly Tâm lên cao: "Phu nhân của tôi, Mộc Ly Tâm".

"Chúc mừng Tề lão đại, chúc mừng Tề phu nhân..."

"Tốt quá, người có tình cuối cùng..."

Sau tiếng huyên náo chúc mừng, tất cả người của Tề Gia đứng yên tại chỗ, cúi đầu hành lễ: "Tham kiến chủ mẫu".

Ly Tâm nắm chặt tay Tề Mặc, cô nở nụ cười ngọt ngào với hắn rồi quay sang mọi người: "Miễn lễ".

"Cám ơn chủ mẫu". Mọi người đồng thanh lên tiếng. Hội trường trầm tĩnh trong giây lát rồi lại lao xao tiếng chúc mừng.

"Tôi tuyên bố, Tề Mặc và Mộc Ly Tâm kết thành vợ chồng". Một giọng nói mang theo ý cười truyền đến, mọi người đều quay đầu về cửa chính, nơi phát ra tiếng nói. Tề Mặc là nhân vật hàng đầu trong giới hắc đạo, ai dám mở miệng tuyên bố câu này với hắn?

Lam Tư mặc bộ complet trắng từ cửa chính chậm rãi tiến vào, toàn thân anh ta toát ra vẻ đẹp yêu mị, anh ta nở nụ cười tao nhã với Ly Tâm và nhìn Tề Mặc bằng ánh mắt khiêu khích.

Những người có mặt lập tức im bặt, không ai ngờ Lam Tư sẽ xuất hiện. Dù hiện giờ Lam Tư và Tề Mặc hợp tác đối phó với mấy nguyên thủ nhưng mọi người đều tin điều này không đủ để hóa giải mọi mâu thuẫn giữa Tề Gia và Lam Bang. Vì vậy câu nói của Lam Tư khiến không khí đột nhiên trở nên ngượng ngập.

Tề Mặc hơi cau mày, Ly Tâm kéo hắn đi về phía Lam Tư và nở nụ cười tươi với anh ta: "Xin cứ tự nhiên". Dù sao Lam Tư vẫn chưa kết hôn, sau này vẫn còn cơ hội đáp trả anh ta.

"Tất nhiên rồi". Lam Tư nở nụ cười mê hồn. Hai người không có phản ứng làm anh ta thấy vô vị, nhưng dù sao anh ta không phải đến đây để phá đám. Chỉ là nhận được thiệp mời, nếu không đến thì không nể mặt Ly Tâm, về phần Tề Gia và Lam Bang, dù sao cũng còn nhiều thời gian, rồi sẽ có cơ hội phân chia thắng bại.

Âm nhạc nổi lên, Ly Tâm kéo Tề Mặc vào sàn nhảy. Được ôm người cô yêu thương, nghe nhịp tim đập trong lồng ngực người đó, hạnh phúc có lẽ chỉ đơn giản là như vậy.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn MASKS về bài viết trên: Candy Kid, MicaeBeNin, MumMup, Nuong Nuong, antunhi
     

Có bài mới 29.12.2012, 16:27
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 20.11.2012, 14:57
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 353
Được thanks: 1279 lần
Điểm: 10.86
Có bài mới Re: (Hiện đại) Đạo tình - Chu Ngọc - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 118

Trên có thiên đường, dưới có Tô Hàng (Tô Châu và Hàng Châu), nắng xuân tháng ba, vùng đất hữu tình Tô Châu mờ mờ ảo ảo khói sương, giống như mỹ nhân được che bởi một lớp voan mỏng, phong tình vạn chủng vô ngần.

“Lập Hộ này, trong tay chú bưng cái gì thế?” Tại một khu nhà cổ kính có vườn cây, Hoàng Ưng đưa mắt nhìn Lập Hộ sắp đi ngang qua anh ta.

Lập Hộ nhăn nhó: “Còn gì nữa? Thứ bà cô họ Mộc của chúng ta muốn ăn. Giữa tháng ba mà cô ấy đòi ăn dưa hấu”. Vừa nói anh ta vừa cau mày, bây giờ xã hội hiện đại, đừng nói là tháng ba đòi ăn dưa hấu, đến tháng chạp muốn ăn cũng không thành vấn đề. Có điều Ly Tâm đúng là rắp tâm gây khó dễ cho anh ta.

Hồng Ưng đứng bên cạnh Hoàng Ưng lên tiếng: “Cô ấy có thể ăn dưa hấu sao? Lập Hộ, chú đừng chiều cô ấy quá”.

Lập Hộ nhăn mặt: “Liệu tôi có thể không làm theo ý cô ấy? Từ lúc cô ấy mang thai, lão đại nuông chiều cô ấy chết đi được, đến lão đại còn đồng ý đưa cô ấy vùng Giang Nam Trung Quốc này, tôi làm sao dám chứ?”

Hoàng Ưng nghe xong nói bằng một giọng đồng tình: “Tóm lại làm khó cho chú rồi”. Nhưng ánh mắt của anh ta đúng kiểu cười trên nỗi đau người khác.

Lập Hộ trừng mắt với Hoàng Ưng, Hồng Ưng bất giác lắc đầu: “Dù thế nào chủ mẫu cũng là người Trung Quốc, lúc này cô ấy muốn về thăm quê hương, đâu phải nuông chiều gì”.

Hoàng Ưng bật cười: “Quê hương? Cô ấy sinh ra ở đâu còn chẳng biết, quê hương gì chứ? Tôi thấy cô ấy muốn đi chơi thì có”

Lập Hộ gật đầu: “Lúc này mới nghĩ đến quê hương? Theo tôi thấy chỉ lúc này lão đại mới cho phép cô ấy về đây. Cô ấy biết lợi dụng điểm yếu của người khác, lão đại có thể không đồng ý? Ly Tâm bị thằng nhóc Phong Vân làm hư hỏng rồi, bây giờ thủ đoạn tinh vi chẳng kém gì thằng nhóc đó”.

“Hóa ra nói xấu đằng sau lưng người khác là tác phong của anh?”. Một giọng nói lạnh nhạt truyền đến, Lập Hộ quay đầu, thấy Phong Vân William chầm chậm bước tới.

Ánh nắng mặt trời xuyên qua tầng mây chiếu xuống người Phong Vân William. Dưới ánh nắng nhàn nhạt, gương mặt đẹp đẽ của cậu bé càng thêm diễm lệ, cộng thêm nụ cười phảng phất trên môi, gọi Phong Vân William là “nam nhan họa thủy” cũng không sai một chút nào.

Lập Hộ cau mày nói: “Càng lớn trông càng yêu nghiệt”.

Phong Vân William vẫn giữ nụ cười trên môi, cậu ta nhẹ nhàng tiến đến đặt tay lên vai Lập Hộ. Lập Hộ còn chưa có phản ứng, Hồng Ưng đứng bên cạnh kéo anh ta lùi về phía sau mấy bước. Lập Hộ liền trừng mắt với Phong Vân William.

Lập Hộ không quên cậu bé ở trước mặt anh ta thủ đoạn vô cùng lợi hại. Chưa đầy hai năm, cậu ta leo lên vị trí cao gần bằng bọn họ, có địa vị quan trọng ở Tề Gia. Cậu ta chẳng nghe lời ai, đến lời của lão đại cũng coi như gió thoảng bên tai. Cậu ta luôn làm theo ý mình, may ra chỉ có Ly Tâm mới trị được cậu ta. Hơn nữa trên người Phong Vân William có chất độc, không cẩn thận có thể ra tay với bọn họ bất cứ lúc nào. Cậu ta đúng là một bông hồng đẹp đẽ, nhưng khi chạm vào sẽ bị gai đâm chảy máu, thậm chí chết tươi.

Phong Vân William đảo mắt qua Hồng Ưng đồng thời rút tay về: “Nhìn tôi làm gì, có giỏi thì lên đi”.

Lập Hộ nhìn trừng trừng Phong Vân William, anh ta biết rõ đối đầu với cậu ta chỉ có chịu thiệt. Nếu không phải cả đám liên thủ áp chế cậu ta, có lẽ bây giờ cậu ta đã tạo phản rồi.

Hoàng Ưng không nhịn được cười: “Chủ mẫu dặn chú làm gì thì làm đi, chú không nhanh lên chủ mẫu lại kêu đói bụng bây giờ. Chú mau đi đi, chú còn đứng đó làm gì?”

Thấy Hoàng Ưng mở đường cho mình, Lập Hộ trừng mắt với Phong Vân William rồi quay người bước đi. Phong Vân William cười nhạt: “Vừa vặn tôi cũng có việc đi tìm chị gái tôi, chúng ta cùng đường”. Vừa nói cậu ta vừa đi theo Lập Hộ.

Hoàng Ưng lắc đầu: “Nói gì không nói, lại đi bảo thằng nhóc đó là yêu nghiệt, chú ấy đen đủi rồi”. Hồng Ưng gật đầu: “Lần này dẵm lên đuôi rắn độc. Đi thôi, hiếm có dịp nhàn rỗi, chúng ta đi uống trà, trà ở đây có vẻ không tồi”.

Hoàng Ưng tươi cười cùng Hồng Ưng đi về hướng khác. Anh ta mở miệng: “Loại trà hình như gọi là Long Tỉnh gì đó, đúng là một cái tên cổ quái”.

Trong một cái đình ở giữa khu vườn lúc này có bốn người ngồi quanh bàn trà. Một người phụ nữ mang thai ngồi trên một chiếc ghế mây lót tấm đệm mềm đang tức giận nhìn người đàn ông có ngoại hình điển trai: “Phương Tuấn Kỷ, anh đã tìm ra dấu vết của Tùy Tâm cho tôi chưa? Ai nói với tôi cho thời hạn ba ngày là đủ, bây giờ là bao nhiêu lâu rồi, anh thử nói cho tôi nghe xem nào?”

Thấy Ly Tâm trừng mắt với mình, Tuấn Kỷ bất giác hối hận vừa rồi anh ta không cẩn thận nhắc đến chuyện cũ, khiến “cọp cái” nổi giận. Anh ta gượng cười: “Tôi làm sao biết được có người bốc hơi như không khí, tôi đã lật cả Hongkong mà không tìm thấy cô ấy”.

Ly Tâm vẫn chưa nguôi giận, lúc đó Tuấn Kỷ hứa với cô sẽ tìm ra Tùy Tâm trong ba ngày. Do cô gặp phải nhiều chuyện căng thẳng nên tạm gác vụ đó sang một bên. Sau này khi nhớ lại, cô đã cử nhiều người đi tìm nhưng vẫn không tìm ra Tùy Tâm, làm cô lo lắng đến tận bây giờ.

“Anh đúng là đồ vô dụng còn hay khoác lác”. Ly Tâm cầm một quả mơ ném mạnh về phía Tuấn Kỷ. Tuấn Kỷ giơ tay bắt lấy quả mơ rồi bỏ vào miệng, quả mơ chua đến nỗi mặt anh ta nhăn như bị rách.

Tú Thủy ngồi bên cạnh chứng kiến cảnh này khóc cười không xong. Cô giữ tay Ly Tâm: “Em đừng giận nữa, bây giờ em không chỉ có một mình mà là hai người, tức giận không tốt cho sức khỏe đâu, em hãy nghĩ đến baby ở trong bụng”. Nói xong cô vuốt ve cái bụng đã nhô lên của Ly Tâm.

Ly Tâm ngả người nằm xuống chiếc ghế mây mở miệng làu bàu: “Nhưng em rất lo lắng, lâu như vậy rồi vẫn không có tin tức của chị ấy. Thế giới này nói nhỏ không nhỏ, lớn cũng không lớn. Dựa vào thế lực của Tề Gia chẳng người nào không thể tìm ra, vậy mà đến giờ cũng không có tin tức của chị ấy”.

Tuấn Kỷ tiếp lời: “Người này đúng là lạ thật. Sống không thấy người, chết không thấy xác”. Ly Tâm nghe nói lại cau mày nhìn Tuấn Kỷ.

Ly Tâm vội lên tiếng: “Chuyện này cũng không hẳn không tốt. Em thử nghĩ xem, nhiều người đi tìm cô ấy như vậy, nếu có tin chẳng lành thì mọi người sẽ biết ngay. Đến bây giờ vẫn không có tin tức nghĩa là cô ấy cố ý trốn tránh chúng ta, hoặc cô ấy không biết em đi tìm cô ấy vì cô ấy lựa chọn cuộc sống khác chúng ta. Không có tin xấu chính là tin tốt lành, đến điểm này em cũng nghĩ không thông ư?”

Ly Tâm bất giác thở dài, cô đã từng nghĩ đến điều này từ lâu, Tề Mặc cũng nói với cô không dưới một lần. Có điều cô vẫn muốn tìm người, đồng thời cô rất hiếu kỳ muốn biết tại sao Tùy Tâm có thể lọt qua mạng lưới tìm kiếm rộng khắp như vậy, cô không biết Tùy Tâm có khả năng đó.

“Được rồi, đừng nghĩ đến chuyện đó nữa, Tùy Tâm có con đường riêng của cô ấy, nếu cô ấy muốn gặp chúng ta, tự nhiên cô ấy sẽ lộ diện. Nếu cô ấy không muốn gặp, em làm phiền cô ấy làm gì. Lại đây, xem chị mang quà gì cho em?” Vừa nói, Tú Thủy vừa cầm ra một cái hộp.

Ly Tâm nhìn Ngô Sâm và Tú Thủy: “Lúc em kết hôn sao hai người không tới? Còn nữa, lúc hai người kết hôn tại sao không mời em?”

Tú Thủy tắt nụ cười: “Hôn lễ của em, bọn chị làm sao dám đến. Cả giới hắc đạo đều tập trung ở đó, bọn chị miễn cưỡng cũng được coi là bạch đạo, đến đó chẳng phải gây phiền phức cho em sao. Hơn nữa em có mời bọn chị đâu?”

Nghe câu này Ly Tâm ngượng ngùng sờ mũi. Lúc đó Phong Vân William lấy danh nghĩa cô phát thiếp mời khắp nơi, nhưng cậu ta chỉ mời những người cậu ta cảm thấy cần thiết. Phong Vân William không hề quen biết  đám Ngô Sâm và Tú Thủy, hình như cô đã trách nhầm bọn họ.

Tuấn Kỷ mỉm cười nói xen vào: “Đó chỉ là nghi thức thôi, bọn tôi biết cô sống hạnh phúc là được rồi, chuyện khác không quan trọng”.

Tú Thủy gật đầu: “Đúng vậy, về đám cưới của chị và Ngô Sâm, lúc đó em đang mang thai, Tề lão đại không cho em đi, bọn chị cũng hết cách”.

Ly Tâm nghe nói vậy nở nụ cười tươi với Tuấn Kỷ và kéo tay Tú Thủy, cô nói với Ngô Sâm: “Nếu tôi biết anh bắt nạt chị ấy, tôi sẽ không tha cho anh”.

Ngô Sâm sờ trán: “Câu này cô nên nói ngược lại mới đúng”.

Ly Tâm ngây người, cô quay sang bắt gặp Tú Thủy nở nụ cười ngọt ngào. Cô lập tức hiểu ý, kéo tay Tú Thủy nói nhỏ: “Sao chị làm được điều đó, chị dạy em với”.

Tú Thủy phì cười ra tiếng: “Ông xã em không phải người bình thường, nếu anh ấy biết chị dạy em, chắc chị sẽ chết sớm đầu thai sớm mất”.

Tuấn Kỷ và Ngô Sâm nghe thấy đều cười ha hả, Ly Tâm trợn mắt với Tú Thủy, sắc mặt cô hơi hơi khó coi.

“Đúng rồi, thời gian cô và Tề lão đại đều ở Tô Châu, công chuyện xử lý đến đâu rồi?” Ngô Sâm sợ Ly Tâm ngượng ngập nên chuyển sang đề tài khác.

Biết Ngô Sâm giúp cô thoát khỏi tình huống ngượng ngùng, Ly Tâm đưa mắt nhìn anh ta. Cô chẳng có gì phải ngại, lời Tú Thủy nói đều là sự thật, lòng dạ cô không hẹp hòi như vậy. Ly Tâm trả lời: “Thì cũng vậy thôi, Tề Gia và Lam Bang vẫn đối địch. Nhưng thời gian này chẳng có chuyện gì nghiêm trọng, anh yên tâm đi”.

Tuấn Kỷ gật đầu: “Tôi nghe nói có mấy vị nguyên thủ quốc gia vì một số nguyên nhân nên phải từ chức. Sau khi từ chức, bọn họ biến mất hoàn toàn. Đúng rồi, hai ngày trước ở Hongkong có một người đàn ông bị bắn mười phát đạn vào bụng. Tôi nhớ người này hình như là vệ sỹ của một nguyên thủ nào đó”.

Nghe Tuấn Kỷ nói đến đây, Ly Tâm lập tức hiểu ra người đàn ông vừa bị bắn chết chính là người đã làm cô bị thương. Hắn cũng coi như có bản lĩnh, trốn lâu như vậy mới bị mò ra. Chắc đây là Tề Mặc trả thù cho cô, Tề Mặc không hề nói với cô điều này, có lẽ hắn không muốn cô biết chuyện vì sợ ảnh hưởng đến đứa con trong bụng.

“Được rồi, chúng ta nói chuyện vui đi, hiếm có dịp Ly Tâm tới Trung Quốc, đừng bàn mấy vụ đó nữa”. Thấy Ly Tâm trầm mặc, Tú Thủy vội lên tiếng.

Tú Thủy vừa dứt lời, Ngô Sâm cười cười: “Người ta nói phụ nữ có thai tính tình kỳ quái, nhưng tôi lại thấy Ly Tâm có tình người hơn”.

Tuấn Kỷ gật đầu: “Đúng vậy. Trước đây cô ấy vô tâm vô tư, tự nhiên phóng khoáng, thích làm gì thì làm, lúc nào cũng như cơn gió. Bây giờ tốt hơn nhiều, cô ấy trở nên ấm áp và có tình người hơn”.

Ly Tâm lườm hai người đàn ông, Tú Thủy cười cười: “Gió không định hình, lượn khắp bầu trời nên tự nhiên sẽ vô tâm vô tư. Bây giờ em có người để nhớ nhung, có nơi dừng chân ấm áp nên thay đổi cũng là lẽ đương nhiên”.

Ly Tâm bất giác ngây người, cô chưa bao giờ nghĩ đến câu nói này, nhưng nghe qua có vẻ rất thân thiết, rất dễ chịu.

“Buồn nôn quá”. Một giọng nói lạnh lùng vọng tới, mọi người quay đầu, thấy Phong Vân William và Lập Hộ đang đi lên bậc thang. Lời phát biểu từ cái miệng xinh xắn của cậu bé.

“Thằng nhóc này, đi chỗ khác chơi”. Ly Tâm lườm Phong Vân William rồi quay sang Lập Hộ: “Tôi đang muốn ăn thứ này”.

      Lập Hộ bưng khay hoa quả đến trước mặt Ly Tâm, Ly Tâm giơ tay đỡ lấy và nói với đám Tú Thủy: “Mọi người thưởng thức đi. Em đã muốn ăn từ hai ngày nay mà bây giờ mới có”.

“Tề Mặc, vợ anh đang ăn dưa hấu đông lạnh kia kìa”. Ly Tâm vừa giơ tay định cầm miếng dưa hấu, một giọng nói lạnh nhạt đột nhiên vang lên. Ly Tâm vội rút tay về, ngó ngó nghiêng nghiêng tứ phía.

Không thấy bóng dáng Tề Mặc. Ly Tâm ngẩng đầu nhìn Phong Vân William, cậu bé đang cầm thiết bị liên lạc trong tay. Ly Tâm tức giận hét lên: “Em muốn chết phải không?”

Phong Vân William lắc lắc đầu ngón tay: “No, người chết là chị chứ không phải em”.

Lập Hộ im lặng đứng bên cạnh xem trò vui. Lúc đến đây anh ta đã thông báo cho lão đại biết, có người mang thai muốn ăn dưa hấu đông lạnh, cô cũng không xem bây giờ là mùa nào nhưng bọn họ không thể ngăn cản cô. Có điều Phong Vân William đến lúc này mới giở trò, chứng tỏ cậu ta có ý định xem màn kịch hay.

“Mau bê đi, mau bê đi”. Ly Tâm xua tay thúc giục Lập Hộ.

“Bê cái gì đi hả?” Một giọng nói lạnh lùng chứa đựng sự tức giận truyền đến. Ly Tâm giật mình, thôi xong, không ngờ Tề Mặc xuất hiện nhanh như vậy.

Tề Mặc đi hai ba bước tới nơi, hắn cúi đầu nhìn Ly Tâm ngồi ngả người trên ghế mây, gương mặt hắn không che dấu nộ khí: “Loại quả thối tha này mà em cũng muốn ăn à?”

Ly Tâm nhìn Tề Mặc bằng ánh mắt tủi thân: “Tại ngực em khó chịu, em mới muốn ăn thứ này”. Cô vừa nói vừa ôm ngực, sắc mặt bị Tề Mặc dọa trở nên trắng bệch. Bây giờ là tiết trời tháng ba có gió lạnh, tuy Ly Tâm mặc đủ quần áo ấm nhưng sắc mặt cô không tươi tỉnh lại thêm phần ấm ức nên trông yếu ớt vô cùng.

Bắt gặp bộ dạng đó của Ly Tâm, nộ khí trong mắt Tề Mặc lập tức tan biến. Hắn ngồi xuống bên cạnh Ly Tâm, cúi người bế Ly Tâm đặt lên đùi hắn. Tề Mặc vừa dịu dàng xoa ngực Ly Tâm vừa mở miệng hỏi: “Khó chịu sao còn ngồi ở đây?“. Nói xong hắn lạnh lùng đưa mắt nhìn đám Tuấn Kỷ.

Thấy Tề Mặc không tức giận lại nghe hắn nói chuyện dịu dàng với Ly Tâm, Tuấn Kỷ còn tưởng Tề Mặc đã đổi tính. Không ngờ ý nghĩ vẫn còn chưa kịp ra khỏi đầu, ánh mắt lạnh lùng của Tề Mặc khiến bọn họ hiểu ra, Tề Mặc khiến bọn họ hiểu ra, Tề Mặc vẫn là Tề Mặc, hắn chỉ đối xử dịu dàng với một mình Ly Tâm.

“Ở đây không khí trong lành”. Ly Tâm để mặc Tề Mặc xoa ngực cô, cô tựa người vào lòng hắn.

Tề Mặc nhíu mày đồng thời cất giọng lạnh lùng: “Bỏ thứ này đi, đưa đồ ăn nóng lên đây”. Lập Hộ không nói một lời nào lập tức bê khay hoa quả đi. Sớm biết rõ số phận của quả dưa hấu, vậy mà Ly Tâm còn bắt anh ta đi kiếm.

Ly Tâm vẫn thèm ăn dưa hấu đông lạnh, cô bất giác dõi theo bóng Lập Hộ với vẻ mặt không cam tâm.

Tề Mặc thấy vậy ôm Ly Tâm vào lòng: “Em muốn ăn gì cũng được, nhưng thứ không có lợi cho sức khỏe thì đừng ăn, em đừng bướng bỉnh như vậy”.

Ly Tâm không lên tiếng, cô cũng biết là không thể ăn nhưng cô thật sự thèm quá. Cô vốn có ý định nếm thử một miếng trước khi Tề Mặc phát hiện, nhưng xem ra cô không có duyên với nó rồi.

Thấy Ly Tâm im lặng, Tề Mặc giơ tay vuốt bụng Ly Tâm, hắn cúi đầu hôn lên trán cô và nói nhỏ: “Đợi đến lúc con ra đời rồi em muốn ăn gì thì ăn”.

Ly Tâm ngẩng mặt nhìn hắn, khóe miệng Tề Mặc nhếch lên thành nụ cười, ánh mắt và nụ cười tràn ngập sự yêu thương và nuông chiều. Ly Tâm mỉm cười với hắn, bụng cô đột nhiên nhói đau khiến cô bất giác cau mày.

“Sao vậy? Chỗ nào khó chịu sao?” Cảm nhận thấy sự thay đổi của Ly Tâm, gương mặt Tề Mặc đột nhiên trở nên căng thẳng.

Ly Tâm lắc đầu: “Không có gì, con vừa đạp em”.

Tề Mặc nghe nói vậy mới thả lỏng tinh thần. Hắn vuốt ve bụng Ly Tâm, gương mặt hắn rất dịu dàng, khiến người ngoài không thể tưởng tượng nổi đây là lão đại của Tề Gia khét tiếng máu lạnh, vô tình và tàn nhẫn.

Một cơn gió thổi đến, gió tháng ba mang không khí giá lạnh khiến nhiệt độ như xuống thấp hơn.

“Nổi gió rồi”. Tề Mặc đưa mắt qua Phong Vân William: “Đi lấy áo khoác lông ra đây”. Phong Vân William cười như không cười quay người bước đi.

Ly Tâm liền mở miệng: “Bây giờ là tháng mấy rồi, em không cần mặc áo dày như vậy đâu”.

Tề Mặc ôm Ly Tâm đứng dậy: “Đừng để bị lạnh”.

Ly Tâm không nói một câu nào, cô tựa đầu vào ngực Tề Mặc, cảm nhận sự ấm áp từ cơ thể hắn truyền sang. Không biết từ lúc nào Tề Mặc bắt đầu quan tâm đến mọi chuyện xung quanh cô, từ ăn mặc ngủ nghỉ, đồ dùng, cả sự thay đổi của thời tiết. Cũng không biết từ lúc nào cô đã quen với sự chăm sóc và che chở như hình với bóng của hắn. Đặc biệt, vòng tay ôm của hắn khiến cô cảm thấy ấm áp tự đáy lòng.

Áo khoác lông màu trắng nhanh chóng được đưa đến, Tề Mặc lấy áo khoác từ tay Phong Vân Wiliam rồi choàng lên người Ly Tâm. Áo khoác dày ngăn toàn bộ khí lạnh của mùa xuân ở bên ngoài, chỉ còn lại hơi ấm trên toàn cơ thể.

Trời đột nhiên lất phất mưa bay, hạt mưa theo làn gió thổi rơi xuống mặt đất, mang đến mùi hương dịu nhẹ của đất sét khiến lòng người yên ả.

Tề Mặc hơi cau mày,  Phong Vân Wiliam ở bên cạnh giương lên một chiếc ô làm bằng trúc đặc trưng của vùng Giang Nam. Tề Mặc một tay cầm chiếc ô, một tay ôm chặt eo Ly Tâm đưa cô bước đi trong mưa.

Tuấn Kỷ, Tú Thủy và Ngô Sâm đứng đằng sau chứng kiến toàn bộ cảnh đó. Tú Thủy lắc đầu: “Thiết hán nhu tình, thiên hạ chắc không ai có thể nhìn thấy bộ dạng này của Tề Mặc”.

Phong Vân Wiliam vừa dõi theo bóng hai người trong mưa vừa cất giọng lạnh nhạt: “Đó cũng là phúc của anh ta, có người như chị gái tôi một lòng một dạ với anh ta”.

Trong cơn mưa xuân, chiếc ô trúc che nghiêng trên đầu Ly Tâm, hai người không biết nói chuyện gì, thỉnh thoảng lại quay mặt vào nhau. Bóng hai người mỗi lúc một khuất dần, Tề Mặc nói điều gì đó với Ly Tâm, cô đột nhiên quay sang nở nụ cười rạng rỡ với hắn. Nụ cười của cô như trăm hoa nở rộ, tỏa ra một vẻ đẹp ấm áp trong tiết xuân giá lạnh.

Mưa xuân tháng ba ngày càng rả rích, hạnh phúc chỉ đơn giản đến thế.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn MASKS về bài viết trên: Binganhoa, Candy Kid, MicaeBeNin, MumMup, Ngon gio nho, antunhi, gaubisu
     
Có bài mới 29.12.2012, 16:30
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 20.11.2012, 14:57
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 353
Được thanks: 1279 lần
Điểm: 10.86
Có bài mới Re: (Hiện đại) Đạo tình - Chu Ngọc - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện 1: Cơn ghen

Có câu nói thời gian và hoàn cảnh có thể khiến một người thay đổi hoàn toàn, ba năm trôi qua nhanh như tia chớp, Ly Tâm ngồi ở vị trí nữ chủ nhân của Tề Gia cũng đâu vào đấy. Ngoài có nhiều vị lão đại hắc đạo như Lam Bang nể mặt, trong có Phong Vân giúp sức, ở giữa lại có Tề Mặc làm chỗ dựa nên uy danh của cô mỗi lúc tăng cao. Một ánh mắt, một nụ cười của Ly Tâm đều thu hút sự chú ý và phỏng đoán của mọi người.

Nhưng đó chỉ là vẻ bề ngoài, trước mặt Phong Vân và đám Hồng Ưng, Lập Hộ, Ly Tâm vẫn là cáo mượn oai hùm, con người lơ mơ không khác trước kia là bao. Đặc biệt lúc thức giấc, Tề Mặc là người chịu khổ cực nhất. Mấy năm qua Ly Tâm mặt nào cũng tiến bộ, về chuyện thức giấc càng tệ hại hơn. Nếu Tề Mặc không ở nhà, đám Phong Vân dù có công việc cũng sẽ không đi tìm Ly Tâm.

Buổi sáng ngày hôm nay không còn sớm lắm, mặt trời đã lên đến đỉnh đầu. Trong căn phòng mát lạnh, Ly Tâm vẫn đang ngủ say sưa. Tối qua cô bị Tề Mặc giày vò đến nửa đêm, hậu quả của trận kích tình quá kịch liệt là hai chân mềm nhũn, toàn thân đau nhức.

"Mami, mami, mau tỉnh dậy đi!". Một giọng nói trẻ con thì thầm bên tai Ly Tâm, tiếp đó là thân hình mềm mại đè lên người cô và không ngừng lắc đầu cô.

Ly Tâm ghét nhất bị người khác làm phiền lúc ngủ, đặc biệt lúc cô đang mệt mỏi. Trong cơn mơ màng, Ly Tâm nghe tiếng người gọi, mặt cô lại bị vài cái tát, cô tức giận thò tay ra khỏi chăn đẩy mạnh, miệng hét lên: "Tề Mặc, mau cuốn xéo đi". Nói xong Ly Tâm liền quay người sang một bên ngủ tiếp.

Thân hình nhỏ bé bị Ly Tâm đẩy ra khỏi giường và ngã xuống tấm thảm dày, đôi môi đỏ của cậu bé mêu mếu, bàn tay mập mạp trắng nõn nà xoa cặp mông bị ê. Cậu bé xinh xắn đến mức người khác không thể rời mắt. Mặc dù bị đau nhưng cậu bé không hề chảy nước mắt mà chậm rãi đứng dậy và bám vào tấm chăn lại tiếp tục leo lên.

Ly Tâm quay người, chăn bị kéo một bên nên để lộ tấm thân trần trắng mịn. Trên da cô vẫn còn đầy dấu vết của trận kích tình tối qua, tuy nhiên cậu bé ở dưới đất không hiểu những dấu vết này có ý nghĩa gì, cậu vẫn bám vào chăn leo lên giường.

"Mami, mami dậy chơi với Tiểu Vũ đi!". Cậu bé khó khăn lắm mới trèo lên giường, bé vùi mặt vào bộ ngực trơn láng của Ly Tâm, ôm mặt cô và bắt đầu đặt môi lên môi cô.

Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, Ly Tâm cảm thấy có ai đó đang hôn cô, trên giường của cô ngoài Tề Mặc còn có ai? Ly Tâm lập tức động đậy đôi môi đáp trả. So với nụ hôn chào buổi sáng mãnh liệt, cô thích nụ hôn dịu dàng hơn.

Thấy Ly Tâm hơi hé môi, cậu bé liền gật đầu ra chừng hiểu ý. Cậu bé từng chứng kiến bố Tề Mặc gọi mẹ thức dậy bằng cách này, vì vậy bé không hề do dự thổi bong bóng rồi hôn lên đôi môi đỏ mọng của mẹ bé.

Mùi sữa thơm phức, rất mềm mại, rất khoái khẩu, rất nhỏ....rất nhỏ? Ly Tâm thè lưỡi liếm môi đối phương, đối phương cũng lập tức thè lưỡi liếm cô. Trong cơn mơ mơ màng màng, Ly Tâm đột nhiên cảm thấy điều gì đó bất ổn, miệng Tề Mặc nhỏ như vậy từ lúc nào, môi Tề Mặc mềm mại như vậy từ lúc nào? Một ý nghĩ vừa lóe qua đầu, Ly Tâm giật mình và lập tức mở mắt.

"Hai người đang làm gì vậy?" Giọng nói lạnh lùng pha lẫn nộ khí đột ngột vang lên. Tề Mặc vừa mở cửa liền nhìn thấy hai người một lớn một nhỏ ở trên giường hôn nhau cuồng nhiệt, sắc mặt hắn đanh lại. Đưa mắt xuống dưới bắt gặp thân thể lõa lồ của Ly Tâm, cơn giận dữ của Tề Mặc bốc lên đỉnh đầu ngay tức khắc.

Ly Tâm mở to mắt bắt gặp đôi mắt tròn xoe đen lay láy ngay sát mặt cô. Môi của cậu bé và môi cô vẫn dính chặt vào nhau.

"Trời ơi!" Ly Tâm phản ứng nhanh kéo cậu bé sang một bên và quay đầu nhìn Tề Mặc đang đi tới.

Tề Mặc xách cổ cậu bé, hắn trừng mắt nhìn con trai trong tay rồi quay sang Ly Tâm gầm lên: "Mau che người đi!".  Đến lúc này Ly Tâm mới phát hiện cô không mặc đồ, cô đỏ bừng mặt vội kéo chăn cuộn chặt vào người.

"Daddy! Tiểu Vũ gọi được mami rồi, Tiểu Vũ giỏi lắm đúng không? Daddy mau thưởng cho Tiểu Vũ đi!". Cậu bé nở nụ cười đắc ý đồng thời túm tay Tề Mặc.

Tề Mặc mặt sắt đen sì quát lớn: "Con vào phòng bằng cách nào?". Hắn đã bị mấy lần nên rút kinh nghiệm trước khi ra ngoài khóa chặt cửa không cho con trai vào phòng tìm mẹ.

Cậu bé không hề tỏ ra sợ hãi trước vẻ mặt đầy sát khí của Tề Mặc, bé cười híp mắt chỉ ra ngoài ban công: "Con vào từ chỗ đó".

Ly Tâm nghe nói vậy liền lườm cậu bé, con của kẻ biến thái đúng là còn biến thái hơn. Tề Mặc biến thái thì không nói làm gì, vì cuộc đời hắn trải qua nhiều biến cố, nhưng con trai cô mới hai tuổi, lẽ nào cậu bé cũng được di truyền cả điều này. Ly Tâm không quên phòng ngủ của cô ở tầng ba, có ban công độc lập không nối liền với xung quanh, con trai cô quả nhiên vô cùng lợi hại.

Tề Mặc vừa trừng mắt với cậu bé vừa xách cổ cậu bé đi ra cửa. Hắn mở cửa ném con trai ra ngoài và cất giọng lạnh lùng: "Nếu ba còn thấy con vào đây nữa, ba sẽ tống cổ con đi châu Phi làm người rừng". Nói xong hắn liền khóa trái cửa phòng.

Tề Thiên Vũ bị ném ngồi phịch xuống đất liền đứng dậy xoa mông và phủi bụi dính đầy hai tay. Cậu bé nhìn cánh cửa đóng chặt rồi trề môi: "Hừ, xem ai sợ ai? con còn đến nữa đấy". Nói xong cậu bé chậm rãi đi xuống dưới tầng một.

Ở trong phòng Ly Tâm ngồi im chứng kiến hành động của Tề Mặc, cô biết Tề Mặc khống chế lực đạo không làm con trai bị thương, thế nhưng cô vẫn mở miệng làu bàu: "Anh nhẹ tay một chút, Tiểu Vũ vẫn còn nhỏ".

Tuy nhiên câu nói này của Ly Tâm không hề có sức thuyết phục. Con trai cô tuy còn nhỏ tuổi nhưng trình độ phá phách không ai sánh kịp. Cậu bé lại thích quấn lấy cô, cả ngày từ sáng đến tối bám chặt cô không nói làm gì, cậu bé còn thích ôm hôn cô. Trong con mắt của Ly Tâm, hành động của Tề Thiên Vũ rất đáng yêu, nhưng trong mắt Tề Mặc, cậu bé chính là một sắc lang. Hai bố con bắt đầu đối lập nhau từ đó.

Tề Mặc ngoảnh đầu nhìn Ly Tâm, hắn từ từ tiến gần đến bên giường, vẻ mặt hắn rất bình thản nhưng Ly Tâm biết rõ cơn bão tố dưới sự bình thản đó. Cô vô ý thức túm chặt lấy chăn và nở nụ cười rạng rỡ: "Tề Mặc, em không phải cố ý, em vẫn chưa tỉnh hẳn, anh biết mà...".

Ly Tâm còn chưa nói hết câu, Tề Mặc thò một chân đè lên đùi cô, hắn cúi đầu nhìn cô chăm chú. Sau đó Tề Mặc giơ tay vuốt ve môi cô, đáy mắt hắn sâu thẳm đến mức Ly Tâm toát mồ hôi lạnh.

"Ở đây chỉ được có mùi vị của anh". Tề Mặc cất giọng đầy bá đạo rồi còn cúi xuống hôn ngấu nghiến lên môi Ly Tâm.

Ly Tâm biết Tề Mặc có sự chiếm hữu tuyệt đối với cô. Trước đây còn đỡ, sau khi hai người kết hôn, Tề Mặc càng chiếm hữu mạnh mẽ hơn. Con người hắn từ một tảng băng biến thành ngọn lửa, có thể thiêu cháy cô bất cứ lúc nào.

Đám Phong Vân và Hồng Ưng tất nhiên không tranh giành cô với Tề Mặc, người ngoài luôn tỏ ra kính sợ nên sự chuyên chế của Tề Mặc không thể hiện rõ. Nhưng sau khi Tề Thiên Vũ ra đời, việc Tề Thiên Vũ quấn lấy Ly Tâm khiến Phong Vân chỉ biết cau mày, còn Tề Mặc lúc nào cũng trong tình trạng lửa bốc lên đầu. Nếu không phải Ly Tâm không đồng ý, có lẽ Tề Mặc đã gửi con trai tới chỗ Jiaowen huấn luyện từ lâu rồi.

Sau khi nụ hôn kết thúc, Ly Tâm thở hổn hển giơ tay ôm đầu Tề Mặc mỉm cười: "Ai lại ghen cả với con trai".

Tề Mặc hơi cau mày, hắn cất giọng trầm trầm: "Em là của anh". Nói xong hắn giơ tay vuốt nhẹ cổ Ly Tâm.

Ly Tâm liền giữ tay Tề Mặc: "Anh..."

"Thân thể em chỉ thuộc về anh". Tề Mặc vừa vuốt ve bộ ngực mịn màng của Ly Tâm vừa mút mạnh đôi môi cô. Sau đó hắn kéo chăn ra khỏi người Ly Tâm rồi đè lên người cô. Ly Tâm là của hắn, chỉ có mùi vị của hắn, dù là con trai hắn cũng không được.

Ly Tâm liền nở nụ cười ngọt ngào và ôm chặt Tề Mặc. Cô thuộc về hắn, chỉ một mình hắn mà thôi.

Ánh mặt trời chói chang của buổi trưa lọt qua khe cửa, làm căn phòng có màu lạnh ấm áp hẳn lên, khiến hình ảnh hai thân hình dây dưa ở trong phòng càng thêm ngọt ngào.

Ở dưới tầng một của tòa nhà chính, Tề Thiên Vũ ngẩng đầu nhìn lên phòng ngủ trên tầng ba. Cậu bé đang tính toán xem bây giờ mà mò lên liệu có tìm thấy mami cậu bé hay lại bị daddy tống cổ ra ngoài. Cậu bé vừa ngẫm nghĩ vừa đi đi lại lại ở một chỗ.

"Em tính giở trò quỷ gì thế?" Một giọng nói từ tốn vang lên, Tề Thiên Vũ quay đầu liền giơ hai tay và nở nụ cười ngọt ngào: "Anh xinh đẹp bế em!".

Phong Vân William khoanh hai tay trước ngực cười ngoác miệng với cậu bé: "Lại bị bắt quả tang à?"

Tề Thiên Vũ chạy đến trước mặt Phong Vân William rồi bám vào người cậu ta: "Daddy muốn đưa Tiểu Vũ đi châu Phi làm người rừng".

Phong Vân William nghe nói vậy liền giơ tay bế Tề Thiên Vũ: "Hôm nay em làm chuyện hay ho gì mà Tề Mặc tức giận như vậy?"

"Em thơm mami, mami cũng thơm em". Tề Thiên Vũ chỉ tay lên miệng và cười tít mắt.

Phong Vân William lập tức hiểu ra vấn đề, cậu ta ngẩng đầu nhìn lên tầng ba rồi cười ha hả. Phong Vân William bế Tề Thiên Vũ quay người đi ra ngoài: "Anh đoán em sắp bị tống đi châu Phi làm người rừng rồi, vì hôm nay em đã dẵm phải khu cấm địa".

"Không, Tiểu Vũ không muốn đi châu Phi làm người rừng, Tiểu Vũ sẽ bị dã thú ăn thịt mất. Hức, hức...daddy là người xấu, Tiểu Vũ sẽ bỏ nhà ra đi".

"Em định bỏ đi đâu hả?"

"Em đi tìm chú xinh đẹp, chú xinh đẹp nói chú ấy muốn nhận em làm con trai của chú ấy".

"Lam Tư..."

Dưới ánh nắng mặt trời, bóng hai người mỗi lúc một xa. Còn cặp trai gái đang triền miên trong căn phòng ấm áp không biết ngay sau đó sẽ xảy ra chuyện khiến họ phải bận rộn một phen.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn MASKS về bài viết trên: Binganhoa, Candy Kid, MicaeBeNin, MumMup, Nuong Nuong, antunhi, susu
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 170 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bach thao, Châu cute, samachoa_vb, Túi dấm nhỏ và 157 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

11 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

12 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 236 điểm để mua Rùa võ sĩ
LogOut Bomb: nara nguyễn -> Bach thao
Lý do: =]]
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 455 điểm để mua Korean Girl 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 208 điểm để mua Khỉ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 281 điểm để mua Khỉ làm rocker
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 393 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 519 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 404 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 493 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 206 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Tuyến_Heo_Con: chán quá huhu
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 226 điểm để mua Người tuyết 2
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 244 điểm để mua Trà sữa trân châu
Mavis Clay: :v còn ai sống ko, hú hú, cá vàng đây
Mavis Clay: hellooooooooo
nvdk: cũng đã hơn chục năm rồi mới quay lại đây :-h
thành viên mới: chào các bác em là mem cũ comeback
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 394 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 239 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 269 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 314 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Hồng Vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.