Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 170 bài ] 

Đạo tình - Chu Ngọc

 
Có bài mới 29.12.2012, 16:13
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 20.11.2012, 14:57
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 353
Được thanks: 1279 lần
Điểm: 10.86
Có bài mới Re: (Hiện đại) Đạo tình - Chu Ngọc - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 114: Vực sâu địa ngục

"Chị vẫn chưa chết à?" Phong Vân William lẻn vào rất nhanh, giọng nói của cậu ta không rõ là quan tâm hay chế nhạo.

Ly Tâm trừng mắt với Phong Vân William, vẻ mặt cô đầy tức giận: "Thẳng nhỏ này chết ở đâu mà bây giờ mới xuất hiện?"

Phong Vân William cúi xuống nhìn Ly Tâm, cậu ta cất giọng trầm trầm: "Chị không nghĩ chính là tôi ra tay với chị?"

Mắt không rời khỏi gương mặt như thiên thần của Phong Vân William, Ly Tâm lắc đầu. Tuy cô không nhìn rõ người tấn công cô nhưng với chiều cao và bàn tay của hắn thì chắc chắn không phải là Phong Vân William. Lúc tỉnh lại, ý nghĩ Phong Vân William giở trò từng thoáng qua đầu cô nhưng không rõ vì nguyên nhân gì, trực giác báo cho cô biết, cậu bé không phải là thủ phạm.

Thấy Ly Tâm lắc đầu một cách kiên định, ánh mắt cô không hề tỏ ra nghi ngờ, Phong Vân William bất giác cau mày, cậu ta mở miệng nói: "Tôi thật sự chẳng muốn giúp chị chút nào, loại người như chị chết sớm đầu thai sớm còn hơn". Vừa nói Phong Vân William vừa đỡ Ly Tâm đứng dậy.

"Em làm gì vậy? Ở đây...".

"Chị nói nhiều thế làm gì? Nhanh lên". Ly Tâm còn chưa nói hết câu, Phong Vân William lập tức cắt ngang lời cô. Cậu ta đỡ lưng Ly Tâm đưa cô đi nhanh ra ngoài.

Ly Tâm biết Phong Vân William tuy tuổi còn nhỏ nhưng rất thận trọng và lắm mưu kế, do đó cô không nói thêm một lời nào, cố gắng lê bước cùng cậu bé đi. Mặc dù trong lòng Ly Tâm có nhiều thắc mắc nhưng cô biết bây giờ không phải lúc.

Lúc ra khỏi phòng, Ly Tâm mới phát hiện nơi cô bị nhốt là nhà bếp, một nhà bếp chưa từng nấu nướng nên không có mùi dầu khói, thảo nào cô không có cảm giác gì cả. Nếu không quan sát trang trí nội thất ở bên ngoài, sẽ không ai nghĩ đây là nhà bếp.

"Anh bạn nhỏ, chúng ta đi đâu vậy?" Ly Tâm mở miệng hỏi khi thấy Phong Vân William không phải đưa cô đi ra ngoài. Cậu bé đẩy mạnh bức tường bên ngoài nhà bếp, bức tường không có một dấu hiệu bất thường nhưng khi Phong Vân William sờ tay vào chỗ bày mấy con dao thái thịt, bức tường đột nhiên mở ra một ô trống, bên trong là thông đạo tối om.

Phong Vân William nói nhỏ: "Đi nhanh lên". Vừa nói cậu ta vừa ôm ngang lưng Ly Tâm kéo cô vào thông đạo bí mật.

Ly Tâm quay đầu nhìn ra bên ngoài qua cửa sổ nhà bếp. Lúc này vẫn là  ban đêm, ở ngoài có nhiều giọng nói sốt ruột và tức giận của nhiều người. Không hiểu tại sao Phong Vân William không đưa cô ra ngoài, ngược lại kéo cô vào mật đạo. Tuy nhiên, thân thể Ly Tâm đang rất suy yếu nên cô không thể thoát khỏi bàn tay của Phong Vân William.

"Tại sao không đi ra ngoài?" Ly Tâm mở miệng hỏi ngay khi cánh cửa của mật đạo khép lại.

Phong Vân William dùng bật lửa để chiếu sáng, cậu ta nhìn Ly Tâm bằng ánh mắt khinh miệt: "Ra ngoài? Chị nghĩ đây là địa bàn của ai hả? Chị thích thì đi đi". Nói xong cậu ta liền buông tay Ly Tâm.

Không được Phong Vân William đỡ, Ly Tâm lảo đảo tựa người vào bờ tường mật đạo. Nghe hàm ý châm biếm trong câu nói của Phong Vân William, Ly Tâm lập tức hiểu ra vấn đề.

Đây là địa bàn của Lam Bang, nếu cô và Phong Vân William đường đường chính chính đi ra ngoài, chỉ e chưa tới cửa đã bị bắt lại. Lần này đúng là cô sơ ý quá.

Ly Tâm mỉm cười với Phong Vân William: "Bé con, em là người của Lam Tư phải không?". Có thể đưa cô đi lại ngay tại địa bàn của Lam Tư, Ly Tâm thật sự không nghĩ ra lý do nào khác, bởi vì chỉ có người của Lam Tư mới ở trong căn phòng này.

Phong Vân William cười nhạt: "Chị sợ rồi à?"

Ly Tâm cười khẽ: "Có gì đáng sợ chứ? Đến Lam Tư tôi còn không sợ, tại sao phải sợ em? Lại đây để tôi dựa một chút". Ly Tâm vừa nói vừa khoác vai Phong Vân William. Mật đạo rất nhỏ nên khoảng cách giữa hai người chưa đến một cánh tay, Ly Tâm dễ dàng tựa vào người Phong Vân William, để cậu ta đỡ tấm thân yếu ớt của cô.

Thấy Ly Tâm không hề tỏ ra sợ hãi hay đề phòng mình, Phong Vân William chỉ hừ một tiếng rồi để cô dồn trọng lượng cơ thể vào người cậu ta. Cậu ta cất giọng khinh thường: "Nếu không có tôi, sớm muộn gì chị cũng bị đi đời". Miệng nói cứng như vậy nhưng Phong Vân William vẫn giơ tay đỡ Ly Tâm.

Ly Tâm mỉm cười nói: "Đúng vậy, quân sư nhỏ tuổi của tôi".

Phong Vân William đưa Ly Tâm tiến về phía trước, cậu ta cất giọng lạnh lùng: "Tôi không phải là người của Lam Tư".

Ly Tâm không ngờ Phong Vân William giải thích với cô, cậu ta tuy tuổi còn nhỏ nhưng suy nghĩ không khác người lớn. Giải thích cho cô biết là chuyện hiếm có, Ly Tâm bất giác gật đầu: "Sao em tìm được đến chỗ tôi?" Tề Mặc không tìm thấy cô trong khi Phong Vân William có thể tìm ra, Ly Tâm không muốn suy đoán lung tung nên mở miệng hỏi thẳng.

Phong Vân William cất giọng lạnh nhạt: "Tôi ra khỏi mật đạo thì đụng trúng phòng của chị. Chị nghĩ liệu tôi có thể không phát hiện ra người to đùng như chị?

Ly Tâm nghe vậy hơi nhíu mày. Trên đời có những sự việc trùng hợp một cách kỳ lạ. Phong Vân William trốn ở đâu không trốn, lại trốn đúng vào địa bàn của Lam Tư, gặp đúng nơi cô bị giam cầm, cậu ta quả nhiên là phúc tinh của cô.

Mật đạo vừa hẹp vừa dài, không khí yên lặng đến mức chỉ nghe thấy tiếng bước chân và hơi thở. Tiếng động ở bên ngoài hoàn toàn biến mất.

Ly Tâm dựa vào người Phong Vân William thở hổn hển. Cô phát hiện nếu bây giờ cô không nói chuyện, chỉ sợ không khí yên tĩnh sẽ khiến cô không thể gắng gượng. Thế là cô mở miệng: "Làm thế nào em phát hiện ra mật đạo này? Em không bị thương đấy chứ?"

Phong Vân William quay sang trừng mắt với Ly Tâm: "Bây giờ chị mới nghĩ đến sự an nguy của tôi?"

Nghe thấy sự phẫn nộ và chỉ trích trong lời nói của Phong Vân William, Ly Tâm liền mỉm cười xoa đầu cậu bé: "Tôi xin lỗi, mấy tiếng đồng hồ vừa rồi xảy ra quá nhiều chuyện nên tôi không nghĩ tới em, tôi thật sự xin lỗi". Từ lúc tỉnh lại, người cô nghĩ nhiều nhất là Tề Mặc, sau đó cô tập trung tìm cách thoát khỏi tình cảnh hiện tại. Cô thật sự không bận tâm đến Phong Vân William.

Lúc bị tấn công cho đến trước khi ngất đi, Ly Tâm không nghe thấy một tiếng động dị thường, Phong Vân William lại là cậu bé cực kỳ nhanh nhẹn nên trong tiềm thức, cô không lo lắng cho cậu bé. Bây giờ Phong Vân William nhắc đến chuyện này, Ly Tâm bất giác toát mồ hôi lạnh. Cô đã quá sơ suất, dù Phong Vân William lợi hại cỡ nào, cậu ta cũng chỉ là một đứa bé mười hai tuổi.

Do đó Ly Tâm trực tiếp nói lời xin lỗi, thái độ của cô rất thành tâm thành ý. Phong Vân William hơi sững người, cậu ta nghĩ Ly Tâm sẽ viện cớ này cớ kia, không ngờ cô lại nói xin lỗi một cách dứt khoát như vậy.

"Thôi khỏi, tâm tư của chị đặt hết vào Tề Mặc rồi, làm gì còn nghĩ đến chuyện khác, tôi cũng chẳng trông chờ vào chị". Phong Vân William xua tay. Cậu ta đúng là chưa bao giờ mong chờ Ly Tâm nhớ đến sự an nguy của cậu ta, càng không trông chờ người của Tề Gia sẽ đi tìm cậu ta một khi cậu ta biến mất. Tất cả đều dựa vào bản thân, cậu ta đã lĩnh ngộ và quen với điều này từ lâu.

Ly Tâm vuốt tóc Phong Vân William, cô cất giọng khẽ khàng: "Trên đời này không có nhiều thứ khiến chị coi trọng, thứ để ở trong lòng càng ít. Nhìn bề ngoài chị có vẻ tùy ý, sao cũng được, nhưng kỳ thực là bạc tình. Chị sẽ không bao giờ bận tâm, càng không bao giờ lo lắng cho những người không liên quan tới chị. Vì vậy, bé con, em hãy làm em trai của chị đi".

Nghe câu đầu tiên của Ly Tâm, Phong Vân William đen mặt. Đến mấy từ cuối cùng, cậu ta lập tức dừng bước quay sang nhìn Ly Tâm.

Ly Tâm mỉm cười với Phong Vân William, ánh mắt cô tràn ngập sự yêu thương: "Chị là trẻ mồ côi, từ nhỏ không có người thân. Em có đồng ý làm người thân đầu tiên của chị không?".

Phong Vân William ngẩng đầu đối diện với gương mặt tươi cười rạng rỡ của Ly Tâm. Dưới ánh lửa lập lòe, vẻ mặt cô thể hiện rõ sự yêu thương, thích thú, ấm áp, không hề giả tạo, không hề miễn cưỡng, cũng không có sự nịnh nọt hay lợi dụng. Sự dịu dàng của Ly Tâm khiến Phong Vân William ngây người trong giây lát.

Một lúc sau, Phong Vân William mới định thần, cậu ta quay đầu và buông một câu lạnh lùng: "Ai thèm". Sau đó cậu ta lại đỡ Ly Tâm đi tiếp.

Cảm nhận thấy đôi bàn tay của Phong Vân William hơi run run, Ly Tâm bất giác mỉm cười vuốt tóc cậu bé. Cô đột nhiên hiểu ra tại sao Tề Mặc lại thích vuốt tóc cô, hóa ra cảm giác này rất tuyệt. Đó là một thứ tình cảm yêu thương trìu mến, cho dù tình cảm của Ly Tâm với Phong Vân William hoàn toàn khác Tề Mặc đối với cô. Ly Tâm bỗng dưng nhận ra, Tề Mặc luôn bộc lộ tâm tình của hắn thông qua hành vi cử chỉ chứ không phải bằng lời nói. Nghĩ đến đây, nụ cười trên môi Ly Tâm càng tươi tắn hơn.

Thấy Ly Tâm có tâm trạng rất tốt, Phong Vân William mím chặt môi như không thèm bận tâm đến lời đề nghị vừa rồi của cô. Nhưng nội tâm của cậu bé không lừa nổi Ly Tâm. Có lẽ ở bên cạnh Tề Mặc một thời gian dài nên cô cũng trở nên nhạy cảm hơn. Cô dường như có thể nhìn thấu tâm tình của Phong Vân William.

Dù sao Phong Vân William cũng chỉ là cậu bé mười hai tuổi. Dù bề ngoài cậu ta có kiên cường như thế nào, dù trí tuệ của cậu ta có phát triển đến mức nào, cậu ta cũng chỉ là một đứa trẻ đang ở tuổi dựa dẫm, tuổi vô lo.

"Lúc chị bị tấn công, em đứng bên cạnh nên chứng kiến từ đầu đến đuôi, nhưng em giả vờ như không nhìn thấy, để mặc bọn chúng bắt chị đi". Sau một hồi im lặng, Phong Vân William đột ngột lên tiếng.

Ly Tâm chờ Phong Vân William nói tiếp, cô không trách hành vi khoanh tay đứng nhìn của cậu bé. Phong Vân William còn nhỏ tuổi lại không biết võ thuật, nếu cậu bé manh động, chỉ e là sẽ mất mạng ngay lập tức. Hơn nữa Phong Vân William không phải là người cố sống cố chết, cậu bé giống Tề Mặc hồi nhỏ ở điểm biết nhẫn nhịn.

"Chị vừa bị đưa đi, đám Hồng Ưng liền phát hiện chị biến mất. Em chưa bao giờ thấy Tề Mặc nổi điên như vậy. Anh ta lập tức dẫn người lao đi tìm chị". Phong Vân William nhếch mép nở nụ cười châm biếm: "Đúng là đồ vô dụng, đến em đứng ở bên cạnh bọn họ cũng không nhìn thấy, tất cả mọi người đều rời khỏi nơi đó".

Ly Tâm bất giác cau mày, cô giơ tay vỗ nhẹ lên đầu Phong Vân William: "Anh ấy là anh rể của em, em không được phép nói anh ấy vô dụng".

Phong Vân William quay sang trừng mắt với Ly Tâm nhưng không phản đối lời cô. Cậu bé tỏ ra tức giận: "Chị còn còn nói chen ngang nữa thì đừng mong em kể cho chị nghe".

"Được rồi, được rồi, chị không nói nữa, em kể tiếp đi". Ly Tâm gượng cười.

Phong Vân William nghiến răng: "Đồ vô dụng là vô dụng, ở tình huống đó tự nhiên bị một người đàn bà làm ảnh hưởng đến năng lực phân tích và phán đoán, không phải vô dụng thì là gì? Trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp một cách ngẫu nhiên đến thế, rõ ràng là cái bẫy. Vậy mà nơi quan trọng nhất lại không có người canh gác, cả đám rút đi hết, đúng ngu không chịu nổi".

Sau khi mắng xong, Phong Vân William dường như đã hả giận, cậu ta cất giọng lạnh lùng: "Tề Mặc dẫn người rời khỏi chỗ đó không bao lâu, mấy người ở trong phòng nhanh chóng đi ra, em lén lút đi theo bọn họ, nghe không sót một từ nào, quả nhiên bọn họ chính là người đứng sau tất cả những vụ này".

Ly Tâm nghe nói vậy lập tức túm tay Phong Vân William: "Em có bị thương ở đâu không?"

"Em đã bảo chị đừng có chen ngang mà". Phong Vân William lại trừng mắt với Ly Tâm, cậu ta hừ một tiếng rồi nói tiếp: "Em là ai hả? Một khi em đã bám theo, dù bọn họ có bản lĩnh cũng không thể phát hiện ra em".

Phong Vân William nói có vẻ tự tin nhưng bộ dạng cậu ta bẩn thỉu, quần áo dính máu. Bây giờ ở trong bóng tối không nhìn thấy rõ nên Ly Tâm quyết định không phản bác lời cậu ta.

Mấy người đó đều là nguyên thủ quốc gia, bên cạnh bọn họ chắc có không ít vệ sỹ, Ly Tâm cũng có thể đoán ra Phong Vân William mạo hiểm như thế nào.

Thấy Ly Tâm không mở miệng, Phong Vân William nói tiếp: "Sau khi làm rõ, em chuẩn bị rút lui, nhưng đúng lúc đó bị bọn họ phát hiện. May mà em nhanh nhẹn, lại khá gặp may mắn nên trong trong quá trình trốn tránh em phát hiện ra mật đạo này. Không ngờ khi ra khỏi mật đạo, em lại nhìn thấy chị".

Nghe Phong Vân William chỉ vài ba câu kể xong câu chuyện, ngữ điệu của cậu ta không cao không thấp mà chỉ có bình thản và lạnh lùng, Ly Tâm bất giác vuốt tóc cậu ta. Cậu bé này quật cường đến đáng ghét, thông minh đến mức khiến người khác phát điên, máu lạnh vô cùng nhưng cũng rất đáng yêu.

Ly Tâm đột nhiên nghĩ ra điều gì lập tức lên tiếng: "Ý của em là mấy vị nguyên thủ quốc gia đó bày trò đối phó với Tề Mặc và Lam Tư?"

Phong Vân William gật đầu: "Đúng rồi, thật ra chuyện này không khó đoán. Hai giới hắc bạch đạo trên thế giới này chẳng có ai đủ khả năng đồng thời nuốt một lúc hai nhà Tề Gia và Lam Bang. Kế hoạch của bọn họ không phải quá tỉ mỉ, thậm chí còn hơi cẩu thả, nhiều người có thể nghĩ ra. Chỉ có điều không ai dám thực hiện, bởi vì không có cơ hội hoặc là sợ nuốt không trôi sẽ phản tác dụng".

Ngừng một lát Phong Vân William nói tiếp: "Nhưng nếu một số nguyên thủ của các cường quốc liên kết thì không có vấn đề gì, bọn họ có đủ thế lực thôn tính cả Tề Gia lẫn Lam Bang".

Nghe đến đây tim Ly Tâm đập nhanh một nhịp, cô sớm đoán ra kẻ chủ mưu không phải nhân vật tầm thường, nhưng cô không ngờ lại là các nguyên thủ quốc gia. Ly Tâm cau mày hỏi: "Làm vậy bọn họ có ích lợi gì chứ?"

Phong Vân William quay sang Ly Tâm: "Ích lợi gì ư? Được, chị thử nghe xem có ích lợi gì nhé, Tề Gia và Lam Bang đều là nhà sản xuất vũ khí, hai gia tộc này gần như lũng đoạn cả thị trường Âu Mỹ, trong tay nắm thiết vị vũ khí tiên tiến nhất và nguồn tài nguyên của toàn cầu.

Nước Mỹ có chế độ chính trị như thế nào chắc chị cũng biết. Mỗi kỳ tổng thống ở đằng sau lưng đều có những thế lực chống đỡ. Đặc biệt, các nhà sản xuất vũ khí là đối tượng bị lôi kéo đầu tiên. Nếu không có sự ủng hộ của bọn họ, những người đó khó có thể ngồi lên ghế tổng thống. Các nhà cầm quyền vừa kính vừa sợ những thế lực như vậy, nhưng lại không thể khống chế bọn họ. Bọn họ là sự uy hiếp to lớn đối với các nhà cầm quyền. Vì vậy chị thử nói xem, các nhà cầm quyền nên để mặc bọn họ thao túng mình hay tiêu diệt bọn họ thì tốt hơn?"

Mấy câu nói của Phong Vân William đi thẳng vào trọng tâm của vấn đề, Ly Tâm hít một hơi sâu, thế giới này là như vậy, đây mới là thế giới chân thực nhất.

Nhìn vẻ mặt của Ly Tâm, Phong Vân William biết cô đã hiểu ra vấn đề, cậu ta nói tiếp: "Đúng lúc Tề Gia và Lam Bang trở mặt, vừa vặn cho bọn họ cơ hội tốt. Loại bỏ hai gia tộc đồng nghĩa với việc tiêu diệt cả giới hắc đạo, bọn họ sẽ xây dựng một trật tự mới, trật tự mà bọn họ trở thành nhân vật trung tâm. Về phần thế lực và những thứ còn sót lại của hai gia tộc, em tin mấy vị nguyên thủ đó có đi ngủ cũng cười toét miệng".

Đến lúc này Ly Tâm mới lên tiếng: "Thảo nào lúc ở bên ngoài chị nghe thấy tiếng huyên náo hỗn loạn, chắc bọn họ đã có hành động?"

Phong Vân William gật đầu đồng tình: "Em cũng nghe thấy rồi, có lẽ bọn họ đã động thủ. Bọn họ chỉ cần chậm chễ một chút sẽ bị Tề Mặc và Lam Tư bắt được, đến lúc đó bọn họ chạy đằng trời..."

Nói đến đây Phong Vân William đột nhiên ngậm miệng, Ly Tâm quay sang nhìn cậu ta, cả hai đều dừng bước, sắc mặt đầy đăm chiêu.

"Tiêu diệt cả giới hắc đạo, lập lại trật tự mới". Ly Tâm nhắc lại câu nói của Phong Vân William.

Gương mặt Phong Vân William đột nhiên trở nên khó coi vô cùng, cậu bé ôm chặt eo Ly Tâm, đỡ cô quay lại đường cũ. Vừa rồi cậu ta chỉ là thuận miệng nói ra, bây giờ cậu ta mới nghĩ đến. Tiêu diệt cả giới hắc đạo có nghĩa là phá hủy toàn bộ nơi này, bao gồm tất cả những người ở ngoài kia. Đến lúc này Phong Vân William bất chấp việc trở lại địa bàn của Lam Tư.

Ly Tâm cũng quên đi đau đớn, bước nhanh về phía trước. Cô giơ tay khởi động chiếc hoa tai, hoa tai chỉ phát ra tiếng rè rè, báo hiệu không có sóng. Ly Tâm nhăn mặt: "Không có tín hiệu, ở đây có thiết bị gây nhiễu. Bọn họ tính làm gì vậy?"

"Hủy diệt tất cả". Phong Vân William cất giọng vô cùng nghiêm túc. Không biết các nguyên thủ kia bày trò gì, nhưng kết quả bọn họ cần là hủy diệt sạch sẽ nơi này.

Phong Vân William vừa dứt lời, ánh lửa trên tay tắt ngóm, chiếc bật lửa tinh xảo trên tay cậu ta đã hết nhiên liệu. Trong giây lát, cả mật đạo tối om. Mật đạo có khá nhiều ngã rẽ xuyên nhau, tuy không phức tạp như Kim Tự Tháp nhưng nếu không thuộc đường cũng rất khó mò ra ngoài.

Phong Vân William ghi nhớ lối đi vừa rồi, cậu ta chỉ sững người trong giây lát rồi lại đỡ Ly Tâm đi về phía trước.

"Rẽ trái"

"Không, rẽ phải". Tới một ngã rẽ, Ly Tâm và Phong Vân William có ý kiến khác nhau.

Bắt gặp thái độ kiên quyết của Phong Vân William, Ly Tâm liền làm theo ý của cậu bé. Ly Tâm là siêu trộm nên nhớ đường rất giỏi. Nhưng bây giờ cô không được khỏe, đầu óc hơi quay cuồng nên cô không chắc mình nhớ đúng.

Trong mật đạo tĩnh mịch chỉ có tiếng bước chân và hơi thở ngày càng nặng nề.

"Chị hãy cố gắng thêm một lúc nữa". Cảm thấy thân thể Ly Tâm ngày càng đè nặng, Phong Vân William bất giác ôm chặt eo cô tiến về phía trước. Cậu ta tận mắt chứng kiến cảnh cô bị bắn, vết thương nặng đến mức nào cậu ta biết rõ, nhưng lúc này chỉ có thể kiên trì.

"Em yên tâm, chị không chết nổi đâu". Ly Tâm nghiến răng, cô cảm thấy vết thương hình như toác ra và bắt đầu chảy máu, nhưng cô vẫn có thể kiên trì.

"Có phải chúng ta đi nhầm đường rồi không?" Đi một lúc phải gặp lối ra mới đúng, nhưng mãi vẫn không thấy gì, Ly Tâm cau mày hỏi nhỏ.

Phong Vân William biết có lẽ cậu ta đã đi nhầm đường, thế là cậu ta đỡ Ly Tâm rẽ sang một hướng khác, lối này có vẻ thông suốt chắc sẽ có đường ra. Nếu bây giờ quay lại đường cũ, cậu ta cũng không thể xác định phương hướng.

"Mùi gì vậy nhỉ?" Đang đi, đột nhiên Phong Vân William dừng lại, cậu ta ngửi thấy mùi gì đó trong không khí.

"Lưu huỳnh, là mùi lưu huỳnh". Ly Tâm phát giác ra điều bất thường.

"Chị dựa vào đây". Phong Vân William để Ly Tâm dựa vào tường, còn cậu ta đi lom khom về hướng phát ra mùi lưu huỳnh.

Nơi này sao lại có lưu huỳnh? Ly Tâm tựa cả người vào bờ tường khép mi mắt, cặp chân mày của cô ngày càng nhíu chặt. Lưu huỳnh lúc làm thuốc nổ mới cần đến, còn ở đây, mùi lưu huỳnh chỉ thoảng qua, nếu không phải là người có khứu giác nhạy cảm chắc khó có thể phát hiện.

Phía trước đột nhiên có tiếng động nhẹ, sau đó là ánh lửa chiếu sáng. Ly Tâm liền mở mắt, cảnh tượng trước mặt khiến Ly Tâm hóa đá trong giây lát.

Thuốc nổ được chất đầy ở thông đạo phía trước, còn ánh lửa được phát ra từ bó đuốc trên tay Phong Vân William. Ly Tâm đưa mắt nhìn Phong Vân William, sắc mặt cậu bé cũng trắng bệch.

Đây là loại thuốc nổ tiên tiến nhất trên thị trường hiện nay, đều do Tề Gia và Lam Bang sản xuất, sức công phá của nó như một trái bom. Nhìn đống thuốc nổ chất đầy thông đạo, hai chân Ly Tâm mềm nhũn. Cô biết uy lực của loại thuốc nổ này. Lúc cô cùng Tề Mặc đuổi theo lô vũ khí ở trên biển, loại thuốc nổ này khiến một con tàu chở hàng cỡ lớn nổ tung trong nháy mắt.

Ở trên tường một lối rẽ khác gần đó, rất nhiều máy hẹn giờ được dán lên tường. Dưới ánh lửa, những cái máy hẹn giờ nhỏ này phát ra ánh sáng sắc lạnh, giống như chỉ cần mở miệng là nuốt trôi mọi thứ.

Phong Vân William hiển nhiên cũng biết đó là thứ gì. Cậu ta lùi lại hai bước, đưa bó đuốc cho Ly Tâm rồi cất giọng hơi run run: "Để em đi xem sao".

Ly Tâm cầm bó đuốc, bám vào bờ tường lùi lại mấy bước. Nơi này nhiều thuốc nổ như vậy, càng tránh xa ngọn lửa càng tốt.

Một lúc sau, Phong Vân William quay về, sắc mặt cậu ta khó coi đến mức đỉnh điểm. Cậu ta cất giọng nói nhỏ: "Chỗ này toàn bộ đều là thuốc nổ, mấy thông đạo phía trước đều có, đại khái khoảng một tấn, uy lực có lẽ..."

"Còn bao nhiêu thời gian?" Ly Tâm hít một hơi sâu, cắt ngang lời Phong Vân William. Cô cố gắng ép bản thân trấn tĩnh.

Phong Vân William giơ tay, trong tay cậu ta có một máy hẹn giờ, đồng hồ báo hiệu thời gian vẫn chưa hoạt động, chắc là bọn họ chưa đặt hẹn giờ.

"Bên trong toàn bộ là máy hẹn giờ". Phong Vân William nói nhỏ. Phía trong kia có rất nhiều máy hẹn giờ dán trên tường, cứ cách một vài mét lại có một cái. Nếu không tiêu hủy hết số máy hẹn giờ, chỉ cần sót lại một cái, cả đống thuốc nổ vẫn cứ nổ tung như thường.

Ngoài ra nếu phá hỏng máy hẹn giờ, khối thuốc nổ cũng sẽ phát nổ. Vừa rồi Phong Vân William đếm qua cũng tới hàng trăm cái, không biết còn bao nhiêu cái cậu ta không nhìn thấy.

"Chúng ta phải ra ngoài bằng được". Ly Tâm túm tay Phong Vân William. Sắc mặt cô trắng bệch, người cô run lẩy bẩy nhưng giọng nói của cô kiên định vô cùng. Chỉ dựa vào cô và Phong Vân William thì chẳng thể làm được gì. Cho dù người của cả tòa lâu đài này tới đây cũng không thể gỡ hết máy hẹn giờ. Vào lúc này cô chỉ còn cách duy nhất là thông báo cho Tề Mặc và Lam Tư.

Phong Vân William gật đầu đồng tình. Cậu ta lại ôm ngang người Ly Tâm đỡ cô bước đi. Bây giờ vết thương hay đối kháng cũng phải bỏ qua hết, bảo toàn tính mạng mới là quan trọng nhất.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn MASKS về bài viết trên: Binganhoa, Candy Kid, MumMup, Nuong Nuong, antunhi, susu
     

Có bài mới 29.12.2012, 16:14
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 20.11.2012, 14:57
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 353
Được thanks: 1279 lần
Điểm: 10.86
Có bài mới Re: (Hiện đại) Đạo tình - Chu Ngọc - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 115: Liên thủ chống địch

Cũng vào lúc này Tề Mặc và Lam Tư đang đối mặt nhau. Do mấy nguyên thủ quốc gia đã biến mất, Tề Mặc và Lam Tư đều biết rõ ý đồ của bọn họ nên hai bên không cần trấn thủ tại địa bàn của mình.

Tất cả mọi người đều tập trung ở đại sảnh, gương mặt ai nấy đều lộ vẻ nôn nóng căng thẳng. Ngoài hai nhà Tề Gia và Lam Bang, không ai biết rõ chuyện đang xảy ra, họ chỉ ý thức có điều gì đó bất thường.

"Lam lão đại, rốt cuộc anh có chịu giao Giáo hoàng Joseph, thân vương Helian và Andy Piaget không?". Hoàng Ưng cất giọng lạnh lùng với Lam Tư.

Lam Tư ngồi ở vị trí cao nhất, anh ta đưa mắt nhìn Hoàng Ưng: "Người ở trong tay Lam Tư này, Tề Gia có bản lĩnh thì cứ việc đoạt lấy".

Tề Mặc ngồi bên cạnh Lam Tư, hắn chỉ cau mày mà không lên tiếng. Tề Gia và Lam Bang vốn bất hòa từ lâu, bây giờ hai nhà đang trở mặt, Lam Tư nói không sai, Tề Gia có thể dùng biện pháp mạnh đoạt người từ tay anh ta. Thế nhưng hắn không có thời gian làm vậy.

"Lam lão đại, bây giờ là lúc anh nên chiếu cố đến tất cả mọi người. Tuy đám giáo hoàng Joseph hại anh trước nhưng đã đến nước này, chúng tôi cũng muốn biết xảy ra chuyện gì. Lam lão đại, chi bằng chúng ta cùng thẩm vấn bọn họ, anh nghĩ thế nào?" Trong đám hắc đạo có người lên tiếng.

"Đúng đó, Lam lão đại, nên đưa bọn họ ra xét hỏi công khai". Một trùm hắc đạo thuộc phe Tề Gia mở miệng.

Lam Đàm đứng bên cạnh Lam Tư cười nhạt: "Lúc này thì sao? Lam Bang cần anh chỉ tay năm ngón từ lúc nào hả?". Câu nói của anh ta khiến người vừa phát ngôn đỏ mặt tức giận.

Hồng Ưng liền giơ tay ngăn tên trùm hắc đạo, Lam Đàm nói tiếp: "Ba người đó nổ súng vào lão đại của chúng tôi, theo luật của Lam Bang, người ngoài không có tư cách hỏi chúng tôi xử lý ba người đó thế nào. Bây giờ các người còn chỉ thị này nọ, các người tưởng Lam Bang chúng tôi dễ ăn hiếp lắm sao?".

Lập Hộ liền mở miệng: "Ba người đó không đơn giản chỉ mưu hại lão đại của các anh, mà vào hoàn cảnh bây giờ, bọn họ là người duy nhất có thể giúp chúng ta tìm hiểu nội tình, chuyện này là chuyện của cả giới hắc đạo. Lam lão đại, anh muốn đối đầu với cả giới hắc đạo hay sao?"

Lam Tư nghe vậy nở nụ cười lạnh lùng: "Lam Tư tôi không phải người dễ nói chuyện. Nếu đã vậy, đợi đến khi tôi hỏi xong điều tôi muốn biết, tôi sẽ giao người cho các anh".

"Thế phải đợi bao lâu?" Bên dưới có tiếng hỏi.

Lam Tư nhếch mép cười: "Thế thì phải xem xương của ba người đó cứng đến mức nào?"

"Được thôi, vậy xin Lam lão đại hãy giải thích cho chúng tôi biết, vụ nữ chủ nhân tương lai của Tề Gia chúng tôi bị tấn công và bị bắt vào phòng Lam lão đại là thế nào?" Hồng Ưng lên tiếng, gương mặt anh ta vô cùng nghiêm nghị.

Lam Đàm nhíu mày nói: "Nếu tôi nhớ không nhầm, Tề lão đại đã dẫn người vào trong lục soát, các anh có tìm thấy người và chứng cứ không? Lão đại của chúng tôi đã nhẫn nhịn hành vi của các anh, các anh coi Lam Bang chúng tôi là không khí sao?"

Hồng Ưng gật đầu: "Tốt lắm, vậy các anh có chứng cứ gì chứng minh giáo hoàng Joseph, thân vương Helian và Andy Piaget hãm hại Lam lão đại? Nếu có, chúng tôi sẽ miễn ý kiến, để Lam Bang các anh tra hỏi trước. Nếu không có, mời các anh giao người cho chúng tôi".

"Đúng, nói đúng lắm".

"Không giao, dựa vào cái gì, Lam lão đại phải xét hỏi trước..."

"Hồng Ưng đại nhân nói đúng. Làm gì có chứng cứ chứng minh gia chủ của chúng tôi hãm hại Lam lão đại. Lam lão đại, mời anh giải thích cho chúng tôi biết".

"Giải thích? Chúng tôi không chất vấn giáo hoàng Joseph là tận tình tận nghĩa lắm rồi. Mời chúng tôi đến đây rồi xảy ra chuyện này, không biết kẻ nào bày trò?"

Ở bên dưới mọi người bắt đầu cãi cọ ầm ĩ. Họ đều là những ông trùm hắc đạo có tính cách nóng nảy, không ai chịu nhường ai. Lúc này họ cũng đoán ra tình hình bất ổn, tất cả dường như không thể giữ bình tình.

Tề Mặc đảo mắt xuống bên dưới, từ đầu đến cuối hắn đều không lên tiếng. Hắn biết lúc này nói gì với Lam Tư cũng vô dụng, hắn và Lam Tư đều là những kẻ máu lạnh, ngông cuồng và kiêu ngạo. Trong lòng cả hai đều có ý nghĩ kìm hãm đối phương, có ý nghĩ làm thế nào để bản thân thoát ra ngoài còn đối phương ở lại đây. Một núi không thể có hai con hổ chính là như vậy.

"Thế nào rồi?" Tề Mặc dùng ánh mắt hỏi Jiaowen khi thấy Bạch Ưng đi vào thì thầm điều gì đó với Jiaowen.

Jiaowen tiến lại gần nói nhỏ vào tai Tề Mặc: "Người của Lam Tư canh giữ cẩn mật quá, xông vào mấy lần mà không thành công". Tề Mặc nghe xong sắc mặt càng u ám hơn.

"Lập Hộ thế nào rồi?" Tề Mặc hỏi nhỏ.

Jiaowen lắc đầu: "Lập Hộ vẫn đang tìm kiếm, Lam Tư cũng cử người đi tìm. Hai bên đã tìm thấy một số nơi ngụy trang nhưng vẫn chưa tìm ra chỗ then chốt nhất".

Jiaowen và Tề Mặc nhanh chóng bố trí thuộc hạ hành động. Ở bên cạnh, Lam Tư cũng không ngừng trao đổi với Lam Đàm. Thuộc hạ của anh ta liên tục ra ra vào vào, Lam Tư hơi cau mày, chứng tỏ anh ta không phải nhận được tin tốt lành.

Tề Mặc và Lam Tư có thế lực lớn nhất ở đây, hai người tuy đem theo ít thuộc hạ nhưng toàn là tinh anh. Đám hắc đạo đang cãi nhau ở bên dưới cũng biết rõ điều này. Thấy người của hai nhà đi đi lại lại, Tề Mặc và Lam Tư có bộ dạng án binh bất động, không hề bộc lộ điều gì, bọn họ đoán hai người vẫn chưa tìm ra mấu chốt của vấn đề.

"Hai vị lão đại cho tôi hỏi một câu, rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì? Chúng tôi là những người thấp cổ bé họng nên không hiểu, hai vị lão đại chắc chắn biết rõ đúng không ạ?". Một người đàn ông trẻ tuổi ho khan hai tiếng rồi cất cao giọng nói, đám người đang tranh cãi lập tức im bặt.

Một ông già tóc bạc tiếp lời: "Hai vị lão đại, tôi thấy hai vị lão đại hình như cũng chưa tìm ra cốt lõi của vụ này. Xin thứ lỗi cho tôi nói một câu thực tế, lúc này hành sự riêng rẽ không bằng chúng ta cùng đồng tâm hiệp lực, giải quyết việc đại sự. Kẻ mưu hại hai vị lão đại chắc chắn cũng tính nước hại cả chúng tôi. Đây tuyệt đối không phải là một âm mưu tầm thường.

Chúng ta bây giờ cùng ở trên một con thuyền. Hai vị lão đại có thể tạm thời gác những chuyện không vui sang một bên? Chúng ta cùng hợp sức vượt qua cửa ải này. Sau đó hai vị muốn làm thế nào chúng tôi sẽ không có ý kiến, không biết ý của hai vị thế nào?"

Lời nói vừa dứt, không khí bên dưới đại sảnh càng trầm mặc hơn. Tất cả mọi người hồi hộp chờ đợi Tề Mặc và Lam Tư lên tiếng.

Đây cũng là tâm tư của những người có mặt ở nơi này. Tề Gia và Lam Bang là hai gia tộc hàng đầu, nếu lúc này họ có thể hợp tác, hiệu quả sẽ tăng lên gấp mấy lần. Nhưng hai nhà là kẻ thù bao đời, dù có người nghĩ như vậy cũng chẳng ai dám mở miệng đề xuất.

Trong không khí yên tĩnh, Lam Tư đột nhiên cất tiếng cười yêu mị và ngông cuồng. Anh ta quay sang Tề Mặc: "Bọn họ kêu gọi chúng ta hợp tác. Tề Mặc, anh cảm thấy thế nào?"

Tề Mặc đảo mắt qua Lam Tư, hắn cũng nhếch mép nở nụ cười tanh máu và cất giọng lạnh lùng: "Anh nói xem?"

Lam Tư đổi tư thế khác, anh ta cúi đầu nhìn ông ta vừa đưa ra ý kiến: "Ông nghĩ thế à?"

Chỉ bốn chữ đơn giản đã hoàn toàn trấn áp khí thế của ông già. Lam Tư ngồi ở trên cao đưa mắt nhìn tất cả mọi người, từ anh ta tỏa ra sự chết chóc khiến không một ai dám mở miệng.

Thấy mọi người im lặng, Lam Tư nở nụ cười lạnh lẽo: "Hợp tác? Lam Bang tôi và Tề Gia hợp tác chẳng khác nào trời đổ cơn mưa máu. Chúng tôi làm sao có thể hợp tác?"

"Tại sao không thể hợp tác?" Lam Tư vừa dứt lời, một giọng nói khản đặc đột nhiên vọng tới. Tất cả mọi người đều quay đầu về nơi phát ra tiếng nói.

Đúng lúc này, Phong Vân William dìu Ly Tâm đi từng bước tiến vào đại sảnh. Toàn thân hai người đầy vết máu, gần như không nhìn rõ màu sắc ban đầu của quần áo. Sắc mặt hai người trắng bệch như tờ giấy, gió đêm như thổi bay quần áo của hai người, mùi máu tanh lan tỏa khắp nơi. Tất cả những điều này khiến Ly Tâm và Phong Vân William tạo thành một hình ảnh đặc biệt.

Mọi người dưới đại sảnh sững sờ. Tề Mặc là người có phản ứng đầu tiên, hắn sải vài ba bước dài lao đến chỗ Ly Tâm và bế cô lên. Tề Mặc cất giọng đầy lo lắng: "Em sao rồi?". Nói xong hắn liền bế Ly Tâm đi ra ngoài, đám Hồng Ưng lập tức đi theo hắn.

Thấy Tề Mặc bế mình bước đi, Ly Tâm hiểu ngay ý đồ của Tề Mặc. Cô nắm chặt tay hắn: "Có thuốc nổ".

Ánh mắt Tề Mặc lóe lên một tia tàn bạo, nhưng hắn vẫn ôm chặt Ly Tâm và không dừng bước. Lời nói của Ly Tâm tuy không lớn nhưng mọi người đều nghe thấy. Tất cả đều biến sắc mặt, đám hắc đạo thuộc phe Tề Gia lập tức đi theo Tề Mặc. Còn người thuộc phe Lam Bang đứng dàn hàng có ý chặn Tề Mặc.

Sắc mặt Lam Tư cũng rất nặng nề. Anh ta nhíu mày nhìn theo bóng lưng Tề Mặc nhưng không lên tiếng. Anh ta một khi có tin tức sẽ không báo cho Tề Mặc biết, tương tự Tề Mặc sẽ không nói với anh ta nên anh ta mở miệng hỏi cũng vô dụng.

"Dừng lại, anh làm gì vậy? Mau dừng lại đi". Ly Tâm nghiến răng hét lên với Tề Mặc.

Tề Mặc nhìn Ly Tâm: "Tôi sẽ nghĩ cách".

Hồng Ưng xông lên trước mặt Tề Mặc và hỏi nhỏ: "Xảy ra chuyện gì, cô mau nói cho tôi biết đi".

Ly Tâm đưa mắt nhìn Tề Mặc và Hồng Ưng rồi cất giọng đầy giận dữ: "Bây giờ là lúc nào rồi mà các anh còn giữ thể diện và tranh ngôi bá chủ. Các anh có biết ở đây có bao nhiêu thuốc nổ không? Lúc này mọi người nên cùng nhau nghĩ cách chứ không phải làm mấy chuyện vô dụng". Vừa nói cô vừa giãy giụa đòi xuống đất.

Nghe Ly Tâm nói vậy, Tề Mặc bất giác im lặng nhìn cô nhưng hắn đã dừng bước chân.

Phong Vân William đứng một bên cười nhạt: "Lúc này mà còn nghĩ đến bản thân, đúng là tác phong của Tề Gia và Lam Bang. Quả nhiên khiến con người có cái nhìn khác về hai nhà". Cậu ta nói xong đưa mắt nhìn Tề Mặc và Lam Tư bằng ánh mắt khinh miệt.

Đám Hồng Ưng và Lam Tư bất giác đều dồn mọi ánh mắt về phía Phong Vân William. Thằng nhóc này không phải bị câm? Nó đúng là che dấu quá giỏi. Nhưng bây giờ không phải là lúc truy cứu chuyện này. Lời nói của Ly Tâm đã thu hút sự chú ý của tất cả mọi người.

Nghe câu nói của Ly Tâm và Phong Vân William, đám người trong đại sảnh hoảng sợ đứng hết về phía Tề Mặc. Vừa rồi Lam Tư chiếm thế thượng phong, bây giờ đổi thành Tề Mặc chiếm thế thượng phong, đi theo Tề Mặc chắc chắn an toàn hơn.

Một số ông trùm bang phái thuộc phe Lam Bang lo lắng vây quanh Tề Mặc và Ly Tâm: "Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Thuốc nổ ở chỗ nào? Có bao nhiêu?"

Ly Tâm cuối cùng cũng thôi giãy giụa, cô tựa vào ngực Tề Mặc nói chậm rãi: "Tề Mặc, ở mật đạo dưới lòng đất chứa đầy thuốc nổ loại hình mới nhất, có khoảng một tấn".

"Gì hả?" Jiaowen tái mét mặt, một tấn không phải là trò đùa.

Lam Tư cũng không còn giữ bộ dạng tao nhã, anh ta đứng dậy nhìn Ly Tâm: "Mật đạo ở nơi nào? Còn bao nhiêu thời gian nữa?"

Đáy mắt Tề Mặc thoáng qua một tia kinh hãi, hắn vẫn không buông Ly Tâm. Ly Tâm ngước mắt nhìn hắn: "Lam Tư đã cứu sống em, nếu anh ta không ra tay, chắc em chết rồi". Ly Tâm không nói dối, dù Lam Tư xuất phát từ mục đích gì nhưng đúng là anh ta đã cứu cô. Nếu anh ta bỏ mặc cô, cô đã mất mạng từ lâu.

Bắt gặp vẻ kiên quyết của Ly Tâm, Tề Mặc từ từ thả cô xuống đất. Ly Tâm thấy vậy càng nắm chặt tay Tề Mặc. Tề Mặc đã thỏa hiệp, con người ngông cuồng cao ngạo này cuối cùng cũng nghe theo lời cô và thỏa hiệp.

Thấy Tề Mặc thả Ly Tâm xuống đất, Phong Vân William lập tức hiểu ý hắn, cậu bé cầm máy hẹn giờ giơ ra trước mặt mọi người: "Vẫn chưa thấy bọn chúng đặt thời gian nhưng chậm nhất chắc cũng chỉ vài phút. Mật đạo dưới lòng tòa lâu đài rất phức tạp, nơi đặt thuốc nổ nhiều nhất chắc là vị trí ở ngay dưới đại sảnh này".

Nghe Phong Vân William nói vậy, đám người ở đại sảnh toát mồ hôi lạnh. Nơi này là trung tâm của tòa lâu đài cổ, một tấn thuốc nổ đặt dưới lòng đất, một khi phát nổ cả tòa lâu đài sẽ bị san bằng.

Ly Tâm đứng tựa vào người Tề Mặc, cô cất giọng đầy sốt ruột: "Giáo hoàng Joseph đang ở đâu? Mật đạo dày đặc và vô cùng phức tạp. Không có bọn họ, chúng ta sẽ dễ bị lạc đường, bây giờ chúng ta không còn thời gian để lãng phí nữa".

"Giáo hoàng Joseph đang ở ở trong tay Lam lão đại". Một người thuộc phái trung lập lên tiếng.

Ly Tâm ngẩng đẩu nhìn Lam Tư đang đứng ở trên cao. Thấy anh ta vẫn không nhúc nhích, cô cất cao giọng đầy nộ khí: "Lam Tư, trời bây giờ chưa đổ mưa máu đâu, nhưng nếu anh không hành động, lát nữa sẽ có mưa máu ngay. Đến lúc này rồi anh còn muốn tranh gì chứ? Phải bảo toàn mạng sống mới có tư cách đi tranh đoạt, mất mạng rồi anh tranh với ai? Ân oán giữa Tề Gia và Lam Bang, anh có thể đợi đến khi rời khỏi nơi này rồi tính sau có được không? Tương lai còn rất nhiều thời gian, đến lúc đó anh thích làm gì thì làm. Bây giờ anh mau giao người ra đây, anh muốn chết, tôi cũng không muốn xuống mồ cùng anh".

"Đúng, đúng, Tề phu nhân nói rất đúng, có ân oán gì thoát khỏi nơi này rồi tính sau vẫn chưa muộn. Bây giờ chúng ta cần phải đồng tâm hiệp lực".

"Có lý, Lam lão đại, Tề phu nhân nói rất có lý, Tề lão đại đã tỏ thái độ rồi, mọi người đều chờ anh lên tiếng".

Trong chốc lát tất cả những người ở đại sảnh đều nhao nhao mở miệng, bất kể thuộc phái Tề Gia, Lam Bang hay phái trung lập. Mọi người đều ủng hộ ý kiến của Ly Tâm.

Lam Tư nhíu chặt đôi lông mày, anh ta hết nhìn Ly Tâm lại nhìn Tề Mặc: "Ý của cô ta là ý của anh?" Lời nói của Ly Tâm dù sao cũng không đại diện cho Tề Gia, ai biết Tề Mặc nghĩ gì? Nhỡ Tề Mặc cho anh ta một đòn chí mạng thì sao?

Tề Mặc lạnh lùng nhìn Lam Tư, ánh mắt hắn lóe một tia sát khí. Hắn ôm Ly Tâm và cất giọng kiên định: "Ý của cô ấy chính là ý của tôi".

"Được, Lam Đàm, mau dẫn người ra đây". Thấy Tề Mặc đồng ý trước mặt các ông trùm hắc đại, Lam Tư cũng không phải là người lề mề, lúc này hợp tác tốt hơn hành động đơn độc, dù sao tin tức có lợi cũng nằm trong tay Tề Gia.

Lam Đàm lập tức chạy ra ngoài. Thời gian không đợi con người, càng tiết kiệm bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu.

Đám Hồng Ưng và Jiaowen tiến đến hỏi thăm Phong Vân William về địa điểm đặt thuốc nổ, số lượng cụ thể...Không ai còn bận tâm đến việc cậu bé có tâm địa hay mưu đồ gì?

Phong Vân William không che dấu, cậu bé kể hết những điều cậu bé nhìn thấy. Sau đó người của Tề Gia, người của Lam Bang và những bang phái khác lập tức chạy đi xem xét tình hình.

"Chúng tôi không biết, chúng tôi thật sự không biết, chúng tôi không tham gia vào kế hoạch của bọn họ, chúng tôi hoàn toàn không biết mưu đồ của bọn họ...".

Giáo hoàng Joseph, thân vương Helian và Andy Piaget nhanh chóng được người của Lam Bang giải tới. Bọn họ mếu máo xông lên giải thích với Tề Mặc và Lam Tư.

"Đủ rồi, chúng tôi không muốn nghe lời giải thích của các ngài. Chúng tôi cần sơ đồ mật đạo, nhanh lên". Tề Mặc gầm lên khiến ba người đang tiến về phía hắn đứng sững lại.

"Các ngài có ý đồ gì, đã làm những chuyện gì bây giờ chúng tôi sẽ không hỏi tới. Chúng tôi chỉ cần biết liệu có cách nào tháo gỡ một tấn thuốc nổ đặt ở dưới mật đạo". Lam Tư lạnh lùng nhìn ba người ở bên dưới, giọng nói của anh ta tương đối ôn hòa nhưng từ người anh ta tỏa ra luồng khí âm u đáng sợ.

Nghe đến đây, sắc mặt của giáo hoàng Joseph, thân vương Helian và Andy Piaget đột nhiên trở nên tái mét, thân thể họ run lẩy bẩy.

Phong Vân William tiến lên một bước nói lớn tiếng: "Chim chết cất cung, thỏ chết nấu chó săn, các ông đến điều này cũng không biết sao. Nếu các ông khai ra, người nhà của các ông không chừng còn có thể giữ mạng sống. Nếu không nói, bọn họ sẽ chết ngay trước mặt các ông. Đừng có cố cãi là các ông không biết gì, dù các ông có thông đồng với bọn họ hay không, bọn họ giở trò ngay trên địa bàn của các ông mà các ông không biết thì sống cũng chẳng có tác dụng gì. Bây giờ các ông có chịu nói hay không?" Lời nói càng về sau càng đanh thép, hoàn toàn không giống giọng điệu của một đứa trẻ mười hai tuổi.

("Chim chết cất cung, thỏ chết nấu chó săn": kẻ thống trị sau khi thành công thường bỏ rơi hoặc giết người người giúp đỡ mình )

Phong Vân William vừa dứt lời, con cháu của ba nhà liền bị người của giới hắc đạo bắt ngay tại chỗ. Chỉ trong giây lát, tất cả người thân, thậm chí người hầu của ba nhà bị đẩy tới trung tâm đại sảnh. Giáo hoàng Joseph, thân vương Helian và Andy Piaget mặt mũi xanh lét, không hiểu trong lòng bọn họ đang nghĩ gì.

"Xin hãy bảo đảm sự an toàn cho người nhà của chúng tôi". Giáo hoàng Joseph đột nhiên mở miệng. Phong Vân William nói đúng, để đám nguyên thủ giở trò ngay trên địa bàn của bọn họ, bọn họ đáng tội chết, đây là quy tắc của hắc đạo. Hơn nữa bây giờ mọi gia tộc danh môn hắc đạo đều tập trung ở đây, nếu không lấy công chuộc tội, e rằng cả ba gia tộc sẽ vĩnh viễn biến mất trên cõi đời này.

"Được". Lam Tư không một chút do dự đưa ra lời khẳng định.

Giáo hoàng Joseph, thân vương Helian và Andy Piaget đồng thời quay về phía Tề Mặc. Tề Mặc không lên tiếng, chỉ hơi gật đầu.

Giáo hoàng Joseph khôi phục vẻ mặt bình tĩnh, ông ta nói với mọi người: "Đi theo tôi, ở đằng sau có một phòng vi tính, sơ đồ mật đạo ở trong đó". Vừa nói ông ta vừa đi lên bục cao, nơi Lam Tư đang đứng.

Giáo hoàng Joseph giơ tay xoay tượng đá ở đằng sau chiếc ghế của Lam Tư, bức tường ở phía sau từ từ nhấc lên cao, để lộ một căn phòng điều khiển đầy máy móc vi tính. Màn hình vi tính không ngừng nhấp nháy nhưng trong phòng không có một người nào.

Giáo hoàng Joseph tiến vào bên trong bấm bấm bàn phím: "Đây là sơ đồ mật đạo, các anh..." Chưa nói dứt câu, ông ta bị hình ảnh trên màn hình làm cho kinh hãi đến mức không thể thốt ra lời.

Dưới sự điều khiển của hệ thống vi tính, đèn ở dưới mật đạo đều được bật sáng. Cả hệ thống mật đạo hiện ra trước mắt mọi người, thuốc nổ nhiều vô kể đặt ở khắp mọi nơi trong mật đạo, chỉ một số ít lối đi không có thuốc nổ. Bắt gặp hình ảnh thuốc nổ được bố trí dày đặc, tất cả mọi người đều nổi da gà.

"Đồ khốn khiếp". Thân vương Helian đấm mạnh tay vào bờ tường, ánh mắt ông ta không rõ là phẫn nộ hay hối hận.

"Làm thế nào bây giờ?"

"Trời ơi, nhanh lên, mau cử người đi tháo dỡ..."

Đám người thuộc giới hắc đạo lại bắt đầu hỗn loạn trong giây lát. Tề Mặc và Lam Tư chỉ nhíu chặt lông mày mà không lên tiếng, cũng không có bất cứ biểu hiện nào. Bọn họ đều là nhà sản xuất vũ khí nên khi Phong Vân William cho xem máy hẹn giờ, bọn họ biết ngay là thuốc nổ loại nào. Tất nhiên loại này không thể dỡ bỏ, nếu là loại thuốc nổ bình thường đám nguyên thủ cũng chẳng dùng để đối phó bọn họ.

"Không thể tháo dỡ". Lam Tư gầm lên. Ở đây không phải ai cũng có hiểu biết về vũ khí. Nếu không cẩn thận dẫn đến phát nổ, thuốc nổ ở bên dưới sẽ sản sinh phản ứng liên hoàn, đến lúc đó liệu có ai thoát nổi?

Tề Mặc nhanh chóng đưa mắt quan sát tình hình cả mật đạo. Thuốc nổ được bố trí cẩn mật, các lối ra đều có thuốc nổ. Kể cả khi có thể tháo bỏ thì bọn họ cũng không có đủ thời gian tháo hết.

Ly Tâm tựa vào người Tề Mặc, cô kéo tay Tề Mặc đặt lên bụng cô để chặn không cho máu chảy ra ngoài. Cô nhìn lên màn hình và mở miệng hỏi: "Giáo hoàng Joseph, đó là gì vậy". Vừa nói cô vừa chỉ lên một đường màu đen ở phía trên màn hình.

Ly Tâm và Phong Vân William biết tình hình này trước nên bĩnh tĩnh hơn đám Tề Mặc và Lam Tư, do đó cô cũng có nhiều thời gian suy tính hơn. Bây giờ việc tháo dỡ không quan trọng, quan trọng là một lần liệu có thể tiêu hủy nhiều thuốc nổ như vậy mà không làm nổ tung.

Nhìn theo hướng tay Ly Tâm, giáo hoàng Joseph nói: "Trên đó là một con sông. Việc xây dựng tòa lâu đài này là nhờ vào nguồn nước của con sông đó".

Nghe giáo hoàng Joseph nói vậy, trong đầu Ly Tâm lóe lên một ý nghĩ. Phong Vân William đứng bên cạnh phản ứng nhanh vỗ tay đánh đét: "Dùng nước ngâm".

"Đúng, dùng nước". Ly Tâm hét lên, cô quay sang Phong Vân William, ánh mắt cả hai người tràn ngập sự ngạc nhiên mừng rỡ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn MASKS về bài viết trên: Binganhoa, Candy Kid, MumMup, Nuong Nuong, antunhi
     
Có bài mới 29.12.2012, 16:15
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 6
Thành viên cấp 6
 
Ngày tham gia: 20.11.2012, 14:57
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 353
Được thanks: 1279 lần
Điểm: 10.86
Có bài mới Re: (Hiện đại) Đạo tình - Chu Ngọc - Điểm: 12
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 116: Thoát nạn

Nghe Ly Tâm và Phong Vân William nói vậy, Tề Mặc và Lam Tư đưa mắt nhìn nhau, Tề Mặc lập tức cất giọng trầm trầm: "Đặt thuốc nổ!".

Lam Tư lắc đầu: "Chỉ sợ dẫn tới phát nổ liên hoàn".

Đặt thuốc nổ để dẫn nước vào không thành vấn đề, nhưng trong quá trình phát nổ không thể xuất hiện một tia lửa, vì nếu lửa bén vào khối thuốc nổ rải rác ở khắp nơi dưới mật đạo, hậu quả sẽ khó tưởng tượng.

Lam Tư vừa nói xong sắc mặt tất mọi người trở nên u ám. Không thể phá bằng thuốc nổ, chẳng lẽ đi đào tường. Chân tường của tòa lâu đài cổ rất dày, dùng phương pháp thủ công liệu có tính khả thi? Đúng lúc này, máy hẹn giờ trên tay Phong Vân William đột nhiên phát ra tiếng động nhẹ, đèn đồng hồ nhấp nháy, thời gian bắt đầu đếm ngược.

Mọi người dường như ngừng thở đưa mắt nhìn, Phong Vân William quan sát máy hẹn giờ và thông báo: "Chỉ có mười phút".

Bình thường mười phút khởi động là tương đối dài. Tuy nhiên ở nơi này thuốc nổ được đặt rải rác, muốn đồng thời khởi động cả đống thuốc nổ không phải chuyện đơn giản. Phong Vân William đã tính toán thời gian ít nhất mười phút lúc cậu ta quan sát tình hình ở mật đạo. Cậu ta chỉ là không biết máy hẹn giờ lúc nào mới bắt đầu hoạt động.

Tất cả mọi người trầm mặc trong giây lát. Mười phút không phải là ít nhưng tuyệt đối không nhiều. Vấn đề quan trọng bây giờ là bọn họ làm cách nào để thoát thân.

Người Ly Tâm hơi run run, cô biết rõ sớm muốn cũng phải đối mặt với tình hình này nhưng khi nó đến, cô vẫn cảm thấy sợ hãi. Cảm nhận được tâm trạng của Ly Tâm, Tề Mặc càng ôm chặt cô vào lòng như muốn dùng vòng tay ấm áp để an ủi cô.

"Không cần làm nổ. Tòa lâu đài có hệ thống tự hủy". Andy Piaget đột ngột lên tiếng.

Lam Tư nghe nói vậy lập tức xách cổ áo ông ta: "Ở nơi nào? Ngài mau nói đi".

Lời nói của Andy Piaget khiến giáo hoàng Joseph tỉnh ngộ, ông ta gật đầu lia lịa: "Đúng, đúng, tòa lâu đài này có hệ thống dẫn nước làm ngập cả lâu đài. Không cần phát nổ, có cách, có cách rồi". Nói xong ông ta chạy vội đi tìm tài liệu kết cấu của tòa lâu đài cổ.

Tuy đám giáo hoàng Joseph và Andy Piaget thoát khỏi cái chết nhưng người nhà của bọn họ vẫn nằm trong tay hắc bang. Người của giới hắc đạo tuy không có tình thân nhưng họ vẫn quan tâm đến gia tộc, tuyệt tử tuyệt tôn không phải là điều họ muốn thấy. Nếu những người ở đây bị chết vì thuốc nổ, gia tộc hoặc bang phái của bọn họ chắc chắn sẽ báo thù. Dù thế nào, đám Andy Piaget cũng sẽ đối mặt với nguy cơ diệt tộc. Những người ở đây an toàn thoát thân mới là thượng sách, vì vậy đám Andy Piaget mới tận tâm tận lực.

"Hành động nhanh lên". Lam Tư cất giọng lạnh lùng.

Bên cạnh anh ta là Lam Đàm và Ảnh, người từ trước đến nay ít thấy bóng dáng. Ở bên này, đám Hồng Ưng và Jiaowen lặng lẽ đứng cạnh Tề Mặc. Phải có đầu mối mới có thể hành động, bọn họ trong tư thế chuẩn bị sẵn sàng, một khi có mệnh lệnh là chấp hành ngay.

"Ở đây". Giáo hoàng Joseph điều chỉnh hình ảnh trên màn hình và cất giọng xúc động: "Đây là nơi khởi động toàn bộ hệ thống tự hủy của tòa lâu đài".

Tất cả mọi người nhìn lên màn hình, chỉ thấy một cánh cửa sắt nhỏ ở trong mật đạo. Cánh cửa sắt này han gỉ, rõ ràng nó đã bị lãng quên từ lâu. Ở gần cánh cửa sắt đặt đầy thuốc nổ, giống như những nơi khác dưới mật đạo.

"Chìa khóa đâu rồi?" Tề Mặc nói lớn tiếng.

Giáo hoàng Joseph ngây người rồi đưa mắt nhìn thân vương Helian và Andy Piaget. Hai người kia chỉ im lặng nhìn giáo hoàng Joseph. Đây là nơi là địa bàn của giáo hoàng Joseph, bọn họ làm sao biết được chìa khóa của cánh cửa đó nằm ở đâu?

"Không có chìa khóa, chúng tôi chưa từng thấy bao giờ". Giáo hoàng Joseph gần như khuỵu xuống, vẻ mặt ông ta hốt hoảng dị thường. Cánh cửa này tồn tại mấy trăm năm, nếu hôm nay không lâm vào tình thế khẩn cấp, ai nghĩ đến việc hủy hoại tòa lâu đài? Hơn nữa lúc ông ta mua tòa lâu đài này, hình như ông ta cũng chưa từng thấy chìa khóa bao giờ.

"Đồ ngu xuẩn". Lam Tư không thể kiềm chế nổi, anh ta tung nắm đấm vào mặt giáo hoàng Joseph khiến ông ta lảo đảo lùi mấy bước, máu từ khóe miệng rỉ ra.

"Làm thế nào bây giờ?"

Thà không có tia hy vọng ngay từ đầu còn hơn là có hy vọng rồi lại rơi vào cảnh tuyệt vọng. Những người ở đại sảnh vừa có chút hy vọng liền bị một câu nói của giáo hoàng Joseph đẩy xuống tận đáy vực. Bọn họ liền nhao nhao cả lên, khiến không khí trong phòng bỗng chốc tăng lên đỉnh điểm.

"Để em đi". Ly Tâm kéo tay Tề Mặc.

Tề Mặc cúi đầu nhìn Ly Tâm, bắt gặp ánh mắt kiên quyết của cô, hắn liền bế cô lên rồi quay sang dặn dò đám Hồng Ưng và Jiaowen.

Nghe câu nói của Ly Tâm, lại thấy Tề Mặc đưa ra một loạt mệnh lệnh chuẩn bị và phối hợp, Lam Tư bất giác nhìn Ly Tâm rồi quay đầu dặn dò đám Lam Đàm. Hợp tác, Tề Gia và Lam Bang lần đầu tiên trong lịch sử bắt tay hợp tác.

Tề Mặc bế Ly Tâm nhanh chóng đi xuống mật đạo. Lam Tư và một đại ca hắc bang khác đi theo hắn. Hoàng Ưng ở lại phòng điều khiển giám sát đám giáo hoàng Joseph, không thể để xảy ra tình huống nhỡ có người dùng kế dẫn địch khiến Tề Mặc và Lam Tư bị nhốt dưới mật đạo.

Đám Hồng Ưng đi sắp đặt ở bên ngoài. Những người trong đại sảnh cũng tản ra và bắt tay vào công việc dưới sự chỉ đạo của Phong Vân William. Tất cả đều căng thẳng bận rộn trong giây lát.

"Rẽ trái hai mươi mét". Tiếng giáo hoàng Joseph vang lên trong mật đạo. Tề Mặc và Lam Tư đi theo sự chỉ dẫn của ông ta. Lúc này camera giám sát quả nhiên có ích lợi.

Cánh cửa sắt bị han gỉ đến mức không nhìn ra màu sắc ban đầu của nó, nó giống hệt như những phiến đá ở xung quanh. Nếu không có lời khẳng định của giáo hoàng Joseph, Ly Tâm chắc không bao giờ nhận ra đây là một cánh cửa, thảo nào những người đặt thuốc nổ coi đây là một mật thất khép kín

Tề Mặc ôm Ly Tâm đi đến trước cánh cửa sắt, hắn cất giọng trầm trầm: "Em đừng căng thẳng, vẫn còn thời gian".

Lam Tư nhìn xuống máy hẹn giờ trong tay và lên tiếng: "Cô chỉ còn ba phút".

Quá đủ, đối với Ly Tâm, mở một cánh cửa chỉ mất chưa đến ba mươi giây. Ba phút đủ thời gian bọn họ rút lui.

Ly Tâm không nói một lời nào, cô nhanh chóng sờ mó một lượt cánh cửa sắt. Sau khi tìm được ổ khóa, tay cô không ngừng đâm xoáy vào bên trong.

Đứng bên cạnh theo dõi động tác của Ly Tâm, Lam Tư hơi nhếch mép: "Không tồi". Ly Tâm có thân phận như thế nào, anh ta đã điều tra kỹ lưỡng từ lâu. Biết Ly Tâm có bản lĩnh về phương diện này, nhưng khi được tận mắt chứng kiến anh ta thấy quả nhiên không tồi.

Ly Tâm mỉm cười trả lời: "Đó là lẽ đương nhiên". Tay cô vẫn không ngừng làm việc.

Rắc rắc, một tiếng động nhẹ vang lên, Lam Tư và Tề Mặc vội vàng đẩy cánh cửa sắt, không có động tĩnh. Hai người lại ra sức đẩy mạnh, cánh cửa vẫn không nhúc nhích. Đại ca hắc bang đứng bên cạnh vừa quan sát đống thuốc nổ vừa lên tiếng: "Có phải bị gỉ quá rồi hay không?"

Ly Tâm nghe nói vậy liền giơ chiếc nhẫn trên ngón tay cô, bên trong thò ra một sợi tơ nhỏ. Cô không quay đầu mà chỉ huých nhẹ vào người Tề Mặc, Tề Mặc lập tức thu tay bế cô lên. Ly Tâm nhanh chóng đâm sợi tơ vào cánh cửa sắt, Tề Mặc thuận theo lực đạo, bế Ly Tâm kéo sợi dây xuống dưới.

Cánh cửa sắt bị Ly Tâm cắt một miếng mà không hề gây ra tiếng động, giống như người cầm con dao sắt cắt khoanh đậu phụ.

Đợi Ly Tâm thu tay về, Lam Tư vừa xông lên đẩy cửa vừa nói: "Thứ này được đấy, sau này làm cho tôi một cái".

"Anh đừng mơ". Tề Mặc cất giọng lạnh lùng theo tiếng răng rắc mở cửa.

Lam Tư vừa đẩy cánh cửa vừa nói lạnh nhạt: "Tôi đã cứu mạng cô ấy".

"Không có anh, tôi cũng có thể cứu cô ấy như thường". Tề Mặc bế Ly Tâm đi vào trong.

Lúc này Ly Tâm đã mất hết sức lực. Khoảng thời gian thoát ra khỏi mật đạo, trong lòng cô chỉ nghĩ đến Tề Mặc và thuốc nổ nên không để ý đến vết thương. Bây giờ, cô kiệt sức đến đỉnh điểm. Sau khi mở cửa, thao tác ở bên trong chắc sẽ rất đơn giản, không làm khó cho Tề Mặc và Lam Tư. Ly Tâm liền thả lỏng tinh thần, cô lập tức rơi vào trạng thái mê man.

Lam Tư thấy vậy liền rút ra một viên thuốc con nhộng nhét vào miệng Ly Tâm. Tề Mặc vội túm lấy cổ tay Lam Tư: "Thứ gì vậy?"

"Ma túy". Lam Tư đưa mắt nhìn Tề Mặc rồi cất giọng lạnh lùng. Tề Mặc tối sầm mặt, Lam Tư nói chậm rãi: "Nếu muốn cô ấy chết, anh có thể không cho cô ấy uống".

Tề Mặc nhíu chặt đôi lông mày, hắn không rời mắt khỏi Ly Tâm đang mê man trong lòng hắn. Đây không phải là trạng thái bị ngất do mệt mỏi mà là sinh mệnh đang từ từ trôi đi. Nếu cô không cố gắng gượng, để lịm đi thì hậu quả rất khó lường.

Thấy Tề Mặc đã hiểu ý, Lam Từ hừ một tiếng rồi giật tay khỏi Tề Mặc. Anh ta nhanh chóng nhét viên thuốc vào miệng Ly Tâm: "Tôi đã cho cô ấy uống một viên rồi". Nói xong anh ta quay người tìm kiếm bộ phận khởi động.

Tề Mặc trầm mặc, hắn cúi xuống nhìn Ly Tâm, thấy sắc mặt cô có chút ánh hồng, hắn bất giác ôm chặt cô vào lòng. Lam Tư tuy buôn bán ma túy nhưng anh ta không hề động đến độc phẩm này, thứ anh ta mang theo bên mình chắc chắn là tinh túy và không có tác hại lớn. Hơn nữa sử dụng ma túy hai lần không đến nỗi bị nghiện.

"Shit, bị gỉ hết cả rồi". Đại ca hắc bang đi theo Lam Tư xông vào bên trong thấy tất cả đều là những cục sắt gỉ, anh ta vừa dùng lực kéo mạnh hai chỗ liền bị gãy rời. Anh ta nắm miếng sắt trong tay, băn khoăn không biết đây có phải là công tắc khởi động hệ thống tự hủy.

"Giáo hoàng Joseph, rốt cuộc là cái nào hả?" Lam Tư cất giọng lạnh lùng.

Giáo hoàng Joseph và thân vương Helian không ngừng tìm kiếm, đám người của giới hắc đạo đang giám sát bọn họ sốt ruột đến mức đứng ngồi không yên.

"Tay quay ở trên tường, phía tận cùng bên trái, chỉ cần kéo xuống là được". Andy Piaget nghiên cứu tấm sơ đồ trên vi tính, nhanh chóng tìm ra công tắc khởi động.

"Bên trái, khốn khiếp". Lam Tư tìm theo lời dặn của Andy Piaget, thông ngờ tìm đến tay quay thì thấy công tắc đã bị bẻ gãy. Đại ca hắc bang ở bên cạnh ngây người và nhìn xuống mẩu tay quay vừa bị anh ta bẻ vẫn còn nằm trong tay anh ta. Sắc mặt anh ta như gặp phải thần chết.

Lam Tư điên tiết tung nắm đấm về phía đại ca hắc bang, anh ta bị trúng đòn nằm phủ phục dưới đất, mặt chảy đầy máu tươi.

"Đủ rồi, còn có cách khác không?" Tề Mặc gầm lên.

Sắc mặt giáo hoàng Joseph khó coi đến cực điểm. Không có tay quay để khởi động hệ thống tự hủy thì phải làm thế nào. Tất cả các bộ phận đều han gỉ nên rất khó phân biệt. Bây giờ ông ta phải tìm cách ở đâu?

Tất cả chỉ còn lại bầu không trí trầm mặc. Ở bên này Lam Tư và Tề Mặc không lên tiếng. Đám giáo hoàng Joseph trong phòng điều khiển và mọi người ở đại sảnh đều im lặng. Không khí bị đè nén đến cực điểm, hy vọng và thất vọng lặp đi lặp lại khiến thần kinh của mọi người gần như suy sụp.

"Ngài hãy tìm kỹ đi, nhất định còn công tắc khác. Mau tìm đi". Sau khi được uống thuốc, đầu óc Ly Tâm trở nên tỉnh táo, người cũng có một chút sức lực. Cô đều nghe thấy lời nói của mọi người, vì vậy cô liền mở miệng.

Đám Andy Piaget vẫn không nhúc nhích.

Không nghe thấy bất cứ tiếng động nào qua hệ thống phát thanh, Ly Tâm hét lớn: "Tiếp tục tìm kiếm, nhất định còn có công tắc khác. Nhanh lên, không muốn chết thì nhanh tay lên cho tôi".

Giọng nói của Ly Tâm khiến đám giáo hoàng Joseph giật bắn mình. Bọn họ chăm chú nhìn Ly Tâm trên màn hình vi tính.

Bắt gặp vẻ mặt nghiêm túc và bình tĩnh của Ly Tâm, Hoàng Ưng cau mày nạt nộ: "Mau làm việc đi, lời của nữ chủ nhân chúng tôi, các ngài dám không nghe. Cô ấy nói có thì nhất định sẽ có". Giáo hoàng Joseph bất giác hít một hơi sâu rồi vội vàng tìm kiếm.

Ly Tâm nắm chặt cánh tay Tề Mặc, cô nhắm mắt và cất giọng khẽ khàng: "Những thứ được làm từ mấy trăm năm trước đều có hai lớp bảo hiểm, lớp này không được còn lớp cuối cùng. Đây là đặc điểm của kiến trúc ba trăm năm trước".

Ly Tâm chuyên nghiên cứu lịch sử và đồ cổ. Cô hiểu rõ về nền văn hóa lịch sử Italy. Tổng bộ của tổ chức ăn trộm cũng là một tòa lâu đài cổ ở đất nước này. Để "biết người biết ta", Ly Tâm từng bỏ thời gian nghiên cứu về kiến trúc của lâu đài, những tòa lâu đài kiểu này có nền móng rất chắc chắn. Cô cũng biết thói quen của người xưa nên mới dám mở miệng yêu cầu tìm kiếm công tắc thứ hai.

Thấy thái độ của Ly Tâm có vẻ dứt khoát, Lam Tư hít một hơi sâu rồi nhìn xuống máy hẹn giờ: "Còn một phút mười một giây nữa". Trước đó, dựa vào thực lực của anh ta và Tề Mặc, thời gian ba phút chỉ thừa không thiếu. Vì vậy anh ta mới thong dong thoải mái. Không ngờ tình hình đột ngột thay đổi, thời gian trở nên gấp gáp vô cùng.

"Hành động nhanh lên". Tề Mặc cất cao giọng, tiếng nói của hắn truyền tới phòng điều khiển khiến đám Andy Piaget càng nhanh tay hơn.

"Có, có rồi, còn một công tắc nữa". Andy Piaget đột ngột đứng bật dậy và hét lên mừng rỡ.

Thân vương Helian vừa thở hổn hển vừa nói: "Ở trên đỉnh đầu, bên trong tấm sắt có một công tắc. Chỉ cần ấn vào là được rồi".

"Nhanh, nhanh lên...ở ngay trên đỉnh đầu các anh". Giáo hoàng Joseph đứng dậy thúc giục.

Tất cả mọi người trong đại sảnh đều dồn về phòng điều khiển, mọi ánh mắt tập trung vào Tề Mặc, Lam Tư và Ly Tâm. Sắc mặt của bọn họ vô cùng căng thẳng, ai ấy đều cuộn chặt tay thành nắm đấm và nín thở chờ đợi.

Ở dưới mật đạo, khoảng cách từ trên nóc xuống mặt đất là hơn hai mét, cả Lam Tư và Tề Mặc chỉ có thể chạm tay đến nơi nên không giải quyết được vấn đề.

Tề Mặc cau mày hai tay bế Ly Tâm giơ lên cao: "Em làm đi".

Ly Tâm gật đầu, cô sờ tay lên tấm sắt rồi điều khiển sợi tơ ở chiếc nhẫn đâm xuyên vào. Ly Tâm không rõ có đúng vị trí của công tắc hay không, cô cắt bừa một hình vuông nhỏ, làm một mẩu sắt rơi xuống.

May mà đúng vị trí, tuy không phải chuẩn xác nhất. Ly Tâm nhìn vào bên trong tấm sắt, bắt gặp một nút bấm to bằng đầu ngón tay nhưng hoàn toàn bị han gỉ.

"Cô còn bốn mươi ba giây". Lam Tư nhắc nhở Ly Tâm.

Ly Tâm không lên tiếng, cô tiếp tục điều kiển sợi tơ trên chiếc nhẫn khoanh một vòng quanh nút bấm để cắt đứt những mảnh sắt gỉ dính liền xung quanh. Sau đó cô thu sợi dây về, đặt chiếc nhẫn vào đúng vị trí nút bấm và ấn mạnh.

Không động đậy. Ly Tâm dường như đã dồn toàn bộ sức lực nhưng nút bấm vẫn không hề có phản ứng. Cảm nhận được Ly Tâm đang dùng sức, Tề Mặc đổi tư thế, hắn túm hai chân Ly Tâm và đẩy cô lên cao để cô dễ hành động.

"Ba mươi ba giây". Lam Tư nhìn xuống máy hẹn giờ, trên mặt anh ta không còn vẻ yêu mị thường ngày mà chỉ có lạnh lùng và nghiêm túc.

"Tôi không đủ sức nên không bấm nổi".  Người Ly Tâm chảy đầy mồ hôi. Cô vốn bị thương nên mất hết sức lực, viên thuốc của Lam Tư chỉ đủ giúp cô tỉnh táo chứ không lấy lại sức mạnh như trước đây. Hơn nữa nút bấm này tồn tại ba trăm năm nên đã bị gỉ đến mức cứng đờ.

"Shit". Lam Tư chửi thề một câu, anh ta kéo đại ca hắc bang lại gần rồi dẵm lên người đàn ông này. Sau đó Lam Tư túm tay Ly Tâm, hai người hợp sức đẩy lên.

Rắc, rắc, nhờ sự giúp đỡ của Lam Tư, Ly Tâm cảm thấy tay cô có một luồng sức mạnh cực lớn, nút bấm được đẩy lên trong giây lát. Tiếp theo đó là tiếng kẽo kẹt nặng nề của bánh xe chuyển động.

Sau khi công tắc khởi động, Lam Tư lập tức nhảy xuống đất. Tề Mặc cũng buông lỏng tay để Ly Tâm rơi xuống, nhưng cô chưa tiếp đất, hắn đã giữ chặt eo cô và ôm cô vào lòng.

"Khởi động rồi, mau rút lui". Trên phòng điều khiển, Hoàng Ưng là người có phản ứng nhanh nhất, anh ta hét lên nhắc nhở mọi người đã hoàn thành nhiệm vụ.

Lời nói vừa dứt, tất cả mọi người ở đại sảnh đều lui xuống, đám giáo hoàng Joseph cũng bị Hoàng Ưng và người của Lam Tư áp giải xuống bên dưới.

Ở trong mật đạo, Tề Mặc ôm Ly Tâm quay người chạy như bay ra ngoài, Lam Tư và ông trùm hắc bang còn lại cũng nối gót theo sau.

Tiếng ùng ục truyền đến. Trong giây lát, nước từ con sống lớn ở bên ngoài điên cuồng tràn vào mật đạo. Mật đạo vốn được xây dựng ở dưới lòng đất, ngang lòng con sông nên nước tràn vào với tốc độ cực kỳ lớn.

"Rẽ trái mười bảy mét, chúng ta còn bảy giây". Lam Tư vừa chạy vừa hét lớn, Tề Mặt ôm Ly Tâm chạy theo anh ta. Chạy về lối cửa mật đạo là một hành động không thực tế. Mật đạo vừa dài vừa ngoằn ngoèo, dù anh chạy nhanh đến mức nào cũng không thể nhanh hơn tốc độ nước chảy.

Tiếng nước một lúc một lớn, nước từ bốn phương tám hướng dội về phía bốn người. Nước mới chỉ ngập đến đầu gối mọi người, một hai giây sau đã dâng thêm năm mươi xen ti mét.

"Ở đây, còn ba giây, hai giây, một giây". Lam Tư dừng lại tại một chỗ trong mật đạo và bắt đầu đếm ngược thời gian. Lúc anh ta đếm đến một giây, nước đã ngập đến ngang ngực. Tề Mặc cũng đứng yên dưới nước, hắn bảo vệ Ly Tâm trước ngực mình.

Ầm, Lam Tư vừa dứt lời, một tiếng nổ không lớn cũng không nhỏ vang lên. Tiếng nổ phát ra trên đỉnh đầu ở phía trước cách chỗ Tề Mặc đứng tầm một hai mét. Từng tảng đá lớn rơi xuống, uy lực của thuốc nổ khiến đất đá bắn tứ tung, ánh lửa gặp nước bị dập tắc ngay tức khắc.

Sau vụ nổ, trên đầu để lộ một lỗ hổng khá lớn. Hồng Ưng căn cứ vào sơ đồ mật đạo, tìm một nơi gần phòng điều khiển nhất và có nền đất yếu nhất để đặt thuốc nổ. Anh ta cũng phải đợi đến khi nước sông xâm nhập vào mật đạo mới phát nổ, nếu không làm vậy, ánh lửa bén vào khối thuốc nổ ở dưới mật đạo, hậu quả khỏi cần nghĩ. Vì vậy thời gian định trước là ba giây, không thể nhiều hơn hay ít hơn. Để làm được điều này, hai bên cần có sự phối hợp ăn khớp tuyệt đối.

Lam Tư lấy đà leo lên vai đại ca hắc bang rồi nhanh như tia chớp trèo lên lỗ hổng. Sau khi lên đến mặt đất, anh ta thò nửa  người xuống túm tay đại ca hắc bang và kéo người này lên.

"Tề Mặc". Ly Tâm bất giác gọi Tề Mặc khi hắn túm chặt chân cô và giơ cô lên cao. Tề Mặc cất giọng trầm trầm: "Nắm chắc vào". Ở bên trên, Lam Tư nhanh chóng kéo Ly Tâm ra khỏi mật đạo.

Vừa thoát khỏi mật đạo, Ly Tâm không đứng vững liền ngã ngào xuống đất. Cô thò tay xuống lỗ hổng hét lớn: "Nhanh lên, Tề Mặc, mau nắm tay em".

Nước sông tràn vào mỗi lúc một nhanh, chỉ trong một vài giây đã tới cổ Tề Mặc. Hơn nữa lúc này mật đạo đã khởi động hệ thống tự hủy nên tất cả đèn chiếu sáng và camera quan sát đều tắt ngóm. Qua ánh đèn từ trên mặt đất dọi xuống, Ly Tâm thấy Tề Mặc gần như chìm trong nước, giọng nói cô không kiềm chế nổi sự run rẩy.

Tề Mặc chỉ nhìn Ly Tâm mà không hề nhúc nhích, Ly Tâm sốt ruột cất cao giọng: "Nhanh lên, anh còn làm gì vậy, mau nắm tay em đi!".

Lam Tư đứng ở bên cạnh kéo Ly Tâm và ném cô vào Hồng Ưng đang đi tới: "Cô có sức kéo nổi anh ta không?". Vừa nói Lam Tư vừa nhoài người xuống dưới lỗ hổng. Thấy Lam Tư giơ tay, Tề Mặc vội túm chặt lấy tay anh ta, lúc này nước sông đã dâng đến mũi hắn.

Lam Tư nhanh chóng kéo Tề Mặc ra khỏi mật đạo. Vừa thấy bóng Tề Mặc, Ly Tâm lập tức nhào vào lòng hắn và ôm chặt lấy hắn. Đáy mắt Tề Mặc lóe lên ý cười, hắn giang tay bế Ly Tâm rồi chạy nhanh lên vị trí cao nhất của tòa lâu đài cổ.

Tiếng nước ùng ục mỗi lúc một lớn, nước sông đã ngập hết mật đạo và bắt đầu tràn lên mặt đất theo các lỗ hổng. Tất cả mọi người đều chạy ra bên ngoài, tới chỗ càng cao càng tốt.

"Lâu đài đang chìm xuống". Phong Vân William vừa chạy vừa thông báo, sắc mặt cậu bé nghiêm nghị vô cùng.

Khi dẫn mọi người lên vị trí cao nhất, Phong Vân William vốn không nghĩ ngợi điều gì. Nhưng sau đó cậu ta đột nhiên cảm thấy tòa lâu đài cổ như bị chìm xuống, cậu ta lập tức hiểu ra đây là hệ quả của việc Ly Tâm khởi động hệ thống tự hủy. Cậu ta không khỏi kinh hãi, nổ tung và chìm xuống nước đều có tính hủy diệt như nhau.

Tề Mặc vừa ôm Ly Tâm chạy vừa nói: "Lập Hộ không biết...". Nói đến đây, bên tai Tề Mặc và Ly Tâm đột nhiên có tiếng lạo xạo, hai chiếc hoa tai đã được bật sẵn bắt đầu phát tín hiệu cho nhau. Có tín hiệu rồi, Lập Hộ đã tìm ra nguồn gây nhiễu.

"Mau lái máy bay đến đón, nhanh lên". Tề Mặc phát một loạt mệnh lệnh. Thấy Tề Mặt đột nhiên mở miệng gọi máy bay, Lam Tư quay sang nhìn Tề Mặc và Ly Tâm, hai người không ngừng điều chỉnh chiếc hoa tai và truyền đạt mệnh lệnh, Lam Tư bất giác nhíu mày.

Tòa lâu đài tiếp tục chìm xuống nước, mực nước mỗi lúc một dâng cao. Tuy thhuốc nổ hẹn giờ không phát nổ nhưng mọi người phải nhanh chóng rời khỏi nơi này, vì ngoài việc chìm xuống nước, tòa lâu đài có thể tồn tại hệ thống tự hủy khác.

Máy bay của Tề Gia nhanh chóng bay đến nơi, thang dây từ trên máy bay được thả xuống. Lập Hộ vừa chạy đến đúng vị trí chiếc thang dây. Anh ta túm lấy thang dây và leo lên máy bay. Đây là quy tắc của Tề Mặc, ở vào giây phút sinh tử, mọi người không cần nhường nhịn nhau mà có thể đi trước.

Các ông trùm hắc bang khác lập tức gọi máy bay đến đón. Máy bay của Lam Tư cũng xuất hiện trên bầu trời ngay sau chiếc máy bay của Tề Mặc.

Lúc này không cần biết ai lớn ai nhỏ, mọi người tranh nhau nắm lấy thang dây leo lên máy bay. Nước ở bên dưới dâng lên như thác lũ, tòa lâu đài trong phút chốc đã chìm tới nóc. Những người đứng ở vị trí cao nhất, nước cũng lấp xấp dưới chân.

Sau khi đã yên vị trên máy bay, Tề Mặc vẫn ôm Ly Tâm vào lòng. Không trung ở bên ngoài cửa sổ được chiếu sáng bởi ánh đèn của vô số chiếc máy bay. Cách đó không xa là máy bay của Lam Tư, anh ta ngồi sát bên cửa sổ. Bắt gặp ánh mắt của Tề Mặc và Ly Tâm, anh ta giơ tay làm động tác ngắm bắn về phía Tề Mặc. Ánh mắt anh ta khôi phục vẻ yêu mị, hống hách và tanh máu.

Tề Mặc hừm một tiếng, đáy mắt hắn lóe lên tia sát khí đằng đằng. Lam Tư bật cười ha hả. Dù Ly Tâm không nghe thấy tiếng cười của Lam Tư nhưng cô cũng nhìn ra bộ dạng vui vẻ của anh ta.

Tề Mặc phất tay, máy bay bay mỗi lúc một cao. Chiếc máy bay của Lam Tư cũng bắt đầu tăng tốc, hai máy bay đi theo hai phương hướng khác nhau.

Ly Tâm nhìn qua cửa sổ xuống bên dưới, tòa lâu đài cổ đã biến mất hoàn toàn. Dưới ánh đèn chiếu sáng, bốn bề mênh mông nước như tòa lâu đài chưa hề tồn tại.

"Lập Hộ". Tề Mặc cất giọng lạnh lùng. Lập Hộ vội tiến lại gần cởi áo Ly Tâm và bắt đầu kiểm tra vết thương trên bụng cô.

Ly Tâm rời mắt khỏi cửa sổ quay đầu về phía Tề Mặc, cô bắt gặp Tề Mặc cũng đang nhìn cô chăm chú, ánh mắt hắn ngông cuồng nhưng chứa chan tình cảm, Ly Tâm liền giơ hai tay ôm cổ Tề Mặc và dướn người đặt nụ hôn lên môi hắn. Bất kể ngày mai ra sao, bây giờ cô chỉ biết chìm đắm trong cảm giác hạnh phúc này.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn MASKS về bài viết trên: Binganhoa, Candy Kid, MicaeBeNin, MumMup, Ngon gio nho, antunhi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 170 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: aiudkute, angel_devil07, Bonbon19, Hagiang27, Hương Lý, mailanthanhb, meo lucky, muatrongdem, ngoctran202, Sam151 và 239 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 197, 198, 199

9 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 40, 41, 42

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

13 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

17 • [Hiện đại] Nếu chỉ là thoáng qua - Mai Tử Hoàng Thời Vũ

1 ... 24, 25, 26

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44



Pe_Pea: Happy cả nhà
LanRuby: Chúc mừng năm mới.
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 589 điểm để mua Ngọc trai đen 1
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 244 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 258 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 311 điểm để mua Cún mắt nâu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 285 điểm để mua Hộp quà cún xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 232 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 234 điểm để mua Cây dừa
đêmcôđơn: chúc mọi người vạn sự bình an. Tài vô lộc đến phúc duyên tràn đầy.
Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.