Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 

Ánh hoàng hôn mỏng manh - Tình Không Lam Hề

 
Có bài mới 17.11.2012, 09:46
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.12.2011, 10:44
Bài viết: 918
Được thanks: 6638 lần
Điểm: 20.75
Có bài mới [Hiện đại] Ánh hoàng hôn mỏng manh - Tình Không Lam Hề - Điểm: 11
Ánh hoàng hôn mỏng manh

images


Tác giả: Tình Không Lam Hề

Số trang: 584

Kích thước:     16 x 24 cm

Ngày xuất bản: 16 – 08 – 2012

Dịch giả: Nguyễn Thị Thại

Công ty phát hành: Bách Việt

Nhà xuất bản: NXB Hồng Bàng

Giá bìa: 125.000 đ

Nội dung vắn tắt:

Trên thế giới này, có một số thứ không phải là chân lý nhưng chúng ta vẫn cứ tin mà không chút hoài nghi.

Ví như người ta hay nói: “tình yêu không được dối trá”. Thế mà anh đã lừa dối cô, cứ như thế một lần rồi hai lần, nhưng cuối cùng cô đã phát hiện ra, người nói dối nhiều nhất lại chính là cô.

Ví như: “tình yêu thì không thể song hành cùng thù hận” nhưng cô lại hận anh. Từ đầu  đến cuối, vẫn như vậy. Và cuối cùng, cô quên mất một điều rằng, chính sự thù hận đó đã đưa cô đến bên anh.

Lại như: “có một người tồn tại vì một người khác, chẳng cần phải tìm rốt cuộc vẫn gặp được người ấy”. Cho nên, số phận đã buộc họ phải yêu nhau, cho dù giữa họ có muôn ngàn cách trở.

*

Đây không phải là một câu chuyện về giới xã hội đen, cũng không phải là câu chuyện về lòng thù hận; càng không phải là những dòng ghi chép về nỗi ân hận, giày vò; đây là một cuốn sách viết về tình yêu.

Một đôi nam nữ cùng lợi dụng nhau.

Một mối quan hệ đầy những rắp tâm.

Và một tình yêu không có lối thoát...

Nữ nhà báo Phương Thần xinh đẹp của một tòa báo nọ trong một lần tình cờ đã quen biết với Hàn Duệ, một người đàn ông lạnh lùng, bí hiểm, có xuất thân là một nhân vật của xã hội đen. Sau một vài lần tiếp xúc, Phương Thần nghi ngờ Hàn Duệ có liên quan đến cái chết ngoài ý muốn của chị gái mình mấy năm trước. Vì thế, cô tìm cách tiếp cận với anh hòng mong tìm ra nguyên nhân chính gây nên cái chết của chị gái.

Thế nhưng, sau thời gian ở bên anh, sau nhiều sự việc cùng trải qua với anh, Phương Thần phát hiện ra rằng, cô đã dần dần yêu người đàn ông đầy bí hiểm này. Đúng lúc xác nhận được tình cảm của mình thì Phương Thần được biết, Hàn Duệ chính là hung thủ đã giết chết chị gái cô. Liệu đây có phải là một thông tin chính xác hay là một âm mưu?

Một mối tình bắt đầu từ hận thù. Cô đã đến bên anh cùng với mối căm hận, và bị anh dành cho thứ thuốc độc đầy yêu thương. Cô nên tiếp tục yêu hay tiếp tục hận thù?

Phương Thần rất muốn ngủ, không phải bởi vì cô mệt mỏi, mà là vì cô muốn nằm mơ.

Phương Thần muốn nằm mơ thấy Hàn Duệ, dù chỉ một lần cũng được.

Thế nhưng trong giấc ngủ, cô không thể gặp được con người đã từng để lại ấn tượng sâu sắc trong cuộc đời cô. Dường như anh anh đã hòa vào ánh lửa ngút trời ấy, biến mất ngay trong đêm ấy.

Và cả trong giấc mơ của cô nữa.

Anh đã rời xa cô rồi…



Đã sửa bởi caoviyen_73 lúc 25.11.2012, 21:14, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn caoviyen_73 về bài viết trên: Nanatrang, Thandien, TieuKhang, conluanho, ngocquynh520, saoxoay, thanhbt, tiểu.kỳ
     

Có bài mới 19.11.2012, 08:26
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.12.2011, 10:44
Bài viết: 918
Được thanks: 6638 lần
Điểm: 20.75
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ánh hoàng hôn mỏng manh - Tình Không Lam Hề - Điểm: 12
Lời dẫn

Đêm 20 tháng 3 năm 2009

Giờ phút ấy, vùng biển phía nam của Trung Quốc trông như một dải lụa đen khổng lồ, không có giới hạn. Chẳng nhìn thấy điểm tận cùng, trải dài bốn bề, nói liền với bầu trời đêm không sao một cách hoàn mỹ, như thể không có lấy một kẽ hở.
     
Cũng không biết là lần thứ mấy, tiếng máy nổ của chiếc tàu tìm kiếm số 2 vẫn tiếp tục kêu phành phạch, phá vỡ màn đêm yên tĩnh đến khác thường.

Tiếng máy nổ cứ xa rồi gần, gần rồi lại xa, chiếc đèn thăm dò ở đầu thuyền lắc lư, vạch thành một đường sáng hình vòng cung kèm theo tiếng kêu gọi phát ra từ chiếc loa dội lại mấy lần.

Nhưng, chẳng có tiếng đáp trả nào cả.

Trừ mấy con sóng bạc chồm lên khi mạn thuyền lướt qua, tất cả vẫn yên tĩnh như vậy, như thể chúng là những vị khách không mời mà đến. như thể mấy tiếng đồng hồ trước đó chưa từng xảy ra chuyện gì.

Trời vừa trút một trận lớn, mùi hoen gỉ của sắt thép thoang thoảng trên boong thuyền, hòa lẫn với mùi tanh trong gió biển và cả mùi của dầu máy, khiến người ta muốn nôn.

Từ Thiên Minh - người của đội cơ động đặc biệt đi lại từ mạn tàu, chợt thấy người con giá ấy đang đứng dưới ánh đèn. Cô mặc bộ váy áo màu đen, chiếc váy mỏng và nhẹ bay bay trong gió, tựa như đôi cánh màu đen chấp chới, cất cánh bay lên. Nhưng bước chân rất vững vàng, trong một ngày thời tiết như thế này mà dường như cô không thấy lạnh, chỉ đứng yên ở đó, ánh đèn pha chói mắt thỉnh thoảng lại chiếu lên người cô, khiến cho phần cổ và bờ vai lộ ra ngoài ánh lên mịn màng như ngọc.

Dường như nghe tiếng bước chân, cô vội quay đầu lại, Từ Thiên Minh bất giác bước nhanh về phía trước, do dự một lát, anh cất tiếng gọi: “Phương Thần....”, sau đó thì dừng lại và lắc lắc đầu.

“Chúng tôi quyết định quay về. Nửa tiếng vừa rồi là thời gian tìm kiếm tốt nhất, thế nhưng chẳng thấy bóng dáng người đó đâu. Nếu cứ tiếp tục, e rằng chẳng có kết quả gì, vậy nên tàu phải quay trở về.”

“Ít nhất thì vừa rồi các anh cũng phát hiện ra những mảnh vụn, chẳng phải thế sao?”

“Đúng vậy. Nhưng cũng chỉ là những mảnh vụn mà thôi.” Từ Thiên Minh ngẩng đầu lên nhìn màn đêm đen đặc, hít một hơi thật sâu, cố nén sự bất an trong lòng, nói: “trận mưa vừa rồi càng khiến cho việc tìm kiếm thêm khó khăn, rất nhiều…..”. Ngừng một lát, anh nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp tới mức khiến người ta sửng sốt của cô gái, nói tiếp: “Rất nhiều thứ đã bị cuốn trôi đi, trong đó có lẽ có cả anh ấy.” Hai từ “thi thể” cuối cùng chẳng thể nào bật ra được trước mặt cô.

Phương Thần ngây người, thực ra trong suốt khoảng thời gian tìm kiếm không phải là cô không nghĩ đến kết quả ấy, nhưng bây giờ khi nghe những lời đó thốt ra từ miệng của Từ Thiên Minh cô mới cảm thấy nó thật tàn khốc.

Chiếc tàu đã quay trở lại, hướng mũi về bến cùng tiếng động cơ đơn điệu.

Cô đứng đó, mái tóc búi cao sau gáy, để lộ một khuôn mặt xinh xắn lạ thường, trong bóng đêm đẹp như một bức tượng.

Cô im lặng hồi lâu, sau đó mấp máy đôi môi lạnh cóng vì gió: “Anh nghĩ rằng anh ấy đã chết rồi phải không?”.

Giọng của cô vốn rất hay, nhưng lúc này lại đượm vẻ buồn bã. Từ Thiên Minh tận mắt chứng kiến vẻ hốt hoảng ban đầu của cô và vẻ bình tĩnh bây giờ, nên không hiểu được cô đang nghĩ gì, đành trả lời theo bản năng nghề nghiệp: “căn cứ theo những manh mối có được hiện nay thì không loại trừ khả năng đó.”

“Nhưng tôi không tin.”, cô lắc đầu, nói: “Có thể như đúng lời anh nói, anh ấy đã bị sóng cuốn đi nhưng tôi không tin anh ấy lại chết như thế”.

Từ Thiên Minh trần ngâm một lát, nói: “Ý của cô là vẫn tiếp tục tìm kiếm?”.

“Yên tâm, việc tiếp theo tôi sẽ không phiền anh nữa. Hôm nay anh đã cố gắng làm hết trách nhiệm của mình, như vậy là đủ rồi”. Trong hoàn cảnh như vậy, cô thấy mình vẫn đang còn mỉm cười được, “Cảm ơn anh, có điều, nói thế nào nhỉ? Nếu sống, thì phải nhìn thấy người, chết phải nhìn thấy xác. Trừ khi tôi nhìn thấy anh ấy, còn không tôi sẽ tiếp tục tìm kiếm”.

Gió lạnh và ẩm ướt thổi qua hai người, câu nói ấy tan trong gió, vỡ vụn, nhưng vẫn đầy quyết liệt.

Bất giác, Từ Thiên Minh nheo mắt lại, dường như đây là lần đầu tiên anh nhìn người con gái trước mặt kỹ đến thế. Quen biết cô đã nhiều năm, nhưng tới mãi hôm nay anh mới phát hiện ra, cô càng ngày càng giống người ấy, ngay cả giọng điệu và dáng vẻ cũng rất giống.

Lẽ nào đó là vì thời gian họ ở cùng nhau rất lâu?

Sống thì phải nhìn thấy người, chết phải nhìn thấy xác?

Hồi lâu sau anh mới lên tiếng hỏi: “Sao phải cố chấp như vậy? Cô muốn tìm thấy anh ta, rồi sau đó lại trở về bên anh ta sao?....Nhưng tôi vẫn nghĩ rằng cô không yêu anh ta”.

Dường như câu nói của anh đã làm cô sững sờ, sau một lát thẫn thờ, Phương Thần mới quay lưng đi về phía Từ Thiên Minh, chiếc cổ trắng thanh thoát, mái tóc đen dày bay bay trong gió, tất cả dường như hòa lẫn vào bóng tối của màn đêm.

Cô nói bằng một giọng rất bình tĩnh, cố che dấu vẻ hốt hoảng trong lòng: “Tôi không yêu anh ấy nhưng không có nghĩa là tôi mong anh ấy chết, đúng không?”.


Đã sửa bởi caoviyen_73 lúc 25.11.2012, 21:15, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn caoviyen_73 về bài viết trên: TieuKhang, conluanho, mê ngôn tình, songngu45, tiểu.kỳ
     
Có bài mới 20.11.2012, 21:09
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
Vương Thần Lam Phượng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 23.12.2011, 10:44
Bài viết: 918
Được thanks: 6638 lần
Điểm: 20.75
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ánh hoàng hôn mỏng manh - Tình Không Lam Hề - Điểm: 10
Chương 01

Ngược thời gian trở về một năm trước.

Khi Phương Thần về đến nhà thì đã là 12 giờ đêm, cánh cửa phòng ngủ của Chu Gia Vinh vẫn còn hé mở, tiếng ti vi lọt qua khe cửa vọng ra ngoài. Chắc hẳn đó là chương trình văn nghệ tổng hợp rất vui vẻ.

Cô gõ cửa lấy lệ, sao đó nói bằng vẻ không vui: “vặn bé tiếng một chút”. ‘Em về rồi à! Người đàn ông trên giường lập tức bật dậy, mặc vội chiếc áo ngủ hoa hòe hoa sói rồi chạy ra, “trong bếp vẫn còn đồ ăn, để phần cho em đấy.”

“Không cần đâu, em chỉ muốn ngủ thôi, vì thế….” Cô chỉ chiếc ti vi ra hiệu.

Tay Chu Gia Vinh đang cầm chiếc điều khiển, anh bấm cho ti vi nhỏ tiếng lại.

“Không được, nhỏ hơn chút nữa đi!”

Nhỏ hơn nữa? nhỏ hơn nữa thì có mà thành kịch câm!

Nhưng ai bảo anh đi thuê nhà nào? Chu Gia Vinh nhìn Phương Thần bằng ánh mắt oán trách, ngón tay bấm liên tiếp mấy cái với vẻ rất không tự nguyện, miệng nói: “Tực ra, căn phòng này cách âm rất tốt, em ở phòng bên chưa chắc đã nghe thấy tiếng đâu. Hay là em mắc chứng thích cưỡng ép đấy? Thế nên ngày nào về đến nhà việc đầu tiên em quan tâm cũng là nói với anh về chuyện tiếng ti vi to nhỏ”.

“Đúng thế. Không những em mắc chứng thích cưỡng ép, mà em còn mắc bệnh suy nhược thần kinh, chỉ cần nghe thấy tiếng ồn ào của ti vi ở phòng bên cạnh là em đã không ngủ được rồi”, cô lườm anh một cái, rồi cầm túi về phòng với vẻ mặt lạnh tanh.

Chà chà, xem ra hôm nay gặp chuyện phiền muộn ở bên ngoài rồi. Chu Gia Vinh nhìn theo cô, chợt nhớ đến chuyện ấy, “Ngày mai là cuối tuần, anh gọi Tiêu Mạc đến ăn lẩu nhé?”

“Tùy anh.” Phương Thần mệt đến mức chẳng buồn nhấc tay lên mà đưa chân đá cửa bước vào. “Sập” một cái, cánh cửa đóng lại kết thúc câu chuyện.

Thế mà cô không sao ngủ ngon giấc. Đã mệt bã người nhưng chốc chốc cô lại sực tỉnh.

Khi Phương Thần mở mắt ra, bốn bề im ắng như tờ, chiếc rèm cửa đã phát huy tác dụng rất tốt, khiến trong phòng tối om.

Cô nằm trên giường, chớp chớp mắt, đầu óc tỉnh táo lạ thường.

Thực ra cũng chẳng có nguyên nhân gì đặc biệt, càng không phải là tỉnh dậy sau cơn ác mộng, ngay chính cô cũng không hiểu nguyên nhân vì sao. Kể từ năm cô 19 tuổi, thỉnh thoảng cô lại bị như vậy.

Cũng không phải là mất ngủ, vì chỉ cần qua lúc đó là cô lại ngủ say như cũ.

Không thể nào giải thích được, ngay cả bác sĩ cũng lắc đầu.

Nằm một lát, cô lại bật dậy rót một ly nước và mò mẫm đến bên chiếc vi tính.

Máy tính mở 24/24, lúc này chỉ cần nhấn nút vào màn hình là lập tức bật sáng, ánh sáng huỳnh quang chiếu lên mặt cô, khiến cho da mặt trở nên trắng trẻo, mềm mại.

Cô mở hòm thư, mười ngón tay lướt trên bàn phím một cách thuần thục, cô bắt đầu viết thư.

……..Hôm nay em thức giấc, trước đó hình như em đã trải qua một giấc mơ, em mơ thấy chị, còn nội dung giấc mơ là gì em không nhớ nữa em chỉ thấy mỗi khuôn mặt chị mà thôi.

Chị ơi, em nhớ chị.


Còn nhớ trước đây, hình như chưa khi nào cô chịu gọi Lục Tịch một tiếng chị.

Khi gửi thư đi, đồng hồ ở góc dưới màn hình chỉ vào con số hai giờ bốn mươi ba phút sáng.

Mười phút sau Phương Thần quay trở về giường ngủ lại.

Kết quả là giấc ngủ ấy kéo dài cho đến sáng bạch.

Khu vực nhỏ lân cận lại bắt đầu xây dựng một tòa nhà, nên từ sáng sớm, tiếng ồn ào chốc chốc lại vọng đến., đơn điệu và không lúc nào ngơi nghỉ. Hiệp hội chủ sở hữu đất đai đã gửi đơn đề nghị phản đối việc này, nhưng cuối cùng đành tiu nghỉu ra về.

Chẳng có cách nào khác, trong thời buổi hiện nay khi mà tấc đất tấc vàng, các chủ đầu tư khôn ranh chẳng khi nào chịu từ bỏ, dù đó chỉ là một góc nhỏ, huống chi là khu vực đắt đỏ như thế này.

Phương Thần trùm chăn kín đầu, bụng rất bực dọc. Mơ màng thêm một lúc nữa cho đến khi mở mắt ra, nhìn đồng hồ mới giật mình.

Rõ ràng là đang giữa mùa đông, thế mà lưng như toát cả mồ hôi, một cảm giác ớn lạnh truyền từ gáy đi khắp toàn thân.

Vố đã hẹn giờ trên điện thoại, thế mà hôm nay không hiểu vì sao rong lúc mơ màng lại tắt chuông đi, lúc này cô cố gắng nhớ lại mà chẳng nhớ ra điều gì.

Quả nhiên, vừa đánh răng xong thì tiếng chuông điện thoại giục giã liên hồi của anh Lý với một câu hỏi bằng chất giọng ồm ồm như sấm: “Cô đang ở đâu vậy?”

Rửa vội mặt, chẳng kịp chải đầu và tất nhiên cũng không kịp trang điểm, cô vừa đi giày vừa đáp: “Em đang trên đường, bị tắc đường”.

Trước khi bước ra khỏi cửa, cô liếc mắt nhìn vào phòng ngủ của Chu Gia Vinh, cửa vẫn đóng chặt, chắc hẳn anh ta vẫn còn đang ngủ.

Ngày nào cũng vậy, dù cho trời mưa anh ta cũng phải tập xà một lúc rồi mới ra khỏi cửa. Nhiều lúc Phương Thần đã nghĩ, so lại có sự khác biệt lớn đến thế giữa người này với người khác?

Khi tới hiện trường, anh Lý đã cầm chiếc bút ghi âm thực hiện cuộc phỏng vấn qua cánh cửa sắt chống trộm. Phương Thần tiến đến thì nhìn thấy người được phỏng vấn vẻ mặt đầy tức giận, khi nói làm vang cả nước bọt: “…..Những kẻ đầu tư bây giờ chẳng tìm đâu ra một người tử tế! Chúng tôi đã sống ở đây ba bốn đời rồi, sao lại có thể nói di dời là di dời ngay được? Bắt tôi di dời ư? Còn lâu!.....”

Thấy Phương Thần tiến lại gần, người phụ nữ trung tuổi ngừng lại trong giây lát, nhìn cô với vẻ cảnh giác và nghi ngại: “Cô là ai vậy?”

“Phóng viên”. Phương Thần vội nói, tay chỉ về phía anh Lý: “Chúng tôi là đồng nghiệp, hôm nay chúng tôi tới là để phỏng vấn về việc giải tỏa mặt bằng ở thành phía Tây. Cô cứ tiếp tục nói đi”

“Đúng rồi, phóng viên là phát ngôn viên của xã hội, vì vậy các cô phải lên tiếng thay cho chúng tôi! Cô gái, cô nói xem, cả gia đình nhà tôi từ lớn đến bé sống yên ổn ở đây từ bao nhiêu năm nay, hai đứa con gái tôi sinh ra và lớn lên ở đây. Thế mà bọn họ đòi đến phá dỡ đi, máy xúc đã đến tận cửa nhà, sau này chúng tôi biết sống thế nào đây?”

“Chẳng phải các nhà đầu tư đã cam kết hỗ trợ đền bù rồi sao? Đợi sau này khi xậy xong nhà, mọi người lại có thể….” “Đó là chuyện không bao giờ xảy ra!”. Người phụ nữ lập tức cắt ngang lời của anh Lý, rồi bồi thêm một câu đầy tức giận: “Cam kết đền bù cái gì, tôi không tin những lời của bọn đầu tư ấy! Không chỉ tôi, mà ngay bà cụ tám chín mươi tuổi nhà tôi cũng không tin! Chúng tôi chỉ biết chúng tôi đang sống yên ổn ở đây, định chuyển chúng tôi đi đâu? Không chuyển, dù ai có tới cũng không chuyển….”

Nói đến đoạn kích động nhất, người ấy còn giơ tay lên xua: “Các người về đi!”. Dứt lời bà ta đóng sầm cánh cửa trước mặt hai người, dù sau đó họ gõ rất nhiều lần cũng không chịu mở ra.

Tên đường trở về tòa soạn, trong lúc nói chuyện bâng quơ, anh Lý hỏi: “nếu là cô, cô sẽ làm thế nào?”

“Được đền bù, lại được đổi nhà cũ lấy nhà mới, sao lại không chuyển cơ chứ!” Phương Thần rút tờ giấy ăn lau lớp bụi trên đôi giày, ngẫm nghĩ một lát nói: “Có điều ở riêng biệt cũng rất dễ chịu. Cắt nước cắt điện thì có sao, dù là ông trời đến thì cũng không làm gì được! Nếu nghĩ như vậy thì liệu có vẻ khí khái không nhỉ?”

Anh Lý không nén được, bật cười; “Khí khái có thay được cái ăn không? Có điều trong lời vừa rồi của Dương Nhị Phượng có một câu rất đúng, các nhà đầu tư dự án bây giờ đều là những người khôn ranh, không những nghĩ ra cách kiếm tiền giỏi mà còn có nhiều thủ đoạn đối phó với những hộ ngoan cố. Cô cứ chờ đấy mà xem, không lâu đâu, nhà họ Dương ấy rồi cũng phải chuyển đi thôi”.

“Anh nói cứ như thể ngòi bút của anh sẽ làm thay đổi được tình thế không bằng.”

“Sao? Cô không tin à?” anh Lý nhướn đôi lông mày, cười cười nhìn Phương Thần: “Cô làm chuyên mục xã hội cũng không phải mới ngày một ngày hai, những chuyện như thế này cô gặp đâu có ít? Thế mà ôc vẫn cứ ngây thơ như vậy, quả là hiếm có đấy?”

‘Anh đừng có cười nhạo em.” Phương Thần cười vẻ không thèm để ý, “Chẳng qua em nghĩ rằng, 99% các nhà kinh doanh là những kẻ khôn ranh nhưng vẫn còn 1% là người tốt.”

Vì thế, buổi tối sau khi đi làm về, vừa nhìn thấy Tiêu Mạc, cô liền hỏi: “Tổng giám đốc Tiêu, xin hỏi, anh có phải là một người tốt không?”

Chu Gia Vinh mặc bộ đồ ngủ bằng lụa mới mua, đi đôi giày bằng vải bông từ nhà bếp đi ra, hơi cau mày hỏi: “Phương Thần này, liệu có phải em vẫn chưa thoát khỏi vai trò của một phóng viên hay không đấy? Sao về đến nhà rồi mà vẫn giữ cái vẻ như đang phỏng vấn thế?”

Phương Thần lập tức sa sầm mặt xuống, “nếu còn dám gọi em như vậy thì ngày mai anh mang đồ đạc ra khỏi nhà đi”.

“Em thực sự ít tuổi hơn anh mà” Chu Gia Vinh phản bác với vẻ vô tội, rồi quay lại phía sau cầu viện: “Cô gái này càng ngày càng không biết điều. Tiêu, cậu nói xem có đúng thế không?”

Tiêu mạc bắt chéo chân ngồi ở sofa, vẻ ung dung nhàn tản, anh cười nhạt nhìn Phương Thần một cái, rồi mới thong thả lên tiếng: “Tôi là một người tốt.”

“Nhưng có người hôm nay nói anh là một nhà đầu tư ranh mãnh.”

“Ồ, thế sao?” Anh ta khẽ nhếch môi rất đẹp lên, vẻ hứng thú chờ nghe câu tiếp theo.

“Hôm nay em tới phỏng vấn một hộ ngoan cố, nghe nói, để xây tòa nhà mới của mình, anh đã sử dụng mọi ngón võ”. Nhớ lại cách gọi đầy khinh miệt của Dương Nhị Phượng sáng nay, Phương Thần không nén được suýt bật cười thành tiếng: “Nhưng nghĩ đến việc chúng ta quen biết nhau, nên em đã nói mấy lời tốt về anh”.

“Xin cảm ơn”, Tiêu mạc gật đầu

“Không có gì.”

“Em đã tin tưởng anh như vậy thì anh cũng nên đền đáp cho em, đúng không?”

“Sao? Định đến lúc đó tặng em một căn hộ à?”

“Ồ, đề nghị này có thể cân nhắc đấy.” Ngậm điếu thuốc trong miệng, mắt mơ màng sau làn khói, Tiêu Mạc nửa cười nửa không, rõ là dáng điệu của một nhà kinh doanh ranh mãnh.

“Em thích ở tầng mấy? Muốn căn hộ loại nào? Nói đi để anh bảo bọn đàn em chuẩn bị sẵn cho em một căn.”

Phương Thần còn chưa kịp trả lời thì Chu Gia Vinh đã nhảy dựng lên: “Cái gì? Tiêu mạc, cậu định tặng cô ấy căn hộ thật à? Tôi chơi với cậu bao nhiêu lâu như vậy, sao chẳng thấy cậu nghị đến tôi như vậy bao giờ.”

“Tôi nghĩ hiện giờ cậu đang sống rất thoải mái đấy thôi!” Tiêu Mạc búng khẽ tàn thuốc lá, chậm rãi nói: “Hay là chúng ta đổi cho nhau? Cậu chuyển đến chỗ của tôi.”

“Được thôi” Cần phải biết là từ lâu Chu Gia Vinh đã rất thèm muốn ngôi nhà mấy tầng lộng lẫy ấy.

Tiêu mạc lại mỉm cười, nhìn Phương Thần: “Thế nào? Em có đồng ý không?”

Phương Thần lắc đầu, “Không dám để anh chịu thiệt thòi, em chỉ sợ căn hộ tập thể bé tí này của em không đủ chỗ cho anh cựa tay cựa chân”. Nói xong cô quay sang Chu Gia Vinh, lạnh lùng: “Nếu không nghĩ đến chuyện anh trả tiền thuê nhà cao thì anh tưởng rằng em muốn giữ lại động vật giống đực như anh sao?”

Câu nói này khiến Chu Gia Vinh sững người, một hồi sau mới hỏi Tiêu Mạc, giọng tiu nghỉu: “Liệu có phải là tôi ra nước ngoài lâu quá rồi không, mà thấy con gái nước mình bây giờ thay đổi đến như vậy?”

Tiêu mạc cất tiếng cười ha hả.

Nhìn theo ánh mắt của Tiêu Mạc, Chu Gia Vinh thấy Phương Thần đang vòa bếp lấy bát đũa, rồi hạ giọng hỏi: “Không phải là cậu thấy thích cô gái này đấy chứ?”

Tiêu mạc rít một hơi thuốc, mỉm cười nhìn Chu Gia Vinh: “Nếu không vì thế thì cậu tưởng tôi rỗi rãi tới mức đến nhà cậu ăn lẩu hay sao?”




Đã sửa bởi caoviyen_73 lúc 25.11.2012, 18:00.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn caoviyen_73 về bài viết trên: conluanho, mê ngôn tình, thanhbt, tiểu.kỳ
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bạch Tiểu Dương, Mặc Lãnh Nguyệt, ngocanh234, SAYan NT và 465 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 19, 20, 21

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

7 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

8 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C891

1 ... 128, 129, 130

9 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

10 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

11 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

12 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

14 • [Cổ Đại Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 27, 28, 29

15 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

20 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107


Thành viên nổi bật 
Puck
Puck
Alexandra Do
Alexandra Do
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu
Eun
Eun
susublue
susublue
Phong_Nguyệt
Phong_Nguyệt

Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 248 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 909 điểm để mua Cặp nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Quà sinh nhật
Lãnh Băng Hy: Hi
Shop - Đấu giá: thienbang ruby vừa đặt giá 248 điểm để mua Hoa cúc trắng
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3433 điểm để mua Đá Peridot
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết CHƯA HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Thời gian từ 19/10/2018 đến 23/10/2018. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 702 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3268 điểm để mua Đá Peridot
Mía Lao: Ăn ở :v
Cô Quân: Vật phẩm hêts hạn hết cả r :cry:
Cô Quân: Sao bây giờ tui nghèo thế này hả trời  :cry:
Cô Quân: Ed ở đây vì đam mê và sở thích là PHI LỢI NHUẬN bạn à
thuy_ngan: chào các bn, ácc bạn cho mình hỏi có công việc làm thêm nào liên quan đến edit ko vậy? nếu có hãy gửi thư trực tiếp cho mk nha.
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 667 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3111 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2961 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 637 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1090 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1732 điểm để mua Hamster lêu lêu
thuyvu115257: Hi Hoa Hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 634 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1037 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 605 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1648 điểm để mua Hamster lêu lêu
Lãng Nhược Y: Viết cho người phụ nữ tôi thương Mọi người hãy vào bình chọn cho các bạn nào :D5 Ai có số bình chọn nhiều nhất sẽ nhận quà nha :kiss3:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.