Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 205 bài ] 

Phong vũ thanh triều - VMT [Quyển 2]

 
Có bài mới 15.02.2014, 04:35
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 37096
Được thanks: 80130 lần
Điểm: 12.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Kiếm Hiệp] Phong Vũ Thanh Triều - Đệ nhị bộ - Điểm: 33
Hồi 107: Hồi tộc cầu hòa (trung)

Kể lại chuyện xảy ra một tháng trước đó, khi cuộc chiến tranh ở vùng biên giới chưa xảy ra, song Lộ Phi nương cải trang thành hai kẻ nô tì hộ tống Tân Nguyên cách cách và tứ hoàng tử của bộ lạc Duy Nô Nhĩ là Mộc Nhĩ Trác An Lạc trở về Hồi Cương.  Do thái hoàng thái hậu Hiếu Trang và An Lạc hoàng tử năm xưa từng có giao tình, nên lần này Tân Nguyên cách cách nhân dịp hoàng tử đến Trung Nguyên dâng cống vật mà vờ lân la đến thư phòng tìm gặp chàng, cùng chàng ôn lại chuyện xưa kia.  Hai người họ ở trong hậu hoa viên ngày đêm chuyện trò say sưa về đạo Y Tư Lan.  Quyển thánh kinh nguyên bản được viết bằng ngôn ngữ Ả Rập, Khả Lan Kinh là một kiệt tác phẩm thi văn, vốn không hẳn là một cuốn thơ trường thiên nhưng là một tác phẩm văn xuôi có vần có điệu rất thích hợp với khẩu vị văn chương của những người du mục ở nơi hoang dã.

An Lạc hoàng tử thấy cô cháu gái của thái hoàng thái hậu Hiếu Trang tỏ vẻ hào hứng lắng nghe về đạo Mộc Sĩ Lâm như vậy, trong lòng cảm động lắm.  Cho nên khi Tân Nguyên cách cách nói muốn theo chàng đi Hồi Cương tham quan một chuyến thì Mộc Nhĩ Trác An Lạc hẳn nhiên vui vẻ đồng ý ngay.  Ấy vậy nhưng mà Tân Nguyên cách cách chỉ là viện cớ mà thôi.  Nàng thật tình đâu có muốn đến Hồi Cương ngắm phong cảnh ngoạn mục gì ở đó, và cũng chẳng muốn được tận mắt xem những bản gốc của Khả Lan Kinh, năm bản chính được viết trên da cừu gì gì nữa.  Nàng chỉ có một ý định là tới đó để đánh cắp kinh thư.  

Cái đêm mà Tân Nguyên cách cách làm theo kế hoạch đã định tức là lấy trộm kinh thư xong chạy trốn vào trong rừng Thái Nguyên nàng đến doanh trại riêng của An Lạc hoàng tử tìm chàng.  Cách cách đứng ở ngoài liều gặp vài tên binh sĩ canh gác, ngoài miệng tươi cười nhưng trong lòng không cười, ai đó tinh ý sẽ còn nhận thấy là đôi mắt đen láy long lanh thường ngày của nàng nay trở thành u ám tràn đầy sát khí tựa như sứ giả trong địa ngục u tối.  

Tân Nguyên cách cách mang một giò rượu có pha sẵn mê hồn tán đến mời An Lạc hoàng tử cùng uống, đợi khi hoàng tử ngủ say rồi mới lén lấy một trong năm quyển Khả Lan Kinh, kế đó bỏ trốn tới bìa rừng.  Lúc giao quyển kinh cho song Lộ Phi nương thì chẳng may bị binh sĩ người Hồi phát hiện ra, phục binh tứ phía bao vây, nàng biết tính mạng khó toàn bèn giục Lộ Phi Yến phá vòng vây để Lộ Phi Nhi đem kinh thư đi trước, còn bản thân nàng cũng chạy vào trong rừng ngõ hầu phân tán lực lượng của địch.  

Người Hồi biết trong khu rừng này có rất nhiều sói lang sống thành bầy thành đàn thành thử bỏ về doanh trại tìm An Lạc hoàng tử để thương lượng.  An Lạc hoàng tử hay tin kinh thư bị trộm mất, tức tối ra lệnh cho một đoàn binh sĩ hơn mấy chục ngàn người tấn công vào doanh trại người Mãn đóng ở Hồi Cương, giết chết năm viên tướng đắc lực của triều đình nhà Thanh, đòi phải trả lại kinh thư.  Chiến tranh tôn giáo vì vậy đã xảy ra.  

Sách Ngạch Đồ bấy giờ cũng đóng quân ở biên thùy lập tức viết thơ về kinh thành cầu Ngao Bái xuất binh đi cứu viện.  Ngao Bái đưa hổ phù cho Cửu Dương, bảo Cửu Dương dẫn quân đội thượng tam kỳ đi từ Cam Túc đến Hồi Cương giao chiến.  Sau nửa tháng người Hồi thua trận, cưỡi chiến mã tẩu như phi.  Quân sĩ Bát Kỳ dưới sự chỉ đạo của Cửu Dương và Sách Ngạch Đồ vẫn không bỏ cơ hội truy đuổi tới cùng.  Cuối cùng Mộc Nhĩ Trác An Lạc đành phải giảng hòa bằng cách cắt một miếng đất ở Hồi Cương dâng cho triều đình nhà Thanh, mảnh đất này sau này Khang Hi mệnh danh là Tân Cương, nghĩa là vùng Hồi Cương mới, với điều kiện Cửu Dương phải hoàn trả lại kinh thư.  Hai bên sau đó lập hiệp ước bãi binh.  

---oo0oo---

Lại nói tới Tân Nguyên cách cách lạc trong rừng sâu hoang vu đã gần mươi ngày, tứ chi mệt rã rời, sức cùng lực kiệt lại vừa đói vừa khát.  Lúc đói nàng chỉ ăn đỡ trái cây rừng dằn bụng, lúc khát thì uống nước sông để tiếp tục cầm cự.  Ban ngày nàng men theo bờ sông mà đi, với hy vọng có thể tìm tới một ngôi làng nào đó, còn ban đêm lại leo lên cành cây để ngủ tạm.  Một mặt nàng sợ bầy sói lang tấn công ăn thịt mất, mặt khác ở trên cao như thế này nàng có thể nhìn thấy được phương hướng mà nhóm quân binh đang truy sát nàng.  Trong những ngày trốn chạy đó cách cách thầm cầu trời khẩn phật sao cho hai tỉ muội nhà họ Lộ có thể kịp mang Khả Lan Kinh về giao cho Sách Ngạch Đồ.  

Kết cục ông trời cũng không phụ những người hiền lương, Lộ Phi Yến và Lộ Phi Nhi an toàn đến trại lính báo tin, nói rằng cách cách đã chạy trốn vào rừng Thái Nguyên.

Cửu Dương lập tức hạ lệnh thu dọn lều trại, nước uống, lương khô rồi chia binh lính thành nhiều toán tiến vào trong rừng tìm.  Họ đi về hướng sông Ơ Chi Xơ hay còn được người dân bản địa gọi là sông Tử Thần.  Chiều tối họ nghỉ chân uống nước, định nổi lửa trại nấu ăn thì lại nghe tiếng sói tru lanh lảnh càng lúc càng gần bèn nhảy lên ngựa phi thật nhanh, đoán mình đã cách xa bầy sói hơn trăm dặm mới dám dựng lều nghỉ ngơi tiếp tục.  Sang ngày hôm sau vẫn không tìm được Tân Nguyên cách cách, rồi ngày hôm sau nữa, và hôm sau nữa, cũng không có một chút dấu vết, Cửu Dương nhủ lòng điềm này chắc phải là lành ít dữ nhiều rồi, tuy vậy vẫn không bỏ cuộc.

Đến ngày thứ năm, khoảng giữa khuya binh lính đang ngủ thì những con ngựa bỗng cất tiếng hí vang, gọi Cửu Dương tỉnh dậy.  Chàng nghe tiếng ngựa ồn ào vậy đoán biết bầy sói đang kéo đến, không kịp thu dọn lều trại nữa, chỉ kịp bảo binh sĩ xách lương khô và túi nước lên ngựa, cứ thế tiếp tục đi sâu vào rừng.

Qua ngày thứ tám binh lính cũng tới bờ sông Ơ Chi Xơ, từ xa đã nghe tiếng nước chảy ầm ầm nhưng mất nửa ngày trời mới đến nơi được. Ở khúc sông này hai bên bờ toàn là núi đá đỏ ngầu như máu nên mới có địa danh đó. Lúc này trời đã tối, trong âm u vẫn thấy được nước sông cuồn cuộn đổ về đông, sóng vỗ ầm ầm vào bờ, nước sông đục ngầu, sùng sục như nồi canh nấu sôi.

Cửu Dương quan sát dòng thượng du một hồi nói với tên binh sĩ đứng gần đấy:  

- Đêm nay chúng ta bằng cách nào cũng phải qua được con sông này, không hiểu sao ta có linh cảm cách cách đang ở bên kia bờ chờ chúng ta đến cứu.

Tên binh sĩ đó run giọng thưa:

- Dạ…bẩm chủ soái, theo ý của nô tài thì…ban đêm sói lang hay đi săn mồi lắm ạ, có gì đợi mặt trời mọc hẳn tiếp tục lên đường được không ạ?

Cửu Dương lắc đầu nói:

- Không được!  Tình thế của cách cách rất là hung hiểm, cô ấy đã bị thất lạc lâu ngày quá rồi để chậm trễ chỉ sợ có chuyện không hay - Dứt lời hạ lệnh cho quân lính đi tìm thuyền.

Thượng nguồn sông Ơ Chi Xơ nước chảy rất mạnh, lòng sông khá rộng, không thể đi bằng thuyền gỗ được. Muốn vượt qua bến sông này chỉ có thể dùng loại thuyền làm bằng da cừu thôi.  Ngặt nỗi quân lính khi này nhất thời không biết lấy đâu ra chiếc thuyền da nào, trời lại tối sẫm thành ra càng khó quay trở ra ngoài rừng tìm kiếm thuyền da.  Song Cửu Dương không kiềm chế được lo lắng cho nên một mình chàng cầm đuốc thi triển khinh công bay qua bên kia bờ sông.  Vì ở gần sông nên Cửu Dương phát hiện có dấu chân người in lên trên đất bùn, bèn lần theo đó mà tìm.  May mắn thay đến chiều ngày hôm sau chàng cũng tìm thấy cách cách, y phục tả tơi đang ngồi co ro nép sát vào một thân cây bách tùng.  Đôi mắt phượng có dấu hiệu thất thần, chung quanh nàng là bầy sói lang chỉ chực chờ tấn công từ mọi phía.  

Cửu Dương thấy Tân Nguyên cách cách hãy còn sống, khắc mừng như lượm được vật báu trên trời rơi xuống nhưng ngay sau đó lại cảm giác có một nỗi chua xót mãnh liệt trào dâng lên trong lòng khi chàng chứng kiến hình ảnh hai mắt nàng rơm rớm lệ, dáng ngồi ốm yếu đầy vẻ đáng thương.  Dưới ánh chiều yếu ớt màu lông của con vật ngời lên chơm chớp như đập thẳng vào mắt chàng, nhất là đôi mắt của bọn sói trông lấp lánh một thứ ánh sáng đáng ghê sợ đến cùng cực.

Tân Nguyên cách cách khi đó ngồi bệt dưới đất gân cốt bủn rủn, tự nhủ nếu bầy sói lang có ồ ạt xông tới thi nhau cắn xé thì nàng cũng hoàn toàn không có ý định kháng cự lại bọn chúng nữa.  Nàng không may lọt vào thành sói lang, chó sói nhiều không thể nào đếm hết được, không dám hy vọng được sống rồi, do vậy mà trước khi chết nàng cũng không muốn dùng chút sức lực còn sót lại giãy giụa một phen nào nữa.

(còn tiếp)






Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 15.02.2014, 04:36
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 37096
Được thanks: 80130 lần
Điểm: 12.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Kiếm Hiệp] Phong Vũ Thanh Triều - Đệ nhị bộ - Điểm: 31
Hồi 107: Hồi tộc cầu hòa (hạ)

Bấy giờ bầu trời chập choạng tối, bầy sói lang vây quanh Tân Nguyên cách cách ước lượng cũng có đến hơn cả trăm con.  Cửu Dương thấy bảy tám con đang hung hãn phóng tới tấn công nàng liền thi triển khinh công nhảy tới trước mặt nàng cứu hộ.  Khi chân chàng sắp chạm vào mặt đất, bảy tám con sói đói mồi đó đã phóng lên đến nơi.  Cửu Dương vung hai tay ra, mỗi tay nắm lấy cổ một con quét một vòng, lập tức ép được đám sói lùi lại, nhưng rất mau sau chúng lại tiến lên.  

Tân Nguyên cách cách đứng yên một góc nhìn Cửu Dương ác đấu với bầy sói lang, thấy hai tay chàng vẫn nắm hai con chó sói liên tiếp quét thêm mấy vòng, xong thi triển võ công của phái Thiếu Lâm phát ra tiếng gió vù vù, nhất thời không cho bầy sói tiến sát vào nàng.  Nhưng hồi sau Cửu Dương cũng bị chúng cắn trúng lưng và vai, vết thương không nhẹ tuy nhiên nhờ nội lực thâm hậu nên hất chúng văng xa ra ngoài được.

Ba con sói khác lại nhảy vào.  Cửu Dương vội nắm tay nàng kéo lui mấy bước cùng lúc tung chân xuất cước đá văng một con ra ngoài.  Rồi chàng đảo người nhanh như chớp túm lấy cổ một con lớn thứ hai quật nó vào mặt con thứ ba, khiến hai con sói lăn lóc thành một khối vừa tru lên loạn xạ vừa gượng đứng dậy.  Năm con sói nữa lại hung dữ phóng vô tấn công.  Cửu Dương cứ như thế không ngừng chiến đấu, giết hết bầy sói khát máu này tới bầy sói hung tợn khác.

Tân Nguyên cách cách cặp mắt đầy lệ, vừa thương xót vừa nóng ruột, nàng đứng yên chứng kiến cảnh Cửu Dương sử dụng bảy mươi hai chiêu thức của Thiếu Lâm thất thập nhị huyền công ra sức giải vây cho nàng.  Qua nửa khắc trôi đi thì một con sói lừa được thế lăn xả tới cắn vào đùi Cửu Dương, chàng vội rút chân lại nhưng hàm răng chó sói bén nhọn đã cắn đứt đi một khối thịt và xé rách một mảnh vải dài trên quần chàng.

Tân Nguyên cách cách thấy thảm trạng của người mà nàng hết lòng hết dạ thương yêu trước mắt, không nén nổi nước mắt tuôn xuống ào ào như mưa dầm tháng tám.  Máu đỏ từ trên mình Cửu Dương cũng xối xả chảy xuống thành dòng theo, chàng chưa kịp định thần, thì hai con sói lớn hung ác từ hướng bên trái và phải thừa cơ phóng tới nữa.  Cửu Dương rút ống sáo trong áo ra kịp thời vung lên, con sói bên trái lập tức mất mạng.  Cửu Dương rút thêm đoản đao, thanh đao có móc đâm sang phía bên phải dính vào người con sói không rút ngay lại được.  Cửu Dương đành múa tít ống sáo trong tay liên tiếp chém chết thêm mấy con sói khác buộc bọn súc sinh đó lùi ra mấy trượng.  

Tuy nhiên hết đám sói này lùi ra ngoài thì có đám sói khác vừa hú vang vừa thi nhau hung hăn nhảy vào.  Cửu Dương vội dùng hết sức tung ra một quyền đấm ngay đầu một con làm nó bể óc chết tươi, hất xác nó văng ra ngoài.  Bầy sói liền nhảy chồm lên xác đồng loại giành giật cắn xé mà nhai ngấu nghiến. Cửu Dương tiếp theo đó nhặt lấy một cành cây khô, quay lại, đợi con sói há hốc mồm ra chồm cả thân mình toan táp vào yết hầu chàng mới đưa tay tới nhét trọn cành cây vào miệng nó, sâu tới tận ruột.  Máu tươi bắn tung tóe lên không trung, con sói lập tức ngã xuống đất lăn lộn giữa bầy, năm sáu con sói trong bầy lại được dịp này nhai xương đồng bọn rau ráu nghe rất hãi.

Tử chiến thêm nửa khắc nữa, Cửu Dương dùng ống sáo hộ thân, lừa được thế mở đường nắm tay Tân Nguyên cách cách thi triển khinh công phóng tới một lùm cây khô, phía sau lưng hai người họ bầy sói lang điên cuồng đuổi theo.

Cửu Dương chỉ nhấp nhô vài chục bước chân đã đến nơi.  Xung quanh hai người họ lúc này chỉ có những cây thông thấp bé, nhỏ quá không thể trèo lên để tránh nạn được. Cửu Dương bèn dùng ống sáo huy động như kiếm thuẫn chặt gãy những cành cây khô, dùng chân hất cho gọn lại, tạo thành một vòng tròn như vòng tròn rào chắn, cùng Tân Nguyên cách cách nhảy vào trong đó.  

Chân hai người chưa chạm đất bọn sói đã đuổi tới nơi, Cửu Dương huơ ống sáo trong tay múa thành một vòng, dùng khí lực của chiêu thức Trảm Ma Kiếm đẩy bạt bầy sói ra ngoài xong trở lại đứng cạnh cách cách và nói:

- Cách cách đừng sợ!

Tân Nguyên cách cách biết tính mạng hai người phe nàng chỉ còn trong khoảnh khắc, thần trí trở thành rối loạn, trong đầu nàng toàn là những tư tưởng bế tắc và tuyệt vọng, nhất thời vẫn không thốt nên lời được.

Về phần Cửu Dương buông tiếng trấn an nàng xong thì nhanh nhẹn lấy mồi lửa từ trong áo ra bật lên đốt vòng tròn củi khô thành một vòng lửa.  Mấy chục con sói vây quanh chỉ chực chờ chỗ khuyết là nhảy vào nhưng cứ đến gần lại bị hơi nóng hừng hực đẩy lùi lại.

Tân Nguyên cách cách thoát khỏi hiểm cảnh, thần thái lúc bấy chừ đã bớt hoảng loạn được một chút cơ mà trái tim nàng vẫn cứ đập thình thịch không dừng, trong khoảnh khắc vẫn chưa nói được tiếng nào. Nàng nghĩ đến chuyện nguy hiểm vừa rồi trong lòng cảm thấy vô cùng may mắn.  Thành ra nàng cứ đứng yên đó im lặng rơi nước mắt, nhủ bụng khi nãy nàng giống như sắp sửa bị rơi xuống một vực thẳm sâu hun hút vậy; nàng tuyệt vọng, định bỏ mặc không màng khán cự số mệnh nữa rồi.  Nàng cũng chuẩn bị vĩnh biệt thế giới xinh đẹp này rồi thì bỗng nhiên có người kéo nàng ra khỏi cánh tay tử thần, kẻ đó ôm nàng thật chặc trong lòng và đưa nàng thoi thóp đi lên bên bờ của sự sống.

Tân Nguyên cách cách vùi đầu vào ngực Cửu Dương, vẻ bịn rịn như không muốn rời ra, hiển nhiên lưu luyến cảm giác được người yêu ôm ấp nàng trong lòng. Cách cách biết người đàn ông này không hề thừa cơ chiếm lấy phần tiện nghi đâu, phong độ quân tử của hắn vượt xa những người đàn ông nàng từng gặp khiến nàng càng thêm cảm kích sự tôn trọng của hắn đối với nàng.  Khổ nỗi máu trên vai, lưng, cánh tay và đùi của Cửu Dương vẫn không ngừng tuôn xối xả, khắp người chàng mồ hôi cũng vã ra như đang tắm hơi, gương mặt tuấn tú khôi ngô giờ trở thành trắng bệt như một tử thi.  Chàng liên tiếp ho khan, hít thở không khí một cách khó nhọc, toàn thân suy yếu chẳng còn khí lực nhưng vẫn cố gắng đứng đó để mặc cho nàng tựa vào người chàng.  

Lát sau Cửu Dương chống không nổi nữa nên khụy xuống đất.  Tân Nguyên cách cách cẩn thận đặt chàng nằm xuống.  Cửu Dương lúc này nằm ở trên cỏ mình mẩy đầy những vết thương trông vô cùng thảm hại.  Tân Nguyên cách cách nhanh nhảu xé vạt áo của nàng thành nhiều mảnh rồi nhanh tay băn bó các vết thương không ngừng chảy máu của Cửu Dương.  Cửu Dương để cho cách cách băng kín vết thương trên người chàng, vừa nhìn thẳng vào đôi mắt tràn đầy tin tưởng kia trái tim chàng như thắt lại.  Nàng tin tưởng chàng vô điều kiện như thế, nhưng sao lúc trước chàng có chuyện mà bất đắc dĩ phải che giấu, phải dối lừa nàng?  Một cảm giác áy náy bỗng dâng lên trong lòng, trước mắt cảm thấy nhòa đi, Cửu Dương quay đầu nhìn bầy sói một lần nữa rồi từ từ nhắm mắt lại.

Tân Nguyên cách cách phát giác hơi thở của Cửu Dương yếu dần, cổ tay chàng nhịp mạch cũng đứt đoạn, nàng gục đầu lên ngực Cửu Dương khóc ròng.  Giọng khàn khàn, nàng thổn thức nói:

- Thiên Văn!  Trên đời này không ai yêu huynh bằng muội đâu!  Huynh hãy tỉnh lại đi, huynh không được chết!  Muội bắt huynh suốt đời phải ở bên muội, huynh không được bỏ đi đâu!

(còn tiếp)





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 15.02.2014, 04:36
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 26 Nữ
Bài viết: 37096
Được thanks: 80130 lần
Điểm: 12.32
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Kiếm Hiệp] Phong Vũ Thanh Triều - Đệ nhị bộ - Điểm: 35
Hồi 108: Nhất kiến chung tình (thượng)

Tờ mờ sáng hôm sau bầy sói lang vẫn còn lẩn quẩn chung quanh chiếc vòng lửa, chẳng có vẻ gì muốn bỏ đi.

Tân Nguyên cách cách đang thiu thiu ngủ bỗng cảm thấy hơi lạnh, dần dần tựa vào người Cửu Dương.  Cửu Dương thấy nàng yếu đuối bèn khẽ ôm vào lòng, rồi nhẹ nhàng lấy tay vuốt lại mái tóc bị gió thổi rối cho nàng.  Tân Nguyên cách cách đã ngủ thiếp đi.  Trong ngực Cửu Dương bấy giờ nàng trông thật giống như một đóa hoa mềm mại, một đóa hoa vừa mới hé nhụy vào buổi sáng tích tụ trên đó những giọt sương mai.  

Mấy canh giờ trước Cửu Dương chặt cành cây chất xung quanh, sau đó nhóm lửa lên, biến chiếc hàng rào củi khô thành một bức tường lửa vây bọc hai người ở trong.  Chàng bố trí xong xuôi thì bầy sói chạy tới nơi, chúng sợ lửa nên cứ đứng xung quanh mà tru, không dám tới sát.  Cho nên khi Cửu Dương tỉnh lại chàng vẫn còn nhìn thấy bầy sói vừa tru vừa sủa chỉ chực chờ vòng lửa có chỗ trống là lập tức xông vào.

Cửu Dương nhìn chiếc má trắng hồng hào của Tân Nguyên cách cách lúc này đang nằm trên ngực chàng, lại nhìn những hàm răng vừa trắng nhởn vừa nhọn hoắt của bầy sói đang há hốc bên ngoài vòng lửa bất giác trong lòng chua xót.  Chàng khẽ tằng hắng vài tiếng, đánh thức giấc ngủ của nàng.  Tân Nguyên cách cách mừng rỡ thấy người nàng yêu vẫn còn sống, vội đỡ chàng ngồi dậy.

Cửu Dương khó khăn chống tay ngồi dậy nói:

- Nếu một canh giờ nữa mà binh sĩ của chúng ta vẫn còn chưa tới nơi này cứu giúp thì hai chúng ta sẽ xông ra ngoài.

Tân Nguyên cách cách hỏi:

- Huynh nghĩ là có thể xông ra ngoài được hay sao?  Huynh không chờ cho tới khi hồi phục lại sức lực à?

Cửu Dương biết tình huống lần này tỉ lệ thành công không nắm chắc là bao nhưng muốn an ủi công chúa bèn nói:

- Không sao đâu, chỉ là vết thương ngoài da thôi, chảy máu một chút là khô hết rồi.

Tân Nguyên cách cách nghe Cửu Dương lên tiếng trấn an nàng mà gương mặt chàng buồn như vậy, đương nhiên biết niềm hy vọng sống sót của hai người họ hiện thời quá nhỏ nhoi, liền nói:

- Được, chờ thêm một canh giờ nữa hai đứa chúng mình xông ra ngoài đấu với đám sói lang kia một phen.  Chỉ cần được ở bên huynh là muội không sợ gì cả. Có chết thì hai chúng ta vẫn được chết bên nhau, mãi mãi không rời nhau.

Cách cách nói đoạn tựa đầu vào lòng Cửu Dương, nghĩ bụng “mình tin là có thiên đàng.  Mà nếu như không có thì cũng chẳng sao, dẫu sao thì mình cũng sẽ được ở bên cạnh huynh ấy, dù không được sống cùng nhau nhưng được chết cạnh nhau cũng là một điều hạnh phúc trong cuộc đời rồi…”

Trong khi Tân Nguyên cách cách đang chìm đắm trong những suy tư thì bên cạnh nàng Cửu Dương nhìn dáng dấp tiên nữ hạ phàm trần của nàng, bộ y phục màu trắng tinh khôi, chàng bỗng hình dung lại cảnh nàng mới vừa khóc thương cho chàng.  Từng giọt nước mắt long lanh từ trên đôi má thắm xinh của nàng rơi xuống, từng giọt từng giọt trong suốt hệt như những giọt thuốc tiên khiến chàng hồi sinh trở lại.

Thấy khóe miệng Cửu Dương có nụ cười nhưng thần sắc hãy còn bi thương, Tân Nguyên cách cách bất giác thở dài, mắt nhìn chiếc vòng lửa đang cháy hừng hực, biết ngọn lửa này đang bảo vệ cho sự sống của hai người nàng.  Lửa mà tắt đi thì ngay lập tức hai cuộc đời cũng sẽ tắt ngóm theo.

---oo0oo---

Nửa canh giờ sau giữa gió thổi cát bay mù mịt Tân Nguyên cách cách và Cửu Dương đột nhiên thấy một đoàn kỵ sĩ đang gấp rút phi chiến mã tới gần. Một lát sau nữa những người cưỡi ngựa đó phát hiện bầy sói đói mòi đông đúc kéo tới thành thế bao vây hai người vào giữa, họ liền huy động vũ khí tích cực tiêu diệt chúng.

Tân Nguyên cách cách vẫy tay mừng rỡ kêu lên:

- Sách đại nhân!  Mau mau tới đón chúng tôi đi!

Sách Ngạch Đồ bảo những tên binh sĩ dưới trướng mình:

- Hai người họ đang ở đằng kia kìa, chúng ta mau đi cứu người đi!

Sách Ngạch Đồ dứt lời lập tức cầm trường đao phi ngựa chạy thẳng về phía chiếc vòng lửa. Chỉ chốc lát là giết được hàng chục con sói mở được đường máu dẫn Tân Nguyên cách cách và Cửu Dương thoát hiểm.

---oo0oo---

Hai tên binh sĩ dìu Cửu Dương vào doanh trại, đặt thân thể mềm oặt dở sống dở chết của chàng nằm xuống một tấm thảm ở giữa căn lều.  Sách Ngạch Đồ và Tân Nguyên cách cách cũng theo vào.  Sau đó có cả đội quan quân xúm lại người thì khen ngợi Cửu Dương võ công tuyệt diệu đã cứu được công chúa giữa vòng nguy khốn, người thì luyến tiếc không chém chết hết được bầy sói lang... Tân Nguyên cách cách không nói tiếng nào, tựa lưng vào vách lều từ từ ngồi xuống.

Sách Ngạch Đồ bước tới trước mặt công chúa khen:

- Võ công của chủ soái Thượng Tam Kỳ tuyệt vời quá – Sách Ngạch Đồ cười cười, ý chỉ Cửu Dương, rồi quan tâm hỏi - Cách cách có bị thương hay không?

Tân Nguyên cách cách không trả lời ngay, cố gắng điều hòa hơi thở hồi lâu mới đáp:

- Bổn cung không việc gì, đa tạ Sách đại nhân đã đích thân dẫn quân tới giải nguy.

Nàng nói rồi nhìn sang Cửu Dương, thấy mình mẩy chàng hãy còn bê bết máu bất giác lo lắng trong lòng.

---oo0oo---

Đêm đã khuya, khí trời rất lạnh.  Ở trong doanh trại tại Hồi Cương Tân Nguyên cách cách lặng lẽ quan sát Cửu Dương bấy giờ đang ngồi trên một tấm thảm, hai bên phải trái là hai vị thầy thuốc đang ân cần chẩn mạch, thoa thuốc cho chàng.  Trong lều còn có thêm vài người binh sĩ nữa đến để phụ lau chùi các vết máu khô và băng bó các vết thương trên khắp thân thể chàng.

Cách cách ngắm Cửu Dương mày tằm hình chữ bát, mắt sáng như sao, trán hùm thân lẫm liệt nàng lại nhớ đến thái độ nhu hòa của chàng lúc nãy, chợt hiểu rõ ràng chàng tựa hồ có điểm thích nàng, nhưng hình bóng của người tiểu sư muội kia trong trái tim chàng quá là sâu đậm, in sâu đến nỗi chẳng người con gái nào có thể làm lu mờ được.

Cách cách lại nghĩ giữa hai huynh muội họ không gặp mặt nhau đã hơn bốn năm trời, lúc Nữ Thần Y còn ở trong cung hai người họ chẳng có cơ hội để gặp gỡ nhiều, rồi khi Cửu Dương xuất chinh đi Hồi Cương dĩ nhiên cũng chẳng còn liên lạc thường xuyên như trước.  Mà dầu là họ sinh hoạt cùng nhau trong một tòa dinh thự hoặc thậm chí là ở cùng chung một gian phòng đi chăng nữa song Nữ Thần Y luôn luôn cố tình giữ một khoảng cách nhất định, đủ để không làm đối phương có cơ hội suy nghĩ vẩn vơ gì, và đủ để cho tất cả những kỷ niệm đã vùi sâu nơi quá khứ chẳng tìm về được nữa.  

Sau bao lần họ gương vỡ lại lành Tân Nguyên cách cách ước chi bây giờ họ chính thức chia tay nhau, bởi nàng tin rằng chuyện tình yêu đơn phương của Cửu Dương sẽ nhạt nhòa dần theo năm tháng.  Nàng hy vọng có thể làm vơi đi nỗi đau mà Nữ Thần Y mang lại cho chàng.  “Tình yêu của huynh ấy dành cho cô ta lớn đến dường nào,” Tân Nguyên cách cách tự hỏi và tự tìm ra câu trả lời, “tấm chân tình đó lớn đến độ huynh ấy cam tâm sẵng sàng sống một cuộc sống bình lặng và đơn độc, tự nguyện làm một chiếc bóng âm thầm đi bên đời cô ta chỉ để có thể được ngó thấy cô ta mỗi ngày mà thôi…”

Đôi lúc Tân Nguyên cách cách cảm thấy chua xót thật nhiều cho chính bản thân nàng, vì có rất nhiều lần nàng muốn đưa bờ vai của nàng ra cho Cửu Dương làm điểm tựa, để cho chàng có chỗ dựa vào mà trút bầu tâm sự.  Tuy nhiên nàng chẳng dám tiến lại gần bởi nàng luôn lo sợ rằng thêm một lần nữa sẽ bị chàng cự tuyệt.  Nàng sẽ lại phải đi vào vết xe đổ của ngày xưa.  Đau lòng, tuyệt vọng, nàng không muốn một lần nữa nghe cõi lòng nàng nhói lên.  Một thứ cảm giác vô cùng khó diễn tả chạy dọc cơ thể rồi đổ dồn vào nơi ngực khiến trái tim nàng đột nhiên đập những nhịp đập nhọc nhằn và đau khổ.  

Nhưng tới giờ phút sinh tử biệt ly Tân Nguyên cách cách mới đưa ra quyết định thật sự, nàng cứ để mặc cho tình yêu còn sót lại trong trái tim nàng đi rong, nàng quyết định thử tìm phương thuốc chữa lành vết thương bấy lâu ngày rĩ máu trong tim nàng.  Bao năm qua, nàng biết rằng nàng vẫn còn yêu chàng nhiều lắm, yêu thật nhiều, nhưng nàng thật ngốc nghếch khi lại cố tình bỏ ngỏ.  Lần này nàng nhất định phải theo đuổi chàng cho bằng được.  Hơn một năm trôi qua nàng cũng đã thử quen biết vài ba vị thân vương, rồi vương tôn công tử nơi chốn kinh thành, cũng đã tập tành thử yêu họ để rồi sau đó đường ai nấy đi vì cả nàng và họ đều không cảm nhận được tình yêu đích thực phát sinh từ hai bên.  

---oo0oo---

Nói đến Cửu Dương lúc này đã được lang y băng bó xong xuôi.  Tân Nguyên cách cách bưng chén thuốc nghi ngút khói đến ngồi cạnh trao cho chàng.

- Có một việc cần nói với cách cách… – Cửu Dương uống xong chén thuốc thì khó nhọc thốt lời.

Tân Nguyên cách cách vòng hai tay ôm lấy cánh tay Cửu Dương, gối đầu lên vai chàng thủ thỉ:

- Muội biết huynh cuối cùng cũng chịu thừa nhận tình yêu đối với muội – Cách cách mỉm miệng cười hạnh phúc – Và muội cũng rất yêu huynh, huynh không nói muội cũng hiểu, không cần thổ lộ nữa đâu.

(còn tiếp)





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 205 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: AdsBot [Google], ●Ngân● và 193 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

3 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

4 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

5 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 140, 141, 142

7 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

8 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23

9 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

10 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C810

1 ... 117, 118, 119

12 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 11, 12, 13

13 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

14 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

20 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54



The Wolf: có ai biết tạo weibo không dạ?
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn? :wave:
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 248 điểm để mua Quạt máy
Shop - Đấu giá: Melodysoyani vừa đặt giá 329 điểm để mua Bò nhảy múa
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 805 điểm để mua Ngồi chờ bạn trai
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 317 điểm để mua Yoyo đầu hàng
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 786 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 747 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 710 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 1051 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 675 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 641 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 528 điểm để mua Kem ly 2
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 294 điểm để mua Mây Alway Happy
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc Nghiệm] Bạn là cô nàng nào trong "Tam sinh tam thế: Thập lý đào hoa"
Shop - Đấu giá: Lavender - Blue vừa đặt giá 387 điểm để mua Chim cánh cụt
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 1000 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Hoa Lan Nhỏ vừa đặt giá 279 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 264 điểm để mua Mây Alway Happy
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 400 điểm để mua Trung thu Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Maria Nyoko vừa đặt giá 300 điểm để mua Lồng đèn đỏ 2
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 839 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 609 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Công Tử Tuyết: Re: 12 cung hoàng đạo và 12 con giáp
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 579 điểm để mua Thỏ lực sĩ
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 798 điểm để mua Cá voi xanh
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 736 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 700 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 303 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: windchime vừa đặt giá 759 điểm để mua Cá voi xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.