Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 

Chồng lưu manh - Tống Vũ Đồng

 
Có bài mới 16.09.2012, 18:58
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.09.2011, 13:45
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 700
Được thanks: 3938 lần
Điểm: 15.56
Có bài mới Re: (Hiện đại) Chồng lưu manh - Tống Vũ Đồng - Điểm: 37
Edit: Xu
Chương 6: (2)

Hôn lễ, đúng hạn cử hành, long trọng xa hoa, cử hành trong nhà thờ giữa thành phố, tuy là một nhà thờ không có tiếng tăm gì, nhưng là nơi đã tổ chức hôn lễ của bà ngoại và ông ngoại, đối với gia đình Chức Điền vô cùng có ý nghĩa.
Hạ Tử Đàm mang một bộ tây trang màu trắng gọn gàng, kèm theo cà vạt đỏ tươi, vóc người trời sinh khiến anh đứng nơi nào cũng vô cùng lóa mắt, chung quanh bày đầy hoa hồng, hình thể cao ngất, làm cho người ta cảm thấy đỏ mắt.
Lam Hiểu Hi nhìn anh, trong lòng thỏa mãn.
Cô thật muốn gả cho người đàn ông này rồi. . . . . .
Trước khi rời Đài Loan, làm sao cô có thể tưởng tượng rằng mình sẽ lấy được chuyên gia thiết kế thời trang Hạ Tử Đàm mà mình ngưỡng mộ đã lâu? Coi như nằm mộng cũng chưa từng mơ thấy chuyện này, trên thực tế lại xảy ra, thật không thể tưởng tượng nổi! Đến bây giờ cô cũng còn không thể nào tin nổi.
Hạ Tử Đàm đi về phía Lam Hiểu Hi, cô mặc bộ váy lục trắng, đưa tay nâng lấy tay của cô, nhìn đôi mắt tỏa sáng lấp lánh, vẻ mặt hồng hào trên mặt.
“Em thật là đẹp, cô dâu của anh.” tự đáy lòng anh than thở. Không nói cho cô biết, bộ đồ trên người cô là do anh tự tay thiết kế, để nhiều người ngày đêm không ngủ để đính cườm, nếu nói cho, e rằng cô cho là anh có tâm xấu, cho nên anh không nói gì.
Anh nói, cô dâu của anh.
Coi như là giả, Lam Hiểu Hi nghe được, trong lòng vẫn ngọt như mật. “Cám ơn. . . . . .  Anh cũng là chú rễ đẹp nhất mà em từng thấy.”
Anh cười, lôi tay của cô, đứng lẳng lặng trước cha sứ, cảm giác như mới một luồng ánh sáng chiếu xuống , đem anh cùng Lam Hiểu Hi ôm lấy.
Là thiên thần sao? Anh nâng khóe môi, nheo lại mắt, ngửa đầu chịu ánh sáng.
nghi thức kết hôn bắt đầu, cũng giống như bao hôn lễ khác, trình tự cố định, không có một chút mới mẻ.
Trừ. . . . . . câu nói ‘Chú rễ có thể hôn cô dâu’, mới khiến anh mong đợi.
Nghiêng người, Hạ Tử Đàm hôn thật sâu Lam Hiểu Hi, khi mọi người chứng kiến và vỗ tay, thì hoàn thành nghi thức này.
Thành thật mà nói, đời này anh vốn không có ý định kết hôn, anh không kềm chế được bản tính phong lưu, chỉ có thể lưu lạc mãi bên ngoài, không muốn có cô gái nào bên cạnh.
Nhưng vào giờ phút này, khi anh kéo tay của cô đứng trước mặt cha sứ, khi anh cúi đầu hôn môi cô ấy, cảm nhận được sự thẹn thùng cùng ngọt ngào, anh lại muốn có cô, mãi mãi.
★★★
Sau khi kết thúc nghi thức, dạ tiệc kết hôn tổ chức tại nhà Chức Điền.
Hạ Tử Đàm kiên quyết mãi, thì bữa tiệc mới mang hai phong cách Nhật và phương Tây, có vài người phục vụ rượu, về phần thức ăn thì tự mình chọn, cũng có sáu đầu bếp của nhà hàng sáu sao được mời đến, hòa với món ăn Nhật và dàn nhạc trình diễn, có thể nói là tất cả đều là hương vị của khách sạn sáu sao, mà còn có nhiều cảm giác thân thiết và ấm áp hơn.
Chức Điền phát thiệp mời quá muộn, hầu như tất cả các tân khách đều vội vã chạy tới, thậm chí nhiều người phải tạm hoãn những cuộc họp hay cuộc gặp quan trọng mới có thể đến tham gia được, trong đó bao gồm cả hai người bạn của Hạ Tử Đàm: Nghiêm Mạc Thần cùng Tống Minh Hi.
“Chưa từng nghe cậu nói đã rơi vào bể tình, liền vội vàng kết hôn, chuyện gì xảy ra vậy?” Tống Minh Hi giễu cợt, một cú đấm bay tới. “Cái tên này thật là, mỗi lần đến hay đi đều giống như trận gió, ngay cả cưới cũng giống vậy, nhìn quanh cũng chẳng thấy doanh nhân nào đến từ Paris cả, đừng bảo là thiệp hồng của cậu chỉ gửi cho bọn tớ thôi chứ?”
“Đúng vậy.” Hạ Tử Đàm cười gật đầu một cái.
Tống Minh Hi trừng lớn mắt. “Không thể nào? Cậu chỉ phát cho chúng tớ?”
Người đàn ông một bên, luôn im lặng: Nghiêm Mạc Thần, giờ phút này cũng nâng lên khóe môi, gia nhập đề tài. “Cậu kết hôn giả à? Nhưng e rằng sau này mà ly hôn sẽ rất khó coi đấy?”
Trời ạ. . . . . . Hai người kia lại nữa rồi!
Tống Minh Hi giơ tay bưng kín miệng Nghiêm Mạc Thần . “Này, tớ nghĩ chúng ta nên đến bàn mà uống mừng, sao cậu vẫn không đổi được thói quen hả, hôn lễ của bạn còn nguyền rủa người ta à?”
Nghiêm Mạc Thần gạt tay Tống Minh Hi, hừ lạnh một tiếng. “Tớ thù cậu cả một đời cũng không hết.”
Nghe vậy, Hạ Tử Đàm cười ha ha. “Thế nào, bà vợ thứ hai của cậu nhớ đến tớ sao? Vậy thì cậu không cam tâm phải không, con cậu chắc giống tớ lắm nhỉ?”
Nói đến chuyện giữa anh và Nghiêm Mạc Thần thật là một cuộc đùa giỡn rất dài.
Chỉ là, đối với anh mà nói, đùa giỡn đã kết thúc hơn nhiều năm trước rồi, anh cũng không để trong lòng.
“Con tớ không giống cậu.” Nghiêm Mạc Thần rất nghiêm túc phủ nhận, nhưng không có bất cứ tức giận nào, mặc dù anh vô cùng hiểu Hạ Tử Đàm, người này tuyệt sẽ không đụng vào vật của anh.
Hạ Tử Đàm giơ tay lên, nhìn đông nhìn tây, lại cúi đầu nhìn Nghiêm Mạc Thần. “Quái, cậu cố ý không mang Nguyên Nhi cùng Ti Man tới tham gia hôn lễ của tớ sao? Không thể nào! Lòng dạ cậu hẹp hòi như vậy sao xứng làm đại trượng phụ được?”
Lại nói bậy rồi. . . . . .
Tống Minh Hi ở trong lòng than thở, lập tức đứng giữa hai người. “Tớ cũng không mang theo vợ con, Tử Đàm, sao không hỏi tớ?”
Nghe vậy, Hạ Tử Đàm trừng lớn mắt, rất nghiêm túc nhíu mày hỏi: “Không thể nào? Tống Minh Hi, vợ cậu cũng yêu tớ à?”
Thật đáng đánh đòn . . . . . . Tống Minh Hi giận đến nghiến răng nghiến lợi.
“Cái người này, cậu là chú rễ, sao một chút hạnh phúc cũng không có vậy?” Coi như Tống Minh Hi là người luôn luôn hiền hoà, dễ gần, nhưng cũng không phải tùy tùy tiện tiện có thể để người khác vương vấn vợ mình, nếu người trước mắt không phải là Hạ Tử Đàm, có lẽ anh đã cho một quyền rồi.
Nghiêm Mạc Thần liếc anh một cái. “Không phải như cậu nói đâu, nguyên nhân kết hôn chỉ sợ là kết hôn giả, nếu không thì. . . . . .”
“Có con mới cưới?” Tống Minh Hi nói tiếp, lông mày vểnh cao.
Hạ Tử Đàm ngoắc ngoắc môi, giơ ly rượu lên kính hai người bạn. “Nếu như có thể được vậy, tớ cũng vậy rất muốn, uống đi, khó được tới Nhật Bản một chuyến, khó được tham gia hôn lễ của bản thiếu gia đây, tối hôm nay, chúng ta không say không về!”
Không say không về? Nghiêm Mạc Thần như có điều suy nghĩ nhìn Hạ Tử Đàm.
Người này, xem ra thật sự có tâm sự, chỉ là, tửu lượng quá tốt, muốn uống đến say, vậy thì bọn họ chắc đã sớm ngã xuống đất, không dậy nổi rồi.
★★★
Đêm tân hôn, Hạ Tử Đàm bị người dìu vào phòng, mùi rượu đầy người, nhưng vẫn duy trì nụ cười mê người, anh nói anh không say, bàn tay cầm lấy tay cô, đặt cạnh khóe miệng, hôn nhẹ.
Lam Hiểu Hi thấy anh muốn cởi cà vạt, không khỏi tiến lên đưa tay giúp anh cởi cà vạt xuống, sau đó mở hai cúc áo, để cho anh có thể thoải mái một chút, không nghĩ tới người đàn ông này lại đưa tay ôm cô vào lòng, bàn tay đặt trên mông và eo thon.
“Hạ Tử Đàm, anh buông em ra. . . . . .” Cô nhỏ giọng kháng nghị, bởi vì hai người gần sát nhau, cộng thêm việc cô giãy dụa, bộ ngực mềm mại ma sát trước ngực của anh.
“Em thật là đẹp, Hiểu Hi. . . . . .” Hạ Tử Đàm mỉm cười, đôi mắt say lờ đờ nửa nhắm nửa mở liếc nhìn cô, muốn có bao nhiêu mê người thì có bấy nhiên mê người. “Anh muốn hôn em, có được không?”
“Không được. . . . . .” Cô suy yếu trả lời, khí nóng từ trên ngực, mông và eo khiến thân thể cô nóng bỏng vì dục niệm.
Cô nói không, nhưng không đẩy anh ra, thậm chí khẽ ngước nhìn đôi môi đẹp mắt mà lại khêu gợi, nghe được tim của mình nhảy lên mãnh liệt.
Anh một thân mùi rượu, rồi lại hỗn tạp nhàn nhạt hương nước hoa, hoàn toàn không khiến người ta chán ghét, còn có một cỗ mị hoặc vốn có của phái mạnh.
Nếu như, anh thật muốn quyến rũ cô, cô căn bản một tí sức chống cự cũng không có.
“Anh muốn hôn, cho anh hôn. . . . . .” đột nhiên, anh lật người đè cô xuống phía dưới, hơi thở phái nam bao trùm toàn bộ không khí, anh thử dò xét dùng làn môi mềm mại quét về phía cô, cô thở khẽ, đỏ mặt, sâu kín oán trách nhìn anh.
Con ngươi của anh vẫn chằm chằm nhìn môi cô, đưa đầu lưỡi dịu dàng lướt qua cái miệng nhỏ nhắn khẽ mở kia, chỉ vậy, thân thể của cô đã không ngừng run rẩy, giống như đóa hoa chọc người thương tiếc.
“Hạ Tử Đàm. . . . . .” Cô yếu đuối gọi tên anh.
Bởi vì anh trêu ghẹo, bộ ngực giấu dưới áo ngủ đã sớm đứng thẳng căng đau, thân thể của cô bị lửa nóng thiêu đốt mà căng thẳng.
Giọng nói yêu kiều mềm mại khẽ gọi, đối với anh 100% là thuốc trợ tình.
môi Hạ Tử Đàm cuối cùng cũng phủ xuống lên môi của cô, bàn tay thăm dò bên trong áo ngủ, vuốt ve bên trong bắp đùi cô, đóa hoa tuyệt đối thẹn thùng.
“A. . . . . .”
Cô không chịu nổi, yêu kiều ra tiếng, nửa người trên không ngừng nẩy lên, anh cởi áo ngủ rồi đến áo lót của cô, liếm hôn vùng da tuyết đẫy đà cùng mềm mại, anh ôm cô giống như rắn nước, chiếc vòng eo mảnh khảnh đối diện, để cho cô có thể tiếp cận với lửa nóng dục vọng, cọ sát lẫn nhau. . . . . .
Đó là một loại hành hạ.
Bất kể là đối với anh hay là đối với cô, cái loại cảm giác khiêu chiến, lau súng cướp cò tuyệt đối là một khốc hình.
Anh chỉ hy vọng để thân thể cô ấm áp hơn một chút, chấp nhận được anh, cô lại bởi vì dục hỏa đốt nóng mà không chịu nổi, lắc lắc eo nhỏ, phía dưới vọng động, hoàn toàn không biết làm như vậy đã khiến anh sắp phát điên. . . . . .
“Ngoan, Hiểu Hi, không nên lộn xộn.” Anh dụ dỗ, sợ của mình vào sẽ làm cô đau.
Cô lại khóc lên, đôi tay ôm chặt lấy tấm lưng to lớn, nỗ lực muốn giảm đi sự thống khổ bởi khẩn trương buồn bực. . . . . .
Anh, cuối cùng không thể không theo ý cô, nếu không, chắc bị máu nóng lên đầu mà chết mất.
Nghiêng người, anh đem lấy chính mình thật sâu vùi vào mềm mại——
“A. . . . . .” Cô gào thét ra tiếng, đồng thời cũng rơi lệ.
“Thật xin lỗi. . . . . .” Còn làm đau cô.
Con mắt anh mang theo một cỗ áy náy, nhưng lại không có hối hận.
Anh muốn có cô. . . . . .
Đối với chuyện phải giữ lấy người mình yêu, cho tới bây giờ, Hạ Tử Đàm anh chưa bao giờ hối hận.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn penhock_baby về bài viết trên: antunhi, trankim
     

Có bài mới 16.09.2012, 19:01
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.09.2011, 13:45
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 700
Được thanks: 3938 lần
Điểm: 15.56
Có bài mới Re: (Hiện đại) Chồng lưu manh - Tống Vũ Đồng - Điểm: 31
Edit: Xu
Chương 7 (1)



Đó là một cuộc kích tình  vô cùng cuồng dã.
Hôm sau khi tỉnh lại, toàn thân Lam Hiểu Hi đau nhức giống như là mình phải làm mười ngày khổ lực, nhiều lần mở mắt lại mệt mỏi ngủ đi, mãi cho đến khi ánh mặt trời xuyên vào trong nhà, nghe được tiếng đi lại và nói chuyện ngoài cửa sổ, cô mới giật mình vội vàng từ trên giường bò dậy.
Bên cạnh, đã không thấy bóng dáng của Hạ Tử Đàm.
Đồng hồ treo tường chỉ đúng mười giờ hai mươi lăm phút.
Hôm nay là buổi sáng đầu tiên sau ngày cưới của cô, cô nên thức dậy sớm để đi chúc bà ngoại, thậm chí nên biểu hiện đức tính nên có của cô dâu, đi vào phòng bếp giúp một tay, dọn đồ ăn sáng cho bà ngoại cùng chồng, cho dù những thứ này không phải tự tay làm, nhưng không như vậy thì ít nhất cô nên cùng mọi người dùng bữa ăn sáng, cô lại vắng mặt, vẫn chưa có người nào tới gọi cô.
Nghĩ đến, nếu bà ngoại ra lệnh, cô liền là người không có chỗ để về rồi.
Ở căn phòng to như vậy, Lam Hiểu Hi không dám tưởng tượng đêm qua cô đã kêu rên ầm ĩ, rốt cuộc, có truyền đễn trong tai mỗi người không. . . . . . Nhất định là vậy. . . . . . bức tường chỉ dán bằng miếng giấy mỏng dính thì có thể có hiệu quả cách âm gì được?
Trời ạ. Bây giờ, ngay cả dũng khí bước ra cửa phòng cô cũng không có.
Nhớ tới đêm qua, mặt của cô lần nữa ửng hồng, mắc cỡ quá, cô đem mặt vùi vào trong chăn.
Đều tại say rượu mà gây họa. . . . . .
Rõ ràng là kết hôn giả, cô lại cùng người đàn ông này lên giường. . . . . .
Bây giờ cô làm thế nào nhìn anh đây?
Thật lúng túng. Thật mắc cỡ. Cô rất muốn biến mất, khiến người trên toàn thế giới này không thấy cô nữa.
Cửa, nhẹ nhàng bị kéo ra.
Lam Hiểu Hi chôn ở trong chăn bỗng dưng ngẩng đầu lên, vừa lúc chống lại cặp mắt mê người của Hạ Tử Đàm.
Sáng nay, anh mặc áo màu tím cùng với quần dài trắng, nhẹ nhàng khoan khoái, mê người cực độ, khiến cô không thể không động lòng.
“Mệt không? Có muốn ngủ thêm một lát nữa không?” Anh tự tay vuốt ve mặt của cô.
Cô bị anh đụng chạm mà khẽ run, mắc cỡ cúi đầu.
“Thật xin lỗi.” Anh nói. “Tối hôm qua, anh uống nhiều rượu rồi.”
“Em không cần anh phụ trách.” Cô nói, suy nghĩ một chút, cảm thấy không ổn, sửa lại: “Ý của em là em sẽ không vì đêm qua mà quấn quít anh không buông, chúng ta đều người đã trưởng thành, đêm qua. . . . . . Chỉ là một chuyện ngoài ý muốn, chúng ta quên đi, việc này không có gì, không phải sao?”
Cô biết, đêm qua chỉ là một giấc mơ đẹp ngoài ý muốn, cô sẽ không vì vậy mà chờ mong vĩnh viễn.
“Em là cô gái còn trong trắng.”
Hả? Lam Hiểu Hi đỏ mặt. “Cái đó. . . . . . Không phải lỗi của anh. . . . . .”
“Em nên đẩy anh ra, hoặc trực tiếp sử dụng chân đá anh ra ngoài, kêu to, thế nào cũng được, đêm qua anh say đến bất tỉnh nên không biết.” Anh cố ý đem trách nhiệm đẩy tới người cô, nhìn cô rơi vào đường cụt.
“Sức anh quá lớn, em đẩy không nổi.” Cô chột dạ nói. Trên thực tế, cô bị anh ôm cùng hôn, căn bản đến một tý sức chống cự cũng không có, nhưng cô sẽ không nói cho anh biết.
“Bạn trai em làm sao bây giờ?”
“Anh ấy sẽ không biết. . . . . . anh ta và em chưa quan hệ tới tình trạng này. . . . ” Nói xong, Lam Hiểu Hi cắn môi. “Chúng ta có thể đừng thảo luận đề tài này nữa không? Dù sao, anh cũng không nên lo lắng em, vì vậy chuyện tối hôm qua quên đi”
Cô sẽ quên, nhưng mà, anh lại nhớ.
Cô đem lần đầu tiên của mình cho anh, anh có thể không dây dưa sao? Hoặc là, mặt khác, anh cố ý đem cô biến thành của mình, vì thế cả đời muốn cuốn lấy cô!
Phải . . . . . Anh rắp tâm hãm hại, là một người đàn ông lưu manh, cái mà người ta nói là ‘sói đội lốt cừu’, chính là dùng để chỉ anh.
Dù sao anh không tổn thất gì, ngược lại đổ hết tội đêm qua cho cô.
“Đói bụng không? Quản gia còn đang chuẩn một bữa ăn chờ em đi đến đấy. Thay xong quần áo rồi ra chứ? A, đúng rồi, chúng ta còn phải đi hưởng tuần trăng mật nữa, ăn xong bữa sáng thi chuẩn bị một chút hành lý, máy bay sẽ cất cánh vào tối hôm nay mà.”
Hưởng tuần trăng mật? mắt Lam Hiểu Hi nháy nháy, không thể tin được nhìn anh.
“Chúng ta… như vậy. . . . . . Cũng có thể đi hưởng tuần trăng mật sao?” Cho tới bây giờ cô không dám hy vọng xa vời, người đàn ông này sẽ đem lễ kết hôn này làm giống như thật, dù sao là chỉ tùy tiện nói một câu, có cần thiết phải hoang phí như vậy không?
Hạ Tử Đàm buồn cười nhìn  cô. “Tại sao không được? Anh còn có một món quà lớn muốn cho em, em quên sao?”
“Hạ Tử Đàm. . . . . .” Cô cảm động nhìn anh.
“Đừng nhìn anh như vậy, như vậy sẽ khiến anh muốn nhào tới ăn em.” Nói xong, anh tiến lên, hôn cô một cái.
Mặt cô đỏ lên. “Không phải anh muốn nói giỡn à?”
Sao người đàn ông này qua một đêm lại có thói quen hôn cô chứ?
“Còn đau không?” Anh đột nhiên hỏi.
“Hả?” Cô sững sờ nhìn anh.
Hạ Tử Đàm nhìn cô không hiểu, nâng lên khóe môi, cười có chút bất đắc dĩ. “Anh là hỏi thân thể em còn đau không? Tối hôm qua. . . . . .  Khụ khụ, có phải không thoải mái không?”
Lam Hiểu Hi rốt cuộc hiểu anh đang hỏi cô cái gì, vốn là khuôn mặt hồng hồng, bây giờ đã nóng lên, vội vàng cúi đầu dùng đôi tay che.
“Anh đi ra ngoài đi…em muốn thay quần áo.” Cô xấu hổ mở miệng đuổi người ta.
Anh quay lưng đi. “Anh sẽ không nhìn lén, mau thay đi.”
“Không cần. . . . . .Anh ra ngoài trước đã.”
Anh cười, quả thật không biết nên làm gì cho phải, toàn thân cô đều bị anh sờ qua, còn sợ thay quần áo trước mặt anh sao?
“Hiểu Hi.”
“Hử?”
“Về sau phải gọi anh là Tử Đàm hoặc Đàm, không thể gọi cả tên cả họ, biết không?”
“Dạ.” Cô chần chờ đáp một tiếng.
“Kêu một tiếng xem nào.”
“. . . . . .”
“Vậy em muốn gọi anh là ông xã sao?”
“Đàm. . . . . . Gọi Đàm hay lắm.” Cô vội vàng trả lời.
Hạ Tử Đàm hài lòng, phủi mông một cái, đứng lên đi ra cửa, kéo cửa, nhìn cô một cái thật sâu.
Ánh mắt kia, nóng bỏng vô cùng, tựa như đêm qua anh đè cô xuống dưới thân, dùng ánh mắt này nhìn toàn thân cô . . . . . . Trần truồng đoạt lấy. . . . . .
thân thể Lam Hiểu Hi giống như bị yếm bùa, sợ hãi, giống như bị ánh mắt anh lột sạch quần áo vậy.
Thời gian giống như dừng lại, tim của cô đập đập mạnh, rốt cuộc, cô không chịu nổi, xông lên trước mặt anh, đem cửa kéo lại——
Cái gọi là khổ sở, phải là hoàn cảnh bây giờ của anh chứ?
Hạ Tử Đàm sờ sờ lỗ mũi, lắc đầu cười khổ rời đi.
★★★
Sau giữa trưa, mưa nhẹ kéo đến, tiếng mưa rơi tích tích đáp đáp như bản nhạc ru ngủ, nhưng cũng có thể làm phiền người khác, phải xem tâm trạng mỗi người thế nào đã.
Chức Điền nằm, Hạ Tử Đàm ngồi ở một bên, một bà một cháu, không khí có vẻ quỷ quyệt dị thường.
“Ngày gần đây, bà đã đem tất cả tài sản sang tên cho cháu rồi.”
Hạ Tử Đàm chau chau mày, mỉm cười. “Cảm ơn bà, chỉ là, chuyện này không vội, bà khỏe mạnh là được, gần đây cháu cũng không thiếu tiền, bà cũng còn có thể sống lâu trăm tuổi, chỉ cần viết xong di thư giao cho cháu bảo quản, để cho cháu xác định tài sản của bà sẽ không bị đóng góp ra ngoài xã hội, như vậy là được rồi.”
“Sống lâu trăm tuổi?” Chức Điền nhíu nhíu mày. “Chuyện bà bị ung thư. . . . . . Cháu biết khi nào?”
“Mấy ngày trước, nghe được bà và quản gia đang nói khẽ.”
Mấy ngày trước? Đó chính là trước ngày hôn lễ sao?
Chức Điền quỷ dị nhìn anh. “Vậy sao cháu còn ngoan ngoãn nghe lời đi kết hôn?”
“Cái vấn đề này rất kỳ quái, bà ngoại, không phải cháu đã nói rồi sao, cháu đã đăng kí kết hôn với Hiểu Hi tại Las Vegas, cũng coi như là đã kết hôn, cháu làm gì mà nghe lời chứ?”
“Vậy sao?” Chức Điền cũng học anh hếch lên mày. “Cháu cho rằng bà sẽ tin chuyện hoang đường do cháu bịa ra sao?”
Anh nheo lại mắt. “Hả? Vậy sao bà ngoại lại đồng ý việc cháu cưới Hiểu Hi?”
Chức Điền liếc cháu trai một cái. “Con bé ấy là một cô gái tốt, xứng với cháu, lại do cháu mang về, sao bà phải phản đối? Bà chỉ muốn thấy cháu lập gia đình, mục đích đạt tới là tốt rồi.”
“Cho nên. . . . . . Bà cố ý tìm Mạt Nhi tới để khích cháu nhanh kết hôn phải không?”
Chức Điền ho vài một tiếng, chứng minh bà ấy chột dạ.
“Bà ngoại, bà rất gian trá.” Anh mỉm cười kết luận. Quả thật là con hồ ly già mà, anh Hạ Tử Đàm coi như là cúi lạy sát đất luôn.
Chỉ là, chuyện này nếu để cho Lam Hiểu Hi biết, có thể không đơn giản.
Nếu như cô biết chuyện bà có thể sống lâu trăm tuổi, cô sẽ ngoan ngoãn làm bà xã của anh sao?
Điểm này, anh hoàn toàn không nắm chắc.
“Chúng ta làm hiệp nghị đi, bà ngoại.” Hạ Tử Đàm nhẹ nhàng mở miệng. “ Trước mặt Hiểu Hi, bà phải tiếp tục diễn. . . . . .”
★★★


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn penhock_baby về bài viết trên: antunhi, ngocquynh520, trankim
     
Có bài mới 18.09.2012, 20:14
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 11.09.2011, 13:45
Tuổi: 24 Nữ
Bài viết: 700
Được thanks: 3938 lần
Điểm: 15.56
Có bài mới Re: (Hiện đại) Chồng lưu manh - Tống Vũ Đồng - Điểm: 29
Edit: Xu
Chương 7 (2)

Lam Hiểu Hi không nghĩ tới, nơi hưởng tuần trăng mật trong miệng Hạ Tử Đàm lại là Đài Loan.
Một vài rương hành lí không biết từ đâu lòi ra, ngay cả cô cũng không biết bên trong nó đựng gì, anh nói đó là thứ quan trọng, những thứ khác sẽ chuyển tới sau.
“Em ở chỗ nào?”
Cô sững sờ, nói một địa chỉ.
Hạ Tử Đàm mỉm cười vỗ vỗ vai tài xế tắc xi. “Chú đưa bọn cháu đến đó.”
“Anh đến nhà em?”
Anh nhìn cô. “Anh là chồng em, đến nhà của em có cái gì không đúng chứ? Chẳng lẽ em muốn anh ngủ ở ven đường hoặc là công viên sao?”
“Cho nên bây giờ anh có ý là muốn ở nhà em ư?”
“Bà xã à, em cứ hỏi như vậy, khiến ông xã thật mất mặt, em xem, cả tài xế tắc xi đều cười trộm anh.”
Nghe vậy, Lam Hiểu Hi nhìn kính chiếu hậu một cái, quả nhiên tài xế đang cười trộm, vẫn còn trong gương nhìn cô.
“vợ chồng mới cưới giận dỗi nhau à?” Tài xế hỏi.
Hạ Tử Đàm rất dùng sức gật đầu một cái, khoa trương nói: “Đúng vậy, chúng cháu nghèo, đến một ngôi nhà cũng không chuẩn bị cho cô ấy đã ép cô ấy kết hôn, là lỗi của cháu.”
Tài xế cười ha ha. “Không sao, vợ chồng mà, đầu giường giận cuối giường vui, tiền không phải là chuyện quan trọng nhất…,  đừng nghĩ quá nhiều, cháu gái à, chú nói có đúng hay không?”
Đúng cái con khỉ. . . . . .
Người đàn ông này căn bản có tiền đến vài đời xài cũng không hết cơ mà!
“Chỗ em rất nhỏ, mấy rương lớn hành lý của anh nhét không vừa đâu.”
“Không sao, hành lý có thể để ở khách sạn.”
Lam Hiểu Hi trừng to mắt mà nhìn anh, người đàn ông này bị bệnh à. “Vậy tại sao anh không ở khách sạn mà muốn chen chúc vào nhà em?”
Hạ Tử Đàm buồn cười nhìn cô một cái. “Anh chỉ muốn đi xem chỗ ở em một chút thôi mà, không phải em giấu tình nhân ở nhà chứ? Sao căng thẳng như vậy?”
“Tốt nhất là anh mau đến khách sạn đi, để tránh tự mình chuốc lấy cực khổ, tốt nhất là anh lập tức buông tha chuyện đi nhà em đi, nhà em có mỗi gường đơn, anh mà đến là nằm đất!”
Cô nói một chuỗi, anh đều không nghe được, chỉ có nghe thấy câu này - giường đơn.
A, thật tốt, vì tấm giường đơn này, anh sẽ kiên trì đi nhà cô ngủ một đêm.
★★★
Bỏ đồ vào nhà, một cửa sổ sát đất, nhìn ra ngoài bờ đê Viễn Sơn dài, trên đê trồng rất nhiều hoa hoa cỏ cỏ, sông không có nước, ngược lại bị cải tạo thành sân bóng rỗ và nơi tập lái xe.
Nhà màu hồng, hoàn toàn là style của cô khi anh gặp cô ở Paris, tràn đầy hồn nhiên ngây thơ cùng lãng mạn.
Bóng lưng Hạ Tử Đàm cao lớn, ưu nhã đi về phía giường đơn duy nhất trong phòng, phía trên còn treo rèm che, gió nhẹ nhẹ quanh quẩn theo cửa sổ vào, giống như diều trong gió, anh ngồi xuống, lại nằm xuống, thoải mái duổi tấm lưng mỏi, cứ như đây là chuyện rất đương nhiên.
Lam Hiểu Hi nhìn anh. “Tối nay anh muốn ngủ nơi này sao?”
“Ừ.” Đầu anh cũng không ngẩng.
“Nhưng mà em không có nhiều chăn với gối đầu, cũng không có chiếu, không thể để cho anh nằm dưới đất ngủ được.”
“Ai nói anh muốn nằm ngủ dưới đất?” Hạ Tử Đàm từ trên giường bò dậy, buồn cười nhìn  cô. “Anh thích giường, mặc dù rất nhỏ, nhưng thoải mái.”
“Anh ngủ giường? Vậy em ngủ nơi nào?” Người đàn ông này muốn cô ngủ dưới đất hả? Đây là nhà cô mà! Huống chi cô là phụ nữ, không phải anh đối với phụ nữ rất dịu dàng săn sóc sao? Sẽ vô sỉ như vậy chứ?
Hạ Tử Đàm vỗ vỗ giường. “Đương nhiên là nơi này, chúng ta cùng nhau ngủ.”
Hả? Như vậy sao được?
“Hạ Tử Đàm, anh đừng nói giỡn, chuyện này không đáng để cười đâu!” Mặc dù cô và anh đã có ‘quan hệ kia’, nhưng đó là bởi vì anh uống say, hoàn toàn không phải do chủ động.
“Anh không nói giỡn, trời cũng sắp sáng rồi, chấp nhận một chút đi, tới đây.” Anh vỗ vỗ ga giường.
“Thôi, để em ngủ trên sofa.” Cô ôm áo khoác của mình chạy đến trên ghế sofa, nằm xuống, đem áo khoác đắt lên người. “Anh ngủ đi, em cũng rất mệt mỏi, ngủ ngon.”
“Không muốn ngủ chung giường với anh ư?”
“Không.”
“Em là xấu hổ? Hay sợ anh ăn em?” Hạ Tử Đàm cười nhạt. “Nếu như là lí do sau thì em không cần lo lắng đâu, đâu phải anh lúc nào ôm lấy phụ nữ cũng phải nhất định làm cái gì đó, em đừng suy nghĩ lung tung.”
Ặc ~~ Lam Hiểu Hi đỏ mặt, đem áo khoác che đầu, cô không muốn nghe nữa.
“Không phải là em bị ám ảnh bởi đêm tân hôn chứ? Em biết đấy, chuyện này anh vô tội, chỉ là, nói thế nào cũng do anh không đúng, em muốn trừng phạt anh thế nào cũng được.”
Trời ạ, anh có thể đừng nói nữa hay không. . . . . .nhất định anh phải nhắc lại chuyện đêm hôm đó sao? Đúng vậy, anh vô tội, nếu như không uống rượu say, người đàn ông giống anh nhất định cũng sẽ bảo cô như thế! Dù sao cũng có một lần anh ôm cô đến trời sáng, chuyện gì cũng không xảy ra mà. . . . . .
Đúng, cô thậm đã quên mất chuyện anh là một quân tử.
Hôm nay anh nói muốn cùng cô ngủ chung một giường, nhất định không có ý định đen tối nào, là cô, tất cả đều là lỗi của cô, bởi vì từ sau đêm hôm đó, mỗi lần nhìn thấy anh, từng hình ảnh anh hôn cô, ôm cô, vuốt ve cô, và trêu đùa cô sẽ hiện lên, khiến tâm của cô nhảy loạn, thân thể phát run, giống như mình bị bệnh.
Tại sao cô có thể chen chúc cùng anh trên một cái giường đơn?
Lỡ như cô ngủ thiếp đi, có thể cô sẽ nhào vào lồng ngực bền chắc kia. . . . . .
Ngủ thôi, mau ngủ thôi, cô nhắm thật chặt hai mắt, thôi miên chính mình. Không ngờ, cố gắng niệm chú để thôi miên chưa đọc được lần thứ ba, thân thể của cô đột nhiên bị người ta ôm lấy ——
“A.” Cô bị dọa sợ, giống như con thỏ nhỏ.
Hạ Tử Đàm cười nhẹ ra tiếng, bế cô lên giường, còn đắp kín mền cho cô. “Mau ngủ đi, em cho là anh sẽ chiếm đoạt giường của em để ngủ sao? Sáng sớm ngày mai, chúng ta phải đi đến công ty em, nói chuyện độc quyền nhãn hiệu.”
Độc quyền? Đúng vậy, thiếu chút nữa cô đã quên mục đích của việc giả kết hôn với anh.
“Vậy anh ngủ ở đâu?”
“Đương nhiên là trên ghế sofa.”
Lam Hiểu Hi từ trên giường bò dậy. “Vậy thì anh ngủ trên giường đi, en ngủ ở sofa cũng được, người anh to cao thế kia sao vừa ghế sofa——”
Anh ngăn cản cô. “Anh nói rồi, anh sẽ không để em ngủ trên sofa.”
“Nhưng mà. . . . . .”
“Vậy thì cùng nhau ngủ?” Anh mỉm cười đề nghị.
Cô nhìn anh một lát, đem thân thể dịch sát bên trong, đưa tay vỗ vỗ một nửa giường, nói quanh co mà nói: “Vậy. . . . . . Ngủ chung đi, dù sao, cũng không phải là không ngủ qua. . . . . .”
Đối mặt cô, Hạ Tử Đàm vẫn còn ở chống đỡ buồn bực. “Anh không muốn gây khó dễ cho em, mau ngủ đi, đừng lo lắng cho anh.”
Nói xong, anh xoay người, một bàn tay nhỏ níu lấy áo anh——
“Ngủ chung đi, anh mà ngủ trên sofa, ngày mai nhất định sẽ đau lưng, mặc dù đây là do anh tự mình làm, nhưng mà, em sẽ cảm thấy băn khoăn, dù sao thì em cũng là chủ nhà, không thể đãi khách như thế được. . . . . . anh lên đây đi.”
Hạ Tử Đàm đưa lưng về phía cô, bả vai nhẹ nhàng giật giật, anh đang cười, cười trộm, thật sự không cười được thì anh sẽ nội thương mất, cho nên phải mạo hiểm để khỏi bị phát hiện.
Cô gái nhỏ này, thật sự rất đáng yêu, dễ dàng bị dụ. . . . . .
“Thật?”
“Thật, anh lên đây ngủ đi.” Mặt cô hồng hồng mà nói, càng nói thân thể lại càng lui vào bên trong.
Hạ Tử Đàm nằm xuống, cho dù cô đã co rúm thành một quả cầu nhỏ, thì thân thể cao lớn như anh cũng rất khó để tránh đụng vào cô được.
“Em có thể nằm trên người anh, như vậy tương đối thoải mái.”
“Không. . . . . . .” Lam Hiểu Hi thà để cả người dán lên tường, cũng không thể để mặt úp lên ngực anh, quá nguy hiểm.
“Anh thì không sao, em có thể nằm ngủ trên người anh——”
“Anh đừng nói nữa, em muốn ngủ, ngủ ngon.” đưa lưng về phía anh, cả người Lam Hiểu Hi cuộn tại, dựa vào tường, giả bộ ngủ.
Bên cạnh, truyền đến mùi thơm đặc biệt của anh.
Còn nữa…, hơi thở và nhịp tim của anh.
Cô lẳng lặng nghe, suốt đêm khó có thể ngủ say được. . . . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn penhock_baby về bài viết trên: antunhi, trankim, tranthiminhtrung
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 26 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: agrohimfoe, banhbaoxinxin, huong CT, Shiro Mat Mong và 154 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

9 • [Hiện đại] Cookie ngọt ngào - Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay (Ngoại truyện trang 18)

1 ... 16, 17, 18

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

16 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

17 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

18 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17



Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 735 điểm để mua Đá garnet
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 701 điểm để mua Sư Tử Nữ
cửu sắc ưu tư: ai làm edit không :<< tui cần hỏi a
Công Tử Tuyết: hửm??
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 666 điểm để mua Sư Tử Nữ
cửu sắc ưu tư: mình cần hỏi chút
cửu sắc ưu tư: còn ai onl không
Hà Linh Sơn: Cũng muốn có một nhóm bạn để cùng nhau đi ăn, đi du lịch, tán gẫu.
Cảm giác cô độc giữa thành phố rộng lớn này
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 633 điểm để mua Sư Tử Nữ
songngu45: ai biết tên truyện đó chỉ dùm mình, lâu quá nên mình quên mất tên gì rồi, truyện hiện đại chỉ nhớ là mưu sinh hay là gì đó
songngu45: mình muốn tìm truyện có nội dung là mở đầu là nữ chính đang trốn tránh nam chính đi làm chui nhưng do có một giao dịch nên nữ chính đi kích hoạt lại thẻ ngân hàng thế là không đầy 24 tiếng sau nam chính đã tìm được cô qua thông tin thẻ ngân hàng cảu cô và bắt về, sau này nam chính đi tù để trả nợ việc làm chết cha của nữ chính trong quá khứ sau 7 năm trở về đoàn tụ với nữ chính đã có con trai lớn được 6 tuổi
songngu45: mọi ngioefi ơi cho mình hỏii
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 313 điểm để mua Bạch tuột
ngocquynh520: J
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 601 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Vòng tay đá quý
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 610 điểm để mua Ngọc tím 3
Shop - Đấu giá: Ngọc Sơn Bạc vừa đặt giá 500 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 457 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Mèo Lười Cận Thị vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.