Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 119 bài ] 

Đại ca ta hảo soái ca - Tiểu Mạc Tử

 
Có bài mới 23.08.2012, 20:02
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 08.08.2012, 19:18
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 151
Được thanks: 165 lần
Điểm: 8.02
Có bài mới Re: [Xuyên Không] Đại Ca Ta Hảo Soái Ca - Điểm: 10
Chương ba: Xuống núi
********************

Thật là mẹ nó mà, nàng sắp bị bức cho tử mất, lúc ngủ cũng bị tra tấn, trong lúc nàng đang tiến vào mộng đẹp nhất thì có một giọng nói không ngừng nói suốt bên tai nàng, không hiểu quyển sách này sao có ‘tinh lực dồi dào’ mà nói đến tận sáng sớm hoàng hôn lên mới chịu biến mất.

Còn nữa nha, ban ngày thì bị “sắc nữ” của cái thân xác này hành hạ, gặp được đại ca phi thường soái ca khiến nàng muốn trào cả máu mũi ra và tim đập loạn xạ như muốn nổ.

Sống chẳng sung sướng gì cả, chết đi thì không xong, lúc nào cũng có người canh chừng nàng 24/24, Tuyết Sơn toàn cao thủ, ngay cả nha hoàn võ công còn giỏi hơn cả nàng , làm người như nàng thật thất bại, thật là đại thất bại a a a a a

Trong một không gian trắng xóa, có một nữ tử đang đứng bộ dạng rất khó coi, sắc mặt tái đi, không vui nói:

“ngươi có thôi đi không, tra tấn ta suốt 3 ngày nay”

<tiểu mạc a, cuối cùng cũng chịu trả lời ta a, ta hảo buồn a> quyển sách lại nói tiếp

“buồn thì đi kiếm người lắm chuyện mà nói cùng ngươi” lắm lời nói toàn lời vô bổ a a a a

<chỉ có ngươi nhận thức được ta , ô…ô….hảo khổ, không những lười biếng mà còn không chịu tập võ công nữa> giọng phi thường giả tạo vang lên, nhận ra thì cơ mặt nàng giật giật

“học làm cái gì, phiền chết đi được”, nói xong thì ta chỉ nghe thấy một tiếng <bùm>, ta giật bắn mình giọng lắp bắp, khua tay múa chân “ách, ngươi…..phụt……” không xong máu mũi trào ra như dòng suối.

Một chàng trai phải gọi là siêu cấp soái ca vô địch đang đứng trước mặt nàng mà lại còn đang cười mị hoặc <thế nào ta biến thành có soái giống đại ca ngươi không hắc hắc>

“làm ơn…..đừng tra tấn ta nữa, nếu không muốn ta chết trong mơ thì hãy mau biến thành cái khác đi”, ta vội lau đi máu mũi ,chân ta ngày càng run rẫy cơ hồ trụ không nổi, trời ạ thì ra nhược điểm của ta là đại ca ta, ta là đại sắc nữ a a a a a

<không được, bắt đầu ta sẽ dạy võ công cho tiểu Mạc a>, hắc hắc hắc, thật thú vị nha, nếu không phải cách này thì chắc tiểu nha đầu này chẳng chịu nghe lời ta.

“được cái gì…… ta cũng học……. mau…….mau xéo đi” ta bắt đầu cảm thấy nóng lên khó chịu, ngạt thở nữa, giọng nói càng yếu đi đến, chân khụy xuống, một tay trụ xuống đất tay ôm lấy tim đập điên cuồng.

<chẳng lẽ ngươi không muốn chữa cái bệnh sợ đại ca của ngươi> cây chiết phiến làm bằng ngọc, khẽ nâng cầm nàng lên.

Ánh mắt khép hờ, cả người xụi lơ nằm thẳng cẳng“chữa,….được sao…..cơ thể này….rất là….sắc….nữ…….”, nếu chữa được nàng cũng chữa nha, nàng không muốn bị người ta thấy cái tình trạng này cả.

<này ngươi thật sự không ổn đó nha, yên tâm, ta sẽ hảo hảo giáo huấn ngươi, hắc hắc> nói xong đôi lông mày rậm thẳng tấp nhướn nhướn lên thập phần xảo hoạt chớp chớp mắt nhìn nàng, nàng thì xỉu từ đời nào rồi.

Sau 5 ngày hầu như máu nàng đã được khô đi chảy đến không thế chảy thêm được nữa, một buổi sáng như đươc sống lại vậy, thật là tra tấn, là địa ngục mới đúng, lão thiên a, nàng tự nghĩ hảo khổ a, tại sao, tại sao, nàng chỉ muốn an nhàn sống nửa cuộc đời, tại sao lại thay đổi tâm hồn lương thiện của nàng chứ a a a a a

Nàng không muốn làm sắc nữ nha, ô...ô...Cứ ngồi than ngắn thở dài trên gường mà chẳng để ý, Hoàng Bá Dạ Mỵ- tỷ tỷ của nàng đang đến gần mép gường của nàng ra vẻ quan tâm nàng “muội muội, sắc mặt của muội hảo kém nha, chẳng lẽ còn chưa khỏi”

Nàng liếc nhìn bộ dạng của tỷ tỷ thì nàng vội đáp “tỷ, tỷ yên tâm muội khỏi rồi, tỷ có thể xuống núi mà….”

“Ách,…..ta cứ tưởng mình giấu kỹ lắm chứ, hắc hắc”, chẳng lẽ khuôn mặt mình đã để lộ sơ hở để muội muội phát giác Hoàng Bá Dạ Mỵ ngớ ngẩn nói

Tỷ ta liền cười để bù đắp cho sự chột dạ , ta liền lắc đầu, tỷ ta là một đại mỹ nhân nhưng tính cách thì rất kỳ quoặc, tâm tư chẳng giấu nổi ai cả, hảo ngây thơ đến mức đáng thương a.

“tỷ để ý, muội chẳng bao giờ cười cả, dù làm gì thì muội chỉ có một hai biểu cảm”,từ nhỏ ta được nội tôn cùng ngoại tôn nuôi lớn còn muội ấy thì luôn ở trên tuyết sơn, đại ca thì lo luyện tập võ nghệ đến 15 tuổi ta mới cùng đại ca nhận thức nhau, và đại ca thì luôn trốn trên tuyết sơn, tuy chỉ gặp lại muội ấy từ năm ngoái nhưng muội ấy cũng chưa từng cười thật lớn, chỉ nhếch miệng cười cho có lệ, cho qua loa.

“vậy….vậy sao, có lẽ muội sống trên núi đã lâu…..”, ta chưa từng cười ư, không phải chứ, hay tại ở trên núi nhàm chán quá, nên ta không cười?

Hoàng Bá Dạ Mỵ gật gật cái đầu xinh xinh của mình, giọng khẳng định“yên tâm đi mai xuống núi thì muội sẽ thay đổi, tỷ tin tưởng rằng như thế a”, hắc hắc mai là có thể xuống núi rồi hảo đã.

“Ân, muội sẽ cố”, thế là ngày mai mình sẽ xuống núi ra khỏi nơi đẹp như bức tranh này ư?

Trong một màn trắng xóa lúc này, có một tháp nhuyễn, một nữ tử nằm trên đó, chân kia kẹp lấy cái gối, bộ dạng rất an nhàn

Quyển sách không vui, giọng trầm thấp nói<này, này tiểu Mạc ngươi rất thông minh nhưng cũng đừng lười biếng quá được không> nhìn bóng dáng lười biếng đó thật muốn đạp một phát cho hộc máu lăn ra chết quá đi mất.

Một nữ tử đang nhếch nhác cứ mãi ôm cái gối, nhàn nhạt trả lời “thì cũng học xong rồi”

<làm ơn vận động chút đi đừng ỷ vào mình có căn cơ rồi lại….., đừng để ta phải nhắc nhỡ hoài chứ, chẳng bao giờ biết vấn đấu, chẳng hiểu tại sau ông trời lại ưu đãi ngươi quá>, đây là lần đầu tiên ta gặp một chủ nhân quá mức lười biếng, ngay cả nói chuyện cũng rút ngắn nữa, ô…ô…thật hảo khổ

“đa tạ, căn cơ này đâu phải của ta”, nên ta cũng chẳng cảm thấy tự hào, bất quá chỉ là não ta còn nhớ và nhận thức được một số võ công, giờ cũng chẳng còn cảm thấy lạnh nữa, thoải mái hơn nhiều, cần gì phải học nhiều đủ xài là được rồi, dù võ công yếu kém có nội công thâm hậu là được.

<này, hay là ngươi muốn ta trừng phạt ngươi hả, tiểu Mạc a>, võ công dở tệ mà còn ở đó lười biếng nữa.

Ta nhanh chóng bật dậy, nói với giọng cung kính xu nịnh, khuôn mặt tràn đầy vui vẻ, nhưng chỉ là giả tạo “Ách, được, lão đại muốn gì”

<hừ, luôn phải dùng chiêu này sau, ta muốn xuống núi a, đã lâu rồi luôn bị nhốt trong cuốn sách này, chẳng ai có thể đem linh hồn ta đi cả, ngoại trừ người nói chuyện được với ta>

“xuống núi, thế ngươi muốn ta làm gì”

<tìm cho ta một vật thay thế, để ta nhập vào chứ làm gì>

“con chuột, tiện nhất”

<ngươi, ta đường đường là một thần giữ sắc đẹp, thế mà ngươi ……., ngươi>, con chuột thật là một đại sỉ nhục nha.

“con rắn”

<ta ghéc làm loài bò sát>

“ngươi hảo phiền, làm con thỏ hay con chó đi, không trả giá”

<con thỏ đỡ hơn con chó, ngươi chẳng biết thương ta tý nào cả> hic theo lầm chủ nhân rồi, thật đau lòng mà, chủ nhân gì mà lạnh nhạt quá, chỉ biết lo cho bản thân ô…ô...

Nắng lên chiếu khắp cả tuyết sơn bao la hùng vĩ, buổi sáng cũng bình thường như mọi ngày. Một nam tử đang đứng trước tòa nhà, trên tay cầm một con thỏ trắng tinh như tuyết.

Hoàng Bá Dạ Mỵ mở to con mắt nhìn lấy Hoàng Bá Dạ Sương“muội muội, sao muội lại như thế này”, trời ạ làm ta mém chút nhìn không ra.

“muội thích”, xem tiểu thuyết các đồng hương xuyên-qua đều cải trang như thế mà, ta bất quá chỉ học theo thôi, thất lễ, thất lễ a.

Hoàng Bá Dạ Mỵ liếc nhìn con thỏ dưới tay của nàng“con thỏ hảo dễ thương, tỷ muốn ẵm, đưa cho tỷ”, giọng nhõng nhẽo vang lên khiến con thỏ hơi run người, cái đuôi tròn tròn như muốn cụp lại.

Hoàng Bá Dạ Sương vô tình hững hờ nói “tự nhiên”. không nghĩ không rằng quẳng con thỏ sang cho Hoàng Bá Dạ Mỵ. Con thỏ lúc này đang thầm ai oán và trách móc hận không thể xông lên cắn chết vị chủ nhân bán đứng hắn.

Một bóng nam tử cao to mà cường tráng bạch bào làm tăng thêm độ tuấn tú, đủ giết cả muôn ngàn thiếu nữ, thêm cái giọng nói ma mị đủ sai khiến người ta đi Tây thì họ không dám đi Đông. “các muội, chuẩn bị xong thì lên xe ngựa đi”, khẽ liếc nhìn Hoàng Bá Dạ Sương thì thầm nghĩ tam muội làm hắn hảo bất ngờ.

Ba cỗ xe ngựa bắt đầu lăn bánh, rời khỏi Tuyết Sơn hùng vĩ và bao la này để đến một thị phi nhất, và vòng xoay định mệnh đã định sẵn họ buộc phải trải qua, bánh xe vận mệnh nhanh chóng xoay theo chiều mà nó cần đi.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn pjkatiff về bài viết trên: antunhi, y229917
     

Có bài mới 23.08.2012, 20:10
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 08.08.2012, 19:18
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 151
Được thanks: 165 lần
Điểm: 8.02
Có bài mới Re: [Xuyên Không] Đại Ca Ta Hảo Soái Ca - Điểm: 10
Chương bốn: Đúng là không nên nhìn mặt bắt hình dong
********************

Trên đường nàng cứ không ngừng hắc xì, vì nàng biết có một người đang ngầm chữi thầm nàng, ai kêu không làm rắn theo sở thích của nàng, kết quả là tỷ tỷ nàng lại là một tín đồ cuồng thỏ, hắc hắc, đáng đời, hố hố. (ôi trời, bó hán sở thích của Sương tỷ biến thái qó )

Lúc trời đã gần tối thì đã đến một thị trấn tên <Bình An Trấn>, 3 xa phu nhanh chóng xuống xe cột ngựa, lúc nàng xuống xe thì để ý rất nhiều người chú ý đến đại ca nàng dù đã đeo mặt nạ nạm bạc nhưng cũng đâu giấu được độ soái trong đó thật là...., không nhìn nữa, nàng bắt đầu cảm thấy tim đập ghê gớm nhìn nữa chắc nàng không còn mạng đến kinh thành xinh đẹp kia.

Còn tỷ tỷ nàng thì vẫn không gì khác, dù có che mặt thì vẫn là vải mỏng thử hỏi ai mà không thấy được chứ, trừ khi họ bị ‘mù’, siêu cấp mỹ nhân mà.

Khi thấy được ba tụi ta bước vào thì cũng có rất nhiều nam nữ không biết từ đâu ra mà cứ xông vào đòi ăn đòi ở trọ, khỏi hỏi a quí cũng biết họ tính làm gì rồi, sắc nam sắc nữ, hừ, hừ ( MạcTử: tỷ cũng sắc á @@, Dạ Sương: Grừ)

Lão bản thấy là khách quí vội vàng khom lưng cung kính nói “thưa ba vị, xin hỏi dùng bữa ăn hay ở trọ”

Hoàng Bá Hạo Minh nhàn nhạt nói “ở trọ, sáu phòng”

“Ân, A quí mau chuẩn bị phòng cho các quí nhân”

Khi nàng được sắp xếp xong phòng, thì nàng nhận thấy cảm giác phi thường bức an nha, nàng vội vàng đóng cửa phòng, nhưng đã muộn một bóng trắng xông vào, thông linh với nàng “ngươi, hảo được nha, tiểu Mạc xem tối nay ta trừng trị ngươi thế nào”

Nàng hơi chột dạ, bĩu môi “ách bớt giận đi lão đại của ta à, ta đâu biết tỷ ta quá yêu thích loài thỏ”

Nàng quá ngây thơ rồi, nàng nghĩ gì mà hắn không biết chứ, hắn hừ lạnh“hừ, ngươi yêu thích rắn nên mới chơi ta phải không”, không nhéo tai ta thì cứ nắm đuôi ta xoay vòng tròn, đúng là tiểu nha đầu đó biến thái, hai tỷ muội nhà này đều biến thái, là đại biến thái, không phải nói là siêu cấp biến thái.

Lộ tẩy rồi, thì nàng lộ ra nguyên hình “biết còn hỏi, tự chuốc lấy” Ta nhàn nhạt tháo giày ra, ngồi lên gường thuận tiện cầm quyển sách, khỏi cần phải giả ngu làm gì, biết mặt nhau rồi còn gì. ( ôi sự thật quá phũ)

“ngươi, hảo, ta nhanh chóng đi làm rắn, cho vừa lòng ngươi”, hảo uất, hảo khổ.

“khỏi, chuẩn bị sẵn cho ngươi rồi, trong bọc”, ta nhận ra giọng có chút buồn pha lẫn sự ủy khuất,ta cảm thấy chột dạ mà cắn rức lương tâm

Sau khi chui vào con rắn “biết chột dạ rồi sao, hứ ta còn tưởng ngươi lương tâm bị chó tha đi rồi chứ”

Mặt nàng chỉ có một biểu hiện 囧 “biết thế ta chẳng đối xử tốt với ngươi”, dám nói ta bị chó tha đi ư, hừ, hừ.

Một con rắn đuôi chuông nhanh chóng bò vào cổ tay nàng và di chuyển lên tay áo, lúc này cửa bật ra, một nữ tữ xinh đẹp, giọng nói như đang tìm kiếm một thứ gì đó “muội, có thấy tiểu hoa hoa ở đâu không, lúc xuống xe nó đã bỏ chạy” (tiểu hoa hoa tên con thỏ ==)

Lúc này Hoàng Bá Dạ Sương nhàn nhạt liếc mắt nhìn tỷ tỷ xinh đẹp như mỹ nhân của mình đang đau lòng, thì vờ như quan tâm trả lời cho có lệ “chắc nó trốn mất rồi”

“ách, oa tỷ không chịu tỷ muốn tiểu hoa hoa cơ, tỷ muốn cơ….ô…..ô…….” Hoàng Bá Dạ Sương nhón đôi chân xinh đẹp lên mà dậm xuống đất, hai tay đặt lên mặt khóc nức nở.

Nàng nhăn mặt nhanh chóng lấy hai tay di chuyển lên bộ phận tai, bảo vệ cho nó khỏi bị tổn hại bởi giọng gà kêu khỉ thét, mắt nhắm chặt lại, thật hết cách với tỷ tỷ nàng mà, lúc thì thục nữ, lúc thì như con nít , thật sự hảo phiền a a a a a

Việc này đã đánh động đến lão đại soái ca của nàng, đại ca nhanh chóng chạy lại, lắc đầu thở dài “nếu nhị muội thích, chút huynh ra thị trấn mua một con cho muội”

“oa, không chịu muội thích mỗi tiểu hoa hoa…ô…ô…”. Giọng hét pha lẫn giọng bướng bỉnh cùng sự điêu ngoa vang lên từ đôi môi nhỏ xinh thực sự làm người ta khiếp sợ với hành động lúc này của Hoàng Bá Dạ Mỵ

Hoàng Bá Dạ Sương không vui nói “tỷ, hay là tỷ đi dạo với muội cho khoay khỏa”, hết chịu nổi, người này còn phiền hơn tiểu phiền phức (tiểu phiền phức tên mà Sương tỷ đặt cho cuốn sách)

Hoàng Bá Hạo Minh phụ họa “phải đó, nhị muội, đi dạo cùng tam muội đi”, thật hết cách với nhị muội, tính tình quá trẻ con đã 16 tuổi đầu rồi mà chẳng học được sự chứng chắn của tam muội.

Tỷ tỷ ta nghe được từ “đi dạo”, sự đau buồn sớm đã được chó tha đi từ 8 đời rồi, thay thế cho nụ cười của những đứa trẻ khi được dỗ cho ăn kẹo , Hoàng Bá Dạ Mỵ hớn hở kéo cổ tay ta, xông thẳng ra cửa, kéo lê ta như thể ta là một chú cún không nghe lời chủ nhân bị xách đầu lôi đi ~~

Nàng chịu hết nổi sự bạo lực của Hoàng Bá Dạ Mỵ lên tiếng phản kháng "tỷ đi chậm thôi, kéo tay đệ hảo đau nha”

Hoàng Bá Dạ Mỵ hơi giật mình“đệ? à đúng đúng, tỷ xin lỗi a”, nhận được sự cầu khẩn của ta, tỷ tỷ nhanh chóng buông tay ra trở lại thành một thục nữ chính hiệu, khiến cho mọi người đi đường ai cũng không chớp mắt

Tỷ tỷ cùng ta hiện giờ đang ở trên một chiếc du thuyền cũng gọi là sang trọng hai bên thuyền được điêu khắc tinh tế tỉ mỉ, dạo quanh bờ hồ, thời cổ đại quá nhiều phong cảnh hữu tình đi, khiến ta ngắm không chán làm ta ngắm đến nổi không chớp mắt

Khẽ liếc nhìn tỷ tỷ, lúc này tỷ tỷ ta đã là một thục nữ trong mắt mọi người ,nhàn nhạt cùng ta hớp miếng trà, ta nằm ngang đưa tay chóng lên lấy má phải, lưng lười biếng dựa vào tấm nệm.

Ta nhìn thấy có một cây đàn thì nảy ra ý tưởng “tỷ tỷ, tỷ biết đàn chứ” thấy trong tivi vẫn thường như vậy

Hoàng Bá Dạ Mỵ yêu kiều nói “đàn ư, cũng tốt, hảo, để tỷ tỷ đàn một bài cho đệ mở rộng tầm mắt” mau chóng lấy cây đàn

Đương nhiên có một tỷ tỷ thông minh phải tự hào một chút chứ, ta nhắm mắt dưỡng thần lên chuẩn bị nghe tỷ tỷ ta đàn, tên lái thuyền cũng phổng tai lên nghe ké.

Tiếng đàn dạo đầu đi qua, giọng hát của Hoàng Bá Dạ Mỵ cất lên thánh thót ngọt ngào như chim vàng oanh hót vậy, nàng ngạc nhiên đến độ há mồm hình chữ O, vì…vì bài hát….a.a.a.a.a.a….Mặc cho nàng la hét trong lòng, lúc này tiếng hát trong trẻo vang xa khắp nơi

Vẫn luôn tin rằng mọi điều tốt đẹp ở phía trước
Bất chấp tất cả để vượt sang trăm sông ngàn núi, dùng cả cuộc đời để tìm kiếm
Đến lúc cảm thấy miệt mỏi, khao khát một vòng tay nhưng không thể tìm thấy
Bỗng nhiên nhớ tới anh, đang đứng ở phía sau em
Lặng lẽ đợi chờ để cho em một bờ vai
Có phải anh là hạnh phúc của đời em
Vì sao hạnh phúc của chúng ta trở nên do dự
Em yêu anh không hoài nghi
Chỉ muốn nói với anh rằng, em đồng ý….

(Ghi chú:

bài hát minh họa thôi không ném đá, vả lại tìm không được chữ hoa, phải thế cho chữ việt, hát thế nào phải do người trong truyện mới biết được,  )

Giọng hát như hấp dẫn người đang đi dạo trên mặt hồ. Nàng vội trấn an bản thân mình, kệ vậy, nghe nhạc tiếp, càng nghe càng hay, càng chìm đắm trong bài hát, lúc bài hát vừa dứt rất nhiều tiếng vỗ tay khiến nàng giật cả mình thanh tỉnh lại.

Lúc này kế bên thuyền nàng là các thuyền lớn lớn, nho nhỏ bao quanh, rất nhiều người đứng trước mui thuyền vỗ tay khen ngợi tỷ tỷ nàng

Một công tử ngoe ngoẩy cái đầu của mình “không những đẹp, mà giọng hát của tiểu thơ hảo mĩ a”

Một cô nương phụ họa theo “đúng a, khiến ta lắng chìm trong đó chẳng muốn dứt, thật hảo hay”

Lại có một công tử khen ngợi“tiểu thơ, giọng ca rất thuần khiết a”

“………………..”

Nhận được lời khen trên trời có, dưới đất không tỷ tỷ nàng cơ hồ đỏ mặt, mặt như quả cà chua vậy, đây là lần đầu tiên nàng biết tỷ tỷ đỏ mặt e thẹn nữa nha. Nàng thấy càng lúc thuyền càng lắc lư dữ dội, mí mắt nàng cụp xuống, không xong rồi một số trư ca ca đã bò lên, nàng vội ra hiệu cho tỷ tỷ nàng.

“tỷ tỷ, mau chạy đi”

Hoàng Bá Dạ Mỵ lúng túng, e ấp “tỷ không biết bơi, làm sao đây”, biết thế không nên trổ tài để giờ đây, bình thường có rất nhiều người theo sau bảo hộ, nhưng đi gấp quá…..ôi…….đẹp cũng là một tội a. ( bái phục tỷ giờ phút này còn tự sướng)

Ta nhíu cả mày xinh đẹp của nghĩ cách “vận nội công bay qua đi tỷ”, ta nhanh chóng thả con rắn đuôi chuông đang quấn ở bắp tay ta ra.

Một số trư ca ca sắp lên tới thì la hét lên “á, rắn độc, chạy”

Ta thấy tỷ tỷ ta đã vận nội công bay lên bờ thì ta yên tâm được phần nào, lúc này các trư ca ca không những đang chạy tán loạn vì con rắn trên tay ta, mà còn dẫm nát cả chiếc thuyền này, thật là bực mình mà, người cổ đại hảo thô lỗ nha, thuyền lúc này đang muốn chìm xuống, các trư ca ca nhanh chóng nhảy về thuyền mình, một số thì bị rớt cái 'tủm' xuống nước.

Nàng nghe được một giọng trong trẻo từ phía bên kia truyền ra“này vị công tử mau qua thuyền của tại hạ”, nàng thấy tên này mặt mày cũng hảo soái ca lắm có nên tin tưởng không, không nghĩ nhiều nàng vội vàng phi thân qua thuyền. (sắc nữ =)) )

“hảo công phu nha, vị công tử”, nhìn như một bạch diện thư sinh vậy mà có nội công hảo tốt a, thuyền cách xa như vậy mà cũng nhảy được.

Nàng cung kính đáp“đa tạ vị công tử đây chiếu cố”. Nàng liếc mắt lên bờ thì thấy ở bờ tỷ tỷ đang đưa tay vẫy vẫy tay nhìn nàng, thấy vậy tên soái ca công tử này bung thiết phiến trong tay làm bộ rất phóng khoáng “công tử yên tâm, tại hạ sẽ đưa công tử sang đó với vị mỹ nhân kia”.

“đa tạ”, đúng là không nên nhìn mặt bắt hình dong, hóa ra cũng là một trư ca ca giấu mặt, nhưng bất quá cũng hảo soái và giấu mặt hảo lợi hại a, làm nàng không nhận ra, và không kịp đề phòng nha.

Khi thuyền cập bến tỷ tỷ ta nhanh chóng chạy đến, giọng rất sợ hãi “muộ…đệ, không sao chứ” Nhận ra trong giọng nói của tỷ có chút sợ hãi ta cười nhạt nhanh chóng trấn an tỷ tỷ “tỷ xem, đệ có sao đâu, tỷ đừng lo”.

“Ân”, lúc này tỷ tỷ ta bĩu môi, liếc mắt nhìn vị công tử kế bên ta “vị công tử này, rất đa tạ công tử đã cứu tiểu đệ của tiểu nữ”, có chút nhan sắc.

Trư ca ca lên tiếng đáp trả “Ngô đó chỉ là việc tại hạ nên làm thôi”, nghĩ thầm: nhìn xa đã đẹp nhìn gần còn đẹp hơn, giọng hát rất hay, rất thanh tao, giọng nói lại ngọt ngào và thanh nhã nữa thật là mỹ lệ.

Ánh mắt nhạy bén của ta khi nhìn thấy khuôn mặt của trư ca ca có điều gì không ổn nha “tỷ, ta về thôi, chắc đại ca lo lắng”, nhìn thấy ánh mắt trư ca ca dò xét khắp thân tỷ tỷ ta, ta liền kéo tay áo tỷ tỷ đi, sợ rằng mỹ nhân tỷ tỷ bị sói ăn sạch mất.

Hai bóng vừa khuất nơi cuối con đường, vị nam tử ngỡ ngàng vì sự vô tình của hai người, nhưng rồi nhếch miệng lên vẻ mặt thập phần xảo trá của kẻ tiểu nhân “ hữu duyên thiên lý nan tương ngộ, hắc hắc hắc” rồi ngoe ngoẩy đầu, chiết phiến bung ra, tà áo bay bay trong gió.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn pjkatiff về bài viết trên: antunhi, searatsuki, y229917
     
Có bài mới 23.08.2012, 20:13
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 4
Thành viên cấp 4
 
Ngày tham gia: 08.08.2012, 19:18
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 151
Được thanks: 165 lần
Điểm: 8.02
Có bài mới Re: [Xuyên Không] Đại Ca Ta Hảo Soái Ca - Điểm: 10
Chương năm: Ta đáng sợ lắm sao?
*********************

Khi nàng cùng tỷ tỷ về thì mặt trời chính thức nhô xuống núi, từ đây nhìn thật là đẹp bầu trời màu đỏ chót, nàng vui được một lúc rồi lại sợ. Đại ca thân yêu của nàng đang đứng ngay trước cửa, dù một nửa khuôn mặt bị che đắp nhưng mà chẳng giấu được sự giận dữ cùng sự uy nghiêm khiến người ta khiếp sợ.

Ta với tỷ tỷ giật bắn mình, tỷ tỷ nắm chặt tay áo của ta, không ngừng lùi ra sau lưng ta. Hết cách ta đành mở chiết phiến ra vẫy vẫy trước ngực, bộ dáng tiêu sái, ngẩng cao đầu đối mặt với đại ca, dù tim vẫn còn đập nhưng ta tự trấn an bản thân mình, nhàn nhạt lên tiếng, cười nhạt “đại ca, thỉnh an đại ca a”.

Một tiếng hừ lạnh vang lên, vừa nghe được tin tức 2 tiểu muội hắn bị các trư ca ca bao quanh ở hồ thì hắn ta vội vã chạy đến lúc đó họ đã đi,tìm ra họ trên đường thì họ không hề biết hối cãi lại còn tỏ cái thái độ đó, nhưng cái thái độ lúc này của tam muội thật không giống bình thường nhút nhát mà trong thật…. “khục, mai mốt cấm muội không được hát trước mặt các bá tánh, nếu không có các bảo hộ đi theo” nhìn thấy muội muội như vậy sự tức giận bốc hơi từ ba đời nào rồi.

“Ân, đại ca ca là tốt nhất a”, tỷ tỷ ta thật không biết điều đẩy ta ra vội vàng ôm lấy đại ca ca, đúng là một người có trăng quên đèn mà, ta có thể chờ mong gì ở tỷ tỷ ta, ai ai ai, ta thì gật đầu “đa tạ”

Hoàng Bá Hạo Minh có chút tiếc nuối “mau đi tắm rửa rồi ăn tối đi”, hắn phi thường thích dáng vẻ hồi nãy của tam muội, nhưng giờ đây khoảng cách chẳng rút ngắn tý nào cả, hắn luôn luôn được các nữ nhân ngưỡng mộ, nhìn thấy khuôn mặt cùng thân hình cường tráng của hắn, họ bu ong thấy mật vậy, còn muội muội hắn thì tránh hắn như tránh rắn rết vậy, hắn có chỗ nào đắc tội muội muội ư?

Khi cánh cửa phòng vừa đóng thì lúc này tiểu phiền phức lại bò ra, linh thông với nàng lãi nhãi “trời ạ, làm rắn hảo phiền nha, cứ trốn trong bắp tay ngươi”

“thế thì mốt cứ bò lên cổ ta” nàng không ngại nói tỉnh bơ

Con rắn có chút giật mình rồi nói “phải ha, ta quá ngu xuẩn đi, mà tỷ tỷ ngươi hát nghe hảo hay nha, ta hảo thích”

“thế thì giờ ta đưa ngươi đến phòng tỷ tỷ ta nghe tỷ tỷ ta hát”

“ách, thôi đi, chẳng đùa đâu”

Trong phòng nàng đã được chuẩn bị nước nóng, nàng nhàn nhạt đá con rắn biến thái này ra, bước về phía sau bình phong nhàn nhạt cởi đồ.

“ngươi yên tâm, ta có phải là các trư ca ca đâu mà ham nhìn ngươi”, nhưng bất quá cái dáng người trong bình phong hảo đẹp, đường cong rất quyến rũ. ( == nam nhân tin được heo nái cũng biết leo cây =)) )

Ta lười biếng vươn chân bước vào dục thùng “a, hảo thoải mái”, ưm, cảm thấy cả tinh thần dường như tốt hơn nhiều, tắm kiểu này quả là tuyệt nha, thật thoải mái.

Con rắn vẫn cứ nói lia địa “này ngươi tắm hảo lâu nha, ta hảo đói a”

“bớt la hét đi, nếu không ta quăng ngươi ra đấy” nàng thật sự không thích ai làm phiền nàng nha nên nàng hét to lên.

Đột nhiên nàng giật mình, vì cửa phòng nàng bị đẩy ra trong tình huống nàng đứng lên tính mặc quần áo “tam muội, ai đang ở trong phòng với…ách”

Khuôn mặt của nàng lúc này chỉ có biểu hiện囧, rồi vội thanh tỉnh quát “cút”

Hoàng Bá Hạo Minh giọng ái ngại nói “xin lỗi” rồi đóng cửa lại. Nguyên lai là hắn đi ngang qua phòng tam muội cư nhiên lại nghe tiếng tam muội hắn hét lên nên hắn cứ tưởng tên nào phi lễ mà bất ngờ xông vào nhưng ai lại ngờ chẳng thấy ai, còn tam muội hắn trong tình trạng vận xiêm y, hảo mất mặt nha ( từ bức bình phong có thể thấy được)

Khi đại ca ta bước ra thì ta nhanh chóng ổn định lại, trời ạ đại ca nàng quả nhiên võ công hảo thâm hậu đi không ra tiếng làm nàng không phát giác ra, thật mất mặt mà. Đột nhiên có một giọng cười quá là dâm tà “hắc hắc hắc”

Vội vàng mặc quần áo vào, bước ra đá vào con rắn một cái , con rắn la lên “ai da, đau, ngươi hảo thô bạo nha, chẳng qua chỉ là cách một cái bình phong thôi, làm gì dữ quá”

“ngươi….”, mũi ta bắt đầu không ổn, tim ta đập nhanh hơn, ta vội vàng xoa xoa vầng thái dương, dùng ánh mắt phi thường kiệt liệt nhìn vào con rắn thối tha kia, “tại ai mà ta phải mất mặt chứ”

“Di, ta xin lỗi a, ta xem như không có thấy gì” giọng vô lại chứa đầy sự châm biếm

“với cái giọng nói mỉa mai và giễu cợt ư???”, thật khó có thể tha thứ mà, đồ thối tha.

“ách, thế ta hạ giọng với vị đại tỷ tỷ này được rồi chứ, hắc hắc”

“hừ”

“ta hảo đói a”

“ăn không vô”

“……………….”

Sau sự đấu tranh kịch liệt nàng đã thua thảm hại, đành ủy khuất cuối đầu chịu thua, đem con rắn chết tiệt đi ăn.

Xe ngựa lại bắt đầu lăn bánh, đi được giữa đường thì ngừng xe lại, nàng lười biếng nằm trong xe nhàn nhạt lên tiếng “chuyện gì đã xảy ra”, một giọng nói hết sức cung kính từ ngoài truyền vào trong “thưa tam tiểu thơ, xe của nhị tiểu thơ xảy ra chút sự cố”

Nàng lấy tay gạt đi rèm cửa sổ, ngó lên phía trước, cỗ xe của tỷ lại bị dẫm phải hố gà, khiến bánh xe bị trũng xuống bùn lầy. Lúc này đại ca nàng xuống xe bốn mắt chạm nhau, nàng nhanh chóng rút đầu vào, tiêu rồi cái thân thể này quá mức sắc nữ đi khiến nàng chịu không nổi, tay nàng nhanh chóng di chuyển lên tim, nắm chặt lại, thật hảo khổ mà.

Sau một tiếng xì xào bên ngoài thì xe ngựa bắt đầu lăn bánh, nàng nằm trong xe ngựa lăn qua lăn lại. Không biết thân thể này thích đại ca nàng, hay là do nàng thích nữa, nhưng nàng cùng đại ca là cùng chung huyết thống, loạn luân ….., thôi đi đại ca nàng chưa chắc gì có ý với nàng, mà nàng cũng chưa chắc là mình có thích hay không, hay là do thân thể chết tiệt này quá mê đại ca của mình thì đẩy sang cho nàng, phải bình tâm, phải bình tâm a………………

Sau khi đi được một đoạn thì trời đã tối, tất cả mọi người dừng lại cấm lều tại đây “do hồi nãy trễ một chút mà chúng ta đã không kịp vào thị trấn” Hoàng Bá Dạ Mỵ bĩu môi, ủy khuất nói

“nhị muội, đừng tự trách mình” Hoàng Bá Hạo Minh đang nhóm lửa khẽ an ủi muội muội mình

Môi của Hoàng Bá Dạ Mỵ vẫn cứ bĩu lại “Ân, nhưng muội hảo ghéc phải ở trong rừng a, vừa tối, muội hảo sợ”

“muội cùng tỷ ngủ chung”, dù ta cũng sợ nhưng có nhiều người quanh đây sợ gì.

Bất giác có một bóng dáng nhanh chóng bổ nhào đến vào ta, cơ hồ khiến ta muốn lăn xuống đất “oa, tỷ hảo ái muội a” Hoàng Bá Dạ Mỵ cọ cọ khuôn mặt vào má của Hoàng Bá Dạ Sương

Nàng há môi nghĩ nếu có thêm cái đuôi thì có phải giống …., vội chột dạ lên tiếng“muội biết, buông muội ra, tỷ hảo nặng”

Tỷ tỷ nàng nhanh chóng cúi đầu làm bộ dạng ủy khuất bĩu môi, “Ách xin lỗi hắc hắc”, hoàng Bá Dạ Mỵ cảm thấy muội muội mình khác trước rồi, mới đầu gặp nhau thì thấy muội muội nàng cứ như pho tượng chỉ biết cúi đầu, từ khi rơi xuống hố băng thì như thay da đổi thịt vậy.

Mọi người đều có công việc làm của mình, ngay cả tỷ tỷ nàng cũng có việc làm đó là bám theo đại ca ca nàng, còn nàng thì quá mức buồn chán, nhàn nhạt ngồi cạnh đóng lửa nhớ lại hồi trung cấp nàng cũng từng đi cắm trại qua, cảm giác tuy không vui bằng hồi trước nhưng nhìn tỷ tỷ nàng hoạt bát lại dễ mến như vậy, không muốn mở lòng cũng khó.

Bộ dạng tinh nghịch làm của tỷ tỷ làm cho đại ca nàng trở tay không kịp bất giác nàng giật mình vì nàng đang cười sao, rất may không ai để ý. “oa tam muội thì ra má bên trái muội có một lúm đồng tiền nha” Hoàng Bá Dạ Mỵ hớn hở nói

Nàng ngạc nhiên nói“Ách, thật sao”, họ thấy ư, lúc thân xác này cười có lúm đồng tiền sao?

Hoàng Bá Hạo Minh cũng phụ họa, thật tâm khen“tam muội, hảo đáng yêu”, tuy chỉ cười nhẹ nhưng lúm đồng tiền hiện ra khi cười quả rất đẹp, rất đẹp, ánh lửa đã tôn lên vẻ đẹp của muội ấy, dù muội ấy đang mặc áo nam nhi nhưng vẫn không thể che dấu dáng vẻ yểu điệu của nữ tử.

Ta vội vàng đứng lên xoay lưng về phía họ “xin lỗi, muội muốn đi giải quyết”, ta vội vàng nhấc chân đi, đi thật xa, lúc này tay thì ta cảm thấy máu mũi cứ không ngừng tuôn ra, ta khụy chân xuống, ngưỡng đầu lên để máu mũi bớt chảy, một tay nắm chặt trước ngực.

Lão thiên a, đại ca không cười thì thôi, đã cười thì thập phần rực rỡ chói chang như ánh mặt trời vậy, khuôn mặt anh tuấn lộ ra hàm răng trắng như ngọc, muốn giết người sao, gặp con quỷ sắc nữ này nữa, thật là đáng quyền rủa và tự kinh tỡm bản thân mình, cư nhiên lại hứng thú với đại ca thật ghê tởm a a a a

Một giọng nói vang lên bên đầu nàng“ngươi nên tự sám hối đi sắc nữ, hắc hắc”

Nàng quát “cút”, thật là bực mình mà, nàng thật muốn đâm đầu tử tự chết quách đi cho xong.

Ta tự trấn an bản thân mình, rồi đứng lên. “không biết có nên nói cho ngươi nghe hay không” giọng nói của tiểu phiền phức có chút vô lại vang lên

Mí mắt nàng giật giật hỏi,“chuyện gì”

“không có, chẳng qua ta thấy ngươi hảo khổ ta nguyện giúp ngươi quên đi chuyện ngươi háo sắc muốn ‘ăn tươi’ đại ca của mình”

“hừ, chuyện ngươi nói ra đâu phải là hảo ý tốt, hứ”, nếu nàng quên đi đại ca sẽ tốt, nhưng nàng làm được không, nàng không nỡ....

Lúc nàng đi được giữa đường cơ hồ muốn vấp ngã, bóng dáng kia nhanh chóng bay qua đỡ lấy tay nàng, kéo nàng lại. Ánh mắt ta trợn lên, vội vàng trấn an mình “Ân, đa tạ, đại ca”

Hoàng Bá Hạo Minh nhíu mày“tam muội, muội không sao chứ”, hắn để ý lúc nào muội muội cũng trốn tránh hắn nha, hắn đáng sợ lắm sao? Thấy hắn muội muội hắn cư nhiên vấp té, chẳng lẽ hắn không còn sức hấp dẫn phái nữ? (Hạo Minh ca cũng biến thái không kém, thích tự sướng)

Nàng vội đáp lại“Ân, không sao, đi thôi”, nếu không đi nàng hiện ra nguyên hình đấy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn pjkatiff về bài viết trên: antunhi, searatsuki, thu ngọc, y229917
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 119 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: angel_devil07, ankynguyen17, Btthuy, Bé Heo92, chungtakethondi, Chính Tuyết, didipham, Hoacat712, huyen000, hwowng, linhhuong94, meobanhsua, Phạm Huyền và 198 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

3 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

7 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 197, 198, 199

8 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 40, 41, 42

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

16 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44



Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 589 điểm để mua Ngọc trai đen 1
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 244 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 258 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 311 điểm để mua Cún mắt nâu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 285 điểm để mua Hộp quà cún xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 232 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 234 điểm để mua Cây dừa
đêmcôđơn: chúc mọi người vạn sự bình an. Tài vô lộc đến phúc duyên tràn đầy.
Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.