Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 41 bài ] 

Lãnh thê - Ôn Tâm

 
Có bài mới 17.08.2012, 20:40
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.10.2011, 21:24
Tuổi: 25 Nam
Bài viết: 1180
Được thanks: 2258 lần
Điểm: 13.63
Có bài mới Re: [Hiện đại] Lãnh Thê - Ôn Tâm - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương10.1: Anh xứng đáng là người đàn ông em yêu

Edit: Thu Hồng



Cô yêu anh, cho dù anh có không nhớ rõ người anh yêu, cô vẫn cảm thấy hạnh phúc.

Ôn triệt nghĩ đến nát óc vẫn không thể hiểu nổi Vũ Đồng, tim đập rộn lên thình thịch loạn nhịp nhìn chằm chằm vào cô.

“Tại sao?”

Tại sao ư? Từ sau khi chồng mình bị tai nạn xe hơi, Vũ Đồng cũng không ít lần đặt tay lên ngực tự hỏi câu hỏi này.

Vì sao người đàn ông cô yêu thương nhất bị mất trí nhớ, lại hoàn toàn không thể nhớ được đã từng yêu cô, cô vẫn không hề bị suy sụp, vẫn luôn kiên cường tiếp tục đối mặt?

Vì sao cô không còn giống như lúc trước, khi anh quyết định phải ly hôn với cô, ngay lập tức cô như rơi vào vực sâu không đáy, không thể tự mình thoát ra?

“. . . . . . Em đã từng là một người phụ nữ không đủ tự tin.” Vũ Đồng sâu kín phân tích nội tâm chính mình.”Em không tin có người thật tình yêu em, không tin bản thân xứng đáng được yêu. Em luôn cảm thấy mọi người bên cạnh mình một ngày nào đó rồi cũng sẽ bỏ em mà đi hết. Em thật sự sợ hãi bị bỏ rơi.” Cô dừng lại một chút, ánh mắt mù sương, khóe môi nhếch lên tự giễu. “Vì vậy cuộc hôn nhân của chúng ta, mới có thể phát sinh vấn đề. Bởi vì em không có cách nào tin tưởng bản thân, cũng như không có cách nào tin rằng anh thật lòng yêu em.”

Thật sự là như vậy sao? Ôn Triệt mơ hồ chăm chú nhìn vào cô. Mấy ngày nay, cô vẫn dịu dàng tao nhã như vậy chăm sóc cho anh như một làn gió xuân ấm áp. Anh không thể tưởng tượng được trước đây cô là một người phụ nữ thiếu tự tin.

“Là anh đã dạy cho em học cách tin tưởng.” Cô dường như nhìn thấu được suy nghĩ của anh, thản nhiên nhìn anh mỉm cười.

Anh hơi chút ngạc nhiên.

Cô dọn dẹp các mảnh vỡ của bình hoa, dùng giấy báo gói lại cẩn thận vứt vào thùng rác, hoa héo cũng được cẩn thận gom lại một chổ, rồi đem đi vứt.

Cô buồn bã nhìn chằm chằm vào những bông hoa bách hợp bị héo rũ trong thùng rác, một lúc lâu sau, mới quay lại, dịu dàng nhìn anh.

“Bây giờ, cuối cùng em đã hiểu được, trước đây vì sao anh kiên trì muốn em sống một mình.”

“Hả? Em nói đến chuyện ở riêng của chúng ta trước đây phải không?”

“Vâng.” Cô nhẹ gật đầu. “Anh không phải bởi vì không muốn hợp lại mà tách khỏi em đi ở riêng. Anh nói để em hiểu rằng, anh hy vọng em sẽ học được cách tin tưởng anh. Cho dù anh không có luôn ở bên cạnh em, nhưng trái tim của anh vẫn luôn ở bên em … bây giờ cuối cùng em đã hiểu được lý do tại sao.”

“Tại sao?” Anh bức thiết muốn biết câu trả lời, cấp bách muốn từ lời nói của cô tìm hiểu xem chính mình có thật sự yêu cô hay không.

“Em nghĩ rằng anh đang cố gắng để nói cho em biết. Ngay cả khi anh có hết mực yêu em, thì cũng sẽ có một ngày, anh vẫn có thể vì một số lý do nào đó, không thể không rời khỏi em. Anh muốn em phải học được cách để trở thành một người kiên cường mà sống sót.” Cô nhợt nhạt cười, trong đáy mắt xinh đẹp như sáng bừng lên, lớp sương mù tan đi, ánh mắt trở nên trong vắt. “Anh muốn em phải tin rằng bản thân luôn được yêu thương, không phải là người bị bỏ rơi, và cũng sẽ không bao giờ bị bỏ rơi, sẽ luôn có một người vĩnh viễn yêu em, chăng qua là người ấy có lẽ không thể luôn luôn ở bên em.”

Anh kinh ngạc nhìn cô.

Trên môi cô nở nụ cười trong vắt, đôi mắt trong suốt sáng bừng, đó hoàn toàn chắc chắn là nụ cười chân thành nhất 100%.

Chỉ có người phụ nữ đã từng được yêu sâu đậm, hoặc đang được đắm chìm trong tình yêu sâu sắc, mới có thể tự tin đến vậy.

Là sự tự tin của một người vợ được yêu.

Nhưng tại sao cô ấy lại có thể tự tin đến vậy? Một khi người đàn ông kia không thể nhớ ra rằng anh ta yêu cô, thì người phụ nữ đó có thể tự tin rằng mình vẫn đang được yêu thương không?

Cơ bắp toàn thân anh như căng lên, hai tay bám chặt lấy xe lăn. Nhưng anh đã không nhận ra rằng, chỉ cần anh hơi nhíu mày, ánh mắt u buồn, cũng khiến cho cô lo lắng.

Cô mỉm cười càng rộ, giọng nói càng thêm dịu dàng hơn, giống như một chiếc lông chim, nhẹ nhàng lướt quá bên tai anh.

“Anh vẫn luôn như vậy, Triệt. Nếu như người khác gặp phải tình huống này chỉ sợ mỗi ngày chỉ biết bực dọc khó chịu, sẽ vô duyên vô cớ mà tức giận với mọi người. Còn anh thì vẫn nhẹ nhàng như vậy, ngay cả đối với người phụ nữ mà anh hoàn toàn không nhớ rõ, cũng vẫn không nhẫn tâm muốn thương tổn.” Cô đi về phía anh, ngồi xổm trước mặt anh, cực kỳ chân thành nhìn vào mắt anh nói: “Không cần dùng ánh mắt lo lắng như vậy nhìn em. Em không sao.”

Thật sự không sao? Anh hoài nghi.

“Thật sự.” Cô dùng sức gật đầu. “Cho dù anh vĩnh viễn không thể khôi phục trí nhớ cũng không sao. Cho dù vì vậy mà anh không thể ở bên cạnh em cũng không sao. Em đã hiểu được, ngay cả khi có mất đi người em yêu nhất, em vẫn có thể sống tiếp. Em đã biết cách kết giao bạn bè, cũng đã tìm thấy được cách để yêu thương. Em đã tìm ra được cách hưởng thụ lạc thú sống độc thân là như thế nào. Em sẽ sống tốt. Nói không chừng có một ngày đó, em còn có thể sẽ tìm thấy được người đàn ông có thể cùng mình nói chuyện yêu đương.”

Cô mỉm cười, nói không được là vui hay buồn, vừa nhìn thì có vẻ như là sầu não, nhưng nhìn lại thì đó lại là một nụ cười thoải mái.

Ôn Triệt nhìn thấy, trong lòng không hiểu sao lại nổi lên ghen tỵ.

Nói không chừng có một ngày, cô còn có thể sẽ tìm được người để nói chuyện yêu đương.

Nhưng người này, chắc chắn sẽ không phải là anh đi? Anh thất vọng nghĩ.

“Tất cả những điều này là do anh dạy cho em, Triệt, là anh đã tạo cho em niềm tin như vậy.” Giọng nói ngọt ngào ấm áp như một ngọn gió xuân thổi lên những gợn sóng trong trái tim anh.

“Anh đã cho em hiểu rõ mọi việc, em biết rằng tình cảm này không hề giả dối, tuyệt đối hoàn toàn xuất phát từ tấm chân tình.”

Nếu không phải bởi vì khát vọng cô, anh làm sao lại mỗi ngày luôn ôm lấy cô đi vào giấc ngủ?

Nếu không phải vì sợ cô bị tổn thương, anh sẽ không cố chấp nuốt hết những món ăn thịnh soạn phát ngán do cô cố công làm ra vào bụng.

Nếu không phải vì trong thâm tâm luôn muốn bảo bọc cô, cớ sao chỉ cần một tia sấm sét thì anh đã khẩn trương đến vậy, ngay lập tức chạy tới bên cạnh cô, lo lắng cô sẽ bị hoảng sợ?

Nếu không phải vì xem cô còn quan trọng hơn cả bản thân mình, anh đã không cần vì cô mà bỏ lỡ cơ hội thăng tiến của mình nếu như chịu đến Tokyo làm việc.

Nếu không phải toàn tâm toàn ý yêu cô, thì làm sao có thể bày ra vô số cử chỉ ôn nhu săn sóc vô bờ bến, làm sao có thể giúp cô hoàn toàn thoát khỏi vỏ ốc thiếu tự tin, tự thoát khỏi nhà tù của linh hồn mình?

Vũ Đồng hít một hơi thật sâu, nhớ lại tất cả những việc người đàn ông trước mặt đã từng làm vì cô, đôi mắt lại lần nữa từ từ phiếm hồng. “Em tin rằng anh yêu em. Triệt, em không hề nghi ngờ tình yêu anh đã từng cho em, đó là một tình yêu sâu đậm, cũng cực kỳ ấm áp.” Cô đưa tay lên ôm ngực, dường như để cảm nhận được sự phấn khích bởi cảm xúc của trái tim đang đập cuồng nhiệt trong đó.

Sau đó, cô cầm lấy bàn tay anh, áp lên đôi má phiếm hồng của mình. “Cho nên em không hề cô đơn. Triệt, bởi vì em đã có được cả tình yêu và sự dịu dàng mà anh cho em. Có thể nhận được một tình yêu như vậy của anh, em đã cảm thấy quá hạnh phúc. Anh chính là người đàn ông xứng đáng để em yêu.”

Cô rât hạnh phúc và cô không hề hối hận.

Cho dù cuối cùng anh vẫn lựa chọn rời khỏi cô, cô vẫn có thể mang theo tình yêu này để sống tiếp.

Đây là những suy nghĩ mà cô muốn nói với anh, anh chợt như hiểu ra.

Cô tin tưởng bản thân được yêu thương, cũng như may mắn yêu một người đàn ông xứng đáng với tình yêu của cô. Cô vì có được hạnh phúc ngọt ngào này mà đã không oán không hối.

Cô đã làm cho tim anh rung động.

Ôn triệt rung động nhìn Vũ Đồng, trí nhớ vẫn giống như bức tranh ghép hình còn bị thiếu vài mảnh, anh vẫn không thể nhớ được những kỷ niệm đã cùng trải qua với cô, không nhớ rõ chính mình có yêu cô không, nhưng tại thời điểm này, trái tim anh thực sự đã thấy rung động vì cô.

Người phụ nữ này, yêu anh, cũng tin là chính mình được anh yêu. Cô ấy bởi vì anh nên mới có thể cười xinh đẹp động lòng người đến như vậy.

Nhìn vào đôi mắt đẫm lệ kia nhưng miệng vẫn nở nụ cười buồn, là biết trong lòng cô đang rất chua xót, nhưng cũng không kém vẻ kiên cường.

Anh tin những lời cô nói, rằng cho dù anh quyết định rời khỏi cô, cô cũng sẽ không trách anh.

Ngực, mơ hồ nhói đau. Ôn triệt kiềm nén cắn chặt răng, bỗng nhiên nhận thấy tình huống của mình bây giờ muôn phần chán nản.

Tại sao? Tại sao ông trời lại chọc ghẹo anh như vậy? Vì lẽ gì lại đoạt mất một phần ký ức của anh?

Những mảnh ghép ký ức nhỏ nhoi bị mất đó, có lẽ lại chính là phần trân quý nhất!

“Nhanh chóng ly hôn với người phụ nữ đó đi!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn cafe_chaud về bài viết trên: ngoc giau, trankim
     
Có bài mới 17.08.2012, 20:41
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.10.2011, 21:24
Tuổi: 25 Nam
Bài viết: 1180
Được thanks: 2258 lần
Điểm: 13.63
Có bài mới Re: [Hiện đại] Lãnh Thê - Ôn Tâm - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 10.2: Anh xứng đáng là người đàn ông em yêu

Edit: Thu Hồng



Hôm nay, các chấn thương đã khỏi nên được cho xuất viện Triệu Vân An đã quay lại bệnh viện thăm Ôn Triệt, cô đẩy xe lăn giúp anh, đưa anh ra khuôn viên tản bộ.

Ôn Triệt hít vào thật sâu luồn không khí trong lành, ngước lên nhìn vào gốc cây ngô đồng đại thụ cao to trước mắt, tầm mắt đuổi theo một tia sáng xuyên qua tán cây râm mát, để bắt lấy dấu vết của chút nắng ấm mặt trời.

Chính vào ngay lúc tâm hồn đang lơ đãng, Triệu Vân An bất thình lình đã nói ra một câu như vậy.

Anh sửng sốt.

“Đây là đơn ly hôn.” Cô đi đến trước mặt anh, mỉm cười lấy ra một bì hồ sơ đưa cho anh. “Em đã chuẩn bị hết giúp anh rồi.”

Anh không nói gì, chỉ phức tạp chăm chú nhìn cô.

“Ly hôn xong, rồi cùng em đến Hongkong đi.” Cô nhiệt tình nói.”Ở Đài Bắc này đã không cần đến anh nữa, mà cái tên cái tổng giám đốc kia đúng là không biết nhìn người. Người tài giỏi giống như anh đây khẳng định ở Hongkong sẽ được trọng dụng.”

Anh không trả lời, một lát sau khan giọng hỏi: “Vân An, tôi muốn biết, chính xác ngày hôm đó tại sao tôi và em hẹn gặp nhau.”

Cô hơi cau mày một chút, dường như không hề hứng thú khi thấy anh đề cập lại vấn đề này.

“Em, em đi Tokyo công tác, bên đó gặp được Jerry nghe nói là anh và vợ đã ly thân, dự định là sẽ ly hôn, cho nên mới cấp tốc trở về tìm anh. Chúng ta có hẹn ăn cơm trưa với nhau. Anh thẳng thắng thừa nhận với em, anh thật ra không hề yêu cô ấy, và rất hối hận vì đã kết hôn với cô ấy.”

“Tại sao tôi không yêu cô ấy ?”

“Tình yêu giữa người với người, làm thế nào có thể có lý giải được?” Triệu Vân An thờ ơ nhún nhún vai. “Ban đầu anh chỉ thấy cô ta rất đáng thương nên mới cưới cô ta, ai mà biết được sau khi kết hôn cô ta lại trở nên rất quái gở, thế thì có người đàn ông nào mà chịu cho được!”

“Có thật là như vậy không?” Anh trầm ngâm.

“Sao vậy?” Đôi mắt cô xoẹt qua một tia nghi hoặc. “Anh không tin em?”

Anh lẳng lặng chăm chú nhìn cô.”Trước đây em nói với tôi, người tôi thực sự yêu là em.”

“Đúng vậy.”

“Tại sao?”

Mặt cô biến sắc. “Không phải mới vừa rồi em đã nói đó sao? Tình yêu thì không có lý do. Chẳng lẽ anh cho rằng em không xinh đẹp bằng Tô Vũ Đồng? Điều kiện cũng kém hơn so với cô ấy?”

Anh lắc đầu.”Em rất đẹp, điều kiện cũng rất tốt.”

“Hơn nữa chúng ta lại làm việc rất ăn ý.” Triệu Vân An bổ sung thêm, nghe thấy anh nói như vậy, hiển nhiên cảm thấy tốt hơn rất nhiều.”Ai, lúc trước nếu không anh bị ma xui quỷ ám đòi đi báo ân gì đó, thì chúng ta lúc này chắc chắn đã là một đôi thần tiên quyến lữ.” Cô không kiên dè gì mà trách móc.”Bất quá bây giờ khắc phục cũng không phải quá muộn. Đây, trước tiên anh xem qua phần thỏa thuận ly hôn này đi, nếu thấy có vấn đề gì, em có thể đi tham khảo ý kiến của luật sư giúp anh, để xem làm thế nào là tốt hơn cả. Nếu không có vấn đề gì thì tốt nhất nhanh chóng ký tên. Chuyện ly hôn thế này dây dưa kéo dài chỉ làm tổn thương nhau mà thôi.”

Cô nói không sai, việc ly hôn thế này để lâu chỉ làm tổn thương nhau mà thôi.

Nhưng anh, thật sự muốn ly hôn với Vũ Đồng sao?

Ngón tay Ôn Triệt vuốt ve túi giấy, xúc cảm trơn nhẵn không hiểu sao lại có thể khiến cho toàn thân anh run lên … rất lạnh. Đúng vậy văn kiện này chính là đơn xin ly hôn, nhưng mà nó lại làm cho trái tim người ta băng giá.

Anh nhắm mắt lại. “Vân An, hai ngày nay tôi đã suy nghĩ rất nhiều, tôi không nghĩ tôi là một người đàn ông sẽ đi kết hôn với một người phụ nữ chỉ để trả ơn.”

“Anh có ý gì?” Triệu Vân An một lần nữa vẻ mặt lại căng thẳng.

“Ngay cả khi tôi nghĩ rằng bác Tô có ân với tôi, cảm thấy rằng vào lúc đó Vũ Đồng vì cửa nát nhà tan thực đáng thương, tôi nhất định cũng sẽ không thể kết hôn với cô ấy. Tôi chỉ cần sắp xếp cho cô ấy có nơi ăn chốn ở, bảo đảm cuộc sống sau này cho cô ấy. Như vậy chắc hẳn là đã không làm …  bác Tô thất vọng rồi!” Anh lý trí phân tích.

Tuy rằng anh bởi vì tai nạn xe hơi để lại chứng mất trí nhớ, nhưng không hề mất đi năng lực phân tích.

“Anh. . . . . .” Triệu Vân An trừng mắt nhìn anh, khuôn mặt biến hóa đa dạng.”Đúng ra là như vậy, nhưng bởi vì anh là người người nhân hậu, trái tim lại mềm yếu. Em nghĩ tám phần là do Tô Vũ Đồng ở trước mặt anh giả vờ tỏ ra đáng thương, đem anh ra để đùa giỡn.”

“Tôi không cho là như vậy.”

“Cô ta bây giờ đương nhiên sẽ không biểu hiện trước mặt anh như vậy!” Cô bĩu môi.”Em đoán cô ta nhất định ở trước mặt anh sẽ giả vờ thật là tao nhã hào phóng, là người hiền lành, khéo hiểu lòng người đi.”

Giả vờ? Ôn Triệt bị sock bởi ý nghĩ này.

Một người thổ lộ động lòng người như vậy, có thể là giả vờ sao?

“Anh đừng để bị cô ta lừa!” Nhận ra anh đang dao động, Triệu Vân An đánh xà tùy côn thượng (Ngụ ý: Xem xét thời cơ, thuận theo tình thế mà có những hàng động đúng đắn, khôn ngoan để đạt được mục đích). “Triệt, cô ta nhất định đã bịa ra rất nhiều lời dối trá mỹ miều phải không? Cô ta không phải là người phụ nữ đơn giản giống như trong tưởng tượng của anh đâu! Lúc trước đã có thể lừa anh đồng ý cưới cô ta, cho thấy cô ta nhất định là người rất có tâm cơ.”

Là như vậy thật sao?

Anh chớp mắt.”Vân An, em yêu tôi vì điều gì?”

“Anh!” Triệu Vân An thực hết chịu nổi giống như lắc lắc đầu. “Tại sao hôm nay anh luôn hỏi loại đề tài như thế này? Em không phải đã nói rõ rồi sao? Tình yêu thì không có lý lẻ nào cả!”

“Tình yêu dù cho không có lý do, chung quy cũng vẫn có thể lý giải được.” Anh bình tĩnh xem xét người phụ nữ không hệ biểu lộ cảm xúc nào ở trước mặt.

Nếu anh có từng yêu cô, chẳng lẽ lúc này đây khi đối mặt với cô, một chút cảm giác rung động cũng không có hay sao? Tất nhiên trước đây đã có lúc cô từng khiến cho anh rung động … nhưng cuối cùng là vì điều gì?

Vì vẻ đẹp của cô sao? Vì trí tuệ của cô? Hay là vì ánh mắt sáng ngời của cô, khóe môi nhè nhẹ mỉm cười?

Rốt cuộc là vì điều gì? Anh để tay lên ngực tự hỏi.

Nếu anh thật sự yêu cô, tại sao hôm nay anh chỉ cảm thấy thái độ gây hấn của cô khiến anh rất áp bách khó chịu? Vì sao khi anh nghe cô nói những lời như vậy, trong tim không nhịn được mơ hồ dâng lên một tia chán ghét?

“Tại sao em yêu anh, chẳng lẽ anh không hề nhớ một chút nào sao?” Triệu Vân An vươn tay nắm chặt bả vai anh. “Em vừa vào công ty, thì đã thích anh. Anh so với bất kỳ người đàn ông nào đều ưu tú hơn, nhưng không hề khoe khoang hào nhoáng. Anh làm việc gì cũng đến nơi đến chốn, thái độ làm việc luôn luôn nghiêm túc; Gia cảnh của anh không tốt, còn phải lo chăm sóc cho cô em gái, nhưng anh chưa từng có một câu than vãn nào. Anh rất nuông chìu em gái mình, mỗi lần nhìn thấy anh đối với cô ấy tốt như vậy, em liền thấy rất hâm mộ cũng vô cùng ghen tị. Em vẫn luôn hy vọng anh sẽ đối với em tốt như vậy.” Cô than thở.

“Tôi từng đối với em như vậy sao?” Anh lẳng lặng hỏi.

Cô đột nhiên khựng lại, đôi mắt sáng lóe lên một tia sáng khác lạ.”. . . . . . Sau này đương nhiên là như vậy, bởi vì anh yêu em mà!”

“Nếu tôi yêu em, nhưng lại đi kết hôn với người phụ nữ khác, em không cảm thấy là tôi không xứng đáng được em yêu sao?”

“Em …” cô nhất thời khó có thể phản bác lại.”Em đã nói rồi, anh là người có trái tim lương thiện. Anh cảm thấy mình nợ ân tình người ta quá sâu, nên đã nguyện ý hy sinh hạnh phúc chính mình.”

“Cũng kéo theo hy sinh hạnh phúc của em sao?” Anh cau mày. “Nếu như tôi yêu em, tại sao có thể thẳng thừng khiến cho em đau khổ như vậy?”

Triệu Vân An cứng họng không nói được câu nào.

“Nếu tôi đã từng ruồng bỏ em như vậy, thì tôi cũng không phải là người đàn ông xứng đáng với tình yêu của em. Em cũng nên quên tôi đi.” Anh nghiêm túc nhìn cô, đưa ra đề nghị lý trí đến mức làm cho Triệu Vân An phát điên.

“Em sẽ không bao giờ quên anh!” Tiếng nói của cô vang lên sắc nhọn.”Em yêu anh, em luôn yêu anh!”

Anh một từ cũng không nói, chỉ thâm trầm nhìn cô, trong đôi mắt sâu không dậy nổi một tia gợn sóng.

Cô đột nhiên cảm thấy như bị đổ sụp.”Vì sao anh lại không yêu tôi?! Người phụ nữ kia đến cuối cùng có điểm nào tốt hơn tôi? Tôi có điểm nào thua cô ta chứ? Tôi hận anh, Ôn Triệt, anh đúng là không có mắt! Anh làm sao có thể đối với tôi thờ ơ đến vậy?!”

Anh vẫn không nói lời nào.

Cô dùng sức đẩy anh làm cho anh thiếu chút nữa ngay cả người và xe đều ngã lăn ra mặt đất.

“Anh thật quá đáng! Từ nhỏ đến giờ, không có người đàn ông nào đối xử với tôi giống như anh, ai cũng muốn nâng niu tôi trong lòng bàn tay? Cũng chỉ mình anh là không để mắt đến tôi!” Cô khua tay cuồng loạn.”Đàn ông đeo đuổi tôi đầy cả một xe tải! Anh có biết không? Vì cái gì tôi vẫn cứ khăng khăng níu kéo anh chứ?!”

“Bình tỉnh một chút, Vân An. . . . . .”

“Tôi hận anh! Ôn Triệt.” Gương mặt cô tái mét nhìn chằm chằm vào anh. “Vì sao đến bây giờ anh cũng không chịu cho tôi một cơ hội? Đã hai năm rưỡi nay, tôi vẫn không có cách nào để quên được anh. Anh đối với tôi thật bất công mà!”

Thật bất công?

Ôn Triệt rùng mình, chập chờn trong trí nhớ, dường như nhớ ra cái gì, giống như trước đây ở một lúc nào đó cô cũng điên dại chỉ trích anh như vậy.

Là vào lúc nào chứ? Anh quyết tâm muốn nghĩ cho ra.

“. . . . . . Tôi hỏi lại anh một lần cuối cùng, anh rốt cuộc có chịu ly hôn với Tô Vũ Đồng hay không?” Triệu Vân An hung tợn ép hỏi anh.

“. . . . . .”

“Anh nói mau!”

Anh thở gấp, đầu bỗng nhiên đau đớn giống như bị bổ đôi.

“Tôi cảnh cáo anh, tôi sẽ không buông tay đâu! Người đàn ông mà tôi không có được, thì người phụ nữ khác cũng đừng mơ có được …”

Anh nhớ ra rồi! Ở mớ hỗn độn trong đầu Ôn Triệt vừa lóe lên một tia sáng.

Ngày hôm đó ở trên xe, cô cũng từng chua ngoa nói với anh như vậy.

Cô đặc biệt từ Tokyo về để gặp anh, anh lại nói với cô ta mình không hề có ý định ly hôn. Cô ta tức giận vì anh đã không yêu cô, tức giận khi thấy anh đối với cô một chút tình ý cũng không có, phẫn nộ đến mức điên cuồng phóng xe trên đường. Cho nên xe mới lao vào con đường dành cho người đi bộ…

Trời ơi! Đau đầu quá.

Ôn Triệt ôm lấy đầu đang mãnh liệt đau đớn, cố gắng mở to đôi mắt, nổ lực nhìn rõ mặt người phụ nữ trước mắt đang hướng vào anh gào thét.

Nhưng anh không thể nhìn thấy rõ ràng, đầu của anh rất đau, thị lực cũng không hiểu sao trở nên mơ hồ.

Triệu Vân An hoàn toàn không hề nhận thấy anh đang rất đau đớn, mà chỉ đắm chìm trong cảm xúc oán giận của mình. Anh nổ lực muốn di chuyển xe lăn.

Vũ Đồng, Vũ Đồng, em đang ở đâu?

Anh đau đến mức thở cũng không nổi, trong thâm tâm chỉ muốn nhìn thấy người phụ nữ đã làm trái tim mình rung động. Tuy rằng anh vẫn không biết đích xác mình có yêu cô hay không, nhưng mà anh vẫn rất muốn gặp cô ….

“Vũ Đồng.” Anh khàn giọng gọi, tiếng gọi xuất phát từ trái tim.

Sau đó, anh nhìn thấy cô.

Bóng dáng thướt tha xinh đẹp của cô, mơ hồ đi vào tầm mắt anh. Mặc dù anh chỉ có thể lờ mờ nhận thấy bóng dáng, nhưng anh biết đó là cô.

Anh đứng lên, cố chịu đựng những cơn đau đầu, kéo lê đôi chân bủn rủn của mình, từng bước từng bước một lảo đảo đi về phía cô.

Đúng vậy, chính là người phụ nữ này.

Tuy rằng mất đi ký ức đã từng yêu cô, nhưng trái tim của anh vẫn cố chấp hướng về cô.Trong nháy mắt, anh bỗng nhiên hiểu được, quan hệ của anh với cô bây giờ, so với tình yêu đơn thuần đã sâu sắc hơn, so với vận mệnh còn ảo diệu hơn.

Cô là người phụ nữ khiến anh vĩnh viễn luyến tiếc rời đi, vĩnh viễn, vĩnh viễn ….

“Vũ Đồng!”

“Triệt! Anh làm sao vậy? Anh không sao chứ?” Cô rất nhanh nhìn thấy anh, liền chạy vội lại ôm lấy anh.

Anh mỉm cười yếu ớt, ngã vào trong vòng tay của cô.

Hoàn chính văn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn cafe_chaud về bài viết trên: Baka Hentai, LẠC TUYẾT, ThuyDjnh, ngoc giau, phongtktt, trankim
     
Có bài mới 17.08.2012, 20:42
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 26.10.2011, 21:24
Tuổi: 25 Nam
Bài viết: 1180
Được thanks: 2258 lần
Điểm: 13.63
Có bài mới Re: [Hiện đại] Lãnh Thê - Ôn Tâm - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Ngoại truyện

Edit: Thu Hồng



Hôn nhân, là một mối quan hệ rất tuyệt vời.

Bạn cùng một người đàn ông bước vào giáo đường, tuyên thệ lời thề thủy chung trọn đời. Bạn đã nghĩ rằng từ nay về sau sẽ được hạnh phúc mãi mãi.

Nhưng hôn nhân, cũng không thể đảm bảo cho hạnh phúc đó. Chỉ với một tờ Giấy chứng nhận kết hôn thì không thể đảm bảo cho một đôi vợ chồng ân ái đến bạc đầu.

Cùng một người chung sống qua bao nhiều ngày đêm rồi, nhưng bạn đã rất sốc khi nhận ra rằng, bạn thực sự không hề biết gì về anh ấy, mà anh cũng không hề hiểu gì về bạn, hai người hoàn toàn giống như hai người xa lạ không hề liên quan đến nhau.

Nhưng điều này là do giữa hai người bọn họ không có tình yêu sao? Hay là bởi vì hai người đã không hề cố gắng đi sâu vào tâm của đối phương?

Cho nên, khi bạn cảm thấy đau đớn, khi bạn cảm thấy bị thương tâm, thì đừng vội vàng muốn chấm dứt quan hệ, hãy tự hỏi chính mình trước, các bạn đã thực sự hiểu nhau hay chưa. . . . . .

“Em đang làm gì vậy?” Câu hỏi đột ngột này đã dừng lại ngón tay đang lướt như bay trên bàn phím của Vũ Đồng.

Cô giật mình nhìn ông xã trên đầu còn ẩm ướt vì vừa mới tắm rửa xong của mình, đang dán sát vào người cô, ngay đúng lúc cô đang vụng trộm viết tiểu thuyết trên mạng, khiến hai má cô vô thức nóng đỏ.

“Không có gì.” Vội vàng ấn nút tắt trang web.

“Vì sao không cho anh xem?” Ôn Triệt không tức giận, nhưng đôi mắt như phát sáng, cười nhìn cô.”Em đang vụng trộm viết nhật kí phải không?”

“Không phải nhật ký.” Cô lí nhí trả lời.

“Vậy đó là cái gì? Không phải là chát với bạn trên mạng chứ?” Anh cố ý bắt chẹt.”Là bạn trai?”

“Không phải, anh đừng có đoán mò!” Cô lườm anh một cái, gắt giọng: “Em chỉ là viết tiểu thuyết trên blog thôi!”

“Blog?” Ôn Triệt sửng sốt. “Em có trang blog cá nhân?”

“Vâng.”

“Anh không bao giờ nghĩ rằng em thực sự có thú vui này.” Ôn Triệt có chút trầm tư suy nghĩ. “Vậy viết về chuyện gì? Anh vừa mới đọc lướt qua, hình như có nhắc đến hôn nhân.”

“Vâng, Em sẽ nói với anh, nhưng anh phải hứa không được tức giận đó.” Cô nhỏ giọng năn nỉ, dường như thấy anh tâm trạng  không được tốt cho lắm.

“A! Còn sợ anh tức giận, có thể đoán được là không phải viết cái gì tốt.” Anh dứt khoát kéo cô vào trong lòng ngực, vòng tay ôm lấy cô. “Thành thật khai mau, có phải em đang viết bêu xấu ông xã trên blog hay không?”

“Không phải!” Cô đấm nhẹ vào ngực anh.

“Vậy thì rốt cuộc đã viết cái gì?” Anh tò mò đến không chịu được.”Em nói mau lên.”

“Thôi được ──” Vũ Đồng ngã vào vòm ngực ấm áp của anh, ngửi thấy mùi vị nam tính toát ra trên người anh, một hương vị quyến rũ, khiến tâm thần như lân lân.

Cô bất giác đưa tay ôm chặt lấy anh, nghiêng đầu lắng nghe nhịp đập trái tim anh.

Anh thật sự đã hồi phục sức khỏe! Tiếng tim đập rất vững vàng, mạnh mẽ. Được ôm anh thế này, nghe thấy tiếng tim đập của anh, cô liền có được cảm giác rất an toàn.

Cô ngước khuôn mặt ửng hồng lên.”Hôm nay anh có ngoan ngoãn uống thuốc không? Ngày mai còn phải quay lại bệnh viện làm tái khám, đừng quên nha.”

“Anh biết rồi.” Anh vuốt nhẹ chóp mũi của cô.”Có bà xã suốt ngày cứ léo nhéo, lải nhải bên tai thế này, anh làm sao dám quên đây?”

“A! Anh giám nói em lải nhải.”

“Còn không phải lải nhải nửa hả? Từ sau khi anh xuất viện, em không có ngày nào là không yêu cầu anh uống thuốc.”

“Người ta cũng vì lo lắng cho anh thôi.” Cô không nghe theo nghịch nghịch mười đầu ngón tay anh.

Ngày đó ở bệnh viện, khi anh té xỉu trong ngực cô, dọa cô ngây cả người, la hét ầm trời gọi bác sĩ tới cứu anh. Sau khi kiểm tra xong, bác sĩ cho cô hay, bởi vì não bộ của anh bị kích thích quá độ, nên mới có thể dẫn đến nhức đầu, rồi bị hôn mê.

Cho nên cô kinh hoảng địa khóc nức nở nói với anh, cho dù anh có vĩnh viễn không khôi phục được trí nhớ cũng không muốn anh chịu thống khổ như vậy. Nhưng anh lại chỉ mỉm cười an ủi cô.

Bác sĩ nói, máu tụ trong đầu anh đang dần dần bị tan ra, may mắn là, ký ức bị mất của anh dường như cũng đang dần dần quay trở lại.

Đến ngày xuất viện, chẳng những thể lực của anh được hồi phục hoàn toàn, mà những ký ức đã bị mất cũng phục hồi lại hơn phân nửa.

Anh nhớ ra cô, nhớ được bản thân đã yêu cô thế nào.

Cô không cần phải rời khỏi anh.

Cô vui mừng gần như phát điên ──

“Anh biết em sợ chấn thương đầu của anh còn chưa khỏi, ngốc thật, em đừng quá lo lắng.” Ôn Triệt xoa xoa đầu cô, thở dài nói: “Bây giờ anh đã khỏe mạnh thật sự, nếu em muốn anh ở dưới ánh nắng chói chang đánh vào hết 18 lỗ cũng có thể.”

“Ai nói anh có thể đi đánh golf?” Vũ Đồng bỗng nhiên đẩy Ôn Triệt ra, 2 tay chống eo, bày ra bộ dáng sư tử Hà Đông. “Không có sự cho phép của em, anh không được phép đi đâu hết.”

“Tuân lệnh! Bà xã.” Anh cũng thật hợp tác tuân lệnh.

Cô không nhịn được nở nụ cười, đôi mắt ánh lên tia sáng long lanh.

Vì cái gì cô có nói như thế nào, anh cũng liền đáp ứng cô thế chứ? Anh thật là quá nuông chìu cô!

Cô thật sự rất hạnh phúc.

“Nói lại chuyện lúc nãy, em còn chưa nói cho anh biết rốt cuộc là em đã viết cái gì trên Blog.” Ôn Triệt cũng không quên, trong lòng hồi hộp chờ đáp án. “Em đừng cố mà đánh trống lãng với anh, mau mau khai ra!”

“A.” Vũ Đồng lại mặt đỏ, quay đi ….”Chỉ là viết lại một ít chuyện cũ của chúng ta thôi!”

“Chuyện cũ của chúng ta?”

“Em đem những chuyển phát sinh giữa chúng ta gần đây, post lên Blog cùng chia xẻ với mọi người.”

“Hả, em bán đứng anh?”

“Đâu có? Em luôn viết những lời hay ý đẹp về anh.”

“Thật không? Đưa cho anh xem.” Anh đoạt lấy máy tính trước mặt.

“Không! Anh không được phép xem.” Cô vội vàng đuổi theo anh muốn giành lại.

Hai người giống như hai đứa trẻ, hỗn chiến một trận. Ôn Triệt rõ ràng khoẻ hơn cô, nhưng lại không đành lòng làm đau cô, thành ra ngược lại bị yếu thế.

“Thôi được rồi, anh chịu thua!”

Anh tuyên bố đầu hàng, bất đắc dĩ nhìn chằm chằm vào người phụ nữ đến chết cũng không chịu thỏa mãn lòng hiếu kỳ của anh.

“Thôi được, thôi được, anh đừng mất hứng.” Nhìn vẻ mặt không cam lòng của anh, Vũ Đồng dịu dàng dỗ ngọt anh.”Thế này vậy, em hứa với anh, chờ sau khi em viết xong hoàn chỉnh sẽ … cho anh xem. Nếu bây giờ ngày nào anh cũng xem, thì em sẽ thấy xấu hổ mà viết không được.”

“Em còn ngượng sao?” Anh cười vén tóc cô sang bên.

Cô nhếch miệng cười.

Làn da nõn nà trắng hồng, đôi môi anh đào chúm chím làm cho anh lập tức muốn ngậm chặt lấy. Trái tim anh rung lên, liền kéo cô ôm vào lòng, đôi môi xinh đẹp ở bên tai cô quấy rối.

“Em thật sự muốn theo anh đến Tokyo chứ? Vũ Đồng, anh sợ em không thích ứng được.” Cô đáng yêu như vậy, ngọt ngào đến thế, anh thực sự lo cô ở nơi đất khách cảm thấy không vui. “Anh có thể ở lại Đài Bắc tìm việc. . . . . .”

“Đến Tokyo cũng không có gì là xấu.” Cô vân đạm phong khinh (không quan tâm, không để ý) cười nói.”Anh đã quên rồi hả? Khả năng Nhật ngữ của em khá lưu loát đó! Anh chờ mà coi, đến Nhật Bản rồi nhất định em sẽ quen được thêm bạn mới trước anh.”

Trái tim anh cảm thấy thật ấm áp. Người vợ dịu dàng, ngọt ngào của anh, cô nguyện ý đi cùng anh đến tận chân trời góc biển.

“Hơn nữa người bạn tốt Jerry kia của anh vẫn liên tục sống chết năn nỉ em đi nhanh nhanh không phải sao? Anh ấy đang rất cần em phiên dịch cho.” Cô cường điệu hất căm lên, điệu bộ kiêu hãnh giống như một nàng công chúa.

Anh nhìn thấy, vẻ mặt đáng yêu này nhịn không được muốn chọc ghẹo cô.”Người anh ấy cần là anh, còn em chỉ là luôn tiện thôi.”

“Cái gì? Anh nói cái gì?” Cô đột nhiên đẩy anh ngã xuống giường, không có chút nào câu nệ giang chân ngồi lên trên người anh, đôi tay mềm mại uy hiếp nắm lấy cổ áo ngủ của anh.

Anh cười ha hả, mừng rỡ nguyện mặc cho công chúa lăng nhục võ sĩ.

Cô nhìn anh mỉm cười hạnh phúc, nhìn thấy trong mắt anh tràn ngập khát vọng, không nhịn được toàn thân nóng lên. Cô xấu hổ muốn chạy trốn, nhưng anh đã cầm lấy tay cô không chịu buông.

“Anh yêu em, Vũ Đồng.”Anh tình ý dạt dào nói.

Trái tim cô như tan chảy ra, rũ mắt bẽn lẽn.”Em cũng vậy.”

Hai bàn tay đen trắng, dưới ánh sáng ngọn đèn, đan xen vào nhau, sít chặt đến không có một kẻ hở.

Chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão ( cùng nắm tay nhau cho đến bạc đầu)
Mỗi cặp vợ chồng yêu nhau mong muốn cũng chỉ đến thế mà thôi.

Đó mới thật sự là hạnh phúc chân chính bình dị nhất.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn cafe_chaud về bài viết trên: Aotrangdichoi, Ghét Ăn Hành, Jerrymouse121, Lãnh Băng Băng, angell0nelycute, ngoc giau, trankim
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 41 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Choat182, Huỳnh Hải, Hương Lý, Nhitran1901, Thỏ vui vẻ, Toidocchuyen, Trường Nhạc, Xu_nie và 164 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 34, 35, 36

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Xuyên không - Nữ phụ] Vật hi sinh tu chân ký - Nhu Nạo Khinh Mạn

1 ... 81, 82, 83

6 • [Cổ đại] Hôn lễ đệ nhất thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân

1 ... 70, 71, 72

7 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

8 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 210, 211, 212

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 210, 211, 212

11 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 29, 30, 31

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

13 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

14 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

15 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 199, 200, 201

16 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 7, 8, 9

17 • [Hiện đại] Vợ chồng có thời hạn - Lộ Khả Khả

1 ... 21, 22, 23

18 • [Hiện đại] Đại bạo ngọt - Thánh Yêu

1 ... 36, 37, 38

19 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

20 • [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Sống lại lần nữa ở tận thế - Lâm Y Dương

1 ... 33, 34, 35



ღDuღ: ....chấm....
Shop - Đấu giá: ღDuღ vừa đặt giá 351 điểm để mua Bé lúc lắc
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 381 điểm để mua Mề đay đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 238 điểm để mua Doraemon
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Quà sinh nhật
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 244 điểm để mua Thỏ tai xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 951 điểm để mua Nhẫn kim cương
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 243 điểm để mua Bướm Xanh Vàng
romote: Chào các em thân ju <3
Lục Tiểu Thanh: Chán sống rồi hả Hanna
LogOut Bomb: Aku no Hana -> Lục Tiểu Thanh
Lý do: quà gặp mặt :))
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo đen câu cá
Shop - Đấu giá: Tử Liên Hoa 1612 vừa đặt giá 242 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 590 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 647 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 775 điểm để mua Đá hoa xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 210 điểm để mua Guốc xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 217 điểm để mua Thư tình viết bằng lông ngỗng
Lily_Carlos: ấn vào tên người bạn muốn gửi tin nhắn xong ấn pm là dc
chuonggio06: Có ai không ạ
chuonggio06: Cho mình hỏi làm sao để sử dụng chức năng nhắn tin riêng vậy ạ
chuonggio06: Cho mình hỏi làm sao để sử dụng chức năng nhắn tin vậy ạ
Shop - Đấu giá: Gà con tắm nắng vừa đặt giá 200 điểm để mua Gà con và bong bóng
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 387 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 248 điểm để mua Heo cầm lửa
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 246 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 366 điểm để mua Thần nước
Shop - Đấu giá: +Ta Là Bảo Bối+ vừa đặt giá 201 điểm để mua Cung Kim Ngưu
Shop - Đấu giá: +Ta Là Bảo Bối+ vừa đặt giá 254 điểm để mua Bươm bướm và vườn hoa
Shop - Đấu giá: +Ta Là Bảo Bối+ vừa đặt giá 532 điểm để mua Thiên thần tím

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.