Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 

Người yêu "anh em" của tôi - Nhược Tinh

 
Có bài mới 06.10.2012, 01:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 08.08.2012, 23:22
Bài viết: 33
Được thanks: 140 lần
Điểm: 25.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người yêu "anh em" của tôi - Nhược Tinh (H) - Điểm: 38
CHƯƠNG 7

Reng reng reng . . .

Tiếng chuông điện thoại vang lên, đánh thức giấc ngủ của Đồng Liệt Lâm. Anh ôn nhu cúi đầu nhìn
cô gái đang tựa người vào ngực mình ngủ một cách ngon lành, trong lòng nhen lên một tia ấm áp vô cùng.

Phương Tiểu Lương nằm trong lòng anh nhỏ nhắn nũng nịu  như một chú mèo con, thi thoảng lại nở một nụ cười xinh đẹp đến động lòng người.

Reng reng reng . . . Reng reng reng. . .

Tiếng chuông điện thoại càng lúc càng vang lên giục giã, ngay cả người phụ nữ đang nằm đây cũng không khỏi khó chịu khẽ nhăn mày lại.

Đến lúc này anh mới chậm rãi gỡ bàn tay đang ôm lấy thắt lưng anh, xuống giường bắt máy,

“Wayne Đồng nghe.”

“Tổng giám đốc à, chuyện phải thế nào ngài mới chịu trở về công ty đây? Tôi sắp không chịu nổi rồi!”
Lâm Tử một tay cầm báo cáo, tay kia níu lấy ống nghe cầu cứu lãnh đạo.

Đồng Liệt Lâm nhanh bước đến cửa, tới lúc xác định âm thanh của mình sẽ không lớn để lọt vào phòng ngủ, anh mới mở miệng, “Nửa đêm nửa hôm đánh thức tôi, chỉ vì chuyện này sao?”

Trước lời cầu khẩn của Lâm Tử, Đồng Liệt Lâm không chút dao động.

“Tổng giám đốc, nếu ngài còn không quay về, tôi dám đảm bảo Đồng thị nay mai thôi sẽ  phải đóng cửa.” Lâm Tử liều mạng uy hiếp.

“Lâm Tử ngốc, cậu cho rằng  tôi thèm để ý đến Đồng thị  sao?” Anh lạnh lùng hỏi ngược lại.

“Tổng giám đốc?” Lâm  Tử hoàn toàn không tin được những gì mình nghe được.

A! Nhất định là do gần đây mình bận đến nỗi mỗi ngày chỉ ngủ có hai tiếng nên đầu óc mới thế này, chắc chắn là nghe nhầm rồi . . . Đúng, nhất định là như vậy.

“Muốn biết lý do tôi tồn tại ở Đồng thị không?” Đồng Liệt Lâm cười lạnh, “Lý do, chính là muốn trả thù gia tộc Đồng thị từng người từng người một, muốn bọn họ lần lượt đều bị trục xuất, mất hết tiền bạc lẫn địa vị, để xem còn có thể nhìn người bằng một mắt chó nữa hay không mà thôi.”

“Tổng giám đốc, ngài. . .”

“Nếu hôm nay cậu nói với tôi rằng muốn leo lên vị trí tổng giám đốc, muốn khống chế Đồng thị dưới quyền mình, tôi nhất định sẽ không hai lời, chắp tay nhường cho cậu! Lâm Tử, ý cậu thế nào?” Đồng Liệt Lâm nói vô cùng nghiêm túc.

“Tổng, tổng giám đốc, xin xin xin ngài tha cho, lần sau tôi không dám gọi điện thoại cản trở công tác của ngài nữa.” Lâm Tử rưng rưng nước mắt.

Mặc dù vị trí này thực sự rất hấp dẫn, nhưng nhìn kĩ lại một chút thì vô cùng phiền, anh chỉ quản lý công ty mới có mấy ngày đã điên đầu đến mức muốn nhảy lâu rồi. Đến bà xã của anh nhìn thấy tình cảnh ấy cứ nghĩ anh lạnh nhạt với cô, cho nên đến lúc anh làm đến tổng giám đốc, dám chắc cô ấy sẽ lấy quần áo bọc lấy khắp người anh, lúc ấy sợ rằng cô cũng sẽ rất nhanh thành góa phụ mất thôi.

Ai! Cảnh này thật là thê lương quá a!

“Tổng giám đốc, tôi cũng không quấy rầy ngài nửa, nghỉ sớm một chút ha.” Còn anh thì tiếp tục vùi đầu vào núi báo cáo này thôi.

Ôi. .. bà xã à, anh cũng rất nhớ em . . .

Đồng Liệt Lâm cúp máy, nhưng không lập tức quay về phòng ngủ tiếp tục ôm ấp, mà đứng yên đó, dựa người vào tường.

Điều anh vừa nói, đều là sự thật.

Anh không hề coi trọng Đồng thị, lại còn cái vị trí tổng giám đốc càng không để vào mắt, việc anh tiếp tục công việc này chẳng qua là vì muốn làm cho đám gia tộc Đồng thị phải chịu cảnh thống khổ, có thể trả thù cho cha mẹ mà thôi.

“Anh chính là tổng giám đốc Đồng thị sao?” Bỗng nhiên, trước cửa gian phòng khách, một đôi mắt to nhìn chằm chằm thẳng vào người đàn ông trước mặt.

Anh nhìn lại cô, biết cô đã nghe được mọi thứ, “Đúng.” Anh không muốn tiếp tục gạt cô.

“Nếu là tổng giám đốc Đồng thị, vì sao lại đến Iga làm việc?” Phương Tiểu Lương tỉnh táo hỏi lại.

Anh im lặng.

“Tại sao?”

Anh tiến lên phía trước, ôm cô thật chặt vào lòng, “Thông minh như em, có thể đoán được dụng ý của anh mà, Tiểu Lương.”  Ở chung với anh mấy ngày, nhưng cô đã hoàn toàn cho anh thấy ra năng lực cùng lòng trung thành của cô đối với Iga.

Mặc dù cô luôn miệng bảo rằng không giúp lão Lan Nais nhưng thực ra những chuyện trong công ty phần lớn cô đều gánh vác giúp anh ta, nhất là vụ giữa Iga và Đồng thị, những việc có thể giảm thiểu tổn hại giữa hai bên làm được cô đều đã làm.

“Anh nhất định cứ phải tiêu diệt Iga sao?” Cô ngẩng đầu lên, đưa đôi mắt nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt.

Anh trầm mặc hồi lâu, sau vừa lúc ngẩng lên chạm phải tia mắt khắc nghiệt của cô.

“Anh biết rõ em sẽ không để anh làm như vậy!” Iga tổng giám đốc đối với cô không chỉ là quan hệ thân thiết giữa cấp trên với cấp dưới, mà còn tồn tại một cái ơn mà cô khó lòng trả hết được, ông ấy cũng đặt rất nhiều kỳ vọng vào cô, làm sao cô có thể … phản bội?

“Anh thật sự không muốn ép buộc em điều gì.” Bởi anh hiểu rõ ràng lòng trung thành của cô thế nào mà.

“Hiện tại không giống đang ép buộc sao?” Cô đưa người tránh khỏi lồng ngực của anh, “Cho em chút thời gian đi!”

Mặc dù anh không lợi dụng tình cảm của cô là cần câu câu lấy tin tức trọng yếu của Iga, nhưng thật sự cô không thể chấp nhận được  mối quan hệ đối địch này.

“Em….”

“Chúng ta đừng gặp nhau một thời gian, được không?” Cô nhàn nhạt nói, sâu trong đôi mắt kia ánh lên toàn những tia đau đớn.

“Không!” Anh nắm lấy hai bên vai cô, cự tuyệt nói lớn.
Khó khăn lắm anh mới tìm được lại cô, muốn anh buông tay cho cô rời xa lần nữa, chuyện đó tuyệt đối không thể xảy ra!

“Đồng . .. Anh đừng như vậy . . .” Cô nhắm mắt lại, không muốn phải nhìn thấy những chuyện trước mắt, cô thật sự rất sợ nếu nhìn anh quá lâu, không nhịn được cô sẽ mềm lòng mất.

“Không, em tuyệt đối không được  có cơ hội rời xa anh.” Nỗi sợ hãi phải trở lại thế giới cô độc nhung nhớ thời gian trước dâng lên ngập trong lòng anh, rồi nỗi đau tựa như vô hình, lan khắp các giác quan.

Anh nghiêng đầu hung hăng hôn môi cô, không chấp đến biểu hiện phản đối của cô, bàn tay anh tiến đến ngực cô, nhanh nhẹn sờ mó xung quanh, cho đến khi cả người cô chỉ còn lớp nịt vú màu hồng  phía trên và phần quần lót mỏng manh màu trắng, tất cả nổi lên bên dưới ánh đèn mờ ảo, trông cực kì mê người.

“Đồng, anh đừng như vậy . . . Xin anh  .. . “ Khác với những cử chỉ dịu dàng lúc trước, động tác anh lúc này vừa cuồng dã vừa thô bạo khiến cô vô cùng kinh hãi. “Không được . . .”

“Anh không cho phép em bỏ lại anh lần nữa, tiếp tục rời xa anh.” Trên người cô hiện giờ không còn thứ gì còn sót lại, bên dưới anh đã rất nhanh tiến vào bên trong hoa nguyệt của cô, “Anh không thể để em đi.”

“Không được, Đồng, đừng như vậy . . .” Cô hết sức kháng cự anh, nhưng cũng phải thú thật với lòng mình, anh thật sự rất cuốn hút.

“Xin anh, đừng làm vậy nữa . . . không . . “ Nhất thời từ khóe mắt cô một giọt nước trong suốt chảy ra.

Anh nhìn cô chăm chú, rồi chậm rãi đưa tay lau đi giọt lệ ấy, nhưng tác dụng của nước mắt chỉ làm anh phần nào hoạt động ôn nhu hơn đôi chút, tuyệt đối không hề từ bỏ ý định quyến luyến với cô.

Anh lại dùng ngón tay đưa vào sâu bên trong, nhẹ nhàng trượt sâu khiến cô như chấn động.

Một loạt cảm xúc nhất thời khống chế hoàn toàn cô, chi phối các giác quan khiến cô phải đổi tư thế đưa tay lến gáy anh, rồi dùng thân thể anh làm nơi tựa người, hoàn toàn ôn nhu nằm trong lòng anh.

“Đồng . ..”

Nước mắt của cô vẫn rơi, rớt nhẹ trên vai anh, rồi lại từ vai anh xuyên thấm qua tim.

“Anh không thể, không thể vì chút nước mắt này mà buông tay, em không thể ra đi ….Nếu co thể giam cầm em cả đời, anh nguyện sẽ đánh đổi tất cả để thực hiện.” Anh đưa miệng đến gần môi cô, khàn giọng nói nhỏ.

“Không…Anh hoàn toàn có thể mà….” Nghe đến đó, cô run rẩy cả người, đôi chân tựa hồ không thể đứng vững.

“Đã quá muộn.” Anh nâng đùi cô, vật nóng bỏng xuyên qua trong nháy mắt.

“A…..” Anh cứ như vậy tiến vào cô, nhu cương, ôm trọn.
Phương Tiểu Lương nén khóc, cố dùng sức đẩy anh ra, bất đắc dĩ hành động này lại giống như một thứ chất kích thích, càng hoạt động càng khiến đàn ông thêm phần khoái cảm.

“Đừng rời bỏ anh …Tiểu Lương…” Cúi đầu ngậm lấy nụ hoa hồng hồng của cô, anh cầu khẩn nói nhỏ, “Trên thế giới này, ông trời chỉ chừa cho ta một người để bấu víu mà thôi,  cho nên, xin em đừng rời bỏ anh.”

Đối mặt với tình cảnh này, quả thực cô không thể vì chút tình cảm của mình mà phản bội lại lòng tin của Iga Lâm, “Xin lỗi … nhưng em không còn cách nào..” Khoanh tay đứng nhìn Iga bị phá hủy.

Lời này vào tai anh, đinh ninh xem như là cự tuyệt ý định ở lại.

“Không! Anh tuyệt đối sẽ không để em đi!” Nói rồi lại dùng lực đẩy mạnh vào trong cô, hung hăng lưu lại trên da thịt trắng nõn một vết hôn.

“Đồng!” Cô ngửa người, chủ động cùng với anh.

Thân thể mẫn cảm của cô không khác gì bị điện giật, đối với sự xâm nhập của anh không cách nào kháng cự, chỉ có thể ngậm chặt cặp môi đỏ mọng, tránh phát ra những tiếng rên rỉ kiều mị.

“Xin anh, xin anh đấy…”   Những khoái cảm nhục dục vây quanh lấy thế giới của cô, không tự chủ được, khẽ cắn vào vai anh rất nhiều vết tích.

Anh lúc này tăng thêm lực đạo, mang cô lên đến đỉnh.

Cô run rẩy cả người bấu vào anh, mồ hôi thân thể cả hai nhưng hòa làm một, cùng nhau tan chảy.

“Tiểu Lương, chuyện hãy còn chưa kết thúc.” Anh dựa vào một bên tai cô, nói một câu khiến cô vừa xấu hổ vừa không biết phải đáp trả thế nào.

“Không được … Chẳng phải anh đã nói tối nay sẽ không sao?” Cô lấy lời của anh làm màn chắn, thật sự không muốn phải chịu cảnh đau nhức lần nữa.

“Anh đổi ý rồi, tối nay anh nhất định phải ăn em sạch sành sanh.” Anh bình thản chối bỏ, nhân lúc cô chưa kịp cuối đầu, anh đã chớp lấy môi cô cường hôn.

“Này…Không được ….” Phương Tiểu Lương quay mặt né tránh.

Cô khẽ rút lui về phía sau, thế nhưng anh đã đuổi theo kịp, tiến tới đôi môi cô lần nữa triền miên hôn.

Nói rồi bế ngang hông cô, chậm rãi bước đến hướng giường lớn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn liingmaii về bài viết trên: antunhi, bonnie.kul, tôm chiên xù
Có bài mới 06.11.2012, 15:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 08.08.2012, 23:22
Bài viết: 33
Được thanks: 140 lần
Điểm: 25.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người yêu "anh em" của tôi - Nhược Tinh (H) - Điểm: 26
“Đừng điên cuồng như vậy … không được mà … Đồng ….” Cô đạp đạp chân, cố thoát thân khỏi cánh bướm đêm anh đã giăng sẵn.

“Không.” Anh thản nhiên cự tuyệt, dùng đầu lưỡi đưa đi đưa lại khắp người phản đối cô, toàn thân đều là dấu vết của anh, không khác gì muốn khẳng định từng tấc da tấc thịt trên người cô đều thuộc về anh.

“Không…” Cô cùng cự tuyệt lại giọng điệu anh, khẽ co người lại.

“Dừng lại, Đồng Liệt Lâm…” Sức nóng do anh tạo ra giữa hai đùi cô như lửa đốt, anh thật quá đáng, quá đáng.

“Tin anh, nhất định em sẽ rất hạnh phúc.”

Anh nở nụ cười ngọt ngào trước khi dùng nụ cười đó thiêu đốt nụ hoa của cô, môi lưỡi không lúc nào ngừng đưa đẩy, công kích mạnh mẽ cánh hoa hồng phấn ấy.

Một tiếng vang từ anh phát ra rên rỉ kích thích Phương Tiểu Lương không sao chịu được, phải cắn chặt môi, tránh cho âm thanh tương đồng nữa phát ra.

Anh nhíu mày, rồi lại lặng lẽ bú mớm thêm hăng say, bày tỏ  không đồng ý thái độ kìm nén của cô, dùng phương án đùa bỡn tiểu hạt bên trong, lúc nhanh, lúc lại nhẹ nhàng, cho đến khi sức chịu đựng của cô đã đi đến huyệt, thì mỗi cái trêu đùa của anh đều khiến cô phải ngân nga mấy tiếng rên rỉ.

Thình lình, anh đem hai chân cô nhấc lên vai, tay còn lại nâng đôi bờ mông của cô.

“A… Cái này..” Như bị mê hoặc, cô  không cách nào rời mắt mình khỏi mọi hoạt động của anh, từ lúc anh ôn nhu dây dưa đầu lưỡi ở huyệt hoa, cho đến khi anh làm hoa huyệt của cô ướt đến độ không thể dầm dề hơn.

“Ah. ….” Đồng Liệt Lâm cũng không nhịn được than nhẹ một tiếng.

Lưỡi anh càng lúc càng tiến sâu vào, vây quanh lấy là da thịt mềm mại thơm tho của cô, khiến cho phần hông dưới anh như lửa đốt.

Chỉ có anh biết, đến lúc tiến vào khe huyệt nhỏ hẹp kia mới là tư vị mĩ lệ không cách nào sánh kịp.

Nghĩ đến đó, anh lại đùa bỡn cô, như ám hiệu sắp đút vào nhưng rồi lại đưa ra, nhu nhu cương cương như thế.

Cho nên chẳng mấy chốc sau, thân thể lẫn tinh thần  cô đã hoàn toàn bị anh đè đến tan nát.

“A … Đồng…”

“Anh đây.”  

Cô hầu như đã bị anh thu hồi hết thảy sức kháng cự, hiện tại chỉ có anh mặc sức tung hoành triền miên.

“Phụ nữ của anh, có thể nhiệt tình chút nữa được không?”Cô cúi đầu, sẵn sàng nghênh tiếp anh, đồng thời nhiệt tình cùng anh, mong muốn cả hai có thể cảm nhận được thứ gọi là “Hạnh phúc bên nhau”.

Hoa huyệt cô từng lúc từng lúc dâng lên nước mật tràn trề, chẳng những làm cho hạ bộ cô ướt nhẹp mà còn khiến tay anh cùng thấm thứ dịch của phụ nữ.

“Đồng…đừng hành hạ em như vậy nữa đi….” Thiếu chút nữa, cô đã có thể đạt tới đỉnh.

Anh thấp giọng cười khẽ, “Như em muốn.”

Phần dưới anh dùng thêm lực đạo cùng tốc độ, thỏa mãn nhìn cô dưới thân mình đạt đến cao triều.

Anh thật sự đã khiến cô toàn thân run rẩy không chỗ nào còn sức lực nữa, mệt mỏi nhắm hai mắt lại, sẵn sàng phó mặc thân thể mình cho anh định đoạt.

Đợi hết một đợt mây mưa qua đi, anh chậm rãi rút đầu ngón tay ra, “Em quên rồi sao? Chẳng phải anh vừa nói tất cả còn chưa kết thúc?” Nói rồi đem phần cương cứng của mình bỏ vào cô, cười tà tà mà nói, “Ít nhất, anh còn chưa chỗ nào dính đầy đây.”

Cô hơi hãi mở mắt ra, không kịp mở miệng ngăn anh đã nghe thấy  dương vật tiến thẳng vào cô không chút ngượng ngùng, trong một khắc hoa huyệt không kéo mà vỡ đầy, dậy lên một thứ hương mê mị.

Tay anh đưa đến nắn phần hông của cô, dồn sức tấn công vào khe huyệt đến không mức cô không có phút giây nào yên ổn.

“Đồng ….Không cần …A …Làm sao…”

“Chuyện này chỉ có thể đổ thừa do em quyến rũ anh mà thôi.” Cả thân thể anh vùi sâu vào cô, hai người trong khắc nào đó như hòa vào làm một, cùng nhau yêu đương thắm thiết.

Đến khi tự mình cảm nhận đã đến được đỉnh triều thứ nhất, lúc này anh mới cở nút buộc cho cô, thả cho hai tay cô tự do.

Quả nhiên rất chặt, tay cô đã đỏ sưng lên cả, đó là do cố chấp muốn giãy dụa ân ái  của anh, nhưng mà cũng thật đau lòng quá đi, nghĩ đến đó anh ôn nhu cúi xuống dùng đầu lưỡi liếm láp vuốt ve phần tấy đỏ đó, mong rút bớt đi phần nào đau đớn.

“Ư… Đồng …Nhanh lên một chút….” Cô bỗng chốc mà liếm lắp  lên gáy của anh, cùng bờ mông tròn của mình giao du với dương vật của nam nhân mà cô nguyện sẽ yêu thương cả đời này.

Cùng lúc anh nhìn thấy hai bầu vú của cô đã cương lên đến độ cực, lại thêm đầu núm đỏ như hai hạt lựu đỏ hồng, kích động anh không kiềm được mà hôn lên thắm thiết, lê liếm khắp chốn, dùng tất thảy các kiểu bú, kéo, cắn, khiến cả hai đê mê không rời.

“Tiểu Lương, thoải mái không? Em thích không?” Bàn tay anh lúc này đã ngoan ngoãn đặt lên vòng eo thon của cô, tay còn lại sờ soạng ở mông, tha hồ càn rỡ.

“Ưm… thật thoải mái ..” Không còn cảm giác căng thẳng lẫn đau đớn ban đầu nữa, giờ đây cô chỉ còn cảm giác sung sướng trong vòng tay ân ái của anh.

Lúc này anh lại nổi lên dục hỏa, bỗng nhiên ôm lấy cô, đem lật  người lại, để phần lưng trắng như tuyết hướng về phía mình.

“A. ..a..” Anh lại tiến vào, lúc lại thật mãnh, lúc lại nhu vô cùng, nước dịch của cô lại được dịp tuôn không ngừng.

“Cô gái bé nhỏ của anh, em thật là quá mẫn cảm đó.” Anh ghé vào bên tai cô mà trêu đùa, dùng cái giọng khàn gợi cảm đến chết người của mình mà nói, “ Em có cảm thấy lỗ huyệt của mình quá ư quyến rũ không, mỗi lần đưa vào anh không có cách nào mang ra nổi, cứ muốn hung hăng ở mãi đó….”

Cô lắc đầu, tóc dài xõa xõa trên lưng, dùng cái giọng đầy khoái cảm mà nói, “Không…Không nên nói nữa….”

“Không nên nói nữa cái gì? Không nên nói nữa rằng anh thật thấy em rất khêu gợi sao? Điều đó không đúng sao?” Nói mỗi câu anh lại kéo dài lực ngân của mình, vang lên vô số âm thanh mờ ám.

“Không….” Khoái cảm như đợt thủy triều cuốn lấy cô, khiến sống không nổi mà chết cũng chẳng xong, tiếng rên rỉ thoát ra từ cái miệng xinh xắn ấy cũng không dứt ngân nga.

“Anh rất thích em lúc chủ động nha~~~” Anh tựa vào vai cô,càn rỡ mà nói.

“Em, Em sắp ….Ư… Ưm….”

Anh cuối cùng lần nữa chen vào cô, dùng sức một lần đưa cô rơi vào chốn sâu nhất của dục vọng, mãi mãi bị chon vùi bởi anh.

Vừa đạt đến cao triều, cô không nhịn được đã lăn ra ngủ mất.

Đồng Liệt Lâm đưa tay kéo vài cọng tóc ướt của cô, khẽ thì thầm, “Anh nên đem em làm sao nữa đây? Lương?”

Si ngốc nhìn cô ngủ một lúc, anh cùng cô rơi vào cõi mộng chỉ có hai người, là một giấc mộng rất đẹp, rất hạnh phúc.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn liingmaii về bài viết trên: antunhi, luoi_bieng, myuyen79, thoathan
Có bài mới 14.11.2012, 13:44
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 08.08.2012, 23:22
Bài viết: 33
Được thanks: 140 lần
Điểm: 25.15
Có bài mới Re: [Hiện đại] Người yêu "anh em" của tôi - Nhược Tinh (H) - Điểm: 38
CHƯƠNG 8

Ánh mặt trời đã rạng rỡ nhảy nhót khắp nơi trên giường, rọi thằng vào  gương mặt  xinh đẹp của người phụ nữ đang ngủ say sau cơn ân ân ái ái đêm qua, theo phản xạ cô khẽ dịch người ra đằng sau nhưng phát hiện thân thể đã bủn rủn đến mức không còn cảm giác gì ngoài toàn thân đau đớn.

Phương Tiểu Lương trong một phút khựng lại, dùng toàn lực hô hấp thật sâu cho đến khi cơn đau đã đi qua cô mới ngầng đầu lên, tìm kiếm người đàn ông đã cùng chung chăn gối với mình đêm qua.

Đáng tiếc, chỗ nằm kế bên cô lạnh ngắt, anh thì ra đã đi từ sớm.

Anh rốt cuộc ở đâu rồi? Trái tim cô đột nhiên mà quặn thắt lại, tựa như có một sợi dây vô hình quấn xiết lấy, khiến sống không bằng chết.

Anh thật ra đã đi đâu?

Cô đưa tay ôm ngực, tay còn lại chống lên giường đỡ lấy thân thể mệt mỏi của mình chậm chạp tiến đến phòng tắm, có lẽ đau đớn toàn thân đã khiến cô quên đi rằng cơn đau thật sự là từ phần dưới,  hậu quả của đêm qua, hai chân cô lúc này lại chảy xuống chất dịch, không khác gì mật dịch đã tràn trề lúc ân ái với anh.

Đằm mình trong dòng nước ấm áp, có lẽ cơn đau đã dịu bớt, nhưng cái cô quan tâm không phải cảm giác ở thân thể mình mà ngập trong đầu cô toàn là hình bóng của anh, từng dấu chấm hỏi lớn phủ đầu cô: Không biết anh bỏ mặc cô mà đi đâu vậy? Anh như thế nào lại không một lời mà đi ? Anh rốt cuộc đi nơi nào???



“Anh chính là tổng giám đốc Đồng thị sao?”

“Đúng.”

“Nếu là tổng giám đốc Đồng thị, vì gì lại đến Iga làm việc?”

“Thông minh như em, có thể đoán được dụng ý của anh mà, Tiểu Lương.”  

“Cho em chút thời gian đi!”

“Em….”

Iga! Cô bất thần mà nhớ lại đến mục đích anh đến đây. Anh, đường đường là tổng giám đốc Đồng thị, lại nguyện ý đến làm việc cho Lan Nais với cái chức trợ lý nhỏ bé, đơn giản chẳng qua là muốn từng bước phá hủy Iga!

Không, không thể!

Chủ tịch Iga đối với cô không chỉ có ơn, mà còn coi cô như con gái, luôn đặc biệt thương yêu, cô tuyệt đối không thể khoanh tay làm ngơ để mặc Liệt Lâm phá hoại tâm huyết cả đời của Iga.

Nghĩ đến đó, cô lập tức mặc nhanh quần áo, nhìn thoáng bản thân qua gương rồi lên xe đi tới Iga công ty.

★ ☆ ★ ☆ ★

“Chị Phương?!” Ái Lâm ngạc nhiên nhìn Phương Tiểu Lương, “Chị Phương, không phải là bị bệnh rất nặng sao? Đáng lẽ giờ này nên ở nhà nghỉ ngơi thật tốt mới phải, hay là đã cảm thấy khá hơn rồi?”

Ái Lâm lo lắng cẩn thận hỏi han.

“Ai nói chị bị bệnh chứ?” Tiểu Lương có chút không hiểu hỏi.

“Là bạn trai của chị đó!”
Ái Lâm hâm mộ mà nói, “Có bạn trai chăm sóc thật tốt mà, em nhìn mà muốn phát ghen. Chị Phương à, thật là may mắn quá đi!”

“Anh ta đến đây lúc nào?” Phương Tiểu Lương cầm tay Ái Lâm, lắc lắc hỏi.

“Anh ta sao, đến đây lúc hơn 8h sáng, nhìn thấy em liền bảo chị ngã bệnh, không thể đến công ty, sau đó thì vội vàng vào phòng tổng giám đốc.” Ái Lâm có chút bất ngờ, chậm rãi trả lời.

“Ái Lâm, chị đến phòng tổng giám đốc đây.” Nói xong, cô buông cánh tay của Ái Lâm, tiến đến thang máy mặc cho cô nàng đang gào thét thứ vớ vẩn gì đó.

Tới nơi, cô trực tiếp hướng văn phòng Lan Nais mà đến, không thèm gõ cửa, cô cứ thế xông vào.

“Trợ lý Phương, có chuyện gì?” Lan Nais giương mắt nhìn Phương Tiểu Lương, trên mặt thoáng có chút kinh ngạc.

“Các người, các người….” Người cô tựa như hóa đá, ánh mắt dán chằm chằm vào hai người đàn ông đang thân mật nhau, điệu bộ không thể tin nổi.

Lan Nais hiện tại nửa ngồi trên bàn làm việc, một tay đặt lên mặt bàn, tay kia  đặt trên ghế da, trên ghế không ai khác là kẻ đã hại cô cả đêm không yên, Đồng Liệt Lâm, đang áp sát ngực của Lan Nais.

Chẳng lẽ phương pháp mà Liệt Lâm đã nói, chính là kế “họa quốc ương dân” năm xưa của Đắc Kỷ?

Anh muốn lấy “Nam sắc” mà mê hoặc Lan Nais, khiến cho anh ta mang tất cả cơ mật công ty đổi lấy nụ cười mỹ nhân sao?

Nhìn thấy bộ dáng kích động của Tiểu Lương, Đồng Liệt Lâm biết ngay cô đã hiểu lầm, nhưng anh không có ý định giải thích cho cô ngay bây giờ.

Ngược lại, qua chuyện này, anh muốn khảo nghiệm, rốt cuộc trong lòng cô anh có vị trí như thế nào, có điều, dưới mắt cô, anh phút chốc trở thành “dâm phu” mất rồi.

“Trợ lý Phương, rốt cuộc có chuyên gì? Không có gì thì đừng làm phiền tôi nữa.” Lan Nais nhăn mày khó chịu, không hề nghĩ rằng cùng tình cảnh ám muội hiện tại, lời này nghe như còn mập mờ gấp ngàn lần hơn.

Trước lúc Phương Tiểu Lương vào vài phút, anh vừa cố ý thỉnh giáo Đồng Liệt Lâm vài điều để hóa giải mối quan hệ giữa hai bên, hoặc cùng lắm có thể tạm thời hòa hoãn chút ít thời gian.

Gần đây Đồng thị lại có những biện pháp công kích Iga rất mạnh mẽ, anh cũng sắp không chịu đựng nổi rồi.

Nhưng đáng tiếc, khi Đồng Liệt Lâm sắp nói ra điều gì vừa lúc Phương Tiểu Lương xông vào, bảo anh làm sao không xung khí cho được!

“Không làm phiền cái người?!” Phương Tiểu Lương kích động nói to.

“Đúng.” Lan Nais gật đầu, “Mời cô ra ngoài giúp cho, còn nữa, đi ra nhớ khóa cửa, tôi không có chút mong muốn tiếp đón những người phiền phức như cô lần nữa đâu.” Nhanh nhanh nhanh, nhanh ra ngoài một chút cho tôi!!!!

Còn khóa, khóa cửa?!

“Các người, các người…” Cô cắn môi, thật sự không tin nổi người đàn ông hôm qua còn đầu ấp tay ôm với cô nay lại thân thân thiết thiết cùng người đàn ông khác.

Tiểu Lương dằn lòng không được đưa mắt nhìn Đồng Liệt Lâm, nhưng đáp lại cô chỉ là ánh mắt nhàn nhạt lạnh lẽo của anh, rõ ràng không có chút ý định giải thích tình hình hoang đường trước mắt này.

Không lẽ người đàn ông của cô thật sự còn có ý định nào khác?

“Thế nào? Nói vậy cô cũng vẫn chưa muốn ra ngoài?” Lan Nais không nhịn được thúc Tiểu Lương.

“Trợ lý Phương, mời cô ngay lập tức ra khỏi phòng cho tôi.” Anh khó khăn đưa mắt bảo hãy chờ anh đôi phút nữa rồi hãy tiếp tục những   chuyện quan trọng còn đang dang dở, thật sự chẳng dư hơi đâu nhìn cô nàng này hết sững sờ ngạc nhiên lại xoay ra ngẩn người ngu ngốc như vậy.

“Không thể!” Phương Tiểu Lương vừa kịp lấy lại tinh thần đã nhận ra lời mới phát ra không có chút suy nghĩ, vô cùng nông nổi.

“Cô nói sao?” Lan Nais không hiểu, chuyện anh bàn luận công việc với trợ lý của mình cũng cần cô phê chuẩn hay sao?  

Đồng Liệt Lâm nhịn không được khẽ nhếch môi.

“Tôi nói không thể.” Cô cắn răng, dù sao cũng lỡ mất mặt rồi.

“Trợ lý Phương, ý cô là gì đây?” Thật chưa nghĩ đến người phụ nữ này lại dám leo lên đầu anh ngồi tự nhiên như vậy.

Lơ đi câu hỏi của Lan Nais, cô đưa mắt nhìn chằm chằm Đồng Liệt Lâm, “Trợ lý Đồng, có thể đi ra ngoài với tôi một chút, được không?”

“Không thể!” Lời ngăn cản này không ai khác chính là Lan Nais, đáng tiếc, lời của anh chẳng ai thèm bỏ vào tai.

“Là vinh hạnh của tôi.” Vừa đứng Đồng Liệt Lâm vừa đưa tay chỉnh lại âu phục đã hơi nhăn nhíu, lại khẽ nở nụ cười chỉ có Phương Tiểu Lương mới hiểu.

Còn cô, gò má không khác gì bị bỏng, đêm qua bị hành hạ dưới người anh bao lâu, cô biết rõ đây chính là kiểu cười tà, không chút tốt đẹp nào.

Chỉ còn cách cố trấn định, đi ra trước phòng tổng giám đốc.

Đồng Liệt Lâm hoàn toàn không quan tâm đến cầu khẩn của Lan Nais theo bóng cô đi ra phòng làm việc, vừa ra khỏi cửa đã kéo Tiểu Lương đến góc tường.

“Phương Tiểu Lương, em mờ mờ ám ám đưa anh ra ngoài thế này có phải là còn có ý định gì? Hay là em biết rõ anh sẽ không cự tuyệt em điều gì nên mới muốn đưa anh ra làm gì thì làm sao?” Anh cười khiêu tình, “Hay muốn giữa cầu thang này thử chút tư vị của vụng trộm?” Anh nhất định sẽ phối hợp thật tốt nha ~~~ =))))

“Đồng Liệt Lâm!” Càng nói càng quá đáng mà.

“Thế nào?” Anh hếch mày, tạo dáng theo đúng kiểu tên côn đồ trấn tình.

“Rốt cuộc anh muốn gì?” Cô cắn môi, khuôn mặt này, lời nói này chắc chắn là của một kẻ đang rất khốn quẫn, “Anh không thể, không thể…. Tóm lại, anh không được, không được….”

“Tiểu Lương, rốt cuộc còn điều gì không thể anh không được làm?” Anh tiếp tục trêu chọc cô.

“Đồng Liệt Lâm, anh không được dùng “Mỹ nam kế” đến mê hoặc Lan Nais, thủ đoạn này còn tệ hơn cả chữ hèn hạ.” Hít thật sâu để trấn tĩnh, cô nhất định không để anh làm ảnh hưởng đến mình.

“Anh thật sự có dùng qua “Mỹ nam kế” sao? Lúc nào không để ý ấy nhỉ?” Anh hỏi ngược lại cô, “Hơn nữa anh nhất thiết phải dùng qua thủ đoạn này sao?”

Cô không tin!

“Vậy hai người vừa rồi sao lại thân mật như vậy?” Cô chất vấn, chẳng để ý rằng cô đang dần giống như giọng điệu của một cô vợ nhỏ đang ghen, có điều, anh lại rất để ý.

“Lúc em tiến vào, Lan Nais đang hỏi nên giải quyết vấn đề Đồng thị thế nào thôi, có thể đã đến lúc anh nhận ra rằng mình vốn chẳng  có chút năng lực để đấu cùng Đồng thị.” Anh thấp giọng giải thích.

“Vậy anh…”

“Em muốn anh bỏ qua cho anh ta sao?” Anh tiếp câu hỏi của cô.
Nhìn thấy cái gật đầu của cô, Anh tiếp tục nói, “Theo em nghĩ, với tác phong làm việc của anh, có thể bỏ qua cho những kẻ làm hại đến Đồng thị sao?”

“Nếu là em, là em cầu xin anh rút tay?” Cô cầm tay anh, ngước mắt hỏi, “Xin anh ngừng lại, có được không?”

“Em là vì Lan Nais mà cầu xin anh sao?” Mặc dù biết trắng rằng không phải, như anh lúc nào cũng vậy, luôn biết mà vẫn cứ thích cô.

“Không.” Cô lắc tay, “Em là vì cả Iga tiên sinh cùng với nhân viên công ty mà xin anh, dù gì lỗi này cũng không phải là do họ. Iga tiên sinh đối với em có ơn rất lớn, em không thể trơ mắt nhìn Iga bị hủy hoại mà khoanh tay đứng yên được.” Hơn nữa, cô cũng không nỡ nhìn những nhân viên khác bị thất nghiệp oan uổng được…”

Anh trầm mặc, không lập tức trả lời ngay.

“Đồng….”

“Được, anh đồng ý với em.” Nhưng anh lại đưa ra chút ngoại lệ, “Có điều không thể để cái tên Lan Nais kia nhởn nhơ như vậy được, phải dạy dỗ một chút.” Cái chính là anh không thể tha thứ tên đàn ôngthối tha kia, kẻ đã dám mắng người phụ nữ của anh.

“Được.” Phương Tiểu Lương trong lòng cũng cho rằng tên Lan Nais kia cần phải chịu chút giáo huấn.

“Vậy xem ra giao dịch cũng thành công rồi, giao trước cho anh một cái hôn nào!” Không để cho cô chút thời gian phản ứng, anh đã làm thịt đôi môi đỏ mọng của cô ngay lập tức.

Anh thực ra không dễ dàng bị thuyết phục như vậy, trừ là yêu cầu của cô, hơn nữa anh còn có một kế hoạch khác, xem ra sẽ thú vị hơn nhiều.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn liingmaii về bài viết trên: antunhi, leomi, myuyen79, ngocquynh520, nhímnhim, thanhhuyen00, thoathan
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 23 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 52, 53, 54

[Xuyên không] Bệnh vương tuyệt sủng độc phi - Trắc Nhĩ Thính Phong

1 ... 132, 133, 134

3 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1488

1 ... 186, 187, 188

4 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

5 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 26, 27, 28

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

7 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 218, 219, 220

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 213, 214, 215

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Gia khẩu vị quá nặng - Hắc Tâm Bình Quả

1 ... 131, 132, 133

10 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

13 • [Xuyên không - Dị giới] Thần y cuồng thê Quốc sư đại nhân phu nhân lại chạy - Tiêu Thất Gia

1 ... 56, 57, 58

14 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

15 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 132, 133, 134

16 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 22, 23, 24

17 • [Xuyên không cung đấu] Tư thái cung phi - Thanh Triệt Thấu Minh

1 ... 61, 62, 63

[Cổ đại - Trọng sinh] Dụ quân hoan - Tự Thị Cố Nhân Lai

1 ... 36, 37, 38

19 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

20 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43



Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 240 điểm để mua Nàng tiên cá
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 680 điểm để mua Ngọc xanh 7
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 334 điểm để mua Nhẫn đá Peridot 3
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 385 điểm để mua Chó trắng
Shop - Đấu giá: loi_nha_tinh vừa đặt giá 333 điểm để mua Gấu Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: MarisMiu vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 396 điểm để mua Mèo hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 454 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Cô Quân vừa đặt giá 200 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 327 điểm để mua Hổ xì-teen
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 734 điểm để mua Ngọc đỏ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 232 điểm để mua Love Green
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ông trăng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Đàn Guitar
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 267 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 281 điểm để mua Búp bê cầu mưa
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 200 điểm để mua Ốc sên
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 375 điểm để mua Bướm Diệp Lục
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 351 điểm để mua Tiên bướm 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 220 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 395 điểm để mua Bé may mắn
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 240 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 336 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 280 điểm để mua Anh bộ đội
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 342 điểm để mua Mèo xanh thèm cá
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 242 điểm để mua Bé xanh
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 318 điểm để mua Hươu hồng
Shop - Đấu giá: ÓcCá vừa đặt giá 200 điểm để mua Headphone vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.