Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 

Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

 
Có bài mới 25.07.2012, 00:58
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 84256 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Việt Cổ Di Tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 40: Lời tiên tri

Sương mù bốc lên trong suối nước nóng, mùi hương ái muội tản ra, giục giã.

Mặt nước gợn sóng tầng tầng, từ một chỗ sóng ngầm trào lên mà cuồn cuộn tràn ra… sóng sánh, dập dờn.

Dưới nước suối trong vắt, mềm mại và dương cương giao hợp, tay chân quấn quýt sít sao. Mái tóc đen dài của nữ tử ngâm trong nước, ngũ quan hài hòa xinh đẹp nhuốm một màu đỏ sậm. Hai tay mềm mại đặt sau lưng nam nhân, cằm gác trên bờ vai rộng lớn, thở dốc rên rỉ nhè nhẹ lại có mấy phần nũng nịu…

Ôm chặt mảnh mai trong lòng, yêu thương hôn lên môi làm cô khó chịu ngửa cái cổ nõn nà lên. Dưới thân chậm rãi vào sâu ra nông, tay nhẹ nhàng xoa nắn. Người trong lòng bị giày vò không chịu nổi, hé đôi môi hồng tỉ tê khóc nhỏ.

“Thiện Thiện…!” Thở dài dụ dỗ bên tai cô.

“Ưm…” Cảm giác rất khó chịu, rất muốn anh… toàn thân vô lực không chịu nổi, vui vào hõm vai anh!

“Khó chịu quá sao?” Khóe miệng hắn khẽ cong lên, nhìn tấm lưng láng mịn nhỏ nhắn của cô bị nước suối phủ lên một màu hồng. Tốc độ dưới thân càng lúc càng chậm, bức nhân nhi bé bỏng trong lòng càng níu chặt lấy cổ hắn, tiếng rên rỉ càng lúc càng quyến rũ! Sao hắn lại không biết nàng muốn gì cơ chứ? Chẳng qua là…

“Không khó chịu?” Nhẹ nhàng vuốt ve tròn trịa cao ngất, sau khi tiến vào liền dừng lại không động đậy! Miệng cười càng thêm sâu. Nhẫn nhịn ham muốn, chờ đợi người nào đó trả lời.

Từng đợt khô nóng trong người Diệp Thiện Thiện sau khi Thương Khung ngừng lại mãnh liệt ào tới, khiến cô càng ôm chặt Thương Khung hơn, cắn đôi môi hồng khóc nhỏ, cào lên lưng hắn.

“Thiện Thiện…” kề môi vào vành tai trắng nõn, dụ dỗ “Nói… nàng muốn ta!”

Khó chịu vặn vẹo thân mình, muốn … anh? A! khẽ đong đưa mái tóc bóng mượt. Nội tâm không ngừng thẹn thùng giãy dụa. Thân thể khó chịu uốn éo, tay vô lực đánh vào lưng hắn, bọt nước văng lên.

Thấy cô kháng cự, trong người chậm rãi lui ra.

“Hóa ra nàng không muốn?” Làm bộ thất vọng “Vậy ta đi ra được rồi!”

“Đừng…” Cô bám chặt cứng trên người hắn, tức giận khóc nức nở. Anh chỉ biết ăn hiếp cô, trêu chọc cô! Rõ ràng biết hiện tại cô rất khó chịu mà…

“Đừng cái gì?” Thương Khung quấn chặt cô vào lòng. Vật nhỏ khó chịu!

“Đừng… rời khỏi em!” Nghẹn ngào! Nước mắt từng giọt to tròn rớt xuống vai Thương Khung.

Nửa ngày, Thương Khung không đành lòng thở dài khe khẽ, lòng bàn tay quét qua cái eo mềm mại nhỏ nhắn của nàng, nâng hai chân nõn nà mảnh mai lên, thong thả mà mãnh liệt đâm vào. Hài lòng nghe tiếng nàng thở dốc…

Non mịn giữa hai chân chung quy không chịu nổi hắn. Đột nhiên mạnh mẽ xông vào, khó chịu nhưng lại vui thích. Khiến cô vặn vẹo đau đớn khó chịu há miệng cắn hắn, cùng với hàm răng trắng như ngọc cắn vào da thịt, thân mình cũng nhấp nhô theo cử động ra vào mạnh mẽ của hắn… á! cắn đến răng cũng đau luôn.

“Oa… Đừng sâu như vậy!” cô nằm sấp lên vai hắn, vô lực khóc kể.

Một hồi…

“Mau quá… hức hức!” Cô chịu không nổi rồi.

Lại một lát nữa…

“Oa oa… rốt cuộc anh còn muốn bao lâu nữa?” Cắn môi khóc không ra nước mắt.

Rất lâu sau đó…

“Á… đau quá!” Vừa đau vừa rát làm cô muốn cắn hắn cái nữa.

Sau vài ba lần triền miên, hắn ôm nàng vào lòng như báu vật, nhìn đầu nhỏ của nàng gục lên vai mình ngủ như trẻ thơ. Trong mắt tràn ngập yêu thương, còn có chút trầm tư.

Bảo vật trong bản đồ mà bao nhiêu kẻ ở Đại Kiền ngấp nghé… ô quả, là bảo vật từ thời thượng cổ của Ngân Lang tộc.

Mấy đời Lang Vương dùng hết khả năng cũng không tìm được. Mãi đến khi truyền đến tay hắn. Vị trí trên bản đồ đã thay đổi hoàn toàn, tìm không ra, hắn đã xé nát từ lâu.

Nhưng dường như, trong u minh ông trời cũng có định sẵn. Lúc vô tình hắn lại tìm được tế điện, tới tay không tốn chút công sức nào.

Ô quả này, là thánh vật duy nhất lưu lại từ thời thượng cổ, hút dưỡng chất và linh khí từ suối nước nóng mà lớn! Một trăm năm mới kết được một quả, năng lượng thật sự cường đại.

Tổ tiên Ngân Lang mỗi khi muốn sinh một Lang Vương tiếp theo thì sẽ đưa nữ tử thích hợp vào tế điện, để nàng ăn vào ô quả, cùng nhau kết hợp trong suối nước nóng, bởi vì nơi này là chỗ sinh Ngân Lang con tuyệt nhất. Bằng không, với thể chất yếu ớt của Diệp Thiện Thiện, cho dù năm ba năm nữa chưa chắc đã sinh ra được. Sau khi ăn ô quả, một phần năng lượng chuyển vào cơ thể mẹ, bảo vệ hai mẹ con bình an. Phần còn lại, Thương Khung lấy máu làm dẫn, phong ấn vào Ngân Lang Huyết Ngọc. Năng lượng từ thời thượng cổ trong đó đủ để bảo vệ nàng.

Hắn trước giờ vẫn xem thường bảo vật. Mà lúc này, trong lòng hắn đang ôm bảo bối mà hắn muốn bảo vệ cả đời.

Ngân Lang vương là hậu duệ của kì thú thời thượng cổ. Cả đời chỉ có một bạn lữ, tình sâu, đồng sinh đồng tử. Cho nên khi mẫu thân hắn sinh hắn ra, lại xem hai cha con họ là quái vật, phát điên mà chết thì phụ thân hắn, một đời Lang Vương cũng chết vì đau lòng.

Cũng vì vậy, đây là nguyên nhân hắn một mực không dám nói cho Thiện Thiện biết, hắn kì thật là người sói. Bí mật này hắn vốn định lừa nàng cả đời. Nỗi thống khổ không nói nên lời này khiến hắn mấy lần muốn phát điên. Hắn không dám tưởng tượng có một ngày, Thiện Thiện cũng giống như mẫu thân xem hắn là quái vật, đau khổ rời xa hắn… làm hắn không cách nào tìm được…

Nếu cuộc đời hắn lại không có nàng… hắn sẽ vĩnh viễn sa ngã. Không thể trở lại cuộc sống lạnh giá như trước kia… thế giới của hắn vì có nàng mà ấm áp!

Một bóng trắng thon dài chậm rãi đi ra khỏi động, trong lòng ôm một nữ tử cũng mặc áo trắng, vùi vào lòng hắn ngủ thật ngọt ngào. Nam tử thần thái như ngọc đột nhiên ngừng lại, quay đầu nhìn cái đầu đá khổng lồ. Nhíu mày! Cảm giác không sao giải thích được! Lần đầu gặp Thiện Thiện, đủ loại hình ảnh nháng lên trong đầu. Chẳng lẽ… lần đầu tiên gặp mặt dưới đêm dông đó, là nó… đưa nàng tới bên người hắn?

Hai mắt tượng đá đột nhiên tự động đẩy ra, từ từ khép cửa động lại, khôi phục như cũ. Giống như lúc bọn họ vừa đến. Kỳ dị…

Ánh mắt vốn dĩ nghi hoặc của Thương Khung nháy mắt toát lên thần sắc thống khổ, bi phẫn. Quét mắt nhìn cái đầu đó lần cuối, bóng trắng lóe lên phóng ra cửa động.

Cùng lúc Thương Khung rời đi, tiếng sụp đổ ầm ầm kéo đến dồn dập. Hang động từ thời thượng cổ cuối cùng của Ngân Lang tộc… đổ nát, hủy diệt hoàn toàn.

Một tảng đá lớn vỡ toác, trên đó vẫn mang máng thấy được mấy văn tự cổ: Ngân Lang tộc thượng cổ ắt hẳn bị hủy diệt, nhờ có Việt Cổ Chi Nữ[14] mà xuất hiện sinh cơ - tế lão tiên đoán.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

[14] Cô gái xuyên qua cổ đại, ss để thế cho nó có vẻ thần bí ^^



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: oneheart, searatsuki
     

Có bài mới 25.07.2012, 00:58
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 84256 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Việt Cổ Di Tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 41: Rời đi

Đêm dông, mưa máu gió tanh…

Lúc Thương Khung ôm Diệp Thiện Thiện quay lại Ngân Lang tộc thì, trước mặt xác sói nát bươm rải rác tán loạn.

Một con rắn đốm hoa khổng lồ ngửa đầu thè lưỡi, con mắt tam giác sáng quắc khủng khiếp. Đột nhiên nó cảnh giác nhìn về một góc, chỉ thấy một nam tử áo trắng trong mắt tức giận bừng bừng, chậm rãi cẩn thận đặt nữ tử trong lòng xuống đất. Một con sói bạc xông lên trước, bảo hộ nữ tử đang ngủ say.

Một luồng kình phong quét qua, đầu cự xà đập vào vách đá. Bóng trắng nhảy lên trên vách bám vào đầu rắn, mới rồi một kích của hắn đã làm tròng mắt con rắn tứa máu. Thân rắn điên cuồng quẫy đập, giận dữ xông về phía bóng trắng, bóng trắng lóe lên biến mất. Đầu cự xà lại đập vào đá lần nữa, tiếng va đập khủng khiếp dọa chim thú kinh hồn.

Thương Khung đảo mắt nhìn không ít xác Ngân Lang nằm dưới thân rắn. Chưa từng có lúc nào tức giận như lúc này, làm hắn muốn hung hăng xé nát con vật kềnh càng trước mắt! Đồ bò sát đáng chết!

Vung tay búng ra mấy cục đá nhọn, song không làm gì được lưng rắn da dày thịt chắc, đá nhọn chỉ rạch một đường bên ngoài lớp vảy của nó.

Cự xà thấy Thương Khung ngừng lại, đuôi lập tức quét tới. Thương Khung nhanh nhẹn giẫm chân tránh được, chỗ vừa đứng đã bị đập nát. Một vòi nọc độc vàng khè nồng nặc phun về phía hắn. Hắn đưa tay áo lên che, trong lòng biết không ổn. Tức tốc xé ống tay áo xuống, một giọt độc bắn lên khuỷu tay, cảm giác nóng rát dữ dội xâm chiếm, mặt không cảm xúc bứt phần thịt dính độc trên khuỷu tay xuống. Xé vạt áo quấn lên vết thương, tốc độ nhanh như chớp.

Con mắt vàng to cộ sáng lên đắc ý, nọc độc phun ra càng điên cuồng ngang ngược. Vài người sói còn sống sót gần đó bị phun trúng đau đớn rú lên, toàn thân bị nọc độc xâm thực đến thối rữa mà chết.

Ánh mắt Thương Khung u ám như ma quỷ.

Đột nhiên, bóng người vọt từ dưới lên, xông về phía bụng rắn, giữa không trung, thừa lúc nó cúi đầu nhìn xuống thì, ngón tay đã bắn vào hai mắt nó.

Tích tắc, cự xà đau đớn gầm rú, quẫy đập vào vách đá, không ngừng lăn lộn, máu trào ra từ hai mắt rắn vàng khè sáng quắc.

Nhặt vũ khí bén ngót như đao từ dưới đất lên, cười lạnh âm u đạp lên bụng rắn.

Từ xa nhìn lại, một bóng trắng thuận theo thế lăn lộn của con cự xà, một đường đi tới đuôi rắn, bóng trắng nhanh chóng thối lui. Bụng cự xà đột nhiên nổ banh, máu như nước suối phun ra, bắn vọt lên trời. Giống như một con cá bị mổ bụng chảy máu, ruột gan đổ ra, không ngừng co quắp trên đất đến khi bất động.

Thương Khung tóm lấy tiểu Ngân Lang đang rục rịch đằng sau hắn, lạnh lẽo nhìn nó.

Tiểu Ngân Lang không ngừng vùng vẫy trong tay hắn.

“Đáp ứng điều kiện của ta! Ta sẽ cho mày thứ mày muốn!” Thương Khung nói.

Tiểu Ngân Lang ngừng giãy, hết nhìn xác rắn lại nhìn Thương Khung. Tròng mắt đảo vài vòng, gục đầu xuống, thỏa hiệp gầm khẽ hai tiếng.

Thương Khung lộ ra nụ cười hài lòng quỷ quyệt, “Đi thôi!” Tiện tay quăng tiểu Ngân Lang xuống.

Tiểu Ngân Lang hưng phấn nhảy nhót như điên, hóa thành một dải màu bạc bay vút đến bụng rắn, moi từ bụng rắn ra một viên nội đan màu vàng lớn gấp đôi của mình, tham lam nhe răng cắn.

Thú bảo vệ cả đời chỉ có thể làm sói, ăn được một viên nội đan trăm năm của cự xà thì sau khi thành niên, gặp kỳ ngộ nào đó có thể hóa thành hình người.

Mai táng xong thi thể Ngân Lang, mấy trăm người của Ngân Lang tộc chỉ còn sót lại có vài người. A Hi, A Liệt đau khổ bi thương rơi nước mắt. Ai nói nam nhân không thể dễ dàng rơi lệ? Chỉ là chưa gặp phải chuyện thương tâm mà thôi.

Thương Khung bế Diệp Thiện Thiện đột nhiên mở miệng.

“… Đi theo ta!”

Hai người kinh ngạc nhìn Thương Khung. Mặt hắn không có cảm xúc nhưng trong mắt dường như có gì đó lờ mờ chớp động.

Ngân Lang vương và Ngân Lang tộc tuy cùng là Ngân Lang nhưng Ngân Lang vương tuyệt nhiên không cần có trách nhiệm chiếu cố bọn họ.

Trong thân thể ngài là máu thuần chủng của thượng cổ kỳ thú, còn bọn họ, nhiều lắm chỉ là hỗn huyết mà thôi, vả lại còn không biết là lai tạp qua bao nhiêu thế hệ rồi.

Nếu Ngân Lang vương đồng ý thu nhận bọn họ, đây là chuyện mà thân là người sói bọn họ kì vọng nhất.

Thương Khung liếc A Hi một cái, quét mắt nhìn khung cảnh thê lương bốn phía.

“Ở lại đây chỉ thống khổ…” Phóng mắt nhìn về đỉnh núi mây mù lãng đãng không nhìn thấy bầu trời, ôm chặt người trong lòng. Chữ cuối cùng vừa dứt, bóng trắng đã cách xa vách đá mấy chục thước, chân không ngừng mượn lực điểm nhẹ. Nháy mắt đã biến mất trong tầm nhìn của bọn A Hi.

Dưới vách núi trống trải, tiếng Thương Khung lưu lại chấn động.

“… Đến nơi, tới Vân Ẩn điện tìm ta…” Vọng âm không ngừng lặp lại.

A Hi nhìn Ngân Lang vương trong chớp mắt đã biến mất, cười khổ, nhìn A Liệt đang trợn mắt há mồm.

“Từ dưới vực đi lên, ngài chỉ mất nửa ngày. Chúng ta lại mất vài tháng!” Giọng nói tiếc nuối nhưng lại mang theo vài phần hi vọng tràn trề.

A Liệt chắt lưỡi, lẩm bẩm: “Nếu không có ngài, ta đã là con sói chết rồi! Có thể đi theo Ngân Lang vương, đời này coi như không uổng làm người sói…”

************************

Từ trong mộng tỉnh lại, toàn thân rã rời đau nhức. Xa xa, đập vào mắt là một con sóc nhỏ đang ở trên ngọn cây xanh mướt sau cơn mưa. Còn cô, hình như đang ngồi dựa vào một tảng đá lớn trong khe núi ngay sát vách núi dựng đứng. Dưới người trải một bộ quần áo trắng. Nhấc cánh tay không có chút sức nào sờ áo, cảm giác rất quen thuộc. Là Thương Khung!

Một cái bóng màu bạc lọt vào tầm mắt, Diệp Thiện Thiện cười khẽ. Hóa ra là thú bảo vệ ở tế điện. Tiểu Ngân Lang vọt tới trước mặt cô, thò móng vuốt hung hăng cào áo dưới người cô, sau khi cào rách một ống tay áo mới đắc ý vênh mặt. Lúc này, một cái hột bắn vào lưng sói con đang dương dương đắc ý kia, dọa nó nhảy dựng lên, giống như gặp quỷ chạy trốn mất tăm.

“Thương Khung?” Diệp Thiện Thiện nhìn đôi chân dài đang sải bước tới. Người đàn ông áo trắng đẹp trai từ xa đi đến.

“Trong người không thoải mái sao?” Hắn ngồi xổm trước mặt cô, ánh mắt ẩn chứa nụ cười nhìn cô chăm chú.

Diệp Thiện Thiện vò đầu, “Kì lạ quá, ngủ một giấc dậy có cảm giác toàn thân không bình thường! Không có sức lực!” Nghĩ nghĩ lại bổ sung “Cảm giác… mỏi mệt thiêu thiếu!”

Thương Khung dịu dàng vén tóc vướng bên môi cô…

“Ăn đi!” Đưa cô một thứ trái cây màu trắng.

“Nhưng mà! Em thật sự không đói mà!” Diệp Thiện Thiện cầm lấy, không tự chủ xoa bụng.

“Không đói cũng phải ăn!” Thương Khung quét mắt nhìn con thú nào đó nằm sấp trong cái động nào đó, chỉ lộ ra hai con mắt sói nhìn chòng chọc trái cây dưỡng thai trong tay Diệp Thiện Thiện.

“Vì sao?” Diệp Thiện Thiện thắc mắc, nhưng vẫn nghe lời bỏ trái cây vào miệng.

“Bởi vì…” Thương Khung nhìn đôi mắt trong trẻo như nước của Diệp Thiện Thiện “Nó có lợi cho thai nhi!”

“Hả?” Diệp Thiện Thiện đang cắn được nửa chừng, trợn mắt nhìn Thương Khung, mặt cười có vẻ quái lạ.

“Thai nhi?” đầu óc mờ mịt.

“… Ở trong bụng nàng!” Tay hắn áp lên cái bụng nhu nhược của cô.

Tầm mắt dời theo tay hắn xuống bụng mình, mơ hồ, thất thanh hỏi: “Của anh…?”

Thương Khung nghe xong mặt lập tức đen lại, tức giận trừng mắt nhìn Diệp Thiện Thiện còn đang ngơ ngơ ngác ngác, híp mắt, giở giọng nguy hiểm.

“Con… nàng tưởng là của ai?”

Bị hắn trừng đến tỉnh táo lại. Đợi ý thức được lời hắn nói thì…

Diệp Thiện Thiện triệt để hóa đá trong gió.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: searatsuki
     
Có bài mới 25.07.2012, 00:59
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 84256 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Việt Cổ Di Tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 42: Nói rõ

Bên ngoài vang lên tiếng đập cửa! Chưởng quầy khác sạn bực mình thức dậy, trễ thế này còn gì! Bên ngoài sét đánh, lại mưa, còn có tuyết nữa, mùa đông này trải qua những ngày lạnh buốt đến nỗi răng đánh lập cập. Ai mà đêm hôm khuya khoắt còn đi mướn phòng?

“Cạch!” một tiếng, cửa bị đẩy ra. Đứng ngoài cửa là một nam một nữ! Nam tử nửa ôm lấy nữ tử, che mưa cho nàng, đầu tóc quần áo đã sớm ẩm ướt! Sau khi nhìn ánh mắt sắc bén của nam tử, vẻ mặt bực dọc lập tức đổi sang chiêu bài tươi cười. Lão làm ăn bao nhiêu năm nay, có người nào chưa từng thấy qua? Vừa đụng phải ánh mắt nam tử này liền biết, hạng người này lão tuyệt đối không thể trêu vào.

“Chưởng quầy, các người còn phòng không? Chúng tôi muốn nghỉ chân!” Nữ tử trong lòng nam tử dường như lạnh run song giọng nói rất ôn hòa, cũng rất khách sáo hỏi.

“Còn, còn! Còn một gian phòng trống!” Chưởng quầy vội vàng mở cửa để hai người tiến vào, “Bên ngoài mưa lớn quá! Khách quan mau vào đi!” Tiện thể nịnh nọt, đưa khăn tay đến “Cô nương mời dùng!”

“Cám ơn!” Nữ tử mỉm cười. Lúc này chưởng quầy mới nhìn rõ bộ dạng hai người. Đúng là trời sinh một cặp! Nam tuấn lãng, nữ thanh tú đẹp đẽ. Nam tử đó thấy chưởng quầy nhìn chằm chằm nữ tử, không hài lòng nhướng mày.

“Phòng ở đâu?” Lạnh lùng mở miệng hỏi.

Thấy ánh mắt lạnh tựa băng sơn của nam tử, chưởng quầy lạnh đến phát run, “Ở đây… ở đây!” Vội vàng dẫn họ lên gian phòng trống ở lầu hai, sau đó hoảng hồn chạy đi trong tiếng cảm ơn không ngớt của nữ tử.

Trở về phòng mình, chưởng quầy lấy ống tay áo lau mồ hôi trán. Trước đó chỉ nghe nói Đại Kiền Vân Ẩn điện chủ Thương Khung ác độc vô tình! Nhưng hôm nay nam nhân khủng bố này chỉ liếc lão một cái, lão lại có cảm giác giây kế tiếp bản thân sẽ bị hắn xuyên qua tim. So với Thương Khung khủng bố trong truyền thuyết chỉ có hơn chứ không có kém à.

Lại nằm xuống giường, ngủ không vô. Từ sau nửa đêm, chưởng quầy cứ thế mở mắt nhìn trừng trừng nóc nhà cho đến lúc trời sáng.

***************************

Trong phòng, Thương Khung và Diệp Thiện Thiện thay quần áo sạch. Thương Khung nhíu mày nhìn Diệp Thiện Thiện, từ sau khi biết mình có thai không biết là giận dỗi cái gì.

Nàng cứ mở to hai mắt, cuộn tròn một góc giường không nhúc nhích.

Đưa tay vuốt ve eo nàng, nàng lại khó chịu gạt tay ra.

“Rốt cuộc nàng làm sao vậy?” Đáy lòng Thương Khung dâng lên một chút giận dữ. Không rõ lí do… chẳng lẽ… nàng không cần hài tử của bọn họ? Cảm giác đau lòng khiến mắt hắn phút chốc trở nên ảm đạm. Chậm chạp thu lại cánh tay vừa bị nàng gạt ra, còn đang dừng giữa không trung.

“Em vì sao phải sinh cho anh…” giọng nói yếu ớt từ mép giường truyền đến, thắc mắc.

Tim Thương Khung nháy mắt rơi vào tận cùng bóng đêm, quả nhiên… quả nhiên nàng… tức thời, tim như bị một bàn tay bóp nát. Chớp mắt, mặt hắn nhợt nhạt, hóa ra tất cả chỉ là hi vọng xa vời của hắn.

Nhìn bóng lưng gầy yếu của nàng. Nửa ngày! Cổ họng mới dằn xuống được thống khổ, phun ra mấy chữ!

“Không muốn sinh… thì phá nó đi!” Nếu đã định sẵn sẽ bị mẫu thân mình ghét bỏ thì không bằng vĩnh viễn không cần chào đời… ánh mắt lạnh băng càng thêm u ám!

Người trong góc giường đột nhiên ngồi bật dậy! Sửng sốt hỏi: “Vì sao muốn phá bỏ?” Vành mắt đỏ hoe, “Hóa ra… là anh không muốn có con!”

Nhìn cô chảy nước mắt! Đáy lòng nổi giận, rốt cuộc nàng khóc cái gì? Kéo cổ tay mịn màng của cô, hung hăng nói:

“Nàng nói, nàng không muốn có nó! Không phải ta!”

“Em không có!” Hoảng sợ lắc đầu, thân mình không ngừng rụt lại, bộ dạng này của anh đáng sợ quá!

“Mới rồi nàng nói gì? Có ý gì?” hắn nguy hiểm áp sát cô.

Diệp Thiện Thiện hết đường lui, bị hắn ôm vào lòng, “Em là nói…” nước mắt rơi lộp độp.

“Nói cái gì? Nói rõ ràng!” Hắn vòng lấy eo nhỏ của cô nhưng không dám dùng một chút sức nào.

Diệp Thiện Thiện gục đầu nức nở, “Em và anh, quan hệ gì cũng không phải! Như thế…” khổ sở nhìn nhìn bụng, “Như thế… không phải rất kì quái sao?” Mà anh cũng chưa từng nói với cô đại loại như anh thích cô gì gì đó. Chẳng lẽ anh chỉ là, chỉ xem cô là…

“Hay là anh chỉ muốn tìm một người phụ nữ có thể sinh Ngân Lang vương đời sau cho anh thôi?” nước mắt long lanh nhìn hắn. Sinh xong rồi đá cô đi có phải không?

Trong một giây, tim Thương Khung ngừng đập. Cổ họng khô khốc, nhìn mặt cô đẫm lệ, hồi lâu mới chậm chạp nói.

“Nàng… biết rồi?” Hắn, là một người sói!

“Ừ!” Diệp Thiện Thiện bị ép dựa vào lòng hắn. Hai tay bất giác đan vào nhau, “Thật ra, có phải người sói hay không không quan trọng! Chỉ cần em thích là được rồi nha!” Cảm giác bàn tay nắm tay cô đột nhiên cứng đờ.

“Với lại…” giọng càng lúc càng nhỏ, “Cho dù anh không cần con, em cũng sẽ không phá! Bởi vì, con là của em…” Nói chưa xong đã bị ôm chặt trong vòm ngực nóng bỏng, ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn. Môi hồng lập tức bị vít chặt.

Mãi đến khi cô sắp nghẹt thở đánh vào lưng hắn, mới buông cô ra, nhìn hai má cô đỏ lựng.

“Thiện Thiện!” than khẽ.

“Ừ?” nhỏ nhẹ trả lời!

“Nếu chỉ là chọn người dưỡng dục sói con, trong các nữ nhân được tuyển chọn, thân mình nàng…” khóe miệng mỉm cười “là kém nhất…”

“… Vậy vì sao anh?” nói xong rầu rĩ muốn rút tay ra khỏi lòng bàn tay hắn. Hóa ra cô… ngay cả tư cách cũng không có!

“Chọn nàng là vì…” cười khẽ, dán sát vào tai cô “Nàng ở nơi này của ta…” Nói xong dẫn dắt tay cô sờ lên ngực hắn. Tiếng tim đập rung lên từng nhịp, từng nhịp, tràn trề, đều là nàng, “Chỉ có nàng sinh… ta mới nhận!”

“A…” Hình như đã hiểu rõ ý hắn! Tay chân luống cuống, nói năng lộn xộn “Tim anh… đập, đập…” Xấu hổ đỏ mặt liếc trộm hắn một cái “… đập mau quá…>_<”

Kế đó, rút tay về nhanh như chớp.

Ánh mắt sâu thẳm nhìn cô, ngón tay thon dài, mờ ám luồn vào trong áo, nhẹ nhàng vuốt ve cái bụng nhỏ bé của cô.

Đỏ mặt nhìn bàn tay đè bên trong, cách một lớp áo đang rục rịch cử động, “Đừng…”

“Không muốn sao?” Hắn cười, hôn lên bên trong lớp áo sớm đã bị hắn cởi ra. Cô khó nhịn ưỡn thân trên lên, bàn tay đang vuốt ve bụng dưới mượn thế xâm nhập vào giữa hai chân cô, tiến vào sâu bên trong, mềm mại trơn trượt khiến hắn mê đắm.

“Anh nhẹ một chút!” cánh tay mịn màng mảnh khảnh trần trụi đánh hắn.

“Thế này…” Giọng nói dịu dàng khe khẽ, Thương Khung dằn xuống, nhìn Diệp Thiện Thiện hơi nhíu mày dưới thân.

“Ừm… a! Sâu quá!” Thanh âm trằn trọc mang theo nức nở.

“Này thì sao?” Lần đầu tiên Thương Khung nhẫn nại như vậy, tay khẽ nâng mông cô lên, chậm rãi tiến vào…

“Ưm…” Hai tay bên hông không ngừng kéo, vò ra giường dưới người, biến ra giường thành một đống nhăn nhúm.

Tình cảm mãnh liệt trôi qua, ôm chặt cô vào lòng, nhẹ nhàng hôn tóc tơ của cô… thiện lương như nàng, sao hắn lại cho rằng nàng sẽ không muốn hài tử trong bụng chứ? Vả lại, vừa rồi nàng nói, nàng không để ý thân phận người sói của hắn!

Lần đầu tiên trong cuộc đời, hắn có cảm giác… cảm động sâu sắc. Từng cho rằng, trên người hắn vĩnh viễn sẽ không xuất hiện hai chữ… hạnh phúc…

Thậm chí hắn còn chạm đến được!

Có nàng, liền có cả thế giới, thứ hạnh phúc này…



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Christevans2622, searatsuki
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: banmaixanh204_9x, didipham, Emxinhnhuma, lethuyoanh, LinMin, LuongHang1201, Nana Trang, ngọc đặng, penhu1704, Sandytrang, Thiên My, Tran doanh, Trang22, xichgo, Xu_nie, ythanh, yukita96, Yên Vân và 249 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

5 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

9 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

10 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 5, 6, 7

13 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

20 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29



cò lười: Nhưng bạn phải có điểm mới đấu giá được nha
cò lười: Bạn vào shop. Bạn chọn vật phẩm bạn thích. Sau đó bấm chọn thôi
ngoc giau: Cho mình hỏi về cách đấu giá với
Shop - Đấu giá: Niu kinh vừa đặt giá 224 điểm để mua Người tuyết
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 222 điểm để mua Bướm ôm tim
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 200 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 265 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 244 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 256 điểm để mua Vịt đội bí
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 555 điểm để mua Thiên thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 298 điểm để mua Móc khóa thỏ xanh
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 206 điểm để mua Panda ngồi trên mặt trăng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 204 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 543 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 248 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 284 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 213 điểm để mua Giày cao gót hoa hồng
karrykane: cho những ngày chẳng có gì
cò lười: Hihi chào bạn
Nguyễn Vũ Trà My: Dạo này vắng quá, không có ai chat cả :3
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 370 điểm để mua Mashimaro tim trên trán

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.