Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 

Việt cổ di tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ

 
Có bài mới 25.07.2012, 00:56
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 84256 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Việt Cổ Di Tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 30: Bức cung

Địa điểm: nội thất của chính điện cổ kính.

Thời gian bức cung: ngày X tháng X năm X, lúc mặt trời lặn, mặt trăng mọc…

Người bức cung: điện chủ Vân Ẩn điện Thương Khung.

Người bị bức cung: người nào đó cả gan làm loạn. Tiểu tỳ nữ dám can đảm leo lên đầu lão hổ vuốt râu hùm, Diệp Thiện Thiện.

***********************

Hai tay non mịn bị trói ở đầu giường. Lụa trắng trong suốt phất phơ chung quanh cái giường to đùng. Trên ra giường bằng lụa trắng mềm mại, môt mỹ nhân toàn thân trắng nõn, óng ánh, đẹp như ngọc không chút tỳ vết đang giãy dụa. Mái tóc đen nhánh phủ lấy gối đầu, càng tôn thêm nước da trắng như tuyết, trong như ngọc. Bàn tay cố gắng vói che khuôn mặt nhỏ nhắn đã đỏ bừng. Đôi mắt to ngập nước van nài, đáng thương nhìn bóng người áo trắng thon dài lãnh ngạo đứng cạnh giường.

Ánh mắt Thương Khung dời từ khuôn mặt xinh xắn sắp khóc đến cái cổ trắng như ngọc, lướt qua chỗ trắng nõn mềm mại trước ngực, dừng tại hai điểm đỏ tươi, nhấp nhô như muốn dụ người nhấm nháp. Mắt lại chuyển xuống cái eo mềm mại, nhỏ nhắn không đủ một vòng tay, cái mông xinh xắn tròn lẳn mịn màng cùng nơi lúc ẩn lúc hiện giữa hai chân mảnh mai nõn nà.

Tầm mắt nóng bỏng của hắn làm mỹ nhân trên giường vừa sợ vừa ngượng, hai chân càng khép chặt, không nhịn được vặn vẹo, co quắp cả người… Ai ngờ động tác này càng tràn ngập quyến rũ, mê hoặc vô hạn, làm lửa dục của người nào đó bốc cao.

“Làm sao lại quen y?” Ánh mắt Thương Khung dời trở lại khuôn mặt lã chã chực khóc của Diệp Thiện Thiện. Hắn muốn biết vì sao nàng làm trái ý hắn, chống đối hắn để bảo vệ người khác. Rốt cuộc nàng và tên kia có quan hệ gì?

“… Hức hức…tôi thật sự không biết…” Cô không ngừng vùng vẫy, trắng tuyết mềm mại trước ngực theo đó mà run run, đầu mút màu hồng vốn dĩ chìm xuống lại nổi lên, dưới cái nhìn chăm chú của anh ta, mẫn cảm mà càng thêm đỏ tươi, ướt át.

“Không nói hả?” Nụ cười tà ác bên môi Thương Khung càng thêm sâu. Được lắm! Dám lựa chọn chưa thấy quan tài chưa đổ lệ.

Mép giường lõm xuống một đoạn. Diệp Thiện Thiện giống như chú thỏ bị dọa, quay đầu, nhìn Thương Khung ngồi xuống cạnh mình, đưa tay nâng cằm cô lên.

“Cho nàng một cơ hội nữa. Vì sao muốn cứu y?”

Trong mắt cất giấu ẩn nhẫn.

“… Tôi thật tình không biết… thật mà!” nghẹn ngào nói nhỏ, cô làm sao có thể nói với anh ta, đó là thầy Trương? Nói với anh ta rồi sao, anh ta sẽ tin cái chuyện xuyên không hoang đường đó à?

“Chẳng những phản kháng, còn dám lừa gạt. Nàng kêu ta làm sao bỏ qua cho nàng?” Dán sát người bên tai cô. Nói xong, tay chụp lấy mơn mởn trắng tuyết của cô, đầu ngón tay trêu chọc giày vò cô đủ cách.

“Oa… xin anh… đừng…” Hắn ra sức nắn bóp, Diệp Thiện Thiện khóc nức nở không ra tiếng, trước ngực đau đớn lại có phần vui thích làm cô khó chịu giãy dụa, song không làm sao thoát khỏi tay hắn, cặp mềm mại vẫn bị hắn nắm chặt trong tay như cũ.

Hai đỉnh đỏ tươi mềm mềm, nhỏ nhỏ bị hắn vê trong tay, tỉ mỉ xoa nắn kéo vặn, trong khi đó mắt vẫn chăm chú quan sát nhân nhi đáng yêu đang không ngừng vặn vẹo cầu xin kia.

“Nói không?” Giọng Thương Khung có phần say mê. Tay rốt cuộc cũng bỏ qua điểm mẫn cảm của cô, cảm giác tê dại chỗ tay hắn vừa đặt qua làm toàn thân cô càng thêm yếu ớt vô lực, thở hổn hển.

Thương Khung không cho cô thời gian nghĩ ngợi. Bàn tay men theo cái eo mảnh khảnh mịn màng, dẫn đến một hồi thở gấp nữa… lướt qua đôi chân dài mảnh mai đều đặn, chạm tới một chỗ không ngừng run rẩy.

“Tách ra!” Thương Khung ra lệnh.

“Không muốn…” Diệp Thiện Thiện yếu ớt phản kháng… hai chân càng co rụt lại.

Thương Khung khẽ híp mắt, Diệp Thiện Thiện càng sợ sệt co quắp cả người.

Mười ngón tay hắn tóm lấy cổ chân mảnh mai của cô, nhẹ nhàng kéo một cái, tiện thể gạt bỏ mọi phản kháng của cô.

“Không cần… xin anh…” Cô không muốn thế này… chưa từng bị ai nhìn như thế… có thể bỏ qua cho cô hay không…

Đôi mắt nóng cháy của Thương Khung quét qua cánh hoa đỏ nõn nà, ngón tay nhẹ nhàng chạm vào nhị hoa đỏ hồng, nghe tiếng Diệp Thiện Thiện thở dốc, hắn tà ác cúi người xuống.

Diệp Thiện Thiện mở to hai mắt, tim đập thình thịch, anh ta muốn làm gì? Đừng… chân muốn chạy trốn, khổ nỗi hai chân bị hắn kềm chặt, không động đậy được, đành mặc cho hắn dùng môi lưỡi hôn xuống.

Đầu lưỡi Thương Khung tìm tòi hết các ngõ ngách của cánh hoa, khẽ cắn hạt châu đỏ tươi non mịn, mút hết nước nhờn chảy ra.

Diệp Thiện Thiện vừa xấu hổ vừa tức giận khóc thành tiếng, sao anh ta có thể làm thế với cô? Sao có thể? Cảm giác toàn bộ giác quan trong cơ thể đều bị giữ trong miệng anh ta… mỗi lần cắn liếm ngậm mút đều làm cô chịu không nổi muốn chạy trốn… sau cùng không thể chịu đựng được chỉ biết vặn vẹo uốn éo cả người, rên rỉ ra tiếng.

“… Sao anh có thể như thế? Sao có thể?” Nước mắt Diệp Thiện Thiện tuôn xuống khóe mắt.

Thương Khung ngẩng đầu, xấu xa nhìn cô sung huyết giữa hai chân. Lối vào hun hút từ từ rỉ ra mấy giọt mật, thấm xuống ra giường trắng tinh, kéo thành một sợi tơ thật dài.

“Chỉ cần nàng nói ra lý do cứu y thật sự, ta sẽ ngừng…”

Hắn không cho phép trong lòng nàng có bất kỳ nam nhân nào khác, ngoại trừ hắn.

“… Vì sao anh không tin tôi?...” Diệp Thiện Thiện khóc nức nở trách móc hắn.

“Còn không chịu nói?” Thương Khung nhìn khuôn mặt khó chịu của cô, cơn giận trong lòng bùng phát… Đến tột cùng giữa bọn họ có quan hệ gì? Chẳng lẽ trong lòng nàng thật sự thích y? Thà chịu nhục nhã cũng không muốn khai? Trong mắt xẹt qua một chút khổ sở, sắc mặt lạnh dần.

“…Hiện tại không nói, ta sẽ không cho nàng thêm một cơ hội nào nữa…” Đáy mắt thoáng qua dấu vết bị tổn thương, nháy mắt, lạnh lùng hờ hững mở miệng.

Lúc Diệp Thiện Thiện nhìn thấy tay anh ta cầm một vật gì đó, hoảng sợ khác thường, đó là cái gì?

Thương Khung mở hộp gỗ, một mùi thơm lạ thường tỏa ra, trong hộp chứa đầy một loại cao trong suốt. Hắn dùng ngón tay quệt một chút, bôi vào giữa hai chân cô. Nháy mắt, cảm giác mát lạnh xộc vào, tiếp đó bụng dưới nóng hừng hực… toàn thân khô nóng… khó chịu, dường như từng đợt sóng ấm áp trào tới hai chân, cảm giác được chất lỏng từ từ chảy xuống hai chân không dứt, ướt đẫm ra giường trắng tinh dưới thân.

Nóng bức khó chịu, vặn vẹo cơ thể cũng không làm cô kháng cự được cảm giác lạ lẫm, tiếng rên rỉ ái muội tự động tuôn ra khỏi miệng… cô không dám tin… thanh âm đó là của mình… cảm giác trống rỗng từng cơn từng cơn ào tới… khống chế cô…

Thương Khung lạnh lùng nhìn tiểu mỹ nhân một giây trước đó còn tìm cách trốn tránh mình, giờ phút này lại khao khát hắn chạm tay vào.

Lúc Thương Khung dán lên thân thể nõn nà của Diệp Thiện Thiện, bản năng cô muốn cự tuyệt nhưng chân lại không chịu không chế vòng qua thắt lưng gầy gò của Thương Khung… khi da thịt nóng rực chạm vào Thương Khung, cảm giác mát lạnh làm giảm bớt dục vọng khó nén trong người cô.

Thương Khung vươn tay cởi sợi dây trói tay Diệp Thiện Thiện, vuốt lại mái tóc dài đen óng bị cô giãy duạ rối tung, chăm chú nhìn đôi mắt cô giờ phút này ý loạn tình mê vì tác dụng của thuốc… há miệng cắn cánh môi đỏ mọng hé mở, tất cả tiếng rên khó chịu của cô chìm ngập trong miệng hắn.

Nhiệt độ toàn thân Diệp Thiện Thiện càng lúc càng tăng… thân dưới co giật làm cô đau đớn cực độ… theo bản năng không ngừng cọ xát vào đùi Thương Khung.

“Nói cho ta biết, nàng muốn!” Thương Khung ngẩng đầu, tà ác nói.

Tế bào toàn thân đều gào thét… song một chút tự tôn cuối cùng buộc cô mím chặt môi không nói.

“Không muốn?” Thương Khung khẽ nhíu mày, tay lần xuống giữa hai chân cô… nơi đó… sớm đã ướt đẫm một mảng.

Lúc ngón tay Thương Khung lần dò tiến vào, Diệp Thiện Thiện không thể nào chịu đựng nổi cảm giác cả thân thể và nội tâm bị giày vò, cuối cùng sụp đổ… khóc nức nở ra tiếng.

Thương Khung nâng hai chân mềm mại của cô lên, thân mình khẽ đè xuống, dục vọng to lớn xông thẳng một mạch vào… Diệp Thiện Thiện đau đớn thét lên…

“Không muốn… không muốn… xin anh… ra đi…” Hai tay còn ôm lấy cổ Thương Khung, không ngừng đánh vào lưng hắn… nước mắt không nhịn được trào ra…

Thương Khung vòng tay ôm lấy cổ cô, áp khuôn mặt đẫm nước của cô vào ngực hắn, cơ thể tiếp tục chậm rãi tiến về phía trước.

Người trong lòng đột nhiên ngừng giãy dụa, đau đớn hít sâu từng chập, ngón tay cắm vào lưng Thương Khung… cô cảm giác mình sắp bị xé nát rồi.

Thong thả rút ra, đẩy vào thật sâu… mỗi một lần chạy nước rút đều nghe được nhân nhi yếu ớt dưới thân rên rỉ, trong đau đớn ẩn chứa vài phần vui thích… thứ thanh âm tuyệt diệu này làm hạ thân hắn căng cứng… tốc độ càng tăng nhanh.

Toàn thân Diệp Thiện Thiện đẫm mồ hôi ngã vào trong lòng Thương Khung. Nghĩ đến hành vi phóng đãng, kêu gào khản giọng lúc đạt tới đỉnh điểm vừa nãy, trong lòng đầy rẫy cảm giác chán ghét… giãy khỏi cánh tay anh ta, bò tới mép giường… giữa hai chân nhớp nháp cùng cảm giác khó chịu trào lên từng cơn… cảm giác bị áp bức, lăng nhục khiến cô muốn rửa sạch cơ thể mình vô cùng.

Một bàn tay to đè lên lưng cô, ngăn cản động tác muốn chạy trốn của cô.

“Đi đâu?” Thương Khung dán sát sau lưng cô.

“Tôi ghét anh…” Uất ức trong lòng Diệp Thiện Thiện bất ngờ phát tiết, “ghét anh… sao anh có thể đối xử với tôi như vậy?...” Nước mắt nhanh chóng phủ mờ hai mắt cô.

Thân thể rắn chắc sau lưng bỗng chốc cứng đờ… nửa ngày… giọng nói khàn khàn có chút cay đắng vang lên.

“Đã chán ghét vậy thì… như mong muốn của nàng…”

Đè cô xuống mép giường, từ đằng sau tách hai chân mềm mại của cô ra, không hề dạo đầu, lần nữa xông vào… sắc mặt u ám nhìn người dưới thân đẫm nước mắt bị ép đong đưa theo mình. Nước mắt không ngừng rơi vào lòng hắn… phiền não… làm hắn cảm thấy… đau lòng…

Mỗi một lần cô chạy trốn đều phải chịu đựng anh ta đối đãi mãnh liệt… Không ngừng thay đổi tư thế khiến cô càng cảm thấy bị sỉ nhục không chịu nổi. Dường như anh ta muốn cô nhận rõ cô dâm đãng thế nào, phóng túng ra sao… thậm chí dùng đủ thứ thủ đoạn xấu hổ chết người bức bách cô khổ sở cầu xin anh ta.

Thương Khung đăm đăm nhìn khuôn mặt xinh xắn, ngọ nguậy hồi lâu cuối cùng kiệt sức nằm úp sấp trên ngực hắn mà ngủ… mặt vẫn còn vương lệ chưa khô, khóe môi bị hắn hôn sưng đỏ không chịu nổi, liếc nhìn dấu vết la liệt trên ngực và giữa chân nàng… mặt thoáng qua một chút thương tiếc… cúi đầu hôn lên trán nàng… nhẹ nhàng… Diệp Thiện Thiện mơ màng nhúc nhích người, đụng đến chỗ đau rát giữa hai chân, nức nở rên rỉ một tiếng… cọ vào ngực ấm áp của hắn, nhíu mày ngủ tiếp… không thấy được… đôi mắt đen nhánh tự trách trên đầu…




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: oneheart, searatsuki
     

Có bài mới 25.07.2012, 00:56
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 84256 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Việt Cổ Di Tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 31: Tập kích

Trời tối dần, đêm xuống. Vài bóng trắng hộ tống một chiếc xe ngựa đi đến chân núi hoang vu.

“Chủ thượng! Phía trước có một ngôi miếu điện!” Tiếng tả hộ pháp từ ngoài xe truyền vào.

“Tá túc!” Thương Khung hờ hững đáp.

“Vâng!” Tả hộ pháp lên tiếng trả lời.

Im lặng đưa tay ôm lấy thắt lưng Diệp Thiện Thiện đang muốn nhảy xuống, nhẹ nhàng bước xuống xe. Vừa đặt chân xuống đất, cô bực bội lẳng lặng chuồi ra khỏi vòng ôm, đột nhiên chỗ vết thương bị tay Thương Khung giữ lại. Bàn tay to nắm chặt tay nhỏ nhắn, kiềm chế chặt chẽ phản kháng của cô, mắt cũng không nhìn dẫn cô đi vào trong miếu.

“Các vị thí chủ! Trong miếu không cho khách nữ bước vào!” một chú tiểu cản họ lại, thi lễ nói.

Kiếm trong tay tả hộ pháp lia đến cổ hắn.

“Nói nhảm! Mau đi sắp xếp phòng!”

“Cái… cái…” Chú tiểu biến sắc. Một bên khiếp sợ nhìn kiếm trong tay tả hộ pháp, một bên lại không dám trái quy định, lắp ba lắp bắp không nói nên lời.

“Tôi đi ra ngoài, các người đừng làm khó chú ấy!” Diệp Thiện Thiện không nhẫn tâm để bọn họ làm hại chú tiểu, giãy khỏi tay Thương Khung, đi ra ngoài điện thờ. Sau lưng, ánh mắt Thương Khung lạnh lùng đảo qua tả hộ pháp cùng chú tiểu. Tả hộ pháp cúi đầu, rút kiếm lùi về sau lưng hắn mà chú tiểu thì run lẩy bẩy.

Diệp Thiện Thiện đi ra ngoài điện, nhìn sắc trời đen kịt, ngơ ngác không nói. Đáy lòng dường như có thứ gì đó tưới lên, ngấm vào, quấy đảo, tan ra làm một, không cách nào tìm lại được bình tĩnh như nước trước kia.

Một tấm áo đàn ông đưa đến trước mặt cô, vô thức đưa tay cầm.

“Mặc vào!” Thương Khung liếc Diệp Thiện Thiện, từ sau đêm đó trở đi luôn một mực im lặng, bình thản nói.

Tiếp tục im lặng…

“Hay là… nàng muốn ta giúp?” Đưa tay kéo cô, khoảnh khắc vừa chạm vào, cô kinh hoảng thụt lùi mấy bước. Xem tay hắn như mãnh thú hồng thủy. Tay Thương Khung ngừng giữa không trung, ánh mắt lấp lóa, chậm rãi thu hồi tay.

“Còn không đi thay?” Đồng tử thăm thẳm.

Nghe xong, cô mím mím môi quay người tìm một góc, cởi quần áo, mặc áo trắng của hắn vào.

Lúc Diệp Thiện Thiện tiến vào tầm mắt của hắn, nơi nào đó cứng rắn tận đáy lòng nháy mắt trở nên mềm mại. Nhìn dáng người nhỏ xinh bao bọc trong tấm áo trắng rộng thùng thình rụt rè như thế, trong lòng ngọt ngào không thể tả! Thấy cô ngập ngừng, gượng gạo đi tới trước mặt, hắn đưa tay vuốt mái tóc đen dài như thác, cảm nhận từng sợi tóc tơ óng mượt trượt qua kẽ tay, ngăn cản thân mình đang muốn trốn tránh.

“Đừng nhúc nhích!” Hắn thì thầm, giơ tay búi tóc cô lên theo kiểu nam nhân.

Mỗi lần đầu ngón tay vuốt qua đều làm toàn thân Diệp Thiện Thiện nhạy cảm run khẽ, cảm giác dịu ngọt đến thế, tuy có phần ái muội nhưng lại khiến cô không có một chút ý niệm né tránh trong đầu, ngoan ngoãn mặc hắn loay hoay.

Thương Khung cẩn thận xắn ống tay áo dài thượt của cô lên… ánh mắt chuyên chú như thế làm cô hoang mang, cử động như vậy càng khiến cô bàng hoàng. Hắn dịu dàng, làm cô gần như quên mất, đêm đó hắn quá đáng với cô thế nào… cô khổ sở ra sao…

Xắn tay áo xong, nắm lấy tay cô, không để ý ánh mắt cô ngơ ngác, đi vào miếu. Tay hắn rất ấm, bàn tay lành lạnh của cô không tự giác nắm lại. Nhận được hồi đáp của tiểu nhân nhi, bàn tay to đột nhiên bao lấy cô, ấm áp, nhu hòa.

Khi chú tiểu trong miếu nhìn thấy Diệp Thiện Thiện, rõ ràng là một mỹ nhân môi hồng răng trắng lại đổi sang nam trang, há hốc miệng.

“Cái này…” Chú tiểu liếc thấy ánh mắt chẳng lành của tả hộ pháp thì nghẹn họng, run lẩy bẩy dẫn họ vào phòng, lòng chỉ cầu trời mau mau sáng tống cổ đám hung thần ác sát này đi. Vậy là hắn A di đà Phật lắm rồi.

Diệp Thiện Thiện đứng trong góc phòng, không nhúc nhích nhìn bấc đèn hoa sen trồi sụt, trong lòng thở dài. Lúc chú tiểu nói chỉ còn có hai gian phòng thì, cô lại bị ép chung phòng với Thương Khung. Kì thật cô sợ anh ta, nhưng… thẳm sâu trong nội tâm lại cực kỳ khát vọng. Cô bị ý tưởng này dọa ngây người, chớp chớp mắt không dám tin, Diệp Thiện Thiện mày lại khát vọng anh ta… là cảm tình sao? Còn là một người chỉ biết lấy sinh mệnh người ta ra đùa giỡn hành hạ? Hoảng sợ lắc đầu phủ nhận, không phải! Không phải vậy!

Thương Khung vừa bước vào phòng đã thấy Diệp Thiện Thiện đứng trong góc phòng xa giường nhất, trông rất tội nghiệp, mặt mày đờ đẫn lắc đầu lia lịa.

Ôm lấy thân hình nhỏ nhắn của cô vào lòng, phát giác cô khe khẽ run rẩy.

Đợi Diệp Thiện Thiện tỉnh táo lại, bản thân đã ngồi trên đùi Thương Khung, bàn tay to nhẹ nhàng vuốt ve sau gáy cô hệt như đang vỗ về mèo con.

Cảm giác nhân nhi trong lòng ngọ nguậy, Thương Khung hạ tầm mắt xuống. Quang cảnh trước mắt làm đồng tử hắn tối lại. Vốn dĩ cái áo này đã rất rộng, cô mặc không vừa, giờ lại vùng vẫy làm cổ áo mở rộng ra. Đường cong nhấp nhô bên trong cùng với hai đỉnh mềm mại nổi lên chỉ cách một lớp lụa mỏng manh, lúc ẩn lúc hiện.

Hít sâu một hơi, đành giam nàng trong lòng mình. Hắn biết ngày đó, nàng bị dọa sợ! Vật nhỏ của hắn hoảng sợ rồi! Thế nên hắn còn chưa muốn thêm một lần nữa, mặc dù một khi nếm thử tư vị của nàng rồi, hắn không sao khống chế được muốn nếm thêm một lần, một lần nữa…

Cho dù hắn đã hết cách nhẫn nại, đã kề sát với ranh giới đổ sụp, nhưng… chết tiệt! Hắn không muốn nhìn thấy dáng vẻ nàng thương tâm đẫm lệ nữa.

Ban đêm, ánh trăng như nước, trong phòng ánh nến chao động, yên tĩnh đến nỗi chỉ nghe thấy tiếng thở nhè nhẹ vang lên từ trên giường. Thương Khung ngồi vững như tượng, ánh nến chớp lóe, hắn đột nhiên mở mắt, ánh mắt quỷ dị quét qua cánh cửa. Một bóng đen từ góc phòng xông tới, nhắm thẳng mặt Thương Khung. Khóe miệng Thương Khung nhếch lên tàn nhẫn, phất tay hóa giải, bóng đen lùi lại, hai chân điểm vào tường tấn công vào bụng Thương Khung. Bóng Thương Khung lóe lên, mượn lực bóng đen bay ra sau, lòng bàn tay vỗ tới bối tâm đối phương, ai dè bóng đen như có mắt sau lưng, đột nhiên nhào xuống đất, tránh được một chiêu trí mạng. Trong tay chợt sáng lên, vũ khí sắc bén công đến hạ thân Thương Khung. Ngón tay Thương Khung búng khẽ “coong” một tiếng, trong lòng sinh nghi, tên này cầm thứ gì mà có thể đỡ được lực đạo ngàn cân mới rồi của hắn, lại còn không mất một cọng lông Chỉ hơi rung động... mũi chân Thương Khung điểm nhẹ vào eo hắc y nhân, cả người gã bắn lên giường, lực đạo làm chân giường gãy vụn, cũng đánh thức Diệp Thiện Thiện đang ngủ trên giường. Cô ngồi dậy nhìn, mới rồi giường vẫn còn rất bằng phẳng, sao tự dưng lại nghiêng một bên? Sau đó ánh mắt chuyển sang một lão già bận áo nhà sư nằm bên mép giường, miệng toàn máu tươi.

Đờ đẫn!

Thấy trên giường còn có một mỹ nhân, mép lão già phớt qua một nụ cười quỷ dị, vật trong tay đâm về phía Diệp Thiện Thiện với tốc độ cực nhanh. Một bàn tay tóm chặt thứ vũ khí sắc bén đó ngay trước mặt Diệp Thiện Thiện. Đó là một thanh đoản đao mỏng như lá liễu. Máu từ tay Thương Khung tuôn xuống, song miệng hắn lại nhếch lên một nụ cười tàn ác. Khi lão già muốn dùng thanh liễu diệp đao sức mạnh vô địch đó cắt nát bàn tay Thương Khung thì, lòng bàn tay đau nhói…

“Cốt Hồng?...” Hai mắt lão già trợn tròn, thình lình gào rú một tiếng lao về phía cửa sổ chạy trốn. Đợi Thương Khung nổi lên sát ý thì, ống tay áo bị một bàn tay mềm mại níu lại. Quay đầu, mặt Diệp Thiện Thiện trắng bệch, dáng vẻ đau lòng nhìn vết thương trên tay hắn, làm lòng hắn căng thẳng!

Mấy bạch y nhân ào vào phòng.

“Chủ thượng! Là nhân thủ của thập cung. Thuộc hạ đã phái người đuổi theo!” Nói xong móc trong người ra một lọ thuốc, đưa cho Diệp Thiện Thiện, vẻ mặt không tử tế nhìn cô.

“Có thể thoa vết thương cho chủ thượng?” Diệp Thiện Thiện vội vàng đồng ý, run rẩy cầm lấy.

Dưới ánh nến vụt sáng nhấp nháy, Thương Khung ngồi cạnh bàn, hai mắt sáng ngời nhìn Diệp Thiện Thiện bị hắn ôm vào lòng, ngoan ngoãn thoa thuốc cho hắn, khóe miệng giữ nguyên nụ cười nhàn nhạt.

Diệp Thiện Thiện thấy vết thương trên tay Thương Khung, áy náy rớt nước mắt. Tay hắn bị thanh đao mỏng đó cắt thấy được cả xương, máu chảy không ngừng, mãi đến lúc bôi thuốc mới cầm máu được. Nhìn bàn tay vốn dĩ đẹp đẽ mảnh khảnh như trúc giờ phút này vì cô mà bị thương ra nông nỗi, lòng đau như xé… cắn môi quấn vải trắng cho hắn.

Thương Khung đưa bàn tay không bị thương khẽ nâng cằm cô lên, thu hết nước mắt cô vào trong đáy mắt, thở dài… bộ dạng này của nàng…

“Thiện Thiện!” Than thầm trong lòng, cúi đầu giữ lấy môi lưỡi cô, mang theo dịu dàng, thương tiếc, cùng cô triền miên.

Quần áo rớt xuống đất, không còn một mảnh, cô bị ôm đặt lên bàn, hai tay mềm mại vòng lên cổ hắn. Hai chân mảnh mai bị Thương Khung tách ra thật rộng, dùng góc độ tập trung sức lực nhất, đâm vật to lớn dưới thân vào thật sâu trong cơ thể cô, mỗi một lần đâm vào đều khiến cô không nhịn nổi, yêu kiều rên rỉ thành tiếng.

“Đừng… không cần vậy… vào sâu quá, em không chịu nổi, hức…” cằm tựa trên vai hắn, nức nở van vỉ.

Thương Khung nâng cái eo nhỏ nhắn của cô lên, miệng ngậm lấy anh đào chực chờ đưa ra trước ngực cô, lại mang đến một hồi thở dốc, cảm nhận động tác của hắn dịu dàng lại đẩy nhanh tốc độ, lần này đâm vào càng sâu. Tràn trề chống đỡ giữa hai chân làm cô tê dại không chịu nổi. Tiếng rên rỉ từ từ lớn dần, lọt vào tai Thương Khung, yêu kiều, thánh thót.

Rõ ràng cô không muốn như thế, vì sao? Vì sao đến cuối cùng lại thành ra thế này?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: oneheart, searatsuki
     
Có bài mới 25.07.2012, 00:56
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 84256 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuyên không] Việt Cổ Di Tình - Nguyệt Hạ Kim Hồ - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 32: Mỹ nhân

Liên tiếp mấy ngày, Thương Khung đòi hỏi cô dường như thế nào cũng không đủ. Mỗi lần đều dây dưa với cô bằng mọi giá, mỗi lần đều ngang ngược ép cô cùng hắn lên đỉnh vu sơn.

Trên giường lớn trải ra trắng tinh, Diệp Thiện Thiện co người như con tôm nhỏ nép trong lòng Thương Khung. Tay Thương Khung nắm hờ cô, chân thong thả cọ xát giữa hai chân cô… cả người cô không còn sức, cúi đầu, khóc thầm trong lòng! Vì sao lúc nào anh cũng không thấy đủ? Thậm chí mỗi đêm cô mệt mỏi cực độ nửa mê nửa tỉnh, vẫn cảm nhận được anh ta va chạm mãnh liệt, khiến cô kìm lòng không đậu rên rỉ.

Cổ đột nhiên mát lạnh, hơi cúi đầu… Một cái bông tai hình giọt nước bằng ngọc đeo trên cổ, ánh mắt bị vẻ đẹp của bông tai hấp dẫn, giữa viên ngọc có một giọt máu đỏ lẫn thêm một vệt óng ánh, đang chậm rãi biến đổi hình dạng, cực kỳ quỷ dị.

“Hơ?” Diệp Thiện Thiện loay hoay đùa nghịch trong tay “Đây là cái gì?” Hiếu kì, xoay người định hỏi.

Vừa mới quay đầu, đôi môi đỏ hơi hé đã bị đôi môi nóng bỏng ngậm lấy, hai tay Diệp Thiện Thiện vô lực chống vào ngực hắn, miệng “ư a” kháng nghị một hồi đã bị hàm răng hết cắn rồi gặm thu phục… nửa ngày, môi Thương Khung mới rời khỏi đôi môi mọng nước sưng đỏ, đang thở hổn hển, ánh mắt nóng bỏng sâu thẳm không giống thường ngày ngắm nhìn cô.

“Hứa với ta, không được tháo xuống!” Thương Khung kéo cánh tay ngó sen mềm mại quấn lên cổ mình, đôi tay mạnh mẽ vuốt ve tấm lưng gầy yếu của cô, dán sát bên tai cô thì thầm… Thiện Thiện bị hơi thở của hắn hắt vào lỗ tai ngứa ngáy khó chịu, vội vàng gật đầu đáp ứng.

Tay hắn rục rịch lần mò xuống u cốc giữa hai chân cô, đỉnh phấn hồng trước ngực bị hắn ngậm trong miệng đùa bỡn, chọc ghẹo làm thân thể mẫn cảm của Diệp Thiện Thiện run rẩy, miệng khe khẽ ngâm nga.

“… chủ thượng… đừng…” Nghe thế, Thương Khung ngẩng đầu lên khỏi ngực cô.

“Gọi tên ta!” Thấy ánh mắt cô tránh né, khóe miệng hắn hơi cong lên.

“Á…..” Diệp Thiện Thiện kinh hãi kêu lên, cái tay đáng ghét lại… giữa hai chân… bất lực khóc nhỏ, khép chặt hai chân.

“Gọi đi!” Tay hắn lần mò điểm mẫn cảm trong u cốc, hài lòng nghe được tiếng cô trằn trọc van vỉ, đôi mắt to ướt rượt oán trách, giận mà không dám nói.

“Thương… Thương Khung!” Vì sao cứ muốn thế này? Nhất định phải ép cô mãi đến khi anh ta hài lòng mới thôi? Có điều, lúc cô kêu tên anh ta thì ngực như được lấp đầy, cảm giác thỏa mãn khó hiểu… vậy là sao đây?

“Thiện Thiện!” Thương Khung nhìn cô đăm đắm.

“Hở?” Cô nghi hoặc nhìn ánh mắt bỏng cháy của anh ta, mặt đột nhiên đỏ bừng, anh… anh ta làm gì vậy? Sao lại tách hai chân cô ra? Nhìn hai chân mịn màng của mình bị anh ta tách ra đè xuống, thẹn đỏ mặt vùng vẫy. Anh ta luôn thích nhìn cô thế này, khi dễ cô, không để cô nghỉ ngơi được chút nào sao?

“… Nếu có một ngày… ta… không có ở đây…” Thương Khung nhẹ nhàng vỗ về ngực trái cô, hỏi “Nơi này có nhớ ta không?” ánh mắt thoáng qua chút đau đớn.

Diệp Thiện Thiện có chút chậm hiểu.

“Anh…không ở đây… tại sao?”

Tư thế mờ ám, ánh mắt hai người quấn quít. Thình lình, vẻ mặt chăm chú của Thương Khung biến thành nụ cười gian tà mê hoặc.

“Nói! Nàng vĩnh viễn là của ta!”

Mặt Diệp Thiện Thiện đỏ lên, ấp a ấp úng, “Vì… vì sao?” Câu này, thật… quá mờ ám!

“Không nói hả?” Nhìn tật quật cường của nàng lại nổi lên, được lắm! Khóe miệng khẽ nhếch!

Nhưng mà, làm sao anh ta có thể nói được mấy lời buồn nôn như vậy? Khoan khoan! Nhìn anh ta… anh…Tim Diệp Thiện Thiện đập dồn dập.

Thương Khung nhấc mông cô lên, người phục xuống, ngón tay vạch cánh hoa nõn mịn của cô ra, áp vào mút lấy hạt châu đỏ bừng.

“Hức hức…” Diệp Thiện Thiện bị răng miệng hắn giày vò tới nỗi toàn thân co giật, ngón chân quắp lại. Vừa xấu hổ vừa khóc, cái tên ác ma này, Vì sao cứ thích hôn chỗ đó của cô… cô không muốn…

Giữa hai chân, từng đợt sóng nóng ấm trào vào miệng hắn. Cô tức giận không nhịn được, thừa dịp ngón tay hắn lướt lên eo mình, giơ chân ra sức đá một cái, hạ thân vùng khỏi tay hắn, lăn xuống giường… cô mới vừa làm cái gì? Hình như đá anh ta, kinh hoàng muốn đào tẩu. Nhớ lần trước đá anh ta xong, bị cái người lòng dạ cực kỳ hẹp hòi ghi hận, ác ôn đánh cô hai mươi roi, lần này… cô không dám nghĩ luôn! Vội vàng dùng cả tay lẫn chân, quần áo rải đầy trên đất, cô đoán nhất định sẽ vụng về mà vấp té, ngửa đầu tuyệt vọng nhưng vẫn không bỏ qua cơ hội chạy trốn…

Có điều, lâu vậy rồi mà sao cô vẫn còn nguyên tại chỗ? Chậm rãi quay đầu, không biết Thương Khung đã đứng cạnh cô khi nào, tay giữ một đoạn… nhìn rất quen! Đó không phải thắt lưng của cô sao? Cúi đầu nhìn! Đầu dây còn lại không rõ quấn lên eo cô lúc nào? Xấu hổ cúi đầu… Chẳng trách cô không sao di chuyển được… Thật tình ngốc quá mà!

“Đá ta? Hả?” Mặt Thương Khung treo nụ cười ác ma đúng chuẩn, từ phía sau tóm lấy cô.

Diệp Thiện Thiện tuyệt vọng, mười ngón tay túm chặt lấy quần áo.

Cái chân nào đó đá ác ma nào đó bị đai lưng buộc lại, trói vào giường, chân còn lại bị gác lên vai ác ma, đêm dài chậm chạp… bạn tiểu bạch nào đó bị ác ma lật qua trở lại, hung hăng ngược đãi, giày vò, hành hạ, đến lúc trời sắp sáng chỉ còn thoi thóp, rốt cuộc bị thúc giục hành hạ quá lâu, vô cùng không có tiền đồ, bi phẫn thỏa hiệp mà gào lên: em vĩnh viễn là của anh! Sau đó hôn mê bất tỉnh…

******************************

Sáng sớm, chim chóc véo von trên cành. Diệp Thiện Thiện mệt mỏi, mắt ầng ậng nước mang theo oán hận giúp Thương Khung thay đồ, thắt lưng đau nhức, báo hiệu cô cả đêm hôm qua bị “sử dụng quá độ” còn chưa ăn uống, lên xe ngựa liền ngã vào lòng người nào đó mà ngủ. Trong mộng, một bàn tay to nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mượt mà của cô, khiến cô ngủ thật sâu, thật yên ổn.

Lúc cô dụi đôi mắt vừa tỉnh ngủ nhìn tòa nhà bốn tầng vàng chóe cực kỳ quen mắt, tim đập thình thịch… đây không phải… Khôi Hương lâu sao?

“Còn không đi?” Thương Khung dường như biến thành một người khác, lạnh lùng không nhìn tới cô, đi thẳng vào cửa bên, võ sĩ gác cửa dẫn đường. Diệp Thiện Thiện mờ mịt, cái tên sáng nắng chiều mưa này, không phải vừa nãy trên xe vẫn rất tốt sao? Hữu hộ pháp lướt qua người cô, vừa định mở miệng hỏi hắn, anh ta lại mắc cái tật xấu gì đã bị ánh mắt lạnh nhạt của hữu hộ pháp làm cho ngậm miệng. Ấp úng đi theo sau, trong lòng cảm thấy bất an, hay là chuyện cô và Diễm tỷ đã bại lộ rồi? Bây giờ dẫn cô đến đây chuẩn bị giăng lưới tên “béo”? Toàn thân đột nhiên rét run, cô căn bản không nhận ra được “béo”, đào đâu ra “béo” mà nói? Nghĩ đến đây, lá gan nhanh chóng bị dọa cứng đờ.

Thương Khung ngồi trên tầng bốn, Diệp Thiện Thiện im lặng đứng sau lưng hắn. Mặt Diễm tỷ tươi cười bước tới, hơi khom mình nhìn Thương Khung mỉm cười.

“Điện chủ Vân Ẩn điện quang lâm Khôi Hương lâu, thật sự là đối mặt với vực thẳm mà mất hồn, quả thật khiến nô gia hết sức lo sợ.”

Thương Khung đặt chén trà xuống bàn, mí mắt cũng không ngẩng lên, nói: “Từ lâu đã nghe nói chưởng quản Nhã Các Khôi Hương lâu miệng lưỡi không ai bằng, quả nhiên tuyệt vời!”

“Chủ thượng đang châm chọc nô gia sao?” Diễm tỷ liếc nhìn Diệp Thiện Thiện có vẻ căng thẳng, cười tươi như hoa, “Nô gia bất quá dùng cái miệng để kiếm cơm ăn, thật sự không đáng nói đến!”

Thương Khung hừ lạnh một tiếng: “Đừng nhiều lời! Mục đích ta đến đây lần này, chắc ngươi đã biết…”

“Yên tâm, chủ thượng phân phó, ta nằm mơ cũng nhớ kỹ…” Diễm tỷ cười nhạt, không để ý giọng điệu lạnh lùng của Thương Khung, nhẹ nhàng vỗ tay.

Diệp Thiện Thiện một mực rối rắm, lo sợ anh ta biết chuyện cô và Diễm tỷ. Song, hiện tại, sự tình diễn tiến khiến cô như lạc vào trong sương mù.

Một vị mỹ nhân lả lướt tiến vào, trông xa như lan như họa, lại gần đẹp tự nhiên như ngọc, sắc đẹp này nếu là hoa khôi Khôi Hương lâu thì không ai chiếm được.

Chẳng lẽ Thương Khung không phải đến đây vạch trần cô và Diễm tỷ, mà là… ôm mỹ nhân về? Nhớ lại lúc anh ta xuống xe thì lạnh nhạt với cô, cắn môi gục đầu…

“Chủ thượng, đây là Họa Mi cô nương ngài dự định!” Diễm tỷ đẩy Họa Mi e lệ thẹn thùng đến trước mặt Thương Khung.

“Họa Mi bái kiến chủ thượng!” giọng nói du dương cực kỳ êm tai.

Diệp Thiện Thiện lén liếc Thương Khung, ánh mắt anh ta vẫn du lịch trên người Họa Mi, khó chịu dời mắt, trong lòng chua chát, đúng là đàn ông! Toàn là bọn thực sắc tính dã.

“Mi nhi, đưa chủ thượng đến phòng trà, cẩn thận hầu hạ!” Diễm tỷ nhìn ám muội bùng phát giữa hai người, vội vàng phất tay dặn dò kĩ càng.

“Vâng!” Họa Mi nhỏ nhẹ đáp lời, chậm rãi bước lên, “Chủ thượng, mời đi bên này…”

Diệp Thiện Thiện nhìn bóng dáng đẹp đẽ của hai người, trong lòng đột nhiên có cái gì đó rơi xuống vỡ vụn… không kịp nhặt lên.

“Thiện Thiện!” Diễm tỷ nhìn hai mắt cô bàng hoàng bất lực, liếc cô một cái, mắng khẽ: “Nhìn bộ dạng ngươi xem! Theo ta qua đây!”



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: oneheart, searatsuki
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 55 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cao thi ha, hacphong0802, hanayuki001, lethuyoanh, LuongHang1201, MSN [Bot], Mạn Yên, ngọc đặng, Sandytrang, thanhhuong0202, Thiên My, Trang22, Xu_nie, ythanh, yukita96 và 330 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 207, 208, 209

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

5 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Xuyên không] Ác Nhân Thành Đôi - Quỷ Quỷ Mộng Du

1 ... 78, 79, 80

9 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

10 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

11 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

12 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 5, 6, 7

13 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 41, 42, 43

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 199, 200, 201

20 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29



Shop - Đấu giá: ngoc giau vừa đặt giá 230 điểm để mua Bươm bướm tình yêu
cò lười: Nhưng bạn phải có điểm mới đấu giá được nha
cò lười: Bạn vào shop. Bạn chọn vật phẩm bạn thích. Sau đó bấm chọn thôi
ngoc giau: Cho mình hỏi về cách đấu giá với
Shop - Đấu giá: Niu kinh vừa đặt giá 224 điểm để mua Người tuyết
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 222 điểm để mua Bướm ôm tim
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 200 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 2
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 265 điểm để mua Chiếc Ô màu xanh
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 244 điểm để mua Kem đôi
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 256 điểm để mua Vịt đội bí
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 555 điểm để mua Thiên thần tình yêu
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 298 điểm để mua Móc khóa thỏ xanh
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 206 điểm để mua Panda ngồi trên mặt trăng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 204 điểm để mua Hổ ném bom
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 543 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 248 điểm để mua Thỏ đánh đàn
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 350 điểm để mua Thỏ nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 284 điểm để mua Thư tình
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 213 điểm để mua Giày cao gót hoa hồng
karrykane: cho những ngày chẳng có gì
cò lười: Hihi chào bạn
Nguyễn Vũ Trà My: Dạo này vắng quá, không có ai chat cả :3
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 201 điểm để mua Dancing Banana
Shop - Đấu giá: Nguyễn Vũ Trà My vừa đặt giá 221 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 340 điểm để mua Korean Girl 2
Shop - Đấu giá: Lost In Love vừa đặt giá 318 điểm để mua Bé đỏ
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Máy bay cánh quạt
Shop - Đấu giá: o0maiami0o vừa đặt giá 208 điểm để mua Gấu trắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé nấm nhún nhảy

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.