Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 

Mây trên đồng bay mãi - An Dĩ Mạch

 
Có bài mới 28.06.2012, 09:23
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 22.06.2012, 10:39
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 42
Được thanks: 163 lần
Điểm: 16.31
Có bài mới [Hiện đại] Mây trên đồng bay mãi - An Dĩ Mạch - Điểm: 10
Mây trên đồng bay mãi


images


Tác giả: An Dĩ Mạch

Người dịch: Phương Nghi

Ngày xuất bản: 2/2012

Nhà xuất bản: Phụ Nữ

Kích thước: 15.5 x 23,5

Giá tiền: 109,000đ

Số trang: 468


Giới thiệu nội dung:

"Mây trên đồng bay mãi" - cuốn tiểu thuyết của nữ nhà văn trẻ người Trung Quốc An Dĩ Mạch là sự lãng mạn, nỗi cô đơn vô tận và cả những mất mát không thể lấy lại được của từng nhân vật trong hành trình tìm kiếm tình yêu...

Đây là một cuốn tiểu thuyết dành cho những ai yêu thích những câu chuyện tình lãng mạn, đặc biệt là những độc giả nữ.

Bạn sẽ khóc rất nhiều và chắc chắn khó lòng đặt cuốn sách xuống khi chưa biết đoạn kết.

"Mây trên đồng bay mãi" mở đầu bằng mối tình đầu giữa cô gái nghèo An Dĩ Mạch và chàng thanh niên tên Vân Mộ Hàn. Họ yêu nhau 3 năm, với rất nhiều kỷ niệm đẹp của thời tuổi trẻ ngây thơ trong sáng. Thế nhưng, những hiểu lầm tai hại đã đẩy họ theo hai hướng khác nhau. Để rồi sau đó, mỗi người đều phải vật lộn để quên người kia, để bắt đầu với cuộc sống mới và gắn bó với những người mới.

6 năm sau, số phận khiến họ gặp lại, hai người nhận ra rằng họ không thể nào quên mối tình đầu của mình, nhưng nỗi hận thù quá lớn chất chứa trong tim khiến họ không có cách nào quay đầu lại...

Sự lãng mạn, nỗi cô đơn vô tận, và cả những mất mát không thể lấy lại được của từng nhân vật trong hành trình tìm kiếm tình yêu đã được tác giả thể hiện bằng nhiều tình tiết kết hợp chặt chẽ giữa lý trí và cảm xúc.

Những rắc rối phức tạp của cuộc sống hiện đại và những mâu thuẫn trong nội tâm của con người khiến không ít người đánh mất niềm tin vào người mình yêu thương.

Trong cuộc hành trình kiếm tìm tình yêu, hạnh phúc chỉ đến với những ai biết kiên nhẫn, biết lắng nghe, biết nỗ lực và dũng cảm đương đầu với thử thách.

"Mây trên đồng bay mãi", cảnh sắc đó không thay đổi dù thời gian có trôi qua, tình yêu đích thực cũng thế, ký ức thời gian chỉ làm nó thêm đậm nét - Đó là thông điệp của cuốn sách. Một câu chuyện buồn nhưng vô cùng lãng mạn hiện lên trên từng trang sách rất hấp dẫn và lôi cuốn người đọc.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn trucnhan về bài viết trên: Nashii, Thiên Minh Tuyết, chjp9696, huyentranght, ngocquynh520, nhungtasa, yuki_piano
     

Có bài mới 28.06.2012, 10:58
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 22.06.2012, 10:39
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 42
Được thanks: 163 lần
Điểm: 16.31
Có bài mới Re: Mây trên đồng bay mãi - An Dĩ Mạch - Điểm: 11
Mở đầu


Phần 1:

Lục Thiều Trì, hóa ra ngươi cũng biết đứng ngồi không yên, biết ghen tuông với người đàn ông đó, ghen với cả những năm tháng mà ngươi chưa xuất hiện trong cuộc đời cô ấy...


Mười một giờ đêm, khoa nội trú của Bệnh viện Nhân Tâm thật vắng lặng. Dãy hành lang chống trải, cô tịch, thậm chí còn có thể nghe thấy cả tiếng gió vi vu thổi qua. Cho dù ánh đèn điện soi rọi bệnh viện sáng như ban ngày, nhưng bóng đêm như mực ngoài cửa sổ lại nhắc nhở tất cả mọi người: Lúc này đã khuya lắm rồi.
  
  Cô y tá trẻ trực ban vừa ngáp vừa uể oải giở tờ báo ra đọc. Thứ báo lá cải này dùng để giết thời gian là hợp nhất, đặc biệt là phần tin giải trí. Phóng viên văn hóa ngày nay rất nhanh nhạy, đến tin nhà minh tinh nào có con chó mới chết cũng có thể viết đến nửa trang. Tờ báo cô đang đọc đưa tin trong live show của ngôi sao nổi tiếng nhất Hàn Quốc hiện nay Kim Eun Chae, mổ phóng viên ngớ ngẩn nào đó đã kích động đến mức ngất xỉu, phải đưa vào bệnh viện.

  "Xem gì mà vui thế, cho tôi xem với?" . Giọng nói trầm lặng, âm vang, khiến cho dãy hành lang càng thêm vẻ trống trải. Cô y tá hoảng hốt nhét thẳng tờ báo vào sọt rác. Một người đàn ông mặc áo blouse trắng đứng ngay sau lưng cô, khuôn mặt tuấn tú, thanh nhã, nhưng vẫn toát ra vẻ lạnh lùng nghiêm nghị.

  "Chủ nhiệm Lục, em đang báo Vân Trạch đô thị. Tại... tại có một phóng viên lên cơn đau tim ở live show của Kim Eun Chae vừa được đưa vào bệnh viện của ta". Cô y tá cuống quýt thanh minh. Chuyến này tiêu rồi, giờ làm việc mà lại xem báo. Ai cũng biết chủ nhiệm khoa tim mạch Lục Thiều Trì của Bệnh viện Nhân Tâm là người không nên trêu vào.
  
  "Đàn bà con gái các cô ai cũng thích xem những thứ thiếu iốt như thế này à?". Lụ Thiều Trì chau màym nhưng trong nháy mắt lại khẽ nhếch môi, hóa ra không phải chỉ có mỗi cô ấy, đàn bà con gái trên đời đều mê mệt chuyện lá cải.

  "Hôm nay Kim Eun Chae có live show ở Vân Trạch, tổng biên tập bảo em đi phỏng vấn, em có phải đào sâu ba thước đất cũng phải moi cho ra người tình bí mật của cô ta. Kim Eun Chae, là Kim Eun Chae nhé! Cái cô ca sĩ Hàn Quốc nổi tiếng khủng khiếp ấy! Này, Lục Thiều Trì, anh nghe em được phỏng vấn cô ấy mà sao không mảy may chút gì thế? Ít ra thì anh cũng phải giả vờ phấn khởi đi chứ!".

  Lục Thiều Trì khẽ cau mày, trong đầu hiẻn vẻ mặt dương dương tự đắc của cô nàng. Cô vừa khoe khoang ầm ĩ, vừa đòi anh phải chia vui cùng. Anh từ trước đến nay vẫn miễn dịch với mấy thể loại tin tức giải trí, minh tinh Hàn Quốc Kim Eun Chae gì gì đó anh càng chưa nghe đến bao giờ. Từ từ... Kim Eun Chae! Live show! Anh chợt đưa mắt lên, tim đập thình thịch.

  "Cô vừa nói có phóng viên bị ngất xỉu ở live show của Kim Eun Chae à? Có phải phóng viên của báo Vân Trạch đô thị không?". Lục Thiều Trì chộp lấy vai cô y tá.

  "Vâng, vâng". Cô y tá giật bắn người.

  "Báo đâu?"

  "Trong... trong sọt rác...". Cô y tá run rẩy chỉ vào sọt rác ở bên cạnh, lòng ngưỡng mộ thường ngày dành cho vị bác sĩ thần tượng này trong giây lát biến thành nỗi sợ hãi.

  "Bệnh nhân đó tên gì? Phòng bao nhiêu?". Lục Thiều Trì vừa hỏi vừa rút điện thoại di động ra xem tin nhắn, chết tiệt, mổ cả ngày nên anh quên mở máy.

  "Bệnh... bệnh... bệnh... bệnh nhân nào?". Cô y tá cuống đến mức không nói rõ thành lời.

  "Cái cô phỏng vấn Kim Eun Chae, lên cơn đau tim ngất xỉu ấy!".

  "An... An... An... An Dĩ Mạch, phòng 1314". Cô y tá trẻ lật sổ trên tay, lắp bắp báo cáo với anh.

  "Shit! An Dĩ Mạch, em làm cái gì thế này?". Lục Thiều Trì lầm bầm rủa thầm, rồi nhanh chóng quay người đi về phía thang máy.

  Cô y tá trẻ nhìn theo bóng anh rời xa, không khỏi ngây người. Lục Thiều Trì cũng biết nói tục ư?! Chủ nhiệm khoa tim mạch trẻ nhất trong lịch sử y học Trung Quốc, con người được mệnh danh là "Vân Trạch đệ nhất dao", biết nói tục ư?! Cô y tá non nớt nghiêng đầu nhìn Lục Thiều Trì đang nóng ruột chờ thang máy, nuốt nước bọt đánh ực. Chủ nhiệm Lục thường ngày thì dầu núi Thái Sơn có đổ ngay trước mặt cũng không mảy may rung động, giờ bị làm sao vậy? Không phải là... bị ma làm chứ? Cô hồi hộp nhìn quanh khuôn viên bệnh viện vắng lặng, lầm rầm niệm a di đà Phật. Khoan khoan, sao anh ấy biết người bị đau tim là một cô gái?

  Lục Thiều Trì nóng nảy đập tay vào nút thang máy, hoàn toàn không để í đến cô y tá mặt mũi đang tái mét. Có lẽ bất kỳ ai nhìn thấy anh như thế này cũng đều sợ mất hồn. Cái tên Lục Thiều Trì từ trước đến nay vẫn đồng nghĩa với sự vững vàng điềm đạm mà.

  Từ khi anh còn bé mọi người đã không ngớt khen ngợi: "Viện trưởng Tiêu, Thiều Trì nhà chị thật chín chắn".

  Trong mắt người khác, có một bà mẹ làm Viện trưởng và một ông bố đứng đầu mục tin tức chính trị xã hội, thì anh chính là cậu ấm chính hiệu. Ngay từ bé, anh đã được mẹ rèn giũa để có thể giữ được bình tĩnh trước mọi việc. Vậy thì từ bao giờ mà anh đã thay đổi như thế này, bắt đầu biết cười, biết khóc, biết tức giận? Có lẽ đều từ lúc gặp phải cái cô nàng ngốc nghếch An Dĩ Mạch này. Nghĩ đến đây, anh lại bất giác mỉm cười.

  "Ding!". Thang máy phát ra một tiếng đanh vang, đến tầng mười ba rồi.

  "Vào, vào, vào... trời ạ! Đá kiểu gì thế này! A ha, sút, sút mau...".

  Vừa đến cửa phòng 1314, Lục Thiều Trì đã nghe thấy tiếng cổ vũ điên cuồng. Anh chau mày, chết tiệt, sao họng cô nàng này to thế, chả giống bệnh nhân gì cả! Anh đẩy cửa, đi thẳng vào phòng bệnh, không chút đắn đo tắt ngay tivi.

   "Này, anh làm gì thế? Sắp vào lưới rồi, anh lại đi tắt tivi lúc này! Lục - Thiều - Trì! Kiếp trước em nợ anh gì à? Anh cứ phải chống lại em à?". An Dĩ Mạch chống nạnh, ngồi khoanh chân trên giường, phừng phừng tức giận trừng mắt nhìn anh. Bộ đồ bệnh nhân kẻ sọc màu hồng trên người cô có vẻ rộng, cái đầu nhỏ nhắn trên cổ áo rộng nguệch khiến cô trông càng gầy gò, nhỏ bé. Trên khuôn mặt thanh tú xanh xao đó, đôi mắt sáng trong ranh mãnh đưa qua đưa lại, chả có vẻ gì là ốm cả.

  "Nếu lần sau em mà còn dám xem cái thứ bóng đá ầm ĩ thế này nữa, anh sẽ chuyển em đến phòng chăm sóc đặc biệt. Ở đó đừng nói đến tivi, đến con ruồi cũng không lọt vào được đâu!". Thiều Trì không hề để tâm đến thái độ giận dữ của cô, chỉ hạ giọng nói một câu, Dĩ Mạch vội vàng im lặng.

  "Em chưa ốm đến mức phải vào phòng chăm sóc đặc biệt, làm thế lãng phí quá. Mà... em cũng không trả nổi đâu". Dĩ Mạch lầu bầu, ngồi trên giường cũng không chịu yên, cứ ngọ nguậy chân tay suốt.

  "Anh sẽ trả cho em, anh nói là làm đấy". Giọng nói của Lục Thiều Trì vẫn đều đều, không nóng không lạnh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn trucnhan về bài viết trên: huyentranght, tamviet, thesecretofepoch
     
Có bài mới 03.07.2012, 00:02
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 22.06.2012, 10:39
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 42
Được thanks: 163 lần
Điểm: 16.31
Có bài mới Re: Mây trên đồng bay mãi - An Dĩ Mạch - Điểm: 11
Phần 2
  
   Dĩ Mạch ngước cặp mắt to tròn nhìn Thiều Trì một hồi lâu. Phòng chăm sóc đặc biệt là chỗ đến cả người nhà vào thăm cũng phải mặc như nhà du hành vũ trụ? Dù cô biết bệnh của mình không cần vào đó, nhưng cô cũng biết là không nên làm trái ý Thiều Trì được! Với đia vị của anh ở Bệnh viện Nhân Tâm, chắc chắn anh sẽ đưa cô vào nơi quỷ quái đó! Nghĩ như vậy, cô lập tức thu lại cục tức đang bốc lên đùng đùng, nheo mắt lại, cố nở một nụ cười nịnh bợ.

  “Thiều Trì, anh đừng giận mà, phòng này tuyệt lắm. 1314, một đời một kiếp(*) nghe có vẻ may mắn đấy! Nằm đây em mới bình phục được chứ!”.

  “Thế à?”. Thiều Trì nhìn cô gái đầy vẻ e dè tội nghiệp, vừa tức giận vừa buồn cười. Cô nàng này cứ như con tắc kè, vừa rồi còn giận đùng đùng, giờ lại nịnh nọt như một chú chó con. Đúng là không biết ngượng!

  “Vâng vâng, ở đây có điều hòa, có tivi, y tá thì lịch sự. Phải rồi, anh vừa nói sẽ thanh toán cho em đấy nhé”.

  Dĩ Mạch mím môi, khẽ liếc nhìn Thiều Trì, anh nhất định phải trả tiền viện phí cho em đấy. Y tá trưởng đã thong báo rồi, mỗi ngày ba nghìn tệ, một bài phỏng vấn bình thường của cô mới được có năm mươi tệ, với khả năng làm việc của cô thì một tháng kiếm được hai nghìn đã phải cảm ơn trời lắm rồi.
  
  “Hừ, tại sao mấy người đó lại đưa mình vào Bệnh viện Nhân Tâm chứ? Chỉ cần đưa mình vào phòng y tế là được rồi. Ai bảo mình nghèo, nghèo thì không nên xa xỉ thế này. Ôi thôi, cùng lắm là đem dây chuyền, túi xách Thiều Trì tặng mình bán đi vậy, thế nào cũng chả được viện phí”. Dĩ Mạch rầu rĩ liếc nhìn Thiều Trì một cái rồi tự lẩm bẩm một mình.

  “Chi phí thuốc men trừ vào lương của anh”. Lục Thiều Trì mặt lạnh băng nói. An Dĩ Mạch không khỏi mở cờ trong bụng. Quen anh mấy năm, biết anh là dạng người miệng cứng lòng mềm, ngoài lạnh trong nóng điển hình. Cũng do nắm được tính khí anh nên Dĩ Mạch mới dám mạnh miệng khiêu chiến sự kiên nhẫn của anh. Cô cười thầm, len lén đưa tay làm hình chữ V, tinh ranh giống hệt như một chú thỏ con. Thiều Trì quay người đi \, trong đôi mắt đen thoáng một nụ cười.

  “Em biết là time m không tốt, không chịu được sự kích động. Tuyệt đối không được xem những thứ như bong đá. Ngộ nhỡ…”.

  “Biết rồi biết rồi, mợ Lâm(*), nhiều lời quá. Không nghe, em không nghe gì đâu!”. Dĩ Mạch bịt chặt tai lại.

  “Yên tâm đi, dịu dàng dễ thương như em đây nhất định gặp dữ hóa lành, ngày trước Lục Sở Dương ở phòng cấp cứu đã chẳng tự tin chẩn đoán em chắc chắn không cứu được! Thế mà em không những sống được mà còn đi làm như người bình thường. Điều này chứng tỏ, bổn cô nương đây sống lâu trăm tuổi là chắc chắn rồi. Với lại, có bạn trai đẹp trai, phong độ, dịu dàng như anh, sao em đành lòng bỏ đi chứ? Nếu em chết…”.

  “Được rồi, nếu em thấy buồn thì xem thời sự ấy”. Lục Thiều Trì bật tivi lên, cắt ngang lời Dĩ Mạch. Anh không chịu nổi khi nghe cô nhắc đến từ ‘chết’. Cứ vốn tưởng là bác sĩ, những chuyện sinh lão bệnh tử đã quen, nhưng riêng từ đó phát ra từ miệng cô, anh vẫn thấy sợ hãi vô cùng. Còn nhớ một tối năm ngoái cô được đưa vào bệnh viện trong tình trạng hôn mê bất tỉnh, anh lay gọi thế nào cô cũng không tỉnh. Anh chưa từng sợ như thế bao giờ, như thứ quý giá nhất đời sắp tuột khỏi tay…Anh túc trực bên cô suốt ngày đêm, cho đến khi cô thoát khỏi hiểm nguy mới thở phào nhẹ nhõm. Cả đời này, anh không muốn phải trải qua cảm giác mất cô một lần nữa.

  “Hả, lại thời sự! Ai lại bắt phóng viên giải trí xem thời sự chứ, ác quá đi mất”. Dĩ Mạch rầu rĩ, lầu bầu, xem thời sự với Thiều Trì.

  “Thế thì em đừng làm phóng viên nữa là được”. Lục Thiều Trì đột ngột lên tiếng, Dĩ Mạch nghe thấy câu này thì lập tức im bặt. Cô im lặng xem tivi, không biết là quá chăm chú hay thật sự là đang ngây người.

  “Sau đây là tin giải trí: Tối qua nghệ sĩ trứ danh của Hàn Quốc Kim Eun Chae, đã tổ chức buổi live show cuối cùng trong tour diễn vòng quanh châu Á Màu sắc khuynh thành của cô, lần biểu diễn này…”.

  Giọng cô phát thanh viên duyên dáng vô cùng, nhưng Thiều Trì lại chau mày cau có. Dĩ Mạch cũng chau mày giống anh, mục chính trị xã hội mà lại đưa tin thì quái thật, minh tinh thì cứ gọi là minh tinh, lại còn ‘nghệ sĩ trứ danh’!

  “Em ngất xỉu lúc phỏng vấn cô ta à?”. Thiều Trì chỉnh cho tiếng tivi nhỏ lại một chút, nếu vì phỏng vấn ngôi sao Hàn Quốc này mà Dĩ Mạch ngất xỉu, thì anh không thể không nghi ngờ cô bị cái gì đó hoặc ai đó làm kích động trong lúc phỏng vấn.

  “Ừ, anh biết em kỳ vọng nhiều thế nào không? Không phải phóng viên nào cũng được phỏng vấn Kim Eun Chae đâu nhé. Anh biết không, đến cả lãnh đạo thành phố cũng đến góp mặt đấy! Kim Eun Chae đúng là không phải tay mơ, đến cả chương trình thời sự Vân Trạch cũng dành ra hai phút để đưa tin về cô ấy, đúng là đãi ngộ cấp cao. Hôm nay em vừa nhìn thấy cô ấy đã phấn khích ghê gớm, sau đó ngực nhói lên rồi không nhớ gì nữa. Này anh làm gì thế? Anh gọi ai thế?”. Thiều Trì không nghe hết câu chuyện của cô, đã lôi luôn điện thoại ra nhấn số. Sắc mặt anh rất nghiêm trọng, nhìn là biết đang giận ghe gớm. Dĩ Mạch cảm thấy không ổn, vội vàng lao đến cướp điện thoại của anh.

  “Anh gọi cho tòa soạn của em, bảo sếp em là em không làm nữa. Alô, báo Vân Trạch đô thị phải không?”.

  “Không được!”.

  “An Dĩ Mạch, rốt cuộc thì em có biết tình hình sức khỏe của mình không? Hay là em muốn chờ đến lúc không chữa được nữa mới chịu ngoan ngoãn nghe lời? Em biết rõ là bệnh của mình chỉ cần xúc động mạnh là có thể mất mạng, mà vẫn đi phỏng vấn ngôi sao Hàn Quốn gì gì đó, em lớn bằng ngần này rồi, sao vẫn ấu trĩ như bọn con nít thế! Em…?”.

  Câu nói của Thiều Trì mắc lại trong cổ họng, anh thấy mắt Dĩ Mạch đỏ lên, vẻ như phải chịu gì đó rất ấm ức, hai giọt nước mắt lấp lánh chảy trên má cô, rơi xuống, như vạch ra hai vết thương. Cô khóc lặng lẽ, nhưng trong tim anh lại như có tiếng đá động trời.

  Quen Dĩ Mạch lâu như vậy, rất khiếm khi anh thấy cô khóc, bất kể là lúc ốm đau hay lúc chữa bệnh, đau đến mấy cô cũng không rơi nước mắt. An Dĩ Mạch trong trí nhớ của anh luôn luôn mạnh bạo vô tư, dường như trời xinh cô ra để trây ỳ với việc đau khổ. Mỗi ngày cô đều tràn đầy sức sống, ngay cả với chuyện buồn nhất cô cũng tìm được cớ để tự an ủi bản thân. Sao cô lại khóc được chứ?

  Chỉ có một lần, Noel năm ngoái anh gọi điện cho cô, nhưng cô không nghe máy. Anh tìm đến nhà thì thấy cô đang ngồi khóc trước cửa, gục mặt vào cánh tay, yếu ớt như một con bướm bị thương.


   1314, một đời một kiếp: số 1314 trong tiếng Trung đọc gần giống với cụm từ “một đời một kiếp”.

   mợ Lâm: chỉ nhân vật Tường Lâm trong truyện ngắn Chúc phúc của Lỗ Tấn.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn trucnhan về bài viết trên: huyentranght, ngocquynh520, thesecretofepoch
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 56 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: caocaovuvu, cat_catt, Mạc Thiên Tuyết, SAYan NT, SunnyLưu, trankim, trunghongnam và 356 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 157, 158, 159

5 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C966

1 ... 137, 138, 139

8 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

11 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

12 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

13 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

16 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 52, 53, 54

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 388 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 474 điểm để mua Mashimaro Thanks
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 249 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 339 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Xiu Ying vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 236 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 321 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 304 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 547 điểm để mua Song Tử Nữ
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 582 điểm để mua Tiên nữ
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 307 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 248 điểm để mua Giày cao gót nâu hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 291 điểm để mua Cậu bé vs đàn guitar
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 264 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 288 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: ღ_kaylee_ღ vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu ôm kẹo
TranGemy: Hôm nay của bạn thế nào, How are you today?
LogOut Bomb: heocon13 -> dienvi2011
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 273 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> y229917
Gwendolynn: ồ, cảm ơn mn
heocon13: rank đó dừng đăng thì vẫn còn nguyên thôi, chỉ là nếu đăng tiếp thêm đến một số lượng post nhất định thì sẽ được chuyển sang rank khác
Shop - Đấu giá: Tử Tranh vừa đặt giá 360 điểm để mua Cặp đôi cherry
Gwendolynn: 1 ngày post bao nhiêu bài mới giữ đc rank vậy b?
Công Tử Tuyết: không nhé

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.