Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 

Công chúa lưu manh - Lão Nương Thủ Bất Xuất Danh Tự Liễu

 
Có bài mới 08.06.2012, 13:23
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 01.08.2011, 12:51
Bài viết: 1754
Được thanks: 7589 lần
Điểm: 22.39
Có bài mới [Cổ đại] Công chúa lưu manh - Lão Nương Thủ Bất Xuất Danh Tự Liễu - Điểm: 11
Công chúa  lưu manh


images


Tác giả: Lão Nương Thủ Bất Xuất Danh Tự Liễu

Edit: thanhhuyen00

Chương 1:

Mùng bảy tháng giêng, phụ hoàng chiêu Phò mã cho ta.

Người đó là Vương Thần An con trai lớn của Vương thái phó. Nghe nói Vương Thần An kia tỷ thí cùng sứ giả Tây Tề quốc, văn võ đều thắng, tăng vinh quang cho Nam Hạ ta, phụ hoàng mừng rỡ, liền đem Vương Thần An chỉ cho ta.

Ta là Bảo Châu công chúa được sủng nhất, hôn nhân đại sự, phụ hoàng lại không hỏi ý của ta.

Buổi tối ngài lại hỏi ta, ta nói ta thà chết không theo.

Phụ hoàng lúc này cho ta ba dãi lụa trắng.

. . . . . .

1

Đêm tân hôn.

Trong tay áo của ta cất giấu vôi trắng, tay phải nắm lấy một thanh chủy thủ.

Đợi vén khăn voan của ta lên, ta liền vung vôi ra, sau đó sẽ nhảy đến phía sau hắn, đạp hắn lên trên giường, ngay sau đó ta nhào tới cắt đứt cây con cháu của hắn.

Từ đó, hắn làm Phò mã thái giám của hắn, ta làm công chúa tiêu dao của ta, cả hai không liên hệ nhau.

Hắn tới. . . . . .

Hắn đẩy một góc khăn voan của ta ra, ta ngừng lại rồi hô hấp.

Mở ra! Ta nhanh chóng lấy vôi ra, vung về phía trước! Nào có thể đoán được lúc này, không duyên cớ nổi lên một cỗ âm phong.

"A!" Mặc dù ta là người tập võ thân hình kiện tráng, lúc này cũng không tránh thoát toàn bộ.

Ta híp con mắt.

Vương Thần An tự tiếu phi tiếu nhìn ta.

"Láo xược! Lại dám cười nhạo bản công chúa!" Ta chịu đựng mắt đau, năm móng ngón tay trái đánh về phía đầu vai của hắn, muốn ném hắn qua vai đem hắn ngã ở trên giường.

Vương Thần An nghiêng người chợt chân duỗi ra phía trước, tầm mắt của ta bị hạn chế không thể nhìn chung quanh, kết quả không cẩn thận liền bị ngã trên mặt đất, chủy thủ bởi vì dán trong tay, lúc này lại cắt một vết máu trong lòng bàn tay ta.

Vương Thần An chậm rãi đi tới, trong tay hắn cầm một mảnh khăn vuông màu trắng, hắn nắm tay của ta, lực đạo lớn, lại khiến ta không tránh thoát được!

"Càn rỡ! Lại dám cợt nhả bản công chúa!" Ta mới vừa rống xong, liền nhìn thấy hắn dùng khối khăn vuông kia cẩn thận từng li từng tí cuốn lấy tay của ta.

Lòng ta hơi chậm lại, chỉ chốc lát sau quay mặt qua chỗ khác hừ lạnh một tiếng nói:"Ngươi đừng cho là như vậy thì có thể chiếm được cảm tình của bản công chúa!"

"A! Ngươi làm gì?"

Vương Thần An thế nhưng dùng sức bóp một cái trong lòng bàn tay ta, vết thương rách mở thêm ra nữa. Ta cảm thấy được máu tươi chảy ra ào ào.

"Có thể!" Hắn cởi khăn vuông màu trắng kia ra, giũ ra ở trước mặt ta.

Có vết màu máu trên vải trắng.

Ta cắn răng nghiến lợi nhìn hắn, "Ngươi muốn làm gì!"

Hắn đưa tay ra, dìu ta đứng lên.

"Càn rỡ! Đừng có vô lễ với bản công chúa!" Ta quát.

Hắn ném ta lên trên giường giống như ném bao bố!

Ta sợ hãi! Mặc dù ta đánh khắp hậu cung vô địch thủ, nhưng mà ở trước mặt Vương Thần An, lại không hề có lực đánh trả.

Ta che kín ở trước ngực.

Vương Thần An nhìn ta, sau đó từ trên bàn trang điểm lấy một gương mặt bằng đồng đưa cho ta.

Ta hồ nghi nhìn hắn.

Hắn chỉ vào gương đồng gằn từng chữ một: "Ngươi xem, nó nói ngươi thoạt nhìn rất an toàn!"

Ta vẫn cảm thấy mù mờ.

Hắn cười giễu cợt, "Ngực không lớn, cũng không não!"

Sau khi nói xong, hắn đi thẳng tới trước bàn ngồi xuống, rót một ly trà cho mình!

Ta tới đây thì mới phục hồi tinh thần lại.

"Vương Thần An, ta muốn giết cửu tộc ngươi!"

Hắn quay đầu lại về phía ta cười thản nhiên, sau đó dùng ngón tay chỉ mình nói: "Phò mã gia!"

"Cút!" Ta nhặt gối đầu lên thảy qua!

Hắn oanh một quyền, đánh gối đầu thành Tán Hoa Thiên Nữ.

"Khụ khụ. . . . . ."

Hừ! Dám trêu giận bản công chúa! Ta còn có chiêu sau! Kia trong gối nằm chất đầy độc dược, là cung nữ ta tín nhiệm nhất thay ta mua được từ nơi quỷ y Mạc Tiêu Dao, có thể gọi người muốn sống cũng không được muốn chết cũng không thể!

Vương Thần An, ta vốn không muốn ác độc như vậy, là ngươi ép ta đấy!

2

Ta năm tuổi ăn trộm gà, sáu tuổi đánh chó, bảy tuổi kế thừa thiên diện thần thủ, học bản lãnh đi lừa gạt. Chẳng qua là chưa danh chấn giang hồ, thì bị tìm trở về cung, thành Bảo Châu công chúa được sủng ái nhất.

Ta chưa bao giờ nghĩ tới mình sẽ chịu thiệt thòi lớn như vậy.

Gừng càng già càng cay! Cung nữ ta tín nhiệm nhất, lại là gian tế được phụ hoàng an bài ở bên cạnh ta.

Nàng cho ta độc dược, nhưng thật ra là xuân dược.

Vương Thần An cho ta lên.

Ta trời sanh tính rộng rãi, coi như là lúc tập võ bị ngã, vừa vặn bị chài cán bột thọc cho một đao. Nào có thể đoán được mặt Vương Thần An kia lại âm trầm nói: "Nếu không phải bởi vì trúng xuân dược, quyết định sẽ không đụng vào ta!"

Ta suýt nữa nôn ra một búng máu.

Hắn sập cửa đi, sau đó một tháng, ta cũng không thấy qua hắn.





Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 08.06.2012, 13:23
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 01.08.2011, 12:51
Bài viết: 1754
Được thanks: 7589 lần
Điểm: 22.39
Có bài mới Re: Công chúa lưu manh - lão nương thủ bất xuất danh tự liễu - Điểm: 10
3

Tây Tề xâm phạm biên cương Nam Hạ ta.

Vương Thần An xin lệnh xuất chinh càn quét quân địch.

Ta hi vọng hắn chết ở bên ngoài đừng trở lại, kết quả phụ hoàng thương ta mới tân hôn, tình vợ chồng sâu như bỉ dực song phi (chim liền cánh), lệnh ta cùng nhau ra chiến trường!

Ta khóc lóc nức nở, tâm ý phụ hoàng đã quyết.

Phụ hoàng nói năm nay tuổi đã cao, không thể ngự giá thân chinh khích lệ tinh thần, hi vọng ta có thể lấy đại cục làm trọng.

Ta là công chúa Nam Hạ, tuyệt đối không thể sợ chết!

Ta tràn đầy ý chí chiến đấu, mong đợi ta dùng một thân võ nghệ, với Thiên Quân Vạn Mã chém giết tướng lãnh quân địch.

Bọn họ quản Vương Thần An gọi thiếu niên tướng quân.

Ở trong trướng, ta chê cười Vương Thần An. Cũng là một lão già khọm rồi, người khác gọi hắn thiếu niên tướng quân hắn lại vẫn chẳng biết xấu hổ  đáp ứng, hứ. . . . . .

Phía sau hắn binh sĩ đó vẫn cúi đầu bỗng nhiên nói: "Vương Tướng Quân trẻ tuổi như vậy, vì sao đảm đương không nổi thiếu niên tướng quân?"

Ta cười ha ha, "Hắn trúng xuân dược cũng nhịn không được thời gian nửa nén hương, chẳng lẽ là lâu năm lực suy, thân thể kém thận hư?"

Ta năm đó đi theo sư phụ thẩm duyệt vô số xuân cung đồ, kiến thức lý luận đã sớm đạt tới đỉnh cao!

Ta vừa dứt lời, liền phát hiện người binh lính kia chợt ngẩng đầu, sắc mặt trắng bệch nhìn về phía Vương Thần An.

Ta suy nghĩ có gì đó không đúng.

Đúng vào lúc này, người binh lính kia che miệng muốn vọt ra lều.

Lúc ta bước qua, ta lột cái mũ của hắn xuống, nàng có một đầu tóc đen trong nháy mắt chảy xuống, giống như một dải tơ lụa màu đen thượng hạng.

Quả nhiên là nữ.

"Phò mã gia, ngươi thật to gan! Ta đường đường là công chúa Nam Hạ. . . . . ." Nói còn chưa dứt lời, trước mắt ta hoa lên, chờ ta lấy lại tinh thần thì Vương Thần An đã đuổi theo.

Ta đột nhiên hoài nghi thân phận của mình rồi.

Chẳng lẽ ta thật sự không là công chúa, mà Vương Thần An cũng không phải là con trai của Thái Phó, hắn chính là hoàng tử lưu lạc dân gian của phụ hoàng. Càng nghĩ như vậy, ta liền cảm thấy ánh mắt của hắn và phụ hoàng rất giống nhau, nhưng mà đôi mày rậm kia lại cùng Thái Phó một khuôn mẫu in ra , chẳng lẽ, là phụ hoàng cùng Thái Phó sinh ra?

Ta sợ run cả người.

Trong xuân cung đồ cũng có nam nam, lại không biết nam nam cũng có thể sinh con.

4

Vương Thần An thích nữ tử gọi Cố Tích Nhiên.

Giỏi ca múa, Cầm Kỳ Thư Họa đều tinh thông.

Tuy nói là một kẻ nữ tử yếu đuối, nhưng vì ý trung nhân cũng dám lên chiến trường, thật là để cho ta có mấy phần bội phục.

Ta không muốn làm khó dễ nàng.

Nhưng mà mỗi lần nàng nhìn thấy ta thì giống như thấy cọp, mà đôi mắt nàng đỏ đỏ, giống như một con thỏ. Ta là người khoan hồng độ lượng, định tận lực tránh xuất hiện ở trước mặt nàng.

Ta tới quỳ thủy.

Ban đầu tới đây, không có mấy người cung nữ nguyện ý theo tới chịu chết, vì vậy ta vung tay lên, một tỳ nữ cũng không mang theo.

Kết quả hiện tại đau đến lăn lộn đầy giường, còn nghĩ làm trên giường khắp nơi toàn là máu.

Cố Tích Nhiên là nữ nhân duy nhất ở nơi này, đương nhiên, chuyện chăm sóc ta rơi xuống trên người nàng.

Ta không muốn làm khó nàng, chẳng qua là nàng làm việc không lưu loát, không phải là đổ chậu thì rớt chén canh, làm cho ta phiền chết đi được. Ta phất phất tay: "Ta làm được rồi, không cần ngươi hầu hạ!"

Đại khái là giọng nói ta rất không bình tĩnh, Cố Tích Nhiên khóc.

Nàng mới vừa nức nở ríu rít hai tiếng, Vương Thần An liền vọt vào."Bảo Châu công chúa, ngươi đừng khinh người quá đáng!"

Buồn cười, ta ức hiếp ai đó?

Tính khí ta xem như tốt, người khác mắng ta, ta nhiều lắm là sau lưng thọt hắn một đao! Ta hận nhất chính là người khác xử oan ta, nhớ ngày đó sư phụ xử oan ta xé xuân cung đồ của hắn, kết quả ta đem tất cả trân quý của sư phụ toàn bộ xé tan tành.

Ta đem chậu ném!

"Có ai không! Đưa nữ nhân này ra ngoài đánh 50 đại bản!"

Có một binh lính ghé đầu đi vào liếc mắt nhìn, lại yên lòng rụt trở về cửa.

Vương Thần An ôm vai Cố Tích Nhiên đi ra ngoài.

Không ai để ý ta, ngay cả giường cũng chưa có người thay mới cho ta, ta ôm đầu gối ngồi nửa đêm, chợt rất muốn khóc.

Nếu ban đầu không có vào cung, hiện tại ta đã sớm danh chấn giang hồ, cùng nam tử yêu thích cướp của người giàu giúp người nghèo khó, làm một đôi Thần Điêu Hiệp Lữ. Nhiều nhất tính cả sư phụ, làm tam kiệt của Nam Hạ!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn thanhhuyen00 về bài viết trên: Ancoco, Jupiter Galileo, Violet12358, WendyMara, fictionaholic, vân anh kute
     
Có bài mới 08.06.2012, 13:24
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 01.08.2011, 12:51
Bài viết: 1754
Được thanks: 7589 lần
Điểm: 22.39
Có bài mới Re: Công chúa lưu manh - lão nương thủ bất xuất danh tự liễu - Điểm: 31
5

Vương Thần An ngu xuẩn, trúng kế điệu hổ ly sơn.

Đại quân bọn họ tấn công cứ điểm địch quân, kết quả Tây Tề bao vây doanh địa của chúng ta.

"Đem Bảo Châu công chúa giao ra đây, cho các ngươi lưu toàn thây!" Người của Tây Tề ở bên ngoài rống.

"Công chúa, chạy mau!" Cố Tích Nhiên chợt vọt vào, nàng lôi kéo tay của ta mặt kinh hoảng nói.

Chúng ta mới vừa đi tới cửa, liền bị người bao quanh.

Là binh sĩ tây Tề.

"Công chúa ở chỗ này!" Tên đầu lĩnh hô lớn nói.

Bọn họ vốn là vây chúng ta lại, lúc này tự động nhường ra một chổ hổng. Một nam tử cỡi con ngựa cao to xuất hiện ở trước mắt chúng ta. Trên mặt của hắn mang theo mặt nạ màu bạc, ta nghĩ nghĩ, đây chính là thiếu niên tướng quân hung nhất hung ác của Tây Tề, người ta gọi là Huyết Tu La.

Người ta mới thật sự là thiếu niên tướng quân, chỉ mười sáu tuổi, cùng tuổi với ta.

Cây thương trong tay hắn vung lên, hất cái mũ của Cố Tích Nhiên ra.

Binh lính Tây Tề cùng nhau xôn xao. Một người trong đó nói: "Nguyên lai là điều túi, chúng ta suýt nữa nghĩ sai rồi."

Ta: . . . . . .

Bọn họ cho là ta và Cố Tích Nhiên đổi trang phục, Cố Tích Nhiên chính là công chúa.

Cố Tích Nhiên nhất thời run lẩy bẩy ."Ta không phải, ta không phải. . . . . ." Đầu nàng đung đưa trái phải, tóc dài tung bay theo gió, làm thật vui tai vui mắt.

Ta thở dài.

Phụ hoàng ước chừng không phải cha ruột của ta.

Vương Thần An tuyệt đối cũng không phải là tướng công của ta.

Duy nhất sư phụ yêu ta, năm đó cũng bởi vì một bức tranh chữ hai tay đem ta tặng người.

Ta không có thân nhân.

Không có ai yêu ta, ta cũng không có người yêu.

Ta ngẩng đầu, lớn tiếng nói: "Ta mới phải Bảo Châu công chúa Nam Hạ!"

Mặt Cố Tích Nhiên ngạc nhiên nhìn ta, bao gồm những binh sĩ bị bắt bên cạnh cũng ngẩng đầu lên.

Ta hất cao cằm lên: "Các ngươi muốn bắt chính là ta! Thả bọn họ!"

Đây đều là nói nhảm. Mới vừa rồi bọn họ ở bên ngoài rống chính là, giao ra công chúa, lưu các ngươi toàn thây. Hiện tại ta đứng ra có lẽ sẽ không chết, lưu lại những thứ này, cũng là nhất định hẳn phải chết không thể nghi ngờ, sư phụ từ nhỏ đã dạy ta phải co được dãn được, mà ta đã sớm trò giỏi hơn thầy.

Nhưng mà vào lúc này, trên bầu trời đột nhiên nổ tung một đạo hồng quang.

Cùng lúc đó, tất cả tướng sĩ Nam hạ bao gồm Cố Tích Nhiên cũng úp sấp  trên đất, chỉ có ta sững sờ ở tại chỗ.

"Có khói độc!" Huyết Tu La lạnh lùng nói.

Ta mơ hồ nhìn bốn phía, những binh lính tây Tề này tiếp theo mềm nhũn đi.

Huyết Tu La thuận thế bắt ta lên ngựa! Hắn giục ngựa chạy như điên, chạy ra ngoài.

Ta vỗ ngực liên tục, hận không thể tự đâm hai mắt.

Hắn ôm chặt ta đặt ở trên lưng ngựa.

Ta khẽ ngẩng đầu lên, thấy sau lưng bụi mù cuồn cuộn, tướng sĩ Nam Hạ đuổi theo. Người vượt lên đầu cưỡi một con Hãn Huyết Bảo Mã, chính là Vương Thần An.

Ta cảm thấy được hắn chỉ là làm ra dáng vẻ, dù sao ta là công chúa, vẫn là  thê tử của hắn.

Nhưng vào lúc này, Huyết Tu La chợt xoay người, giương cung lắp tên, dĩ nhiên bắn trúng Vương Thần An.

Biểu tình của ta ra vẻ gặp quỷ.

Đây là không phải muốn làm điên đảo rồi. . . . . .

Chẳng lẽ không phải là truy binh bắn tên chém hắn ở dưới ngựa sao? Hắn trúng khói độc lại vẫn dũng mãnh như vậy? Ta run rẩy.

"Thế nào, đau lòng?" Hắn thét lớn một tiếng nói.

"Không có, ngươi mới vừa cầm thương, ta chỉ là tò mò mũi tên ngươi giấu ở nơi nào đấy!"

Huyết Tu La: . . . . . .

6

Ta bị bắt đến quân doanh của Tây Tề.

Huyết Tu La trúng độc, đại phu tìm không ra phương pháp giải độc, cuối cùng nghĩ ra phương pháp xử lí ác độc.

Bọn họ muốn lấy máu của ta.

Lúc ấy ta đứng cùng với hắn, nếu hắn trúng độc mà ta vô sự, đương nhiên nói rõ chuyện ta trước đã ăn giải dược, dịch máu có thể giải độc.

Thật ra thì bọn họ đã đoán đúng một nửa.

Máu của ta quả thật có thể giải độc, cũng không phải là bởi vì trước đó ăn giải dược.

Màu đỏ kia hẳn là tín hiệu, cho nên những người còn lại có thể lập tức ra phản ứng, vậy mà không ai nói cho ta biết, bọn họ bất kể sống chết của ta.

. . . . . .

Năm đó ta theo sư phụ vào nam ra bắc trộm cắp, ăn lầm một độc dược.

Về phần tại sao nói là ăn lầm, bởi vì lúc ấy ta cũng không biết vật kia giá trị vạn lượng hoàng kim. Ta vẫn hối hận không thôi.

Nhưng từ đó về sau, sư phụ ta coi như lang trung nổi trên giang hồ, chuyên trị các loại độc. Độc nhỏ đổ máu một muỗng, độc mạnh đổ máu một chén.

Đại phu kia cầm cây đại đao ở trước mặt ta khoa tay múa chân, ta liếc mắt nhìn tên Huyết Tu La trên giường.

Hắn lúc này đã lấy mặt nạ xuống, sắc mặt vàng vọt, đầu đổ mồ hôi. Tạm thời xem là độc hạng vừa thôi. . . . . .

Ta từ trên đầu sờ soạng cái trâm đỏ cầm vào tay.

Một tướng sĩ quát: "Đừng để cho nàng tự sát!"

Thân thủ của ta bất phàm, cước bộ giả thoáng hạ xuống, liền từ dưới tay bọn họ tránh thoát, sau đó trước mặt bọn họ, ở trên tay làm một đường.

Bọn họ đều trợn mắt hốc mồm.

Ta kêu đại phu kia cầm chén tới đón, mắt thấy huyết dịch đầy chén, liền từ trên váy dài giật xuống một mảnh vải, lưu loát quấn lên vết thương.

Đại phu kia nháy mắt một cái không nháy mắt nhìn ta.

Ta hướng hắn nở nụ cười, "Tin tưởng ta, đủ giải độc!"

7

Nói, trận chiến này của Tây Tề và Nam Hạ, vẫn là Vương Thần An vén lên.

Lần trước sứ giả tới Nam Hạ, là cửu hoàng nữ Tây Tề. Cửu hoàng nữ tự xưng là tài hoa hơn người bậc cân quắc không thua đấng mày râu, nữ giả nam trang chạy tới làm sứ giả gì, kết quả khiêu khích không được ngược lại thua mặt trong mặt ngoài đều bị mất, trở về khóc tố với hoàng đế, ngày ngày nháo đâm đầu xuống hồ, phụ thân người ta liền đem binh Nam Hạ.

Người so với người, tức chết người.

Nghe đến đó, ta lại lần khẳng định, ta không phải là công chúa.

Lúc này sợ rằng phụ hoàng đã tuyên bố, Bảo Châu công chúa thân kiều yếu ớt, trên đường xuất chinh bệnh chết. Nghĩ đến đây, lòng ta khẽ đau một cái.

"Thật ra thì ta không phải là Bảo Châu công chúa, ngươi thả ta chứ!" Ta cầu khẩn Huyết Tu La.

Hắn nhíu lông mày, "Không phải ?"

"Đương nhiên. . . . . ." Ta khẽ nhún vai, "Công chúa của một nước sẽ thô bỉ giống như ta vậy sao?" Ta vươn tay, đem lòng bàn tay để tới trước mắt hắn, "Ngươi xem, sao có vết đao sâu này, lòng ngón tay tất cả đều là thô chai. Thật ra thì ngày đó ta chỉ là muốn che chở công chúa, nữ tử một đầu tóc đen  kia mới thật sự là Bảo Châu công chúa!"

Hắn trầm mặc không nói.

Ta một tay khác len lén bấm bắp đùi một cái.

"Công chúa đối với ta có ân cứu mạng, lúc ấy tình thế vội vã, ta nóng lòng hộ chủ . . . . . ." Ta liều cái mạng già nặn ra vài giọt lệ chua cay.

"Bảo Châu công chúa, thuở nhỏ lưu lạc dân gian, tính thuần phác, thông âm luật, lại có võ. . . . . ." Hắn để cuốn sách cầm trong tay xuống, "Ta hôm đó thấy thân thể nàng kia gầy yếu, không giống như là biết võ công, ngược lại thân thủ nàng bất phàm, trên tay có nốt phồng dày, ứng với quanh năm tập võ."

Ta chợt rút tay về, nhất thời dở khóc dở cười, định ngay tại chỗ lăn lộn xức dội: "Ngươi bắt ta làm gì, cha ta không đau bà ngoại không thương, gả người đàn ông cũng không yêu thích ta, ngươi nếu muốn dùng ta uy hiếp Nam Hạ, vậy cũng thật là là tính toán sai rồi, không bằng thả ta, ta trở về thì cho ngươi bài vị trường sinh, mỗi ngày thắp hương cầu phúc cho ngươi."

"Nàng đáng thương như vậy?"

"Dĩ nhiên!" Ta đứng lên, đưa tay ném tới trước mặt hắn, "Ngươi xem, đây là vết thương đêm tân hôn, đêm tân hôn của ta Phò mã kia chê ta không nhan sắc không chịu đụng ta, còn muốn cắt vết thương của ta!"

Hắn chợt cười.

Ta nhất thời đoán không ra lòng hắn, cho nên im lặng không lên tiếng tinh tế quan sát.

"Đã như vậy, ta cưới ngươi làm vợ là được!"

Ta trừng to mắt mà nhìn hắn.

"Thật ra thì trên người nàng cũng có chỗ được, thí dụ như nói đôi mắt này, ngược lại cơ trí động lòng người."

Đó là đương nhiên, ta rất nhanh một cái ngực ngực, từ nhỏ liền trộm gà sờ chó, mắt khẳng định so người khác cơ trí hơn, nếu không khi bị bắt được sẽ bị đánh gãy chân.

Ai nha, ta muốn cái gì!

"Ngươi nói ngươi muốn lấy ta? Tại sao?"

"Nói thật hay nói dối?"

Ta không có lên tiếng, hắn thấy buồn cười, chỉ chốc lát sau tiếp tục nói: "Nói láo là ta thích nàng, lời thật là thân ta trúng kịch độc mãn tính."

Ta: . . . . . .

Giả đủ giả, thật đáng sợ.

Ta đường đường là công chúa Nam Hạ, tại sao có thể bị người làm heo vòng nuôi.

Nuôi heo là vì ăn thịt, nuôi ta là vì uống máu.

Ta lại chống đỡ chết không từ. . . . . .

Hắn không có làm khó ta, cung cấp cho ta đồ ăn thức uống ngon, ta rất quen.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn thanhhuyen00 về bài viết trên: Ancoco, Jupiter Galileo, Lee HaEun, Violet12358, WendyMara, fictionaholic, vân anh kute
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

3 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

4 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

6 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

7 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

9 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

10 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 215, 216, 217

11 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 208, 209, 210

15 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

18 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 34, 35, 36

19 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 19)

1 ... 34, 35, 36

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 209, 210, 211



Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Bong bóng mặt cười
Công Tử Tuyết: :) Tm
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 233 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 274 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 260 điểm để mua Bé hồng 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 266 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 230 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 340 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: đích nữ vô song nè
VOT: mn ơi xin truyện,dạo này e nghiền cổ đại mà ko tìm đc truyện nào hay
cò lười: Hé lô em
Sunlia: hé lu chị Cò :D
Sunlia: ố ố ố là la
cò lười: Chưa ai tham gia vòng 3 hết vậy, muốn xem phần tài năng của mọi người quá
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 200 điểm để mua Cung Bạch Dương
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 387 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Công Tử Tuyết: :)
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 367 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 335 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 284 điểm để mua Nữ vương
Đào Sindy: có gì đâu mà đông vui nà :))
Nhok Alone ( Bin): à lố lô
Phượng Ẩn: Mọi người đông vui quá
Công Tử Tuyết: Qua đợt này về ở ẩn lánh đời -.....-
Công Tử Tuyết: Cá cô cô... Con chợt nhận ra nhân sinh... Buồn chút xíu -....-
Mavis Clay: nani mọi người đang bàn về gì v :v
Công Tử Tuyết: Tuy con đường khó khăn nhưng sẽ không từ bỏ được
Công Tử Tuyết: đang cố gắng giành cho người ta để người ta còn có chút giải về rinh, lần cuối cùng rồi nên cơ hội phải chia đều mới được
Gián: Bay bay bay... eo ơi... cuộc chiến yêu thích :lol: ... ngủ

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.