Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 106 bài ] 

Không thể quên em - Hoa Thanh Thần

 
Có bài mới 02.05.2012, 15:44
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Thủy Long Bang Cầm Thú
Vương Thần Thủy Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.04.2011, 21:53
Bài viết: 6402
Được thanks: 7656 lần
Điểm: 10.45
Tài sản riêng:
Có bài mới [Hiện đại] Không thể quên em - Hoa Thanh Thần - Điểm: 13
KHÔNG THỂ QUÊN EM


Attachment:

Bia Khong the quen em.jpg [ 219.59 KiB | Đã xem 160870 lần ] Bia Khong the quen em.jpg [ 219.59 KiB | Đã xem 160870 lần ]


Tác giả: Hoa Thanh Thần
Dịch giả: Mai Quyên (Dennis Q)
Công ty phát hành: Bách Việt
Nhà xuất bản: NXB Thời Đại
Ngày xuất bản: 31-01-2012
Giá bìa: 135.000 VND

Truyện có 7 chương, mỗi chương có … vài mục nhỏ, tổng số trang lên đến... 600 trang.

Tóm tắt nội dung

Tang Du là một cô nữ sinh xinh đẹp, nhà giàu, giỏi võ, nhưng vì thiếu thốn tình thân gia đình nên cô rất nổi loạn, thường xuyên đánh nhau, quậy phá… làm đau đầu thầy cô. Thẩm Tiên Phi ngược lại, anh là một chàng trai nhà nghèo nhưng học rất giỏi, tính cách trầm tĩnh, lạnh nhạt, luôn tránh xa “con gái” và “yêu đương”.

Nếu không vì Thẩm Tiên Phi đã hai lần cản trở “chuyện tốt” của Tang Du, thì oan gia đã không gặp nhau, Tang Du đã không lên kế hoạch “bắt chim”, và Thẩm Tiên Phi cũng không phải vắt óc nghĩ cách trốn tránh cô…

Chuyện tình của cá – chim bắt đầu… Không hề suôn sẻ, cũng không hề lãng mạn… Và còn kéo dài mãi những năm về sau, để lại khúc mắc và nỗi đau khôn nguôi trong lòng Tang Du. Buồn thay, Thẩm Tiên Phi không hề biết điều đó…

Đôi trai tài - gái sắc này liệu có đến được với nhau?

“Nếu giữa chúng ta cách nhau một ngàn bước, chỉ cần em đi bước đầu tiên, anh sẽ đi chín trăm chín chín bước còn lại về phía em.”

Quyển sách này được giới thiệu ở đây nhằm chia sẻ cho những bạn không có điền kiện mua sách.
Còn nếu bạn có khả năng hãy mua sách ủng hộ nhé!
  ;)



Đã sửa bởi thanhbt lúc 24.06.2012, 22:15.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 02.05.2012, 15:51
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Thủy Long Bang Cầm Thú
Vương Thần Thủy Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.04.2011, 21:53
Bài viết: 6402
Được thanks: 7656 lần
Điểm: 10.45
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Không thể quên em - Hoa Thanh Thần - Điểm: 11
Chương 1

1.1 Số đâm xe

Tha thứ cho ngày mưa đã mang anh đi

Đêm khuya khi bất ngờ bừng tỉnh

Phát hiện ra cuối cùng em đã không còn rơi nước mắt

Tha thứ cho vĩnh hằng đã bị anh mang đi mất

Đồng hồ đã sắp chỉ đến ngày mai

Nỗi đau rồi sẽ phôi pha theo thời gian



Theo tiếng hát trầm khàn quyến rũ của Trương Ngọc Hoa, Thẩm Tiên Phi liếc nhìn cuộc gọi đến hiển thị trên màn hình di động, khóe môi nhướn lên, anh nhấn nút nghe, lập tức vọng đến một giọng nam cực kỳ nóng nảy: “Cậu Thẩm đẹp trai ơi, rốt cuộc bao giờ cậu mới tới? Cậu đã muộn mất một giờ hai lăm phút ba mươi tám giây rồi. Có phải là con gái lần đầu hẹn hò đâu, cậu làm gì mà lằng nhằng mãi đến tận giờ thế hả? Còn năm phút nữa là đến giờ tôi hẹn với bệnh nhân tiếp theo rồi”.

Nghĩ đến A Mục bên kia đang như phát điên, Thẩm Tiên Phi không nhịn được cười, tay anh nắm chặt vô lăng, cười nói: “Bác sĩ Mục à, có cần phải tính toán thời gian chính xác đến thế không? Lúc đi học cậu thường xuyên đến trễ, cũng chẳng thấy cậu có quan niệm về thời gian như vậy. Tóm lại cậu cuống cái gì? Chẳng lẽ bệnh nhân tiếp theo của cậu là một mỹ nữ?”.

Bên kia văng vẳng tiếng cười rất gian xảo: “Bị tên nhóc nhà cậu đoán đúng rồi, đúng là một đại mỹ nữ thật. Hạn cho cậu trong vòng năm phút lăn đến đây ngay cho tôi, để anh đây nhìn một cái sau đó cậu có thể cút sang một bên uống trà, đừng cản trở anh đây ‘ngắm’ mỹ nữ”.

“Đã vào trong bãi đậu xe của bệnh viện rồi, đến ngay.” Thẩm Tiên Phi cười khẽ, cúp máy, nhắm kỹ chỗ đỗ rồi cho xe lùi vào.

Đỗ xe xong, Tang Du bước xuống, vừa khóa cửa xe lại thì tiếng nhạc chuông quen thuộc trong túi xách réo rắt, là bài Tha thứ của Trương Ngọc Hoa. Từ mấy năm trước cô đã bắt đầu dùng giai điệu này làm nhạc chuông mặc định cho điện thoại, chưa bao giờ đổi, cô cũng không biết mình muốn tha thứ điều gì nữa.

Mở túi ra, cô lục tìm điện thoại rất lâu. Lúc vừa xuống xe cô đã tiện tay ném nó vào túi, bây giờ chẳng biết nó đã lẩn vào góc nào rồi.

Một chữ thôi, phiền!

Giờ hẹn với bác sĩ đã sắp đến. Trước khi đi, thư ký Viên Nhuận Chi của cô đã dặn đi dặn lại là không được đến muộn. Vị bác sĩ tâm lý nổi tiếng nhất thành phố này rất khó hẹn, tính khí lại kỳ quặc, ghét nhất ai đến muộn, nếu bỏ lỡ lần này thì lần sau không biết phải hẹn đến bao giờ.

Nực cười nhất chính là cái tên kỳ quặc của vị bác sĩ đó, tên Mục Thát Lâm, Mục Darling? [Phiên âm của Thát Lâm là Da Lin, đọc gần giống darling.]

Tiếng chuông vẫn đổ dồn, chết tiệt, ai tìm cô mà gấp gáp thế?

Lúc cô đi đã hạ lệnh cho Viên Nhuận Chi rằng, nếu chưa đến mức bị ép vào nhà xác thì bất cứ chuyện gì cũng không được tìm cô, nếu cản trở việc cô đến khám bác sĩ thì lúc về, cô sẽ lột da cô nàng ra.

Lục tìm di động trong túi xách, nện đôi giày cao gót năm phân, cô vừa đi vừa khẽ nguyền rủa.

Tốc độ lùi xe của Thẩm Tiên Phi chả khác gì ốc sên bò, nhưng anh không ngờ ô đậu xe lại bất ngờ xuất hiện một người, chỉ nghe thấy sau đuôi xe vang lên một tiếng “hự” khẽ, rồi xe đâm vào người ấy.

Tang Du đang mải tìm di động, không để ý thấy chiếc xe đang từ từ lùi vào chỗ đậu, trong tích tắc đuôi xe đâm vào, cô kinh hoàng, lảo đảo lùi lại phía sau, đầu đập ngay vào tấm chắn bùn trên xe, ngất đi.

“Chết thật!”, Thẩm Tiên Phi rủa khẽ một tiếng rồi vội nhảy xuống xe.

Hôm qua đuôi xe bị một tên điên đâm vào khiến bộ cảm biến radar lùi xe hình như bị chúi xuống đất, chưa kịp đưa đi sửa thì hôm nay đã đâm vào người ta.

Người bị anh đâm vào là một cô gái trẻ, anh vội vàng quỳ xuống xem cô có còn thở không, may quá, anh mặc kệ mọi thứ, vội bế cô lên rồi chạy như bay về phía thang máy.

Cô gái này nhẹ quá.

Đứng trong thang máy, chốc chốc Thẩm Tiên Phi lại nhìn cô gái trong lòng. Cô có một gương mặt xinh đẹp, ở thời đại này và trong số những cô gái thích biến gương mặt thành tấm bảng màu thì cô đúng là khác người, làn da trắng trẻo, rèm mi dài và dày, sống mũi thẳng, cằm nhọn và cả đôi môi đỏ khiến người ta hoang tưởng…

Anh đang làm gì thế? Sao lại giống A Mục, trong đầu toàn những ý nghĩ bậy bạ, rảnh rỗi đi tòm tem con gái nhà người ta.

Túi xách quàng trên cổ tay cô sắp rơi xuống đất, anh đưa tay đỡ, vẫn ôm chặt cô rồi lao ra khỏi thang máy, cao giọng gọi mấy vị bác sĩ mặc áo blouse trắng đang đi đi lại lại, “Bác sĩ, bác sĩ, có người bị xe đâm…”.

Đứng trước giường bệnh, Thẩm Tiên Phi khoanh tay nhìn Tang Du đang nằm trên giường. Sau khi làm một loạt xét nghiệm, bác sĩ nói không có gì đáng lo ngại, chỉ có phần đầu bị đụng nên ngất đi mà thôi đi, ngủ một giấc tỉnh dậy sẽ không sao nữa.

Trước đó để làm thủ tục, bất đắc dĩ anh phải lục túi xách của cô, tìm thấy chứng minh nhân dân trong ví tiền.

Thì ra cô tên là Tang Du, một cái tên rất đặc biệt khiến anh nhớ đến “thất chi đông ngung, thu chi tang du”. [Đây là một điển cố của Trung Quốc: Chuyện kể rằng thời Đông Hán, sau khi Lưu Tú kế vị trở thành Quang Vũ đế, phái đại tướng Phùng Di dẫn quân Tây chinh, bình định quân Xích My. Xích My trá bại, ở đất Hồi Khê đánh bại quân Phùng Di. Phùng Di bại trận lui về quân doanh, tổ chức lại tàn binh rồi sai người trà trộn vào quân Xích My sau đó nội công ngoại kích ở đất Hào Để đại phá quân Xích My. Sau này Quang Vũ đế Lưu Tú hạ chiếu ban thưởng nói ở Hồi Khê Phùng Di thất bại nhưng lại trong khó khăn tìm được thắng lợi có thể coi là ban đầu có chỗ thất bại nhưng cuối cùng thì thắng lợi, ghi nhận là một chiến công.]

Anh đang đợi cô tỉnh lại để xin lỗi.

Lúc ấy anh sực nhớ đến cuộc hẹn với A Mục, tự dưng lại xảy ra chuyện nên đã quên bẵng mất phải báo cho cậu ta biết. Đã hẹn chiều nay sẽ khao một bữa, bây giờ chủ chi là anh lại mất tích, thế nào cậu ta cũng liều mạng với anh cho xem. Lấy di động ra, anh gọi đến văn phòng của A Mục, máy bận, gọi vào di động, lại là “Số thuê bao bạn gọi hiện nằm ngoài vùng phủ sóng”.

Thôi vậy, hôm nay anh tự nguyện để bọn họ bóc lột, dù sao cũng không thoát khỏi số đó, hầu bao thế nào cũng bị “chảy máu”, chi bằng bắt tên kia đợi thêm một tí để cậu ta biết thế gian này không có bữa cơm nào là miễn phí vậy.

Lại thêm một giờ đồng hồ nữa qua đi, Thẩm Tiên Phi đã xem đồng hồ không biết bao nhiêu lần mà Tang Du vẫn chưa tỉnh lại.

Thẩm Tiên Phi không kìm được nên đi ra khỏi phòng bệnh, gọi với về phía đầu hành lang: “Bác sĩ, y tá, bác sĩ, y tá…”.

“Chàng trai à, đây là bệnh viện, không thấy bảng khuyến cáo à? Xin đừng làm ồn! Có gì thì nhấn chuông là được mà.”

Một vị bác sĩ già mặc áo blouse trắng bỗng xuất hiện trước mặt Thẩm Tiên Phi như một bóng ma khiến anh giật bắn mình. Nhìn theo hướng tay bác sĩ chỉ lên tường, quả nhiên có một tấm bảng cấm to tiếng làm ồn, anh vội xin lỗi rối rít: “Xin lỗi, xin lỗi, chỉ là… chỉ là bạn tôi bị đâm xe nên hơi cuống…”.

Thẩm Tiên Phi không nghĩ ra lời nào để giải thích quan hệ giữa mình và Tang Du, không thể cứ gặp ai cũng nói là khi anh lùi xe đã đâm vào cô đến ngất đi được.

“Người trẻ tuổi đến khám bệnh đều cuống quýt cả lên, không bệnh không đau, không khẩn cấp thì ai đến bệnh viện làm gì?” Vị bác sĩ già kia đi vào phòng bệnh, nhìn Tang Du nằm trên giường, “Bạn? Là bạn gái à”.

Thẩm Tiên Phi luống cuống trước câu hỏi bất ngờ của ông, cười gượng gạo: “Bác sĩ hiểu lầm rồi, cô ấy không phải bạn gái tôi”.

“Chàng trai, đừng vội phủ nhận. Không phải bạn gái cậu thì việc gì phải lo sợ bế cô bé, vừa lao ra khỏi thang máy đã gọi bác sĩ quáng quàng cả lên? Chàng trai à, nói dối là không tốt đâu”, vị bác sĩ nghiêm túc dạy dỗ.

Khóe môi giật giật, Thẩm Tiên Phi nín lặng trước vị bác sĩ già “nhiệt tình quá mức” này, đâm phải người khác mà không cuống được sao?

Tha thứ cho ngày mưa đã mang anh đi

Đêm khuya khi bất ngờ bừng tỉnh

Phát hiện ra cuối cùng em đã không còn rơi nước mắt



Lúc đó, nhạc chuông di động reo vang, lại là bài Tha thứ, Thẩm Tiên Phi vội mò tìm di động của mình, nhưng khi thấy màn hình không có động tĩnh gì, anh mới nhận ra không phải di động mình đang reo.

“Chàng trai à, di động của bạn gái cậu đang reo kìa”, vị bác sĩ lại mấp máy môi.

Nhìn theo hướng tay chỉ của ông, trên giường, cạnh Tang Du, miệng túi xách của cô đang hé mở lộ ra một chiếc điện thoại màu bạc, bài Tha thứ không thể quen thuộc hơn đang vang lên.

Cô ấy cũng dùng bài này làm nhạc chuông, trùng hợp thật.

“Chàng trai, nhìn gì mà nhìn? Nghe máy nhanh lên, chưa biết chừng là mẹ vợ cậu gọi đấy!”

Thẩm Tiên Phi thầm thở dài, phục vị bác sĩ già nhiều chuyện này thật, nghe tiếng nhạc quen thuộc, anh tiến đến cầm di động lên, bấm nút nghe.

Bên kia vang lên một giọng nữ ngọt ngào: “Xin hỏi là cô Viên Nhuận Chi phải không ạ?”.

Viên Nhuận Chi? Chẳng phải cô ấy tên Tang Du hay sao? Chắc gọi nhầm số rồi.

Thẩm Tiên Phi nhìn cô gái nằm trên giường.

Khoan đã, giọng này quen quá, Thẩm Tiên Phi ngẩn người rồi nói: “Ồ, không phải…”.

“À, thế sao…” Thực ra Thẩm Tiên Phi chưa kịp nói hết, cô gái bên kia đã cướp lời, giọng kéo dài, ngữ điệu có vẻ rất mờ ám, tiếp tục nói: “Bạn của cô Viên, chào anh! Xin phiền anh chuyển lời lại với cô Viên là: ‘Cô Viên, chào cô! Đây là văn phòng của bác sĩ Mục Thát Lâm, cô đã hẹn ba giờ đến chẩn bệnh, bây giờ đã là năm giờ ba mươi tám phút hai mươi lăm giây, cô đã muộn hai tiếng ba mười tám phút và hai mươi lăm giây, là trợ lý đặc biệt của Mục tiên sinh, tôi xin nhắc cô, thời gian chẩn bệnh lần sau xin gọi điện hẹn trước một tuần, cảm ơn! Chúc cô sức khỏe!’”.

Lúc nghe ba chữ Mục Thát Lâm, khóe môi Thẩm Tiên Phi từ từ nhướn lên, chẳng trách giọng này sao mà nghe quen thế, đây chẳng phải là y tá trợ lý “đeo dính bên người” của A Mục tên Ngải Phi Phi sao?

Nghe xong một tràng tin nhắn của Ngải Phi Phi, Thẩm Tiên Phi không nhịn được cười to, cô y tá này luôn theo sát A Mục nên ngày càng nhạy cảm với thời gian rồi, anh lên tiếng: “Cô Ngải, có thể mời bác sĩ Mục nghe điện thoại được không?”.

Đầu bên kia lập tức vang lên một tiếng kêu ngạc nhiên: “Á… là… là… Thẩm tiên sinh?!”.

“Ừ, là tôi đây.”

“Bác sĩ Mục đợi anh rất lâu rồi, cứ nguyền rủa mãi trong văn phòng, bảo có phải anh đậu xe trên sao Hỏa hay không? Bác sĩ Mục cũng đợi cô Viên rất lâu, anh ấy ghét nhất người khác đến muộn. Thẩm tiên sinh sao anh lại ở cạnh cô Viên thế?”, giọng Ngải Phi Phi đầy tò mò.

“Cô Viên? Ồ, cô gọi nhầm số rồi, số này không phải của cô Viên mà là của một cô họ Tang. Chuyện này dài dòng lắm, lúc tôi lùi xe đã đâm vào cô Tang, nên bây giờ tôi đang đợi cô Tang tỉnh lại trong phòng cấp cứu của bệnh viện cô”, Thẩm Tiên Phi giải thích ngắn gọn.

“Không phải số của cô Viên?” Bên kia im lặng một lúc rồi lại nghe Ngải Phi Phi nói: “Thế ư… Vậy, bác sĩ Mục gọi cho anh rất nhiều lần nhưng di động của anh cứ báo là ngoài vùng phủ sóng, cuối cùng anh ấy giận quá bỏ đi trước rồi. Nhưng trước khi đi anh ấy có dặn là nếu anh gọi điện đến thì bảo bảy giờ, chỗ cũ, không gặp không về”.

“Được, tôi sẽ liên lạc với anh ta. Cảm ơn cô, Tiểu Ngải.”

Tiếng gọi “Tiểu Ngải” khiến Ngải Phi Phi ở đầu dây bên kia xúc động tới mức suýt ngất. Cô ta ôm điện thoại, hít một hơi thật sâu, chớp chớp mắt với chiếc gương nhỏ trên bàn, đổi sang vẻ mặt nhu mì đáng yêu, dịu dàng mềm mỏng nói: “Đừng khách sáo, Thẩm Tiên Phi, được giúp đỡ anh và bác sĩ Mục là vinh hạnh của tôi mà”.

Thẩm Tiên Phi cười rất tự nhiên: “Vậy được, bye”.

“Bye…”

Tắt máy xong, Thẩm Tiên Phi ngắm nhìn Tang Du mắt nhắm nghiền nằm trên giường bệnh, làn da trắng trẻo, hai má hồng hồng, đôi môi đỏ mọng quyến rũ như có thể bấm ra nước được, bộ y phục đắt tiền và cả túi xách da hàng hiệu, đến di động cũng là kiểu mới nhất hiện nay, người đẹp có vẻ ngoài sang trọng giàu có này không biết đã chịu áp lực tinh thần gì mà đến nỗi phải đi khám bác sĩ tâm lý, bất giác anh thấy thương tiếc thay cô.

Anh khẽ nhướn môi, đặt di động vào túi xách cho cô rồi kéo khóa lại.

Vị bác sĩ sau lưng im lặng nãy giờ lại bắt đầu thao thao bất tuyệt: “Chàng trai à, trong bảng xếp hạng mười nguyên nhân dẫn đến cái chết, sự cố ngoài ý muốn đứng đầu bảng, mà nguyên nhân sự cố ngoài ý muốn đó, tai nạn xe cộ luôn chiếm tỉ lệ cao. Không biết lái xe thì đừng lái, rảnh rỗi đi tạo ra những sự kiện chết chóc làm gì chứ?”.

Đối diện với vị bác sĩ già lẩn thẩn lại nhiều chuyện, Thẩm Tiên Phi chỉ thấy đau đầu.

Lúc ấy, cửa phòng bệnh bỗng vang lên một tiếng nói hung hăng: “438, cuối cùng đã tóm được ông!”.

Thẩm Tiên Phi nhìn lên, thấy ngay một cô y tá đang đứng chống nạnh, tạo thành dáng đứng “ấm trà” và quát vị bác sĩ kia.

Vị bác sĩ già kia thấy cô y tá bèn sải bước dứt khoát đến chỗ cô ta, đưa tay lên, dập chân, đứng nghiêm theo kiểu quân đội: “Ồ! 438 có mặt!”.

“438, ông dám lấy cắp áo blouse của bác sĩ chính, đáng tội gì đây?”, cô y tá quát.

Vị “bác sĩ già” bị cô y tá gọi là 438 chỉ bảng thông báo trên tường, đưa ngón tay trỏ lên môi: “Suỵt, đây là bệnh viện, y tá trưởng đã nói là không thể to tiếng làm ồn được. Nếu bị cô ấy tóm được thì hôm nay khỏi ăn cơm. Suỵt… bắt anh ta đi, lúc nãy anh ta la hét ở đây đó…”.

Con bệnh này đúng là đặc biệt.

Cuối cùng Thẩm Tiên Phi cũng hiểu, thì ra “vị bác sĩ già” kia là bệnh nhân khoa Thần kinh, số hiệu 438, nhớ lại chuyện lúc nãy bị ông ta đùa bỡn, thật là dở khóc dở cười.

Cô y tá chú ý thấy anh chàng đẹp trai đang đứng bên giường bệnh thì bỗng hoa nở tim bay tưng bừng, đưa tay phải lên vẫy vẫy, cười tươi như hoa: “Hi…”.

438 huơ huơ tay trước mặt cô y tá, cắt ngang hành vi mê trai đó, chỉ vào Tang Du đang nằm trên giường và cao giọng: “Cô hết cơ hội rồi, đó là bạn gái của người ta, nhìn thấy chưa? Cô và cô ấy, một người giống phượng hoàng trên trời, còn một người lại giống quạ đen dưới đất”.

“Ông im lặng đi nào!” Cô y tá cau mày lạnh lùng, liếc nhìn Tang Du nằm trên giường, kéo tay 438 với vẻ không cam tâm, hùng hổ nói, “Ông, theo tôi về phòng bệnh!”.

Khóe môi Thẩm Tiên Phi nãy giờ luôn giữ một nụ cười nhẹ, đúng lúc cô y tá kéo tay 438 bỏ đi, anh sải bước lại gần, gọi cô y tá lại: “Cô y tá, phiền cô cho tôi mượn bút một chút. Cảm ơn!”.

Cô y tá vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ, lập tức dâng cây bút luôn mang theo bên người bằng hai tay, “Đừng khách sáo, anh cứ dùng đi”.

Đón lấy bút, Thẩm Tiên Phi quay lại bên giường bệnh, chăm chú nhìn Tang Du, không biết cô nàng này sẽ ngủ đến bao giờ nữa. Bảy giờ, anh và A Mục còn phải tụ tập với mấy người bạn học cũ đã lâu không gặp, buổi chiều anh đã trễ giờ, buổi tối không thể lặp lại, nên anh quyết định đi trước, không đợi cô tỉnh lại.

Nâng tay phải của cô lên, Thẩm Tiên Phi không kìm được vuốt ve mấy cái, trong đầu nảy ra mấy từ: “Cánh tay mảnh mai, làn da mềm mại như không có xương”. Mở lòng bàn tay cô ra, anh để lại tên họ và điện thoại của mình, cùng một lời xin lỗi.

Viết xong, anh nhẹ nhàng khép các ngón tay cô lại, ngắm gương mặt say ngủ kia một lúc rồi mới quay người trả cây bút cho cô y tá kia, nói: “Cảm ơn”.

Không đợi cô y tá mê trai hoàn hồn lại, Thẩm Tiên Phi đã sải những bước chân vững chãi rời khỏi phòng bệnh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn thanhbt về bài viết trên: Hoa Ban, Nha Tinh, Socnau, ngocquynh520
     
Có bài mới 02.05.2012, 16:04
Hình đại diện của thành viên
Vương Thần Thủy Long Bang Cầm Thú
Vương Thần Thủy Long Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 29.04.2011, 21:53
Bài viết: 6402
Được thanks: 7656 lần
Điểm: 10.45
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Không thể quên em - Hoa Thanh Thần - Điểm: 11
1.2 Bệnh tâm lý không thể hiểu được

Đau đầu quá!

Tang Du đưa tay phải lên xoa xoa gáy, ở đó đã bị sưng to, cô ngồi bật dậy, lúc đó mới nhớ ra hình như cô bị xe đâm phải, sau đó đã ở đây. Chân vừa chạm đất, mắt cá chân trái đã dội lên cảm giác đau buốt, cô định thần nhìn kỹ lại, chỗ đó cũng sưng vù.

A, không biết cái tên chết tiệt nào đã đâm phải cô, hại cô nằm ở đây, lỡ mất thời gian khám bệnh.

Cho dù phải xới tung cả đất lên, cô cũng phải lôi hắn ra cho bằng được.

Nhanh chóng tìm ra di động trong túi xách, cô bấm một dãy số.

“MB, là chị à? Rốt cuộc chị đã đi đâu thế? Di động gọi mãi không được, em lo cho chị chết đi đây này”, bên kia vẳng đến một giọng cao vút, líu lo nói một tràng.

“Viên Nhuận Chi, đã nói với em bao lần rồi, không được gọi chị là MB, lần sau còn chị nghe thế nữa thì cứ một lần trừ 10% tiền lương, gọi hai lần trừ 20%, cứ thế mà tính!” Cái cô Viên Nhuận Chi này càng lúc càng chẳng coi cô ra gì, ỷ thế là sư muội, được chiều chuộng mãi sinh hư.

“My Boss, em đang gọi chị là sếp của em mà, không phải đang mắng chị đâu. Chị đừng thế mà, trên em còn có mẹ già, dưới tuy không có con nhỏ nhưng em phải có bạn trai chứ, mỗi tháng em khốn khổ chờ tiền lương để sống qua ngày mà. Em hứa với chị lần sau sẽ không dám thế nữa”, trong điện thoại, Viên Nhuận Chi tỏ vẻ “cún con nịnh nọt”, cười giả lả, “Xin hỏi Tổng giám đốc Tang, chị có điều chi dạy bảo?”.

Đúng là hết thuốc chữa, một ngày không mắng cô nàng thì da sẽ ngứa rất khó chịu.

“Chi Chi, nhớ này, Lexus màu trắng xám, số xe XASY520, ừ, chắc là số này.” 520? Anh yêu em? Đúng là số xe nhảm nhí, Tang Du không kìm được thầm mắng một tiếng, cô đặc biệt nhạy cảm với chữ cái tiếng Anh và số đếm, trong tích tắc xe đâm vào cô, chỉ nhìn thoáng qua là cô đã nhớ được, “Điều tra xem chủ xe là ai, khoảng ba giờ chiều, chiếc xe này đã xuất hiện ở bãi đậu xe bệnh viện Nhân Ái”. [520 đọc là “wu er ling”, trong phát âm tiếng Trung gần giống với “wo ai ni”, anh yêu em.]

“520, số xe cá tính quá. Loại xe này tuyệt lắm, lần trước em thấy trong quảng cáo, chị biết quảng cáo nói gì không? Cả chiếc xe này đã thể hiện ba nguyên tố ‘Dục’, ‘Thuần’, ‘Diệu’, hiện đại thời trang, thu hút mọi người, lướt cùng đam mê, đồng thời rất phù hợp, lại vô cùng thân thiện. Tùy theo ý bạn, đạt mọi ước mong. Đợi khi em giàu rồi, em cũng sẽ xem xét mua một chiếc”, Viên Nhuận Chi hí hửng kể.

Dục? Thuần? Diệu? Lướt cùng đam mê? Muốn làm gì thì làm? Đúng là biến thái, háo sắc!

Tang Du lạnh lùng: “Viên Nhuận Chi, chị thấy em làm ngành xây dựng này không hợp tí nào, chị quen nhiều người ở các công ty xe hơi, có cần chị giới thiệu em sang đó không?”.

Thoáng nhận ra cơn giận của sếp, Viên Nhuận Chi lập tức ngậm miệng, đon đả, “M… à không, chị ơi, chuyện đó… bên bác sĩ Mục có gọi điện đến, bảo chị đã đến trễ, lần sau phải gọi điện hẹn trước”.

“Ồ.” Nếu không do tên khốn kia đâm phải thì bây giờ cô đã chẳng nằm trên giường bệnh của bệnh viện Nhân Ái, hại cô lại phải bớt thời gian đi khám nữa. Viên Nhuận Chi giúp cô hẹn bác sĩ Mục ấy phải tốn mất một tháng, lần này thì hay rồi, không biết phải đợi đến bao giờ đây, cô sắp tức chết đi rồi.

“Vậy, chị ơi giờ chị đang ở đâu?”

“Bệnh viện Nhân Ái.”

“Chẳng phải là chị không đến chỗ bác sĩ Mục sao?”

“Chị bị chiếc xe lúc nãy nhờ em điều tra đâm phải, bây giờ đang nằm trên giường bệnh đây. Mau giúp chị tìm ra tên đó là ai, chị muốn hắn không ăn nổi mà phải lết đi, dám gây họa rồi bỏ chạy.”

“Á, nghiêm trọng thế! Chị, đừng đi đâu hết, ở đó đợi em, em đến ngay đây. Đợi đó nhé!”

Trong di động vọng ra tiếng lạo xạo tút tút, Viên Nhuận Chi là phái hành động.

Cúp máy rồi, Tang Du lấy bao thuốc và bật lửa trong túi ra, móc một điếu rồi châm lửa, nhớ ra đây là bệnh viện, cô lại nhét thuốc và bật lửa vào túi.

Lúc này, cô liếc thấy vết xanh xanh trong lòng bàn tay phải, hơi sững người.

Rất nhanh, Viên Nhuận Chi đã đến bệnh viện, sau khi nhìn thấy mặt Tang Du hầm hầm đã phải rùng mình ớn lạnh, lúc hổ cái ra oai thì rất kinh hãi, cô không nói gì, chỉ tìm một chiếc xe lăn rồi đẩy sếp mình lên xe, rời khỏi đó.

“Chị ơi, thật chẳng hiểu nổi chị, nhà đẹp thì chị không ở, lại ở nhà xấu, có Bentley không ngồi lại ngồi Mini.”

“Nhà đẹp còn thiếu osin quét dọn vệ sinh, Bentley còn thiếu tài xế, với điều kiện của em, cho em dùng thử miễn phí, tám giờ sáng mai nhớ đến đúng giờ.”

“Ối chị, đừng bắt nạt người ta thế chứ.”

“…”

“Chị à, nét chữ trong lòng bàn tay phải của chị có thể chứng minh ba điều: một, người đâm chị là đàn ông; hai, người đàn ông này họ Thẩm; ba, không phải anh ta gây họa rồi bỏ trốn, mà do có việc gấp, không thể đợi chị tỉnh lại, nhưng đã ghi số điện thoại cho chị, ý là chị tỉnh dậy rồi có thể tìm anh ta tính sổ. Nhưng lại không đúng lúc, mồ hôi tay chị ra quá nhiều, làm nhòe cả tên và số di động của anh ta mất rồi”, Viên Nhuận Chi vừa lái xe vừa phân tích.

Lúc Tang Du nhìn thấy lòng bàn tay phải có chữ, cô rất bất ngờ, nhưng cô kiên quyết cho rằng người đàn ông đâm cô căn bản không thành tâm, mà lại còn họ Thẩm, đàn ông họ Thẩm chẳng ai tốt cả.

“Viên Nhuận Chi, năm nay em bao tuổi rồi? Sao còn ấu trĩ thế? Nếu hắn ta cho chị một số điện thoại giả, cũng là có việc gấp à?”

“Bà chị ơi, em chỉ không nghĩ người ta hiểm ác như thế, chẳng lẽ chị không hy vọng anh ta thật lòng muốn bồi thường cho chị sao?”

“Em lái xe cho cẩn thận. Cái gì cần điều tra thì làm ngay cho chị, đừng tưởng có mấy chữ nhảm nhí này rồi thì lười biếng.”

“Tuân lệnh, MB!”

“10%!”

“…” Viên Nhuận Chi mắt gườm gườm, nếu học tỷ của cô trừ lương thật thì cô sẽ quyết định cứ cuối tuần nằm lỳ ở “nhà xấu” của chị ấy, đến khi lấy lại 10% đó thì thôi, “Tổng giám đốc Tang, à, buổi chiều giấy mời đấu thầu đã về”. [Học tỷ: Đàn chị khóa trên.]

Bình thường Viên Nhuận Chi gọi Tang Du là “học tỷ”, nhưng trước mặt người trong công ty hoặc bàn đến công việc, cô mới gọi Tang Du là Tang tổng.

“Ờ”, Tang Du đáp gọn lỏn.

Đối với công trình khách sạn Hoàng Đình dưới trướng của Hoàng Đình, vì cô cần kiếm tiền nên cô buộc phải làm, dù là thế nhưng để tránh gặp cái người mà cô không muốn gặp, nên ngoài mặt cô tỏ vẻ không nghe không hỏi, giao toàn quyền cho Viên Nhuận Chi và phòng thị trường, nhưng những chuyện liên quan đến đấu thầu thì Viên Nhuận Chi và Giám đốc marketing Dương Chính Khôn luôn báo cáo tình hình cho cô biết.

“Tổng giám đốc Tang, chuyện đó… hôm nay lúc em đi có hơi vội, ví tiền để quên ở nhà, nên hai trăm tệ mua hồ sơ dự thầu… em đã mượn của công ty GD rồi ạ.”

Tang Du sờ cục u sau gáy, vẫn còn sưng, liếc nhìn Viên Nhuận Chi đang lái xe rồi cười với cô nàng: “Rất tốt, em tiết kiệm hai trăm tệ cho công ty, áp dụng mỹ nhân kế rất giỏi, nhớ là lúc cần dùng mỹ nhân kế thì tuyệt đối đừng bỏ lỡ nhé”.

Viên Nhuận Chi vốn nghĩ học tỷ sẽ nổi trận lôi đình, chỉ vào mũi cô mắng: “Sao em không vứt đầu ở nhà luôn đi?”, thật bất ngờ, học tỷ lại cười rạng rỡ, còn dịu dàng nói thế nữa.

Không đúng, với tính cách của học tỷ thì không thể dễ dàng bỏ qua cơ hội tốt như thế được.

Viên Nhuận Chi đột ngột phanh gấp, Tang Du ôm cục u bị đập sau gáy, nổi giận: “Viên Nhuận Chi, cô muốn nghỉ việc sớm về nhà ăn chính mình à?”.

Viên Nhuận Chi ai oán nhìn học tỷ, nghĩ lại thấy thôi bỏ đi, với bà chị nữ ma đầu vô nhân tính này thì chẳng thể nói đạo lý gì được, chỉ tiếc là hai trăm tệ mua hồ sơ dự thầu ấy cô phải tự móc hầu bao ra, ai bảo để quên ví ở nhà, cô lại đi mượn tiền của công ty GD luôn đối đầu với Tang thị một cách hèn hạ làm chi. Thiên lý ơi, rốt cuộc người đang ở đâu, từ sau khi cô quáng gà chui vào Tang thị, tò tò theo sau học tỷ, thì đã chẳng bao giờ biết đến hai chữ “thiên lý” nữa rồi…

Gạt nước mắt trong lòng, Viên Nhuận Chi đành khởi động xe, đưa học tỷ về “nhà xấu”.


Từ hôm đâm phải Tang Du, thỉnh thoảng Thẩm Tiên Phi lại nhìn di động như một thói quen, nhưng đã gần một tháng rồi mà vẫn chưa nhận được điện thoại đòi nợ của Tang Du.

Có thể là vị Tang tiểu thư ấy không quan tâm, Thẩm Tiên Phi nghĩ bụng.

Tối qua xem tài liệu của các công ty tranh thầu lần này đến khuya, lúc anh đang tắm thì điện thoại của A Mục cứ gọi đến liên tục như hò đò.

Khi anh gọi lại thì A Mục nói với vẻ rất nghiêm túc: “Mặc kệ nhà thiết kế vĩ đại là cậu ngày mai có chuyện gì quan trọng, tạm thời gác sang một bên, mai bắt buộc phải bớt chút thời gian đến phòng khám của tôi một chuyến”.

Anh đang định hỏi xem là chuyện gì thì một câu nói của A Mục đã khiến anh tức đến suýt chút nữa thì nghẹn chết: “Vì cậu mãi không chịu nghe điện thoại nên quyền giải thích tôi sẽ giữ lại”, nói xong, A Mục cúp ngay điện thoại.

Nhìn điện thoại, vẻ mặt anh ngơ ngẩn.

Sáng sớm hôm sau, A Mục đã gọi điện nhắc anh, đúng tám giờ rưỡi phải đến phòng khám của cậu ta.

Thẩm Tiên Phi lái xe vào tầng hầm đậu xe của bệnh viện Nhân Ái, lần này anh rất cẩn thận, chỉ sợ lại đâm vào ai đó.

Đến khoa Tâm lý, anh gõ cửa, chào đón anh là một bóng áo hồng: “Thẩm tiên sinh, chào anh!”.

Ngải Phi Phi cúi xuống một góc chín mươi độ như phụ nữ Nhật Bản.

Thẩm Tiên Phi nhướn môi: “Tôi đến tìm A Mục”.

“Bác sĩ Mục đợi anh lâu lắm rồi.” Ngải Phi Phi thấy nụ cười khuynh quốc khuynh thành ấy thì lập tức làm dáng “Tây Thi ôm tim”, sau đó cung kính dẫn Thẩm Tiên Phi vào trong phòng khám.

A Mục vừa thấy Thẩm Tiên Phi, đôi mắt đa tình lập tức quan sát anh từ trên xuống dưới liên tục.

Cau mày, Thẩm Tiên Phi tỏ vẻ không hiểu: “Bác sĩ Mục, xin cậu thu ánh mắt như nhìn Godzilla lại hộ tôi”.

A Mục nhảy phắt đến trước mặt Thẩm Tiên Phi, không biết lôi đâu ra một khẩu súng đồ chơi, chĩa vào anh nói: “Thẩm Tiên Phi, bây giờ cậu có quyền giữ im lặng, nhưng mỗi câu cậu nói sẽ trở thành chứng cứ trước tòa”.

Không biết có phải do A Mục nghiên cứu tâm lý học nhiều quá hay không, trong mắt Thẩm Tiên Phi mà nói với hành động hiện nay, anh nghi ngờ cậu ta nên chuyển đến khoa Thần kinh mới phải.

Thẩm Tiên Phi nói ngắn gọn: “Có phải cậu xem phim hành động Hồng Kông nhiều quá nên chuyển sang nghiên cứu Tâm lý học tội phạm à?”.

A Mục kéo anh lại, đẩy anh ngồi vào sofa đối diện, rồi kéo một chiếc ghế chân cao đến ngồi trước mặt anh, khẽ ho vài tiếng, uống vài ngụm nước thấm giọng, cuối cùng bắt đầu nói vẻ nghiêm túc: “A Phi, giờ tôi hỏi cậu vài câu, cậu nhất định phải trả lời thành thật, nếu dám che giấu nửa điều, anh đây sẽ đá cậu rơi thẳng từ tầng mười ba xuống đất đấy”.

“Tóm lại là chuyện gì?”, Thẩm Tiên Phi nhướn mày.

“A Phi, có phải cậu tốt nghiệp Đại học H?”

“Ồ, nói chính xác thì trước năm thứ tư học ở Đại học H, lên năm cuối nửa học kỳ sau đến học ở Central Saint Martins của Anh. Sao vậy?” Thẩm Tiên Phi cảm thấy từ tối qua A Mục đã bắt đầu tỏ ra rất thần bí, không đúng, phải nói là thần kinh mới phải.

“OK, dù sao cậu học ở Đại học H là được, lúc đó có phải cậu học chuyên ngành Thiết kế nội thất của khoa Mỹ thuật Thương mại không?”

“Ông anh của tôi ơi, hôm tôi nhận được thông báo nhập học ở trường đại học, chẳng phải cậu cũng biết đó thôi?”, Thẩm Tiên Phi buồn cười hỏi lại.

“Ừ ừ ừ, vậy tôi hỏi cậu nữa nhé, cậu có nhớ trong khoa chúng ta có phải chỉ mình cậu tên Thẩm Tiên Phi hay không?”

“Tất nhiên chỉ có mình tôi, chắc chắn hai trăm phần trăm.”

“Thế thì ở nước ngoài bao năm, cậu có kết hôn rồi ly hôn không?”

Nghe câu hỏi này, Thẩm Tiên Phi ngẩn người, sau đó đưa tay sờ trán A Mục, hỏi: “Có phải cậu khám cho bệnh nhân tâm thần nhiều quá nên cũng phát bệnh rồi không? Sao tôi có thể kết hôn sau đó ly hôn được?”.

“Nhìn vào mắt tôi và nói này. Cậu kết hôn chưa? Có ly hôn chưa? Có quen cô nữ sinh nào tên Viên Nhuận Chi học khóa sau, ở trường Đại học H không?”

Viên Nhuận Chi? Cái tên này nghe quen quá, hình như nghe ở đâu đó rồi. Thẩm Tiên Phi nhớ ra, là cô gái mà tháng trước đã bị anh đâm phải, Ngải Phi Phi, y tá trợ lý của A Mục gọi nhầm điện thoại đã nói đúng cái tên đó.

Thẩm Tiên Phi nhìn vào mắt A Mục, chưa bao giờ thấy cậu ta nghiêm trang như thế, anh cũng nói với vẻ nghiêm túc y như vậy: “Không. Không. Không quen”.

“Đại não của con người chia thành hai bán cầu trái và phải, theo nghiên cứu khoa học, tế bào não lý giải số học và ngôn ngữ tập trung ở nửa bên trái, còn tế bào não phát huy tình cảm, thưởng thức nghệ thuật tập trung ở nửa bên phải”, A Mục hơi gật gù, lùi ra sau vài bước, “Căn cứ vào nghiên cứu mới nhất khi thẩm vấn nghi phạm của Cục điều tra Liên bang Mỹ, lúc con người nói dối, mắt thường nhìn về phía trên bên phải”.

“Tóm lại cậu muốn nói gì? Cậu cho rằng tôi đang nói dối?”, Thẩm Tiên Phi có vẻ tức giận.

A Mục vỗ vai Thẩm Tiên Phi: “Người anh em, đừng kích động, tôi không bảo cậu nói dối, lúc nãy mắt cậu nhìn về phía bên trái”.

“Tên tâm lý học họ Mục kia, cậu có thể đi thẳng vào vấn đề chính không? Nói cho tôi biết, tôi từng là sinh viên trường Đại học H, với cô Viên Nhuận Chi ban nãy cậu nói rốt cuộc có quan hệ gì? Nó quan trọng đến mức nửa đêm còn gọi điện, rồi sáng sớm lại gọi đến nhắc tôi phải đến đây?” Thẩm Tiên Phi ngả người ra sau, dựa vào sofa, đợi A Mục cho mình một câu giải thích hợp lý.

“Theo lý thì làm trong ngành này, hồ sơ của bệnh nhân tuyệt đối không thể tiết lộ ra ngoài”, A Mục đến trước bàn làm việc, lấy một tập hồ sơ rồi ném cho Thẩm Tiên Phi, “Nhưng vì dính dáng đến cậu, người anh em tốt nhất đời này của A Mục tôi đây, nên tôi không thể khoanh tay làm ngơ được”.

“Gì thế?”

“Cậu tự xem đi. Lần này anh đây đang làm chuyện phạm pháp đấy, nhưng nói đi nói lại thì cũng là vì giúp đỡ bệnh nhân, tôi đây rất thực tế.”

Thẩm Tiên Phi nhíu mày, mở tập hồ sơ ra, nhìn bệnh án trước mặt mình, càng xem hàng lông mày của anh càng nhíu lại.

A Mục đi qua đi lại liên tục: “Cậu còn nhớ một tháng trước, vào buổi tối chúng ta hẹn nhau đi ăn cơm mà cậu đâm phải người ta không, lúc đó tôi có nói với cậu là tôi hẹn khám bệnh cho một người đẹp. Đấy, chính là cô gái đó, Viên Nhuận Chi, hôm qua Phi Phi theo thường lệ đăng ký cho cô ta, tôi xem nguyên nhân bệnh mà Phi Phi viết đã ngẩn ra một lúc lâu. Cậu có thấy không, cái tên ở cột vợ/chồng, viết là ‘Thẩm Tiên Phi’, mà ‘Thẩm Tiên Phi’ này bằng tuổi cậu, vả lại cũng học chuyên ngành Thiết kế nội thất khoa Mỹ thuật Thương mại ở Đại học H nữa. Có thể cậu sẽ nói ‘Thẩm Tiên Phi’ này không cùng khóa với cậu, nhưng cậu nhìn xuống dưới đi, xem nội dung Viên Nhuận Chi kể lại, năm mà cô ta nhập học và cả năm mà ‘Thẩm Tiên Phi’ của cô ta nhập học, vừa hay, lại cùng khóa với chúng ta. Còn rất nhiều chuyện viết ra sau đó nữa, đúng là khá giống với những việc xảy ra trong lúc ấy thật”.

Thẩm Tiên Phi nhìn hồ sơ bệnh án, cả người cứng đờ, ngẩn ngơ một lúc mới nói: “Không phải là rất giống, mà thực sự là có những chuyện đó”.

Lúc A Mục nghe thấy câu đó, ngụm nước vừa uống vào đã phun ra ngay: “Thực sự là có chuyện đó, mà cậu vẫn không nhớ ra cô em xinh đẹp ấy à?”.

“… Tôi không biết.”

“Người anh em à, cậu thật sự không nhớ sư muội khóa sau này à? Có phải cậu đã cưa con nhà người ta rồi vô tình quất ngựa truy phong, hại người ta bây giờ phải đến chỗ tôi khám bệnh tâm lý không? Người ta thì ngày nào cũng mơ tưởng cậu là chồng của mình đấy.”

Thẩm Tiên Phi đanh mặt lại, gập tập hồ sơ trong tay vào rồi đứng lên, đập vào miệng A Mục một cách không nương tay, có vẻ tức giận: “Cậu tưởng tôi giống cậu, từ cấp hai đã biết theo đuổi con gái, suốt ngày phong lưu, thay bạn gái còn nhanh hơn thay áo à?”.

“Được rồi, tôi đã hẹn cô ta chín giờ đến, còn mười phút nữa. Hôm nay bảo cậu tới để cậu nhìn mặt xem có quen người ta không, nhớ lại thử coi. Nếu không liên quan tới cậu thì tốt nhất nhìn người ta xong hãy cút đi.”

Thẩm Tiên Phi cho hai tay vào túi quần tây, thở một hơi dài rồi nói với A Mục: “Có thể hút thuốc không? Tôi muốn hút một điếu”.

“Thẩm đại sư, đây là bệnh viện.” Đột nhiên, A Mục nhìn anh như nhìn quái vật, “Cậu học hút thuốc từ khi nào vậy? Ở Anh?”.

Thẩm Tiên Phi không trả lời, lúc ấy, điện thoại nội bộ reo vang.

A Mục nghe máy, là trợ lý Ngải Phi Phi, anh dặn dò cô vài câu rồi buông máy, nói: “Đến rồi đấy. Cậu tới nhìn thử xem có quen cô ta không?”.

Vén màn sáo lên, trong khoảnh khắc Thẩm Tiên Phi nhìn thấy Tang Du, anh thốt lên kinh ngạc: “Là cô ấy sao?”.

“Cậu quen cô ta thật à?”

“Khoan đã, lúc nãy tên trên hồ sơ bệnh án có phải là Viên Nhuận Chi?”

“Ừ, ừ.”

“Theo tôi được biết thì cô gái ngoài kia không phải tên Viên Nhuận Chi. Còn vì sao tôi quen thì cô ấy chính là người phụ nữ mà tháng trước tôi đâm phải, hôm đó là lần đầu tôi gặp cô ấy mà.”

A Mục xoa cằm, nhìn vào mắt Thẩm Tiên Phi, cậu ta không nói dối, thế thì hôm đó cô gái này và Thẩm Tiên Phi cùng thất hẹn là sự thực.

“Những người đến khám bệnh về tâm lý thường khá đặc biệt, đa số sẽ chọn cách khai tên giả, tôi thì quen chuyện đó rồi. Nhưng dù sao đi nữa, ‘Thẩm Tiên Phi’ mà cô ấy nói chắc chắn có dính dáng đến cậu.”

“Cô ấy tên Tang Du, lúc đó cũng vì bất đắc dĩ, tôi không biết cô ấy tên gì nên mới lấy chứng minh thư của cô ấy ra để đăng ký, không phải là tên Viên Nhuận Chi viết trong hồ sơ bệnh án.”

“Tang Du? Đợi đã, cái tên này quen quá…” A Mục véo vào đùi một cái, “Tôi nhớ ra rồi, con gái của Tang Chấn Dương, nhân vật máu mặt trong ngành Vật liệu xây dựng, hiện nay là Tổng giám đốc tập đoàn Tang thị. Tên này, cậu đúng là tốt số, được đại tiểu thư nhà giàu để mắt đến.”

Tập đoàn Tang thị?

Bất giác Thẩm Tiên Phi cau mày, hình như một trong những đơn vị tranh thầu cho hạng mục khách sạn Hoàng Đình lần này có cả Tang thị. Anh không kìm được lại nhìn cô gái tóc dài đó, sao cô ấy lại quen anh, sao lại biết nhiều chuyện về anh đến thế? Lẽ nào vì muốn giành được hạng mục Hoàng Đình nên đã giở thủ đoạn hay sao?

Trở lại bàn làm việc, cầm tập hồ sơ lên, A Mục nói: “Thẩm đại sư, cậu đi được rồi đấy. Tôi muốn một mình nói chuyện với người đẹp tổng giám đốc Tang thị, phân tích xem giữa cậu và cô ấy rốt cuộc là quan hệ gì. Đến lúc đó khoét được bí ẩn gì của cậu thì đừng quan tâm nhé, ai bảo cậu có ‘fans’ mạnh thế cơ chứ.”

Trước khi A Mục ra ngoài, Thẩm Tiên Phi ngăn cậu ta: “Tôi có thể nghe cậu và cô ấy nói chuyện không, tôi muốn tìm hiểu xem cô ấy biết được chuyện của tôi từ đâu”.

“Xin lỗi, Thẩm đại sư, cho cậu xem tư liệu về cô ấy đã vi phạm đạo đức nghề nghiệp rồi.”

“Cậu vốn đã chẳng có đạo đức.”

“…”

Cuối cùng, A Mục cũng khuất phục trước ánh mắt giết người của Thẩm Tiên Phi. Nghĩ đến nhiều vụ án hình sự do các “fans” làm trọng thương thần tượng và cân nhắc đến vấn đề an nguy của chiến hữu, A Mục liền đẩy anh vào phòng nghỉ của mình, sau đó mở cửa, hớn hở đón Tang Du vào.

Khi nhìn thấy Mục Thát Lâm, Tang Du hơi nhíu mày vì cứ ngỡ bác sĩ Mục sẽ là một ông chú trung niên kỳ quái nào đó, không ngờ lại trẻ trung đến thế, còn rất đẹp trai nữa chứ.

“Cô Viên, mời sang bên này”, A Mục mời Tang Du vào phòng khám với vẻ lịch sự.

Vào phòng khám rồi, Tang Du ngồi xuống sofa, Mục Thát Lâm ngồi đối diện quan sát cô bằng cặp mắt đa tình của mình khiến cô có cảm giác thiếu tự nhiên.

“Cô Tang Du ạ, đầu tiên tôi xin tự giới thiệu, tôi tên Mục Thát Lâm. Cô Tang sau này phải gặp mặt tôi thường xuyên, cho nên khi thân quen rồi hãy gọi tôi là Thát Lâm”, A Mục cười rất gian, khi nói đến hai chữ “Thát Lâm” cuối cùng, giọng anh ta cao vút lên, nghe rất giống từ “darling” trong tiếng Anh.

Cô Tang Du?

Lúc Tang Du nghe thấy Mục Thát Lâm gọi cô là “Tang Du”, cô sững người, sao anh ta lại biết tên cô?

“Cô Tang đừng ngạc nhiên, cái tên chẳng qua chỉ là một danh xưng mà thôi, không cần hỏi vì sao tôi lại biết tên cô. Con người tôi phóng khoáng lắm, phải thế thì mới có thể kê đơn thuốc cho bệnh nhân nhanh được, cô không để bụng nếu tôi gọi cô là Tang Du chứ?”

Hơi ngượng ngập, khóe môi Tang Du mấp máy, cô ngồi thẳng lưng, khẽ ho hai tiếng: “Bác sĩ Mục, có thể hút thuốc được không?”.

“Hừm, ở đây là bệnh viện…”

“Vậy thì thôi.”

“Có điều, đến chỗ tôi đều là bệnh nhân, đầu tiên phải thả lỏng áp lực tâm lý, nếu hút điếu thuốc có thể khiến cô thoải mái hơn thì có sao đâu?”, A Mục dựa lưng vào ghế xoay, khoát tay, cười nói.

Thẩm Tiên Phi ở trong phòng nghỉ nghiến răng, thầm rủa cái tên A Mục trọng sắc khinh bạn, kiến sắc vong nghĩa, hễ nhìn thấy mỹ nữ là đạo đức mất sạch.

Tang Du nhướn môi, cười nói: “Cảm ơn”, rồi móc thuốc ra khỏi bao, sau đó lại hỏi A Mục, “Bác sĩ Mục, có cần hút một điếu không?”.

“Hút thuốc có hại cho sức khỏe, cảm ơn.” Không biết A Mục biến đâu ra một cái gạt tàn thuốc, đưa cho Tang Du, cười và nhìn cô châm thuốc một cách uyển chuyển, rồi đột ngột nói: “Cô Tang xấu hổ ư? Nếu ngại gọi Thát Lâm thì gọi tôi là A Mục vậy”.

Rít vào một hơi thật mạnh, Tang Du chầm chậm nhả khói ra, tay run run.

“A Mục, bệnh án của tôi anh đã xem qua rồi, tôi muốn hỏi khi nào chúng ta bắt đầu được, còn nữa, bệnh tình của tôi có nghiêm trọng không?”, Tang Du cau mày, có vẻ nóng nảy.

“Tang Du, cô căng thẳng quá, cứ thoải mái đi, thực ra bây giờ chúng ta đã bắt đầu rồi”, A Mục nói như ướm lời, “Thế này vậy, chúng ta chơi trò tôi hỏi cô đáp nhé, tức là tôi hỏi gì thì cô trả lời đó, được không?”.

“Được.”

“Có phải cô rất yêu chồng cô, Thẩm Tiên Phi tiên sinh?”

Thẩm Tiên Phi ngồi trong phòng nghỉ khi nghe A Mục nói câu đó, anh bỗng thấy có phần căng thẳng, thậm chí còn hé cửa ra để nghe cho rõ hơn. Qua khe cửa, anh nhìn thấy Tang Du ngồi dựa trên sofa, nhả khói, vẻ mặt đau buồn, trong lòng anh bỗng có một cảm giác thật lạ lùng.

“Vâng”, lại rít một hơi thuốc, Tang Du đáp.

“Vì Thẩm tiên sinh đột ngột đi Anh nên cô rất buồn, cô mới chất vấn Thẩm tiên sinh, đang yên đang lành ở trong nước, tại sao lại bỏ đi? Có phải cô sợ Thẩm tiên sinh không còn yêu cô nữa nên mới ra đi?”

Tang Du thở dài, mãi một lúc sau mới nói: “Phải, tôi hỏi anh ấy tại sao lại bỏ đi, nhưng anh ấy không chịu nói cho tôi biết lý do”.

“Vậy rốt cuộc Thẩm tiên sinh có ra nước ngoài không?”

“Anh ấy đi rồi, không, anh ấy chưa đi.” Tang Du đột ngột dập tắt điếu thuốc, đứng lên với vẻ kích động, “Xin lỗi, tôi xúc động quá. Anh ấy… đi rồi, bây giờ lại quay về”.

Đi rồi, lại quay về? Vậy thì Thẩm Tiên Phi, bạn thân anh chẳng phải cũng thế sao?

“Đừng căng thẳng, từ từ nói. Thế này đi, cứ xem tôi là bạn thân nhất mà cô tin tưởng nhất, kể về chuyện tình của cô và chồng cô nhé.” A Mục thấy Tang Du có vẻ mất bình tĩnh thì lập tức tiến lên, đỡ cô ngồi xuống, rồi rót một ly nước đưa cho cô, “Chẳng hạn quen nhau thế nào, một số chuyện có ý nghĩa với cô, như thế tôi cũng rút ra được kinh nghiệm trong đó, sau này theo đuổi bạn gái sẽ biết nên làm gì và không nên làm gì”.

Mỉm cười, Tang Du hít một hơi thật sâu rồi lại châm một điếu thuốc khác, nhả khói, cô chậm rãi kể.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn thanhbt về bài viết trên: Nha Tinh, phuonganhdao229
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 106 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Candy Kid, ducklovely1106, HongMi, SAYan NT, Tuyết Nguyên và 448 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 35, 36, 37

2 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 36, 37, 38

8 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C888

1 ... 128, 129, 130

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

11 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

13 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

16 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

17 • [Hiện đại] Người cha nhặt được - Cát Tường Dạ

1 ... 26, 27, 28

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

20 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178



Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2961 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 637 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1090 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1732 điểm để mua Hamster lêu lêu
thuyvu115257: Hi Hoa Hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 634 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1037 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 605 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1648 điểm để mua Hamster lêu lêu
Lãng Nhược Y: Viết cho người phụ nữ tôi thương Mọi người hãy vào bình chọn cho các bạn nào :D5 Ai có số bình chọn nhiều nhất sẽ nhận quà nha :kiss3:
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 602 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Eun: Cưng ý kiến gì. Nảy quên nói lãi suất 25% tháng ấy :)2
Công Tử Tuyết: -.-
Tuyền Uri: Cho vay lãi suất thấp đây =))
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 575 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 986 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 572 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1568 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 543 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 546 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 938 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1492 điểm để mua Hamster lêu lêu
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 516 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 2819 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 490 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1420 điểm để mua Hamster lêu lêu

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.