Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 

Ấn kí của lão Hổ - Đường Quyên

 
Có bài mới 24.02.2012, 03:47
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83976 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ấn kí của lão Hổ - Đường Quyên - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 5

Đêm đã khuya, mọi âm thanh chìm vào giấc ngủ dài.

Thời điểm này chắc mọi người đang nằm ngủ với những giấc mơ đẹp. Nhưng ở nơi này có 1 người hết lần này tới lần khác ở trên giường, lăn qua lộn lại,  không ngủ được.

Lê Nhi dự định sáng hôm sau sẽ giao cho nội dung phỏng vấn Ba xã trưởng để ông ta xem qua trước. Nhưng bây giờ vấn đề là cô không ngủ được đếm tới 613 con cừu cũng vô dụng! Lê Nhi mắt mở to, nhìn màu trắng trần nhà ngẩn người. ( chẹp, tận 613 con cừu, phải ta ngủ lâu rồi)

Trải qua sự kiện bờ biển kia đã mấy ngày, Nham Hổ mỗi ngày đều sắp xếp thời gian cho cô thực hiện công việc phỏng vấn. Nhưng mỗi lần cô chỉ hỏi được 1 chút, còn vấn đề khác phải hôm sau mới có thể hỏi, sắp xếp lịa các vấn đề thì vấn không đủ để làm 1 bài báo có ấn tượng, làm cho Lê Nhi tâm tình khá phiền não. Nếu như có thể mau sớm hoàn thành phỏng vấn, cô sẽ không cần mỗi ngày cùng Nham Hổ sớm chiều chung sống.

Cô sẽ không thể gặp lại Nham Hổ, cũng không thể đối với hắn có tình ý! Nhưng là, tim của mình hết lần này tới lần khác không khống chế được...Buồn rầu xuống giường, Lê Nhi đi tới bên cửa sổ, đưa mắt nhìn bầu trời đêm, ánh trăng dịu hiền bên những ngôi sao sáng. Ánh sao đó như biết cô đang nhìn nó, cứ nhấp nháy, nhấp nháy trêu ngươi. Dù sao cũng không ngủ được, cô đi xuống dưới lầu đến vườn hoa dạo một chút.

Trong vườn hoa chỉ có một ánh đèn le lói, cô chuyên chú thưởng thức bầu trời bao la, muốn cho mình có thể tỉnh táo. Đáng tiếc không hiệu quả, cô vẫn là không tự chủ được nghĩ đến Nham Hổ...

Lần đầu tiên, cô đối với nam nhân có cảm giác này, tình cảm thật phức tạp. Muốn được người đó bao bọc, che chở, dựa vào 1 bờ vai bình yên. Nhưng có thể Nham Hổ luôn quan tâm phụ nữ, sự ôn nhu kia với mình cũng giống như những người con gái khác…. cô lại chẳng có tài cán gì, chẳng làm được cái gì toàn đem chuyện làm cho xấu đi…. Mình  không nên tự mình đa tình như vậy, huống chi cũng không quên mục tiêu trở thành một phóng viên chuyên nghiệp “phải giữ khoảng cách thôi” bắt đầu thông minh trong lời nói, vẫn là sớm kết thúc phỏng vấn rồi rời đi, ở lâu chỉ sợ tự mình thống khổ. Lê Nhi thở dài, im lặng nhìn bầu trời đêm đen lặng.

- Không ngủ được sao? Một cái thanh âm đánh vỡ sự yên lặng của đêm tối.

- A!

Lê Nhi giật mình, là Nham Hổ

Dựa vào giọng nói nhìn ra đối phương, Nham Hổ đang đứng ở bãi cỏ gần đó

- Anh đến đây từ lúc nào?

Kẻ làm cho mình buồn phiền tự dưng xuất hiện làm cô không tránh khỏi lúng túng, mặt tự dưng lại đỏ lên. Không chú tâm đến lúc sực tỉnh phát hiện Nham Hổ đang đứng rất gần mình

- Cũng đã lâu rồi. Tôi có thói quen trước khi ngủ hay nằm ở chỗ này suy tư 1 vài chuyện. Còn cô? Sao không ngủ ?

Hắn lạnh lùng nói

Dưới ánh đèn mờ ảo nhìn Lê Nhi thật đẹp, ánh đèn làm cô có thêm phần kiều mị. Nham Hổ nghiêng người nhìn cô, không che dấu sự hứng thú của mình.

- Chỉ là tới đây ngắm sao! Tôi thích nhìn ánh sao sáng lấp lánh, lấp lánh.

Cô trả lời lung tung để hắn không thấy sự khác thường của mình

- Đó là bởi vì ánh sáng chứa nhiều tạp chất, khoảng cách từ nơi đó đến trái đất xa xôi, nên nguồn sáng nhìn thấy trước mắt chúng ta bị gián đoạn mới có hiện tiện chớp chớp.

Nham Hổ nói với phong thái của 1 người am hiểu thiên văn

- Thật khô cứng, không có chút lãng mạn. Tôi lại thấy nó phát ra ánh sáng như vậy để hấp dẫn, vẫy tay gọi người tình

Thích ý nghĩ lãng mạn ngây thơ của nàng, Nham Hổ ở trong bóng tối cười khẽ

- Đúng là thú vị! Vậy còn cô? Cô làm gì để vẫy gọi người yêu? Ánh mắt Nham Hổ như khóa chặt cô

- …..

Không biết trả lời như thế nào, Lê Nhi ngượng ngùng nghĩ nói sang chuyện khác.

-  Đây là vật gì ? Thật đáng yêu.

Vừa lúc đó, nàng phát hiện trên mặt đất có một pho tượng Hà Mã nhỏ xíu. Tiểu Hà Mã này mở ra cái miệng rộng, trong miệng còn có một cái nút, cho nên Lê Nhi tò mò ấn xuống cái nút.

- Chờ một chút! Không nên ấn cái nút kia… Nham Hổ định ngăn cản cô, nhưng không kịp...

- Oa… a….a  .

Tiếng kêu sợ hãi liên tiếp thét ra, Lê Nhi bị cột nước bốn phía vây hãm , khiến cho một thân chật vật.

Đó là chốt mở vòi nước.

Nham Hổ hết sức tỉnh táo nói cho cô

Nước không ngừng từ tóc cô chảy xuống, cả người ước nhẹp

- Ô... Thật xin lỗi  tôi không …

Lê Nhi bối rối cúi đầu nói xin lỗi, không hiểu mình vì sao luôn là làm ra chuyện ngu xuẩn như thế này .

- Không sao, thay bộ quần áo khác là được rồi

Nham Hổ đi tới trước mặt cô, vỗ vỗ bả vai an ủi cô. Nhưng cô vẫn nghẹn ngào , ảo não cơ hồ khóc thành tiếng. Còn Nham Hổ lại nghẹn , hơi thở gáp gáp.

Thấy khác lạ, nhìn theo ánh mắt của hắn phát hiện quần áo bị nước làm ướt khiến nó bó sát vào cơ thể tực hồ trong suốt. Cô có thói quen khi ngủ không mặc áo lót, vì vậy vải mỏng kia không thể che được bộ ngực mình phập phòng . Nhìn tầm mắt Nham Hổ nóng rực, cô cảm thấy lúng túng. Lấy tay che trước ngực, vô cùng xấu hổ

- Không…Đừng nhìn…

Nham Hổ tay nâng cằm cô, đôi môi nóng kia nhanh chóng nuốt lời của cô. Cho đến khi 2 người khôi phục hô hấp, Nham Hổ vẫn ôn nhu ôm lấy cô.

Dưới ánh trăng đẹp kia, Lê Nhi mệt mỏi cơ hồ nhắm mắt

Ngoài cửa sổ ánh nắng ấm áp thẳng tắp chiếu vào giữa phòng, nằm ở trên giường Lê Nhi, lập tức bị chói mắt tỉnh lại. Mở mắt,  phát hiện mình nằm ở trên giường, mà không phải ở trong vườn hoa. Thì ra  là một cuộc mộng xuân a! Trong nội tâm cô không khỏi cảm thấy có chút tiếc nuối. Thở dài,  đang muốn xuống giường rửa mặt, nhưng ngoài ý muốn phát hiện cơ thể mình  không có mặc gì

- Á…..  cô kinh hãi kêu một tiếng

Sau một lúc lâu, cô  mới lấy được  dũng khí, cúi đầu kiểm tra thân thể. Trước làn da trắng kia còn có ngực, bụng có không ít dấu hôn. Chẳng lẽ... Đây không phải là mộng? Sờ sờ những dấu vết Nham Hổ lưu ở trên người mình, hồi tưởng lại sự tình tối hôm qua, Lê Nhi không tự chủ xấu hổ.

- Em đã tỉnh ? Lúc này Nham Hổ đột nhiên đi vào phòng. (bắt đầu có chút quan hệ nên đã thay đổi cách gọi rồi – AHổ : lườm, gì mà chút ; L 0.o :….)

Thấy Nham Hổ, cô lại càng mắc cỡ. Lấy chăn che người không dám nhúc nhích

Thấy Lê Nhi xấu hổ, Nham Hổ không nhịn được nghĩ trêu chọc cô.

Còn xấu hổ? Em tối hôm qua tương đối chủ động.

Nham Hổ nhếch môi, mập mờ nhắc nhở cô.

Lê Nhi đầu vùi sâu vào trong chăn, buồn bực nói:

- Anh thật đáng ghét...

Mất một phen công phu Nham Hổ mới đưa Lê Nhi từ dưới giường kéo ra, nhưng cô vẫn là không dám trực tiếp nhìn Nham Hổ.

- Anh  giúp em đeo lên .

Hắn cười cười, đột nhiên đem một cái dây chuyền, nhanh chóng đeo trên cổ Lê Nhi. ( L: hớ hớ, có quà…Bee: Theo em thì giống như anh ý đeo xích vào cổ chị Lê Nhi)

- Đây là...

Kinh ngạc nhìn ánh sáng phát ra từ chiếc dây chuyền màu đen, Lê Nhi còn chú ý hoa tai là hình một con hổ  . ( Liên : ôi zời đúng là đeo lên biết hàng sở hữu của A Hổ > a. Hổ : đương nhiên…mặt vênh 1 góc 50 độ)

- Con hổ này được làm từ đá đen, ánh mắt gắn đá xanh. Đây là di vật của tổ tiên truyền lại, bây giờ anh trao nó cho em. Nham Hổ giải thích

Lê Nhi trực giác biết dây chuyền ý nghĩa rất trọng đại, không biết mình có nên hay không.

- Đồ này giá trị quá, em…

Cô còn chưa nói hết lời, đã bị Nham Hổ cắt đứt.

Dây chuyền, chỉ có nữ nhân của anh mới có thể đeo.

Nghiêm túc vừa nói vừa đưa tay vuốt ve Lê Nhi tỉ mỉ khuôn mặt.

Từ lần đầu gặp mặt bắt đầu, Nham Hổ đối với Lê Nhi thì có 1 cảm xúc lạ, thiện cảm tốt, vì hắn biết đây là những cảm xúc thật của lòng mình nên mới phá lệ cho cô phỏng vấn, và ở trong nhà của hắn.

Mặc dù mới ở chung không bao lâu, nhưng cô đã hấp dẫn được hắn, những cử chỉ ngốc đó lại khiến hắn chú ý, trong tình huống vô tình kia hắn sinh lòng muốn  giữ lấy.  Hắn biết rõ, trong lòng hắn người con gái này đã chiếm 1 vị trí quan trọng. Hắn cá tính thẳng thắn, từ trước đến giờ không dễ dàng rung động, chỉ cần rung động thì sẽ cùng hứa hẹn.

Anh ấy mới vừa là nói "nữ nhân của anh" .

Lê Nhi tim lần đầu như ngừng đập,  rồi sau đó lại nhanh chóng nhảy lên. Chợt mỉm cười, mắt đen chớp mi, còn mặt như to thêm, hồng thêm.

Chiếc dây chuyền màu đen nổi trên làn da trắng nhìn thật hợp . Nham Hổ không nhịn được cúi đầu hôn, tối hôm qua hắn đã  lưu lại nhiều dấu hôn, đây là ấn ký của hắn

Lê Nhi đang lâng lâng, cô đang hạnh phúc…

Cô chuẩn bị gặp Ba xã trưởng . Ra cửa đột nhiên nghĩ đến, lần này phỏng vấn còn chưa chụp ảnh, thiếu nó tin tức không nóng, như thiếu gì đó.

Thật may hôm nay là thứ sáu, đại tỷ và Hỉ nhi hẳn là không ở nhà, cô có thể yên tâm về, không cần phải lo lắng gặp gỡ 2 chị em. Lê Nhi quyết định, muốn về nhà  một chuyến, tìm cái máy ảnh của cha rồi chụp. Khi về nhà, đưng trước mũi cửa rình rình, xác định không có động tình mới an tâm lấy chìa khóa đi vào

- Ô Oa!  Mới vừa đi vào phòng, đèn lại đột nhiên tự động sáng lên, hù Lê Nhi một trận sợ hãi kêu.

- Chị hai, chị đã về rồi?  Nhìn kỹ, Hỉ nhi dĩ nhiên ngồi ở trên giường, cười mỉm

- Sao em lại ở nhà, không ở trường? Lê Nhi lắp bắp hỏi.

- Em thi cuối kì về nhà ôn bài!" Cười có chút gian tà, Hỉ nhi có ý tốt nhắc nhở chị

- Suỵt, nhỏ tiếng xíu, không chị cả nghe thấy.

Lời nói của Hỉ nhi làm cho Lê Nhi sợ đến  rụng rời. Làm sao ngay cả chị cả cũng ở nhà. Giờ này phải đi làm rồi chứ

- Hôm nay chị được nghỉ phép nên không đi làm . Sau lưng truyền đến 1 giọng nói quen thuộc, nghe có vẻ không vui

Lạnh cứng, Lê Nhi không cần quay đầu lại cũng biết. Chủ nhân của Đường gia Đường Băng Nhi đang đứng ở sau mình.

- Chị…chị.

Cô sợ đến mức lùi đi vài bước giữ khoảng cách, tránh cho bàn tay ấy giơ lên…

- Em thật to gan, dám trốn nhà!

Đường Băng Nhi cau mày, nhìn chằm chằm

- Nói ! Hắn ta là ai?

Hắn…hắn? xong đời, chẳng lẽ chuyện tối qua của mình với Nham Hổ bị chị biết? Nhưng chị làm sao lại biết

Lê Nhi mặt đỏ bừng, ngơ ngác nhìn Đường Băng Nhi. Chuyện như vậy mình phải giải thích thế nào...

- Chị hai, chị cả đã thấy ảnh. Hỉ Nhi nhìn lên mặt Lê Nhi, có ý tốt nhắc mình khai

-  Ảnh? ảnh gì ? Lê Nhi mờ mịt hỏi.

Đường Băng Nhi hướng về phía bàn đọc sách, lấy ra hình của Nham Hổ.

- Em mấy ngày qua không ở nhà, có phải hay không cùng hắn ta ? Anh ta là ai?

Nhìn ảnh, Lê Nhi mới thở phào nhẹ nhõm, may là chị cả không biết chuyện

- À , ảnh kia là ảnh của người em phỏng vấn, em đừng suy đoán lung tung .

Thấy mình cả Nham Hổ quan hệ chưa rõ ràng, cho nên không dám nói gì cả

- Vậy? Mấy ngày qua em ở đâu?  Đường Băng Nhi hoài nghi chất vấn em gái.

- Em có 1 cuộc phỏng vấn rất quan trọng, nên em phải mất nhiều thời gian chuẩn bị . Không muốn có ai quấy rầy, cho nên mấy ngày qua ở nhà của đồng nghiệp .

Lê Nhi lấy cớ bịa đặt lung  tung

- Chị hai, chị không nên lừa dối chị cả đó?

Băng Nhi không lên tiếng, nhưng Hỉ nhi đã chen vào nói :

- Nói dối là 1 hành động không có đạo đức.

Lê Nhi tức giận trừng mắt nhìn em út một cái.

Nha đầu, em đừng chọc gậy !

Gây sự là thú vui chỉ cần có cơ hội gây sự là nó sẽ dấy lên cho đỡ nhàn chán, cho nên nó  không gây sự thì sẽ ngứa ngáy tay chân

- Người ta quan tâm chị thôi mà cũng… Hỉ nhi quắt lên

Lê Nhi hừ lạnh một tiếng. Cô với việc bỡn cợt này kinh nghiệm đầy mình, ai tin tưởng những lời nha đầu quỷ kia nói cơ chứ!

Hai đứa đừng có đấu khẩu nữa.

Đường Băng Nhi nhìn Lê Nhi ra lệnh

Vậy khi nào em về?

Sẽ nhanh thôi, khoảng vài ngày nữa. Lê Nhi chột dạ nói

Cô chỉ  hy vọng mấy ngày sắp tới, quan hệ với Nham Hổ có thể hơn xác định. Đến lúc đó, cô có thể chính đại quang minh đem hắn giới thiệu cho chị cả biết.

- Một mình ở bên ngoài phải cẩn thận, xong chuyện là về nhà, đừng để chị lo lắng. Đường Băng Nhi sắc mặt dịu xuống, quan tâm nhìn Lê Nhi.

Biết chị vẫn không yên lòng , cho nên Lê Nhi nghe lời gật đầu.

- Vâng!Em hôm nay về là lấy cái máy ảnh của cha, còn chạy qua nhà xuất bản nữa. Chị em sẽ tự chăm sóc được cho bản thân mà!

- Vậy thì tốt.

Mặc dù đối với giải thích của em gái có chút hoài nghi, nhưng Đường Băng Nhi không có ý định hỏi.

Lê Nhi dù sao đã trưởng thành, đối với chuyện mình làm, sẽ tự chịu trách nhiệm. Mình xen vào chỉ sẽ làm cho em khó lo liệu. Bất kể như thế nào, cho em gái có không gian riêng, thân làm chị phải lo lắng cho các em là đương nhiên!

Chị không có truy cứu nữa, tránh được Hỉ nhi lanh lợi. Nhìn thấy biểu hiện này của chị cả cô lại thấy chột dạ, chắc sẽ không đơn giản như vậy đâu...



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 24.02.2012, 03:48
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83976 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ấn kí của lão Hổ - Đường Quyên - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 6

Vượt qua sự kiểm tra của chị cả, giờ Lê nhi có thể thở phào nhẹ nhõm. Tìm được máy ảnh, cô chạy về nhà xuất bản, đúng hẹn đem mọi thứ sửa sang lại, cho Ba xã trưởng xem qua

Lúc này, Ba xã trưởng trên tay đang cầm lấy phần tài liệu kia, cúi đầu nhanh chóng xem, lật xem. Phòng xã trưởng yên tĩnh đến đáng sợ, cơ hồ muốn làm người nổi điên. Lê Nhi vẻ mặt khẩn trương nhìn Ba vượng cứng nhắc .

- Tốt, viết vô cùng tốt . Một lúc lâu sau, Ba xã trưởng rốt cục hài lòng gật đầu.

- Cô viết rất tường tận, thu hút được độc giả. Nếu có thể hoàn thiện bài viết hơn nữa sẽ làm truyền thông chú ý. Mắt nhìn của ta thật chuẩn.

Thấy Ba xã trưởng nụ cười trên mặt, cô phập phồng . Lão bản nói tốt, vậy dĩ nhiên sẽ không vấn đề! Không nghĩ tới mình độc lập hoàn thành tác phẩm, làm xã trưởng tán thành như vậy. Lê Nhi cảm giác bay bổng

Cám ơn, cám ơn xã trưởng.

Cô tràn đầy cảm kích nói.

Đây chỉ là một phần tư liệu, tôi sẽ mau chóng hoàn thành phỏng vấn, giao cho ngài đầy đủ hơn.

Khụ, không cần phải gấp gáp, thuận lợi làm tốt phỏng vấn mới là trọng yếu. Uống một ngụm trà, ba xã trưởng nhẹ ho

Lê Nhi thành khẩn về phía hắn bảo đảm.

- Điểm này tôi biết, lúc trước bị đuối việc cũng là xã trưởng thu nhận tôi.Vì báo đáp ân tình này tôi sẽ cố gắng làm tốt công việc này.

Trước đó không lâu, cô cho là mình ký giả vô dụng, cảm thấy đến tuyệt vọng, Ba xã trưởng tự như kỳ tích xuất hiện. Hắn chẳng những vui vẻ hứa hẹn, cho cô có cơ hội rèn luyện, còn  cho cô chịu trách nhiệm phỏng vấn Nham Hổ - trách nhiệm nặng nề . Cũng vì vậy, cô có thể cùng Nham Hổ phát sinh quan hệ...Hết thảy tất cả, cảm tạ ý tốt của Ba xã trưởng!

- Cô đừng có khách khí như vậy. Cơ hội sẽ có lúc ai cũng có, lần này tôi cho cho cô có 1 cơ hội mà thôi

- Tiếp tục cố gắng lên, tương lai cô sẽ sáng lạn. Ba xã trưởng ám hiệu cho cô đầy triển vọng

Như được bay lên mây cao, nghe báo tin tức Quốc gia lúc trước Ba xã trưởng hứa hẹn làm cho hi vọng Lê Nhi cháy lên. Nếu quả thật thuận lợi vào báo tin tức quốc gia, đầu tiên cô sẽ báo cho chị cả và Nham Hổ để họ chia sẻ niềm vui với mình. Sau đó cô sẽ rất cố gắng, rất nghiêm khắc huấn luyện mình, tốt trở thành chân chính ưu tú phóng viên chuyên nghiệp.

Đến lúc đó, Nham Hổ cũng sẽ khen mình rất tuyệt sao? Nghĩ tới đây, Lê Nhi đưa tay sờ sờ dây chuyền hình con hổ trước ngực, không nhịn được tràn ra một nụ cười ngọt ngào.

Cái này phản ứng tự nhiên này làm cho Ba xã trưởng ánh mắt chú ý tới, trước ngực cô có đeo dây chuyền đặc biệt này.

- Không nghĩ tới không những có thể phỏng vấn được Nham Hổ mà còn chuyển tới nhà hắn! Xem ra, hắn có vẻ coi trọng cô. Ba xã trưởng đột nhiên mở miệng, lời nói có nhiều hàm ý

Hoàn toàn không có phát hiện Ba xã trưởng thần sắc quái dị, Lê Nhi chẳng qua là lúng túng giải thích.

- Không! Đơn giản chỉ là vận khí của tôi tốt. Bởi vì hắn đang muốn phá lệ phỏng vấn, mà tôi đúng lúc xuất hiện... Chuyện chỉ đơn giản như vậy.

- Cô quả là vận khí tốt…Ba xã trưởng tò mò hỏi:

- Đúng rồi! Nham Hổ là tổng giám đốc của “Nham tổ”, có thể đoán nhà của hắn phòng tuyết trùng trùng, giọt nước không thể chảy qua ?

- Đúng vậy! Hắn coi trọng không gian riêng, cho nên trong nhà không có vệ sĩ, toàn bộ là máy tính điều khiển, nếu như không có thẻ thông minh thì không thể vào. Lê Nhi không nghi ngờ, lại nói cho Ba xã trưởng việc này

- Thì ra là như vậy! Nếu Nham Hổ là người như vậy, muốn lấy được sự tín nghiệm của hắn, ở bên cạnh hắn quả là không đơn giản. Vừa nói Ba xã trưởng đột nhiên nói to

- La phu nhân, cô có thể đi ra?

Lê Nhi bị ba xã trưởng nói to sợ hết hồn, không hiểu được hắn rốt cuộc đang nói cái gì.Nhưng mấy phút đồng hồ sau, hắn cử chỉ quái dị có giải đáp...

Cửa phòng họp mở ra 1 người phụ nữ trung niên đi ra. Cô ta đi đến, ngồi ở ghế sa lon hướng Ba xã trưởng gật đầu, nhìn Lê Nhi

Tự  dưng xuất hiện 1 nữ nhân, nhìn có chút không được tự nhiên, Lê Nhi nghi ngờ quay đầu nhìn về phía ba xã trưởng, tìm kiếm giải thích.

Vị này là đến từ Singapore La phu nhân.  Hắn nói cho Lê Nhi.

Cô ấy là bằng hữu của tôi. Hôm nay  có chuyện muốn mời cô hỗ trợ.

- Gì… Tôi? Tôi hỗ trợ được việc gì? Lê Nhi không dám tin hỏi.

Trước mặt là 1 người phụ nữ - La phu nhân vẻ mặt buồn bã thê lương nhưng vẫn toát ra thần sắc cao quý, là người có tiền.1 người phụ nữ tôn quý như vậy sao lại nhờ 1 vị kí giả quèn như mình giúp đỡ! “Mình là người thành sự không có bại sự có thừa” Với người tìm mình giúp đỡ, Lê Nhi tràn ngập tò mò

Đúng vậy! Có 1 việc quan trọng, chỉ có cô mới có thể giúp đỡ cô ấy! Ba xã trưởng đẩy gọng kính viền vàng nói

- Chuyện là như vậy…?

Lịch sự đưa tay lên, La phu nhân cắt đứt lời nói của Ba xã trưởng:

- Để cho tôi tự mình tới nói. Nhìn mặt Lê Nhi chậm rãi nói

- Chồng của tôi họ La, tổ tiên mấy đời đều ở Singapore kinh doanh đá quý. Hắn đối với mặt hàng xa xỉ phẩm này rất ưu thích, mấy năm kinh doanh năng lực đã được khẳng định, cơ ngơi phát triển.

Nửa năm trước, trong1 buối đấu giá có giới thiệu 1 vật phẩm đó là Ngọc lục bảo vô cùng quý hiếm, là 1 cực phẩm. Truyền thuyết kẻ về viên ngọc lục bảo này , từ mấy nghìn năm trước từ Ai Cập, đó là 1 viên đá quý cực phẩm, bảo vật trong các loại bảo vật

- Ai Cập. Nghe như truyện thần thoại…

Lê Nhi hưng phấn không thôi

- Đường tiểu thư, xin cô đừng ngắt lời La phu nhân. Ba xã trưởng có chút không vui chỉ trích cô.

Lê Nhi lúng ta lúng túng lễ phép nói xin lỗi.

-  Thật xin lỗi.

-  Không sao. La phu nhân thân mật nhìn Lê Nhi, rồi nói tiếp.

- Không nghĩ tới viên ngọc này là mục tiêu của tổ chức tội phạm ham muốn. Đề phòng việc ngoài ý muốn xảy ra, chồng ta đã nhờ 1 người bạn bảo đảm an toàn

- Bằng hữu kia không hổ là cao thủ, vừa nghe nói hắn sẽ đích thân ra mặt, bọn tội phạm đó không dám hành động thiếu suy nghĩ. Cho nên, viên ngọc đó an toàn. Chuyện tiến hành tới đây hết thảy thuận lợi, không nghĩ tới chồng của ta bởi vì quá cao hứng, bệnh tim phát tác, bất hạnh qua đời...Nói đến đây,La phu nhân rơi nước mắt xuống.

-  Xin chị hãy bớt buồn đau. Lê Nhi đồng cảm nói.

Ta còn chưa nói hết. La phu nhân lắc đầu, tiếp tục nói:

Tình huống đã đủ rối loạn,  không nghĩ tới sau lại còn có chuyện nghiêm trọng nữa xảy ra. Đang ở tang lễ, ta có 1 cô con gái và Nhạc phi đi theo vị bằng hữu đó  , bỏ lại ta 1 mình… La phu nhân nước mắt như mưa rơi xuống, người mẹ bị đả kích lớn, tâm trí mệt mỏi.

Nhìn chị ấy vẻ mặt  đau thương Lê Nhi cũng khó chịu theo.

- Chị đừng qúa đau khổ, khóc nhiều không tốt cho sức khỏe. Lê Nhi lấy ra khăn tay đưa cho, an ủi vị La phu nhân này      

- Cám ơn em. La phu nhân cảm kích nói cám ơn

- Vị bằng hữu của chồng ta thật là đáng giận, ta phải báo cảnh sát bắt hắn. Lê Nhi rất cáu giận mắng hắn.

Dám dụ dỗ con gái vị thành niên? Lê Nhi không thể tin nổi sao thế giới vẫn tồn tại loại người này.

Nghe được lời nói của Lê nhi, La phu nhân không nói, nhưng lại ngưng khóc

Cho nên Ba xã trưởng mở miệng thay vị phu nhân kia :

- Báo cảnh sát vô dụng, cảnh sát không dám động đến hắn. Hắn rất có bản lãnh, đem Nhạc nhi giấu vô cùng kín đáo

- Không thể nào? Chẳng lẽ cứ mặc cho hắn nhơn nhơn ngoài vòng pháp luật sao? Chúng ta tuyệt không thể bỏ qua cho hắn! Công lý chính nghĩa làm cho Lê Nhi rất tức giận

- Dĩ nhiên không thể bỏ qua cho hắn, đồng thời cũng phải đem Nhạc nhi an toàn về. Ba xã trưởng nhìn Lê Nhi.

- Cho nên chúng ta cần cô cứu giúp.

- Tôi? Tôi có thể không...? Cô  kinh ngạc há miệng to.

- Dĩ nhiên có thể. Cũng chỉ có em mới giúp được việc này.  La phu nhân đột nhiên cầm Lê Nhi tay, cầu xin cô.

- Bởi vì em cũng biết người kia.

Không thể nào? Lê Nhi rất khó tin bên cạnh mình lại có bạn nào hèn hạ như vậy ( ta ngi kẻ hèn hạ đó ko ai khác là nam nhân của chị đó)

- Người kia .. Là ai?  Nàng chần chừ hỏi.

Hít sâu một cái, La phu nhân từng câu chữ từ trong miệng phun ra.

- Kẻ không lương tâm kia, chính là người em đang phỏng vấn – Nham Hổ ( ôi zời…tự đập vào chân mình rồi chị)

Nghe được La phu nhân lên án, Lê Nhi ngơ ngác, cứng đờ, không biết phải bao lâu sau mới lấy lại tinh thần

- Không thể nào! Các ngươi nhất định lầm người, Nham Hổ tuyệt đối không thể biết làm ra cái loại chuyện này ! Hất tay La phu nhân ra, Lê Nhi kích động đứng lên.

Lúc này, bên trong phòng tựa hồ  như nhiệt độ bị hạ xuống rất nhiều, rất nhiều, làm cho nàng thấy run lên.

Ta biết rất khó tin, dù sao hắn đối với cô thái độ không tệ. Ba xã trưởng cố gắng thuyết phục cô.

Nhưng La phu nhân nói tất cả đều là sự thật."

- Ban đầu La tiên sinh là bởi vì tín nhiệm Nham Hổ chuyên nghiệp, mới nhờ cậy hắn đến Singapore đi hỗ trợ. Không nghĩ tới, hắn  đối với xinh đẹp Nhạc nhi nổi lên, lợi dụng mình bề ngoài tuấn tú, mồn mép đem trẻ Nhạc nhi trẻ người non dạ  mang đi…

- Không đúng…không…Lê Nhi nói không ra tiếng. Bất luận như thế nào, cô cũng sẽ không tin  lời của bọn họ!

Tuy bề ngoài hơi thô lỗ, nhưng Nham Hổ lại cực kì ôn nhu, không phải loại người lừa gạt thiếu nữ

Hắn từng chính miệng nhận lời vì cô bảo vệ bờ biển tràn đầy sao ban đêm, hôn nàng…Cô can tâm tình nguyện yêu hắn, trao cho hắn linh hồn và thể xác

-  Nham Hổ chẳng những khôn khéo, luôn giả bộ tốt. Nếu như không phải là con tôi có chuyện tôi cũng không nghĩ hắn là người như vậy. La phu nhân kích động siết chặc khăn tay

- Hơn nữa ở Singapor hắn cũng  là nhân vật có máu mặt, ta không thể tố cáo hắn. Như vậy sẽ làm tổn hại đến sự trong sạch của con tôi. Chồng tôi sẽ không tha thứ cho tôi

Ba xã trưởng ngay sau đó nói

- Đúng vậy, Đường tiểu thư. Tôi là người đi trước, cô còn trẻ, chưa thể thấy hết những mặt trái của xã hội, chưa thể phân biệt được phải trái

Hai người bọn họ 1 người hát 1 người phụ họa nói dõng dạc, đạo lý rõ ràng. Lê Nhi nghe tâm thần phiến loạn, tiếp tục suy tư.

- Các người đừng nói nữa !  Cô đột nhiên cảm thấy mệt mỏi quá, không muốn nghe  bọn họ  lên án Nham Hổ.

- Tôi không dối gạt cô, thật ra thì chúng tôi sớm biết, Nham Hổ đem Nhạc nhi giấu ở đâu. Chỉ là chỗ đó cạm bẫy dày đặc, chúng ta không cách nào cứu Nhạc nhi. Ba xã trưởng đột nhiên nói.

Mặc dù không muốn mở miệng, nhưng Lê Nhi vẫn hỏi .

- Ở nơi nào ?

- Chúng ta phải mất không ít tiền mới mua được thông tin từ người dọn phòng. Căn cứ vào những gì người đó nói thì Nham Hổ đem Nhạc nhi ở góc phòng nhỏ sau phòng mình. Hắn vừa nói vừa quan sát những biến hóa trên mặt Lê Nhi. Quả nhiên, Lê Nhi nghĩ ra sắc mặt lập tức trắng bệch.

Phía tây hành lang của ra vào, có phòng nhỏ ta có vị bằng hữu ở đó, thân thể nàng không tốt, không muốn ngoại nhân quấy rầy...Cô nhớ tới lời nói Nham Hổ khi ngày đầu tiên mình tới ở…với lời nói của họ thấy trùng khớp. Chẳng lẽ người bạn mà anh ta nói là Nhạc nhi, Lê Nhi run rẩy, khó thở muốn lập tức xỉu quá.

- Cô cũng biết, Nham Hổ trong nhà được bảo vệ cực kì nghiêm mật, nêu không có thẻ sẽ không thẻ vào được.Một khi dánh rắn động cỏ thì ta sợ Nhạc nhi gặp nguy. Ba xã trưởng trầm trọc băn khoăn

Lê Nhi mờ mịt gật đầu – chuyện biệt thẻ chuyện, Nham Hổ cũng đã nói.

- Cho nên ta hy vọng em có thể giúp chúng ta! Nhờ cậy vào em , Đường tiểu thư! La phu nhân khẩn cầu  nói.

- Ta làm sao có thể hỗ trợ các người?

Ba xã trưởng từ trong túi áo, lấy ra một hộp nhựa. Mở ra cái hộp, bên trong kín  có 1 vật gì đó màu xanh.

Đây là đất sét đặc chế, nếu có thể dùng nó trong vòng 3 giây nó sẽ in được các kí hiệu mật mã của thẻ. Hắn cặn kẽ giải thích

Cô yên tâm, đất sét này sẽ không dính các vật khác. Lấy thẻ đó ra Nham Hổ sẽ không thể phát hiện

Muốn ta lừa gạt Nham Hổ lấy thẻ ra vào đó? Lê Nhi ôm đầu

Chúng ta không ép em, hãy cầm hộp này, 1 ngày nào đó em tin chuyện chúng ta nói là sự thực, đến lúc đó hãy giúp chúng ta La phu nhân thành khẩn nói

- Tại sao lại muốn ta làm công việc này? Ta đâu có thể nắm chắc đến gần Nham Hổ? Lê Nhi muốn biết đây có phải là 1 mưu mô được sắp xếp từ trước. Cô không phải 1 kí giả tiềm năng, bị họ chọn phải, là 1 con cờ?

Ba xã trưởng nhanh chóng phủ nhận

-  Dĩ nhiên không phải là phỏng vấn Ngũ Nhân Bang là tuần san dự định có trước. Chúng ta trước đó cũng không có bất kỳ kế hoạch, khi cô phỏng vấn Nham Hổ được, chúng ta: mới nghĩ có thể 1 mũi tên trúng 2 đích

Trong lòng giao chiến hồi, qua mấy phút đồng hồ, Lê Nhi mới run rẩy nhận chiếc hộp trong tay  La phu nhân. Nàng không hiểu, vì sao cái hộp giống như hộp đựng danh thiếp nhưng làm cho cô cảm thấy rất lạnh… ...

Chẳng còn nhớ mình làm cách nào về được nhà Nham Hổ. Khi tỉnh táo mới thấy mình đang đứng ở phòng khách.Ma hộp nhựa đó đang nằm trong túi của cô, 1 nhiệm vụ.Lê Nhi tay sờ dây chuyền trước ngực, cười lạnh hoài nghi Nham Hổ.

Không! Cô phải hỏi  Nham Hổ

- Nham Hổ, Nham Hổ... Lê Nhi mở miệng la lên tên Nham Hổ. Không trả lời, cô trống rỗng, căng thẳng. Đi lên càu thang lê từng bước mệt mỏi, run rấy đẩy cửa phòng Nham Hổ.Căn phòng sạch sẽ, gọn gàng giống như bản thân hắn. Đúng thế Nham Hổ là người ngay thẳng, ôn nhu như vậy, co tin Nham Hổ không hải là ngụy quân tử.Hoài nghi sự xuất hiện của La phu nhân có điểm trùng hợp. Nghĩ tới đây, cô an tâm mỉm cười, đi tới phía trước cửa sổ  đẩy ra, làm không khí mới mẻ tinh lọc nội tâm cô. Nhưng khi vừa mở đến cửa sổ, nụ cười thoáng chốc đông lại trên mặt!Cửa số này nhìn ra 1 căn phòn nhỏ xinh đẹp, trước phòng rực rỡ hoa lá.Nham Hổ đang đứng trong vườn hoa, mỉm cười chơi đùa với người trong bụi hoa. Vài giây sau, một cô bé tuổi xấp xỉ Hỉ nhi , từ trong bụi hoa đột nhiên chui  ra, hơn nữa làm nũng nhào trong ngực Nham Hổ!

Nham Hổ chẳng những không có đẩy ra, ngược lại sủng nịch vuốt tóc cô bé xinh đẹ, ôm lấy . Tận mắt nhìn thấy, bao ảo tưởng tan biến. Mắt lờ đờ, không nhìn rõ thế giới này….Lê Nhi sụp, quỳ rạp

“La Nhạc” nhi tái mặt nói ra cái tên này

Không nghi ngờ chút nào, kia người trẻ tuổi kia chính là La Nhạc Nhi! Thì ra là La phu nhân cùng Ba xã trưởng, lên án là thật...

Cẩn thận thử nghĩ xem, Nham Hổ là "Nham tổ" tổng giám đốc, bằng uy danh của hắn, tuyệt đối đủ để đe doạ kẻ có ý đồ xấu. Mà La tiên sinh tự nhiên tìm tới hắn, chịu trách nhiệm ngọc lục bảo an toàn. Cũng chính là như vậy, Nham Hổ mới có cơ hội gặp gỡ La Nhạc Nhi, lợi dụng tình cảm thiếu nữ lời gạt qua đây? Vì vậy hắn giấu, không cho ai tới gần?

Lê Nhi nước mắt rào rào rơi xuống, cô cắn môi dưới không cho phép mình khóc ra thành tiếng,đây là cô tận mắt nhìn thấy, không cách nào cãi lại, không thể lừa mình.Nham Hổ quả là hèn hạ…. Nói chung mình mới là kẻ ngu xuẩn nhất

Bởi vì thật lòng yêu cái ôn nhu vô cùng, hứa hẹn vì cô bảo vệ bờ biển,mình lại đem sự tinh khiết của mình dâng cho hắn...Nghĩ tới mình thuận lợi phòng vấn được hắn, thì ra là 1trò chơi.Châm chọc buối sáng mình còn hạnh phúc, giờ  là địa ngục, ngực đau nhói


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Candy Kid
     
Có bài mới 24.02.2012, 03:49
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83976 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ấn kí của lão Hổ - Đường Quyên - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 7

Trời về đêm, gió bắc thổi, nhiệt độ giảm mạnh. Trong lúc này Lê nhi thấy mình như sợ cơn gió lạnh cô đơn.

Sau khi dùng xong bữa tối, Lê Nhi vội vã trở về phòng. Nhưng Nham Hổ nhanh chóng ôm lấy cô từ phía sau.

Sao tối nay không thấy em nói chuyện?

Hắn vừa nói, vừa ngửi mùi thơm trên tóc nàng. Hắn biết Lê Nhi cá tính ngây thơ, không thích cau có. Lúc trước còn hay cùng hắn tán gẫu để biết thêm tin tức về Nham gia. Nhưng hôm nay sau khi từ nhà xuất bản trở về, vẻ mặt có vẻ khác thường, ăn cơm cùng không chú tâm, ăn rất ít. Nham Hổ theo trực giác cảm thấy có vấn đề, nhưng Lê Nhi giờ đã là nữ nhân của hắn, bất kể phiền phức gì hắn có thể giúp cô giải quyết. Tóm lại không thích cô ưu sầu

Vậy sao? Sao em không thấy vậy?

Lê Nhi phủ nhận.

Lúc đưa bản thảo gặp vấn đề gì sao? Hay xảy ra chuyện gì?

Nham Hổ quan sát vẻ mặt của cô khi nãy hỏi

Không! Bản thảo rất tốt, xã trưởng muốn em tiếp tục cố gắng. Không có vấn đề gì đâu.

Cô miễn cường cười,  nhưng thân thể lại run rẩy

Thấy Lê Nhi run, Nham Hổ lấy áo khoác mặc choàng lên người cô

Sao em lại lạnh như này? Em bị ốm hả?

Hắn cau mày giọng nói đầy lo lắng

Nơi nào không khỏe, anh đưa em đi bác sĩ

Hắn thuyết phục mình, hắn là đang diễn trò, muốn mình tin tưởng hắn, nhưng l nghe tới hắn nói ra lời quan tâm, Lê Nhi không tự chủ được đầu rúc vào ngực Nham Hổ

- Không! Em không sao, chỉ hơi choáng chút xíu thôi

Nhìn cô mặc quần áo mỏng manh Nham Hổ bất mãn nói:

Em cứ lo công việc, không chú ý bản thân gì cả? Khi thời tiết thay đổi phải mặc thêm chứ? Nhỡ bị cảm lạnh thì sao …

Em biết rồi

Cô cảm thấy không nên tin tưởng hắn, nhưng nghe những lời nói rất thật này thật là làm không thể phân  biệt hắn tốt hay xấu

Nham Hổ nhìn cô, tròng mắt ảm đạm

Anh đưa em đi bác sĩ

Không, nghĩ ngơi 1 chút em sẽ không sao mà!

Lê Nhi trả lời

Ngay sau đó, cô rời khỏi lồng ngực kia, vội vã xoay người về phòng

Nham Hổ nhìn cô, nhưng rồi lại tiến lên, ôm lấy thắt lưng cô, đi lên cầu thang

Anh thả em xuống, em tự mình đi được.

Lê Nhi ở trong lồng ngực hắn giãy dụa

Nham Hổ không  lên tiếng, cũng không buông tay. Chẳng qua là ôn nhu ôm, dường như cô giãy dụa làm hắn tâm trí bất định.

Tay hắn thật chắc, khiến minh không thể phản kháng, nhưng lại cho người ta cảm  giác an toàn. Nếu vào ngày trước thì lòng cô sẽ tràn ngập vui sướng, muốn hắn che chở, ôm cô. Nhưng rồi lại thở dài, cô bây giờ thật sự không thể nghĩ sự ôn nhu kia, làm cô thấy khó chịu. Hắn với mình là thật? Vậy Nhạc Nhi kia đâu? Hắn với Nhạc Nhi là vui đùa thôi sao? Lê Nhi đang cứu vãn sự tổn thương của mình

Hai người im lặng, cầu thang ngắn ngủi đã đi hết, nhưng sao Lê Nhi thấy nó dài quá…Nham Hổ đưa Lê Nhi vào phòng, đặt trên giường đắp chăn. Lê Nhi nghĩ hắn đã đi, nhưng không nghĩ tới Nham Hổ lại cởi áo  khoác nằm bên cạnh cô

- Anh muốn làm gì?

Lê Nhi kinh ngạc hỏi

- Đêm xuống sẽ lạnh, anh lo em nửa đêm ngã bệnh. Anh ngủ ở đây, nếu em thấy thân thể không khỏe có thể gọi anh! Không nhìn thấy vẻ mặt cự tuyệt của Lê Nhi, Nham Hổ ôm cô vào lòng

- Nhưng…Không muốn cùng hắn nằm cùng mình, nhưng lại không dám cự tuyệt

- Ngủ đi, nghỉ ngơi thật tốt.

Hắn nhẹ nhàng vuốt ve sợi tóc nhỏ mềm của Lê Nhi, sủng nịch nói.

Hôm nay ở trong vườn hoa, hắn cũng như vậy vuốt ve tóc Nhạc nhi -- giật mình nhớ đến điểm này, cảm thấy như bị giật điện, thân thể Lê Nhi đột nhiên cứng đờ.

Cảm giác được người trong ngực người cứng ngắc, Nham Hổ cũng không cảm thấy kỳ quái, chỉ nghĩ đó là  do thân thể cô không thoải mái. Cho là tay của hắn tay không ngừng xoa bóp lưng Lê Nhi để cô được thoải mái.

Không biết qua bao lâu, thân thể Lê nhi bớt cứng nhắc, có vẻ như đã ngủ  Nham Hổ mới dừng lại động tác. Sau đó Nham Hổ cũng nhắm mắt ngủ

Nhưng hắn vẫn không phát hiện, Lê Nhi nước mắt lặng lẽ rơi xuống, không tài nào chợp mắt. Nghiêng nghiêng, nhìn khuôn mặt Nham Hổ đang thở đều đều, chân mày khẻ nhíu lại, muốn đưa tay lên…Nhưng tay lại đưa đến nửa rồi dừng lại run rẩy

Yêu, hay không yêu? Hận hay không? Lê Nhi mâu thuẫn, không biết phải làm thế nào, nên làm bộ hay không biết chuyện, tiếp tục ở lại cạnh hắn? Nội tâm giằng co, Lê Nhi cảm thấy rất mệt mỏi

Cho đến mờ sáng, cô đã có quyết định. Trong 3 chị em cô là người vô dụng nhất. Không giống chị cả Băng Nhi bền bỉ có thể gánh vác chuyện nặng trong nhà, cũng chẳng giống em gái Hỉ Nhi thông minh, xoay mọi người như chong chóng. Cô chỉ sống không định hướng, rồi cha mẹ qua đời lại lấy kí giả làm ước mơ. Cô biết mình vĩnh viễn không thể làm được 1 người phụ nữ thông minh, nhưng bất kể Nham Hổ làm những chuyện gì không thể thay đổi sự thực là mình yêu hắn. Nếu nhu vậy cô phải làm cho rõ ràng mọi chuyện

Lặng lẽ rời giường, tìm ra tấm thẻ Nham Hổ đặt trong hộp kim loại. Lấy ra rồi đặt vào  hộp đất sét, 3 giây sau, bỏ nó ra, đậy lại nắp hộp, rồi để lại tấm thẻ riêng đó vào chỗ cũ. Vừa làm vừa nhìn xem, Nham Hổ có tỉnh hay không? Hoàn hảo là Nham Hổ vẫn ngủ, thuận lợi cho cô hoàn thành nhiệm vụ

Ánh mặt trời đã hơi nghiêng vào góc phòng, lúc này là thời gian Nham Hổ dậy

Chào buổi sáng!

Hắn nghiêng người nhìn vào người bên cạnh

Sớm!

Lê Nhi vẻ mặt thanh tĩnh, có vẻ hơi mất tự nhiên

Em ổn chứ? Hay là đi bác sĩ?

Nhìn sắc mặt cô có vẻ giống như  hôm qua hắn nhíu mày

Không cần. Nghỉ ngơi sau một đêm đầu em không thấy đau nữa.

Cô chột dạ cúi đầu tránh ánh mắt của hắn

Điện thoại đột nhiên vang lên. Nham Hổ dời giường, lấy di động trong túi áo.Vừa mở di dộng 1 giọng nói ngọt ngào nói

Anh Nham Hổ, chào buối sáng.

Đó là giọng nói của Nhu Nhã tựa hồ như rất vui, chắc có chuyện gì xẩy ra!

Hôm nay có vẻ dậy sớm, anh nhớ em là  1 con heo lười, giữa trưa mới dậy, sao hôm nay lại thay đỏi hả?

Nghe được Nham Hổ giễu cợt, Nhu Nhã cười

- Không có . Là có người sáng sớm đã ầm ĩ quấy rầy em

Giọng nói có chút hờn giận, Nhu Nhã nói :

- Nham Hổ? Bây giờ anh tới đây được không?

- Bây giờ? Có việc gì đặc biệt sao?

Tuy nói điện thoại,nhưng ánh mắt không rời khỏi Lê Nhi.

Nhu Nhã là nhiều năm trước, Minh Vương cùng ác ma từ Italymang về . Những năm gần đây, thành viên trong "Ngũ Nhân Bang" đem cô làm thành tiểu muội rất ưu ái. Mỗi tháng đều đi đến nhà nàng tụ họp. Sau lại phát hiện nàng tương đối đặc biệt, vì phòng ngừa ngoài ý muốn xảy ra chuyện, luôn phái người bảo vệ cô 24/24

Có a! Gần đây tất cả mọi người bề bộn nhiều việc?

Nhu Nhã hưng phấn không thôi nói:

Em biết Minh Vương, Hỏa Ưng mới trở  về nước sau chuyến thám hiểm Nam Mĩ muốn tới đây, Đằng Lệ cùng Lãnh Diệp tất cả cũng đồng ý sẽ tới!

Nghe đến đó, Nham Hổ mới hiểu được tại sao Nhu Nhã  sớm như vậy gọi. Hiếm khi đầy đủ thành viên của Ngũ nhân bang tụ họp, quả là náo nhiệt

Bọn họ rốt cục quyết định về?

Minh Vương cùng Hỏa Ưng mấy tháng này, đi  khắp nơi thám hiểm, bây giờ có thể là trở lại hưởng lạc.

Đúng vậy, anh cũng mau tới đi nếu không sẽ có chuyện hay ho xảy ra đó…

Nhu Nhã uy hiếp hắn

Nghe được uy hiếp của tiểu muội, Nham Hổ không nhịn được nhếch môi cười to, liên tưởng tới chuyện lần trước xảy ra.

Tuy Nhu Nhã không thích có người theo giám sát, nhưng lại đặc biệt chiếu cố bọn đàn em, làm cả điểm tâm và cà phê cho bọn họ. Nhưng bọn thuộc hạ hết lần này đến lần khác đều thua trong tay cô em này. Nào là bánh ngọt cho “sai hương liệu” khiến bọn họ chân tay mềm nhũn, nghe đến “Nhu Nhã tiểu thư” là biến sắc cả lượt

- Em tha cho thuộc hạ của anh đi, nhân tiện anh sẽ mang 1 người đến cho em

- Người nào vậy ?

Nhu Nhã tò mò hỏi.

Đừng hỏi vội rồi em cũng sẽ biết !

Hắn ôn nhu nhìn Lê Nhi, dập máy, không để cho Nhu Nhã tiếp tục truy vấn.

Sau đó Nham Hổ đi tới bên giường ngồi xuống, đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve  má Lê Nhi

Hôm nay, “Ngũ nhân bang” sẽ tụ hội, em hãy đi với anh làm quen với bọn họ.

Hắn nói những chuyện này cho cô biết

Không nghĩ tới Nham Hổ muốn đem mình giới thiệu cho bạn hắn biết... Chẳng phải chứng tỏ mình là người đặc biệt hay sao?

Em…

Lê Nhi không nhịn được vui sướng trong lòng, định  đáp ứng, nhưng cô lập tức nhớ tới có chuyện trọng yếu hơn.Nham Hổ đi ra ngoài chính là cơ hội tốt, để cô đem vật này giao cho  Ba xã trưởng!

Em sợ  không tham gia được, trên tay em là 1 tài liệu em phải đi sửa lại. Để lần sau em sẽ đến.

Cô nói dối

Lần sau... Còn sẽ có lần sau sao? Lê Nhi trong lòng cười khổ, khi cô đem đồ vật giao ra , bọn họ sợ rằng sẽ không có tương lai .

Vậy thì lần sau vậy! Nhưng em phải nghỉ ngơi, đừng quá  cố gắng….chiều anh sẽ về.

Nham Hổ tôn trọng ý kiến của nàng.

Vâng!

Lê Nhi  mặt gượng cười, đồng ý, nhưng trong đầu có vài điểm loanh quanh.Sau khi Nham Hổ đi khỏi, cô gọi điện cho Ba xã trưởng

Ba xã trưởng? Tôi là Đường Lê Nhi. Tôi, tôi đã lấy được thứ ngài yêu cầu rồi.

Cô hít sâu, sau đó một hơi đem lời nói ra.

- Có thật không? Cô xác định là tấm thẻ riêng biệt đó?

-  Tuyệt đối không sai.

Lê Nhi bảo đảm.

- Làm cách nào giao cho ngài?

Ba xã trưởng đầu tiên là lặng yên vài giây đồng hồ sau, nhưng ngay sau đó khẩn trương hỏi :

Nham Hổ  có ở nhà sao?

Không? Anh ta đi đến chiều mới về

Vậy thì tốt quá.

Ba xã trưởng hưng phấn nói

Đường tiểu thư ta sẽ đích thân tới đó!

Lê Nhi nghĩ  không thành vấn đề, cho nên  đồng ý yêu cầu ba xã trưởng.

Cúp điện thoại, ước chừng nửa giờ sau, Lê Nhi nghe được có người ấn chuông điện, cô biết nhất định là ba xã trưởng đến. Vội ra mở cửa thấy có cả La phu nhân mà sau bọn họ còn có một chiếc xe

- Đường tiểu thư, chiếc hộp đó đâu?

Lê Nhi không lên tiếng, từ trong túi áo lấy cái hộp giao cho hắn. Ba xã trưởng cầm hộp và đi vào chiếc xe kia

Này…các ngươi…Lê Nhi không hiểu nhìn La phu nhân

Chiếc xe đó để  dò mã thẻ, làm ra thẻ chỉ trong 1 phút. Lòng tràn đầy vui sướng La phu nhân hướng cô giải thích.

Hôm nay Nham Hổ đúng lúc không có ở đây, thật là cơ hội tốt. Chúng ta có thể thừa cơ cứu  Nhạc nhi ra !

Thì ra là bọn họ tính toán bây giờ cứu Nhạc nhi! Chuyện  này là đương nhiên, thân làm một người mẹ, La phu nhân dĩ nhiên hy vọng nữ nhi có thể mau sớm trở lại bên cạnh.

Lúc này Ba xã trưởng đã đi ra

OK! Chúng ta có thể tiến vào.

Dưới sự thúc giục của bọn họ, Lê Nhi nhu bị họ dồn vào nhà vậy

- Chính là trong chỗ này , các người đi vào tìm La Nhạc Nhi. Đi tới phía tây hành lang, Lê Nhi chỉ vào lối thoát hiểm nói. Ba xã trưởng cùng La phu nhân vội vàng quẹt thẻ, đi vào bên trong

Lê Nhi trở lại phòng khách đợi chờ: trong lòng có phiền não mà không giải thích được.

Ước chừng chỉ tốn mười phút đồng hồ, bọn họ đưa ra La Nhạc Nhi, Ba xã trưởng còn ôm cô bé tới phòng khách.

Nhưng sao cô bé kia tóc thì rối tung,mắt nhắm lại, chân mày nhăn nhó

- Cô bé sao vậy? Lê Nhi lo lắng hỏi

- Vì nhìn thấy mẹ, cao hứng quá. Nhưng không muốn rời Nham Hổ nên chúng ta bất đắc dĩ cho cô bé uống thuốc, để nghỉ ngơi . Ba xã trưởng vội vàng giải thích

- Đường tiểu thư, cám ơn em. Nhờ có em hỗ trợ, hôm nay ta  mới có thể cứu về con gái

La phu nhân chùi chùi nước mắt, cảm kích vạn phần hướng cô nói cám ơn.

Lê Nhi cười khổ, hơi sầu não nói:

Đừng nói như vậy, Nhạc nhi là là con. Vốn là nên trở lại bên cạnh mẹ. Hy vọng tương lai cô bé có thể hết thảy bình an, quên mất tất cả không vui, vui vẻ sống

Ta sẽ chăm sóc con bé, sẽ không để nso gặp phải người mặt người dạ thú nhưuNham Hổ

Nghe được La phu nhân nói như vậy, Lê Nhi chỉ có thể cúi đầu không nói.

- Đường tiểu thư, vậy chúng ta  mang Nhạc nhi đi. Ba xã trưởng nhắc nhở Lê Nhi.

- Cô nhớ kỹ, Nham Hổ không biết chuyện làm được chiếc thẻ này. Chỉ cần cô không nói, hắn cũng không biết người là bị chúng ta mang về. Cô giả bộ cái gì cũng không biết, tiếp Nhi cảm thấy rất mơ hồ tục làm phỏng vấn ta sẽ giữ lời hứa với cô

- Sau này hãy nói!

- Đi nhanh đi! La phu nhân thúc giục ba xã trưởng, cho nên bọn họ nhanh chóng ngồi lên xe rời đi.Chiếc xe đó đi rất nhanh, không thấy bóng dáng trong chớp mắt.

Bang là tuần san dự định có trước. Chúng ta trước đó cũng không có bất kỳ kế hoạch, khi cô phỏng vấn Nham Hổ được, chúng ta: mới nghĩ có thể 1 mũi tên trúng 2 đích

Trong lòng giao chiến hồi, qua mấy phút đồng hồ, Lê Nhi mới run rẩy nhận chiếc hộp trong tay  La phu nhân. Nàng không hiểu, vì sao cái hộp giống như hộp đựng danh thiếp nhưng làm cho cô cảm thấy rất lạnh… ...

Chẳng còn nhớ mình làm cách nào về được nhà Nham Hổ. Khi tỉnh táo mới thấy mình đang đứng ở phòng khách.Ma hộp nhựa đó đang nằm trong túi của cô, 1 nhiệm vụ.Lê Nhi tay sờ dây chuyền trước ngực, cười lạnh hoài nghi Nham Hổ.

Không! Cô phải hỏi  Nham Hổ

- Nham Hổ, Nham Hổ... Lê Nhi mở miệng la lên tên Nham Hổ. Không trả lời, cô trống rỗng, căng thẳng. Đi lên càu thang lê từng bước mệt mỏi, run rấy đẩy cửa phòng Nham Hổ.Căn phòng sạch sẽ, gọn gàng giống như bản thân hắn. Đúng thế Nham Hổ là người ngay thẳng, ôn nhu như vậy, co tin Nham Hổ không hải là ngụy quân tử.Hoài nghi sự xuất hiện của La phu nhân có điểm trùng hợp. Nghĩ tới đây, cô an tâm mỉm cười, đi tới phía trước cửa sổ  đẩy ra, làm không khí mới mẻ tinh lọc nội tâm cô. Nhưng khi vừa mở đến cửa sổ, nụ cười thoáng chốc đông lại trên mặt!Cửa số này nhìn ra 1 căn phòn nhỏ xinh đẹp, trước phòng rực rỡ hoa lá.Nham Hổ đang đứng trong vườn hoa, mỉm cười chơi đùa với người trong bụi hoa. Vài giây sau, một cô bé tuổi xấp xỉ Hỉ nhi , từ trong bụi hoa đột nhiên chui  ra, hơn nữa làm nũng nhào trong ngực Nham Hổ!

Nham Hổ chẳng những không có đẩy ra, ngược lại sủng nịch vuốt tóc cô bé xinh đẹ, ôm lấy . Tận mắt nhìn thấy, bao ảo tưởng tan biến. Mắt lờ đờ, không nhìn rõ thế giới này….Lê Nhi sụp, quỳ rạp

“La Nhạc” nhi tái mặt nói ra cái tên này

Không nghi ngờ chút nào, kia người trẻ tuổi kia chính là La Nhạc Nhi! Thì ra là La phu nhân cùng Ba xã trưởng, lên án là thật...

Cẩn thận thử nghĩ xem, Nham Hổ là "Nham tổ" tổng giám đốc, bằng uy danh của hắn, tuyệt đối đủ để đe doạ kẻ có ý đồ xấu. Mà La tiên sinh tự nhiên tìm tới hắn, chịu trách nhiệm ngọc lục bảo an toàn. Cũng chính là như vậy, Nham Hổ mới có cơ hội gặp gỡ La Nhạc Nhi, lợi dụng tình cảm thiếu nữ lời gạt qua đây? Vì vậy hắn giấu, không cho ai tới gần?

Lê Nhi nước mắt rào rào rơi xuống, cô cắn môi dưới không cho phép mình khóc ra thành tiếng,đây là cô tận mắt nhìn thấy, không cách nào cãi lại, không thể lừa mình.Nham Hổ quả là hèn hạ…. Nói chung mình mới là kẻ ngu xuẩn nhất

Bởi vì thật lòng yêu cái ôn nhu vô cùng, hứa hẹn vì cô bảo vệ bờ biển,mình lại đem sự tinh khiết của mình dâng cho hắn...Nghĩ tới mình thuận lợi phòng vấn được hắn, thì ra là 1trò chơi.Châm chọc buối sáng mình còn hạnh phúc, giờ  là địa ngục, ngực đau nhói



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn ngocquynh520 về bài viết trên: Candy Kid
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 13 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Chau Le, huyen000, Hwan Nguyễn, Myliinh, trân lỳ 1996 và 175 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

6 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 197, 198, 199

10 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

11 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 40, 41, 42

12 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

13 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

14 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

15 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

16 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

18 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137



Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 258 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 311 điểm để mua Cún mắt nâu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 285 điểm để mua Hộp quà cún xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 232 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 234 điểm để mua Cây dừa
đêmcôđơn: chúc mọi người vạn sự bình an. Tài vô lộc đến phúc duyên tràn đầy.
Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.