Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 36 bài ] 

Ti Ti cài tình - Vũ Hân

 
Có bài mới 09.08.2012, 08:34
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 22.11.2011, 14:48
Bài viết: 43
Được thanks: 210 lần
Điểm: 50.35
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ti Ti cài tình - Vũ Hân
@linhtinhkhongngu: uhm, vì mình bận nên để mọi người đợi lâu, vô cùng có lỗi...keke(^oo^)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 24.08.2012, 15:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 22.11.2011, 14:48
Bài viết: 43
Được thanks: 210 lần
Điểm: 50.35
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ti Ti cài tình - Vũ Hân - Điểm: 81
Chương 5:


Một ngày kia, trong bữa sáng của hai mẹ con họ Đỗ, Viên Linh cùng Đỗ Vân Hạo ngồi cạnh nhau không ngừng trao đổi thông tin. Đi tới bàn ăn ngồi xuống, Ti Ti lơ đãng cầm đũa khuấy đậu hũ trứng muối thành hỗn hợp nhão nhoẹt, lông mày xinh đẹp bỗng nhiên nhíu lại vẻ mặt đưa đám, thoắt cái mặt mày rạng rỡ vui mừng, cuối cùng là ánh mắt nhu tình như nước thẹn thùng vô hạn, Viên Linh thấy sắc mặt vạn phần biến hoá của Ti Ti trước mắt, trong lòng bất ổn lo lắng cô có phải bị công ty bức đến điên rồi hay không.

Viên Linh hắng hắng giọng, cẩn thận khẽ gọi, "Ti Ti... Ti Ti..." Thấy Ti Ti vẫn cười ngây ngô, cô rốt cục nhịn không được, hai tay dồn sức vỗ một cái thật lớn xuống mặt bàn, một tiếng "bang", chén đĩa trên bàn toàn bộ nhảy dựng lên, ba hồn chín vía của Ti Ti đang ngao du ngoạn thuỷ cũng nhảy dựng lên.

"Làm sao vậy? Cháy sao?" Mắt thấy bạn thân cùng thằng con nuôi cười như không cười nhìn mình như vật thể lạ, cô ngượng ngùng ngồi xuống, "Sao không ăn? Mọi người mau ăn a!" Ấp úng nói, Viên Linh dùng đũa chỉ vào đĩa đậu hũ trứng muối đã hoá bùn. "Món này thật mỹ quan a?"

"A! Tại sao có thể như vậy? Hạo Hạo, đó là cái gì?" Ti Ti phi thường kinh ngạc hỏi.

"Con không biết, hình như là kiệt tác của mẹ." Đỗ Vân Hạo gắp miếng dưa giòn bỏ vào chén cháo ăn.

Cô đầu tiên là ngạc nhiên, kế tiếp là xấu hổ, "Thực xin lỗi, còn, còn có món khác, hai người... Haiz, đành chấp nhận thôi." Cô nói ngượng ngập.

Viên Linh thở dài, "Ti Ti à, cậu có tâm sự gì tốt nhất mau nói ra hết để mọi người thảo luận một chút, tránh cho việc ăn cháo bằng mũi."

Ti Ti ngẩn người, suy tư một chút sau đó đưa ra quyết định. "Được rồi! Mọi người ăn no trước rồi nói sau, tôi đến phòng khách chờ hai người, nếu không chỉ sợ dùng mắt mà ăn ấy."

Hai người nhìn nhau một cái, có cùng suy nghĩ, thật phong cách mở to miệng nhanh gọn lẹ giải quyết sạch chén cháo. Rồi sau đó Viên Linh lôi Đỗ Vân Hạo vội vàng đi đến phòng khách, ngồi xuống salon, "OK, cậu có thể nói."

"Chuyện này có chút đặc biệt, Linh Linh... Như vậy, là như thế này... Chuyện trước kia có điểm khác nhau..." Cô thật không biết phải bắt đầu từ đâu mới đúng.

"Khi nào cậu quyết định xong rồi nói cho tớ biết cũng được." Viên Linh bâng quơ nói mát.

Ti Ti xoắn hai tay vào nhau, hồi hộp liếc cô bạn thân. "Nói đơn giản, gần đây tớ đã gặp lại cha của Hạo Hạo..."

"Gì?" Viên Linh nghe đến đó lập tức hét lên, rồi sau đó bắt đầu xoa tay. "Hắn ở đâu? Tớ đi giáo huấn hắn!"

"Không được!"

"Vì cái gì không được?" Tức giận khó tiêu cô oán hận hỏi. "Tuy là cậu đi lừa hắn, nhưng hắn chẳng mất mát thứ gì, còn chiếm hết tiện nghi của cậu, nói đi nói lại tội của hắn khá lớn!"

Ti Ti đầu tiên xoa dịu cơn giận của Viên Linh, sau đó cặn kẽ giải thích tỉ mỉ mọi việc với cô, Đỗ Vân Hạo trước sau trầm mặc ngồi ở một bên không nói một câu.

"Cho nên, Linh Linh à, trong chuyện này anh ấy là người vô tội, nếu sai chỉ có tớ sai, tớ không nên dối gạt anh ấy, lại thiếu lòng tin đối với anh ấy, cứ như vậy vội vàng bỏ đi."

Viên Linh há to miệng thở phì phò, không nói được lời nào. Nếu đây là sự thật, bạn tốt của mình phải bị K một trận mới đúng. Sau một hồi khá lâu, cô mới lên tiếng. "Vậy bây giờ ? Anh ta định làm thế nào?"

"Tớ không có hỏi anh ấy." Ti Ti thiểu não cất tiếng.

"Gì? Sao không hỏi anh ta? Anh ta có nói muốn kết hôn với cậu hay không?" Viên Linh quan tâm hỏi.

Ti Ti do dự trong chốc lát. "Anh ấy chưa có nói. Chúng tớ mới gặp lại nhau, anh ấy làm sao có cơ hội để nói?"

"Ah, phải không? Hai người gặp nhau trong bao lâu?"

"Hầu như cả ngày."

"Hầu như cả ngày? Mà cậu nói hắn không có cơ hội? Như vậy cả hai rốt cuộc đang làm gì?" Viên Linh tăng volume.

Ti Ti sắc mặt thoáng chốc đỏ bừng, lắp bắp: "Tớ, chúng tớ... Ah, kia, cái kia..."

Viên Linh hai mắt phút chốc nheo lại, giọng nói tràn ngập hơi thở nguy hiểm, "Cậu có phải muốn nói cho tớ biết, hai người ở cùng một chỗ cả ngày đều là làm việc kia?".

Ti Ti đầu cúi thấp thiếu điều sắp đụng ngực, nhẹ giọng, "Cũng không phải cả ngày, phần lớn chính là... Thời gian."

"Được, rất tốt! Rất khí khái a?" Viên Linh trào phúng. "Cậu vì cái gì không chủ động yêu cầu?"

"Bởi vì tớ đang lo lắng chuyện khác." Ti Ti trả lời.

"Chuyện gì có thể quan trọng hơn chuyện cậu và anh ta kết hôn hả?"

"Thì là chuyện... Là chuyện của Hạo Hạo" Ti Ti lo lắng liếc mắt nhìn Đỗ Vân Hạo. "Nếu anh ấy chỉ đùa giỡn tớ, thì anh ấy sẽ không quan tâm chuyện có đứa con. Nhưng trên thực tế, anh ấy nói cho tới bây giờ anh ấy vẫn chưa quên được tớ, như vậy anh ấy nhất định sẽ rất tức giận việc tớ giấu diếm chuyện Hạo Hạo với anh ấy, nói không chừng trong cơn tức giận, anh ấy sẽ cướp Hạo Hạo đi, sau đó đuổi tớ tới nơi xa xôi không có bóng người!"

"Ừm, việc này không thể không băn khoăn." Vì vậy, Viên Linh cau mày. "Sẽ không,"

Nhìn hai người phụ nữ trước mắt lo sợ không đâu tự đi tìm khổ, Đỗ Vân Hạo không mở miệng không được. "Thật ra người mà ba quan tâm chính là mẹ, ba đã sớm có chủ đích rồi, những ngày tới sẽ tổ chức hôn lễ với mẹ, sau đó ném con tới nhà bà nội, rồi đưa mẹ đi du lịch hưởng tuần trăng mật, trãi qua thời gian khoái hoạt thế giới chỉ có hai người, ba thậm chí còn đem toàn bộ việc của công ty bàn giao cho người khác hết rồi."

Hai người phụ nữ nhất thời hai mắt trừng lớn như chuông đồng nhìn nó. "Làm sao con biết rõ vậy?"

Đỗ Vân Hạo cười nghịch ngợm. "Bởi vì đây kế hoạch do con tỉ mỉ vạch ra. Mẹ suy nghĩ một chút, vì sao con tranh thủ cơ hội đi Mỹ du học? Suy nghĩ tiếp, vì sao con lại kiên quyết muốn mẹ làm việc trong Seth? Kỳ thật, lúc còn ở Đài Loan con đã biết rõ ba là ai, hơn nữa, nửa tháng trước con đã đi gặp ba rồi. Còn có bà nội, cô, và cả hai người chú con đều gặp qua hết, bọn họ xem con như kho báu của họ vậy, bà nội khi thấy con khóc lóc rất nhiều!"

"Đợi chút, Seth..." Viên Linh giống như lạc giữa sương mù, càng đi càng lạc hướng không tìm được đường ra, sự tình giống như càng mở càng phức tạp. "Chuyện này có quan hệ thế nào với Seth?"

Mẹ con hai người liếc nhau, "Ba con làm việc ở Seth!" Đỗ Vân Hạo lên tiếng giải thích, Ti Ti đi theo vuốt cằm.

Viên Linh kinh ngạc kêu, "Wow! Ba con làm ở Seth?"

"Xem như thế đi!" Ti Ti lên tiếng.

Viên Linh ánh mắt bắn phá nhìn về phía hai mẹ con. "Đúng chính là đúng, không phải sẽ là không phải, cái gì gọi là xem như?"

Đỗ Vân Hạo không quan tâm nhún nhún vai. "Thì là thế đó."

Viên Linh ngờ vực nhìn Ti Ti và Đỗ Vân Hạo một lượt qua lại. "Nhìn hai mẹ con vận khí tốt, vị trí của anh ta ở Seth thật không thấp a?"

"Ừm! Đó là đương nhiên!" Vẽ tự hào xuất hiện trên người Đỗ Vân Hạo.

"Được rồi, để ta đoán. Xem ra các người đã túm được người có chức vị cao... Phòng làm việc của anh ta ít nhất ở tầng 30?" Văn phòng càng cao đại diện chức vị càng cao.

Đỗ Vân Hạo lấy ngón tay chỉ chỉ lên trên.

"Tầng 40?" Viên Linh khẩu khí rất là kinh ngạc. Ngón tay thằng bé lại tiếp tục hướng lên cao. "Không thể nào? Tầng 50?" Giọng điệu cô tràn đầy nghi hoặc, ngón tay thằng bé lại có chiều hướng chỉ lên cao nữa... Viên Linh lập tức đem ngón tay chỉ không biết trời cao đất rộng kia đè xuống.

"Đừng nói cho tớ biết đó là tầng cao nhất. Đánh chết tớ cũng không tin!" Viên Linh cười nhạt, muốn đùa giỡn cô chắc?

"Đúng vậy, tầng cao nhất!" Ti Ti không rõ sao mình lại tức giận? "Ở tầng cao nhất không tốt sao?"

"Đúng vậy, mẹ nuôi, ba nếu là tổng giám đốc của Seth, văn phòng tất nhiên ở tầng trên cùng!"

"Tổng giám đốc Seth?!" Cằm Viên Linh vì mở quá cỡ rốt cuộc khép không được. "Nhưng..."

Ti Ti xem đồng hồ. "Đã tới giờ anh ấy đến đón tớ đi ra ngoài. Cậu và anh ấy có thể nói chuyện với nhau, Joel nói anh ấy muốn đích thân cám ơn cậu đã chăm sóc hai mẹ con ta đấy." Nghe thế, Viên Linh trợn to mắt từ trên salon té nhào xuống đất.

"Ba!" Đỗ Vân Hạo vui vẻ kéo Joel vào nhà.

"Jay, mẹ đâu?" Joel thói quen vuốt đầu thằng nhỏ.

"Trong phòng khách. Ba à, một lát nữa ba có thể hé ra nụ cười quyến rũ nhất của ba nha, đừng có trưng ra cái mặt khốc bất hũ của ba nha."

"Sao vậy? Mẹ con mất hứng sao?" Kỳ quái, tối hôm qua đưa cô về còn thấy cô rất vui vẻ, đã xảy ra chuyện gì sao?

"Không phải, mẹ nuôi con nghe nói ba muốn gặp người liền khẩn trương lo lắng, trong miệng không ngừng nói cái gì đại nhân vật, đại nhân vật, gần như sắp ngất đi rồi."

"Ah! Thì ra là vậy. Ba cam đoan ba nhất định sẽ không làm cô ấy sợ, như vậy được chứ?" - "Dạ, cũng chỉ có thể như vậy." Hai cha con thì thầm

Thực tế ngược lại, phản ứng đầu tiên của Viên Linh khi nhìn thấy Joel - "Wow! Đại suất ca!" - Dán mắt vào Joel nước miếng chảy ròng ròng.

Joel không rành quốc ngữ của họ, khó hiểu nhìn Ti Ti cười đến sáng lạn, lại quay sang Đỗ Vân Hạo.

"Mẹ nuôi thường gọi con là tiểu suất ca, mới vừa rồi gọi ba là đại suất ca." Đỗ Vân Hạo cười tươi phiên dịch cho Joel.

Để đáp lễ lại, Joel thi triển nụ cười khêu gợi mê người nhất của mình, "Cám ơn cô đã khen, cô đúng là quý cô vừa đáng yêu vừa quyến rũ."

"Wow! Ngay cả giọng nói cũng thật gợi cảm! Ti Ti, cậu chết rồi! Khó trách cậu ngày đầu tiên gặp lại liền tình nguyện cùng anh ta cả ngày uốn lượn trên giường làm việc, khiến cho không có thời gian nói chuyện." Vì quá phấn khích, Viên Linh nói năng sàm sỡ quên tuốt trong nhà còn có trẻ nhỏ.

"Linh Linh!" Ti Ti cảm giác mình đỏ từ đỉnh đầu đến lòng bàn chân.

Joel lại nhìn sang Đỗ Vân Hạo, Đỗ Vân Hạo cười ranh mãnh. "Ba, mẹ nuôi nói... Nói chất giọng của ba thật gợi cảm, nói mẹ..."

"Hạo Hạo!" Ti Ti cuống quýt la lên bảo nó ngưng lại. Nói thêm gì đi nữa, có thể nghe lọt tai sao? Mà đầu sỏ gây nên thì vẫn đang say mê lực hút mạnh mẽ của Joel mà không nhận thức được những gì mình phát biểu.

"Nhưng... Mẹ ơi, ba nghe chưa có hết!" Đỗ Vân Hạo kháng nghị. Cơ hội xem ba xấu hổ đỏ mặt rất hiếm nha, nhất định thú vị.

"Không, đừng nói!" Ti Ti phụng phịu.

"Được rồi, được rồi, không nói thì không nói. Ba ơi, mẹ chính là không cho con nói đó nha."

Joel tò mò nhìn hai mẹ con đang đấu khẩu, sau đó nhún nhún vai. Dù sao, đợi sống chung với Ti Ti khi đó có thể hỏi bọn họ lúc đó nói vấn đề gì. "Được rồi, em chuẩn bị xong chưa? Búp bê."

"Anh ngồi chơi ở đây chờ em, em đi thay đồ một lát." Ti Ti nói xong nhanh chóng đi vào phòng.

Mắt thấy Ti Ti đã vào phòng, Viên Linh có chút khẩn trương nuốt nước miếng. "Rocks... Rocks tiên sinh, mời ngồi."

"Cứ gọi tôi là Joel." Joel cười cùng Đỗ Vân Hạo đi đến trường kỹ ngồi xuống, thì ra cô ấy nói được tiếng Anh.

Viên Linh cũng theo ngồi xuống, "Oh, được rồi, như vậy, Joel..." Cô có chút ngượng ngùng, nhưng là không hỏi cho rõ lại rất khó chịu.

"Có chuyện gì không? Cứ việc nói không sao." Joel mỉm cười, điềm đạm lên tiếng.

"Anh... Có thật là tổng giám đốc của Seth?" Viên Linh ngập ngừng hỏi.

"Đúng vậy" Joel gật đầu.

"Wow! Cực giỏi!" Viên Linh nhích ra một chút để ngồi gần Joel hơn, đầu đương nhiên cũng đi theo người. "Tiểu suất ca nói hai người sẽ nhanh kết hôn, có thật không?"

Hai mắt Joel ánh lên thần thái hạnh phúc không thể che dấu. "Hôm nay tôi đến chính là đưa búp bê đi chọn nhẫn."

"Thật sao? Mua ở đâu? Có phải..."

"Cartier." Joel lên tiếng trả lời

"Cartier? Chính là trang sức dành cho vua chúa? Wow! Thật là khốc!" Viên Linh động tác khoa trương phối hợp với vẻ mặt kích động làm cho người xem vào là hiểu. "Còn có du lịch hưởng tuần trăng mật?"

Gặp Joel gật đầu, cô lại tiếp tục hỏi: "Đi chỗ nào? Du lịch vòng quanh thế giới sao?"

"Không có hành trình nhất định. Máy bay tư nhân tốt ở chỗ chính là có thể muốn đi đâu thì đi đến đó, không hạn chế thời gian hoặc địa điểm." Joel ánh mắt thâm trầm mỉm cười. "Có điều, chủ đề này có thể tạm thời gác lại, hiện giờ, tôi có vài câu hỏi muốn hỏi cô, cô có thể chứ?"

"Xin cứ hỏi?" Viên Linh kinh ngạc mắt mở to. "Anh muốn hỏi điều gì?"

Joel hai mắt trở nên sâu thẫm, gần như không thấy đáy, "Búp bê không muốn nói nhiều về chuyện đã qua, tuy nhiên..." Joel nghiêng người liếc nhìn con trai. "Tôi thật sự rất muốn biết rõ, vì sao năm đó người nhà có thể đuổi cô ấy ra ngoài? Cô ấy hoàn toàn làm theo thỉnh cầu của cha mẹ mình không phải sao? Tuy nhầm lẫn đối tượng, nhưng gia tộc Rocks có thể thua kém với gia tộc Rehm sao?"

"Nói giỡn, Rocks chính là một trong tam đại gia tộc lớn nhất thế giới, Rehm bất quá cũng chỉ là một gia tộc toạ lạc ở một vùng nhỏ bé làm sao có thể so được, vấn đề là..." Viên Linh than nhẹ. "Không có ai biết anh là người của gia tộc Rocks nha!"

Joel không khỏi kinh ngạc mở to mắt. "Nhưng tôi đã nói qua với cô ấy rồi mà"

Viên Linh hai tay chắp lại. "Cô ấy căn bản không có chú ý nghe, đã sớm nhận định anh là Joseph của gia tộc Rehm rồi!"

"Thì ra là vậy, khó trách..." Joel sáng tỏ gật đầu. "Đôi khi cô ấy thật sự có chút mơ hồ, sau đó thì sao?"

"Sau đó à?" Cô hừ hừ. "Ti Ti chết cũng không chịu đem ảnh của anh cho mẹ xem, sợ mọi người đi tìm anh mà phá hủy hạnh phúc của anh, mọi người đương nhiên rất nổi giận. Tiếp theo, con bé lại phát hiện mình mang thai, mẹ nó lập tức bắt nó đi phá thai, Ti Ti lại một lần nữa chết cũng không chịu, vì thế ba Ti Ti đưa  cô ấy về Đài Loan tiếp tục ép buộc."

Viên Linh thở dài. "Nhưng Ti Ti vẫn chịu đựng sự phẫn nộ của ông ấy tạm nghỉ học, sinh ra tiểu suất ca, sau đó quay lại trường học hoàn thành việc học của năm cuối cấp, giận nhất chính là ông ấy có khả năng lại không chịu mời một bảo mẫu giúp con bé chăm sóc đứa nhỏ. Tôi và Ti Ti là bạn bè tốt từ tiểu học đến trung học, hơn nữa mẹ của tôi rất yêu mến Ti Ti, năm đó mẹ tôi giúp cô ấy chăm sóc tiểu suất ca."

Nói đến đây, Viên Linh vô thức nhếch miệng khẽ cười, "Không nghĩ tới mẹ tôi chăm sóc thành nghiện, bà ấy chết cũng không chịu để cho Ti Ti ôm đứa nhỏ trở về nhà, nói là lo lắng cháu nuôi sẽ bị ông ngoại ngược đãi." Cô lắc đầu bất lực nói. "Nhưng vào cuối năm của một năm kia, rốt cục, ba cô ấy đã được di dân đến Mỹ như ước nguyện, toàn bộ công ty đều dời qua đấy, chỉ để lại một căn nhà nhỏ cho Ti Ti. Nói chính xác Ti Ti cũng không tính là bị đuổi ra ngoài, con bé chỉ là bị..." Cô bình thản nhún nhún vai. "Vứt bỏ ở phía sau."

Joel mặt không thay đổi mí mắt híp lại.

Viên Linh chua chát kể tiếp, "Nghe nói một trong những người chị của con bé rốt cục đã tiến vào nhà giàu có, cho nên ông ấy mới có thể thuận lợi đem công ty chuyển tới Mỹ. Có điều, bọn họ căn dặn Ti Ti tuyệt đối không đi tìm bọn họ, miễn cho bọn họ mất hết mặt mũi. Gần đây Ti Ti báo tin rằng con bé chuẩn bị đến Mỹ, thế nhưng bọn họ vẫn cự tuyệt gặp gỡ con bé. Cũng đã mười năm trôi qua rồi, tha thứ được thì cũng nên tha thứ"

"Tôi hiểu" Joel thản nhiên nói. "Bọn họ hiện giờ ở đâu?"

Viên Linh nhíu lông mày suy tư, "Hình như New York hay Washington gì đó, có lẽ là bờ đông nước Mỹ, tôi không rõ lắm..." Mắt cô đột nhiên đông cứng lại. "Anh muốn làm gì?"

Joel cười thâm trầm, "Không có gì, chỉ là hành trình của tuần trăng mật có thể sẽ...", hắn dừng một chút. "Có điều chuyện này tốt nhất tạm thời đừng cho búp bê biết rõ, tôi nghĩ muốn..."

"Có chuyện gì mà em không thể biết rõ?" Ti Ti đứng ở cửa phòng cười hỏi. Cô mặc bộ âu phục màu trắng đơn giản, ống tay áo đèn lồng, chiếc váy bằng tơ ngang gối mềm mại nhẹ nhàng, hấp dẫn nhất chính là cổ áo được khoét hình trái tim, trên cổ đeo sợi dây chuyền vàng, mặt dây chuyền bằng ngọc tinh xảo được thiết kế theo kiểu quả trứng rũ xuống như ẩn như hiện trên khe ngực, khiến người trầm luân.

Joel lập tức không tự chủ được bị Ti Ti hấp dẫn, đi về phía cô, "Em thật đẹp!" Hắn si mê nhìn chằm chằm mặt dây chuyền, không tự giác nuốt nước miếng một cái. "Anh thật muốn một ngụm đem em nuốt vào." Ánh mắt hắn lưu luyến tiết hận lướt qua vị trí mê người dụ nam nhân phạm tội, chậm rãi di chuyển lên khuôn mặt Ti Ti, tóc ngắn ngang vai theo phong cách công nương Diana, những lọn tóc quăn gợn sóng quyến rũ làm nổi bật hai gò má đỏ bừng lộ vẻ kiều mỵ động lòng người, son môi màu anh đào, đôi mắt lấp lánh toả ra thứ ánh sáng như ảo như mộng.

"Trời ạ! Em thực mê người!" Joel ôm nhẹ cô, đôi môi áp vào môi cô thì thầm. "Vừa thơm vừa ngọt!" Nói xong, hắn dường như đã đói khát vội vã đem môi mình chiếm trọn môi cô, tham lam đòi hỏi ngọt ngào của cô...

"Mẹ nuôi! Mẹ nói xem, hôm nay ba mẹ con rốt cuộc có thể nhấc chân ra khỏi nhà hay không?" Đỗ Vân Hạo lém lỉnh hỏi Viên Linh.

Viên Linh mếu máo nghĩ ngợi. "Một nửa một nửa đi. Ba con chắc là vội vã muốn kết hôn, cho nên nhẫn cưới nhất định phải mua trước, để xem ba con có khả năng kiềm chế bản năng đàn ông hay không."

"Đại khái không có nha! Nếu không sẽ không có con tồn tại." Đỗ Vân Hạo ma quái đáp lại.

"Cũng đúng!" Viên Linh thập phần đồng ý. "Chúng ta làm sao bây giờ?"

"Làm sao bây giờ? Xem cuộc vui!" Đỗ Vân Hạo góp vui.

* * *   * *

"Phanh!" Cánh cửa văn phòng bị đẩy ra thật mạnh.

"Thực xin lỗi! Tổng giám đốc, tôi đã cố hết sức ngăn cản cô ấy!" Molly bất đắc dĩ đi về phía cô gái có mái tóc đỏ đang đứng ở trước bàn làm việc, vẻ mặt khó xử vì không làm tròn trách nhiệm thư ký.

Joel nhíu mày nhìn Helen nổi giận đùng đùng trước mắt, "Không có gì, Molly. Trong đây giao cho tôi xử lý, cô ra ngoài làm việc tiếp đi."

"Vâng, tổng giám đốc." Molly lên tiếng đi ra ngoài, cẩn thận nhẹ nhàng đóng cửa lại.

"Có chuyện gì không?" Joel tiếp tục phê duyệt công văn.

"Anh...Anh sao có thể như vậy? Làm sao anh có thể cho mẹ anh đi nói huyên thuyên với cha mẹ tôi? Anh dựa vào đâu để Lasan kêu tôi không nên đến nhà của anh nữa? Anh dựa vào cái gì bảo mọi người trong nhà anh đều xem tôi là địch? Anh dựa vào cái gì?" Helen liều lĩnh thét lên.

"Dựa vào cái gì?" Joel ngước mắt lạnh lùng quét qua cô, "Cô hẳn là người rất rõ ràng mới đúng. Cho dù cô đã quên chính mình đã làm ra chuyện gì, tôi tin rằng mẹ tôi và Lasan đã nói cho cô nhớ."

"Kia chẳng qua chỉ là một chuyện nhỏ." Helen có điểm bất an, nhưng vẫn dùng thái độ cường ngạnh che dấu tội lỗi quá khứ. "Tôi bất quá là thay anh đuổi đi đứa con gái nhàm chán đó, vậy thì có gì không đúng? Anh nên cảm ơn tôi mới đúng."

"Cảm ơn cô?" Sắc mặt của hắn chợt tối. "Cảm ơn cô đã đuổi cô gái tôi yêu đi sao?"

"Anh yêu cô ta?" Helen thanh âm bén nhọn, sắc mặt đột nhiên trở nên rất khó coi, "Không! Anh không yêu cô ta! Tôi mới là người anh yêu, chứ không phải cô ta!"

"Không, Helen, từ trước tới nay tôi chưa từng nói yêu cô! Tôi yêu cô ấy! Trước kia cũng vậy, bây giờ cũng vậy, và tương lai cũng thế tôi sẽ luôn yêu cô ấy, chỉ có cô ấy! Cô hiểu không?" Joel thanh âm trầm ổn mà kiên định.

"Không! Anh không yêu cô ta, anh chỉ nghĩ rằng anh yêu cô ta," thái độ hung hăng của cô ta đột nhiên hóa thành ôn nhu thân thiết. "Joel, chẳng lẽ anh không biết em rất yêu anh sao? Không ai có thể yêu anh hơn em! Joel, chúng ta là một cặp xứng đôi, anh không thấy được điều đó sao?"

Helen chìm đắm trong ảo tưởng của mình, như nằm mơ thì thào tự nói. "Chúng ta sẽ là cặp vợ chồng ân ái nhất, em sẽ trợ giúp cho sự nghiệp của anh, em sẽ sanh con cho anh, con của chúng ta chính là cục cưng xinh đẹp nhất trên thế giới. Mà anh, sẽ đem tất cả tình yêu đó đặt trên người em, chúng ta kết hôn đi! Em biết rõ mẹ anh luôn muốn có cháu, em nguyện ý mau chóng mang thai giúp anh, Joel."  Hai con mắt màu lam xanh biếc thâm tình chân thành nhìn chăm chú vào hắn.

Joel phiền chán nhướng cao hai hàng lông mày. "Helen, có rất nhiều nam nhân xứng đáng cho cô yêu, nguyện ý vì cô vào nơi nước sôi lửa bỏng, đi tìm bọn họ đi. Tôi và cô không thích hợp, tôi cũng không yêu cô, chúng ta không có kết quả."

"Không! Joel, anh suy nghĩ cẩn thận lại đi, chỉ có em mới là người thích hợp nhất. Nhan sắc của em, thân hình của em, trí tuệ của em, năng lực của em, gia thế nhà em. Những điều kiện này không có người phụ nữ nào có thể so sánh được, tất cả đều thuộc về anh. Cưới em! Anh sẽ không hối hận, Joel." Helen ngữ điệu gần như cầu khẩn cùng thái độ khẩn thiết làm Joel không khỏi sinh lòng thương cảm, dù sao, cô ta cũng được hắn nhìn từ nhỏ tới lúc trưởng thành.

Hắn thở dài lắc đầu. "Helen, tôi tuyệt đối không kết hôn với cô. Sự nghiệp của tôi khá lớn, tài sản của tôi cũng quá nhiều rồi, tôi không kết hôn vì những điều kiện của cô. Nếu như tôi muốn kết hôn, lý do duy nhất chính là vì yêu mà gắn kết với nhau. Tôi không thương cô, chỉ xem cô giống như Lasan em gái tôi thôi, giữa chúng ta chỉ có tình cảm anh em, không có tình yêu nam nữ, vì thế không thể nào kết hôn."

Helen chăm chú nhìn hắn, rất cẩn thận, nghiêm túc nhìn hắn hắn. Sau đó, giống như cam chịu đành thở dài. "Em hiểu rồi, em sẽ tiếp tục cố gắng, một ngày nào đó anh sẽ yêu em, khi đó chúng ta kết hôn cũng không muộn." Dừng một lát, trong đôi mắt lam xanh biếc hiện lên vài tia sắc bén quỷ dị. "Em hy vọng anh hiểu, ngoài em ra, nếu anh đi tìm cô ta, em sẽ huỷ diệt cô ta!"

Tại sao có thể như vậy? Toàn thân Joel run rẩy. Sau khi Helen rời đi, Davy chậm rãi đi vào tới sát bên người hỏi, "Như thế nào? Cô ta có nghĩ thông suốt không?" Hắn lo lắng hỏi.

Joel lắc đầu, mệt mỏi tựa lưng vào ghế ngồi. "Không!"

Davy do dự một chút, vẫn không thể không nói. "Chỉ sợ phát sinh chuyện không may."

"Được rồi, lấy cho anh ly whisky." Davy rót một ly đưa cho Joel, cũng lấy cho mình một ly bỏ thêm đá viên.

"Nói đi!" Lúc này, Joel mới uể oãi lên tiếng.

"Công chúa Christine, cô ta đến sớm hơn kế hoạch!" Davy dừng một chút nói tiếp, "Cô ta kiên trì mời anh đích thân đón tiếp cô ta, lại còn ra vẻ hiểu anh công việc bề bộn, cho nên nguyện ý hoàn toàn phối hợp thời gian với anh. Thực tế,..." Hắn nhìn xem đồng hồ, "Một giờ nữa, cô ta sẽ tự mình đến đây cùng anh thảo luận sơ qua hành trình."

"Mẹ nó!" Joel bỗng nhiên đứng lên, "Chẳng lẽ cậu chuyện gì cũng làm không xong sao?" Hắn cuồng nộ mắng to.

Davy cúi đầu, cảm giác được ly rượu sẹt qua bên người, tiếp đó truyền đến tiếng thủy tinh vỡ bên tai, rượu văng tung toé lên khắp người hắn.

"Tốt, rất tốt!" Joel châm chọc. "Năng lực làm hư chuyện của cậu rất tốt, còn có chuyện gì có thể tồi tệ hơn bây giờ?" Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên. "Chết tiệt, biến đi cho anh, vào đi!" Joel gầm gừ. Philip nơm nớp lo sợ đi tới.

"Anh gặp chuyện quỷ gì?" Thấy Joel khẩu khí không tốt, thái độ cuồng bạo, Philip trong lòng khóc thét, xong rồi, hắn hôm nay chết chắc rồi! "Nói! Anh rốt cuộc gặp chuyện quỷ gì?"

Joel kèm chế cơn giận. Philip liếc trộm Davy, nuốc nước bọt cả ngày, mới ấp úng mở miệng. "Cái này... Con gái của tổng giám đốc tập đoàn Uy Hán, tiểu thư Jodie Tô, cô ta nói... Cô ta nói..." Liếc trộm sang Davy, bắt gặp Davy cũng đang liếc lại, hắn nuốt nước bọt một cái. "Cô ta nói nếu như anh không làm bạn nhảy với cô ta, cô ta lập tức hủy bỏ vũ hội."

Bầu trời êm ả trước khi đỗ mưa, chờ đợi phán quyết, phạm nhân cúi đầu không dám có bất kỳ động tác rất nhỏ nào, thậm chí không dám hít thở.

"Biến ra ngoài!" Âm thang khủng bố vang lên, hai anh em cúp lấy đuôi chạy trối chết.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn raincloudsmoke về bài viết trên: BT Girl, antunhi, fifint, laidan
     
Có bài mới 16.10.2012, 14:12
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 22.11.2011, 14:48
Bài viết: 43
Được thanks: 210 lần
Điểm: 50.35
Có bài mới [Hiện đại] Ti Ti cài tình - Vũ Hân - Điểm: 77
P/S: Xin lỗi mọi người vì mình làm giấm truyện này lâu quá. :hixhix:

Chương 6:



Ba người vây quanh ở trước bàn làm việc của Molly khẩn cấp thảo luận.

"Trời ạ! Tôi chưa bao giờ thấy anh ấy tức giận đến như vậy!"

"Tôi cũng vậy, thật sự rất khủng bố, tôi tưởng anh ấy sắp giết người!"

"Chủ tịch tức giận đến vậy, đây là lần đầu tiên tôi thấy." Molly hoang mang nói, trong lòng cảm thấy bản thân mình thật may mắn vì không bị trúng đạn.

"Tức giận? Không, không gọi là tức giận, phải gọi là phẫn nộ, phát hoả! Tôi nghĩ chúng ta nhất thiết phải chuẩn bị bình chữa lửa cho tốt." Philip vẫn còn dư âm sợ hãi lẩm bẩm một mình.

Davy sốt ruột lo lắng: "Đừng có nói hươu nói vượn, Philip, trước mắt nghĩ xem chúng ta nên làm cái gì mới đúng."

"Đúng, công chúa Christine rất nhanh sẽ đến đây, cái này khẩn cấp nhất." Molly đồng ý nói.

"Xem ra cơn giận của Joel sẽ không sớm tan đâu, đến lúc đó chỉ sợ nói hai ba câu sẽ nhanh chóng mời cô ta ra ngoài!" Philip phỏng đoán.

"Vậy thật sự xong đời!" Davy không dám tưởng tượng hình ảnh đó.

"Aiz dza... Anh thật là không có biện pháp." Philip mỉa mai.

Davy khích tướng lại: "Không phải em có sao!"

"Được rồi, được rồi, biện pháp giải quyết còn chưa nghĩ ra, hai người còn đứng đây nội chiến nữa!" Molly sớm nhận ra hai anh em nhà này không nghĩ được biện pháp gì rồi: "Tôi nghĩ trước mắt làm Chủ tịch nguôi giận mới là biện pháp tốt nhất. Chỉ cần Chủ tịch tỉnh táo lại, anh ấy có thể giải quyết được vấn đề rắc rối này."

"Nói thì dễ dàng, không phải cô nói chưa từng thấy anh ấy tức giận, ai mà biết dùng phương pháp gì mới có thể khiến anh ấy tỉnh táo lại?" Davy lầu bầu.

"Hai người là anh em của Chủ tịch, chẳng lẽ cũng không biết sao?" Molly thiểu não hỏi lại.

Philip nhướng mắt: "Coi như xong! Anh ấy chỉ cần nghiêm túc một chút, sắc mặt bất chợt nghiêm nghị, hai chân chúng tôi liền phát run, còn có thể làm thế nào a?" Sự thật là, Joel chỉ cần trừng hai mắt, hắn thiếu chút nữa tè ra quần rồi.

"Hai người đã không biết, tôi đây lại càng không có khả năng biết." Molly cũng không còn biện pháp.

"Gọi mẹ đến, anh nghĩ sao?" Philip hiến kế.

Davy không khỏi cười nhạo một tiếng: "Tìm mẹ đến làm được cái gì? Mẹ cũng sợ Joel, cho dù có đến đây... A!" Tìm cô ấy! Nhất định có ích.

Vừa nhìn thấy Davy tựa hồ nghĩ ra cái gì, Philip khẩn trương lập tức níu cánh tay hắn: "Làm sao vậy? Có biện pháp sao?"

Davy xem hắn như không khí, vẫn lẩm bẩm nói: "Sao không phát hiện ra cô ấy sớm nhỉ? Tìm cô ấy nhất định hiệu quả trăm phần trăm!"

"Ai? Rốt cuộc là ai? Là ai lợi hại như vậy?"  Philip và Molly lên tiếng cùng lúc.

"Lợi hại? Không, cô ấy không lợi hại, ngược lại, ôn nhu cực kỳ. Thế nào? Có nghĩ ra là ai chưa?" Davy cười cười xem hai người bọn họ cúi đầu vắt óc suy nghĩ.

"A!", "Cô ấy!" Bất chợt, cả hai đồng thanh la to.

Davy mỉm cười vuốt cằm: "Đúng, là Ti Ti!"

Tầng thứ bảy, phòng hành chính tổng hợp, Ti Ti đang in dữ liệu từ máy vi tính, đột nhiên cảm giác được lỗ tai nóng lên, ngứa ngáy, bất giác lấy tay gãi gãi.

"Ai nói xấu ở sau lưng mình?" Cô nói thầm.

Joel vốn muốn đem cô ra khỏi nơi này, cô ngược lại chưa muốn đi, cô muốn làm đến lúc kết hôn mới thôi.

Vì suy nghĩ cho người sắp kế nhiệm chức vị Nô lệ do mình để lại, cô cho rằng mình có trách nhiệm làm cho mọi người trong công ty hiểu rõ công tư phân minh. Dù sao, cũng không sợ bị sa thải, cho nên việc cô làm đầu tiên, chính là đem tất cả các đơn đặt hàng trả về cho cố chủ, hơn nữa đem những việc thuộc lĩnh vực cá nhân không thuộc phạm trù công việc đều nghiêm túc từ chối xử lý.

Điều này rước lấy không ít châm chọc khiêu khích cùng phiền toái, hoặc là bị đồng nghiệp cố ý gây khó khăn trong công việc, hết thảy cô đều đối phó được. Tuy chỉ là thắng lợi nho nhỏ, nhưng lại làm cô cảm thấy có chút tự hào, cô đạt được thành quả này ít nhất là bằng cách của riêng mình, mà không phải là nhờ Joel trợ giúp.

Ngắm chiếc nhẫn đính hôn ở trên tay, cô bất giác mỉm cười.

Chiếc nhẫn đính hôn bé nhỏ này chính cô lựa, cô không muốn khoe khoang quá mức. Để tránh ánh mắt của nhiều người, Joel đã chuẩn bị một bữa tối lãng mạn chỉ có hai người ở nhà riêng, anh đã quỳ xuống cùng với nghìn lẻ một đóa hoa hồng Nhật Bản xinh đẹp ướt át, đeo nhẫn đính hôn vào ngón tay cô, nói cho cô biết toàn bộ tình yêu của anh đều đặt trong chiếc nhẫn này.

Có điều, Joel kiên trì nhẫn kết hôn phải do anh chọn, bao gồm toàn bộ đồ trang sức, giá trị ngang bằng với một công ty lớn. Joel nói đây chỉ là bắt đầu, từ nay về sau sẽ có lễ vật nhiều hơn, Joel còn dự định sẽ mua vài bộ trang sức phỉ thuý trị giá gần trăm triệu Đài Tệ ở hội đấu giá ở Zurich tặng cho cô. Joel chẳng những muốn yêu cô, còn muốn sủng cô, càng muốn cô trọn đời không ly khai mình.

Ti Ti mỉm cười càng sâu càng mềm.

"Ti Ti, cô lại lười biếng nữa!" Trong văn phòng, âm thanh hảo hạng của Christina vang lên.

Lại nữa rồi! Ti Ti thầm than, những người này miệng so với tay còn bận rộn nhiều lắm, có lẽ cô nên đề nghị Joel đem bọn họ chỉnh đốn một chút.

"Tôi không có lười biếng, cô thấy mà không phải sao?" Ti Ti chỉ vào máy in: "Tôi đang đợi in tài liệu."

"Cái này không gọi lười biếng thì gọi là gì? Trong lúc chờ đợi cũng có thể làm chuyện khác, thí dụ như pha cà phê giúp chúng tôi, mua chút điểm tâm...v.v." Trợ lý Henry luôn che chở Christina.

Ti Ti nhịn không được liếc mắt xem thường: "Trợ lý, anh biết rõ sắp tài liệu này phải nhanh chóng đưa đến phòng kinh doanh, nếu chậm trễ bọn họ trách tội xuống, người nào sẽ chịu trách nhiệm? Tôi nghĩ tốt nhất tiểu thư Christina nên tự mình đi pha cà phê."

Christina nũng nịu hừ một tiếng: "Do tay chân cô chậm chạp nên công việc mới bị trì hoãn, cũng không biết công ty mời loại người này tới làm cái gì? Quả thực là lãng phí tiền tài!"

"Đúng vậy, với dáng vẻ này của tiểu thư Christina, ít nhất cũng làm được khối việc, chẳng hạn như thu hút không ít nhãn lực của người đàn ông." Ti Ti đùa cợt nói.

"Cô!" Christina lập tức quay sang Henry: "Anh xem cô ta nói năng kìa!"

Anh hùng đúng là muốn bảo hộ mỹ nhân, Henry lập tức ưỡn ngực, đang muốn ra uy thì đột nhiên từ xa truyền đến một hồi tiếng bước chân lộn xộn mỗi lúc đến gần hơn. Mọi người cùng nhau nhìn về phía cửa ra vào.

Vài giây đi qua, hai vị chủ quản cấp cao xuất hiện thần sắc rối bời, trang phục hơi có vẻ mất trật tự, bọn họ vừa bước vào cửa hai mắt không ngừng bắn phá bốn phía.

"Hai vị Phó Chủ tịch, xin hỏi có chuyện quan trọng sao?" Vừa thấy hai con cá lớn, Christina vội vã tiến lên phía trươc chào hỏi.

"Tránh ra!" Davy không chút thương hương tiếc ngọc thô bạo đẩy cô ta ra.

Quản lý cũng nghe tiếng chạy ra, "Phó Chủ tịch, ngài có chuyện muốn dặn dò phải không?" Hắn cung kính hỏi.

"Davy! Trong này!" Philip ánh mắt sắc bén, nhanh chóng phát hiện được nơi Ti Ti đang trốn.

Hai người lập tức tiến lên, một phát bắt được cô liền kéo ra ngoài.

"Hai anh muốn làm gì? Tôi còn phải làm việc a! Hai anh muốn dẫn tôi đi đâu?" Ti Ti liều chết nắm lấy bàn làm việc cũng không chịu đi theo.

"Ti Ti buông tay đi! Làm ơn, cô phải cứu chúng tôi!" Sợ lôi kéo mạnh mẽ sẽ làm Ti Ti bị thương, hai người đành phải đứng lại cầu khẩn cô.

"Bệnh tâm thần, tôi không phải thầy thuốc, có bệnh thì đến bệnh viện, đừng đến tìm tôi!" Ti Ti ngồi xuống chuẩn bị tiếp tục công việc.

"Ti Ti, van cầu cô! Chỉ có cô mới có thể cứu được chúng tôi, cô không đến chúng tôi nhất định phải chết." Davy ăn nói khép nép cầu khẩn.

Chết tiệc! Bọn họ nhất định khiến cho mọi người đều biết quan hệ của cô và Joel có phải hay không? Ti Ti cúi đầu quan sát khắp nơi: "Các anh mau mau tránh đi chỗ khác được không? Tôi muốn làm việc. Hai người có thể yêu cầu quản lý giúp đỡ, không nhất thiết tìm tôi."

Xét thấy cấp dưới của mình có thái độ vô lễ, quản lý vội vàng lên tiếng: "Ti Ti, cô làm sao có thể nói chuyện với Phó Chủ tịch như vậy, cô..."

"Câm mồm! Anh dám dùng thái độ đó trách cứ Ti Ti." Philip quay sang quản lý rống to, ngược lại đối với Ti Ti, thái độ hết sức khép nép: "Ti Ti, tôi xin cô đấy! Chỉ có cô mới giúp Joel bình tĩnh lại."

"Joel! Anh ấy làm sao?" Ti Ti lo lắng hỏi.

"Ti Ti, hiện giờ Joel giống như cổ xe tăng, ai đứng ở trước mặt anh ấy đều phải chết. Từ trước tới nay, đây là lần đầu tôi thấy anh ấy tức giận như thế, quả thực rất giống giết người. Ti Ti, xin cô đi xoa dịu anh ấy." Davy nhỏ giọng nhờ vả.

"Thực sự nghiêm trọng như vậy sao?" Ti Ti hồ nghi hỏi. "Nếu tôi cũng gặp hoạ, ai tới cứu tôi?"

Thấy cô tựa hồ có điểm dao động, Philip vội vàng khích lệ: "Anh ấy tuyệt sẽ không bao giờ đối xử như vậy với cô, cô cũng biết, người anh ấy quan tâm nhất chính là cô, làm sao có thể khiến cô không vui? Giúp chúng tôi đi mà! Van cầu cô, cô nhất định phải cứu chúng tôi!"

"Nhưng." Cô vẫn còn do dự: "Tôi còn muốn đi làm, còn có công việc phải làm, còn..."

"Ti Ti", Davy khóc thét: "Joel đem cô lên tầng chót, là cô không muốn thôi, chúng tôi sắp bị Joel xử bắn rồi, cô thấy chết không cứu sao?"

"Được rồi! Được rồi! Tôi đi là được, nếu tôi có mệnh hệ gì, các anh phải thay tôi nhặt xác đó." Ti Ti bất đắc dĩ đáp ứng.

"Tạ ơn trời, không cần dọn dẹp, dập tắt lửa quan trọng hơn." Hai người lại lần nữa kéo cô ra bên ngoài: "Ted, Ti Ti hôm nay xin nghỉ!"

Đang lúc mọi người trợn mắt há mồm ở bên trong, Nô lệ của bọn họ bị hai vị Phó Chủ tịch kéo đi.

Đứng trước cửa phòng làm việc của Joel, Ti Ti quay đầu lại nhìn thấy Davy, Philip cùng Molly sáu cánh tay không hẹn mà gặp hướng cô vẫy vẫy, đành phải quay đầu trở lại giơ tay lên chần chờ nhẹ gõ hai cái.

Không trả lời. Đã đi rồi sao? Ti Ti quay ra đằng sau: "Anh ấy..."

"Muốn chết thì vào đây!" Thanh âm âm trầm lạnh lẽo, làm lòng người kinh sợ.

Ti Ti hít một hơi mạnh mẽ, cước bộ lảo đảo nhất thời lui lại ba bước, đôi mắt từ từ chuyển hướng phía sau, ba người dùng ánh mắt sợ hãi nhìn cô.

Đứng thẳng bất động trong chốc lát, Ti Ti mới chậm rãi bước lại cánh cửa, sợ hãi xoay mở nấm cửa, chầm chậm đưa đầu vào trong khe cửa.

Joel ngồi trên ghế xoay, đưa lưng về phía cô.

"Joel, em vẫn chưa muốn chết. Nhưng... Em có thể vào không?" Cô thật cẩn thận dò hỏi.

Ghế bỗng nhiên quay lại, Joel kinh ngạc ánh mắt bắn thẳng tới cái đầu đang lấp ló của cô.

Cô không khỏi co rúm lại: "Ý của em là, nếu như em đi vào, anh không thể cam đoan anh sẽ không giết em, sau đó giết người diệt khẩu?"

Bên ngoài ba người toàn thân căng thẳng, chuẩn bị tùy thời tiến lên cứu người, lại không ngờ tới từ trong văn phòng đột nhiên truyền ra một trận cười to: "Không, búp bê, anh sẽ không giết em, anh chỉ muốn ăn em!" Tiếp đó, Ti Ti đã bị kéo vào trong.

Sau đó là một hồi im lặng rất lâu.

"Wow! Tôi biết rõ cô ấy rất hữu hiệu, cũng không thể tin là lại hiệu quả như vậy!"

"Kỳ tích! Quả thực chính là kỳ tích!"

"Tiểu thư Ti Ti thật lợi hại!"

Ba người đồng thời nhìn về phía văn phòng.

"Không biết bọn họ bây giờ đang ở trong đó làm cái gì?"

Trên bàn! Bọn họ đang làm việc muốn làm.

Văn kiện trên bàn, kẹp hồ sơ, văn phòng phẩm, hợp đồng, sổ sách toàn bộ nằm rải rác trên thảm.

Joel không thể chờ đi đến giường trong căn phòng nhỏ được thiết kế riêng tư trong văn phòng, chỉ kịp đặt Ti Ti nằm ở trên bàn làm việc, vén váy lên. Quần lót ren mềm mại bị xé rách không thương tiếc, nâng hai chân cô lên đặt ở trên vai hắn, cứ như thế trực tiếp tiến vào trong cơ thể cô.

Tình cảm mãnh liệt, hơi thở nặng nề, tiếng rên rĩ say lòng người, hai người đồng thời đạt đến cao trào cuồng liệt như gió bão.

Thật lâu sau, Joel thở dốc không ngừng, hô hấp chưa ổn khẽ cười: "Anh phát hiện mỗi lần cùng em một chỗ, anh liền biến thành sắc lang." Hắn chậm rãi rời khỏi cơ thể cô, giúp cô buông váy xuống.

"Xin lỗi đã xé quần lót của em, bảo bối, bất quá, anh sẽ tặng em hai chục quần lót lụa tơ tằm quyến rũ, có được không?" Hắn không muốn xa rời ghé vào cổ cô khẽ hôn, đồng thời ở bên tai cô bồi thêm một câu: "Đầy đủ màu sắc." Hắn say mê hôn ngửi mùi thơm mát đặc biệt của cô.

"Rồi anh lại xé rách tiếp!" Ti Ti nũng nịu nới với hắn.

* * *   * * *

"Công chúa Christine, Chủ tịch đang tiếp khách trong văn phòng, cô có thể đến phòng khách đợi chút, tôi lập tức thông báo Chủ tịch cô đã tới?" Molly tiếp đón cung kính.

Công chúa Christine là mỹ nữ Châu Âu điển hình, tóc nâu mắt nâu, đa tài đa nghệ, trang nhã hào phóng, khí chất đặc thù của quý tộc hoàng gia, là công chúa được quốc vương sủng ái nhất. Không biết có bao nhiêu vương tử công tước, hoàng thân quốc thích ngấp nghé mỹ mạo hiền thục của cô, nhưng cô một mực chẳng thèm ngó tới, cố chấp chờ đợi một người có thể khiến cô động tâm, nếu không tình nguyện cả đời không lấy chồng.

Joel lần đầu đến quốc gia của cô cùng phụ vương cô đàm phán các vấn đề liên quan đến việc mở rộng chi nhánh công ty của tập đoàn Seth, cô lúc đó không thể tự kềm chế đối với hắn vừa gặp đã yêu. Hắn tuấn tú cương nghị, lạnh lùng đạm mạc cùng khí chất gợi cảm làm cô thần hồn điên đảo lâm vào cỏi mê. Vào lúc ban đêm, cô liền nói với phụ vương, Joel chính là người đàn ông cô muốn trọn đời dựa vào, cô thậm chí không tiếc vứt bỏ tôn nghiêm mà theo đuổi hắn. Quốc vương biết rõ cô ngoài mềm trong cứng, cá tính cố chấp, mà thân phận Joel cũng đủ để xứng đôi với công chúa, liền đồng ý toàn lực trợ giúp cô. Chính vì thế mà định ra hành trình đến Mỹ lần này.

"Đương nhiên, tôi sẽ hết sức phối hợp với anh ấy, sẽ không để cho anh ấy khó xử, nói với Joel không cần lo lắng cho tôi." Công chúa Christine mỉm cười nói.

"Công chúa, đi lối này." Molly đưa công chúa Christine đến phòng khách, dọn đồ uống, một lần nữa  cẩn trọng mời cô đợi chút.

Molly vội vàng bước ra phòng khách, ngước mắt nhìn thấy Davy cùng Philip vừa mới nghe tin vội vã chạy đến, lúc này thị nữ tùy thân của công chúa đi ra phòng khách.

"Tôi là Annie, thị nữ thiếp thân của công chúa." Thái độ cô ta kiêu căng, cái cằm ngẩng lên thật cao: "Công chúa từ lúc xuống máy bay đến giờ, chưa nghỉ ngơi chính thức, mời Chủ tịch các anh nhanh một chút, tránh ảnh hưởng đến giờ giấc của công chúa."

"Đương nhiên, đương nhiên, tôi lập tức thông báo với Chủ tịch." Nhìn Annie lần nữa bước vào phòng khách, Molly xoay người đối mặt hai vị Phó Chủ tịch: "Ok! Một trong hai người, ai đi thông báo?"

Davy, Philip bốn mắt nhìn nhau.

"Anh đi! Anh lớn hơn em!" Philip giành mở miệng.

Davy tránh né: "Sao lại liên quan đến tuổi tác ở đây? Em đi! Em là út, so với anh được sủng ái nhất."

"Được sủng ái? Ở đâu? Sao em không thấy. Hơn nữa, công chúa là trách nhiệm của anh, anh đừng quên."  Philip đẩy nhiệm vụ nguy hiểm sang  Davy.

Rắc rối còn treo lơ lửng trên đầu. Hai anh em nhà này thật rãnh rỗi còn đứng đây cãi nhau.

Molly hổn hển la lên: "Này, này! Thời gian cấp bách, hai người còn có thời gian tranh cãi à?"

Hai người nhất trí chuyển hướng sang cô: "Cô đi! Chủ tịch là trách nhiệm của cô!"

Molly bỗng dưng há to miệng: "Tôi... Tôi đi?" Chỉ nghe tới tiếng Chủ tịch thôi, cô run lên, còn nói được cái gì sao? "Tôi không đi! Chủ tịch là anh của hai người, hai người đi!"

"Được rồi! Vậy chơi đoán số, công bằng nhất?" Davy nghĩ thầm mình chắc không xui xẻo đâu.

"Chơi đoán số? Anh đang ở đây nói đùa gì vậy?"

"Phải không? Vậy là em có biện pháp tốt hơn sao?"

Philip không lời nào để nói.

"Ai tới trước?"

* * *   * * *

Nụ hôn ấm áp dịu dàng không ngừng nhẹ rơi vào những vị trí mẫn cảm của cô, hô hấp dần dần dồn dập, yêu kiều uyển chuyển rên rỉ, hắn vân vê bộ ngực sữa trương cứng của cô, cô vuốt ve lồng ngực to lớn rắn chắc của hắn, thân thể hắn vì cô mà rung động, lòng cô vì hắn mà kêu gào.

"Ti Ti, cứu mạng!" Đột nhiên từ bộ đàm truyền ra tiếng kêu thảm thiết của Davy, tiếng cầu cứu đáng thương.

Joel động tác cứng đờ, "Chuyện quái gì!" Hắn thở phì phò thấp giọng mắng, hạ thể nhịn xuống dục vọng mãnh liệt, hắn buông Ti Ti ra dùng sức đè xuống bộ đàm: "Cậu tốt nhất là có việc quan trọng hơn việc giữa tôi và búp bê."

Bên tai nghe thấy tiếng hút không khí phát ra từ bộ đàm, hắn không khỏi nở nụ cười, "Được rồi, trước gọi Molly vào dọn dẹp đi."

Qua một hồi lâu, từ bộ đàm truyền ra giọng nói chần chờ của Molly."Dạ... Chủ tịch"

Hắn cười đến càng vui vẻ hơn: "Molly, tôi hứa tôi sẽ không giết cô...Ít nhất hôm nay sẽ không." Joel cười bắt lấy Ti Ti kéo về phía trước, cả người cô liền ghé vào trên ngực hắn: "Vào đi! Molly, thuận tiện gọi hai tên khốn kiếp kia cùng vào."

Tắt bộ đàm, đôi môi hắn nồng nàn áp lên môi cô nỉ non: "Anh yêu em, búp bê, anh thật yêu em!" Hắn lại bắt đầu nhiệt tình triền miên hôn cô, dường như không nghe thấy sau lưng truyền đến tiếng mở cửa cùng nói chuyện.

Nhìn văn phòng lộn xộn, Philip kinh ngạc thấp giọng hô: "Wow! Thế chiến thứ ba nổ ra trong đây sao?"

Molly ngồi chồm hổm trên đất giả vờ tìm kiếm tài liệu, vật phẩm đang nằm la liệt trên thảm, bối rối không biết làm thế nào để tránh né đôi tình nhân đang nồng nhiệt hôn nhau.

"Trên bàn, bọn họ làm việc trên bàn." Davy thì thầm.

Philip hai mắt sáng lên: "Anh nói..."

Davy gật gật đầu.

"Wow! Thật tuyệt, em còn chưa có thử qua! Thật không ngờ ông anh mình lại có thể lãng mạn như vậy..." Philip giả mặt quỷ: "Hơn nữa, như vậy có thể giải quyết lúc cấp bách."

Hai người châu đầu thì thào, thỉnh thoảng truyền ra tiếng cười khẽ.

Joel thở hào hển thoáng rời môi Ti Ti, trán hắn chống đỡ trên trán cô, hơi thở bất ổn mở miệng: "Rốt cuộc có chuyện gì?"

Hai người nhìn nhau, ánh mắt thoái thác.

"Không nói thì đi ra!"

Davy dùng sức đẩy Philip tới trước, hắn đành phải quyết tâm mở miệng: "Công chúa đã đến, đang chờ trong phòng khách."

Joel nhíu mày, lập tức gọi Molly tới bên người nói nhỏ vài câu, chỉ thấy Molly mặt đỏ lên, còn Ti Ti thì đem cả mặt vùi vào trong ngực Joel không dám ngẩng đầu.

Molly gật gật đầu vội vàng chạy đi, rồi sau đó Joel cúi đầu xuống bên tai Ti Ti nói nhỏ vài câu, cô cũng gật gật đầu bước nhanh đi vào phòng trong.

Tiếp đó, Joel nhanh chóng mặc áo sơmi, bỏ áo vào quần, đứng lên cầm lấy caravat trên bàn: "Cô ta đến lâu chưa?"

"Khoảng chừng hai mươi phút." Động tác thực vui vẻ, không hiểu <luyện tập> được bao lâu? Philip thầm nghĩ.

Joel mặc áo khoác vào: "Davy, buổi chiều công ty giao cho cậu, anh muốn đi ra ngoài." Hắn xoay người đi ra.

Davy đuổi theo: "Ti Ti làm sao bây giờ?"

Joel dừng bước lại: "Sai, phải nói là công chúa làm sao bây giờ? Anh muốn đưa búp bê đi mua sắm." Hắn nháy mắt mấy cái, lộ ra thần bí lại sung sướng tươi cười: "Một lát... Ừm, giữa chiều anh sẽ quay lại, hiểu không? Được rồi, Philip, đi theo anh."

"Lại là em?" Philip không phục lầu bầu: "Không phải việc của Davy sao?"

"Bởi vì anh quyết định giao công việc xã giao khác cho cậu ta," Joel bá đạo trả lời. "Thực tế là, anh sẽ kêu Lasan cùng Shana đến hỗ trợ, như vậy em sẽ không còn nhiều lời oán thán chứ?"

"Ừm, cũng được. Em nào dám oán thán" Có người hỗ trợ so với một mình làm vẫn tốt hơn nhiều.

"Không dám à? Hừ! Em đừng quên còn có tiểu thư Jodie, anh còn chưa tính sổ chuyện này với em đó!"

"A!" Philip vội vàng cúi đầu tự kiểm điểm.

Joel mang theo Ti Ti đi mua sắm, vừa trở về công ty liền đi gặp công chúa Christine đang chờ trong phòng khách.

"Công chúa." Joel theo phép lịch sự hôn nhẹ lên tay công chúa Christine, sau đó ngồi xuống bên phải ghế sopha.

"Anh có biết công chúa chờ đã bao lâu rồi không?" Thị nữ thiếp thân Annie ngạo mạn chất vấn.

Joel nheo lại hai mắt.

"Câm mồm! Annie, chuyện này không liên quan cô! Chúng ta mọi người đều biết Chủ tịch Rocks bề bộn nhiều việc, có thể bớt thời giờ gặp chúng ta đã là không dễ dàng." Công chúa Christine vội trách cứ thị nữ.

"Ngài là công chúa, anh ta nên biết thân phận của mình, đương nhiên phải bỏ mọi việc để tiếp đón ngài mới đúng." Công chúa là thiên chi kiều tử, cô tuyệt sẽ không tha thứ bất kỳ kẻ nào dám thất lễ với công chúa.

Joel nghe vậy không khỏi nhíu mày.

Thấy Joel nhíu mày, công chúa Christine bất ổn: "Annie, đây là nước Mĩ, không phải là quốc gia chúng ta, Chủ tịch cũng không phải con dân của quốc gia ta, không cần phải đối với ta đặc biệt."

"Công chúa, ngài đã từng đến thăm nhiều quốc gia khác, người nào cũng tiếp đãi ngài như khách quý, cung kính nịnh nọt, phía trước phía sau, chỉ sợ khiến ngài không thoải mái? Anh ta cho rằng mình là ai, dám thất lễ với ngài như vậy?" Công chúa có thể vừa mắt hắn đó là vận khí của hắn, cư nhiên dám cả gan khinh thường công chúa như thế.

Joel sắc mặt u ám giống như báo trước một cơn bão táp trong đêm tối sắp đến.

"Annie, cô..." Công chúa Christine vừa tức vừa thẹn, không biết làm cho Annie im miệng như thế nào.

"Chỉ là người dân bình thường mà thôi, hắn so được với những vương tôn công tử kia sao? Bì kịp được với những quốc vương thủ trưởng kia sao?" Annie lại như cũ không kiêng nể gì cả, thao thao bất tuyệt,  giọng điệu khinh mạc coi rẽ, chuyển sang Joel nói: "Nói cho anh biết, vì anh lọt vào mắt công chúa nên công chúa mới vứt bỏ tôn nghiêm tới gặp anh, anh không nên tỏ ra không biết điều như thế!"

Joel đột nhiên đứng dậy, hướng công chúa Christine cứng ngắc cúi đầu: "Công chúa mệt mỏi rồi, tốt nhất quay về khách sạn nghỉ ngơi." Lời vừa xong, hắn xoay người rời đi nhanh chóng.

Philip đang mày chau mặt ủ thì Joel đột nhiên hướng hắn tinh nghịch nháy mắt, thậm chí còn thè lưỡi, làm Philip bất giác kinh ngạc há to miệng.

Trong phòng khách, uể oải, thất vọng công chúa Christine bình tĩnh mở miệng: "Annie, ngày mai cô lên máy bay đáp chuyến trở về đi!




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
5 thành viên đã gởi lời cảm ơn raincloudsmoke về bài viết trên: antunhi, fifint, laidan, ngocquynh520, songngu45
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 36 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bogdanlcl, Lãnh Nhu Băng, thuyeujijung và 86 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

6 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

10 • [Hiện đại] Cookie ngọt ngào - Mặn Ngọt Bùi Đắng Cay (Ngoại truyện trang 18)

1 ... 16, 17, 18

11 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

17 • [Hiện đại] Đại thần em muốn sinh 'khỉ con' cho anh - Hàn Mạch Mạch

1 ... 33, 34, 35

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

19 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

20 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27



Shop - Đấu giá: White Silk-Hazye vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 735 điểm để mua Đá garnet
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 701 điểm để mua Sư Tử Nữ
cửu sắc ưu tư: ai làm edit không :<< tui cần hỏi a
Công Tử Tuyết: hửm??
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 666 điểm để mua Sư Tử Nữ
cửu sắc ưu tư: mình cần hỏi chút
cửu sắc ưu tư: còn ai onl không
Hà Linh Sơn: Cũng muốn có một nhóm bạn để cùng nhau đi ăn, đi du lịch, tán gẫu.
Cảm giác cô độc giữa thành phố rộng lớn này
Shop - Đấu giá: ngocquynh520 vừa đặt giá 633 điểm để mua Sư Tử Nữ
songngu45: ai biết tên truyện đó chỉ dùm mình, lâu quá nên mình quên mất tên gì rồi, truyện hiện đại chỉ nhớ là mưu sinh hay là gì đó
songngu45: mình muốn tìm truyện có nội dung là mở đầu là nữ chính đang trốn tránh nam chính đi làm chui nhưng do có một giao dịch nên nữ chính đi kích hoạt lại thẻ ngân hàng thế là không đầy 24 tiếng sau nam chính đã tìm được cô qua thông tin thẻ ngân hàng cảu cô và bắt về, sau này nam chính đi tù để trả nợ việc làm chết cha của nữ chính trong quá khứ sau 7 năm trở về đoàn tụ với nữ chính đã có con trai lớn được 6 tuổi
songngu45: mọi ngioefi ơi cho mình hỏii
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 313 điểm để mua Bạch tuột
ngocquynh520: J
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 601 điểm để mua Sư Tử Nữ
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Vòng tay đá quý
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 610 điểm để mua Ngọc tím 3
Shop - Đấu giá: Ngọc Sơn Bạc vừa đặt giá 500 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 457 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Mèo Lười Cận Thị vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.