Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 36 bài ] 

Ti Ti cài tình - Vũ Hân

 
Có bài mới 08.03.2012, 00:33
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 1
Thành viên cấp 1
 
Ngày tham gia: 21.06.2011, 23:56
Bài viết: 19
Được thanks: 8 lần
Điểm: 0.53
Có bài mới Re: [Hiện đại] Ti Ti cài tình - Vũ Hân
hay thiệt, hôm nào mình cũng phải ưa ngó xem có chap mới chưa. Cố lên ban nhé!!!  linhtinhkhongngu@gmail.com



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 21.03.2012, 15:52
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 22.11.2011, 14:48
Bài viết: 43
Được thanks: 210 lần
Điểm: 50.35
Có bài mới [Hiện đại] Ti Ti cài tình - Vũ Hân - Điểm: 94
Chương 2:

"A"…"A"... Đỗ Vân Hạo bịt chặt đôi tai đứng ở cửa phòng bếp nhìn ra ngoài xem thấy có hai phụ nữ ở cửa chính la hét điên khùng.

"Câm miệng! Cậu la hét cái gì?" Viên Linh đầu tiên khôi phục lại bình tĩnh, tức giận hỏi.

"Cậu tới thăm tớ!" Ti Ti vẫn còn đang kích động: "Làm thế nào mà cậu biết, tớ rất nhớ cậu?"

"Cậu thấy tớ như thấy quỷ, hét toáng một phen, xem như đáng giá? Thiệt thòi tiểu thư ta từ xa bay đến tạo bất ngờ cho hai mẹ con cậu, còn chưa có vào cửa thiếu chút nữa bị cậu hù chết!" Viên Linh nói xong đem hành lý ném cho Ti Ti, thản nhiên bước vào nhà.

"Cậu không có gọi tớ?" Ti Ti kéo hành lý nói lầm bầm.

"Tớ bị doạ sợ, tớ đâu có bà tám giống như ai kia?" Viên Linh vừa vào cửa liền ngó trái ngó phải.

"Bảo bối của tớ đâu?" Đỗ Vân Hạo từ phòng bếp thò đầu ra: "Con ở trong này, dì Linh. Dì nghỉ ngơi một chút, rồi ăn cơm." Nói xong thụt đầu trở vô.

"Huh?" Viên Linh sững sờ nhìn vào phòng bếp, quay đầu lại nhìn thấy vẻ mặt bất đắc dĩ của Ti Ti, cảm thấy chột dạ Ti Ti rủ đầu xuống, hai hàng lông mày của cô càng giương cao, mắt nhíu lại, cùng lúc tóm lấy vạt áo Ti Ti.

"Cậu dám ngược đãi con nuôi tớ?!"

"Không thể trách mình!" Ti Ti ủy khuất kêu lên: "Mình không có thời gian!"

"Không có thời gian?" Viên Linh không tin liếc nhìn cô. "Đương nhiên, cậu phải bận rộn thôi!"

"Không có!" Ti Ti cố gắng thoát ra, liếc mắt ngó đống bài tập về nhà đang bày đầy bàn: "Tớ bận rộn với đống kia, hơn nữa…" Cô lên án trừng mắt với Viên Linh: "Những thứ này đều do mấy người gây ra!"

"Chúng ta?" Viên Linh kinh ngạc buông Ti Ti ra, lật qua lật lại những quyển bài tập trên bàn: "Đây là cái gì… Này, không phải bài tập toán của học sinh tiểu học sao? Còn cái này, báo cáo nghiên cứu thực vật nhiệt đới?" Cô hoang mang nhướng cao hai hàng lông mày.

"Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"

"Chuyện gì xảy ra?" Ti Ti lẩm bẩm nhớ lại, bơ phờ ngồi xuống: "Đưa ta vào Seth làm việc chính là thảm hoạ!" Cô tả oán nói.

Viên Linh theo sát bên người cô ngồi xuống: "Nói đi."

"Haiz!" Không nói tiếng nào lại thở dài, Ti Ti ai oán liếc mắt ngó cô: "Tớ cũng không biết, nghe nói trong công ty vị trí của tớ là trợ lý, nhưng thực tế lại không phải, tớ  chính là đi làm từ thiện, làm người hầu cho cả công ty."

Ti Ti rất không hứng thú bắt đầu đếm tội lỗi của công ty: "Tiếp điện thoại, photo tài liệu, đưa gửi văn kiện, pha cà phê, mua điểm tâm, những thứ này ta đã không nói tiếng nào, đều làm hết. Nhưng có một số người rất quá đáng, tặng hoa cho bạn gái, đóng tiền điện ở nhà, ngày nghỉ còn muốn ta làm bảo mẫu miễn phí, mua quà sinh nhật cho vợ, đem xe đi sửa, đưa trẻ con đi khám bệnh…"

Ti Ti cực kỳ hài lòng nhìn Viên Linh cằm thiếu điều muốn đụng đến ngực: "Cậu biết về Seth bao nhiêu? Cậu có biết tổng số người làm việc cho công ty? Cậu có biết một ngày tớ nhận được bao nhiêu đơn đặt hàng? Còn có, mẹ vợ đại nhân muốn tổng vệ sinh liền tìm ta, máy giặt hỏng thản nhiên bảo tớ đem quần áo đi giặt, rồi phải đi làm gia sư cho con của họ nữa…"

"Ngừng! Stop! Tớ hiểu được, không cần nói thêm nữa. Tớ chỉ biết cậu là siêu nhân thôi!" Viên Linh trêu chọc nói, mắt thấy hai mắt Ti Ti như có lửa, cô vội vàng giơ hai tay lên đầu hàng: "Được rồi, được rồi, sorry, hay nói giỡn, việc làm ngày mai chính là liên lạc với cha mình sắp xếp cho cậu đến làm ở chi nhánh công ty ông ấy, OK?"

"Không được!" Đứng ở cửa phòng bếp nghe xong một hồi lâu, Đỗ Vân Hạo lập tức phủ quyết.

Viên Linh nhíu mày: "Này, nhóc con, đây là con không đúng đó, con thật sự trơ mắt nhìn mẹ con mệt mỏi suy sụp phải không?"

"Đương nhiên không phải. Mẹ có thể trực tiếp lên cấp trên khiếu nại!"

"Khiếu nại?" Ti Ti nhịn không được kêu lên: "Con biết, ngày hôm qua mẹ phải đưa con của ai đi khám bệnh không? Phó tổng quản lý. Mẹ còn có thể đi chỗ nào khiếu nại?"

Đỗ Vân Hạo khóe môi nhếch lên nụ cười ranh mãnh: "Mẹ ơi, còn có Chủ tịch chứ sao. Con đề nghị mẹ đi tìm Chủ tịch, nhất định sẽ có kết quả ngoài ý muốn."

"Gặp Chủ tịch!" Viên Linh khinh thường xì một tiếng: "Con cho rằng Chủ tịch Seth nói gặp có thể gặp sao? Khẳng định còn chưa có thấy mặt đã bị đá ra khỏi cửa."

"Này, không tốt sao, chỉ có cách này mới có thể thoát ly khổ ải!" Ừ, không sai! Ti Ti lặng lẽ gật đầu, thành công sẽ có lợi không ít, không thành công có thể đúng lúc bỏ đi, thuận tiện mắng tên Chủ tịch hỗn đản kia một trận cho hả giận. Oa! Thật sự là quá hoàn hảo.

"Quên đi! Cậu hoàn toàn không thể gặp được." Không phải cô xem nhẹ Ti Ti, mà người thấy qua Chủ tịch Seth căn bản chưa tới vài người, người thần bí như vậy, không phải một Ti Ti nho nhỏ có thể gặp.

"Phải không? Tớ ở Seth làm nô lệ gần bốn tháng, thành tựu lớn nhất chính là không có một tầng lầu nào của công ty mà tớ chưa đi qua, cho nên nha, hắc hắc hắc, Chủ tịch ngươi chờ xem, nếu cấp dưới của ngươi không thu lại lời nói đối với ta… hừ hừ, Đỗ Ti Ti ta muốn chỉ vào cái mũi của ngươi nổi đoá rồi!"

Đỗ Vân Hạo bên môi ý cười càng sâu dày đặc. Mẹ ngốc này, không nhất thiết phải bùng nổ như thế, nó chậm rãi đi thong thả vào phòng bếp, kế hoạch tiếp theo các bước phải tiến hành ra sao rồi.

"Cậu không phải đang họp sao?" Joel nhìn Davy đi vào văn phòng mình, không kiên nhẫn hỏi. Davy thờ ơ ngồi ở trước bàn làm việc.

"Hình như là vậy."

"Vậy cậu chạy tới đây làm gì?" Joel giận dữ mắng mỏ.

"Đương nhiên là chuyền đạt ý chỉ của mẫu thân đại nhân chứ sao," Davy vui sướng khi thấy anh mình gặp hoạ, Joel hết cách đi đến quầy bar.

"Thuận tiện lấy cho em một ly."

"Lần này lại là đại sự gì?" Joel cầm rượu, tựa ở quầy bar trào phúng.

"Mẹ phân phó em nhất định phải…" Davy dừng lại, bất thình lình đường dây nóng của điện thoại vang lên, Davy thuận tay nhấc lấy.

"Văn phòng Chủ tịch." Đầu dây bên kia một mảnh trầm mặc. Davy hồ nghi nhìn điện thoại một chút, hỏng rồi sao? Sau đó áp vào tai nghe lại: "Xin chào?"

"Xin hỏi chú là ai?" Là âm thanh của một cậu bé.

"Nhóc, cháu gọi nhầm số rồi…" Lời còn chưa nói hết, điện thoại trong tay Davy đã bị cướp đi.

"Chào nhóc! Là cháu sao? Tại sao lâu như thế mới gọi điện cho chú? Cháu muốn đến văn phòng chú bây giờ?" Joel chờ mong hỏi. Chỉ mới gặp qua cậu bé có vài lần thôi, vì cái gì hắn không khống chế được tình cảm của mình? Thật là khiến người trăm mối vẫn không có cách giải, chẳng lẽ đây là duyên phận mà người Trung Quốc gọi sao?

"Ha! Chú có vẻ rất vui khi nghe giọng của cháu." Cậu bé vui vẻ cười.

"Đúng vậy! Cháu muốn gặp chú sao?"

"Văn phòng của chú hình như còn có người?"

"Là người không quan trọng, chú có thể đuổi đi." Joel ra hiệu với Davy, bảo cậu ta ra ngoài, Davy ung dung lắc đầu.

"Cháu đói bụng, cháu chờ chú ở cửa hàng MacDonald lần trước chúng ta đến."

"OK, chú tới ngay." Joel kẹp điện thoại dưới cằm, hai tay đã bắt đầu sửa sang lại văn kiện trên bàn.

"Bye bye!"

"Bye!" Buông điện thoại ra, cầm lấy áo khoác, Joel đi ra ngoài.

"Cậu nếu đã không muốn đi, trên bàn có một ít văn kiện anh giao cho cậu."

"Cái gì?! Này…" Davy bất đắc dĩ nhìn bóng lưng của Joel đi xa. Đến khi Joel có mặt ở MacDonald thì thấy cậu bé đang chuẩn bị ăn.

Joel nhìn chằm chằm hamburger, khoai tây chiên, gà rán cùng cola để ngập bàn: "Lạy Chúa! Cháu ăn hết mấy thứ này sao?" Lắp đầy cái bàn, đại khái đủ cho bốn người ăn.

Cậu bé nghiêng đầu liếc anh: "Đương nhiên là cháu ăn không hết, chú phải ăn tiếp cháu!"

"Không thể nào, nhiều quá sao chú có thể ăn hết?" Joel cởi áo khoác vắt lên trên lưng ghế, xăn tay áo sơmi lên bắt đầu tấn công đồ ăn trước mắt, theo thói quen hai mắt lại đảo một vòng khuôn mặt của thằng bé.

"Sao cháu luôn đeo khẩu trang?" Cậu bé nhún vai nhìn không chớp mắt vào Joel đang ăn: "Nếu cháu hỏi chú một ít chuyện riêng tư, chú sẽ trả lời cháu thành thật? Hơn nữa cháu hi vọng chú đừng hỏi cháu là vì sao muốn biết."

Joel kinh ngạc nhìn cậu bé, tiện đà nói: "Nếu như cháu muốn như thế, tốt."

Cậu bé hài lòng nhìn Joel mở ra cái hamburger thứ hai, chính mình một hơi uống hết ly cola: "Chú vì sao chưa kết hôn?"

"Chú không có ý định kết hôn." Câu trả lời làm cậu bé không khỏi nhướng mày.

"Vì sao?"

Joel nhún vai lạnh nhạt: "Vì không có đối tượng ở bên mình cả đời."

"Chưa từng có qua sao?"

Joel đột nhiên ngừng ăn, thật lâu sau, hắn mới chậm rãi nhìn cậu bé, ánh mắt lại dần dần trở nên thâm thúy và mông lung, tựa hồ không tự chủ được cả người rớt vào dòng xoáy. Thần sắc phức tạp trên mặt hắn không ngừng thay đổi; tình cảm mãnh liệt yêu say đắm, ngọt ngào hạnh phúc, thống khổ đau thương, phẫn hận không cam lòng, u buồn ảm đạm.

Cậu bé không thúc giục Joel, chỉ khuấy động cọng khoai tây, yên tĩnh chờ đợi.

Thật lâu sau, Joel mới nói nhỏ: "Mười năm trước chú đã từng yêu một cô gái, là một người rất đáng yêu, đó là lần duy nhất chú có ý nghĩ muốn kết hôn."

"Sao chú không cưới cô ấy?"

"Cô ấy đi rồi." Joel trả lời khó nén đau thương.

"Tại sao?"

Joel than nhẹ: "Thành thật mà nói, chú cũng muốn biết lý do. Cô ấy không cho chú biết nguyên nhân,  âm thầm lặng lẽ ra đi không lời từ biệt"

"Chẳng lẽ chú không có đi tìm cô ấy sao?"

Joel cười khổ: "Làm sao tìm được? Những gì chú biết chỉ là một cái tên giả. Chú yêu cô ấy, nhưng cô ấy lại đi lừa gạt chú!"

"Vâng, cô ấy rất xấu tính đúng không?" Cậu bé len lén dò xét Joel: "Từ đầu đến cuối là một kẻ đại lừa gạt!"

Theo bản năng Joel muốn mở miệng tranh luận, nhưng không biết phải nói gì, chỉ có thể buông nhẹ một tiếng thở dài.

"Chú có hận không?" Cậu bé hỏi tiếp.

"Hận ư?" Joel tự vấn lòng: "Không, cô ấy không phải là loại phụ nữ khiến người khác ghét, cô ấy là...  Không, chú không hận cô ấy, chưa bao giờ hận, chú chỉ hy vọng có thể hiểu rõ một điều, cô ấy tại sao phải đối xử với chú như vậy?"

"Phụ nữ ngốc!" Cậu bé lầu bầu, "Câu hỏi tiếp theo rất quan trọng, rất, rất quan trọng, chú phải suy nghĩ kỹ càng để trả lời." Thằng nhóc hít một hơi thật sâu, lên tiếng hỏi: "Chú còn yêu cô ấy?"

Joel ngước mắt nhìn cậu bé một hồi lâu: "Chú nghĩ chú cần một ly rượu." Joel lẩm bẩm một mình.

"Cháu biết!" Cậu bé cười đưa cho Joel một ly cola: "Uống nhiều rượu không tốt cho sức khoẻ, uống coca nha!"

"Sao cháu phải hỏi chú câu đó..."

Cậu bé xoay mình giương cao hai hàng lông mày, Joel im lặng, tiện tay cầm lấy ly coca uống một ngụm, lập tức nhíu mày, đây là thức uống gì? Joel khó chịu đem cái ly để ra xa rồi mới thở dài một hơi.

"Rất muốn quên cô ấy, nhưng vẫn không làm được. Thậm chí chú đã cố gắng thay thế cô ấy bằng những phụ nữ khác, thế nhưng, cô ấy vẫn cố thủ trong tâm trí của chú không chịu rời đi. Thật không thể ngờ tới, ở đỉnh cao của sự nghiệp, dĩ nhiên là chú đã nghĩ rất nhiều biện pháp đem cô ấy trục xuất ra khỏi đầu chú, kết quả là... Điều này thật sự rất buồn cười, bao nhiêu phụ nữ mơ ước chú, nhưng chú lại để cho một người phụ nữ lừa dối mình kiểm soát cuộc sống của chú, chặt không đứt, cô ấy cứ quấn lấy tâm của chú..." Hắn dừng lại, rồi sau đó gầm nhẹ: "Đáng ghét! Chú thật sự rất cần một ly rượu." Joel khép nhẹ hai mắt, trãi qua một lúc mới miễn cưỡng áp chế nỗi thống khổ bi thương đang dâng lên trong lòng mình.

"Chú hiểu rằng, chú vĩnh viễn cũng không thể dứt bỏ tình yêu của chú dành cho cô ấy, không cách nào đoạn tuyệt nỗi nhớ mong tha thiết với cô ấy, bóng dáng cô ấy như hình với bóng cả đời đi theo chú, cho nên chú mới quyết định không kết hôn, trừ phi là cô ấy, nếu không đối tượng kết hôn của chú mãi mãi không bao giờ có."

Cậu bé nghiêm túc gật đầu: "Cháu nghĩ cháu có thể hiểu đại khái. Ngay khi chú tìm được cô ấy, không nên tha thứ cô ấy một cách dễ dàng, không nhiều thì ít phải cho cô ấy một số bài học, không, phải thật nghiêm khắc dạy dỗ!" Nó đề nghị vô cùng nghiêm túc.

Joel không khỏi ngẩn ngơ: "Hả?"

"Cô ấy quá ngốc nghếch!" Cậu bé tiếp tục phê phán chỉ trích.

Joel trở nên khó hiểu: "Phải không?" Thằng nhóc này thật sự đáng đánh đòn, nó dựa vào đâu dạy hắn nên làm thế nào?

"Đúng! Cháu nghĩ cô ấy có thể bị người khác gạt nên mới kiên quyết bỏ chú đi không nói lời nào, một người phụ nữ tên là Helen..." Cậu bé trộm dò xét Joel: "Là vị hôn thê trước của chú?"

"Helen?" Joel bị thằng bé làm cho mờ mịt, tại sao có liên quan đến Helen? Thằng nhóc này sao quen biết Helen?

"Đúng vậy! Helen nói chú và cô ta chuẩn bị kết hôn, bảo cô ấy phải từ bỏ chú, vì thế đồ ngốc này mới mau mau biến đi chứ sao! Tuy nhiên, cô ấy vẫn còn cất giữ hình bóng của chú vào mùa hè năm đó trong ký ức, và chú để lại cho cô ấy... <Vật kỷ niệm> cho đến ngày hôm nay."

Càng nghe càng kinh ngạc, Joel vừa nghe xong bật thốt lên liền hỏi: "Làm sao cháu biết?"

Dường như cậu bé không nghe thấy hắn hỏi, vẫn nói: "Về phần tại sao cô ấy phải lừa chú, có hơi phức tạp một chút, tốt nhất là để cho cô ấy nói trực tiếp với chú."

Joel trừng mắt ngó cậu bé nửa ngày, rồi đột nhiên đưa tay trái lên nâng cầm của nó, nghiên cứu cẩn thận đôi mắt màu lam giống mình, cậu bé mỉm cười để mặc Joel tùy ý xem xét, sau đó, có chút do dự, Joel cởi cái nón của nó ra, vì vậy, xuất hiện cái đầu giống mình như đúc.

Cậu bé thú vị liếc liếc tay Joel: "Chú đang run."

Joel nhìn tay mình đang run rẩy, đúng vậy, vì cái gì? Là vì linh cảm được chôn sâu ở trong lòng, điều này gần như không thể hy vọng? Nhớ lại lần gặp mặt đầu tiên cậu bé có nhắc đến cha mẹ nó..., còn có giữa bọn họ tự nhiên sinh ra một loại cảm giác thân thiết vô cùng quen thuộc. Có thể? Trãi qua đau khổ thống hận bi thương trầm luân trong địa ngục nhiều năm, nay ông trời đem hết thảy trả lại cho hắn, còn hào phóng bồi thêm cho hắn... <Vật kỷ niệm?>

Nghĩ tới đây, Joel lập tức dùng bàn tay run rẩy đột nhiên gỡ lấy mặt nạ trên mặt nó, ngay sau đó, một trận hít thở theo mặt nạ rơi xuống.

Cậu bé tinh nghịch nháy mắt: "Hi! Ba, lần đầu gặp mặt, xin chào, con tên là Đỗ Vân Hạo, năm nay chín tuổi, mẹ thường kêu con là Hạo Hạo, mà mẹ con tên gọi Đỗ Ti Ti, có lẽ ba đã đoán ra, mẹ chính là đại lừa gạt, to gan lớn mật dám đùa giỡn ba!" Dứt lời, khuôn mặt nhỏ nhe ra một nụ cười hả hê.

"Chậc chậc, không nghĩ tới ba thông minh như vậy, lại bị người ngu ngốc như mẹ xoay như chong chóng, thật là mất mặt nha!"

Joel kinh hãi không thôi: "Con... Con thật sự, thật sự là con chú... Của chú, uh, của chú... con trai, con của ta?"

Đỗ Vân Hạo nghiêng đầu hỏi: "Chú nghĩ gì?"

Cái này còn phải hỏi sao? Tuy có chút bất đồng về tuổi tác cũng như chiều cao, nhưng lớn lên lại có gương mặt rất giống, y như cùng một khuôn mẫu đúc ra.

"Ông trời! Thượng Đế! Oh! Trời ạ!" Joel không thể tưởng tượng nổi thì thào thấp giọng hô, tay anh run run đưa ra phía trước vuốt ve má, mũi, mắt của nó, hốc mắt càng lúc càng ẩm ướt, thật bất ngờ, Joel kéo thân hình gầy teo của thằng nhỏ vào trong ngực mình ôm chặc lấy, không hề cố kỵ đám đông chung quanh.

"Trời ạ! Tôi thậm chí có con trai!"

Đỗ Vân Hạo đột nhiên cảm thấy một dòng nóng ướt chảy xuống cổ, nó không biết nên khóc hay cười đẩy đẩy ba mình ra.

"Ba ơi, ba là người của công chúng, đừng như vậy nha, nếu không ngày mai trên các phương tiện truyền thông rất náo nhiệt."

Joel nắm cằm thằng bé càng chặc hơn: " Mặc kệ là người công chúng! Mặc kệ giới truyền thông đi!"

"Ba, không nên ở trước mặt trẻ con chửi thề..." và sau đó đẩy Joel ra, nhưng vẫn không có dấu hiệu nới lỏng, Đỗ Vân Hạo nhịn không được kêu to: "Con gần như không thể thở được!"

Joel kinh hô một tiếng vội buông lỏng cánh tay: "Thực xin lỗi, ba thật sự là quá kích động, quá vui mừng hạnh phúc, con không sao chứ?"

Đỗ Vân Hạo vỗ nhẹ vào lưng Joel. "Không sao đâu, ba, con nghĩ chúng ta nên quay về văn phòng của ba, có lẽ ba sẽ muốn biết mẹ đã trãi qua mười năm nay như thế nào."

"Ti Ti, cà phê, cà phê của tôi!"

"Ti Ti, bài tập của con tôi?"

"Ti Ti, giám đốc hành chánh muốn cô nhanh chóng đi tìm ông ấy."

"Ti Ti, trước tiên đem những tài liệu này phân loại đóng thành sách, trong hội nghị sẽ dùng tới."

"Ti Ti..."

Bận tối mày tối mặt, trong lòng Ti Ti khẽ nguyền rủa, Ti Ti, Ti Ti, ngày mai mình sẽ thay đổi tên của mình! Bọn khốn! Dám đem tiểu thư làm nha hoàn sai việc, ngay cả tiếng cảm ơn cũng không có!

"Ti Ti, cô còn ở chỗ này làm gì? Mọi người đều vô cùng bận rộn, cô đứng đây xem náo nhiệt à? Còn không tranh thủ thời gian đến giúp đỡ! Cho cô biết, chúng tôi là quan tâm đến cô mới tạo cơ hội cho cô học tập, nếu không giống với loại người dựa vào quan hệ cửa sau tiến vào, cô còn muốn gì..."

Cô nàng Christina, không nói không rằng thao thao bất tuyệt quở trách Ti Ti trong văn phòng.

Đủ rồi! Chính là hôm nay, trước mắt đợi cô đem mọi thứ thu xếp cho tốt, xong rồi đi tìm tên Chủ tịch chó má mắng cho hả giận, sau đó bỏ đi, lão nương không làm nữa là quyết định sáng suốt!

Ti Ti hạ quyết tâm, rất nhanh xử lý tất cả trong chớp nhoáng, lập tức bước vào thang máy dành cho Chủ tịch. Chờ thang máy đến lầu sáu mươi cô không tự chủ được nuốt nước miếng xuống họng, kiên trì đi ra khỏi thang máy. Lên tới đây rồi, không có khả năng mất bình tĩnh chớ?

Khi cô nhìn thấy cảnh trí của tầng lầu sáu mươi thì không khỏi mở to hai mắt đầy kinh ngạc. Wow! Đây là văn phòng?  Khách sạn năm sao, phải không? Đầu Ti Ti không ngừng quay tứ phía, kìm lòng không đậu buộc miệng tán thưởng.

Thật tốt quá! Thư ký không có ở đây, ông trời cũng giúp mình! Nhưng mà... Văn phòng Chủ tịch ở đâu? Chổ này sao? Thử một chút xem! Cô thật cẩn thận xoay mở tay nắm cửa phía trước, lặng lẽ đưa đầu của mình vào đó...

"Lý do gì không thể nói cho mẹ?" Davy không rõ, đây là việc vui, mẹ nếu biết được, khẳng định cao hứng nhảy dựng lên, ngay bản thân mình cũng không thể tưởng tượng nổi, nếu không tận mắt nhìn thấy thằng nhóc bản sao của Joel, cậu ta còn có thể cho rằng anh mình bị gạt!

"Tạm thời, chỉ là tạm thời, đầu tiên chờ anh giải quyết hết mọi việc, rồi nói sau." Joel ngồi trong cái ghế cao lưng đưa về phía cửa văn phòng, mặt hướng ra cửa sổ chiêm ngưỡng cảnh sắc bên ngoài thong thả lên tiếng.

Thế sự thật sự là khó đoán, một cái chớp mắt, toàn bộ thế giới đảo lộn. Tất cả u ám, chua sót, cay đắng trong nháy mắt liền trở nên rực rỡ tuyệt đẹp, tràn ngập hi vọng, thật sự... Quá tốt!

Davy đặt mông ngồi trên bàn làm việc, dù sao Joel không thấy được, sẽ không chỉ trích mình: "Nhưng mẹ cứ cách vài ngày là thúc giục em, muốn em khuyên anh trở về chọn người để kết hôn, em đã ngăn không được rồi!"

"Cho anh một vài ngày. Thằng nhỏ nói nó sẽ mau chóng an bài mẹ nó, anh nên chờ đợi." Nhưng, vẫn là làm lòng người nóng như lửa đốt, sẽ không xuất hiện sự cố? Tuy thằng nhóc hứa hẹn đem mọi việc sắp đặt ổn thoả, nhưng nó có thể khiến cho mẹ nó bình tĩnh ư? Thực làm người lo lắng, tiểu tử này rốt cuộc nghĩ ra quỷ kế gì chứ? Joel phiền não suy nghĩ.

"Phải không? Con của anh thật đúng là thiên tài quái thai, cư nhiên lên tiếng đề nghị muốn anh chỉnh mẹ nó, không biết có thể coi đây là lòng hiếu thảo hay bất hiếu đối với mẹ nó đây?" Davy buồn cười nói.

"Này! Nó là con anh, đừng có nói nó là quái thai." Ngữ khí Joel không chút cao hứng.

"Sorry, nhưng anh cũng không thể gọi con trai, con trai mãi được, nên cho nó một cái tên tiếng Anh"

"Anh cũng có nghĩ qua, Jay, anh lấy tên của ông nội mình đặt cho nó, em cảm thấy thế nào?"

Davy gật gật đầu, "Jay? Uhm, nghe có vẻ tốt."

"Đúng vậy!"

"Vâng, xem như nói xong chuyện này rồi. Xin mời quay trở lại chủ đề chính... Này?"

Davy kinh ngạc nhìn cái đầu nhỏ từ khe cửa lấp ló nhìn vào bên trong dò xét.

"Có chuyện gì không?" Molly đi đâu? Vì sao tùy tiện cho người lạ vào?

"Tôi... Tôi sao?" Ti Ti chỉ vào mũi mình.

"Đương nhiên là cô, " Davy thú vị vuốt cằm. "Chẳng lẽ là tôi?"

Oh! Khẽ kêu một tiếng, Ti Ti hít một hơi thật sâu, tựa hồ đang liều mạng gom góp dũng khí. "Xin hỏi... Xin hỏi đây là... Văn phòng Chủ tịch?"

"Đúng vậy, tôi là Phó Chủ tịch, vị đang ngồi thưởng thức phong cảnh kia là Chủ tịch." Davy dùng ngón tay cái chỉ ra đằng sau.

"Tôi... Có điều này... Tôi muốn... Muốn khiếu nại, có thể chứ?"

"Khiếu nại?" Davy nhún nhún vai."Được rồi, cô vào đây nói đi."

Ti Ti do dự đi vào, nhìn thấy Davy hướng mình gật đầu mỉm cười ủng hộ, mới chậm rãi đi tới.

"Có chuyện gì, nói đi." Davy duy trì mỉm cười không thay đổi nói.

"Tôi... Tôi muốn khiếu nại."

"Tôi biết."

"Tôi là nhân viên của Seth, tên là Ti Ti..."

Hai tay Joel nắm chặt tay vịn ghế, dùng sức đến nỗi làm gân xanh hiện rõ trên mu bàn tay.

Trời ạ, là cô ấy! Cuối cùng cũng xuất hiện!

Trong nháy mắt tình cảm dâng lên tựa những cơn sóng dữ nhấn chìm Joel suýt làm anh tan vỡ. Không ngừng hít sâu, anh cố gắng đè nén mọi xúc cảm đang xuất hiện tầng tầng lớp lớp trong đầu.

Davy thì xém chút nữa té khỏi bàn: "Ti Ti, cô tên Ti Ti?" Mặt mũi tràn đầy khiếp sợ quay đầu lại liếc nhìn Joel, không hề có động tĩnh? Không phải cô ấy?

"Vâng, tôi là Ti Ti, có gì không đúng?" Ti Ti nghi ngờ hỏi.

Không thể nào? Ngay cả Phó Chủ tịch cũng muốn ra đơn đặt hàng với mình? Cái này thật quá mức chịu đựng!

"Không có, không có gì không đúng," Davy nhịn không được lại liếc nhìn Joel.

"Cô nói tiếp đi."

Ti Ti hồ nghi dò xét hai mắt Davy, "Trước hết, tôi muốn cho thấy, tôi đối với công ty cũng không đặc biệt ác ý. Cho dù tôi chỉ là nhân viên nhỏ ở Seth, nhưng công ty không thể vô lý đến mức biến tôi thành người hầu chung cho toàn công ty?" Cô nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.

Davy hơi sững sờ: "Người hầu?"

"Đúng! Người hầu. Tôi đến Seth làm việc chứ không phải đến để giặt quần áo, quét dọn, làm bảo mẫu."

Ti Ti càng nói lá gan càng lớn, càng nói càng phẫn nộ.

"Giặt quần áo? Bảo mẫu?" Davy không dám tin lặp lại.

"Đúng! Còn có rửa xe, kiêm gia sư, tặng hoa dỗ bạn gái của thủ trưởng, thay quản lý chọn mua nữ trang cho tình nhân." Cô không kiên dè to gan vạch trần tội lỗi của cấp trên mình.

Davy phút chốc há to miệng: "Rửa xe? Gia sư? Tình nhân?"

Ti Ti phút chốc nheo lại hai mắt: "Này! Phó Chủ tịch, xin hỏi anh là vẹt sao?"

"Vẹt... A, thực xin lỗi, mời tiếp tục." Davy nghe thấy tiếng cười phía sau truyền đến một cách mơ hồ.

"Được! Nói tóm lại, tôi không phải nô lệ, nên không cần kêu tôi làm công việc của nô lệ. Tất nhiên, sớm muộn gì tôi cũng sẽ cho những người không biết sống chết kia một ít giáo huấn", Ti Ti nghênh ngang nói. Dù sao cô đoán trước mình không có kết quả tốt đẹp gì, cho nên cũng không còn cố kỵ, cơ hội đến cô sẽ không khách khí.

"Vậy, cô cảm thấy nên xử lý bọn họ như thế nào?" Tiếng nói trầm thấp khàn khàn từ sau thành ghế cao phát ra.

"Hả? Thì ra, anh không bị câm điếc, may mắn, may mắn!" Ti Ti vẻ mặt cao hứng, hừ! Đang nấp đằng sau ghế ư? Nhưng, sao trong giọng nói có chút gì đó quen thuộc? Ừm, nhất định là cô nghe lầm.

Joel bậc cười lớn: "Cô hy vọng xử lý như thế nào?"

Kỳ quái, tiếng cười mơ hồ rất quen tai! Ti Ti thầm nghĩ, sau đó lắc đầu, lại nghe sai rồi, cô nghĩ.

"Anh là Chủ tịch, đương nhiên do anh quyết định. Được, nếu như anh thực tâm hỏi, tôi không ngại chỉ điểm cho anh cách giải quyết, anh nhất định phải nghiêm khắc trừng phạt mấy tên nhân viên khốn kiếp kia, bảo họ dừng lại. Về phần tôi, anh có thể thăng cấp cho tôi, một nhân viên ưu tú có trách nhiệm với công việc."

Một tràng cười lớn chợt vang lên bất thình lình làm bùng nổ cả văn phòng: "Tốt lắm, thật cao hứng, tôi không ngờ cô cũng có năng khiêu chọc cười!"

Ti Ti bất mãn lầu bầu.

"Được thôi, tôi tiếp nhận đề nghị của cô." Trong lời nói của Joel vẫn còn tàn dư của những tiếng cười không thể chấm dứt.

"A? Thật sự? Theo cách này?" Đối phương quá mức thẳng thắn, Ti Ti ngược lại có chút do dự.

"Đúng vậy, tôi nghĩ, nên thăng chức cho cô?"

"Gì? Thăng chức? Được, đương nhiên được. Quả thật anh minh, khó trách anh là Chủ tịch, đầy phong độ!" Ý nghĩ vừa thoáng qua trong đầu, Ti Ti tranh thủ tâng bốc nịnh hót vài câu từ tận đáy lòng.

"Tốt, cô cũng đã đồng ý, quyết định như thế đi. Có điều, thăng chức gì mới xứng đây?"

"Chức gì cũng được, tôi là người dễ thích ứng cực kỳ" Ti Ti ra sức vẫy tay: "Miễn là chức đủ cao, lại thoải mái, để khỏi phải bị chèn ép sai khiến mọi nơi."

"Để xem? Vừa khéo, có một vị trí phù hợp với cô, cấp đủ cao, thoải mái, không bị đàn áp, không ai dám sai bảo."

Tiếng nói của Chủ tịch rất nghiêm túc, không phải nói xàm. Chính là, anh ta vì sao không chịu xoay người lại? Còn có Phó Chủ tịch nở nụ cười gian xảo? Ti Ti không khỏi bắt đầu hoài nghi: "Thật không? Có vị trí thích hợp dành cho tôi sao?"

"Chủ tịch phu nhân."

"Gì? Thực xin lỗi, tôi nghe không rõ, xin anh lặp lại lần nữa." Ti Ti mơ hồ nữa ngày mới lên tiếng.

Phó Chủ tịch chết tiệt, không có việc gì thì nổi điên cười vui vẻ lớn tiếng làm quái gì? Hại cô không nắm bắt được vấn đề cốt lỗi.

"Chủ, tịch, phu, nhân!" Joel nhả ra từng chữ một cách đơn giản, nhưng Ti Ti nghe lại có chút choáng váng, ngạc nhiên mở lớn miệng, giây kế tiếp sắc mặt dần dần biến đổi  chuyển sang sắc thái giận dữ.

"Biết ngay mà, tôi thật không ngờ! Đường đường là đại Chủ tịch cao hứng nhàm chán đi trêu chọc một nhân viên quèn như vậy, đùa rất vui sao?"

"Đùa ư? Vị trí này không đáp ứng nổi yêu cầu của cô?"

"Nói đùa gì vậy? Nếu khiếu nại lần thứ nhất có thể làm Chủ tịch phu nhân, khiếu nại lần thứ 'n' tôi chẳng phải thành Tổng thống phu nhân?" Quả thực là lãng phí thời gian của cô.

"Tổng thống phu nhân tôi không thể làm chủ, nhưng, cô đã được chỉ định làm Chủ tịch phu nhân rồi, trên thực tế, đã bắt đầu từ mười năm trước."

"Hả?" Lưng ghế cao từ từ quay lại Ti Ti ngây ngốc chăm chú nhìn nó, tới khi cô rốt cục thấy rõ người ngồi sau lưng ghế thì nỗi khiếp sợ như sắp chết lập tức hiện lên trên mặt cô, tay phải vô thức che miệng lại kiềm chế tiếng kêu sợ hãi thiếu chút nữa thoát ra, tay trái thì vỗ nhẹ trên bụng nhằm xoa dịu dạ dày đang co thắt mãnh liệt. Thân thể cô cứng ngắc, nhìn lom lom Joel đứng lên, lướt qua bàn làm việc, đi tới... Khi ngón tay của hắn chạm vào quần áo của cô thì cô kinh hoảng nhảy dựng lên lùi về sau ba bước lớn, xoay người bỏ chạy. Nhưng đôi tay mạnh mẽ nhanh chóng từ phía sau ôm lấy eo cô, xúc động kéo cô vào trong lồng ngực rộng lớn quen thuộc, hơi thở nóng rực vờn quanh cổ cô.




Đã sửa bởi raincloudsmoke lúc 25.10.2012, 11:11.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn raincloudsmoke về bài viết trên: Vy Sprecker, antunhi, fifint, gaga520, laidan, lan trần, phongdong147, trạch nữ siêu BT
     
Có bài mới 03.04.2012, 15:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 22.11.2011, 14:48
Bài viết: 43
Được thanks: 210 lần
Điểm: 50.35
Có bài mới [Hiện đại] Ti Ti cài tình - Vũ Hân - Điểm: 100
Chương 3:



Nhà họ Đỗ ở miền nam Đài Loan là gia đình danh gia vọng tộc, lấy thư hương làm gia truyền, giàu có nhờ vào kinh doanh mua bán phế liệu, theo giới quan sát tại Đài Loan nhận định sự phát đạt này là do mua bán bất động sản ở Đài Loan thành công, nhưng hai vợ chồng Đỗ thị vẫn dựa vào xuất thân thanh cao mà kiêu ngạo.

Vì thế vợ chồng họ lần lượt cho mấy cô con gái đi du học nước ngoài, bà mẹ Thẩm Như Ưu cũng đi theo thuận tiện chăm sóc bọn họ, chỉ còn ông ba Đỗ Thiên Hoà ở lại Đài Loan để quản lý công ty cùng với Đỗ Ti Ti vừa mới thi đậu trung học phổ thông.

Hai vợ chồng đối với con gái nhỏ này khá bất mãn, bởi vì cô cũng không phải là thi không đậu trung học phổ thông, mà là không thích học, ôm chủ nghĩa sáu mươi phân không lý tưởng.

Chỉ cần nghỉ đông và nghỉ hè vừa đến, Đỗ Thiên Hoà sẽ đưa Ti Ti ra nước ngoài sống chung với gia đình, theo học các lớp hè, học tiếng Anh, trong tương lai may mắn mới có thể thi đậu.

Dù Đỗ Thiên Hoà có đầu tư vào đứa con này như thế nào, Ti Ti vẫn hồ đồ như xưa, khả năng Anh ngữ không chê vào đâu được, nhưng những phương diện khác chỉ có thể nói gió thoảng mây bay lại cũng chỉ có học trượt ván, nhảy nhót là ra hồn.

Thẩm Như Ưu thật sự không biết tiền đồ tương lai của Ti Ti sẽ ra sao, ngoại trừ việc sống không lý tưởng, một chút sở trường cũng không có, điều này làm bà rất phiền não.

Nhưng lần này, thời điểm Ti Ti lên năm ba trung học, trong lúc nghỉ hè Thẩm Như Ưu cuối cùng phát hiện ra ưu điểm của Ti Ti.

Mọi chuyện bắt đầu từ Đỗ Lệ Lệ chị gái của Ti Ti. Là sinh viên năm thứ tư Đại học Havard, nét đẹp tự nhiên, tư chất thông minh nên trong trường có nhiều người theo đuổi. Đỗ Lệ Lệ cùng bà Thẩm ra sức tuyển chọn, chọn ngay Joseph người thừa kế của gia tộc Rehm ở New York, sở hữu vẻ ngoài đẹp trai, đôi mắt màu lam cùng mái tóc đen, cũng là sinh viên năm tư Đại học Havard.

Vì muốn câu con cá lớn này, Đỗ Lệ Lệ không tiếc hiến mình cho Joseph, tưởng rằng có thể thành công, ai ngờ không nghĩ tới anh ta tàn nhẫn nói cho cô biết cô thực sự không phải là cô gái trong trắng duy nhất mà hắn gặp, hơn nữa hắn sớm đã có đối tượng đính hôn tương xứng với gia thế nhà hắn, không có khả năng vì Đỗ Lệ Lệ mà tuỳ tiện huỷ hôn ước.

Tuy nhà họ Đỗ ở Đài Loan cũng được xem là người giàu có, nhưng ở trong mắt gia tộc Rehm chẳng qua chỉ là người buôn bán nhỏ mà thôi.

Nghe trả lời như thế, Đỗ Lệ Lệ không khỏi sững sờ. Cái này gọi là trộm gà không mất nắm gạo?

Cô không cam lòng, cô cũng không phải là loại phụ nữ tùy tiện, nhưng hôm nay mất đi sự trong sạch, chi phí bồi thường không hề có!

Thẩm Như Ưu cũng không cam tâm, nếu như nhà họ Đỗ có thể bước vào gia tộc Rehm sẽ có được hậu thuẫn vững mạnh, Đỗ Thiên Hoà mới có thể đem việc làm ăn ở Đài Loan chuyển sang Mỹ, hoàn thành giấc mộng di dân đến Mỹ.

Hôm nay vì một bước sai lầm phải đối mặt với tình huống như thế, khả năng mất tất cả có nguy cơ xảy ra, nhưng vào lúc này, lời nói của Đỗ Nhâm Địch đứa con trai thứ hai của Đỗ gia, đang học năm thứ hai tại Đại học Boston nói ra làm trong lòng cô sinh ra một quỷ kế kỳ lạ.

"Cả hai quá ngốc, loại công tử nhà giàu đùa giỡn với nhiều phụ nữ như vậy, làm sao để mắt tới phụ nữ phương Đông được chứ?" Đỗ Nhâm Địch khinh thường nói: "Thật ra, lúc bắt đầu theo đuổi chị không nên cho anh ta đắc thủ, ít nhất chị còn có thể tố cáo hắn quan hệ với vị thành niên. Hai người có biết, danh gia vọng tộc như bọn họ sợ nhất là tai tiếng."

Đỗ Nhâm Địch bỏ đi còn thòng thêm một câu: "Hơn nữa theo em được biết, anh ta còn có ba người em trai, cho nên anh ta cũng không phải là người thừa kế duy nhất của gia tộc Rehm, nếu như anh ta gây ra bất kỳ thị phi gì, mà gần đây gia tộc Rehm rất xem trọng danh dự chắc chắn loại anh ta ra khỏi vị trí người thừa kế, em nghĩ nhất định anh ta sẽ không để cho vấn đề này có cơ hội phát sinh?"

Vì thế, hai mẹ con ở trong phòng líu ríu thảo luận cả buổi chiều, rốt cục đạt được một sự đồng thuận.

Đêm đó, Ti Ti đang cầm ván trượt đạp mạnh cửa chính tiến vào, ngay lập tức bị mẹ và chị gái túm lấy lôi vào phòng khách ấn xuống sopha, hai người bọn họ nghiêm túc nhìn chằm chằm cô dò xét nửa ngày.

"Con cho rằng có thể chứ?" Thẩm Như Ưu hỏi.

"Hẳn là có thể," Đỗ Lệ Lệ trả lời, "Tuy nhiên, ăn mặc cần phải xem lại, hắn ta thuộc tầng lớp thượng lưu, không thích bộ dạng này..." Tay cô quét khắp người Ti Ti: "Không nhất thiết giả trang."

Không kìm lòng nổi Ti Ti cúi đầu nhìn mình một cái, T - shirt, quần jean, rất thoải mái mát mẻ nha, sai chỗ nào?

"Vậy mau đem quần áo của con cho con bé mặc thử xem, hay là mua đồ mới cũng được." Thẩm Như Ưu lên tiếng.

Đỗ Lệ Lệ gật đầu, và sau đó ủ rũ lông mày: "Ai sẽ nói cho con bé biết chuyện này?"

Trong lúc Thẩm Như Ưu còn đang do dự, Ti Ti lật đật hỏi: "Nói cho con biết cái gì? Có phải muốn bảo con đi phỏng vấn ở đại học?"

Hai mẹ con đưa mắt nhìn nhau, sau đó Thẩm Như Ưu hỏi một cách dè dặt: "Nếu như mẹ đáp ứng con từ nay về sau không ép con theo học đại học, con có thể vì chúng ta làm một chuyện không?"

Ti Ti đảo mắt nhìn hai người: "Mẹ và chị nói vấn đề của mình trước đi." Cô thận trọng trả lời.

Nghe thế, Thẩm Như Ưu liền đem mọi chuyện của Đỗ Lệ Lệ kể hết cho Ti Ti nghe không bỏ sót một chi tiết nào.

Ti Ti nhíu mày lại sau khi nghe xong, càng thêm hồ nghi hỏi: "Đây là vấn đề của chị ấy, con giúp được cái gì? Chẳng lẽ muốn con đi đập hắn một trận?"

"Không, mẹ nghĩ..." Thẩm Như Ưu cẩn thận nhìn chăm chú vào sắc mặt của đứa con gái nhỏ: "Con chỉ cần dụ hắn lên giường. Sau đó, chúng ta sẽ cáo buộc hắn dụ dỗ thiếu nữ vị thành niên."

Thất thần nữa ngày. Ti Ti trừng mắt nhìn hai người thật lạ lùng, nói không nên lời.

Thẩm Như Ưu bất an ho khan vài cái: "Con biết đấy, đây là cách tốt nhất, có như thế anh ta mới xem xét kết hôn cùng Lệ Lệ, hoặc cũng có thể làm cho anh ta chiếu cố ba con, để ba con có điều kiện chuyển công ty đến Mỹ, đến lúc đó gia đình chúng ta có thể đoàn tụ không cần tách ra như bây giờ."

"Con?" Ti Ti vẫn là khuôn mặt không thể tin được: "Con phải làm thế nào? Cứ để hắn chiếm tiện nghi vô ích sao?"

Thẩm Như Ưu im lặng giây lát, rồi sau đó vội nói: "Không phải là không có lợi, anh ta sẽ kết hôn cùng chị Lệ Lệ của con, nếu không chị con bị người ta chơi thật sự rất đáng thương, ngoài ra..."

"Con xin mẹ." Ti Ti không kiên nhẫn cắt ngang lời bà: "Chị Lệ Lệ bị chơi rất đáng thương, con bị chơi không đáng thương sao, hơn nữa loại hoa hoa công tử kia, gả cho anh ta không phải là điều tốt!"

" Ti Ti , đó là chuyện của chị." Đỗ Lệ Lệ cuối cùng mở miệng: "Có lẽ thân phận bối cảnh của anh ta cũng là một trong những điều kiện chọn bạn đời của chị, nhưng chị thật lòng yêu mến anh ta. Chỉ cần bọn chị có thể kết hôn, chị sẽ có thời gian và cơ hội làm cho anh ta yêu và tự nguyện ở bên cạnh chị."

"Còn có..." Thẩm Như Ưu nói tiếp: "Ba con từ lâu đã muốn đem công ty chuyển qua Mỹ, nhưng nó không dễ dàng, không có chỗ dựa tương đối khó khăn. Cho nên vì ba con, đừng để ông ấy một mình cô độc tại Đài Loan, con hy sinh một chút có sao đâu?"

Đỗ Lệ Lệ liếc mắt ngó bà Thẩm: "Hơn nữa mẹ và chị cũng nói qua, chỉ cần em có thể làm được chuyện này cho chúng ta, từ nay về sau chúng ta sẽ không tiếp tục ép em học đại học, không ép em làm những chuyện em không muốn, em muốn làm việc gì cũng được, em cần gì chúng ta sẽ đáp ứng cho em cái đó, không phải em rất thích được tự do sao?"

"Tự do!" Ừm... Hai chữ này làm Ti Ti bắt đầu suy nghĩ cân nhắc.

Nhìn thấy em gái mình đang cẩn thận suy xét, Lệ Lệ nhìn bà Thẩm, mặt không thay đổi ra chiêu cuối cùng.

"Chị đã có con với anh ta, Ti Ti, anh ta bảo chị phá nó đi, nhưng..." Cô cố làm ra vẻ thương tâm, đầu giả vờ rủ xuống: "Chị không thể!"

"Cái gì? Bảo chị bỏ đứa nhỏ?" Ti Ti la lên: "Điều này sao có thể? Đó là một sinh mạng!"

Đỗ Lệ Lệ cúi đầu rơi lệ, Thẩm Như Ưu phối hợp với Đỗ Lệ Lệ nhỏ giọng an ủi, cứ như vậy Ti Ti dễ dàng sập bẫy, trong lòng Ti Ti phẫn nộ bất bình, buộc anh ta cưới Lệ Lệ cũng tốt, bức anh ta bảo lãnh cho ba cũng được, quan trọng nhất là làm anh ta mất mặt, cho anh ta biết phụ nữ không thể tùy tiện chơi, sinh mạng cũng không thể tùy ý bỏ!

Về phần mình... Được tự do không phải tốt hơn sao?

"Anh ta tên Joseph, nhưng bạn bè đều gọi Joe, mái tóc đen và đôi mắt màu lam, em chỉ cần tìm tên đẹp trai nhất là được."

Để tránh nghi ngờ, Đỗ Lệ Lệ chỉ bảo Ti Ti hành động, thậm chí thuê một căn phòng cho cô ở bên ngoài để <Thuận tiện làm việc>.

"Anh ta biết chị có một cô em gái gọi là Ti Ti, cho nên em phải đổi tên, tên là... Ừ... tên Cathy."

Do đó, vào sáng sớm Ti Ti có mặt tại công viên Boston.

Bởi vì Đỗ Lệ Lệ biết được Joseph đã hẹn với đám bạn đến từ New York, dẫn bọn họ tham quan Con đường Tự Do. Cô đứng đợi ở đài kỷ niệm cuộc chiến tranh giành độc lập hồi lâu, rốt cục nhìn thấy một nhóm thanh niên đi vào.

Cô căn bản không cần tìm, đích thị là hạc giữa bầy gà, một anh chàng đẹp trai cao lớn cực kỳ bắt mắt rơi vào tầm mắt của cô.

Cao khoảng một mét chín dáng người to lớn tráng kiện, đầy khí phách, mũi cao thẳng, cằm kiên nghị, đôi môi gợi cảm động lòng người, lông mi so với phụ nữ còn dài hơn phủ lấy đôi mắt màu lam trong xanh như biển. Tóc dài đen nhánh buộc thành đuôi ngựa để quá vai, tay áo sơmi cuốn lên lộ ra cánh tay rắn chắc, cổ áo phanh ra để lộ đám lông dày đặc trong lồng ngực, quần jean ôm vừa đôi chân, toàn thân anh ta tản ra một cỗ làm tâm cô gái cuồng loạn không bị khí chất của anh ta ngăn cản.

Chậc, chậc, người này nếu nói anh ta đẹp trai quả thật quá hời hợt, phải nói siêu đẹp trai mới đúng! Ti Ti đứng hình nữa ngày say sưa chiêm ngưỡng phong thái đầy nam tính của anh ta, nước miếng thiếu điều nhiễu xuống. Khi mắt cô và anh ta ngẫu nhiên đụng nhau, trong nháy mắt, cơ thể cô dâng lên một cỗ vừa hân hoan vừa phức tạp, đột ngột truyền tới một cảm giác khó thở cô không khỏi kinh hãi thở gấp một tiếng vội di dời ánh mắt đi chỗ khác.

Đúng là anh ta, bây giờ chỉ cần nghe mọi người kêu anh ta như thế nào là được!

"Joel, bắt đầu từ nơi này sao?"

"Joe?" Thật sự là anh ta!

Cô trừng mắt nhìn chàng trai kia, trong nội tâm không khỏi cảm thấy vạn phần khinh miệt. Hừ! Thật là nhìn không ra, trước đó nếu cô không biết rõ loại người như anh ta, xém chút cô xem anh ta là chính nhân quân tử, thoạt nhìn rất năng động phóng khoáng, ngay thẳng thật thà, ai biết anh ta lại dựa vào bộ dáng mê người xuất chúng này hấp dẫn bọn con gái khắp nơi.

Đúng, xứng đáng nhận lãnh một bài học!

Haiz dza... Câu dẫn anh ta thế nào đây? Cô chưa bao giờ trải qua cảm giác này, Lệ Lệ mặc dù đã dạy cô mấy chiêu, nhưng để làm nó thật sự rất khó cô biết mình không thể làm được chuyện hài hước này, cho nên chỉ có thể ngây ngốc đi theo sát phía sau hắn và nhóm người kia, đồng thời vắt óc suy nghĩ những phương pháp tiếp cận khác.

Freedom Trail - Con đường Tự Do của Boston - chính là một vệt sơn đỏ hay lát gạch đỏ trên vỉa hè nối kết các điểm lịch sử, văn hoá du lịch ở thành phố Boston, Massachusetts, giúp định hướng cho du khách tự khám phá, tham quan thành phố. Điểm thu hút chính của trung tâm thành phố Boston chủ yếu là những con phố nhỏ với những con đường lát gạch gọn ghẽ, lần đầu đến Boston, sẽ dạo chơi trên các tuyến đường đó.

Dọc đường đi qua Toà Thị Sảnh đồ sộ mới mẻ, Toà Thị Chính cùng Toà Quốc Hội cũ, Ti Ti vẫn không nghĩ ra được biện pháp gì mới. Đi dạo qua trung tâm thương mại Faneuil Hall, Beacon Hill, giáo đường cổ kính, cô không nặn ra được ý tưởng nào. Sau đó bọn họ đi vào New England Aquarium để xem cá heo, sư tử biển biểu diễn thì mục tiêu của cô quay sang đám bạn anh ta nói mấy câu, rồi đi về phía cô.

A? Anh ta muốn làm gì?

Ti Ti thoáng chột dạ lui về sau hai bước trốn phía sau cây cột, nhưng anh ta đã đứng trước mặt cô, cô chỉ có thể ngơ ngác ngước mặt đưa ra nụ cười có chút gượng gạo, chống lại nụ cười mất hồn trên gương mặt đẹp trai của anh ta.

"Cô luôn đi theo chúng tôi, có chuyện gì không?" Giọng nói và bề ngoài của anh ta có sức quyến rũ mê người.

Ti Ti sửng sốt vài giây, rồi sau đó bật thốt: "Tôi thích anh!"

Ack...?! Trời ạ, cô đang nói cái gì?

Lời vừa ra khỏi miệng, trong lòng Ti Ti khóc thét không thôi, khuôn mặt đồng thời cũng đỏ cả lên, mà anh ta đang sững sốt cũng không khác gì cô sau đó ngửa mặt lên trời cười ha hả.

"Trời ạ, chưa từng có người nào lần đầu tiên gặp mặt dám trực tiếp nói câu đó với anh như vậy, em thật sự rất đáng yêu, bé con à!"

Nội tâm cô xấu hổ ngượng ngùng còn chưa kịp biến mất, một cỗ ảo não khác bùng lên.

"Tôi không phải bé con, tôi đã mười bảy tuổi rồi!"

"Phải không?"

Joel nhấc tay nâng cầm của cô lên, đôi mắt màu lam trên mặt hắn đảo tới đảo lui. Đôi mắt to linh động, cái mũi vểnh thiệt xinh, cặp môi đỏ mọng hơi run rẩy, không phải rất đẹp, mà là vô cùng xinh đẹp, hơn nữa rất ngọt... Cực kỳ ngọt... Một cỗ dục vọng đột nhiên xuất hiện khiến hắn xúc động cúi xuống môi cô hôn một cái.

Ti Ti thở hốc vì kinh ngạc, trên mặt lần nữa có rặng mây đỏ, cô bụm lấy miệng mình, một loại cảm xúc xuất hiện trong lòng không biết là gì.

Joel dường như bị doạ bởi hành động của mình, hắn lập tức thả tay xuống lui ra phía sau một bước, kinh ngạc đưa mắt nhìn cô thật lâu, một lúc sau mới chậm rãi lên tiếng: "Anh là Joel, em tên gì?"

Joel? Âm cuối phát âm nặng như vậy sao?

"Ưm, em là Cathy."

"Em thật sự yêu thích anh?"

Ti Ti không chút do dự gật đầu mãnh liệt, đồng thời cũng biết mình thật sự yêu mến anh ta, chuyện này có thể gạt được người khác chứ không lừa được chính mình, dù không phải cứ cho là như thế đi. Gã đàn ông này thật sự là nam châm siêu cường lực, có thể đem tất cả lòng của phụ nữ hút đến trên người anh ta, có lẽ ngay lần đầu tiên cô nhìn thấy hắn, thậm chí khi cô phỉ nhổ hắn, từ lúc đó cô không thể ngăn lại trái tim mình.

Ừ, ít nhất điểm ấy có thể lý giải vì sao bị hắn hôn không làm cô khó chịu. Cô chỉ có thể an ủi mình như vậy.

Joel nhìn chăm chú cô một lát, sau đó từ từ đưa tay cho cô nắm lấy: "Hãy đến đây, xem chúng ta có tương lai hay không."

Kể từ đó, mỗi ngày Joel đều đưa cô ra ngoài chơi, cô cũng điện thoại báo cáo tiến độ mỗi ngày với mẹ. Bởi vì lo lắng Đỗ Lệ Lệ sẽ ghen tị, cho nên Thẩm Như  Ưu hai ba lần đưa cô tới Đại học Yale ở tạm với anh trai Đỗ Nhâm Phi đang đảm nhiệm giảng sư bên đó.

Theo lương tâm mà nói, ôn nhu săn sóc lại cởi mở khôi hài, Joel thật sự không giống kiểu người Lệ Lệ mô tả... Người này, nhưng tri nhân tri diện bất tri tâm, cô đành phải tin tưởng người nhà.

Suy nghĩ là một chuyện, cô không có khả năng khống chế con tim mình, ngày qua ngày, Joel càng yêu thương cô hơn, tâm cô càng lún càng sâu, không thể quay về như trước đây.

Được rồi, có thể chân chính yêu một lần, ít nhất sau này không có ai cười nhạo cô là gái già chưa trãi qua mùi vị yêu đương. Hiện tại, Ti Ti chỉ có thể lấy việc đó an ủi chính mình.

Nhưng biết rất rõ không có kết quả... Aiz! Thực bi ai!

Joel đưa tay vuốt khuôn mặt đang nhăn nhó của cô, đồng thời dùng ánh mắt hỏi thăm.

Cô nhanh chóng tặng cho hắn một nụ cười tươi sáng, Joel nhíu nhíu mày rậm ám hiệu sẽ tra hỏi sau, giờ phút này, hắn đang chiến đấu hăng hái cùng người nhà qua điện thoại.

"Không phải mẹ, con nói thật đấy... Đúng, cô ấy là Cathy, một cô gái Đông Phương ngọt ngào..." Joel  vừa nói vừa trộm hôn cô, Ti Ti đẩy Joel xuống, ngược lại khiến hắn càng ôm chặt cô vào lòng.

"Con biết, nên con mới kêu mẹ nói chuyện với Helen cho rõ ràng!"

Joel nghe xong, trong chốc lát hai hàng lông mày đột nhiên cau lại.

"Cái này không thể trách con à, mẹ, vấn đề này mẹ biết rõ hơn con, con chỉ không muốn cho cô ta khó xử mà thôi, cứ tưởng thời gian sẽ làm cô ta quên đi chuyện đính ước, nhưng bây giờ con thật sự không chờ được nữa, cũng bất chấp mặt mũi của cô ta rồi, mẹ, con thật sự rất yêu bé con này, con... A, cám ơn mẹ,... tốt, được rồi, con hiểu, con sẽ về nhà giải quyết vấn đề sau đó sẽ đưa bé con đến... Đúng, cứ như thế, tạm biệt!"

Joel cúp điện thoại, lập tức nâng cằm Ti Ti lên nhìn thẳng hai mắt cô hỏi: "Em đang lo lắng điều gì? Sợ anh sau khi trở về sẽ không quay lại à?"

Tám chín phần mười là vậy, Ti Ti thầm nghĩ, những thủ đoạn này xuất hiện trên tivi nhan nhãn a!

Nhưng tuồng vui vẫn phải tiếp tục diễn, cho nên, cô vẻ mặt đau khổ nói: "Em lo lắng cô ấy không chịu huỷ hôn ước với anh."

Joel nở nụ cười: "Không chịu thì sao? Em không biết trước đây vì sao bọn anh đính hôn, cho nên em mới có thể lo lắng như vậy. Hãy yên tâm, bất kể ra sao anh đã quyết định huỷ hôn với Helen."

Ti Ti ghé vào trước ngực Joel trầm mặc một lúc lâu, sau mở miệng: "Khi nào anh quay trở lại?"

"Sau khi anh nói xong mọi chuyện với mẹ, chắc cũng nhanh thôi, cùng lắm là bốn, năm ngày."

Bốn, năm ngày? Ừm, phải khẩn trương đẩy mạnh tốc độ, dù cô thương anh ta nhiều bao nhiêu, vì chị, vì tương lai của cháu, loại đàn ông chuyên lường gạt phụ nữ như anh ta phải chịu ít giáo huấn mới được.

Có lẽ, trong sâu thẩm nội tâm cô vẫn âm thầm chờ mong?

"Joel... Trước khi anh trở về, chúng ta có thể cùng nhau dùng bữa tối dưới ánh nến được không?" Ti Ti mong muốn ngước mắt nhìn Joel: "Mỗi khi xem tivi, em rất ngưỡng mộ cái không khí lãng mạn đó, em muốn trải nghiệm nó một lần."

"Được thôi." Joel vuốt nhẹ chóp mũi của cô: "Nếu em thích, đêm nay anh sẽ chuẩn bị cho em!"

Cô nở nụ cười vui mừng.

Bữa tối dưới ánh nến đã lãng mạn lắm rồi, chắc chắn sẽ có rượu vang, đến lúc đó chỉ cần cô tỏ ý một chút, Joel nhất định sẽ không buông tha cô, sẽ không bỏ qua miếng thịt béo đang dâng tới miệng.

Năm ngày sau, Ti Ti trở về ngôi nhà ở vùng ngoại thành.

"Vài ngày không có liên lạc, mẹ thực lo lắng đấy, sao con về đây đột ngột vậy?"

Thẩm Như Ưu lập tức hỏi, Ti Ti vẻ mặt mất mát cô liếc mắt một cái, chậm chạp đi đến phòng khách ngồi xuống.

"Anh ta về nhà, con không về đây ở lại chỗ đó làm gì?"

"Về nhà?" Thẩm Như Ưu kêu sợ hãi: "Vậy con..."

"Nên làm đều làm!" Ti Ti gay gắt lên tiếng: "Mẹ hài lòng chưa?"

Thẩm Như Ưu rất nhanh thay bằng bộ mặt vui mừng: "Thật sự? Thật tốt quá, mẹ phải nhanh chóng báo cho Lệ Lệ mới được!" Bà vạn phần mừng rỡ xoay người đi gọi điện thoại.

Thực tồi, thậm chí một tiếng an ủi cũng không nói. Ti Ti âm thầm oán trách, bốn ngày liền, cô nhớ Joel đến chết mòn, về nhà ngay cả hư tình giả ý ánh mắt quan tâm cũng không có? Rõ ràng đối xử có khác biệt? Sẽ không sợ đến lúc đó cô trở mặt, thề thốt phủ nhận sao?

Thê thảm hơn, cho dù cô có muốn làm khó dễ một chút thì cũng không có dũng khí.

Hai ngày sau Đỗ Lệ Lệ quay về, với vẻ mặt đầy giận dữ bước vào cửa, cô vừa thấy Ti Ti liền chửi ầm lên.

"Em rốt cuộc đang giở trò quỷ gì? Nói thì hay lắm, chẳng phải em tự nguyện sao? Hối hận thì nói một tiếng nha, chị nghĩ biện pháp khác, tại sao phải kéo chân của chị?"

Đầu đầy sương mù Ti Ti khó hiểu nhìn cô, đồng thời vừa nhìn thấy Đỗ Nhâm Phi cùng trở về với Lệ Lệ.

"Em... Em không rõ những gì chị nói, mọi người muốn em làm, em đã làm, từ ngày đầu tiên bắt đầu em đều báo cáo tình hình với mẹ không phải sao? Này... Em thật sự không biết chị tức giận cái gì, người hy sinh ở đây là em!"

Đỗ Lệ Lệ hoài nghi trừng mắt nhìn cô một lúc lâu, sau mới nghiến răng nghiến lợi nói: "Lúc tụi chị trở về thuận tiện ghé qua New York, muốn tìm hiểu một chút hướng phát triển trong tương lai của Joseph. Dù sao năm nay bọn chị đều tốt nghiệp! Nếu anh ta trở về chắc chắn sẽ không trở về, chính là..."

Cô phút chốc nheo hai mắt lại: "Chị đến đó mới biết được Joseph đã đi đến tiểu bang Connecticut hai ngày trước đã bị người nhà gọi về để kết hôn, trên thực tế, anh ta hết tuần trăng mật mới trở về!"

Ti Ti nghe xong người cứng lại tựa như bị sét đánh, mọi người xem xét sắc mặt của cô liền hiểu được mọi việc thật sự đi sai hướng.

"Ông trời, chẳng lẽ Ti Ti, con bé... Tìm lộn người?" Thẩm Như Ưu ấp úng nói.

Hai hàng lông mày Đỗ Lệ Lệ nhíu sát lại: "Ti Ti, em mô tả bộ dáng của anh ta lại cho chị?"

Ti Ti có chút sợ hãi dò xét liếc cô: "Mái tóc đen, đôi mắt màu lam, đẹp trai hút hồn, cao khoảng chừng một mét chín mươi, thân hình gầy cao nhưng rất cường tráng..."

"Đợi chút!" Đỗ Lệ Lệ đột nhiên hô ngừng. "Em nói anh ta cao chừng một mét chín?"

"Dạ" Ti Ti nuốt nước miếng một cái. "Không đúng chổ nào sao?"

"Đương nhiên không đúng, Joseph cao lắm là một mét tám!"

Ti Ti nghe vậy ngã ngữa trên ghế sopha.

"Ông trời!"

Đỗ Lệ Lệ theo sát ngồi xuống, truy hỏi đến cùng: "Anh ta cũng tên Joseph?"

"Không, anh ấy gọi là Joe..." Ti Ti do dự một chút: "Ít nhất, em nghe mọi người gọi là Joe, nhưng...  Nó nghe có vẻ là Joel..."

"Trời ạ!" Thẩm Như  Ưu than vãn: "Mọi chuyện sao có thể biến thành như vậy?"

Đỗ Lệ Lệ không để ý tới bà, vẫn hỏi: "Anh ta có nói cho em biết anh ta họ gì không?"

Ti Ti khuôn mặt bất lực: "Anh ấy có nói, nhưng em không có chú ý nghe, em nghĩ rằng em đã biết điều đó!"

Đỗ Lệ Lệ mệt mỏi xoa xoa con mắt, nhưng vẫn cố gắng hỏi lần cuối cùng: "Nhà anh ta ở đâu?"

Ti Ti càng suy sụp cúi mặt: "Không phải... New York sao?"

Mọi người đều không nói gì, lặng im một hồi, Thẩm Như Ưu mới lầm bầm tả oán nói: "Lúc trước nếu như con cầm ảnh chụp cho con bé nhìn qua, sẽ không xảy ra chuyện ngoài ý muốn!"

"Mẹ nghĩ con không biết sao?" Đỗ Lệ Lệ căm giận nói. "Chính là Joseph luôn nói anh ta không ăn ảnh, cho nên không thích chụp hình, làm thế nào con có thể?"

Thẩm Như Ưu đang muốn lải nhải tiếp, Đỗ Nhâm Phi đột nhiên mở miệng.

"Ti Ti, anh nghĩ em có hình của anh ta?"

Một câu bừng tỉnh người trong mộng, Thẩm Như ưu lập tức nhảy dựng lên.

"Đúng, có hình của anh ta là được, nhanh, nhanh, lấy ra đây, chúng ta cũng không thể cho anh ta chiếm tiện nghi miễn phí!"

"Nhưng..." Ti Ti ngập ngừng nói: "Anh ấy bảo sau khi huỷ hôn ước sẽ quay lại tìm con."

"Em ngốc vừa thôi!" Đỗ Lệ Lệ lên tiếng mắng: "Nói thì dễ nghe, em còn không hiểu?"

Ti Ti phản bác lại: "Anh ấy không phải loại người này!"

Thẩm Như Ưu nhắm mắt kiềm chế.

"Ti Ti nghe mẹ , trước hết con đi lấy ảnh chụp, sau đó chúng ta sẽ xem anh ta thật sự có như con nói, không giống loại người kia, có thể chứ?"

Vội vàng quay về căn hộ cho thuê, Ti Ti từ xa nhìn thấy một tiểu thư xinh đẹp cao quý, cô ta đứng ở cửa ra vào căn hộ, đang gõ cửa nhà cô, cô chần chờ đi chậm lại.

"Xin hỏi cô tìm ai?"

Vị tiểu thư kia nghe tiếng liền xoay người lại, dò xét cô từ trên xuống dưới hơn nửa ngày.

"Cô là Cathy?"

Ti Ti ngẩn người: "Vâng, xin hỏi cô là?"

Vị tiểu thư kia bướng bỉnh kiêu ngạo cười: "Tôi là Helen, hôn thê của Joel. Chắc cô đã nghe qua?"

Trái tim co thắt, Ti Ti cắn nhẹ môi: "Tôi biết."

"Thế thì tốt, Joel để cho tôi tới nói với cô, chúng tôi đang chuẩn bị hôn lễ, khoảng tuần sau đám cưới sẽ được tiến hành, anh ấy hy vọng cô không quấy rầy anh ấy, còn vấn đề đền bù tổn thất..." Helen phóng tia mắt khinh miệt nhìn cô.

"Cô muốn bao nhiêu cứ nói ra, tôi sẽ cố gắng đáp ứng."

Ti Ti vô lực rũ mắt xuống: "Tại sao anh ấy không quay về nói cho tôi biết?"

"Sợ cô quấn quít, không buông tha anh ấy!" Helen hừ nhẹ: "Thực tế, tất cả đều giống nhau, từ trước đến nay tôi đều thay anh ấy giải quyết những rắc rối này, cô không phải là người đầu tiên, bản thân cô cũng rất hiểu rõ phụ nữ rất khó cự tuyệt anh ấy, đúng không?"

Ti Ti im lặng không đáp trả.

"Tôi nghĩ cô cũng yêu anh ấy, có phụ nữ nào mà không yêu?" Helen có vẻ rất thông cảm vỗ nhẹ vào cô .

"Nhưng nếu cô thật sự yêu anh ấy, thì không nên đi tìm cái chết để làm khó anh ấy, mà nên để cho anh ấy theo đuổi hạnh phúc của mình, không phải sao?"

Theo đuổi hạnh phúc? Sh*t! Gã đàn ông này thật sự đã nhận được bài học!

Nhưng... Cô cũng lừa hắn không phải sao? Nếu như cô không có chủ tâm muốn đi lừa gạt hắn, cô cũng sẽ không ăn loại thua lỗ này, có lẽ đây là báo ứng của cô? Cũng có lẽ ông trời nói cho cô biết, công việc giáo huấn con người không đến phiên cô làm chủ.

Thế nhưng, điều quan trọng nhất là cô thương hắn, cô thật sự mong hắn hạnh phúc, bất kể hắn có lừa cô hay không, hoặc xấu xa đến cỡ nào.

Chính là cô thương hắn!



/*** Chú thích ***/

(1) - Chủ nghĩa sáu mươi phân: ta ko tìm dc giải thích cụ thể nhưng theo những gì ta đọc được trên mạng thì nó chỉ những người không muốn làm đến nơi đến chốn, ví như hoàn thành hết thì là 100 phân, nhưng nửa vời thì là 60 phân. Trong câu này thì chắc là chỉ nàng ta nghĩ học hết THCS là tốt rồi

(2) -  Faneuil Hall: (theo: giaoducdaotao.com và https://www.ptgdtdusa.com)
Faneuil Hall Market Place cũng được gọi là Quincy Market, là một khu phố chợ nổi tiếng lâu đời được hàng triệu du khách đến thăm viếng hàng năm. Phố chợ này cung cấp rất nhiều thức ăn đặc sản, các màn trình diễn ca hát, xiếc, ảo thuật... ngay trong lòng đường phố. Phố chợ tọa lạc gần trung tâm hành chánh tiểu bang và bờ nước của hải cảng Boston. Từ khu phố chợ này, chúng ta chỉ mất 5, 7 phút đi bộ là tới những địa điểm nổi danh khác như New State House, Museum of Fine Arts, USS Constitution Navy War Ship, và New England Aquarium.

Được cất lên từ một toà nhà kiến trúc kiểu Hy Lạp xưa. Thuở mới xây cất, thế kỷ 17, Faneuil Hall, lấy tên của một thương gia giàu có nhất Boston, đã xây cất một chợ lớn, để các nhà buôn bán trao đổi dịch vụ. Nhưng Faneuil Hall còn nổi tiếng vì đó là một điểm lịch sử. Tầng hai của Faneuil Hall là nơi tụ họp công cộng, cho các chính trị gia tới thảo luận các chương trình, là nơi các ứng cử viên tranh luận trước công chúng. Đến bây giờ các chính trị gia cũng còn dùng Faneuil Hall để bắt đầu cuộc tranh cử của mình, nếu họ xuất xứ từ miền Đông, Hoa Kỳ.

(3) - Beacon Hill: (theo: https://www.nuocmy.net)
Beacon Hill là một khu phố lịch sử của Boston, Massachusetts. Đây là một khu phố của phong cách rowhouses Liên bang và được biết đến với vẻ đẹp cổ kính của đường phố và gạch vỉa hè. Hiện nay, Beacon Hill được coi là một trong những khu vực trung tâm mong muốn nhất và đắt tiền nhất ở Boston.

Khu vực Beacon Hill nằm ở phía bắc Boston Common và Vườn Công Lập Boston và được bao bọc nói chung phía nam là phố Beacon, phố Somerset về phía đông, phố Cambridge ở phía bắc và Drive Storrow dọc theo bờ sông Charles River Esplanade phía tây.  

Bởi vì Massachusetts State House - tòa thị chính bang vị trí cao nhất trên đồi, thuật ngữ " Beacon Hill " cũng thường được sử dụng như một từ chuyên môn trong các phương tiện truyền thông tin tức địa phương để chỉ chính quyền nhà nước hoặc cơ quan lập pháp (ví dụ như ở Washington DC là Capitol Hill). Giống như nhiều khu vực có tên tương tự , khu phố được đặt tên theo vị trí của một ngọn hải đăng cũ trên đỉnh điểm cao nhất ở trung tâm Boston. Beacon Hill đã được chỉ định là một địa điểm danh thắng lịch sử quốc gia vào ngày 19 tháng 12 năm 1962

(4) - New England Aquarium:
Được thành lập từ năm 1969. NE Aquarium là một viện nghiên cứu hàng đầu trên thế giới về thám hiểm và bảo tồn môi sinh đại dương. NE Aquarium là một địa điểm nổi tiếng và được nhiều du khách đến thăm viếng nhất tại Boston. (theo https://www.ptgdtdusa.com)

New England Aquarium là khu thủy sinh chứa hơn 15000 loải động vật có vú và cá ở dưới nước. Đây là khu tham quan thú vị của Boston.
Đến New England Aquarium bạn sẽ thấy không khí nhộn nhịp, náo nức của khu tham quan này. Khách đến với khu thủy sinh rất đông, nhất là vào các ngày cuối tuần hay ngày lễ. Trẻ em dưới 6 tuổi khi vào đây được miễn vé, trẻ em dưới 10 tuối đươc giảm 50% vé. Vào đây du khách sẽ có cơ hội nhìn ngắm thế giới đại dương thu nhỏ qua những bể kính lớn. Những loại cá, những động vật có vú đa dạng, phong phú sẽ giúp bạn thêm kiến thức về thế giới động vật.

Thiết kế của khu thủy sinh khá lạ mắt, lối đi theo hình xoắn ốc nên từ mọi vị trí bạn có thể nhìn thấy rõ nhiều khu vực. Những đám san hô vùng biển Caribbean xao động trước những đàn cá đông đúc, những loại sứa đủ hình dáng bơi lội, rồi những con sao biển, nhím biển, cua biển… sẽ làm bạn trầm trồ về thé giới đại dương muôn hình muôn vẻ. Cảm giác nhìn mà như được sờ vào, chạm vào thế giới biển . Những nhân viên làm việc trong khu thủy sinh này cũng rất nhiệt tình, nếu bạn muốn tìm hiểu kỹ hơn về loài cá nào, họ sẽ hướng dẫn bạn tận tình.

(5) - Connecticut: (theo https://vi.wikipedia.org/wiki/Connecticut)
Connecticut là tiểu bang Hoa Kỳ thuộc về miền đông bắc Hoa Kỳ.

Connecticut có khí hậu ôn hòa với đường bờ biển dài quanh vịnh Long Island. Điều này đã giúp bang có truyền thống phát triển ngành hàng hải từ lâu đời. Bang Connecticut hiện nay được biết đến với sự giàu có bậc nhất Hoa Kỳ. Từ thế kỉ 18, bang đã bắt đầu phát triển công nghiệp chế tạo và các tập đoàn tài chính: những công ty bảo hiểm đầu tiên ở Hartford và quỹ tự bảo hiểm rủi ro đầu tiên ở quận Fairfield . Nhờ đó, Connecticut có thu nhập bình quân đầu người, chỉ số phát triển con người và thu nhập bình quân hộ gia đình cao nhất Hoa Kỳ

Connecticut giáp với eo biển Đảo Dài (Long Island Sound) về phía nam, với Tiểu bang New York về phía tây, với Massachusetts về phía bắc, và với Rhode Island về phía đông. Thủ phủ là Hartford, và các thành phố lớn kia bao gồm New Haven, New London, Norwich, Stamford, Waterbury, Torrington, và Bridgeport.

Tiểu bang này có tất cả 169 thị xã. Hartford và New Haven cạnh tranh nhau bằng hãnh diện và kinh tế, có lâu từ khi hai thành phố đó chia quyền thủ phủ, và cả từ khi New Haven và Hartford là hai thuộc địa riêng.

Đỉnh cao nhất ở Connecticut là núi Gấu tại Salisbury ở gốc tây bắc của tiểu bang. Ngày xưa nó tháp được xây bằng đá ở trên đỉnh này; hiện nay một bảng bằng đá bên cạnh đường mòn Appalachian chỉ đến nơi đó là “đất cao nhất ở Connecticut, 2354 foot [717 mét] trên mực biển”; tuy nhiên, cả bảng này sai. Cao độ ước lượng của đỉnh này chỉ tới 706 m (2.316 foot); và tuy nó là đỉnh cao nhất ở Connecticut, thực sự nó không phải có đất cao nhất ở tiểu bang.
Đất cao nhất là một nơi vô danh về phía đông gần chỗ mà ba tiểu bang Connecticut, Massachusetts, và New York gặp nhau (42°3′N 73°29′W), trên dốc nam của núi Frissell, núi đó tới cao độ 747 m (2.453 foot), và đỉnh nằm cách 225 m (740 foot) ở Massachusetts. Chỉ có một cọc xanh bằng sắt chỉ đến nơi cao nhất của Connecticut với cao độ 723 m (2.372 foot). Bởi vậy, Connecticut là tiểu bang duy nhất có nơi cao nhất khác với đỉnh cao nhất.
Sông Connecticut chia đôi tiểu bang, chảy vào eo biển Đảo Dài, lối ra Đại Tây Dương của Connecticut.


Đã sửa bởi raincloudsmoke lúc 25.10.2012, 16:00.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
6 thành viên đã gởi lời cảm ơn raincloudsmoke về bài viết trên: antunhi, fifint, gaga520, laidan, m.truyen, trạch nữ siêu BT
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 36 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bé con 95, bé mèo da ngăm, huongtrang1984, NguyễnDung811 và 128 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

6 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

7 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 124, 125, 126

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

10 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

12 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

13 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

14 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

16 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư (hoàn)

1 ... 25, 26, 27

17 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

19 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

20 • [Xuyên không] Bảo Bảo vô lương Bà mẹ mập là của ta - Ngũ Ngũ

1 ... 85, 86, 87



Shop - Đấu giá: Ngọc Sơn Bạc vừa đặt giá 500 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 457 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Kính mát ngôi sao
Shop - Đấu giá: Mèo Lười Cận Thị vừa đặt giá 350 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 434 điểm để mua Gấu Pooh dễ thương
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún và bong bóng
Shop - Đấu giá: Chimy Lữ vừa đặt giá 267 điểm để mua Giày hồng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 345 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 445 điểm để mua Ngọc xanh 4
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 283 điểm để mua Vòng hoa giáng sinh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 327 điểm để mua Tám điện thoại
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 285 điểm để mua Thỏ nháy nhót
hakuha: 2 năm trước mọi người rất hay xài cái này
sau 2 năm trở lại ngày càng im ắng haizzz
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 360 điểm để mua Tấm thảm trái tim
Shop - Đấu giá: hakuha vừa đặt giá 270 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 254 điểm để mua Thỏ nháy nhót
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 401 điểm để mua Bông tai hạt dẻ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 306 điểm để mua Bé nấm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 318 điểm để mua Hằng Nga
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 400 điểm để mua Cặp đôi hamster
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 528 điểm để mua Mây
Shop - Đấu giá: Tiểu Ly Ly vừa đặt giá 406 điểm để mua Mashimaro IOU
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 548 điểm để mua Mashimaro chờ xe buýt
Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.