Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 

Chàng quản gia cứng nhắc - Lê Tiêm

 
Có bài mới 29.01.2012, 00:00
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 01.08.2011, 12:51
Bài viết: 1754
Được thanks: 6945 lần
Điểm: 22.36
Có bài mới Re: Quản gia công cứng nhắc - Lê Tiêm - Điểm: 75
Chương 6:

Thiên Thiên không làm theo được sáu điều Ninh Nhi nói, cách thứ nhất sắc dụ, cô làm không được, cho nên không thể làm gì khác hơn là sử dụng chiêu thứ hai —— khổ nhục kế!

Khiến cho anh cảm động không thể không đối diện với chính mình.

Cô vẫn cảm thấy sao mình có thể nham hiểm như vậy, nhưng mà, ở thời điểm tranh thủ tình yêu, quân tử có tác dụng gì đâu cơ chứ?

Hôm nay cô đặc biệt năn nỉ ông chủ cho cô tan ca sớm, hôm nay sau khi nhận đủ tiền lương và tiền thưởng, cô tính toán khoản tiền lương kiếm được trong một tuần này, oa, chỉ cần cô tiếp tục cố gắng, chưa tới một tháng tiền của cô cũng đủ để đủ hai người bọn họ đến nước Pháp chơi một chuyến.

Chuyện này đáng ăn mừng, cho nên cô mới tan ca sớm, đến chợ mua một chút thực phẩm, tính toán dựa theo tài nấu nướng tinh tế của vợ ông chủ tiệm cà phê dạy, xuống bếp nấu một bữa ăn tối thịnh soạn.

Về đến nhà, cô không nhìn thấy Trí Đạc ở trong phòng, cảm thấy ngoài ý muốn.

"Anh ấy không ở trong nhà, vậy anh ấy chạy đi đâu?" Lúc này Thiên Thiên mới đột nhiên nhớ tới một chuyện quan trọng."Bình thường mình đi làm, vậy anh ấy sẽ làm những gì cho hết thời gian nhỉ?"

A! Lúc này cô mới phát hiện mọi chuyện không ổn, chỉ lo đi làm kiếm tiền, mà quên mất anh ở một mình sẽ nhàm chán.

Nhất thời, cảm giác áy náy lan trong tim, rửa rau, động tác thái rau cũng nhanh hơn, nhưng bởi vì là lần đầu tiên vào phòng bếp, khó tránh được tay chân luống cuống.

Không bao lâu, tay của cô bị dao nhọn cứa mấy đường lớn nhỏ, vết thương nông sâu cạn không đồng đều.

Đợi đến khi cô làm xong món salad đơn giản, sốt Caesar và chiên xong thịt bò, dù chỉ một vài món ăn, cũng khiến hai bàn tay trắng noãn nhỏ nhắn chưa bao giờ làm công việc nặng gì dán đầy băng cá nhân.

Trí Đạc vừa mở cửa đã ngửi thấy mùi khét của thức ăn bay ra cả phòng, anh nhíu mày, lần theo mùi khét tới trước bàn ăn.

"A? Anh về rồi." Thiên Thiên vui mừng cười với anh."Anh chạy đi đâu vậy? Về nhà cũng không thấy anh."

Trí Đạc không trả lời câu hỏi của cô, nhìn hai món ăn đơn giản trên bàn, lông mày nhíu lại.

Salad lớn nhỏ không đều, sốt Caesar ướp không đều, bò chiên cháy quá rồi, toàn bộ đều chẳng có chút gì hấp dẫn cả.

Nhưng những thức ăn này là cô ấy làm?

"Cô làm bữa tối?" Anh không dám tin hỏi.

"Ừa! Hôm nay em được rất nhiều tiền thưởng đó, em muốn chúng ta bắt đầu đi du lịch, em đã xin ông chủ cho nghỉ rồi, ngày mai chúng ta đi Cambridge được không? Tới Anh đã lâu như vậy, cũng chưa tới đó." Thiên Thiên rạng rỡ cười lên kế hoạch."Cho nên hôm nay coi như là ăn mừng, chỉ là em nấu ăn không tốt cho lắm, so với tài nấu nướng của anh, tội cho anh rồi."

Nghe vậy, Trí Đạc rất khó giải thích tâm trạng của mình. Cô nấu đồ ăn cho anh, đi làm kiếm tiền cho hai người, loại chuyện như vậy đều không phải là việc mà thiên kim đại tiểu thư cô phải làm, những việc làm này của cô, khiến cho trái tim anh ấm dần lên.

Anh biết mình không hề thờ ơ như vẻ bề ngoài, cô đối tốt với anh, anh biết, nhưng không có phúc hưởng thụ.

"Chỉ cần chín là có thể ăn." Trí Đạc cởi áo khoác xuống, cầm bộ đồ ăn ở trên giá xuống, đặt trên bàn ăn."Mau ngồi xuống ăn đi."

"Được!" Thiên Thiên cao hứng cũng ngồi xuống, bưng đĩa salad lên gắp một nửa vào trong khay của mình.

Đột nhiên, tay cô bị nắm chặt, cô sợ hết hồn, không thu tay lại được, cái khay cứ như vậy rơi xuống, toàn bộ salad tán loạn ở trên bàn ăn.

"Tay của cô bị làm sao?" Anh trầm giọng hỏi.

Cô lúc này mới nghĩ đến vết thương trên tay mình, vội vàng muốn rụt lại, nhưng mà sức của anh quá lớn, cầm chặt hai tay cô, cô làm thế nào cũng không rút ra được.

"Sao lại thành cái bộ dáng này?!" Anh không nhịn được quát.

Cô bị cơn giận của anh dọa sợ, mở to mắt không dám nói một câu.

"Lúc làm việc bị thương ?" Anh chất vấn, nhưng nói gì cô cũng không trả lời, điều này càng làm cho anh nổi trận lôi đình."Bắt đầu từ ngày mai, không cho phép cô lại đi làm!" Anh mạnh mẽ ra lệnh.

"Tại sao?" Vừa nghe anh nói không cho mình đi làm, Thiên Thiên lập tức giật tay lại."Tay của em cũng không phải do đang làm việc bị thương ."

"Vậy làm sao bị thương? Cô nói đi." Anh mạnh mẽ muốn cô nói rõ ràng.

"Em vụng về mà! Ngay cả làm món ăn cũng không được, mới biến thành như vậy. . . . . ." Giọng cô lí nhí trả lời.

Cô cũng cảm thấy rất buồn mà, lúc nhìn vợ ông chủ tiệm cà phê làm cũng cảm thấy rất đơn giản, ai biết khi cô tự mình xử lý thì sẽ có nhiều khó khăn như vậy.

Chốc thì bị dao cứa, dầu sôi bắn lên, ngay cả rửa nồi cũng bị bỏng, cô cũng không hiểu tại sao tay chân cô vụng về như vậy.

"Nấu ăn thôi mà cô cũng khiến tay mình thành như vậy?!" Trí Đạc vừa tức lại. . . . . . đau lòng, anh nhất thời lo lắng nặng lờikhông xử trí, tổn thương Thiên Thiên.

Thiên Thiên khổ sở hốc mắt phiếm hồng."Em chỉ là muốn cho anh một bất ngờ, mỗi lần đều là anh chuẩn bị bữa ăn tối, em cũng rất áy náy, em chỉ là muốn giúp anh chia sẻ thôi." Cô càng nói càng thấy mình oan ức.

"Tôi không có trọng trách to lớn gì khiến cho cô phải giúp tôi chia sẻ." Anh không khách khí nói.

Mới rồi bởi vì cô nấu một bữa ăn tối mà cảm động không dứt, hiện tại lại thấy cô vì làm bữa ăn mà tay bị thương, tâm trạng của anh càng thêm phức tạp.

Vừa tức giận vừa đau lòng, aizz! Bây giờ anh nên đối với cô ấy như thế nào? Anh cố sức chạy trốn, cô lại liều mạng đuổi theo, hoàn toàn không để lời của anh ở trong lòng, chẳng lẽ là lời nói của anh không có trọng lượng gì cả sao?

"Nhưng mà em cảm thấy rất khổ cực cho anh mà!" Thiên Thiên khóc nói, "Em thương anh chẳng lẽ không được sao?"

"Cô chăm sóc tốt cho bản thân là đủ rồi." Cô từ nhỏ đã luôn hành hạ anh.

"Anh mỗi lần đều như vậy!" Cô trách cứ."Mỗi lần nhắc tới chuyện tình cảm anh đều trốn tránh trả lời, anh không thể không bày tỏ suy nghĩ một chút như vậy được."

"Tôi cho là tôi đã nói đủ rõ ràng." Anh đã bày tỏ vô cùng rõ ràng rồi không phải sao? Giữa bọn họ là không thể nào .

"Anh có làm như em từ chối trước mặt em sao?" Cô gây sự hỏi."Anh nói đi, anh nói anh không thích em, em sẽ không quấn anh nữa."

Chất vấn của cô khiến cho Trí Đạc sửng sốt.

Đúng vậy, anh chưa bao giờ từng nói nặng gì trước mặt cô, chỉ cần cô nhắc tới, anh liền lảng sang vấn đề khác, trốn tránh trả lời.

Tại sao phải như vậy? Tính cách trước giờ của anh không phải như vậy, tại sao anh không dứt khoát từ chối lời tỏ tình của cô?

"Anh nói đi, anh nhìn em nói anh không thích em." Thiên Thiên đi tới trước mặt anh, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, dũng cảm mà nhìn chăm chú vào anh."Chỉ cần anh nói, em nhất định làm được, chỉ cần anh nói anh không thích em, em sẽ không xuất hiện trước mặt anh." Sau đó cô cứ như vậy mà hết hy vọng.

Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp kiên định của cô lại đong đầy nước mắt, những lời muốn nói lại nghẹn ở cô họng anh không thốt ra được.

Mẹ kiếp ! Khâu Trí Đạc, mày là heo sao? Không phải đã nói mày không thể động lòng, tại sao mày còn ngu ngốc mà thích cô ấy như vậy?

Yên lặng nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đong đầy nước mắt của cô, anh thật lâu không thốt nên lời.

"Anh nói đi, anh nói đi. . . . . ." Thiên Thiên đang khẩn cầu anh , anh lại không cho cô một đáp án rõ ràng, khiến cho cô vẫn suy nghĩ lung tung như vậy, cô đã sắp không chịu nổi.

Vậy mà, Trí Đạc lại trả lời rất khéo, anh cái gì cũng không nói, đặt mông ngồi xuống bàn ăn, ăn bữa ăn tối đã sớm nguội lạnh trên bàn.

Đối với việc hành động này của anh, Thiên Thiên há hốc mồm sững sờ.

Đến giờ, anh còn muốn trốn tránh như vậy! Anh lo lắng cái gì? Ngàn vạn đừng vì thân phận của cô mà không dám từ chối, như vậy cô càng cảm thấy thương hại chính mình.

"Này, rốt cuộc anh muốn như thế nào chứ?" Nước mắt của cô không ngừng chảy, run run nói.

Cô hỏi một câu tầm thường đến vậy, anh vẫn chẳng để ý tới, vùi đầu cật lực ăn uống, anh…. Muốn như thế nào nữa

Thiên Thiên càng nghĩ càng thấy mình đáng thương, cuối cùng dứt khoát, chạy tới bên giường đặt mông ngồi xuống, khóc lớn.

Nuốt vào một miếng bò chiên cháy cuối cùng, sắc mặt Trí Đạc khó coi ợ một cái, anh tự nói với mình, về sau tuyệt đối không cho phép cô vào phòng bếp nửa bước, đây quả thực là tai họa.

Ngẩng đầu lên, nhìn thấy cô vẫn ngồi ở trên giường đau lòng khóc.

Anh không quen biểu đạt, bây giờ không biết phải nói thế nào cho cô hiểu tâm ý của anh, không thể làm gì khác hơn là dùng hành động bày tỏ —— cho dù cô làm có khó ăn đến đâu, anh cũng sẽ nuốt hết xuống.

Chỉ là hiển nhiên bọn họ chưa thấu hiểu tâm tư của nhau.

Là anh quá khó để hiểu sao? Nhưng vì cái gì trách anh như vậy, cô lại cứ cố tình thích chứ?

Dọn dẹp xong đĩa trên bàn, thả vào bồn rửa chén, anh bước tới bên cạnh cô.

Từ khi anh đến Anh tới nay, đây là lần đầu tiên anh bước tới gần giường cô ngủ, từ trước đến giờ anh đều ngủ ghế sa lon .

"Tại sao vừa rồi khóc?" Trí Đạc khẽ hỏi.

Thiên Thiên quay đầu đi chỗ khác, không trả lời anh mà tiếp tục khóc.

Anh thở dài. "Em nấu đồ ăn khó ăn như vậy, anh cũng cắn răng nuốt hết, em còn muốn như thế nào nữa?"

Nói gì vậy? Hơn nữa. . . . . . Lời này là anh nói ra sao?

Thiên Thiên ngừng khóc, không rõ mà quay đầu lại, ngơ ngác nhìn anh.

"Anh nói cái gì?!" Cô vừa tức giận vừa nghi hoặc, làm sao anh có thể nói ra lời đùa giỡn như vậy? Anh luôn luôn nghiêm túc, làm sao sẽ biết cái gọi là nói đùa?

"Về sau chỉ cần em muốn ăn nói với anh một tiếng, đừng tự mình xuống bếp nữa." Anh nghiêm túc nói.

Thiên Thiên không biết làm sao đối với vẻ mặt xa lạ này của anh, ngây ngốc nhìn anh, dáng vẻ không hiểu.

Nhìn bộ dạng sững sờ ngây ngốc của cô, anh không khỏi bị chọc cười.

Anh cười! Điều này sao có thể?

Thiên Thiên xoa xoa mắt, cô nhất định là hoa mắt, làm sao anh có thể biết cười, hơn nữa còn cười mỉm lộ ra má lúm đồng tiền, vừa đẹp trai lại đáng yêu.

"Anh cười." Ánh mắt anh vẫn còn cười, này. . . . . . Không phải đang mơ chứ?

"Đứa ngốc." Anh cười sờ sờ đầu cô.

"Anh. . . . . .Anh đây là ý gì?" Thiên Thiên không hiểu hỏi.

"Em thử nói xem?" Anh cười hỏi ngược lại.

"Em. . . . . . Em không biết tại sao anh lại cười." Cô vẫn hi vọng nhìn thấy anh cười lần nữa, nhưng hôm nay cô thấy, cũng không hiểu tại sao anh cười, chuyện gì khiến cho anh vui vẻ như vậy?

Cô buồn bã nhìn chằm chằm anh, vừa rồi cô khổ sở khóc như vậy, anh không an ủi cũng thôi đi, lại còn cười. . . . . .

"Bởi vì em khiến cho anh buồn cười."

"Có ý gì?" Nói chuyện không đầu không đuôi , cô cũng không phải là giun trong bụng anh, làm sao biết anh nói cái gì?

"Anh giúp em làm bữa ăn tối." Nói xong anh xoay người rời đi, đi tới phòng bếp nhỏ, mở tủ lạnh ra, lấy nguyên liệu nấu ăn đơn giản, tính toán nấu một đĩa mì thập cẩm ngon mắt lại dinh dưỡng.

"Nè!" Thiên Thiên đi theo sau anh, không buông tha."Anh nói rõ ràng đi, không đầu không đuôi như vậy em đây nghe hiểu thế nào được?"

Trực giác của cô cho thấy đây là một tin tức rất quan trọng, nếu như hôm nay cô không hỏi ra được, về sau cô nhất định sẽ hối hận chết.

Trí Đạc sâu xa khó hiểu nhìn cô một cái, mới chậm rãi mở miệng, "Đồng ý với anh, sau này em không vào phòng bếp, anh sẽ nói cho em biết." Nếu để cho cô cầm dao với nồi lần nữa, anh nhất định sẽ bị cô dọa phát bệnh tim.

"Được." Cô cái gì cũng không quan tâm gật đầu đồng ý.

"Chìa tay ra ." Anh yêu cầu, cô làm theo."Hai tay."

"Ồ." Cô ngoan ngoãn đưa hai cái tay ra.

Trí Đạc nhìn hai tay của cô một cái, khe khẽ thở dài.

Vốn là một đôi tay xinh đẹp như vậy, lại bị dao cứa mấy đường dao, cũng bị bỏng dầu sôi, nhìn cô khổ cực như vậy, nên anh cố gắng nuốt mấy món khó ăn mà cô nấu kia, cũng coi như đền bù đối với cô.

Kéo tay của cô đến trước sô pha ngồi xuống, anh lấy hộp cứu thương ra, cau mày tùy tiện xé băng cá nhân dán loạn lên, lại khử trùng lần nữa, bôi thuốc rồi băng bó.

Anh khó có lúc dịu dàng như thế với cô, Thiên Thiên thật cao hứng, nếu như đây là một giấc mộng, vậy vĩnh viễn đừng khiến cô phải tỉnh.

"Anh sẽ chăm sóc cho em, " Mới khắc trước anh còn im lặng, đột nhiên lên tiếng. "Cho đến một ngày em chán anh."

"Cái gì?!" Thiên Thiên không hiểu nháy mắt mấy cái."Có ý gì?"

"Cần anh giải thích rõ ràng hơn sao?" Nhìn vẻ mặt vừa nghiêm túc lại đáng yêu của cô, anh nổi hứng thú trêu chọc cô.

"Muốn muốn muốn." Cô liên tục gật đầu không ngừng.

"Em hôn anh một cái, anh liền nói cho em biết." Giải thích như vậy đủ hiểu chưa?

Cô bị yêu cầu của anh dọa sợ há hốc mồm cứng lưỡi, thật lâu không thốt nên lời, sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn của cô phiếm hồng, tay chân luống cuống không biết nên làm thế nào cho phải.

"Anh. . . . . . Anh. . . . . ."

"Quyết định của em như thế nào đây?" Anh buồn cười hỏi.

Thiên Thiên cảm thấy toàn thân bay bổng, tựa như giẫm lên đám mây, tựa như đang mơ.

Nhìn anh mang theo hình tượng nghiêm túc không phù hợp với gương mặt tươi cười má lúm hiện tại của anh, lúc này trong lòng cô mới tỉnh táo hơn chút.

"Em. . . . . ." Cô nhìn anh, dáng vẻ muốn nói lại thôi, cuối cùng cô đỏ mặt, xấu hổ đem mối son mềm mại in lại gò má anh, bằng phương thức mập mờ không rõ, biểu đạt tâm ý của nhau.

Cái cách này cũng là do tính cách nghiêm túc của Trí Đạc nên mới dung thôi! Nhưng mà, cuối cùng, cố gắng của cô không uổng phí là được.

Khổ nhục kế —— một chiêu này thật đúng là quá hữu hiệu.

☆ ☆ ☆

Sáng sớm tỉnh lại, Thiên Thiên đã nhìn thấy gương mặt cô thích nhất xuất hiện ở trước mặt.

"Nên rời giường." Trí Đạc đứng ở bên giường cô, dịu dàng nhắc cô rời giường.

Thiên Thiên nhìn trần nhà một lát, lại đem ánh mắt chuyển tới gương mặt đang cười của anh, rồi đối diện với ánh mắt của anh.

Đột nhiên cô đỏ mặt dùng chăn trùm qua đầu."Anh không nên nhìn em nữa!"

"Tại sao?" Anh buồn cười hỏi.

"Người ta mới vừa tỉnh dậy còn chưa đánh răng rửa mặt, ngay cả tóc cũng chưa chải, xấu xí chết đi được!" Cô buồn bực ở trong chăn trả lời.

"Anh cảm thấy đáng yêu là được rồi ." Anh cười vén chăn bông lên, khiến cô thét chói tai một trận.

Cô hét lên rồi nhanh chóng đứng dậy chạy vào trong phòng tắm, "Rầm" một cái đóng cửa lại.

Phù . . . . . Quá xấu hổ mà! Cô dựa vào cửa, đỏ mặt thở dốc.

Cô đột nhiên không biết phải đối mặt với anh thế nào, nên nói như thế nào đây? Cô có thể cảm nhận được Trí Đạc cẩn thận săn sóc cô cùng với người lúc trước khác nhau rất nhiều, anh động tình rồi, ngay cả tối ngày hôm qua ăn chén mì thập cẩm kia, cô cũng cảm thấy như ăn vào tâm ý của anh.

Có thể là do chưa quen thôi! Quen anh lạnh lùng với cô, nhưng hôm nay vừa tỉnh lại, anh đang ở bên giường cô tình cảm kêu cô rời giường ăn sáng, nhất thời cô vẫn chưa có cách nào thích ứng được, cộng thêm nụ cười như điện giật của anh khiến hai chân cô như nhũn ra, cô không thể làm gì vô dụng hơn là xấu hổ trốn đi.

"Nếu em không ra khỏi nhà tắm sẽ không kịp." Trí Đạc nói vọng từ ngoài cửa."Hôm nay không phải em muốn đi Cambridge sao?"

"Em ra ngay đây." Cô nhanh chóng rửa mặt và sửa sang tốt cho bản thân rồi ra khỏi phòng tắm, vừa ra đã nhìn thấy anh mặc áo thun đen kết hợp với quần jean tối màu rất đẹp trai, cô không tránh khỏi kích động —— mặc dù dùng hai chữ này hình dung con trai rất kỳ quái, nhưng chính anh khiến cô bị giật mình.

Cũng biết cô chọn quần áo cho anh vô cùng thích hợp với anh, quả nhiên không sai! Bây giờ anh mặc vào đẹp trai tới mức khiến người ta phải nín thở.

"Ăn xong bữa sáng chúng ta sẽ xuất phát." Anh nói chuyện với cô đồng thời tay cũng không nhàn rỗi, vừa quết mứt nho xanh cô thích nhất lên trên bánh mì sandwich.

"Vâng!" Thiên Thiên ngồi xuống bàn ăn, hạnh phúc tận hưởng bữa ăn sáng.

Sau khi ăn no nê, hai người vui vẻ mà ra cửa.

Đây là lần đầu tiên bọn họ cùng đi ra ngoài, Thiên Thiên coi lần đi du lịch này thành buổi hẹn hò đầu tiên của bọn họ, tâm tình không khỏi khẩn trương.

Đi trên đường cái, một đôi nam thanh nữ tú này tự nhiên khiến mọi người chú ý tới, Thiên Thiên cảm thấy rất ngượng ngùng, bước chân theo sau anh càng lúc càng chậm, còn chưa đi đến trạm xe lửa, anh đã không thể nhịn được nữa.

Trí Đạc không chịu được cô cách mình quá xa, anh quay đầu lại, tìm dáng người nhỏ nhắn xinh xắn của cô, sau đó vươn tay, nắm tay nhỏ bé vì khẩn trương mà đổ mồ hôi của cô.

"Làm sao em càng đi càng chậm vậy?"

"Người rất đông, hơn nữa anh đi nhanh quá, em theo không kịp." Cô cúi đầu, xin lỗi nói.

"Vậy em phải làm tốt hơn một chút." Anh dịu dành dặn dò."Nắm chặt tay của anh, biết không?"

"Dạ." Cô thẹn thùng gật đầu.

Lúc này anh mới hài lòng dắt tay của cô, đi tới trạm xe.

Trạm xe ở London đâu đâu cũng đều là hành khách chờ xe, bên trong đại sảnh đầy ắp người, anh không nỡ để cô cùng chen vào trong trạm xe mua vé, vì vậy dặn cô đợi ở bên ngoài quảng trường.

"Người khác hỏi em cái gì, em phải giả bộ em không hiểu tiếng Anh." Anh nghiêm túc nhắc nhở.

"Được." Cô cười gật đầu.

"Có người tới nói vài lời với em, em đều không cần trả lời, anh lập tức quay lại, nếu có người giở trò với em, em hãy kêu to ——"

"Được được được, em biết, em sẽ ngoan ngoãn ở đây chờ anh trở lại." Thiên Thiên đối với việc anh cực kỳ lo lắng cảm thấy buồn cười.

"Nhớ lời của anh." Anh không yên tâm mà liên tục nhắc nhở, mới yên tâm vào trong trạm xe mua vé.

Thiên Thiên ngồi ở trước đài phun nước bên cạnh quảng trường, nhàn nhã ngẩng đầu nhìn trời xanh mây trắng trên bầu trời.

Cô vươn tay, ánh nắng xuyên qua kẽ ngón tay, thời tiết trong lành ngày hôm nay khiến cô vui vẻ bật cười.

Ông trời thật tốt, biết hôm nay là lần đầu tiên hẹn hò của cô, cho cô một thời tiết tốt lành như vậy.

Khi Trí Đạc mua xong vé quay lại, nhìn thấy bộ dáng nhàn nhã tự tại ngắm bầu trời của cô khiến anh bật cười thành tiếng.

Anh đứng ở xa, lấy góc độ ngắm nhìn cô, tuy là mặc áo sơ mi cùng quần jean bạc đơn giản, nhưng cô trời sinh tư chất cao quý không cách nào che giấu được.

Dưới ánh mặt trời, da thịt của cô trắng mịn trong suốt, đôi môi căng mọng non mềm, cúi người thành một độ cong hoàn mĩ.

Cô đắm chìm dưới ánh mặt trời, giống như tiên nữ không nhiễm bụi trần. Trời ơi! Tại sao cô ấy có thể đẹp như vậy?

Sau khi chiêm ngưỡng vẻ đẹp của cô, Trí Đạc nhíu mày, anh không hiểu tại sao mình lại lâu như vậy, thế nhưng đến bây giờ mới phát hiện ra cô là một cô gái xuất sắc như thế? Bất luận là bên ngoài hay khí chất bên trong, cô đều tốt đẹp như vậy.

Anh có tài đức gì, mà khiến cho cô gái bất kể bên trong hay điều kiện bên ngoài đều ưu tú như vậy đem lòng yêu chân thành?

Đột nhiên, tâm tình thưởng thức của anh bay biến, anh phát hiện khi anh tán thưởng vẻ đẹp của cô thì cũng có người đang nhìn chằm chằm người phụ nữ của anh, điều này khiến cho anh rất khó chịu.

Xem ra anh cần phải làm gì đó, để không có ai dám hành động thiếu suy nghĩ.

Anh trầm mặt, sải bước đi về phía Thiên Thiên.

"Anh quay về rồi, mua xong vé rồi sao?" Từ xa nhìn thấy anh đi về phía mình, Thiên Thiên không tự chủ mà nở nụ cười."Anh làm sao vậy? Tại sao sắc mặt khó coi như vậy?" Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của anh, cô lo lắng hỏi.

Anh đứng trước mặt cô, không nói hai lời một tay kéo cô về phía mình, Thiên Thiên kêu lên một tiếng, không cẩn thận ngã vào ngực anh.

"Thật, thật xin lỗi!" Cô đỏ mặt nói xin lỗi."Này. . . . . . Anh làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì? Sắc mặt anh thật là khó coi mà." Cô lo lắng khẽ sờ gương mặt cứng nhắc của anh, vẻ lo lắng trên mặt … không chút nào giả dối.

Vuốt ve tay nhỏ bé của cô, anh mắt anh tựa loài ưng, tràn đầy xâm lược nhìn chăm chú vào cô.

"Sao. . . . . . Sao vậy?" Thiên Thiên bị ánh mắt của anh dọa sợ không nói được gì, cô không hiểu tại sao anh lại dùng ánh mắt đáng sợ như vậy nhìn cô.

Cô rất nghe lời mà, không để ý tới người lạ, cũng ngoan ngoãn nghe lời anh nói ..., nhưng vì cái gì ánh mắt của anh dường như đang tức giận vậy?

Cô không nhịn được nuốt nước miếng một cái, khẩn trương vươn đầu lưỡi, liếm liếm đôi môi khô khốc.

Đột nhiên anh cúi đầu, như chim ưng chuẩn xác săn con mồi ngốc nghếch, hôn lên đôi môi mềm mại của cô.

Thiên Thiên bị nụ hôn mãnh liệt này chấn động khiến toàn thân run rẩy, cô vô lực níu lấy anh, để cho anh chống đỡ trọng lượng của cô.

Quá ngoài ý muốn, chưa bao giờ cô nghĩ anh sẽ hôm cô trước mặt mọi người.

Thở nhẹ dựa vào lồng ngực anh, Thiên Thiên run rẩy, cả người vùi vào trong ngực anh, không dám ngẩng đầu nhìn anh.

Nhìn cô dựa vào mình, hoàn toàn tin tưởng theo bản năng, khiến cho sự tự tôn của đàn ông trong anh được thỏa mãn, anh hài lòng mỉm cười, nắm tay cô đi trên sân ga.

Anh không bất ngờ khi thấy ánh mắt kinh ngạc của người đi đường, hơn nữa nhìn bộ dạng mấy tên tiểu tử trợn to mắt thật tức cười, trong lòng anh chỉ có thể hình dung bằng hai chữ thoải mái.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn thanhhuyen00 về bài viết trên: NgàyNắng_ĐamMê, Ta mê Thần Quân, rubyixora
     

Có bài mới 29.01.2012, 00:02
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 01.08.2011, 12:51
Bài viết: 1754
Được thanks: 6945 lần
Điểm: 22.36
Có bài mới Re: Quản gia công cứng nhắc - Lê Tiêm - Điểm: 71
Chương 7:

"Hai ngày nữa mình có bảy chương trình khai mạc, sẽ tới nước Pháp một chuyến, thuận đường đến Anh mang Thiên Thiên về, tránh cho cậu bị quấy rầy."

Nhận được cuộc gọi từ Phạm Đế Tư, tâm tình Trí Đạc thật mâu thuẫn.

Nếu như ba ngày trước nhận được cuộc gọi này, anh sẽ cho rằng đó là cứu giúp, nhưng bây giờ nghe thấy thiếu gia gọi điện thoại tới nói muốn mang Thiên Thiên trở về, anh chỉ cảm thấy buồn bực.

"Trí Đạc, cậu nói xem? Cậu có thể chịu đựng thêm hai ngày nữa không?" Không thấy hồi âm, Phạm Đế Tư lại tiếp tục hỏi dồn.

"Khỏi làm phiền cậu." Trí Đạc buồn bực từ chối.

Thời điểm này anh làm sao có thể để cho cô rời khỏi anh? Không có cửa đâu!

Ham muốn giữ lấy cô của anh càng ngày càng tăng, anh không thể chịu được việc không thấy cô ở trong tầm mắt của anh.

"Có gì mà phiền phức chứ! Khiến cậu bị quấy rầy là chúng tôi mới đúng." Phạm Đế Tư ở đầu kia điện thoại nhịn cười đến mức muốn nội thương.

Cậu giả bộ, cậu tránh nữa đi! Tôi xem cậu có thể chịu được bao lâu.

Ninh Nhi hôm nay len lén nói cho anh biết, Thiên Thiên và Trí Đạc dường như có chút tiến triển, hại anh bị dọa sợ trợn to mắt, không nghĩ tới bọn họ phát triển quá nhanh, lập tức suy nghĩ cao hứng trêu cợt Trí Đạc.

"Thiên Thiên sẽ không quấy rầy cậu nữa, mình sẽ nói với con bé, cũng sẽ yêu cầu con bé không được gặp cậu nữa, Thiên Thiên rất nghe lời của mình, cậu yên tâm."

Tại sao anh có cảm giác, thiếu gia khôn khéo cố ý dùng lời nói tới kích thích anh nhỉ?

"Không cần phiền cậu đặc biệt đi một chuyến." Anh cố gắng đè nén tức giận, mới không giận dữ hét lên.

"Phiền gì chứ? Một là đứa em họ mình thương yêu nhất, một là bằng hữu tin cậy nhất của mình, mình có gì mà phiền chứ?" Phạm Đế Tư tựa như đây là chuyện lạ mà nói.

"Thiếu gia." Trí Đạc hít sâu một cái, thận trọng nói: "Chuyện ở đây không nhọc ngài phiền lòng."

"Vậy ư?" Phạm Đế Tư hỏi cười không dứt, nhưng vẫn biểu diễn xuất sắc hoàn thành tốt vai diễn đại thiếu gia của mình."Sao cậu lại nói như vậy chứ? Thiên Thiên không phải là khiến cho cậu rất đau đầu sao? Mình phải mang con bé quay về, không để nó làm phiền cậu nữa."

"Cô ấy cũng không gây khó dễ cho tôi." Trí Đạc không thể nhẫn nại thêm được nhấn mạnh nói.

"Là như thế sao?" Phạm Đế Tư cố tình nghi ngờ hỏi, "Sao tình hình mới có mấy ngày, Thiên Thiên lại không gây khó dễ cho cậu nữa rồi sao?"

Câu hỏi của anh khiến Trí Đạc trầm mặc một lúc.

Rốt cuộc không chịu nổi nữa, Phạm Đế Tư chợt cười ra tiếng đến long trời lở đất.

Anh. . . . . . Con mẹ nó! Trí Đạc từ trong tâm thầm mắng chửi không ngừng, quanh năm quen thuận theo Phạm Đế Tư nhất thời khó có thể thay đổi, khiến cho anh chỉ có thể nén giận.

Thật ra thì anh rất muốn bắt lấy Phạm Đế Tư đang sảng khoái chế giễu anh kia, ném vào biển cá mập một lần xem sao.

"Cậu cuối cùng cũng thông suốt rồi, không tệ không tệ." Phạm Đế Tư cười chảy cả nước mắt, vui mừng nói.

"Thiếu gia sớm đã biết." Trí Đạc bình tĩnh mà trần thuật sự thật, anh nên sớm biết không có chuyện gì có thể lừa gạt được Phạm Đế Tư thần thông quảng đại, cho nên hôm nay thiếu gia gọi cuộc điện thoại này, đơn giản chỉ là muốn trêu anh mà thôi.

"Không sai, câu trả lời của cậu cũng ở trong dự liệu của mình." Phạm Đế Tư không khỏi bội phục sự thông minh tài trí của mình.

"Thiếu gia không phản đối?" Trí Đạc không nhịn được hỏi.

"Phản đối cái gì?" Phạm Đế Tư không cho là đúng hỏi ngược lại.

"Phản đối chuyện tôi cùng. . . . . .."

"Phản đối chuyện của cậu với ai?" Phạm Đế Tư cố ý muốn anh nói rõ ràng.

"Còn có thể là ai?" Trí Đạc thở dài, vẫn biết khổ sở nhưng không có cơ hội chế giễu thiếu gia của anh, lúc này anh ta đã hạ quyết tâm, muốn thấy anh nói rõ ràng là được."Thiên Thiên."

"Ồ, là Thiên Thiên!" Nghe thấy anh gọi tên Thiên Thiên, Phạm Đế Tư không nhịn được mỉm cười.

Trí Đạc nguyện ý gọi tên Thiên Thiên, không hề gọi cô ấy là "tiểu thư" nữa, "biểu tiểu thư" những thứ xưng hô lạnh nhạt đó, chứng tỏ anh đã không còn chú ý thân phận giữa hai người bọn họ.

Trí Đạc người này cái gì cũng tốt, chính là sự cố chấp này với cha anh ta giống nhau như đúc, nói đến cha anh ta, Phạm Đế Tư lúc này mới nghĩ đến còn có một vấn đề khó giải quyết.

Nếu như nói tính cách của Trí Đạc là cố chấp, như vậy tính cách của cha anh ta chính là cố chấp trong cố chấp, Trí Đạc qua lại với Thiên Thiên, chắc chắn người phản đối nhất là quản gia Khâu.

Mặc dù đây là vấn đề của hai người bọn họ, anh không tiện xen vào, nhưng mà khi cần thiết, anh vẫn kịp thời giúp đỡ, đẩy bọn họ lại với nhau.

"Mình là cái gì mà muốn phản đối? Nam chưa cưới nữ chưa gả, vậy thì cậu chê Thiên Thiên nhà chúng tôi không xứng với cậu?"

"Là tôi không xứng với cô ấy!" Trí Đạc kích động phản bác.

"Chỗ nào không xứng?"

Anh buồn buồn nói: "Gia thế."

"À! Lời này của cậu nghĩa là người nhà họ Phạm chúng tôi chỉ chú trọng môn đăng hộ đối, mắt chó nhìn người dưới sao?" Phạm Đế Tư xảo quyệt chất vấn.

"Cậu biết tôi không phải là chỉ cái này!" Trí Đạc thoáng tức giận.

Chọc Trí Đạc tức giận thật là một chuyện thú vị! Chơi thật vui.

"Được, nghiêm túc mà nói, mình biết cậu muốn gì, " anh cười nói, "Thân phận cũng không phải là một chuyện quan trọng như vậy, hôm nay cậu qua lại với Thiên Thiên, mình biết người cực khổ sẽ là cậu, Thiên Thiên con bé cái gì cũng không biết, sở trường duy nhất chính là khiến cho người ta phải chăm sóc, mà không bàn tới vừa là một quản gia mà còn một mình đảm đương chức vụ quản lý một công ty, cậu đều có đầy đủ năng lực ứng phó, cậu nói, hai người so sánh như vậy, cậu cảm thấy người nào không xứng với người nào?" Anh dùng đúng trọng tâm bày tỏ quan điểm, không vì Thiên Thiên là cô em họ anh yêu thương mà thiên vị.

"Nhưng tôi không cho là cô ấy cũng đi làm." Trí Đạc thể hiện khí chất đàn ông, "Cô ấy có tôi là đủ rồi."

"Aizz! Như vậy là không được." Phạm Đế Tư lắc đầu thở dài."Con gái bây giờ không yếu đuối như vậy, cuộc sống cần dựa vào đàn ông, mặc dù Thiên Thiên từ nhỏ bị hạn chế đi lại, nhưng con bé nhất định cũng muốn đi làm, ngay cả Ninh Nhi còn nói cô ấy sinh con xong phải ra bên ngoài tìm việc làm, nói gì cũng không chịu đến công ty để mình sắp xếp một chức vụ cho cô ấy, nói đi, cậu đã hỏi Thiên Thiên chưa? Cậu đã hỏi con bé về sau muốn làm gì chưa?"

Trí Đạc bị hỏi á khẩu không trả lời được.

Anh chưa hỏi, anh cho là chỉ cần anh xử lý ổn thỏa việc nhà, cũng cho cô cuộc sống hậu đãi, đối với cô chính là sắp xếp tốt nhất.

"Xem ra là không có." Phạm Đế Tư thản nhiên nói."Như vậy cái này chứng tỏ, cậu vẫn chưa hiểu rõ tính cách Thiên Thiên." Anh ta cố ý xát muối vào vết thương của anh."Có cơ hội, cậu ngồi xuống nói chuyện một chút với, đừng hẹn hò nói chuyện yêu đương quên mất chính sự."

"Thiếu gia. . . . . ." Trí Đạc bất đắc dĩ kêu, có đôi lúc bản thân Phạm Đế Tư thật không đứng đắn, khiến anh thường xuyên như đối diện với người đa nhân cách.

"Nửa tháng tới mình sẽ không quấy rầy hai người, để cho hai người có thế giới riêng thật tuyệt." Cuối cùng còn phải trêu chọc đôi câu Phạm Đế Tư mới cam tâm cúp máy.

Nghe vậy, Trí Đạc quả thực dở khóc dở cười, anh không hiểu thiếu gia gọi cuộc điện thoại này tới là nhắc nhở anh một chút hay là trêu chọc anh?

Anh cười lắc đầu, bỏ điện thoại di động vào trong túi, đi tới trước cửa xỏ giày lười, chuẩn bị đi ra ngoài.

Hai ngày nay chỉ cần đến buổi trưa, anh sẽ đến quán cà phê chỗ Thiên Thiên làm việc, dùng một ly cà phê cùng một phần bữa trưa, tiếp theo dùng notebook mang bên người, vừa xử lý công việc trong tay, vừa ngồi ở bên ngoài quán cà phê nhìn bóng dáng cô bận rộn bên trong.

Cô đi ngang qua bên cạnh anh thì sẽ tặng anh một nụ cười ngọt ngào, sau đó tâm trạng của anh sẽ cực kì tốt, anh đợi đến buổi chiều cô tan ca, hai người lại tay trong tay cùng nhau về nhà.

Đối với cách thức ở chung của hai người hiện tại, anh rất hài lòng.

Nghĩ đến được nhìn thấy cô, gương mặt anh dịu dàng lộ ra lúm đồng tiền đáng yêu, anh liền tăng nhanh động tác, không thể chờ đợi mà vội vàng đi ra cửa.

Thiếu gia mặc dù là người đáng ghét, nhưng ít ra anh ta nói đúng, anh nên nói chuyện một chút với cô, hiểu rõ cô hơn một chút, dù sao so sánh ấn tượng về cô với bảy năm trước, kém xa nhau cả vạn dặm.

Hiện tại ngoài thích cô, thương cô, cưng chiều cô, anh còn mong muốn hiểu suy nghĩ của cô.

☆ ☆ ☆

"Bây giờ em cũng thật tò mò, bình thường anh đều bận rộn cái gì vậy?" Nhịn rất nhiều ngày, cuối cùng Thiên Thiên cũng không chịu nổi lòng hiếu kỳ, lúc ăn tối nói lên nghi ngờ của cô.

Trí Đạc vừa gắp món ăn vào trong đĩa trước mặt cô, vừa trêu chọc, "Đến bây giờ mới bắt đầu quan tâm anh bình thường bận rộn cái gì, không phải có chút muộn sao?"

"Ai u! Làm sao anh nói như vậy?" Thiên Thiên cong khóe môi, hờn dỗi, "Nếu không phải là ngày đó tan ca sớm trở về không gặp anh ở trong nhà, thì em bây giờ có thể vẫn cho là anh đợi ở nhà không đi ra ngoài."

Anh nào có ngốc như vậy? Một mình đợi ở nhà sẽ buồn bực phát điên.

"Chẳng lẽ anh thật sự chờ em kiếm tiền trở về sao?" Trí Đạc lắc đầu bật cười. "Nhưng anh cũng không muốn đợi đến già."

Ý tưởng của đại tiểu thư như cô thật đúng là kỳ quái, thật giống như anh đợi cô kiếm tiền trở về nuôi anh, tựa như đó là dĩ nhiên, đáng tiếc anh không phải là cái loại đàn ông ăn cơm chùa đó, cho nên anh có tính toán khác.

Nếu không do cái loại phương pháp kiếm tiền đó của cô, hai tháng này bọn họ đại khái cũng phải đợi ở Anh đi làm, cũng không thể đi đâu.

"Anh cười em." Thiên Thiên phồng má, thở phì phò lên án."Trước kia anh cũng không cười em như vậy."

"Trước kia em cũng luôn gây phiền toái cho anh, không phải sao?" Anh mỉm cười nói.

"Này. . . . . . Cái đó không giống nhau!" Cô đỏ mặt phản bác.

"Chỗ nào không giống nhau?" Anh buồn cười hỏi.

"Không gây phiền phức cho anh..., anh đến liếc cũng không liếc em một cái." Giọng nói của cô buồn bả, giống như cô rất vô sự vậy.

"A, thì ra là như vậy." Anh nhìn chăm chú vào hai mắt của cô, "Như vậy bây giờ anh nhìn em, trong mắt chỉ có một mình em, bù đắp lại tâm hồn nhỏ bé bị tổn thương của em năm đó."

Oh. . . . . . Trời ạ! Cô hoàn toàn bị bề ngoài của anh lừa, cho tới bây giờ cô không muốn, tính cách của anh cẩn thận tỉ mỉ như vậy, nói đến chuyện tình lại sến súa như vậy, hại cô không khỏi xấu hổ .

"Ghét quá!" Khuôn mặt trắng nõn đỏ hồng lên, Thiên Thiên thẹn đến mức muốn chui xuống đất, không dám ngẩng đầu nhìn anh một cái.

"Mau ăn đi." Cưng chiều mà mỉm cười, anh không cách nào khắc chế cảm xúc vui sướng của mình.

Kể từ sau khi thản nhiên đối mặt tình cảm của cô, đồng thời hai người tìm hiểu mọi thứ về nhau, anh phát hiện rất nhiều mặt của cô không muốn người khác biết.

Cô quỷ quái, xảo quyệt nhưng không kém phần tinh nghịch, dịu dàng không kiêu ngạo tự mãn của đại tiểu thư, thái độ đối với mọi chuyện vô cùng nghiêm túc, khuyết điểm duy nhất trong tính cách chính là quá thích đùa dai.

Ngày hôm qua anh bị cô giả khóc dọa sợ thiếu chút nữa phát bệnh tim, sau đó mới biết là cô đùa giỡn, theo anh thấy, cô căn bản là khảo nghiệm lực ảnh hưởng của nước mắt của cô đối với anh là bao nhiêu.

Giống như mỗi ngày đều có ngạc nhiên khác nhau đang chờ anh, vì vậy mỗi ngày anh đều mong đợi thời gian được ở cùng cô.

"Đạc, anh còn chưa nói mỗi ngày anh đều ở đâu làm gì?" Thiên Thiên không vì anh thâm tình chăm chú nhìn mà bị mê hoặc mà quên ngay chuyện trước mắt ra sao, cô còn nhớ rõ vấn đề mới vừa hỏi anh.

"Giống em." Anh cười khẽ trả lời, "Anh cũng đang đi làm."

"Thật hay giả?" Thiên Thiên không thể tin được mà trợn to hai mắt."Anh đang đi làm ở đâu? Em cũng không biết." Hôm nào cô cũng muốn đi đến chỗ anh đi làm xem một chút, để tránh có người mơ ước Đạc của cô.

"Anh tới chỗ nào đi làm cũng có thể được." Anh chỉ cần không nói công việc của mình là cái gì.

"Có thật không? Em còn không hiểu, anh ở Anh có thể làm công việc gì? Quản gia sao? Nhưng mà mỗi ngày anh đều về nhà." Cô biết Trí Đạc ở xã hội thượng lưu Anh vô cùng được hoan nghênh, nhất định có rất nhiều danh môn quý tộc nguyện ý tốn nhiều tiền thuê anh, cô tin tưởng chỉ cần anh để lộ ra ngoài, nói anh muốn tìm một phần công việc quản gia, nhất định sẽ có cơ hội làm việc, chờ anh lựa chọn.

"Anh không chỉ làm quản gia mà thôi." Anh khẽ cười trộm.

"Anh cười thật quá kỳ quái." Cô nhíu mày. Ghét, cô luôn không đoán được tâm trạng của anh, sao anh khó hiểu vậy? Thiên Thiên bực mình nghĩ.

"Đừng nóng giận, ít nhất tiền lương của anh cũng không tệ lắm, đủ cho hai chúng ta chơi hết Anh còn đến nước Pháp chơi nữa." Anh hăng hái bừng bừng đề nghị.

Thiên Thiên nghe xong không khỏi sững sờ."Đi làm công việc gì mà tiền lương cao như vậy chứ?"

"Em hôn anh một cái, anh sẽ nói cho em biết." Anh cố ý gợi hứng thú của cô.

"Anh!" Thiên Thiên bị anh vô lại tức giận trợn tròn mắt, nhưng bây giờ cô muốn biết, không thể làm gì khác hơn là hy sinh một chút, hôn lên gò má anh một cái.

"Chỉ như vậy?" Nhưng mà, hiển nhiên người nếm ngon ngọt lại không hài lòng như thế.

"Không vậy thì sao?" Cô làm bộ làm tịch hỏi ngược lại, dương dương đắc ý cười nhăn nhở. "Anh ăn cơm đi!"

Một bữa ăn tối hai người cãi vả qua lại nhẹ nhàng, sau khi ăn xong, anh giống như thường ngày rửa sạch chén, mà Thiên Thiên thì ở một bên nhìn, hiện tại cô muốn giúp một tay đều không được phép.

Đó là bởi vì mấy ngày trước cô muốn rửa chén, kết quả liên tiếp làm vỡ mấy cái chén, thấy Trí Đạc lắc đầu liên tục, sau đó lại tốn nhiều thời gian đi dọn dẹp hơn.

Cho nên anh thông minh, không để cho cô động vào mới là biện pháp hữu hiệu nhất, có người trời sinh không làm được chuyện nhà, mà Thiên Thiên lại là người như thế, anh có thể đoán trước về sau nếu cô lại một lần nữa vào phòng bếp nấu ăn cho anh, rất có thể sẽ thiêu hủy cả phòng bếp.

Sau khi làm xong chuyện nhà theo lệ, Trí Đạc đang định vào phòng tắm, lại phát hiện vạt áo bị một đôi tay nhỏ bé trắng noãn kéo lấy.

"Này. . . . . ." Thiên Thiên chu môi lên, ra vẻ đáng thương."Anh không nói sao!"

"Vậy em hôn hay không hôn?" Anh rất nghiêm túc hỏi ngược lại.

Hai người mắt to trừng mắt nhỏ, so xem ai kiên nhẫn hơn.

So về cố chấp, Thiên Thiên đấu không lại anh, cho nên cô thua cuộc, không thể làm gì khác hơn là khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng, ngượng ngùng mà nhón chân lên, chủ động hôn lên môi mỏng của anh.

Anh hài lòng cười trộm, nhìn anh cười giống như mèo mù vớ được cá rán, Thiên Thiên không biết nên tức hay nên cười.

Ai sẽ nghĩ Trí Đạc bình thường kiệm lời lại nghiêm túc cố chấp, ở trước mặt cô sẽ vô lại như vậy, ăn trộm đậu hủ tuyệt đối sẽ không lùi bước, anh quả là người trong ngoài không đồng nhất.

"Qua đây, cho em xem biểu đồ." Anh nắm tay nhỏ bé của cô đi tới phòng khách, hai người ngồi ở trên chiếc sô pha duy nhất, thân mật tựa sát vào nhau.

Trí Đạc từ phía dưới khay trà lấy notebook của anh ra, lại lấy điện thoại di động trong túi ra, tiếp theo mở nguồn điện, vào internet.

Thiên Thiên sững sờ nhìn anh mở hộp thư ra, websites và hồ sơ, phát hiện tất cả những tư liệu kia đều đến từ tập đoàn nhà họ Phạm.

"Đây. . . . . . Đây chính là công việc của anh?" Khó trách mỗi buổi trưa anh đều đến quán cà phê nơi cô làm việc, ngồi xuống chờ cô tan ca, thì ra là anh tận dụng notebook hoàn thành rất nhiều việc lớn.

"Không sai." Anh khẽ mỉm cười.

Phạm Đế Tư không cách nào tự mình đến Anh xử lý công việc, nên để anh đang ở Luân Đôn "thuận tiện" xử lý, anh và đối phương ký hợp đồng sau đó đem hợp đồng quốc tế chuyển phát gửi trở về Đài Loan, tất cả công việc qua tay anh, anh đều thu chút phí làm công.

"Vậy anh Đế Tư cho anh bao nhiêu?" Thiên Thiên không khỏi tò mò hỏi.

"Không nhiều lắm." Anh xòe hai ngón tay.

"Hai phần trăm? Oa, anh Đế Tư thật hào phóng nha." Mỗi bút lời hai phần trăm, gom góp cũng được một khoản không nhỏ.

"Không, là hai phần." Anh mỉm cười chữa lại.

Thiên Thiên không dám tin trợn to hai mắt."Hai. . . . . . Hai phần!" Cô thiếu chút nữa bị sặc nước miếng.

Lời hai phần, anh Đế Tư nhất định rất đau lòng, Trí Đạc căn bản là công phu sư tử ngoạm.

"Cho nên chúng ta có đủ tiền có thể chơi tận hứng ở quanh nước Anh."

"Nhưng mà đó là tiền của anh mà." Thiên Thiên kiên trì không cần anh đi làm ở chỗ Phạm Đế Tư kiếm tiền đi du lịch.

"Thiên Thiên, em thật mâu thuẫn." Anh thở dài nói."Anh có thể động tới tiền em khổ cực kiếm được, tại sao em không thể dùng của anh?"

Thiên Thiên á khẩu không trả lời được, cô cảm thấy anh dùng tiền của cô là chuyện hiển nhiên, cô thích anh, thích vô cùng, cho nên cái gì của cô cũng là của anh, nhưng mà Trí Đạc cũng yêu cô không ít hơn so với cô, sẽ muốn để cho cô trải qua cuộc sống khá hơn một chút là chuyện bình thường.

Thiên Thiên nhất thời cảm thấy trái tim ấm áp, loại cảm giác này vì suy nghĩ lẫn nhau, thật tốt, cô quá may mắn người cô thích là anh, mặc dù anh có chút nghiêm túc, nhưng cô tin tưởng, anh tuyệt đối là người đàn ông tốt, chồng tốt hoàn hảo.

"Hơn nữa để cho em ra ngoài đi làm cũng không phải là kế lâu dài." Anh đau lòng nắm tay nhỏ bé ngày càng thô ráp của cô, đưa lên miệng hôn một cái."Em nói anh đàn ông cũng được, anh không hy vọng em khổ cực như vậy, em chỉ cần dựa vào anh là được." Anh có đầy đủ năng lực che chở cho cô, anh muốn cô vui vẻ không lo ở dưới đôi cánh của anh cho anh bảo vệ.

"Nhưng mà em thích loại cảm giác này." Thiên Thiên nói ra tiếng lòng của cô."Công việc khiến cho em cảm thấy em không phải là người vô dụng như vậy."

"Thiên Thiên. . . . . ."

Cô đưa ngón trỏ ra đặt ở trên môi anh, ngăn anh khiến cô bỏ đi suy nghĩ của mình.

"Mặc dù em học kinh tế, nhưng em đối với chuyện thương trường một ít cũng không hứng thú, em không giống anh Đế Tư và anh, cho đó là khiêu chiến, lại còn thích thú, nhưng mà em lại không muốn làm đóa hoa trong nhà kính, đều bị cha mẹ, bị anh họ, thậm chí là anh nuông chiều." Cô khẽ thở dài nói.

Trí Đạc lẳng lặng nghe cô nói, tất cả lời khuyên mong cô bỏ đi ý nghĩ đều nuốt trở về.

Yêu cô, không phải là cho cô cuộc sống không lo thiếu thốn, mà là cho cô có một cuộc sống trọn vẹn.

Anh yên lặng tự nói với mình, hơn nữa chấp nhận cái ý nghĩ này, anh thở dài, "Như vậy em muốn làm cái gì?"

Nghe thấy anh hỏi như thế, Thiên Thiên vui mừng nhướn mày, biết anh đã đồng ý!

"Em cảm thấy pha cà phê thật thú vị." Cô cười ngọt ngào nói chuyện lý thú phát hiện trong lúc làm việc."Mỗi một loại cà phê đều có đặc tính khác nhau, đem những loại cà phê đặc tính khác nhau chế theo đúng tỷ lệ, mùi vị lại rất tuyệt, hơi điều chỉnh tỷ lệ một loại loại cà phê trong đó, nấu ra cà phê mùi vị lại không giống nhau. . . . . .

"Em thích?" Trí Đạc không nghĩ đến cô sẽ thích cái này.

"Ừa, em muốn học." Cô gật đầu một cái.

"Nếu như em thích, anh có thể dạy em một chút cơ bản."

"Oa! Thật là giỏi nha! Trí Đạc, em thật yêu anh." Nghe được anh muốn dạy cô, Thiên Thiên cao hứng liều lĩnh nhào tới ôm chặt anh, môi mềm chủ động dâng lên hôn nhiều lần.

Ngước đầu chịu đựng mỹ nhân, anh giống như lây vui vẻ của cô, nở nụ cười.

"Nói trước, anh là thầy giáo rất nghiêm khắc đó!" Anh nhắc nhở. "Học không tốt anh sẽ mắng người, đến lúc đó không cho phép em rơi nước mắt." Cô rơi nước mắt anh sẽ bế tắc.

"Hừ! Em thông minh như vậy, nhất định là vừa học liền biết, anh không có cơ hội mắng em đâu!" Thiên Thiên rất có lòng tin vào bản thân.

"Em nha." Trí Đạc không có cách nào đành thở dài, một tay ôm lấy cô vào trong ngực.

Rõ ràng thoạt nhìn cô nhu nhược như vậy, tại sao lại có một mặt cố chấp thế chứ?

Anh cho là cô không đủ kiên cường, không có chủ kiến, nhưng ngoài ý muốn của anh, cô rất có chính kiến của mình, so với con gái thời nay trẻ tuổi không chịu nổi vỡ mộng hơn rất nhiều.

Aizz, càng hiểu rõ cô bao nhiêu, tim của anh càng đắm chìm bấy nhiêu, làm sao bây giờ? Anh càng ngày càng thích cô. . . . . .


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn thanhhuyen00 về bài viết trên: Ta mê Thần Quân, rubyixora
     
Có bài mới 29.01.2012, 00:03
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 01.08.2011, 12:51
Bài viết: 1754
Được thanks: 6945 lần
Điểm: 22.36
Có bài mới Re: Quản gia công cứng nhắc - Lê Tiêm - Điểm: 64
Chương 8:

Thời gian cũng sắp hết, tới Anh đã một tháng, mấy tuần lễ ngắn ngủn mà tình cảm của hai người ngày càng tăng thêm.

Chỉ là mẹ Dương sốt ruột nhớ con gái, liên tục nhắc nhở, muốn Thiên Thiên mau chóng kết thúc hành trình trở về Đài Loan, còn nói cô không nên chơi quá.

"A. . . . . . Ghét, người ta cũng không có chơi đến như vậy." Thiên Thiên tính trẻ con mà chu miệng lên.

Nhìn thấy mẹ gửi email tới, trong đó bày tỏ muốn cô mau chóng trở về Đài Loan, cùng lắm là có thể để cho cô chơi thêm một tuần lễ, sau đó trở về Đài Loan, vé máy bay sẽ có người phụ trách đưa đến cho cô.

Thiên Thiên không có cách nào cãi lời mẹ, chẳng qua là cảm thấy đáng tiếc, cô tới Anh một tháng mà thời gian đều ở đây đi làm, ngay cả chơi cũng chưa có bắt đầu chơi đã phải rời đi.

"Còn có thời gian một tuần lễ, không phải sao?"

Ở bên cô cùng nhận tin, Trí Đạc dĩ nhiên cũng thấy Dương phu nhân cho Thiên Thiên kỳ hạn chót."Ngày mai em tới quán cà phê xin nghỉ việc, sửa sang lại phòng ốc trả lại cho chủ cho thuê nhà, chúng ta sẽ rời khỏi nơi này, đến những nơi khác thăm thú một chút." Anh nói rõ ràng giao phó chuyện nên làm kế tiếp."Trong thời gian một tuần lễ muốn đi chơi nước Anh thì hơi vội vàng, nhưng mà em vẫn có thể thấy không ít cảnh, nếu như một tuần lễ sau em cảm thấy chưa chơi đủ, vậy chúng ta tìm thêm thời gian tới một chuyến."

Nước Anh là nơi tình cảm của bọn họ nảy nở, đối với bọn họ có một phần ý nghĩa riêng khó có thể quên được, nếu bọn họ may mắn đi tới thảm đỏ kia, chắc chắn nước Anh sẽ là địa điểm đầu tiên bọn họ tính du lịch trăng mật.

"Được!"

Thiên Thiên nghe theo sắp xếp của anh, chủ động dựa vào ngực của anh, bên tai truyền đến tiễng tim anh đập mạnh."Thật là mau nha, chúng ta ở phòng này một tháng." Cô không khỏi cảm khái.

"Đúng vậy đó, một tháng trước chúng ta cũng không phải là loại quan hệ này." Anh khẽ mỉm cười.

Lời nói này của anh chạm đến tim cô.

Cô nhớ tới một tháng trước vừa tới gian phòng này, ghế sa lon bị bụi bặm sặc người, cùng với chăn bông khiến cho sặc đến mức ho khan liên tục, là bọn họ tốn thời gian cả ngày để quét dọn, cộng thêm một tháng này mua thêm ít vật dụng, mới khiến cho cái phòng nhỏ mười lăm mét vuông này dần dần có cảm giác là nhà.

Vừa mới bắt đầu anh lạnh nhạt với cô, đến bây giờ đối với cô nhiệt tình như lửa, trong lúc đó cô vì cái đầu óc cố chấp của anh mà khóc bao nhiêu lần. . . . . . Những thứ này, sẽ là kỉ niệm khó quên của cô.

Bọn họ không ở trong pháo đài cổ kính hào hoa, ba bữa cơm cũng không phải là cao lương mĩ vị, ngay cả quần áo mặc trên người cũng là hàng chợ áo T-shirt thoải mái và áo sơ mi, thậm chí cô còn chạy đi làm thêm kiếm tiền.

Mặc dù không xa hoa phô trương, cũng không phải là cuộc sống hào hoa mà từ nhỏ cô trải qua, nhưng cô cảm thấy ấn tượng, gian phòng cũ kĩ này, ba bữa cơm dinh dưỡng đơn giản lại ngon miệng, cộng thêm áo thun chất liệu thô trên người, khiến cho cô có cảm giác mình hạnh phúc.

Mà đại công thần kiến tạo cảm giác hạnh phúc này, cũng là bởi vì anh và cô sống cùng nhau.

"Em không bỏ được nơi này." Cô thở dài nói."Nơi này có rất nhiều thứ để nhớ lại." Ở trong phòng này, xảy ra rất nhiều rất nhiều chuyện, mỗi khi nhớ lại, cô đều muốn cười.

"Đứa ngốc, chúng ta còn có nhiều cơ hội hơn là hồi ức." Anh cười sờ sờ đầu của cô.

Ý của anh là, anh sẽ luôn ở bên cô sao?

Thiên Thiên vì lời nói giống như lời cam kết của anh, cảm động không thốt nên lời.

Cô gật đầu một cái, tay nhỏ bé ôm lấy thắt lưng bền chắc của anh, đỉnh đầu nhỏ càng thêm tiến sát vào trong ngực anh không tiếng động mà mỉm cười.

Bọn họ thường xuyên như vậy, ngồi chung trên một cái sofa, cái gì cũng không nói, chỉ lẳng lặng mà lắng nghe nhịp tim của nhau, sau đó sẽ vừa trao đổi mấy chuyện ngọt ngào vừa hôn.

Bình thường đều là Trí Đạc chủ động dùng vẻ mặt nghiêm túc bình thường bày tỏ, nhưng thỉnh thoảng cô cũng sẽ nghịch ngợm anh chủ động hôn môi mỏng, nhưng mà mỗi khi trở về chỉ cần như thế, nụ hôn về sau cũng sẽ từ từ biến chất, ôm ấp tay đối phương cũng sẽ dao động đến những vị trí khác, ngay cả tư thế tựa sát lẫn nhau cũng sẽ trở nên mập mờ.

Hai người nhìn nhau lại cười, không kìm hãm được mà hôn nhau, nụ hôn đơn thuần từ từ trở nên nóng bỏng, cô chống người dậy, giạng chân ở trên đầu gối anh, đỏ mặt thở gấp, tay nhỏ bé chống trên lồng ngực anh, mà bàn tay to của anh cũng từ thắt lưng cô dò vào phía dưới áo thun, từ từ hướng lên tiến công thành trì.

Cổ họng anh phát ra một tiếng gầm nhẹ thô khàn, ở trong nháy mắt từ hôn ngọt ngào dừng lại chuyển thành tình dục .

Cô không hài lòng nụ hôn này bị cắt đứt, tay nhỏ bé ôm lấy mặt của anh, gấp gáp muốn hôn lên.

"Không thể tiếp tục chơi." Anh trầm giọng ngăn cản đôi môi mềm non của cô dính sát lần nữa.

Lý trí khiến cho anh lựa chọn làm thánh nhân, nhưng kỳ thật anh muốn làm nhất chính là ôm cô lên trên giường, cởi hết quần áo của cô đoạt lấy cô, khiến cho cô thực sự là người của anh.

Rõ ràng anh có rất nhiều cơ hội làm như vậy, nhưng anh không, có lẽ là bởi vì sâu trong đáy lòng có phần quý trọng tâm ý của cô mới khiến cho anh không có hành vi xúc động.

"Tại sao?" Mắt của cô nhìn thẳng anh, thở nhẹ chất vấn thể hiện bất mãn bị cắt đứt.

Nhìn cô chu miệng lên ra vẻ không vui, bộ dáng khả ái, nếu là bình thường anh nhất định sẽ cười ra tiếng, nhưng tình huống bây giờ không cho phép, mà anh cũng chẳng cười nổi.

Bắp thịt toàn thân anh căng cứng, anh tin tưởng chỉ cần cô nóng vội mà nhào lên hôn anh, quần áo của cô nhất định sẽ lập tức bị anh lột sạch.

Anh khao khát cô, nhưng vì nhẫn nại mà toàn thân đau đớn, hiện tại cô tốt nhất không nên tiếp tục hành động chọc cho dục hỏa đốt người anh, nếu không khó bảo đảm anh sẽ không nổi thú tính.

Anh hắng giọng, lấy giọng nghiêm túc nói: "Nếu tiếp tục nữa, chúng ta đều biết sẽ không chỉ là hôn mà thôi."

Con ngươi anh u ám thâm trầm, tràn đầy dục vọng, cô liếc mắt liền hiểu nguyên nhân khiến cho anh do dự, cô ngượng ngùng cười cười.

"Em muốn cũng không chỉ là hôn mà thôi." Cô to gan nghênh đón ánh mắt anh kinh ngạc.

"Em nói cái gì?!" Anh hoài nghi mình nghe lầm.

Lời này sao có thể là Thiên Thiên dễ dàng đỏ mặt kia nói? Mỗi khi trở về chỉ cần anh nhìn cô chăm chú, cô sẽ đỏ mặt mà cúi đầu xuống, chẳng còn dũng khí như lúc đầu.

"Em muốn anh." Thiên Thiên lớn mật mà rõ ràng nói ra khát vọng của cô đối với anh."Tối hôm nay, anh không cần ngủ sô pha nữa." Cô đỏ mặt nói tiếp.

Nhiều lần thấy thân hình anh cao lớn mà tội nghiệp ngủ ở trên sô pha nhỏ hẹp, cô chỉ cảm thấy đau lòng, vẫn muốn bảo anh không cần ngủ ở trên ghế sa lon nữa, bảo cô phải chủ động nhắc tới cái này, cảm giác rất kỳ lạ, cộng thêm cô không có can đảm, cho nên mỗi khi mở miệng lời muốn nói lại bị cô nuốt vào trong bụng.

Nhưng không biết tại sao, có thể là bởi vì sẽ phải xa nhau sao! Vừa nghĩ tới sau khi trở về Đài Loan sẽ lại trải qua cuộc sống ra ngoài có người phụ trách đưa đón . . . . . . Vừa nghĩ tới cơ hội bọn họ gặp nhau đã ít nay lại ít hơn, lá gan cô bỗng to lên không ít.

"Ý của em là?" Anh nhíu mày, không xác định hỏi.

Câu trả lời của cô là đưa một cái tay nhỏ ra, ở trước ngực anh không ngừng vẽ vòng vòng.

Anh lại bị trêu chọc, "Em có biết em đang làm gì hay không?!" Anh trầm giọng hét lên.

Cô bày tỏ rõ ràng như vậy, anh còn hỏi nhiều như vậy làm gì?

Cô rất muốn mắng anh không hiểu được nắm chặt cơ hội, có thể tưởng tượng cái đầu ông cụ non tính tình nghiêm túc, không khỏi âm thầm thở dài.

Hai tay cô ôm mặt anh, hôn môi của anh, lấy phương thức anh dạy cô, triền miên mà lại hấp dẫn vươn cái lưỡi thơm tho, đưa đẩy dục vọng thâm trầm của anh.

Cô ngưng hôn, khiến anh bất mãn lầu bầu, cô khẽ cười nhảy xuống khỏi đầu gối anh, đưa tay kéo anh đi về phía giường duy nhất trong nhà.

Cô ngồi ở mép giường, ngẩng đầu lên cười ngọt ngào nhìn anh."Không thể quay đầu lại, có đúng hay không?"

Cổ họng anh chuyển động, hơi thở rối loạn.

Rõ ràng cô mặc áo thun cùng quần jean, toàn thân trên dưới kín đáo, một chút phơi bày cũng không có, tại sao anh lại cảm thấy cô khêu gợi muốn chết đây?

"Không sai, em không hề nói không có cơ hội." Nói xong, anh liền cúi đầu hôn môi cô đang cười, hai tay có lực nắm ở hai vai cô run rẩy, đè cô xuống giường, thân hình cao lớn cũng theo đó đè lên.

Quyền chủ động trong tay anh, anh vừa hôn vừa đưa tay dò vào phía dưới áo thun của cô, bỏ đi áo ngực che ở nơi mềm mại tròn trịa của cô, lại lưu loát bỏ đi quần jeans đáng ghét bao bọc hai chân thon dài của cô.

Cô hoàn toàn không ngăn cản mà nằm ở dưới người anh, mặc anh bỏ đi tất cả vật che đậy trên người, cho đến khi thân thể xinh đẹp trần truồng hiện ra ở trước mắt anh. . . . . .

Lý trí của anh hỏng mất, cũng không cách nào dịu dàng hành động, anh điên cuồng bỏ đi quần áo dư thừa trên người mình, vội vàng đi vào thân thể thơm mềm khiến cho anh mê mẩn của cô.

Chiều nay, anh gỡ bộ mặt nghiêm túc xuống, nhiệt tình, cuồng dã tiến vào khiến anh thần hồn điên đảo trong hoan ái.

Dưới sự dìu dắt của anh, cô từ con gái lột xác thành phụ nữ, cũng phát hiện một mặt không muốn người ta biết của anh, thì ra anh bình thường nghiêm túc câu nệ, ở trên giường lại không hề như vậy. . . . . ."

☆ ☆ ☆

Hành trình một tuần lễ sau đó, bọn họ đơn giản giống như đang đi trăng mật.

Ban ngày, bọn họ tay nắm tay, mang theo hành lý nhẹ nhàng đi khắp các danh lam thắng cảnh, có lúc đi qua cửa hàng quần áo, Trí Đạc sẽ dừng bước lại, không để ý cô phản đối kiên trì mua thêm quần áo cho cô.

Cho nên, Thiên Thiên cũng từ mặc áo thun hạ giá, quần jean, đổi thành quần áo cao cấp thoải mái thích hợp lại sang trọng, từ đầu đến chân, đều là đích thân anh chuẩn bị .

Dĩ nhiên, anh cũng vì cô mua một đôi giày nữ thoải mái lại đẹp, mặc dù tiêu tốn của anh không ít tiền, nhưng nhìn thấy cô mặc quần áo anh mua, anh chọn, anh trả tiền, một cảm giác hạnh phúc tự nhiên bay bổng, rốt cuộc cũng hiểu rõ tại sao cô chẳng còn tiền trong tay, nguyên nhân cũng vì muốn mua cho anh cái này, cái kia.

Coi như sau khi trở về phải phí nhiều tâm lực hơn để làm việc, mới có thể gánh vác chi tiêu của cô, anh cũng sẽ liều mạng làm việc, chỉ mong cô có điều kiện cuộc sống tốt hơn.

Đến buổi tối, chính là thời gian hai người bọn họ thân mật.

Bình thường bọn họ sẽ dừng chân ở tiệm cơm đặc biệt một chút —— điểm này là Trí Đạc kiên trì, ví dụ như nhà hàng cổ xưa xây dựng lại hoặc nhà hàng cao cấp cổ xưa có danh tiếng của Anh, những nhà hàng này phí ăn uống dĩ nhiên cũng đều không rẻ, mà thẻ tín dụng của Thiên Thiên cũng không mang đến Anh, cho nên chỉ có thể tiếp tục trừng mắt để cho anh trả tiền.

Loại cảm giác này rất mới lạ, cô giống như cô vợ nhỏ dựa dẫm vào chồng, không biết nhân viên nhà hàng thấy hai người bọn họ có thể cho bọn họ là vợ chồng tân hôn hay không?

Ở trong nhà hàng bọn họ cùng nhau tận hưởng ánh đèn lung linh, không khí bữa ăn tối dưới ánh nến, sau đó dùng champane và rượu đỏ ở ban công gian phòng nhà hàng ngắm sao, bình thường sau khi uống mấy ly rượu, cuối cùng bọn họ cũng sẽ lăn đến trên giường.

Thời gian ngọt ngào luôn đặc biệt trôi qua mau, chỉ chớp mắt, một tuần lễ đã trôi qua rồi, mẹ kính yêu của Thiên Thiên quả thật giữ lời hứa, ngày hôm qua gọi điện thoại hỏi vị trí của cô, hôm nay liền phái người mang hai vé máy bay giao tới tay cô.

"Ghét, thời gian sao lại trôi qua nhanh như vậy?" Thiên Thiên nũng nịu oán trách."Chuyến bay tối hôm nay, mẹ thật là xấu nha, để cho người ta ở thêm một tối thì sao? Quỷ hẹp hòi." Cô choàng chăn ngồi trên đùi Trí Đạc, không khó tưởng tượng dưới chăn là cơ thể trần truồng của cô.

Trí Đạc chỉ mặc một cái quần thể thao rút dây ngồi trên ghế sa lon, ôm cô xinh xắn, cưng chiều mà cười xoa xoa nơi mềm mại của cô.

"Chúng ta sớm muộn cũng phải đi về."

"Nhưng người ta muốn ở thêm một chút thời gian chứ sao." Cô dính anh làm nũng oán trách.

"Lời này em đã oán trách một tuần trước rồi." Anh cười lắc đầu.

"A!Anh cười em." Cô đưa ngón trỏ ra chọc cơ ngực bền chắc của anh, lại chọc thắt lưng nhạy cảm của anh, quả nhiên anh sợ nhột mà rụt thân thể một cái.

"Đừng nghịch." Anh ngẩng mặt nghiêm túc quát.

"Hừ, em càng muốn." Thiên Thiên cười tiếp tục động tay động chân với anh.

Phát hiện anh sợ nhột là ngoài ý muốn, cô cũng không nghĩ đến bề ngoài anh cứng rắn như vậy, thế nhưng lại sợ nhột, một chiêu này đối phó anh tốt vô cùng, chỉ cần anh không đáp ứng một yêu cầu của cô, cô sẽ cù anh, không chừa thủ đoạn nào cũng muốn đạt được mục đích.

Anh cười né tránh, bất đắc dĩ cô an vị trên đùi của anh, anh coi như muốn tránh cũng không có chỗ, cuối cùng anh không thể làm gì khác hơn là bắt hai cái tay quấy rối của cô.

Không nghĩ tới lại bị bắt như vậy, phong thư vé máy bay cùng đồ che đậy thân thể mềm mại trần truồng của cô cùng nhau rơi xuống, thấy thế, nụ cười của anh đột nhiên cứng đờ, dục vọng trong ánh mắt làm cho người ta liếc cái đã thấy.

Cảm giác được vật cương cứng giữa hai chân, Thiên Thiên không thể tin được mà trợn to hai mắt.

"Anh. . . . . . Sẽ không lại nữa chứ?!" Mới vừa kết thúc, cái kia sao lại. . . . . . Làm sao có thể?! Thể lực của anh tốt như vậy sao?"Anh. . . . . . Được không?"

Những lời này tuyệt đối là chất vấn, mà đàn ông không chịu được nhất chính là năng lực bị chất vấn. Đây là sự sỉ nhục trắng trợn.

"Em có thể thử xem một chút." Anh xấu xa cười một tiếng, ôm mặt cô nhìn mình, để cho hai chân cô quỳ gối trên ghế sa lon, tiếp theo, anh chậm rãi kéo quần xuống. . . . . .

Thiên Thiên trừng mắt ngây ngô nhìn hành động xấu xa của anh, nhất thời không kịp phản ứng, ngây ngốc ở trên ghế sa lon, để cho anh được như ý . . . . . .

☆ ☆ ☆

Phong trần mệt mỏi trở lại Đài Loan, nơi đầu tiên Thiên Thiên trở về không phải là nhà mình, mà là nhà ông ngoại.

Vừa ngồi lên xe đón bọn họ, mẹ liền gọi điện thoại tới dặn dò, quay về qua thăm ông ngoại một chút, thuận tiện trả Trí Đạc lại cho anh Đế Tư, còn nhớ cảm ơn anh ấy.

Thiên Thiên ở trong điện thoại thiếu chút nữa không nhịn được tranh luận.

Trí Đạc là người của cô, tại sao muốn trả lại cho anh Đế Tư? Không trả, có nói gì cũng không trả!

Nhưng mà nếu như lúc này nói ra, có vẻ chưa đúng lúc, mẹ nhất định sẽ bị tin tức cô qua lại với Trì Đạc hù dọa.

"Nha đầu nghịch ngợm, đã chịu trở về?" Phạm Thiết Hùng thấy Thiên Thiên bình an trở về, trong lòng lúc này mới an tâm.

"Không chịu về có thể làm gì bây giờ? Là mẹ muốn con trở về." Giọng nói của cô có vẻ buồn bả.

"Thế nào? Thì ra là con còn chưa muốn trở về ư!" Phạm Thiết Hùng ở trong lòng ca thán cô chơi đủ rồi, thế nhưng cũng chưa muốn về nhà.

"Đúng vậy, con đang chơi vui vẻ đó!"

"Thật là, cũng không để ý một chút, con còn ngại gây phiền phức cho Trí Đạc không đủ nhiều à?" Phạm Thiết Hùng bị cô ngang bướng chọc tức dựng râu trợn mắt.

"Biểu tiểu thư không gây thêm phiền toái gì cho Trí Đạc cả." Trí Đạc vừa về tới nhà họ Phạm, lại khôi phục vẻ mặt nghiêm túc câu nệ ngàn năm không đổi kia, chẳng những đồng phục, ngay cả tóc cũng phải chải cẩn thận tỉ mỉ.

Ô. . . . . . Cô nhớ tới Trí Đạc cười lên có má lúm đồng tiền đáng yêu, Trí Đạc sẽ mặc quần áo thoải mái cô mua, còn có Trí Đạc sẽ dắt cô đi dạo phố nữa! Vừa về tới Đài Loan anh cũng không dắt tay của cô nữa, thói quen lòng bàn tay có nhiệt độ của anh, lập tức biến thành như vậy, cô cảm giác quá mất mát.

"Đúng vậy, ông ngoại ông xem, Trí Đạc cũng nói con chưa gây thêm phiền toái gì cho anh ấy, đó chính là nói rằng lần sau con muốn đi nước ngoài chơi, tìm anh ấy cùng đi cũng không sao."

Phạm Thiết Hùng nhíu mày."Con gây phiền toái cho Trí Đạc đến nghiện rồi? Người ta còn có chính sự phải làm, cũng không thể luôn cùng nha đầu con chạy ngược chạy xuôi." Ông lắc đầu thở dài."Được rồi, mau về nhà đi, để cho mẹ con nhìn con một chút."

"Được ạ, nhưng mà ông ngoại, con muốn Trí Đạc đưa con trở về." Cô đột nhiên mở miệng yêu cầu.

Phạm Thiết Hùng cảm thấy ngoài ý muốn mà nhíu mày."Tại sao nhất định phải là nó đưa con về?"

"Dĩ nhiên rồi, anh ấy đi theo đến Anh bảo vệ con, đưa con an toàn về nhà mới coi là hoàn thành nhiệm vụ được!" Thiên Thiên nói chuyện đương nhiên.

Mà Trí Đạc ở một bên nghe ông cháu bọn họ nói chuyện, lại nhịn cười đến mức muốn nội thương.

Kêu anh đưa cô ấy trở về? Không có đơn giản như vậy, Thiên Thiên luôn luôn quỷ quái, cô ấy nhất định có ý đồ mới gì đặc biệt đưa ra yêu cầu này.

"Nha đầu này ngụy biện thật nhiều, đi đi đi." Phạm Thiết Hùng phất tay một cái, ý bảo bọn họ rời đi.

"Ông ngoại, tạm biệt." Thiên Thiên nén cười, cùng Trí Đạc đi ra khỏi thư phòng Phạm Thiết hùng.

"Em muốn cái gì đây?" Đợi bốn bề vắng lặng, Trí Đạc lập tức đánh vỡ trầm mặc, hai tay vòng trước ngực hứng thú chất vấn.

"Anh vừa rồi không nắm tay em." Cô buồn bã trách móc.

"Cái gì?" Anh cau mày, hoàn toàn nghe không hiểu cô đang nói cái gì.

" Anh vừa rồi không nắm tay em nữa! Em không thích." Cô nóng nảy chu môi.

Thì ra là như vậy, anh không nhịn được lắc đầu bật cười."Tránh nghi ngờ chứ sao."

"Tránh nghi ngờ cái gì ? A! Anh muốn ăn xong không trả tiền hả?" Cô lý lẽ không chịu buông tha.

"Dĩ nhiên đồng ý, anh còn muốn ăn nữa đấy."Anh hùa theo lời của cô.

Thiên Thiên nghe vậy không khỏi đỏ mặt, trơn tru như vậy . . . . . . Ghét quá đi!

Nhìn bộ dáng cô đỏ mặt, anh không khỏi bật cười."Nói đi, rốt cuộc dụng ý của em là cái gì?" Tuyệt đối không chỉ là đơn giản đưa cô về nhà như vậy.

"Người ta không muốn lén lén lút lút qua lại với anh, em muốn quang minh chánh đại qua lại với anh." Cô lộ ra nụ cười ngọt ngào."Cho nên, em muốn nói với mẹ em, chúng ta quen nhau."

Đây mới là dụng ý thực sự của cô.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn thanhhuyen00 về bài viết trên: NgàyNắng_ĐamMê, Ta mê Thần Quân, hh09
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 20 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Mihaelzcd, Patriotsxm và 47 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 98, 99, 100

2 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

3 • [Hiện đại] Cá mực hầm mật - Mặc Bảo Phi Bảo

1 ... 16, 17, 18

4 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 16, 17, 18

5 • [Hiện đại] Không bằng duyên mỏng - Viên Nghệ

1 ... 25, 26, 27

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 87, 88, 89

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Tôi bị ép buộc - Linh Lạc Thành Nê

1 ... 16, 17, 18

8 • [Xuyên không - Điền văn] Cuộc sống điền viên trên núi của nông phu - Quả Đống CC

1 ... 33, 34, 35

[Xuyên không] Khuynh thế tuyệt sủng tiểu hồ phi - Thanh Canh Điểu

1 ... 62, 63, 64

10 • [Hiện đại] Có hợp có tan - Lâu Vũ Tình

1 ... 10, 11, 12

11 • [Hiện đại] Ông xã cầm thú không đáng tin - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 73, 74, 75

[Hiện đại] Hào môn thịnh sủng bảo bối thật xin lỗi - Hạ San Hô

1 ... 49, 50, 51

13 • [Cổ đại] Trưởng thôn là đóa kiều hoa - Vương Vượng Vượng

1 ... 16, 17, 18

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại sinh em bé - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 15, 16, 17

[Xuyên không] Tỳ nữ vương phi - Lữ Nhan

1 ... 40, 41, 42

16 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 192, 193, 194

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182



Hoàng Phong Linh: :<
Shop - Đấu giá: 18521434 vừa đặt giá 315 điểm để mua Bé Mascot xanh
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 417 điểm để mua Mèo ôm cuộn len
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 294 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mơ màng
Shop - Đấu giá: mymy0191 vừa đặt giá 390 điểm để mua Nữ thần công lý
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 279 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 291 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 276 điểm để mua Mèo núp sau đám mây
Shop - Đấu giá: á bì vừa đặt giá 212 điểm để mua Bảng khen thưởng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 285 điểm để mua Bé hồng 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua iPod Shuffle
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 301 điểm để mua Cà phê
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường ca rô đen
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 601 điểm để mua Cự Giải Nữ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 377 điểm để mua Princess 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 358 điểm để mua Trái tim cầu vồng 2
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Bánh mì kẹp và ly coca
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 427 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 377 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 248 điểm để mua Ếch xanh 2
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 248 điểm để mua Ca sĩ Két
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 4730 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Zan_kun: Yo
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 474 điểm để mua Mashimaro Thanks
Shop - Đấu giá: Voicoi08 vừa đặt giá 351 điểm để mua Cặp đôi cherry
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Siêu nhân nhí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 3648 điểm để mua Mèo đen lau nhà
Shop - Đấu giá: Snow cầm thú HD vừa đặt giá 3473 điểm để mua Mèo đen lau nhà

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.