Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 24 bài ] 

Cục cưng bé nhỏ yêu bạo quân - Tứ Nguyệt

 
Có bài mới 11.04.2012, 11:06
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 21.12.2011, 15:47
Bài viết: 52
Được thanks: 384 lần
Điểm: 16.62
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng bé nhỏ yêu bạo quân - Tứ Nguyệt - Điểm: 32
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 6.2


"Anh cũng không cho em là gái, liền gái điếm mà nói, em căn bản không đủ tiêu chuẩn.". Nói xong, Quân Ngạo cúi người khẽ cắn cổ cô, một tay cách áo sơmi đặt lên bộ ngực đầy đặn của cô, thích cự kì mềm mại cùng co dãn lấp kín tay hắn.

Theo gái làm tiền mà nói, cô căn bản không đạt yêu cầu,phản kháng của cô chính là chứng minh.

Nhưng cô lại dễ dang khơi dậy nhục dục đàn ông của hắn, làm cho thân thể hắn lần nữa bởi vì khát vọng cô mà trở nên căng thẳng khó chịu.

Điền Mật lửa giận điên cuồng mà suy nghĩ, tên đàn ông ghê tởm! Lại còn nói cô so với gái làm tiền còn không bằng?!

Thật là quá đang!

"Nhiếp Quân Ngạo, buông tôi ra, nếu anh cho là tôi không được, vậy cầu xin anh rủ lòng từ bi, để cho tôi rời đi, vậy anh cũng có thể không cần lãng phí thời gian trên người bạn giường không đạt yêu cầu này!" Cô nghiến răng nghiến lợi nói.

Quân Ngạo đem hai tay cô bị trói chặt kéo qua đỉnh đầu, để cho bộ ngực cô càng thêm gần sát lồng ngực hắn, cảm nhận rõ ràng được sức mạnh, sự cường tráng của hắn.

Tương đồng, hắn cũng có thể cảm nhận được cô yếu ớt cùng vô lực.

"Tức giận? Có lẽ anh có biện pháp đền bù vì lời buột miệng."

Điền Mật không hiểu ngẩng đầu lên, tất cả những lời kháng nghị còn chưa kịp nói ra khỏi miệng, môi của hắn lần nữa bá đạo đặt lên môi cô, dùng nụ hôn cuồng liệt nhất cắn nuốt môi cô, hòa tan căng thẳng cùng phản kháng của cô.

Hắn dùng hết mọi kỹ xảo hôn môi cao minh nhất trêu đùa cô, cô chỉ có thể thở hổn hển mà chịu đựng nụ hôn của hắn, vô lực xụi lơ trong ngực hắn.

"Lần đầu tiên nhìn thấy anh chỉ biết em là người phụ nữ anh tìm kiếm từ lâu, anh vẫn tin tưởng ánh mắt của mình không sai." Hắn ở bên tai cô thì thầm nỉ non, giọng nói mang theo kích tình cùng khát vọng.

Không! Không thể! Cô không muốn lại bị người đàn ông này dụ dỗ! Trái tim Điền Mật cuồng loạn không dứt.

Lần nữa nằm trong ngực hắn cũng không phải là chuyện gì lý trí.

Cô lại chỉ có thể vô lực giãy dụa, vô lực phản đối sự xâm lược nam tính của hắn, mặc cho hắn từng bước xâm chiếm toàn bộ cô.

"Không nên như vậy, Nhiếp tiên sinh.... ......"

"Anh nói rồi, gọi anh Quân Ngạo, không cho phép em cố ý gọi anh sơ sơ như vậy." Hắn ra lệnh, bàn tay không ngừng thăm dò ở bầu ngực cùng vòng eo nhỏ nhắn của cô.

Điền Mật khó kìm lòng nổi suy nghĩ, trời ạ! Hắn rút cuộc là người đàn ông như thế nào!

Nhưng lại tự cao tự đại đến cực điểm.

Vậy mà thân thể cô cũng không tự chủ được phản ứng dưới bàn tay vuốt ve của hắn.

"Anh muốn em!"

"Không, chúng ta.......nên lý trí một chút."

Tuy nói như vậy, nhưng hai tay Điền Mật lại nhẹ nhàng vuốt ve bờ vai của hắn, một chút cũng không bởi vì chịu trói mà ảnh hưởng.

"Lý trí? Anh cho là tới bây giờ anh không còn biện pháp lý trí được.""

Hắn lý trí như thế nào được?

Hắn giống như bị chú ngữ chìm đắm trong mùi thơm cơ thể mê người của cô cùng cái ôm ấm áp, không thể tự kiềm chế, ý loạn tình mê.

Trước kia hắn cũng không cho là mình sẽ say mê một người phụ nữ như thế, muốn ôm cô cả đời, hôn cô, thương yêu cô cả đời.

Chỉ có cô.

Hắn say sưa nhìn cô, quan sát ánh mắt của cô, nhìn cô nhắm chặt hai tròng mắt, lông mi dài mà nồng đậm ở trên da thịt trắng nõn của cô tạo thành bóng ma mê người.

Cô kkhẽ cắn cái miệng nhỏ hồng tươi, mồ hôi thấm ướt trán cô, kích tình cùng khát vọng dâng lên trên hai má cô đỏ ửng phấn nộn.

Thân thể mảnh mai của cô hơi run run, giống như Tiểu bạch dương đối mặt với đại dã lang (Con cừu nhỏ đối mặt với con sói lớn- tớ để tiêgns Trung cho hay), bất lực rồi lại sợ, rồi lại quật cường không muốn mở miệng đầu hàng.

"Không phải sợ anh." Quân Ngạo ôn nhu vuốt ve gò má cô.

Nghe vậy, Điền Mật không kìm hãm được mở mắt ra nhìn hắn.

Lời của hắn đơn giản nhưng lại an ủi được bất an cùng bi thương trong lòng cô.

Cô lẳng lặng nhìn khuôn măth tuấn mỹ vô trù của hắn, bề ngoài của hắn đã đủ cho phụ nữ trong thiên hạ lầm vào điên cuồng, mà hắn tràn đầy dục vọng càng làm cho người ta thấy sẽ không nhịn được páht run.

Đối mặt với người đàn ông năng lực sung mãn, tự tin, hấp dẫn, tuấn mỹ gần như tà ác, cô chỉ có thể tuyệt vọng lần nữa nhắm mắt lại.

Cô nên bảo vệ trái tim mình như thế nào mà không để cho hắn không chút kiêng kị cướp đoạt, chiếm lấy đây?

Cô cố gắng suy nghĩ ngay sau đó liền bị nụ hôn của hắn cắn nuốt.

Dục hỏa thiêu đốt hai người quấn quít ôm hôn thật chặt.

Bị hắn hôn đến ý loạn tình mê Điền Mật cảm thấy khát khao được đụng chạm, dục vọng vuốt ve trong cơ thể cô nổi lên, làm toàn thân cô mềm yếu, đầu óc choáng váng.

"Tình yêu của anh, vĩnh viễn cũng không cần kháng cự đụng chạm của anh, cũng không cần sợ ham muốn của anh." Trong mắt hắn bắn ra tia khao khát, ngay sau đó cởi sợi dây trên tay cô ra, lại cởi quần áo trên người cô xuống.

Tuyết nhũ mềm mại mê người giống như bánh bao đàn hồi mười phần hiện ra trước mặt hắn, khiến người ta hận không thể cắn một miếng.

Quân Ngạo đưa hai tay xoa bóp vú co dãn mềm mại của cô, sử dụng ngón trỏ cùng ngón cái vuốt ve nụ hoa sớm dựng thẳng lên.

"Ừ.......a.... ...." Cô không nhịn được rên rỉ, con ngươi xinh đẹp đầy ngọn lửa kích tình, thân thể mềm mại giãy dụa mất hồn.

Môi của hắn tham lam ở hai bên nụ hoa màu hồng của cô liếm láp qua lại, làm cho vú cô lưu lại nước miếng của hắn, tỏa ra bóng loáng mê người. "Ăn ngon thật!"

Điền Mật mặt đỏ tới mang tai hơi nổi giận. "Đừng nói lời hạ lưu này."

"Anh không thấy là lời hạ lưu, bởi vì anh là thật lòng, em cùng món ăn ngon giống nhau tú sắc khả đan (không hiểu câu này hehe). Nói xong, môi hắn đã đi tới vườn hoa thiếu nữ sớm ướt át của cô.

Điền Mật xấu hổ muốn kẹp hai chân lại, nhưng lại bị hai tay của hắn cường ngạnh tách ra.

"Không muốn..." Cô vô lực lắc đầu, tóc đen mềm mại ở giữa không trung vé ra độ cong mê người.

Nâng cái mông tuyết trắng của cô lên, hắn phóng túng đầu lưỡi của mình bừa bãi ở giữa cánh hoa ướt đẫm dao động qua lại.

"Không.... ......Quân Ngạo.... .....Em không chịu nổi..." Cô bắt đầu thở dốc, lại không ngăn cản được hắn thưởng thức cô không ngừng tiết ra, dường như muốn đem cô hút khô.

Hàm răng của hắn khẽ cắn tiểu hoa hạch sớm trướng hồng lửa nóng của cô, cô khó kìm lòng nổi ngẩng đầu lên, cái miệng nhỏ nhắn phát ra tiếng rên yêu kiều hoan hỉ, tay của cô giữ cánh tay hắn thật chặt, dùng móng tay hãm sâu lưu lại kí hiệu kích tình trên cánh tay hắn.

Quân Ngạo căn bản không quan tâm cô lộng thương hắn, bởi vì dục hảo trong cơ thể hắn như núi lửa phun trào dung nham, nhanh chóng lan tới toàn thân hắn.

"Anh muốn em, tiếp nhận anh." Hắn thì thầm ồ ồ, hơi thở lửa nóng phun ở cấm địa nữ tính của cô làm cô run rẩy không dừng, dịch mật trong suốt chậm rãi từ chỗ cô ngồi chảy ra..

"Quân Ngạo, đừng hành hạ em nữa."

Cô cũng không cách nào nhịn được khoái cảm thoải mái dục tiên dục tử mà hắn mang đến cho cô. Nếu như cô không có được toàn bộ hắn, cô không biết được dục hỏa trong cơ thể có thể đem cô thiêu đốt gần hết hay không.

Hắn đem hai chân xinh đẹp của cô tách ra, sau đó nhanh chóng cởi quần của mình ra, giải phóng vật kiên đĩnh đã sớm rục rịch ngóc đầu dậy.

Hắn không thể chờ đợi đem vật kiên đĩnh dừng trước cô, lại dùng lực cử động.

"A.... ....." Điền Mật lập tức cảm giác được trong cơ thể bị vật cự đại của hắn nhét đầy.

Cô không nhịn được phát ra tiếng thở dài thỏa mãn, sau đó đưa tay vòng qua cổ hắn, vặn vẹo eo nhỏ nghênh hợp hắn cuồng nhiệt tiến lên.

"A.... ......Thật là giỏi.... .......Ừ.... ...... .......A.... ..." Cái miệng nhỏ nhắn của Điền Mật không ngừng phát ra những tiếng la điên cuồng làm cho người ta hưng phấn, làm cho Quân Ngạo đang ở trong cơ thể cô rút ra đưa vào nghe càng thêm hưng phấn, một lần lại một lần đoạt lấy cô, một lần lại một lần tiến vào.

Kích thích giác quan đạt tới điểm cao nhất, hắn thật chặt mà ôm lấy cô, ở trong cơ thể cô phóng ra từng đợt nóng bỏng, để cho kích tình mãnh liệt cùng thỏa mãn che giấu lẫn nhau.

Điền Mật mệt mỏi nhắm hai mắt lại.

Quân Ngạo thâm tình nói: "Bảo bối, ngoan ngoãn ngủ, anh mãi mãi canh giữ ở bên cạnh em.... ....."

Cả đời nhìn em.

Cả đời thủ hộ em.

Vĩnh viễn không cảm thấy hối hận.




Đã sửa bởi heomummim lúc 12.08.2012, 14:22.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
8 thành viên đã gởi lời cảm ơn heomummim về bài viết trên: T.Kidult, banhmikhet, hanayuki001, m.truyen, sulasieusao, trạch nữ siêu BT, y229917, yunafr
Có bài mới 12.04.2012, 15:43
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 21.12.2011, 15:47
Bài viết: 52
Được thanks: 384 lần
Điểm: 16.62
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng bé nhỏ yêu bạo quân - Tứ Nguyệt - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 7.1:

Cô thật lo lắng cho bệnh tình của bà nội.

Cô ở đại sảnh đi tới đi lui, không nhịn được cắn ngón tay, ánh mắt khát vọng nhìn cửa chính.

Hôm nay Quân Ngạo có chuyện đi ra ngoài, là cơ hội chạy trốn thật tốt của cô, nếu không hắn cũng sẽ ép cô phải cùng hắn.

Nhớ tới tình cảnh hai người thân thiết trên giường, cô không khỏi mặt đỏ tim đập.

Cô không hiểu tại sao hắn có thể có nhiều tinh lực như vậy, giống như lấy đến tận cùng, dùng không hết.

Mà cô mỗi đêm ở dưới hắn không ngừng khẩn cầu cũng có thay đổi, trở nên không giống với, trở nên có vị đàn bà hơn, càng trở nên mê người.

Vậy mà tất cả thay đổi cô cũng không chú ý tới, bởi vì trong tâm cô vẫn suy nghĩ muốn chạy trốn xa rời lồng chim giống như làm bằng vàng này.

Ánh mắt Điền Mật vừa lúc liếc lên người đàn ông ngồi trông chừng ngoài cửa đang ngủ gật, nghĩ thầm lúc này không đi còn đợi khi nào.

Cô dè dặt lướt qua hai người, giống như con chuột nhỏ trượt hướng cửa chính, thành công thoát khỏi đại trạch.

Ai ngờ vừa bước ra khỏi cổng liền bị một chiếc xe màu đen chặn lại, chỉ thấy bốn người mặc quần áo màu đen xuống xe ngăn cản cô.

"Đứng lại!"

Nghe tiếng, Điền Mật đột nhiên quay đầu lại, chỉ thấy hai người đàn ông vừa mới ngủ gà ngủ gật cũng đuổi theo, trước có trở ngại ngăn cản, phía sau có truy binh, cô chỉ có thể xoay người hướng đầu ngõ bên kia phóng tới.

Cô không thể lại bị bắt trở về! Tuyệt đối không thể!

Điền Mật không dám dừng lại nửa bước, mà sau lưng một đám người mặc quần áo đen cũng theo sát không nghỉ.

Cô cuối cùng cũng chyạ ra khỏi hẻm tối thật dài, đi trên đường cái, vội vàng vẫy một chiếc taxi.

"Bác tài, mau lái xe, có người xấu muốn bắt tôi!" Cô vội vàng nói.

"Không thành vấn đề, giao cho tôi là được rồi."

Tài xế taxi là người trung niên tốt bụng, không nói hai lời liền ấn chặt chân ga, tận tình phát huy kỹ thuật lái xe "Vận tương" lợi hại nhất Đài Loan, đem người phía sau bỏ rơi.

Mấy người mặc quần áo màu đen đứng ở trên đường phố nhìn chiếc xe rít gào mà đi, cảm thấy không thể làm gì.

Lúc này một đám người sắc mặt tái nhợt giống như là mất máu, mọi người nhìn chăm chú một cái, trong lòng đều nghĩ, kiểu này chết chắc.

Người đàn bà của Đường chủ bỏ trốn, kết quả của bọn họ nhất định là rất thảm.

Nghĩ đến tình cảnh Quân Ngạo nổi giận, tất cả mọi người nhịn không được run lên.

Sau khi xe taxi một đường điên cuồng đến bệnh viện, Điền Mật hướng tài xế taxi cười nói lời cảm ơn, tiếp theo một cái chớp mắt liền quay đầu ói lên ói xuống.

Bởi vì tài xế taxi phát huy kỹ thuật lái xe cao siêu, xe giống như là dùng cánh, mà không phải dùng bốn bánh để chạy.

Đầu thực choáng a! Cô núp ở trong góc đem toàn bộ gì đso trong bụng phun ra mới cảm thấy thoải mái một chút.

Hít một hơi thật sâu, cô sửa sang dung nhan một cái, dự định bày ra bộ mặt tốt nhất đi vào bệnh viện.

Cô vừa mở cửa phòng bệnh ra, nhưng không có nhìn thấy bà nội Điền nằm ở trên giường, nhìn giường bệnh trống rỗng, một trận khủng hoảng mãnh liệt chiếm cứ tâm của cô.

"Bà nội?"

Điền Mật tìm cả phòng bệnh cùng nhà vệ sinh, nhưng không phát hiện ra nửa người, cô chán nản ngồi trên giường bệnh, cả người cứng ngắc bất động.

Có lẽ bà nội chỉ đi chụp X quang, rất nhanh sẽ trở về. Cô ở trong lòng cố gắng an ủi mình, quyết định ở tong phòng chờ bà nội Điền trở về.

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Điền Mật nín thở nhìn chằm chằm cửa phòng, toàn tâm toàn ý chỉ muốn chờ bà nội Điền trở lại, không có chú ý tới ngoài cửa sổ nguyên bản mặt trời treo cao,, hiện tại cũng là nắng chiều phía Tây, vầng trăng treo cao.

Nhưng lúc này, truyền đến tiếng mở cửa.

"Bà nội!"

Y tá nhẹ nhàng nói: "Điền tiểu thư, cô cuối cùng cũng tới."

Điền Mật biết cô y tá này, cô ấy là y tá riêng của bà nội Điền.

"Cô y tá, bà nội của tôi đâu?"

"Điền tiểu thư, cô đến muộn một bước, bà Điền......bà ấy đã đi rồi."

Điền Mật đứng tại chỗ, cảm thấy không cách nào thở được, một câu cũng không nói ra được.

"Đi rồi." Cô lầm bầm nói. Điều này nghĩa là bà nội......chết?!

"Điền tiểu thư, xin cô nén bi thương."

Điền Mật đột nhiên bắt được tay của cô y tá, vội vàng nói: "Tại sao bà tôi chết? Không phải nói phẫu thuật có thể tốt hơn sao? Về vấn đề tiền bạc, tôi nói rồi sẽ nghĩ biện pháp, tại sao các người không phẫu thuật trước?"

"Chúng tôi vẫn không liên lạc được với cô, cuối cùng bệnh viện quyết định trước cho bà Điền làm phẫu thuật, nhưng trước một đêm bà ấy chịu không nổi, muốn cấp cứu cũng không kịp."

Điền Mật chết lặng đi tới bên cạnh giường, vuốt ve gối đầu giường, nhàn nhạt mở miệng, "Có thể để cho tôi một mình yên lặng một chút được không?"

Y tá thông cảm gật đầu một cái ra khỏi phòng bệnh.

"Bà nội, cháu không có gặp mặt bà lần cuối, bà có trách cháu không? Mật Mật bất hiếu, thật xin lỗi....."

Cô nằm lì trên giường không ngừng trách cứ chính mình, bi thương nước mắt không kìm được chảy xuống, rơi vào trên chiếc khăn trải giường màu trắng.

Hai quả đấm của cô giữ chặt lấy khăn trải giường, nghiến răng nghiến lợi suy nghĩ miên man, bi thương cùng tức giận khiến cho lý trí của cô mất hết.

Cô bắt đầu oán hận cùng bất mãn.

Cô muốn tìm đối tượng tới phát tiết, hốt hoảng bất an trong đầu xuất hiện một bóng dáng.

Nhiếp Quân Ngạo!

Tất cả đều phải trách hắn!

Đều là hắn khư khư cố chấp, chuyên chế bá đạo đem cô giam lỏng, trói buộc tự do của cô, làm cho cô không có cách nào trở lại bên người bà nội chiếu cố.

Nếu như không phải là hắn, bà nội hiện tại có thể còn sống, hơn nữa cô cũng không được gặp mặt bà nội lần cuối, khiến cho cả đời cũng không có cách nào bù đắp tiếc nuối.

"Nhiếp Quân Ngạo, Tôi hận anh!" Giọng cô căm hận nói: "Tôi hận anh, tôi hận anh.... ......"

Điền Mật lòng như dao cắt, không khỏi che mặt khóc ồ lên.

"Bà nội, bà sẽ trách cháu, giận cháu sao?" Cô nghẹn nào nói, thân thể run rẩy không ngừng.

Cô không kìm chế được kích động khóc điên cuồng.

Cô hận hắn trói buộc tự do của cô, không để cho cô cùng bên ngoài tiếp xúc, khiến cô mất cơ hội gặp mặt bà, canh giữa bên bà nội lần cuối cùng.

Nhưng cô càng hận chính mình tại sao không sớm nghĩ biện pháp trốn ra.

Quanh quẩn trong phòng bệnh tối tăm tràn đầy tiếng khóc thút thít hối tiếc của Điền Mật, cô bởi vì bi thương quá độ mà gần rơi vào trạng thái hôn mê.

Không biết bao lâu, cô lẳng lặng ngồi một mình ở trong phòng bệnh, cũng không nhúc nhích, mặc cho đau thương, thống khổ bao quanh cô.

Lúc này, cửa phòng bệnh bị người mở ra, một bóng dáng cao lớn đi tới bên cạnh cô.

"Cuối cùng cũng tìm được em."

Vừa nghe đến âm thanh trầm thấp quen thuộc của Quân Ngạo, Điền Mật đột nhiên đánh về phía hắn, điên cuồng đánh hắn.

"Bà nội tôi mất, tôi ngay cả một lần cuối gặp mặt cũng không thấy, đều tại anh! Tôi hận anh! Anh không nên nhốt tôi! Anh là hung thủ giết người! Anh trả lại mệnh bà nội cho tôi, còn sự trong sạch của tôi, còn tôi.... ......." Cô kêu khóc, dùng hết toàn lực đánh lồng ngực của hắn, phát tiết hết đau thương không cách nào hình dung trong lòng, nước mắt giống như gảy tuyến trân châu không ngừng chảy xuống.

Quân Ngạo đứng tại chỗ mặc cho cô đánh, khuôn mặt anh tuấn bình tĩnh không có một tia biểu cảm.

Điền Mật đánh đến kiệt sức, cả người chán nản té quỵ xuống đất.

Quân Ngạo muốn đỡ cô, lại bị cô vô tình đẩy ra.

"Không nên đụng vào tôi! Nếu không tôi thề tôi chết cho anh xem!"

Quân Ngạo không có động đậy, chỉ là nhìn cô ngã bệt trên mặt đất, khóc rất là thương tâm.

Hắn đột nhiên đưa hai tay, dùng sức đem cô đang khóc thút thít kéo vào trong ngực.

Điền Mật liều mạng vùng vẫy kháng cự.

"Buông tôi ra! Tôi hận anh!"

"Em hận anh cũng tốt, oán anh cũng tốt, anh đều không quan tâm, nhưng muốn anh nhìn em khóc mà không để ý tới em, anh làm không được." Nói xong, hắn càng dùng sức đem cô ôm sát vào.

Điền Mật tiến sát vào trong ngực hắn, trong lúc nhất thời tất cả tâm tình của cô đều sụp đổ.

"Lòng của em thật đau, thật là đau......" Cô ôm cổ hắn, bi thiết khóc rống.

Quân Ngạo thương tiếc vuốt mái tóc của cô, đối với cô đau lòng không dứt.

"Anh hiểu, anh hiểu.... ...." Hắn nhẹ giọng an ủi.



Đã sửa bởi heomummim lúc 13.04.2012, 07:36.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn heomummim về bài viết trên: T.Kidult, banhmikhet, fifint, hanayuki001, m.truyen, nguyengiau, sulasieusao, trạch nữ siêu BT, y229917, yunafr
Có bài mới 16.04.2012, 10:50
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 21.12.2011, 15:47
Bài viết: 52
Được thanks: 384 lần
Điểm: 16.62
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng bé nhỏ yêu bạo quân - Tứ Nguyệt - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 7.2

Buổi sáng ở trong thư phòng, Điền Mật ngồi ở trên ghế nhìn Quân Ngạo bận làm việc.

Điền Mật bừng tỉnh đại ngộ mà suy nghĩ, thì ra hắn cùng Diệp tiên sinh giống nhau, có kế hoạch đem Tứ Long Đường chuyển biến thành tập đoàn chính đáng, cũng ở trên thương trường đoạt lấy địa vị vô cùng trọng yếu.

"Tập đoàn Nhiếp thị" vươn chân ra toàn bộ thế giới người lãnh đạo phía sau màn thì ra chính là hắn, mà không phải người phụ trách trước mắt.

"Anh thật giống như rất thích giấu mặt ở phía sau làm việc, cũng không phải là không người nhận ra."

Quân Ngạo nâng lên mắt đẹp tròng mắt lại tựa như mang theo vô tình nhìn cô, tìm tòi thật sâu đáy mắt dường như muốn nhìn ra tâm tình lúc cô nói chuyện.

Điền Mật hiểu cô quan tâm hắn, để ý hắn, sợ hãi hắn nói ra nhưng xlời trong lòng cô lo lắng.

Vậy mà Quân Ngạo chỉ chậm rãi lộ ra nụ cười tuấn mỹ.

"Em có cảm thấy rất nhàm chán hay không? Nếu như không phải tạm thời có công việc cần xử lý, anh sẽ nhất định cùng em."

Hắn vừa săn sóc, ôn nhu như thế. Điền Mật cảm thấy cô rất có thể bị hắn nuông chiều thành hư.

Rũ lông mi thật dài xuống, cô nhẹ giọng nói: "Em muốn đi ra ngoài."

Hắn chẳng qua trầm mặc mà chống đỡ.

Cô ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ thấy trong mắt hắn tràn đầy cự tuyệt, mím chặt khóe miệng biểu lộ ra hắn không muốn.

"Anh không cho phép!"

"Nhưng mà em....."

"Trừ bỏ yêu cầu này, anh thậm chí có thể đem sao trên trời hái xuống cho em cũng được."

Cô mắt hạnh trợn lên: "Em muốn sao làm gì!"

"Nói tóm lại, anh không cho phép!"

Nếu như ánh mắt có thể giết người, chỉ sợ Quân Ngạo sớm bị Điền Mật giết chết giống như thiên đao vạn quả, sau đó ném vào biển cho cá mập ăn.

Lần đầu tiên Điền Mật đối với một người không thể làm gì như thế.

Cô mau buồn bực hỏng.

Quân Ngạo thấy ánh mắt của cô tràn đầy khát vọng nhìn cửa, phảng phất người ở nơi này, mà tâm cũng không biết bay đến đâu.

Đột nhiên, hắn đưa tay cầm lên ống nói, quay số. "Vương quản lý.... .......Hôm nay tôi có chuyện trọng yếu, ông không cần tới đây họp.... ....." Giao phó xong, hắn cắt đứt điện thoại.

Điền Mật hoang mang nhìn hắn đặt ống nói xuống, sau đó sải bước về phía cô.

"Đi thôi!"

"Đi nơi nào?"

"Tới nơi trái tim của em bay tới."

Sửa chút quần áo xong, Điền Mật cùng Quân Ngạo ngồi trong chiếc xe đen.

Điền Mật khẩn trương liếm liếm môi.

Nhìn lưỡi nhọn phấn hồng của cô, thân thể của Quân Ngạo nóng rực giống như bị hỏa thiêu.

Điền Mật tò mò hỏi: "Chúng ta muốn đi đâu?"

"Em nói." Hắn ôn nhu nói.

Bọn họ ngưng mắt lẫn nhau nhìn đối phương, không ai mở miệng, giống như giờ phút này cả thế giới đều bị ngăn cách ngoài xe, chỉ còn lại hai người bọn họ.

Ánh mắt Quân Ngạo lẳng lặng rơi vào cái miệng nhỏ nhắn hồng nộn của cô, không tự chủ được dựa sát hướng cô, càng ngày càng đến gần.

Điền Mật ý thức được hắn muốn hôn cô, lại phát hiện mình không có ý nghĩ né tránh.

"Em có thể ngăn cản anh." Hắn ở bên viền môi cô lầm bầm nói, hơi thở lửa nóng mê người của phái nam phun trên mặt cô, làm cô hô hấp dồn dập, gương mặt nổi lên một mảnh đỏ ửng.

"Em tại sao phải ngăn cản anh? Em cũng không cho là mình ngăn cản được anh." Cô nhẹ nhàng nói.

"Không sai."

Miệng lưỡi của Quân Ngạo chiếm lấy cô, cái lưỡi linh hoạt bừa bãi tham lam vào trong miệng ngọt ngào của cô, hút nước mật ngọt ngào của cô.

Điền Mật vốn đều là người thụ động, nhưng khi bị hắn hấp dẫn cùng mê hoặc không ngừng, cô cũng không kìm được đáp lại hắn.

"Điền Mật!" Hắn thở dốc gọi.

Quân Ngạo vẻ mặt mang theo mừng rỡ, giống như cực kỳ thích cô nhiệt tình đáp lại, mà Điền Mật vẫn là mắc cỡ đỏ mặt mà thối lui đến một góc khác, thiếu chút nữa lùi đến ngoài xe.

Quân Ngạo hiểu được nỗi khổ tâm của hắn cuối cùng cũng lấy được một chút hồi báo ngọt ngào, chẳng sợ cô vẫn cự tuyệt hắn.

Nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô, mê ly giống như một đóa hoa Violet xinh đẹp đáng yêu nhất, khiến hắn càng thêm tâm đãng thần trì.(đầu óc ngưng trệ không suy nghĩ được cái khác ấy- cái này tớ không biết tìm câu nào thay thế cả hihi).

"Anh dẫn em đi một chỗ."

Đi xe hồi lâu, tới chỗ đỉnh núi an tĩnh vùng ngoại ô Đài Bắc.

Điền Mật vừa xuống xe liền bị cảnh tượng thanh u tĩnh mịch của rừng núi hấp dẫn.

Cô hít một hơi không khí trong lành thật sâu. Thật thoải mái!

Mà lúc này, bàn tay Quân Ngạo thật chặt nắm lấy cô, Điền Mật cảm nhận rõ ràng được tay hắn truyền đến ấm áp.

Cô thuận theo mặc cho hắn nắm bàn tay nhỏ bé của cô.

Hai người cứ dắt tay như vậy, bước chậm trên đường mòn trong rừng, nhìn ánh mặt trời vàng rực xuyên qua lá cây chiếu xuống bùn đất.

Đang lúc trận gió êm ái nhẹ lướt qua lá cây, truyền đi âm thanh xào xạc.

Giờ khắc này, Điền Mật cảm giác được một loại cảm xúc ấm áp từ tay hắn truyền đến.

Giống như tiếp thu được ánh mắt của cô, Quân Ngạo chậm rãi quay đầu nhìn cô.

"Thế nào?" Hắn dừng bước lại.

"Không có."

Hắn đưa tay nâng mặt của cô, ánh mắt nóng rực ngưng mắt nhìn cô.

"Làm sao lại không có? Vừa mới không phải là em nhìn lén anh?"

"Không có." Mặt của cô vừa đỏ lại vừa nóng.

Cô muốn né tránh sự chất vấn của hắn, hắn cũng không buông tha cho.

"Có phải phát hiện em yêu anh hay không?"

"Không có, không có!" Cô cắn răng nói. Hắn cũng không phải từ trong núi ra ngoài lần đầu a!

"Cục cưng bé nhỏ, nơi này không có người khác, em có thể nói cho anh biết lời nói trong lòng em." Ánh mắt của hắn tràn đầy tình yêu say đắm thăm dò khắp gương mặt kiều diễm của cô.

"Trong lòng em chẳng có lời nào cả, người đàn ông bá đạo." Cô nhẹ nhàng đẩy hắn ra, tự mình đi lên phía trước. Mặc dù ngoài miệng cô không muốn thừa nhận, nhưng trong lòng cô cũng đã cảm thấy không giống nhau.

Quân Ngạo không có đuổi theo, chỉ đứng tại chỗ nhìn cô.

Ánh nắng mặt trời chấm nhỏ chiếu xuống mái tóc đen nhánh cùng thân thể mềm mại mê người của cô, tóc nhẹ thổi lất phất bay trên không trung, tạo thành cảnh tượng làm người ta mê muội.

Hắn có thể cảm giác được cái đặc biệt của cô, nụ cười của cô, ôn nhu cùng quật cường của cô, mà phần cảm giác này ở thời khắc hiện tại hóa thành một loại lửa nóng chiếm đầy trái tim hắn.

Nhận ra được hắn không có đuổi theo, Điền Mật xoay người nhìn hắn.

Đôi mắt đẹp nhẹ nhàng của cô ôn nhu đưa mắt nhìn, khóe môi nhếch lên nhàn nhạt nụ cười, giờ phút này cái đẹp của cô làm cho người khác phải nín thở.

Cô không kìm hãm được hướng hắn vươn tay.

Thấy thế, Quân Ngạo sải bước nghênh hướng cô.

Hắn không nói gì nữa cầm tay của cô, phảng phất nắm đến hạnh phúc vĩnh hằng.

Hắn tin tưởng cả đời có thể nhìn cô như vậy, bảo vệ cô, vĩnh viễn không ngại.

Lẳng lặng một lát, hắn mở miệng nói: "Anh biết em sẽ yêu anh."

Điền Mật mở to mắt nhìn chằm chằm hắn, cái miệng nhỏ giương thật to, một câu cũng không nói ra được.

Quân Ngạo cầm chặt tay cô tăng thêm lực đạo, trên khuôn mặt anh tuấn có biểu lộ kiên quyết.

"Một ngày nào đó, anh sẽ nghe được chính miệng em nói yêu anh."

Điền Mật cũng không cho rằng cô đẹp làm cho đàn ông điên cuồng muốn đoạt lấy.

Cô mệt mỏi suy nghĩ, Quân Ngạo dám đem cô nhốt ở trong căn phòng sang trọng lớn như vậy, hơn nữa bốn phía còn phái thủ hạ trông chừng cô, không để cho cô cơ hội chạy trốn.

Đối xử với cô giống như phi tử của quân vương cổ đại.

Đã một tháng!

Cô khát vọng tự do biết bao, hắn cũng không cho phép cô tự do hành động, sợ cô vừa đi ra ngoài dường như không trở lại.

Nhưng cô thật muốn đi bệnh viện chiếu cố bà nội.

Mặc dù ban đầu Diệp tiên sinh vè muốn lấy lòng cô mà phái người trông chừng chiếu cô bà nội, nhưng nếu không tự mình chiếu cố, cô an tâm thế nào đây?

Thay Diệp tiên sinh đàm phán không thành công, cho nên không thể kiếm được một trăm vạn tiền thưởng ban đầu Diệp tiên sinh nói cho cô, thì cô như thế nào có tiền để chữa cho bà nội đây?

Chuyện chẳng những không có hoàn thành, cô còn trở thành phụ nữ của đại ca hắc đạo.

Ghê tởm! Quân Ngạo căn bản không có ý tứ muốn thả cô đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn heomummim về bài viết trên: T.Kidult, banhmikhet, fifint, hanayuki001, m.truyen, sulasieusao, trạch nữ siêu BT, y229917, yunafr
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 24 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Hien.Kotoko, Hoa huong duong, huyền.uha, Nhok miu, Touyennn, Yêu tà và 149 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

3 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

4 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

7 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 197, 198, 199

8 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 40, 41, 42

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

13 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

16 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44



Pe_Pea: Happy cả nhà
LanRuby: Chúc mừng năm mới.
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 589 điểm để mua Ngọc trai đen 1
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 244 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 258 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 311 điểm để mua Cún mắt nâu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 285 điểm để mua Hộp quà cún xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 232 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 234 điểm để mua Cây dừa
đêmcôđơn: chúc mọi người vạn sự bình an. Tài vô lộc đến phúc duyên tràn đầy.
Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.