Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 24 bài ] 

Cục cưng bé nhỏ yêu bạo quân - Tứ Nguyệt

 
Có bài mới 28.02.2012, 16:07
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 21.12.2011, 15:47
Bài viết: 52
Được thanks: 384 lần
Điểm: 16.62
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng bé nhỏ yêu bạo quân - Tứ Nguyệt - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 5:

"Anh đoạt đàn bà của Diệp Lăng Thiên?" Vừa vào cửa A Thần liền hỏi Quân Ngạo.

Quân Ngạo vẫn là vẻ mặt bình tĩnh, thậm chí còn mang theo một loại thỏa mãn trước nay chưa từng có, thảnh thơi ăn bữa sáng phong phú.

"Cô ấy không phải là đàn bà của Diệp Lăng Thiên, chẳng qua là trợ lý thư kí."

Điều này hắn đã từ trên người cô chứng thực qua, cũng đã hưởng thụ qua tư vị ngọt ngào của cô.

Cô là người phụ nữ của hắn!

Ngồi bên cạnh hắn, A Thần vẻ mặt kinh ngạc nhìn chằm chằm hắn. "Đại ca, anh chẳng lẽ đã đối với cô ấy.... ...."

"Không sai." Hắn khoái trá trả lời, cũng đưa tay cầm cốc nhấp một hớp càphê.

"Đại ca, bắt cóc nhưng là chuyện phạm pháp, hơn nữa anh muốn đàn bà căn bản không cần giành, đàn bà muốn lên giường với anh có rất nhiều a!" A Thần tuyệt không hiểu nói. Đại ca bên cạnh luôn luôn không thiếu mỹ nhân yêu thương nhung nhớ cư nhiên cũng làm ra loại chuyện giành đàn bà không có văn hóa này?

"Cậu nói không sai, nhưng cô ấy không giống."

"Có cái gì không giống? Cô ta rất đẹp hay là rất hung? Hoặc là cô ta căn bản không nguyện ý.... .....Anh chẳng lẽ bởi vì cô ta không muốn mà bắt cóc cô ta đi?"

A Thần không thể tin được nhìn Quân Ngạo đang cười. Cái dạng biểu tình này của đại ca giống như nếm món thịt sư tử ngon, điều này cho thấy người phụ nữ kia đã bi thảm lạt thủ tồi hoa rồi.

"Em không hiểu.... ....."

Liếc hắn một cái, Quân Ngạo lạnh lùng nói: "Có cái gì mà không hiểu, cô ấy đã là người phụ nữ của tôi."

A Thần thật là Trương Nhị Kim Cang (đây chắc là nhân vật trong truyện xưa của TQ, tớ không biết, bạn nào biết giúp tớ nhé) không lần được đầu mối. Hắn là nghe được nhầm hay tinh thần phân liệt sao?

Nếu không hắn như thế nào nghe được đại ca luôn lấy tỉnh táo, tự chủ tự hào nói ra những lì đủ tham muốn giữ dục đây?

Đại ca mặc dù thân là đường chủ đứng đầu Tứ Long Đường, mọi người đều đặt cho hắn tước hiệu bạo quân, nhưng mọi người biết hắn đều hiểu hắn lãnh huyết tàn khốc, biểu hiện chuyên chế chỉ giới hạn trong mở rộng quyền lực.

Đại ca luôn luôn không đem đàn bà đặt ở đáy mắt.

Hắn thậm chí có dạo cho rằng đại ca có phải trong lòng hoặc sinh lí có vấn đề, không thương đàn bà cũng không thể yêu đàn bà.

"Anh muốn cô ta, nhưng cũng phải xem anh lưu được cô ta không?" A Thần nghiêm túc nói.

Nghe vậy, Quân Ngạo nụ cười từ từ biến mất, con ngươi đen không chút nào vui vẻ. "Việc này nói như thế nào?"

"Đại ca, anh có biết hay không anh buộc Điền tiểu thư đi, chẳng những rõ ràng không đem Diệp môn xã coi vào đâu, cũng chọc giận Diệp Lăng Thiên, hắn đã buông lời muốn anh thả Điền tiểu thư, nếu không bất luận bỏ ra bất kì giá cao nào đều phải chiến đấu tới cùng với anh, cái bộ dạng hung ác kia, dáng vẻ phẫn nộ giống như bị người đoạt đi thứ trân quý nhất, bảo bối đau lòng nhất, anh rõ ràng khẳng định cô ta không phải đàn bà của Diệp Lăng Thiên?"

Quân Ngạo không có mở miệng, chẳng qua sắc mặt càng thêm thâm trầm khó coi.

Cô là như vậy sao?

Thật ra thì hắn cũng không loại bỏ khả năng này.

Có lẽ Diệp Lăng Thiên là bởi vì chưa kịp thưởng thức đến thân thể ngọt ngào của cô đã bị hắn đoạt lấy mà cảm thấy không cam lòng, hơn nữa bởi vì sĩ diện không nhịn được mà muốn cùng hắn đòi cô lại.

Tuổi của Diệp Lăng Thiên đủ để làm cha của cô, lại vẫn vọng tưởng nhúng chàm cô, quả thật là quá đáng!

Không! Cô ở trong ngực hắn nức nở uyển chuyển, dáng vẻ quyến rũ chọc người chắc chắn sẽ không lừa dối, hắn bất kể cô là thân phận gì, hắn chỉ xác định một chuyện, hắn là người đàn ông đầu tiên của cô, hắn muốn định cô.

Bất luận kẻ nào cũng không thể từ bên cạnh hắn cướp đi cô!

"Đại ca, anh ngàn vạn lần đừng có giống em đần như vậy, nhất thời uống rượu say trúng bẫy của đàn bà, chẳng những thất thân còn bị người khác vu hãm là cha ruột của đứa trẻ, sống sờ sờ mà bị đàn bà đùa bỡn. (Đọc cái đoạn này mà Heo cảm thấy buồn cười quá, anh ấy sướng rồi bảo người khác vu hãm mình, nghe như kiểu trẻ con bức xúc ấy haha). Nghĩ điều này A Thần liền nôn chết.

Cậu không phải là đàn ông hả? Dùng tên của tôi lừa gạt đối phương vốn là không đúng, là đàn ông thế nào không dám dùng tên thật của mình?" Quân Ngạo lúc này nhớ tới chuyện A Thần mạo danh hắn.

"Này.... ......"

"Nếu không phải vì tôi và cậu từ nhỏ lớn lên cùng nhau, tình như anh em, bác gái lại đối xử với tôi như con trai ruột, nếu không chỉ việc cậu mạo dnah tôi lừa gạt người ngoài, làm hại phá hư danh tiếng của tôi, tôi có thể đem cậu trục xuất khỏi Tứ Long Đường, căn bản không cần chú ý tới cái gì tình nghĩa huynh đệ."

"Đại ca, em lúc ấy bị đùa giỡn, nhất thời tức giận, hơn nữa Diệp Phân dựa vào Diệp Lăng Thiên, ỷ vào cô ta là con gái của lão Đại Diệp môn xã đối với em lớn tiếng, cho nên em mới không cam lòng yếu thế, mang tên của anh ra, thật xin lỗi."

Quân Ngạo lẳng lặng trừng mắt nhìn vẻ mặt hối lỗi của A Thần, tên vẻ mặt sâu xa khó hiểu, làm A Thần không đoán ra hắn đang suy nghĩ cái gì.

Chạm đến ánh mắt lộ ra lạnh lẽo của hắn, A Thần cảm thấy hết sức bất an.

"A Thần, tôi muốn cậu cưới Diệp Phân."

"Cái gì? Muốn em cưới cô ta? Em không muốn!" Muốn kết hôn cô ta, hắn tình nguyện trước giết, cũng không cần sau này bị người ta cười nhạo hắn là bị đàn bà thiết kế mà kết hôn, làm không tốt tươnglai người đàn bà kia còn có thể làm cho hắn bị cắm sừng đây.

"Nếu chứng minh đứa nhỏ là của cậu, cậu liền không thể không cưới cô ta." Quân gạo kiên quyết nói.

"Nhưng chứng minh như thế nào?"

"Đứa trẻ sau khi sinh, so sánh DNA." Hắn nhàn nhạt nói.

"DNA! Vậy ít nhất còn muốn bảy, tám tháng đi?"

"Cho nên cậu còn có bảy, tám tháng độc thân tự do tự tại có thể qua, bởi nếu đứa trẻ xét nghiệm là của cậu, cậu nhất định phải phụ trách cưới cô ta."

"Nếu như em kiên trì không cưới đây?" A Thần tức giận nói, vẻ mặt giống như đứa bé trai chưa trưởng thành.

Trên thực tế, tính cách của A Thần cũng giống như đứa bé trai, nặng về hưởng lạc, lại luôn trốn tránh, sợ phải chịu trách nhiệm và nghĩa vụ sau này.

Huynh đệ của mình là tính tình như thế nào, Quân Ngạo cực kì hiểu rõ.

"Nếu như không lập gia đình, có thể, lập tức rút khỏi Tứ Long Đường, rút khỏi giang hồ!"

"Cái gì? Không được rồi! Đại ca."

A Thần còn muốn kháng nghị, lại thấy Quân Ngạo sớm không nói hai lời quay người đi.

Nguy rồi! Lần này hắn thảm!

Xem ra đại ca lần này là nghiêm túc, nếu như hắn không đồng ý cưới Diệp Phân, sẽ phải rút khỏi Tứ Long Đường, hắn mới không cần, nhưng.... ...

Hắn cũng không có kế khả thi, chẳng lẽ thật muốn hắn cưới Diệp Phân?

Điền Mật cũng không hiểu Quân Ngạo kiên trì đối với cô là từ lòng tin nào.

Từ lúc hai người mới gặp mặt, hắn đã quyết định muốn cô sau đó, liền không ngừng dùng hành vi cùng ngôn ngữ của hắn nói cho mọi người biết cô là vật sở hữu của hắn.

Hắn muốn cô!

Hắn thương cô!

Hắn cưng chiều cô!

Chỉ kém nói ra hắn yêu cô.

Vậy mà cô quả thật nếu nghe được hắn yêu cô ba chữ này, cô sẽ có dũng khí tiếp nhận sao?

Đoạn thời gian này, cô cảm giác được yêu là hạnh phúc.

Đối mặt với sự toàn tâm toàn ý của hắn, yêu thương che chở, cô hoài nghi mình đến tột cùng có thể kháng cự bao lâu mà không sa vào lười tình mà hắn cố quăng ra đây.

Ai! Cô mau biến thành một kẻ lười biếng vô dụng rồi.

Trên thực tế, hắn vẫn không có hủy bỏ lệnh cấm túc cô, ngược lại cô chẳng còn muốn chạy trốn.

Cô thừa nhận cô đối với sự cưng chiều của hắn có khuynh hướng nghiện.

Tình yêu của hắn giống như thuốc mê từng giọt từng giọt xâm nhập vào trong máu của cô, làm cô không cách nào quên hắn.

Có lẽ đúng theo lời hắn, cô sớm muộn sẽ yêu hắn.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn heomummim về bài viết trên: T.Kidult, banhmikhet, conmeomap, dangthtrang, hat2001, kid kawai, m.truyen, mupmipmip, philam, sulasieusao, y229917
Có bài mới 02.04.2012, 06:56
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 21.12.2011, 15:47
Bài viết: 52
Được thanks: 384 lần
Điểm: 16.62
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng bé nhỏ yêu bạo quân - Tứ Nguyệt - Điểm: 31
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Hi chưa đủ một chương đâu bạn ạ, chỉ là một phần thôi.

Chương 5.2

Chẳng qua là thời gian sớm muộn mà thôi.

Ai! Cô làm sao mà chọc phải người đàn ông bá đạo ngạo mạng này đây?

Là kiếp trước cô thiếu hắn quá nhiều sao?

Lúc này, đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa.

"Chị dâu!"

Nghe tiếng, Điền Mật buồn bực mà nghĩ, cô đã nói mấy ngàn lần, mấy vạn lần, cô không muốn nghe bọn họ gọi cô chị dâu.

Nhưng mà huynh đệ Tứ Long Đường mặc dù tôn kính cô, nhưng cũng là nghe lời của Quân Ngạo, cô căn bản không thể bác bỏ.

"Chuyện gì?" Điền Mật cách cánh cửa hỏi.

"Chị dâu, có chuyện.....Xin chị giúp một tay."

Nghe giọng nói người tới hết sức nôn nóng bất an, Điền Mật bèn đứng dậy mở cửa.

Ngoài cửa hai người trẻ tuổi cao cao gầy teo, chỉ thấy vẻ mặt họ rất là khẩn trương.

"Chị dâu." Hai người cung kính chàomột cái.

"Xảy ra chuyện gì sao?"

"Chị dâu, xin chị cứu anh em tốt của chúng tôi.... ...."

Ở trong Tứ Long Đường nếu như phạm vào Đường quy, nhất loạt phải nhận trừng phạt nghiêm khắc nhất.

Lúc này trong đại sảnh, tất cả mọi người đều không dám phát ra một chút âm thanh, chẳng qua tầm mắt thủy chung rơi vào trên người Quân Ngạo mặt không biểu tình, không nói một câu.

Người đàn ông quỳ trước mặt Quân Ngạo cả người không ngừng run rẩy, tên của hắn gọi là Long Nhất, ở Tứ Long Đường mặc dù không có chức vị đặc biệt, nhưng cũng trung thành tận tâm.

Thế mà mấy ngày trước hắn bị người ta phát hiện tùy ý tham ô công quỹ, làm ra chuyên phản bội tổ chức, theo như Đường quy xử lý phải chặt tay phải, chân trái.

"Long Nhất, dựa theo hành vi mà cậu phạm phải, phải theo Đường quy tiếp nhận trừng phạt nghiêm khắc nhất, cậu có thể tâm phục khẩu phục."

Chỉ thấy bả vai Long Nhất rũ xuống, giống như đối với tất cả đều không ôm bất cứ hi vọng nào.

Thật ra thì theo tính cách của Quân Ngạo, mệnh lệnh của hắn một khi quyết định, tuyệt không cho phép bất luận kẻ nào sửa đổi.

Sự nghiêm khắc cùng vô tình của hắn giống như biệt hiệu mà người trong hắc đạo đặt cho hắn.

Ánh mắt Quân Ngạo nhìn về hai gã thủ hạ tay cầm dao găm, ý bảo bọn họ có thể động thủ.

Vậy mà hai gã thủ hạ lại lôi lôi kéo kéo, chậm chạp không chịu động thủ.

Quân Ngạo chú ý ánh mắt của những người khác thỉnh thoảng liếc về phía cửa, giống như ngoài cửa sẽ xuất hiện một người cứu thế tới thay đổi cục diện bi thảm sắp phát sinh này.

Quân Ngạo trong lòng cười lạnh, đưa tay lên cầm trà nóng khẽ nhấp một hớp.

Từ khi hắn tiếp nhận Tứ Long Đường, chưa từng có người nào dám cãi mệnh lệnh của hắn, trừ phi có người không muốn sống, huống chi nếu như không đáng làm như vậy, thì hắn như thế nào lãnh đạo vô số thủ hạ đây.

Hắn sẽ không bị ảnh hưởng bởi bất luận kẻ nào mà thay đổi mệnh lệnh của hắn cùng Đường quy.

Đột nhiên, hương trà truyền đến hơi thở người của hắn, chân mày hắn không khỏi nhíu lại.

Không! Không phải bất luận kẻ nào cũng có thể cãi lời, ảnh hưởng, thay đổi mệnh lệnh của hắn.

Trước khi gặp phải Điền Mật, có lẽ mệnh lệnh của hắn nói là làm, nhưng sau khi gặp phải cô, hắn cũng không dám đảm bảo.

Thật may, cục cưng bé nhỏ của hắn không tới ầm ĩ, nếu không đã có thể nguy rồi.

Đột nhiên, ngoài cửa xuất hiện một bóng dáng quen thuộc, tâm Quân Ngạo không khỏi căng thẳng.

"Em tới làm cái gì?" Giọng nói của hắn có chút ác liệt.

Điền Mật vốn đang cảm giác mình không nên tới, nhưng vừa nghe đến mồm mép của hắn ác liệt như thế, lo ngại của cô hoàn toàn biến mất, thay vào đó là lửa giận xông lên.

"Tôi cũng không muốn đến đây xem một mặt dã man của anh, chẳng qua là nhận ủy thác của người ta."

"Được người nào ủy thác? Lại nhờ cậy em chuyện gì?"

"Nhiếp Quân Ngạo, anh trước khi phải xử phạt một người, có điều tra qua vì sao hắn phải làm ra chuyện tham ô công quỹ hay không đây?"

"Nhân chứng, vật chứng đều có, còn có gì để nói!" Giọng nói của Quân Ngạo như một chuyện đương nhiên.

Ánh mắt của hắn lạnh lùng liếc về hai người phía sau Điền Mật, thực rõ ràng, theo như lời cô được người ủy thác chính là hai người này nhờ cậy. Hắn nhất định phải đem hai cái kẻ ăn cây táo rào cây sung này đuổi ra ngoài!

"Đây chỉ là bề ngoài, chân tướng sự việc là con của hắn sinh bệnh, cần một khoản tiền thuốc thang, cho nên.... ...."

"Cần tiền hắn có thể tới tìm anh a!" Quân Ngạo lạnh lùng cắt đứt lời của cô.

"Tìm anh? Anh xem một chút cái bộ dạng hung thần ác sát của anh, mặt lạnh có thể chết rét người, thấy anh liền nhũn chân, đâu còn dám mở miệng hướng anh vay tiền?" Điền Mật không vui lên án.

"Hắn cần phải tới tìm anh, mà không cần tự chủ trương phạm vào Đường quy!"

"Hắn là có lỗi, nhưng tình cảm có thể tha thứ, anh có thể tha thứ cho hắn một lần không? Nếu như anh thật đem hắn chặt tay chặt chân, vậy tương lai hắn sinh sống như thế nào? Con của hắn còn đang ngã bệnh."

Điền Mật hiểu người thân ngã bệnh nhưng không có tiền để khám bệnh, lo lắng cùng thống khổ, cái loại hành hạ do không giúp được so với người bệnh càng thêm gian nan.

Cho nên cô hy vọng hắn không cần vô tình như thế.

"Điền Mật, không cần can thiệp vào quyết định của anh, ngoan ngoãn trở về phòng đi, đây là việc công, phụ nữ không cần nhúng tay." Giọng nói Quân Ngạo rất nhẹ, nhưng lại làm cho mọi người cảm thấy sự ớn lạnh trong lời nói.

Điền Mật mím chặt môi, ánh mắt thẳng tắp mà nhìn chằm chằm hắn.

Cô nhìn không đến ánh mắt ôn nhu cùng nụ cười ngày thường của hắn, chỉ cảm thấy hắn là một người xa lạ.

Một người đàn ông lạnh như băng, vô tình.

Là bạo quân mà người trong Tứ Long Đường vừa kính vừa sợ, không phải Quân Ngạo trong trí nhớ yêu cô, thương cô.

Hít một hơi thật sâu, cô chậm rãi nói: "Nếu như.... .....nếu như em xin anh nể tình em, không cần.... ..."

"Người tới! Đem chị dâu về phòng!" Quân Ngạo vô tình ra lệnh.

"Nhiếp Quân Ngạo?!"

Điền Mật không thể tin được nhìn hắn đuổi cô giống như con mèo, con chó, còn không đem lời của cô để trong lòng.

Cô cảm thấy lòng tự trọng bị tổn thương mãnh liệt.

Né trang tay người bên cạnh đưa qua, cô cuồng nộ nói: "Tự tôi sẽ đi!" Cô hất cằm ngạo mạng, lạnh lùng nói: "Nếu như anh đúng là máu lạnh, vô tình, sau này huynh đệ nào dám vì anh tận trung, bán mạng, chính anh cần thận suy nghĩ một chút!"

Quân Ngạo hung hăng nhìn chằm chằm cô, thật lâu mới mở miệng: "Muốn anh hạ thủ lưu tình thì có thể, muốn anh cho em mặt mũi cũng có thể, chỉ cần em nhất định thay hắn chịu phạt, em có gan này sao?"

Lời của hắn khiến cho mọi người ngừng thở.

Sắc mặt Điền Mật cũng một trận trắng xanh. Hắn muốn chặt tay phải, chân trái của cô.

"Nếu như em sợ liền ngoan ngoãn trở về phòng chờ anh." Trong mắt Quân Ngạo tràn đầy khiêu khích.

"Chị dâu, chị không cần vì em hy sinh như thế, em trừng phạt đúng tội, không cần chị tới chịu phạt thay." Long Nhất vội vàng nói. Ánh mắt của hắn nhìn về phía Quân Ngạo, "Đại ca, động thủ đi!"

"Người đâu..."

"Chờ chút! Tôi đồng ý!" Nhắm mắt lại, Điền Mật hít sâu một hơi mà nói.

Thoáng chốc bốn phía yên lặng đến ngay cả cây kim rơi trên mặt đất cũng có thể nghe rõ ràng.

Quân Ngạo sắc mặt lạnh lùng, không hề vẻ mặt vô tình nữa.

Người phụ nữ này có phải hay không nhân dịp hỗn loạn muốn khảo nghiệm tầm quan trọng của cô trong mắt hắn.

Chẳng lẽ cô không hiểu bộ dạng khiêu chiến quyền uy của hắn như vậy, sẽ làm hỏng uy tín lãnh đạo thủ hạ của hắn sao?

Điền Mật cũng biết cô can thiệp là không đúng, nhưng cô chính alf không muốn nhìn thấy Quân Ngạo trở thành người lãnh đạo không hiểu tình lý, lãnh khốc vô tình.

Bởi vì tàn bạo tất vong, nhân ái vô địch, là đạo lí nghìn đời không đổi.

"Được, em thật không sợ chết, coi như em có gan!" Quân Ngạo nghiến răng nghiến lợi nói.

Nghe được giọng nói dịu dần của hắn, mọi người đều biết hắn khuất phục.

Đây chính là một lần phá lệ.

Lúc này ánh mắt mọi người nhìn Điền mật không khỏi tăng thêm nhiều phần tôn kính, cũng biết được Điền Mật trong lòng Quân Ngạo chiếm địa vị trọng yếu cỡ nào.

Điền Mật cũng không nhịn được lộ ra một chút vui vẻ như có như không.

Đang lúc mọi người cho là Quân Ngạo đã thỏa hiệp, lại nghe hắn lạnh lùng mở miệng: "Đem chị dâu mang về trong phòng, dùng dây rói lại!".



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn heomummim về bài viết trên: T.Kidult, y229917
Có bài mới 05.04.2012, 20:22
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 2
Thành viên cấp 2
 
Ngày tham gia: 21.12.2011, 15:47
Bài viết: 52
Được thanks: 384 lần
Điểm: 16.62
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cục cưng bé nhỏ yêu bạo quân - Tứ Nguyệt - Điểm: 29
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 6.1:

Quân Ngạo muốn dạy dỗ Điền Mật một chút, nếu không hắn có thể bởi vì dung túng cô mà phạm nhiều lỗi hơn.

Tiến vào hắn đạonày không đường về vốn là một chuyện không thể làm gì được, cho nên hắn mới càng nghiêm khắc yêu cầu thủ hạ phải trong sạch, giữ nghiêm kỷ luật.

Nhưng mà Điền Mật lại phá hỏng hết thảy.

Vốn định mấy ngày không để ý tới cô, nhưng mà.... ...

Mấy ngày nay hắn thật là nhớ cô.

Hắn bất tri bất giác mà đi đến trước cửa, trong lòng khát vọng muốn ôm cô, ý định từ trên người cô hấp thu một chút làm cho hắn bình tĩnh, không hề co hơi thở phiền lòng nữa.

Khi hắn mở cửa phòng, đã thấy cô tỉnh lại.

Cô chẳng những tỉnh, còn nhìn thấy được cô cùng với sợi dây trên người chiến đấu hăng hái trong một đoạn thời gian.

"Nhiếp Quân Ngạo, thả tôi ra!"

"Cục cưng bé nhỏ."

Quân Ngạo đáy lòng nghĩ kĩ, hiện tại rất kì quái, mỗi lần nhìn thấy cô, hết thảy những chuyện vặt vãnh phiền lòng giống như mây đen trôi đi hết.

Mà cô thật sự là cực kì xinh đẹp.

Ban đầu làm sao hắn lại cho rằng cô không đẹp, không xuất sắc đây?

Có lẽ bởi vì quần áo cô mặc quá mức bảo thủ, già dặn, mới có thể che dấu tất cả mỹ lệ lóa mắt người khác.

Không giống hiện tại, áo sơmi của hắn bao lấy thân thể trắng nõn mê người của cô, lộ ra đùi ngọc thon dài cân xứng, còn có đầu ngón chân xinh xắn khả ái.

Bước chân của hắn trầm ổn đi tới trước mặt cô, giống như một con báo đen ưu nhã.

"Cục cưng bé nhỏ, sớm a!"

Không để ý tới sự kháng nghị của cô, hắn phối hợp ở trên môi cô ấn xuống một nụ hôn nóng hừng hực.

"Không nên chạm vào tôi!"

Điền Mật dùng sức tránh mặt ra, kháng cự nụ hôn của hắn, lại không ngăn cản được vẻ mặt đỏ bừng của mình.

"Anh rút cuộc muốn như thế nào? Anh nhục nhã tôi còn chưa đủ sao?" Nói thương cô nhiều, cưng chiều cô nhiều tất cả đều là gạt người!

Quân Ngạo không có trả lời cô ngay, chẳng qua đưa tay vuốt ve bắp đùi trần trụi của cô, qua lại vuốt ve tà tứ.

Điền Mật đè xuống xúc động muốn đạp hắn một cước, càng cô áp chế phản ứng vì hắn vuốt ve mà sôi trào. Cô không thể mặc cho người đàn ông tà ác này đùa bỡn, làm nhục!

"Em nhanh như vậy muốn bỏ rơi anh?"

"Không thể chờ đợi." Cô dùng thanh âm không mang theo bất cứ tia cảm tình nào đáp lại.

Tay Quân Ngạo lại dao động trên đùi cô, vừa âm thầm mỉm cười.

Khá lắm cô gái nhỏ liều chết không từ, hắn rất có hứng thú khi cô hiểu được tình dục giữa nam nữ, còn có thể kháng cự được sự trêu đùa cố ý cùng dụ hoặc của hắn nữa hay không?

"Là anh chưa thỏa mãn được em, cho nên em mới có câu oán hận với anh sao?"

Điền Mật đột nhiên hít một hơi. "Anh lại dám nói như vậy?"

Sau khi hắn bá đạo đoạt hết thảy của cô, lại vẫn đem cô nói thành một đứa con gái phóng túng muốn tìm bất mãn?!

Là phụ nữ đều không chịu được lời nói khinh bạc của hắn như vậy.

Cô không chút nghĩ ngợi dùng hai tay bị trói công kích hắn, còn dùng chân đá hắn.

"Tên đàn ông ghê tởm, anh sẽ không được chết tử tế, tôi muốn nguyền rủa anh, tôi hận anh!"Cô đem hết toàn lực, hô lên một tiếng ấc độc

Cô chưa bao giờ phát hiện ra mình có một mặt dã man như thế, nhưng cô tự nói với mình, đối mặt đối với tên đàn ông vô sỉ này, khí chất, thục nhã căn bản đều là lãng phí.

Hắn chỉ xứng lấy được một người vợ đanh đá.

Nhưng tuyệt đối không phải là cô!

"Không nên tức giận, em đánh người thật là đau nga!" Quân Ngạo miễn cưỡng nói, nghĩ thầm quả đấm của cô phủi bụi, hời hợt.

"Không đau thì đánh anh để làm gì!"

"Được, muốn đánh, cho em đánh lưng của anh." Nói xong hắn liền đưa lưng về phía cô.

Điền Mật giận đến không còn suy nghĩ, chỉ là dùng sức đánh hắn.

Mãi cho đến khi hắn phát ra tiếng thở dài khoan khoái, cô mới dừng tay.

Điền Mật lửa giận ngút trời mà suy nghĩ, người đàn ông này.......lợi dụng cô tới giúp hắn đấm lưng?!

Trong lúc nhất thời, một loại cảm giác bị làm nhục xông vào trái tim cô, cô yên tĩnh lại.

"Thế nào?"

Lúc này cô cúi thấp đầu, lộ ra cái cổ trắng nõn duyên dáng, tóc dài đen nhánh tùy ý xõa sau lưng, áo sơmi đàn ông quá rộng cũng bởi vì vừa rồi đánh loạn mà tuột mấy nút cài, bầu ngực tròn trĩnh to lớn cũng lộ hơn nửa cảnh xuân ra ngoài.

Bất kỳ người đàn ông nào thấy cũng muốn nhào tới, hắn cũng không ngoại lệ.

Chẳng qua cô đột nhiên im lặng làm cho người ta cảm thấy bất an.

"Thế nào?" Quân Ngạo vươn tay bưng mặt cô lên, thấy trong mắt cô lóe lên nước mắt, trong lòng một trận sợ hãi. "Tại sao khóc?"

"Buông em ra, em không khóc!"

Cô muốn rời xa hắn, hắn nhưng không dễ dàng bỏ qua cho cô.

"Nói dối."

Cô hung hăng nhìn chằm chằm hắn. "Coi như em nói dối, vậy thì làm sao? Anh muốn vì cái này mà giết em sao?"

Quân Ngạo hiểu muốn chinh phục được Điền Mật không phải là chuyện đơn giản, nhưng một chút cũng không giảm bớt được quyết tâm của hắn.

"Giết em, không!" Hắn chậm rãi lắc đầu một cái, đưa tay vuốt ve gò má phấn hồng của cô. "Anh bỏ không được."

"Thật không bỏ được sao?" Lời của hắn giống như một dòng nước ấm lướt qua toàn thân Điền Mật, làm cô nhất thời quên lời nói trong miệng.

Quân Ngạo cũng hết sức kinh ngạc khi hắn nói ra những lời này. Thật ra hắn tin tưởng mình thật không bỏ được.

"Cục cưng bé nhỏ của anh, em nên hiểu anh không nỡ cho em bị một tia tổn thương." Nói xong, ngón tay hắn xen vào trong mái tóc dày của cô, môi nhẹ nhàng áp lên đôi môi đỏ mọng của cô.

"Anh gạt người! Ở trong lòng anh tôi chẳng qua là bạn giường, công cụ ấm giường của anh, anh không quan tâm tôi!" Điền Mật đột nhiên dùng sức đẩy hắn ra, sau đó hết sức thô lỗ nhảy xuống giường. "Không cho phép anh chạm vào tôi!" Ánh mắt của cô giống như nhìn thấy độc xà mãnh thú đnág sợ, không cho hắn đến gần từng bước. "Tôi hận anh!" Cô lại nhấn mạnh một câu, "Anh là kẻ điên!"

"Cục cưng bé nhỏ, anh chỉ biết trong lòng anh, hơn nữa thành thật nói ra, thành thật chống đỡ ở trong lòng em là tội ác điên cuồng sao?"

Điền Mật thống khổ mà suy nghĩ, nếu quả thật phải nói tội ác, thì người đàn ông tuấn mĩ trước mắt chính là hóa thân của tội ác.

Chỉ cần hắn cố gắng bày ra lực hấp dẫn của phái nam, muốn quyến rũ bất kì người đàn bà nào hắn muốn đều không phải là vấn đề.

Nhưng cô lại sợ hắn.

Lần đầu tiên gặp mặt, cô chính là quá mức khinh thường, quá mức tự phụ, hoàn toàn quên khả năng xâm lược mạnh mẽ trên người hắn.

Sau đó cô liền không có khả năng đối kháng.

Cô yên lặng bất động, ánh mắt tràn đầy đề phòng nhìn vẻ mặt tràn đầy khao khát cùng dục vọng, dưới cái nhìn soi mói lõa lồ của hắn, cô cảm thấy sợ hãi cực độ.

Hắn có lực ảnh hưởng làm cho cô mất khống chế.

Hắn là kẻ đàn ông xấu xa khiến cho người ta sa đọa.

Cô nhất định chạy trốn!

Cô bất chấp tất cả chạy tới cửa phòng, Quân Ngạo cũng nhìn thấu ý đồ của cô mà nhanh hơn từng bước ngăn cản.

"Muốn chạy trốn, không có dễ dàng như vậy!"

"Không cần!"

Điền Mật còn chưa kịp chạm tới tay nắm cửa, cả người đã bị hắn mạnh ôm trở về giường.

"Để cho tôi đi! Không muốn.....để.... ...." Cô nghĩ đến cả người lại bị cánh môi nóng bỏng của hắn hôn, thân thể của hắn giống như khối sắt ngăn chặn cô, làm cho cô không thể động đậy, mất cơ hội trốn thoát. "Không cần chạm vào tôi! Tôi không phải gái! Buông tôi ra!"

Điền Mật giãy dụa phản kháng, lại càng dấy lên tình dục đang dần lên cao trong hai người.


Đã sửa bởi heomummim lúc 10.04.2012, 14:30.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn heomummim về bài viết trên: T.Kidult, banhmikhet, fifint, m.truyen, sulasieusao, y229917, yunafr
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 24 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: huyền.uha và 129 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

4 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 206, 207, 208

6 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

8 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 197, 198, 199

9 • [Huyền huyễn] Tam sinh tam thế Chẩm Thượng Thư - Đường Thất Công Tử

1 ... 40, 41, 42

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

13 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

17 • [Hiện đại] Nếu chỉ là thoáng qua - Mai Tử Hoàng Thời Vũ

1 ... 24, 25, 26

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

20 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44



Pe_Pea: Happy cả nhà
LanRuby: Chúc mừng năm mới.
Shop - Đấu giá: truong phi yen vừa đặt giá 589 điểm để mua Ngọc trai đen 1
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 244 điểm để mua Đồng hồ đeo tay
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 258 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 311 điểm để mua Cún mắt nâu
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sữa
Shop - Đấu giá: Yêu tà vừa đặt giá 285 điểm để mua Hộp quà cún xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 232 điểm để mua Minie Bed
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 234 điểm để mua Cây dừa
đêmcôđơn: chúc mọi người vạn sự bình an. Tài vô lộc đến phúc duyên tràn đầy.
Từ Tâm: Chúc mọi người năm mới vui vẻ.
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 244 điểm để mua Bé trứng gà
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 295 điểm để mua Cún mắt nâu
Lục Bình: ACC êm bị lỗi sếp ơi :hixhix: nó không chuyển trang được
cò lười: Box sưu dạo này vắng vẻ quá
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 385 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 597 điểm để mua Nhân Mã Nữ
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.