Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 

Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu

 
Có bài mới 05.01.2013, 16:17
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 30.08.2012, 09:07
Bài viết: 333
Được thanks: 2629 lần
Điểm: 26.44
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 58: Đỗ Thăng ‘lại’ không cần cô nữa rồi!

Đỗ Thăng không để ý chút nào cười cười nói với tôi: "Làm sao có thể chứ, giáo sư là người chủ mưu duy nhất cũng đã tự sát, trên cái thế giới này ngoại trừ hai chúng ta ra, căn bản sẽ không có người biết sự tồn tại của nó. ()"

Tôi hỏi Đỗ Thăng: "Ông xã, anh có thể hủy chương trình đó đi được không?"

Đỗ Thăng cưng chiều vuốt ve gương mặt của tôi mà nói: "Bé con, đó là thành tựu và là nửa đời tâm huyết của anh, nếu đem hủy đi thì có chút nuối tiếc. Chẳng qua anh đem nó để ở nơi mà không ai nghĩ tới. Hãy cứ để nó ở đó đi, chúng ta cũng không động đến nó, coi như là giữ lại thành tựu này làm kỉ niệm."

Tôi gối đầu lên vai Đỗ Thăng, đang suy nghĩ xem có nên nói thật với Đỗ Thăng hay không. Nhưng nếu mà tôi nói thật với Đỗ Thăng,thì nhất định Đỗ Thăng sẽ bắt tôi cách xa Tô. Nhưng mà tôi lại không muốn. Trong lòng tôi có chút ích kỷ, trông chừng Tô, có thể tôi cũng sẽ biết được chút ít động tĩnh chiếm phần mềm của Đỗ Thăng từ chỗ của Tô.

Tôi muốn bảo vệ Đỗ Thăng, mặc dù sức lực của tôi quá nhỏ bé, nhưng mà tôi vẫn muốn dùng hết tất cả sức lực của tôi để bảo vệ anh ấy!

Máy bay hạ cánh, tôi nói với Đỗ Thăng là muốn đi đến hiệu ăn gì đó mà ban đầu tôi bị anh dụ dỗ gian dâm ở chỗ của anh; Đỗ Thăng vuốt mũi của tôi mà nói: "Cô nhóc hư, dụ dỗ gian dâm gì chứ? Chẳng phải chỉ có ông xã làm không sao, em không phải là người được hưởng thụ à?"

Tôi "Phi" một tiếng, đỏ mặt ngước mặt lên trời. Tôi nói với Đỗ Thăng muốn anh đi làm việc chính trước, tôi tự mình lái xe đến tiệm ăn là được. Đỗ Thăng sống chết cũng không đồng ý, phải đích thân đưa tôi đi. Sau khi đến tiệm ăn đặt phòng xong, khuôn mặt của Đỗ háo sắc rốt cuộc cũng lộ ra.

Chúng tôi vừa bước vào phòng, Đỗ tổng vĩ đại liền đem túi hành lý bằng da trong tay tùy tiện ném qua bên cạnh, chân phải đạp về phía sau đóng cửa lại, sau đó hai bàn tay liền bắt đầu tháo nút cởi quần áo lung tung. Đỗ đại ca quả thực là một nhân tài ** làm có thể nói giống như nước chảy mây trôi dễ dàng và lưu loát.

Tôi vừa dùng móng vuốt sói để khước từ Đỗ Thăng vừa lẩm bẩm nói: "Đỗ nhân tài, anh cũng quá háo sắc đi, tựa như một chút thời gian không dính đến nữ sắc anh liền sống không nổi vậy! Còn nữa, anh cứ đem cái rương ném như vậy, không sợ  đồ bên trong bị hư à!"

Động tác trên tay Đỗ Thăng một chút cũng không ngừng, vừa giúp tôi tháo nút áo  vừa dẫn tôi đến bên giường, miệng còn theo kịp mà nói: "Trong rương đựng cái gì thì kệ nó đi, dù sao anh cũng đã quăng nó rồi, không ném nó thì làm sao có tay để mà thương bà xã của tôi!"

Đang nói chuyện tôi đã bị anh ấy áp đảo ở trên giường, áo cũng đã bị anh ấy cởi bay ra, tôi vừa run vừa nói: "Sao anh lại như vậy, một ngày không làm có thể chết sao!"

Đỗ Thăng vừa nới lỏng dây nịt của mình vừa nói: "Bé con, không mang em đi theo, chính em nói muốn tới phòng mà lần đầu tiên em hiến thân cho anh, giờ em nói không phải là có ý đang trêu đùa anh ư, phàm là cuộc sống vợ chồng thì không có trở ngại về đàn ông, nghe đến yêu cầu này, anh ta nhất định sẽ rất kích động mà lập tức muốn làm, huống chi chồng của em là người đàn ông mạnh mẽ đẹp trai tuyệt thế người bình thường không ai sánh nổi!"

Tôi bị bàn tay phải của Đỗ Thăng vuốt ve đến choáng váng, tôi nỉ non hỏi anh ấy: "Sao anh không đi làm chánh sự vậy! Anh trầm mê nữ sắc, đại sắc lang, ưm......" Đỗ Thăng dùng đôi môi nóng bỏng che miệng của tôi lại, sau đó đem toàn bộ lời nói của tôi nuốt trọn.

Một lúc sau Đỗ Thăng mới rời khỏi môi của tôi, nhìn đôi mắt mê ly của tôi nói: "Phẩm Phẩm ngoan, cái gì cũng đừng nghĩ, hiện tại chúng ta cùng chuyên tâm cảm nhận cái cảm giác của đêm đầu tiên đi!"

Tôi một lần nữa bị tên yêu nghiệt trước mắt đầu độc. Tôi giống như bị anh ấy thôi miên vậy, trong đầu để xuống tất cả mọi chuyện, nhắm mắt lại, tôi để mặc cho Đỗ Thăng nhiệt tình chạy nước rút lên đỉnh, theo gió vượt sóng vượt biển, cực nhanh leo đến đỉnh núi, sau đó cùng đắm chìm trong say mê, không ngừng xoay tròn, lên xuống, trầm luân, cho đến khi toàn thân cùng toàn bộ thần kinh sảng khoái đến tê dại, rốt cuộc tôi cũng thoả mãn ngủ thật say.

... ...

Đến khi tỉnh lại, Đỗ Thăng đã không còn ở trong phòng. Trên tủ đầu giường có một tờ giấy, vẽ một động vật rất kỳ quái, giống như mèo lại giống như chó có chút giống như con nhím. Tôi đoán, đây chính là Đỗ Thăng đem mình ra so sánh với đại sắc lang.

Trên tờ giấy Đỗ Thăng viết là sợ sau khi tôi tỉnh dậy nhìn thấy anh đi thì mặt tôi nhất định sẽ biểu lộ bất an, cho nên thừa dịp tôi ngủ say liền trở về làm chánh sự, anh ấy muốn tôi ngoan ngoãn đừng có chạy lung tung, ngoan ngoãn ở đây đợi anh.

Nhìn cái diện mạo ‘sói con’ kỳ quái trên tờ giấy làm cho người ta cười sặc sụa, tôi "Xì" một cái rồi bật cười, tuy bề ngoài cười nhưng trong lòng lại có chút cảm giác tủi thân muốn khóc. Thì ra yêu sâu đậm một người là không thể cùng người ấy tách ra trong chốc lát, dù chỉ là xoay người một giây đồng hồ không thấy người ấy, trong lòng cũng muốn tê tái rơi nước mắt.

Tôi đem tờ giấy cất cẩn thận. Đây chính là bảo bối của tôi. Đối với Đỗ Thăng mà nói, tặng cho phụ nữ đồng hồ khảm kim cương, xe thể thao nổi tiếng gì gì đó, hoàn toàn không thành vấn đề, nhưng nếu anh ấy tặng cho tôi những thứ đó, tôi thật không muốn vui đấy. Dầu gì, cha dượng Hạ Chấn Hưng của tôi cũng là một người có quyền có thế, nói về vật chất gì đó, ai mà thèm.

Nhưng mà một người đàn ông ba mươi tuổi, ở bên ngoài thì thành thục chững chạc, có dung mạo trời phú, đối với đồng chí Đỗ Thăng thì đông đảo nữ nhân mơ ước đến chảy nước miếng một cái cũng không chạm đến được, lại có thể vì một cô bé tính tình trẻ con không hiểu chuyện như tôi mà làm nhiều chuyện như vậy, điều này làm lòng tôi sinh ra một loại cảm giác giống như đang được thụ sủng vậy, thật hận mình không có cơ hội để thấy anh ấy không màng sống chết một lần.

... ...

Một mình tôi ở trong phòng đợi hai ngày, kìm nén đến muốn chết, thật muốn đi ra ngoài dạo một vòng. Nhưng mà lúc Đỗ Thăng gọi điện thoại cho tôi rất nghiêm túc nói, không cho phép tôi đi ra ngoài, ngoan ngoãn ở trong phòng đợi anh ấy. Tôi bị nghiêm nghị của anh ấy dọa sợ hết hồn, một lời cũng không dám nói lại. Đỗ Thăng tựa hồ cũng cảm thấy cách nói chuyện của mình có chút nặng, liền đổi giọng dịu dàng nhẹ nhàng dụ dỗ tôi: "Phẩm Phẩm ngoan, qua hai ngày nữa, Anh Đỗ sẽ dẫn em trở về trường học, chúng ta sẽ cùng ở chung một chỗ với nhau, ráng nhịn thêm chút nữa được không?"

Ai, khi anh ấy trước mặt tôi, không có tiền đồ cũng không phải là chuyện một ngày hai ngày, mới bị người ta dụ dỗ một chút, tôi đã lập tức vui vẻ lại, rất vui vẻ mà đáp ứng không ra ngoài nữa, đang ở trong phòng xem chừng, chỉ cần đem mình biến thành quy ẩn sư phụ là được. Lúc đáp ứng thì dễ dàng, nhưng khi thực hiện thì thật đúng là khó khăn, tôi buồn sắp chết rồi.

Tôi nói với phục vụ là muốn xem ti vi, vẻ mặt của phục vụ là lạ nói với tôi, gian phòng này TV bị hư. Tôi nói, vậy tôi muốn lên mạng, cô ấy còn nói gian phòng này băng thông cũng bị hư, tôi nói vậy cô lấy cho tôi vài tờ báo hay cái gì để xem đi, cô ấy vừa muốn đáp trả, tôi liền nói: “Có phải toàn bộ báo chí cũng không có phải không?” Vẻ mặt của phục vụ quái dị, giọng nói khinh miệt mà nói nhanh: "Đúng!" Sau đó cao ngạo đi ra ngoài.

Trong lòng tôi bắt đầu cảm thấy mơ mơ hồ hồ, có chuyện gì đã xảy ra, mà Đỗ Thăng đang cố hết sức giấu tôi không để cho tôi biết đây.

Tôi ra khỏi phòng, lặng lẽ đi theo phía sau người phục vụ đó, sau khi cô ấy đi vào phòng trực của nhân viên, tôi len lén đứng dựa vào bên cạnh cửa.

Bên trong có mấy người đang nói chuyện, sau khi cô ấy đi vào thì nói với người của bên trong: "Hồ ly tinh bây giờ, nhìn rất thuần khiết, cũng khó trách Đỗ Thăng bị cô ấy mê hoặc, còn dặn dò chúng ta đừng cho cô ấy xem ti vi, lên mạng, xem báo chí. Ngươi nói xem, thật ra thì dáng dấp của vợ chưa cưới của Đỗ Thăng cũng cực kỳ xinh đẹp, tại sao lại còn bại dưới tay của một con nhóc choai choai đây?"

Người khác nói tiếp: "Đúng vậy, hiện tại thì là như thế này, hoa nhà dù có khá hơn nữa, cũng không bằng hoa dại đâu. Sinh viên bây giờ có thói quen đem mặt mình trang điểm ăn mặc giống như tiểu thư, mà tiểu thư đâu hết rồi, tiểu thư thì từng chút từng chút một lại đem thuần khiết của sinh viên đại học ra để bắt chước, dạo này thế đó, loạn cả lên. Người trong phòng Đỗ Thăng kia, không phải là lần đầu đến đây, trước đây rất lâu cô ấy đã cùng Đỗ Thăng thuê phòng ở chỗ chúng ta, ngày đó chính tôi là người trực ban, đặc biệt nhớ rõ, là một cô gái trẻ tuổi, say sưa hò hét dụ dỗ người có tiền, thật là khó ưa! Đỗ Thăng còn nói với ký giả là không biết cô gái này là ai, lời nói này thật quá giả dối rồi. Nghe nói, Hứa Linh cũng bởi vì chuyện này mà chịu kích thích lớn, tinh thần bị phân liệt, có ký giả trông thấy cô ấy cả người ngây ngô không biết gì."

Sau đó lại có người tiếp lời: "Làm người thứ ba thì có gì tốt chứ! Nam nhân của người khác cứ giành như vậy có được hay không! Nếu tôi nói, ở trong hiến pháp có điều luật trị tội người thứ ba phá hư gia đình của người ta, xem còn có hồ ly tinh nào không biết tự ái và không biết xấu hổ như vậy nữa hay không!"

Lời nói sau càng ngày càng khó nghe, cả người tôi không ngừng run rẩy, tay chân lạnh như băng. Tôi lảo đảo nghiêng ngã chạy vào thang máy, tôi muốn đi ra ngoài mua một tờ báo, tôi muốn biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, là tình trạng gì.

Dọc theo đường đi, tôi chột dạ cảm thấy mỗi ánh mắt của người đi đường đối với tôi tràn đầy khinh bỉ. Trái tim của tôi bị tổn thương, tôi run rẩy mua một tờ báo mở ra xem, tựa đề khó coi đập vào mắt tôi, tất cả nội dung đều là những thứ đại loại như ‘Có mới nới cũ’, cái gì ‘Nhỏ hồ ly tinh chiếm đoạt chồng người khác’, cái gì ‘Hứa Linh điên loạn’ …..

Tôi rất bội phục bản lĩnh đào ba thước đất của những ký giả này, bọn họ không chỉ tìm được hình của tôi lúc học đại học lúc đang làm nghiên cứu sinh, thậm chí ngay cả hình tôi ở nước ngoài du học cũng có luôn! Đám người kia quả thực giống ác quỷ U Linh, không gì là không làm được! Hoàn hảo cho tới bây giờ thân thế của tôi vẫn được giữ kín như bưng, bọn họ còn chưa có đủ bản lãnh để có thể đào đến đồng chí Hạ Chấn Hưng là cha dượng của tôi, nếu thật bị moi ra rồi, tôi chỉ có thể lấy phương pháp đoạn tuyệt quan hệ với lão Hạ để nỗ lực bảo vệ sự trong sạch chứ không để mặt trái của tin tức làm ảnh hưởng. Nghĩ tới đây, tôi cảm thấy tình huống còn không đến nỗi tồi tệ nhất, điều này làm cho tôi không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Thời điểm tôi đang đọc báo, ông chủ bán báo nhìn tờ báo, lại nhìn tôi, sau đó trầm giọng nói với tôi: "Cô gái nhỏ, người trong tờ báo này chính là cô phải không? Ai da! Tuổi còn trẻ làm gì mà không được, không nên đi cướp chồng người khác! Dáng dấp của cô cũng không xấu xí, tại sao lại phải ép vợ người ta đến nỗi điên khùng vậy! Người đàn ông này này nữa, còn sống không thể tồn tại tư tưởng xấu như thế, sẽ gặp báo ứng đó!"

Tôi dù có trăm cái miệng cũng không thể bào chữa được, trong lòng uất ức dồn nén, cả người lạnh run. Tôi cầm lấy tờ báo chạy về trốn trong phòng, sau đó vừa khóc vừa gọi điện thoại cho Đỗ Thăng, sau khi điện thoại vừa kết nối, tôi vừa khóc vừa gọi tên của anh ấy, kết quả thanh âm bên kia truyền qua không phải là của Đỗ Thăng, mà là giọng của một người phụ nữ. Giọng nói của cô ấy cực kỳ bình tĩnh, ác độc nói với tôi: "Nhậm Phẩm, Đỗ Thăng lại không cần cô! Cô đừng có hy vọng nữa, chúng tôi sẽ kết hôn đấy!"

Là Hứa Linh!

Điện thoại trong tay tôi rơi xuống!

... ...

Ở thời điểm tôi đang thương tâm muốn chết, không hiểu sao đầu óc của tôi cư nhiên rất tranh khí bỏ qua tâm tình của mình sang một bên mà trở nên sáng suốt, chịu trách nhiệm giúp tôi chọn ra một điểm mấu chốt: mới nãy Hứa Linh nói, Đỗ Thăng "lại" không cần cô rồi!

Hứa Linh, cô xỏ xiên, cô bị bệnh thần kinh, làm sao cô có thể biết dùng từ "lại" vào lúc này! Cái người này rõ ràng chính là cố ý nói đến lần trước đây!

Tôi nhớ Tô có nói qua, Hứa Linh không phải là chim tốt.

Hiện tại tôi rất muốn nói với Tô: Cậu nói đúng rồi!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn diepdiep về bài viết trên: LẠC TUYẾT, angelshop_hcm, antunhi, conluanho, futhuybilangquen, m.truyen, ngoctranq10, pjkatiff, thoathan, vivianlai
     

Có bài mới 07.01.2013, 17:22
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 07.08.2012, 18:25
Bài viết: 1227
Được thanks: 6131 lần
Điểm: 17.87
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu - Điểm: 46
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 59: Không nỡ.


Convert :ngocquynh520

Dịch lại  : Heidi


( Đồng thời lúc gia đình tôi không liên lạc được với tôi nhất định sẽ liên lạc với Tô, kết quả biết được rằng, Tô cũng không liên lạc được với tôi, nếu thật như vậy, bọn họ nhất định sẽ lo lắng không biết tôi có suy nghĩ không thông rồi làm ra chuyện dại dột hay không!

Trong đầu tôi bị những thứ ngổn ngang này quấy lên giống như miếng đậu hủ thúi bị giẫm vỡ nát bét ra, làm cho người ta nhìn vào vừa rối rắm vừa ghê tởm. )

Tôi ra sức kiềm chế cảm giác buồn nôn đang trào lên, dùng sức lật hành lý của mình ra, cố gắng hết sức lục tung trong đám hành lý đó xem có sim điện thoại của tôi hay không.

Chưa đợi đến lúc tôi lục lọi được thẻ sim điện thoại, thì bên ngoài cửa liền truyền đến một hồi gõ cửa dồn dập!

Đỗ Thăng!

Tôi không kịp nghĩ, lao thật nhanh đến cửa, thậm chí lỗ mãng đến nỗi quên hỏi là ai, trực tiếp mở cửa.

Kết quả, không phải Đỗ Thăng!

Kết quả, là vô số đèn flash tắt bật!

Kết quả, là từng lớp từng lớp ‘chó săn’ của đám phóng viên vây đến!

Kết quả, là từng cái miệng hết há lại mở, hướng tới tôi hỏi vô số vấn đề sắc bén đồng thời cũng rất cay nghiệt!

Tôi đơ người! Tôi chưa từng nghĩ sẽ có một ngày mình cũng có thể trở thành tiêu điểm ở dưới mấy chục thậm chí hàng trăm ánh đèn flash như vậy! Hơn nữa, còn là tiêu điểm mà mọi người đả kích, hứng chịu sự thóa mạ, bị mọi người khinh bỉ coi thường!

Trong lòng tôi uất ức vô cùng! Những người này vây kín xung quanh tôi, giọng nói sắc bén như đâm sâu vào tận màng nhĩ, hỏi những vấn đề vô tình hung ác ghim vào ngực, mà giọng nói châm biếm cũng không ngừng ăn mòn lấy tôn nghiêm của tôi!

Nhìn thấy từng cái miệng máu me đó cứ há ra đóng lại, tôi cảm thấy mình như bị một cái hang không đáy đầy ắp những kẻ ăn thịt người hung ác nhai nuốt!

Tôi chưa từng luống cuống giống như bây giờ, cho dù là lúc đi bệnh viện phá thai, tôi cũng chỉ có cảm giác thương tâm muốn chết, chứ không có cảm thấy tôn nghiêm của tôi - nhân cách của tôi - cuộc đời của tôi đang bị người khác hung hăng nghiền nát giẫm ở dưới chân!

Nước mắt vì sự áp bức và lăng nhục từ trong đôi mắt tràn ra ngoài mi! Đám phóng viên đáng chết này, tự cho mình là đúng, cho rằng tôi bởi vì chột dạ mới rơi nước mắt! Tôi có trăm miệng cũng không thể bào chữa, không phải đuối lý, mà là cảm thấy trong lúc này, giữa trăm người ngàn ý xấu tốt lẫn lộn này, cái mà được coi là chân lý cũng trở thành phân chó mà thôi! Vô dụng mà thôi! Bọn họ đã mặc định tôi là ‘tiểu tam’ đại gian đại ác, vậy thì tôi khóc càng thương tâm bọn họ càng vui vẻ, tôi biểu hiện ra càng chột dạ bọn họ càng có thỏa mãn, cho nên, tôi tự nói với mình, không thể khóc, phải đĩnh đạc đứng thẳng!

Tôi nói với đám chó săn ấy: đi ra ngoài!

Bọn họ không đi, ngược lại còn ức hiếp lấn lướt tôi hơn, càng trách cứ rằng tôi không biết hối cải, không biết liêm sỉ, không biết sai trái!

Tôi rốt cuộc không chống đỡ nổi! Tôi cảm thấy sự kiên cường của tôi sắp sụp đổ rồi!

Đỗ Thăng! Đỗ Thăng!

Tôi nhắm mắt lại, trong lòng không ngừng gọi thầm tên của Đỗ Thăng, cả người bị đám phóng viên này ép tựa vào góc tường. Nước mắt của tôi chảy theo sự sợ hãi cùng run rẩy của con tim mà cuộn trào mãnh liệt tràn ra khỏi hốc mắt. Tôi có thể cảm thấy đèn flash đang không ngừng chớp động, đang ghi chép lại khoảnh khắc gọi là trạng thái đáng xấu hổ của ‘tiểu tam’ khi làm ra loại chuyện đê tiện bị người khác phát hiện, cái gọi là vẻ mặt hồ ly tinh lúc sa cơ chán nản nhất.

Thời điểm tôi cảm thấy mình sắp không chống đỡ nổi nữa rồi, thân hình sắp rã ra không có sực lực ngã xuống đất, tôi bị kéo vào một lồng ngực ấm áp vững chãi!

Lồng ngực rộng lớn này, mùi vị này tôi rất quen thuộc, mà tôi bất luận là ở trong mơ, hay là khi đang tỉnh, cũng luôn khát khao mong chờ lồng ngực này có thể ôm tôi đến hết cả cuộc đời! Đó là lồng ngực của người đàn ông tôi yêu! Là lồng ngực của Đỗ Thăng!

Tôi mở mắt, đối mặt với ánh mắt tràn đầy đau lòng cùng tự trách của Đỗ Thăng. Tôi giống như gần chết chìm đột nhiên vô cùng may mắn nhặt được một bình dưỡng khí, giống như lúc sắp đến bên bờ của cái chết bỗng chộp được đôi bàn tay thiên sứ có thể dẫn tôi quay trở lại trần gian sống tiếp, giống như trong cơn tuyệt vọng, thấy được thần mặt trời!

Tôi ngu ngơ nhìn Đỗ Thăng, giờ khắc này, cho dù là ông trời có thu nhập tôi, tôi cũng sẽ không có nửa câu oán thán!

Nhớ tới trước kia Cố Thiến có hỏi tôi: nếu như cậu là một cô gái nhỏ tràn đầy mơ mộng hão huyền, khi cậu ở trong lúc nguy khốn, bốn phía mịt mờ, lạc đường trong rừng rậm, trước mặt cậu là một con dã thú đang nhìn mình với ánh mắt thèm thuồng nhỏ nước dãi, mà lúc này, có một vị hoàng tử bất phàm từ trên trời giáng xuống, ôm lấy người không ngừng run rẩy là cậu, vì sự anh dũng đuổi đi dã thú, dẫn cậu thoát khỏi rừng rậm chằng chịt kia, cậu có sinh ra cảm mến đối với vị hoàng tử đó không?

Tôi làm việc nghĩa không chùn bước nói: Có! Không chỉ có cảm mến không thôi mà còn lấy thân báo đáp!

... ...

Tôi mang theo lòng tràn đầy uất ức, vui mừng, lệ thuộc và trong sự tuyệt vọng đạt được sự biết ơn vì được tái sinh, run rẩy kêu lên một tiếng: "Đỗ Thăng!"

Đỗ Thăng sau khi nghe thấy tiếng kêu của tôi, đột nhiên vành mắt đỏ lên, anh ấy cúi đầu dính sát lên vành tai tôi nỉ non: "Bảo bối, anh xin lỗi! Để cho em phải chịu khổ! Không bảo vệ được em, là lỗi của chồng em!"

Tôi không nhịn được nữa, bất kể những tạp âm ầm ỹ ồn ào bén nhọn của những phóng viên sau lưng, mặc kệ những ngọn đèn flash nhức mắt lóe lên trong tay bọn họ, tôi vừa khóc vừa ôm Đỗ Thăng thật chặt, dùng sức chui sâu vào lồng ngực của anh!

Nước mắt vào giờ khắc này, không phải là thương tâm, mà là thỏa mãn!

Đỗ Thăng ôm tôi vào trong ngực giữ gìn thật chặt, sau đó ngẩng đầu lên nói với đám phóng viên: "Các ngươi tốt nhất nên có chừng mực! Các ngươi viết về tôi như thế nào tôi không quan tâm, nhưng không nên tới quấy rầy cô ấy! Tôi xác định rõ cho các ngươi biết, cô ấy là người vợ duy nhất mà Đỗ Thăng tôi sẽ lấy ở kiếp này! Nếu như các ngươi dám trở lại làm tổn thương cô ấy, tôi không bảo đảm mình sẽ không áp dụng một chút thủ đoạn phi pháp để đối phó với các ngươi đâu! Hôm nay tôi dám nói những lời như vậy, sẽ không sợ bị các ngươi viết ra, nhưng trước tiên hãy suy nghĩ cho kỹ, viết ra sẽ có hậu quả gì! Các ngươi có thể gánh chịu được hay không! Tất cả đều cút đi!"

Đám phóng viên kia dưới sự đe dọa của Đỗ Thăng và sức ép của trợ lý anh ấy, không tình nguyện mà lui ra ngoài. Sau khi đám người này đi hết, trong phòng hỗn độn vô cùng.

Đỗ Thăng cáu kỉnh nói với người trợ lý: "Đi hỏi quầy lễ tân, ai cho phép những người này tiến vào! Tìm ra kẻ tiết lộ thông tin cho tôi!"

Trợ lý của anh ấy nhận nhiệm vụ lui ra, rốt cuộc trong phòng chỉ còn lại tôi và Đỗ Thăng.

Tôi vùi mặt ở trong ngực Đỗ Thăng nức nở, Đỗ Thăng vẫn đau lòng tự trách.

Tôi khóc một lát, ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt uất ức nhìn Đỗ Thăng nói: "Chồng à, vừa rồi em xuýt té xỉu!"

Đỗ Thăng bởi vì một câu nói của tôi, biểu tình đau lòng trên mặt tràn lan đến mức độ cả khuôn mặt như méo mó vặn vẹo. Giọng Đỗ Thăng khàn khàn nói với tôi: "Vợ à, anh xin lỗi! Anh đã tới muộn! Về sau anh sẽ không bao giờ để em phải đối mặt với trường hợp như thế này nữa!"

Tôi cười ngọt ngào với Đỗ Thăng, trên mặt còn dính đầy nước mắt. Đỗ Thăng xúc động cúi đầu, dùng miệng lau sạch những vệt nước mắt trên mặt tôi, sau đó, triền miên dây dưa trên môi tôi......

... ...

Sau khi tôi bình tĩnh lại, tôi hỏi Đỗ Thăng: "Anh sao không mang điện thoại di động, em gọi điện thoại cho anh, là ‘vị hôn thê’ của anh nghe, cô ấy chọc tức em, nói anh không cần em nữa, nói hai người chuẩn bị kết hôn!"

Tôi vừa nói vừa bĩu môi uất ức.

Đỗ Thăng dùng chóp mũi của mình vô cùng thân mật cưng chiều đụng vào chóp mũi tôi nói: "Cô bé ngốc! Lời nói của người không minh mẫn, mà em cũng tin! Anh nghe nói có đám phóng viên nhận được tin tức em đang đây, trong lòng anh lo lắng, sợ em bị bọn sói bị bỏ đói này ăn tươi nuốt sống, liền vội vội vàng vàng chạy đến đây, căn bản không để ý tới lúc đi có mang theo điện thoại di động hay không."

Quai hàm tôi phồng lên tức giận nói: "Em không tin tinh thần cô ấy không minh mẫn đâu!"

Đỗ Thăng đặt xuống một nụ hôn, sau đó đau lòng hỏi tôi: "Phẩm Phẩm, có bị dọa sợ không?"

Tôi làm nũng gật đầu nói: "Uhm! Bị dọa sợ quá luôn!"

Đỗ Thăng tự trách nói với tôi: "Phẩm Phẩm, anh xin lỗi! Như vậy đi, phạt chồng em vì em làm chút gì coi như bồi thường đi, có được không?"

Tôi chớp mắt nói: "Cái này, là anh nói đó. Nếu không, hay là anh đem con vịt trước đây thiếu nợ trả em đi!"

Trên mặt Đỗ Thăng, lúc này thật sự hiện ra vẻ rất dữ tợn, rất vặn vẹo.

Đỗ Thăng vô cùng đau đớn mà nói: "Không phải chỉ có một con vịt thôi sao, lại làm em ghi nợ mãi trong lòng hay sao!"

... ...

Đỗ Thăng hỏi tôi, tôi có liên lạc với người nào không, tôi lắc đầu.

Đỗ Thăng buồn bực nói: "Vậy kẻ nào đã tiết lộ tin tức em ở đây?"

Tôi nói với giọng điệu kì quái: "Có phải phục vụ nơi này hay không? Họ rất xem thường ‘tiểu tam’ mà, hừ!"

Đỗ Thăng nói: "Bọn họ không phải là đám người dám ăn nói huyên thuyên? Được, chồng em sẽ giúp em hả nỗi giận này! Nhưng hẳn là không phải do bọn họ, những người này ở sau lưng người khác nhỏ giọng nói này nói nọ thì chắc chắn có làm, nhưng không to gan lớn mật đến độ liên lạc với giới truyền thông, điều này đối với bọn họ không có lợi ích gì mà còn đem lại bất lợi, cứ nghĩ mà xem, chồng em cũng là nhân vật có máu mặt trong xã hội, xử lý bọn họ rất dễ dàng!"

Tôi bó tay. Toàn bộ sự phân tích này trọng điểm nằm ở câu chót.

Tôi suy nghĩ một chút, sau đó thử hỏi Đỗ Thăng: "Đỗ đại ca, lúc anh gọi điện thoại cho nhân viên phục vụ dặn dò bọn họ đừng để cho em xem tin tức tivi, báo chí, lên mạng, có người nào ở bên cạnh hay không? Hứa Linh có ở đấy không?"

Đỗ Thăng nhìn tôi, thái độ từ "Không thể nào" đến"Sẽ không như vậy chứ" đến"Có lẽ nào" đến"Chắc là", một chặng đường hết sức kinh hãi! Sau đó dùng một loại giọng điệu không thể nào tin nổi nói với tôi: "Chẳng lẽ, Hứa Linh không bị điên!"

Vẻ mặt tôi nặng nề gật đầu một cái, nói với Đỗ Thăng: "Chồng à, anh hãy nghe em nói, vừa rồi lúc gọi điện thoại cho anh, em gọi tên anh, sau đó, Hứa Linh ở trong điện thoại nói với em: Nhậm Phẩm, Đỗ Thăng anh ta lại không cần cô nữa rồi! Cô đừng có hy vọng hão huyền nữa, chúng tôi sẽ kết hôn! Cô ấy nói ‘ lại ’, vậy thì trước đây chúng ta chia tay, căn bản là do cô ta dùng mánh khóe lập kế hoạch từ trước!"

Đỗ Thăng trầm tư, sau đó mở miệng nói: "Phẩm Phẩm! Em mau về Mỹ đi! Anh sẽ làm sáng tỏ chuyện này! Ở đây, anh sợ em sẽ bị những tổn thương không đáng có!"

Tôi lắc đầu thà chết cũng không đồng ý. Tôi không muốn để Đỗ Thăng đối mặt với nguy cơ trùng điệp ẩn dưới lớp sương mù một mình.

Đỗ Thăng bất đắc dĩ nói: "Em không phải là học sinh sao? Không định lấy học vị hả? Không có ý định tốt nghiệp hả? Không sợ người ta cười lớn già đầu rồi, đến tuổi làm mẹ của mấy đứa nhóc rồi mà vẫn chưa tốt nghiệp?"

Tôi không vui nói: "Anh còn biết em vẫn còn là học sinh à, vậy sao anh mới gặp người ta có mấy lần mà đã đem con nhà người ta ăn sạch! Anh có biết hành vi của anh gọi là gì không! Gọi là sắc lang **! Cũng may lồng ngực em rộng lớn, không kiện anh, nếu không anh nhất định phải ngồi chồm hỗm sau song sắt ăn bánh bột ngô hết mười năm đó, cuộc đời này của anh coi như xong!"

Đỗ Thăng vừa giơ móng vuốt của sói dò vào trong quần áo của tôi vừa nghiêm túc nói: "Lồng ngực rộng lớn? Anh kiểm tra một chút, xem có bao nhiêu ‘lớn’!"

Tôi bất đắc dĩ kéo móng vuốt của anh ra vỗ vỗ nói: "Đừng làm rộn, bây giờ là lúc nào rồi. Em không đi Mỹ, cùng lắm thì làm giấy tạm nghỉ học, nếu anh để cho em đi, em sẽ đi ôm ‘ nhị gia’, vốn có sẵn trước mắt là Lý Thích Phong!"

Đỗ Thăng thở dài nói với tôi: "Vợ à, bây giờ là tình huống nào rồi mà em vẫn chưa hiểu rõ ư, em ở lại đây, anh lo lắng em sẽ bị tổn thương! Anh không nỡ!"

Tôi bị từ "Không nỡ" của Đỗ Thăng làm cảm động đến rối tinh rối mù! Giọng tôi mềm nhũn nói với Đỗ Thăng: "Vậy, em cũng không nỡ bỏ lại anh ở đây mà đi Mỹ rồi không thể gặp anh!"

Kết quả, sau vài câu kích động “Không nỡ” kia, ‘loại nam’ cùng ‘loại nữ’ này, rất rất không biết nhìn hoàn cảnh đang là lúc nào rồi, mà còn lăn lộn mãnh liệt trên chiếc giường lớn kia


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn HeidiChen về bài viết trên: LẠC TUYẾT, alina91, angelshop_hcm, antunhi, conluanho, copgia, futhuybilangquen, m.truyen, ngoctranq10, thoathan, vivianlai
     
Có bài mới 08.01.2013, 12:39
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 07.08.2012, 18:25
Bài viết: 1227
Được thanks: 6131 lần
Điểm: 17.87
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu - Điểm: 52
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 60: Cuộc chiến của cánh mày râu.


Convert: ngocquynh520

Dịch laị : Heidi

Lúc tôi đang tắm, Đỗ Thăng đột nhiên xông vào phòng tắm, tôi bị anh ấy làm sợ hết hồn, thét chói tai giơ vòi tắm hoa sen vẫn đang chảy về phía anh ấy. Đỗ Thăng tóm lấy tôi kéo vào trong ngực, không nói hai lời liền há miệng đem cái miệng đang la hét của tôi gắt gao bịt chặt. Nụ hôn vừa chấm dứt, tôi thở hổn hển giáo dục Đỗ Thăng: "Đỗ sắc sắc, em cảm thấy dù cho có đói khát đến thế nào đi chăng nữa cũng không nên giết người bằng cách này, phải cho người ta thời gian hít thở không khí chứ, anh không thể mới vừa làm xong ở trên giường, xoay người đổi chỗ khác đã muốn tiếp tục. Chúng ta còn rất nhiều chuyện phải làm đó, không thể lãng phí thời gian ở việc ‘làm’ này!"

Móng vuốt của Đỗ Thăng ở trên người tôi vân vê bóp nắn: "Vợ à, em tắm không khóa cửa, đây chính là một loại quyến rũ không lời. Em – nhỏ yêu tinh họa thủy này một giây trước còn quyến rũ người đàn ông thanh khiết trở nên lửa dục thiêu đốt khắp người, giây kế tiếp lại nói với người ta rằng em không ăn mặn, em nói không nên cư xử như vậy, nhưng cũng chính là em cư xử như thế!"

Đỗ Thăng vừa nói vừa dịch chuyển cái móng vuốt to tướng kia vào giữa hai chân tôi. Tôi vừa cười vừa uốn éo vỗ vào bàn tay anh ấy để né tránh, Đỗ Thăng lại không thuận theo không buông tha tiếp tục tiến hành.

Vào lúc chúng tôi đang chơi đùa kiểu không giống người lớn chút nào, tôi và Đỗ Thăng nghe thấy bên ngoài có người đang bấm chuông.

Tôi có chút chút xíu khẩn trương hỏi Đỗ Thăng: "Sẽ là ai? Có khi nào là đám chó săn muốn ăn đập kia không?"

Đỗ Thăng hôn tôi một cái nói: "Đừng lo lắng, anh đi ra ngoài xem thử, em đợi ở đây đi."

Đỗ Thăng cầm khăn lông lau qua loa, sau đó mặc áo ngủ đi ra ngoài. Tôi cũng tắt vòi tắm rồi dùng khăn lông lau khô thân thể.

Tiếng chuông cửa một mực kéo dài, cho đến khi Đỗ Thăng cửa mở ra thì thanh âm ‘bing bong bing bong’ mới đột nhiên ngừng lại.

Tôi vừa cầm áo ngủ mặc vào liền nghe Đỗ Thăng hỏi: "Anh tìm ai?"

Đối phương tựa hồ không trả lời. Tôi buộc dây áo ngủ lại, đẩy cửa phòng tắm đi ra, sau đó thấy được người đứng ở cửa, là Hạ Tu.

... ...

Từ cặp áo ngủ của tôi và Đỗ Thăng là kiểu áo cặp dành cho tình nhân, dùng sợi tóc nghĩ cũng có thể suy nghĩ ra, một khắc trước chúng tôi đôi gian phu dâm phụ này không phải lẳng lơ vật lộn thì cũng chính là uyên ương nghịch nước cùng nhau, tóm lại, chuyện đã làm ra khẳng định đều là trong phạm vi sự nghiệp tình dục.

Giây phút Hạ Tu thấy tôi mặc áo ngủ, tóc còn nhỏ nước từ trong phòng tắm bước ra, trên gương mặt hiện ra nét thống khổ không cách nào che giấu được nhưng lại liều mạng nhẫn nhịn. Mà tôi, cũng không khỏi có loại cảm giác chột dạ giống như bị bắt gian tại giường

Đỗ Thăng đi tới bên cạnh tôi, anh ấy có thể thấy tôi và Hạ Tu từ lúc bắt đầu đối mặt, mặc dù không có nói chuyện nhưng vẫn ‘liếc mắt đưa tình’, một người thương tâm tức giận hầm hầm, một người chột dạ né tránh, vì vậy trong lòng có chút không thoải mái, liền vươn cánh tay kéo vai tôi ôm nghiêng người mang tính chất chiếm giữ, sau đó nhìn Hạ Tu hỏi tôi: "Phẩm Phẩm, anh ta là ai?"

Tôi nghe được Đỗ Thăng rất không vui. Tôi không trả lời Đỗ Thăng, mà là hướng về phía Hạ Tu đang đứng lúng ta lúng túng kêu một tiếng: "Anh trai...... Làm sao anh biết em đang ở đây......"

Hạ Tu sau khi nghe một tiếng "anh trai" của tôi, hai hàng lông mày nhíu lại thật chặt, trên gương mặt hiện lên thần sắc cực kỳ thất vọng, trong ánh mắt vừa hàm chứa sự tức giận vừa ẩn chứa sự đau khổ và ai oán nói với tôi: "Nhậm Phẩm, em làm cho anh thất vọng quá!"

Tôi đỏ tròng mắt, có chút nhịn không được muốn khóc. Đỗ Thăng bị không khí mập mờ ái muội giữa hai chúng tôi quấy lên cơn ghen ngất trời, dùng thanh âm lạnh nhạt nói với Hạ Tu: "Anh là anh trai của Phẩm Phẩm? Anh phản đối bọn tôi ở bên nhau? Vì vậy trách cứ Phẩm Phẩm đã khiến cho anh thất vọng? Tôi cho anh biết, trên thế giới này, không ai có thể quan tâm tới Phẩm Phẩm hơn tôi!" Đỗ Thăng vừa nói vừa ôm tôi chặt chẽ vào trong ngực mình. Tôi phát giác, trong lòng Đỗ Thăng, đối với tôi, tựa hồ cũng có chút giống như tôi đối với anh ấy, càng yêu sâu đậm càng có cảm giác bất an.

Ánh mắt của Hạ Tu thâm trầm nhìn tôi, sau đó lạnh lùng mở miệng nói: "Có tôi."

Hai chữ này vừa nói xong, tôi cảm thấy được Đỗ Thăng bắt đầu bùng lên cơn giận dữ, mang theo lửa giận sát khí ngập trời giống như khiêu khích nói: "Anh có thể sao, anh là anh trai của cô ấy, còn tôi là chồng của Phẩm Phẩm!"

Tôi choáng! Vị danh nhân trong xã hội, Đỗ yêu nghiệt - người mặc áo ngủ tóc còn nhỏ nước, trong ngực còn ôm một người tạo cũng hình dung tục xấu xí như mình là tôi đây, sau đó giống như một đứa bé  so tài cùng Hạ Tu nói: " Anh có thể sao, anh là anh trai của cô ấy, còn tôi là chồng của Phẩm Phẩm", cảnh tượng này làm cho tôi có cảm giác vô lực dở khóc dở cười. Mà khiến cho tôi càng thêm dở khóc dở cười và vô lực là, Hạ Tu lại có thể đáp trả có trước có sau như vậy: "Tôi không nói tôi là anh ruột của cô ấy, anh cũng chưa cùng cô ấy đi đăng kí."

Ba người chúng tôi tuổi tác cộng lại không quá 100 cũng quá 80, nhưng lại có thể đụng chạm tóe lửa như hành động của trẻ con như vậy. Thanh âm của tôi hư hư thực thực: "Đừng...... Đừng cãi nhau nữa...... Thầy giáo nói...... Gây gổ sẽ trừ đi thành tích ngày thường được tích góp lại......"

Thần ơi, tha thứ cho bạn học Nhậm Phẩm lúc này đột ngột bị đầu heo nhập hồn. Tôi cũng không hiểu sao lại đột nhiên phun ra một câu không liên quan dính dáng gì đến vậy.

Hạ Tu đem ánh mắt chuyển qua tôi, thanh âm trầm trầm nói với tôi: "Phẩm Phẩm, mau chóng về nhà một chuyến. Cha tìm em."

Tôi ngoan ngoãn trả lời: "Dạ."

Hạ Tu còn nói: "Em dẫn anh ta về cùng luôn."

Tôi lên cao giọng có chút giật mình hỏi: “Hả? Dẫn anh ta?”. Tôi sững sờ dùng tay chỉ vào Đỗ Thăng,.

Hạ Tu nhàn nhạt nói: "Đúng". Sau đó xoay người bỏ đi. Chỉ là lúc đi ra ngoài chưa được hai bước, Hạ Tu lại đột nhiên xoay người quay trở lại, dừng ở trước mặt tôi và Đỗ Thăng, dùng thanh âm khắc nghiệt nói với Đỗ Thăng: "Nếu như anh lại để cho cô ấy bị tổn thương, tôi sẽ bắt anh trả lại gấp mười lần!" Sau đó lại quay đầu sang phía tôi, đổi thành một loại thanh âm cô đơn vắng tanh khiến cho tôi có cảm giác cả đời này đều có lỗi với anh: "Phẩm Phẩm, nếu như em cảm thấy em không hạnh phúc, anh sẽ không quan tâm đến cảm nhận của em nữa, đến lúc đó anh sẽ cưỡng chế mang em đi!"

Hạ Tu đi rồi, lưu lại biển ghen nổi sóng lửa giận ngút trời là Đỗ Thăng và cảm động sâu sắc nhưng không cách nào báo đáp được là tôi.

Đỗ Thăng gắt gao nhìn tôi, hít sâu một hơi, rồi chậm rãi thở ra; hít sâu hơn một hơi nữa, rồi lại chậm rãi thở ra; sau đó, anh ấy tức tối mở miệng nói với tôi: "Phẩm Phẩm, nếu không phải là sợ em buồn, anh đã nện cho tên anh trai vừa tới đây một trận tơi bời! Dám có ý định với vợ anh! Còn khiêu khích trắng trợn như vậy! Nếu không phải là thấy anh ta đối với em thật sự tốt, quả đấm của Đỗ gia gia đã sớm vung ra ngoài rồi!"

Tôi tội nghiệp nhìn anh ấy nói: "Thầy giáo không cho đánh nhau! Còn nữa, anh khi dễ em, anh ấy là anh trai em, mà anh lại nói anh là Đỗ gia gia của anh ta, nếu như em nói cho ba mẹ biết bọn họ phải kêu anh là Đỗ thúc, chuyện của hai chúng ta coi như chưa có, ba mẹ em khẳng định không thể đồng ý."

Đỗ Thăng đem tôi kéo vào trong ngực tức giận nói: "Chớ ngắt lời anh, mau nói cho anh biết, người lúc nãy rốt cuộc là loại anh trai gì hả? Cái người anh này của em lúc nhìn em căn bản không phải là nhìn em gái! Đó là cái nhìn dành cho người phụ nữ của mình! Thật mắc ói! Lần sau em né ra chút đi, coi như không nhìn thấy bọn anh, em cứ để anh và anh trai em đánh nhau một trận đi, không đánh anh sẽ bị ức chế cả đời!"

Tôi kéo cánh tay Đỗ Thăng, vô cùng thành khẩn nói cho anh ấy biết: "Đỗ gia gia, ngài quên ngay cái suy nghĩ này đi, anh trai em không phải người bình thường, cái loại đai thắt ở giữa lưng dành cho môn karate, nhiều năm trước anh ấy đã có màu đen rồi! Nhà em không có búa rìu, anh trai kia của em, so với búa còn mạnh mẽ hơn nhiều. Nếu như cùng anh ấy đấu võ, gương mặt tuấn mỹ này của ngài sẽ biến thành bánh bao mất thôi."

Đỗ Thăng thấy tôi nói mình không bằng người đàn ông khác, đặc biệt mất hứng, dùng sức ở cánh tay vòng chặt eo tôi nói: "Em cứ như vậy không đánh giá cao chồng em sao! Người anh trai kia, trong lòng em tốt như vậy hả!"

Tôi vừa nhìn thấy trạng thái này liền biết không ổn, vội vàng vỗ về sự tổn thương của mỹ nam đang ghen tuông kia: "Không phải! Chồng em lợi hại nhất! Anh đi h**k máy tính của anh trai em đi, nếu anh muốn h**k máy tính của ai thì khẳng định người đó sẽ không có cách nào phòng bị! Em cho anh biết chỗ anh ấy làm việc, anh đi h**k đi! Anh ấy chỉ có võ công cao cường một chút, nhưng anh lại thông minh tuyệt đỉnh!"

Đỗ Thăng than thở nói: "Vợ à, em thật là không tim không phổi, anh không biết nên nói cái gì cho phải đây. Trước tiên em hãy nói cho anh biết, từ đâu xuất hiện ra một người anh trai như vậy!"

Tôi nói: "Mẹ em và cha anh ấy là vợ chồng, mẹ em là mẹ ghẻ của anh ấy, cha anh ấy là cha ghẻ của em. Chỉ đơn giản là như vậy. Hai chúng em từ nhỏ là hàng xóm của nhau ở trong cùng một tòa lầu, khi đó anh ấy không phải là anh trai của em, mà là anh Hạ Tu của em. Sau đó lúc em còn rất nhỏ, mẹ em cưới cha anh ấy, anh ấy liền trở thành anh trai của em."

Đỗ Thăng lại hỏi: "Vợ à, em thành thật nói cho anh nghe, người anh trai này, có phải là người mà lần trước để cho anh bắt gặp hai người các ngươi đang thi triển nụ hôn nóng bỏng đúng không?".

Tôi vừa nghe chuyện này, lập tức chột dạ bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, thận trọng gật đầu một cái nói: "Không nên tính nợ cũ, anh..... Anh đừng quên anh còn có vị hôn thê đấy......"

Đỗ Thăng thô bạo gầm nhẹ lên nói: "Anh chưa chạm qua Hứa Linh lần nào!" Sau đó áp miệng đè lên trên miệng tôi dùng sức cắn loạn một trận, cái lưỡi không ngừng phớt qua phớt lại, như muốn đem thứ gì không sạch sẽ hung hăng chà sạch.

Tôi khéo léo hứng lấy cơn cuồng phong bão táp mà Đỗ Thăng đem đến cho tôi. Tôi rất thỏa mãn. Bởi vì anh ấy càng ghen, đại biểu, anh ấy càng yêu tôi sâu đậm.

Trận hôn sâu qua đi, Đỗ Thăng ngẩng đầu lên tựa như chợt nghĩ đến cái gì đó hỏi tôi: "Phẩm Phẩm, cha ghẻ em kêu em về nhà, còn dặn dẫn theo anh, muốn làm gì? Anh có phải coi như đi gặp phụ huynh không? Ba em thích uống rượu không? Uống loại bao nhiêu độ? Rượu vang đỏ sản xuất năm nào? Ba em có hút thuốc lá không? Hút loại nào? Ba em thân thể có khỏe hay không? Cần phải mua ít thuốc bổ không? Còn mẹ em nữa, bình thường có yêu thích dùng mỹ phẩm không? Dáng dấp của anh như vậy khẳng định mẹ em sẽ nhìn trúng anh thôi, nhưng tên anh trai xui xẻo kia—— không được, về sau anh nhất định phải cùng anh ta đánh một trận mới được, nếu không đánh cả đời anh phải uất ức mà chết, còn là chết không nhắm mắt nữa! Tàn phế cũng phải đánh! —— a, cái tên anh trai xúi quẩy của em, coi anh như kẻ địch không bằng, sẽ không nói xấu anh ở trước mặt cha ghẻ em chứ? Cha ghẻ em có nghe lời anh ta không? Nếu cha ghẻ em nghe lời của anh ta, lại biết được trước kia anh từng làm em tổn thương, bây giờ lại lôi em vào một cục diện rối rắm không giải thích được, có phải sẽ phản đối chúng ta quen nhau không? Phẩm Phẩm, nếu không thì chúng ta lén đi đăng ký trước đi, sau đó anh sẽ cùng em về nhà, như vậy trước tiên đem gạo nấu thành cơm, anh có thể yên tâm rồi!"

Tôi bị một chuỗi lời nói lộn xộn của Đỗ Thăng lượn lờ xung quanh đến nhức hết cả đầu. Tôi xoa trán trả lời anh ấy: "Sếp Đỗ, không phải là tôi nói ngài đâu, ngài thật là càng ngày càng không trầm tĩnh rồi, phải bình tĩnh! Còn nữa, tôi phải nhắc nhở ngài một chút, ngay từ một năm trước ngài cũng đã đem tôi đây, một thiếu nữ con nhà đàng hoàng gạo nấu thành cơm rồi. Đừng có làm ra vẻ trong sáng ngây thơ chưa từng chạm qua con gái nhà lành nữa."

Đỗ Thăng dùng ngón tay hơi dùng sức nắm lấy gương mặt tôi hận hận nói: "Vợ à, sao khi anh mở miệng ra là em không có lời nào không đáp lại thế, nhưng khi em nhìn thấy anh trai em, thì y như chuột nhìn thấy mèo vậy! Em nói xem, em ở trước mặt anh liếc mắt đưa tình với anh ta, làm sao anh có thể vững vàng trầm tĩnh đây!"

Tôi có chút uất ức nói: "Em chột dạ không phải là bởi vì em đã đồng ý với anh ấy không đến gần anh sao, kết quả không khống chế được con tim còn đi theo sát anh luôn, ngày ngày còn để anh bắt cóc đi lăn lộn trên giường không nói, hình dáng sau khi tắm xong cũng bị anh ấy bắt sống tại trận. Em biết rõ anh trai em rất yêu em, lại lợi dụng anh ấy để chọc giận anh, em cảm thấy mình đã gây tổn thương đến anh ấy, trong lòng thấy có lỗi với anh ấy."

Đỗ Thăng nâng gương mặt tôi lên nói: "Đồ ngốc, lần này bỏ đi, về sau nếu lại dùng phương pháp cùng đàn ông khác có sự tiếp xúc thân thể để chọc tức anh, anh sẽ kéo em cùng tự tử vì tình luôn!"

Tôi có chút sợ sệt nói: "Không...... Không đến nỗi vậy chứ, căng nhất là anh bỏ em đi, nhiu đó cũng quá hung ác rồi!"

Đỗ Thăng nói: "Không có cửa đâu! Bảo anh bỏ em, chờ trên trời đột nhiên rơi bánh xuống rồi hãy nói!"

Tôi nói: "Đỗ ca ca, bây giờ trên trời không rơi bánh xuống đâu, rơi xuống người làm công thôi!"


P/s: Sợ ngôn ngữ của hai người này luôn, nói chuyện gì mà tư duy logic lạ lùng…^^. Người TQ hay nói ‘ trên trời bỗng nhiên rơi xuống bánh’ là ám chỉ không bao giờ có việc hoang tưởng đó đâu, đừng có mà mơ mộng hão huyền ^^. Đỗ thăng nói vậy mà bạn Phẩm Phẩm nhà ta còn đối lại được là “ rớt xuống người làm công thôi” , ý nói muốn ăn bánh đâu khó gì chỉ cần có người làm ra bánh là được….haizz.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn HeidiChen về bài viết trên: Giv3_u_my_lov3, alina91, angelshop_hcm, antunhi, conluanho, futhuybilangquen, hauyen, myuyen79, pjkatiff, thoathan, vivianlai
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Cô nàng Ma kết, hjnna, icecream0704, Luongbaotram, Ngọc Hạnh, Phuongly, Phương Nghi, samachoa_vb, Thu huongcb, Việt Hoài Nguyễn, xiukonkon và 301 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

4 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

5 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

9 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

10 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

11 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

12 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

13 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

16 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C1153

1 ... 141, 142, 143

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 200, 201, 202

18 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 396 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 364 điểm để mua Mề đay đá Citrine 3
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 444 điểm để mua Dây chuyền đá ruby
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 501 điểm để mua Mèo trắng gãi đầu
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuột đu dây
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 386 điểm để mua Thần lửa
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 250 điểm để mua Sao đổi màu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 328 điểm để mua Cỏ ba lá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bé cam
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 244 điểm để mua Ma bí
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu vàng có cánh
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày nơ xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 969 điểm để mua Hồng ngọc 2
TranGemy: How are you today? Hôm nay tôi buồn, còn bạn thì sao?
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 245 điểm để mua Bé hồng 5
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 236 điểm để mua Kem biến hoá
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 385 điểm để mua Tình yêu trong sáng
LogOut Bomb: White Silk-Hazye -> Trần Thu Lệ
Lý do: Hi ss cọ cọ
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 389 điểm để mua Heo vàng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.