Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 

Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu

 
Có bài mới 12.10.2012, 22:57
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 12.11.2011, 23:22
Bài viết: 215
Được thanks: 305 lần
Điểm: 4.61
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 21: Là phần tự sự của tác giả + không liên quan đến nội dung truyện

Chương 22: Sáng chiều đến tối, chàng thành người lạ

Trước kia Cố Thiến nói tôi là Tiểu Cường (con gián), có đánh cũng không chết, tự tôi cũng cảm thấy mình là một cây cỏ dại gửi hồn chuyển thế sống lại, bởi vì còn chưa có chuyện gì không như ý có thể đả kích tôi. Nhưng bây giờ tôi lại cảm thấy mình yếu ớt đến nỗi ngay cả con ruồi bay tới cũng có thể đụng vỡ tôi!

Tôi rốt cuộc cũng đã biết thế nào gọi là gần trong gang tấc, xa tận chân trời.

Tôi và Đỗ Thăng đã từng gần như vậy, gần gũi giống như hai người đã sáp nhập vào trong xương cốt của nhau. Thế nhưng bây giờ, Đỗ Thăng lại từng chút, từng chút một tách tôi ra xa anh ấy, bất kể tôi đã thương thế đầy mình, bất kể tôi đã gào lên xin tha thứ, anh ấy đều không nghe, không nhìn, không quan tâm, cứ tách ra, vẫn tách, toàn bộ tách ra!

Mấy ngày qua, khi tôi gọi điện thoại cho Đỗ Thăng thì luôn bị tắt máy; khi tôi gọi vào điện thoại công ty thì luôn luôn là trợ lý của anh ấy nghe máy, giọng lạnh như băng nói "Xin hỏi cô có hẹn trước với Đỗ tổng không, nếu như không có, xin lỗi tôi không thể nối máy" ; tôi thậm chí tự mình chạy tới Vĩ Sĩ, nhưng khi đến đại sảnh, tôi liền bị nhân viên tiếp tân cản lại, cô nàng giống như chưa từng gặp qua tôi, rất lễ độ nhưng lại lạnh nhạt nói cho tôi biết Đỗ Tổng đi công tác rồi, còn chưa biết lúc nào thì trở lại. Tôi cũng từng chạy đến nhà Đỗ Thăng thử vận may một chút, nhưng tôi còn chưa đến được cửa cổng thì đã bị nhân viên an ninh của tòa nhà cản lại, họ nói tôi không phải là người sống ở trong đó, mà tôi cũng không chứng minh được mình là bà con hay bạn bè với ai nên nhất định không cho tôi vào.

Trong một đêm, tất cả mọi người thay đổi, mặc dù tôi không có thảm đến mức bị đánh lôi đi, nhưng tôi cảm thấy, mình đã bị mọi người từ bỏ!

Nhìn lại tất cả những chuyện trên, tôi rốt cuộc cảm thấy có chút hối hận, tại sao ban đầu không để cho những người này biết tôi cùng Đỗ Thăng đang yêu nhau? Hôm nay muốn tìm anh ấy, muốn tranh thủ cho mình một cơ hội giải thích cũng không làm được!

Đỗ Thăng, dường như anh ấy không muốn gặp tôi!

Qua thêm một ngày, hi vọng của tôi cũng tan biến thêm một chút, lòng của tôi cũng vỡ thêm một chút, tôi không biết rốt cuộc Đỗ Thăng muốn tôi phải như thế nào, cứ im lặng như thế rồi chia tay sao? Chẳng lẽ, tình yêu của anh ấy đối với tôi chỉ là thoáng qua thôi sao?

Không! Nếu như chia tay, tôi muốn anh ấy trực tiếp nói với tôi! Tôi không cho phép tình cảm của mình không rõ ràng như vậy mà chia tay.

Khi tôi đến Vĩ Sĩ với quyết tâm “quyết đánh đến cùng”, tôi mỉm cười ung dung nói với vị tiểu thư ngồi ở bàn tiếp tân: Tổng giám Quan Dĩ Hào gọi tôi tới, chúng tôi có hẹn trước. Cô nàng trưng ra bộ mặt nghi ngờ nhưng vẫn gọi điện cho Quan Dĩ Hào để xác nhận, sau đó, tôi được thả đi.

Tôi mỉm cười giữ vững dáng vẻ tao nhã, ung dung đi vào thang máy số 6.

Buổi tối hôm trước khi đi, tôi đã làm đủ công tác chuẩn bị. Tôi gọi điện thoại cho Điền Nga, nói cho cô ấy biết thầy có nhờ tôi đi hỏi Quan Dĩ Hào một số chuyện nhưng tránh cho Đỗ Thăng biết. Cũng may, Quan Dĩ Hào không giống những người khác, giúp đỡ Đỗ Thăng ngăn trở tôi. Hoặc là do chúng tôi quen biết nhau, nên Đỗ Thăng không có cách nào mở miệng nói Quan Dĩ Hào không được tiếp đãi tôi, đối với trợ lý, tiếp tân, nhân viên an ninh, anh ấy chỉ cần nói "Không được để bất kỳ cô gái nào quấy rầy tôi" là có thể dễ dàng ngăn cản tôi tiếp cận anh.

Thang máy đến lầu 9, tôi không đi vào phòng làm việc của Quan Dĩ Hào, mà đi cầu thang bộ, lên lầu 10.

Tôi, nhất định phải gặp được Đỗ Thăng.

Tôi, lập tức có thể nhìn thấy Đỗ Thăng!

Tôi, rốt cuộc nhìn thấy Đỗ Thăng! Cùng với, một cô gái, ngồi trên ghế salon dựa vào trong ngực anh!

Cố Thiến đã từng nói, ở tôi có sự kiên cường khác người. Chính là lúc rõ ràng nên ngã xuống, tôi lại đứng thẳng tắp; rõ ràng nên mất bình tĩnh, tôi lại tỉnh táo; rõ ràng nên nổi điên, tôi lại trầm mặc.

Không tệ, giờ khắc này, rõ ràng tôi nên kích động đến té xỉu, thế nhưng tôi lại đứng yên; rõ ràng tôi nên phát điên lên, nhưng đầu óc tôi lại cực kỳ thanh tỉnh; tôi rõ ràng nên khóc, nên nháo, nên hét lên, nhưng ngay cả một lời tôi cũng không phát ra.

Tôi nhẹ nhàng đi vào phòng làm việc của Đỗ Thăng, nhẹ nhàng đi tới trước sô pha.

Đỗ Thăng, cùng với cô gái trong ngực cùng ngẩng đầu nhìn tôi.

Khuôn mặt cô ấy cực kỳ xinh đẹp, tựa như tiên nga giáng trần, làm cho tôi cảm thấy, tôi là con vịt xấu xí đứng cạnh thiên nga.

Hai khuôn mặt xinh đẹp ở gần nhau, thật là xứng đôi!

Lòng của tôi đau quá!

Lần trước tôi lặng lẽ xuất hiện ở phi trường, xuất hiện trước mặt Đỗ Thăng, anh nói, anh giống như nhìn thấy pháo hoa đầy trời; thế nhưng lần này, tôi lặng lẽ xuất hiện ở phòng làm việc của anh, xuất hiện trước mắt anh, khuôn mặt của anh lại mang sự đề phòng cùng phòng bị.

Đề phòng cùng phòng bị?

Đề phòng cùng phòng bị!

Sợ tôi khóc ẫm ĩ? Sợ tôi dây dưa? Hay là sợ tôi sẽ làm tổn thương cô gái trong ngực anh?

Tôi nhẹ nhàng, không mang theo một tia tình cảm mở miệng nói: "Đỗ tổng, ngài còn nhớ tôi không? Tôi là Nhậm Phẩm, có thể nói với ngài một chút chuyện về hạng mục đang hợp tác được không?"

Tôi nghĩ ánh mắt của tôi giờ phút này trống rỗng giống như không có linh hồn.

Đỗ Thăng nhìn tôi, vẻ mặt thay đổi liên tục, từ đề phòng, đến giật mình, từ giật mình, đến bất đắc dĩ, không biết làm thế nào, đến hối tiếc, từ hối tiếc, đến thống khổ.

Cô gái nhẹ nhàng cười với Đỗ Thăng. Nụ cười kia, thật đẹp. Cô nói: "Thăng, anh có công việc cần làm, không cần ở cùng em."

Đỗ Thăng nhíu chặt hai hàng lông mày, cặp mắt sâu thẳm nhìn vào tôi, sau đó hướng về phía cô gái xinh đẹp nói: "Không cần gấp gáp. Hạng mục này từ sau tôi sẽ giao cho Tổng giám Quan toàn quyền phụ trách."

A, đây là đang cùng tôi phủi sạch quan hệ. Tôi cười, rực rỡ cười, cố gắng cười rực rỡ, tôi nói: "Đỗ tổng, trước khi có sự thay đổi  về hạng mục, ngài không dặn dò gì tôi sao?"

Vẻ mặt Đỗ Thăng trong nháy mắt tựa hồ trở nên cực kỳ thống khổ, nhưng lại dùng giọng nói lạnh nhạt không hợp với vẻ mặt nói : “ Những chuyện quan trọng trong hạng mục tôi sẽ bàn giao rõ ràng với tổng giám Quan, có vấn đề gì cô liên lạc trực tiếp với anh ấy là được."

Nếu như, trước đó trong lòng tôi còn có một tia hy vọng, thì từ giờ phút này, tôi đã tuyệt vọng.

Đỗ Thăng ngay cả một lời giải thích cũng keo kiệt không thèm nói với tôi!

Tôi cố gắng nở nụ cười, tôi nghĩ nếu như có cuộc thi cười chắc tôi sẽ xếp thứ nhất. Tôi nói: "Đỗ tổng, sinh viên như chúng tôi rất khó dạy, chúng tôi chỉ cho các thầy giáo một cơ hội để chỉ ra cái sai của chúng tôi, nếu không chỉ ra được, sau này có nói lại chúng tôi cũng không nghe. Đỗ Tổng, ngài không có gì chỉ bảo tôi sao?"

Cô gái của Đỗ Thăng lúc nghe tôi nói liền mỉm cười, khi cô ấy cười khuôn mặt càng trở nên xinh đẹp. Cô ấy nói: "Thăng, xem ra em ở nước ngoài đã quá lâu rồi, cho nên không biết sinh viên đại học trong nước lại thú vị đến như vậy!"

Tôi có thể cảm thấy lồng ngực Đỗ Thăng hơi phập phồng, giống như đang cố gắng đè nén cái gì đó. Đang lúc tôi cho anh ấy sẽ không trả lời, thì anh lại lên tiếng: “Nhậm Phẩm, làm cho tốt hạng mục, sau này có cái gì khó khăn, hãy tới tìm tôi, có thể giúp được gì tôi sẽ giúp.”

Lòng của tôi, hoàn toàn tan nát.

Tôi lấy điện thoại từ trong túi ra, đặt nhè nhẹ lên bàn ở trước sô pha, tôi nói: “Đỗ tổng, thật xấu hổ, lúc trước có mượn điện thoại của ngài, giờ tôi xin trả lại, cám ơn”.

Tôi thấy tay Đỗ Thăng khẽ run khi nhìn thấy tôi để điện thoại lên bàn. Cùng lúc đó cô gái nhẹ nhàng gọi anh một tiếng, anh liền quay đầu về phía cô cười.

Tôi vẫn cười sáng lạn, và nói: “Chào Đỗ tổng, gặp lại sau!”

Tôi cứ như thế thẳng lưng bước ra khỏi Vĩ Sĩ. Tôi không khóc, chỉ là cõi lòng tôi tan nát.

Đại bi, vô lệ. (nổi đau lớn, nhưng không rơi giọt lệ nào...)

Anh đã từng vô cùng cưng chiều gọi tôi là nha đầu, bảo bối, tiểu yêu tinh.

Anh đã từng nói với tôi, Phẩm Phẩm, anh yêu em.

Anh đã từng nói cho tôi biết, trong lòng anh tất cả đều là tôi.

Nhưng bây giờ, Đỗ Thăng đã không quan tâm đến tôi rồi!

Nếu không thể trở lại, cần gì phải nhớ;

Nếu vô duyên, cần gì lời thề;

Hôm nay đủ loại, không đọng lại dấu vết gì;

Sáng chiều đến tối, chàng thành người xa lạ.

Gặp lại sau, Đỗ Thăng!




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn m.truyen về bài viết trên: Min Ngốc, Suri2012, angelshop_hcm, antunhi, conluanho, futhuybilangquen, luu, meongoc_8X, ngoctranq10, tôm chiên xù
     

Có bài mới 14.10.2012, 18:53
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 12.11.2011, 23:22
Bài viết: 215
Được thanks: 305 lần
Điểm: 4.61
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu - Điểm: 26
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 23: Biết cái gì là chia tay không?

Thầy nói với tôi: Nhậm Phẩm, em bị cái gì kích thích à, tại sao gần đây tiến bộ như vậy? Chương trình em viết thật sự rất hoàn mỹ, gần đây em có bị tai nạn xe cộ hay bị đụng đầu không? Làm cách nào mà chỉ trong một đêm lại có thể như thay da đổi thịt, đầu óc trở nên sáng suốt vậy!.

Sư huynh nói với tôi: Nhậm Phẩm, trông em rất lạ! Em biết bây giờ em giống ai không? Em giống Đậu Nga; giống cô ấy Mạnh Khương (tích cô ấy MK: chồng đi xây Vạn Lý Trường Thành, đến khi cô ấy đan áo đem ra cho chồng thì mới hay chồng đã chết, cô ấy khóc 3 ngày 3 đêm làm sụp đỗ một khúc tường thành,lộ ra thi thể của chồng, cô ấy an táng chồng, sau đó nhảy sông tử tự ), giống như quả phụ nơi khuê phòng; giống như, thất tình.

Cố Thiến nói: “rốt cuộc cậu bị gì vậy Nhậm Phẩm?”

Tôi nói: “Thiến Thiến, biết cái gì là chia tay không?”

Biết cái gì là chia tay không? Chia tay chính là trước kia hai người cực kỳ thân mật, hiện tại không bao giờ...nữa có thể ở chung một chỗ, một bên nhẹ nhàng nói, một nên ngọt ngào cười, hận không thể đem khóe miệng vểnh đến lỗ tai. Chỉ sợ sau này, ngay cả khi mặt đối mặt, hai người cũng giống như người xa lạ, khách khí chào hỏi, không nói nhiều hơn một câu. Tình huống này là còn tốt, có lúc thậm chí, phải cắn răng nuốt lệ vào, tự nói với mình cũng nói cho anh ta biết, chúng ta từ nay về sau, cả đời không qua lại với nhau. Thật bi ai đến cỡ nào, trước kia yêu, hôm nay thù!

Biết cái gì là chia tay không? Trước kia lúc vui vẻ sẽ cười, lúc khổ sở sẽ khóc, bất luận cười hay khóc, sẽ luôn có một người ở bên cạnh. Hiện tại khi vui vẻ vẫn biết cười, mà lúc khổ sở càng thêm cười, càng khó khăn lại càng cười ha ha, làm cho người ta cảm thấy, ngày ngày tôi đều thật sự vui vẻ. Từ nay về sau, sẽ không còn người chia sẻ lúc buồn vui nữa, chỉ lại một mình mình thôi, ở trước mặt người cười vui, ở phía sau người bi thương.

Tôi cười rất nghiêm túc nói với Cố Thiến: “Thiến Thiến, biết cái gì là chia tay không? Tôi như vậy, là được”.

Cố Thiến bi thương nhìn tôi nói: “Phẩm Phẩm, cậu đừng cười nữa; cậu cứ khóc đi Phẩm Phẩm!”

Gần đây lại xảy ra chuyện lớn liên quan đến tôi.

Chuyện thứ nhất: Hạng mục nghiên cứu của thầy đã gần hoàn thành. Nói cách khác quan hệ hợp tác giữa chúng tôi và Vĩ Sĩ có thể chấm dứt. Thật ra thì tất cả những người có liên quan đến hạng mục này, sau khi tôi và Đỗ Thăng tách ra cũng không ai chịu làm tiếp, tất cả đều bãi công. Sư huynh vì che chở cho tôi, sợ thầy trách cứ liền đem tất cả những chuyện liên quan đến hạng mục ôm hết vào người. Cho nên tạm thời tôi phải giữ chức “giáo sư”, thay thế sư huynh đi dạy những sinh viên chưa tốt nghiệp.

Chuyện thứ hai: Đỗ Thăng đính hôn. Ngày Đỗ Thăng đính hôn, cả thành phố chấn động. Tôi thấy hình trên báo chí, Đỗ Thăng vẫn như cũ tuấn mỹ yêu nghiệt; mà vị hôn thê của anh ấy, tên là Hứa Linh, có vẻ đẹp như tiên giáng trần thanh trần thoát tục. Quả nhiên là xứng đôi, là trai tài gái sắc.

Đêm hôm đó, tôi say khướt, nằm trên giường, lệ tuôn như suối trào.

Ngày hôm sau tỉnh lại tôi biết rằng cuộc sống sau này cho dù có bi thương nhiều hơn nữa thì…cũng không rớt một giọt nước mắt nào nữa.

Chuyện thứ ba: tôi phát hiện tôi mang thai. Kinh nguyệt của tôi luôn không chính xác, hơn nữa vì trong khoảng thời gian này tôi vẫn ngây ngô dại dột, căn bản không có cẩn thận nghĩ tới kinh nguyệt đã lâu rồi chưa có. Cho đến khi cùng Cố Thiến đi siêu thị, nhìn Cố Thiến đi lấy một bọc băng vệ sinh thật to, tôi mới giật mình nhớ ra “người bạn tốt” kia đã lâu chưa tới.

Ngày thứ hai tôi lén đi mua giấy thử, quả nhiên “trúng số”.

Ngày thứ ba tôi đi bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói “ thai nhi đã được ba tháng, có muốn hay không?”

Tôi nói, “ không muốn”.

Bác sĩ nói “ vậy ngày mai cô tới bệnh viện làm giải phẫu sinh non đi”.

Tôi không nói cho ai về chuyện này. Khi nằm ở trên bàn mổ, tôi đem thời gian  ngọt ngào lúc ở cùng Đỗ Thăng nhớ lại ở trong đầu, tôi để cho mình hoàn toàn đắm chìm trong hồi ức tươi đẹp đó, mà cố quên đi không để ý tới nỗi đau thể xác như muốn bóp nát trái tim tôi khi cái dụng cụ lạnh như băng tiến vào trong cơ thể.

Tôi cho là kể từ khi Đỗ Thăng đính hôn, tôi đã mất đi khả năng khóc. Nhưng khi đứa bé dần dần cách xa tôi, tôi phát hiện, thì ra ở trong thân thể của tôi có vô tận đau thương lại một lần nữa hóa thành nước mắt, thắm đẫm mắt tôi, nhuộm ướt cả linh hồn tôi.

Sau khi từ bệnh viện trở về, tôi tự giam mình ở trong túc xá ba ngày ba đêm. Cũng may trong phòng chỉ có một mình tôi, hai người bạn khác đều có nhà tại thành phố, nên bình thường họ cũng ít ở lại trường học.

Ngày thứ tư, Cố Thiến gõ cửa phòng tôi như điên. Tôi muốn ra mở cửa cho cô ấy, nhưng tôi không đủ sức để xuống giường. Tôi muốn kêu Cố Thiến tới chỗ bảo vệ lấy chìa khóa, nhưng khi tôi mở miệng lại phát hiện cổ họng mình đã nghẹn đến nỗi không phát ra được âm thanh nào.

Sau đó Cố Thiến cùng bác bảo vệ mở cửa đi vào, sau khi thấy bộ dáng của tôi cô ấy liền nhào tới ôm tôi khóc: “Phẩm Phẩm, tại sao cậu lại bị sốt như vậy, tại sao trên giường lại nhiều máu như vậy, cậu làm sao vậy!”

Cố Thiến muốn tìm sư huynh giúp mang tôi đi bệnh viện, tôi giùng giằng nói: “không cần! mình cầu xin cậu! Đừng để người quen biết!”

Cố Thiến khóc nói: “Phẩm Phẩm, mình cũng cầu xin cậu, cậu phải đi bệnh viện!”

Tôi nói: “Vậy cậu gọi anh tớ đến đây đi”.

Cố Thiến lập tức gọi điện thoại cho Điền Nga hỏi số điện thoại di động của Hạ Tu.

Khi Hạ tu chạy tới, tôi đã bắt đầu hôn mê, trong mơ hồ tôi cảm thấy mình được ôm lấy.

Cái ôm ấm áp này làm cho tôi nhớ đến Đỗ Thăng.

Bỗng nhiên tôi nhớ lại mình đã từng nói với Đỗ Thăng một câu: Mong lòng người chỉ một, bạc đầu chẳng xa nhau. (Nguyện đắc nhất tâm nhân, bạc đầu bất tương ly)

Tôi cứ lẩm bẩm câu thơ đó.

Người ôm tôi lớn tiếng la to: “Nhậm Phẩm! Em tỉnh táo lại cho anh! Đừng để cho anh thấy em tệ như vậy! Em muốn chết sao, nếu như vậy anh sẽ coi thường em, và sẽ càng coi thường mẹ em!”

Mẹ!

Đúng vậy, tôi còn có mẹ! Tôi không thể có chuyện, nếu không mẹ sẽ rất khổ sở!

Mẹ, tôi giận bà, thế nhưng tôi yêu bà hơn!

Tôi cố hết sức lực mới có thể mở mắt ra một chút, lại gắng sức nói với người đang ôm tôi: “Anh, chờ em hết bệnh dẫn em về nhà được không! Em muốn về nhà! Em muốn mẹ!”

Tôi thấy sắc mặt Hạ Tu rất bi thương, Cố Thiến ở bên cạnh đã sớm khóc không thành tiếng.

Tôi nói: “Thiến Thiến đừng khóc, tôi chỉ mệt mỏi. Tôi ngủ chút là được”.

Hạ Tu gào lên còn Cố Thiến thì khóc thảm thiết, tôi dần dần chìm vào bóng tối.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
10 thành viên đã gởi lời cảm ơn m.truyen về bài viết trên: Min Ngốc, Suri2012, angelshop_hcm, antunhi, bonnie.kul, chigusa, conluanho, futhuybilangquen, luu, tôm chiên xù
     
Có bài mới 16.10.2012, 21:52
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 20.06.2012, 20:37
Bài viết: 111
Được thanks: 703 lần
Điểm: 17.94
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu - Điểm: 36
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 24: Sự thật là gì?

Edit: Su_ri


Không biết qua bao lâu thì tôi tỉnh lại. Cố Thiến cùng Hạ Tu đều đang ở đây, hai mắt Cố Thiến sưng lên giống như hai quả đào. Sắc mặt Hạ Tu thì vô cùng nặng nề.

Thấy tôi tỉnh lại, Cố Thiến dường như lại muốn khóc nấc lên. Tôi vội vàng suy yếu cười với cô ấy: “Mình còn chưa chết đâu, đừng khóc, khóc đến cạn nước mắt bây giờ”

Tôi chưa dứt lời, Cố Thiến đã lại gào khóc lên. Tôi nói, Thiến Thiến, cậu còn khóc nữa mình lại ngất đi bây giờ. Cố Thiến lập tức cố nén nước mắt lại.

Tôi nói: “Thiến Thiến, mình đói bụng, cậu có thể đi hỏi bác sĩ xem mình có thể ăn một chút cháo được không?”

Cố Thiến vừa lau nước mắt vừa trả lời tôi: “Được. Nhưng mình cảm thấy cậu cứ trực tiếp nói cho mình biết cậu muốn nói chuyện với anh cậu là được rồi, không cần tìm lý do để mình tránh đi đâu”.

Nha đầu chết tiệt này thật hiểu tôi mà. Tôi nói: “Mình muốn ăn chút cháo gạo nóng hổi. Đi đi, không cần vội, cứ từ từ, mình mới có thể nói nhiều một chút với anh trai mình”.

Cố Thiến bật cười, cười xong lại mang bộ dạng như muốn khóc nói với tôi: “Phẩm Phẩm, để mình nói cho cậu biết như thế nào mới là tốt, cậu xem cậu là cái dạng người gì, sợ mình lo lắng còn cố gắng chọc cho mình cười! Phẩm Phẩm, cậu không cần như vậy đâu, muốn khóc thì cứ khóc đi, đừng gắng kìm nén, cậu không cần phải suy tính đến cảm nhận của người khác mà làm chính mình đau lòng, như vậy đáng sao!”

Câu nói của Cố Thiến khiến mắt tôi ươn ướt. Thì ra cô ấy chính là người hiểu tôi nhất!

Tôi gượng cười một nụ cười thật tươi gật gật đầu: “Thiến Thiến, nhớ là cháo gạo đấy!”

Cố Thiến vừa cười, vừa bóp bóp mũi tôi rồi đi ra khỏi phòng bệnh.

Trong phòng bệnh chỉ còn lại tôi và Hạ Tu.

Tôi nói: “Anh có thể đừng hỏi đứa bé là của ai được không?”

Hạ Tu nói: “Không thể. Nhưng anh cũng biết có hỏi thì em cũng không nói. Anh sẽ tự tìm hiểu vậy!”

Tôi nói: “Vậy có thể đừng để mẹ em biết chuyện này được không? Đây chẳng phải là chuyện vẻ vang gì, hơn nữa sẽ khiến cho Hạ thúc thúc có ấn tượng không tốt”.

Hạ Tu cau mày cáu kỉnh nói: “Nhậm Phẩm, em lúc nào cũng không coi anh và ba là người nhà, lúc nào cũng khách khí như vậy với anh, làm liên lụy đến mẹ em cũng bị đối xử khách khí như vậy. Em phải nhớ chúng ta đều là người một nhà, bốn người chúng ta gắn bó thân thiết với nhau. Hôm nay em xảy ra chuyện này không có nghĩa em là một cô gái hư hỏng, mà chỉ là em đã không gặp được một người đàn ông tốt dám chịu trách nhiệm. Chuyện này không có gì đáng xấu hổ cả, em hãy gạt bỏ ngay cái ý nghĩ tự ti buồn cười đó đi! Chẳng qua là lo lắng đến suy nghĩ của dì Vân mà anh đáp ứng em không nói cho dì biết chuyện này”.

Hạ Tu nói xong, trong lòng tôi bỗng ấm áp lạ thường, một giọt nước mắt nóng bỏng theo khóe mắt tôi chậm rãi chảy xuống, tạo thành một đường ấm áp trên gò má lạnh như băng của tôi.

Khi tình yêu khiến cho người ta tuyệt vọng thì nhờ có tình thân mà người ta có thể khơi nên niềm hi vọng.

Hạ Tu đưa tay lau nước mắt trên gương mặt tôi, bộ mặt tuấn tú vốn luôn luôn lạnh lùng vô cảm, thế nhưng giờ phút này lại hiện lên vẻ dịu dàng hiếm có.

Hạ Tu nhẹ nhàng nói với tôi: “Phẩm Phẩm, chờ mấy ngày nữa em khỏe lên rồi, anh sẽ đưa em về nhà, chắc chắn cha cùng dì Vân sẽ vô cùng mừng rỡ”.

Tôi toét miệng cười với Hạ Tu, ra sức gật đầu.

Đây là lần đầu tiên sau khi chia tay Đỗ Thăng, tôi cười một nụ cười xuất phát từ nội tâm.

Chuyện tôi nằm viện chỉ có Cố Thiến và Hạ Tu biết. Cố Thiến đã giúp tôi xin phép nhà trường cho nghỉ, không biết cô ấy dùng lý do gì mà sư huynh cùng thầy hướng dẫn không chút nghi vấn, dù sao thì trong lúc nằm viện, cuộc sống của tôi vẫn sóng êm gió lặng, đồng chí Triệu Hòa Bình cũng không có đột nhiên phá cửa lao vào mà điên cuồng bóp cổ tôi hỏi xảy ra chuyện gì.

Tôi nằm viện được một tuần lễ thì Hạ Tu làm thủ tục cho tôi xuất viện. Vừa may lúc xuất viện cũng là lúc bắt đầu kỳ nghỉ dài ngày. Hạ Tu khai ra anh mới mua một chiếc xe màu bạc đưa tôi trở về nhà.

Trên xe tôi hỏi Hạ Tu: “Anh mua chiếc xe này không phải là vì muốn đưa em về nhà chứ?”

Hạ Tu cười giễu cợt một tiếng nói với tôi: “Em đoán đúng rồi”

Cả nửa ngày tôi mới phản ứng, cũng không hiểu rốt cuộc bộ dáng này của anh biểu hiện cái gì. Lẽ ra nụ cười giễu cợt việc tôi tự đề cao kia là khinh thường và châm chọc, nhưng rồi anh lại khẳng định tôi đoán đúng. Suy nghĩ của anh vặn vẹo quá, tôi theo không kịp.

Tôi nói: “Anh, giọng nói cùng nội dung lời nói của anh hoàn toàn không ăn khớp!”

Hạ Tu lại cười giễu cợt một tiếng nói: “Bình thường khi nói chuyện với người có chiều sâu tư tưởng giống như một đứa trẻ thì anh đều dùng giọng nói giễu cợt này, cùng với nội dung lời nói không có liên quan!”

Tôi cảm thấy như bị sét đánh, nói: “Hạ thiếu gia, cuối cùng ngài cũng biết cách nói đùa!”.

Hạ Tu quay đầu lườm tôi một cái, sau đó quay đầu lại, mặt lạnh lùng nói: “Không học được. Nhưng với em thì được”.

Lòng tôi bỗng thay đổi, trở nên thật ấm áp. Hạ Tu vì muốn làm cho tôi vui vẻ thậm chí còn cố gắng học cách nói đùa.

Tôi bắt đầu cảm thấy người đàn ông trước mắt này không chỉ là anh trai trên luật pháp mà anh rõ ràng đã trở thành người nhà trong cuộc sống thực tế.

Bỗng nhiên tôi nhớ lại, thật ra từ trước năm mười hai tuổi, tình cảm của tôi và Hạ Tu vẫn luôn đẹp, chỉ từ khi mẹ tôi lấy cha anh, tôi mới dần dần xa lánh, thậm chí còn chống đối lại anh.

Cha tôi là thư ký của cha anh, Hạ Chấn Hưng. Cha tôi là người rất tài hoa, lại vô cùng thương tôi. Từ nhỏ tôi đã đặc biệt sùng bái ông.

Từ nhỏ, tôi với Hạ Tu ở cùng trong một khu tập thể. Mẹ Hạ Tu qua đời từ khi anh còn rất nhỏ. Khi còn bé, Hạ Tu đã rất giống như được “nhị ngũ bát vạn” (‘Nhị ngũ bát vạn’ là các quân cờ trong Mạt chược, kéo được nhị ngũ bát vạn tức là được bài ngon, nên cụm từ này được dùng để ví với vẻ kiêu ngạo tự đắc của một người như kéo được nhị ngũ bát vạn.), cho nên tôi hay nói là anh giả bộ, nhưng người lớn trong khu lại mãnh liệt khen anh, nói anh tuổi trẻ tài cao. Cái gì mà tuổi trẻ tài cao, tôi cảm thấy đều là do cha của “thiếu niên” kia thật lợi hại, làm cả đám người nịnh bợ nói lời dễ nghe. Hạ Tu mặc dù lạnh lùng như băng nhưng vẫn rất thương tôi, thường đưa tôi đi chơi khắp nơi. Mẹ tôi là giáo viên Tiếng Anh, lúc Hạ Tu học lớp mười một chuẩn bị tốt nghiệp rồi sẽ xuất ngoại nên mẹ tôi đến làm gia sư cho anh.

Trước kia tôi cảm thấy mình là một đứa bé vô cùng hạnh phúc, tình cảm của cha mẹ rất tốt, hai người dốc lòng bồi dưỡng, muốn tôi đi du học. Nhưng thời gian mẹ tôi phụ đạo tiếng Anh cho Hạ Tu thì cha mẹ bắt đầu gây gổ, mỗi ngày đều cãi nhau không ngừng, càng ngày càng lợi hại, từ cãi nhau bằng miệng đã thăng cấp lên đến trình độ vật lộn. Thời gian đó đối với tôi vô cùng xám xịt, mỗi ngày mở mắt ra lại thấy mẹ không ngừng khóc thút thít còn cha thì càng ngày càng nóng nảy.

Rốt cuộc, việc cãi vã này kéo dài đến hơn nửa năm, lúc tôi mười hai tuổi, cha mẹ ly hôn. Mẹ muốn dẫn tôi đi, cha thì sống chết cũng không đồng ý.

Cha tôi nói với tôi: Mẹ tôi là một người phụ nữ hư hỏng, bà ta đã sớm có quan hệ không đúng đắn, đến ở cùng Hạ Chấn Hưng, trở thành mẹ của Hạ Tu, bà ta không thèm quan tâm đến tôi nữa.

Vì vậy từng ngày từng ngày, tôi oán hận mẹ tôi. Hai năm sau, cha tôi qua đời vì bị ung thư phổi, tôi khổ sở muốn chết. Tôi bị mẹ đưa đến nhà Hạ Tu. Tôi luôn nghĩ cha tôi bị bệnh qua đời là do mẹ làm hại, nên tôi vừa yêu lại vừa hận mẹ.

Hơn nữa tôi còn cảm thấy, kể từ khi tôi đến nhà Hạ Tu, anh không còn thương tôi giống như trước nữa, thậm chí trong lòng còn bài xích tôi và mẹ tôi.

Hạ Tu tốt nghiệp cấp ba liền ra nước ngoài, trong thời gian đi du học, số lần anh về nhà rất ít, tình cảm giữa chúng tôi càng ngày càng trở nên lạnh nhạt.

Lúc tôi học lớp mười hai, tôi nghĩ cuối cùng tôi cũng có thể thoát ra khỏi cái gia đình méo mó này rồi. Vì vậy tôi tình nguyện đăng ký ở một nơi rất xa nhà, thành phố D.

Cho tới bây giờ, tôi vẫn không muốn đối mặt với sự thật tôi là một đứa trẻ trong cái gia đình “rổ rá cạp lại” này, lại càng không muốn đối mặt với chuyện mẹ đã bỏ tôi và cha tôi, yêu cha của Hạ Tu, trở thành mẹ của người khác. Tôi luôn nhớ lại trước khi chết, ánh mắt cha tôi tràn ngập bi thương.

Cho nên, mặc dù Cố Thiến sống chung với tôi đã năm năm nhưng lại không biết chuyện tôi có kế huynh. Tôi vô cùng xấu hổ, một mực cố không tiết lộ tôi có một gia đình khác thường.

Xe chạy như bay trên đường cao tốc, Hạ Tu nhìn dáng vẻ buồn ngủ của tôi liền nói với tôi: “Nằm ngủ một lát đi, thân thể em vẫn chưa khỏe hẳn, đáng lẽ anh không nên nghe theo em chưa đến bốn giờ sáng đã xuất phát rồi”.

Tôi làm nũng nói: “Nhưng em muốn về nhà nhanh một chút, em nhớ nhà”.

Hạ Tu nhìn tôi thật sâu một cái, không nhịn được thổn thức nói: “Phẩm Phẩm, đây là lần đầu tiên em nói nhớ nhà”.

Tôi mỉm cười đáp lại cảm khái của Hạ Tu.

Hạ Tu nói, Phẩm Phẩm, thật ra thì mẹ em rời khỏi cha em do có nỗi khổ tâm.

Tôi mở to hai mắt nhìn về phía Hạ Tu nói: “Vì sao mà những chuyện xảy ra với em gần đây, tình tiết đầy gay cấn như vậy, chẳng lẽ đây là đang quay phim sao?”

Hạ Tu nghiêm túc nói với tôi: “Phẩm Phẩm, em trưởng thành rồi, có một số sự thật em nên biết, hơn nữa còn phải biết chấp nhận sự thật”.

Tôi khổ sở cười cười nói: “Bây giờ thì không có chuyện gì là em không thể chịu được. Được rồi, anh nói cho em biết sự thật là gì đi”.




Đã sửa bởi Suri2012 lúc 19.10.2012, 21:06.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Suri2012 về bài viết trên: angelshop_hcm, antunhi, conluanho, dbskjj, futhuybilangquen, hat2001, hauyen, luu, m.truyen, ngoctranq10, tôm chiên xù
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Chính Tuyết, Cogaiyeukieu, damkimdung, h3ob3o, mymy_93 và 119 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

3 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

4 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

5 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 27, 28, 29

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

11 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

13 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

14 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

17 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

18 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 242 điểm để mua Cung Bảo Bình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên xanh
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 450 điểm để mua Bươm bướm tím 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 417 điểm để mua Bươm bướm tím 2

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.