Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 

Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu

 
Có bài mới 06.10.2012, 11:43
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 20.06.2012, 20:37
Bài viết: 111
Được thanks: 703 lần
Điểm: 17.94
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu - Điểm: 37
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 18:  Một việc dần dần nổi lên mặt nước

Edit: Su_ri


Sau khi Đỗ Thăng đi, ba ngày đầu còn cố gắng gọi điện cho tôi, nhưng thời gian nói chuyện càng ngày càng ngắn, cuối cùng chỉ nói qua loa một hai câu rồi vội vàng cúp máy. Nghe giọng nói mệt mỏi của anh, tôi biết chuyện anh phải giải quyết thực sự rất khó khăn.

Cho tới ngày hôm qua, Đỗ Thăng đã đi được bốn ngày rồi. Mà từ hôm qua đến bây giờ, anh vẫn chưa gọi điện cho tôi.

Hôm nay là Chủ nhật, tôi buồn bực trong lòng, không chút nể tình tước đoạt ngày nghỉ của sư huynh, bức bách anh sáng sớm phải tới phòng thí nghiệm, giúp tôi sửa chữa số hiệu chương trình

Sư huynh ngồi trước máy tính xóa xóa sửa sửa, tôi ngồi bên cạnh tán gẫu câu được câu không. Bỗng nhiên nghĩ tới Đỗ Thăng bắt tôi viết cam đoan, có chút buồn cười nói với sư huynh: “Sư huynh, anh xem, nếu có người nói quan hệ của chúng ta có chút ái muội, chẳng phải thần kinh người đó có vấn đề lớn hay sao!”

Nghe tôi nói xong, bàn tay sư huynh đang đặt trên bàn phím run lên, không cẩn thận lại xóa bỏ nguyên một đoạn dài chương trình của tôi.

Tôi kêu lên một tiếng thảm thiết, điên lên bổ nhào vào người sư huynh, hung tợn véo cánh tay gầy gò của anh, lớn tiếng lên án mạnh mẽ: “Triệu Hòa Bình! Là anh cố ý! Anh có hận em thì cũng đừng tra tấn em bằng cách này chứ. Chương trình này em làm mất hai ngày liền. Em lại không có lưu lại. Anh đền, anh đền đi!”

Sư huynh cư nhiên không ra đòn với tôi, mặt không chút biểu tình, xoa xoa cánh tay nói: “Đền thì đền, cái này bao nhiêu?”

Tôi không nói lời nào, vẻ mặt đưa đám. Đối với anh ta tất nhiên chuyện này không đáng gì, nhưng số hiệu đó là tôi vừa nghĩ đến Đỗ Thăng vừa soạn ra, từng ký hiệu một đều chứa nỗi nhớ anh sâu đậm.

Thấy bộ dạng muốn khóc của tôi, sư huynh có chút luống cuống giơ tay vỗ vỗ đỉnh đầu tôi, nói: “Đồng chí Nhậm Phẩm, không đến nỗi đi, trước kia anh xóa sạch bài tập cuối kỳ của em, em cũng không như vậy. Làm sao mà vừa xóa vài đoạn trình tự còn không biết có phù hợp hay không, em lại khổ sở đến vậy? Nói cho em biết, đừng hẹp hòi như vậy chứ”.

Tôi không vui hất tay anh ra, cầm túi xách lên, dữ tợn nói với sư huynh: “Em mặc kệ, anh phải đền cho em cái chương trình đấy! Tinh thần em bị anh làm tổn thương, em phải đi ra ngoài dạo phố để giải tỏa đây. Đến khi em trở lại mà anh còn chưa viết lại chương trình cho tốt, em liền cắn chết anh!”. Nói xong, tôi không quay đầu lại, đi ra cửa phòng thí nghiệm.

Vừa ra đến cửa, sư huynh ở phía sau quát lên một tiếng, tôi tức giận xoay người lại hỏi: “Làm sao vậy?”

Nét mặt sư huynh không mang theo chút đùa cợt nào, vô cùng nghiêm túc, thậm chí còn chăm chăm nhìn tôi nói: “Phẩm Phẩm, là ai nói chúng ta có ái muội? Giúp anh cảm ơn họ”.

“Lạch xạch”, túi xách của tôi rơi xuống đất!

Sau đó, tôi không chần chừ xoay người phòng thí nghiệm, ngay cả túi xách cũng chưa kịp nhặt.

Tôi cảm thấy trái tim trong lồng ngực dường như bị kinh sợ quá mức, bang bang nhảy loạn không ngừng. Cho tới bây giờ, tôi chưa bao giờ nghĩ tới sư huynh đối với cái đứa thô lỗ hơn con trai như tôi lại có thể nảy sinh ra tư tưởng nam nữ, điều này thật không thể tưởng tượng được.

Tôi hít sâu vài lần trấn tĩnh lại, sau đó đi đến trạm điện thoại gọi điện cho Cố Thiến. Điện thoại di động Đỗ Thăng cho tôi, chỉ có thể dùng để trò chuyện cùng anh, huống hồ, lúc này, điện thoại di động lại đang để trong túi xách rồi.

Trong điện thoại, Cố Thiến nói với tôi: “Vừa vặn vừa rồi, Điền Nga gọi điện thoại bảo mọi người đến nhà, mình đang tìm biện pháp liên lạc cùng cậu thì cậu lại chủ động chui đầu vào lưới, chúng ta thật là tâm ý tương thông không thể hình dung được a!”

Nhắc tới Điền Nga, tôi chợt nhớ tới lần trước có mượn Điền Nga một ngàn đồng còn chưa trả, nhưng vừa rồi lại đánh rơi túi xách ở phòng thí nghiệm, thẻ cùng tiền đều ở trong túi. Bây giờ tôi rất khó xử, có đánh chết cũng không quay lại lấy. Vì thế, trong điện thoại tôi nói mượn Cố Thiến một ngàn, dùng để làm gì sau này tôi sẽ nói.

Tôi sờ sờ túi, ngoài ý muốn, phát hiện còn có tờ năm mươi đồng nhăn nhăn nhúm nhúm, đột nhiên có loại cảm giác vui sướng thu được tiền tài bất nghĩa. Tôi không chút do dự vẫy tay đón chiếc tắc xi đang đi tới, nhảy lên, chạy thẳng tới khu nhà cao cấp nhị đẳng của Điền Nga.

Đến nhà Điền Nga tôi mới biết, đây không phải cuộc tụ tập của bạn bè, mà là bữa cơm “kiểu xem mắt”.

Bên Điền Nga, ngoại trừ tôi cùng Cố Thiến ra, còn có hai cô bạn lúc trước cùng học tương đối tốt với chúng tôi. Bên Quan Dĩ Hào cư nhiên cũng vừa đúng số người, phối hợp đưa bốn vị nam sĩ tinh anh tạo hình tuấn mỹ tới đây.

Tôi là người đến cuối cùng, vừa tiến vào nhà, Điền Nga liền lôi kéo tay tôi, nhìn bốn tinh anh tươi cười sáng lạn nói: “Các anh xem người thật việc thật, em nói mỹ mạo của người ta so với em chỉ có hơn chứ không kém, lại là cô nương còn độc thân, các anh nghe xong còn không tin, hiện tại “người thật” đã đến, các anh mới biết là em không lừa các anh đi!”

Tôi choáng váng! Sao lời nói ra lại giống má mì đang rao hàng tốt thế.

Tôi quay đầu lại nói với Điền Nga: “Nga má mì, đặt nghệ danh cho mình chưa? Gọi là Mẫu Đơn hay Bách Hợp? Khi nào bắt đầu chính thức tiếp khách?”

Người cả phòng giống như bị sét đánh, bốn vị tinh anh lại ha ha cười to. Cố Thiến không thể nhịn được nữa bổ nhào tới níu lấy tôi: “Cậu được đấy Nhậm Phẩm, mình không để ý đến cậu một chút liền khiến mình mất mặt, xấu hổ! Cái gì mà Mẫu đơn hay Bách Hợp, thẳng thắn mà nói thì gọi cậu là tàn hoa mới đúng!”

Tôi vô tội nói: “Vậy vì việc làm ăn của Nga má mì, tốt nhất hai ta kết hợp cùng nhau, mình gọi là Tàn Hoa, cậu gọi là Bại Liễu, hai ta tàn hoa bại liễu, gặp yêu dâm yêu, gặp thần sắc thần, gặp quỷ loạn quỷ, gặp người trực tiếp tạo người nhỏ, cậu thấy thế nào!”

Cả phòng đều lặng yên,ra không có ai không bị tôi “sét đánh ngây ngốc”. Cố Thiến thống khổ dang tay ra, hướng về phía mọi người nói: Thật ra, tôi và cô ấy không quen biết! Mọi người khinh bỉ cô ấy cũng được, nhưng ngàn vạn lần đừng lôi tôi vào cùng.

Aiiii, cũng không phải tôi cố ý mà, chỉ là tôi không thể nói tôi đã có bạn trai, anh chính là thiên thần IT vĩ đại Đỗ Thăng, cho nên muốn đánh tan ý nghĩ “loạn xứng uyên ương” này của Điền Nga, chỉ có một phương pháp duy nhất: sét đánh chết mấy tên đàn ông này, xem ai còn có dũng cảm đến gần tôi.

Thừa dịp mọi người không chú ý, Điền Nga không có thời gian hỏi thăm tôi tỉ mỉ, tôi nhanh chóng trả 1000 đồng lại cho nó. Nhưng tránh được kiếp Điền Nga, lại không thể tránh được móng vuốt của nữ ma đầu Cố Thiến. Cố Thiến dắt tôi ra góc ban công, bộ mặt dữ tợn nêu vấn đề bắt tôi lựa chọn: “Nhậm Phẩm, thức thời một chút cho mình, một là thành thật khai báo rõ ràng chuyện gì xảy ra với 1000 đồng, hai là tuyệt giao, chọn một!”

Tội bị ép buộc, thật sự không có biện pháp, nước mắt trào ra, mắt đỏ ngầu năn nỉ Cố Thiến: “Cậu trước hết đừng hỏi mình tại sao, cũng đừng ép mình, mình không muốn lựa chọn, mình chọn phương án ba, cái gì cũng không nói!”

Cố Thiến thấy tôi đột nhiên trở nên kích động vô cùng hoảng sợ, đến khi thích ứng với cảm xúc đột biến của tôi liền tiến lên ôm lấy tôi, nhẹ giọng hỏi: “Phẩm Phẩm, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

Tôi lắc đầu nói không có việc gì, kết quả lại lắc đến khuôn mặt hỗn độn nước mắt. Cố Thiến trợn tròn mắt. Trên mặt đầy nước mắt, tôi mỉm cười nói: “Thật ra thì cũng không có chuyện gì, chỉ có điều tình yêu của ta quá sức khó khăn, anh ấy “lấp lánh chiếu người”, mình lại “bình thản không sáng”, anh ấy siêu phàm thoát tục, mình lại bình bình thường thường, dường như mình không phải là một nửa của anh ấy, bây giờ anh ấy có còn yêu mình hay không mình cũng không biết, mà mình, trừ anh ấy ra, chỉ sợ sẽ không yêu được người khác nữa!”

Cố Thiến hoàn toàn sợ đến ngây người.

Tôi nói, “Cố Thiến, đi lấy giúp mình chiếc khăn lông được không?”

Sau khi Cố Thiến xoay người đi vào phòng, tôi nói với bóng đen phía sau rèm ban công, thở dài nói: “Đừng nghe lén, em đã nhìn thấy anh”.

Tôi vừa dứt lời, một người đi ra từ phía sau rèm, chính là người đẹp trai anh tuấn nhất trong bốn vị tinh anh kia.

Tôi nhìn anh ta nói: “Không nghĩ là anh lại biết anh Quan”.

Anh ta cau mày nhìn tôi nói: “Em yêu rồi hả?”

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt nhẹ nhàng gật đầu.

Anh ta liếc mắt nhìn tôi một cái, sau đó lạnh lùng nói: “Nói chuyện yêu đương cũng khóc, thật sự là không có tiến bộ”. Nói xong xoay người đi vào trong phòng.

Đúng lúc đó, Cổ Thiến cầm khăn mặt đi tới, nhìn thấy một người đàn ông từ ban công này đi ra ngoài, bực bội hỏi: “Phẩm phẩm, anh ta ở đâu ra vậy? Vừa rồi không phải chỉ có chúng ta ở đây sao?”.

Tôi nhận lấy khăn lông lau mặt, rầu rĩ nói: “Anh ta là anh trai mình”.

Cổ Thiến đoạt lại khăn mặt trong tay tôi, cằm dường như rớt xuống hoảng sợ hỏi tôi: “Anh ta là anh trai cậu! Nhưng vừa rồi, hai người lại làm như chẳng quen biết nhau! Thật quá khủng bố đi!”

Tôi nói: “Thiến Thiến, anh ta không phải anh trai ruột của mình, là con trai của cha dượng mình”.

Bộ dáng Cố Thiến lập tức như sẽ té xỉu, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm mình nói: “Phẩm Phẩm, gần năm năm, mình thế nhưng lần đầu tiên biết, cậu còn có anh kế!”

Đúng vậy, năm năm đã qua nhanh, ngay cả tôi cũng đã quên, ngoại trừ mẹ, tôi còn có dượng và con trai dượng.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn Suri2012 về bài viết trên: angelshop_hcm, antunhi, conluanho, futhuybilangquen, luu, m.truyen, vuthungoc
     

Có bài mới 07.10.2012, 21:52
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 5
Thành viên cấp 5
 
Ngày tham gia: 12.11.2011, 23:22
Bài viết: 215
Được thanks: 305 lần
Điểm: 4.61
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu - Điểm: 40
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 19: Sư huynh bị bệnh.

Tôi lau khô nước mắt nói với Cố Thiến: "Thiến Thiến, chuyện mới vừa rồi không cần nói với người khác, được không?"

Cố Thiến nhìn tôi như người xa lạ nói: "Được tớ sẽ không nói với người khác. Thế nhưng Phẩm Phẩm, tớ đối với cậu mà nói, có phải cũng là “người khác” hay không?"

Tôi dùng sức lắc đầu nói: "Thiến Thiến, có một số việc tớ không nói cho cậu, không phải là tớ không coi cậu là bạn, mà là chính tớ cũng không muốn đối mặt với chuyên này. Nếu như có thể, tớ muốn cả đời không nhắc tới họ!"

Cố Thiến thở dài nhìn tôi nói: "Tớ không biết cậu nói có đúng hay không, tóm lại hôm nay tớ có chút tổn thương. Bất quá xem cậu có thể thẳng thẳn nói với tớ đó là anh cậu vì điều này tớ tạm thời không so đo nữa. Vào lúc này tớ chỉ muốn biết, chuyện tình cảm cậu định giải quyết như thế nào?"

Tôi buồn bã nói: "Ngay từ đầu, quyền chủ động đã không ở trong tay tớ."

Do đó, tôi căn bản không có biện pháp gì để giải quyết những phiều nhiễu do tình cảm đem đến, bởi vì tất cả cảm xúc “hỉ,nộ,ái,ố” (“yêu giận vui ghét”) của tôi đều đã nằm trong tay Đỗ Thăng.

Lúc ăn cơm, Quan Dĩ Hào hướng về mọi người long trọng giới thiệu người “anh” của tôi: "Vị này là “đại soái ca” Hạ Tu, chúng tôi lúc chơi bowling thì quen biết nhau, anh mới từ nước ngoài trở về không bao lâu, bây giờ đang làm việc ở ngân hàng, thế nhưng cậu ấy là một chuyên gia tài chính rất giỏi, mọi người ai muốn mua cổ phiếu gì đó thì có thể tìm Hạ Tu hướng dẫn cho, Hạ Tu là bậc thầy ở phương diện này!"

Quan Dĩ Hào vừa dứt lời, thì lập tức Hạ Tu trở thành tiêu điểm trên bàn ăn.

Cố Thiến bản thân chính là học kinh tế, vừa nghe nói Hạ Tu là người giỏi trong ngành tài chính, thì lập tức quên mất giữa tôi và Hạ Tu có mối quan hệ đặc biệt, hai mắt chiếu sáng hướng Hạ Tu không ngừng hỏi lung tung này nọ. Tôi lại không biết Hạ Tu lại có tính nhẫn nại tốt như vậy, lịch sự nhẹ nhàng giải đáp tất cả thắc mắc của mỗi người, mặc dù nội dung tôi nghe không hiểu gì lắm, nhưng thông qua vẻ mặt si mê sùng bái của mọi người khi có được đáp án, tôi đoán câu trả lời của anh ta nhất định rất giá trị.

Một lát sau, Điền Nga thấy mọi người vẫn cứ níu lấy Hạ Tu hỏi hoài không thả ra..., liền mở miệng thay Hạ Tu giải vây:  "Hôm nay tôi gọi mọi ngươi tới không phải là để mọi người nghiên cứu cổ phiếu, chúng ta tới đây để ăn cơm, còn muốn nghiên cứu phát tài như thế nào cũng được, nhưng trước tiên phải ăn cơm xong rồi hãy nói!"

Lúc này mọi người mới chịu bỏ qua cho Hạ Tu.

Khi ăn tôi vẫn cúi đầu, tôi chỉ ăn cơm và thức ăn gần mình nhất ở trên bàn. Chợt một đôi đũa khác xuất hiện trong chén tôi, trên chiếc đũa còn mang theo miếng thịt ba chỉ, đôi đũa buông lỏng, miếng thịt ba chỉ ngon lành rơi "lạch cạch" vào trong chén tôi.

Tôi thật sự xúc động tới mức rơi lệ! Vì từ lúc mới lên bàn ăn tôi đã nhắm dĩa thịt ba chỉ ngon lành kia, nhưng khoảng cách đã khiến tôi chỉ có thể thèm thuồng mà nhìn, và cũng ngại ngùng không đưa đũa gắp.

Ai là người tốt bụng như vậy, biết tôi thích ăn thịt ba chỉ?

Tôi ngẩng đầu nhìn theo hướng chiếc đũa, nói tiếng "Cám ơn" tự đáy lòng. Nói xong tôi mới phát hiện thì ra gắp thịt cho tôi, là Hạ Tu.

Hạ Tu hời hợt trả lời: "Không cần khách khí. Cô quá gầy, nên ăn nhiều một chút."

Trừ Cố Thiến ra, mọi người đều nghĩ hai chúng tôi là lần đầu gặp mặt mà đã có “tình cảm” tốt như vậy, nên bắt đầu có tiếng cười ám muội. Tôi ảo não cúi đầu đem mặt vùi trong bát cơm.

Nhưng thế này lại càng làm cho mọi người hiểu lầm hơn, đều cho rằng tôi là " Cô gái nhỏ họ Nhậm, đang thẹn thẹn thùng thùng gặp Duyên” chính là tôi đang e lệ.

Tôi dùng sức lùa hết cơm trong chén sau đó nói với Điền Nga: “Thầy giao việc cho tôi nhưng tôi chưa làm xong, giờ tôi phải trở về để làm tiếp.”

Cố Thiến nghe tôi nói muốn đi, liền trực tiếp chuẩn bị đưa tôi về trường học. Tôi nói với cô ấy: “Hiện tại trời đã tối, cậu đưa tớ về trường, xong sau đó tớ lại đưa cậu trở về nhà, như vậy hai chúng ta đêm nay đều không cần làm gì, chỉ việc đưa tới đưa lui cùng nhau ngắm trăng nhe.”

Lời tôi nói xong mọi người đều phá lên cười. Khi tôi đang mang giày ở cửa ra vào thì thấy Hạ Tu cũng đi tới cúi đầu bắt đầu mang giày, sau đó ngước nhìn khuôn mặt đầy vẻ ngạc nhiên của tôi nói: "Tôi đưa cho cô về."

Tôi muốn nói Không cần, nhưng tôi biết Hạ Tu nói một là một hai là hai tính khí lại hung dữ, vì vậy dù không muốn nhưng tôi quyết định không từ chối, vì từ chối cũng vô dụng.

Khi chúng tôi sắp đi ra cửa Điền Nga đã chạy tới vui vẻ kéo tay tôi làm ra vẻ thần thần bí bí nhỏ giọng nói với tôi: "Phẩm Phẩm, người đàn tốt như vậy để ý tới cậu, cậu phải nắm chắc lấy đừng bỏ qua cơ hội này biết chưa!, cũng đừng có vô tâm vô phổi nha!"

Nụ cười của tôi thoát chốc cứng ngắc, tôi cắn chặt răng nói với Điền Nga: "Nga má mì, thật là hao tâm tốn trí ngài rồi! Phẩm Phẩm ghi nhớ lời giáo huấn của ngài!"

Đi xuống lầu dưới, Hạ Tu nói tôi chờ anh ta đi lấy xe. Tôi sửng sốt hỏi: "Anh đã mua xe ở đây rồi hả?"

Hạ Tu dùng ánh mắt lạnh buốt liếc tôi một cái nói: "Sợ anh ở chỗ này ở lâu dài sao?"

Tôi cúi đầu không nói lời nào, Hạ Tu chê cười một tiếng nói: "Xe này là do đơn vị cấp cho. Hiện tại em có thể yên tâm, vì tạm thời anh còn chưa quyết định xem có nên ở nơi này lâu dài hay không?"

Tôi không dám nói tiếp, trong lòng có chút bồn chồn. Người này là anh tôi, đã nhiều năm không gặp nhưng tính tình vẫn như trước đây.

Lên xe, Hạ Tu chỉ quay sang hỏi tôi đi đường nào rồi khởi động cho xe chạy, sau đó cả xe đều yên lặng không một tiếng động.

Khi tôi cảm thấy sắp ngủ gục tới nơi thì Hạ Tu đột nhiên mở miệng nói với tôi: "Nhậm Phẩm, không có việc gì thì về nhà thăm mẹ em một chút, dì Vân rất nhớ thương em."

Tôi giật mình ngẩng đầu lên nhìn anh ta, trong lòng nghi hoặc há miệng hỏi: "Anh đang nói thật lòng sao? Anh không phải là đặc biệt chán ghét hai mẹ con em sao!"

Hạ Tu nửa ngày cũng không có trả lời, cho đến khi đến trước cổng trường học và lúc tôi xuống xe để vào ký túc xá, Hạ Tu ở phía sau mở miệng nói: "Nhậm Phẩm, anh chưa từng xem mẹ con em là người ngoài, mà thật ra là chính em đã không chịu chấp nhận cái nhà này”

Tôi sửng sốt, muốn hỏi chút gì lại không biết hỏi cái gì. Hạ Tu lại một lần nữa không quan tâm tới tôi, lái chiếc xe như một làn khói nghênh ngang rời đi.

Tôi mang theo tâm trạng khó chịu đi về ký túc xá, đến dưới lầu thì bác gái trực bảo vệ vừa nhìn thấy tôi đã vội vàng chụp lấy tôi giống như sợ tôi biến mất ngay lập tức: "Nhậm Phẩm, làm sao bây giờ con mới về! Mau, sư huynh con đã xảy ra chuyện! Buổi chiều có một nữ sinh đang bơi thì bị chìm, may nhờ sư huynh con thấy được, nó không nói một lời liền nhảy xuống nước vớt cô gái kia và đưa đi cấp cứu, nữ sinh kia thì không có chuyện gì, chỉ là sau khi trở về sư huynh con lại bắt đầu sốt rất cao, nghe nói sốt đến nổi mê sảng, vậy mà vẫn hung tợn kêu tên con. Nhậm Phẩm à, cô và mọi người đều muốn nói một câu, con có phải hay không nợ tiền sư huynh con? (chết cười chỗ này…po tay bà cô này luôn). Nếu có thiếu thì con nhanh nhanh đem trả cho sư huynh con đi, đừng làm cho nó đang sốt thế mà vẫn không quên được, trong lòng nó cứ nhưng vậy làm sao bệnh có thể bớt chứ!"

Tôi ngất! Nhìn xem, dì thực là…có khả năng nhe, chắc tại sớm tối ở ngay trong trường đại học nên cách phân tích vấn đề của dì đã thật cao siêu! Tôi thiếu tiền sư huynh tôi?! Tôi thật sự bội phục ai mà có tài nghĩ ra được như vậy!.

Nhưng hiện giờ tôi không muốn phải giải thích cái vấn đề liên quan đến tài chánh này, bệnh của sư huynh quan trọng hơn. Vì vậy tôi không nói tiếng nào liền co chân chạy về hướng ký túc xá của sư huynh.

Thật ra thì sư huynh đã được trường giữ lại làm giảng sư, chỉ là tôi không chịu thay đổi cách cư xử của mình cho đúng với thân phận Thầy giáo của anh ấy. Mỗi thầy giáo đều có phòng riêng trong khu ký túc xá, cho nên sư huynh cũng có một phòng riêng cho mình.

Khi tôi chạy đến phòng của sư huynh, vừa nhìn thấy tôi có chút đau lòng, gương mặt của anh ấy thật sự rất tệ đúng là bệnh nặng.

Tôi thấy mặt sư huynh sốt đỏ bừng bừng, nằm ở trên giường mê man ngủ không khỏi đau xót, hai giọt nước mắt lớn liền soàn soạt soàn soạt rớt xuống, nhưng cũng không thể nói rõ là bởi vì thương sư huynh hay là …tôi đang dựa vào đó để trút hết tất cả nổi buồn bực tích tụ mấy ngày nay.

Có thể sư huynh cảm thấy bên cạnh có người nên từ từ mở mắt ra, anh ấy thấy người tới là tôi, có chút kinh ngạc nói: "Nha đầu chết tiệt kia! Tôi cho là em sẽ trốn tôi đến kiếp sau luôn đó. Không có gì để giải thích sao?, em làm tôi chưa có nói được cái gì liền lập tức trốn tránh, em còn tỏ ra hận là không thể đào hầm nhảy xuống chết cho rồi. Gặp chuyện không vui chỉ giỏi nhất là trốn tránh. Nhưng cuối cùng em còn có chút lương tâm, thấy tôi bị bệnh còn rơi được mấy giọt nước mắt quý giá. Đi, vào bếp nấu cho anh một miếng cháo! Anh sắp chết đói rồi nè!"

Tôi lau sạch sẽ nước mắt nói: "Được, sư huynh em sẽ đi nấu cháo cho anh liền. Bất quá em có 2 câu nói với anh, sư huynh ngoài em ra còn có rất nhiều các cô gái khác, em không thích anh thì anh còn có thể đi tìm cô gái khác thích anh, cần gì phải đi nhảy cầu tử tự chứ? Cũng còn may là hôm nay có người bị chìm nên anh lo cứu người mà tử tự không thành, nếu không có cô gái đó có phải bây giờ anh chỉ là một cái thi thể sao? Anh nói, đến lúc đó em tìm ai làm lại cái chương trình bị xóa mất hả?”

Sư huynh vừa nghe xong lời tôi thì lập tức ho kịch liệt, vừa khụ khụ vừa giùng giằng nói với tôi: "Nhậm... Khụ... Nhậm Phẩm, nếu người bị chìm... nếu là em... thì theo như em nói, khụ…khụ...anh bây giờ chắc không phải đang nằm sốt cao ở đây?... khụ....."

Tôi nói: "Đúng, không ho khan mà đã lập tức chết rồi." Đừng trách tôi miệng nói không lưu tình, ai kêu ý của anh là: nếu như người chết đuối là tôi, anh ấy căn bản cũng sẽ không nhảy xuống cứu, nói cách khác là để cho tôi trực tiếp chết đuối luôn!

Sư huynh nghe tôi nói xong thì lộ ra bộ dạng không còn gì để nói, nằm im re như xác chết.

Sư huynh cũng không còn hơi sức nói nữa chỉ còn có thể thì thầm: "Nhậm Phẩm, cho dù em muốn bức tử anh thì ít nhất em cũng cho anh ăn một bữa cuối để tiễn anh được không!"

Tôi vừa nghe lời sư huynh thì vội vàng chạy vào bếp nấu cháo cho anh ấy.

Tôi thật sự rất cảm kích sư huynh, dùng lời trách mắng khôi hài để làm cho bầu không khí ngượng ngùi tan đi.

Nếu như tôi không quen biết Đỗ Thăng, không yêu anh ấy, tôi nghĩ tôi có thể sẽ không bỏ qua “tâm ý” của sư huynh.

Nhưng là, cuộc sống không có “Nếu Như”.

Đỗ Thăng, Đỗ Thăng!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn m.truyen về bài viết trên: Min Ngốc, Suri2012, angelshop_hcm, antunhi, conluanho, futhuybilangquen, ngocquynh520
     
Có bài mới 09.10.2012, 17:30
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 3
Thành viên cấp 3
 
Ngày tham gia: 20.06.2012, 20:37
Bài viết: 111
Được thanks: 703 lần
Điểm: 17.94
Có bài mới Re: [Hiện đại] Đừng như vậy, người ta vẫn còn là học sinh đấy! - Hồng Cửu - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 20: Từng chút từng chút một rời xa

Edit: Su_ri


Tôi nấu cháo, chờ sư huynh ăn xong thì đã gần mười hai giờ, ký túc xá có gác cổng, giờ này đã đóng cửa, cấm ra vào từ lâu. Tuy rằng dựa vào quan hệ của tôi cùng bác thì nhất định bác sẽ cho tôi vào mà không nói gì, nhưng nghĩ đến chuyện nửa đêm tra tấn bắt người khác đang say giấc nồng chui ra khỏi chăn mở cửa cho tôi, tôi thật sự không nỡ.

Nơi này của sư huynh vừa vặn có hai chiếc giường, anh dứt khoát bảo tôi chịu khó ở đây một đêm. Tôi “cây ngay không sợ chết đứng” tự nói với mình tôi đây là chăm sóc bệnh nhân, người có lương tâm không thể để người bệnh nguy kịch giai đoạn cuối ở đâu chờ chết, như vậy là vô nhân đạo. Cho nên, tôi hẳn là nên ở lại. Cho nên, cho dù có ở cùng với sư huynh “cô nam quả nữ” cả đêm cũng nhất định không có việc gì không đứng đắn, chờ ngày mai trời sáng, tôi vẫn là chính nhân còn anh vẫn là quân tử. Hơn nữa, đồng chí Triệu Hòa Bình lúc này đã chết nửa cái mạng, muốn làm chuyện xấu thì tôi chẳng cần giãy dụa chống cự, anh cũng tự mình tìm đường xuống hoàng tuyền rồi.

Lúc nãy bận bịu rối loạn tôi không có tâm trạng nghĩ tới cái khác, bây giờ sư huynh đã khá hơn một chút, tôi cũng có tinh thần nghĩ đến chuyện của mình, bèn hỏi sư huynh: “Túi xách của em đâu?”

Sư huynh nói đã để trong tủ ngay đầu giường tôi đang ngồi.

Tôi tìm thấy túi, lấy điện thoại di động ra, trong lòng có chút sợ hãi cùng chờ mong bật màn hình lên, đúng như mong muốn, có một cuộc gọi nhỡ của Đỗ Thăng! Tâm trạng tích tụ mấy ngày qua bình ổn lại không ít nhờ có cuộc gọi nhỡ này, thậm chí còn có chút kích động.

Tôi xem thời gian, Đỗ Thăng gọi đến lúc tôi còn đang ở nhà Điền Nga. Bình thường tôi không muốn mọi người biết tôi có “đường dây nóng”, thấy di động vẫn mở thì hơi kinh hãi, lúc Đỗ Thăng gọi điện, tôi nghĩ chắc là sư huynh đang sốt mê man nên không phát hiện trong túi tôi phát ra âm thanh đáng ghét của tiểu quái vật.

Tôi quay đầu nhìn sư huynh, anh đã ăn cháo và uống thuốc hạ sốt nên hiện giờ đang muốn ngủ, bèn cầm di động vào phòng bếp, băn khoăn không biết nên hay không nên gọi lại cho Đỗ Thăng. Cuối cùng không nhịn được đành bấm số gọi điện cho anh.

Sợ mình làm anh phân tâm nên nếu Đỗ Thăng không gọi cho tôi thì tôi vẫn chịu đựng không dám chủ động gọi quấy rầy anh. Nhưng hôm nay tôi thực sự nhớ anh nên chẳng quan tâm đến việc anh có rối loạn hay không, cũng chẳng để ý bây giờ Trung Quốc là mấy giờ, nước Mỹ là mấy giờ nữa liền gọi điện thoại cho anh. Tôi muốn được nghe giọng nói của anh. Nhưng trong điện thoại lại vang lên tiếng trả lời tự động máy móc.

Đỗ Thăng tắt điện thoại.

Tâm trạng kích động vui mừng trong giây lát bị dập tắt, biến thành uể oải cùng mất mát. Thì ra yêu đương thật có thể làm cho người ta trở nên lo lắng không đâu.

Trong lòng tôi tràn đầy phiền muộn đến nằm trên giường chuẩn bị ngủ, nhắm hai mắt lại, tôi cố gắng động viên tinh thần mình tự nhủ: Nhậm Phẩm, cố lên! Đỗ Thăng sẽ nhanh chóng trở lại thôi! Sau đó tôi nhắm mắt lại cố gắng ngủ, nhưng lâu thật lâu sau vẫn không ngủ được, cứ như vậy nhắm mắt lại nằm trên giường không nhúc nhích. Mà chiếc gối của tôi, nếu ngày mai sư huynh mà nhìn thấy chắc chắn sẽ cười nhạo mà nói, Nhậm Phẩm, em xem em lớn như vậy mà lúc ngủ còn có thể để lại dấu vết nước miếng chảy nhiều như vậy.

Tôi sẽ không nói cho anh biết, kỳ thật đấy không phải là nước miếng, mà là nước mắt tôi nhớ Đỗ Thăng.

Tôi không biết mình ngủ lúc nào, lúc đang say giấc lại bị sư huynh cực kỳ tàn ác lắc lắc lăn qua lăn lại cho đến lúc tỉnh. Vừa nhìn thấy tôi mở mắt, không đợi tôi mở miệng, sư huynh đã lên tiếng: “Nhậm Phẩm, mau, gọi Triệu lão sư đến nấu cháo! Hôm qua anh chưa ăn no, bây giờ đói đến mức muốn giết người rồi!”.

Tôi vừa miễn cưỡng bò dậy chế vừa chế giễu anh: “Giết người cũng phải có sức, hiện tại anh thật có “đức” quá, cách cái chết không xa, còn nghĩ tới có thể thuận tiện mang theo vài người? Dã tâm đúng là không nhỏ!”

Sư huynh yếu đuối vung móng vuốt xuống đỉnh đầu tôi, chẳng ăn nhằm gì nhưng tôi xoa xoa đầu cố làm ra vẻ cắn răng nghiến lợi nói: “Triệu Hòa Bình, em không thèm chấp nhặt với quỷ gần chết, chờ xem khi nào anh khỏe lên em sẽ chà đạp anh như thế nào!”

Mang đến cho sư huynh một bát cháo, nhìn đồng hồ thì thấy đã đến lúc tôi phải đi rồi. Tầng lầu ký túc xá của thầy giáo độc thân của sư huynh ngay sát cửa trường đại học, hôm nay là thứ hai, tôi mà rời đi muộn, đợt lát nữa đám “giáo thú” đi vào chắc chắn là có thể nhìn thấy tôi. Đến lúc đó, đừng nói tôi cùng sư huynh danh tiết đã không còn, dựa vào suy nghĩ vô cùng biến thái của đám “giáo thú” học vấn cao kia, nhất định bọn họ rất cao hứng phấn chấn suy diễn đưa ra một cái kết luận: Sáng sớm đã thấy có người rời khỏi, hẳn là có một nam giáo sư trong ký túc xá độc thân này có khả năng lớn đã mất đi trinh tiết trong một đêm.

Tôi cầm túi xách theo sư huynh ra khỏi phòng, sư huynh buông bát cháo bảo tiễn tôi về. Tôi nói không cần, chỉ cần anh ăn cho tốt, dưỡng bệnh cho tốt, không cần bất đắc dĩ phải tiễn tôi, tôi cũng không phải là không biết đường về. Sư huynh sống chết cũng không đồng ý, nói đây là vấn đề lễ tiết, em không thể thừa dịp anh suy yếu mà bức bách anh vứt đi lễ tiết, mất đi trinh tiết của anh. Tôi nói em thèm vào, có mà anh hận không thể mất đi trinh tiết trong tay em thì có. Sư huynh nói: Nhậm Phẩm hai chúng ta cứ một câu anh muốn đưa em ra ngoài lại một câu em không cho anh đưa ra ngoài ở đây mất mất năm phút đồng hồ rồi. Em mà không đi thì chỉ cần mấy phút nữa thôi cũng đủ để cho “hiệu trưởng lão nhân” nhiều chuyện nhất trường sẽ lái xe đến chỗ anh, lúc đó khẳng định ông ấy sẽ cho quan hệ của hai ta xúc tiến thêm một bước. Tôi hung hăng trừng mắt liếc sư huynh, quẳng ra câu nói độc địa đến cực điểm: “Không biết tốt xấu”, sau đó căm giận đẩy cửa đi ra.

Tôi sải bước nhanh chóng rời đi, sư huynh từ phía sau gọi tôi. Tôi quay đầu lại, thấy sư huynh đang tựa vào khung cửa nhìn tôi, trên mặt không có nét bỡn cợt thường ngày, thần sắc bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt ẩn chất chứa nỗi niềm, cố gắng chịu đựng cùng đè nén đau khổ khiến tôi nhìn thấy mà lòng chua xót. Tôi đau lòng cho anh yêu phải người không nên yêu là tôi, cũng như tôi yêu phải không nên yêu là Đỗ Thăng.

Sư huynh nhìn tôi một lúc, bỗng nhiên khuôn mặt lại hiện lên vẻ cợt nhả nói với tôi: “Đồng chí Nhậm Phẩm, thay mặt cha mẹ anh gửi tới em lòng biết ơn vô hạn vì đêm qua em đã vô tư hiến dâng sinh lực vĩ đại cho anh!”.

Trước kia tôi vẫn cùng sư huynh cãi cọ không kiêng dè gì, nhưng bây giờ cho dù có cố gắng đến mức nào tôi cũng không thể tự nhiên như lúc trước, cái gì cũng không biết. Tôi cố gắng nặn ra vẻ mặt tự nhiên như bình thường, tươi cười nói với sư huynh: “Được rồi, được rồi, em sắp mệt chết rồi, em phải trở về nghỉ ngơi. Anh cũng nhanh về ngủ tiếp một lúc đi”.

Sư huynh vô lại ra hiệu chào tạm biệt, tôi “cắt’ một tiếng nói anh mau cút vào, đừng đùa giỡn nữa, sau đó sư huynh làm ra bộ cà lơ phất phơ xoay người lắc lư đi vào.

Tôi thở dài một cái. Tốt rồi, tối thiểu thì vẫn giống như trước kia, cho dù chỉ là vẻ bên ngoài.

Tôi xoay người đi về ký túc xá,

Lúc đang xoay người, ánh mắt dường như lướt qua một chiếc xe ôtô.

Tim tôi đập bình bịnh, nhảy loạn lên liên hồi!

Dừng lại, xoay người, ngây ngốc!

Một chiếc xe lớn màu đen đang đậu trước cửa!

Cửa kinh xe đã được hạ xuống, bên trong xe, ánh ban mai chiếu tới gương mặt tuyệt mỹ của Đỗ Thăng rơi vào tầm mắt tôi, khiến tôi không tin vào mắt mình.

Tôi mừng rỡ như điên, chạy như bay đến xe! Nhưng càng lại gần, tôi càng cảm thấy có gì đó không thích hợp, ánh mắt Đỗ Thăng nhìn tôi vừa đau thương lại vừa xa cách.

Tôi bắt đầu hốt hoảng, chạy đến trước đầu xe, tôi gọi to tên Đỗ Thăng, Đỗ Thăng lại chăm chú nhìn tôi một lúc, rồi tuyệt tình quay đầu đi, tuyệt tình đóng cửa kính, tuyệt tình khởi động xe, tuyệt tình mà chạy như bay.

Tôi choáng váng

Tôi ngây ngốc đứng ở bên cạnh cửa lớn, không thể cử động được, cảm thấy ngay cả hô hấp của mình cũng bị chiếc xe vừa rời khỏi mang đi rồi.

Tôi nhớ lại vài giây trước sau cửa kính, vẻ mặt Đỗ Thăng ẩn chứa điều gì, đột nhiên cảm thấy, Đỗ Thăng một chút lại một chút rời xa tôi! Sau đó, anh có mở điện thoại, quyết định trở lại New York, nhưng qua ba ngày anh cũng không gọi điện cho tôi. Có lẽ, sáng sớm nay anh đã nhìn thấy tôi cùng sư huynh đi ra khỏi phòng, có lẽ, anh đã không nghe rõ hết được cuộc đối thoại bát nháo của chúng tôi.

Đỗ Thăng! Đỗ Thăng!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
11 thành viên đã gởi lời cảm ơn Suri2012 về bài viết trên: Min Ngốc, Vanny, angelshop_hcm, antunhi, conluanho, futhuybilangquen, hauyen, luu, m.truyen, ngocquynh520, tôm chiên xù
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 73 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Đỗ Gia, Quỳnh Hương**, salochome_89 và 214 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

11 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

12 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



LogOut Bomb: nara nguyễn -> Bach thao
Lý do: =]]
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 455 điểm để mua Korean Girl 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 208 điểm để mua Khỉ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 281 điểm để mua Khỉ làm rocker
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 393 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 519 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 404 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 493 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 206 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Tuyến_Heo_Con: chán quá huhu
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 226 điểm để mua Người tuyết 2
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 244 điểm để mua Trà sữa trân châu
Mavis Clay: :v còn ai sống ko, hú hú, cá vàng đây
Mavis Clay: hellooooooooo
nvdk: cũng đã hơn chục năm rồi mới quay lại đây :-h
thành viên mới: chào các bác em là mem cũ comeback
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 394 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 239 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 269 điểm để mua Cung Thiên Bình
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 314 điểm để mua Cung Bọ Cạp
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 258 điểm để mua Búp bê nhí nhảnh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.