Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 19 bài ] 

Làm nhục ca ca - Lam Cầm

 
Có bài mới 30.12.2011, 23:46
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 02.11.2011, 22:38
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 310
Được thanks: 1985 lần
Điểm: 25.35
Có bài mới Re: [Cổ đại] Làm nhục ca ca - Lam Cầm (H) - Điểm: 33
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Cận Diễn Hạo cực kỳ nhanh chóng thoát khỏi nàng: ''Không được, bắt đầu học tiếp nào. Muội đã quên những gì sách dạy sao?''

''Nhưng mà trên sách viết chưa chắc đã đúng.'' Cận Dĩnh nhíu lông mày: ''Không giống như mẹ từ trước tới giờ vậy, nhưng phụ thân vẫn yêu thương mẹ tới tận xương tủy.''

''Bọn họ là ngoại lệ.'' Diễn Hạo nói đơn giản, lười giải thích thêm.

Mỗi khi bọn họ lại nói về vấn đề này, nhất định nàng sẽ đem mẹ ra làm ví dụ, rồi lập tức bị hắn bác bỏ.

''Được.'' Cận Dĩnh đảo mắt:''Còn các nàng đó thì sao?'' Nàng nhìn về phía một bầy nữ nhân bị sức hấp dẫn của hắn quyến rũ đang đứng bên ngoài.

Nàng không thể nào quên được mình đã cố gắng tới mức nào mới có thể ''đột phá được vòng vây'' để đến bên cạnh hắn.

''Dường như  là các nàng ấy cũng không có cái gọi là ''hiền lương thục đức'' nha? Mới vừa rồi nếu không phải muội xuất hiện kịp thời các nàng đã sớm ăn thịt ca.'' Cận Dĩnh nhướng mày không vui.

''Các nàng ấy là ngoài ý muốn!''  Quỷ tha ma bắt! Mẹ hết chuyện để làm hay sao, lại mời nhiều nữ nhân đến gây chuyện làm gì!!!!

''Có thật không? Hết ngoại lệ lại là ngoài ý muốn, tại sao chỉ có muội là biết điều nghe lời huynh nói?'' Cận Dĩnh bất mãn hỏi.

''Đương nhiên là thật.'' Diễn Hạo một mực chắc chắn: ''Dù sao thì sau này cũng không cho phép muội nhảy lên người của ta nữa, biết không? Nếu muội mà dám nhảy lên người của ta nữa, đừng trách ta làm đau muội.''

''Hừ.'' Cận Dĩnh làm mặt quỷ với hắn. Hẹp hòi.

Từ nay về sau, trừ nàng cùng mẹ ra, không thể có bất cứ nữ nhân nào được đụng chạm thân thể của hắn.

''Mẹ, người xem, có phải là Diễn Hạo ca ca thích nam nhân không?'' Cận Dĩnh lôi lôi kéo kéo mẫu thân Dung Điềm Điềm, buồn bực hỏi.

''Hắn?'' Dung Điềm Điềm đảo mắt:''Làm sao có thể!''

Mặc dù hắn đẹp trai tuấn tú, cao ngất, rất phù hợp với tiêu chuẩn ''trai bao'' của thế kỷ hai mốt, nhưng nàng đã quan sát nhiều năm như vậy, thật không thể nào nhận ra hắn là gay nha?

''Nhưng mà, người không cảm thấy lạ sao? Rõ ràng là ca trưởng thành rồi, nhưng bên cạnh chưa có một nữ nhân nào.'' Cận Dĩnh thấy hắn hoàn toàn không giống những ca ca khác chỉ lo lợi dụng nữ nhân mưu cầu danh lợi, trong lòng lo lắng muốn chết.

Chắc không phải là do tính tình có chút náo loạn của nàng khiến cho từ đó hắn cũng quyết định không giao du với nữ nhân, dứt khoát không thèm thích nữ nhân nữa chứ?

Chẳng qua là nàng không muốn nữ nhân thân thiết với hắn, không phải là muốn hắn ngược lại, không thèm thích nữ nhân mà?

''Điều này không phải là rất tốt sao? Đó là bởi vì tất cả suy nghĩ của nó đặt trên người của con.'' Dung Điềm Điềm cảm thấy đây mới chính là nguyên nhân Diễn Hạo không có thân cận với nữ nhân.

Nghĩ đến đây, nàng thầm cười trộm.

Bởi vì có được Dĩnh nhi không mấy dễ dàng, cho nên nàng cùng phu quân và mấy nhi tử khác vô cùng dễ dãi và cưng chiều Dĩnh nhi, vốn là để cho Dĩnh nhi tự do lớn lên theo ý mình, chỉ cần không học cái xấu là được.

Không nghĩ tới việc trong khi mọi người giống nhau hết thảy, lại có một vị rảnh rỗi quá mức, không có chuyện gì cũng phải kiếm cho ra chuyện để làm, người đó chính là Diễn Hạo. Đối với việc quản lý, giáo dục Dĩnh nhi thật nghiêm túc, yêu cầu khá cao, thật là khiến cho người ta khó có thể tưởng tượng được. Mà cũng vì đã đem toàn bộ sự chú ý dồn cả lên người Dĩnh nhi cho nên Diễn Hạo cũng không có rảnh đi để ý nữ nhân khác.

''Tất cả suy nghĩ đặt trên người của con?'' Cận Dĩnh chun chun cái mũi nhỏ. ''Trời ạ, ca muốn nhanh chóng giết chết con thì có. Con đã lợi hại đến thế rồi mà ca vẫn không hài lòng, cả ngày chỉ biết yêu cầu con việc này, yêu cầu con việc nọ, khẳng định là trong mắt ca con không có tý trọng lượng nào.''

''Cũng không hẳn là như vậy.'' Dung Điềm Điềm khẽ mỉm cười, không cho là thế.

''Nếu không thì sao?'' Hình như nụ cười của mẹ hơi lạ.'' Mẹ không cảm thấy là ca chỉ nghĩ rằng con là muội muội sao? Chẳng qua chỉ là muội muội, mà hình như còn không đạt tiêu chuẩn của một muội muội.''

''Tuy bây giờ nó nghĩ con là muội muội, nhưng không chắc rằng cả đời sau này nó đều nghĩ rằng con là muội muội.'' Dung Điềm Điềm mỉm cười xảo quyệt, nắm bàn tay mềm mại của con gái: ''Như thế này cũng không được, nếu con thích nó, sao không dùng chính bản thân mình thử nghiệm việc hắn có thích nữ nhân hay không?''

''Hả?'' Cận Dĩnh trừng mắt nhìn.

''Con có thể cho nó biết, con đã trưởng thành, cho nên cần nam nhân lớn tuổi hơn làm chồng.'' Dung Điềm Điềm cười cười sâu xa khó hiểu, trong lòng đã có sẵn kế hoạch.

''Hả?'' Cận Dĩnh chớp chớp đôi mắt đẹp. ''Mẹ, ý người là?'' Nói thật là nàng cũng không hiểu lắm.

''Lúc trước cũng là ta để cho các ca ca dạy con, mẹ thật là sơ xuất khi chưa đem chuyện quan trọng nhất của nữ nhân dạy cho con.'' Dung Điềm Điềm nhếch mép trộm cười. ''Nhưng không sao, bây giờ cũng không phải là quá trễ, cũng may là con có thể vừa học vừa trực tiếp thực hành trên người ca ca con.''

''Sao cơ?'' Cận Dĩnh tròn mắt. ''Thật sự là sẽ có kết quả sao?'' Nàng không tin cho lắm.

Nói thật, nếu cha mẹ cùng các ca ca khác có thể trị được Diễn Hạo ca ca, nàng có thể gả trực tiếp cho hắn, không cần phải chịu nhiều tai bay vạ gió như vậy, phải luyện cả một thân đầy tài nghệ này.

''Dĩ nhiên là sẽ có kết quả, nếu không con nghĩ rằng vì sao phụ thân con lại nghe lời ta?''

Dung Điềm Điềm kiêu ngạo hất mặt lên, nói xong liền giục nàng: ''Mau mau mau, đưa cho mẹ, mẹ sẽ đem tất cả mọi thứ trong cái hòm pháp bảo của mẹ dạy hết cho con....''

Hắc hắc.... ......Những thứ kia là những chiêu dụ dỗ nam nhân cũng như kiến thức chốn phòng the của thế kỷ hai mốt, nghĩ đến việc những tài liệu này đã có đất dụng võ, nàng thật là vui!

''Rất khó nha, rõ ràng là sự thách thức khó khăn.....'' Cận Dĩnh không hiểu nhìn Dung Điềm Điềm thay đổi liên tục mười mấy tấm tranh vẽ, tất cả đều là tư thế nam nữ đang giao hợp, hơn nữa các tư thế cũng không giống nhau....Chân mày nàng không khỏi nhăn lại.

''Ai bảo thế?'' Dung Điềm Điềm nhìn qua những bức tranh vẽ kia một chút: ''Rõ ràng là rất đơn giản mà, con không biết sao? Ta cùng phụ thân con phải luyện qua những tư thế này một lượt mới có thể sinh ra con đó.''

''Luyện qua tất cả những tư thế này?'' Cận Dĩnh nghi ngờ dùng ngón tay chỉ vào mình. ''Sinh ra con?'' Đến tột cùng là hai người bọn họ làm cái trò gì?

''A, ơ, rất khó giải thích, bằng không ta thương lượng với phụ thân con một chút, để xem phụ thân con có đồng ý không, hai chúng ta sẽ trình diễn cho con xem.'' Dung Điềm Điềm không thèm kiêng kỵ nói.

Không có biện pháp khác, thời đại này không có phim 3x, thể loại tranh 3x này cũng khó có thể khiến cho người ta hiểu được, dù nàng nói sao cũng chỉ tốn nước bọt, dứt khoát mà nói, nên để nàng cùng lão công trình diễn cho con gái xem.

''Có thật không ạ?'' Thật tốt quá.'' Có thể nhìn thấy tận mắt lại có thể học tập để trêu chọc Diễn Hạo ca ca, thật sự là nhất cử lưỡng tiện.

''Thật xin lỗi, phụ thân con kiên quyết không chịu biểu diễn cùng ta để con nhìn.'' Dung Điềm Điềm đeo một bộ mặt tang thương, nhìn Cận Dĩnh nói: ''Hắn nói nếu ta còn giữ cái ý định này sẽ không cho ta nói chuyện với con nữa.''

''Không được nói chuyện với con nữa?''Đây là ý gì?'' Thật sự là làm cho người ta không thể tưởng tượng nổi.

''Nói đúng ra là phụ thân con muốn tìm ta luyện mấy cái tư thế kia, làm cho ta mệt mỏi không thể cùng con nói chuyện.'' Dung Điềm Điềm xem ra rất mệt mỏi.

''Rõ ràng cùng là luyện, tại sao lại không thể cho ta xem?'' Cận Dĩnh ôm chặt nàng mà lắc, rõ ràng là đã mất hết tinh thần.

''Ta cũng nghĩ như vậy, nhưng phụ thân con rất kiên trì không muốn cho con nhìn những chuyện như vậy, nói thật là ta cũng không muốn cho con nhìn thấy những chuyện kinh hãi thế tục như vậy nhưng phụ thân con cũng thật là, chuyện này liên quan rất lớn đến chuyện chung thân đại sự của con, ta không tin hắn hy vọng có thể gả con cho người khác ngoại trừ Diễn Hạo.'' Vì chung thân đại sự của nữ nhi, lén xem một chút thì sao nhỉ?

Ai, nữ nhi đáng thương, nếu sinh ra ở thế kỷ hai mốt, thì không tội nghiệp đến mức ngay cả cách quyến rũ nam nhân cũng không hiểu được.

''Cho nên, bây giờ con phải tự mày mó đúng không?'' Cận Dĩnh cầm lấy đống tranh vẽ mà mẹ đưa cho nàng, lông mày nhíu lại.

''Có lẽ là không cần.'' Dung Điềm Điềm chợt nghĩ ra một diệu kế. ''Tuy không thể nhìn rõ, nhưng có thể nhìn trộm. Khuya hôm nay con hãy đến nhìn lén bên ngoài phòng chúng ta, nhớ trốn kỹ một chút, ta sẽ nghĩ biện pháp để ta cùng phụ thân con di chuyển dến chỗ con nhìn được.''

''Được.'' Khuya hôm nay nhất định nàng phải đem toàn lực học cho bằng hết tất cả những chiêu này, sau đó tổng hợp ứng dụng biến hóa, sau đó ứng dụng trên người Diễn Hạo ca ca!

Lại gần nhìn còn có thể nhưng không thể trốn được!



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 01.01.2012, 01:18
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 02.11.2011, 22:38
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 310
Được thanks: 1985 lần
Điểm: 25.35
Có bài mới Re: [Cổ đại] Làm nhục ca ca - Lam Cầm (H) - Điểm: 24
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 2

Không phải là đã nói thế nào cũng tìm cách đưa đến vị trí nàng có thể xem được sao? Chỗ nào? Vì sao mà ngay cả nữa bóng dáng nàng cũng còn không nhìn thấy?

Nàng đã dự dịnh: dùng tất cả vốn liếng, cố gắng hết sức ngó dáo dác khắp nơi rồi, hay là có nguyên do gì đó?

''Muội đang làm cái gì vậy?'' Đột nhiên, đất bằng nổi sóng, giọng nói của Cận Diễn Hạo vang lên sau lưng nàng.

''A'' Vì quá mức chuyên tâm, đột nhiên bị dọa cho hoảng sợ khiến Cận Dĩnh suýt chút nữa té nhào, toàn bộ đông cung mưu đồ (tranh 3x) rớt xuống đất.

''Đây là cái gì?'' Cận Diễn Hạo cúi người nhặt lên cho nàng, sắc mặt thay đổi khi thấy rõ ràng nội dung của nó.

''Vì sao muội lại có nó? Muội cầm cái này làm gì? Muội nhìn hết đông đến tây ở chỗ này làm gì?

Vì sao mà Diễn Hạo ca ca rất không vui? Chẳng lẽ bị ca phát hiện ra quỷ kế dụ dỗ ca sao? Quên đi, nếu ca phát hiện, tốt nhất là nàng nên thú nhận.

''Tại sao muội có thể có cái này à? Mẹ đưa cho muội. Muội lấy cái này làm gì ? Mẹ nói học hết các tư thế, có thể dụ dỗ ca. Về phần nguyên nhân muội ở chỗ này nhìn hết đông đến tây, là bởi vì mẹ nói muốn biểu diễn cho muội xem.'' Cận Dĩnh dùng một hơi đem toàn bộ mọi sự việc nói ra.

''Muội.... .....'' Trong khoảng thời gian ngắn Diễn Hạo á khẩu không nói được gì.

''Đúng lúc ca đã đến rồi, vậy chúng ta cũng luyện luôn 9i, ca nói xem có được không?'' Cận Dĩnh nhõng nhẽo ôm lấy cổ hắn, ngây thơ nói.

''Luyện cái gì mà luyện, không cho luyện!'' Cận Diễn Hạo lên tiếng quát, đem cánh tay nàng tháo ra. Đáng chết, hắn lại có cảm giác với cái ôm của nàng!

''Tại sao không thể luyện?'' Cận Dĩnh dũng cảm, mạo hiểm thử lại một lần, dùng tay mát xa cho hắn, bởi vì căm tức mà đang cứng hết cả cổ.

''Bởi vì ta là ca ca của muội, mà những loại việc đó chỉ có muội cùng trượng phu mới có thể làm!'' Diễn Hạo nổi giận đùng đùng gào lên, gạt tay nàng xuống.

''Vậy không phải là tốt hơn sao, sau này muội cũng sẽ gả cho ca ca, chúng ta luyện tập trước không phải là tốt hơn sao?'' Cận Dĩnh giả vờ ngây thơ, đầu ngón tay lại vẽ vòng vòng trên cổ hắn.

''Ta không thể cưới muội!'' Cận Diễn Hạo lại gạt bàn tay nhỏ, trắng nõn của nàng xuống lần nữa. ''Ta sẽ nhìn muội tìm được một nam nhân thật tốt.''

''Ca!'' lần này đổi thành Cận Dĩnh giận dữ: ''Tại sao vẫn muốn muội gả cho nam nhân khác? Ca muốn nhìn muội cùng nam nhân khác luyện cái này sao?''


''Ai nói ta sẽ nhìn muội cùng nam nhân khác luyện cái này?'' Cận Diễn Hạo bị lửa giận làm cho mờ mắt, quát to câu đó xong mới đột nhiên giật mình, cả người bỗng cứng lại:'' Chuyện như vậy người khác không thể nhìn!''

''Nhưng mà mẹ.... .......''Cận Dĩnh vội vàng biện minh.

''Mẹ là ngoại lệ, không cần để ý đến người!'' Ông trời à, sao hắn lại có loại nghĩa mẫu này chứ?

''Nói gì thì nói, đơn giản chỉ là ca muốn nhìn muội gả cho nam nhân khác!'' Cận Dĩnh nói ra khả năng mà nàng nghĩ, trong lòng cũng bộc phát sự tức giận không kém gì hắn.

''Muội hỏi ca, có phải là ca thật sự muốn gả muội cho nam nhân khác?''

''Phải!'' Cận Diễn Hạo nghiến răng nghiến lợi đáp trả, phát hiện trong lòng của mình có một lực kháng cự lại, khiến hắn càng căm tức.

''Tốt thôi! Muội sẽ gả!'' Cận Dĩnh phẫn nộ nhìn chằm chằm hắn. ''Dù sao ta cũng đã trưởng thành, ca hay nhanh chóng xem xét chọn người giúp muội, nhanh nhanh một chút đem muội gả ra ngoài đi!''

Nàng nói xong một hơi, giật lại mấy bộ đông cung mưu đồ từ trên tay hắn, sau đó giống như một con gà trống tuy thất bại nhưng vẫn kiêu ngạo, ngẩng đầu ưỡn ngực rời đi.

Còn hắn, không thèm đếm xỉa gì đến cảm giác mất mát nồng đậm đột nhiên dâng lên trong lòng, cứ trơ mắt như vậy nhìn nàng rời đi, nửa câu cũng không nói.

****************************

''Rốt cuộc là tối hôm qua người ở đâu hả mẹ?'' Cận Dĩnh mang theo đôi mắt gấu mèo, uẩ oải hỏi khuôn mặt đang xin lỗi của Dung Điềm Điềm.

''Ta......ơ.....a.... ....'' Khuôn mặt Dung Điềm Điềm đỏ bừng, vô cùng mắc cỡ nói:'' Tối hôm qua vì muốn dụ dỗ phụ thân của con nên đã tự mình đi đến thư phòng mời hắn, để đề phòng việc cha con lo làm việc mà không trở về phòng, không nghĩ rằng.....Không nghĩ rằng trong thư phòng ta lại bị phụ thân con dụ dỗ, trực tiếp luyện những tư thế kia trong thư phòng.... .........Thật xin lỗi, đã để cho con đợi ... ...... .....Nhìn đôi mắt con vì chờ mà thâm quầng.... ......'' Nàng đau lòng nhìn nữ nhi.

''Không phải vì chờ mẹ mà mắt con thâm quầng đâu.'' Nếu là bình thường, nàng có thể nhõng nhẽo với Dung Điềm Điềm, nhưng hôm nay nàng không có tâm trạng.

''Nếu không thì vì sao?'' Dung Điềm Điềm nhướng cao đôi lông mày thanh tú.

Cận Dĩnh đem mọi chuyện tối hôm qua kể lại cho mẹ, sau khi nói xong đã thấy khuôn mặt đẫm nước mắt.

''Cái gì mà làm sao bây giờ?'' Dung Điềm Điềm còn đang chìm đám trong lời xin lỗi của mình, nhất thời trong chốc lát không hiểu duco957 tâm tình của nữ nhi.

Cận Dĩnh kích động nói: ''Chính là chuyện con giận dỗi Diễn Hạo ca ca vì nói muốn gả con cho người khác! Căn bản là con không muốn gả cho người khác!''

Trên thực tế, ngay từ lúc mới bắt đầu chạy đi, nàng đã hối hận.

''Này, có cái gì mà phải buồn? Vậy thì không gả là được rồi. Dù sao thì nói một đằng làm một nẻo, keo kiệt bủn xỉn là quyền lợi đặc biệt của nữ nhân nhà chúng ta, con không biết sao?''
Dung Điềm Điềm bày ra bộ mặt như đúng rồi.

''Nhưng con cũng đã nói, nếu không làm thì hình như hơi.... .....'' Cận Dĩnh vẫn cảm thấy không ổn.

''Mẹ, giúp con suy nghĩ một biện pháp vẹn toàn đôi bên nha.''

''Không muốn gả thì không gả, tại sao phải khiến cho phức tạp thế?'' Dung Điềm Điềm thuộc loại nữ nhân thẳng ruột ngựa thế kỷ hai mốt, thật sự không thể nào hiểu được mấy đoạn loằng ngoằng trong lòng nữ nhi.

''Mẹ, con xin mẹ, hãy giúp con nghĩ biện pháp nha.... ...''Cận Dĩnh làm nũng nói.''Nha mẹ.... .......''

Ở trong nhà, chiêu làm nũng này là sở trường của nàng, chỉ duy nhất Diễn Hạo không bị ảnh hưởng của nó.

''Được rồi, ta sẽ giúp con nghĩ.... ...... ...''Dung Điềm Điềm bị nữ nhi tung ra chiêu này, chỉ có nước đầu hàng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 07.01.2012, 01:17
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 02.11.2011, 22:38
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 310
Được thanks: 1985 lần
Điểm: 25.35
Có bài mới Re: [Cổ đại] Làm nhục ca ca - Lam Cầm (H) - Điểm: 34
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



''Được rồi, được rồi, để ta giúp con nghĩ.... .....'' Dung Điềm Điềm bị nữ nhi lắc tới chóng mặt, không thể không đồng ý.

Bắt đầu suy nghĩ: ''Vừa muốn gả vừa không muốn gả..... Vừa không muốn gả vừa muốn gả.... .......Rốt cuộc là muốn gả hay không muốn gả?'' Nàng lảm nhảm trong miệng.

Cận Dĩnh lo lắng nhìn Dung Điềm Điềm.

Rốt cuộc là mẹ có biện pháp hay không?

''Cưới, không cưới.... cưới, không cưới.... ...''Dung Điềm Điềm không ngừng lẩm bẩm trong miệng, ''Cưới, không cưới.... ....''

Cận Dĩnh càng nhìn càng lo lắng.

Xem ra mẹ nghĩ không ra biện pháp rồi. Có phải là nàng đã hơi kỳ vọng vào mẹ cao quá không?

Chẳng lẽ nàng thật sự phải chạy đi gả cho nam nhân khác vì sự nông nổi trong phút chốc sao? Nàng không muốn. Nhưng mà nếu trở về thì Diễn Hạo ca ca sẽ bảo nàng nói một đằng làm một nẻo,... ...... ...

''A!'' Đột nhiên Dung Điềm Điềm thét một tiếng chói tai, khiến cho Cận Dĩnh đang thất thần phải hoảng sợ.

''Chuyện gì vậy mẹ?'' Cận Dĩnh vẫn chưa hết hồn, vỗ vỗ ngực.

''Ta nói cho con biết, nếu con nói vừa muốn gả vừa không muốn gả, vậy thử cưới đi.'' Dung Điềm Điềm mỉm cười nói.

Thân là một người rớt xuống cổ đại, xem ra quan điểm này có lợi ích nha.

''Thí cưới? Muốn giết chết hôn nhân?'' Chưa từng nghe qua việc cưới giả cho nên Cận Dĩnh hoàn toàn hiểu lầm ý của mẹ nàng.

Dung Điềm Điềm suýt nữa té xỉu: ''Không phải là cái nghĩa đó, là thí nghiệm! Thử cưới! Trải nghiệm cuộc sống hôn nhân!''

''Hả? Thử cưới là cái gì? Hôn nhân cũng có thể thử sao?'' Cận Dĩnh buồn bực nhìn Dung Điềm Điềm.

''Hiện giờ không có, nhưng sau này sẽ có.... ...... ....'' Dung Điềm Điềm cười cười. ''Ở thời đại của mẹ, thử cưới là chuyện bình thường đấy.''

''Bình thường?'' Cận Dĩnh nhìn chằm chằm bằng đôi mắt to tròn: ''Tại sao chuyện bình thường như vậy mà con chưa bao giờ nghe qua?''

''Chuyện con chưa bao giờ nghe qua còn rất nhiều!'' Dung Điềm Điềm cười, nói: ''Cả ngày con có nhiều chuyện bận rộn như vậy, mẹ có thể nói cùng con lúc nào?''

''Nói cũng đúng.'' Thử nghĩ xem, cuộc sống của nàng, mỗi ngày đều là học đàn, thêu thùa, đọc sách.... ........Thời gian nghĩ ngơi còn không có, làm gì còn cơ hội cùng mẹ nói chuyện phiếm.

''Mẹ, đột nhiên con phát hiện ra rằng, con muốn cùng ở một chỗ với mẹ, cùng mẹ học tập thật tốt.''

Nàng mới học tập cùng mẹ mấy ngày, đã cảm thấy được rất nhiều lợi ích. ( Thiên Di: Toàn lợi ích gì đâu không =.= )

''Ta nghĩ Diễn Hạo ca ca của con không nghĩ rằng chuyện này sẽ xảy ra.'' Dung Điềm Điềm cười giảo hoạt nói: ''Nhưng mà, khi chuyện đã xả ra rồi, dù muốn nó cũng không thể ngăn cản được.''

''Vâng.'' Cận dĩnh gật đầu, khẩn cấp hỏi: ''Mẹ, cái việc thử cưới mà mẹ nói, rốt cuộc là con phải làm thế nào?''

''Rất đơn giản, một khi không có tiếp xúc với nam nhân, con biết hắn tốt hay không sao?'' Dung Điềm Điềm trực tiếp ném vấn đề cho nàng.

''Không biết.'' Cận Dĩnh trả lời một sự thật hiện nhiên.

''Cho dù bên ngoài nam nhân kia rất khá, nhưng không có tiếp xúc qua, con có biết hắn là nam nhân tốt hay không?'' Dung Điềm Điềm tiếp tục truy hỏi.

''Dĩ nhiên là không biết.'' Lòng người khó dò, cho dù được đánh giá tốt, cũng chưa chắc có thể tin cậy được.

''Đây chính là nguyên nhân vì sao phải thử, ở niên đại của ta, bởi vì cả hai bên đều không biết có phải là hôn nhân thích hợp hay không cho nên nam nữ bình thường sẽ ở chung một chỗ, việc chúng ta ở chung, gọi là sống thử.''

Nàng dừng lại chốc lát, lại tiếp tục nói: ''Trước tiên, con hãy thử cưới với nam nhân khác, ta nghĩ chỉ riêng điều này cũng đã khiến lòng đố kỵ của Diễn Hạo ca ca của con lên cao rồi, càng không cần phải nói đoạn sau, đợi đến khi bắt đầu chọn nam nhân, sau đó đến thời điểm con thật sự đi thử cưới, nhất định nó sẽ không chịu được.''

''Thật sự là quá tốt rồi!'' Lần đầu tiên Cận Dĩnh vì hưng phấn mà kêu lên, sau đó lại thấy có gì đó không đúng, gương mặt như hoa nở kia lập tức xụ xuống: ''Nhưng mà như vậy, không phải là con phải ở cùng một chỗ với nam nhân khác sao? Hình như không được.'' Nàng vừa nghĩ vừa lắc đầu: ''Con không muốn thử như vậy đâu, mẹ, chúng ta thử tìm nam nhân ở rể, có được không?''

''Thử ở rể?''  Hai tròng mắt Dung Điềm Điềm sáng ngời. ''Rất mới mẻ, vì sao lại không tốt chứ? Thử ở rể tốt, thử ở rể tốt, ca ca con muốn gả cho con một người trong sạch, vì sao lại không nghĩ ra việc trực tiếp gọi người đó đến, để chúng ta có thể giám sát hắn chứ? Dĩnh nhi, quả nhiên là mẹ không nhìn lầm con, con rất có khả năng tiềm ẩn!''

''Vậy phải xem ai là người sinh ra con chứ.'' Cận Dĩnh thân mật chối khéo.'' Mẹ, nhất định người phải giúp con đó.''

''Dĩ nhiên, con là do ta sinh ra, ta không giúp con thì giúp ai?'' Dung Điềm Điềm sủng ái vuốt vuốt mái tóc nữ nhi. ''Dù sao thì con cũng phải lập gia đình, lại không muốn gả cho nhầm người, chuyện này sẽ thành công. Đợi đến lúc chọn nam nhân, hơn nữa lại là nam nhân ở rể, con hãy tìm phương pháp làm cho Diễn Hạo lo lắng hoạc ghen tỵ, đến lúc đó nếu có phiền toái hoạc vấn đề gì, mẹ sẽ ra mặt cho con.''

''Cám ơn mẹ!'' Có mẹ chuẩn bị, nhất định nàng sẽ có thể đánh một trận hoành tráng!

*******************************************

''Thử cưới?''

Quả nhiên vừa nghe đến chữ này, thiếu chút nữa Cận Diễn Hạo nhảy lên khỏi mặt đất.

''Thử cưới cái gì! Ta không đồng ý!'' Ở bên trong hội nghị gia đình, Cận Diễn Hạo là người đầu tiên và cũng là người duy nhất phản đối.

Về phần các thành viên khác trong nhà, chỉ cần Cận Dĩnh không có ý kiến, sẽ trực tiếp đồng ý, bọn họ nuông chiều còn không kịp, làm gì có chuyện phản đối chứ?

''Diễn Hạo ca ca, không phải là ca mong muội tìm được người tốt sao? Muội không thử một chút làm so biết đó có phải người tốt hay không? Cho dù bên ngoài hắn có tiếng hoặc làm chuyện gì tốt, nhưng làm sao muội biết được hắn có tốt với muội hay không? Nếu như hắn thích làm người khác vui nhưng lạ bạo lực với vợ thì làm sao bây giờ?'' Cận Dĩnh dùng giọng nói ủy khuất đáp.

''Chuyện này.... .....'' Diễn Hạo bị nàng hỏi đến rối. ''Ta sẽ giúp muội điều tra.'' Dù là chính miệng hắn nói nhưng vẫn cảm thấy không ổn.

''Sao ca phải giúp muội điều tra? Vấn đề là dù ca nhìn nhiều thế nào, cũng không thể biết được hắn sẽ đối xử với muội thế nào. Nếu muội gả đi lại bị ngược đãi thì làm thế nào bây giờ?'' Cận Dĩnh lại không ngừng ném vấn đề cho hắn như lúc trước, một lần lại một lần vén lên nỗi sợ hãi của hắn.

Chuyện này rất nghiêm trọng, lão đại, ta đã nói với con rồi đó, ở triều đại sau của các con, có một ca ca tên là Viên Mai, bởi vì gả nhầm muội muội, cho nên khiến cho muội muội phải chết, cuối cùng còn viết một văn tế muội muội, lưu truyền đời sau, khiến cho lão sư dạy bọn ta nhất quyết bắt chúng ta phải thuộc, để tránh vướng vào sai lầm của Viên Mai, nhìn huynh đệ tỷ muội chịu khổ. Dung Điềm Điềm kể nội dung nửa thật nửa giả, dù sao thì cho dù nàng nói dối cũng chẳng ai chỉnh được nàng, cho nên nàng cứ tiếp tục nói.

Sắc mặt Cận Diễn Hạo càng lúc càng khó coi: ''Chẳng lẽ thử cưới không nguy hiểm sao? Để cho muội đi làm loại chuyện này còn nguy hiểm hơn.''

Xem ra kế hoạch đã bắt đầu có hiệu quả.

Cận Dĩnh trao đổi với mẹ một ánh mắt.

''Ai nói muội muốn gả?'' Cận Dĩnh mỉm cười đắc ý: ''Muội đã quyết định, muội sẽ nhận người ở rể. Cha, mẹ cùng mọi người đã đồng ý.''

''Nhận người ở rể? Nam nhân chân chính xứng đôi với muội làm sao có thể nguyện ý ở rể?'' Phản ứng đầu tiên của Cận Diễn Hạo chính là hoài nghi.

''Tại sao lại không thể? Con xem thực lực của Vô danh sơn trang chúng ta xem.'' Dung Điềm Điềm ỷ vào chỗ dựa của trượng phu thân ái, nói xong liền tính toán. ''Huống chi, chỉ cần đối phương chịu cố gắng, tạm thời không có địa vị cùng thân phận cũng không có gì quan trọng, có đúng hay không?''

Nàng nhìn về phía Cận Tử cười cười, nghĩ đến quá khứ của hắn.

''Con cảm thấy được, đối phương xứng đôi với con hay không không phải là trọng điểm, quan trọng là phải nguyện ý yêu thương con thật tốt mới là quan trong, để cho hắn ở rể thì đã sao? Nhà chúng ta nuôi thêm một vạn người vẫn còn được, huống chi chỉ là một người đàn ông?'' Cận Dĩnh cũng thuận theo.

Cận Diễn Hạo rơi vào im lặng.

Lời nói của bọn họ giống như ngụy biện, nhưng nếu đứng ở góc độ tốt đối với Cận Dĩnh mà nghĩ, xem ra cũng hợp lý, chẳng qua là, tại sao hắn biết rõ là hợp lý nhưng trong lòng vẫn khó chịu, không chịu đồng ý dễ dàng?

''Cứ như vậy đi.'' Nhất gia chi chủ Cận Tử lên tiếng. ''Trước hết hãy để Dĩnh nhi lựa chọn nam nhân, sau đó để đối phương vào ở trong Vô Danh sơn trang, chờ Dĩnh nhi cùng đối phương tìm hiểu, sau đó để đối phương quyết định có muốn ở rể hay không!''

''Cha!'' Diễn Hạo trừng mắt nhìn Cận Tử, muốn phản đối nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu.

''Mấy người các con là ca ca của Dĩnh nhi, giúp muội muội tìm người thích hợp đi.'' Cận Tử phối hợp nói, không để ý đến giọng nói của Diễn Hạo.

Cận Diễn Hạo chỉ có thể trừng mắt nhìn thẳng vào Cận Tử, trong lòng có cảm giác đau đớn như bị cướp đi thứ gì, nhưng cũng không thèm suy nghĩ xem loại cảm giác này từ đâu mà đến.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 19 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: alisa13, Hulu và 64 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 33, 34, 35

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

4 • [Hiện đại] Ngôn Hi Thành Ngọc - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu

1 ... 25, 26, 27

5 • [Cổ đại] Hôn lễ đệ nhất thiên hạ - Nguyệt Xuất Vân

1 ... 70, 71, 72

6 • [Hiện đại - Mạt thế - Trùng sinh] Sống lại lần nữa ở tận thế - Lâm Y Dương

1 ... 33, 34, 35

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 208, 209, 210

[Cổ đại - Trùng sinh] Nữ nhi Lạc thị - Yên Nùng

1 ... 114, 115, 116

9 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 208, 209, 210

10 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Xuyên không - Nữ phụ] Vật hi sinh tu chân ký - Nhu Nạo Khinh Mạn

1 ... 81, 82, 83

14 • [Hiện đại] Giày thủy tinh của cô bé lọ lem - Súp Lơ Leng Keng

1 ... 18, 19, 20

15 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

16 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

17 • [Hiện đại] Đại bạo ngọt - Thánh Yêu

1 ... 36, 37, 38

18 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 6, 7, 8

19 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 195, 196, 197

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Lục Bình: Tuyển mod cho các box:

viewtopic.php?style=2&t=400304

Sẽ bổ sung thêm.
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 200 điểm để mua Oddish
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 205 điểm để mua Bé tuần lộc xanh
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 281 điểm để mua Ác quỷ 1
Độc Bá Thiên: 1 2 3 4 2 3 1
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 237 điểm để mua Hello
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 242 điểm để mua Dàn hoa Tulip
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 474 điểm để mua Mashimaro Thanks
Độc Bá Thiên: Giờ Ri già rồi ngủ sớm ghê  :lol:
Độc Bá Thiên: Tên này hay đó :)2
Lục Bình: Ngủ à, pp
Lục Bình: Vì công việc, cũng như bỏ caia quá khứ như shit nên đổi :)2
Lục Bình: T là t cảm giác t nghèo, rất nghèo
Độc Bá Thiên: Vắng là do bà đổi tên đó  :boxing3:
Độc Bá Thiên: :boxing3: Ri nghèo tài sản 6 số :cry:
Lục Bình: Cái dd nó vắng lặng te ơi :|
Lục Bình: :D4 t là nghèo rớt mồng tơi, giám giựt đâu
Độc Bá Thiên: Giựt đi rồi Đào cũng đấu lại à :)2
Lục Bình: :)) chời quơ nói giựt chứ tiếc điểm hùi hùi, xạo xạo cho cũng hông giựt  :cry:
Độc Bá Thiên: Ngó qua thông tin thì ra  là Ri đại triệu phú
Độc Bá Thiên: Tên mới tưởng ng mới thiệt cơ :))
Độc Bá Thiên: Giựt thì là của Ri thôi :)2  
Nghèo lắm có tiền đấu đâu :(((
Lục Bình: Tưởng đổi tên ko ai nhớ :hixhix:
Lục Bình: Èo, chưa giựt
Độc Bá Thiên: Ói máu rồi, Ri ơi :)2
Độc Bá Thiên: Hộc hộc
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 230 điểm để mua Ếch trắng
Lục Bình: Lát giựt :lol: cho ói máu chơi :D3
Độc Bá Thiên: Iu e nhìu <3 . Gắng đấu ếch cho a nhaaaa :kiss:
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 262 điểm để mua Mèo ôm kẹo

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.