Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 

Cuồng kết hôn-Uông Bồng Khiết - Kim Huyên

 
Có bài mới 30.11.2011, 03:50
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37113
Được thanks: 85243 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuồng kết hôn-Uông Bồng Khiết - Kim Huyên - Điểm: 10
Chương 2

“Bồng Khiết, lần trước……”

Trừng mắt nhìn chỗ ngồi phía trước trống trải, giọng nói của Chương Kính phút chốc im bặt nhưng lại có một tên không biết sống chết mở miệng nói.

“Lão bản, anh quên Bồng tỷ đã bị anh đuổi việc…… Ách, khụ khụ.” Trương Dịch Dương nửa giả nửa thật phát ra vài tiếng ho nhẹ, sau khi nhìn thấy ánh mắt sắc lạnh của lão bản thì nhanh chóng ngậm chặt miệng.

Phan Dân Vi ngồi đối diện xem thường nhìn cậu ta, ý muốn nói, cậu là đồ ngốc, không phát hiện từ sau khi Bồng tỷ không đi làm nữa lão bản tức giận càng ngày càng nhiều sao? Cậu còn dám sát muối vào miệng vết thương của anh ấy?

Trương Dịch Dương ở dưới gầm bàn vươn chân hung hăng đạp bạn một cái, không lớn tiếng trừng mắt nói, cậu biết rõ tôi hay buồn ngủ vào buổi sáng, tinh thần không minh mẫn, cậu cũng không nhắc nhở tôi một tiếng?

Ai biết cậu lại ngốc như vậy.

Cười người hôm trước hôm sau người cười, không biết ở hội nghị ngày hôm qua là ai cứ luôn miệng nhắc Bồng tỷ thế này, Bồng tỷ thế kia, một chút cũng không phát hiện sắc mặt lão bản càng ngày càng ngày càng khó coi, hại mọi người nguyên một ngày kinh hồn bạt vía, đứng ngồi không yên.

Phan Dân Vi bĩu bĩu môi, thái độ là xem người bị cảnh cáo có được giải trừ hay không. Đảo mắt, hắn liếc Trương Dịch Dương một cái. Ai giống cậu, biết rõ trên núi có hổ còn cố tình lên núi.

Cậu muốn nói tôi ngu ngốc có phải không?

Tự biết được như vậy, vẫn chưa phải ngu ngốc lắm.

“Phan Dân Vi!”

Cái gì, thẹn quá thành giận sao?

Trương Dịch Dương vẻ mặt quái dị nhìn bạn, lấy ánh mắt ý bảo: Không phải tôi kêu cậu.

Không phải cậu? Vậy – hoài nghi, Phan Dân Vi chậm chạp ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy lão bản mặt đen lại trừng mình. Anh rụt cổ lại, nuốt nuốt nước miếng, thật cẩn thận mở miệng hỏi :“Ách, lão bản, anh gọi tôi?”

“Ngày mai cậu không cần đến đây.”

A?!

“Không cần, lão bản –” Tiếng kêu rên vang lên.

Đóng cửa lại, sự mệt mỏi cùng buồn rầu giấu sau gương mặt giận giữ kia liền hiện ra trên mặt Chương  Kính.

Anh đi đến sau cái bàn làm việc rộng lớn, thả mình vào trong ghế da, sau đó nhắm hai mắt lại thở dài một hơi.

Mệt mỏi quá!

Nhưng, vì sao lại như vậy? Anh mở mắt ra, mày nhíu lại, trừng mắt nhìn khoảng không phía trước, suy nghĩ vấn đề này.

Giờ làm việc như nhau, công việc cơ bản không khác biệt, hoàn cảnh xung quanh không thay đổi, những người gặp gỡ đại khái cũng giống nhau, vì sao một tuần này, anh lại cảm thấy giống như từ trước đến nay chưa bao giờ mệt mỏi như vậy?

Không có khả năng có liên quan đến cô gái ngang ngược kia chứ? Anh nhíu chặt mày, ra sức lắc đầu.

Có lẽ, anh không thể phủ nhận năng lực làm việc của Uông Bồng Khiết xác thực so với những cô gái bình thường, thậm chí so với nam nhân còn tốt hơn, dù sao cô cũng có sự cẩn thận của nữ nhân, lại có thể lực của nam nhân thật sự là không có thiếu sót, nhưng dù không có cô cũng không thể khác biệt nhiều như vậy chứ?

Bình thường công việc của cô là làm cái gì?! Để anh suy nghĩ một chút.

Giúp anh liên lạc với một số khách hàng quan trọng, nhắc nhở anh một số hạng mục công việc trọng yếu, sửa sang lại văn kiện cấp dưới đưa lên cho anh xem, tiếp đó, mỗi khi anh không tìm thấy thứ mình muốn, tư liệu, thậm chí là đối tác cô liền giống như bà tiên hiện ra nhẹ nhàng gõ lên đầu anh một cái, cứ như vậy mọi vấn đề khó hiểu sẽ được giải quyết dễ dàng.

Xem ra, anh cuối cùng đã tìm được vấn đề nằm ở chỗ nào, trước đây những việc nhỏ anh thật sự quá ỷ vào cô, cho nên sau khi thiếu cô, anh giống như quên mang theo quyển sổ ghi chép bên người, suy nghĩ rối loạn, làm cho công việc tăng lên một nửa, nhanh làm anh mệt chết.

Đáng giận, sự có mặt của cô không nên có ảnh hưởng lớn như vậy mới đúng.

Đúng vậy, giống như sổ ghi chép mất có thể mua lại một quyển khác, một lần nữa làm ra một quyển giống vậy. Nếu thiếu một trợ lí khiến anh không quen như vậy, sao anh không thuê một người khác giúp anh?

Chương Kính hai mắt sáng ngời, đột nhiên tỉnh ngộ nắm tay đấm vào lòng bàn tay của mình một cái, sau đó lập tức nhấc điện thoại nhấn số nội bộ gọi cho quản lí nhân sự tiểu Ngô. “Tiểu Ngô, cậu lập tức giúp tôi đăng báo, tôi muốn tìm một trợ lí.” Anh nói.

“Lão bản, anh nói anh muốn tìm một trợ lí?” đầu bên kia điện thoại vang lên giọng nói đầy hoài nghi của tiểu Ngô.

“Đúng.”

“Anh muốn dùng làm gì?” sau một lúc trầm mặc, tiểu Ngô thử hỏi.

“Nói thừa.”

“Nhưng mà…… Bồng tỷ đâu?”

“Cậu nhắc tới cô ấy làm gì? Cô ấy đã không đi làm nữa.”

“Nhưng mà……”

“Nhưng mà cái gì? Từ khi nào cậu lại trở nên dài dòng như vậy?”

“Nhưng mà Bồng tỷ, cô ấy có đi làm nha, hơn nữa bây giờ cô ấy đang hướng văn phòng của anh……”

“Phanh!”

Một tiếng vang thật lớn phút chốc từ cánh cửa truyền đến, Chương Kính ngẩng đầu nhìn cô gái khổng lồ đang nổi giận đùng đùng đi về phía anh, mơ hồ nghe thấy đầu bên kia tiểu Ngô đang nói “Đi đến” Hai chữ, sau đó lập tức truyền đến âm thanh tút tút tút.

“Ba!” Hai bàn tay đập trên mặt bàn, chấn động làm cho ly thủy tinh trên bàn chịu không được cũng rung lên.

Chương Kính nhíu mày nhìn cô, đầu tiên là chậm rãi bỏ điện thoại xuống, sau đó hai tay khoanh trước ngực, ung dung dựa vào lưng ghế nhìn cô.

“Thế nào, cuối cùng cũng biết công việc không dễ tìm như vậy, cho nên quyết định quay trở lại sao?” anh nhìn cô chằm chằm, lạnh lùng nói.

Uông Bồng Khiết thật muốn đi lên trước đập vào khuôn mặt đáng ghét đó.

Đúng vậy, một tuần qua, cô thật sự gặp phải không ít khó khăn, nhưng không phải năng lực của cô không bằng người khác, mà là mỗi khi trả lời phỏng vấn, cô sẽ không tự chủ được nhìn chằm chằm vào người phỏng vấn, sau đó bất tri bất giác thốt ra “Anh đã kết hôn chưa?”,“Có đồng ý kết hôn với tôi không” những câu này, rồi sau đó kết quả thế nào mọi người có thể đoán được.

Nhưng đừng tưởng mới chỉ như vậy cô sẽ quay trở lại, cô không phải người không có chí khí như vậy! Về phần tại sao bây giờ cô lại đứng ở đây, là bởi vì cô vừa mới đi phỏng vấn ở công ty bên cạnh tòa nhà này, nghĩ lại nếu đã đến đây đi lên chào đồng nghiệp cũ một chút cũng không chết, vì thế cô liền lên đây.

Chẳng qua cô tuyệt đối không nghĩ đến, cô ngồi còn chưa kịp nóng ghế thì nghe thấy anh muốn đăng tin tìm trợ lí mới.

Thông báo tìm trợ lí?

Đại hỗn đản không máu không nước mắt này, anh ngay cả trợ cấp thôi việc còn chưa đưa cho cô đã vội vàng thông báo tìm trợ lí mới thay thế cô. Anh thật là…… thật là làm cho cô tức chết!

“Đưa đây!” Cô nổi giận đùng đùng đưa tay đến trước mặt anh kêu lên.

“Đưa cái gì?”

“Trợ cấp thôi việc!” Cô dùng hết sức lực nghiến răng nghiến lợi rít gào:“Em làm việc ở đây 7 năm rưỡi, dùng tiền lương bình quân 52.728 đồng một tháng nhân lên, tổng cộng là 395.460 đồng, đưa đây!”

“Hôm nay em đặc biệt đến đây gặp anh lấy tiền?” Chương Kính không tin được ngồi thẳng dậy trừng mắt nhìn cô.

“Đúng.” Uông Bồng Khiết nói. Cô tức chết rồi! Tại sao anh có thể làm cho cô có cảm giác mình dễ dàng bị người khác thay thế như vậy,  anh làm sao có thể như vậy?

Chương Kính mở to hai mắt trừng cô, thái độ là ngươi có can đảm nói lại lần nữa ta xem.

“Làm cái gì, anh không muốn trả?” Muốn so hung dữ với cô, cô không có sao? Hai tay cô chống nạnh, nhìn anh đang trừng mắt, đôi mắt nhỏ cũng mở to, kêu lên.

Chương Kính hít mạnh một hơi, một lần nữa bình tĩnh dựa vào lưng ghế, tà nghễ nhìn cô.

“Nếu anh nhớ không nhầm, tháng 8 em mới vào công ty, bây giờ mới thàng 12, căn bản là chưa đủ 7 năm rưỡi.” anh nói.

“Anh là  tên hỗn đản, 1 tháng rưỡi cũng  muốn  so đo với em có phải hay không? Em còn chưa tố cáo anh vì muốn tiết kiệm tiền thưởng cuối năm mà đuổi việc em nếu không nhân viên của anh sẽ cười sau lưng anh!” Uông Bồng Khiết nhịn không được thét to.

“Em ngay cả 460 đồng cũng tính, tại sao anh không thể so đo? Tiền lương một tháng rưỡi cũng gần 8 vạn đủ cho anh thuê một trợ lí mới 3 tháng.”

“Anh……” Uông Bồng Khiết cố gắng hô hấp, tức giận đến nỗi mắt đỏ lên.“Được, muốn tính chính xác, lấy máy tính đến, chúng ta sẽ tính toán từng cái một cho rõ ràng!” Nói xong, cô bỗng nhiên đi nhanh qua bàn công tác, sau đó đột nhiên dùng sức đẩy anh đang cản đường qua một bên.

Ghế da có gắn bánh xe chịu lực đẩy đi chuyển quay vòng ra bên ngoài, va mạnh vào tường, chấn động làm cho Chương Kính thiếu chút nữa té xuống.

“Em là đồ con gái thô bạo –”

“7 năm 4 tháng rưỡi phải không?” Cô thành thạo từ trong ngăn kéo của anh lấy ra máy tính, gõ gõ phép tính.“Như vậy là 52.728 đồng nhân với 7.375 là 388.869 đồng chẵn.” Cô nhanh chóng ấn máy tính, vừa bấm vừa nói

“Ngoài ra, mấy năm qua, hàng tháng em đều dùng thời gian 1, 2 ngày giúp anh dọn dẹp nhà cửa, một lần tính 1.000 là được rồi, 1 tháng có thể từ 1 đến 2 lần không nhất định, tiện nghi cho anh em tính 1 lần thôi, sau đó đại khái là 5 năm liên tụ, cho nên 5x12x1.000=60.000. Tiếp theo là tiền đồ ăn em mua giúp anh, mỗi lần em giúp anh dọn dẹp phòng ở còn kiêm luôn giúp anh bổ sung lương thực, tiền này nhỏ lẻ rải rác không tính chính xác được cho nên em xem giống như tiền quét dọn phòng tính anh 60.000 là được rồi, cho nên, tổng cộng anh phải trả em 508.869 đồng chẵn. Đưa đây!”

Chương Kính kinh ngạc trừng mắt nhìn cô, hoàn toàn há hốc mồm.

“Em em là ma cà rồng sao?” anh nói.

“Là anh muốn tính toán cho rõ ràng, đưa đây!” Cô duỗi tay ra trước mặt anh nói.

“Quét dọn phòng là em tự mình chủ động, không phải anh bảo em làm, vì sao anh phải trả tiền cho em?” anh kháng nghị.

“Lúc đầu có lẽ là do em chủ động, nhưng anh dám phủ nhận sau đó không mở miệng nhờ em quét dọn?!”

Chương Kính nhất thời nghẹn lời.

Xác thực, lúc đầu có lẽ là cô chủ động, nhưng sau đó anh bị cô làm cho thành thói quen, một thời gian phòng ở bừa bộn anh lại kêu cô đi dọn dẹp, này thật là……

“Được, tiền quét dọn có thể tính; Nhưng tiền mua đồ ăn em không thể tính với anh.”

“Vì sao em không thể tính?”

“Bởi vì một nửa đồ ăn này đã vào bụng em.”

“Chuyện này mà anh cũng tính với em?” Cô quay người lại lần nữa cầm lấy máy tính, tức giận ấn mạnh.“Được, nếu anh muốn cùng em tính cái này, em không phải cũng có thể tính tiền làm đầu bếp cho anh? 30.000 tiền đồ ăn trả lại cho anh, anh định trả tiền thuê đầu bếp cho em bao nhiêu một tháng? 10.000? 5.000? Tính anh 3.000 là được rồi, 5 năm tổng cộng là 180.000, bây giờ anh phải trả cho em tổng cộng là 658.869 đồng chẵn, em nhận chi phiếu, đưa đây!”

380.000, 500.000, 650.000, nữ nhân này làm sao có thể sau mỗi lần tính lại nhiều hơn lần trước hơn 100.000 ?

Trợ cấp thôi việc, tiền quét dọn, tiền đồ ăn, tiền thuê đầu bếp, có phải nếu anh nói thêm mấy câu nữa ngay cả tiền sửa chữa, bảo dưỡng ô tô cô cũng có thể tính ra hay không?

Tốt nhất anh nên tin là cô có thể, bởi vì anh quen biết cô cũng không phải chỉ mới một hai ngày, nói một năm hai năm vẫn còn ngắn, bởi vì anh quen biết cô ước chừng cũng hơn 17 năm. Mười bảy năm, nếu anh tích cực một chút, cũng đủ để anh thăng cấp làm bố chồng.

“Anh cuối cùng có trả không?”

Hậm hực, anh lấy ra tập chi phiếu từ trong ngăn kéo ra, nhanh chóng viết lên trên đó, sau đó xé mạnh một cái đưa cho cô.

“Cầm!”

“Anh cho em là con nít 3 tuổi dễ lừa sao? Không có con dấu anh nói em đem đến đâu lấy tiền?” Liếc mắt nhìn chi piếu trên tay, Uông Bồng Khiết đem nó quăng trả lại cho anh.

Chương Kính thiếu chút nữa ngất vì không thể hô hấp. Anh chẳng qua nhất thời bực quá quên đóng dấu thôi, cô có cần trào phúng anh như vậy không?

Dùng sức kéo một cái ngăn kéo khác lấy ra con dấu của chi phiếu, sau đó anh thô lỗ ấn vào bản mực rồi dùng sức ấn mạnh lên tờ chi phiếu bị cô quăng trả lại.

“Bây giờ em vừa lòng chưa?”

Uông Bồng Khiết đem chi phiếu nhìn kĩ từ trên xuống dưới, rốt cục vừa lòng gật đầu.

“Ok, không có gì nữa, em đoán anh hẳn là không muốn gặp lại nữa? Nể mặt anh viết chi phiếu một đồng cũng không thiếu, những lời này để em nói thay anh. Không, gặp.” Nói xong, cô đem chi phiếu đưa đến trên môi hôn nhẹ một cái, không quay đầu lại xoay người đi ra.

Chương Kính tức giận đẩy mạnh cái ngăn kéo, phát ra tiếng “Phanh”, nhưng tức giận trong lòng vẫn chưa phát tiết được một phần mười, anh đứng lên, bởi vì tức giận mà bộ ngực kịch liệt phập phồng thấy rõ, anh nhìn xung quanh, muốn tìm một cái gì đó để trút giận, nhưng ngay cả cảnh vật xung quanh cũng muốn đối đầu với anh, anh không tìm thấy cái gì để trút giận.

“Mẹ nó!” Anh đột nhiên dùng chân đá mạnh vào cái bàn, nhưng chỉ một giây sau tự mình nhận lấy hậu quả ôm chân kêu ra tiếng:“Đau nha!”



630.000 cũng đủ làm cho một người vốn dĩ thu nhập một tháng 50.000 như Uông Bồng Khiết ăn chơi lêu lổng cả một năm, cho nên sau khi xác định tiền thật sự đã chuyển vào tài khoản, cô vô cùng vui vẻ, cùng bạn học đại học học cách “làm sao để nam nhân không thể kháng cự, vạn nhân mê”.

Nói về bạn bè của cô, khi còn học đại học nếu thật chỉ có một câu có thể hình dung, thì đó phải là không ai không biết, không ai không hiểu.

Các cô tổng cộng có bốn người, cô, Uông Bồng Khiết, biệt danh cuồng kết hôn, chỉ cần nhìn thấy nam nhân vừa mắt sẽ mở miệng cầu hôn, vì vậy bị gọi là sắc nữ đệ nhất.

Thời Mễ Mễ, biệt danh vạn nhân mê, diện mạo tinh xảo mê người, cô đi đến chỗ nào cũng trở thành mục tiêu quan sát của nam nhân, mà cô cũng không chút khách khí dùng sắc đẹp để đạt mục đích, bởi vậy bị những người đố kị gọi là sắc nữ đệ nhị.

Doãn Thắng Nam, biệt danh nữ nam nhân, vì từ nhỏ sinh trưởng trong gia đình trọng nam khinh nữ, làm cho cô có một khí phách không chịu thua, thường xuyên kết bạn cùng đủ loại nam nhân, lại học theo những hành vi chỉ dành con trai, làm cho cô đạt được danh hiệu sắc nữ đệ tam.

Thành viên cuối cùng là Lữ Tư Anh, biệt danh tiểu muội nói nhiều, thích nhất là cùng mọi người nói chuyện trên trời dưới đất, cho dù nói chuyện 3 ngày 3 đêm cũng không mệt. Khi đối tượng nói chuyện nói chuyện của cô là con gái it’s ok ! Nhưng nếu đối tượng là con trai thì sự nhiệt tình của cô quả thực có thể làm cho những nữ nhân khác ngồi xung quanh nam nhân kia hận chết cô, cho nên danh hiệu sắc nữ đệ tứ ra đời.

Mặc kệ những biệt danh hay danh hiệu sắc nữ ở trên, các cô một chút cũng không để ý, nhưng không biết tên chết tiệt nào dám đem “Sắc nữ nhân” ba chữ dùng cách phát âm của Đài Loan đổi thành “Sắc nữ lang”, biến các cô thành một nhóm biến thái, thật là quá đáng chết.

Nhưng cũng may, ba từ khó nghe kia từ sau khi các cô tốt nghiệp đại học, đồng thời cũng ở lại trong cuốn sổ lưu niệm tốt nghiệp luôn, bây giờ các cô nhiều lắm chính là cuồng kết hôn, vạn nhân mê, nữ nam nhân và tiểu muội nói nhiều mà thôi. Ha! Nhưng mà “Muội” đổi thành “Tỷ” có vẻ thích hợp hơn.

“Người ta năm nay mới mười bảy tuổi.” Lữ Tư Anh kháng nghị kêu lên.

“Hai mươi bảy tuổi cũng không được, còn mười bảy tuổi.” Thời Mễ Mễ tranh thủ dời ánh mắt từ trên cái gương trong hộp phấn sang cô, xem thường nói.

“Khi nói chuyện phiếm trên mạng, bọn họ đều tin tưởng tớ chỉ mới 17 tuổi.” Lữ Tư Anh vẻ mặt vô tội nói.

“Đó là bởi vì bọn họ chưa từng nhìn thấy gương mặt thật của cậu.”

“Mễ Mễ, ý của cậu là nói, trông tớ rất già phải không?” Cô bị đả kích lớn, mắt mở to hỏi.

“Là già hơn so với tớ.” Thời Mễ Mễ vừa lòng đánh giá gương mặt hoàn mĩ trong gương của  mình nói.

“Ô ô, Khiết, cậu xem, Mễ Mễ cậu ấy khi dễ tớ!”

“Được rồi, các cậu đừng tranh cãi nữa, đừng quên mục đích hôm nay tớ gọi các cậu ra đây?” Uông Bồng Khiết vỗ vỗ tay nói với các cô giống như cô giáo đang nói với học sinh, sau đó xoay người đem người từ trước đến giờ một đầu kinh tế tài chính nữ nam nhân kéo qua bên này ngồi.

“Các cậu có đề nghị nào cho tớ không?” Cô chờ mong nhìn các bạn.



“Nếu muốn tớ nói, tớ muốn cậu đầu tiên bỏ thói quen xấu nhìn thấy nam nhân liền cầu hôn, cậu có biết nữ nhân chủ động quá sẽ làm nam nhân sợ hãi.” Lữ Tư Anh nhìn cô từ đầu đến chân nghiêm túc nói.



“Nếu như muốn ta nói, ta sẽ đề nghị ngươi dứt khoát bay đến Hàn Quốc chỉnh hình, từ đầu đến chân chỉnh thành giống như ta, đảm bảo ngươi nhất định có thể trở thành vạn nhân mê.” Thời Mễ Mễ lấy ra sơn môi màu hồng trang điểm lại, nhìn cũng không nhìn mà nói.



Trong chớp mắt Uông Bồng Khiết bĩu môi một cái, hung hăng trợn mắt nhìn nàng một cái, sau đó chuyển hướng sang đồng minh duy nhất còn chưa mở miệng.



“Thắng Nam, ngươi nói, từ trước đến nay lời ngươi nói đúng trọng tâm nhất, chính xác.” nàng nói.



“Kiếm tiền trước, chờ sau khi ngươi có tiền, còn sợ không có nam nhân muốn cưới ngươi sao?” Duẫn Thắng Nam không cần suy nghĩ liền nói.



“Quả nhiên chính xác.” Thời Mễ Mễ cất son môi đi, mở nắp hộp phấn nói.



Uông Bồng Khiết cả vai buông xuống.



“Chẳng lẽ các ngươi không có gì tốt hơn, hoặc là đề nghị càng có tính xây dựng cho ta sao?” Gương mặt nàng buồn rười rượi hỏi.



“Nên cho, mười năm trước đã cho rồi.” Lữ Tư Anh thoải mái đưa tay ôm vai cô, “Nói thật, Khiết, đang êm đẹp, cậu làm chi nghiêm túc muốn thay đổi như thế?”



“Gần đây tớ đều nghiêm túc như vậy.”



“tớ thấy 8 phần là có quan hệ với cái kia Chương Kính.” Thời Mễ Mễ nhìn nàng một cái, nói ra lời nói giật gân.



“Đừng nhắc đến tên hỗ đản này với tớ!” Uông Bồng Khiết đột nhiên tức giận kêu lên.



“Nhìn kìa, tớ đoán đúng rồi.” Thời Mễ Mễ khiêu mi.



Uông Bồng Khiết cố gắng hô hấp.”Không quan hệ đến anh ta, còn có, sau này các cậu ít nhắc đến tên hỗn đãn này trước mặt tớ.”



Bởi vì tật xấu, cầng muốn người không nói đến càng là khiến người tò mò.



“Cuối cùng là phát sinh chuyện gì?” Lữ Tư Anh thò đầu hiếu kì hỏi.



“Anh ta báo sai tên cổ phiếu cho cậu, hại cổ phiếu của cậu bị rớt giá sao? Duẫn Thắng Nam đoán.



“Hay là ngoại trừ việc anh ta muốn cậu làm người giúp việc anh ta cũng muốn cậu làm nữ nhân của anh ta?” Thời Mễ Mễ hỏi.



“Tớ nói cậu đừng nhắc đến anh ta trước mặt tớ…”



“Đều không phải.” Lữ Tư Anh liếc mắt một cái thấy vẻ mặt đắc thắng của cô không thay đổi, kết luận nói: “Khiết, cuối cùng phát sinh chuyện gì, cậu đừng thừa nước đục thả câu được không, nói thẳng ra đi.”



“Tớ không có thừa…”



“Không phải là anh ta mượn tiền của cậu không trả? Hay là khiến cho cậu một người làm công tác của hai người, bóc lột sức lao động của cậu lại chỉ trả cho cậu một chút tiền?” Duẫn Thắng Nam lại  đoán.



“Không đúng, Chương Kính đối với chuyện tiền nong không hề keo kiệt, theo suy đoán của tớ,” Thời Mễ Mễ nhìn về hướng Uông Bồng Khiết suy nghĩ nói: “Không phải là anh ta lại quen bạn gái mới chứ, thế cho nên tâm lý của cậu không ổn định, suy nghĩ vì cái gì tình duyên của anh ta tốt như vậy, mà cậu ngay cả muốn làm quen với một người bạn trai lại tìm không được?”



“Thật sự là như vậy sao, Khiết?” Lữ Tư Anh tò mò mắt mở to hỏi.



“Căn bản không phải chuyện như vậy, các cậu đừng đoán mò nữa được không?” Uông Bồng Khiết trừng mắt tức giận. Nói vậy giống như cô là một lão xử nữ biến thái không bằng!



“Vậy là chuyện gì, muốn bọn tớ đừng đoán mò, cậu nói thẳng ra đi!” Lữ Tư Anh không nhẫn nại được nữa la lên, cô chịu không nổi nhất là loại tình hình úp úp mở mở này.



“Đúng nha, nếu cậu không đem chuyện này nói cho rõ ràng, muốn bọn tớ làm sao hốt thuốc đúng bệnh? Cậu chưa từng nghe qua câu một khắc đáng ngàn vàng sao? Thời gian chính là tiền bạc, nếu muốn cậu trả tiền, tính thời gian từ khi bọn tớ đến đây cho đến giờ, đem cậu đi bán cũng không đủ trả số tiền này.” Duẫn Thắng Nam nói.



“Nói đi.” Thời Mễ Mễ khẽ đỡ cằm, đôi mắt quyến rũ khiến cho nam khách trong tiệm cà phê tất cả đều phải ngắm nhìn, không chớp mắt nhìn về phía bàn của các nàng.



“Vì sao tất cả các cậu đều đoán chuyện này có liên quan đến tên hỗn đản kia?” Uông Bồng Khiết nhếch miệng trầm mặc một lát, mới dùng giọng nói vô cùng không cam lòng mở miệng hỏi.



“Bởi vì ngoài anh ta ra, bọn tớ không nghĩ ra bất kì lí do gì có thể làm cho cậu tức giận đến phát điên lên.” Thời Mễ Mễ đại diện trả lời.



“Tớ không có tức giận phát điên.”



“Theo như bọn tớ thấy thì cậu là đang tức giận.” Thời Mễ Mễ nói, mà hai người bên cạnh là mãnh liệt gật đầu phụ họa.



“Đúng là tớ có chút tức giận.”



3 người đồng thời chăm chú nhìn gương mặt tức giận hầm hầm của cô.



“Đúng, rất tức giận.” Uông Bồng Khiết phun khí hô to. “Các cậu có biết không, bây giờ tớ đã trở thành một người thất nghiệp?”



“Cái gì,” 3 người nghẹn họng nhìn trân trối, trăm miệng một lời la lên.



“Đúng, chính là tên hỗn đản không huyết không lệ đó, các cậu có biết anh ta có bao nhiêu quá đáng, bao nhiêu tàn nhẫn hay không? Tớ chẳng qua chỉ là cùng một nam nhân tớ nhìn thấy vừa mắt uống cốc cà phê, thuận tiện cầu hôn anh ta mà thôi, anh ta liền đuổi việc tớ, còn vội vã tìm một trợ lí mới đến thay thế vị trí của tớ. Tên đại hỗn đản đáng chết đó, anh ta cũng không nhớ lại những năm qua tớ vì anh ta làm trâu làm ngựa làm bao nhiêu việc, vậy mà anh ta cũng không nhớ chút tình cũ, còn thể hiện thái độ vội vàng muốn tớ đi mau, anh ta quả thật là tên đáng chết! Nên xuống 18 tầng địa ngục — không, 28 tầng đia ngục, sau đó bị cắt lưỡi, moi tim, lên núi đao, xuống vạc dầu, trải qua tất cả cực hình, sau đó vĩnh viễn không được đầu thai!”



“Xem ra cậu thật sự tức giận hỏng rồi.” Thời Mễ Mễ nói.



“Tức giận hỏng cũng không sao, quan trọng nhất là, quyền lợi nên lấy cậu chưa quên chứ?” Duẫn Thắng Nam nghiêm túc hỏi.



“Có phải là phí thôi việc không? Tớ lấy rồi.” Uông Bồng Khiết nghiến răng nói.



“Đã lấy rồi, vì sao cậu còn phải nghiến răng nghiến lợi?” Lữ Tư Anh phát hiện hỏi.



“Bởi vì anh ta ngay cả một tháng rưỡi cũng muốn tính toán với tớ!”



“Nghĩa là sao?”



“Từ khi chúng ta tốt nghiệp là tháng 8 năm đó đến nay, thời gian tớ vì anh ta làm trâu làm ngựa tổng cộng là 7 năm rưỡi, tớ dùng thời gian 7 năm rưỡi để tính phí thôi việc, không ngờ thế nhưng anh ta muốn tớ dùng 7 năm 4 tháng rưỡi để tính, nửa phân tiền cũng không bằng lòng tiện nghi cho tớ.” Uông Bồng Khiết đùng đùng nổi giận nói.  



“Cho nên  cậu dùng thời gian 7 năm 4 tháng rưỡi để tính?”



“Đúng.”



“Như vậy không quá tiện nghi cho anh ta sao? Nghĩ lại, qua một tháng nữa, cậu đáng lẽ có thể nhận hơn 10 vạn tiền thưởng cuối năm, bây giờ ngay cả cái rắm cũng không có?” Duẫn Thắng Nam híu mày nói. (chị này nói tục quá)



“Anh ta muốn tính toán rõ ràng tớ liền tính toán rõ ràng với anh ta.” Uông Bồng Khiết cười lạnh nói: “Tớ đem việc lúc trước giúp anh ta thu dọn nhà cửa, mua sắm lương thực cùng với nấu cơm tất cả đều tính tiền, cuối cùng lấy thêm 27 vạn về đây.”



“Thật hay giả?” Lữ Tư Anh hưng phấn đầy mặt hỏi.



“Chi phiếu cầm đến ngân hàng đổi thành tiền mặt, biên lai vẫn còn ở đây, cậu muốn xem không?” Uông Bồng Khiết cười lạnh nói.



“Muốn muốn muốn muốn muốn.” Lữ Tư Anh liên tiếp trả lời.



Uông Bồng Khiết ung dung lấy ra tờ biên lai hơn 65 vạn trong ví, trước tiên trải phẳng trên mặt bàn, sau đó đẩy đến cho Lữ Tư Anh đang hưng phấn xem.



“Woa! 65 vạn 8 ngàn 8 trăm 69 đồng chẵn, Khiết, cậu phát tài rồi.” Lữ Tư Anh khiển trách hô to.



“Đúng là cậu.” Duẫn Thắng Nam mỉm cười tán thưởng nàng.



“Theo tớ thấy cậu vẫn là tính toán lỗ vốn, hơn nữa là thiệt thòi lớn.” Thời Mễ Mễ không đồng ý giải thích.



“Ân, cũng đúng, nếu như cậu cứ tiếp tục đi làm, tiền hưu tương lai nhất định so với 65 vạn này nhiều hơn. Đúng là lỗ vốn lớn rồi.” Duẫn Thắng Nam nghĩ một hồi rồi nói.



“Sai.” Thời Mễ Mễ lắc đầu nói.



3 người đồng thời tò mò nhìn nàng, đợi nàng giải thích.



“Dùng con mắt của nữ nhân để nhìn, Chương Kính cũng xem như là một hạng mục đầu tư không sai, bây giờ cậu trở mặt với anh ta, tấm phiếu cơm dài hạn này chẳng phải không còn? Cái này không phải lỗ lớn thì là cái cái gì?”



“Mễ Mễ.” Mọi người lập tức cao giọng nói to. Thật không chịu nổi cô.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 30.11.2011, 03:51
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37113
Được thanks: 85243 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuồng kết hôn-Uông Bồng Khiết - Kim Huyên - Điểm: 10
Chương 3

“Bồng______”

Chữ Bồng vừa ra khỏi miệng, Chương Kính liền tự giác, ngượng ngùng ngậm miệng lại. Chết tiệt, vì cái gì đã qua một tháng, anh còn không sửa được thói quen gọi cô, thật sự là đáng chết!

Mà cô gái ngang ngược kia so với anh còn đáng chết hơn, ngay cả gọi điện thoại cũng không gọi tới, chẳng lẽ cô thật sự như vậy bằng lòng từ bỏ công việc lương cao, thoải mái, lại có thể không phân biệt lớn nhỏ với cấp trên sao? Cô thật là đáng ghét!

“Lão bản, ngài có chuyện gì muốn tôi giúp ngài làm sao?” Bành Bình chân thành nhìn anh hỏi.

Cô là trợ lý mới đến, nhỏ nhắn đáng yêu, làm việc cũng rất nhanh nhẹn, mới đến công ty nửa tháng, liền có không ít đồng nghiệp và khách hàng nam tranh giành theo đuổi, nhưng tiểu thư cô vừa nhìn đã chọn trúng Chương Kính suất kính uy vũ, nên đối xử với những người khác đều dùng thái độ lạnh nhạt, khách khí. Không có biện pháp, ai bảo từ nhỏ cô chỉ chú ý nam nhân cao đại.

“Phiền cô mang đến cho tôi biên lai 3 tháng trước của Dữ Tẫn và Siêu Phong.” Chương Kính hoàn hồn nói.

“Vâng, ngài muốn ngay bây giờ sao?”

“Trước giữa trưa có thể không?”

“Vâng.”

Chương Kính xoay người, suy nghĩ lại quay đầu lại, “Sau đó…”

“Vâng?” Bành Bình lại ngẩng đầu lên nhìn anh.

“Cảm ơn cô.”

Bành Bình hơi hơi mỉm cười, lắc đầu, “Đây là công việc của tôi.” Cô nhu hòa nói.

Chương Kính nhìn cô, đại khái gật đầu một cái rồi đi về  phía phòng làm việc, một tiếng kêu kinh ngạc đột nhiên truyền đến làm cho bước chân của anh đột ngột dừng lại.

“Bồng tỷ!”

Anh nhanh chóng quay đầu lại, chính xác bắt lấy người vừa phát ra tiếng kêu kinh ngạc chính là Phan Dân Vi, không chớp mắt chăm chú nhìn cậu ta.

“Bây giờ chị ở đâu…cái gì? Tại sao chị lại đột nhiên nói chuyện đó với tôi? Ân…ác úc…ân hừ, cái gì? Vậy tôi không phải là nên nói tiếng chúc mừng chị sao? Đúng…thật sự…tôi không tin, được rồi…ân…tôi biết rồi…được…hiểu rồi…ân, được, tạm biệt.”

Suốt 10 phút đi qua, Phan Dân Vi cuối cùng bỏ điện thoại trong tay xuống. Sau đó, cậu ta vội vàng quay đầu muốn chia sẻ tin tức mới nhất với đồng nghiệp ngồi bên cạnh.

“Tiểu Tần tôi nói cho cậu biết, Bồng tỷ chị ấy___”

“Chờ chút, tiểu Phan.” Tiểu Tần đột nhiên cắt ngang lời cậu muốn nói, đồng thời nháy mắt với cậu, không biết là làm cái quỷ gì.

“Cậu sao vậy, động kinh sao?” Cậu hỏi.

“Lão bản đang trừng cậu.” Tiểu Tần hơi nhếch miệng lên, dùng yết hầu nói.

“Cái gì?!” Phan Dân Vi, đột ngột quay đầy, chỉ nhìn thấy không xa phía trước, một gương mặt đen thui không chớp mắt nhìn mình chăm chú. Cậu giống như bị lửa đốt bỏng nhanh chóng thu hồi ánh mắt, giả vờ giống như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra, nhưng___không kịp rồi.

“Phan Dân Vi, đến phòng làm việc của tôi một chuyến.”

Xong rồi! Trong lòng cậu cười khổ.

“Bảo trọng nha.” Tiểu Tần thông cảm nói.

Trong ánh mắt thông cảm của các đồng nghiệp, Phan Dân Vi bộ mặt đau khổ, lững thững đi đến phòng làm việc của tổng giám đốc.

“Lão bản, anh tìm tôi?”

“Đem cửa đóng lại.” Chương Kính ra lệnh.

Xong rồi, cậu nhất định là chết chắc. Phan Dân Vi ngoan ngoãn đi đến đem cửa đóng lại.

“Cô ấy gọi điện thoại đến có chuyện gì?!” Chương Kính lạnh nhạt hỏi.

“A?” Không nghĩ đến lão bản lại trực tiếp hỏi như vậy, Phan Dân Vi thật sự ngây ngốc một lát.

“Tôi nói Uông Bồng Khiết cô ấy gọi điện thoại đến làm gì?” Chương Kính không tự giác nhấn mạnh lời nói. Cô thật đáng ghét, gọi điện thoại đến vậy mà không tìm anh, nhưng lại tìm tiểu Phan, đáng ghét!

“Không có chuyện gì, Bồng tỷ cô ấy…” Chớp chớp mắt, Phan Dân Vi còn chưa nói xong, liền bị âm thanh tức giận của anh cắt đứt.

“Không có chuyện gì cô ấy sao lại điện thoại đến?”

Phan Dân Vi không tự giác nuốt nước miếng, lại liếm liếm môi, cân nhắc nên như thế nào mở miệng, mới không giẫm vào nỗi đau của lão bản.

“Bồng tỷ cô ấy chỉ là có chút buồn chán, muốn tìm người nói chuyện phiếm…” Lời nói của cậu lại lần nữa bị âm thanh tức giận cắt đứt.

“Cho nên cô ấy đặc biệt gọi điện thoại đến tìm “cậu” nói chuyện phiếm?” Anh híp mắt, đặc biệt nhấn mạnh từ cậu.

“Không không không không không.” Đầu Phan Dân Vi lập tức lắc giống như trống bỏi, cố gắng giải thích. “Tôi chỉ là vừa vặn nhận điện thoại, Bồng tỷ không có đặc biệt gọi điện thoại đến tìm tôi, thật sự không phải.” Nếu không nhanh phủi sạch quan hệ, cậu sẽ chết chắc.

Gương mặt tái nhợt của Chương Kính hơi dịu xuống một chút.

“Cô ấy nói gì với cậu.” Anh hỏi.

“Thật ra cũng không có chuyện gì….”

“Không có chuyện gì hai người sẽ nói đến hơn 10 phút?”

Ngữ khí vừa mới dịu xuống đột nhiên tăng cao.

Phan Dân Vi chợt có một loại cảm giác khóc không ra nước mắt. Người bình thường nói chuyện phiếm không phải đều là như vậy, nói đông nói tây không có trọng điểm, nhưng cũng có thể nói hơn 1 tiếng đồng hồ, nửa tiếng đồng hồ, mà hắn với Bồng tỷ bất quá cũng chỉ nói đến 10 phút mà thôi, chỉ mới tàm tạm thôi?

Không, không phải là vấn đề thời gian, mà vấn đề là đối tượng, hắn ngàn lần không nên vạn lần không nên, chính là không nên để cho lão bản biết người nói chuyện phiếm với hắn là Bồng tỷ. Ai!

“Lão bản, anh thật sự không gọi Bồng tỷ trở lại sao?” Vụng trộm nhìn Chương Kính một cái, hắn cẩn thận hỏi. Lão bản anh rõ ràng là không bỏ được người ta mà, làm chi chết không thừa nhận.

“Vừa nãy cô ấy có nói với cậu muốn trở lại sao?” Chương Kính mặt không biểu cảm hỏi, nhưng trong mắt lại nhen nhóm một chút lửa hi vọng.

“Không có.” Phan Dân Vi do dự lắc đầu.

Ánh sáng hi vọng nhanh chóng bị dập tắt, trong chớp mắt thái độ trên mặt Chương Kính lại trở nên cứng ngắc.

“Căn bản là cô ấy đã không muốn trở lại, cậu hỏi chuyện đó để làm gì?” Anh tức giận lạnh lùng nói.

“Có thể Bồng tỷ xấu hổ nói ra, dù sao mọi người đều biết cô ấy là bị anh cách chức…ách, là mời ra khỏi công ty.”

        Chương Kính hơi cắn môi dưới. “Cô ấy cũng không phải mới quen biết tôi, hơn nữa tôi và anh trai của cô ấy là bạn thân, nếu cô ấy thật sự cương quyết muốn trở lại, tôi có thể không đồng ý sao?” Ngừng một lát, anh không nhịn được dùng giọng nói tức giận gầm nhẹ nói: “Căn bản cô ấy ngay cả thử cũng không có thử qua!”

“Có thể cô ấy thật sự xấu hổ, lão bản, anh có muốn gọi điện thoại kêu cô ấy trở lại không?”

“Vì cái gì muốn tôi gọi điện thoại cho cô ấy, cô ấy muốn trở lại, tự mình sẽ không gọi tới sao?” Anh lại lần nữa nói to.

“Vậy…tôi gọi có được không?”

Anh nhìn hắn, nhìn đến nổi Phan Dân Vi trong lòng đều bắt đầu sợ hãi, mới liếc mắt nói: “Gọi điện thoại là việc của cậu, cậu hỏi tôi làm gì?”

Ý tứ là thừa nhận hắn có thể gọi, Phan Dân Vi hưng phấn tiếp nhận tin tức này.

“Vậy bây giờ tôi liền đi gọi ngay.” Hắn xoay người muốn thừa cơ hội trốn đi, nhưng___

“Đợi một chút.”

Ai! Cả người hắn cứng đờ, trì hoãn quay đầu lại.

“Vừa rồi trong điện thoại cậu nói với cô ấy chúc mừng chuyện gì?”

Ô…xong rồi, hắn sợ nhất là lão bản sẽ hỏi vấn đề này. Làm sao xử lý đây, hắn nên như thế nào trả lời? Chẳng lẽ nói thật sao?

“Tiểu Phan?”

Xong rồi, có thể đây chính là sự kích thích cần phải có cho oan gia, mới có thể đủ làm cho bọn họ thật sự nhìn thẳng vào sự tồn tại của đối phương. Mà hắn rõ ràng đã được định trước sẽ lấy được tiền mai mối “không dễ đến được” này.

Được rồi, nể mặt hai người vài năm qua đối xử với hắn không tệ, hắn xá gì a!

“Bồng tỷ nói cô ấy sẽ nhanh chóng kết hôn.” Ông trời phù hộ, Bồng tỷ cô ấy thật sự là có nói  như vậy, bất quá hắn chỉ là đem hai từ ‘khả năng’ trong lời nói bỏ đi mà thôi.



“Cái gì? Cậu nói cái gì? Cô gái ngang ngược như cô ấy, ai dám cưới?” Chương Kính kinh ngạc trừng mắt lớn giọng hỏi.



“Thật ra bề ngoài Bồng tỷ cũng khá xinh đẹp.” Phan Dân Vi nói.



“Nhưng một chút hương vị phụ nữ cũng không có!”



Chương Kính nhanh chóng phê bình. “Cô ấy tay chân vụng về, ăn to nói lớn, nhất là cô ấy mở miệng ngậm miệng đều muốn nam nhân cưới cô ấy, điểm này càng là khiến cho người khác tức giận, tôi thật không hiểu nổi sao da mặt cô ấy lại dày đến trình độ đó?! Cô ấy có thể không cần thể diện, nhưng cô ấy có từng nghĩ đến bạn bè, người thân của cô ấy vẫn còn muốn giữ thể diện nha!”



Phan Dân Vi ngừng lại một chút. “Thật ra bây giờ phụ nữ chủ động cũng rất nhiều…” Hắn nghĩ vì cô nói chuyện, nhưng___



“Đúng, chủ động rất nhiều, nhưng không biết xấu hổ giống như cô ấy lại ít vô cùng!”



“Vậy…” Hắn dừng lại một chút, “Thật ra nếu bỏ qua điểm này mà nói, Bồng tỷ cũng có rất nhiều ưu điểm, ví dụ như cô ấy làm việc rất nhanh nhẹn…”



“Nhanh nhẹn cũng không thể bù được sự thô lỗ của cô ấy!”



“Đầu óc cô ấy thông minh…”



“Đến lúc phát cơn thần kinh so với người điên còn điên hơn!”



“Cô ấy làm việc cần cù…”



“Cần cù đến nổi khắp nơi quản việc không đâu của người ta!”



“Cô ấy có thể giặt quần áo, nấu cơm, dọn dẹp nhà cửa…”



“Đó là do cô ấy đặc biệt học để câu nam nhân, câu lão công!”



“Lão bản.” Phan Dân Vi cuối cùng chịu không được kêu to.



“Chuyện gì?” anh tức giận trừng hắn.



“Trong lòng anh, Bồng tỷ thật sự tệ như vậy sao?”



Chương Kính nhanh chóng nhăn mày.



“Không.” Rất lâu sau, dưới ánh mắt chờ đợi của Phan Dân Vi anh mới chậm chạp trả lời, “Cô ấy cao lớn, sức lực vô cùng, là nam nhân trong nữ nhân, rất hữu dụng.”



Phan Dân Vi nghe xong thiếu chút nữa té xỉu. Bây giờ hắn cuối cùng đã biết vì sao Bồng tỷ đều cầu hôn mỗi người nam nhân xuất hiện trước mặt cô ấy, nhưng  lại để sót một mình lão bản, thì ra là lão bản anh ta tự làm tự chịu.



Hắn ra vẻ gật gật đầu, sau đó giả vờ vô ý nói, “Không biết nam nhân đồng ý cưới Bồng tỷ là người như thế nào? Thật tò mò quá đi.”



Ánh mắt Chương Kính trầm xuống, đột nhiên lại trừng hắn.



“Lão bản, anh còn còn có việc gì sao? Nếu như không còn gì, tôi nghĩ trở về chỗ ngồi cùng mọi người chia sẻ tin mừng ‘Bồng tỷ sắp kết hôn’.” Phan Dân Vi lấy hết can đảm, đối với lửa giận trong mắt anh coi như không thấy, thậm chí còn thêm dầu vào lửa nói.



Chương Kính dùng sức trừng hắn.



“Lão bản?”



“Đi ra đi.” Anh nói to gần như quát lớn.



Vừa sợ hãi lại buồn cười, Phan Dân Vi gần như sử dụng hết sức lực mới có thể giữ cho bản thân không có bất kì phản ứng nào, sau khi hắn hơi cúi người cung kính chào anh, nhanh chóng xoay người rời đi.



Vừa đóng cửa lại khóe miệng của hắn liền không thể kiềm chế được nhếch cao lên.



Ha ha, xem ra kịch hay muốn mở màn rồi, mời mọi người chờ xem.





╃⊙_⊙╃







Cô ấy sắp kết hôn sao?



Mới rời công ty nửa tháng, cô ấy liền chuẩn bị kết hôn, chuyện này sao có thể?!



Chương Kính không ngừng đi lại trong phòng làm việc, buồn bực đi tới đi lui.



Không có khả năng, trước khi cô ấy rời đi, thậm chí một người bạn trai cô ấy cũng không có, làm sao có thể nói kết hôn liền kết hôn đâu, chuyện này căn bản là không có khả năng! Nhưng dùng hành động điên khùng trước đây của cô khắp nơi tìm người cầu hôn, nói không chừng chân trước cô ấy mới bước ra khỏi cửa công ty, hai mắt liền đã nhanh chóng tìm mục tiêu kết hôn, sau đó…



Ông trời, lẽ nào chuyện này là thật sao? Cô ấy thật sự sắp kết hôn sao? Cùng một nam nhân quen biết chưa đến một tháng, còn kì lạ chấp nhận một nữ nhân..một nữ nhân mới gặp lần đầu sẽ hướng người ta cầu hôn sao?



Nam nhân này thần kinh có vấn đề không?



Nhất định là có, hơn nữa không chỉ thần kinh có vấn đề, mà các phương diện chức năng cơ thể có thể cũng có vấn đề, ví dụ như bất lực, thân mang bệnh nặng, hoặc căn bản là không còn sống lâu nữa, cho nên mới như vậy không cần điều kiện, vội vã muốn cưới vợ!



Anh thật sự nghĩ không ra sao lại có nam nhân đồng ý lời cầu hôn đột ngột như vậy của cô ấy, mà cô ấy sao lại có thể mù quáng đến mức chỉ cần có người gật đầu nói đồng ý cưới cô ấy, cô ấy liền gả. Cô ấy muốn gả cho người ta muốn đến phát điên rồi phải không?



Không được, anh cố gắng lắc đầu. Cho dù cô ấy muốn gả cho người ta muốn đến phát điên rồi, mình là lão bản của cô ấy…ách, đã từng là lão bản, còn có anh trai thân thiết nhất của cô là huynh đệ kết nghĩa của anh, nói thế nào anh cũng nên cho cô một chút lời khuyên thật lòng mới được, cái gọi là mưu sự tại nhân thành sự tại thiên, ít nhất anh cũng đã từng khuyên cô, nếu như tương lai cô hối hận cũng không liên quan đến anh.



Đúng, không sai, bây giờ liền đi tìm cô ấy!



Chương Kính nghĩ xong liền xoay người đi về phía cửa, nhưng trong nháy mắt lúc nắm tay cầm cửa trong tay, đột nhiên do dự ngừng lại.



Anh đột ngột như vậy chạy tới tìm cô ấy có tốt không? Anh tự hỏi mình. Dùng tình cảnh bọn họ lần trước không vui vẻ chia tay đến xem, nói không chừng cô ấy căn bản là không thèm để ý đến anh, như vậy cũng không sao, nhưng nếu như cô vẫn còn đang tức giận đối với lời nói của anh cố ý làm ngược lại, như vậy không phải càng thảm hơn?



Không được, không thể đi tìm cô.



Như vậy anh nên làm thế nào đây?



Đúng rồi, Uông hạo, gọi điện thoại cho Uông Hạo! Cậu ta là anh trai của cô, lời nói của cậu ta cô ít nhiều cũng phải nghe mới được.



Anh nhanh chóng xoay người trở về bàn làm việc, cấp tốc nhấc điện thoại lên bấm số của Uông Hạo, nhưng là đầu bên kia lại truyền đến thông báo không mở máy, anh nhíu mày ngắt cuộc gọi rồi đổi sang gọi số điện thoại của công ty cậu ta, nhưng làm cho anh ngạc nhiên là Uông Hạo đi công tác ở Nhật Bản, nửa tháng mới trở về.



Mẹ nó, tên xú tiểu tử này lúc này sao lại còn có tâm tình ra nước ngoài công tác, chẳng lẽ cậu ta không biết em gái bảo bối của cậu ta sắp phải gả cho một bệnh nhân thần kinh bất lực sao? Cậu ta còn đi công tác cái quỷ gì!



Anh tức tối ngắt điện thoại, lần thứ hai đi lại trong phòng làm việc.



Bây giờ phải làm sao? Uông Hạo không ở trong nước, phải 1 tuần sau mới có thể trở về, mà cái gọi là nước xa không cứu được lửa gần, nói không chừng lúc cậu ta trở về, cô gái ngang ngược kia đều đã tiến vào lễ đường.



Không được, anh nhất định phải ra ngoài tìm biện pháp ngăn cản chuyện này mới được.



Nhất định phải.



╃⊙_⊙╃



Buổi sáng ở Uông gia giống như mọi ngày vẫn bình yên mà yên tĩnh, lúc Uông Bồng Khiết xuống lầu, theo thói quen chào hỏi ba ba ngồi trong phòng khách xem tin tức buổi sáng và mẹ đang chuẩn bị bữa sáng trong bếp.



“Ba mẹ chào buổi sáng.”



“Chào buổi sáng.” Ba mẹ cô không hẹn mà đồng thời trả lời, mẹ cô chuyển sang hỏi cô: “Tối nay con có về nhà ăn cơm không?”



Uông Bồng Khiết lắc lắc đầu.



“Lại đến nhà a Kính sao?”



“Dạ.” Uông Bồng Khiết yếu ớt trả lời một tiếng, cô vẫn còn chưa cho người nhà biết việc cô đã thất nghiệp nửa tháng, mỗi ngày buổi sáng vẫn là đúng giờ ra ngoài.



“Nói thật, tiểu Khiết.” Trong phòng khách ba ba đột nhiên lên tiếng, cô quay đầu nhìn ông, đúng lúc ông cầm lấy điều khiển từ xa tắt TV đi. “Hai đứa các con cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là biện pháp, có phải nên tìm một ngày đem chuyện nên làm làm một lần?”

“Chuyện nên làm?” Uông Bồng Khiết hoài nghi nhìn ông, không xác định được ông đang nói chuyện gì.

“Hôn sự của các con nha.”

“Bọn con…khụ!” Uông Bồng Khiết ngay tại chỗ bị sặc cháo trong miệng, “Khụ khụ…” Cô ho đến nổi cả gương mặt đều hồng. “Ba! Ba đang nói chuyện gì vậy?!” Cô kêu lên.

“Ta nói chuyện hôn sự của hai con có phải nên tìm một ngày để bàn bạc.” Mặt ba Uông không biến sắc nghiêm túc nhìn cô nói.

“Các con?! Ba nói các con là ai?”

“Đương nhiên là con và Chương Kính nha.”

“Con và Chương__” Giọng nói của Uông Bồng Khiết giống như đột nhiên bị ai bóp cổ: “Ba đừng nói giỡn, ba!”

“Ai nói giỡn, tôi sao?” Ba Uông đem ánh mắt chuyển sang hỏi vợ.

“Tiểu Khiết.” Mẹ Uông lên tiếng nói: “Mẹ cũng thấy hai đứa nên đem chuyện hôn sự bàn một lần, hai đứa đều không còn nhỏ nữa, bây giờ nếu còn không tính chuyện kết hôn sinh con, để qua vài năm nữa sẽ trở thành sản phụ cao tuổi, đến lúc đó sinh con sẽ rất nguy hiểm…”

“Mẹ!” Uông Bồng Khiết kiềm chế không được ngắt lời bà. Lão mẹ sao càng nói càng khoa trương, cô và Chương Kính căn bản không phải…”Con và Chương Kính một chút quan hệ cũng không có, căn bản không phải giống như chuyện hai người tưởng tượng đâu.” Cô lớn tiếng phản đối.

Mẹ Uông đột nhiên nhăn mặt.

“Cái gì kêu không phải giống như chuyện kia? Hai đứa cũng đã ở cùng một chỗ 7, 8 năm!”

“Đó là công việc!”

“Công việc của con bao gồm giúp cậu ta sắp xếp ăn, mặc, ở sao?”

Lúc này đổi lại thành Uông Bồng Khiết nhăn mặt.

“Đó là…” Cô nên nói như thế nào đây? “Đó là bởi vì Chương Kính anh ta quá lười biếng, mỗi lần đến nhà anh ta tăng ca, con nhìn không được, cho nên mới…”

“Mới giúp cậu ta quét dọn? Giúp cậu ta sắp xếp?” Mẹ Uông nói tiếp.

“Đúng.” Uông Bồng Khiết ra sức gật đầu, lại nhìn thấy ba mẹ đều dùng một thái độ quái dị nhìn cô. “Sao hai người lại nhìn con như vậy?”

“Vậy con giải thích thế nào việc giúp cậu ta đi chợ mua đồ ăn, đến nhà cậu ta nấu cơm?” Uông mẫu sắp đặt đáp lại cô, tiếp tục lại hỏi một vấn đề khác.

“Đương nhiên là ___” Cô nhíu mày, không biết nên làm sao trả lời vấn đề này, liền là xảy ra tự nhiên như vậy, cô phải giải thích thế nào đây?

“Như thế nào?”

“Mẹ, sáng nay mẹ nói chuyện sao lại hùng hổ dọa người như vậy?” Cô chịu không được oán trách.

“Bởi vì con không thành thật.”

“Con không thành thật?”

“Con còn chưa trả lời vấn đề của mẹ.”

“Trả lời vấn đề nào, vì sao con giúp anh ta mua đồ ăn, nấu cơm?! Đó là bởi vì___” Cô cố gắng nhớ lại nguyên nhân lần đầu tiên nấu cơm cho anh ta ăn, hình như là…

“Con không muốn chết đói!” Cô kêu to. Đúng rồi, chính là nguyên nhân này, “Không phải trước đây con đã nói với mẹ, trong tủ lạnh nhà anh ta ngoại trừ vài chai nước uống và mấy bát mì tôm cái gì cũng không có, lúc con đến nhà anh ta tăng ca, nếu không muốn chết đói chỉ có thể tự mình ra tay.” Cô làm trò, đành chịu giải thích.

“Vậy sao?”

“Mẹ, mẹ đang nghi ngờ cái gì?”

“Nghi ngờ đầu ngõ nhà cậu ta có cửa hàng tiện lợi còn có 7-Eleven, vì sao con không đến mua thức ăn sẵn là được rồi, còn tốn nhiều công sức đi chợ mua đồ về tự nấu.”

“Bởi vì con không thích ăn những thứ mua ở ngoài.”

“Là con không thích ăn hay là a Kính không thích ăn?!”

Uông Bồng Khiết khẽ giật mình, lập tức chau mày. Là ai không thích ăn, vấn đề này trước đây cô chưa từng cẩn thận suy nghĩ qua, bây giờ nhớ lại, người nói “không thích ăn” ba chữ này, hình như đều là Chương Kính, bởi vì từ 6 năm trước sau khi ba mẹ anh ta lần lượt qua đời, ba bữa anh ta đều là ăn ở bên ngoài.

“Có liên quan gì sao?” Cô nhăn mặt nói.

“Nếu như không có liên quan ta sẽ đưa ra để nói sao?”

Uông Bồng Khiết chợt cảm thấy đau đầu.

“Mẹ, hôm nay hai người rốt cuộc bị sao vậy, làm chi đột nhiên nói với con những lời kì lạ như vậy, mục đích của hai người là gì, nói rõ được không?” Cô cùng lúc nhìn về phía ba ba.

“Ta cho là ta và mẹ con đã nói đủ rõ ràng rồi.” Ba Uông nói: “Tóm lại, con nên chuẩn bị kết hôn.”

“Con cũng rất muốn kết hôn nha, hai người cho rằng con không muốn sao? Vấn đề là không có người đồng ý cưới con.” Uông Bồng Khiết không nhịn được ủy khuất nói.

“A Kính không phải là người sao?” Mẹ Uông nói.

“Anh ta vốn không phải là người!” Uông Bồng Khiết tức giận nói.

“Cái gì, hai đứa lại cãi nhau sao?”

Uông Bồng Khiết đột nhiên nhắm chặt hai mắt, dùng sức hít một hơi dài: “Con không muốn nói, dù sao hai người không cần đem con và anh ta nghĩ thành một cặp là được rồi.”

“Quả nhiên là cãi nhau.” Mẹ Uông kết luận nói.

Uông Bồng Khiết lại lần nữa dùng sức hít thở mạnh, cô đẩy ghế ra đúng lên nói: “Con phải ra ngoài.” Cứ tiếp tục ngồi đây, cô nhất định sẽ mất kiểm soát.

“Tiểu Khiết, có muốn mẹ gọi điện cho a Kính không, nói giảng hòa..”

“Không cần!” Uông Bồng Khiết giống như bị kim chích ngắt lời mẹ. Nếu để cho mẹ gọi điện thoại đến, việc cô không ở đi làm ở đó nữa chẳng phải sẽ bị lộ sao?!

Cô lại lần nữa hít một hơi, thầm nói với chính mình phải bình tĩnh.

“Anh ấy đi công tác đến Hongkong rồi.” Trước ánh mắt nghi ngờ của mẹ, cô bình tĩnh nói.

“Thật sao? hay chỉ là do con không muốn mẹ gọi điện thoại đến?”

“Là thật.” Cô cố gắng gật đầu, một cái lại thêm một cái, “Nếu không phải hai người cho là mấy hôm nay con mỗi ngày tăng ca đến nửa đêm mới về là giả sao?”

Mẹ cô nghi ngờ nhìn cô một lát, cuối cùng gật gật đầu, mà cô thì âm thầm thở ra một hơi, thật sự là rất nguy hiểm nha.

“Vậy, con đi làm đây.”

Vợ chồng hai người đồng thời gật đầu, mẹ Uông giống như ngày thường đưa cô đến cửa, sau đó đợi con gái đi làm rồi đóng cửa lại, nhanh chóng quay lại phòng khách, hội hợp cùng người chồng sớm đã không thể chờ được nhấc điện thoại gọi cho Chương Kính.

Nói đùa gì chứ, vì hạnh phúc cả đời của con gái, việc cãi nhau này bọn họ đương nhiên phải lo, về chuyện Chương Kính đi công  tác đến Hongkong, bọn họ nếu thật sự tin lời nói bậy của cô, vậy đã không làm ba mẹ của cô.

Tút tút…

Điện thoại gọi được!

╃⊙_⊙╃

“Ring ring…”

Điện thoại trong túi áo đột nhiên vang lên, Chương Kính nghi ngờ liếc nhìn đồng hồ trên xe. 7h40′, là ai mới sáng sớm như vậy đã tìm anh?

Lấy điện thoại từ trong túi ra, nhìn số điện thoại người gọi đến, dãy số quen thuộc làm cho tim anh đập mãnh liệt.

Là số điện thoại nhà của cô ấy, là cô ấy gọi đến sao?

Kiềm chế không được nhịp tim đập càng ngày càng nhanh, anh đem ngón cái chuyển đến nút nhận cuộc gọi, chuẩn bị ấn xuống___

Một bóng người đột nhiên xuất hiện trước ngõ, làm cho ngón tay đang ấn xuống đột ngột ngừng lại.

Là cô! Vậy là ai đang gọi điện thoại…

Chương Kính quay đầu nhìn điện thoại trong tay vẫn vang lên không ngừng, sau đó không chịu nổi vỗ nhẹ ngực của mình. Cũng may anh còn chưa nhận, bởi vì cô đã xuất hiện ở phía trước, vậy người gọi điện thoại tìm anh, trên dưới chỉ có thể là Uông bá phụ và Uông bá mẫu, mà bây giờ anh căn bản là chưa chuẩn bị tốt li do giải thích với họ việc anh đuổi Bồng Khiết.

Nghĩ đến đây, ánh mắt Chương Kính bất giác lại chuyển về bóng lưng lẻ loi đi phía trước.

Cô ấy thật đáng ghét! Anh tức giận suy nghĩ, rõ ràng thân hình cao to, cá tính thẳng thắn, cô làm chi muốn học theo những cô gái mắt nhỏ, mũi nhỏ giận dỗi với anh? Muốn trở về công ty đi làm nói với anh một tiếng là được rồi, cứ tiếp tục như vậy với cô ấy cũng không phải chuyện tốt gì? Thật sự là đáng ghét!

Nhìn điện thoại trong tay vẫn vang lên không ngừng, anh đem nó nhét vào trong hộp đựng đồ, sau đó khởi động xe, đi theo phía sau cô.

Hai ngày trước sau khi anh suy nghĩ nửa ngày phát hiện mình vẫn không có cách nào, anh cuối cùng quyết định trước tiên vẫn nên làm rõ nam nhân đồng ý cưới cô rốt cuộc là yêu ma quỷ quái phương nào, dù sao có câu tục ngữ gọi là biết người biết ta, trăm trận trăm thắng, chờ sau khi anh làm rõ trong hồ lô của nam nhân kia bán thuốc gì, muốn thuyết phục cô suy nghĩ lần nữa về chuyện kết hôn, đương nhiên sẽ dễ dàng hơn, cho nên anh quyết định dùng cánh theo dõi cô, tìm ra nam nhân kia.

Thật ra việc theo dõi đã bắt đầu từ ngày hôm qua, chỉ tiếc là quá muộn anh mất công vô ích, bởi vì sáng sớm cô đã ra ngoài, cho nên hôm nay anh đặc biệt đến sớm, 7h đã ở đây.

Quả nhiên, anh chờ được cô.

Mà bây giờ, anh chỉ cần cẩn thận đi sau cô, đợi lát nữa nam nhân kia xuất hiện là đủ.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 30.11.2011, 03:52
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37113
Được thanks: 85243 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cuồng kết hôn-Uông Bồng Khiết - Kim Huyên - Điểm: 10
Chương 4

Thẩm mỹ viện, viện chăm sóc da, của hàng chuyên bán sản phẩm tinh chế, sau đó dừng ở công ty bách hóa shopping cả ngày.

        Chương Kính trợn tròn mắt, hoàn toàn bị dọa ngây người.

        Anh biết có một số cô gái có thể trải qua một ngày như vậy, nhưng là anh biết rõ Uông Bồng Khiết cũng không phải cô gái như vậy, thế nhưng cô lại như vậy trải qua một ngày, toàn bộ chuyện này cuối cùng là chuyện chết tiệt gì đang xảy ra?

        Có quan hệ đến nam nhân kia sao? Vì anh ta thích mĩ nữ giả tạo, cho nên cô mới có thể chọn những chỗ đó, đem chính mình làm thành giả tạo không thật?

        Có thể, dùng sự hiểu biết của anh về cô, cô thật sự là người sẽ làm ra loại chuyện ngu ngốc này.

        Cô gái ngu ngốc kia, chẳng lẽ cô vĩnh viễn đều không hiểu, nội tâm so với ngoại hình có bao nhiêu quan trọng sao? Người đàn ông yêu thích ngoại hình của cô hoặc yêu cầu cô thay đổi ngoại hình, căn bản không phải là thật sự thích cô.

        Cô gái ngu ngốc kia!

        Nhìn thấy cô xách bao lớn bao nhỏ ngồi lên taxi, một nhận thức khác làm cho anh đối với người đàn ông kia càng thêm chán ghét, anh ta thậm chí ngay cả tới đón cô cũng lười, muốn chính cô xách bao lớn bao nhỏ đi về nhà, thật sự là con mẹ nó hồ đồ!

        Dùng sức hô hấp, anh cẩn thận tiếp tục theo đuôi phía sau cô.

        Tắc xi đi thẳng về trước, sau nửa giờ rời khỏi khu vực ồn ào chạy vào một khu dân cư cao cấp rộng lớn nào đó, cuối cùng dừng trước một toà nhà của những người nổi tiếng.

        Chương Kính ngạc nhiên nhìn cô xuống xe, sau đó ôn hòa hơi mỉm cười với bảo vệ, hiên ngang đi vào bên trong.

        Nơi này là chỗ nào! Cô tại sao muốn đi vào tòa cao ốc này! Hơn nữa nhìn thái độ của cô với bảo vệ quen thuộc, cô dường như cũng không phải lần đầu tiên đến đây, nhưng là, vì cái gì anh cho tới bây giờ cũng không biết đến chỗ này?

        Quen biết cô nửa đời người, cô có cái gì bằng hữu, nhà ở đâu, hoặc là lấy chồng chỗ nào, có lẽ anh so với cô còn biết rõ hơn, nhưng là nơi này. . . nơi này rốt cuộc là nơi quái đản nào, vì cái gì anh cho tới bây giờ cũng không biết cô có cái gì bằng hữu sống ở đây? !

        Người nam nhân kia!

        Chương Kính đột nhiên chấn động, tiếp theo hoàn toàn khống chế không được hành động của chính mình, dùng sức cởi bỏ dây an toàn, vẻ mặt đằng đằng sát khí xuống xe, xông thẳng vào cửa tòa cao ốc.

        “Tiên sinh! Tiên sinh!”

        Hành động xông thẳng vào của anh làm cho bảo vệ trong nháy mắt lao ra khỏi phòng bảo vệ chặn đường anh.

        “Xin hỏi anh muốn tìm ai? Làm phiền anh đi về phía trước chờ một chút, để tôi thông báo cho chủ nhà anh đến được không?”

        “Không cần, bạn của tôi vừa mới đi vào.” Anh vượt qua anh ta, nhưng trong nháy mắt người bảo vệ lại lại lần nữa chặn trước mặt anh, không cho anh tiếp tục đi lên.

        “Xin hỏi bạn của anh là vị nào? Ở tại nhà nào?”

        “Chính là người mới vừa đi vào.”

“Anh nói là Uông tiểu thư?”

“Đúng, chính là cô ấy.”

        “Vậy anh là đến tìm Vương tiên sinh sao?”

        Chương Kính đột nhiên dừng lại toàn bộ hành động, thong thả quay đầu nhìn anh, sau đó nghiến răng nghiến lợi một chữ dừng lại nói ra ba chữ kia.

        “Vương tiên sinh?”

        “Chẳng lẽ không phải sao?” Bảo vệ nghi ngờ nhìn anh đang cắn chặt răng, nghi ngờ cho dù anh thật sự là đến tìm Vương tiên sinh,  99,9 % cũng là không có việc gì tốt, vậy anh ta thực sự nên để anh đi vào sao?

        “Không sai, tôi là đến tìm Vương tiên sinh.” Chương Kính thái độ muốn giết người nói.

        “Như vậy mời anh đến phòng bảo vệ ngồi một chút được không? Để cho tôi thông báo cho Vương tiên sinh.” Để phòng vạn nhất, anh ta quyết định vẫn là thông báo cho Vương tiên sinh trước nói sau.

        “Không cần phiền toái, tôi tự mình đi vào.” Chương Kính lần thứ hai vượt qua bảo vệ, chỉ muốn nhanh chóng đuổi theo, nói không chừng anh còn có thể bắt kịp Bồng Khiết đang ở trong thang máy.

        “Thực xin lỗi, đây là quy định.” Bảo vệ đột nhiên ra tay giữ chặt anh, đồng thời kiên quyết nói.

        “Vừa nãy lúc cô ấy đi vào, tôi cũng không thấy cô ấy đăng kí.” Chương Kính kiên nhẫn  không được tức giận nói, hai chân giống như mọc rễ trên mặt đất, giằng co cũng không nhúc nhích đứng nguyên tại chỗ.

Bảo vệ buông anh ra, phòng bị đặt tay lên côn bảo vệ.

“Uông tiểu thư không cần đăng ký.”Anh ta nhìn không chuyển mắt trừng anh nói.

        “Vì cái gì cô ấy có thể không cần, tôi lại cần?”

        “Bởi vì cô ấy cũng ở nơi này.”

        “Anh nói cái gì?” Chương Kính đột nhiên kinh ngạc kêu lên: “Anh nói cô ấy cũng ở nơi này?”

        “Không sai.”

        Chương Kính trừng anh ta, thái độ là muốn anh ta đem toàn bộ lời vừa nói nuốt trở lại. Bồng Khiết không có khả năng làm ra loại việc chưa kết hôn đã sống chung với người ta, tuyệt đối không có khả năng!

        “Tôi nhớ anh vừa mới nói là cô ấy đến tìm Vương tiên sinh.” Anh lạnh giọng hỏi lại.

        “Uông tiểu thư cô ấy hiện tại thật sự là đến tìm Vương tiên sinh, nhưng là sau mấy ngày nữa, cô ấy sẽ trở thành chủ hộ nơi này, cho nên tôi nói cô ấy là chủ hộ ở đây cũng không sai.”

        Nếu như ánh mắt Chương Kính vừa rồi trừng anh ta, giống như là muốn anh ta đem lời nói nuốt trở về, thì  bây giờ chính là muốn giết anh ta.

        Mấy ngày nữa sẽ trở thành chủ hộ nơi này? !

        “Cô ấy vĩnh viễn cũng sẽ không trở thành chủ hộ nơi này.” Hai mắt anh đỏ lên, tay nắm chặt đến nổi các khớp xương kêu răng rắc.

        Bảo vệ thông minh không cùng anh tranh cãi, bởi vì anh ta nhìn ra được người đàn ông trước mặt này tức giận điên rồi, hơn nữa cảm giác kia giống như là bắt được vợ đi ngoại tình với người khác, đụng phải loại việc này, bên thứ ba tốt nhất vẫn là nói năng thận trọng, bo bo giữ mình.

        “Anh rốt cuộc có để tôi đi vào hay không?”

        “Nếu như anh đồng ý làm đăng kí như quy định, sau đó để cho tôi xác nhận một lời với Vương tiên sinh, đương nhiên không có vấn đề.” Anh ta là giải quyết công việc nói.

        Hai bên im lặng giằng co hồi lâu, Chương Kính đột nhiên không nói một câu xoay người rời đi.

        Bảo vệ chớp chớp mắt, có chút kinh ngạc nhìn theo anh tức giận đùng đùng lên xe, sau đó lái xe rời đi.

        Toàn bộ chuyện này cuối cùng là chuyện gì! Anh ta có vô số nghi vấn, tiếp theo liền dùng sức lắc lắc đầu, tốt hơn vẫn là ít lo chuyện bao đồng. Anh ta tự nói với mình.

        ╃⊙_⊙╃

        “Người phụ nữ xinh đẹp ba phần là dựa vào sắc đẹp của bản thân, bảy phần là dựa vào cách ăn mặc, cho nên trang phục và phụ kiện đặc biệt quan trọng.”

        Nghe theo đề nghị của Thời Mễ Mễ, Uông Bồng Khiết liên tục làm nữ nhân hám của một tuần lễ, kiên quyết đem chính mình từ đầu đến chân sửa sang một chút. Cô bắt đầu làm từ đầu tóc, sau đó sửa chân mày, làm mặt, làm cơ thể, ngực lớn, eo nhỏ, mông đẹp, xuống đến làm móng tay, đến da chân, có thể làm một lần không nghỉ ngơi, mục đích chỉ là muốn đem chính mình thay đổi thành người phụ nữ càng có sức hấp dẫn, làm cho đàn ông không thể cự tuyệt lời cầu hôn của cô.

        Nhưng là liên tục một tuần lễ, số tiền cô bỏ ra so với trước đây toàn bộ một năm cộng lại còn nhiều hơn, hiệu quả lại không thấy rõ ràng, bởi vì ngay cả Mễ Mễ cũng cảm thấy như vậy.

        Đến cuối cùng vấn đề là ở đâu?

        Đáng lẽ Mễ Mễ có thể giúp cô cho đến khi tìm ra vấn đề, thật không nghĩ đến bạch mà hoàng tử của Mễ Mễ đúng lúc đáp máy bay, cô là tiếp viên hàng không Bạch Tuyết không cùng đi sao được? Cho nên thân là thiết kế thời trang Vương Sóc Dã liền nhận nhiệm vụ lúc lâm nguy trở thành thầy phù thủy của cô.     Nói đến Vương Sóc Dã, thật ra các cô vài cái đều sớm đã nóng tai rõ ràng, chẳng qua chỉ là chưa có cơ hội gặp mặt mà thôi.

Thân là đời thứ hai của một gia đình giàu có, tiền nhiều, anh tuấn, anh lại có nhất nghệ tinh___thiết kế trang phục khiến cho đàn ông đố kị, ánh mắt của phụ nữ thì sáng rực, là đối tượng theo đuổi của bao nhiêu chim sẻ và phượng hoàng, thế nhưng anh ta lại là một gay hàng thật giá thật.



        Nhắc tới duyên phận của Mễ Mễ và anh ta, tất nhiên là thoát không được loại nghiệt duyên này, nhưng không giống những người khác, Mễ Mễ và anh ta cuối cùng lại trở thành bạn tốt không có gì giấu nhau.



        “Giao cho anh đúng là không sai.” Mễ Mễ trước khi đi nói như vậy.



        Lúc mới bắt đầu cô là có chút hoài nghi, nhưng trải qua những ngày này, dưới bàn tay khéo léo và huấn luyện ma quỷ của anh ta, cô phát hiện thật sự bắt đầu có nam nhân đem ánh mắt dừng tại trên người cô.



        Ông trời, nói cô hư vinh cũng tốt, nhưng là loại cảm giác này thật là “Sướng” chết người đi được!



        Sóc Dã nói, vấn đề lớn nhất của cô chính là lưng gù, thứ hai là cách ăn mặc, tiếp đến là tự tin. Thật ra bề ngoài của cô rất xinh đẹp, chẳng qua chỉ là quá chú ý đến việc bản thân quá cao hơn người khác, cũng vô ý thức lựa chọn mọi động tác và ăn mặc để có thể làm cho mình thấp đi, thế cho nên mới có thể đem bề ngoài của mình làm hư.



Anh ta nói chỉ cần nghe anh ta, bảo đảm nửa tháng sau, ngay cả Mễ Mễ người xưng là vạn nhân mê đều sẽ dùng con mắt khác để nhìn cô, thậm chí còn còn có thể đem danh xưng vạn nhân mê của cô ấy chuyển cho cô.



        Cái này. . . Thật sự sẽ thần kì như vậy sao?



        Không quan tâm, dù sao bây giờ cô cái gì cũng không có, nhiều nhất là thời gian, đánh cược một lần cũng không sao.



        Cho nên sau khi Mễ Mễ ra nước ngoài, mỗi ngày cô đều đến nơi này báo danh, hơn nữa mỗi lần đều là 3, 4 tiếng đồng hồ, hoặc 5, 6 tiếng, làm cho bảo vệ tiên sinh cũng không khỏi nghi ngờ cô có phải là người yêu của Vương tiên sinh hay không.



        Thật ra hoài nghi không quan trọng, vấn đề là hôm trước Sóc Dã chợt có nổi hứng thế nhưng nói đùa với bảo vệ cô là vị hôn thê của anh ta, kết thúc chuyện đó còn mời người ta đến lúc đó nhất định phải đến uống rượu mừng, làm hại cô hiện tại vừa nghe thấy có người hướng cô chúc mừng, liền xấu hổ muốn chui xuống đất.



        Đến tầng 12, ra khỏi thang máy, chỉ thấy cửa nhà Vương Sóc Dã khép hờ, không đóng chặt lại, cô nhẹ nhàng đẩy cửa ra, cất tiếng gọi, “Sóc Dã, anh có ở nhà không?”



        “Cô đến rồi.” Vương Sóc Dã từ phòng trong thò đầu ra.



        “Hải, lại đến làm phiền anh.” Uông Bồng Khiết làm bộ mặt quỷ, đồng thời giơ cao bao lớn bao nhỏ trong tay đều có in chữ “Dã” tên cửa hàng sản phẩm tinh chế nói: “Ngô, những thứ này là bài tập hôm nay của tôi.”



        “Mở ra cho tôi xem.”



        Đem một đống túi giấy đặt trong sô pha ở phòng khách, Uông Bồng Khiết đem quần áo trang sức trong từng cái túi giấy lấy ra, sau đó theo ý của mình phối hợp cho anh ta xem.



        Đây là bước đầu tiên Vương Sóc Dã cải tạo cô, cải tạo ánh mắt và phẩm vị của cô. Anh ta cung cấp miễn phí cho cô tiệm trang phục mang tên anh ta để cho cô luyện tập mua sắm, tất cả quần áo trang sức dùng danh nghĩa của anh ta để ghi sổ đều có thể trả lại chỗ cũ, không cần tốn nửa xu tiền của cô, đương nhiên, nếu như thật sự vừa ý muốn trả tiền mua lại cũng được.



        “Không sai, có tiến bộ nhiều, xem ra cô đã biết dạng quần áo nào mới thật sự phù hợp với cô, có thể đem những ưu điểm trên người cô thể hiện ra.” Sóc Dã một bên xem kỹ chỗ quần áo cô mang đến, một bên gật đầu nói.



        Uông Bồng Khiết mỉm cười, cô tự mình cũng có cái loại cảm giác này.



        “Vậy bắt đầu từ tối nay, chúng ta bắt đầu đến thay đổi thói quen và tư thế của cô.”



        “Tôi phải làm thế nào?”



        “Biết cách huấn luyện người mẫu không?”



        Cô chớp chớp mắt.”Sẽ không muốn tôi học đi như trên sàn diễn đi?”



        “Cô muốn học đi như trên sàn diễn còn sớm, khách, đội lên.” Vương Sóc Dã cúi người từ dưới bàn trà lấy ra một quyển sách bìa cứng 32 trang đưa cho cô.



        Uông Bồng Khiết nghi ngờ nhìn anh ta.”Cái này. . . anh sẽ không phải là muốn tôi dùng đầu đội a?”



        Vẻ mặt Vương Sóc Dã là “Cô nói không sai” nhìn cô một chút.



        “Được rồi, mặc dù như vậy nhìn có chút ngu ngốc.”



        “Tiếp theo làm gì?” Đem sách đội ở trên đầu, Uông Bồng Khiết ngẩng đầu ưỡn ngực, có chút cứng ngắc hỏi.



        “Tạm thời cứ như vậy đứng nửa giờ đi.”



        “Cứ như vậy, không cần đi thẳng?”



        “Nếu như cô muốn đi cũng được.” Anh nhìn cô một cái nói.



        “Không, tốt hơn tôi vẫn là nên đứng.” Bởi vì hôm nay cô đã đi cả một ngày.



        Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Uông Bồng Khiết phát hiện theo sự tích lũy của thời gian, tư thế đứng nghiêm đơn giản ban đầu càng lúc càng mệt mỏi, eo và cổ của cô đều đã bắt đầu mỏi nhừ, mà phần lưng càng là căng cứng giống như bất cứ lúc nào cũng có thể gãy đôi.



        Trời ạ, mới qua bao lâu thời gian, ba phút? Năm phút? bất quá mới vài phút cô đã cảm thấy mệt mỏi, như vậy nửa giờ sau, cô sẽ không là cả người tê liệt ngã ở trên sàn đi thôi?



        “Sóc Dã, như vậy thật sự sẽ có hiệu quả sao?” Cô hoài nghi hỏi, thử dời đi sự chú ý của mình.



        “Có hay không có hiệu quả cô sau này sẽ biết.”



        “Sau này là bao lâu sau ?” Cô hỏi.



        “Cảm thấy mệt mỏi?” Anh ta nhìn ra suy nghĩ của cô.



Uông Bồng Khiết gượng cười vài tiếng.



        “Cô chỉ cần nghĩ đến kết quả, liền sẽ không khó như vậy chịu đựng.” Anh ta giúp cô, “Yên tâm, tất cả những vất vả này đều sẽ là đáng giá.” Anh ta mỉm cười an ủi cô.



        “Hy vọng như thế.”



        “Cứ chờ đi.”







        ╃⊙_⊙╃







        Mặt trời mới mọc ở phía đông, từ từ nhô lên, cơn giận của Chương Kính cũng đi theo đó tăng lên, hừng hực bùng cháy trong đáy mắt anh.



        Cô không về nhà, cô tối hôm qua vậy mà không về nhà!



        Canh giữ trước cửa ngõ nhà Uông Bồng Khiết, Chương Kính vốn định bỏ đi tất cả không vui nghiêm túc nói chuyện với cô một lần, không nghĩ tới anh đợi cô một đêm, cô lại  không về nhà.



        Cô tối qua ở chỗ nào, sẽ không phải là nhà họ Vương kia?



        Một cô gái chưa lấy chồng lại tùy tiện ở trong nhà một người đàn ông, cô rốt cuộc có từng nghĩ qua, có làm sai hay không? Nếu như người đàn ông kia đột nhiên đổi ý không cưới cô, vậy cô. . .



        Thật là một cô gái ngu ngốc! Cô đều đã sắp 30 tuổi, còn không hiểu được bảo vệ chính mình, cô. . . Thật sự là làm anh tức chết, tức chết mà!



        Nhắc đến Tào Tháo, Tào Tháo đến.



        Chương Kính tức giận ánh mắt dừng ở không xa phía trước, trên hình ảnh đang bước thẳng về phía này, cho đến khi cô sắp đến gần nơi anh dừng xe, anh mới đột ngột đẩy cửa xe bước xuống, lại hung hăng đem cửa xe đóng lại.



        Một “Phanh” trong sáng sớm vô cùng khiến cho người khác chú ý, Uông Bồng Khiết đột nhiên ngẩng đầu lên, tiếp theo liền ngừng lại bước chân.



        Tức giận làm cho Chương Kính sải bước rộng đi về hướng cô, không giải thích, một tay đem cô nắm chặt, dùng sức lay lay.



        “Nói, em tối hôm qua chạy đến chỗ nào, có phải là ở trong nhà của người đàn ông họ vương kia?”



        Uông Bồng Khiết kinh ngạc ngốc ra nhìn anh, trong khoảng thời gian ngắn hoàn toàn không phản ứng kịp.



        “Em thật là muốn lấy chồng muốn điên rồi sao? Em cho là ngã vào như vậy, người ta liền phải cưới em sao? Em là ngớ ngẩn, mất trí, hay là đem đàn ông đều trở thành thánh nhân hoặc ngốc tử? Em có thể làm cho đầu óc tỉnh táo một chút được không, không cần tái phát bệnh thần kinh?” Anh tiếp tục hướng cô gầm thét.



        “Cái. . . gì?” Uông Bồng Khiết khó khăn cứng ngắc mở miệng, bởi vì anh lắc cô đến nỗi đầu cô đều choáng voáng, hơn nữa lắc dữ dội như vậy làm cho cô vùa mở miệng liền suýt chút nữa nguy hiểm cắn vào đầu lưỡi.

”Cái gì? !” Anh tức giận lặp lại lời của cô, ngừng lắc cô. “Anh hỏi em, em tối qua có phải là ở trong nhà tên họ Vương kia  không?”



        “Làm sao anh biết?”



        “Anh làm sao biết!” Anh cắn răng nói.



        Uông Bồng Khiết chớp chớp mắt, vẫn có chút không rõ ràng lắm rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra.



        “Tại sao anh lại ở chỗ này?” Cô hỏi.



        “Anh tại sao lại ở chỗ này?” Anh lại lần nữa lặp lại lời của cô, đồng dạng dùng phương thức nghiến răng nghiến lợi nói ra.



        Uông Bồng Khiết nhíu mày.”Anh biến thành vẹt lúc nào vậy?” (đang gay cấn tự nhiên nghe câu này buồn cười quá)



        “Em thì  sao? Em lúc nào thì học được lợi dụng thân thể quyến rũ đàn ông?”



        “Anh nói cái gì?” Uông Bồng Khiết trong nháy mắt trợn to hai mắt.



        “Anh nói em lúc nào thì học được lợi dụng thân thể để quyến rũ đàn ông? Cầu hôn không được, liền đổi sang dùng loại thủ đoạn này đến ràng buộc đàn ông, em thật sự cho rằng làm như vậy sẽ có hiệu quả? Cùng em ngủ qua liền nhất định. . .”



        “Câm miệng!”



        Tiếng hét lớn ầm ầm vang lên, Uông Bồng Khiết vẻ mặt tái nhợt dùng sức đem anh đẩy ra, lực đẩy lớn làm cho cô hướng về phía sau lảo đảo vài bước.



        “Anh là cái gì? Anh dựa vào cái gì quản tôi, lại dựa vào cái gì nói ra những lời này với tôi?” Cô trừng anh la lên, khó có thể tin anh sẽ đối với cô nói ra những lời tổn thương này.



        Lợi dụng thân thể quyến rũ đàn ông? ! Trong mắt anh, cô là người như vậy sao?



        “Dựa vào bá phụ bá mẫu đối với anh như con, Uông Hạo đối với anh như anh em.”



        “Cho nên anh có thể sỉ nhục tôi như vậy?”



        “Anh sỉ nhục em?” Anh cười lạnh, “Em vì muốn lấy chồng, cũng có thể tùy tiện nhảy đến trên giường một người đàn ông xa lạ, em như vậy còn sợ gì sỉ nhục?”



        “Tôi không có!” Cô tức giận kêu lên, tức giận đến nổi toàn thân phát run.



        “Được, vậy em nói, em tối hôm qua ngủ ở đâu?”



        “Tôi ngủ ở đâu liên qua gì đến anh, anh dựa vào cái gì. . . Dựa vào cái gì nói như vậy với tôi?” Cô nắm chặt tay, run rẩy nói.



        Hỗn đản đáng chết, anh sao có thể, sao dám như vậy bôi nhọ nhân cách của cô, cô là loại người vì đạt được mục đích không từ thủ đoạn sao? Nếu như thật sự giống như vậy, cô có cần thiết chờ tới bây giờ mới làm như vậy, có cần thiết một lần lại một lần trải qua thương tâm và đau khổ bị người ta từ chối sao?



        Anh là tên hỗ đản suy nghĩ hẹp hòi!



        “Cho nên, đối với chỗ đi tối hôm qua, em vẫn là không có lời nào để nói.” Anh cười lạnh nói.



        “Đúng, không sai, tôi tối hôm qua là ở trog nhà Sóc Dã, anh muốn thế nào?” Cô đột nhiên tiến lên một bước, nắm chặt tay nói.



        “Em quả nhiên như vậy đói bụng ăn quàng, chỉ cần có thể lấy chồng chuyện gì cũng có thể làm ra được?”



        ” Thế thì sao.” Cô trả lời.



        “Em — “



        “Thế nào?” Đây không phải là cô trong mắt anh sao? Cô như ý của anh!



        “Không biết xấu hổ.”



        “Anh nói cái gì?” Nhiệt độ máu huyết trong người cô cấp tốc hạ xuống, Uông Bồng Khiết không chuyển mắt trừng anh nói.



        “Anh nói em không biết xấu hổ.”



        “Chương Kính!” Tất cả ủy khuất trong nháy mắt toàn bộ bạo phát ra, Uông Bồng Khiết thét lên đánh về phía anh, vung tay lên không ngừng đánh mạnh lên người anh.



        Anh đáng chết, không ngừng sỉ nhục cô coi như xong, anh còn trước mặt cô nói cô không biết xấu hổ!



        Cô ở đâu không biết xấu hổ? Cô bất quá chỉ muốn kết hôn, trong chuyện hẹn hò và cầu hôn chủ động một chút mà thôi, chẳng lẽ như vậy cũng không được sao? Đúng, da mặt cô dày một chút, thấy người đàn ông không sai sẽ nhịn không được muốn hỏi đối phương kết hôn chưa, có hứng thú hay không cùng cô dùng chuyện kết hôn làm tiền đề qua lại, nhưng là chỉ cần đối phương lắc đầu từ chối, cô tuyệt đối sẽ không ép buộc. Cô như vậy chỗ nào không biết xấu hổ?



        Anh là tên hỗn đản, đáng chết, ngày thường trên vết thương của cô xát muối tổn thương cô, đồng thời hủy hoại sự nghiệp nhiều năm qua cô đã bỏ bao nhiêu công sức coi như xong, lại còn không mời mà đến chạy đến trước mặt cô đem cô phê bình không đáng một xu, nói được quá đáng như thế, anh — hỗn đản!



        Chương Kính mặc dù cao to khẻo mạnh, nhưng bị một nữ nhân cao hơn 1m7, nặng 60kg dùng hết sức tấn công, cũng có chút ăn không tiêu.



        “Em, cô gái ngang ngược thô lỗ này!”



        Anh chế trụ hai tay của cô, đem chúng giơ lên cao để ngăn chặn sự công kích điên cuồng của cô.



        Uông Bồng Khiết lập tức đổi thành dùng chân đến công kích anh, đem anh trở thành sắc lang, du côn, không lưu tình chút nào mạnh mẽ đạp vào xương cẳng chân của anh.



        “Đáng chết!” Chương Kính ăn đau nguyền rủa thành tiếng, trong nháy mắt anh buông hai tay của cô ra, cúi người xoa bóp cẳng chân sợ là đã bị cô đạp rạn nứt.”Em điên ư?” Anh tức giận kêu lên.



        Uông Bồng Khiết đáp lại nhấc chân lần thứ hai hướng anh đạp tới, cũng may anh nhanh tay lẹ mắt hướng về phía sau nhảy lên một cái, tránh được. Cô cũng không đuổi theo đi lên, sau khi đạp một cái không được, không chút do dự xoay người chạy đi.



        Chương Kính sững sờ, chân cà nhắc, đuổi theo cô.



        “Chờ một chút!” Anh nắm lấy cánh tay cô, dùng sức kéo cô dừng lại mặt hướng anh, nhưng là trong nháy mắt, sau khi anh nhìn thấy hốc mắt đẫm lệ của cô, đầu của anh biến thành một mảnh trống rỗng.



        Uông Bồng Khiết dùng sức vung tay của anh ra tiếp tục chạy về phía trước.



        Chương Kính ngây ngốc đứng ở tại chỗ nửa ngày, đột nhiên bừng tỉnh cấp tốc đuổi theo cô, nhưng lần này, anh không dám lại động tay động chân với cô, chỉ dám đuổi theo bên cạnh cô, sau đó hoảng hốt lại không biết làm sao nhìn nước mắt không ngừng rơi xuống hai má cô.



        Anh cho tới bây giờ đều không thấy cô khóc qua.



“Bồng Khiết, anh. . .” Anh cẩn thận mở miệng, lại không biết nên nói cái gì.



        Cô không ngừng lau nước mắt chảy xuống gò má, làm như không thấy, không nghe chạy về phía trước.



        “Bồng Khiết.” Anh lại lần nữa gọi cô, lại vẫn không nhận được sự trả lời của cô, vô kế khả thi, anh chỉ có thể bước một bước dài chặn trước mặt cô, buộc cô dừng lại.



        Cô rốt cục ngừng lại, nhưng lại không nhìn anh.



        Cảm giác khóc thở nhanh chóng khuếch tán bao phủ 4 phía.



“Anh. . .”



        Anh nên nói cái gì? Anh cho tới bây giờ đều chưa từng gặp phải chuyện như vậy, cô lại khóc, tại sao có thể như vậy?



        Quen biết cô mười bảy năm, anh chưa từng thấy cô khóc dù chỉ một lần. Lễ tốt nghiệp không khóc, công việc mệt mỏi không khóc, bị đàn ông từ chối không khóc, ngay cả lúc bị anh đuổi việc, cô vẫn là một bộ khí thế khinh người, không rơi một giọt nước mắt. Anh đã từng không chỉ một lần hoài nghi cô có phải là trời sinh không có nước mắt hay không, cho nên anh mới chưa bao giờ thấy cô khóc, mãi cho tới bây giờ.



        Anh vừa rồi rốt cuộc nói gì đó, mới có thể làm cho cô thương tâm rơi lệ?



        Không biết xấu hổ. Đúng vậy, giống như từ sau câu nói này, cô mới bắt đầu nổi bão. Anh thừa nhận lời nói của anh có chút quá đáng, nhưng đó cũng là bởi vì anh quan tâm đến cô, mới có thể tức giận đến nổi không khống chế được nói ra lời nói nặng như vậy.



        Anh là quan tâm cô nha, chẳng lẽ cô không hiểu sao?



        “Em. . .” Anh hướng cô vươn tay, lại chán nản bỏ xuống, “Đừng khóc, em biết không? Nước mắt một chút cũng không thích hợp với em.”



        Cô đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ, ánh mắt mang theo hận ý bắn về phía anh.



        “Bỏ ra!” Cô rét lạnh nói.



        Chương Kính cứng đờ, biết cô hiểu lầm, anh vội vàng giải thích.”Anh chỉ quan tâm em. . .”



        “Bỏ ra!”



        Cô kiên quyết và hận ý làm cho tim của Chương Kính trong nháy mắt loạn nhịp, anh không tự chủ được vươn tay nắm lấy cô, “Bồng Khiết — “



        “Không cần chạm vào tôi!” Cô nhanh chóng tránh né, sau đó lui về phía sau một buốc hướng bên cạnh chạy.



        “Bồng Khiết.” Anh lại lần nữa chặn đường cô, cố gắng giải thích, “Anh cũng không phải đang giễu cợt em, chỉ là lời nói thật mà thôi. . .”



        “Lời nói thật?” Cô ngẩng đầu nhìn anh, lạnh lùng nói: “Thì ra anh vẫn luôn cho là tôi không biết xấu hổ.”



        Chương Kính cứng họng.”Không, anh nói đó là nước mắt của em, em. . .”



        “Không thích hợp mắt đẫm lệ? Bởi vì nó thích hợp với những cô gái nhỏ nhắn xinh xắn, yếu đuối, đáng yêu, toàn thân tràn ngập hương vị phụ nữ, mà tôi chỉ thích hợp lúc bị từ chối, vẫn cười nói ‘hẳn là, ngươi từ chối sao’ ?”



        “Anh không có ý đó. . .”



        “Vậy anh là có ý gì?” Cô hùng hổ dọa người cướp lời nói.



        “Ý của anh là. . .”



        “Anh cái gì cũng không cần nói, cũng không cần phải theo tôi giải thích!” Cô nhanh chóng ngắt lời anh, đồng thời lui về phía sau, nước mắt trong hốc mắt bởi vì động tác kịch liệt của cô mà rơi xuống.”Chương Kính anh nghe rõ cho tôi, từ hôm nay trở đi, tôi với anh một đao cắt đứt, anh đi cầu độc mộc của anh, tôi đi đường Dương Quan của tôi, chúng ta cả đời không qua lại với nhau!”



        Nói xong, cô xoay người chạy đi, trước khi anh đuổi kịp cô đã ngồi lên một chiếc taxi bên đường đoạn tuyệt mà đi.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: cucngu, Mẹ gấu và 133 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

3 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

4 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

6 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

7 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 19, 20, 21

8 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

9 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

10 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 215, 216, 217

11 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

12 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

13 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 208, 209, 210

15 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19

16 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cưng chiều vợ yêu phúc hắc dễ thương - Tiên Nhược An Nhiên

1 ... 78, 79, 80

18 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 34, 35, 36

19 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 19)

1 ... 34, 35, 36

20 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 209, 210, 211



Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 210 điểm để mua Giày nâu nơ hồng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 240 điểm để mua Trâm hoa cài tóc
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 290 điểm để mua Bé áo xanh
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 200 điểm để mua Bong bóng mặt cười
Công Tử Tuyết: :) Tm
Shop - Đấu giá: cò lười vừa đặt giá 354 điểm để mua Nấm nhún nhảy
Shop - Đấu giá: Konami1992 vừa đặt giá 233 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 274 điểm để mua Mề đay đá Citrine 1
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 260 điểm để mua Bé hồng 2
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 266 điểm để mua Mề đay đá Peridot 2
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 230 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 340 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: đích nữ vô song nè
VOT: mn ơi xin truyện,dạo này e nghiền cổ đại mà ko tìm đc truyện nào hay
cò lười: Hé lô em
Sunlia: hé lu chị Cò :D
Sunlia: ố ố ố là la
cò lười: Chưa ai tham gia vòng 3 hết vậy, muốn xem phần tài năng của mọi người quá
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 200 điểm để mua Cung Bạch Dương
Shop - Đấu giá: Libra moon vừa đặt giá 387 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Công Tử Tuyết: :)
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 367 điểm để mua Thỏ khóc nhè
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 335 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 284 điểm để mua Nữ vương
Đào Sindy: có gì đâu mà đông vui nà :))
Nhok Alone ( Bin): à lố lô
Phượng Ẩn: Mọi người đông vui quá
Công Tử Tuyết: Qua đợt này về ở ẩn lánh đời -.....-
Công Tử Tuyết: Cá cô cô... Con chợt nhận ra nhân sinh... Buồn chút xíu -....-
Mavis Clay: nani mọi người đang bàn về gì v :v

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.