Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 27 bài ] 

Giang Nam thiện nương tử - Vân Nhạc

 
Có bài mới 02.10.2011, 21:08
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 16.07.2011, 08:38
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 1149
Được thanks: 1312 lần
Điểm: 10.13
Có bài mới Re: [Cổ đại] Giang Nam thiện nương tử - Vân Nhạc - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1.3

https://Bichsongcac.wordpress.com

“Đại tẩu thỉnh bên này.” hạ nhân Tô phủ lễ phép mời nàng đến trước thư phòng, cung kính hướng bên trong hô: “Tổng quản, người tới.”

“Tiến vào.” thanh âm lạnh lùng từ thư phòng truyền ra.

“Đại tẩu thỉnh đi vào.” Phó dịch thấp giọng nói xong liền lui xuống.

Diêu Ức Thu theo bản năng sờ sờ má phải. Nàng trước khi xuất môn có lấy khăn che mặt, chỉ sợ vết sẹo xấu xí trên mặt sẽ dọa đến người khác. Mà vị tổng quản bên trong có hay không cũng bị nàng dọa? Dùng cái khăn che mặt hẳn là tốt rồi!

Diêu Ức Thu bất an đẩy cửa thư phòng, bên trong bố trí thực đơn giản, chỉ có một người , là nam nhân. Dáng người hắn cao to, diện mạo tuấn tú, nhưng hơi âm trầm, có một đôi con ngươi đen thâm thúy, bạc môi thì mím chặt.

Tạ Cảnh Sướng nhìn nàng — nàng không còn là tiểu cô nương mười năm trước cột hai búi tóc rách bươm. Nàng búi tóc,trên mặt là một chiếc khăn che chắn, mặc xiêm y vải thô, chỉ có loại vải dệt quần áo này là có ấn tượng như mười năm trước, cái khác…… Hắn còn đang tỉ mỉ quan sát nàng, Diêu Ức Thu nhỏ giọng mở miệng.

“Tạ tổng quản, ta hôm nay là tới chuộc chiếc vòng tay, có thể hay không đem vòng tay trả lại cho ta?”

Nam nhân này gương mặt che phủ hàn sương, mặc dù bộ dạng tuấn, nhưng trên người tản mát ra hơi thở tuyệt tình lãnh khốc, cùng…… giống người ở Tùng Giang, làm nàng cảm thấy chính mình thực khiếp sợ. Nàng không thích loại hơi thở này, càng không thích loại cảm giác này.

“Vòng này hẳn là có một đôi, cái còn lại ngươi cầm sao? Ta muốn xem, ngươi ra  giá, ta mua.” Hắn vẫn nhìn nàng.

“Tạ tổng quản, vòng tay này không bán. Bạc đây, xin ngươi đưa vòng tay trả lại cho ta.” Diêu Ức Thu ngẩng đầu vội vàng nói, nhanh chóng đem bọc bạc vụn nhỏ đặt lên bàn. Nàng muốn cầm lại di vật của mẫu thân,sau đó rời khỏi nơi này càng sớm càng tốt……

“Một cái còn lại ở chỗ ngươi sao?” Tạ Cảnh Sướng không có đáp lời nàng, cố hỏi lại.

Nàng lại cúi đầu : “Không…… Không có. Không…… Bất quá…… Này không liên quan đến ngươi, đem  vòng tay trả lại cho ta.” Nàng kinh hoảng chỉ sợ hắn không chịu trả chiếc vòng tay.

Đúng vậy! Hắn chính là không chịu.

“Vì sao cái còn lại không ở chỗ ngươi?” Hắn con ngươi đen thâm trầm nhìn nàng.

Nàng cúi đầu trầm mặc. Nàng vì xoay sở kiếm sống để trở về Hấp huyện nên đã đem cầm nó ở Tùng Giang phủ. Đem di vật mẫu thân cầm không phải chuyện nàng muốn làm, nhưng không thể không cầm , nàng cần có tiền.

Đột nhiên, nam nhân bước lên phía trước, giật cái khăn che mặt của nàng xuống.

“A!” Diêu Ức Thu sợ hãi kêu ra tiếng, lùi nhanh vài bước, bối rối che má phải của mình.

Tạ Cảnh Sướng con ngươi đen thủy chung không có rời khỏi nàng, đương nhiên cũng đem nàng phản ứng kích động thu vào đáy mắt.

Nàng bộ dạng xem như mĩ, môi hồng răng trắng, lông mày như trăng rằm,đôi mắt xinh đẹp lưu chuyển,khuôn mặt trái xoan, da trắng như tuyết,quả là loại hình nam nhân thích.

“Thỉnh…… Thỉnh đem cái khăn che mặt đưa ta……” Nàng che má phải, run giọng nói.

Tạ Cảnh Sướng không để ý tới yêu cầu của nàng, hắn sát lại gần từng bước, bắt lấy cổ tay phải của nàng kéo xuống.

“A! Không cần! Đừng như vậy!” Diêu Ức Thu càng thêm hoảng sợ hô.

Mà nàng gầy yếu căn bản không phải đối thủ của hắn, tay phải liền bị tách khỏi mặt –

Trên đó là một vết sẹo rất dài không phải do dao nhỏ cắt. Nếu là do lưỡi dao gây thương tích thì vết thương hẳn là thẳng tắp mới đúng, nhưng vết sẹo trên mặt nàng uốn lượn vặn vẹo, cho nên xác nhận là do tác động mạnh mẽ từ bên ngoài, hơn nữa miệng vết thương không được chữa trị, vết sẹo từng sinh mủ, xuất hiện dấu vết sưng vù– hắn trước đây là khất nhi, rất quen thuộc với những loại vết thương như thế.

Đáng chết! Có thể thấy Dương gia không đối đãi tốt với nàng, mặt nàng bị thương cư nhiên không thỉnh đại phu băng bó! Nàng đến làm thiếp người ta mà chưa từng có một ngày lành sao? Diêu gia cùng Dương gia mặc dù không phải hào môn cự cổ, nhưng nuôi thêm một người là nàng thì cũng đâu khó khăn gì!

Không, kẻ có tiền đều như vậy! Bủn xỉn keo kiệt, hà khắc thành tính, lấy ngược đãi người khác làm thú vui!

Hắn lúc nhỏ đã từng trải rồi, để có một ngụm cơm, phải chờ người ta ăn xong, còn phải xét qua sắc mặt…… Chẳng qua, hắn không nghĩ tới có người đối xử với nữ nhi chính mình lại hà tiện  đến vậy!

“Xem…… Xem đủ chưa! Đem cái khăn che mặt trả lại cho ta!” Nàng trên mặt tái nhợt bối rối.

Lúc này hắn không làm khó xử nàng, buông tay nàng ra, đem cái khăn che mặt trả lại cho nàng. Dù sao muốn nàng hé ra gương mặt không trọn vẹn, không hề che lấp đối mặt với người xa lạ quả thực rất tàn nhẫn.

Diêu Ức Thu dùng cầm khăn che lại vết sẹo xấu xí, thối lui đến cạnh cửa, muốn tạo khoảng cách cùng hắn.

“Thỉnh…… Thỉnh đem vòng tay đưa ta.” Nàng nhỏ giọng nói. Tuy rằng sợ hãi, nhưng rất kiên trì .

Tạ Cảnh Sướng vẫn làm mặt lạnh, chậm rãi nói: “Đi! Chỉ cần ngươi theo bồi ta dùng bữa, sau đó tới nơi ngươi ở lấy biên lai cầm đồ, ta sẽ trả lại cho ngươi.”

“Ngươi…… Ngươi làm sao mà biết chuyện biên lai cầm đồ” Một đôi mắt đẹp không thể tin nhìn hắn, nàng hoàn toàn giật mình. Nam nhân này sao lại biết song long hí châu là một đôi, còn biết nàng đi cầm cố cái còn lại?!

Tạ Cảnh Sướng thần sắc không có gì dao động. Hắn đương nhiên biết! Nàng – một tiểu thiếp bị đuổi ra khỏi nhà, xem vết thương trên mặt nàng là biết  Dương gia căn bản không để ý tới chết sống của nàng, chẳng lẽ còn có thể thiện tâm cấp phí cho nàng hồi hương sao? Cho dù có , thì Diêu gia cũng  không tiếp nạp nàng, nàng không đem cầm vòng tay thì sao có thể sống sót đây?

Hơn nữa xem bộ dáng nàng tái nhợt,sau khi trở lại Hấp huyện có lẽ không có hảo hảo dùng cơm đi! Hắn đầy mình kinh nghiệm đói khát, cho nên hắn mới lưu nàng dùng bữa .

“Ngươi không cần để ý ta làm sao mà biết, chỉ cần ngươi nguyện ý đem biên lai cầm đồ cho ta, theo giúp ta ăn bữa cơm, vòng tay này liền trả lại cho ngươi, bạc vụn đều cho ngươi mang về.” Hắn như trước mặt không chút thay đổi.

“Nhưng…… Nhưng là, ta nghĩ sẽ tích cóp đủ bạc sẽ đến Tùng Giang phủ chuộc đồ. Có thể hay không……”

“Không thể!” Hắn quả quyết đánh gãy lời của nàng, “Chờ ngươi tích đủ bạc, không biết là năm nào tháng nào! Trước mắt muốn nhanh chóng chuộc đồ, vòng tay trân quý như vậy mà không lấy về, chủ hiệu có khả năng bán nó đi nha. Ta có bạc, ngươi đem biên lai cầm đồ tặng cho ta đi.”

“Không có khả năng! Ta đã dặn dò chủ hiệu bảo quản tốt nó, chỉ cần ta gom đủ……” Nàng vội vàng  giải thích.

“Nhân ngôn có thể tin sao? Ngươi không phải từng bị lừa gạt?” Tạ Cảnh Sướng lạnh lùng nói.

Chỉ thấy sắc mặt Diêu Ức Thu phút chốc trắng xanh, thân mình run lên một cái, cơ hồ đứng không vững!

Đúng vậy, nàng mấy năm nay là bị người ta lừa. Mẫu thân lừa nàng ,nói cha rất thương yêu nàng, bảo nàng yên tâm, không nghĩ tới đến Diêu gia lần đầu tiên đã phải chịu đói. Sau là phụ thân lừa nàng, nói Dương Lập Hành sẽ đối xử với nàng tốt lắm, bảo nàng làm tiểu thiếp của hắn, không nghĩ tới hắn lại đối nàng châm chọc khiêu khích. Dương Lập Hành tại đêm động phòng cũng lừa nàng, nói cả đời chiếu cố nàng, kết quả đâu! Hai năm nay làm toàn thân nàng tổn thương, gương mặt bị hủy hoại, còn bị đuổi ra ngoài.

Mà chưởng quầy cầm đồ kia sẽ lừa nàng? Không, không thể! Đó là thứ duy nhất mẫu thân để lại! Nàng không còn thứ gì đáng giá nữa!

Diêu Ức Thu kinh hoảng buồn rầu, xoay người muốn đi — nàng muốn nhanh đến Tùng Giang phủ đem di vật của mẫu thân chuộc lại!

“Đợi chút! Ngươi hiện tại không bạc, chuộc kiểu gì? Hơn nữa đi Tùng Giang cũng rất tốn kém. Trước mắt còn có di vật của mẹ ngươi, ngươi không lấy sao?” Tạ Cảnh Sướng giơ cao chiếc vòng trong tay.

Nàng liền chạy về phía hắn định lấy lại,nhưng Tạ Cảnh Sướng nâng tay, cười yếu ớt nói: “Không được. Diêu cô nương, ngươi trước theo giúp ta ăn bữa cơm, sau đó đem biên lai cầm đồ đưa ta, ta mới có thể đem vòng tay này trả lại ngươi.”

Nàng trừng hắn qua khăn che mặt.

Hắn làm sao mà biết vòng vàng song long hí châu này là di vật mẫu thân nàng?’



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn misaki_kobayashi về bài viết trên: TTripleNguyen, hongvang, thanh_thanh1
     

Có bài mới 01.11.2011, 09:47
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 16.07.2011, 08:38
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 1149
Được thanks: 1312 lần
Điểm: 10.13
Có bài mới Re: [Cổ đại] Giang Nam thiện nương tử - Vân Nhạc - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Giang Nam thiện nương tử [2.1]
Chương 2.1:

https://Bichsongcac.wordpress.com

“Tiểu Tam! Mau đem tiên nước phì vương ngư, yêm tiên quyết ngư, kim ngân đề gà bưng(Món ăn nha , ta chịu) đến chỗ đại tổng quản!” Tô phủ đầu bếp ở táo phòng(bếp) thét to.

“Tạ tổng quản thật kỳ lạ, trước kia khi mọi người dùng xong cơm, hắn còn chưa có dùng bữa, hôm nay trời còn chưa tối, liền thúc giục làm cơm!” Đầu bếp mập mạp toái niệm.

“Chậc! Tiểu Tam, còn sững sờ đứng đấy làm cái gì? Còn không mau đi!” Đầu bếp rống to.

“Vâng!” Thiếu niên bên cạnh liền hấp tấp đem đồ ăn bưng ra ngoài.

Tiểu Tam từ táo phòng mang thức ăn đến chỗ Tạ Cảnh Sướng, chỉ chốc lát sau đã  đầy một bàn mỹ vị.

“Mời!” Tạ Cảnh Sướng giơ tay lên, mời Diêu Ức Thu ngồi xuống. Diêu Ức Thu theo lời ngồi vào chỗ của mình, trong lòng bất an.

Nàng nhìn một bàn tròn đầy ắp hương thơm, nhất thời nổi lên chua xót trong lòng. Nghĩ lại ở Diêu gia nàng chưa từng nếm qua những thứ này, đến Dương gia làm tiểu thiếp, tuy nói so với ở Diêu gia tốt hơn nhiều, nhưng chẳng bao lâu, cơm của nàng còn không bằng cả một tỳ nữ.

Hiện tại nam tử xa lạ này lại hào phóng chiêu đãi nàng, nên sẽ không…… Sẽ không giống Dương Lập Hành trộn này nọ vào cơm đi?!

Nhớ lại tới đây, nàng phút chốc đứng  dậy cách xa bàn ăn.

“Làm sao vậy?” Tạ Cảnh Sướng nhíu mày.

Xem nàng bộ dáng bị kinh hách, chẳng lẽ nàng chưa từng ăn qua mấy thứ này, nên bị dọa ư?

“Này…… Này cơm…… Có trộn thứ gì không?” Nàng run rẩy hỏi.

Tạ Cảnh Sướng nghe vậy, trong lòng căng thẳng. Hắn là nam nhân, đương nhiên biết ý tứ của nàng. Kỹ viện không phải thường dùng những chiêu này để bắt con gái nhà lành làm kỹ nữ sao?

Chết tiệt! Nàng rốt cuộc phải chịu bao nhiêu tội?!

Hắn bình tĩnh đối nàng nói: “Ta Tạ Cảnh Sướng không phải cái loại tiểu nhân ti bỉ, sẽ không tẩm dược trong cơm. Hiện tại cầm bát đũa của ngươi ăn đi, nếu không đợi lát nữa trở lại nơi ngươi ở, sẽ là nửa đêm, ngươi hy vọng như vậy?” Nói xong, hắn đối nàng ái muội cười, che giấu tính uy hiếp.

Đương nhiên không!

Chiêu này quả nhiên hiệu quả, Diêu Ức Thu lập tức trở lại bàn, cầm bát đũa ăn cơm.

Tạ Cảnh Sướng khi dùng bữa thường không nói nhiều, hắn im lặng ăn cơm, không có hỏi đông hỏi tây, thỉnh thoảng nhìn Diêu Ức Thu liếc mắt một cái, ánh mắt uy hiếp nàng nên ăn nhiều một chút, lúc này nàng thực giống con chim nhỏ bị chấn động , cúi đầu, buồn bực bới cơm.

Hắn nhìn không vừa lòng, liền gắp một miếng thịt gà(chém nhá , món ăn thì ta chém thôi =.=), “Ăn đi. Không ăn xong sẽ không trả lại ngươi vòng tay đâu.”

Đây là chiêu dành để dỗ tiểu hài tử, nhưng ….

Hữu dụng!

Chỉ cần nhắc tới vòng tay, Diêu Ức Thu cái gì cũng nguyện ý làm.

Nàng bữa nay quả thực được ăn no!

***

Một chiếc xe ngựa đi dưới sắc trời gần tối, đến một gian nhà ngoại ô nằm ngoài đông thành — kia căn bản không thể xem là nhà,bởi ván cửa bên bị thiếu, nóc nhà thì hỏng một góc, vách tường lung lay sắp đổ, trong phòng chỉ có một tấm ván gỗ đặt thành giường, nằm còn thừa nửa cái bàn chân, tủ quần áo sứt mẻ cũ kỹ cùng một cái ghế dựa nhỏ.

Tạ Cảnh Sướng nhìn nơi trú ngụ của Diêu Ức Thu, nơi này giống nơi ở của hắn khi còn làm khất cái, ban đêm tịch mịch, ban ngày hoang mang, sợ sẽ có người đến tranh chỗ ngủ…… Hắn biết rõ cảm giác này , tuyệt không ai thích cả.

Nhưng đối với người như nàng thì nơi này là quá đủ.

Trong phòng không có đèn, Diêu Ức Thu đốt một ngọn nến siêu ngắn, dưới ánh sáng mỏng manh, nàng mở chiếc tủ quần áo cũ kỹ,trong đó có vài món quần áo thô sơ, nàng cẩn thận rút ra tờ giấy ở dưới cùng,đó là phiếu cầm đồ ở hiệu Vinh Hưng Tùng Giang phủ.

Chưa thấy ai lại giữ  gìn tờ biên lai cẩn thận như nàng, qua đó cho thấy nàng phải bất đắc dĩ lắm mới có thể cầm di vật mẫu thân.

“Này…… Tạ tổng quản……” Diêu Ức Thu tựa hồ là có điểm sợ hắn.

“ Đây là ngươi làm?” Tạ Cảnh Sướng cầm cái túi trên bàn,đường thêu tinh mỹ, lịch sự tao nhã không tầm thường.

“Vâng…… Đúng vậy.” Hắn không phải tới lấy biên lai cầm đồ sao? Như thế nào lại hỏi việc này?

“Ngươi có làm quạt sao?” Hắn nhìn phiến túi hỏi.

Diêu Ức Thu không hiểu hắn muốn làm cái gì, bất quá là xoay người hướng ngăn tủ lấy chiết phiến chính mình làm. Cái chuôi của chiết phiến này…, phiến tâm gắn liền mười bốn thanh nan, dùng kim hoa giấy làm mặt quạt, có vẻ rất tôn quý, khác biệt. (Chỗ này ta cũng chém =.= ta không biết cách thức làm chiết phiến)

“Ngô…… Rất tốt. Ngươi biết làm quạt từ bao giờ?” Tạ Cảnh Sướng ngồi xuống cái ghế đơn sơ duy nhất trong phòng, chậm rãi thưởng thức chiết phiến trong tay, làm như thuận miệng hỏi nàng.

“Từ lúc tám tuổi.” Nàng thành thật trả lời.

Tám tuổi, năm ấy nàng đến Diêu gia, không có lao động, thì không có cơm ăn. Nhưng nàng chỉ là tiểu oa nhi tám tuổi, có thể làm cái gì? Diêu gia hảo tâm đem nàng như đứa ở điều đến Khang Tử xưởng , giao cho nàng ít việc, nàng mới có thể có cơm ăn.

Tám tuổi?? Chết tiệt, Diêu gia cư nhiên bắt nàng làm việc từ khi còn nhỏ như vậy! Tạ Cảnh Sướng vẻ mặt hung ác nham hiểm, bạc môi khẽ nhếch, mặt lộ hung quang, tay nắm chặt cây quạt,phẫn nộ bẻ gãy.

“A!” Diêu Ức Thu thấy cái quạt bỉ bẻ đôi, lại thấy biểu tình hắn làm người ta sợ hãi liền lui lại mấy bước, hai mắt theo dõi từng đoạn chiết phiến trong tay, thanh âm run run, “Tạ…… Tạ tổng quản, ngươi không vui cũng không nên bẻ nó…… Ta ngày mai còn muốn nhờ Võng đại thẩm mang ra chợ bán đâu, này……”

“Về sau quạt ngươi làm sẽ đưa đến cửa hàng Tô gia, hóa đến cấp ngân(hàng đến trả tiền, tiền trao cháo múc).” Hắn khôi phục bình tĩnh, vươn tay, mặt không chút thay đổi nói: “Đem biên lai cầm đồ cho ta, ta trước đi chuộc đồ tránh bị lưu lạc ra ngoài.”

“Nhưng…… Nhưng là, vòng tay kia……” Nàng không muốn đưa vòng tay chuyển nhượng cho người khác, lại sợ nó thật sự bị chưởng quầy hiệu cầm đồ bán đi.

“Ta đi trước chuộc đồ, chuyện này nói sau. Đây là bạc vụn của ngươi, tính cả chiết phiến vừa rồi ta làm gãy, là ba lượng bạc trả cho ngươi.” Tạ Cảnh Sướng lấy tờ phiếu trong tay nàng, rồi đặt bạc lên bàn.

Hắn nhìn thoáng qua số lượng trên biên lai cầm đồ, trên mặt lại là phẫn nộ — ngay cả chưởng quầy kia cũng bắt nạt nàng, đáng giận!

Sợ lại dọa đến nàng, hắn xoay người chuẩn bị đi.

“…… Tạ tổng quản…… Đợi chút……” Diêu Ức Thu từ trong đuổi theo, cố lấy dũng khí kêu hắn.

Tạ Cảnh Sướng dừng lại, xoay người nhìn nàng, trên mặt vẫn là phẫn nộ, lãnh mặt không nói một câu.

“Kia…… Cái kia…… vòng tay kia của ta…… Có thể trả lại cho ta?” Nàng tay nhỏ bé chỉ chỉ vạt áo của hắn.

Tạ Cảnh Sướng không biểu tình đem vòng tay song long hí châu lấy ra, đưa cho nàng, nàng vui mừng tiếp nhận. Đang lúc nàng cúi đầu nhìn vòng tay xem có bị hư hỏng không thì truyền đến thanh âm trầm thấp hắc ám, mơ hồ có chứa một tia phẫn nộ, “Chiếc vòng này ít nhất trị giá năm trăm lượng, chứ không phải là năm mươi lượng.”

“Di?” Nàng kinh ngạc ngẩng đầu.

Bất quá chỉ còn lại tiếng vo ngựa chạy xa dần.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn misaki_kobayashi về bài viết trên: TTripleNguyen, thanh_thanh1, tiểu bạch 2010
     
Có bài mới 01.11.2011, 09:48
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 16.07.2011, 08:38
Tuổi: 23 Nữ
Bài viết: 1149
Được thanks: 1312 lần
Điểm: 10.13
Có bài mới Re: [Cổ đại] Giang Nam thiện nương tử - Vân Nhạc - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Thiện nương tử [2.2]
Chương 2.2

https://Bichsongcac.wordpress.com

Tiết trời đã vào thu.Nhìn từng chiếc lá rụng ngoài cửa, Diêu Ức Thu cười yếu ớt, cẩn thận đem giấy tiên của Cao Ly quốc dính lên phiến cốt. Loại giấy này số lượng có hạn, mặt giấy bóng loáng, trong như gương, bút cũng không thể chọc thủng(Đoạn này ta chém ~.~ cái vụ chiết phiến này ghét kinh), hôm nay Tạ tổng quản cho người mang đến để nàng thử dùng làm mặt quạt giấy, xem có hợp không.

Từ trước nàng ở Diêu gia tiếp xúc với giấy tiên, phần lớn là loại bình thường. Nàng cũng từng xem qua nhũ kim loại giấy cho nên rất thích. Tô gia cửa hàng từ cao xương quốc nhập về kim hoa giấy, nàng cảm thấy đã là giấy tiên thực đáng quý, chưa từng nghĩ đến hôm nay lại có cơ hội tiếp xúc loại giấy xuất sứ từ  Cao Ly quốc này, thật đúng là mở con mắt mà.

Sao lại là loại giấy trân quý thế này!

Tạ tổng quản muốn nàng tận lực sử dụng, nàng thực cảm kích hắn. Hắn thực ra là người tốt, chính là biểu tình nghiêm túc mà thôi.

Diêu Ức Thu lại cười nhìn chiếc quạt — lần này nàng muốn làm thật nổi bật, trừ bỏ hai thanh lớn ở 2 bên, phiến tâm làm bằng trúc sẽ có 17 cái, mặt quạt lớn hơn một chút, trên đó nàng sẽ khắc lá rụng mùa thu cho tôn quý hoa lệ, đem cây quạt làm thành một tác phẩm nghệ thuật.

Vì để làm cái chuôi này độc đáo, mà nàng tìm cả tháng nay mới may được.

Nhìn sắc trời, Diêu Ức Thu đứng dậy cầm cái giỏ quần áo, thừa dịp sắc trời còn sớm phải nhanh đem quần áo tẩy sạch, phơi nắng, sau đó đến cửa hàng Tô gia, trực tiếp đưa cho Tạ tổng quản cây quạt nàng tỉ mỉ chế thành.(Aizzz, vâng, mấy cái này ta phải chém thôi)

***

“Diêu tẩu tử, ngươi ở đình viện đợi lát nữa, tổng quản đang ở thư phòng đàm chút chuyện, chờ hắn xong việc, ta sẽ gọi ngươi a.” Một vị lão nhân  hảo tâm đối Diêu Ức Thu nói.

Diêu Ức Thu mỗi lần đến cửa hàng đều thực khách khí, tuy là trên mặt có sẹo nhưng nàng tươi cười rất ngọt, khiến cho hạ nhân Tô gia đều thích nàng. Mà trọng yếu là mỗi lần nàng đến, đường cong trên mặt Tạ tổng quản sẽ không còn cương ngạnh, đấy là nguyên nhân người của Tô gia với vị Diêu tẩu tử này rất là hoan nghênh.

“Cám ơn ngươi, ta đã biết.” Diêu Ức Thu gật gật đầu, liền ngồi xuống đình viên.

Một lát sau nàng có điểm bất an khi nghe thấy tiếng Tạ Cảnh Sướng gầm gừ trong thư phòng truyền đến.

“Tề Nguyệt, này đó đều là thật đúng không? Diêu gia đáng chết! Cư nhiên đối đãi nàng như vậy!”

Sau đó là một trận lặng im, tiếp theo lại nghe thấy thanh âm vỡ vụn của đồ vật bị dùng sức va chạm trên mặt bàn, cuối cùng nàng cư nhiên nghe thấy thanh âm nổi giận quát –

“Dương Lập Hành chết tiệt! Ta nhất định phải khiến hắn hối hận! Đáng giận!”

Dương Lập Hành? Cái tên nàng đời này không mong muốn nghe thấy nhất, như thế nào…… Như thế nào Tạ tổng quản lại nhắc tới hắn đâu, hay là…… nàng nghe lầm?

Đúng, nhất định là nàng nghe lầm.’

Diêu Ức Thu tự trấn định an ủi mình, nắm chặt bọc khăn nhỏ trong tay.

Sau lại nghe nam nhân trong thư phòng quát: “Đáng chết! Như thế nào không nói sớm! Ta không phải đã dặn, nàng đến nhất định phải thông báo ngay ư!”

Tiếp theo lại là im lặng.

Diêu Ức Thu trong lòng bất an càng tăng, cảm thấy hiện tại không nên gặp Tạ tổng quản. Nàng đứng dậy cẩn thận ôm bọc nhỏ, sửa sang lại cái khăn che mặt, xoay người rời đi. Ngẩng đầu đã thấy Tạ Cảnh Sướng giận dữ đi về phía nàng, nàng đi cũng không được, không đi cũng không được,lúc này  cực kỳ bối rối.

“Không phải vừa mới đến như thế nào đã muốn đi?” Hắn mặt tuy khó nhìn nhưng giọng điệu thì muôn phần nhu hòa.

“Ta nghĩ Tạ tổng quản có việc cần làm, không tiện quấy rầy ,khi khác lại đến cũng được.” Nàng cúi đầu muốn đi.

“Ta dọa đến ngươi?” Hắn nhìn nàng.

“A, không, không có. Tạ tổng quản có nhiều việc như vậy, ta không nên ở chỗ này……”

“Theo ta hàn huyên một chút.” Hắn cắt ngang lời nàng. Hắn không thích nghe nàng e ngại như vậy.

Vừa rồi Tề Nguyệt đem kết quả điều tra mấy tháng qua đưa cho hắn xem, trong đó có thời gian Diêu Ức Thu từ tám tuổi đến mười tám tuổi. Bởi vì Tề Nguyệt lén tìm được Vượng đại thúc, ông ta nhìn Diêu Ức Thu lớn lên nên biết rõ chuyện của nàng từ khi đến Diêu gia thẳng đến lúc nàng xuất giá.

Diêu Ức Thu đến Tùng Giang phủ Dương gia nghe hơi hàm hồ. Nghe hạ nhân Dương gia nói, Diêu Ức Thu là do Diêu gia chủ động tặng Dương Lập Hành làm tiểu thiếp, nhưng nàng tiến Dương gia không mấy tháng liền bị biếm(cách chức) làm tỳ nữ, nghe nói là vì chọc giận đại thiếu gia. Sau nàng lại bị phái đi hầu hạ nhị thiếu gia, do quyến rũ nhị thiếu gia mới bị đuổi ra khỏi Dương gia, vết sẹo trên mặt đó là  tổn thương lúc quyến rũ nhị thiếu gia. ( S : Bọn mất dậy , các ngươi …. Sướng ca , không thể để yên được)

Chỉ toàn nói bậy! Diêu Ức Thu không phải loại người này! Cùng nàng tiếp xúc mấy ngày qua, hắn biết nàng thiện lương, thiện lương đến nỗi nàng cho rằng chính mình là chướng ngại của người khác. Hắn từng cùng nàng nói chuyện phiếm ý đồ muốn nàng nói ra tình cảnh ở Diêu gia, nhưng mỗi lần đề cập đến vấn đề này nàng lại thản nhiên nói: “Chuyện quá khứ không nên nhắc lại.”

Nhìn kết quả của Tề Nguyệt hắn đương nhiên biết nàng đến Diêu gia lần đầu tiên không có cơm ăn, bởi vì nàng đem bạc vụn cho tên khất nhi là hắn!

Không nghĩ tới no nê một chút năm đó của hắn, đổi lại là đói khát của một tiểu cô nương tám tuổi.

Đáng giận! Diêu gia cư nhiên bủn xỉn đến mức này! Con riêng không phải là con sao? Kia Diêu lão nhân là đồ súc sinh(S : Đúng ạ , em đồng ý)! Lúc trước nhất định là hắn dụ dỗ gian dâm mẫu thân nàng , nếu không một khuê nữ như mẫu thân của  Ức Thu sao lại bị đuổi ra khỏi nhà — Đúng ,  Tề Nguyệt đã điều tra được cả chuyện mẫu thân nàng.

Ngoại công Diêu Ức Thu là truân điền vọng tộc(S : Ta chả biết cái chức gì nữa), họ Lương, năm đó biết nữ nhi chưa thành thân mà mang thai, vô cùng tức giận đem nàng đuổi ra ngoài, Lương phu nhân đuổi theo, vội vàng tháo một đôi vòng tay đưa cho nàng. Vòng tay kia là đồ cổ tiền triều, song long hí châu kim thủ trạc(Vòng vàng), sau trở thành di vật để lại cho Diêu Ức Thu.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn misaki_kobayashi về bài viết trên: TTripleNguyen, meoluoi127, thanh_thanh1
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 27 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bích Thảo, Du Thụy, Halann, Huỳnh thị ánh Hoa, joliefam, LHYến, Linh Đang 123, Nguyenminhphung, Q.anh và 229 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

5 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

6 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

9 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

10 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

11 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

12 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

13 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

14 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

15 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

19 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 319 điểm để mua Bươm bướm tím
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 761 điểm để mua Ngọc xanh lá
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 236 điểm để mua Rùa võ sĩ
LogOut Bomb: nara nguyễn -> Bach thao
Lý do: =]]
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 506 điểm để mua Mèo xám
Shop - Đấu giá: Mai Tuyết Vân vừa đặt giá 455 điểm để mua Korean Girl 3
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 208 điểm để mua Khỉ siêu nhân
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 281 điểm để mua Khỉ làm rocker
Shop - Đấu giá: canutcanit vừa đặt giá 393 điểm để mua Hươu cao cổ
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 519 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 404 điểm để mua Gấu Pooh say Hi
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 493 điểm để mua Hamster nghịch bóng nước
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 206 điểm để mua Chim cánh cụt xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 280 điểm để mua Người tuyết trong viên ngọc
Tuyến_Heo_Con: chán quá huhu
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
như nhã tiểu thư: Có ai có ở đó ko cho hỏi tí
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Mèo mang phao
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 248 điểm để mua Navbits Start
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 226 điểm để mua Người tuyết 2
Shop - Đấu giá: Mavis Clay vừa đặt giá 244 điểm để mua Trà sữa trân châu
Mavis Clay: :v còn ai sống ko, hú hú, cá vàng đây
Mavis Clay: hellooooooooo
nvdk: cũng đã hơn chục năm rồi mới quay lại đây :-h
thành viên mới: chào các bác em là mem cũ comeback
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 394 điểm để mua Bướm Hồng Vàng
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 424 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 239 điểm để mua Ly nước Cool Day
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 402 điểm để mua Hamster nhõng nhẽo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 269 điểm để mua Cung Thiên Bình

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.