Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 88 bài ] 

Dùng hết đời để yêu - Vu San

 
Có bài mới 01.10.2011, 21:56
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 01.08.2011, 12:51
Bài viết: 1754
Được thanks: 7231 lần
Điểm: 22.38
Có bài mới [Hiện đại] Dùng hết đời để yêu - Vu San - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Dùng hết đời để yêu


images


Tác giả: Vu San

Convert: Ngocquynh520

Edit: thanhhuyen00

Beta: myumyu612 + heoburin87 + Vân Thất Nhi

Nguồn: https://diendanlequydon.com

Giới thiệu

Tôi nghĩ rất đúng về một loại người, bọn họ từ khi sinh ra đến lúc trưởng thành rồi ở tuổi thanh xuân, bọn họ cùng nhau học tập tốt rồi thi lên đại học hoàn thành mục tiêu cuối cùng của đời người. Bọn họ thông minh, hiếu học, có văn hóa; cá tính ngay thẳng, tự lập, ích kỷ nhưng cũng không mất đi thiện lương mà vẫn giữ vững việc nguyên tắc làm người.

Quá trình trưởng thành của bọn họ đích thực đã phát sinh va chạm kịch liệt với thế giới, bọn họ chưa từng có dục vọng về quyền lợi, rất coi trọng và tích cực theo đuổi việc hưởng thụ vật chất tốt nhất, sùng bái cuộc sống xa hoa; tính cách độc lập, nhưng không có dũng khí để đối mặt với khó khăn; không giữ vững lòng tin cùng tín ngưỡng, tuy vậy lại hết sức yêu bản thân mình.

Lâm Miểu là thành viên số một trong bọn họ, cô thông minh, hiếu học, tuổi còn nhỏ nhưng đã tốt nghiệp đại học. Ba mẹ của cô đều hết mình vì sự nghiệp, yêu thương con cái nhưng không có nhiều thời gian để chăm sóc.

Lâm Miểu thông minh nhưng khi gặp được một người hoàn toàn không có quy tắc mang danh hiệu Hoa Hoa Công Tử (Play Boy) lâu đời là Giang Tu Nhân thì lại không có sức chống đỡ. Đối mặt với Giang Tu Nhân cường thế, Lâm Miểu tuy chán ghét anh, đã từng dùng sự thông minh của mình để thoát khỏi Giang Tu Nhân, nhưng lại không đủ dũng khí đập nồi dìm thuyền (quyết đánh đến cùng). Đối mặt với thất bại thì lập tức chấm dứt chiến tranh. Hơn nữa còn nắm lấy cơ hội, lợi dụng sự đáng thương của mình để nói ra rất nhiều yêu cầu bắt Giang Tu Nhân thực hiện.

Lâm Miểu yên tĩnh, an tâm hưởng thụ vật chất tốt nhất cùng cuộc sống xa hoa nhất mà Giang Tu Nhân cho cô. Cô sống vô cùng an nhàn. Đồng thời Lâm Miểu cũng bị tướng mạo anh tuấn, gia thế cùng với vẻ nam tính nồng đậm của Giang Tu Nhân hấp dẫn, nhưng cảm xúc này không phải thương mến, lại càng không phải là tình yêu, chỉ đơn thuần là bị hấp dẫn. Đang hưởng thụ sự cưng chiều của Giang Tu Nhân thì Lâm Miểu lại đột nhiên thấy trống rỗng khi không có anh bên cạnh, dần dà cô cảm thấy việc cùng Giang Tu Nhân ở chung một chỗ làm cho cô mơ hồ cảm nhận được một niềm vui thích và cảm giác thỏa mãn.

Quy tắc làm người của Lâm Miểu khiến cô không thể tránh né sự chán ghét Giang Tu Nhân cùng với người nhà của anh từ tận đáy lòng. Cô cho rằng người nhà Giang Tu Nhân đều là tự tôn mình thành Bồ Tát, lại coi người khác như cặn bã. Lâm Miểu chán ghét Giang Tu Nhân dùng quyền lợi cùng với thủ đoạn mãnh liệt để vơ vét của cải, lại an tâm hưởng thụ thành quả của người khác.

Khi cô biết mình trở thành con cờ của anh thì Lâm Miểu tạo cơ hội, cố tình nói suy nghĩ của mình cho đối phương biết, nhắc nhở đối phương, thể hiện sự oán giận của mình.

Lâm Miểu ích kỷ, thực tế, hư vinh, coi trọng hưởng thụ xa hoa. Nhưng Lâm Miểu vẫn có sự thiện lương, đối đãi với bạn bè hết sức chân thành, làm người có một nguyên tắc là nếu cô đã mất đi một thứ gì đó thì cũng phải nhận được sự đền bù gấp bội.


MỤC LỤC

Chương 1  -  Chương 2
Chương 3  -  Chương 4
Chương 5  -  Chương 6
Chương 7  -  Chương 8
Chương 9  -  Chương 10
Chương 11  -  Chương 12
Chương 13  -  Chương 14
Chương 15  -  Chương 16
Chương 17  -  Chương 18
Chương 19  -  Chương 20
Chương 21.1  -  Chương 21.2
Chương 22.1  -  Chương 22.2
Chương 23  -  Chương 24
Chương 25  -  Chương 26
Chương 27  -  Chương 28
Chương 29  -  Chương 30
Chương 31  -  Chương 32
Chương 33  -  Chương 34
Chương 35  -  Chương 36
Chương 37  -  Chương 38
Chương 39  -  Chương 40
Chương 41  -  Chương 42
Chương 43  -  Chương 44
Chương 45  -  Chương 46
Chương 47  -  Chương 48
Chương 49  -  Chương 50
Chương 51  -  Chương 52
Chương 53  -  Chương 54
Chương 55  -  Chương 56
Chương 57  -  Chương 58
Chương 59  -  Chương 60
Chương 61  -  Chương 62
Chương 63  -  Chương 64
Chương 65  -  Chương 66
Chương 67  -  Chương 68
Chương 69  -  Chương 70
Chương 71  -  Chương 72
Chương 73  -  Ebook





Đã sửa bởi thanhhuyen00 lúc 13.10.2011, 22:21, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn thanhhuyen00 về bài viết trên: Alpha, Binganhoa, MaiNa, Thần Hi, Tocdothuhut, Tulip_0914, kyotran, linda11311, ngocyen_diepmai, saoxoay, thanhhuongobama, thutrangns96
     

Có bài mới 01.10.2011, 21:58
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 01.08.2011, 12:51
Bài viết: 1754
Được thanks: 7231 lần
Điểm: 22.38
Có bài mới Re: DÙNG HẾT ĐỜI ĐỂ YÊU - Điểm: 55
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1: Thanh xuân vạn tuế.

Lúc mười chín tuổi, Lâm Miểu khinh bỉ nhìn đám bạn học ôm nhau mà khóc đến chảy nước mắt nước mũi.

Kỳ thực quan hệ giữa những người bạn này ở trường học cũng không hòa hợp bao nhiêu, cãi nhau, đánh nhau đều là chuyện thường ngày. Vì mặt mũi, vì bạn trai, vì công tác, vì ích lợi thường xuyên tranh giành mặt đỏ tới mang tai, thậm chí còn đánh nhau.

Con gái đánh nhau luôn luôn là truyền thống của trường sư phạm Hoa Đại, đồng thời Lâm Miểu cũng cho rằng đây là một cảnh quan đẹp nhất của Hoa Đại. Một trường học toàn phái nữ thỉnh thoảng cũng thật cần một ít dương khí để điều hòa cuộc sống vốn đã vô cùng nữ tính này. Bởi vì con gái Hoa Đại thật sự rất nhiều, ở trong mắt Lâm Miểu, đám bạn nam ít ỏi cũng đã bị nữ tính hóa hoàn toàn, con gái lại càng dịu dàng nữ tính hơn. Vì thế, phái nam nghiễm nhiên đã trở thành sinh vật hút hàng, bán chạy nhất Hoa Đại.

Mà điều khiến cho Lâm Miểu cảm thấy không thể tưởng tượng được chính là vì cái gì mà khi con gái đánh nhau nhất định phải kéo tóc của đối phương xuống thì mới được coi là đúng tiêu chuẩn, cho phép kết thúc trận đấu. Chỉ cần có ai kéo tóc của đối phương xuống, thì trận đấu cơ bản có thể chấm dứt, trong quá trình đánh nhau không cho phép ai xông vào hỗ trợ lại càng không được khuyên can, Lâm Miểu đã từng tận mắt thấy ở trước ký túc xá, một đám nữ sinh đánh nhau cùng với bạn học cùng lớp mà đám con trai ở bên cạnh lại khoanh tay bàng quan, bình tĩnh chờ hai con cọp mẹ chiến đấu sống chết, thậm chí Lâm Miểu hoài nghi bạn trai của bọn họ có phải sẽ mua bỏng ngô rồi ngồi chờ xem kịch hay không.

Ai nói đứng ngoài quan sát không bị vạ lây.

Lâm Miểu cũng đã từng đụng phải hai người đánh nhau ở ký túc xá giống như vậy, làm cho cái phích nước nóng duy nhất của cô bị đánh nát. Tuy sau này hai người đó cùng bỏ tiền đền cho Lâm Miểu một cái phích nước nóng mới, nhưng từ đó về sau vẫn khiến Lâm Miểu sợ hãi ở trong lòng, chỉ cần đụng phải loại tình huống này, Lâm Miểu sẽ nhanh chóng rời khỏi hiện trường, cô sợ mình sẽ có kết cục giống như cái phích nước nóng kia.

Lâm Miểu ở trường học đúng là một người ngoại tộc, cô không thân với ai, cũng không có ghét ai. Cô không xảy ra tranh chấp với những nữ sinh khác, lại càng không cần phải đánh nhau.

Lâm Miểu hiền hoà, khéo đưa đẩy, với người nào cũng đối xử như nhau, Lâm Miểu cười tủm tỉm cho rằng em gái Lâm đau khổ nhất là vì cô ấy quá thông minh, sai lầm lớn nhất của cô ấy chính là chưa bao giờ nghĩ đến việc che giấu sự thông minh của mình. Chị gái Bảo kỳ thật cũng không được nhiều người yêu mến, ưu điểm của cô ta là cô ta vô cùng lõi đời, vô cùng già mồm, cho nên cô ta đã bỏ lỡ cơ hội yêu Cổ Bảo Ngọc. Tập Nhân quá nô tính (ý nói quá hiền, như là nô dịch vậy đấy), Tình Văn quá cương liệt, Bình Nhi thì khác, không nhiều không ít, vừa vặn.

Lâm Miểu đã từng nói với Lâm Hâm, chỉ cần đọc thông, hiểu kỹ Hồng Lâu Mộng, thì cơ bản có thể vượt qua được mối quan hệ với bất cứ ai.

Lâm Miểu và Lâm Hâm là anh em sinh đôi, mẹ cũng không thể nói rõ ràng rốt cuộc ai lớn hơn ai, bởi vì mẹ sanh mổ.

Những người bạn học chung lớp tiếng Anh thỉnh thoảng cũng mở miệng nhờ vả Lâm Miểu, thực ra tốt nhất là họ không nên mở miệng, bởi vì Lâm Miểu sẽ tìm ra năm loại lý do khiến cho họ không thể không thu hồi lời nhờ vả của mình. Đương nhiên, Lâm Miểu cũng rất ít khi làm phiền đến người khác.

Lâm Miểu ở trường học không đảm nhiệm chức vụ gì, nhưng cô lại là một Đảng viên. Về phần cô có cái gì để có thể vào Đảng? Đến chi bộ Đảng cũng không biết. Lâm Miểu nghe ba dạy, bảo cô ở trường học nếu như có thể vào Đảng thì tranh thủ vào. Lâm Miểu nghe theo lời của ba …, tiện thể đang ở trên mạng download một phần thư xin gia nhập vào Đảng. Lâm Miểu thực không nghĩ tới, mình lại là Đảng viên dự bị duy nhất được thông qua, cũng thuận lợi chuyển lên vị trí chính thức sau một năm.

Lâm Miểu đã từng có lịch sử bị một người tên Sử Thành là bạn học cùng quê nhiệt tình theo đuổi, họ cùng đi học trên xe lửa nên mới quen biết nhau. Thái độ của Lâm Miểu đối với Sử Thành là không khiến bạn khó xử, nhưng tuyệt đối không cho bạn cơ hội. Dần dần, hai người trở thành bạn tốt, đồng hương tốt.

Lâm Miểu thấy rất rõ ràng, tình yêu trong đại học có vẻ thuần khiết, không nhiều tạp chất lắm. Nhưng loại tình yêu thoạt nhìn có vẻ thập phần tốt đẹp này thực chất lại là uống rượu độc để giải khát. Tốt nghiệp cũng có nghĩa là chia tay, đối với tương lai cùng đời sống tình cảm của bản thân không có lợi chút nào, loại mua bán lỗ vốn này, Lâm Miểu cô không thích làm đâu.

Lâm Miểu đã từng làm giáo viên dạy kèm ở nhà cho Phùng Kiếm, một thằng nhóc mười sáu tuổi. Đứa bé này cha mẹ đều ở nước ngoài, từ nhỏ đã theo ông, bà nội sinh sống ở biệt thự lớn do cha mẹ của cậu mua.

Yêu cầu của người nhà đối với Phùng Kiếm không cao, chỉ cần cậu học giỏi tiếng Anh, tương lai xuất ngoại học đại học là được rồi, lúc này không cần phải cố sức. Phùng Kiếm lại không thích tiếng Anh, thành tích khoa học tự nhiên của cậu nhóc cùng thành tích tiếng Anh hiện tại đều đứng thứ nhất. Khoa học tự nhiên là đứng thứ nhất từ trên xuống, tiếng Anh lại là đứng thứ nhất từ dưới đếm lên, cậu cũng đã từng đoạt hạng nhất kỳ thi Olympic vật lý cả nước.

Trước Lâm Miểu, cậu nhóc này đã thành công làm mười lăm vị giáo viên dạy kèm phải tức giận bỏ đi. Những điều này là do lái xe của nhà Phùng Kiếm nói cho Lâm Miểu. Quả nhiên là người làm trong nhà người giàu còn quý hơn tiểu thư nhà nghèo nhiều.

Lâm Miểu nhìn thấy được viễn cảnh miễn phải đi tàu xe mệt nhọc, coi thường chuyện trước đây đã có mười lăm người bị đuổi đi, cô dứt khoát tiếp nhận công việc này. Lâm Miểu có thể nhận được công việc này là nhờ giáo sư dạy chuyên ngành của Lâm Miểu đề cử cô với Phùng gia. Ông nội, bà nội của Phùng Kiếm đến trường học xem xét Lâm Miểu, sau đó dùng số tiền lương hai ngàn nhân dân tệ mỗi tháng thuê Lâm Miểu dạy Phùng Kiếm học bổ túc tiếng Anh, 6 tiếng đồng hồ vào cuối tuần. Thời gian quyết định là chủ nhật, cơm trưa ăn ở Phùng gia.

Buổi sáng 8 giờ lái xe sẽ tới trường học đón Lâm Miểu, buổi tối 8 giờ sẽ đưa Lâm Miểu trở về.

Lâm Miểu đang trong quá trình đấu trí, so dũng khí với Phùng Kiếm, ích lợi lấy được tương đối lớn. Ít nhất thì đến khi xuất ngoại, Phùng Kiếm cũng không có thay đổi cô giáo dạy kèm. Lâm Miểu lăn lộn ở Phùng gia tròn một năm rưỡi. Ở đây một năm rưỡi, hành động của Phùng Kiếm đã làm cho Lâm Miểu hoàn toàn tuyệt vọng đối với nghề dạy học này.

Phùng Kiếm như con bướm thiêu thân, liên tiếp xuất hiện.

“Này, người đẹp, cô có bạn trai chưa?“

“Không liên quan đến cậu.“

Phùng Kiếm kề sát vào mặt Lâm Miểu, xem xét tường tận: “Không thể nào, người đẹp, cô rõ ràng vẫn là xử nữ?“

Trong nháy mắt mặt Lâm Miểu đỏ hồng, cô dùng sức lấy sách mà đánh lên mặt Phùng Kiếm.

Quà sinh nhật 16 tuổi của Phùng Kiếm chính là một chiếc QQ. Hẳn là chiếc xe hơi duy nhất của học sinh cấp 3 trong bán kính vài trăm dặm gần đây, mặc dù xe của cậu chỉ là QQ mà thôi.

Không biết từ khi nào thì việc đưa đón Lâm Miểu lại trở thành nhiệm vụ của Phùng Kiếm. Cậu cũng không gọi Lâm Miểu là cô giáo, dựa theo cách nói chuyện của cậu thì là thế này: “Em chỉ lớn hơn tôi hai tuổi, em bắt tôi gọi em là cô giáo sao?“

Khi Lâm Miểu đi nghỉ đông ở Đại Tứ thì Phùng Kiếm đi Mỹ. Trước khi đi, cậu ôm chặt lấy Lâm Miểu. Đây là lần đầu tiên Lâm Miểu bị người khác phái không phải là người nhà ôm, cô cảm thấy trái tim mình sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, lần đầu tiên cô cảm thấy nam nữ khác biệt, hormone nam tính của Phùng Kiếm dường như nồng hơn, trực tiếp đâm vào trong lòng của Lâm Miểu . . . . . .

Hương vị nam tính nồng đậm trên thân thể Phùng Kiếm làm cho Lâm Miểu mê muội một trận. . . . . .

“Miểu miểu, em phải chờ tôi, chờ tôi trưởng thành trở về cưới em.“

Lời nói của Phùng Kiếm làm cho Lâm Miểu lập tức cười một tràng.

Lâm Miểu cười khẽ một tiếng: “Tốt, cậu phải nhớ kỹ lời cậu đã nói hôm nay.“

Phùng Kiếm đương nhiên hiểu rõ Lâm Miểu là đang giễu cợt cậu. Cậu ủ rũ nói: “Tôi nói thật mà!“

Lâm Miểu bày ra bộ dạng vô tội: “Đúng vậy a, tôi đâu có nói cậu nói dối đâu!“

Phùng Kiếm ép Lâm Miểu chẳng những để lại số điện thoại nhà, mà còn phải để lại số điện thoại của ba Lâm Miểu, hơn nữa Phùng Kiếm còn cẩn thận xác nhận qua, bảo Lâm Miểu viết giấy cam đoan, khi trở lại thành phố Bắc Trữ, nếu có đổi số điện thoại thì phải thông báo cho cậu trước tiên.

Phùng Kiếm đi Mỹ, Lâm Miểu không cảm thấy thương tâm, nhưng cảm giác có chút phiền muộn, dù sao cũng ở chung lâu như vậy rồi, chung đụng với nhau cũng không tệ lắm, quan trọng nhất là Phùng gia đối xử với Lâm Miểu rất tốt.

Nhưng rất nhanh Lâm Miểu liền bình thường trở lại, thiên hạ không có tiệc nào là không tàn. Ngàn dặm còn dài, ai có thể ở với ai cả đời? Cô cam đoan sự thương nhớ của Phùng Kiếm dành cho cô sẽ không vượt qua 6 tháng. Lâm Miểu còn cảm thấy tiêu chuẩn này định ra tương đối cao.

Trong ký túc xá của Lâm Miểu chính xác là không có máy tính. Đương nhiên không phải vì gia đình của cô không có điều kiện. Lâm Trí, ba của Lâm Miểu vào lúc Lâm Miểu học cấp ba cũng đã là Chủ tịch tập đoàn sắt thép của thành phố Bắc Trữ. Đương nhiên, Lâm Trí vốn là bí thư thị ủy ở thành phố Bắc Trữ vốn có quan hệ mật thiết với Bí thư tỉnh ủy ở Giang Nam.

Lâm Miểu, Lâm Hâm mới vừa lên đại học, trong nhà liền cho bọn họ mỗi người năm ngàn tệ để cho hai người tới trường học mà mua máy vi tính. Lâm Hâm đi học đại học, đến Bắc Kinh liền lập tức mua máy vi tính, mà Lâm Miểu lại cảm thấy máy vi tính này có cũng được mà không có cũng không sao. Dù sao ở trường học khắp nơi đều có thể tìm thấy máy vi tính có internet, không bằng mình cầm khoản tiền lớn này mà khoản đãi bản thân cho thoả đáng.

Khoản tiền lớn này của Lâm Miểu bị Lâm Hâm biết, nhanh chóng thay đổi vị trí, rơi vào tay Lâm Hâm. Đây là một lần toàn thắng trong cuộc đấu tranh trường kỳ giữa hai người. Tuy năm đó lúc nghỉ đông, Lâm Hâm ôm đồm tất cả việc nhà cho Lâm Miểu, nhưng anh cảm thấy làm kiếp bảo mẫu không đến một tháng là có thể lấy được thù lao năm ngàn tệ chính là khẳng định lớn nhất cho năng lực làm việc của anh. Hơn nữa vào lễ mừng năm mới, còn lừa được Lâm Miểu giúp anh mua quần áo không dưới hai ngàn tệ.

Trở lại trường học, bọn họ là lần đầu ngồi cùng xe lửa. Lâm Miểu ủ rũ còn Lâm Hâm đắc ý tinh thần phấn chấn, đã hình thành nên hai hình ảnh đối lập rõ ràng.

Mẹ Hoàng Dĩnh nhìn bộ dạng của hai đứa con, hỏi Lâm Hâm: “Lâm Hâm, con lại lừa gạt Lâm Miểu bao nhiêu tiền?“

Lâm Hâm nhảy dựng lên: “Con không có, lần này con trở về, không lấy của Lâm Miểu một phân tiền!“

Lâm Miểu yếu ớt nói: “Đúng vậy a, anh không lấy tiền của em. Chính là quần áo của anh đều do em mua! Đều là lấy từ tiền tiêu vặt tháng này của em! Bạn bè anh tụ tập cũng là em ra tiền!“ Những lời cuối cùng này, Lâm Miểu gần như rống ra tiếng.

Hai vợ chồng Lâm Trí cười thầm không thôi. Từ nhỏ đến lớn, cả ngày Lâm Miểu bị Lâm Hâm lừa gạt, hơn nữa Lâm Hâm chưa có lần nào mà không thành công.

Tiền mừng tuổi của Lâm Miểu chỉ còn lại không tới hai ngàn, mà tiền mừng tuổi của Lâm Hâm thì một phân cũng không nhúc nhích, chúng đều ở trong áo của anh.

Lâm Miểu vui sướng tiếp nhận chuyện rời trường học với một thái độ vô cùng phấn chấn. Hành lý của cô đã sớm đóng gói xong, chỉ đợi đến lúc cầm vé xe về nhà. Hiện tại trong đầu Lâm Miểu đều là: tôi rốt cuộc có thể bắt đầu kiếm tiền rồi, không cần chìa tay ra lấy thẻ, tối thiểu nhất là có thể giảm tần suất đưa tay lấy thẻ xuống.

Lâm Miểu chưa từng nghĩ tới sẽ công tác ở nơi khác ngoại trừ thành phố Bắc Trữ, lúc cô thực tập tại trường Hán Trung, đã được hiệu trưởng coi trọng, hy vọng sau khi tốt nghiệp, Lâm Miểu có thể tới đó công tác, nhưng Lâm Miểu không hề nghĩ ngợi liền cự tuyệt, thầy giáo và bạn học đều cảm thấy đáng tiếc cho Lâm Miểu, cơ hội công tác tốt như vậy không phải thường xuyên mà có.

Phải biết rằng, trong các trường trung học của thành phố Hán Xương, đây là trường cấp ba nổi danh nhất cả nước, ngoại trừ lý do bọn họ đứng đầu cả nước, thì còn là đãi ngộ với thầy cô giáo tốt vô cùng.

Lâm Miểu mặc dù sinh sống ở Hán Xương 4 năm, nhưng cô chưa từng có một tí cảm giác tốt đẹp nào đối với thành phố này. Cô cảm thấy cái thành phố này chính là thị trấn lớn nhất cả nước. Lâm Miểu là người phương Nam, cô không thể chịu đựng được khí trời lạnh thì lạnh đến đóng băng, còn nóng thì nóng đến sôi người của Hán Xương.

Quan trọng nhất là Lâm Miểu căn bản không thích làm cô giáo, lúc trước vào cái trường học này là vì điểm của Lâm Miểu vừa vặn để vào.

Cô biết công việc tương lai của mình hoàn toàn không có vấn đề gì, còn hơn là vào cái trường sư phạm trọng điểm này, mặc dù tên tuổi cũng khá là nổi tiếng.

Mà quê của cô, thành phố Bắc Trữ lại không giống, cũng là thành thị trực thuộc tỉnh như Hán Xương, nhưng đẹp hơn Hán Xương không biết bao nhiêu lần. Non xanh nước biếc vờn quanh sông Trữ. Mà nhà của Lâm Miểu lại nằm sát bên bờ sông, đối diện với hòn đảo trên sông. Mỗi khi đến tối, đứng trên ban công, có thể chứng kiến mặt trời đỏ hồng càng lúc càng lớn, sáng hơn, cũng gần trong gang tấc hơn, giống như khẽ vươn tay là có thể chộp được mặt trời vào trong tay, cảm thụ nhiệt độ của nó. Trời chiều nghiêng nghiêng chiếu vào trên mặt sông, sóng xanh nhộn nhạo. Chim bay thành đàn trở về đảo dưới lòng sông, rất xa, còn có thể nghe thấy tiếng kêu của bọn chúng. Nếu như là mùa hè, mặt sông càng đẹp đến chấn động lòng người, tiếng thét chói tai vui sướng của bọn nhỏ truyền đi cực kỳ xa. Chỗ nước cạn, người ngồi đầy, tất cả mọi người đều có thể cảm nhận được niềm vui bình thường này.

Hành lý của Lâm Miểu ngoại trừ sách cũng chỉ có sách. Mẹ đã sớm dặn dò Lâm Miểu, những chăn bông cũ kia cái gì cũng không được mang về, không thể tặng cho người ta thì trực tiếp vứt bỏ. Lâm Miểu liền bán sạch chăn bông cũ này, quần áo cũ, đồ dùng cũ, người thu đồ cũ ngại ngùng cười cười với cô, tự nhiên dùng năm mươi tệ mua những vật này. Đương nhiên những vật này còn thập phần sạch và gọn gàng.

Lâm Miểu cầm năm mươi tệ vui sướng rời khỏi trường học, có thể xem việc này là hoạt động kinh tế đầu tiên mà cô dành thắng lợi toàn diện.

Lâm Miểu chỉ đeo trên lưng một cái túi rồi đi ra cửa trường, cô quay đầu lại nhìn cuộc sống 4 năm của cô ở trường học, tuổi trẻ của cô đều vượt qua tại nơi này. Tuy ở nơi này, cô chưa có tình yêu, nhưng cô cũng không cảm thấy tiếc nuối.

Cảm ơn thanh xuân.



Đã sửa bởi thanhhuyen00 lúc 09.02.2012, 22:12, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn thanhhuyen00 về bài viết trên: Anhdva, Tulip_0914
     
Có bài mới 02.10.2011, 21:47
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 01.08.2011, 12:51
Bài viết: 1754
Được thanks: 7231 lần
Điểm: 22.38
Có bài mới Re: [Hiện đại] Dùng hết đời để yêu - Vu San - Điểm: 57
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Tôi có xe mới.

Lâm Miểu nằm ở trên giường của mình, cảm thấy mỹ mãn. Ổ vàng ổ bạc cũng không bằng ổ chó của mình, huống hồ nơi này cũng không phải ổ chó.

Nhà của Lâm Miểu nằm ở bên bờ sông Trữ, là khu biệt thự đối diện sông, khu biệt thự này cũng gần với trung tâm thành phố Bắc Trữ.

Ba của cô, Lâm Trí là chủ tịch xí nghiệp nhà nước, mẹ Hoàng Dĩnh là người của cục trưởng cục lao động. Công việc của họ đều bề bộn, còn anh em bọn họ từ nhỏ đã do bà nội và bà ngoại thay phiên nhau chăm sóc. Giờ họ đã trưởng thành, bà nội cùng bà ngoại cũng già rồi, nên trở về quê sinh sống.

Hiện tại người giúp việc chính trong nhà là dì Vạn, mang theo đứa nhỏ 12 tuổi đi cùng.

Lâm Hâm còn đang ở trường học, anh được xưng là người rảnh rỗi nhất, anh ở đại học năm 3 đã được cử đi học thạc sĩ hiệu ứng nhiệt độ vật lý, hiện tại cùng thầy hướng dẫn tại phòng thí nghiệm ở Nam Xương.

Cũng bởi vì có một người anh là thần đồng, nên Lâm Miểu mới có thể tốt nghiệp đại học khi chưa tới 20 tuổi.

Nhàm chán, Lâm Miểu không biết có thể đi đâu, bạn học lui tới không nhiều lắm, bạn tốt đều đã đi làm, không rảnh đi cùng ‘người phú quý rảnh rỗi’ này. Nhưng bây giờ, Lâm Miểu chỉ hận không thể ngủ ở trên chiếc xe mới của mình.

Lâm Hâm đưa xe khi cô về đến nhà, xe cũng đã làm xong giấy phép. Lâm Miểu biết rõ Lâm Hâm ‘có tiền’, nhưng không biết anh lại ‘có tiền’ đến như vậy. Mặc dù chỉ là một chiếc xe BB, nhưng đêm đó Lâm Miểu vẫn kích động đến không ngủ được.

Lâm Miểu lái xe lảo đảo đến xí nghiệp của ba. Ở cửa ra vào, rõ ràng không bị các bảo an chuyên nghiệp ngăn lại, điều này làm cho Lâm Miểu rất là kinh ngạc. Nhưng lập tức nghĩ thông suốt, nhất định là thằng nhãi Lâm Hâm đã tới nơi này khoe khoang.

Đến văn phòng của ba, có một tiểu thư trẻ tuổi ngồi ở bên ngoài, điều này làm cho Lâm Miểu không khỏi nhíu hai mắt lại. Ba ba làm sao có thể dùng thư ký xinh đẹp như vậy? Trang điểm kỹ càng lúc nào cũng có thể đi câu kẻ ngốc, đôi mắt mị hoặc không an phận nhìn chằm chằm vào Lâm Miểu, đôi vú cực đại thì đang đẩy cái bàn, Lâm Miểu âm thầm bật cười, không nghĩ tới ba ba có gu thưởng thức kém như thế này.

Kha Mẫn thấy một cô bé trẻ tuổi nghênh ngang đi vào, tuổi trẻ phơi phới, ngũ quan xinh xắn, rõ ràng dáng người trẻ trung chưa bị khai phá qua, quan trọng nhất là, cô bé này có phần bình tĩnh làm cho lòng cô không khỏi khó chịu.

“Tiểu thư, cô tìm ai? Nơi này không phải là chỗ có thể tùy tiện đi vào. Mau đi ra, bằng không tôi gọi bảo vệ.” Kha Mẫn hoàn toàn không có ý tốt nói.

Lâm Miểu cười ngọt ngào: “Tôi tìm chủ tịch của các người, tôi là của ông ấy. . . . . . Của ông ấy.” Lâm Miểu chớp chớp mắt to linh động, sau đó nghẹn lời.

Nhìn thấy Kha Mẫn mở to hai mắt, há to mồm, bộ dạng ngu ngốc, Lâm Miểu cực sướng. Không đợi Kha Mẫn mở miệng, một người đi đến sau lưng Lâm Miểu, vỗ đầu của cô một cái: “Miểu Miểu, lại nói bậy. Bác mách ba con đó nha.”

Miểu Miểu tranh thủ thời gian quay đầu lại, nhìn rõ người vừa tới, lập tức nhảy lên cao hứng: “Chú Kế!”

Kế Lương ôm cô vào lòng một cái, quay một vòng tròn, lòng không muốn buông Lâm Miểu, ý cười dâng đầy trên mắt, xoa xoa tóc Lâm Miểu: “Chú biết hôm nay con sẽ qua đây, nghe ba con nói Lâm Hâm mua cho con một chiếc xe, con hận không thể ngủ luôn ở trong xe. Rất rõ ràng, chạy đến đây cũng đủ xa rồi.”

Nhìn người đàn ông tuấn tú an nhàn, thần sắc trấn tĩnh này, Lâm Miểu lè lưỡi, làm nũng đong đưa cánh tay của Kế Lương: “Chú Kế à, trưa này mời con ăn cơm, rồi giúp con luyện xe một chút nha.”

Kế Lương thổi thổi cái mũi nhỏ ngạo nghễ ưỡn lên của Lâm Miểu: “Được, được. Yêu cầu của Miểu Miểu chú nhất định thỏa mãn.” Một tiếng cười khó chịu vang lên làm cho Lâm Miểu lúc này mới chú ý tới người đàn ông ở phía sau Kế Lương, Lâm Miểu liếc mắt qua, bộ dạng anh tuấn, khuôn mặt tuấn tú như đao khắc, dáng người cao ngất. Lâm Miểu nghĩ, người này đúng là phù hợp với hình tượng thanh niên đẹp trai tài giỏi nha. Ngẫm lại, Lâm MIểu bật cười, thích thú nhìn thêm một cái. Không nghĩ tới, người đàn ông kia cũng đang quan sát mình, Lâm Miểu đỏ mặt. . . Đã bị thấy rồi. . .

Rất nhiều năm về sau, Giang Tu Nhân nhớ tới gương mặt ửng hồng của Lâm Miểu, lòng vẫn xôn xao như cũ không thôi . . . . Dần dần, trở thành một nốt đỏ ở trong lòng Giang Tu Nhân . . . . . .

Kha Mẫn vẫn một mực há to mồm, bởi vì phó tổng Kế luôn luôn nghiêm túc, nói năng thận trọng, còn bộ dáng này, cô chưa từng thấy qua, tin rằng rất nhiều người đều chưa thấy qua, cô bị dọa ngã.

Lâm Miểu nhìn ánh mắt của Kế Lương không biết như thế nào liền đau nhói, Giang Tu Nhân, chân của anh nhanh hơn đầu óc của anh, anh đi đến trước mặt Lâm Miểu, tách Lâm Miểu cùng Kế Lương ra, cúi đầu, nhìn Lâm Miểu; miệng của anh nhanh hơn đầu óc của anh: “Em là Miểu Miểu a? Anh là Giang Tu Nhân.”

Lâm Miểu mỉm cười gật gật đầu, nhìn Kế Lương.

Kế Lương cười nói: ”Anh đẹp trai này chú cũng không biết con nên gọi anh ta là gì? Vai vế lộn xộn, gọi anh ta là chú thì anh ta chịu thiệt, gọi anh ta là anh thì chú chịu thiệt.”

Lâm Miểu còn chưa nói lời nào, Kha Mẫn đã vọt tới trước mặt Giang Tu Nhân, chen vào giữa Lâm Miểu, chán ngấy nói: “Giang công tử, ngài đã tới. Lâm tổng đang ở bên trong chờ ngài.”

Lâm Miểu nhịn không được, ‘xì’ bật cười. Không ngoài ý muốn, người được gọi là Giang công tử đã nhăn cặp lông mày xinh đẹp lại.

Không biết vì cái gì, một tiếng gọi Giang công tử này khiến Lâm Miểu nhớ tới việc Giang Biệt Hạc tu luyện ‘Quỳ Hoa Bảo Điển’. Liên tưởng nhẹ nhàng này khiến Lâm Miểu nhìn Giang Tu Nhân, tưởng tượng bộ dạng anh uốn éo như con gái, liền rét run một trận.

Giang Tu Nhân nhìn thấy nụ cười không mang ý tốt của Lâm Miểu, một góc ở trong lòng cứ như vậy sụp xuống . . . . . .

Kế Lương chú ý tới biểu lộ của Giang Tu Nhân, cười nói: “Chúng ta đi vào đi, Kha thư ký, dâng trà cho khách.”

Lâm Miểu nhìn thấy ba đang xem báo chí, lại rét run một trận, chủ tịch thật rảnh rỗi. Cô vọt tới sau lưng ba, ôm ba: “Ba, con đã tới.”

Lâm Trí thả báo trong tay ra, nhìn bộ dáng xinh đẹp, đáng yêu của con gái, giả bộ tức giận nói: “Với kỹ thuật của con, con còn dám xuất hiện ở đây, để cho mẹ con biết, xem có trừng trị con không.”

“Ba!” Lâm Miểu làm nũng.

Giang Tu Nhân nhìn thấy cô linh động như vậy, đã quên hết thẩy mọi việc xung quanh mình.

Hơn nhiều năm về sau, Giang Tu Nhân còn đang suy nghĩ, tình yêu đúng là thứ kỳ lạ như vậy.

Kế Lương chứng kiến bộ dạng của Giang Tu Nhân, trong lòng ‘hồi hộp’ một chút, anh thu lại nụ cười, nói với Lâm Trí: “Lâm tổng, Giang đại đưa hợp đồng tới.” Trong lòng anh buông tha cho bất cứ khả năng gì giữa Lâm Miểu và Giang Tu Nhân.

Giang Tu Nhân nhìn Kế Lương, giống như cười mà không phải cười, không nói không rằng. Kế Lương nhìn Giang Tu Nhân cũng rất buồn bực, tại sao hôm nay nhị thiếu gia của Giang thị lại đích thân tới. . . . . .

Lâm Miểu thấy bọn họ cần bàn chuyện công, tự động buông ba ba ra, ngồi vào máy vi tính. Không nghĩ tới, trên máy vi tính của ba ba lại thuộc loại tối tân nhất, Lâm Miểu khinh bỉ. . . . . .

Lâm Miểu ở trên mạng trò chuyện cùng Lâm Hâm vô cùng cao hứng, Giang Tu Nhân nhìn bóng lưng của Lâm Miểu, tựa như con mồi của anh, không, chính xác là con mồi của Giang Tu Nhân anh. Cho tới bây giờ, Giang Tu Nhân anh còn chưa có chiếm được lần đầu tiên của con gái. Anh tưởng tượng bộ dạng Lâm Miểu nở rộ ở dưới thân mình, rất rõ ràng, theo kinh nghiệm với đàn bà của anh mà nói, Lâm Miểu khẳng định là thuần khiết. Giang Tu Nhân có khả năng dùng ánh mắt phán đoán chính xác về trình độ hiểu biết của một cô gái về đàn ông. Lâm Miểu không thể nghi ngờ là trang giấy trắng, hôn môi cũng chưa từng có.

Anh thu hồi cảm xúc của mình, tập trung vào công việc. Đối với Giang Tu Nhân mà nói, không có một ai, không có một người đàn bà nào có thể xếp trước sự nghiệp, ít nhất, là cho tới bây giờ còn không có.

Anh vừa nhìn liền biết tâm tư của Kế Lương đối với cô bé này không đơn giản, anh liếc nhìn Kế Lương, đây có phải là lý do mà Kế Lương không kết hôn? Kế Lương năm nay 36 tuổi, không có bạn gái cố định, nhưng mà cũng không phóng túng, chỉ thỉnh thoảng giải quyết vấn đề kia….

Lâm Trí nhìn hợp đồng, gật gật đầu: “A Nhân, tôi ký hợp đồng này, nhưng cậu không cần phải ra mặt, cậu kêu người của công ty đến là được.”

Giang Tu Nhân gật gật đầu: “Cám ơn chú Lâm, lát nữa tôi gọi người của công ty tới.”

Lâm Trí ký rồi giao cho Kế Lương: “Kế Lương trực tiếp đến đó tiến hành.”

“Dạ, Lâm tổng.” Kế Lương tiếp nhận hợp đồng.

Lâm Trí nói với con gái: “Cô nương ah, giữa trưa muốn ăn gì?”

Lâm Miểu nhảy dựng lên: “Không, con muốn cùng chú Kế đi ra ngoài ăn.”

Tất cả mọi người đều nở nụ cười, Lâm Trí vẫy vẫy tay: “Lái xe cẩn thận một chút.” Trong lòng Kế Lương có chút mừng thầm, Lâm Trí cũng không có giới thiệu Miểu Miểu với Giang Tu Nhân. Tâm cơ của Lâm Trí, Kế Lương luôn luôn bội phục, đây là một trong những nguyên nhân khiến anh nguyện ý đi theo Lâm Trí.

Giang Tu Nhân không thèm để ý rời đi. Trước khi rời đi, anh còn nhìn Lâm Miểu một cái, đáng tiếc, Lâm Miểu không nhìn lại anh, ánh mắt của Lâm Miểu luôn dính trên mặt Kế Lương.

Kế Lương ngồi ở trong xe Lâm Miểu, anh nói với Lâm Miểu: “Miểu Miểu, xe này mặc dù là BB, nhưng con cũng không cần phải so tốc độ với xe chạy bằng điện nha!”

Mặt Lâm Miểu đen thui, một loạt quạ đen bay qua, không nói gì.

Thật vất vả mới đến quán ăn, lúc xuống xe Kế Lương còn nói: “Miểu Miểu, chú thống kê một chút, đoạn đường này, chúng ta bị 100 chiếc xe chạy bằng điện vượt qua.”

Lâm Miểu xông lại, véo đánh Kế Lương một hồi.

Kế Lương ngồi đối diện với Lâm Miểu không ngừng nói chuyện cùng cô, anh nhìn Lâm Miểu, trong lòng ấm áp. Lâm Miểu đối đãi với mọi người đều là lễ phép mà xa cách, chỉ có lúc đối với người nhà, mới thể hiện bản tính, ríu ra ríu rít nói không ngừng. Anh thầm nghĩ, anh biết rõ Miểu Miểu ỷ lại anh vì nghĩ anh là ‘chú’. Bắt đầu từ 10 năm trước, khi anh cứu Miểu Miểu 9 tuổi trong hồ bơi, anh đã biết, lòng của anh đã rơi vào tay giặc làm anh không cách nào đối mặt với hôn nhân (ôi, yêu người ta sớm thế).

Anh sờ sờ đầu Miểu Miểu: ”Miểu Miểu của chúng ta rốt cuộc đã trưởng thành.”

Lâm Miểu rét run một hồi: “Chú Kế, con đã 20 rồi, không phải 9 tuổi.”

Kế Lương cười dịu dàng.

Cách đó không xa, Giang Tu Nhân cứ như vậy mà nhìn hai người, anh rít thuốc, ngửa đầu lên cao phun một vòng khói, bất kể đồng nghiệp nữ hay là phụ nữ ngồi ở bên cạnh anh đều nhìn thấy cảnh này, người đàn ông anh tuấn mặc đồng phục cảnh sát may hai miếng tứ giác biểu hiện cho tinh hoa cảnh sát này quá mức tà mị. Một thân đồng phục cảnh sát làm cho Giang Tu Nhân thoạt nhìn càng thêm sức quyến rũ, đồng phục cảnh sát phẳng phiu cùng ánh mắt tà mị của anh làm cho anh trở thành tiêu điểm của mọi người, dù sao còn trẻ như vậy mà cấp bậc cảnh sát không hề tệ.

Anh theo Lâm Trí trở lại đội, biết buổi trưa hôm nay có nhiệm vụ tại quán ăn Bắc Trữ, anh lập tức chính tay tiếp nhận nhiệm vụ này từ chỗ tỉnh ủy. Tỉnh ủy ngạc nhiên, không hiểu vì sao phó cục trưởng kiêm đội trưởng an ninh hôm nay lại tích cực như vậy, tỉnh ủy đi ra ngoài phòng, nhìn nhìn mặt trời trong không trung, vẫn bình thường mà, mặt trời hôm nay cũng không mọc từ đằng Tây nha.

Giang Tu Nhân chỉ đoán, không nghĩ tới mình đã đoán đúng, quả thật gặp được Kế Lương đưa Lâm Miểu đến nơi này ăn cơm. Không có người ngoài, Kế Lương không chút che giấu tình cảm yêu thương của mình đối với Lâm Miểu, điều này làm cho Giang Tu Nhân rất không vui. Nhưng anh biết, bây giờ không thể hành động thiếu suy nghĩ. Thân phận của Lâm Miểu cũng làm cho Giang Tu Nhân có vài phần cố kỵ, Lâm Trí đã từng là thư ký của ba anh vào thời điểm ba là tỉnh trưởng, giúp cho Lâm Trí được làm chủ tịch tập đoàn Bắc Cương. Lâm Trí rất được ba khen ngợi, sự thật chứng minh, con mắt của ba đúng.

Anh gọi một cú điện thoại, chỉ chốc lát, một người đàn ông cao lớn tiến đến, Giang Tu Nhân dùng mắt ra hiệu cho anh ta, Đới Quyền đi đến bên cạnh ngồi xuống. Giang Tu Nhân chỉ qua: “Nhìn thấy cô bé kia chứ? Đang ngồi cùng một chỗ với Kế Lương, từ giờ trở đi, cậu chú ý cẩn thận cô ấy cho tôi.”

Đới Quyền gật gật đầu. Giang Tu Nhân nhìn Đới Quyền nói: “Đừng để chết, xảy ra vấn đề tôi sẽ tìm cậu.”

Tâm trạng của Đới Quyền khẽ động, nhìn Lâm Miểu: “Giang đại ca, đã hiểu.”

Lâm Miểu tươi cười cùng Kế Lương rời quán ăn, hai người cười cười nói nói, Đới Quyền liếc Giang Tu Nhân một cái, Giang Tu Nhân rõ ràng là đang ghen tuông làm cho anh ta thầm buồn cười một hồi.

Lâm Miểu vẫn y như vậy, chỉ chạy nhanh hơn xe hơi chạy bằng điện một chút đưa Kế Lương trở về văn phòng.

Lâm Miểu đang thay váy muốn chuồn êm ra khỏi nhà, vừa vặn đúng lúc bị mẹ bắt: “Lâm Miểu, đã trễ như vậy, con muốn đi đâu? Còn mặc váy ngắn như thế, con muốn làm gì?”

Ba ba đang tập trung vào tờ báo ngẩng đầu lên, nhìn cô: “Con gái lớn, em đừng quản. Đừng lái xe nha, ba sợ con buổi tối uống rượu.”

Lâm Miểu nhảy dựng lên: “Ba ba, không có xe con làm sao ra ngoài? Không cho con lái xe con tình nguyện ở nhà vọc máy vi tính.”

Hai vợ chồng Lâm Trí bật cười một hồi, Hoàng Dĩnh cười nói: “Con đã là cô gái 20 rồi, còn như đứa con nít, tương lai làm sao lập gia đình hả?”

Lâm Trí thoải mái cười to: “Ba nghe chú Kế nói, tốc độ lái xe của con chỉ bằng xe chạy bằng điện.”

Lâm Miểu dậm chân một cái: “Ba, không được nói cho Lâm Hâm biết.”

Hoàng Dĩnh lại cười nói: “Mẹ thấy như vậy là được rồi, chỉ cần không bị mặt trời phơi nắng, là được.”

Lâm Trí há to mồm nhìn vợ.

Lâm Miểu mãi đến khi ra cửa mới nói: “Mẹ, nếu như quá muộn con liền đến nhà Thành Thành ngủ.”

‘Rầm’, Lâm Miểu nhanh chóng đóng cửa. Hai vợ chồng Lâm Trí đồng thời cười khẽ, tiểu hồ ly giảo hoạt.

Lâm Miểu đến cửa quán Bar, thứ âm nhạc điếc tai nhức óc này làm cho cô sôi trào lên. Cô thật vất vả mới đến bên cạnh cái bàn, gặp cô, Thành Thành thét lên: “Miểu Miểu, cậu rốt cuộc đã tới.”

Miểu Miểu ôm lấy Thành Thành: “Thành Thành, cậu chừng nào thì lấy mình?”

Thành Thành ôm lấy Lâm Miểu: “Thân ái, ai nói mình không cưới cậu? Cậu đã là người của mình rồi.”

Tất cả mọi người nở nụ cười, vui vẻ chào hỏi nhau.

Quản Bình nhìn Miểu Miểu, bĩu môi nở nụ cười, lại xoay mặt nhìn Lư Minh, bạn trai của mình đang nhìn chằm chằm không chuyển mắt vào Lâm Miểu, cô đối mặt với Lư Minh: “A Minh, em thực phục anh. Có thể cho em một chút mặt mũi được hay không, đừng làm cho em đây khó xử.”

Lư Minh thu hồi ánh mắt của mình, tia laser lập loè che giấu gương mặt đỏ ửng của anh ta rất tốt, anh ta ôm chầm lấy bạn gái: “Nói bậy bạ gì đó? Anh chỉ là thấy Miểu Miểu thì vui, đã lâu như vậy không gặp.”

Lâm Miểu nhìn thấy trên bàn có một cái bình xuất hiện, biết rõ bọn họ đang làm gì. Cô nhíu mày, kiên định: “Thứ này mình nhất định sẽ không chạm vào.”

Thành Thành ôm Lâm Miểu: “Được rồi, biết cậu mà, mình gọi rượu cho cậu.”

Lâm Miểu nhìn Thành Thành, biết lúc này không thể nói gì. Cô gắt gao ôm Thành Thành: “Thành Thành. . .”

Thành Thành: “Yên tâm đi, Miểu Miểu. Mình không sao.”

Lâm Miểu uống rượu của mình, khiến cho mọi người rất vui vẻ, Giang Tu Nhân cầm lấy điện thoại: “Cô ấy ở đâu?”

“Tại quán Bar Sôi Trào, Mã Tử, A Lượng cùng đám người kia cũng ở đây.


Đã sửa bởi thanhhuyen00 lúc 09.02.2012, 23:19, lần sửa thứ 2.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn thanhhuyen00 về bài viết trên: Anhdva, Tulip_0914
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 88 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Andreasmut, Mưa Hà Nội, snegiroezz, Sweetheart1007, Tịch Nhi và 104 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

5 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

7 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

18 • [Hiện đại] Người tình trí mạng - Ân Tầm

1 ... 227, 228, 229

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 238 điểm để mua Kẹo 7 màu
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 406 điểm để mua Bông tai đá Citrine
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 428 điểm để mua Bông tai đá Peridot
Mika_san: xuất hiện đi nào
Mika_san: có ai hơm
Mika_san: looooo
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 230 điểm để mua Couple 5
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 220 điểm để mua Doggi bú bình
Mika_san: alo
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 304 điểm để mua Khủng long Dino

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.