Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 359 bài ] 

Cha tới rồi, mẹ chạy mau!! - Ngũ Nguyệt Thất Nhật

 
Có bài mới 31.05.2013, 16:40
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 30.08.2012, 09:07
Bài viết: 333
Được thanks: 2609 lần
Điểm: 26.44
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cha tới rồi, mẹ chạy mau!! - Ngũ Nguyệt Thất Nhật - Điểm: 63
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 359: Tử Thất Thất bị vây, kinh khủng khi đếm ngược thời gian!

Toàn bộ mọi người đều chấn động bởi động tác của Mặc Thâm Dạ. Mặc Tử Hàn cùng Mặc Hình Thiên kinh ngạc nhìn mặt của anh, vẫn còn sững sờ chưa lấy lại được tinh thần, Chung Khuê khiếp sợ trừng lớn hai mắt, nhìn anh cầm súng chỉ vào đầu mình.

"Ha......" Lão đột nhiên cười, có chút châm chọc nói:" Lần này là lần thứ hai cậu dùng súng chĩa vào đầu của tôi rồi!"

"Mau nói cho tôi biết ông nhốt Tử Thất Thất ở đâu, nếu không tôi sẽ nổ súng đó!" Mặc Thâm Dạ lạnh lùng nói, hai mắt của anh nhìn chằm chằm hai mắt của Chung Khuê, mà ý chí trong hai mắt của anh vẫn tràn đầy không thay đổi.

Lúc anh quyết định quay trở về nước, Phương Lam cũng đã nhiều lần dặn dò anh phải bảo vệ Tử Thất Thất cho thật tốt, tuyệt đối không để cô ấy xảy ra bất kỳ chuyện gì, cho nên anh không thể để Tử Thất Thất gặp chuyện không may. Coi như những lời anh vừa nói không phải là giả, nhưng trong lòng của anh cũng còn chút hoài nghi, Tử Thất Thất có thể tự giải thoát cho chính mình hay không? Cho nên bất luận thế nào, cho dù Chung Khuê là ân nhân dạy bảo anh khôn lớn, thì anh cũng phải ép ông ấy khai ra vị trí của Tử Thất Thất.

Chung Khuê kiên định chống lại tầm mắt của anh, mỉm cười nói: "Cậu muốn bắn chết tôi? Cậu có thể nhắm ngay trái tim của tôi mà nổ súng!"

Mặc Thâm Dạ nghe lão nói, cảm thấy có chút nặng nề, tay cầm súng đột nhiên cũng có chút run rẩy.

Trong lòng anh cũng đang rất mâu thuẫn, tự hỏi chính bản thân mình.

Nếu giữa Tử Thất Thất cùng Chung Khuê anh chỉ được chọn một, thì anh sẽ chọn ai đây?

Là Tử Thất Thất?

Hay là Chung Khuê đây?

Nếu như nhất định...Nhất định... Nhất định phải chọn một, thì anh nghĩ, anh sẽ chọn Tử Thất Thất......

Nhưng mà, anh lại không cách nào xuống tay được với ông ấy.

Phải làm sao đây?

Đã...... Không còn thời gian......

※※※

Đồn cảnh sát

Sau khi Lãnh Mạc Nhiên nhận được tin mẹ mất tích, anh ta hốt hoảng lập tức phái người đi tìm, nhưng khi mới vừa đến cửa của cục cảnh sát, điện thoại di động lại một lần nữa vang lên, một tin nhắn được gửi đến.

Anh hốt hoảng lấy điện thoại di động ra, nhìn tin nhắn trên màn hình điện thoại di động, là Tử Thất Thất gửi, mà tin nhắn gửi cho anh chính là sau khi Tử Thất Thất rời khỏi nhà họ Mặc.

Ngay lập tức anh mở tin nhắn ra, đọc nội dung bên trong, trong tin nhắn chỉ viết mấy chữ đơn giản:“Chờ tin, bác gái sẽ bình an trở về!”

"Bình an trở về?" Lãnh Mạc Nhiên nghi ngờ lặp lại bốn chữ.

Chuyện mẹ mất tích chẳng lẽ liên quan đến cô ấy? Là cô lấy bắt cóc mẹ sao? Hay là có chuyện khác nữa? Rốt cuộc người phụ nữ này đang muốn suy tính cái gì? Có nên tin hay không?

Lòng anh như đốt nhìn cửa cục cảnh sát. Hai chân rục rịch chộn rộn muốn bước đi tìm, nhưng lại không có phương hướng cùng manh mối nào. Anh phải tin lời nói của Tử Thất Thất sao? Chỉ cần ngồi đây chờ đợi thì mẹ có thể bình an trở về sao?

"Ai......" Anh hốt hoảng than thở, sau đó đột nhiên quay người lại, đi trở vào trong cục cảnh sát.

Hãy tin cô ấy một lần này đi. Cô ấy là người phụ nữ của Mặc Tử Hàn, Mặc Tử Hàn là con trai của mẹ, chắc Tử Thất Thất cũng sẽ không làm tổn thương đến mẹ đâu. Được rồi, anh xác định tin tưởng người phụ nữ này.

... ...

Một canh giờ sau!

Lãnh Mạc Nhiên ngồi ở bàn làm việc lòng như lửa đốt đứng ngồi không yên, tuy là hai mắt vẫn đang chăm chú nhìn vào nội dung của con chíp hiện lên trên máy vi tính, nhưng lại hoàn toàn không yên lòng, vẫn luôn nghĩ tới chuyện mẹ của mình. Một canh giờ đã qua, mẹ sẽ an toàn trở về như lời Tử Thất Thất nói sao? Nếu như...... Nếu như.... cô ta lừa gạt anh......

"Cốc, cốc, cốc!"

Lúc này cửa phòng đột nhiên bị gõ vang, Lãnh Mạc Nhiên vội vàng xoay người lại, nhìn cửa phòng làm việc nói: "Vào đi!"

"Cạch!" Cửa phòng được mở ra, anh nhân viên vừa nãy chuyển phong thư cho anh nay dẫn theo mẹ của anh đi vào phòng làm việc, nhẹ giọng nói: "Cảnh sát Lãnh, vừa rồi có hai người đưa mẹ của ngài đến cục cảnh sát, bọn họ nói trông thấy mẹ của ngài đang đi lang thang ở trên đường, cho nên đã tốt bụng đưa bà đến cục cảnh sát."

"Mẹ!" Lãnh Mạc Nhiên nhìn mặt của bà, đột nhiên từ trên ghế đứng lên, sau đó vòng qua bàn làm việc rồi vội vàng đi đến trước mặt bà, hai tay kích động cầm lấy tay bà, hai mắt quét nhanh qua toàn thân của bà, kiểm tra xem bà có bị thương không.

"Mẹ, mẹ không sao chứ? Mẹ đã đi đâu vậy? Đã xảy ra chuyện gì thế? Còn Tử Thất Thất đâu? Mẹ có trông thấy cô ấy không?" Anh hốt hoảng hỏi, quan sát khuôn mặt đang sững sờ kia.

Mộng Thiến Tâm bình thường hiền lành thiện lương nay giống như bị một đả kích rất lớn, hai mắt có chút ngốc trệ, thế nhưng khi nghe đến giọng nói của Lãnh Mạc Nhiên thì liền cảm thấy quen thuộc, cho nên mới từ từ bình tĩnh lại, sau đó hoảng sợ nói: "Có người xấu...... Có người xấu...... Bọn họ muốn giết mẹ!"

Người xấu?

Lãnh Mạc Nhiên thấy tinh thần của bà đã tốt hơn trước khá nhiều, cho nên liền lập tức hỏi thêm: "Người xấu là ai? Mẹ biết người đó không?"

Mộng Thiến Tâm lắc đầu một cái nói: "Không biết...... Mẹ không biết người đó là ai, nhưng mà...... Sau đó...... Sau đó lại có một người con gái* dáng dấp xinh đẹp đến cứu mẹ, rồi mẹ được thả ra, ha ha ha......" Bà đột nhiên cười vui vẻ, hoàn toàn quên mất sự sợ hãi lúc đầu.
(Con gái: vì Mộng Thiến Tâm là trưởng bối nên có thể gọi Tử Thất Thất là con gái, với lại tinh thần của bà ko ổn định nên mình nghĩ dùng từ này sẽ hợp hơn)

Con gái?

Con gái có dáng dấp xinh đẹp?

Chẳng lẽ là Tử Thất Thất?

Tử Thất Thất đi cứu mẹ? Vậy tại sao Tử Thất Thất không đưa mẹ về?

"Mẹ......" Lãnh Mạc Nhiên nhẹ giọng dịu dàng gọi bà, sau đó cười cười mà nói: "Mẹ nói cho con biết, rốt cuộc cô gái xinh đẹp đó ra sao rồi? Cô ấy không về cùng với mẹ sao?"

"Cô ấy? Cô ấy?" Mộng Thiến Tâm nghi ngờ lặp đi lặp lại, bộ dạng ngây ngốc có chút giống như đứa trẻ vậy, nhưng trong đầu bà bắt đầu suy nghĩ cùng hồi tưởng lại những chuyện vừa xảy ra, sau đó nhẹ giọng nói: "Cô ấy bị người khác trói lại!"

"Trói lại?" Lãnh Mạc Nhiên nghi ngờ.

"Không sai, cô ấy bị trói lại...... Rồi mẹ được thả ra, cô ấy liền bị xử lý, ha ha ha...... Mẹ được mở dây...... Cô ấy bị trói lại...... Mở ra...... Trói lại......" Mộng Thiến Tâm như tìm được đề tài thú vị, lặp đi lặp lại, sau đó vui vẻ cười.

Lãnh Mạc Nhiên liên tưởng đến những lời bà nói, sau đó liền phỏng đoán. Nếu thật sự mẹ đã trông thấy cô ấy, như vậy có khả năng Tử Thất Thất đã đi cứu mẹ, sau đó bị uy hiếp, lấy một đổi một, mẹ được thả ra còn cô ấy thì bị trói, theo như kết quả này mà phân tích thì mục đích nhắm đến cũng không phải mẹ, mà là Tử Thất Thất. Vậy là người nào muốn bắt Tử Thất Thất đây? Tử Thất Thất có thù oán với người nào?

Đột nhiên, anh nghĩ đến một người có khả năng nhất!

"Là Chung Khuê!" Anh đột nhiên mở miệng, trong nháy mắt sắc mặt cũng trở nên khó coi.

Viên cảnh sát vẫn còn đứng ở trong phòng làm việc, quan sát hai mẹ con bọn họ,viên sát thấy bộ dáng lo lắng của anh, nhỏ giọng khẽ hỏi: "Cảnh sát Lãnh, anh không sao chứ?"

Lãnh Mạc Nhiên cũng hồi hồn, hốt hoảng nói: "Cậu Tống, mau triệu tập mọi người trong đồn cảnh sát lại, cùng tôi đến nhà Chung Khuê bắt người!"

"Cái gì? Đi đến nhà của lão hồ ly đó sao?" Tiểu Tống khiếp sợ. Dù sao lão hồ ly kia cũng không phải là một nhân vật tầm thường, nếu như bọn họ tự đi tìm phiền phức cho mình, như vậy...... Đồn cảnh sát này về sau cũng không thể yên ổn được.

"Không sai, là tôi muốn bắt ông ấy, cậu mau đi triệu tập mọi người, lập tức đi theo tôi!" Lãnh Mạc Nhiên nói xong, chính là nhanh chóng đi đến bàn làm việc, lấy con chíp trong máy vi ra, sau đó vội vàng đi ra cửa phòng.

"Cảnh sát Lãnh, đợi chút, chúng ta cứ mù quáng lao đầu vào nhà của lão hồ ly kia như vậy, có thể sẽ......"

"Cậu yên tâm đi, trong tay tôi đã có bằng chứng phạm tội của ông ấy, tôi có lý do để bắt ông ấy!"

"Nhưng mà chuyện quan trọng như vậy, hay là chúng ta nên báo cáo với cấp trên trước, sau đó......"

"Nếu chúng ta báo cáo lên cấp trên, đợi được lệnh phê chuẩn, thì khi đó mọi người có thể đã chết hết rồi, chúng ta là cảnh sát, chúng ta không thể đứng nhìn người vô tội chết oan. Tóm lại cậu hãy nghe tôi, cùng mọi người đến nhà của lão hồ ly kia, cậu yên tâm đi, tất cả trách nhiệm sẽ do một mình tôi chịu!" Lãnh Mạc Nhiên nhanh chóng nói xong, lập tức đi ra khỏi phòng.

Đột nhiên!

Mộng Thiến Tâm dùng hai tay bắt lấy tay của anh, dùng sức nắm đồng thời hai mắt ngơ ngác nói: "Tôi muốn gặp con trai của tôi..... Tôi muốn gặp Mặc Tử Hàn...... Con trai của tôi đâu rồi...... Con trai yêu quý của tôi...... Con ơi......"

"Mẹ, mẹ mau buông con ra, hiện tại con có một chuyện rất quan trọng cần phải làm!" Lãnh Mạc Nhiên hốt hoảng nói xong, muốn dùng sức kéo tay bà ra.

Mộng Thiến Tâm càng bắt chặt hơn, rõ ràng hai tay của bà rất mảnh khảnh, nhưng bây giờ bà giống như ăn phải thuốc tăng lực vậy, làm thế nào cũng không chịu buông tay ra, còn không ngừng van nàn: "Tôi muốn gặp con trai của tôi...... Hãy dẫn tôi đi gặp con của tôi...... Mặc Tử Hàn...... Tôi muốn gặp con tôi......"

Trong lòng Lãnh Mạc Nhiên phiền loạn nhìn bà.

Tại sao vào thời điểm quan trọng thì lại xảy ra nhiều chuyện như vậy chứ?

Thiệt là!

※※※

Trong nhà bỏ hoang

Tử Thất Thất bị cột vào ghế sa lon, hơn nữa hai tay hai chân của cô cũng bị cột chặt, khiến cô không thể nhúc nhích được. Có điều rất kỳ lạ là, không biết hai tên mặc bộ đồ màu đen kia đã làm gì ở phía sau lưng của, nhưng sau khi bọn họ rời khỏi, cô cảm thấy sau lưng có cảm giác rất kỳ lạ. Rốt cuộc bọn họ đã làm cái gì?

Không quan trọng!

Hai mắt Tử Thất Thất quét một vòng xung quanh. Cái nóc nhà của công xưởng này thật cao, vách tường bốn phía được bao quanh bằng sắt, đối diện chỉ có một cái cửa thoát ra, nhưng đây là một cái cửa bằng sắt rất lớn, mà nhà xưởng này vô cùng sạch sẽ, không có đồ vật gì cả, gọi là nhà xưởng bỏ hoang cũng còn dễ nghe, phải gọi nhà xưởng phế thải mới đúng, ngay cả rơm rạ hay cây cỏ cũng không có.

Bất kể thế nào, điều đầu tiên là phải thoát khỏi sợi dây trên người này. Cũng may, trước khi cô đến đây cũng đã có chuẩn bị ít đồ nghề, nhưng vừa nãy cũng bị hai tên đàn ông ghê tởm kia lục soát, cũng đã lấy đi không ít món rồi, chỉ là......

"Ha ha......" Cô tà ác cười một tiếng, trên mặt không có chút hoảng hốt.

Cô từ từ mở lòng bàn tay mình ra, thời điểm Chung Khuê nói muốn trói cô vào ghế sofa, thì cô nhanh chóng từ trong túi quần jean phía sau lấy ra một món đồ, sau đó nắm thật chặt trong lòng bàn tay, khiến hai người kia không lục soát được, bọn họ cũng không ngờ trong lòng bàn tay của cô lại có đồ, mà vật ở trong lòng bàn tay của cô chính là dụng cụ thoát thân đa năng do Phương Lam đặc biệt chế tạo ra, phía trên có một thanh sắt nhỏ, thanh sắt ấy dài khoảng 4cm, là dùng vật liệu đặc thù để chế tạo ra, có thể giúp cô mở rất nhiều loại khóa khác nhau, ngoài ra còn có một miếng sắt nhỏ khác, chiều rộng 1cm, chiều dài 3cm, chất liệu cũng rất đặc biệt, một lưỡi thì mỏng và bén nhọn, lưỡi còn lại thì hình răng cưa, có thể biến thành dao hay cưa tùy lúc, cho nên sợi dây này Tử Thất Thất có thể từ từ cắt.

Hai tay của Tử Thất Thất bị trói ở phía sau, mặc dù có chút khó chịu, nhưng cô vẫn kiên nhẫn từ từ cắt dây, thân thể của cô liền có thể dời một chút, cô lại dùng phương pháp như vậy từng chút từng chút, từ từ đem sợi dây cắt đứt, rốt cuộc cô cũng lấy lại được tự do, sau đó cô cúi người xuống dùng hai tay cởi sợi dây dưới chân ra.

Tiếp theo cô tò mò đi tới sau ghế sa lon, đột nhiên hai mắt trợn to nhìn quả bom hẹn giờ được cột ở phía sau ghế sa lon, con số phía trên chỉ còn là 30:12, đồng hồ thời gian đang giảm từng giây từng giây một.

Tử Thất Thất đứng im tại chỗ, đầu tiên là trấn định lại tinh thần của mình, sau đó lập tức chạy đến cửa chính của nhà xưởng, muốn mở cánh cửa này ra để chạy đi, nhưng hai cách cửa bằng sắt đã bị khóa lại, hơn nữa tay nắm cửa ở bên ngoài nhà xưởng còn dùng một sợi dây xích thật to quấn quanh, còn dùng ổ khóa rất lớn nặng mấy kg khóa lại, sức lực của cô yếu như vậy căn bản cũng không thể nào mở ra được, cho dù là một Đại Lực Sĩ sức mạnh phi thường cũng không thể bẻ được ổ khóa này, trừ phi phải dùng chìa khóa để mở.

"Đáng chết!" Tử Thất Thất tức giận mắng, dùng sức đánh vào cánh cửa sắt.

Lão hồ ly kia quả nhiên muốn giết cô, hơn nữa còn dùng phương pháp này để nhốt cô ở chỗ này, bắt cô phải trải qua cảm giác chờ đợi cái chết, đây chính là tính cách của lão, thật là một người thâm hiểm cùng ác độc.

"Có ai không —— Có ai ở bên ngoài không —— Cứu tôi —— Cứu tôi với ——" Tử Thất Thất lớn tiếng gọi, dùng sức đập cửa sắt, chỉ nghe thấy tiếng "Rầm...Rầm.... Rầm" không ngừng vang lên, nhưng cũng không có ai trả lời cô.

Cũng đúng, lúc cô đến đây cũng đã quan sát chung quanh, ở đây căn bản không có người ở, cũng rất ít người qua lại, nơi này giống như bị cô lập vậy, vừa nãy cô cũng đã quan sát tình hình bên trong công xưởng này, bốn phía đều là vách sắt rất dầy, không có cửa sổ, chỉ có một cái quạt thông gió nhỏ ở trên nóc nhà, nhưng nóc nhà lại quá cao, cô không có cách nào để leo lên đó, trừ phi là bay lên.

Làm sao đây?

Sẽ phải chết ở đây thật sao?

Không...... Mình không thể chết......

Cô phải nghĩ cách ra ngoài, cô muốn rời khỏi nơi đây......

Cô đã hứa với Bách Hiên, phải quý trọng tính mạng của mình, cũng đã hứa với Vũ Chi Húc, sẽ không để mình gặp chuyện không may, nhất định phải bình an trở về, ngoài ra cô còn muốn gặp Mặc Tử Hàn, cô còn rất nhiều chuyện chưa nói với anh, cho nên cô không thể chết được...... Tuyệt đối không thể......

"Mình phải tìm cách thoát ra ngoài, nhất định phải thoát ra!" Cô kiên định nói xong, liền ngửa đầu quan sát toàn bộ xưởng, muốn tìm một lối thoát khác.

※※※

Chung gia

Hai tay Mặc Thâm Dạ cầm hai cây súng cùng chĩa vào đầu Chung Khuê, mặc dù hai mắt vẫn kiên định, nhưng hai tay cầm súng của anh cũng có chút chần chờ và có chút run rẩy, hiện tại trong tim của anh cũng đang rất mâu thuẫn, không biết phải làm sao mới tốt.

Chung Khuê vẫn nhìn chằm chằm vào hai mắt của anh, thịnh khí nhìn anh.

Thời gian từng giây từng giây trôi qua, Mặc Tử Hàn càng ngày càng nóng lòng, Mặc Hình Thiên cũng không thể nào bình tâm tĩnh khí được nữa, vào thời điểm tất cả mọi người còn đang trầm mặc, thì đột nhiên...... Chuông điện thoại di động vang lên.

"Reng reng reng...... Reng reng reng....."

Chân mày của mọi người đồng thời cùng nhau nhíu chặt, chỉ có Chung Khuê thì vẫn hoàn toàn khí định thần nhàn, cũng từ từ đưa tay của mình ra, ung dung lấy điện thoại ở trong túi ra, sau đó nhấn nút nghe đặt ở bên tai.

"Alô?" Trong đại sảnh rộng lớn, giọng nói của hắn vang lên.

"Lão gia, không xong rồi, phe của chúng ta đã xảy ra chuyện không may!"

"Gặp chuyện không may?" Chung Khuê nghi ngờ lặp lại.

Mặc Hình Thiên nghe Chung Khêu nói, khóe miệng hơi nhếch lên. Xem ra đã vượt qua rồi, mặc dù không giống như kế hoạch mà ông đã từng tính toán, nhưng vào trong tình huống đặc biệt này, hiệu quả cũng không tồi, lúc đầu ông cũng không chắc chắn mình sẽ nắm chắc phần thắng, nhưng khi Mặc Tử Hàn gọi điện thoại bắt đầu khai chiến thì cũng coi như là đã giúp ông không ít. Nếu như ông hay Mặc Tử Hàn đơn độc chiến đấu với Chung Khuê, thì khả năng thất bại sẽ rất lớn, nhưng hai người bọn họ hợp sức lại, như vậy...... Kết quả là đương nhiên sẽ có sự thay đổi lớn rồi!

"Đúng vậy thưa lão gia, ở trên lãnh địa của chúng ta, có nhiều chỗ bị gài bom, đột nhiên nổ tung và phát hỏa, còn có nhiều người đến gây sự, kỳ lạ hơn nữa là những người phụ trách những vị trí chủ chốt thì lại xảy ra nội chiến, dẫn đến gà nhà đá gà nhà, rồi người của Mặc Tử Hàn lại đột nhiên chạy đến, lúc nãy chúng ta chỉ còn vài vị trí chủ chốt nhưng bây giờ cũng đã bị bọn họ chiếm rồi, lão gia bây giờ chúng ta phải làm sao đây?"

Chung Khuê nghe giọng nói hấp tấp cùng vội vàng trong điện thoại, hai mắt hắn đột nhiên nhìn về phía Mặc Hình Thiên đang ngồi ở ghế sa lon.

Là cậu ta!

Cậu ta ẩn nấp mấy chục năm nay nhất định cũng đã mua chuộc được rất nhiều người bên cạnh lão, đặt bom nổ tung, phóng hỏa, gây chuyện, tạo ra nội chiến, những chuyện này toàn bộ đều là do cậu ta làm. cậu ta muốn đem thế lực của cậu ta để áp chế lão, cậu ta muốn biến một tướng lĩnh bất khả chiến bại như lão trở thành một kẻ thua thảm bại. Không sai, trước tiên cậu tôi đem những cái móng vuốt sắt bén cùng răng nanh của con cọp nhổ sạch hết, sau đó hung hăng hành hạ con cọp không còn năng lực phản kháng, đây là phương pháp lão đã dạy cậu ta từ lúc nhỏ, không nghĩ tới cậu ta lại dùng cách này đối với lão.

Rốt cuộc!

Mặc Hình Thiên từ trên ghế salon đứng dậy, đứng trước mặt của Chung Khuê, hai mắt lạnh lùng hai mắt nhìn lão, nhẹ giọng nói, "Chung Khuê, hiện tại ông đã biết, tôi có đủ năng lực để giết ông chưa? Chỉ là giữa chúng ta đã từng quen biết nên cũng được coi là có chút tình nghĩa, ông hãy nói cho tôi biết Tử Thất Thất đang ở đâu, tôi sẽ tha mạng cho ông!"




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
7 thành viên đã gởi lời cảm ơn diepdiep về bài viết trên: YenMysg, angelshop_hcm, antunhi, conluanho, luoi_bieng, sulasieusao, zun.ngok
     

Có bài mới 01.06.2013, 14:10
Hình đại diện của thành viên
Cựu Editor Diễn Đàn
Cựu Editor Diễn Đàn
 
Ngày tham gia: 30.08.2012, 09:07
Bài viết: 333
Được thanks: 2609 lần
Điểm: 26.44
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cha tới rồi, mẹ chạy mau!! - Ngũ Nguyệt Thất Nhật - Điểm: 100
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 360: Bom hẹn giờ phát nổ, Tử Thất Thất sống chết không rõ!

Chung Khuê nhìn hai mắt của ông, quan sát dáng vẻ cùng khí phách của ông.

Mặc dù tướng mạo hai người không giống nhau, nhưng tính cách của hai người lại rất giống nhau, giống về khí chất, vẻ mặt cùng động tác, tất cả đều rất giống cha của cậu ta là Mặc Nghiệp Phàm. Chỉ đáng tiếc, coi như hai người có nhiều điểm giống nhau, thì cuối cùng Mặc Hình Thiên cũng không phải là Mặc Nghiệp Phàm mà năm đó lão đã sống chết phò trợ.

"Ha ha ha......" Lão nhẹ giọng cười, sau đó lớn tiếng cười: "Ha ha ha...... Tha mạng cho tôi sao? Cậu cũng có tư cách nói lời như vậy? Buồn cười...... Buồn cười...... Thật là quá buồn cười......"

Mặc Hình Thiên bình tĩnh nhìn khuôn mặt cuồng tiếu của lão, toàn bộ nếp nhăn của lão đều hiện ra, từng đường từng đường giống như vết sẹo vậy.

"Chung Khuê, ông là một là người thông minh, vào thời điểm tôi xuất hiện, ông cũng đã biết mình nhất định sẽ thua. Cho nên ông cũng không cần ở đây tỏ ra mạnh mẽ nữa, hãy bỏ lòng tự ái cũ rích của mình xuống đi, mau nói cho tôi biết Tử Thất Thất đang ở đâu?" Khi Mặc Hình Thiên nói đến câu cuối, giọng nói mang theo chút bức bách.

"Cậu lo lắng cho con gái đến thế sao? Cậu sợ nó chết?" Chung Khuê cười hỏi.

"... ..." Mặc Hình Thiên không trả lời, nhưng lại hơi chau mày.

Nhìn thấy mặt ông có chút biến hóa, Chung Khuê tiếp tục cười nói, "Nếu như cậu không muốn con gái của cậu chết, thì hãy giết Mặc Tử Hàn đi, sau đó để Mặc Thâm Dạ thừa kế vị trí đầu rồng, chỉ cần cậu làm xong hai chuyện này, thì tôi sẽ nói cho cậu biết, con gái yêu quý của cậu đang ở đâu!"

"... ..." Mặc Hình Thiên trầm mặc, hai mắt lạnh như băng nhìn lão.

"Đây chính là cơ hội cuối cùng của cậu!" Gương mặt Chung Khuê vẫn giảo hoạt như cũ, mặc dù biết mình đã thua, nhưng vẫn cao ngạo cùng khinh người giống như trước.

"Chung Khuê......" Mặc Hình Thiên nói, trong nháy mắt bình tĩnh trên mặt liền biến mất, lộ ra vẻ mặt tức giận, hai mắt hung ác nhìn chằm chằm Chung Khuê mà nói: "Thật sự tôi không thể tiếp tục để cho ông sống được nữa, ông đi chết đi!"

Mặc Hình Thiên nói xong, liền lấy súng lục trong áo khoác ra, chỉ vào đầu của lão.

Ông hiểu rất rõ người đàn ông này, bởi vì từ nhỏ ông đã quen biết đồng thời mỗi ngày đều tiếp nhận huấn luyện của lão. Tính cách của lão rất vững, ngoại trừ cha của ông ra thì lão không bao giờ nghe lệnh của bất kỳ người nào cũng như không phục tùng người nào khác. Cho nên ông càng rõ, lão sẽ không bao giờ tha cho Tử Thất Thất, coi như đồng ý tất cả những điều kiện của lão đi nữa, thì lão cũng sẽ không cho bọn họ biết chỗ đang nhốt Tử Thất Thất, cho nên ngồi đây nói điều kiện với lão cũng chỉ là lãng phí thời gian, hơn nữa còn trở thành con rối để lão chơi đùa. Cho nên không bằng một phát súng giết chết lão, sau đó rồi nghĩ cách khác.

"Ba!" Mặc Thâm Dạ nhìn cây súng lục trong tay Mặc Hình Thiên, vội vàng hốt hoảng bỏ hai cây súng trong tay của mình ra, sau đó sải bước chắn trước mặt của Mặc Hình Thiên.

Tại sao anh lại làm như vậy chứ? Ngay cả chính bản thân anh cũng không rõ nguyên nhân vì sao, mới vừa nãy hai chân của mình không tự chủ liền chạy tới chắn trước mặt của lão.

Mặc Hình Thiên thấy Mặc Thâm Dạ đột nhiên xuất hiện, liền cau mày lạnh lùng nói: "Con tránh ra!"

"... ..." Mặc Thâm Dạ trầm mặc, anh không muốn cầu xin giúp Chung Khuê, nhưng anh cũng không muốn nhìn ông ấy chết, cho nên...... Chỉ có thể trầm mặc.

"Thâm Dạ, cậu...... Khụ, khụ, khụ......" Chung Khuê lòng buồn bực, đột nhiên ho khan, thân thể ngày càng già yếu, bởi vì ho khan nên chấn động có chút không ổn, khiến cho lão không tự chủ được lui về phía sau mấy bước, cuối cùng dùng sức chống cây gậy đầu chim ưng trong tay, giữ cho thân thể đứng vững.

"Chú Chung!" Mặc Thâm Dạ quay đầu lại, lo lắng nhìn lão, nhưng cũng không có tiến lên đỡ.

Lòng của Mặc Thâm Dạ đang rất loạn. Chuyện duy nhất khiến anh quan tâm chính là tìm được Tử Thất Thất, bảo vệ cho cô thật tốt. Nhưng một khi nhìn về phía Chung Khuê, thì anh liền vô cùng mâu thuẫn. Trong lòng rối rắm giống như tơ vò, không có cách nào gỡ bỏ. Rõ ràng tự nói với chính bản thân mình đừng để ý đến sự sống chết của ông ấy, nhưng mà giới hắc đạo có rất nhiều qui định cùng pháp tắc, tuy là lý trí mách bảo anh, nhưng trong đầu anh lại luôn nhớ tới những ký ức đẹp đẽ của mình khi còn bé với ông ấy.

Đột nhiên quay đầu lại, sau đó nhìn Mặc Hình Thiên, từ từ mở miệng nói: "Ba, con......"

"Thâm Dạ!" Chung Khuê đột nhiên rống to, ngăn lại lời nói kế tiếp của Mặc Thâm Dạ. Lão không cần người khác cầu xin cùng bố thí cho lão, lão lại càng không muốn nhìn thấy bộ dáng ăn nói khép nép của Mặc Thâm Dạ, chết thì có gì đáng sợ chứ? Hiện tại lão cũng không thấy sợ, hơn nữa lão có thể sống đến chừng này tuổi rồi, lão đã vô cùng thỏa mãn.

"Ha ha ha ha...... Ha ha ha ha......" Chung Khuê đột nhiên cười to, tiếng cười vô cùng cuồng vọng, sau đó lão trừng to hai mắt lên nhìn Mặc Hình Thiên cùng Mặc Tử Hàn mà nói: "Mặc Hình Thiên, Mặc Tử Hàn, bây giờ cũng không còn tới nửa giờ nữa, coi như bây giờ hai người có chạy đi cứu Tử Thất Thất, thì cũng đã chậm rồi, nhưng hai người sẽ thấy được một cảnh rất đẹp mắt, đó chính là cảnh người thân yêu của các người bị chết tan xác. Ha ha ha...... Ha ha ha ha......"

Cả đời này của lão chưa có thua ai, cũng không hề nghĩ đến cuối cùng lại thua trong tay của hai người đàn ông này. Nếu như không phải Mặc Hình Thiên vẫn còn sống, càng không nghĩ tới Mặc Tử Hàn lại không chịu sự uy hiếp của lão. Quả nhiên bởi vì tuổi đã cao rồi? Cho nên không chỉ là sức khỏe mà ngay cả trí nhớ cũng già rồi sao?

Thôi...... Thôi!

Hiện tại coi như chết vậy, cũng có Tử Thất Thất cùng chết với lão, được như vậy, thì lão cũng không coi là thua cuộc.

"Ha ha ha...... Ha ha ha ha...... Ha ha ha ha ha......" Lão lớn tiếng cười, trong đại sảnh không ngừng vang vọng tiếng cười của lão.

Mặc Tử Hàn tức giận nhìn chằm chằm laox, khom lưng nhanh chóng nhặt lên khẩu súng trên mặt đất, muốn một phát bắn chết lão.

Đột nhiên!

"Rầm ——" một tiếng, cửa chính của đại sảnh đột nhiên mở ra.

Lãnh Mạc Nhiên mang theo mười mấy người cùng nhau vọt vào trong, bao vây lấy toàn bộ người trong phòng, còn Lãnh Mạc Nhiên nhìn tình hình bây giờ, hai mắt liền quét qua một lần, nhìn mọi người đang ở trong đại sảnh, cũng không có thấy Tử Thất Thất.

Anh nhanh chóng tiến lên vài bước, đứng ở trước mặt Chung Khuê nói: "Ông Chung, ông là người bị tình nghi liên quan đến nhiều vụ giết người, bây giờ tôi chính thức bắt ông!"

"Bắt tôi? Giết người? Cậu có chứng cứ gì không?" Chung Khuê hỏi.

"Đây chính là chứng cớ!" Lãnh Mạc Nhiên lấy ra con chip mà Tử Thất Thất đã đưa cho anh, cứng nhắc nói: "Bên trong đều là chứng cứ nhiều năm phạm tội của ông, cũng đã đủ để ông ngồi tù cả đời!"

Chung Khuê nhìn con chíp trong tay anh ta.

Đó là con chíp mà thủ lĩnh hắc đạo của nhà họ Mặc tự mình bảo quản, ở bên trong con chip sẽ có ghi chép công lao của từng thủ hạ. Phàm là người nào có liên quan đến tổ chức hắc đạo của nhà họ Mặc, thì tất cả chứng cứ phạm tội của bọn họ cùng những tài liệu quan trọng khác cũng được ghi chép ở trong đó. Thế nhưng tại sao vật quan trọng như vậy lại ở trong tay của hắn chứ? Là Mặc Tử Hàn đưa cho hắn sao? Bởi vì quan hệ của bọn họ là anh em ruột thịt sao? Nhưng nếu như vật này mà giao ra cho cảnh sát, thì Mặc Tử Hàn cùng Mặc Hình Thiên, bao gồm cả Mặc Thâm Dạ, và trên dưới mọi người trong hắc đạo cũng sẽ bị bắt giam. Nhưng thật kỳ lạ, tại sao chỉ có mỗi mình lão bị bắt thôi vậy?

Cùng lúc đó, Mặc Tử Hàn trông thấy Lãnh Mạc Nhiên cầm con chíp thì liền khiếp sợ, trừng lớn hai mắt của mình.

Tại sao lại ở trên tay của anh ta? Là Tử Thất Thất đưa cho anh ta sao? Cô ấy tìm thấy khi nào vậy? Tại sao lại phải đưa cho anh ta? Cô phải biết rất rõ bên trong chứa cái gì chứ? Tại sao cô lại làm như vậy?

"Chung tiên sinh, mời ông đi theo chúng tôi!" Lãnh Mạc Nhiên lạnh lùng nói xong, liền lấy còng tay ra, muốn còng tay lão lại.

Chung Khuê đột nhiên bước về phía sau một bước, tránh né tay của anh ta. Trong nháy mắt, nhóm cảnh sát đang bao vây cũng lập tức giơ súng lên, chỉ vào người Chung Khuê.

"Tại sao chỉ bắt có mình tôi? Ở trong đó, cũng không chỉ có một mình chứng cứ phạm tội của tôi không thôi?" Chung Khuê nói.

"Không! Trong đây chỉ có chứng cứ phạm tội của một mình ông mà thôi!" Lãnh Mạc Nhiên trả lời.

"Cái gì? Chuyện này không thể nào!" Chung Khuê phủ nhận, "Nếu như trong đây chỉ có chứng cớ phạm tội của một mình tôi, vậy đây rõ ràng là giả, là do cậu ngụy tạo ra!"

"Có phải ngụy tạo hay không, thì mời ông đến đồn cảnh sát thì sẽ biết rõ, mau đi theo tôi, đừng lãng phí thời gian nữa!" Lãnh Mạc Nhiên nói xong, lần nữa muốn đeo còng tay vào tay của lão.

Mặc Hình Thiên cùng Mặc Tử Hàn đứng bên cạnh cũng chưa hiểu hết ý tứ trong lời nói của Lãnh Mạc Nhiên.

Anh ta nói chỉ có chứng cứ phạm tội của một mình Chung Khuê? Điều này sao có thể?

Mặc Thâm Dạ đứng ở một bên, chỉ có anh là rõ ràng nhất, ngày đó Tử Thất Thất đem con chíp đó giao cho anh, muốn anh thủ tiêu toàn bộ tư liệu ở bên trong con chíp, chỉ để lại chứng cứ phạm tội của Chung Khuê lại, dĩ nhiên cái con chip này là một con chíp được chế ra một cách rất đặc thù, nếu muốn thủ tiêu hay chỉnh sửa, thì toàn bộ tài liệu bên trong sẽ bị mất hết, cho nên tài liệu bên trong đa số đều là Mặc Thâm Dạ ngụy tạo. Đây cũng là một phần kế hoạch của Tử Thất Thất, cô muốn đem toàn bộ chứng cứ phạm tội cùng các tư liệu khác liên quan đến Mặc Tử Hàn đem xóa bỏ, sau đó để Lãnh Mạc Nhiên tống Chung Khuê vào ngục. Chỉ cần Chung Khuê ở trong ngục, thì bọn họ có thể cùng sống một cuộc sống hạnh phúc, không cần phải sợ hãi Chung Khuê hãm hại bọn họ nữa, khi đó bọn họ có thể không cần lo lắng gì nữa. Còn Mặc Hình Thiên cùng Mặc Tử Hàn cũng sẽ không cần phải suy nghĩ cách để giết Chung Khuê, cô không muốn bọn họ làm những chuyện phạm pháp, cô chỉ muốn được cùng bọn họ và đám nhóc, có một cuộc sống bình thường và hạnh phúc. Cô muốn dùng phương pháp này của mình để bảo vệ những người cô yêu thương nhất, mặc dù có chút vụng về, nhưng đây cũng là cách mà cô cho là tốt nhất, đây cũng là chuyện duy nhất mà cô có thể làm được. Dĩ nhiên...... Còn có một nguyên nhân khác.

Đó là, chỉ cần Chung Khuê vào ngục giam, như vậy Mặc Thâm Dạ cũng không cần phải lo lắng sẽ có người giết Chung Khuê rồi, cũng không cần phải rối rắm đứng chính giữ Chung Khuê và Mặc Hình Thiên nữa. Cô làm chuyện này cũng là đang nghĩ cho anh trai như anh, khi cô nêu ra những ý trên cũng khiến anh rất nể phục.

"Không nên đụng vào tôi!" Chung Khuê đột nhiên rống to, sau đó nhanh chân bước lùi về phía sau, cách xa Lãnh Mạc Nhiên.

"Ông Chung, nếu như ông chống đối, thì cảnh sát chúng tôi sẽ dùng vũ lực đó!" Lãnh Mạc Nhiên nói xong, liền thu hồi còng tay, rút ra khẩu súng ở bên hông.

"A......" Chung Khuê nhẹ giọng cười châm chọc, lão nhìn đám người đang vây quanh trước mắt.

Mỗi một người trong đó đều đang muốn lấy mạng của lão, ánh mắt của bọn họ rất rõ ràng đang không ngừng nói, ông hãy đi chết đi, chết mau đi. Nếu lúc trước, khi lão còn trẻ, mười mấy người này căn bản lão cũng không thành vấn đề, chỉ cần vài động tác lão có thể cho bọn họ đi gặp Diêm Vương, nhưng bây giờ lão cũng không thể đối phó cùng một lúc với nhiều người như vậy nữa. Thật ra thì, coi như bọn họ không tới giết lão, thì lão cũng cảm thấy cuộc sống cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa rồi, như vậy...... Không bằng chết đi coi như xong.

Nhưng trước khi chết, lão vẫn muốn hoàn thành tâm nguyện của mình. Một tay lão đã đào tạo nên người kế nhiệm vị trí đầu rồng, cái vị trí đó phải là Mặc Thâm Dạ ngồi mới đúng. Đó mới chính là người thừa kế chân chính, nhưng cái tên nhóc thối tha Mặc Tử Hàn đó, không thể tha thứ...... Tuyệt đối không thể tha thứ.

Phải giết hắn, nhất định phải giết hắn!

Chỉ cần Mặc Tử Hàn chết, Thâm Dạ nhất định sẽ ngồi lên vị trí thủ lĩnh đầu rồng, cậu ta mới là người thích hợp nhất.

"Ha ha ha......" Lão nhẹ giọng cười, trong tiếng cười mang theo hơi thở tuyệt vọng.

Mặc Hình Thiên, Mặc Tử Hàn, Mặc Thâm Dạ, Lãnh Mạc Nhiên, còn có những cảnh sát kia đang bao vây lão, Đô Sát cảm giác lão đột nhiên biến hóa, cũng cảm nhận rõ không khí mờ ám.

Đột nhiên!

Chung Khuê cười từ trong túi áo khoác lấy ra một khẩu súng lục màu đen, chỉ vào đầu của Mặc Tử Hàn, rống to nói: "Đi chết đi!"

Ngón trỏ mới vừa muốn bóp cò......

Mặc Tử Hàn đã nổ súng trước Chung Khuê một bước, đồng thời Mặc Hình Thiên cũng nổ súng, tiếp theo là Lãnh Mạc Nhiên, sau đó chính là một màn tiếng súng hỗn loạn.

"Pằng —— pằng —— pằng —— pằng —— pằng —— pằng —— pằng ——"

Trên người Chung Khuê trong nháy mắt liền lãnh mười mấy phát đạn, máu màu đỏ tươi từ trong thân thể của lão chảy ra. Lão khẽ động đậy mấy cái, cây gậy đầu chim ưng trong tay thả ra, rôi xuống đất, tiếp đó hai đầu gối của Chung Khuê quỳ xuống đất, sau đó thân thể cũng vô lực ngã trên mặt đất.

"Chú Chung ——" Mặc Thâm Dạ gọi lớn liền xông tới, ôm lấy thân thể của Chung Khuê, hốc mắt trong nháy mắt liền ướt át.

Mặc Tử Hàn tiếp đó cũng lập tức chạy đến bên cạnh Chung Khuê, một chân quỳ trên mặt đất, lớn tiếng chất vấn: "Tử Thất Thất đang ở đâu? Mau nói cho tôi biết Tử Thất Thất đang ở đâu vậy?"

"... ..." Chung Khuê cũng không trả lời Mặc Tử Hàn, ông ấy cũng chỉ cười, rất nhanh liền nhắm hai mắt lại.

Lãnh Mạc Nhiên ra lệnh thuộc hạ gọi xe cứu thương, sau đó bước tới bên cạnh Mặc Tử Hàn, nghe những lời vừa rồi, nhìn dáng vẻ kinh hoảng của anh, sau đó trầm giọng nói: "Tử Thất Thất bị Chung Khuê bắt đi là thật sao? Cậu hãy yên tâm đi, vừa rồi cô ấy đã cứu mẹ tôi, tôi nhất định sẽ giúp cậu tìm cô ấy!"

Hai mắt của Mặc Tử Hàn sợ hãi trợn to, đôi môi khẽ run mà nói, "Không còn kịp nữa rồi...... Không còn kịp nữa......"

Không còn kịp?

Lãnh Mạc Nhiên nghi ngờ.

"Tại sao lại không kịp?" Anh không hiểu hỏi.

"Tôi muốn đi tìm cô ấy, tôi muốn tìm cô ấy, nhất định tôi phải tìm cô ấy——" Mặc Tử Hàn đột nhiên rống to, lập tức từ dưới đất đứng dậy, sau đó lao ra cửa đại sảnh.

Lãnh Mạc Nhiên nghi ngờ nhìn bóng lưng cậu ta chạy đi, chân mày không khỏi nhíu lên thật sâu, vẫn không hiểu rõ. Rốt cuộc cậu ta đang nói gì?

Mặc Hình Thiên đứng tại chỗ cũng xoay người nhìn bóng lưng của Mặc Tử Hàn, sau đó im lặng nhắm hai mắt của mình lại.

Bây giờ đã hơn 30 phút rồi, cũng không biết Tử Thất Thất ở đâu, không kịp nữa rồi, không kịp đi cứu con bé nữa. Không...... Không đúng...... Ông đột nhiên lại mở hai mắt của mình ra, tìm bóng dáng đã sớm biến mất, vội vàng lấy điện thoại di động ra phái người đi tìm.

Ông không thể bỏ cuộc, coi như chỉ còn một phân, thì ông cũng không thể từ bỏ.

Nhất định phải tìm được Tử Thất Thất!

Nhất định phải tìm được!

... ...

Ngoài cửa lớn của biệt thự

Năm chiếc xe cảnh sát dừng ở cổng, chặn đường đi. Mặc Tử Hàn từ trong biệt thự chạy ra, đi thẳng tới xe của mình, đang chuẩn bị lên xe đi tìm Tử Thất Thất, nhưng khi anh mới vừa chạy đến xe mình thì đột nhiên trông thấy Mộng Thiến Tâm từ trong một chiếc xe cảnh sát đi ra, sau đó một cô cảnh sát vội vàng ngăn cản bà lại, muốn bà trở lại ngồi trong xe cảnh sát.

Đột nhiên, anh nghĩ đến những lời Lãnh Mạc Nhiên vừa nói.

"Cậu hãy yên tâm đi, cô ấy vừa cứu mẹ của tôi, tôi nhất định sẽ giúp cậu tìm cô ấy!"

Mới vừa?

Anh ta nói là trước đây không lâu hả? Chẳng lẽ là Chung Khuê bắt cóc Mộng Thiến Tâm để uy hiếp Tử Thất Thất đến đó? Nếu không Tử Thất Thất cũng không thể nào bị bắt dễ dàng như vậy. Nếu quả thật như vậy thì Mộng Thiến Tâm là người cuối cùng đã gặp Tử Thất Thất, vậy bà ấy có thể sẽ biết Tử Thất Thất đang ở nơi nào?

Nghĩ đến đây, anh ôm lấy tia hy vọng cuối cùng, nhanh chóng đi tới chiếc xe cảnh sát kia.

Mộng Thiến Tâm dùng dằng, nhai đi nhai lại: "Tôi muốn gặp con tôi...... Tôi muốn gặp con tôi...... Con trai của tôi...... Con ơi......"

"Mẹ!" Mặc Tử Hàn hốt hoảng gọi bà, đứng ở trước mặt bà.

Cô cảnh sát đang lôi kéo bà, đột nhiên sửng sốt.

"Con trai!" Mộng Thiến Tâm liếc mắt một cái liền nhận ra anh, vui vẻ dùng sức ôm lấy anh nói "Con trai của mẹ, rốt cuộc mẹ cũng gặp được con, con trai yêu quý của mẹ..... Thật tốt quá...... Con trai của mẹ, mẹ rất nhớ con......"

Mặc Tử Hàn dùng hai tay bắt lấy cánh tay của bà, sau đó hốt hoảng nói: "Mẹ đã gặp qua Tử Thất Thất có đúng hay không? Cô ấy đang ở đâu vậy? Mẹ nói cho con biết bây giờ cô ấy đang ở đâu không?"

"... ..." Mộng Thiến Tâm bị anh hỏi bất ngờ, hai mắt có chút kinh ngạc.

Cô cảnh sát đứng ở bên cạnh vội vàng kéo lấy tay anh nói: "Ông Mặc, xin ông buông tay ra, ông đang hù dọa bà ấy đó!"

"Cút ngay!" Mặc Tử Hàn đột nhiên tức giận, nhìn chằm chằm cô cảnh sát kia.

Cảnh sát chống lại tầm mắt của anh, trong nháy mắt thân thể sợ hãi run rẩy.

Mặc Tử Hàn vội vàng quay đầu trở lại, nhìn Mộng Thiến Tâm đang sững sờ, muốn dịu dàng cười với bà, nhưng bởi vì tâm tình đang rất hoảng loạn khiến cho anh không cười nổi, cho nên anh lộ ra biểu tình có chút dở khóc dở cười, cố gắng nhẹ giọng nói: "Mẹ mau nói cho con biết Tử Thất Thất đang ở đâu, van cầu mẹ hãy nói cho con biết cô ấy đang ở chỗ nào đi, mẹ...... Con cầu xin mẹ, mau nói cho con biết....."

Anh nói xong, nước mắt trong khóe mắt nhanh chóng xông ra.

Mộng Thiến Tâm nhìn vẻ mặt của anh, nhìn nước mắt trong suốt ở khóe mắt của anh, si ngốc ngơ ngác nói "Tử Thất Thất..... Là ai?"

Nghe thấy bà trả lời vấn đề của mình, Mặc Tử Hàn lập tức hốt hoảng giải thích: "Chính là cô gái tóc dài, cô ấy rất gầy, mắt to, cao khoảng chừng này, là một cô gái rất xinh đẹp!" Anh hốt hoảng khoa tay múa chân, hình dung ra bộ dáng của Tử Thất Thất.

"Rất..... Xinh đẹp?" Mộng Thiến Tâm đối với từ này rất nhạy cảm, đồng thời trong đầu cũng dần hiện ra hình ảnh của Tử Thất Thất, sau đó nói: "Mẹ có gặp một người phụ nữ rất xinh đẹp...... Cô ấy còn cứu mẹ!"

"Đúng! Đúng rồi!" Mặc Tử Hàn vui mừng, liền nói: "Chính là cô ấy, cô ấy đang ở đâu? Mẹ có thể dẫn con đi tìm cô ấy không?"

Mộng Thiến Tâm theo dõi mặt của anh, đột nhiên cười nói: "Con là con trai bảo bối của mẹ...... Muốn cái gì mẹ cũng sẽ đồng ý con!"

"Tốt lắm, vậy chúng ta đi thôi!" Mặc Tử Hàn nói xong, liền kéo tay của bà, nhanh chóng đi về phía chiếc xe của mình.

Cô cảnh sát thấy bà bị Mặc Tử Hàn kéo đi, liền vội vàng đuổi theo nói: "Ông Mặc, ông không thể dẫn bà ấy đi, Ông Mặc, ông....."

Mặc Tử Hàn hoàn toàn không để ý tới cô ấy, trực tiếp đem Mộng Thiến Tâm nhét vào ghế lái phụ, sau đó bản thân mình ngồi vào ghế lái, lập tức lái xe đi.

"Ông Mặc ——" cô cảnh sát gọi lớn, căn bản cũng không kịp ngăn cản nữa. Thời điểm cô muốn lái xe đuổi theo Mặc Tử Hàn, thì Lãnh Mạc Nhiên từ bên trong biệt thự đi ra.

"Sao rồi? Mẹ tôi đâu?" Hai mắt của anh nhìn chung quanh, lo lắng hỏi.

Bởi vì lúc nãy ở đồn cảnh sát bà cứ mải lôi kéo, không để cho anh đi, còn không ngừng nói muốn gặp con trai, khi đó anh vô cùng gấp gáp, cho nên không còn cách nào khác, đành phải đem đưa bà đi cùng, sau đó tìm người trông chứng bà, định sau khi xử lý xong mọi chuyện sẽ đưa bà trở về bệnh viện. Nhưng bây giờ, người lại không thấy đâu cả.

"Cảnh sát Lãnh, thật xin lỗi, vừa nãy Mặc Tử Hàn đã...... Bắt mẹ của ngài đi rồi!" Cô cảnh sát hốt hoảng trả lời.

"Cái gì? Bắt đi?" Lãnh Mạc Nhiên tức giận rống to, sau đó lập tức đi tới chiếc xe của mình, lên xe rồi khởi động máy, nhanh chóng đuổi theo hướng Mặc Tử Hàn.

Vừa nãy cậu ta nóng lòng tìm Tử Thất Thất như vậy, chẳng lẽ Tử Thất Thất đang gặp nguy hiểm gì sao? Nhưng sao cậu ta lại bắt mẹ, chẳng lẽ cậu ta đang muốn mẹ chỉ đường cho cậu ta sao?

Thật là!

Quá vọng tưởng rồi!

※※※

Nhà xưởng bỏ hoang

Tử Thất Thất đứng trong nhà xưởng trống trải, ngửa đầu nhìn quạt thông gió duy nhất ở trên nóc nhà. Vốn định dùng sợi dây vừa nãy trói mình để cột vào thứ gì đó, sau đó dụng sức ném lên trên, giống như dụng cụ của ‘thích khách’ trong phim võ thuật cổ trang vậy. Nhưng nóc nhà ở đây cao quá, sợi dây này cũng không đủ dài, mà bốn bề đều là vách sắt thôi, căn bản là không thể leo lên được. Mà lối ra duy nhất chỉ có một cánh cửa chính thôi, Nhưng đã bị khóa lại.

Làm sao đây?

Đã không còn nhiều thời gian nữa, quả bom hẹn giờ còn 10 phút thôi, đã bắt đầu đếm ngược thời gian rồi.

Cô phải làm sao để thoát khỏi đây?

"A a a a a ——" cô đột nhiên gào lớn, dùng hết sức để trút giận.

Nhà xưởng trống trải vọng lại tiếng gào của cô.

Tử Thất Thất cố gắng trấn định tinh thần của mình lại, hai mắt ác ngoan nhìn chằm chằm cánh cửa sắt, tức giận đi qua đi lại, sau đó ra sức đá và đạp, ra sức đập, lấy hết toàn bộ sức lực của mình ra trút giận lên cánh cửa, nhưng cái cánh cửa sắt cũ kỹ này lại không hề nhúc nhích gì.

"A......" Cô than thở, sau đó bàn tay đặt lên cửa sắt, toàn thân vô lực trượt xuống, hai đầu gối quỳ trên mặt đất, sau đó ngã ngồi xuống.

Mới vừa này trút giận lên cánh cửa đã lãng phí mất năm phút đồng hồ rồi, hiện tại chỉ còn lại năm phút thôi, năm phút sau nơi này sẽ nổ tung, còn cô......

"Mặc Tử Hàn......" Cô nhẹ giọng gọi tên anh, chân mày nhíu lên thật sâu, trong hốc mắt cô là bi thương lệ quang. Cô nhìn mặt đất, một giọt nước mắt âm thầm rơi xuống, rơi vào nền xi măng lạnh lẽo, cô nhẹ giọng nghẹn ngào nói "Mặc Tử Hàn, xin lỗi anh...... Em biết anh nhất định sẽ giận em, nhưng mà...... Anh mau đến cứu em đi...... Mặc Tử Hàn, em rất sợ, em sợ..... Mặc Tử Hàn...... Mặc......"

"Tử Thất Thất ——"

Ngoài cửa đột nhiên truyền đến giọng của Mặc Tử Hàn, Tử Thất Thất kinh ngạc ngẩng đầu.

Mình nghe nhầm sao?

Mình đã nghe nhầm sao?

Tại sao Mặc Tử Hàn lại có thể đến được đây?

"Tử Thất Thất —— Tử Thất Thất ——"

Ngoài cửa đột nhiên lại vang lên tiếng gào thét của Mặc Tử Hàn, Tử Thất Thất vui vẻ lộ ra nụ cười, sau đó từ dưới đất đứng dậy, vừa dùng sức đập vào cửa sắt, vừa lớn tiếng gọi: "Em ở đây —— Em ở đây —— Mặc Tử Hàn, em ở chỗ này ——"

"Tử Thất Thất!" Lúc này Mặc Tử Hàn chạy tới trước cánh cửa sắt, anh vui vẻ cười, cao hứng nói: "Anh tìm thấy em rồi, rốt cuộc anh cũng đã tìm thấy em rồi."

Dọc theo con đường này, anh đã dùng tốc độ nhanh nhất, vốn cho rằng đã không còn kịp nữa, vốn hoài nghi Mộng Thiến Tâm chỉ sai đường, nhưng anh không nghĩ tới thật sự sẽ tìm được, hơn nữa trên đường đến đây anh chỉ dùng 15 phút ngắn ngủn, bây giờ còn còn dư lại năm phút đồng hồ để nghĩ cách cứu cô ra ngoài.

Dư thời gian rồi!

"Tử Thất Thất, em chờ anh một chút, anh sẽ tìm cách mở cửa ra!"

"Ừh!"

... ...

Bên ngoài cánh cửa sắt

Mặc Tử Hàn nhìn sợi dây xích quấn quanh tay nắm cửa của cửa sắt, nhìn ổ khóa thật lớn, anh hốt hoảng đưa tay về phía sau lưng rút khẩn súng ra, sau đó hướng về phía ổ khóa liền bắn rất nhiều phát, cho đến khi dùng hết đạn ở bên trong khẩu súng, nhưng ổ khóa kia vẫn không có lấy một vết trầy xước nào.

Đáng chết!

Cái ổ khóa này cùng sợi dây xích kia cũng là do Chung Khuê dùng tài liệu đặc thù để chế ra, căn bản dùng súng cũng không được, chỉ có thể dùng chìa khóa để mở thôi.

"Tử Thất Thất!" Anh hốt hoảng gọi cô.

"Sao rồi?" Tử Thất Thất đáp lại.

"Trên đầu của em có cái cài tóc nào không? Cho anh mượn một chút, anh sẽ mở thử cái khóa này!"

"Mở khóa? Chỗ em có dụng cụ chuyên mở khóa, anh chờ em một chút!"

Tử Thất Thất lấy ra dụng cụ thoát thân mà Phương Lam đặc biệt chế ra cho cô, từ cái khe nhỏ phía dưới cửa sắt cô đưa ra cho Mặc Tử Hàn.

Mặc Tử Hàn thấy dụng cụ từ phía dưới khe cửa lộ ra, lập tức cầm lấy, sau đó thuần thục nhanh chóng mở khóa.

"Thật kỳ lạ, rõ ràng những chuyện này là chuyên môn của tiểu nhân vật, tại sao đại nhân vật như anh lại biết vậy?" Vào lúc này Tử Thất Thất vẫn còn có ý định cùng anh cãi vả.

"Đại nhân vật cũng là từ tiểu nhân vật từ từ tu luyện mà thành thôi, chuyện này mà em cũng không biết, em quả nhiên là một con heo mẹ ngốc ngếch đó!" Mặc Tử Hàn trêu ghẹo nói, bàn tay đã nhanh chóng mở được ổ khóa ra, sau đó cởi dây xích đang quấn trên tay nắm cửa ra.

"Anh mới là heo ngu ngốc đó, hừ......" Tử Thất Thất muộn khí.

"Àh......" Mặc Tử Hàn cười, đem dây xích cùng ổ khóa ném xuống đất, sau đó dùng hai tay của mình đẩy cửa sắt trước mặt ra, nhưng cửa sắt lại hoàn toàn không có di chuyển, vẫn đang đóng chặt như cũ. Hắn chau mày, dùng hết toàn bộ sức lực của mình đẩy ra, nhưng cửa sắt cũng không hề nhúc nhích.

Hắn nghi ngờ nhìn chính giữa hai cánh cửa sắt, ở chính giữa hai khe cửa, đã bị người của Chung Khuê hàn lại với nhau thật chặt, đem hai cánh cửa này hàn lại, coi như niêm phong cánh cửa này.

Trong nháy mắt!

Hai mắt Mặc Tử Hàn trợn to, hai tay lần nữa dùng sức đẩy, đem toàn bộ sức lực của chính mình ra để đẩy cánh cửa ra.

Tử Thất Thất không nhìn thấy được tình hình bên ngoài cửa, nhưng vừa nãy cô có nghe thấy ổ khóa cùng xích sắt bị ném trên mặt đất, nhưng tại sao cửa vẫn không mở ra được? Hơn nữa tại sao Mặc Tử Hàn lại im lặng không nói lời nào vậy? Thật kỳ lạ......

"Mặc Tử Hàn? Anh làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì sao?" Cô nghi ngờ hỏi.

"Không có gì, em chờ một chút, anh sẽ lập tức mở cửa ngay, lập tức sẽ mở ra, lập tức sẽ......"

Tử Thất Thất nghe giọng nói của anh, nghe thấy anh đang ráng sức. Cô cũng hốt hoảng nhìn cửa, lúc này mới phát hiện, khe cửa của hai cánh cửa đã bị hàn lại với nhau, mà toàn bộ cánh cửa sớm đã bị hàn chặt, căn bản không thể đẩy ra được, coi như khóa đã được mở nhưng cũng không thể mở cửa.

A......

Trong lòng cô nhẹ giọng chê cười.

Thật không hỗ là lão hồ ly, đã đùa bỡn bọn họ một lần rồi đến một lần.

"Tít——"

Bên trong nhà xưởng trống trải, đột nhiên vang lên những tiếng kỳ lạ, Tử Thất Thất hiểu rõ và cô cũng biết đây là tiếng kêu của cái gì. Đây là tiếng kêu của bom hẹn giờ, tiếng đếm ngược thời gian của những giây cuối cùng. Lão hồ ly kia thật là kỹ lưỡng một giây nối tiếp một giây, 59 phút trước cũng không có bất kỳ tiếng kêu nào, nhưng vào phút cuối cùng mới đặt tiếng kêu, giảm bớt một giây sẽ kêu lên một tiếng. Lão chính là muốn cho người khác cảm nhận được sợ hãi dưới tình huống tiếp nhận cái chết đang đến dần, lão chính là thích dùng cách này để giày vò người khác.

"Tít—— Tít —— Tít ——"

Tiếng kêu có tiết tấu từng tiếng từng tiếng một phát ra.

Tử Thất Thất đem lấy cái trán của chính mình chống đỡ lên cửa sắt, trên mặt lộ ra kiểu cười đắng chát nói: "Mặc Tử Hàn...... Thật xin lỗi......"

Ngoài cửa Mặc Tử Hàn đột nhiên cứng ngắc cả người.

"Em đang ở đây nói nhăng nói cuội gì đó? Tại sao em lại xin lỗi anh chứ?"

"Xin lỗi anh...... Rõ ràng em đã hứa với anh, sẽ không rời xa anh, nhưng mà......"

"Đừng nói nữa, anh sẽ cứu em, anh nhất định sẽ đưa em ra ngoài!"

"Anh không cần lãng phí sức lực nữa, đã không còn thời gian nữa rồi, anh mau rời khỏi đây đi, nếu như nơi này bị nổ tung, anh cũng sẽ chết đó!"

"Anh đã nói em đừng nói nữa, mau im miệng lại cho anh!"

"Mặc Tử Hàn......"

Tử Thất Thất gọi tên của anh, nước mắt từ trong vành mắt xông ra, cô nghẹn ngào nói: "Xin lỗi anh...... Đều là do em tùy hứng, mới để mọi chuyện thành ra như vậy. Em cứ tưởng rằng, chỉ cần tìm được con chíp, chỉ cần đem toàn bộ tài liệu ở bên trong con chíp xóa hết, chỉ để lại chứng cứ phạm tội của một mình Chung Khuê thôi, sau đó em đi gặp lão, muốn từ trong miệng của lão moi ra bằng chứng, chứng tỏ lão đã giết Bách Hiên, giết rất nhiều người, như vậy thì có thể có đầy đủ chứng cớ để đưa lão vào ngục, khiến cho lão cả đời đều phải ở trong ngục, như vậy gia đình của chúng ta mới có thể hạnh phúc, khi đó ba và anh cũng không cần phải nghĩ cách giết Chung Khuê để báo thù nữa, mâu thuẫn trong lòng của Mặc Thâm Dạ cũng sẽ được giải trừ, như vậy mọi người đều được hạnh phúc......"

"Tử Thất Thất, đừng nói nữa, muốn nói gì, thì hãy chờ em thoát ra ngoài rồi nói với anh!" Mặc Tử Hàn tiếp tục dùng sức đẩy cửa sắt.

"Mặc Tử Hàn......" Một lần nữa cô gọi tên của anh nói: "Bắt đầu từ lúc em từ đảo Bali trở về, em vẫn lừa gạt anh, vẫn giấu diếm rất nhiều rất nhiều chuyện, em xin lỗi...... Em định chờ sau khi những chuyện này chấm dứt, thì sẽ không bao giờ lừa gạt anh nữa, nhưng bây giờ...... Hiện tại em chỉ muốn nói với anh một câu...... Em yêu anh......Thật sự em rất yêu anh, chỉ yêu một mình anh thôi....."

"... ..." Mặc Tử Hàn nghe cô nói, dùng hết toàn bộ hơi sức đẩy cửa, nhưng cánh cửa sắt vừa nặng lại vừa dày này vẫn không hề nhúc nhích.

"Anh mau rời khỏi đây đi, đã không còn thời gian nữa!" Tử Thất Thất lớn tiếng gào thét, ra lệnh cho anh rời đi.

"Anh sẽ không đi, không cứu được em ra, anh sẽ không đi đâu cả!" Mặc Tử Hàn kiên định nói.

"Ngốc nghếch...... Anh là một tên ngốc nghếch......" Nước mắt của Tử Thất Thất không ngừng rơi xuống, đã sớm khóc không thành tiếng, mà cô vẫn miễn cưỡng nhếch miệng cười, sau đó cười nói "Mặc Tử Hàn, đời này có thể gặp được anh, thật là một chuyện tốt...... Có thể sinh con cho anh, có thể ở bên cạnh anh, có thể được yêu anh, đã là chuyện hạnh phúc nhất của cuộc đời em...... Anh hãy yên tâm đi, em sẽ không chết, em nhất định sẽ không chết đâu, cho nên...... Anh mau rời khỏi đây đi, nhanh rời khỏi đây đi......"

Mặc Tử Hàn không từ bỏ một phút nào, không ngừng ra sức đẩy cửa sắt. Cho dù có biết rõ mình đang uổng phí hơi sức, nhưng anh cũng không có nghĩ tới chuyện buông tha. Anh nghe những lời Tử Thất Thất nói xong, trong nháy mắt trên gương mặt anh tuấn liền hiện nét rối rắm cùng thống khổ.

"Người phụ nữ này thật đáng chết...... Đã bảo em im miệng rồi mà. Những lời buồn nôn này anh không muốn nói với nhiều với em đâu, em chỉ cần nhớ câu này là được...... Em sống, anh cũng sống...... Em chết, anh cũng sẽ chết theo......"

Trong nháy mắt, nước mắt của Tử Thất Thất như vỡ đê, cổ họng nghẹn ngào không nói thành lời.

Lúc này......

Lãnh Mạc Nhiên từ phía sau đuổi theo cũng đã chạy tới bên người Mặc Tử Hàn.

"Cậu ở đây làm gì?" Anh hốt hoảng hỏi.

"Mau giúp tôi đẩy cánh cửa này ra, Tử Thất Thất đang ở trong đó, mau giúp tôi đẩy cửa ra......" Mặc Tử Hàn lớn tiếng gào.

"Ừh!" Lãnh Mạc Nhiên hốt hoảng trả lời, sau đó đang chuẩn bị làm theo lời anh nói. Nhưng bên trong cửa liền truyền đến giọng nói của Tử Thất Thất.

"Lãnh Mạc Nhiên? Là anh phải không?" Cô hỏi.

"Là tôi đây!" Lãnh Mạc Nhiên trả lời.

"Thật tốt quá, anh mau kéo Mặc Tử Hàn ra xa đi, bom hẹn giờ chỉ còn lại mấy giây mà thôi, cánh cửa này đã bị người của Chung Khuê hàn lại rồi, căn bản là không thể mở ra được, anh mau kéo anh ấy đi đi, nếu không khi quả bom nổ, chúng ta cũng sẽ chết hết đó!"

Bom hẹn giờ? Nổ tung? Chỉ còn vài giây?

Lãnh Mạc Nhiên khiếp sợ, lập tức trở hoàn hồn, dùng hai tay lôi Mặc Tử Hàn ra.

"Buông tôi ra! Tôi không đi đâu cả! Không cứu được cô ấy ra tôi sẽ không đi đâu cả. Buông tôi ra! Buông tôi ra ——" Mặc Tử Hàn rống to, tiếp tục dùng sức đẩy cửa.

"Mặc Tử Hàn cậu điên rồi? Cậu thật muốn chết cùng cô ấy sao? Nếu như cậu chết thì mẹ phải làm sao đây? Bà ấy vừa gặp lại cậu, hiện tại bà ấy cũng đã có rất nhiều dấu hiệu chuyển biến tốt, chẳng lẽ cậu muốn để bà ấy quay lại đoạn thời gian trước kia sao?" Lãnh Mạc Nhiên rống to, dùng hết toàn bộ sức lực của mình kéo anh ra khỏi cửa sắt, lôi thân thể nặng nề đi về phía Mộng Thiến Tâm đang ngồi một mình chơi đùa.

"Buông tôi ra —— buông tôi ra —— buông tôi ra ——"
"Tôi sẽ không để cho cậu chết, ít nhất tôi sẽ không để cậu chết trước mặt mẹ đâu!"

Lãnh Mạc Nhiên rống to, không ngừng ra sức kéo hắn ra khỏi cái nhà xưởng bỏ hoang này.

... ...

Trong nhà xưởng

Tử Thất Thất nghe thấy tiếng nói của hai người bọn họ xa dần, khuôn mặt tràn đầy nước mắt của cô liền lộ ra nụ cười vui vẻ.

"Tít —— Tít —— Tít ——"

Cô biết rõ, đã rất gần rất gần đến thời gian đã hẹn rồi.

"Thật xin lỗi...... Bách Hiên, em không thể quý trọng tính mạng mà anh đã cho em, xin lỗi......"

"Xin lỗi...... Vũ Chi Húc, không thể trở về cùng anh ăn bữa ăn tối nữa......"

"Thật xin lỗi...... Tiểu Lam, tớ không thể bảo vệ tốt cho chính mình......"

"Xin lỗi...... Các con của mẹ, mẹ phải rời khỏi các con rồi....."

"Thật xin lỗi...... Mặc Tử Hàn, em không thể ở bên cạnh anh nữa, không thể cùng anh cãi nhau, xin lỗi...... Thật xin lỗi......"

Nếu như còn có thêm thời gian, cô vẫn còn muốn nói thêm vài câu với Mặc Tử Hàn nữa.

Biết vậy lúc nãy khi anh chưa rời khỏi đây, cô nên gọi anh một tiếng ‘ông xã’ là được rồi, từ trước đến nay anh vẫn luôn muốn nghe cô gọi như vậy......

Tử Thất Thất đối mặt với cửa sắt, nhìn qua khe hở. Cô muốn nhìn mặt của anh lần cuối, dù chỉ là một chút cũng được.

Thật ra thì chết cũng không có gì đáng sợ......

Đáng sợ là không thể nào gặp mặt người mình yêu mến lần cuối......

Nghe nói con người sau khi chết sẽ biến thành hồn ma, chỉ tiếc là nếu như cô biến thành hồn ma, thì chỉ có cô nhìn thấy Mặc Tử Hàn thôi, còn Mặc Tử Hàn sẽ không nhìn thấy cô.

Chợt nghĩ tới câu nói kia của Mặc Tử Hàn......

"Em sống, anh cũng sống..... Em chết, anh cũng sẽ chết......"

"Ah......" Cô khẽ cười, sau đó nhẹ giọng nói: "Mặc Tử Hàn...... Anh thật là một tên ngốc...... Ngàn lần cũng không nên làm chuyện điên rồ nha......"

Hai mắt Tử Thất Thất từ từ nhắm lại, nước mắt từ gò má không ngừng chảy xuống, đột nhiên nghe tiếng cuối cùng vang lên "Títttt ——"

Trong nháy mắt, thật giống như long trời lở đất vậy!

"Bùm ——" một tiếng nổ thật lớn, bom hẹn giờ nổ tung.

... ...

Lãnh Mạc Nhiên cùng Mặc Tử Hàn nghe thấy tiếng nổ, hai người cũng cùng nhau buông lỏng tất cả, quay đầu lại nhìn làn khói dầy đặc cuồn cuộn ở trong nhà xưởng bỏ hoang.

Hai mắt của Mặc Tử Hàn trong nháy mắt rơi xuống những giọt nước mắt trong suốt, sau đó run rẩy mở ra đôi môi của mình, gào to:

"Thất —— Thất ——"

"A a a a a a ——"



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
9 thành viên đã gởi lời cảm ơn diepdiep về bài viết trên: YenMysg, angelshop_hcm, antunhi, conluanho, khunglongnhonho, nguyenthihoa112, tuongvy84, tử tù vô ưu, zun.ngok
     
Có bài mới 01.06.2013, 19:35
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 13.02.2013, 02:06
Bài viết: 3786
Được thanks: 11038 lần
Điểm: 13.87
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Hiện đại] Cha tới rồi, mẹ chạy mau!! - Ngũ Nguyệt Thất Nhật - Điểm: 77
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


[size=145]Chương 361: Đại Kết Cục!

Hai tháng sau.

Nhà giam.

Mặc Thâm Dạ mặc một bộ âu phục màu trắng hoa lệ, cà vạt màu bạc, đầu tóc tạo hình anh tuấn, trên mặt tràn đầy nụ cười bất cần đời, giống hệt như lần đầu tiên gặp Tử Thất Thất, hiện ra bộ dáng phong lưu lóa mắt.

Anh ngồi ở ngoài cửa sổ thủy tinh thật dầy, chờ đợi người nào đó bên trong cửa sổ thủy tinh xuất hiện.

Chợt!

Cửa phòng bên trong cửa sổ thủy tinh được mở ra, một người mặc cảnh phục đẩy một người ngồi ở xe lăn, lão già tóc bạc được đẩy vào, sau đó cảnh sát đem xe lăn dừng ở trước mặt của Mặc Thâm Dạ, hai người mặt đối mặt nhìn lẫn nhau, cách cửa sổ thủy tinh cách âm thật dày ở giữa.

Mặc Thâm Dạ cầm lên ông nghe giắt ở cửa sổ thủy tinh, mỉm cười nhìn Chung Khuê ngồi ở bên trong.

Trên khuôn mặt già nua của Chung Khuê đã không còn phong thái của ngày xưa, lão hiện tại chỉ là một ông lão rất bình thường, một phạm nhân bị nhốt. Lại nói, lão thật sự là mạng rất lớn, thân trúng mười mấy phát đạn cũng không có chết, nhưng không may trong đó có một phát đạn xuyên thấu thân thể của lão, đánh trúng cột sống ngực, cho nên dẫn đến chi dưới của lão tê liệt. Mà sau khi cấp cứu, cảnh sát liền chính thức bắt đầu khởi tố lão, mặc dù con chip trong chứng cớ hư hư thật thật, nhưng Tử Thất Thất đem những gì đối thoại ở ngôi nhà bỏ hoang ghi lại trong một thiết bị được giấu ở lổ tai. Mà bên trong có mấy câu lão chính miệng thừa nhận thành chứng cứ phạm tội, những thứ này đều là bằng chứng như núi, cho nên lão cuối cùng bị xử ở tù chung thân, đời này phần thời gian còn sót lại của lão đều phải vượt qua trong tù.

Vừa tàn tật, vừa ngồi tù. Đối với lão mà nói, không chỉ thật sâu đã kích lòng tự ái của lão, còn để cho lão nhận hết nỗi khổ. Kết cục như vậy thật sự là phương thức trừng phạt lão thống khổ nhất.

Chung Khuê nhìn Mặc Thâm Dạ bên ngoài cửa kính cầm điện thoại lên nghe, lão cũng duỗi bàn tay già nua của mình ra, cầm lên ống nghe, nghe bên trong truyền đến âm thanh của Mặc Thâm Dạ.

"Chú Chung, thân thể của ông như thế nào? Có còn chổ nào không thoải mái hay không?" Mặc Thâm Dạ nhẹ giọng mà hỏi.

"Không có, tôi rất khỏe!" Chung Khuê nhẹ giọng vô lực nói xong, nhưng là bất luận là sắc mặt cùng thanh âm, cũng biểu lộ ra lão yếu đuối cùng thần sắc có bệnh.

"Ở bên trong cuộc sống đã quen thuộc chưa?"

"Uh."

"Có đồ vật gì cần thiết? Tôi có thể đưa đến, nghĩ một chút xem tôi sẽ đưa đến cho ông, tôi nhớ được ông thích xem sách báo, tôi lấy thêm một chút cho ông, thời gian ở đây nhàm chán cho ông giải buồn!"

"Không sao, tôi cái gì cũng không cần!"

"Chú Chung......" Mặc Thâm Dạ đột nhiên trầm trầm kêu lão, nhìn lão mất đi phong thái trước mặt, nhìn hai mắt lão mất đi thần thái, nhìn bộ dạng lão thống khổ gian nan. Mặc dù trong lòng có chút khổ sở, nhưng là khóe miệng lại không khỏi cười, sau đó nhẹ giọng vui vẻ nói, "Ông có thể còn sống thật sự là quá tốt, có thể nhìn thấy ông còn sống, có thể nghe được ông cùng tôi nói chuyện, tôi thật sự cảm thấy rất hạnh phúc......"

Chung Khuê nghe lời của anh, hai mắt mơ hồ le lói chất lỏng óng ánh.

Ở trên thế giới này, chỉ sợ cũng chỉ có một mình anh thật lòng hi vọng lão có thể còn sống. Nhưng là so sánh với còn sống như vậy, thế nhưng lão lại càng muốn muốn lựa chọn chết đi......

Lão cả đời này phong vân một cõi, mỗi thời mỗi khắc đều cao cao tại thượng, đem tất cả mọi người khi dễ dưới hai chân của mình. Lão biết rõ mình làm chuyện xấu, kết quả nhất định chết sẽ rất bi thảm. Mà lão chú ý đến từ thời điểm càng ngày càng già nua hơn, lão cũng đã chuẩn bị xong nghênh đón cái chết, nhưng là không nghĩ tới, thế nhưng mình ở lúc cuối cùng lại thua triệt để, hơn nữa còn bị giam ở chỗ này trải qua cuộc sống không bằng chết......

Đây chính là nói báo ứng sao?

Ở trong cuộc sống này, quả nhiên thật sự có nhân quả báo ứng sao?

Chỉ là thôi, có thể nghe được lời của cậu ta như vậy, cũng coi là một loại an ủi.

Lão hơi cười cười, nếp nhăn trên mặt cũng hiện lên thật sâu, lão nhìn y phục hoa lệ trên người của anh, nhẹ giọng nói, "Hôm nay mặc khí khái đẹp trai như vậy, là có chuyện quan trọng gì sao?"

"Uh, chờ một chút tôi muốn đi tham gia hôn lễ!"

"Hôn lễ a, không trách được!"

"Chú Chung, tôi có một chuyện muốn ông đồng ý tôi!"

"Chuyện gì?"

"Tôi về sau không muốn sẽ gọi ông là chú Chung, tôi muốn gọi là ông nội...... Có thể không?"

Chung Khuê mất đi thần thái hai mắt đột nhiên hiện ra một luồng sáng tỏ, lão sống lâu như vậy, cho tới bây giờ cũng không có người nào gọi lão như vậy.

Khóe miệng im lặng hơi nâng lên, sau đó lão nói, "Tốt!"

Mặc Thâm Dạ vui vẻ cười, giống như tiểu hài tử nói, "Ông nội!"

"Uh!" Chung Khuê gật đầu đáp lại.

Hai người hai mắt nhìn lẫn nhau, trên mặt hiện ra nụ cười giống nhau, mặc dù kế tiếp là một đoạn trầm mặc thật dài, nhưng mà ở tại lòng của hai người cũng là đang nói ngàn vạn ngôn ngữ.

"Thời gian thăm tù cũng sắp hết rồi, cháu cũng nên đi, không phải còn phải tham gia hôn lễ sao?" Chung Khuê đột nhiên nhẹ giọng mở miệng, giọng nói cùng vẻ mặt đều giống như một ông già cực kỳ hiền lành.

"Uh, cháu lập tức đi ngay, cháu sẽ thường xuyên đến thăm ông!"

"Đây cũng không phải là một nơi tốt, có thể không đến...... Cũng không cần đến rồi!"

"Cháu sẽ thường xuyên đến, ông là ông nội của cháu, cháu nhất định sẽ thường xuyên đến thăm ông!"

"... ..." Chung Khuê nhìn anh trầm mặc mấy giây, sau đó nhẹ giọng nói, "Tốt lắm, đi thôi, ông cũng vậy mệt mỏi, muốn về nghỉ ngơi!"

"Uh!" Mặc Thâm Dạ gật đầu.

"Đúng rồi!" Chung Khuê đột nhiên lại mở miệng, sau đó trên mặt đột nhiên lộ ra một tầng tâm tình phức tạp, lão từ từ mở miệng, chần chờ nói, "Nếu như cháu gặp Mặc Hình Thiên, giúp ông chuyển lời tới cậu ta một câu nói, nói...... Cám ơn ngươi!"

Cám ơn?

Mặc Thâm Dạ nghi ngờ.

"Được rồi, một câu nói này là tốt rồi!" Chung Khuê hơi lộ ra vẻ mặt hốt hoảng, sau đó đem ống nghe cầm trong tay treo bên cửa sổ.

Mặc Thâm Dạ khẽ kinh ngạc nhìn lão, cảnh sát bên trong vừa mới đi vào đẩy lão đi ra tới cửa phòng.

Cám ơn?

Ông ấy muốn cám ơn Mặc Hình Thiên?

Quả nhiên......

Vào một ngày hai tháng trước kia, anh cũng không có nhìn lầm.

Lúc Mặc Tử Hàn nổ súng, Mặc Hình Thiên cũng đồng thời bóp cò súng của mình, nhưng phát súng kia cũng không phải bắn Chung Khuê, mà là bắn viên đạn kia của Mặc Tử Hàn, bởi vì ông rất rõ ràng, Lãnh Mạc Nhiên cùng những cảnh sát kia bắn súng cũng sẽ không muốn hại Chung Khuê, cũng sẽ không trí mạng, chỉ sẽ tạo thành sát thương hoặc là bị thương, mà chỉ có Mặc Tử Hàn, nhắm ngay trái tim của lão, nghĩ một phát giết chết lão.

Đây chính là nguyên nhân tại sao Chung Khuê trúng mười mấy viên đạn, vẫn không có chết.

Tại sao Mặc Hình Thiên phải cứu Chung Khuê đây?

Là bởi vì ông đã từng chịu ơn lão chăm sóc sao? Hay là bởi vì ông không muốn để cho con trai ruột thương tâm đây?

Bất luận như thế nào......

Thật muốn cám ơn ông, cám ơn ông cứu Chung Khuê.

"Hô......" Anh từ trên ghế đứng lên, thật sâu thở ra một hơi, sau đó cúp nụ cười sáng lạn, sải bước đi ra cửa nhà giam.

Muốn đi tham gia hôn lễ hai người kia, rốt cuộc có thể nhìn thấy bọn họ kết thành vợ chồng.

※※※

Sân bay.

An Tường Vũ sải bước đi hướng cửa lên máy bay, trong tay cũng không có bất kỳ hành lý gì.

Chuyện đã kết thúc, anh cũng không cần ở lại, nên anh rời đi, mặc dù nói không biết cuộc sống về sau của mình sẽ như thế nào, nhưng anh tin chắc mình sẽ không lại đi trên con đường sai lệch. Cho nên bắt đầu từ nơi này khởi bước, lần nữa bắt đầu cuộc đời của mình.

Đầu tiên, cần phải về quê nhà trước, thấy mình nhiều năm cũng không có liên lạc người nhà......

"Này, trai đẹp!"

Sau lưng đột nhiên truyền đến âm thanh quen thuộc lại đáng ghét.

An Tường Vũ hai chân từ từ dừng lại, sau đó xoay người, nhìn Vũ Chi Húc đứng cách ba bước ở ngoài. anh ta một thân y phục chỉnh trang màu đen, cà vạt hoa văn, tóc làm đường vân, trên mặt vẫn treo nụ cười xấu xa như cũ.

"Anh tới làm gì? Hôm nay không phải muốn tham gia hôn lễ sao?" An Tường Vũ lạnh lùng mở miệng.

"Mặc dù muốn tham gia hôn lễ, nhưng là lão bằng hữu muốn rời đi, dĩ nhiên cũng muốn tới đưa tiễn anh!" Vũ Chi Húc mở miệng cười.

"Ai là lão bằng hữu? Không cần loạn bám quan hệ!"

"Thôi, hôm nay tâm tình tôi rất tốt, cũng không đấu khẩu với anh, hơn nữa thời gian cử hành hôn lễ cũng sắp đến rồi, tôi cũng không nhiều lời với anh, chỉ tặng anh một câu nói...... Thượng lộ bình an!"

An Tường Vũ nhìn cái khuôn mặt cười xấu xa kia. Tại sao phải ghét hắn như vậy đây? Bởi vì mỗi lần nhìn đến cái bộ dáng này của hắn, sẽ nhớ tới mười hai năm trước của mình, mình cùng hắn tính tình rất giống, ngay cả động tác cùng vẻ mặt, thậm chí là mở miệng nên văn chương lời ngon tiếng ngọt, cũng có mấy phần giống nhau. Nhưng sau khi trải qua thời gian dài hiểu rõ, anh phát hiện, hắn căn bản cùng mình hoàn toàn không giống nhau. Mình là một người đàn ông mười phần hư, chỉ muốn lừa gạt phụ nữ thế nào, lừa gạt tình cảm của các cô, lừa gạt tiền của các cô, nhưng là hắn bất đồng...... Tấm lòng hắn đối với Tử Thất Thất, là chân thành, là thuần khiết, là thật tâm......

"Cám ơn!" Anh chợt mở miệng, khóe miệng cúp nụ cười nhàn nhạt.

Vũ Chi Húc hơi có chút kinh ngạc.

Không nghĩ tới anh ta cũng sẽ cười, hơn nữa cười lên vẫn là có mấy phần anh tuấn, mặc dù còn không bằng mình.

An Tường Vũ nghe âm thanh trên phát thanh đang nhắc nhở lên máy bay, anh im lặng xoay người, sải bước tiếp tục hướng cửa lên máy bay đi. Vô cùng không ngờ, một bên anh đi, vừa lớn tiếng nói, "Không cần sẽ tiếp tục thầm mến người, tìm cô gái tốt thật tốt nói yêu đương đi!"

Vũ Chi Húc nghe thanh âm của anh ta, trên mặt không khỏi cười một tiếng.

"Thật là người đàn ông thích xen vào việc của người khác!" Anh nhẹ giọng lẩm bẩm, sau đó xoay người cùng anh ta đưa lưng về phía nhau.

Anh tuấn giơ tay lên, nhìn đồng hồ trên cổ tay.

Thời gian hôn lễ sắp bắt đầu, anh phải lái xe nhanh một chút mới được.

Tăng nhanh dưới chân bước đến, đi ra sân bay, ngồi lên chiếc xe thể thao Bugatti vô cùng dễ thấy của mình, nhanh chóng mở máy......

Mặc dù trong lòng mơ hồ có chút đau, bởi vì người phụ nữ mình thầm mến sẽ phải gả làm vợ người khác, chỉ là trải qua cái sự kiện hai tháng trước kia, anh đã hoàn toàn buông xuống. Ở trên thế giới này, chỉ có bọn họ mới là một đôi hoàn mỹ, chỉ có bọn họ mới có thể cho nhau hạnh phúc......

Chúc phúc bọn họ...... Chúc bọn họ tân hôn vui vẻ......

※※※

Hai tháng trước.

Lúc nhà xưởng bỏ hoang nổ tung!

"Thất —— Thất ——"

"A a a a a ——"

Mặc Tử Hàn lớn tiếng gào thét, trong đôi mắt nước mắt giống như biển gầm đánh tới, trong nháy mắt mãnh liệt lao ra hốc mắt, anh trơ mắt nhìn khói dầy đặc cuồn cuộn từ nóc nhà toát ra.

Lãnh Mạc Nhiên nhìn cảnh tượng trước mắt, trong nháy mắt sửng sốt, vẫn còn ở nơi xa nghe được âm thanh, vội vàng bịt lấy lỗ tai ngồi xổm xuống.

Mặc Tử Hàn đột nhiên dùng sức tránh ra khỏi hai tay của anh ta, nhanh chóng chạy tới hướng nhà xưởng.

"Mặc Tử Hàn ——" Lãnh Mạc Nhiên ở phía sau anh hô to, vội vàng đuổi theo.

Đang lúc Mặc Tử Hàn sắp chạy đến cửa chính, cả cửa chính đột nhiên đung đưa, khung cửa từ trên tróc ra ngã trên mặt đất, mà thân thể Tử Thất Thất cuối cùng từ bên trong lộ ra, nhưng lúc này cô lại nằm trên mặt đất, y phục trên người bị tạc tổn hại, cánh tay cùng hai chân đều là vết tích bị thương, mà mái tóc dài xinh đẹp của cô ấy, cũng đã bị thiêu hủy phần lớn, mơ hồ lộ ra cái trán, nhuộm đầy máu đỏ tươi.

"Tử Thất Thất ——" Mặc Tử Hàn hô to chạy tới, hai đầu gối quỳ xuống đất, ôm lấy thân thể cô.

"Tử Thất Thất... Tử Thất Thất... Em tỉnh tỉnh, mở mắt nhìn anh... Anh không cho phép em chết... Anh tuyệt đối không cho phép em chết... Tử Thất Thất... Tử Thất Thất... Tử Thất Thất"

Anh không ngừng kêu cô, đôi tay hơi lắc lắc thân thể của cô, muốn đánh thức cô, nhưng nhìn vết thương đầy trên người cô lại sợ cô bị thương thêm nữa, cho nên lập tức ngưng tất cả động tác, run rẩy chỉ ôm lấy thân thể cô.

"Tử Thất Thất... Tử Thất Thất... Không cho phép chết, anh không cho phép em chết, sống lại cho anh, mở mắt cho anh, Tử Thất Thất.. Nhanh lên một chút mở mắt a, nhanh lên một chút nói với anh em không có sao, Tử Thất Thất....."

Mặc Tử Hàn khóc không thành tiếng ra lệnh, nước mắt giống như nước lũ vỡ đê từ trong mắt xông ra, chảy xuống khuôn mặt, nhỏ xuống trên mặt Tử Thất Thất.

Chợt......

Lông mi Tử Thất Thất thật dài không ổn định khẽ lay động, sau đó từ từ mở ra hai mắt của mình, loáng thoáng nhìn mặt của Mặc Tử Hàn, mặc dù vẫn chưa thấy rõ, nhưng là, kia giống như nước mưa bình thường không ngừng rơi xuống trên mặt cô, để cho cô biết, anh đang khóc....khóc thương tâm......

"Mặc... Tử Hàn..." Cô khàn khàn mở miệng, phát ra âm thanh thật nhỏ.

Mặc Tử Hàn nghe được âm thanh của cô, hai mắt nhìn cặp mắt hơi mở ra của cô, vui vẻ cười nói, "Tử Thất Thất... Em còn sống, thật tốt quá.... Thật tốt quá..."

Tử Thất Thất nghe thấy giọng của anh, khóe miệng khẽ gợi lên nụ cười. Cô dùng hết sức trên người run rẩy từ từ nâng lên tay của mình, nhẹ nhàng đụng vào khuôn mặt tràn đầy nước mắt của anh, sau đó lần thứ nhất khàn khàn mở miệng, vô lực nói, "Ngu... Đứa ngốc... Anh là.... Là đàn ông... Sao... Thế nào... Có thể... Khóc đấy..... em... em nói rồi... em không chết... Sẽ không chết.... em... em... em tuyệt đối...... Sẽ không chết...... Tuyệt đối...... Tuyệt đối...... Tuyệt đối......"

Cô yếu đuối không ngừng nói lại hai chữ cuối cùng, giống như là tự cấp cho mình tăng cường lòng tin.

Cô không muốn chết......

Coi như trái tim của cô ngừng đập, coi như trái tim của cô bị người đào đi, coi như cô không có hô hấp...... Cô cũng tuyệt đối không muốn chết!

Cô từng nói qua muốn bồi bên người anh, cô nói qua vẫn một mực muốn ở bên anh, tuyệt đối sẽ không rời anh đi, cho nên cô không thể chết được...... Cô không thể chết được...... Tuyệt đối không thể chết......

Mặc Tử Hàn nghe cô nói đứt quãng, nhìn mặt cô đầy máu tươi, nước mắt không cách nào ngừng, không ngừng chảy......

"Em...... Tuyệt đối...... Sẽ không chết...... em phải...... Còn sống...... em phải...... Cùng với anh...... em không được chết...... Không được...... Chết...... Không được chết...... Không cần...... Không...... Muốn......" Thanh âm của Tử Thất Thất càng ngày càng nhỏ, càng ngày càng vô lực, mà đang lúc cô không ngừng nỉ non, khẽ mở mắt ra con ngươi lại một lần nữa khép lại, mà âm thanh không ngừng lặp lại, cũng dừng lại theo.

"Tử Thất Thất... Tử Thất Thất... Tử Thất Thất..." Mặc Tử Hàn hốt hoảng kêu cô, lớn tiếng kêu cô, trái tim sợ hãi giống như bị bóng tối bao vây.

Lãnh Mạc Nhiên đứng ở bên người nhìn bộ dáng anh bây giờ, vội vàng mà nói, "Mặc Tử Hàn, cậu không cần gọi cô ấy nữa, nhanh lên một chút đưa cô ấy đi bệnh viện, có lẽ còn một tia hi vọng!"

Đúng! Đúng!

Phải đưa đi bệnh viện!

Phải đi bệnh viện!

Thần trí hốt hoảng của Mặc Tử Hàn rốt cuộc từ từ khôi phục, anh ngay lập tức đem Tử Thất Thất từ trên mặt đất ôm lấy, rất nhanh sau đó chạy về phía chiếc xe đỗ nơi xa.

Lãnh Mạc Nhiên đi theo phía sau anh, đem Mộng Thiến Tâm hoảng hốt kéo tới, vội vàng rời khỏi nơi này.

... ...

Năm giờ sau.

Bệnh viện tư nhân Bạch Vân.

Cửa phòng cấp cứu.

Mặc Tử Hàn, Mặc Hình Thiên, Mặc Thâm Dạ, Vũ Chi Húc, An Tường Vũ, năm người cùng đứng ngoài cửa phòng cấp cứu, mà thân thể cao lớn của năm người trong nháy mắt liền biến cửa phòng trống trãi trở nên chậc chội. Mặc Thiên Tân, Mặc Thiên Ân, Mặc Thiên Ái, ba đứa trẻ lúc này còn không biết đã xảy ra chuyện lớn như vậy, bọn chúng vẫn như ngày thường, làm những chuyện riêng của mình.

Hai mắt Mặc Tử Hàn nhìn Tử Thất Thất được đưa vào phòng cấp cứu cũng không rời đi, mà thái độ của anh từ một khắc kia giống như đứng hình, không có bất kỳ biến hóa, anh nắm thật chặt hai tay của mình, không có một phút giây buông lỏng, giống như là tự tạo cho mình sức mạnh, tự tạo cho mình tự tin, tin chắc Tử Thất Thất sẽ hồi tỉnh.

Bên cạnh anh Mặc Hình Thiên thỉnh thoảng chuyển ánh mắt qua, nhìn mặt của anh, sau đó hơi than thở, dời tầm mắt đi.

Hơn ba mươi năm trước, bởi vì ông vô năng, cho nên biến thành bộ dáng như bây giờ, mà bây giờ bởi vì sự bất lực của mình, mà để cho con gái mình bị thương nghiêm trọng như thế.

Làm cha như ông, thật sự là quá vô dụng...... Vô dụng chí cực!

Mà đứng ở sau lưng Mặc Tử Hàn hai thước xa là Mặc Thâm Dạ, đầu cúi thật thấp, trong lòng không khỏi lo lắng cho Tử Thất Thất, còn lo lắng cho một người khác đang trong phòng cấp cứu là Chung Khuê. Rõ ràng đã đồng ý Tiểu Lam sẽ bảo vệ Tử Thất Thất, nhưng bây giờ cô ấy lại nằm ở trên bàn phẫu thuật, mà người đã từng đối với mình có ân, giống như là ông nội ruột, hiện tại cũng nằm trên bàn phẫu thuật. Rốt cuộc mình làm cái gì? Mà chuyện tại sao lại phát triển trở thành như vậy?

Đây là lỗi của anh!

Là lỗi của anh!

Ở nơi này so với ba người, thái độ Vũ Chi Húc cùng An Tường Vũ, bình tĩnh hơn rất nhiều.

Bọn họ cũng cùng giống như Mặc Tử Hàn nhìn cửa phòng cấp cứu, lẳng lặng, chờ đợi Tử Thất Thất từ bên trong ra ngoài. Bọn họ tin chắc, Tử Thất Thất nhất định sẽ bình an vô sự.

Đột nhiên!

Cửa phòng cấp cứu bị mở ra, bác sĩ từ bên trong đi ra, gở bỏ mũ ở trên đầu cùng khẩu trang ở mặt ra.

"Tử Thất Thất như thế nào?" Mặc Tử Hàn trước tiên đi tới bên cạnh ông, khẩn trương hỏi.

Mặc Hình Thiên, Mặc Thâm Dạ, Vũ Chi Húc, An Tường Vũ, bốn người sau đó cùng nhau đem bác sĩ vây quanh, dùng thần sắc giống nhau, nhìn ông, chờ đợi câu trả lời của ông.

"Ai......" Bác sĩ đầu tiên là thật sâu thở dài một cái, đem lo lắng của mọi người cũng thật cao treo lên, sau đó ông lại hơi cười cười nói, "Các anh yên tâm, Tử Thất Thất, cô ấy không có sao!"

Trong nháy mắt, tất cả mọi người thở phào nhẹ nhõm, căng thẳng trên mặt lộ ra nụ cười an tâm.

Mặc Tử Hàn nhìn bác sĩ, nhất thời còn không dám tin tưởng lỗ tai mình, không khỏi lại hỏi, "Tử Thất Thất thật không sao? Cô ấy thật không sao sao?"

"Ừ!" Bác sĩ gật đầu, sau đó cười nói, "Hoàn hảo quần áo bên trong Tử Thất Thất mặc là y phục đặc thù, cho nên lúc nổ mới không có thương tổn đến nội tạng, chỉ là trên tay chân cũng có không ít ngoại thương, cánh tay phải cũng có gãy xương, còn lại đều là một chút vết thương nhẹ, sẽ không ảnh hưởng đến tánh mạng, nhưng là cái trán của cô ấy lúc nổ đánh thẳng vào, đụng phải vật cứng, chảy không ít máu, cho nên hiện tại vẫn còn hôn mê, hơn nữa còn có não chấn động hơi nhỏ, cho nên tốt nhất là muốn quan sát mấy ngày nữa, nhưng là các anh không cần lo lắng, cô ấy sẽ rất nhanh bình phục!"

Nghe ông giải thích cặn kẽ, trên mặt Mặc Tử Hàn lộ ra nụ cười mừng rỡ.

Ông ta mới vừa nói Tử Thất Thất mặc quần áo bên trong là y phục đặc thù, nguyên lai là kiện y phục kia cứu cô......

Không khỏi nhớ lại, nhớ lại chuyện mấy ngày trước......

... ...

"Em ở đây làm gì?"

"Em ở mở quà a!"

"Quà tặng? Người nào tặng?"

"Là tiểu Lam bảo Thâm Dạ đưa đến cho em, nha đầu kia thần thần bí bí bảo em về đến nhà mới có thể mở ra, nhất định đây cái vật gì kỳ quái."

Mặc Thâm Dạ nghe cô nói..., tò mò ngồi ở bên giường, cũng muốn xem một chút bên trong rốt cuộc chứa vật gì.

Tử Thất Thất đem sợi dây buộc hộp quà tặng cởi ra, sau đó mở hộp ra nhìn đồ vật đặt ở bên trong, trong nháy mắt, hai người đều lộ ra khỏi biểu tình thất vọng.

"Đây là vật gì à?" Mặc Tử Hàn hỏi.

"Anh là ngu ngốc sao? Không nhìn ra đây là bộ y phục sao?"

“Em mới ngu ngốc, không thấy đây là hai kiện y phục sao?" Mặc Tử Hàn nói xong, liền đem y phục đặt thật chỉnh tề từ trong hộp quà tặng lấy ra, còn cố ý giơ lên một ống quần tương đối dài bốn góc quần lót, run lên.

Mà lúc y phục kỳ quái sau khi bị lấy ra, ở hộp dưới đáy hộp còn có một tấm thiệp.

Tử Thất Thất nhìn, không khỏi 囧 một chút!

Theo lý thuyết, nếu như là thiệp, nên đặt ở trên mặt hộp mới đúng chứ? Quả nhiên tác phong làm việc của Tiểu Lam cùng các nhân vật lớn bất đồng a.

Cầm lên tấm thiệp, rút ra giấy viết bên trong, mở ra, phía trên viết mấy hàng chữ màu đen rồng bay phượng múa:

Gởi tới bảo bối Tử Thất Thất yêu quí vô cùng yêu quí của ta:

Bộ y phục này tôi là tốn bảy bảy bốn mươi chín ngày, dùng hai tay của mình một cây kim một sợi chỉ làm xong, đặc biệt tôi là vì bảo bối Tử Thất Thất yêu quí vô cùng yêu quí mà chế luyện. Mặc dù mặt ngoài nhìn qua không quá mốt, nhưng mà tôi bảo đảm bảo bối Tử Thất Thất yêu quí vô cùng yêu quí của tôi sau khi mặc vào, trước sau lồi lõm, trong nháy mắt sẽ bày biện ra dáng người chữ S hoàn mỹ, tuyệt đối sẽ làm cho người gọi là Mặc Tử Hàn, trong nháy mắt đối với ngươi sinh ra nào đó ‘ tính ’ thú vị. Hơn nữa bộ y phục này đông ấm hạ mát, tu thân gầy eo, nới mông chen ngực, là mỗi người phụ nữ cũng không thể không chuẩn bị, cho nên...... Bảo bối Tử Thất Thất yêu quí vô cùng yêu quí của tớ, cậu nhất định phải mỗi ngày đều mặc cho mình, bất kể là ban ngày hay là trời tối, 24h không cho phép cởi, dĩ nhiên làm chuyện gì đó có thể miễn cưỡng ngoại trừ.

PS: Nếu như cô dám không theo lời của mình nói đi làm, như vậy hậu quả...... Hai người các cậu cần phải cùng nhau chịu a!

( góc phải phía dưới ) Tiểu Lam yêu quí vô cùng yêu quí của cậu!

... ...

Sau khi đọc xong phong thư này, Tử Thất Thất cùng Mặc Tử Hàn trên mặt cũng trượt rất nhiều đường hắc tuyến.

"Xin hỏi: cuối cùng ‘ hai người các cậu ’ là có ý gì? Chẳng lẽ chỉ là em cùng anh sao?" Mặc Tử Hàn nghi ngờ hỏi.

"Anh nói đúng rồi! Chính là anh cùng em!"

"Thứ này cùng anh có quan hệ gì chứ? Cũng không phải là cho anh mặc đâu!"


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
12 thành viên đã gởi lời cảm ơn cuckicoi về bài viết trên: Chipvip :)*, Cyclotron, YenMysg, angelshop_hcm, antunhi, conluanho, hoamua_xuan, luoi_bieng, ngocquynh520, tamnuong012, tử tù vô ưu, zun.ngok
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 359 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Giauyen2009, holy1091, June276, Ký ức lãng quên, lanhbach, Loanle, MicaeBeNin, Nguyenthuthao813, Sweet, Tammynguyen, tinhlinhnho, Yuhtel94 và 326 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

2 • [Cổ đại - Trùng sinh] Sống lại làm ái thê nhà Tướng - Mặc Ngư Tử 1123

1 ... 35, 36, 37

3 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 185, 186, 187

4 • [Hiện đại] Mèo yêu - Hà Thư

1 ... 25, 26, 27

5 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 29, 30, 31

6 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

7 • [Xuyên không] Vương phi hắc đạo chiếm nhà giữa - Tiêu Tương Điệp Nhi

1 ... 31, 32, 33

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 103, 104, 105

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Yêu nghiệt trở về - Băng Lãnh Nữ Nhân

1 ... 49, 50, 51

11 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 125, 126, 127

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 193, 194, 195

[Cổ đại - Trùng sinh] Tướng phủ đích nữ - Trầm Hoan

1 ... 99, 100, 101

14 • [Xuyên không - Cung đấu] Thế nào là hiền thê - Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

1 ... 41, 42, 43

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Hiện đại] Chúng ta ly hôn - Nha Thất

1, 2, 3, 4, 5

17 • [Hiện đại] Sở Sở - 099

1 ... 17, 18, 19

18 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

[Cổ đại - Trùng sinh] Ta là chính thê của chàng - Văn Nhất Nhất

1 ... 40, 41, 42

20 • [Cổ đại - Trùng sinh] Hai kiếp làm sủng phi - Vu Tâm Yên

1 ... 16, 17, 18



Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 265 điểm để mua Bé mi gió
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 416 điểm để mua Panda có cánh
meoancamam: Xin chào mọi người! Mình đang làm một bài luận tiếng Anh và rất cần lời khuyên từ mọi người, nếu ai có thể hãy giúp mình với :<Xem thêm
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 509 điểm để mua Cô gái phép thuật 2
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 754 điểm để mua Ngọc cam
Tuyền Uri: Nay sinh nhật em đó :hixhix:
Shop - Đấu giá: Tú Vy vừa đặt giá 424 điểm để mua Thỏ hồng
Tú Vy: Mách liền
Tuyền Uri: Muốn đánh mod st vn ghê, âm điểm cmnr :cry: hựn nhé. Hựn luôn đứa nào đi mách lẻo bên kia nhé :))
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Thỏ mây
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giỏ hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 395 điểm để mua Panda có cánh
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Mashimaro vệ sinh toilet
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 248 điểm để mua Cặp đôi người tuyết 3
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 376 điểm để mua Bạch Dương Nam
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Pooh ăn mật
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 349 điểm để mua Dù trái tim
Công Tử Tuyết: Truyện Vợ yêu con cưng của tổng giám đốc - Thượng Quan Nhiêu được sưu tầm về diễn đàn, bạn chịu khó chờ bạn ý post tiếp hoặc mod post lên rồi đọc nhen
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 381 điểm để mua Mercedes
Van9292: Các admin ơi mình đang xem Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài - Thượng Quan Nhiêu sao ghi tình trạng Đã Hoàn 235 chương nhưng khi xem đến trang 41 chỉ mới được phân nữa số chương thì hết rồi ??? Ai giúp mình với
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Giường bệnh tình yêu
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Ốc sên khoe kẹo
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Thiên Bình Nam
Shop - Đấu giá: Windyphan vừa đặt giá 299 điểm để mua Bé chơi thú nhún
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé bò
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 328 điểm để mua Xe của cô bé Lọ Lem
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Cúc trắng xoay tròn
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 295 điểm để mua Kún sủa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Heo vàng 2
༄༂Tuyền Uri༂࿐: Năm nay không thi miss hả ta ơi :)) :dance: alo alo miss đi má ơi :phone:

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.