Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 11 bài ] 

Mùa xuân của Tiểu Trư - Đồng Tranh

 
Có bài mới 08.09.2011, 23:51
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83885 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Mùa xuân của Tiểu Trư - Đồng Tranh - Điểm: 10
Chương 9


Đất trời sau một đêm lại đột nhiên đảo lộn.

Tuy rằng vì muốn đẹp người đẹp dáng nên vẫn đến thẩm mỹ viện như trước nhưng ít ra mấy khóa tập luyện ‘Ngồi xuống – đứng lên! Ngồi xuống – đứng lên!’  nàng không tham gia nữa.

Cho nên nàng không cần chịu đau đến chết khiếp cũng không mệt mỏi đến chết khiếp, cả ngày hầu như đều bị cung phụng, nuôi dưỡng, chăm sóc ở nhà như thần trư…..

Vâng, thần trư.

Kỳ thật nàng cũng thực không nghĩ sẽ nói mình như vậy, nhưng bằng chứng là cuộc sống của nàng giờ ăn no rồi ngủ, ngủ dậy lại ăn cho no, nghỉ xong rồi tiếp tục ăn, còn bị cưỡng chế tống vào họng bao nhiêu thuốc bổ; Chu Thiện Chi cũng thấy thời khóa biểu ấy mà xét thì ngoài sự đãi ngộ với thần trư ra khó còn gì có thể so sánh ngang nhau.

Đương nhiên nàng cũng có thể lý giải được vì sao mình được tẩm bổ như thần trư, thoáng nghĩ cũng biết vì mấy ngày trước do lượng đường trong máu nang quá thấp dẫn đến hôn mê nên dọa hết mọi người.

Mà xét thêm, chính nàng cũng bị dọa chút ít, hơn nữa trải qua sự kiện té xỉu lần này làm cho nàng bắt đầu hoài nghi chính mình -

Chẳng lẽ người năm đó mẹ nàng gặp được thật sự là đại sư gì đó sao?

Bằng không vì sao trên đời có hàng ngàn hàng vạn người giảm béo, hơn nữa phương pháp có khi kịch liệt hơn nàng vì bao nhiêu người không suy nghĩ muốn nhanh nhanh chóng chóng, họ cũng không có việc gì mà nàng chẳng qua là ăn sa lát rau sau đó tham gia hai khóa tập ‘Ngồi xuống – đứng lên! Ngồi xuống – đứng lên!’ rồi bị kéo đi học linh tinh thôi, vì sao có thể thiếu dinh dưỡng đến độ làm hạ đường huyết rồi hôn mê luôn?

Thiếu dinh dưỡng, khi nghe bác sĩ chuẩn đoán đưa ra nguyên nhân này mà nhất thời hai mắt nàng khờ dại và nói không ra lời.

Vì sao? Chuyện này rốt cuộc là vì sao đây?

Nàng thề nàng cũng không ăn bậy ăn bạ này nọ mấy thứ được xưng là sản phẩm có tác dụng giảm béo, mặc kệ là đồ ăn hay là thuốc giảm béo tinh luyện kiểu quỷ gì gì đó nàng một mực không chạm vào, thật sự cũng chỉ là ăn sa lát rau nhiều một ít mà thôi.

Huống chi dù cho bài tập như trong địa ngục ‘Ngồi xuống – đứng lên! Ngồi xuống – đứng lên!’ đầy mệt nhọc tuy có cảm giác dường như làm tốc độ gầy đi của nàng nhanh hơn một ít, nhưng bất quá cân nặng của nàng vừa mới đạt ngưỡng tiêu chuẩn về thể trọng mà thôi.

Vì sao đã gần đạt được hạn định lại xảy ra chuyện ‘thiếu dinh dưỡng’ cùng ‘vận động vất vả quá độ’ mà gây nên kết quả dị thường là lượng đường trong máu thấp đến thế?

Điều này có thể….. quá khoa trương hay không a?

“Tiểu Trư, uống canh.”

Cánh cửa bị gõ tượng trưng hai cái, Phó Vân Thâm bưng một bát canh bổ dưỡng vừa được đun nóng vào phòng.

Chu Thiện Chi nhìn cậu, bổ sung một ít chuyện khoa trương, trong đó kỳ thật chân chính khoa trương nhất hẳn là ‘cái cọc’ trước mắt này.

Lý trí cho nàng biết, nhị tỉ vừa mới phát hành đĩa nên hiện tại đang chạy khắp nơi tuyên truyền quảng cáo mà mẹ nàng cũng có một đống việc của công ty, vì vậy hai người không có cách nào ở nhà chăm sóc nàng.

Nhưng nàng thật tâm không cảm thấy chính mình cần ai chiếu cố hay chăm sóc, dù sao chỉ là hạ đường huyết thôi nên dù bác sĩ nói là thiếu dinh dưỡng thêm ảnh hưởng do vận động quá độ, nhưng bệnh này chỉ cần tẩm bổ một chút là ổn rồi!

Lượng đường trong máu thấp thì bổ sung đường, thiếu dinh dưỡng thì nàng liền ăn nhiều chất một chút để đem lượng dinh dưỡng trở lại, vận động quá độ thì càng đơn giản hơn, kể cả ngủ no rồi cũng vẫn giống cái xác mà bất động, nghỉ ngơi nhiều, cuối cùng cũng có thể hồi phục thể lực, ngay cả sự đau nhức như bị tra tấn cũng nhanh hết, thật tốt!

Điều duy nhất không được hoàn mỹ là thể trọng nàng thật vất vả mới tụt được xuống mức tiêu chuẩn cũng không còn như thế, hơn nữa con số rất nhanh bị kéo lên, số cân nặng ấy nàng vất vả chết khiếp được mới giảm tị, nhưng khi khỏe lại cũng nhanh chóng tăng 3 kg.

Điều này….. Thực làm cho nàng không khỏi hoài nghi người qua đường Vô Danh năm đó chẳng lẽ thật sự là đại sư của môn phái nào đó sao?

Mặc kệ người khác thế nào, ít nhất hiện tại có thể chắc chắn là cả người nàng đang chậm rãi khôi phục lại bộ dáng cũ, kể cả bề ngoài, cân nặng hay là sức khỏe đều trở lại.

Cho nên nàng thực sự không rõ ý định của Phó Vân Thâm khi tới đây ‘làm ơn’ giúp chăm sóc nàng?

Huống chi vì sao lại là Phó Vân Thâm?

“Uống canh đi.” Phó Vân Thâm thấy nàng bất động nên cậu bướng bỉnh thúc giục nàng.

“Em vẫn còn no nha!” Vẻ mặt nàng đau khổ, oán giận bởi vì nửa giờ trước nàng mới bị mời ăn hết một quả táo to nhập khẩu từ Nhật Bản.

“Em ngoan nào, cô nói canh này rất bổ dưỡng cho nên em hãy uống một chút, được không?” Phó Vân Thâm thực tự nhiên dùng giọng điệu dỗ trẻ nhỏ nói với nàng.

Chu Thiện Chi cảm thấy quái, thật sự rất quái lạ a!

Bởi vì giọng điệu kia bình thường….. Phải nói là lúc trước, đều là nàng nói với cậu, huống hồ mẹ nàng không chịu mà luôn bắt mọi người gọi bà là Thanh Mĩ tỉ, mẹ cho phép riêng cậu có thể gọi là cô, đây là đạo lý gì?

Còn nữa, cậu cũng quá ham thích ‘chăm sóc’ nàng đi?

Ngoài việc đưa canh, đưa cơm, đưa thuốc cùng ‘thực phẩm giúp khỏe mạnh, bổ sung thể lực cho nàng dùng’, còn có mẹ và chị hai thay đổi đều chằm chằm nhìn nàng ăn cơm và nghỉ ngơi.

Ngoài ra khi cậu không có việc gì làm, cậu cũng thường xuyên ở bên nàng, ngoài trò chuyện từ thiên nam địa bắc đến chuyện phiếm tùy hứng, cậu luôn tự giác dùng ánh mắt chăm chú nhìn nàng làm cho nàng cảm thấy sợ hãi, giống như nàng là nàng công chúa xinh đẹp còn như trân bảo trên thế gian này, nàng thường cảm thấy chẳng thích hợp.

“Kỳ thật anh không cần chăm sóc riêng em, em căn bản không có việc gì, cả người cũng không còn đau nhức, là mẹ với chị em quá khẩn trương, lo lắng quá mới có thể bảo em tĩnh dưỡng ở nhà, sau khi nghỉ ngơi vài ngày thì hiện tại căn bản không sao cả.” Nàng thật không có thói quen chịu sự đối đãi như công chúa.

“Em không thích anh ở cùng sao?” Nhìn nàng, vẻ mặt Phó Vân Thâm bi thương.

“Cũng không phải.” Nàng vội la lên, nàng rất sợ tổn thương lòng cậu.

“Thế thì là thích rồi.” Phó Vân Thâm hơi nhấn mạnh từ quan trọng, mỉm cười nói: “Anh cũng thực thích chăm Tiểu Trư.”

Chu Thiện Chi nói không ra lời, nhìn miệng cậu cười đơn thuần, nàng đỏ bừng mặt.

Là tư tưởng của nàng rất tà dâm sao?

Nếu không sao nàng cảm thấy lời này nghe qua chẳng những kỳ quái, còn có vẻ vô cùng ái muội?

“Cái kia…..” Cố thanh thanh lại cổ họng, nàng thử đừng để mình nghĩ ngợi nhiều, giải thích: “Ý của em là em không muốn chậm trễ lịch trình của các anh, anh gần đây hay tới nhà em, Dịch ca bên đó rất khó xử lý công chuyện đi? Anh ấy vẫn chưa sắp xếp lại công việc sao?”

Cậu lắc đầu, trực tiếp phủ nhận không chần chờ.

“Các anh trong lúc này….. Không thành vấn đề rồi sao?” Nàng vẫn rất hoài nghi, đặc biệt lúc gần đây nhất Dịch Thiểu Điển tới đón cậu mà biểu tình nhìn nàng đều quái quái, làm cho nàng không thể không sinh nghi a!

“Không có việc gì, thật sự! Anh cùng Dịch ca tốt lắm, không có vấn đề gì.” Thấy nàng bất động, Phó Vân Thâm vừa nói vừa cầm lấy thìa múc canh cho nàng uống vì nàng bệnh nặng không có mấy sức lực.

“Em, em tự mình làm là được rồi.” Chu Thiện Chi vô cùng xấu hổ, muốn cướp lấy cái thìa.

Nhưng không như mong muốn…..

“Tiểu Trư không thích anh bón sao?” Phó Vân Thâm ưu sầu nhìn nàng, cặp mắt như đèn luôn phát sáng kia như chứa một nguồn điện vô hạn, khi càng ưu tư sâu sắc thì tia nhìn càng lóe sáng nhiều hơn.

Nàng thất thần một chút nhưng cũng miễn cưỡng kéo lại sức chú ý, sau đó khinh bỉ chính mình không phòng bị gì đã bị vẻ đẹp mỹ nam mê hoặc.

“Không phải ý như vậy đâu.” Nàng không dám lại nhìn thẳng cậu, nàng chỉ có thể dùng sức trừng mắt nhìn bát canh trong tay cậu.

“Nhưng anh muốn bón cho em a!” Giọng điệu cậu nói thực tự nhiên.

“Như vậy rất kỳ quái.” Nàng muốn nói với cậu rằng đây không phải hành vi bình thường, nhưng khi tầm mắt nàng không cản thận nhìn đến cậu, ánh mắt cậu đầy hy vọng, những phản đối của nàng đều tiêu biến.

Quên đi, quên đi, làm theo ý cậu thì đều tốt lắm.

Bình thường cá tính Chu Thiện Chi luôn hiền hòa, cũng luôn cam chịu, nàng lại cảm thấy cái gì cũng đều ổn cả.

Phó Vân Thâm thấy nàng không phản đối, coi như nàng đáp ứng, chấp nhận; cậu thật cao hứng bắt đầu tiến hành bón canh cho nàng.

Đã nhiều ngày nay cậu thấy hai má nàng chậm rãi khôi phục khí sắc hồng thuận, trong lòng cậu cảm thấy thật thành công, làm cậu đắc ý.

“Đúng rồi, ngày mai em sẽ tham dự buổi gặp mặt của hội bạn cùng khóa nha.” Nàng nuốt xuống một ngụm canh, rồi nàng tự dưng nói ra.

“Thật không?” Thoạt nhìn cậu không chút để ý, chỉ chăm chú đưa thìa canh đến miệng nàng.

“Ân, nói trước với anh một tiếng, ngày mai anh đỡ phải tới đây rồi về tay không một chuyến.”

“Anh đã biết.”

Cậu bình tĩnh nói xong, nàng coi như cậu thật sự đã biết, nhưng….. Sự tình thật đơn giản như vậy?

“Này này này! Kia không phải là Tiểu Chu sao?”

Khi đó có giọng nhỏ thực khoa trương, gần như bén nhọn ân cần thăm hỏi để tung tin. Chu Thiện Chi vừa mới nghe xong điện thoại, nàng âm thầm hít thở sâu ba lượt mới hạ bới áp lực trong lòng, quay đầu xúc động bước đi.

Đáng giận! Đáng giận! Đáng giận!

Sao lại xui xẻo như vậy? Nàng làm sao có thể xui xẻo như vậy a?

Kế hoạch ấn định rồi, vì rửa nhục, vì làm sáng tỏ sự hiểu nhầm năm đó, nên nàng muốn giảm teo gầy bớt để ăn vận một thân váy áo đẹp đẽ tham dự buổi gặp mặt bạn học cũ này, muốn làm cho mọi người nhìn nàng với cặp mắt khác xưa.

Nhưng kết quả cho dù giảm béo không thành công, nhưng sau đó chiến hữu đồng minh của nàng là người bạn duy nhất còn giữ liên lạc với nàng sau khi tốt nghiệp – Tiểu Liễu vẫn luôn biết chuyện kia là hiểu lầm đã ủng hộ nàng, mấy hôm trước cũng đã hẹn nàng cùng đến. Thế nhưng! Ngay khi nàng đợi năm phút đồng hồ ở đây thì bạn của nàng mới gọi điện thoại nói bất ngờ có việc gấp không đến được!

Nếu sớm biết rằng bạn sẽ gọi điện thoại báo tin lỡ hẹn, nàng nên trực tiếp quay đầu bước đi về mới là….. Không! Không đúng! Nàng căn bản là không nên tốn thời gian chờ Tiểu Liễu, ngay từ đầu không đợi bạn đến mà trực tiếp chạy lấy người, như vậy sẽ không gặp phải tình huống này…..

“Hi.” Chu Thiện Chi buồn bực vì chính mình phản ứng chậm nửa nhịp, nhưng đã bị người khác trực tiếp bắt gặp, nàng dù không tình nguyện cũng chỉ có thể trước tiên cố kiên trì chào hỏi.

“Thực khéo, không nghĩ bạn học cũ đầu tiên hôm nay gặp chính là ngươi…..” Không phụ cái danh hiệu hoa khôi mỹ miều, riêng dáng người hấp dẫn được bao phủ bởi một bộ lễ phục khá cầu kỳ, mặc kệ theo cái nhìn của người nào thì thoạt nhìn Quách Minh Phương đều diễm lệ động lòng người.

Chỉ tiếc rằng bề ngoài xinh đẹp nhưng tâm địa cũng không có đẹp được như thế.

“Ha ha, Minh Hữu nhớ rõ Tiểu TRƯ không?” Riêng cái chữ ‘TRƯ’ kia được nhấn mạnh, thái đội toàn bộ đều giả dối hướng đến bạn trai hỏi: “Anh hẳn là nhớ rõ đi?”

“Hi.” Lưu Minh Hữu trước tiên hướng đến Chu Thiện Chi chào hỏi, rồi nói theo lời bạn gái: “Là Tiểu Chu đúng không? Anh đương nhiên nhớ rõ, coi như một người năm đó thầm mến anh thôi, thật không dễ dàng, nhiều năm như vậy, cậu cũng chưa có thay đổi gì, thoạt nhìn không khác bộ dáng lúc học trung học đâu.”

Là chỉ nàng vẫn béo như thế chứ gì?

Chu Thiện Chi chẳng phải khờ dại đến nỗi không nghe ra lời hai người nói có ý gì, nàng đang nghĩ tới tí nữa nên lấy cớ gì mới tốt để thoát thân về trước mà thôi, không nghĩ tới vận khí chẳng lành…..

“Di? Các bạn còn ở bên ngoài làm cái gì?” Nhân vật to lớn chủ sự đi ra tìm người, vừa lúc thấy ba người bọn họ, vội vàng tiếp đón: “Mau vào đi, mọi người đều đang đợi các bạn đấy….. Đúng rồi, Tiểu Liễu đâu? Lúc trước nghe cô ấy nói sẽ đến cùng Tiểu Chu không phải sao?”

Chu Thiện Chi bị điểm danh, cũng chỉ có thể thành thật trả lời câu hỏi: “Cô ấy vừa gọi điện thoại cho mình, nói đột xuất phải ở công ty tăng ca nên không có cách nào đến đây.”

“Thật là, thế nhưng đột xuất cho leo cây, cũng quá không có suy nghĩ, lần sau phạt cô ấy nộp hai ngàn tệ đóng vào quỹ hội.”

Đối mặt với người bên cạnh mồm cứ lẩm bẩm, Chu Thiện Chi ở ngoài mặt đành cười khổ nhưng kỳ thật trong lòng ai oán chính mình phá hư vận may.

Không cần người khác nói, nội tâm nàng thực rõ ràng tình huống trước mắt này, nàng nhất định không thoát thân sớm được.

“Các bạn thấy rõ ràng đó một đôi Minh Phương cùng Minh Hữu, còn có Tiểu Trư, bọn họ đến rồi đây.” Người vừa đón tiếp bọn họ đi vừa ngồi xuống liền tuyên bố như thế với cả đống người.

“Oa đến rồi! Có lầm không đây, quan hệ tam giác (tay ba) của các bạn ấy đến bây giờ đang vẫn còn a!” Vừa thấy ba người bọn họ đồng thời ngồi vào bàn, có kẻ trong đám người thốt ra câu như thế.

“…..” Nhẫn! Nàng nên nhẫn nại….. Chu Thiện Chi tự nhắc chính mình.

“Làm ơn, không nên gọi là quan hệ tam giác, ta xem Tiểu Chu nhất định là cố ý đi?” Có kẻ cười quái dị.

“…..” Những người này tâm trí giống như mấy đứa con nít học nhà trẻ, không cần theo chân bọn họ so đo….. Nàng tiếp tục cổ vũ chính mình.

“Thật không nghĩ tới nhiều năm như vậy, Tiểu Chu còn không có buông tha cho Minh Hữu.” Một tên khác cũng cười ha ha.

“…..” Không có nghe, làm bộ không có nghe thấy.

“Ăn mặc đẹp như vậy….. Oa ô! Là hàng hiệu nha!” Một nữ nhân ăn mặc hợp thời trang, phát hiện một thân kia là hàng hiệu đắt cắt cổ thì mắt sắc lên, rất kinh ngạc nhưng không quên giễu cợt. “Nhưng mà lại không có dáng người đẹp như Minh Phương, kể cả tốn mấy chục vạn tệ cũng đều vô dụng!”

Một cụm từ ‘mấy chục vạn’ kia phát ra rước lấy một trận kinh hô không nhỏ, lập tức một trận chỉ chỉ trỏ trỏ cùng giễu cợt, không ngừng cười nàng vì họ thấy nàng lúc này thật sự là hạ thấp mình rồi linh tinh, vân vân.

“…..” Chu Thiện Chi ảo não nói không nên lời.

Đáng giận! Hóa ra trang phục và đồ trang sức này là hàng hiệu!

Nàng nên nghĩ sớm biết rằng bộ váy này là hàng hiệu với mức giá đáng sợ chứ, tuyệt không nên tin lời dối gạt của nhị tỉ, mặc kệ tỉ khi đưa nàng đống đồ này.

Tuy rằng chính nàng cũng hiểu được bộ đồ này đẹp lắm, nhìn đơn giản nhưng thướt tha, mà trang sức lại tinh xảo tuyệt diệu làm cho nàng có vẻ trắng noãn mịn màng, cũng không thấy phần mập mạp, nhưng mọi người trước mắt chỉ lấy chữ ‘hàng hiệu’ này mà mở miệng bịa đặt ngược lại hiệu quả nguyên bản nàng chân chính muốn có.

Phải biết rằng lúc trước nàng lập kế hoạch cùng Tiểu Liễu ước định tốt đẹp, chỉ muốn nàng xinh đẹp một ít để tham dự, nhưng mục đích chính là muốn chứng minh nàng cũng không phải như mọi người tưởng tượng linh tinh gì gì mà Tiểu Trư béo mập muốn ăn thịt thiên nga.

Nàng cũng có cuộc sống riêng của nàng, cũng có thể có chút điểm xinh đẹp, cũng không phải như bọn họ vẫn hiểu lầm nàng thành kiểu cóc ghẻ xấu xí vọng tưởng ăn thịt thiên nga.

Huống chi, thiên nga mà theo nhận định của bọn họ, không cần thiết là đồ ăn của nàng a!

Chỉ có thể nói năm đó nàng thật sự cực kỳ ngu ngốc, bị bắt nói thật lòng còn chưa tính, bọn họ cứng rắn muốn nàng nói đối tượng ưa thích, khi đó nàng còn ngốc đến nỗi chọn bừa Lưu Minh Hữu mà nói ra.

Nhưng thật sự chỉ có trời mới biết nàng chọn đại Lưu Minh Hữu không phải bởi vì nàng công nhận người kia đẹp trai, cũng không phải bởi vì là lớp trưởng học giỏi nhiều môn, thật sự là lập tức không nghĩ nhiều mà nàng nói luôn; hơn nữa chính nàng nghĩ lầm, hiểu lầm rằng chọn một bạn nam nổi tiếng trong hội nam sinh thì tốt hơn, có thể đỡ phải ồn ào tới người liên can, sẽ bị ghép đôi đưa vào gánh xiếc quái dị.

Cho nên nàng nói dối, lúc ấy không khí chờ mong quá, nàng chọn con bài Lưu Minh Hữu tưởng là an toàn để đảm đương làm đáp án.

Sự thật chứng minh rằng nàng sai lầm rồi!

Cũng không có vẻ bảo hiểm, cũng không có làm cho người ta cảm thấy ánh mắt nàng thật cao; trái ngược lại; việc lấy bạn trai của hoa khôi làm đáp án là sai lầm nàng đã phạm phải trong cuộc đời này, cũng là sai lầm nghiêm trọng nhất cho đến nay.

Trong khoảng thời gian suốt một năm ấy nàng trở thành đối tượng để mọi người vui đùa tìm niềm vui, bởi vì sự tình cũng đã qua đi vài năm rồi cho nên nàng coi như quên, cũng không muốn nhớ lại chuyện cũ nữa.

Nhưng hiện tại trong cuộc sống của nàng, bất chợt nàng thật sự cố gắng tưởng có thể xoay chuyển ấn tượng của mọi người vế sai lầm năm đó, nàng lại không nghĩ rằng sự việc ngược lại hoàn toàn, toàn bộ vận may hình như tụt xuống cực điểm!

Đầu tiên là Tiểu Liễu luôn ủng hộ nàng lại lỡ hẹn không tới chẳng thể tăng thêm can đảm cho nàng, nàng còn chưa nghĩ ra nên làm gì thì đã bị bắt gặp, tiếp theo bị mọi người trách móc xỉa xói rồi trực tiếp vặn vẹo ý muốn ban đầu của nàng, chỉ mỉa nàng ganh đua cao thấp với Quách Minh Phương mới nện xuống số tiền lớn mua váy áo hàng hiệu….. Điều này chắc thật chỉ có thiên tài thì hiểu được nàng căn bản không nghĩ tới sẽ so bì với ai a!

Nàng thật sự chỉ là đơn thuần muốn chứng minh mình; rằng nàng có điều kiện riêng của chính mình, nàng có cuộc sống riêng của chính mình, con đường chính mình nên đi; nàng một chút cũng không muốn liên lụy hay có quan hệ gì với đôi tình nhân nổi danh này mà cũng chẳng cố tình thân cận hay chen vào giữa họ; toàn bộ đều đi ngược lại kế hoạch ban đầu của nàng.

Hiện tại….. Nên làm thế nào?

Cổ họng không buồn thốt tiếng nào rồi xoay người lánh nạn trốn đi sao?

Chu Thiện Chi bị vận mệnh làm cho kẹt giữa kẽ hở cuộc đời, đôi mắt nàng nhìn xuống đất, nàng lâm vào tình trạng tìm không thấy một cách chạy trốn nào không tổn thương tình cảm, nàng giờ chỉ có thể im lặng nghe vài người trước học cùng lớp không tốt kia tiếp tục cười nhạo…..

“Ha ha ha, nhìn Minh Phương xem, người ta có khuôn mặt đáng là mặt, dáng người đáng là dáng người, nghe nói gần đây một công ty đào tạo người mẫu mô đen khai quật được và muốn ký hợp đồng đào tạo để sau ra trình diễn đó, nó lấy cái gì để so cùng người ta a?”

“…..” Làm ơn, nàng vẫn luôn không muốn so kè a!

“Này uy, các bạn đừng nói nữa, rồi ngồi đợi chút đồ ăn sẽ được đưa lên,” Một người bạn vốn có nề nếp ra mặt ngăn lại mấy lời lẽ vui đùa châm chọc ầm ĩ.

“Chỉ là.” Quách Minh Phương che miệng cười không ngừng nói: “Tuy rằng tiểu TRƯ cái gì cũng chưa biến đổi, nhưng mọi người đều là người trưởng thành rồi, đừng lấy chuyện trước kia giễu cợt nàng.”

“Minh Phương, bạn chính là người rộng lượng như vậy.”

“Muốn thân hình hay dáng người đều có, lại biết tiến biết lui, khó trách Minh Hữu si tình một lòng đối với bạn như vậy.”

“Thật có lỗi, anh đến chậm.” Có một người thốt ra một câu chen giữa làn sóng trò chuyện ầm ĩ mồm năm miệng mười.

Giống như Moses* băng qua Biển Đỏ, bởi vì người ấy đột nhiên đi giữa những hàng ghế thông thoáng mà tất cả những thanh âm ong ong ồn ào đều biến mất.

Mặc kệ kể về tình hình gần đây, nhớ lại chuyện cũ cũng bao người quay xung quanh hoa khôi để nói chuyện với nhau, giờ trong phòng khá rộng đủ để chứa chỗ ngồi cho ba mươi người mà từng nhóm nhỏ tụm năm tụm ba nói chuyện, mấy tốp người đang hăng hái chợt như bị một trận bão hút hết không khí đi qua, họ đột nhiên im lặng như vậy.

Vân, Vân Thâm? Kia là Vân Thâm? Đại minh tinh Vân Thâm?

Ai? Là cùng theo đến với ai?

Ánh mắt mỗi người đều lóe sáng đầy hưng phấn và tò mò chuyện nóng hổi, ngoắc ngoắc đầu nhìn thẳng vào vị thiên vương siêu sao tất cả đều biết này.

Ngay lúc Phó Vân Thâm vừa mới bước từ cửa vào đã bị mọi người nhìn chăm chú, mà cậu vẫn ung dung đi đến phía cái bàn có ba người đương ngồi kia.

Mỗi người đương nhiên nhìn về cái vị hoa khôi đang nghe nói bắt đầu bước vào làng giải trí, âm thầm cảm thấy ngạc nhiên, không nghĩ tới vị hoa khôi này có thể lợi hại tới trình độ này, chẳng những tay ôm giữ bạn trai chặt chẽ, sự nghiệp mới bắt đầu, còn có thể được Vân Thâm thiên vương siêu sao ưu ái vì nàng mà đích thân tới buổi gặp mặt bạn học cũ?

“Thâm, Thâm, Thâm….. Thâm ca?” Rõ ràng vừa mới ký hợp đồng, Quách Minh Phương căn bản chưa có cơ hội biểu diễn nào cả, thời điểm khi thấy Vân Thâm đi hướng mình thì cũng ngốc đờ người.

“Chờ lâu rồi phải không?” Phó Vân Thâm bị mọi người nhìn chằm chằm vẫn bình tĩnh, thâm tình ôn nhu hỏi.

Đương lúc câu nói kia được thốt ra với một người, một đống người trong phòng tràn đầy chờ mong chợt trừng to hai mắt và nhìn đến đối tượng được mỹ nam vô cùng suất (anh tuấn) hỏi, không ngờ lại là bạn cùng lớp trong dĩ vãng vẫn không nổi trội – Chu Thiện Chi?!

Lại nhìn kỹ…..

Ái trời ơi!

Hai người bọn họ trên người đúng là mặc đầy đủ trang phục đôi như tình nhân?!

“Anh…..” Chu Thiện Chi thấy cậu, cũng hoang mang không kém so với lũ bạn học.

“Thật có lỗi, buổi sáng anh có chút việc cho nên ra khỏi nhà hơi muộn chút.” Miệng cậu nói xong, thân hình cao ngất thực tự nhiên gần sát nàng, cúi đầu không giải thích gì thêm mà khẽ hôn nhẹ cái miệng nhỏ nhắn mê người kia, động tác cử chỉ liền mạch lưu loát, vậy mà tự nhiên biểu lộ ra cậu cùng nàng quen thuộc có quan hệ ‘thân mật’.

Lúc này tròng mắt mọi người đều nhanh chóng rơi xuống đất, trong đó bao gồm cả đương sự Chu Thiện Chi.

Nàng căn bản là bị dọa ngây người, khuôn mặt ửng hồng đỏ tựa như có thể luộc chín cả tôm vậy, hoàn toàn không hiểu và muốn làm rõ hiện tại đã xảy ra chuyện gì.

Thật sự nàng cần gấp ai đó đến nói cho nàng biết hiện tại rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?

(Hết chương 9)



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 08.09.2011, 23:54
Hình đại diện của thành viên
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
Bang Chủ Sư Ngoan Hiền Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 20.07.2006, 10:47
Tuổi: 27 Nữ
Bài viết: 37114
Được thanks: 83885 lần
Điểm: 12.33
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: Mùa xuân của Tiểu Trư - Đồng Tranh - Điểm: 10
Chương 10


Vân Thâm này được xưng tụng danh hiệu thiên vương của giới diễn viên không phải hư không hay sáo rỗng.

Ở trong nhà cậu có trưng bao nhiêu giải thưởng quang vinh chứ không phải dùng tiền mua cái danh ảnh đế (ông vua màn bạc).

Nhiều năm kinh nghiệm diễn xuất nên chỉ cần đạo diễn nói một câu thì nhân vật nào cũng không làm khó được cậu, huống chi là tự thân cậu tự nguyện?

Trước mắt cậu đúng mức sắm vai một người đàn ông si tình nhất trên toàn thế giới, làm nhân vật mà người ta ái mộ, đối với cậu thì điều này đơn giản giống như hít thở vậy.

“Tất cả để anh.”

Ngay khi nụ hôn đầu tiên trao nhau, ngay sau đó cậu nhỏ giọng nói với nàng rồi coi xem nàng nghe được xong, cậu cũng tin tưởng nàng không vạch trần cậu, tiếp theo liền bắt đầu vở diễn của cậu.

Hai gò má của Chu Thiện Chi hồng hồng phấn phấn, nàng chỉ có thể dại ra, hơi ngây dại mặc cho cậu dẫn, mặc cậu thi triển sức quyến rũ của cậu, giống như có pháp thuật tà ma, nàng cảm giác cũng chẳng làm gì nhiều nhưng đã rất nhanh trở thành đối tượng cực kỳ hâm mộ của tất cả nữ giới, đối tượng mà mấy bạn nam kính trọng vài phần.

Đột nhiên nàng….. Cảm giác có điểm thực không đúng.

Nhìn cậu cùng với người khác chuyện trò vui vẻ, ứng đối hoàn mỹ biết tiến biết lui, mỗi động tác giơ tay nhấc chân đều lộ vẻ cao quý khoáng đạt….. Kỳ quái, cảm giác kia thật sự siêu cấp vô địch kỳ quái, quái đến mức làm cho nàng cảm thấy xa lạ.

Tại sao có thể như vậy chứ?

Người trước mắt thoạt nhìn rõ ràng quen thuộc như vậy, nhưng cố tình trong sự quen thuộc nàng lại cảm thấy đây không phải cậu, cũng không phải Phó Vân Thâm mà nàng quen biết…..

“Tiểu Chu, Tiểu Chu, bạn như thế nào quen biết Thâm ca a?” Mị lực của ‘Vân Thâm’ không ai có thể địch nổi, mấy cô bạn hưng phấn hỏi thẳng.

“Thì…..” Ánh mắt xin giúp đỡ của nàng theo trực giác nhìn về phía người bên cạnh nàng.

Hoàn toàn không do dự, đôi mắt tràn đầy thâm tình nhìn thẳng nàng, đôi môi mang theo nụ cười tao nhã nhẹ nhàng đầy ẩn tình, đáp lời: “Là lúc trước khi tham gia MV cùng tỉ tỉ của nàng nên quen nhau.”

Lúc trước…MV?

“Kia không phải cùng diễn với Diêu Dao sao?” Có người thấy quái lên tiếng kêu, việc biểu diễn theo như lời nói của cậu không phải chỉ MV mà Vân Thâm tham gia cùng vị ngọc nữ nổi tiếng sao?

Câu hỏi đột nhiên này càng làm mọi người chăm chú hơn, tất cả ánh mắt đều như cổ vũ chờ đón câu trả lời, Chu Thiện Chi chỉ có thể kiên trì xấu hổ, thừa nhận: “Đúng vậy, Diêu Dao là chị hai của mình.”

Đáp án này không thể nghi ngờ là trái bom thứ hai trong buổi gặp mặt ngày hôm nay, tiếng kinh hô qua đi, tất cả cơ hồ đều không tin.

Cùng lúc đó bọn họ khó tưởng tượng ra người bạn học cũ họ cười cợt và chẳng hấp dẫn này khó ngờ được lại là em gái của ngôi sao ngọc nữ Diêu Dao, về phương diện khác thì bọn họ càng khó lý giải…..

“Vì sao lại là nàng?” Lưu Minh Hữu hỏi điều mà mọi người đều thấy khó hiểu.

Phó Vân Thâm chỉ sợ không có ai hỏi vấn đề này, nhưng không nghĩ tới người đặt câu hỏi lại vừa vặn chính là kẻ theo lời nghe đồn là đối tượng Tiểu Trư ‘thầm mến’.

Cậu xác định đúng là người này, tuy rằng Chu Ngạc Chi chỉ có thể tìm được bức ảnh cũ cả lớp của Tiểu Trư chụp lúc tốt nghiệp trong sổ lưu niệm, nhưng bất quá mới cách vài năm nên cho dù có chút thay đổi thì trên cơ bản là thần thái khá thay đổi còn bộ dáng không có thay đổi quá lớn, cũng không ảnh hưởng tới khả năng nhận diện người khác của cậu.

Từ khi vừa mới tiến vào đây cậu liền âm thầm chú ý qua, không dấu vết nên chẳng mấy ai nhận thấy cậu sớm đã đánh giá qua vài người, cân nhắc độ nặng nhẹ của đối thủ này.

“Vì sao không thể là nàng?” Khuôn mặt Phó Vân Thâm ngay thẳng đón nhận cái nhìn của đối tượng ‘thầm mến’ kia, ung dung hỏi lại.

“Không cần so người khác, chị của nàng là Diêu Dao nha!” Lưu Minh Hữu cường điệu.

Nguyên bản là đã hạ quyết tâm làm nhân vật nam chính sáng giá trong hội bạn học cũ, sao biết được có thể bị ngôi sao thần tượng sáng chói nổi tiếng lại đến cạnh tranh cướp đi tất cả, cơn tức tối trong lòng Lưu Minh Hữu càng tăng. Giọng điệu dĩ nhiên không thể nào tốt được, cũng chỉ kém chưa nói một câu: “Con mắt anh mù sao?

“Là Diêu Dao thì như thế nào?” Phó Vân Thâm lộ ra vẻ mặt như vừa nãy, còn có chút đắc thắng vì cậu thấy tất cả đều đang hoang mang.

Không chỉ như thế, khoảng vài giây sau khi theo sát vẻ mặt hoang mang kia; tuấn nhan thay đổi có chút hơi thái quá, tị biến đổi giả dối của cậu, cậu biểu diễn mọi vẻ chuẩn xác thể hiện kỹ thuật diễn đến độ có thể coi là bài dạy đàn em về cảnh đột nhiên hơi giật mình; giống như cậu chưa từng nghĩ tới vấn đề này, như thật sự lúc này mới phát hiện đối phương đang nói cái gì.

“Ý là chỉ vấn đề bề ngoài, diện mạo, dáng người này sao?” Cậu thậm chí còn hỏi lại, làm bộ như xác nhận lại vấn đề, kỳ thực là quỷ kế làm cho mọi người sáng tỏ thấy sự nông cạn và hời hợt của đối phương.

Việc Phó Vân Thâm vừa hỏi lại tạo cơ hội để không khí trở nên có chút quỷ dị và lạ thường.

Lưu Minh Hữu tuy rằng hỏi điều mà trong lòng mỗi người đều suy nghĩ đến, nhưng xét theo phong tục lễ giáo đời thường mà nói, câu như vậy mà nói ra miệng được thì kẻ đó chẳng qua thuộc kiểu trông mặt mà bắt hình dong này, ngoài vẻ thấy lễ, cũng hiển hiện rõ ràng phần nhiều chẳng mấy chừng mực thực sự được giấu kín, lập tức liền đem nhân cách con người đó kéo xuống thật thấp kém.

Phó Vân Thâm không thích cái tên Lưu Minh Hữu này, nhưng bởi vì cậu hiện tại là ‘Vân Thâm’ tôn quý, cực phong độ cho nên chỉ có thể tại đây nói chuyện kiểu áp đảo, muốn để tự đối phương nói ra mấy lời kia.

Cho nên cậu lộ ra nội tâm chín chắn, cười nhẹ một cái làm cho giới nữ ở đây mở to mắt ngắm nhìn, cậu nói thẳng: “Nếu muốn dùng vẻ ngoài chọn người, lựa người xinh đẹp nhất, dáng người tốt nhất làm lão bà; tôi từ khi vào nghề đến nay đã mười hai năm, mỹ nữ kiểu gì mà chưa thấy qua, nếu thế cũng không đợi chờ cho tới lúc này mới muốn đưa ra quyết định.”

“Nha?!” Lời nói vừa thốt ra lại rước lấy một phen kêu la sợ hãi, đặc biệt phát ra hầu hết từ nhóm bạn nữ đang ngồi gần nhau.

“Đương nhiên, điều này còn muốn chờ Tiểu Trư đáp ứng, nàng còn chưa có gật đầu đâu!” Phó Vân Thâm cười khẽ, chuẩn xác nắm giữ không khí hiện trường cùng đề tài bàn tán về phía cậu muốn.

“Bạn vì sao chưa đáp ứng?” Vấn đề được nhất trí quăng đến nữ nhân vật chính luôn im lặng kia.

“Ách….. Này…..” Chu Thiện Chi há hốc mồm.

Tuy rằng trên danh nghĩ nàng là đương sự, nhưng kỳ thật nàng không khác mấy người đi xem diễn, nàng hoàn toàn không biết người đàn ông ‘chân thành thâm tình’ bên cạnh nàng rốt cuộc vốn sẽ diễn ra thế nào, nàng biết trả lời sao đây?

“Đừng tạo áp lực với nàng.” Phó Vân Thâm lại cười khẽ nhìn chăm chú nàng, cậu lại ra mặt giải quyết vấn đề này gọn gẽ. “Kỳ thật cũng không có gì, chỉ là ngàng cảm thấy quá nhanh, dù sao thời gian hai chúng tôi quen thân còn chưa đủ lâu, tuy rằng tôi lần đầu tiên gặp liền cảm thấy thích nàng, nhưng nàng dù sao còn trẻ nên sẽ luôn cảm thấy khó xác định chắc chắn.”

“Tiểu Trư, bạn ngốc thật, là Thâm ca nha?”

“Đúng vậy, là Thâm ca nha, còn không xác định cái gì chứ?”

Ngươi một lời ta một câu, đối mặt với các bạn nữ cùng nhau chỉ trích, Chu Thiện Chi ngây ngô cười, chỉ có thể ngây ngô cười.

“Vì muốn có thêm thời gian ở chung một chút để nàng càng hiểu tôi hơn một ít, vồn chúng tôi dự định hôm nay sẽ xuất phát đi Hawaii chơi đùa.” Phó Vân Thâm còn nói: “Chỉ là Tiểu Trư nghĩ về buổi họp mặt bạn học cũ, nàng có nói lúc còn đi học nàng từng một lần nói dối, nàng cảm thấy băn khoăn nếu không đến giải thích, cho nên mới tạm hoãn lại chuyến đi.”

Vì lúc còn đi học một lần nói dối nên tạm hoãn chuyến đi Hawaii, sau đó đến đây giải thích?

Đây không phải ngu ngốc sao?!

Mọi người thật sự thấy điều đó là khờ dại, lập tức lại tò mò không nhịn được, rốt cuộc là nói dối cái gì a?

“Nghe nàng nói nàng từng bị bắt tham gia trò đùa chơi nói thật lòng hay chọn mạo hiểm cùng với bạn học cũ, kết quả nàng thua lần đó, câu hỏi phải thật lòng trả lời là muốn nàng nêu ra đối tượng thầm mến, nhưng nàng khi đó thật sự không có đối tượng nào để nói, nhưng lại sợ người khác hiểu lầm không tốt về nàng cho nên đành phải tùy tiện chọn bừa tìm một cá nhân cho đủ số.”

Vừa nghe cậu nói xong, khuôn mặt đang cố tươi cười của Chu Thiện Chi có vẻ hơi chút cứng ngắc.

Nàng không dự đoán được cậu ngay cả chuyện này đều biết mà nói ra?

“Kỳ thật cũng không có gì, có phải hay không?” Đáp lại biểu tình của nàng không được tự nhiên, Phó Vân Thâm dùng biểu tình dung túng, sủng ái còn mang theo chút bất đắc dĩ nhìn nàng, cười nói: “Nhưng nàng à, chính là điểm ấy về nàng rất đáng yêu, bởi vì bình thường không nói dối, khó được một lần nên cho dù chỉ là việc nhỏ thì nàng bao lâu nay vẫn cảm thấy vướng vất trong lòng.”

Cậu ghé sát gần nắm chặt bàn tay của nàng, mười ngón tay của hai người đan vào nhau, biểu lộ của Phó Vân Thâm hoàn toàn chính là bộ dáng mà một người đàn ông đang yêu sâu đậm cuồng nhiệt nên có. “Tôi cũng sớm nói qua với nàng rằng chuyện đã lâu như vậy thì ai sẽ còn để ý nàng không chân chính nói thật lòng hay không, cho dù khi đó nói dối chẳng lẽ có ai sẽ để trong lòng mãi? Cuối cùng sẽ không phải người bị nói đến kia nhiều năm như vậy vẫn còn để ý bị nàng nói thầm mến đi, kia không phải thực buồn cười quá sao?”

Không ai dám tiếp lời bởi vì ngay tại đây không lâu quả thật có vài người nhàm chán còn lấy mấy lời này để giễu cợt.

Phó Vân Thâm làm bộ như không phát hiện không khí đột nhiên trầm mặc cũng quỷ dị kia, cậu duy trì thái độ ngay mặt sáng sủa như ánh mặt trời, thân thiết nói với nàng: “Kia hiện tại nhiều người có mặt ở đây chắc gần đủ mà cũng khá thích hợp, Tiểu Trư lúc đó theo ai đùa vậy? cũng nên giải thích chút gì thêm không, muốn nói gì cứ nói, chúng ta chút nữa còn lên máy bay đấy!”

“…..”

Cho dù qua rất nhiều năm sau, rất nhiều năm, nghĩ lại ngày gặp mặt bạn học cũ đó Chu Thiện Chi vẫn cảm thấy kỳ quái không thể tin được.

Kia rõ ràng là bạn học cũ của nàng, nhưng bởi vì cậu tham dự không hiểu sao làm cho không khí không còn là bạn cũ gặp mặt mà là không khí của buổi ‘gặp mặt thần tượng Vân Thâm’ do cậu làm chủ đạo tiến hành.

Sau đó càng kỳ quái không thể tin được rằng hiểu lầm năm đó hại chết nàng hết đường chối cãi, khi mới ngồi vào bàn nàng buồn chẳng thể phát ra thanh âm gì cứ chịu bị khinh bỉ bởi sự kiện thầm mến kia, nhưng thực tự nhiên nó được làm sáng tỏ như vậy; đôi kia rõ ràng bị lời cậu nói chèn ép đến độ mặt cũng biến sắc thành xanh xao trắng bệch không chừng muốn mở miệng mà khó trả lời câu hỏi của cậu; lúc đó trước mặt mọi người nàng chính chính thức thức trong sạch –

Nàng, Chu Thiện Chi này cũng không nhàm chán đến nỗi sẽ phí tâm chém giết một vị thần tượng vạn người mê, bạch mã hoàng tử tự cho là đúng và không tiết lộ gì ra mặt.

Cái rắc rối lúc trẻ ranh nàng tự rước vào làm nàng buồn mệt mà sự phát triển kỳ quái của nó chỉ có thể dùng bốn chữ mạc danh kỳ diệu (không thể tin được) mới đúng, mà nó liền vân đạm phong khinh (nhẹ nhàng) hóa giải như vậy.

Nhưng đối với Chu Thiện Chi mà nói đây coi như là một kết quả tốt, một kết quả đẹp…..

Từ khi ngồi vào chiếc xe xa hoa đắt tiền này đến khi đi trên đường ngựa xe xuôi ngược lâu rồi mà trong xe vẫn cứ trầm mặc muốn bức chết người.

Chu Thiện Chi biết nàng nợ cậu một lần này, không biết nàng có cơ hội báo đáp cậu hay không, nhưng ít nhất nàng nên lên tiếng cám ơn cậu vì tất cả những việc hôm nay cậu làm.

Trong lý trí tưởng là tưởng như thế nhưng miệng nàng chính là cố tình không mở thốt ra lời nào được.

Bởi vì chuyện này thật sự rất kỳ quái, tuy rằng vừa rồi Phó Vân Thâm suất như Đồ Long Vương nhưng vì nàng mà vương tử Đồ Long phải ra khỏi thành chiến đấu; nàng không có khả năng, thật sự không có cách nào đem người đàn ông trong buổi gặp mặt kia tao nhã, mê người nội, tâm sâu sắc, trưởng thành, có EQ thượng đẳng (cao ngất) và được giáo dục cực tốt ấy với Phó Vân Thâm có tính trẻ con luôn làm cho người ta không yên lòng mà nàng quen thuộc cùng liên kết lại là một người.

Cũng bởi vì trong lúc này không có cách nào chỉnh hợp hai người là một ngay được khiến nàng không biết nên dùng cách gì nói chuyện với cậu…..

“Tiểu Trư, em đang tức giận sao?” Phó Vân Thâm mở miệng đánh vỡ sự trầm mặc suốt trên đường này.

“A?” Nàng ngẫn người, bởi vì vấn đề cậu hỏi, cũng bởi vì chính cậu.

“Em đang tức giận sao?” Phó Vân Thâm trầm giọng hỏi lần nữa.

“Không, không có a!” Nàng phủ nhận, còn có điểm nàng không hiểu. “Vì sao lại nghĩ em đang tức giận?”

“Bởi vì em không nói lời nào.” Tuấn nhan mang chút ưu tư, giống như cậu thực cho rằng nàng trầm mặc là vì buồn bực.

Phó Vân Thâm không có thong dong trấn định, cũng không bình bình tĩnh tĩnh trước mắt nàng bây giờ thật là người nàng quen thuộc, làm cho trong lòng Chu Thiện Chi cảm thấy an tâm, có cảm giác thở phào nhẹ nhõm.

“Anh làm hỏng việc rồi phải không?” Cũng không rõ ràng nhưng cậu có vẻ uể oải…

“Không đâu.” Nhanh chóng phủ nhận, Chu Thiện Chi cũng thuận tiện nói lời cảm tạ: “Hôm nay thực cảm ơn anh, thực sự đó.”

Lời cảm ơn của nàng làm cho đôi mắt cậu sáng lên, nhanh chóng tìm một chỗ ven đường dừng xe lại.

“Cho nên anh không làm hỏng việc, cũng không tính sai, em không thích người kia, đúng không?” Cậu hỏi, giọng điệu giọng điệu có chút vội vàng khác thường.

“Chuyện kia vốn chỉ là hiểu lầm, kỳ thật là…..” Đột nhiên im tiếng, sau đó nàng nhẹ thở dài, nói: “Quên đi, đều đã qua rồi, hiện tại quay đầu lại giải thích chuyện kia cũng không ý nghĩa nữa, dù sao chỉ là một hồi hiểu lầm.”

“Cho nên em không thầm mến bất luận kẻ nào?” Vấn đề này mới là chuyện Phó Vân Thâm muốn hỏi.

“Hẳn là không có đi!” Trong ấn tượng của nàng lúc này chưa phát sinh quá sự việc ấy.

Đột nhiên phát hiện không thích hợp, cậu hỏi cái này để làm gì?

Chu Thiện Chi đang muốn hỏi cậu vì sao hỏi câu đó, cậu đang ngồi ở ghế lái đã muốn mở miệng trước: “Tiểu trư, anh sẽ đối xử rất tốt với em.”

Nàng lẳng lặng nhìn cậu, không rõ ý cậu nói.

“Tốt hơn bất kỳ kẻ nào có thể.” Cậu cường điều đôi chút, sau đó trực tiếp đi vào chủ đề trọng điểm: “Cho nên….. Em gả cho anh được không?”

Không phản ứng.

Người ngồi trên ghế bên đột nhiên không nhúc nhích gì giống như pho tượng.

“Tiểu Trư?”

Pho tượng người đã cử động, hai tay véo hai má phúng phính của chính mình, vẻ mặt ngoài hoang mang vẫn là hoang mang, nàng hỏi: “Thâm ca, anh hiện tại là nói giỡn với em sao?”

“Anh đã nghĩ sẽ nhờ Dịch ca an bài, anh muốn toàn diện rời khỏi nghiệp diễn viên.” Biểu hiện của cậu cũng thể hiện cậu thật lòng.

“Nha? Vì sao?” Nàng thất thanh kêu lên, không rõ sự tình như thế nào từng bước phát triển đến thế này.

“Bởi vì cô đã nói sự nghiệp của anh không có cách nào tạo hạnh phúc cho em, anh không có tư cách theo đuổi em.”

“Mẹ em nói?” Chu Thiện Chi cảm thấy choáng váng đầu óc, lo lắng cậu bị mẹ nàng nói gì đó kỳ quái để tẩy não cậu, nàng chỉ có thể vội la lên: “Cuộc sống của anh được nắm giữ trong chính tay anh, làm sao có thể nghe mẹ em nói hươu nói vượn, nói rời khỏi liền rời khỏi? Còn nữa! Theo đuổi gì? Em sao lại không biết?”

“Thời điểm cùng em bồi dưỡng lại thân thể.” Cậu tự nhiêu trả lời, xong rồi cậu mới bắt đầu cảm thấy hoài nghi. “Em không cảm nhận được sao?”

Cậu, cậu, cậu….. Cậu là thật lòng sao?

Lúc nang dưỡng bệnh cậu giúp chăm sóc, đưa cơm, đưa canh, đưa thuốc này nọ, là cậu đang theo đuổi sao?

Chu Thiện Chi ngạc nhiên nhưng nàng phát giác vẻ mặt cậu là thật lòng.

Có đúng là cậu nói thật chứ?

“Ân.” Khi cậu lên tiếng, nàng mới phát hiện nàng không cẩn thận thốt câu hỏi và trả lời về vấn đề này ra khỏi miệng.

“Trời ạ.” Nàng không thể ức chế được kinh hô, lại đỏ bừng cả khuôn mặt.

Thâm, Thâm, Thâm, Thâm….. Thâm ca thế nhưng đang theo đuổi nàng?

Tuy rằng phương thức làm cho người ta khó thể tưởng tượng cùng tin tưởng, nhưng nàng biết cậu không nói dối, cậu thật tâm theo đuổi nàng?!

Cả người Chu Thiện Chi chưa kịp thời phản ứng lại, nàng cảm thấy mơ màng, không biết nên xử lý cảm xúc quá mức phúc tạp trước mắt này như thế nào.

“Chậm đã! không lẽ anh đã xin phép với mẹ em trước, nói anh muốn rời khỏi nghiệp diễn cho nên mẹ em chấp nhận cho anh ‘theo đuổi’ em?” Nàng đột nhiên nghĩ vậy, bởi vì nàng đã sớm hoài nghi, vì sao trận này mẹ nàng ngang nhiên cho cậu đến nhà nàng, cứ để bọn họ cô nam quả nữ tùy tiện ở chung cùng một chỗ nhiều ngày như vậy?

Nếu đáp án của cậu là khảng định, tất cả còn có thể hiểu và giải thích được…..

“Kỳ thật cô nói có đạo lý.” Phó Vân Thâm quay mặt đi mới trả lời nàng, cậu chỉ nói: “Cô không muốn em vô cớ bị người người oán hận, anh cũng không hy vọng em bởi vì fans (những người hâm mộ) đối địch mà không vui…..”

“Chậm! Chậm đã? Anh có thể nghĩ quá xa rồi hay không?” Chu Thiện Chi không thể không kinh ngạc mở to hai mắt.

Cậu lẳng lặng nhìn nàng, ánh mắt đơn thuần cùng chân thành, điều này thuyết minh và càng chứng tỏ cậu thật lòng.

“Vì sao? Vì sao là em?” Đừng nói là người khác, chính nàng cũng không hiểu được a!

Đối với nàng không thể tiêu hóa được tin tức giật gân thế này, cậu trầm mặc một lát…..

“Em biết không.” Cậu đột nhiên mở miệng, bởi vì là nàng nên cậu nói ra lời từ tận trong đáy lòng mình. “Lúc trước anh cảm thấy hoang mang, tuy rằng anh vẫn tin tưởng lời Dịch ca, anh có thể tạo khoái hoạt hạnh phúc cho fans, đó là mục đích tồn tại của anh, nhưng anh lại càng ngày càng không rõ…..”

Cậu không tự giác cầm chặt tay lái, vị thần tượng của ngàn vạn cô gái lộ ra khuôn mặt anh tuấn có vẻ lúng túng, bối rối, nói nhỏ: “Chính anh thì đâu?”

Nỗi lòng bối rối cùng hoang mang này Chu Thiện Chi cũng biết và hiểu.

Lúc ban đầu, cũng chính là khi nàng vừa đưa cậu về nhà từng nghe cậu nhắc tới, nhưng nàng khi đó còn tưởng rằng đây chỉ là cậu nhất thời chán nản với công việc…..

“Đây là khúc mắc giữa anh và Dịch ca? Anh không chắc chắn vào lời nói của Dịch ca cho nên muốn một mình suy nghĩ để hiểu rõ hơn?” Nàng ôn nhu hỏi, dường như khá hiểu được nguyên do việc cậu lúc ấy không về nhà cậu.

Cậu không mở miệng nhưng cậu lại gật gật đầu.

“Vậy anh hiện tại đã nghĩ rõ ràng rồi?” Nàng vẫn luôn quan tâm cậu, liền nhạy cảm như bẩm sinh có khả năng như vây, nên nàng không hề gặp khó khăn nắm bắt lấy trọng điểm vấn đề.

Câu hỏi của nàng làm cho cậu chần chờ một chút, nhưng cuối cùng cậu vẫn gật đầu.

Nhìn thấy ánh mắt chờ mong của nàng, cậu mở miệng: “Biểu ca của anh nói nếu công việc này đã không còn lực hấp dẫn với anh, so với việc kéo dài thêm sự nghiệp thì không bằng thoái ẩn rút lui trong lúc đang ở đỉnh cao phong độ.”

“Biểu ca của anh? Vậy còn anh? Cảm giác của chính anh thì đâu?” Nàng nhíu mày, bởi vì không nghe thấy suy nghĩ của chính cậu, lo lắng hơn cho tương lai cậu. “Còn nữa, anh đã nghĩ tới sau khi thoái ẩn muốn làm gì chưa?”

“Anh muốn ở cùng một chỗ với em.” Cậu mỉm cười nhìn nàng.

Nàng há hốc mồm, còn cậu luôn nhìn nàng với ánh mắt thâm tình chăm chú, cảnh này giống như trong phim thần tượng, Chu Thiện Chi cố gắng ổn định lại trái tim nàng giờ đang đập cực nhanh, nàng căn bản là không có biện pháp đáp lời.

“Tiểu Trư, anh muốn ở bên em.” Cậu lần này còn giải thích thêm: “Anh thích ở bên em, điều đó làm cho anh cảm thấy thực vui vẻ, anh thích cảm giác an tâm ấy, anh muốn nhìn em cười, nhìn em vui vẻ, anh nghĩ muốn vĩnh viễn, vĩnh viễn ở bên cạnh em, đây mới là chuyện anh muốn làm.”

Hiện, hiện tại là diễn phim thần tượng sao?

Chu Thiện Chi không hề có khả năng chống đỡ được với lời thổ lộ mà cậu lấy tiêu chuẩn từ phim thần tượng này.

“Anh đã nghĩ và cũng muốn nhờ biểu ca giúp anh tìm một nơi không cần biết ở đất nước nào, chỉ cần là vùng có khí hậu thoải mái, phong cảnh xinh đẹp thì sẽ mua một nông trang, em thích trẻ con, chúng ta có thể sinh rất nhiều rất nhiều con, mọi người cùng sống trong nông trại, sau đó chúng ta cùng nhau kinh doanh nhà nghỉ nhỏ kiểu dân dã.”

“Anh…..” Chu Thiện Chi nói không thành lời, nàng dù thế nào cũng không nghĩ tới cậu luôn nhớ rõ lời nàng nói trước kia.

“Tiểu Trư, gả cho anh được không?” Cậu hỏi lại một lần nữa.

Nàng thực cảm động, thật sự, nhưng cuối cùng….. vẫn là lắc đầu.

Tuấn nhan đương tràn đầy ánh sáng hy vọng rồi chợt ảm đạm tăm tối.

“Bởi vì em muốn hẹn hò yêu đương trước.” Nàng nói: “Em muốn có thể có cảm giác yêu đương một chút.”

Cậu hoang mang nhìn nàng, đó là Phó Vân Thâm tính tình trẻ con nàng vẫn quen thuộc….. Nếu, nếu lời nói y đúc vừa rồi được thốt ra bởi hình tượng Vân Thâm như trong buổi gặp mặt bạn học cũ mới nãy luôn giống một vị Đồ Long vương không gì không làm được, có lẽ nàng sẽ cảm thấy thụ sủng nhược kinh (được sủng ái mà kinh ngạc) nhưng cũng sẽ không quá mơ mộng.

Nhưng trước mắt nàng không phải thần tượng Vân Thâm mà là Phó Vân Thâm, một người có bề ngoài cao lớn trưởng thành lại thuần hậu như trẻ nhỏ, là người đàn ông luôn khiến nàng cuối cùng cũng không thể bỏ mặc được.

Cho dù những lời thổ lộ rất giống lời thoại trong phim thần tượng nhưng nàng biết cậu thật sự muốn thế mới nói như vậy, hơn nữa nàng vốn cũng chẳng yên tâm nhiều về cậu, bất luận là xuất phát từ tính tình, bản năng thích chăm sóc người hay còn gì khác thì nàng chính là không bỏ mặc được cậu a!

Như vậy thử xem xem thì dường như cũng không có gì không ổn.

“Anh hẳn là cũng không có kinh nghiệm đi?” Nàng mỉm cười, còn có chút chờ mong phần tình cảm yêu thương lưu luyến này bắt đầu.

Cậu nghĩ nghĩ rồi gật đầu, chứng thực suy luận của nàng.

Vị thần tượng vạn người mê trong mắt mọi người không gì không làm được này ở trước mặt nàng lại là người đàn ông đơn thuần như trẻ con, những mâu thuẫn của cậu có gì đó làm cho nàng mê muội và không hết quan tâm lo lắng cho cậu.

Muốn cười nhưng lại có chút rơm rớm khóc, bởi vì bản tính kia làm cho người ta muốn quan tâm chăm sóc thật tốt người có tính tình như trẻ con kia.

Bởi vì muốn bảo vệ cậu, giống như người anh họ của anh vậy, muốn cậu có thể trải qua trăm ngàn tư vị, cảm xúc trong cuộc sống, càng bởi vì nàng không muốn cậu sau này hối hận…..

“Gần giống như lời anh nói với những bạn học cũ của em đó, là quá nhanh.” Nàng ôn nhu nói: “Cho nên chúng ta hãy hẹn hò yêu đương trước đi!”

Cậu nghĩ nghĩ, có chút hoang mang hỏi nàng: “Việc ấy xem như lấy kết hôn là điều kiện tiên quyết để hẹn hò?

Nàng cũng nghĩ nghĩ, cuối cùng nàng gật gật đầu. “Ân, xem như vậy.”

“Hảo (Tốt, được).” Cậu nói không chút do dự.

Cứ như vậy mặc dù có điểm mạc danh kỳ diệu, không thể tin được nhưng hai người thật sự đạt thành việc qua lại quen biết hẹn hò – Lấy hôn nhân làm điều kiện tiên quyết để kết giao, bọn họ muốn tìm hiểu nhau và hết mình yêu thương nhau.

[Toàn thư hoàn]


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 11 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: abby2810, Kidabcxyz, nguyenmylinh, Nhungtran303, nkokdankda, trannhi, Xichtuha, yenbach1122 và 182 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Trùng sinh] Công chúa thành vương phi - Tiếu Dương

1 ... 76, 77, 78

2 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

3 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

4 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

5 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

6 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 205, 206, 207

8 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 26, 27, 28

9 • [Hiện đại] Nguyện ước trọn đời - Lục Xu

1 ... 42, 43, 44

10 • [Hiện đại] Quãng thời gian tươi đẹp của chúng ta - Tùy Hầu Châu

1 ... 26, 27, 28

11 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

12 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

13 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

14 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

15 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

16 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

17 • [Xuyên không] Hoàng gia tiểu kiều phi - Ám Hương

1 ... 135, 136, 137

18 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

19 • [Xuyên không] Sủng phi của vương Ái phi thiếu quản giáo - Mặc Hướng Khinh Trần

1 ... 94, 95, 96

20 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246



Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 217 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Máy giặt
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 212 điểm để mua Lâu đài
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 310 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Quí Rùa vừa đặt giá 265 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 226 điểm để mua Love Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 228 điểm để mua Heo nhào lộn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 337 điểm để mua Nhẫn đá Citrine 2
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 280 điểm để mua Chim xanh líu lo trước tổ
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Rubik 3x3
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Korean Girl 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 261 điểm để mua Cọp vàng lắc lư
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 373 điểm để mua Couple 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 201 điểm để mua Giường tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 291 điểm để mua Giường tròn
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 204 điểm để mua Áo sơ mi nam
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 380 điểm để mua Bướm Ngọc
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 326 điểm để mua Thỏ tình yêu
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Gấu ôm kẹo
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Kem chống nắng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giày quà
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Giường đôi
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 236 điểm để mua Giấy viết thư tình
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Broken Heart
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Quạt cún vàng
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 256 điểm để mua Tô mì
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 332 điểm để mua Heo tập thể dục
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 333 điểm để mua Tiên hoa 1
Shop - Đấu giá: Lục Bình vừa đặt giá 200 điểm để mua Cô bé và cún

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.