Quy định của box Tiểu thuyết Việt Nam


List Tiểu Thuyết Việt Nam hoàn


List Tiểu thuyết Phương Tây theo ABC


Tặng 2 cuốn sách Vũ Trụ Cua

[Sưu tầm] Rất muốn, rất muốn - FLY - AKA Đại Uyển

≧◉◡◉≦ ≧◠◡◠≦ ≧◔◡◔≦

Gởi bài trả lời
Xem Cách đăng truyện mới, chương mới, chống copy, truyện ★ VIP ★

01.01.2015, 15:11

Rất muốn, rất muốn.

Tác giả:FLY - AKA Đại Uyển

Thể Loại: Truyện Teen.

Tổng Cộng: 30 Chương

Nguồn: http://alo9.net

Giới Thiệu


- Lời bài hát ấy vẫn cứ nằm mãi trong tim cô, như một nỗi niềm không thể nguôi ngoai. Cho dù là ảo vọng, thì cô vẫn cứ phải mong chờ:

“Rất muốn, rất muốn nhìn anh
Rất muốn, rất muốn ôm anh
Rất muốn, rất muốn yêu anh.
Rất muốn, rất muốn bên anh.
Rất muốn, rất muốn…
Rất muốn, rất muốn…”

Chương 1


“Kim Ngân, cô đứng lại cho tôi!”

Không, cô không thể đứng lại.

“Kim Ngân, hãy trả lại cho tôi, hãy trả lại nó cho tôi!”

Không, cô không thể trả lại được. Cho dù rất muốn.

“Kim Ngân, đồ độc ác…Cô đúng là đồ độc ác!”

Không, cô không phải là loại người đó. Cho dù rất muốn.

“Kim Ngân, Kim Ngânnnn…”

Tiếng gào thét như quỷ dữ của người đó kéo dài ra khiến Kim Ngân phải bật người dậy. Cô đưa tay lên rờ trán, chợt phát hiện ra mồ hôi đã đầm đìa. Không những thế, cả người cô cũng run bật lên một cái, lúc này cô mới để ý, hóa ra là mồ hôi đã thấm ra khắp cơ thể, khiến cả một mảng lưng áo của cô bị ướt.

Kim Ngân hoảng sợ, cô thu người lại vào góc tường rồi tự vòng tay ôm lấy mình. Anh ta, anh ta sẽ không buông tha cho cô, nhất định thế. Mười năm rồi, mười năm rồi anh ta vẫn đi theo cô, vẫn theo ám ảnh cô. Có lẽ cho tới lúc chết, cô cũng không thể thoát được khỏi bóng dáng của anh ta.

- Kim Ngân, cậu sao thế?

Như Phương thấy động liền ngồi dậy, đôi mắt còn ngái ngủ nhìn cô hỏi:

- Lại gặp ác mộng à?

Kim Ngân không nói gì, cô chỉ câm lặng gật đầu.

Cơn ác mộng đó, cô đã sống với cơn ác mộng đó mười năm, và nó chưa lúc nào nguôi ngoai.

Kim Ngân gục đầu vào hai đầu gối, che đi những giọt nước mắt đang âm thầm rơi xuống.

Vĩnh Khanh. Tại sao lại không buông tha cho cô? Nhiều năm như vậy rồi, tại sao vẫn hận cô như vậy? Rốt cuộc anh muốn cô phải làm sao? Phải làm sao thì anh mới để cô sống an ổn đây?

Như Phương thấy đôi vai Kim Ngân run lên bần bật thì cũng chỉ thở dài. Lần nào cũng vậy, cứ gặp cơn ác mộng đó là Kim Ngân lại khóc. Cô chỉ gục mặt vào hai đầu gối, khóc rưng rức như một đứa trẻ. Cô ấy sẽ không để ai an ủi mình, cũng không cần ai phải làm thế. Dường như nỗi đau trong lòng Kim Ngân đã quá lớn rồi, không một sự an ủi nào có thể khỏa lấp được nó vậy. Mười năm quen biết Kim Ngân, Như Phương chưa bao giờ thấy cô mỉm cười hạnh phúc lấy một lần. Ở cái tuổi 28, vẻ buồn bã già cỗi như đã ăn sâu vào trong đáy mắt của Ngân.

Như Phương ngồi xích lại gần, cô tựa người vào thành giường rồi nói:

- Cậu đừng suy nghĩ nhiều quá. Vĩnh Khanh đã chết rồi, cậu và anh ta đã không còn can hệ gì nữa. Tất cả là do cậu tự suy diễn ra thôi.

Kim Ngân hơi ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ như phủ một màn sương mờ ảo. Cô mấp máy môi, cố gắng giữ cho giọng nói thật bình thường:

- Như Phương, anh ta vẫn bám theo mình. Vĩnh Khanh sẽ không bao giờ tha cho mình đâu. Trước khi chết anh ta cũng đã nói, nhất định sẽ theo mình xuống mồ.

- Ngân, đừng như vậy. – Như Phương nắm vội lấy bàn tay của Kim Ngân – Lỗi không phải do cậu. Vĩnh Khanh có sống khôn chết thiêng thì anh ta cũng sẽ hiểu được. Mình tin nhất định là như thế.

Anh ta sẽ hiểu được ư? Không, Vĩnh Khanh sẽ không bao giờ hiểu. Anh ta sẽ không bao giờ hiểu được đâu!

Mười năm trước, chính cô là người đã đẩy Hoàng Mai xuống dòng sông ấy, khiến cô ấy bị sẩy thai. Chính cô là người đã khiến họ không thể đến được với nhau. Chính cô là người đã khiến họ mất đi đứa con ấy. Chính cô là người đã bức Vĩnh Khanh phải sang Mỹ và chết ở nơi đất khách quê người. Là tại cô, tất cả đều là lỗi của cô.

Mười năm qua, Vĩnh Khanh vẫn về bên giấc mộng của cô, vẫn đuổi theo cô trong giấc mộng. Trong cơn ác mộng đó, Kim Ngân thấy trong con mắt của anh ta chỉ tràn đầy hận thù, một chút tình người cũng không có. Cô hiểu, Vĩnh Khanh chỉ hận một nỗi là không thể đưa cô đi chết theo anh ta mà thôi. Nhưng anh ta đâu hiểu, thà là cứ đưa cô đi chết cùng, còn hơn là giày vò cô kiểu này.

Ngoảnh đi ngoảnh lại, mới đó mà đã mười năm trôi qua. Cô giờ cũng đã 28 tuổi, đã cảm thấy con tim cứ héo rút và lạnh đi từng ngày. Cô chờ một ngày nào đó, nó lạnh đến nỗi vỡ toác ra và cô không còn suy nghĩ gì nữa. Tới lúc đó, cô sẽ âm thầm sống hết cuộc đời này và chết trong cô độc.

Vĩnh Khanh, Hoàng Mai.

Nghĩ đến hai cái tên này, Kim Ngân liền cười lạnh. Đúng, là cô đã hại họ. Đến tột cùng thì vẫn là cô hại họ. Tất cả không có gì để biện hộ và chối cãi. Nếu năm ấy cô có lương tâm thì chắc đã không làm những điều đó…

Đương nhiên, tất cả chỉ là “nếu” mà thôi.

Hai người họ, đừng mong sẽ được ở bên nhau!


Bảy giờ sáng, Kim Ngân khoác túi ra khỏi nhà của Như Phương. Hôm qua chồng của cô ấy đi công tác nên Kim Ngân mới tới nhà cô ấy ngủ một đêm.

Kim Ngân ngẩng mặt lên trời thở dài, người ta 28 tuổi đã có chồng có con. Còn cô 28 tuổi vẫn cứ cô độc một mình. Tìm được một người hiểu ta thực là khó biết bao.

Cô cúi xuống nhìn đồng hồ, sau đó bắt một chiếc taxi đến công ty.

Ngồi trên xe nhìn ra bên ngoài, dòng người tấp nập như đan cài vào nhau. Cuộc sống muôn mài muôn vẻ trải ra trước mắt, rồi đến chiều lại tàn ngay tắp lự. Kim Ngân mỉm cười ngồi tựa vào ghế, cảm thấy những mệt mỏi trong lòng nhẹ đi phần nào. Bao năm qua, cô mệt mỏi chống đối lại chính bản thân mình, hận không thể dùng dây tự thắt cổ chết đi cho rồi. Chỉ là cô không có bản lĩnh đó. Một khi người ta đã không có gan, thì họ sẽ phải chấp nhận sống với sự hèn nhát của bản thân mà thôi.

Radio của xe vang lên phần tin tức buổi sáng.

“Trong buổi họp báo ngày hôm qua, công ty điện ảnh AP (từ viết tắt của Art Peak) cho biết: Bộ phim bom tấn ‘Rất muốn yêu anh’ sẽ bấm máy vào tháng 10 tới. Đây là bộ phim do nghệ sĩ ưu tú Văn Dương làm biên kịch kiêm đạo diễn. Và bất ngờ hơn cả, con trai ông – Văn Đức không phải là nam chính trong bộ phim này. Mà là do một diễn viên mới nổi gần đây thủ vai…”

Kim Ngân nhắm mắt mơ màng, âm thanh từ radio vẫn văng vẳng bên tai. Dạo này cô không có thời gian quan tâm đến ngành giải trí mấy. Thời gian gần đây, sếp lại có hứng thú giao cho cô vài công việc lặt vặt như biên tập bản thảo hay là pha cà phê gì gì đó hơn. Cũng chẳng hiểu tại sao, nhưng trong lòng Kim Ngân nghĩ ông ta đã chán ngấy cô rồi. Cơ bản vì thời gian gần đây, ngòi bút của cô như bị ai đó rút mất lực, không còn sức để mà viết nữa. Ngay cả một cái tít cô cũng không giật cho nên hồn thì bảo sao ông ta không dám giao công việc cho cô nữa chứ?!

Kim Ngân nhếch môi cười nhạt. Xem ra sếp vẫn còn nương tay với cô chán. Ông ta vẫn nể tình bạn bao năm qua với chú của cô, nên không sa thải cô đã là may cho cô lắm rồi!

Ngồi vào bàn làm việc, Kim Ngân vừa mở được máy tính lên thì ông sếp đã mặt mày hớn hở đi tới.

Thấy hơi hồ nghi, Kim Ngân liền cố nở một nụ cười tươi hỏi:

- Chú Sáng, có chuyện gì mà vui thế?

Sếp cười giòn rồi vỗ vai cô đáp:

- Kim Ngân, hơn một tháng nghỉ việc thế là được rồi. Lần này có việc cho cháu đây.

Kim Ngân bắt đầu thấy tò mò với công việc này. Hơn một tháng qua làm chân phục vụ trong tòa soạn cũng khiến cô ngứa ngáy cả người rồi. Bản năng làm báo trong cô thôi thúc không ngừng, nhưng cái tính lười với ngại lại ngăn không cho cô tới thưa chuyện với chú Sáng, khiến cô cứ bứt rứt mãi không yên. Tuy là bút lực dạo này có hơi yếu, nhưng cô tin với một tháng tĩnh tâm vừa qua, lần trở lại này cô có thể làm tốt được.

Nghĩ vậy, Kim Ngân liền ngẩng đầu lên mỉm cười nói:

- Việc gì thế chú?

- Có biết bộ phim điện ảnh sắp bấm máy vào tháng 10 tới không?

Kim Ngân chợt nhớ tới bản tin buổi sáng vừa rồi. Cô liền gật đầu đáp:

- Dạ có! Là bộ phim ‘rất muốn yêu anh”. Nhưng sao hả chú?

Chú Sáng cười tủm tỉm:

- Chú không muốn giao việc này cho ai là nghĩ họ không có trình độ như cháu. Cháu tất nhiên là có bề dày kinh nghiệm hơn so với mấy đồng nghiệp hiện tại, lại rất biết ăn nói. Công việc lần này đòi hỏi những người như cháu. Mà cái thằng con chú lại đi công tác tận trong Nam rồi, cho nên phòng ta không còn ai thích hợp hơn cháu nữa đâu. Công việc lần này là đi phỏng vấn diễn viên sắp thủ vai chính của bộ phim “rất muốn yêu anh” đó. Chú tin rằng các báo cũng đang đổ xô đi đặt lịch phỏng vấn với anh ta. Không ngờ anh ta lại đồng ý phỏng vấn với Ngôi Sao Mai. Đúng là trời giúp ta mà.

- Chú muốn cháu đi phỏng vấn anh ta?

Chú Sáng gật đầu. Đôi mắt vẫn nheo lại theo một hình bán nguyệt. Các nếp nhăn phía đuôi mắt chen chúc nhau chạy ra thái dương.

Kim Ngân không nghĩ ngợi nhiều, cô liền gật đầu chấp thuận. Dù sao cũng chỉ là phóng vấn một diễn viên mới nổi, anh ta sẽ không thể làm khó được cô.

Đời là thế đấy, trước kia bạn là ai không biết, nhưng chỉ cần có một chút xúc tác thôi, danh tiếng nhất định sẽ kết tủa tới bạn. Tuy nhiên đừng vội đắc ý, vì có kết tủa thì sẽ có bay hơi. Cả khi kết tủa lẫn bay hơi thì ai cũng sẽ nhìn thấy được thôi. Nên tốt nhất là hãy cẩn thận một chút, cố làm sao để giữ cho mình không dính vào mấy vụ tùm lum là an ổn trong ngành giải trí rồi.

Kim Ngân thở dài lắc đầu. Thôi thì cứ như làm người bình thường là tốt nhất. Không phải lo thiên hạ ai nghĩ gì, cũng không sợ mình phải làm sao để diễn thật bài bản trước những con mắt đang không ngừng chĩa về ta.

Bàn giao công việc xong, Kim Ngân chỉ kịp ăn chút bánh rồi lại xách đồ tới công ty điện ảnh XX kia.

Tháng chín – mùa thu. Kim Ngân đưa tay che đi cái chói chang của nắng gắt. Cô lấy trong túi xách ra chiếc kính râm yêu quý của mình, rồi một mình đi bộ tới chỗ hẹn.

Công ty điện ảnh AP quả nhiên là như lời đồn. Rất lớn, rất khoa trương! Kim Ngân đứng dưới sảnh của công ty, ngẩng mặt nhìn lên tòa nhà cao chọc trời, trong lòng không ngừng mắng thầm. Chết tiệt thật, những người có tiền thì cứ tiêu, những người không có tiền thì vẫn cứ phải đem tiền đến những người có tiền tiêu như vậy đấy!

Kim Ngân khoác lại túi rồi bước tới hỏi một nhân viên trực ở đại sảnh của công ty.

- Xin chào, tôi là phóng viên của tòa soạn Ngôi Sao Mai. Diễn viên Hữu Quân của các cô có hẹn chúng tôi tới phỏng vấn, mong cô hãy chuyển lời giúp.

Cô nhân viên xinh đẹp nghe vậy liền mỉm cười, lịch sự đáp:

- Vâng, chúng tôi sẽ liên lạc với anh ấy ngay. Xin chị chờ một chút.

Kim Ngân đứng quay lưng lại, nhìn ngắm quang cảnh nơi đây. Người ra người vào có vẻ rất vội vàng, nhưng ai cũng chỉn chu, lịch sự. Thiết nghĩ, để vào một công ty điện ảnh lớn như AP không biết phải mất bao nhiêu công sức đây?

AP là nơi đã đưa rất nhiều người lên ánh hào quang như Quyên Vỹ – diễn viên đã từng thủ vai trong bộ phim tết vừa rồi, và giờ đang là ngôi sao

hàng đầu của làng giải trí Việt. Quang Tùng, anh chàng thủ vai diễn trong bộ phim “Mưa rơi ướt mắt” – bộ phim có lượng người xem cao nhất mùa hè vừa qua. Một phần thành công cũng là vì có diễn viên quá chất lượng như Quang Tùng…Lần này, bộ phim “Rất muốn yêu anh” còn chưa bấm máy mà đã được nhiều người quan tâm tới vậy, không biết anh chàng Hữu Quân kia phải chịu bao nhiêu áp lực đây?

Kim Ngân biết, con đường đến với ánh hào quang là một con đường gian nan và vất vả. Con đường thoát ra khỏi nó tuy không dài, nhưng cũng đầy nước mắt và đau thương. Tâm huyết bỏ ra cả một đời, chỉ cần một tin đồn thất thiệt thôi cũng khiến họ ngã từ đỉnh cao xuống.

Năm phút sau, cô nhân viên liền mỉm cười gọi Kim Ngân:

- Thưa cô, mời cô lên tầng mười tám rồi tới phòng nghỉ của Hữu Quân. Anh ấy đang đợi cô ở đó.

Kim Ngân cũng mỉm cười đáp lại một câu cảm ơn. Sau đó xoay người bước đi trên nền đá hoa cương của công ty điện ảnh hoành tráng này. Đúng lúc đó, cánh cửa thang máy ở đằng xa sắp đóng lại…Kim Ngân vội vàng nắm lấy quai túi xách cho khỏi tuột, rồi cô hét lớn:

- Khoan đã, đợi tôi với.

Cửa thang máy bị tay của Kim Ngân chặn lại liền bật mở ra. Cô thở phào rồi nhìn những người trong thang máy bằng ánh mắt ái ngại. Sau đó cũng bước vào đứng cùng họ.

Không khí trong thang máy im lặng như tờ. Không ai nói với ai câu gì, mà chắc họ cũng chẳng có gì để nói với nhau cả. Kim Ngân đưa tay lên nhìn đồng hồ, mong là cô không trễ hẹn.

Vừa mới tới tầng sáu, cửa thang máy lại mở ra. Trước khi người kia bước vào, trước khi cánh cửa kia khép lại, Kim Ngân chợt nhìn thấy một bóng người quen thuộc.

Chỉ tiếc là người vừa bước vào đã che khuất cả tầm mắt của cô nên cô không thể nhìn thấy ai kia nữa. Tuy nhiên, khi cánh cửa thang máy vừa đóng lại, trái tim trong lồng ngực của cô đã đập mạnh tới nỗi tức thở. Cô thất thần nhìn vào vai người đằng trước, đôi môi dần dần mất đi sắc hồng. Nỗi sợ hãi đang chiếm lấy tâm trí của cô.

Không thể nào, không thể nào là Vĩnh Khanh được. Anh ta đã chết rồi. Đã chết từ mười năm trước rồi. Thi thể của anh ta sớm đã bị ròi bọ đục khoét tới nỗi trái tim cũng không còn nữa. Cơ thể của anh ta đa mục nát theo thời gian…Vì thế người vừa rồi…Nhất định không phải là Vĩnh Khanh.

Ding!

Tiếng thang máy vang lên đúng lúc khiến Kim Ngân vội thở phào nhẹ nhõm. Có lẽ là cô quá lo lắng thôi, trên đời này người giống nhau còn rất nhiều mà.

Kim Ngân bước ra khỏi thang máy, cô đứng lặng một lúc để trấn an bản thân. Cố gắng hít thở thật đều để lấy lại tinh thần, sau đó bước tới phòng hẹn phỏng vấn.

Hành lang tầng mười tám vắng lặng tới nỗi khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo. Tiếng guốc của Kim Ngân gõ lộp cộp xuống nền đá hoa cương, vang lên những âm thanh liền nhịp nhưng lại khiến không gian càng trở nên vắng lặng.

Đúng lúc ấy, tiếng chuông điện thoại vang lên. Kim Ngân dừng bước, mở túi xách ra lấy điện thoại. Cô giật mình nhìn vào màn hình, sau đó vội vàng đưa máy lên nghe:

- Bác sĩ Đường, có chuyện gì không?

Giọng nói lo lắng của bà Đường vang lên khiến Kim Ngân cũng lo lắng theo:

- Kim Ngân, Hoàng Mai mất tích rồi.

Kim Ngân mở to mắt vẻ kinh hãi. Dường như câu nói vừa rồi đã rút đi hoàn toàn nhận thức của cô. Phải tới khi bác sĩ Đường gọi tên Kim Ngân, cô mới nói trong hoảng loạng:

- Không thể nào, Hoàng Mai không thể mất tích được. Tôi…Sao có thể như thế được?

- Kim Ngân, bình tĩnh lại đã. Có thể là lâu ngày không được đi chơi nên tâm trạng cô ấy bứt rứt, khó chịu thôi. Chúng tôi sẽ tìm cô ấy về ngay, cô cứ yên tâm đi.

Kim Ngân cuống tới nỗi không thể đứng yên được nữa. Chiếc điện thoại trên tay như sắp rơi xuống. Cô nói:

- Không được, tôi phải về xem thế nào. Tôi sẽ đi tìm cùng chị.

Bác sĩ Đường không ngăn cản, bà chỉ ừ nhẹ rồi đáp:

- Được rồi, nhưng cô phải mau lên đấy. Tôi sợ Hoàng Mai sẽ chạy đi đâu đó.

Kim Ngân không trả lời, cô cúp vội máy. Nhưng vừa cúp máy thì Kim Ngân lại chợt nhớ ra việc phỏng vấn. Không được, đây là công việc mà chú Sáng đã rất kỳ vọng vào cô…Cô không thể làm ông ấy thất vọng được.

Nhưng còn Hoàng Mai? Cô không thể bỏ Hoàng Mai. Cô có lỗi với cô ấy. Mười năm qua, Kim Ngân chưa bao giờ nguôi ngoai về sự cố ấy. Nếu năm đó, không phải do cô thì Hoàng Mai đã không ngã xuống dòng sông đang chảy xiết đó. Và cũng sẽ không làm mất đứa con của cô ấy với Vĩnh Khanh. Cô ấy sẽ không vì thế mà phát điên, sẽ không vì thế mà hận Kim Ngân cô tới phát điên như ngày hôm nay.

Kim Ngân bặm môi suy nghĩ. Cuối cùng, cô quyết định gọi điện cho chú Sáng, hỏi số điện thoại quản lý của Hữu Quân, rồi thương lượng dời buổi phóng vấn sang ba giờ chiều.

Chú Sáng có hỏi lý do, nhưng Kim Ngân sống chết cũng không nói. Nếu bảo cô vì Hoàng Mai mà để thất hẹn với Hữu Quân thì cô sẽ không dám quay về gặp chú Sáng mất.

Lấy được số rồi, Kim Ngân không dám chậm trễ. Cô liền ấn số gọi ngay.

- Alo? – Giọng nói thanh thoát của chị quản lý vang lên.

Kim Ngân nuốt nước bọt rồi nói:

- Xin chào, tôi là Kim Ngân, phóng viên của báo Ngôi Sao Mai…

Còn chưa nói hết thì chị quản lý đã niềm nở nói:

- Ồ, hóa ra là cô Ngân. Vừa rồi chúng tôi đã nhận được điện thoại của nhân viên dưới sảnh. Hữu Quân đang ở trong phòng chờ đợi cô. Nếu được, phiền cô nhanh lên một chút được không? Chúng tôi sắp có một buổi chụp hình sẽ kéo dài từ hai giờ tới chiều tối.

Như sét đánh ngang tai, Kim Ngân nhất thời không nói được gì. Thế có nghĩa là cô không thể bỏ buổi phỏng vấn này được?

- Tôi…tôi…- Kim Ngân lắp bắp.

- Sao thế? Cô có chuyện gì à?

- Không, không. Chỉ là…chị đợi tôi một chút.

Kim Ngân cúp máy, trong đáy mắt hiện lên ngàn nỗi phân vân. Cô bặm môi nhìn về phía cửa phòng nghỉ ngay trước mắt, rồi lại quay ra đằng sau nhìn cánh cửa thang máy đang đóng im lìm. Trong đầu Kim Ngân không ngừng hiện lên những ký ức của ngày xưa. Hình ảnh dòng sông như một con thú đang gầm thét ấy, hình ảnh Hoàng Mai gào khóc tuyệt vòng trong dòng chảy xiết ấy như bóp nghẹt lấy trái tim của cô. Tất cả những hình ảnh ấy cô đã cô gắng chôn vùi mười năm qua, nhưng chưa phút giây nào quên được. Nó chính là nỗi ám ảnh của cô.

Rồi tiếp đến, lại là hình ảnh của chú Sáng. Ông rất tốt với Kim Ngân, gần mười năm qua, ông luôn chiếu cố cho cô…Lần này có cơ hội tốt như vậy cũng dành cho cô, cô sao có thể khiến ông thất vọng được?

Kim Ngân đứng giữa hành lang tầng mười tám. Điện thoại trong tay đã rung lên tự khi nào, nhưng cô lại không nghe. Trong lòng chẳng biết phải làm sao!

Đã sửa bởi Askim lúc 01.01.2015, 21:02, lần sửa thứ 3.
Gửi thanks

Cần phụ làm Mục Lục Truyện! Tuyển Editor! Beta-er! Designer! Type-er! Developer!
Tìm kiếm với từ khoá:
Xin ủng hộ: 
 
Share
   

01.01.2015, 15:12

Chương 2

Kim Ngân mím môi, rồi cô khẽ thở một hơi dài. Sau đó cô quay lưng lại với phòng nghỉ của Hữu Quân, từ từ tiến về phía thang máy.

Cô đã quyết định rồi, cô không thể bỏ Hoàng Mai. Cô nợ Hoàng Mai, có trả cả đời cũng không hết. Vậy nên nhân lúc mình còn sống, cô có thể làm được cho cô ấy những gì thì phải làm hết sức.

Nhất quyết không hối hận!

Kim Ngân nhìn chiếc điện thoại vẫn reo liên hồi của mình. Trong lòng cảm thấy rất phiền nào. Cuối cùng cô quyết định nhắn cho chú Sáng một tin, hy vọng chú có thể nhờ ai đó đi thay cô. Nếu cứ thế lẳng lặng bỏ đi, e là không chỉ có cô mà cả ông cũng khó ăn nói với cấp trên. Nhắn tin xong, Kim Ngân dứt khoát tắt điện thoại đi. Cô còn một số dự phòng, chỉ có những người thân quen mới biết nó. Nếu bác sĩ Đường gọi điện vào số kia mà không thấy, thì chắc chắn sẽ tự biết gọi vào số này của cô thôi.

Kim Ngân bắt một chiếc taxi rồi bước vào. Đột nhiên lúc ấy, trong lòng Kim Ngân chợt nóng như có lửa đốt. Cô khó chịu cau mày, cảm giác bất an len lỏi trong tâm trí.

Tại sao vào lúc này lại có cảm giác ấy chứ? Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra rồi?

- Bác tài, có thể cho xe đi nhanh hơn được không ạ? – Không kìm được, Kim Ngân lên tiếng thúc giục.

Chiếc taxi bất đắc dĩ đi nhanh thêm một chút, khuất xa dần trước công ty điện ảnh AP.

Kim Ngân không biết rằng, lúc chiếc taxi ấy vừa phóng đi thì cũng là lúc một chiếc BMW X6 đi tới rồi đỗ trước công ty điện ảnh AP.

Cánh cửa xe mở ra, một người đàn ông mặc chiếc áo sơ mi đen lịch lãm, đạo mạo bước xuống. Cả khuôn mặt đượm một vẻ trầm mặc, lạnh lùng, khó đoán. Anh ngẩng mặt lên nhìn tòa nhà cao lớn trước mặt, khóe môi dần nhếch lên một ý cười hờ hững. Sau đó anh đóng cửa xe lại rồi ung dung bước vào AP.

Bầu trời mùa thu vẫn cứ oi nồng như mùa hè. Không biết đến bao giờ, mới có những cơn gió dịu mát thổi tới, xua bớt cái nóng đang hoành hành nơi đây?!

- Cái gì? Không thể đến được là sao?

Ông Sáng vừa đọc tin nhắn vừa phát hoảng tới tức giận. Con bé Kim Ngân này mọi lần làm việc ổn tới độ chắc chắn, khiến ông rất yên tâm. Không ngờ lần này nó lại gây ra chuyện lớn như vậy, thực là khiến ông tức chết.

Ông Sáng cố gắng trấn an tinh thần, bám vào mé bàn rồi ngồi xuống chiếc ghế. Chuyện bây giờ là phải tìm một phóng viên của Ngôi Sao Mai đang trực quanh khu vực đó vào phỏng vấn. Nếu không thì uy tín của tòa soạn nhất định sẽ bị ảnh hưởng. Rồi không chỉ Kim Ngân, mà có lẽ ngay cả ông cũng bị liên lụy mất.

Thật là, trước giờ ban của ông chưa từng để chuyện như thế này xảy ra. Nay người để chuyện đó xảy ra không ngờ lại là một người mà ông tin tưởng nhất.

Kim Ngân.

Aiz, ông có lòng tốt muốn các vị sếp lớn chú ý tới cô, muốn giúp cô tiến thêm một bước. Nhưng thật không ngờ, người hại ông lại chính là cô.

Nghĩ ngợi một lúc, rồi ông Sáng cũng quyết định gọi điện cho một người làm trong phòng của mình. Việc này thực là gây ảnh hưởng lớn tới tòa soạn. Nhất định lúc này, bên AP cũng đang rất tức giận.

Ông Sáng đưa tay lên ôm trán, thở dài một hơi. Ở cái tầm tuổi xế chiều này, gặp chuyện không may là lại thấy đau đầu. Có lẽ ông cũng đến tuổi nhàn rỗi được rồi!


Chiều dần buông, từng đám mây trên bầu trời nhuộm một màu đỏ nhạt. Vừng trời phía tây đỏ ối một màu, nhuộm hồng cả vạn vật. Tuy là đã về chiều, nhưng thành phố này lại chẳng có vẻ gì là bình yên hết. Thậm chí, càng về chiều lại càng tấp nập, đông đúc hơn. Bước ra ngoài đường giờ này là phải thật cân nhắc. Nếu như bị tắc đường thì rất lâu mới có thể về được.

Trong khi đó, Kim Ngân và bác sĩ Đường vẫn lái chiếc xe máy cũ đi khắp thành phố tìm người. Chiếc xe dường như cũng đã mệt như người, thỉnh thoảng lại phát ra những tiếng cọt kẹt chối tai.

Cũng may là tới gần những ngã ba hay ngã tư, đường chỉ tắc chừng năm phút là được khai thông. Việc này cũng một phần là do các anh công an giao thông đã vật vả vì một đường phố không tắc nghẽn thôi.

Kim Ngân nheo mắt nhìn khắp nơi, cố gắng tìm kiếm một bóng dàng gầy gò, mỏng manh của Hoàng Mai. Nhưng nhìn đâu cũng thấy người là người, rất khó để nhận biết cô ấy.

- Hay là chúng ta gửi xe ở đâu đó rồi đi bộ tìm kiếm. Như vậy sẽ dễ dàng hơn.

Kim Ngân bặm môi. Cô cũng nghĩ tới cách này, nhưng đường phố nhiều vô kể, cứ đi bộ thì biết bao giờ mới tìm thấy người? Chi bằng cứ đi xe thế này, biết đâu lại gặp cô ấy đang lang thang trên một vỉa hè, hay lại thẫn thờ đứng ngắm ở một cửa hàng nào đó cũng nên.

- Tôi nghĩ cứ làm theo cách này đi, sẽ tìm ra sớm thôi.

Vừa nói xong thì từ phía xa đã thấy một bóng người mặc bộ đồ ngủ rộng thùng thỉnh kẻ sọc. Hoàng Mai, đúng là cô ấy rồi. Trông cô như một bóng ma dật dờ, cứ lững thững đi trên vỉa hè, bỏ tất cả thế gian ở lại đằng sau lưng. Dường như phía trước đang có một thứ gì kéo hồn cô ấy đi thì phải.

- Chị Đường, Hoàng Mai, Hoàng Mai kìa. – Kim Ngân nhìn theo, cô gắng phóng ga đi thật nhanh tới đó, nhưng dòng xe phía trước không muốn cho cô lách qua thì phải. Thành thử tốc độ của cô cũng chẳng khá lên được là bao.

- Đúng là cô ấy rồi – Bác sĩ Đường như cũng nhận ra Hoàng Mai, vội vàng đáp.

Đúng lúc ấy lại tới ngã tư, đèn đỏ sáng lên, Kim Ngân không còn cách nào đành dừng xe lại. Cô nóng lòng nhìn về phía trước, bóng Hoàng Mai càng ngày càng xa dần.

Kim Ngân hơi quay đầu lại, hỏi bác sĩ Đường:

- Tại sao hôm nay cô ấy lại ra được ngoài? Chẳng phải tôi đã dặn mọi người trông chừng cô ấy hay sao?

Bác sĩ Đường ngồi ở đằng sau, thở dài rồi đáp:

- Không hiểu sao hôm nay Hoàng Mai rất lạ. Từ lúc tỉnh dậy, cô ấy cứ nói là ở ngoài kia có người, phải ra mở cổng. Lúc ấy tôi cũng đang bận nên không để ý, lại thấy có chuông cửa thật nên đã đưa chìa khóa cổng cho cô ấy. Ai ngờ vừa quay ra, đã thấy cô ấy biến mất từ lúc nào không hay.

Ngh vậy Kim Ngân không nói gì nữa, cô nhìn đèn đỏ dần chuyển màu…Sau đó nhấn ra phóng thẳng.

Tuy nhiên, khi đã thoát ra được dòng xe cộ kia, Kim Ngân lại không thấy Hoàng Mai đâu cả. Cô hốt hoảng quay lại hỏi bà Đường:

- Chị Đường, có thấy Hoàng Mai đâu không?

Bà Đường nhìn ngắm một hồi rồi cũng phát hiện ra, Hoàng Mai đang bị lẫn vào đám người ở phía trước. Hình như là cô đang cãi nhau với họ.

- Kia, kia rồi!

Chiếc xe máy cà tàn lập tức phóng vụt đi. Để lại một đám khói trắng mù mịt ở đằng sau.

- Vĩnh Khanh, về với em đi!

Trên vỉa hè, Hoàng Mai quỳ xuống ôm chân một người đàn ông xa lạ. Nước mắt của cô rơi xuống như những hạt ngọc châu trong suốt. Khi chạm đất, lại vỡ òa ra đầy đau thương. Cô cứ cầu xin như vậy, mặc cho mọi người vây quanh đang không ngừng chỉ trỏ, bàn tán. Cô cũng chẳng cần biết người đàn ông kia đã khó chịu tới nối chỉ thiếu nước đánh cô mà thôi.

Đúng lúc ấy, Kim Ngân dựng xe xuống. Cô lách qua đám đông rồi chạy tới kéo Hoàng Mai dậy, vội phủi hết đất đá trên quần của Hoàng Mai đi.

Sau đó, cô quay ra xin lỗi người đàn ông đang rất tức giận kia:

- Thành thực xin lỗi! Bạn của tôi thần trí không được ổn định cho lắm. Mong anh bỏ qua cho.

Người đàn ông đó trừng mắt nhìn hai cô gái trước mặt. Buông một câu với vẻ bực bội:

- Đồ điên!

Sau đó anh ta bỏ đi mất.

Kim Ngân không chú ý nhiều đến người đàn ông đó nữa. Cô xoay người của Hoàng Mai lại, sau đó hơi cúi xuống nhìn cô ấy bằng một ánh mắt rất khổ tâm.

- Hoàng Mai, xin cậu…Đừng làm mình lo lắng nữa được không?

Hoàng Mai chỉ đáp lại câu nói của Kim Ngân bằng một ánh mắt thẫn thờ. Như tuyệt vọng, như đau khổ…Trong con ngươi đen láy ngày nào, giờ đã đục ngàu vì nước mắt. Trên đuôi mắt của Hoàng Mai, cũng đã xuất hiện những vết nhăn lờ mờ. Thời gian quả thực rất vô tình, chỉ cần một chút sơ hở thôi, nó cũng sẽ tàn phá hết những tháng ngày thanh xuân của ta.

Kim Ngân cũng dùng ánh mắt đau thương nhìn Hoàng Mai, nước mắt lặng lẽ lăn dài trên gò má.

Tại sao? Tại sao ông trời nhất định phải trêu ngươi như vậy? Ngày xưa, hai người đã từng là một đôi bạn rất thân cơ mà? Ngày xưa, Hoàng Mai chẳng từng viết vào cánh hạc giấy, rằng nguyện mãi mãi là bạn của cô hay sao? Ngày xưa…Ngày xưa…nếu cái ngày xưa ấy không có Vĩnh Khanh… thì mọi chuyện đã chẳng đi tới tàn cục như hôm nay.

Hoàng Mai bị điên!

Vĩnh Khanh chết!

Còn cô thì cũng chẳng khá hơn họ là bao, mãi mãi bị quá khứ ám ảnh, ngay cả một giấc mơ cũng phải đề phòng!

Chát!

Bất ngờ, Hoàng Mai vung tay lên tát mạnh vào mặt của Kim Ngân. Đôi mắt vằn vện những tia máu đỏ, ngập tràn phẫn hận.

Trước cái tát ấy, cả Kim Ngân và bà Đường đều đứng lặng người kinh ngạc, không ai kịp có phản ứng gì.

- Đồ độc ác! Kim Ngân, cậu là đồ đàn bà độc ác!

Hoàng Mai gằn giọng, từng câu nói như được cô ấy dùng bằng sự thù hận rít qua kẽ răng. Từng câu nói như đâm vào tim của Kim Ngân. Không chút thương tiếc, không chút lưu tình. Tựa như muốn giết chết cô bằng chính những câu nói ấy.

Kim Ngân đưa tay lên rờ má, cảm giác buốt rát lan vào tận trong xương tủy. Cả cơ thể cô run lên bần bật, đôi môi bất chợt tím tái cả đi.

Cái tát này…Phải chăng là cả sự quyết tâm trong mười năm qua của Hoàng Mai?

Cái tát này…Phải chăng là sự hận thù kết đọng trong lòng cô ấy mười năm qua?

Nhưng Kim Ngân hiểu, chỉ với một cái tát e là không đủ, không đủ trả cho những gì mà Hoàng Mai đã phải trải qua.

Bà Đường đứng cạnh thấy tình hình không mấy khả quan của Hoàng Mai thì liền chạy đến. Định mở hộp cứu thương tiêm cho cô ta một mũi an thần, nhưng không kịp nữa rồi. Ngay lập tức, Hoàng Mai điên cuồng lao đến tát vào mặt Kim Ngân. Miệng không ngừng la hét:

- Trả đây, trả Vĩnh Khanh lại cho mình. Trả con lại cho mình. Kim Ngân, Kim Ngân, trả lại tất cả cho mình đi…

Hoàng Mai cứ vừa hét vừa khóc và vừa đánh. Nước mắt theo đó chảy cả vào miệng cô đắng chát.

Kim Ngân đứng yên để Hoàng Mai đánh. Cô không chống cự, không quát lại, cũng không nhìn Hoàng Mai.

Mọi người dần tập trung lại nhìn hai người. Họ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cũng không rời mắt khỏi cảnh tượng trước mặt. Con người luôn thích tò mò như thế đấy, chừng nào chưa có câu trả lời, họ nhất quyết sẽ không buông tay.

Giống như năm xưa, khi Vĩnh Khanh nhất mực theo đuổi Hoàng Mai, cô đã tò mò không hiểu tại sa

o anh ta lại thích Hoàng Mai đến vậy. Thế nên Kim Ngân ngày ngày theo dõi từng cử chỉ của Hoàng Mai, ngày ngày đọc những dòng thư của Vĩnh Khanh mà Hoàng Mai đưa cho…Nhưng có làm như thế nào cũng không nhận được một câu trả lời ưng ý.

Tình yêu là thế đấy. Yêu là yêu, thích là thích…Không ai biết được tại sao, cho dù rất tò mò.

Mảng chiều màu tím đã buông xuống, sắc tối dần dần nhuộm cả đất trời. Đèn đường đã lên, các hàng quán càng tấp nập hơn.

Trên vỉa hè, một cô gái mặc bộ đồ ngủ kẻ sọc vẫn điên cuông cào xé cô gái đứng đối diện. Mọi người đứng tụm lại thành hình tròn, liên tục chỉ trò, bàn tán. Cho dù họ không có được câu trả lời, thì họ sẽ tự dệt ra một câu chuyện để thỏa trí tò mò của mình. Dù sao thì cũng không ai đánh thuế họ mà.

Bác sĩ Đường vội vàng chạy đến kéo Hoàng Mai ra. Bà sợ rằng công an sẽ tới nếu đám đông cứ mãi tụ tập như thế này.

- Kim Ngân, mau lấy mũi an thần trong hộp thuốc của tôi.

Kim Ngân vẫn đứng lặng người, đôi mắt dần dần mở ra. Trên khuôn mặt của cô, những vết cào do Hoàng Mai gây ra đã bắt đầu đỏ lên. Đôi chỗ còn rỉ máu. Mái tóc thường ngày vẫn được cột lên gọn gàng, nay đã bị bứt ra, buông thả trong gió chiều.

Cô nhìn Hoàng Mai đến ngây người, nhìn người bạn thân mười năm trước của mình…Đau quá, đau đớn quá. Có biết không?

Tại sao cô lại hại Mai đến nông nỗi này? Tại sao lại để cô tàn nhẫn như vậy với cô ấy? Tại sao? Ông trời ơi, tại sao lại độc ác với họ như vậy? Không kìm được, Kim Ngân liền ngẩng mặt lên trời gào thét.

Tiếng gào của Kim Ngân khiến nhiều người đứng đó bị giật mình. Âm thanh tựa như một mảnh thủy tinh bị ai đó di trên đất. Không vỡ, nhưng lại bị mài đến thê thảm, đau thương.

Gào xong, Kim Ngân lại bật cười. Dường như người thần trí không ổn giờ đây chính là cô, chứ không phải là Hoàng Mai nữa rồi. Sau đó, cô bước tới trước mặt bác sĩ Đường, gỡ tay bà ra khỏi đôi vai của Hoàng Mai bằng một vẻ cầu xin. Rồi Kim Ngân nắm lấy bàn tay của Hoàng Mai, áp lên ngực trái của mình, mỉm cười nói khẽ:

- Nó ở đây, ở đây này. Hoàng Mai, mình sẽ đợi. Đợi một ngày nào đó cậu lấy dao khoét nó ra. Tới ngày ấy, cho mình được cảm ơn cậu!

Nói rồi, Kim Ngân xoay người bỏ đi. Bóng dáng cô đổ dài trên đất. Ánh đèn đường phủ xuống như muốn phong tỏa mọi lối thoát của cô. Bên cạnh, xe cộ vẫn ung dung đi lại. Tiếng còi xe vang lên đầy lạnh lẽo, thê lương.

Mọi người dần dần tản ra, chỉ còn bác sĩ Đường và Hoàng Mai đứng nhìn theo Kim Ngân đang khuất xa dần.

Hoàng Mai đưa bàn tay lên ngắm nhìn, đôi mắt thẫn thờ như không dám tin những điều mà mình vừa làm.

Bác sĩ Đường bước tới bên cạnh, vỗ nhẹ vai cô và nói:

- Hoàng Mai, tất cả đều rất mệt mỏi rồi. Có thể buông tay không?

Hoàng Mai từ từ hạ tay xuống, ngẩng mắt lên nhìn bầu trời tím thẫm. Trong lòng chợt dâng lên một cảm giác bi thương.

- Buông tay ư? Vĩnh Khanh, chúng ta sẽ buông tay ư?

Bảy giờ tối, Kim Ngân vẫn một mình bước đi. Mái tóc cô rủ xuống vai, che đi một bên má hằn những vết cào rỉ máu.

Cuộc sống này thực khổ đau! Đối với cô, nó thực là khổ đau và mệt mỏi. Nhưng có quá nhiều thứ ràng buộc cô, cô không thể buông tay được.

Bố mẹ, Hoàng Mai, Vĩnh Khanh…Tất cả đều ràng buộc cô, không cho cô đi tìm giải thoát cho riêng mình.

Song, tự tử là một hành động tiêu cực và ngu ngốc biết bao. Mười năm trước, khi cô tỉnh dậy trong bệnh viện với cổ tay bị quấn băng trắng, Vĩnh Khanh đã nhếch môi cười giễu cô nói:

“Cô đúng là một người con gái ngu ngốc. Mới chỉ bị mắng vì trượt đại học thôi đã không chịu nổi. Sau này cô định làm sao với những trò đùa của ông trời đây hả?”

Phải, cô là người con gái ngu ngốc và đầy tiêu cực. Chỉ cần một chút tuyệt vọng cũng đủ dồn cô vào ranh giới sống và chết. Vĩnh Khanh nói đúng, cô không phủ nhận. Chỉ là có những lúc cô nghĩ, nếu cô chết đi rồi thì còn biết gì nữa chứ? Cô là người theo chủ nghĩa duy vật, cô không tin sẽ có cuộc sống thứ hai sau khi chết đi. Với cô, chết là hết, hoàn toàn hết. Không có gì hơn một dấu chấm đen lặng lẽ đặt ở cuối cuộc đời!

Kim Ngân thở dài, đưa tay lên vén tóc. Vô tình, ngón tay cô chạm vào vết cào ở bên má, cảm giác xót xa như bị ai sát muối vào tận trái tim.

Kim Ngân dừng trước ngã ba, cô đưa mắt nhìn dòng người qua lại như đan cài vào nhau. Nếu cuộc sống thực sự đau khổ như vậy, nếu cô thực sự ngu ngốc và tiêu cực như vậy, nếu ông trời vẫn cứ nhất quyết muốn dồn cô vào bước đường cùng như vậy, thì…

Cô sẽ sống, sẽ sống để chiến đấu với số phận tới khi nào không còn đủ sức nữa mới thôi!

Vĩnh Khanh, cô nhất định sẽ đấu với anh. Dù có phải nhận về mình một kết cục bi thương thì cô vẫn sẽ đấu. Cũng sẽ không hối hận. Bởi số phận của cô là thế, vận mệnh của cô là vậy…

Cô không có lựa chọn thứ hai.

Khi Kim Ngân vừa bước xuống lòng đường thì từ đằng xa, có chiếc đang xe lao nhanh tới. Một cơn gió thoảng qua khiến mái tóc cô tung bay, che khuất cả tầm mắt. Nhất thời, Kim Ngân không thể nhìn thấy gì, cô chỉ biết đứng lặng người, các ngón tay vẫn luồn vào từng sợi tóc, không động đậy.

Kít!

Lúc chiếc xe chỉ còn cách Kim Ngân chừng 30cm, tiếng phanh gấp vang lên như tiếng kim loại cọ vào nhau khiến người ta phải rùng mình.

Kim Ngân vẫn đứng yên, cả thân người không hề động đậy lấy một chút. Cơ hồ cô đã hoảng loạn tới nỗi hệ thần kinh trung ương cũng bị ảnh hưởng theo.

Chiếc xe phía trước vẫn sáng đèn, và không hề có ai bước ra.

Kim Ngân cũng không phản ứng, tóc cô rối tung che cả khuôn mặt.

Người dân ở cạnh đó ai cũng chạy ra xem. Rồi không thấy gì, họ chỉ nán lại một lúc, sau đó bỏ đi ngay.

Bởi vậy mới nói, chuyện sinh ra trên đời là để con người vui! Chính vì thế mà ở trong mọi hoàn cảnh, xét về một góc độ nào đó…thì chuyện vẫn sẽ là chuyện vui.

Tiếng còi xe vang lên liên hồi, như muốn yêu cầu Kim Ngân tránh ra. Nhưng cô lại không hể có phản ứng, chỉ đứng lặng người như vậy thôi. Ngay cả ánh mắt của cô cũng cúi xuống nhìn mũi giày của mình.

Dường như quá tức giận, đến cuối cùng, người trong xe đành mở cửa bước xuống. Đèn pha của chiếc BMW X6 lập tức tắt đi, để lộ sắc trắng nổi bật dưới ánh đèn đường. Chủ của chiếc BMW đó là một người đàn ông lịch lãm. Anh ta đóng mạnh cửa xe vẻ tức giận, đôi mắt lạnh băng hướng về phía người con gái đang đứng trước mũi xe mình.

Khoảnh khắc lúc Kim Ngân ngẩng đầu lên, cô dường như không thể tin được vào mắt mình. Trái tim cô như muốn nổ tung, ruột gan đau đớn như bị bàn tay của ai đó vặn ngược lại. Cô mở to mắt nhìn người đàn ông đó, chiếc áo sơ mi đen của anh như tỏa ra hơi lạnh, khiến cô không kìm được mà phát run.

Dưới ánh đèn đường, người đàn ông kia như một kiệt tác của tạo hóa – một vẻ đẹp đến lặng câm! Anh ta thở hắt một cái, đút tay vào túi quần… rồi tức giận bước tới.

Kim Ngân thấy anh ta lại gần thì không khỏi hoảng sợ. Cô loạng choạng lùi lại, các vết xước trên má không hiểu sao lại đau rát lên. Chúng cười nhạo cô, nhất định là chúng đang cười nhạo cô. Bởi vì cô đã gặp báo ứng!

Đôi môi Kim Ngân mấp máy, ánh mắt hoảng loạn nhìn thẳng vào người đàn ông đang tức giận bước tới, cô nói cho chính mình nghe:

- Vĩnh Khanh!
Đã sửa bởi Askim lúc 01.01.2015, 15:26.
Gửi thanks

Cần phụ làm Mục Lục Truyện! Tuyển Editor! Beta-er! Designer! Type-er! Developer!
Tìm kiếm với từ khoá:

01.01.2015, 15:21

Chương 3

- Cô có bị điếc không hả?

Người đàn ông đó trợn mắt quát, ánh nhìn lạnh lùng hướng thẳng vào Kim Ngân.

Còn Kim Ngân thì vẫn chìm trong hoảng loạn. Cô không ngừng lắc đầu, lẩm bẩm tên một người của mười năm về trước. Đôi chân Kim Ngân loạng choạng tới nỗi gần như không còn chống đỡ được cơ thể nữa.

Vĩnh Khanh? Tại sao trên đời này lại còn một Vĩnh Khanh thứ hai? Tuy các đường nét trên khuôn mặt không hoàn toàn giống, nhưng đôi mắt lạnh lùng kia…thực giống với đôi mắt của Vĩnh Khanh mười năm về trước.

Ngày hôm đó, trong bệnh viện, anh ta đã lao đến, dồn Kim Ngân vào chân tường. Sau đó tàn nhẫn bóp cổ cô. Lúc ấy, cô chỉ biết chới với nắm lấy bàn tay như sắt thép đang kẹp chặt lấy cổ mình kia. Đôi mắt thì trợn ngược lên nhìn Vĩnh Khanh tỏ ý cầu xin. Nhưng anh ta vẫn vậy, anh ta vẫn lạnh lùng bóp cổ cô và nói:

- Chết đi!

Khoảnh khắc ấy, Kim Ngân đã rơi vào tình thế tuyệt vọng nhất trong đời. Cái tuyệt vọng của cô là cảm giác rời xa cuộc sống. Cái tuyệt vọng của cô là cảm giác oan ức tột cùng. Cái tuyệt vọng của cô là cảm giác đan xen những hối hận và tội lỗi.

Nhưng Vĩnh Khanh không hiểu.

Vì Hoàng Mai còn đang nằm hôn mê trên giường bệnh. Vì đứa con của họ đã bị dòng sông kia nuốt trọn. Và vì một cú điện thoại quyết định kia.

Cuộc điện thoại ấy đã gọi cho cả ba người: Cô, Hoàng Mai và Vĩnh Khanh. Đó cũng là một sự sắp đặt hoàn hảo, một kế hoạch chia rẽ đầy hoàn hảo.

“Kim Ngân, Hoàng Mai có nhắn với mình là bảo cậu ra dòng sông ở ngoại ô thành phố. Nghe nói cô ấy và Vĩnh Khanh đang picnic ngoài đó.”

“Được, mình sẽ tới ngay. Cảm ơn cậu, Hương Liên!”


“Cậu không biết gì sao? Hoàng Mai có thai với anh trai Duy Minh của mình.”

Đằng sau mỏm đá, Hương Liên thì thầm vào tai của Kim Ngân một câu nói mạnh như sét đánh.

“Cậu nói gì?”

Kim Ngân kinh ngạc nhìn Hương Liên. Cơn tức giận trong lòng liền dâng lên như thủy triều cuộn sóng. Cô ta nói dối,cô ta dám vu khống cho Hoàng Mai. Hoàng Mai rất yêu Vĩnh Khanh, cô ấy cũng không phải là một người thay lòng đổi dạ. Cô ấy cũng là một con người biết đúng biết sai, tuyệt đối sẽ không để minh có thai khi còn đi học đâu.

Nhưng, Hương Liên chỉ nhếch môi cười nhạt cho những tâm tư trong lòng của cô. Đôi môi đỏ như máu của cô ta lại ghé sát vành tai Kim Ngân, nói những lời thì thầm mà vang vọng tới cả tâm khảm của Kim Ngân.

“Không tin à? Chẳng phải là cha cậu còn nợ anh mình một khoản tiền hay sao? Cậu phải tin mình chứ? Chúng ta có mối quan hệ rất thân thiết cơ mà? Anh mình cũng rất thích Hoàng Mai đó thôi. Rất logic, phải không?”

“Không, không…”

Hương Liên hơi cau mày nhìn Kim Ngân. Đôi môi đỏ vẫn nở một nụ cười tàn độc:

“Kim Ngân, cậu biết không? Cậu là một cô gái thông minh, nhưng lại rất ngu ngốc trong chuyện tình cảm. Đã từng nghe câu ‘yêu là phải điên cuồng mà chiếm đoạt’ chưa? Chỉ cần cậu dùng chút thủ đoạn thì Vĩnh Khanh sẽ về tay cậu thôi. Nhưng mà, cậu hèn nhát quá Kim Ngân ạ!”

Kim Ngân hoảng loạng lùi lại. Cô cố đưa mình thoát ra khỏi những lời nói của Hương Liên. Đôi môi mấp máy không thành câu.

“Không, mình không có…”

Hương Liên làm điệu bộ ngạc nhiên:

“Ây da, không có thật sao? Thế những bức thư cậu viết cho Vĩnh Khanh, rồi sau đó âm thầm chôn chúng xuống cùng một nhành phong tín tử màu tím là sao hả? Ngôn ngữ của loài hoa đó là gì? Cậu cho mình là đồ ngốc chắc? Phong tín tử màu tím là tượng trưng cho tình yêu đau buồn, không có kết quả. Đúng không?”

Kim Ngân kinh ngạc nói:

“Cậu theo dõi mình?”

Hương Liên cười nhạt:

“Đừng dùng những động từ khó nghe như vậy để ví cho những nghĩa cử cao đẹp của mình. Mình cũng muốn tốt cho cậu thôi. Nhưng mà Kim Ngân à! Cậu không yêu Vĩnh Khanh thật sao?”

“Không, mình không yêu anh ta!”

Hương Liên vẫn giữ điệu bộ thản nhiên:

“Vậy sao? Thế để mình mang tờ giấy xét nghiệm này đến cho Vĩnh Khanh nhé? Với lại, khoản nợ của bố cậu còn chưa thanh toán hết với anh Minh Duy đâu. Chậc, dù sao thì cậu cũng không yêu Vĩnh Khanh, thế nên chắc cũng chẳng quan tâm đến phản ứng của anh ta ra sao đâu nhỉ?”

Kim Ngân nhìn tờ giấy xét nghiệm mỏng tang bay bay trước mặt. Chỉ một tờ giấy và vài dòng chữ đó thôi, sao có thể kết luận Minh Duy là cha của đứa trẻ trong bụng Hoàng Mai được. Vả lại, Hoàng Mai là một cô gái trong trắng, kiên trực…Cô ấy nhất định sẽ không để mình mắc sai lầm của tuổi trẻ.

Kim Ngân dần dần bình tĩnh lại. Cô nhếch môi cười nhạt, giật lấy tờ giấy xét nghiệm từ tay của Hương Liên rồi xé mạnh. Sau đó, cô trừng mắt nói:

“Cậu tưởng có thể lừa được mình sao? Chỉ cần bỏ ít tiền ra là làm giả được cái này mà.”

“Vậy hả? Ok, cậu cứ nghĩ nó là giả cũng được. Dù sao thì cái cậu vừa xé đi chỉ là dự phòng. Bản thật đang nằm trong túi xách của tớ. Mà đã nói rồi, cậu không tin cũng chẳng sao. Cái chính là bố cậu và Vĩnh Khanh kia…”

Câu nói lấp lửng của Hương Liên khiến cho Kim Ngân chợt giật mình. Bố cô…Bố cô hơn một năm trước thua đề, ông đã nợ một khoản tiền ở chỗ Minh Duy, tới nay vẫn chưa trả hết. Minh Duy là anh trai của Hương Liên. Anh ta cho vay nặng lãi. Công việc đó không tốt đẹp gì, vậy nên con người của anh ta cũng chẳng tốt đẹp. Vài tháng trước, anh ta có theo đuổi Hoàng Mai, nhưng không thành. Chẳng lẽ vì việc đó mà anh ta đem hận? Muốn chia rẽ Hoàng Mai và Vĩnh Khanh hay sao?

Còn Vĩnh Khanh, anh nhất định sẽ tin, nhất định sẽ tin. Cô không biết tại sao anh lại tin, nhưng cô dám chắc một điều, vì yêu Hoàng Mai nên anh mới tin!

Hương Liên đang uy hiếp cô, nhưng tại sao cô ta lại muốn uy hiếp cô? Trước giờ, Hương Liên đã nổi tiếng là kiêu ngạo, tự phụ và thủ đoạn. Mọi việc cô ta làm đều vì lợi ích của bản thân, nếu không phải vì bản thân, thì cô ta tuyệt đối không chịu mệt óc suy nghĩ những mưu mô, thủ đoạn như thế đâu.

Chẳng lẽ, cô ta yêu Vĩnh Khanh?

“Cậu yêu Vĩnh Khanh?”

Vừa nghĩ ra manh mối, Kim Ngân đã buột miệng hỏi. Cô không biết tại sao mình lại nghĩ vậy, nhưng ý nghĩ đó hoàn toàn có căn cứ. Nếu Hương Liên không yêu Vĩnh Khanh, thì tại sao cô ta phải theo dõi Kim Ngân? Nếu không phải cô ta yêu Vĩnh Khanh, thì tại sao lại nhất quyết muốn cô phải tin vào những điều cô ta nói?

Đoạn Kim Ngân hỏi xong, nụ cười trên môi Hương Liên chợt nhạt tắt. Trong đôi mắt lóe lên tia sáng lạnh như mũi dao sắc nhọn. Rồi cô ta trợn mắt, rít từng từ qua kẽ răng:

“Tốt nhất là cậu nên làm theo những gì mình nói, nếu không thì anh Minh Duy sẽ tìm bố cậu tính số. Còn Vĩnh Khanh nữa, anh ta nhất định sẽ phải đau khổ đó.”

Kim Ngân bừng tỉnh, cơn hoảng loạng trong lòng lại càng bành trướng hơn khi nghĩ nhớ lại câu chuyện của mười năm trước. Đó là số phận, là số phận của cả ba người. Cô, Hoàng Mai và Vĩnh Khanh, tại sao lại không nhận ra sớm? Ngay từ đầu nó đã được ấn định…Đó là một số phận nghiệt ngã.

Kim Ngân liếc nhìn người đàn ông mặc áo sơ mi đen trước mặt mình. Đôi mắt anh ta như băng tuyết vĩnh cửu, lạnh đến thấu tâm can. Thế rồi đôi chân cô như không chịu được nữa, nó đành khuỵu xuống như chính những tự tôn trong cô bị sụp đổ. Cô quỳ gối dưới chân anh, gào khóc gọi tên anh:

- Vĩnh Khanh, Vĩnh Khanh…Xin lỗi!

Người đàn ông kia hơi lùi lại. Anh ta mở to mắt nhìn cô gái trước mặt, không khỏi kinh ngạc trong lòng.

- Cô làm gì vậy?

Kim Ngân lắc đầu, cô gục mặt xuống, liên tục nói xin lỗi.

Hành động này càng khiến cho người đàn ông đó khó hiểu hơn. Anh ta nhìn quanh, thấy có vài ánh mắt đang đổ về thì liền đưa tay lên ôm đầu vẻ khó xử. Thế này thực là…Không dưng lại dại dột dây vào con người này. Cô ta sang đường không thèm nhìn đèn đỏ. Muốn chết cũng đổ tội lên đầu anh. Giờ anh không cho cô ta chết, cô ta liền quỳ xuống xin lỗi như để bắt tội.

Thực là bực mình. Đúng là xui xẻo!

- Này cô, tên tôi không phải là Vĩnh Khanh!

Nghe người đó nói vậy, Kim Ngân liền ngẩng đôi mắt đẫm lệ của mình lên nhìn. Bất giác, những tâm tư trong đôi mắt ấy khiến cho anh phải giật mình. Cô ta…tại sao lại tuyệt vọng đến mức này? Tại sao lại đau thương tới mức này?

- Không, anh là Vĩnh Khanh. Dù anh có thành cát bụi thì em cũng nhận ra anh – Kim Ngân không ngừng lắc đầu và nói.

- Tôi đã nói rồi, tôi không phải Vĩnh Khanh của cô. Tên tôi là Thiên Hoàng! – Người đàn ông đó bực bội đáp.

Thiên Hoàng? Anh ta nói anh ta tên là Thiên Hoàng? Vậy còn Vĩnh Khanh? Vĩnh Khanh đâu? Nếu anh ta chết rồi, sao lại để một con người giống bản thân còn sống trên đời?

Không, cô không tin! Anh ta nhất định là Vĩnh Khanh, là Vĩnh Khanh đã từng muốn giết chết cô!

Thiên Hoàng nhắm hờ đôi mắt như để làm trôi cơn tức giận. Sau đó anh khẽ gật đầu, bàn tay theo thói quen lại đưa lên ôm trán và nói:

- Được rồi. Hôm nay coi như tôi xui nên mới gặp cô. Bà trẻ à, màu tránh ra cho tôi đi có được không? Tôi đang có việc rất quan trọng, rất vội đó.

Kim Ngân vẫn lặng nhìn Thiên Hoàng, đôi mắt nhất quyết muốn nhìn đến tận tâm khảm của anh ta. Nhưng dường như không được. Trên khuôn mặt anh là một vẻ đẹp câm lặng, Là một sự lạnh lùng khó đoán. Thứ cô nhìn thấy chỉ là một đôi mắt nghiêm nghị, một đôi lông mày sắc như lưỡi kiếm, một chiếc mũi cao và thẳng cùng một làn môi bạc lạnh lùng.

Anh ta rốt cuộc là ai? Là Vĩnh Khanh mà cô vẫn thấy trong cơn ác mộng, hay chỉ là một Thiên Hoàng xa lạ vô tình cô gặp được trên đường?

Thiên Hoàng thở hắt ra một hơi. Nhưng rồi đôi mắt chợt lóe lên một tia sáng, như hiểu ra được việc gì đó, đôi môi anh liền giãn ra một nụ cười khinh bỉ.

- Hóa ra là vậy – Vừa nói, Thiên Hoàng vừa đưa tay ra sau túi quần lấy ví. Anh móc ba tờ tiền ra rồi đưa cho Kim Ngân, hờ hững nói – Đã đủ chưa?

Kim Ngân nhìn ba tờ năm trăm nghìn trước mặt, cả thân người cứng đờ. Qua một thời gian rất lâu, cô không có lấy một phản ứng nào.

Thiên Hoàng thở dài tiếp, cuối cùng là anh vứt cả cái ví cùng ba tờ tiền xuống trước mặt cô. Trước khi xoay gót bỏ đi, anh nói:

- Sau này đừng làm những chuyện nhục nhã như vậy nữa!

Khi chiếc BMW X6 vụt qua người của Kim Ngân, cô mới hay bản thân đã bị anh bế lên vỉa hè từ lúc nào. Cô nhìn theo dáng của chiếc xe đó khuất dần khỏi tầm mắt, rồi lại cúi xuống nhìn chiếc ví da hiệu D&G của Thiên Hoàng.

Anh ta không phải là

Vĩnh Khanh thật sao? Chẳng lẽ cô đã lầm? Mà, có thể là cô đã lầm thật. Mười năm rồi, mười năm đã trôi qua rồi. Vĩnh Khanh chắc giờ chỉ còn là một nắm xương tàn bị cát bụi chôn vùi mà thôi. Trên đời này có rất nhiều người giống nhau, mười năm qua, hình ảnh của Vĩnh Khanh trong cô cũng chỉ là hình ảnh của một người từ nhiều năm về trước. Người đàn ông tên Thiên Hoàng vừa rồi thực sự rất giống Vĩnh Khanh, nhưng trông anh ta chững chạc hơn rất nhiều. Vẻ lạnh lùng của anh thậm chí còn khiến người ta phát run.

Vậy nếu như cô đã lầm, thì xin cảm ơn trời phật!

Đó chỉ là một cơn mơ, một cơn ác mộng ngay cả khi Kim Ngân đang tỉnh.

Vĩnh Khanh đã chết rồi, đã ngã từ trên tầng cao xuống dưới…Ngày hôm ấy, cả đất trời cùng đổ mưa!

Kim Ngân vẫn nhớ cú điện thoại của Hương Liên, thông báo việc Vĩnh Khanh đã chết. Cô tât nhiên là sẽ không tin, nhưng khi đến tận nhà của Vĩnh Khanh rồi cô mới biết, hóa ra có những lúc, bản thân phải chấp nhận sự thật!

Vĩnh Khanh đã chết. Đã chết thật rồi!


Về tới nhà, Kim Ngân mệt mỏi ngả lưng xuống giường. Không gian cô quạnh bao trùm lấy cô, hòng mong nuốt chửng cô. Kim Ngân không để ý, dẫu sao thì cô cũng đã quen rồi. Từ cái ngày cô đứng trước cổng nhà Vĩnh Khanh, để mưa rơi như trút nước xuống cơ thể, để bản thân ngất lịm đi trong cơn mưa ấy thì cô ô đã thấy, tất cả thế giới đều sụp đổ dưới chân.

Anh ra đi không một lời từ biệt. Ngay cả một câu nói độc ác cũng không dành cho cô. Trước khi sang Mỹ, Vĩnh Khanh đã từng gằn giọng nói:

“Cả cuộc đời này, cô đừng mong có được trái tim tôi. Tôi sẽ hận cô, hận cô tới chết!”

Cô đương nhiên là biết điều đó. Cô đương nhiên là biết, cả cuộc đời này, cho dù cô có cố gắng tới mười phần năng lực, cô cũng không thể có được anh.

Bởi vì người anh yêu là Hoàng Mai.

Bởi vì người anh phải lấy là Hương Liên!

Và bởi vì người ép hôn anh chính là mẹ của anh.

Còn cô chỉ là một quân cờ trong tay những kẻ lắm mưu nhiều kế. Chỉ là một nước đi đầy hoàn hảo của những con người lúc nào cũng ích kỷ nghĩ cho bản thân mình.

Và hơn hết, cô chỉ là người để Vĩnh Khanh hận mà thôi.

Kim Ngân thờ dài, đôi mi nặng tới nỗi muốn kéo bóng tối xuống, nhưng cô lại cố gượng dậy. Cô lục tìm điện thoại trong túi xách, gọi điện cho chú Sáng.

Chuông vừa vang lên hồi thứ hai thì chú Sáng đã bắt máy. Giọng nói của chú cơ hồ rất tức giận và đầy bất mãn:

- Kim Ngân, cháu có biết cháu vừa làm điều ngu ngốc gì không?

Kim Ngân sớm đã biết trước kết quả. Cô chỉ gượng cười rồi đáp:

- Xin lỗi chú! Nhưng hồi chiều đúng là cháu có việc gấp quá, nên đành nhắn tin bảo với chú là thay người.

Chú Sáng nghe chừng đã tức lại các tức thêm, ông hét ầm lên trong điện thoại:

- Cô nói thế mà nghe được à? Tôi mất bao công sức mới có được buổi phỏng vấn này. Giờ đã bị cô cho vào dĩ vãng. Cô có biết phóng viên của báo khác phỗng tay trên của chúng ta rồi hay không? Cô có biết là họ còn thêm chi tiết chúng ta thất hẹn vào bài báo không hả? Uy tín của công ty đã bị cô làm ảnh hưởng. Sợ rằng ngày mai, tổng biên tập sẽ tới ban của chúng ta nói vài điều đó.

Kim Ngân hiểu ngụ ý của chú Sáng. Đúng là cô đã sai, nhưng cô còn cách nào hơn chứ? Cô không thể để Hoàng Mai lang thang ngoài đường ngoài chợ như thế được. Với một người thần kinh không ổn định như cô ấy, thì đó là một việc nguy hiểm. Nhưng cô không tức giận với những lời vừa rồi của chú Sáng, vì ông đã nói rất đúng, hoàn toàn đúng. Đó là lỗi của cô!

- Chú Sáng, cháu biết sai rồi. Ngày mai nếu tổng biên tập có xuống, cháu nhất định sẽ nhận hết tội lỗi về mình. Chú đừng lo!

- Kim Ngân à! Mọi việc đi đến nước này thì cháu đừng nói chú không nể tình chú cháu mấy năm nay. Chú đã chiếu cố cho cháu từ lúc cháu mới vào làm, cháu cũng biết điều đó mà. Ngày mai nếu để cháu nhận hết tội lỗi, thì chú còn mặt mũi nào nói chuyện với ông chú lắm điều nhiều chuyện của cháu chứ? – Ông Sáng ngừng một lúc như để lấy hơi, sau đó ông nói tiếp – Thế này đi, chú có một cách: Chú vừa dò hỏi được số điện thoại của Hữu Quân, cháu hãy gọi điện cho cậu ấy, bằng mọi giá phải làm được một cuộc phỏng vấn qua điện thoại. Được không? Bây giờ các báo khác đang không ngừng đưa tin về cậu ta, họ còn chỉ trích phóng viên của Ngôi Sao Mai cậy được lòng các sao lớn mà coi thường AP. Nếu không làm nhanh, e là ngày mai cả tòa soạn sẽ loạn lên vì tức giận mất.

- Vâng, chú gửi số điện thoại của anh ta cho cháu. Cháu sẽ làm mọi cách để lấy được thông tin. – Kim Ngân đáp.

Ông Sáng nghe vậy thì liền thở phào một cái như trút bỏ được gánh nặng. Tuy là việc chưa làm, nhưng ông vẫn muốn tin ở Kim Ngân một lần nữa. Cô nhất định sẽ thành công. Nếu không thì sao ông lại quẳng gánh lo đi dễ dàng như vậy chứ?

- Được rồi, vậy chú không làm phiền cháu nữa. Thời gian không còn nhiều, chú hy vọng ở cháu đấy.

Kim Ngân khẽ cười rồi lễ phép chào ông. Cuộc nói chuyện kết thúc ở đó.

Vứt điện thoại sang bên cạnh, cô không kìm được mà nhếch môi cười nhạt. Hữu Quân? Anh ta là cái thá gì chứ? Mới có chút danh tiếng đã muốn làm khó cô sao? Con người ta cứ tốt một chút, lại tưởng rằng tất cả đều theo ta nên đắc ý như vậy đấy. Hừ, còn nói cái gì mà “Ngôi Sao Mai không tôn trọng tôi cũng như không tôn trọng AP”. Anh ta đâu phải người đứng đầu AP? Cả AP đâu phải chỉ có một mình Hữu Quân? Đâu phải chỉ có “rất muốn yêu em”? Phóng viên của Ngôi Sao Mai trước giờ rất được lòng các ngôi sao nổi tiếng. Ngay cả Quyên Vỹ cũng phải nể mặt. Ấy thế mà anh ta dám phát ngôn bừa bãi như vậy. Còn khiến Ngôi Sao Mai bị ảnh hưởng không ít. Được, vậy để cô xem miệng lưỡi của anh ta sắc sảo tới cỡ nào.

Ngồi thẳng người dậy, Kim Ngân gọi vào dãy số vừa nhận được từ phía chú Sáng. Ánh mắt chợt trở lên kiên định lạ thường.

Tiếng tút dài vang lên hết lần này tới lần khác, và không hề có ai bắt máy.

Kim Ngân kiên trì gọi, đôi mắt vẫn không đổi sắc. Cô nhất định phải xem bản lĩnh của anh ta tới đâu. Chưa lên ánh hào quang mà đã kiêu ngạo như vậy, rồi chỉ sợ tới lúc được ánh sáng chiếu rọi, anh ta sẽ nghĩ mình đang đứng trên đỉnh Everest mất.

Phải tới lần gọi thứ ba, thì người ở đầu dây bên kia mới bắt máy. Anh ta còn chưa kịp nói gì, Kim Ngân đã nghe thấy một giọng nói đầy mùi mẫn và phong tình vang lên:

- Hữu Quân, anh đừng xấu như vậy có được không? Đang vui lại bỏ đi nghe điện thoại, thực là mất hứng.

- Đừng vội. Chốc nữa anh sẽ quay lại, cưng cứ ngồi đó đợi đi.

Kim Ngân nghe xong liền nhếch môi cười nhạt. Giờ thì cô đã hiểu tại sao anh ta lại ăn nói hàm hồ trong buổi phỏng vấn với báo khác như vậy rồi. Cứ thử nghĩ mà xem, là một ngôi sao mà lại không hề biết giữ kẽ, còn không thèm e ngại nói những lời như vậy trước một phóng viên là cô…Xem ra, anh ta sớm muộn gì cũng bị công chúng tẩy chay thôi.

Khi Kim Ngân còn đang chìm ngập trong dòng suy nghĩ, thì tiếng nói của Hữu Quân đã vang lên:

- Ai đó?

Kim Ngân khẽ đằng hắng giọng, cố giữ cho mình nói thật vui vẻ:

- Xin chào, tôi là Kim Ngân, phóng viên của…

- Tôi biết! – Hữu Quân không ngần ngại cắt ngang lời cô. Nhưng anh ta chỉ nói đúng hai từ đó, còn lại tựa như đang mong chờ cô sẽ tiếp lời cho anh.

Kim Ngân nhất thời lâm vào thế bị động. Cô bối rối chỉnh lại tâm tư, sau đó mỉm cười nói tiếp:

- Vậy tôi cũng không dài dòng nữa. Tôi có thể phỏng vấn anh qua điện thoại được không?

- Dựa vào đâu? – Hữu Quân vẫn giữ giọng điệu bình thản ấy.

Kim Ngân cũng rất bình tĩnh. Kinh nghiệm làm phóng viên của cô bao năm qua đều được đúc kết từ hai chữ: Mặt dày. Nếu mặt không dày, không trơ thì e là khó có thể trụ vững trong cái nghề phóng viên khắc nghiệt này được. Cô khẽ cười, rồi đáp lại lời của Hữu Quân:

- Dựa vào việc tôi đang nắm giữ thông tin vô cùng quan trọng. Rằng: “Ngôi sao Hữu Quân ăn cơm trước kẻng cùng bạn gái.” Thế nào? Có muốn trao đổi không?

Kim Ngân chợt nghe thấy tiếng cười hờ hững của Hữu Quân. Và hành động này của anh ta khiến cô không hài lòng một chút nào. Sau đó, Hữu Quân ho khan một tiếng rồi nói:

- Cô Kim Ngân! Tôi đang tự hỏi, tại sao đầu óc của cô lại thiển cận tới mức nghiêm trọng như vậy? Thứ nhất, cô không có bằng chứng. Chẳng có nguồn nào xác thực cho cô hết. Cô chỉ nói miệng không thì người ta sẽ nghĩ cô đặt điều cho tôi đấy. Thứ hai, đó không phải bạn gái của tôi. Chỉ là một cô gái hâm mộ đến phát cuồng, à không, là hâm mộ tiền tài đến phát cuồng.

Cô ta sẵn sàng dâng hiến tất cả cho tôi. Thứ ba, tôi không phải ngôi sao. “Rất muốn yêu em” còn chưa bấm máy, nên tôi vẫn chỉ là một Hữu Quân vô danh tiểu tốt mà thôi. Cô Kim Ngân không cần tốn công tốn sức nâng tôi lên đỉnh cao như vậy. Rất mệt đúng không? Và cuối cùng, cho tôi xin nói, ăn cơm trước kẻng và tình một đêm là hai việc hoàn toàn khác nhau đó. Khác thế nào thì cô tự mình suy nghĩ đi!

Kim Ngân nghe xong chợt phát hiện ra bản thân đã thực sự lâm vào thế bị động. Cô đã làm báo được tám năm, kinh nghiệm tích trữ được không ít. Nhưng không ngờ, cuối cùng lại bị một Hữu Quân miệng còn hôi sữa bắt chẹt.

Nhất thời không biết phải phản biện lại ra sao, Kim Ngân chỉ biết nắm chặt điện thoại một cách đầy tức giận. Sau một hồi cố gắng bình ổn thần trí, Hữu Quân cũng đã rất tốt bụng chờ đợi cô. Lúc này, Kim Ngân mới nói:

- Vậy anh muốn gì thì mới chịu phỏng vấn với tôi?

Hữu Quân không trả lời vội, cơ hồ còn đang suy nghĩ. Không gian bất chợt trở lên yên lặng.

Kim Ngân nắm chặt lấy điện thoại, hồi hộp chờ đợi yêu cầu của người ở đầu dây bên kia. Trong lòng không ngừng cầu khấn anh ta hãy chết đi!

Một lúc lâu sau, Hữu Quân mới khẽ cười rồi nói:

- Rất đơn giản…

Rất đơn giản?

- Đơn giản thế nào?

- Tới đây đi!

Kim Ngân nhất thời không hiểu ý đồ của anh ta.

- Cái gì?

- Không có gì. Đến thay cô tình nhân bé nhỏ của tôi đi. Được chứ?!
Gửi thanks

Cần phụ làm Mục Lục Truyện! Tuyển Editor! Beta-er! Designer! Type-er! Developer!
Tìm kiếm với từ khoá:
Xin ủng hộ: 
 
Share
   

Gởi bài trả lời
Xem Cách đăng truyện mới, chương mới, chống copy, truyện ★ VIP ★

Rất muốn, rất muốn - FLY - AKA Đại Uyển


Đề tài nổi bật
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để không nhớ hắn - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 28, 29, 30

2 • [Hiện đại Thanh mai trúc mã] Đều Tại Vầng Trăng Gây Họa - 11 Giờ Phải Ngủ

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 26, 27, 28

4 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

5 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

6 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

7 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 139, 140, 141

8 • [Hiện đại] Anh Trai VS Em Gái - Trà Trà Hảo Manh

1 ... 10, 11, 12

9 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

10 • [Hiện đại] Bó tay chịu trói - Thiên Thần Di Cô

1 ... 30, 31, 32

11 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C804

1 ... 116, 117, 118

[Cổ đại - Trùng sinh] Đích trưởng nữ - Hạ Nhật Phấn Mạt

1 ... 80, 81, 82

13 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 178, 179, 180

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Vui vẻ gặp lại - Miêu Diệc Hữu Tú

1 ... 24, 25, 26

17 • [Xuyên không] Thú phi thiên hạ Thần y đại tiểu thư - Ngư Tiểu Đồng

1 ... 98, 99, 100

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sống lại tại cửa cục dân chính - Bạo Táo Đích Bàng Giải

1 ... 20, 21, 22

19 • [Xuyên không] Nịch sủng Chí tôn cuồng phi - Mặc Thập Tứ

1 ... 52, 53, 54

20 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C59]

1 ... 21, 22, 23