Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 

Người đàn bà và những giấc mơ - Y Ban

 
Có bài mới 08.11.2017, 16:58
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35929
Được thanks: 5309 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới [Xuất bản - Hiện thực] Người đàn bà và những giấc mơ - Y Ban - Điểm: 10
NGƯỜI ĐÀN BÀ VÀ NHỮNG GIẤC MƠ

images

Tác giả: Y Ban
Nhà xuất bản: NXB Thời Đại
Nhà phát hành: Đinh Tị
Mã Sản phẩm: S57663
Khối lượng: 176.00 gam
Định dạng: Bìa mềm
Kích thước: 13 x 20.5 cm
Ngày phát hành: 03/2014
Số trang: 176
Nguồn Ebook: VC


...Trong một đêm, nàng bỗng mơ thấy mình trở thành một người đàn ông. Một người đàn ông thực thụ đang ngủ với một người đàn bà. Nàng cảm thấy rất rõ ràng mình đang đi với người đàn bà đó như thế nào với cảm giác lớn dần lên của sinh khí. Nàng đạt tới cảm giác mạnh chưa từng thấy. Rồi sau đó nàng chìm dần vào cõi hư vô. Một cõi có thứ ánh sáng nhờ nhờ, mênh mang. Nàng chìm dần xuống. Nàng chơi vơi định nén lại nhưng xung quanh nàng không có một thứ gì cả. Nhìn lại khối vật chất mà trước đó là cơ thể nàng cũng không còn nữa. Chỉ còn thứ ánh sáng nhờ nhờ và sự chìm xuống rất nhanh...


Tác giả

Y Ban, tên thật là Phạm Thị Xuân Ban, Sinh năm 1961 tại Nam Định.

Tốt nghiệp khoa Sinh trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, Tốt nghiệp khóa 4 trường Viết văn Nguyễn Du, từng là giảng viên trường Cao đẳng Y tế Nam Định, trường Đại học Y Thái Bình.

Tác phẩm:

- Người đàn bà có ma lực (tập truyện ngắn, 1993)
- Đàn bà sinh ra từ bóng đêm (tập truyện ngắn, 1995)
- Vùng sáng ký ức (tập truyện ngắn, 1996)
- Truyện ngắn Y Ban (tập truyện ngắn, 1998)
- Miếu hoang (tập truyện ngắn, 2000)
- Cuộc phiêu lưu trên dòng nước lũ (truyện thiếu nhi, 2000)
- Cẩm cù (tập truyện ngắn, 2001)
- Cưới chợ (tập truyện ngắn, 2002)

Mục lục

Phần 1 - Đất mặn vùng đồi
Xích lô
Phần 2 - Tại sao? Tình yêu!
Đôi găng tay da màu nâu
Người đàn bà và những giấc mơ
Một lần và mãi mãi
Cái điềm con thỏ trắng

Thằng bé có phép tàng hình
Nhân tình
Phần 3 - Hàng khuyến mại
Hành trình của tờ tiền giả
Cuộc chiến giữa các nền văn hóa
Em vẫn gọi tên anh là nước Nga



Đã sửa bởi Nminhngoc1012 lúc 09.11.2017, 10:25.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 09.11.2017, 09:37
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35929
Được thanks: 5309 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuất bản - Hiện thực] Người đàn bà và những giấc mơ - Y Ban - Điểm: 10
Phần 1 - Đất mặn vùng đồi

Trời sẫm dần, trong các gam màu bàng bạc của đất, vàng úa của lá cây, xám xám của nền trời đông, trắng nhờ tai tái của những gương mặt thì màu trắng đục của khói cuộn lên trên những mái rạ là gam màu tươi sáng nhất. Một căn nhà bé nhỏ nằm nép bên một quả đồi chỉ còn trơ sỏi đá, một cái bếp xiêu vẹo như dáng chủ nhân của nó - một bà già đã ngoài bảy mươi vừa bị ngã đang cố đứng dậy - cũng tỏa ra một luồng khói trắng mảnh mai. Ánh lửa bập bùng in vào đồng tử của hai đứa trẻ bắt đầu rúm lại, người phụ nữ đang đun bếp vứt que cời xuống đống gio, buông suột hai tay, úp mặt vào gối. Từ trong nhà, bà già lẹo xẹo đi ra.

- Bầm nó, nồi khoai đã chín chưa?

- Mới sôi thôi bầm ạ!

- Cứ bê ra giấu ở ngoài bụi chuối ấy, kẻo tí nữa lũ trẻ chẳng còn gì mà ăn đâu.

Người phụ nữ tất tả bê cái nồi ra bụi chuối xơ xác rồi kéo mấy tàu lá chuối khô phủ lên. Sau đó họ ngồi chụm vào nhau trong cái bếp xiêu vẹo. Trong cùng là hai đứa trẻ, rồi đến chị phụ nữ, ngoài cùng là bà già.

Ngoại trừ họ, người thính tai nhất cũng chưa nghe thấy âm thanh gì lạ để tạo nên nỗi sợ hãi như thế. Tiếng bà già cất lên đều đều như tiếng cầu kinh, không một âm lượng nào cao hơn hay có một sắc thái biểu cảm trong đó:

- Khổ quá lắm rồi con ạ! Kiếp đàn bà chúng mình sao lại cơ cực thế hả con? Bầm lấy chồng năm mười chín tuổi, vớ phải gã chồng say, làm được bao nhiêu thóc đổ cả vào chai. Sinh được bốn bận, ặt èo, quèo quặt, chết mất ba chỉ còn lại mình nó. Đến năm ba mươi tuổi thì góa chồng. Ai ngờ cái giống nghiện rượu nó ngấm từ đời cha qua đời con. Thân con cũng khổ quá lắm rồi con ơi!

- Bầm đừng nói nữa, hắn về đến chỗ ngoặt rẽ vào nhà ta rồi đấy!

- Bầm đã định liệu rồi con ạ! Thôi thì kiếp chúng mình đã khổ thế rồi, cố cắn răng mà chịu con nhé! Chúng mày cứ ngồi yên, đừng cất lời, đừng lên tiếng, để bà định liệu cho.

Giờ thì hết thảy mọi người đều đã nghe ra bước chân xiêu vẹo của gã say rượu. Hắn nhăn nhở, tay cầm bó đuốc để soi đường. Nhưng đường hắn không đi, lại đi xuống rãnh rồi lại trèo lên đồi. Lúc chưa về đến nhà, hắn im lặng, về đến sân hắn bắt đầu cất nhời:

- Chúng mày đâu rồi, không ra đón ông về à? Lão tướng đã về đây này!

- Sao tối mù thế này, đèn đuốc đâu bật sáng tưng bừng lên chứ!

- Đ. mẹ, chúng mày khinh ông à? Chúng mày ra đón ông đi: bà già, con đĩ, thằng cu, con hến ra đi nào, hay chúng mày sợ ông?

Hắn loạng choạng vào nhà. Hắn huơ bó đuốc để soi cho rõ. Nhà hắn trống trơn, chỉ có hai manh chiếu trải trên đất và một mớ quần áo rách giắt trên cái lỗ trổ ra từ vách đất gọi là cửa sổ. Hắn lại đi ra sân.

- Còn mấy cái bát mẻ chúng mày giấu ở đâu rồi, sợ tao đập hết à? Còn đ... gì ăn nữa đâu mà cần đến bát. Chúng mày giấu tài lắm nhưng bố mày cũng tìm ra.

Hắn huơ đuốc đi sục sạo sau nhà, sau bếp. Vườn nhà hắn cũng trống trơn như nhà hắn vậy. Rau, khoai đã không có, đến cỏ cũng không có nốt. Vì thế khóm chuối xơ xác như chọc vào mắt hắn. Hắn đến bên khóm chuối, lấy chân đạp vào đống lá chuối. Vung nồi đất bị tung ra đất, nồi khoai còn nóng bốc hơi nghi ngút. Hắn có vẻ tươi tỉnh:

- Khoai à, chỉ có khoai thôi ư, sao lại bé thế này? Rồi hắn lại mê đi ngay:

- Bố mày tìm thấy nồi khoai rồi đây này, kéo nhau ra mà ăn đi!

- Ra đi, ra mà tọng kẻo bố giẫm nát hết bây giờ. Thằng cu đang ngồi co ro bỗng đứng bật dậy:

- Mẹ ơi, con đói lắm! Ngoài đồng người ta đã dỡ hết khoai rồi, chẳng còn gì để mót nữa đâu. Mấy ngày hôm nay con chẳng được ăn gì. Ngày mai cũng chẳng còn gì để ăn.

- Im lặng nào con! Con mà ra bây giờ, bố kiếm chuyện lại đập phá gào chửi suốt đêm mất. Mẹ biết bố sắp ngủ rồi. - Người mẹ cố dỗ dành con.

Thằng bé ngồi xuống, rấm rứt khóc đôi cùng con chị. Ngoài sân, hắn vẫn cầm đuốc lượn quanh nồi khoai. Rồi hắn hướng về phía bếp:

- Không chịu ra à? Bố đốt nhà cho chúng mày ra mặt chuột này!

Hắn châm bó đuốc vào mái nhà xiêu vẹo. Một luồng khói đen bốc lên, quẩn bay vào trong bếp làm bốn con người ho sặc sụa. Nhưng họ vẫn ngồi yên, đến khi mái rạ bốc thành ngọn lửa họ mới dắt díu nhau chạy ra. Hai đứa trẻ lao ngay đến bên nồi khoai. Tiếng thằng bé khóc nấc lên. Tiếng con chị nghẹn ngào:

- Mẹ ơi!

Bà già cùng người phụ nữ chạy lại. Chao ôi, còn đâu nồi khoai mà bọn trẻ hy vọng nữa. Những củ khoai bé nhỏ như đầu ngón tay, ngón chân mà nhà nông gọi là dãi khoai bị nghiền nát bét trên nền đất. Hai đứa trẻ quỳ xuống bên đống khoai bị nghiền với đất, lưỡng lự một chút rồi thò tay bốc. Bốc những miếng khoai trộn với đất cho lên miệng ăn ngon lành. Từ sáng đến chiều lang thang ngoài đồng trong cái đói triền miên, chúng đã hiểu thế nào là miếng ăn. Đồng đất ở cái xứ nghèo này không có hạt vàng mà chỉ có củ khoai, củ sắn cầm chừng mà thôi. Đồng đất nhà chúng đến cỏ cũng chẳng thể nào mọc được vì bị nước mắt và rượu làm cho mặn và chát nồng.

Bọn trẻ mải miết ăn, đất trong miệng chúng cũng hóa thành ngọt bùi. Người phụ nữ mắt đờ dại vì thương con. Chỉ có đôi mắt bà già sáng quắc trong đêm tối. Bà bảo con dâu:

- Bầm mày đưa con ra khóm chuối kia đi, kéo ít lá khô rải cho trẻ nó ngủ. Các cháu cố ngủ đi, mai sẽ có cái ăn.

Bà đứng bên thằng con đang ngủ gục bên hè, người hắn phả ra mùi rượu nồng nặc. Lúc ngủ, vẻ mặt hắn hiền lành vô cùng. Bà quỳ xuống bên con rồi ngửa mặt vái trời:

- Con lạy bốn phương trời, con lạy mười phương đất tha cho con cái tội tày đình này. Con phải làm thế thôi. Con mang nặng đẻ đau, con chắt chiu từng giọt sữa, hạt cơm mới nuôi được nó. Con đâu phải là kẻ vô tình, nhưng con đã không dạy được nó nữa rồi. Ôi, thiên thần, quỷ sứ ơi!

Thiên thần đang núp sau bụi chuối vội bay ra.

- Bà già ơi, bà bảo gì tôi đấy?

- Cả đời tôi, tôi tôn thờ ông nhưng tôi chưa bao giờ được hưởng điều gì tốt đẹp cả. Bây giờ tôi biết làm sao đây?

- Nhưng tôi cũng chẳng biết phải làm sao cả. Quỷ sứ từ dưới đất nhô lên:

- Bà có việc gì sai bảo tôi?

- Cả đời tôi nguyền rủa ông, bây giờ ông bảo tôi phải làm sao đây?

- Tôi cũng chẳng biết bảo bà sao cả.

- Thế thì tôi biết cách rồi đấy! Thiên thần từ chối, quỷ sứ không dung, vậy thì nó phải chết rồi. Nó phải chết vì ba mạng người cần phải sống trên đời này. Ta cũng đáng chết lắm rồi nhưng thiên thần, quỷ sứ đừng mang ta đi vội, vì... vì ba con người kia còn đang cần đến ta...

Trưa hôm sau thì làng trong, xóm ngoài đều biết tin hắn đã chết. Người già thì chép miệng thở dài, giống nhà hắn nát rượu nên chết yểu. Hắn thọ hơn cha hắn một tuổi. Người trẻ thì thở phào:

- May đời ba mẹ con bống, hắn mà còn sống thì khổ hết đời.

Hai đứa trẻ khóc thương cha nhưng được no cái bụng. Làng xóm thấy gia đình hắn nghèo quá cũng góp công, góp của đưa cái thây xác của hắn về với đất đàng hoàng. Còn thừa một ít vốn cho vợ hắn mua nước về rửa đất. Đất hết mặn, hết nồng, mọc được cây khoai, cây lúa.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 09.11.2017, 09:39
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35929
Được thanks: 5309 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Xuất bản - Hiện thực] Người đàn bà và những giấc mơ - Y Ban - Điểm: 10
Xích lô

Mưa dầm dề kéo dài mấy ngày làm cho cái ngõ chợ thêm nhầy nhụa. Trong một căn nhà nhỏ lụp xụp chừng hơn chục mét vuông, tối mù mù vì chỉ còn một ngọn đèn đỏ yếu công suất, hai người đàn ông còng lưng trên chiếu rượu. Người đàn ông trẻ hơn nhìn ra ngoài trời một hồi lâu rồi vùng đứng lên. Gã đi vào xó nhà lục sục một lúc rồi khoác lên người bộ quần áo mưa, đội lên đầu chiếc nón lá đã rách vành. Gã đi ra khỏi nhà, tháo chiếc xích lô buộc trên vách rồi nhảy lên đạp trong trời mưa. Gã đạp chậm rãi, ngó nghiêng. Ngõ chợ vắng tanh, nhà nào cũng đóng cửa im ỉm vì sợ bùn tràn vào nhà. Ở bên thềm một căn nhà mái chằng còn khô ráo, gã nhìn thấy một người đàn bà cùng hai đứa trẻ con, đứa lên năm, đứa lên ba đang ngồi im lìm bên nhau, buồn lặng. Gã dừng lại trước họ rồi buông tiếng thở dài. Đã ba ngày nay, bây giờ gã mới cất mấy lời:

- Cho lũ trẻ về nhà đi!

Gã nhấn mạnh chân cho chiếc xích lô lao nhanh hơn.

Người đàn bà bế thốc hai đứa trẻ lên hông, men theo đường hiên để tránh mưa, đi về nhà. Trong nhà, người đàn ông già đã cuộn tròn mình vào chiếc chăn cáu bẩn, ngáy khò khò. Người đàn bà đặt hai đứa trẻ vào manh chiếu gần cửa ra vào cho nhiều ánh sáng rồi lấy ít đồ chơi rẻ tiền thả xuống chiếu. Bọn trẻ ngồi im, chơi lặng lẽ. Người đàn bà nhanh tay lau dọn nhà cửa. Chỉ một loáng căn nhà đã trở nên sạch sẽ. Người đàn bà ngồi xuống chiếu chơi với lũ trẻ. Họ chơi trong yên lặng. Hai đứa trẻ giằng nhau đồ chơi rất khẽ khàng. Chơi một lúc, chúng lăn ra ngủ. Giấc ngủ trẻ con thiên thần say đắm. Người đàn bà bế hai đứa trẻ lên giường. Người đàn bà sửa gối, đắp chăn và buông màn cho hai đứa trẻ xong rồi lặng lẽ đến bên cạnh người đàn ông già đang nằm. Người đàn bà khẽ động vào người đàn ông già như tín hiệu rồi ghé mình nằm xuống bên cạnh. Người đàn ông cựa mình như tỉnh giấc rồi nằm dịch ra, cất giọng khê nồng. Cũng phải đến ba ngày nay, ông già mới cất bằng ấy lời:

- Đi, không phải phiên!

Người đàn bà lồm cồm bò dậy, đi sửa soạn bếp núc.

Sáu giờ chiều, đúng như giờ vào ca của nhà máy, người đàn ông trẻ đạp xích lô về nhà. Gã hì hục chằng buộc chiếc xích lô vào hiên nhà. Gã lầm lũi đi vào nhà, đưa cho người đàn bà một nắm tiền và hai đứa trẻ một gói kẹo. Rồi vẫn im lặng như thế, gã cởi bỏ chiếc áo mưa, treo chiếc nón rách vành lên vách, với chiếc khăn mặt đi vào nhà tắm đã treo sẵn áo quần và chậu nước bốc khói ngào ngạt mùi lá thơm. Người đàn ông trẻ cởi bỏ quần áo. Sau mấy ngày mưa ảm đạm làm tâm trí gã cũng nhũn ra thì bây giờ gã mới có đôi chút cảm giác sảng khoái.

Khi gã đi ra khỏi nhà tắm thì mâm cơm cũng đã được dọn ra gọn ghẽ. Năm con người, ba người lớn, hai đứa trẻ ngồi quanh mâm cơm. Họ lặng lẽ ăn, nghe rõ nhất là tiếng thìa của hai đứa trẻ quẹt vào bát sành.

Bữa ăn diễn ra chóng vánh. Người đàn bà nhanh tay thu xếp bát đũa. Gã đàn ông trẻ đứng lên pha ấm trà. Người đàn ông già khoanh hai tay sau gáy, ưỡn cái lưng thẳng dậy cho đỡ mỏi. Hai đứa trẻ đến bên người đàn bà, vòng tay ôm lấy đầu mẹ rồi thì thầm vào tai. Người đàn bà vẩy nước ở tay, đứng lên dẫn hai đứa trẻ ra rửa. Chỉ một thoáng, thị trở lại để làm nốt công việc của mình.

Khi người đàn bà thu dọn xong thì gã đàn ông trẻ đã ngáy khò khò. Người đàn ông già lom khom dọn chỗ. Người đàn bà lặng lẽ đi ra khỏi nhà. Thị sang hàng xóm xem ti vi nhờ với hai đứa trẻ. Đến chín giờ tối, cũng đúng như giờ nhà máy, thị cùng hai đứa trẻ về nhà. Thị đặt hai đứa trẻ ngay ngắn lên giường rồi nằm xuống cạnh chúng. Thị dang tay vỗ về bọn trẻ. Từ tim thị muốn bật ra những câu hát ru nhưng nghe tiếng ngáy của hai người đàn ông, thị bèn ngậm chặt môi lại. Bọn trẻ đã vào giấc ngủ thiên thần thì thị cũng thiu thiu ngủ.

Nửa đêm, người đàn bà thức giấc (cũng chính xác như giờ vào ca của nhà máy). Thị sửa lại gối, kéo chăn cho bọn trẻ rồi rón rén bò dậy. Thị nhẹ nhàng đi đến bên người đàn ông trẻ đang ngủ. Thị đặt nhẹ bàn tay lên mặt người đàn ông trẻ xoa xoa rồi khẽ khàng nằm xuống bên cạnh. Người đàn ông trẻ trở mình, xoay mặt về phía thị, định giơ tay kéo thị vào lòng nhưng nghĩ sao lại đẩy thị ra:

- Không phải lúc, lên với lũ trẻ!

Thị lồm cồm bò dậy, leo lên giường.

Mưa chán, trời ắt phải sáng. Ngày hôm sau, từ năm giờ mặt trời đã sáng lóe. Sau mấy ngày mưa, thinh không như được gột rửa hết bụi bặm. Trong căn nhà nhỏ, ba người lớn đã trở dậy, họ chuyển động như những chiếc bóng. Nhưng trong cử chỉ như có một sự vui vẻ hơn chứ không ảm đạm như mấy ngày mưa.

Đúng sáu giờ, mâm cơm được dọn ra. Hai người đàn ông ăn trước. Họ ăn rất nhanh. Ăn xong, người đàn ông già chiêu một ngụm nước trà đã được người đàn bà pha sẵn đặt cạnh mâm cơm, đút cái tăm vào miệng rồi lấy cái nón rách vành treo trên tường, đi ra cửa. Người đàn ông trẻ cũng đứng dậy, theo ra ngoài để tháo chiếc xích lô buộc trên vách xuống. Người đàn ông già dẫn xích lô ra đường, thong thả nhảy lên nhấn vào bàn đạp với sức lực dồi dào vì đã được nghỉ những ba ngày do mưa.

Người đàn ông trẻ quay vào nhà thì người đàn bà lúi húi dọn mâm bát.

Gã đến đằng sau, ấp bụng vào lưng thị, quàng hai tay ra đằng trước bóp mạnh vào vú thị. Thị buông mâm bát, quay mặt lại phía gã đàn ông trẻ. Gã xốc thị đến chiếu của gã. Gã hối hả trên người thị như một cuốc xích lô đạp vội.

Sau cơn mưa, mặt trời chiếu xuống mặt đất như càng sáng chói. Những tia nắng chiếu vào căn nhà nhỏ làm mặt người, đồ đạc trở nên rõ ràng hơn. Người đàn ông trẻ vào quãng ba mươi tuổi, còn người đàn bà thì trẻ hơn, thị vào quãng ngoài hai mươi tuổi.

Còn căn nhà nhỏ này, nó tồn tại ở cái ngõ chợ này đã lâu. Nó có từ khi gã đàn ông trẻ còn bé tí tẹo với người phụ nữ bé nhỏ dịu dàng mà gã gọi là mẹ. Từ đó, mẹ con gã không còn lang thang nay đây mai đó nữa. Căn nhà bé nhưng thật hạnh phúc. Người đàn ông - chủ ngôi nhà mà gã gọi là cha - có một chiếc xích lô. Hằng ngày, người đàn ông đi đạp xích lô cũng đủ tiền nuôi vợ con.

Khi gã được mười hai tuổi thì người mẹ đổ bệnh. Những đồng tiền dành dụm từ những cuốc xích lô không đủ tiền để cứu người mẹ qua khỏi cơn bệnh hiểm nghèo. Sau khi người vợ chết, căn nhà còn lại người cha, người con và chiếc xích lô. Thời gian cứ thế trôi đi cho đến khi người con đã lớn, muốn kiếm một việc gì đó để có tiền phụ giúp cha. Nhưng kiếm việc gì đây khi lưng vốn không có, sự học hành cũng chỉ qua cái đận biết đọc, biết viết? Thôi thì nối nghiệp cha vậy. Cái nghề đạp xích lô chả phải ai dạy, ai học cả. Thế là cha già yếu đạp ban ngày, con khỏe mạnh đạp ban đêm.

Sức lực của hai người cộng lại nên đồng tiền bỏ lọ cũng được kha khá. Họ bèn thay một chiếc xích lô mới. Lúc chưa có người đàn bà và hai đứa trẻ trong nhà, hai người đàn ông cũng hay nói chuyện với nhau. Cái sự tình của hai cha con, nay người con mới rõ. Người cha bảo với con:

- Cố gắng dành dụm ít tiền mà lấy vợ, con ạ!

- Thế bố, bố cũng tính chuyện lấy vợ đi, bố còn trẻ mà.

Người cha cất tiếng thở dài, trầm ngâm một lúc rồi mới nói:

- Chuyện tao để tao tính, lo chuyện mày ấy. Mày phải lấy vợ đàng hoàng, tử tế, con ạ!

Sau cái buổi nói chuyện ấy, vào một sẩm tối, người cha đưa về một cô gái trẻ, quê mùa, khuôn mặt còn đầy vẻ hãi hùng. Cũng y như lần trước, nhưng cô gái này chưa có con nên không vướng mắc gì. Khi trao xích lô cho con đi làm đêm, người cha bảo:

- Nhà mình cũng cần một người phụ nữ lo nấu nướng, ăn uống cho. Chứ cơm bờ, cơm bụi mãi thế này tốn tiền mà lại không đủ sức khỏe đâu.

Thế là từ đó, trong căn nhà nhỏ ở ngõ chợ có bóng dáng người phụ nữ. Lần trước, khi người đàn ông lớn tuổi có một thân một mình rước người phụ nữ có con nhỏ về nhà, đương nhiên người phụ nữ thành vợ ông. Lần này... mối quan hệ của người phụ nữ với hai cha con cũng vẫn chẳng có một thứ văn bản giấy tờ, cũng như một mâm cơm trước bàn thờ gia tiên hay một lời tuyên bố nào cả, nhưng cả ba người đều hiểu rằng người phụ nữ này là của người cha.

Đó là người phụ nữ tần tảo, biết thu vén nhà cửa. Từ ngày có thị về ở, căn nhà nhỏ thêm miệng ăn mà phần bỏ lọ cho người con trai cưới vợ của hai cha con người đạp xích lô không hề suy giảm. Không phải vì họ làm được nhiều tiền hơn. Thời buổi bung ra, cánh nhà quê không có việc làm đổ xô lên thành phố thì cái nghề đạp xích lô có vẻ đầu tư ít mà kiếm được nhiều. Các gã trai quen cày bừa, có sức lực tốt nên cốt là kiếm được chút tiền, khách có trả rẻ họ cũng đi. Chỉ là người phụ nữ trẻ biết nấu nướng những bữa cơm ngon, lại đúng giờ giấc nên cha con người đạp xích lô không tốn tiền ăn quà mà thôi.

Thời gian làm cho nếp sinh hoạt trong căn nhà nhỏ đi vào trật tự thì cũng làm cho những lời nói giao tiếp của ba con người tắt dần. Một thời gian biểu đã rõ ràng thì lời nói thành thừa thãi. Bữa sáng, sáu giờ người phụ nữ trẻ dọn cơm thì cũng là lúc người con đánh xích lô trở về. Cũng có khi không phải là sáu giờ mà muộn hơn một chút vì cuốc xích lô sớm. Nhưng thường là rất đúng giờ vì nửa đêm về sáng ít việc, người con tá túc vào đâu đó làm một giấc. Ba người ngồi vào mâm, lặng lẽ ăn. Ăn xong, người cha tiếp nhận chiếc xích lô để đi làm ca ngày. Người con thì đi ngủ. Người phụ nữ trẻ thì dọn dẹp nhà cửa. Bữa trưa tùy ai người ấy ăn. Thường người ở nhà ăn cơm nguội, còn người đi làm thì ăn quà dọc đường.

Đến sáu giờ chiều, bữa tối được dọn tươm tất. Cùng với mâm cơm tươm tất thì trong nhà tắm của mùa nóng cũng như mùa lạnh đều có một chậu nước nóng với lá thơm của người phụ nữ tảo tần dành cho những người đàn ông sau khi đi làm trở về nhà.

Có người phụ nữ nhặt được ở dọc đường mang về nhà dường như đã thỏa lòng người cha lắm rồi. Nào ông còn mong gì nữa ở cái kiếp này.

Còn người con trai, mong ước cưới được một cô vợ đàng hoàng, tử tế vẫn còn nguyên là mong ước. Cái mưu sinh hằng ngày như một guồng máy cứ thế cuốn con người ta không sao dừng lại được. Nhiều lúc ngả lưng trên xích lô dưới một bóng cây, gã trai cũng nghĩ ngợi lung lắm về việc này. Đêm, gã đi làm. Ngày về nhà ngủ hết cả buổi sáng. Đến lưng buổi chiều thức giấc chơi lang thang ngoài ngõ chợ. Ở cái ngõ chợ này thì phần đông cư dân cũng giống như gia đình của gã, có nghĩa là con người ở đây luôn luôn phải vật lộn và chống chọi với những thứ gọi là kế sinh nhai. Vì thế lúc nào trông họ cũng hầm hụi. Đàn bà, con gái ở đây rất khó đoán tuổi. Người nào cũng na ná người nào, quần áo nhàu nát màu nước dưa, đầu tóc rối bù, gương mặt nhàu nhĩ. Có đứa con gái mặt mũi xinh xắn đôi chút thì bằng mọi cách đi lấy chồng nơi khác để có cơ hội đổi đời. Vậy mà ngoài cái ngõ chợ này thì gã chẳng quen một nơi nào khác nữa. Thế nên cái cơ hội kiếm lấy một người vợ đàng hoàng, tử tế như mong ước của cha con gã là rất khó. Càng nghĩ gã trai trẻ càng chán nản. Có lúc gã nghĩ, hay là làm giống như cha hắn, bắt quách một người phụ nữ lang thang nào về làm vợ. Thì cái người đàn bà trong nhà gã chẳng là một người rất tốt đó sao. Nhưng cái thời buổi này sao mà lắm người lang thang đến thế! Biết bắt ai bây giờ? Gã tặc lưỡi nhắm mắt và nghĩ về một cuốc xích lô.

Một lần, gã được một ông khách Tây thuê chở đi lang thang xem phố đêm. Đó là một cuốc xích lô nhàn nhã vì khách chẳng đi vội vàng gì nên gã cứ thong dong mà đạp. Độ hơn một tiếng đồng hồ thì ông Tây không muốn đi nữa. Ông Tây rút ví đưa cho gã hai mươi đô và khoát tay tỏ ý cho cả. Gã sướng rên người, tấp ngay vào cái lều chợ cóc làm một giấc cho đến sáu giờ sáng mới thong dong đạp xe về nhà.

Cơm nước xong xuôi, ông bố đã đi làm. Gã cũng đi ngả lưng. Nhưng giấc ngủ đẫy đêm qua làm gã không buồn ngủ nữa. Gã mở mắt quan sát người đàn bà đã hiện diện hàng năm nay trong nhà gã. Đó là người đàn bà tuy cũng khó đoán tuổi như đàn bà, con gái ở ngõ chợ này nhưng xem ra còn trẻ lắm. Và trông thị cũng xinh xắn đấy chứ! Vóc người tròn lẳn, nước da ngăm ngăm, khuôn mặt phúc hậu, cái miệng có duyên. Phải cái chân tay thô ráp. Gã chợt nghĩ, người đàn bà này xem ra hợp với gã hơn cha gã nhiều. Mà thực ra ông có phải cha đẻ của gã đâu. Mẹ con gã theo ông về sống trong ngôi nhà này, y như cô gái đây, tự dưng thành vợ ông thôi. Mẹ gã chết, gã với cha thực chất là hai người đàn ông xa lạ, dựa vào nhau mà sống thành hai cha con. Giờ đây... Cha gã đã già rồi, người đàn bà xem ra quá sức ông. Gã nghĩ gã có lý nên vùng dậy, đi đến phía sau người đàn bà đang lom khom dọn dẹp nhà cửa. Gã ôm lấy cái lưng người đàn bà vào lòng rồi vòng hai tay ra trước, bóp chặt bầu vú của người đàn bà. Người đàn bà ngạc nhiên kêu lên khe khẽ, lấy cùi tay đẩy gã ra. Rồi người thị bắt đầu cong lên vì đôi bàn tay khỏe của gã trai. Thị giãy giụa một hồi rồi thả lỏng người ra, thị nói:

- Tôi biết ơn hai cha con nhà anh lắm lắm! Thôi thì anh muốn làm gì tôi cũng được.

Thế là từ đấy gã ít nghĩ đến việc cưới một cô vợ đàng hoàng, tử tế nữa. Vả lại cái lọ vốn mà cha con hắn bỏ những đồng tiền mồ hôi nước mắt vào cho hắn có cơ hội cưới một cô vợ đàng hoàng, tử tế đã ngày càng vơi dần. Hơn hai năm sau khi người đàn bà có mặt ở cái nhà này thì một bé gái ra đời. Rồi năm sau là một bé trai nữa. Thế là nhân khẩu tăng lên thành năm người. Người cha thì mỗi ngày một già, đồng tiền đưa về ít hơn. Vậy là những cuốc xích lô của gã trai kéo dài hết cả đêm.

Người đàn ông già chấp nhận tình cảnh của mình như là số phận. Nhưng cái làm lão đau khổ nhất là hai đứa trẻ. Lão chợt nghĩ câu các cụ hay nói: “Trẻ con nó vào lúc nào thì nó ra lúc ấy.” Lão thì ban đêm, con trai lão - ban ngày, một sự phân chia rõ ràng, rạch ròi như những con thú đánh dấu lãnh thổ của chúng vậy. Thế mà hai đứa trẻ lại ra vào lúc nhập nhoạng tối.

Chỉ tội cho hai đứa trẻ. Chúng cũng phải học cách câm lặng như những người lớn trong nhà. Từ khi có mối quan hệ tay ba thì mọi lời nói ở căn nhà này biến mất. Họ hiểu nhau qua những cử chỉ trong sự gặp gỡ chốc lát. Hai người đàn ông càng tránh gặp nhau càng tốt.

Còn hai đứa trẻ, không biết khi vắng mặt hai người đàn ông kia thì mẹ chúng dạy chúng những gì. Còn trước mặt hai người đàn ông, chúng cũng một mực câm lặng.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 15 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 157, 158, 159

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

6 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C966

1 ... 137, 138, 139

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

9 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

10 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

13 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 52, 53, 54

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 310 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 264 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 250 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 689 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 995 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Hạnh phúc 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 376 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 655 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 946 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 340 điểm để mua Hòm thư tình
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 900 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 622 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 759 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 721 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 357 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Sam Sam: hú cả hồn :v
Độc Bá Thiên: Bà bà tặng thỏ mi cho con ạ
Con iu bà bà nhìu nhìu nhìuuuu lém lém :kiss5:
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 481 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 388 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 474 điểm để mua Mashimaro Thanks
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 249 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 339 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Xiu Ying vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 236 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 321 điểm để mua Phù thủy mặt trăng

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.