Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 32 bài ] 

Mấy nẻo đường yêu - Mỹ Hạnh

 
Có bài mới 19.10.2017, 17:08
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35929
Được thanks: 5309 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới [Sưu tầm - Tiểu thuyết] Mấy nẻo đường yêu - Mỹ Hạnh - Điểm: 10
MẤY NẺO ĐƯỜNG YÊU

Tác giả: Mỹ Hạnh
Số chương: 30 chương + phần kết
Đánh máy : HongVan. Sửa chánh tả : NHDT
Nguồn: Vietlangdu


Chương 1

Bạch Nam Hoa

Tầng thượng Pacific Hotel, Bạch Nam Hoa đứng bất động, mắt đăm đăm nhìn xuống dưới đường .

Buổi chiều, sau giờ làm việc, đường Phan Châu Trinh đông đặc người, xe .

Đà Nẵng nơi chàng sinh ra, lớn lên, qua mười sáu năm có nhiều thay đổi, nhưng sao với chàng quá đỗi thân thương .

Lúc Bạch Nam Hoa ra đi, mới là thằng bé con mười ba tuổi . Giờ trở lại đã hai mươi chín rồi, còn là một nhà kinh doanh trẻ tuổi, lỗi lạc . Nam Hoa nhớ lại cảm giác cách đây hai ngày, lúc mới đặt chân xuống phi trường, tim chàng đập loạn trong lồng ngực, tay run, mặt nhợt, người nữ thư ký và viên phó giám đốc kiêm luật sư của Chấn Hưng công ty kinh hãi, cô tiếp viên hàng không thì rối rít đòi gọi bác sĩ khiến chàng lắc đầu lia lịa và định tỉnh lại, nhã nhặn nói không sao .

Tuy vậy, Bạch Nam Hoa phải nằm một ngày, trước sự kiên quyết của cô thư ký và luật sư cố vấn kiêm phó giám đốc kinh tế, cả lời khuyên của hai người đại diện công ty Danamexco .

Công ty mà chàng liên kết đầu tư lần thứ nhất sau mười sáu năm trở lại Việt Nam .

Bây giờ, nỗi xúc động qua đi, duy trái tim chàng vẫn hồi hộp run rẩy, như cung đàn khi nhớ tới nỗi niềm riêng tư canh cánh bên lòng từ mười sáu năm rồi .

Còn một giờ nữa, chàng và hai người cộng sự sẽ dự buổi chiêu đãi do công ty Danamexco mời, tại nhà hàng đặc sản Quê Hương . Trong buổi tiệc thân mật này, người ta sẽ cùng chàng trên cơ bản, thỏa thuận một số hợp đồng cho việc thành lập nhà máy Liên hiệp vật tư sắt thép đầu tiên ở miềm Trung Việt Nam . Nếu không có gì trở ngại, hợp đồng sơ bộ sẽ được ký kết sau ba ngày, lúc mà cả chuyên gia kinh tế đôi bên nghiên cứu thấu đáo mọi vấn đề . Rồi sau đó ...

- Thưa ông Bạch ! Người của Danamxco công ty yêu cầu được nói chuyện với ông .

Bạch Nam Hoa từ từ ngẩng đầu nhìn lên cô thư ký của mình, đó là một cô gái rất đẹp, mang giòng máu Trung Hoa chính hiệu . Cô ta chẳng những đẹp, còn là người phụ nữ học thức, nhiều tài năng . Và với Chấn Hưng, công ty nói chung, Bạch gia nói riêng, cô là một nhân viên tận tụy, trung thành . Tên cô ta cũng đẹp như người : Âu Dương Diễm Quỳnh .

- Cô không thể thay tôi trả lời sao ?

- Thưa ông Bạch ! Họ yêu cầu được nói chuyện trực tiếp với ông .

Bạch Nam Hoa chẳng những trong máu bẩm sinh là người làm kinh tế, anh còn là một nhà ngoại giao, nên dù rất bực vì khoảng thời gian riêng tư của mình bị xâm phạm, chàng vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên đi về phòng khách riêng, chàng không thấy cái mím môi và đôi mắt xếch tuyệt đẹp rợp buồn của cô thư ký .

Cầm máy trên tay, Bạch Nam Hoa nói bằng tiếng Việt chuẩn xác như một người Việt Nam hoàn toàn .

- Bạch Nam Hoa tôi nghe .

- Thưa ông Nam Hoa, xin chờ cho nửa phút, tôi trao máy lại cho giám đốc .

- Ông Bạch ! Tôi Thành, giám đốc Danamexco,

Bạch Nam Hoa trở về với cung cách ngoại giao :

- Chào ông Thành ! Rất vui được hầu chuyện cùng ông .

- Ông Bạch ! Xin đừng khách sáo . Buổi chiêu đãi hôm nay bất ngờ có sự thay đổi, thứ trưởng bộ ngoại thương vừa từ Hà Nội vào sẽ là khách của Danamexco . Nếu buổi tiệc sớm hơn dự định nửa giờ với ông Bạch có gì trở ngại ?

- Ông Thành ! Không có trở ngại gì .

- Cảm ơn ông . Tôi cho xe đón ông tại Hotel . Chào ông .

- Chào ông .

Đặt máy xuống , Nam Hoa hỏi Diễm Quỳnh :

- Ông Lưu đâu ?

- Trong phòng, thưa ông Bạch !

- Họ sẽ đón chúng ta trước mười tám giờ, cô và ông Lưu chuẩn bị đi .

- Vâng, thưa ông .

Mười tám giờ thiếu mười lăm phút, Nam Hoa cùng hai cộng sự đã có mặt tại tiền sảnh Pacific Hotel . Diễm Quỳnh tuyệt đẹp trong bộ váy thời trang màu ngọc, chàng và Lưu Thiếu Kỳ rất trang trọng, trẻ trung trong bộ veston màu xám nhạt . Khách ở Pacific Hotel không ai là không nhìn họ một lần . Bởi biết cả ba người Hoa, nhưng lại nói tiếng Việt như người Việt và đang cùng công ty Danamexco thương thảo một hợp đồng liên kết kinh tế, điều để họ chú ý, cả ba điều đẹp và rất trẻ tuổi .

Một chiếc Renault T25 màu trắng bạc chạy chậm và dừng lại ngay trước Hotel .

Bạch Nam Hoa nhìn đồng hồ : 18 giờ thiếu 10 phút . Chàng nói với Lưu Thiếu Kỳ .

- Giám đốc Danamaxco là người biết quý trọng thời gian . Tôi nghĩ rằng bước đầu tốt đẹp.

oOo

Nghe lại một lần nữa những điều thiết yếu do Lưu Thiếu Kỳ tóm tắt lại, Bạch Nam Hoa thong thả châm thuốc đưa lên môi, anh rít một hơi rồi hỏi :

- Theo cậu, việc Danamexco yêu cầu lập thêm nhà máy thu gọn, sản xuất bù lon các loại, nếu ta đồng ý, có đem lại hiệu quả kinh tế không ?

- Thưa ông Bạch, có . Số liệu dự trù đầu và lãi xuất tôi sẽ trình với ông vào trưa mai . Bây giờ tôi chỉ nói với ông một điều, trừ thành phố H.C.M. có các tư nhân dập bù lon, hãng Lidovít của Việt Kiều Đức mới về thành lập, Hà Nội có nhà máy Từ Sơn, tại miền Trung và cao nguyên Việt Nam chưa có nhà máy nào xản xuất bù lon, đó là không nói về chất lượng .

- Số tiền liên hiệp đầu tư sẽ lên cao gấp đôi ?

- Tôi nghĩ chỉ khoảng một phần ba . Lãi xuất thì hơn gấp đôi, vì từ nguyên liệu thành sản phẩm giá cao gấp bốn lần, theo số liệu mới nhất về giá cả thị trường tại thành phố H.C.M., tôi vừa nhận được cách đây nửa giờ .

Bạch Nam Hoa tặng Thiếu Kỳ tia nhìn tán thưởng rồi nói với Âu Dương Diễm Quỳnh .

- Cô thấy đó, ngoại trừ khả năng nói Việt ngữ, tôi còn có vô số lý do để chọn Thiếu Kỳ làm người trợ lý với tôi trong chuyến liên kết kinh doanh với Việt Nam lần này .

Diễm Quỳnh duyên dáng nói :

- Thật ra trong danh sách hai mươi người được đề cử, ông phó giám đốc kiêm luật sư cố vấn pháp lý là đối tượng nặng cân nhất .

Mặt Lưu Thiếu Kỳ vẫn tỉnh bơ trước lời khen tặng khéo léo ấy . Anh nói :

- Lúc xưa anh từng khuyên tôi nên học tiếng Việt và lưu ý về đất nước này .

Bạch Nam Hoa cười nhẹ :

- Tôi khuyên cậu mà cậu không có chí thì đành chịu . Thiếu Kỳ ! Trong ba ngày tới , cậu liên kết mọi đề án sau khi rà xét lại toàn bộ thị trường và vấn đề trượt giá, thảo một hợp đồng sơ bộ nhưng đừng có ngắc ngoéo nào, hãy trung thực với họ .

Bạch Nam Hoa đứng lên :

- Tôi nghĩ, cả hai đã mệt rồi . Hẹn nhau tại buổi điểm tâm sáng mai . Chúc ngủ ngon .

Nhưng không như Thiếu Kỳ và Diễm Quỳnh, Nam Hoa chỉ về phòng thay bộ veston bằng bộ sơ mi thường phục rồi đi thang máy xuống tiền sảnh . Chàng nói với cô gái ngồi tiếp tân :

- Cô có thể giúp tôi tìm một chiếc xe ?

Cô gái tặng chàng nụ cười xinh nhất, nhã nhặn nói :

- Thưa ông Hoa ! Chiếc Toyota của công ty Danamexco thuộc quyền xử dụng của ông đã đúng hai giờ rồi .

- Ý tôi muốn nói đến một phương tiện di chuyển bình thường cô ạ .

Cô gái buột miệng :

- Cúp 81 được không ạ ?

Bạch Nam Hoa cả mừng :

- Vậy thì tốt quá !

Cô gái không nén nổi tò mò :

- Tôi rất vui lòng cho mượn nếu ông có thể nói nơi ông đến, để ai có hỏi, tôi trả lời thay ông .

- Tôi mong không ai hỏi tới . Còn việc tôi đi đâu thì dễ thôi , chẳng có gì dấu cô, tôi muốn thăm lại ngôi nhà cũ của mình mười sáu năm trước .

Cô gái long lanh mắt quyến rũ nhìn Nam Hoa :

- Giờ Thủy Tiên mơi hiểu được vì sao anh nói tiếng Việt hay đến vậy .

Cô gái chuyển cách xưng hô khiến Nam Hoa dấu vội nụ cười :

- Cô vui lòng chớ ?

- Vâng, anh chờ Thủy Tiên một lát.

Nam Hoa nhận chiếc cúp 81 còn mới tinh và giấy xe từ tay Thủy Tiên, nói lời cảm ơn rồi đi ngay . Anh cho xe chạy dọc Phan Châu Trinh, vòng qua Hùng Vương đến chợ trung tâm, chạy thẳng Ông Ích Khiêm về Thanh Bình đi sâu vài đường Thanh Hải , dừng lại trước một cánh cửa sắt kiên cố to lớn . Đây là kho số 1 ngày xưa của tiệm buôn Chấn Hưng do ông Bạch Chấn Hưng cha chàng làm chủ, bây giờ thuộc quyền quản lý của nhà nước .

Bạch Nam Hoa ngồi trên xe bất động, nhìn mãi cánh cửa đóng im lìm mà nghĩ đến một bóng dáng bé nhỏ gầy gò Nam Hoa đã gặp ...

Nó co ro ngồi trong góc phòng của Tài, người bảo vệ kho số 1, thấy mọi người bước vào, môi nó mím lại, mắt long lên, đứng bật dậy gào :

- Tôi không về chỗ đó, nhất định không về .

Trong lúc mọi người sửng sốt, Bạch Nam Hoa lúc ấy mới mười một tuổi chạy tới hỏi :

- Không về nhà à ? Tại sao ? Ba má mày đánh đau hả ?

Con bé đột nhiên nức nở :

- Tui không có nhà, không có ba má, không có ai hết, nhưng tui không thích ở chỗ đó .

Bạch Nam Hoa chẳng hiểu sao muốn khóc theo con bé, cậu rụt rè nắm tay nó, nói :

- Vậy mi về ở với tao .

Nam Hoa nói như chuyện đương nhiên, khiến người lớn càng sửng sốt . Ông Chấn Hưng hỏi Tài, người bảo vệ kho số 1.

- Lầu lui da sao anh nói tui nghe (đầu đuôi ra sao anh nói tui nghe) .

Tài là một người đàn ông bốn mươi tuổi, một võ sư về chiều, sau một trận đấu võ đài ở Bình Định bị đá dập phổi, đã bỏ nghề về làm với ông Chấn Hưng hơn mười năm nay . Tính ông trung hậu, ít nói .

- Thưa ông ! Sáng nay lúc mở cửa kho, thấy nó nằm ngay trước, gần đám cỏ, mặt thâm tím . Tui tội quá, bồng vô, nó đói lả, ăn hoài vẫn la đói, mà hỏi gì cũng không nói, thì vừa lúc ông tới .

Ông Chấn Hưng suy nghĩ, rồi đến bên con bé từ tốn hỏi :

- Thế lầy cháu pé ! Cháu lói thiệt, bác cho ở lại lây, phải cháu chốn diện mồ côi da lây không (Thế này cháu bé, cháu nói thiệt, bác cho ở lại đây, phải cháu trốn viện mồ côi ra đây không ?)

Con bé co rúm người, tay run bấu chặt tay Nam Hoa .

- Mi nói cho tao ở phải không ?

Thằng bé không do dự gật đầu, chẳng hiểu sao ở tuổi mười một trong lúc đó, nó thấy mình quan trọng ghê gớm, cái nắm tay của con bé gầy gò nhem nhuốc ấy khiến nó có cảm giác như mình là người che chở, bảo vệ con bé suốt đời . Nam Hoa định nói thêm lời hứa, thì Nam Sơn, anh trai đầu của nó đã mười tám tuổi quát :

- Nam Hoa ! Không được nói càn , để ba quyết định .

Nam Hoa là con nít, rất được cưng chìu, bị quát trước mặt con bé nó muốn che chở nên đổ quạu :

- Mắc gì tới anh . Em ƯNG nó . Ba ! Cho con nuôi nó đi .

Những điều mấy cha con ông Bạch Chấn Hưng nói, mọi người điều nghe . Bởi ông là người có học, dạy con không được nói tiếng Hoa khi có mặt mọi người để tỏ lòng tôn trọng . Chỉ nói khi ở nhà . Họ im lặng chờ ông chủ xử trí . Ông Chấn Hưng rối bời trước hai thằng con trai, Nam Sơn đã nghỉ học, tính chăm chỉ, phải tội kém thông minh lại hay cộc cằn . Nam Hoa thông minh, nhanh nhẹn, nhưng rất cứng đầu ưa gì làm nấy không ai cãi được .

Ông Chấn Hưng quát cả hai :

- Hai thằng mắc dịch, không được cãi dau, lể pa tính cho (hai thằng mắc dịch, không được cãi nhau, để ba tính cho ).

Ông quay sang nói với Tài :

- Anh Tài, con pé ngó pộ thông minh lẹp gái, anh lui ló đi, lể nó dào diện mồ côi tội nghiệp . Mai lầy có chỗ tựa lương.

(Con bé ngó bộ thông minh, đẹp gái, anh nuôi nó đi . Mai này có chỗ tựa nương) .

Thấy Tài có vẻ vui mừng lẫn lo âu, ông Chấn Hưng hiểu ý :

- Anh cho ló li học, lúc dzề dzà quét dọn kho trong ngoài sạch sẽ, tui cho nó một tháng hai chục ngàn .

Mọi người và Tài điều hiểu đó là cách làm phước khôn khéo của ông chủ . Tài mừng rỡ xá dài .

- Tôi thân một mình, sợ tuổi già cô quạnh, nay ông chủ ban đứa con, lại cho tiền nuôi nấng . Tôi đội ơn ông .

Ông Chấn Hưng xua tay lắc đầu .

Thằng Nam Hoa buồn một tí, nhưng rồi lại hớn hở . Bàn tay con bé còn trong tay nó, nó cứ day mãi .

- Mày đừng buồn lo, chú Tài hiền lắm, mày kêu ổng bằng ba là sướng, chú tài giỏi võ lắm, không để ai ăn hiếp mày đâu .

Con bé ráo khô nước mắt, hỏi Nam Hoa :

- Mi nói ƯNG tao, vậy có ở với tao không ?

Nói nói chữ ƯNG của Nam Hoa nói lúc nãy khiến thằng bé khoái, bạn bè trong lớp đứa nào cũng ƯNG nó, giờ có thêm con bé gầy nhom mà nó rất thích này . Thằng bé liếc cha, mặt nghệch ra, ấp úng :

- Tao phải đi học, chừng nào rảnh ... tới ... ở với mày .

Nam Sơn trợn mắt nhìn em . Ông Chấn Hưng lắc đầu cười . Đúng là con nít . Ông ra dấu cho Tài và những người làm với ông ra ngoài, rồi nói với Nam Sơn :

- Lấy mẫu hàng dzề giới thiệu khách mới . Anh Tài ! Cuối tháng dzồi, lói cô kế toán, chuẩn pị kiểm kê hàng tồn kho .

Và suốt buổi sáng chúa nhật ấy . Nam Hoa ở chơi với con bé có cái tên kỳ cục - Dế Mèn . Nó rất người lớn, dắt con bé đi rửa mặt, chải đầu, cột tóc cho con bé bằng đôi tay non dại, lóng cóng vụng về của mình . Lúc nó phải theo cha ra về, con bé đã gọi nó rất trìu mến - anh Nam Hoa .

...

Nam Hoa giật mình khi nghe tiếng cửa sắt kêu ken két . Rời dòng suy nghĩ, anh nhìn qua, một người đàn ông đẩy cửa bước ra, hỏi anh vẻ cảnh giác :

- Đó là cổng kho hàng nhà nước . Anh đứng đó hoài làm gì ?

Ngọn đèn đường hắt ra ánh sáng vàng nhợt, soi rõ mặt người đàn ông, Nam Hoa nhớ ra, anh cả mừng nói :

- Chú ! Chú có nhớ cháu không ? Cháu là Nam Hoa, con út của ông Bạch Chấn Hưng cũ kho hàng này đây .

Ông ta nhíu mày, nheo mắt nhìn sững chàng rồi à lên :

- Tôi nhớ rồi , anh là thằng bé nghịch ngợm hay đi với con bé trong kho hàng ra đây phá giàn bông giấy nhà tôi .

Nam Hoa nghẹn thở , hỏi mà run :

- Chú ơi! Chú biết ông Tài và con bé đó giờ ở đâu không ?

Người đàn ông mở rộng cửa :

- Vào đây đã, cha ! Mười sáu năm rồi, biết bao chuyện đổi đời . Tôi sẽ kể cho anh nghe .

Phòng khách nhỏ, ấm cúng, người đàn ông vừa pha trà vừa hỏi chuyện :

- Năm đó, tôi nghe gia đình anh về Hồng Kông, sao giờ ở đây ?

- Chấn Hưng công ty cử cháu qua Việt Nam ký hợp đồng liên kết xây dựng, thành lập nhà máy Vật tư - Sắt thép .

Người đàn ông gật gù :

- Té ra vầy . Nhìn anh, tôi biết, anh đã thành công trên đường sự nghiệp như cha anh .

- Dạ ! Ở Hồng Kông, việc kinh doanh thường rất mới cạnh tranh được với các công ty nước ngoài . Thưa chú ...

- Cậu muốn biết tông tích của con bé Dế Mèn và ông Tài phải không ? Ổng bị thương, rồi bất lực đau ốm hoài, con nhỏ dắt ổng đi đâu mất dạng .

Nam Hoa như bị cú đấm mạnh vào ngực :

- Chú ấy bị thương vào lúc nào ?

- Hồi năm 1978 bị giàn sắt đè khi leo lên kiểm kê hàng, may cho ổng có võ nên không chết, nhưng dập phổi, gãy mất ba sườn, nằm bệnh viện cả nửa năm . Tội nghiệp con nhỏ, mới mười bốn, mười lăm, nó cứ như người câm, đi làm thuê mướn đủ cả về nuôi ổng . Hồi ổng xuất viện, cha con đưa nhau đi mất .

Thấy Nam Hoa buồn rũ, người chủ nhà nói :

- Tôi nhớ hồi đó, con nhỏ thương anh lắm, trưa nào chiều nào cũng ra đầu đường đón anh . Nó từng bị cướp đâm vì anh, mà sao hồi đó gia đình anh đi không đem nó theo ?

Nam Hoa nói khó nhọc :

- Chú Tài không chịu đi, cha cháu định thuyết phục, ai ngờ tối đó, có máy bay về Sài Gòn . Mẹ cháu sợ cháu không chịu, cho cháu uống thuốc ngủ . Cháu cũng không nghĩ đi là khó có thể quay về .

Người chủ nhà nhìn anh con trai người Trung Hoa ngồi trước mặt . Anh ta rất đau khổ, điều ấy hiện rõ lên đôi mắt . Nhà họ Bạch ai cũng tốt bụng . Anh ta không quên chuyện ngày xưa có con bé đã từng dám chịu chết thay mình .

Ông ta nói với anh điều cuối cùng được biết .

- Hôm hai cha con đi, tôi có gặp, hỏi đi đâu, cả hai nói chưa biết đi đâu, nhưng cần ra đi tìm phương sinh sống . Tội nghiệp, con bé đi, đầu cứ ngoái lại, không khóc mà sao tôi thấy như nó chết cả cõi lòng .

Nam Hoa cố hỏi :

- Từ đó đến giờ, không gặp Dế Mèn hả chú ?

- Nó tên Dế Mèn thật à ? Từng ấy tuổi đầu không có tên gọi sao ? Vậy mà tôi cứ tưởng đó là tên gọi đùa trong nhà .

Nam Hoa cố ghìm một tiếng hét . Đó là nỗi đau khổ dày vò của anh . Bao năm rồi, anh chỉ gọi Dế Mèn, cả trong những giấc mơ . Cô bé gầy gò lem luốc này xưa ấy... một cái tên cũng chưa từng có . Chưa từng có .

oOo

Lúc Nam Hoa về đến Hotel, đã thấy Diễm Quỳnh và Thiếu Kỳ ở tiền sảnh, cô mừng rỡ lao vào anh :

- Trời ơi ! Ông đi dâu ? Suýt nữa tôi gọi công an ...

Nam Hoa nhợt nhạt, mệt mỏi, đi lên thang máy .

- Tôi đã nói với cô tiếp tân, tôi về thăm nhà cũ .

- Nhưng Thiếu Kỳ đi với tôi đến đó tìm, chủ nhà nói không thấy ông .

Nam Hoa vỗ trán, chợt nhớ ra hỏi :

- Sao cô biết nhà cũ của tôi mà tìm ?

- Hôm đi, tổng giám đốc có nói với tôi . Tôi chỉ cần chở theo anh bảo vệ, nhờ chỉ đường .

Thang máy dừng lại, cả ba bước ra, Nam Hoa nói :

- Tôi làm phiền hai người . Xin lỗi . Chúc ngủ ngon .

Chàng vào phòng đóng cửa, Thiếu Kỳ nhún vai nói với Diễm Quỳnh :

- Cô phải kiêm luôn việc chăm sóc sức khỏe Nam Hoa . Trừ lúc làm việc, anh ta tinh thần không được tập trung . Chẳng lẽ về Việt Nam làm anh ta xúc động đến vậy ?

Diễm Quỳnh nhìn sao đêm, có những vì sao rất mờ và cô độc, cô nói âm thầm :

- Không phải ! Chỉ vì một con bé mà anh ấy chưa gặp lại đã mười sáu năm .

Thiếu Kỳ nhìn Diễm Quỳnh tia nhìn soi mói dò hỏi :

- Nghĩa là hồi còn nhỏ xíu, cô bé đó là ai ?

- Dế Mèn ! Theo lời ông Tổng giám đốc nói với tôi .

oOo

Thằng bé ôm Dế Mèn trong tay, gào khóc cuống cuồng .

- Dế mèn ! Đừng chết ! Đừng bỏ anh . Dế Mèn !

Cô bé người mềm nhũn, máu từ ngực chảy loang đẫm áo hoa, vẫn gượng nói :

- Nam Hoa ! Anh ... đừng khóc ... . Dế Mèn không chết được .

Người ta khiêng con bé đi, Nam Hoa giẫy giụa kêu gào:

- Dế Mèn! Dế Mèn!

... .......

- Thưa ông Bạch, thưa ông Bạch!

Có ai đó gọi, lay anh rất mạnh. Nam Hoa bừng tỉnh. Diễm Quỳnh áo quần tề chỉnh, đang cúi xuống lo lắng nhìn anh.

- Thưa ông Bạch! Ông sẽ ốm mất, tôi đã cho mời bác sĩ.

Nam Hoa vùng dậy, tỉnh táo hẳn, chàng thao thức cả đêm, gần sáng mới chớp mắt, quên cả cởi giầy lẫn quần áo. Xoa trán, Nam Hoa nói:

- Không cần đâu. Tôi vẫn thường bị ám ảnh về giấc mơ này, các giáo sư bác sĩ nói chẳng việc gì. Cô nói bác sĩ về và nhớ trả thù lao cho ông ta. Tôi sẽ cùng ăn điểm tâm với quý vị sau mười lăm phút.

- Thưa ông Bạch!

Nam Hoa đi thẳng qua buồng tắm.

- Tắm nước lạnh sẽ khỏe ngay thôi.

Quả thật, chàng xuống restaurant với gương mặt tươi tỉnh. Với bộ âu phục mùa thu, đẹp không chê vào đâu được, chàng ngồi ngay vào bàn, vui vẻ nói:

- Chắc quý vị chờ tôi hẳn đói bụng rồi.

Rồi quay sang nói với cô phục vụ:

- Một cacao nóng, một ốp la bí tết. Không cần người phục vụ.

Tặng Diễm Quỳnh nụ cười xin lỗi, Nam Hoa chưa kịp nhấc ly cacao đã thấy Thủy Tiên đứng trước mặt.

- Nam Hoa! Anh thật xấu. Không mời Thủy Tiên điểm tâm để trả nợ sao?

Thuộc giai cấp thượng lưu xã hội, lại được giáo dục nghiêm ngặt để trở thành một giám đốc tuổi trẻ tài cao nên hào hoa phong nhã với Nam Hoa đã thành nếp. Anh đứng lên, kéo ghế, tươi cười:

- Rất hân hạnh được cô hạ cố dùng điểm tâm, mời cô ngồi. Giới thiệu với cô đây là...

Thủy Tiên nhí nhảnh:

- Thủy Tiên biết rồi, đây là cô Âu Dương Diễm Quỳnh, đây là ông Lưu Thiếu Kỳ, cả hai làm việc cho anh. Cô thư ký Diễm Quỳnh rất xinh và luật sư cố vấn kiêm trợ lý giám đốc Lưu Thiếu Kỳ lại tài hoa chưa vợ. Còn tôi tên là Lê Thủy Tiên, rất hân hạnh làm quen với quý vị.

Nàng rất lịch duyệt bắt tay Diễm Quỳnh. Thiếu Kỳ vốn dĩ là người đàn ông của công việc, cũng phải hôn tay nàng theo đúng phép lịch sự. Nam Hoa hỏi:

- Cô Thủy Tiên dùng gì?

- Giống anh vậy. - Cô nhoẻn miệng cười.

Diễm Quỳnh tức tối về lối gán ghép cố ý giữa nàng và Thiếu Kỳ của cô gái Việt Nam này, nên châm chọc:

- Cô Thủy Tiên có định đợi ai không mà dùng điểm tâm trễ vậy? Dường như quá giờ làm việc rồi mà.

Thủy Tiên có nụ cười xinh đẹp nên cố ý khoe:

- Cô Diễm Quỳnh để ý thật. Sáng nay tôi nghỉ bù vì tối qua trực tiếp tân. Còn điểm tâm trễ vì cố ý chờ anh Nam Hoa đãi trả nợ đã làm cho tôi lo thắt ruột.

Diễm Quỳnh ngạc nhiên nhướng mắt:

- Ủa! Ông Bạch là khách của Pacific Hotel mới hai hôm thôi mà. Tại sao có sự quan tâm đặc biệt đó?

Câu hỏi ấy khiến tay Nam Hoa cắt miếng bít tết ở dĩa Thủy Tiên khựng lại. Còn cô gái Việt Nam có nụ cười làm xiêu lòng người cứ thản nhiên:

- Có gì lạ, nếu chỉ một giây đối diện, người ta đã mến nhau. Anh Nam Hoa! Anh có vui lòng nhận Thủy Tiên làm bạn gái không?

- Rất hân hạnh. - Nam Hoa thảy khăn lau miệng xuống bàn, giản dị trả lời.

Diễm Quỳnh đẩy đĩa bít tết đang ăn dở đứng lên:

- Bít tết dai quá. Thưa ông Bạch, tôi chờ ông làm việc vào lúc mấy giờ ạ?

- Mười lăm phút nữa. Gọi cà phê đem lên luôn.

Đợi Thủy Tiên ăn xong, Nam Hoa đứng lên:

- Cô Thủy Tiên! Tôi phải làm việc với các cộng sự, luôn tiện cảm ơn cô và hẹn gặp lại.

Chàng nghiêng mình, Thủy Tiên lại nói:

- Anh không thích đi xe hơi sao Nam Hoa?

- Trong công việc thì được. Còn việc riêng cá nhân tôi chỉ thích đi xe đua hai bánh. Ở nhà tôi có chiếc môtô.

- Vậy anh cứ lấy xe Thủy Tiên đi, chừng nào trả cũng được.

- Cảm ơn cô. Lúc nào cần sẽ làm phiền.

- Chào anh Nam Hoa, chào ông Thiếu Kỳ, hẹn gặp lại.

Cô gái đi những bước uyển chuyển khoe cặp đùi đẹp rời Restaurant. Thiếu Kỳ ngó Nam Hoa, nói:

- Làm việc với anh ở bất cứ nơi đâu, tôi cũng thích, chỉ bực một nỗi, con gái quấn quýt bên anh quá nhiều.

Người của Chấn Hưng công ty có quy luật, khi chơi với nhau xưng hô tùy thích. Nhưng khi làm việc phải gọi nhau theo đúng chức phận. Ông Chấn Hưng nói rằng như vậy sẽ không lẫn lộn được chuyện công và tư. Nên lúc này Thiếu Kỳ hoàn toàn thoải mái, quàng tay qua vai Nam Hoa, người bạn quen thuở còn đi học của mình, sải những bước dài về lại tiền sảnh Hotel.

- Tôi nói có đúng không? Sao anh không trả lời?

Cả hai đi về hướng cầu thang, Nam Hoa cười:

- Đó chẳng phải lỗi của tôi, nếu mẹ tôi trót sinh ra thằng con đẹp trai lại giàu có. Nhưng cậu hẳn đã biết, tôi không muốn lập gia đình, chuyện trai gái qua đường tôi cũng không. Trừ phi...

- Gặp lại Dế Mèn. - Thiếu Kỳ buột miệng.

Nam Hoa dừng lại ở cầu thang ngó sững Thiếu Kỳ:

- Cô ấy nói với cậu? Sao cô ấy biết?

- Anh gọi Dế Mèn to và thảm thiết đến độ tôi lo sợ, suýt tông cửa chạy vào, nhưng cô ấy cản lại.

- Nhưng tại sao cô ấy biết nhỉ? - Nam Hoa ngẩn ngơ lẩm bẩm.

- Là mẹ anh nói với cô ta. Anh không biết bà muốn Diễm Quỳnh làm dâu út Bạch gia ư ?

Họ vượt lên tầng hai, những bước chân chậm lại, giọng nói Nam Hoa trở nên lạnh lùng:

- Tôi cần biết gì tới điều đó? Khi tôi không một chút gì yêu cô ấy. Tôi chỉ coi cô ấy là một người thư ký có năng lực rất trung thành.

- Diễm Quỳnh với anh môn đăng hộ đối, cô ấy xinh đẹp, tài giỏi.

- Hoàn toàn không phải yếu tố quyết định cho trái tim tôi.

Cả hai không nói gì với nhau nữa. Đến tầng ba, Thiếu Kỳ chuyển qua thang máy.

Diễm Quỳnh đã ngồi đợi ở bàn, bên những phin cà phê, tư thế sẵn sàng làm việc. Suốt sáng, cả ba làm việc không nghỉ. Gần đến giờ ăn trưa, Nam Hoa xếp tập hồ sơ:

- Chiều làm tiếp, Thiếu Kỳ! Cậu dự liệu từ ký hợp đồng chính thức, đến xây dựng nhà máy xong, ngốn hết bao nhiêu thời gian ?

- Nếu ở Hồng Kông thì sớm nhất phải hơn nửa năm. Đợi ký kết xong hợp đồng sơ bộ, ta gọi về Tổng công ty, Tổng giám đốc đã chọn xong ê kíp, kỹ sư thiết kế, xây dựng sẽ cho qua Việt Nam thiết lập đồ ăn, kiểm tra thực địa. Thưa ông Bạch! Xong chưa?

Nam Hoa vươn vai đứng lên:

- Rồi ! Chiều nay làm sớm, xong, tôi đưa hai người đi quanh một vòng thành phố này, nơi tôi được sinh ra và lớn lên.

- Chiều nay lúc 14 giờ, giám đốc công ty Danamexco sẽ đưa chúng ta đi thăm địa điểm định xây dựng nhà máy. Ông cần có cái nhìn khái quát. - Diễm Quỳnh lạnh lùng nhắc nhở.

- À ! Nếu vậy, buổi tham quan dời lại ngày mai. Tôi nhớ rồi, Nam Ô là mảnh đất lý tưởng cho bất cứ nhà máy nào. Nó cách đây khoảng mười cây số.

- Thưa ông Bạch, tôi cần nhắc thêm. Bà tổng giám đốc yêu cầu ông, ít nhất hai ngày một lần gọi về cho bà lúc mười sáu giờ mỗi ngày. Còn ông Tổng giám đốc bảo tôi lưu ý với ông, có thể gọi về bất cứ lúc nào khi cần.

- Cảm ơn cô, tôi nhớ.



Đã sửa bởi Nminhngoc1012 lúc 23.10.2017, 13:56.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     

Có bài mới 21.10.2017, 20:47
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35929
Được thanks: 5309 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Tiểu thuyết] Mấy nẻo đường yêu - Mỹ Hạnh - Điểm: 10
Chương 2

Dế Mèn

Đường phố vào đêm, xe công ty vệ sinh dừng lại bãi đổ rác của trung tâm thương nghiệp. Hàng chục bóng người, đủ mọi lứa tuổi, cả đàn ông lẫn đàn bà, trong những bộ đồ công nhân thùng thình tay áo xắn cao, chân mang bốt, vung xẻng xúc rác thảy lia lịa lên xe.

Khi xe rác đấy ắp, họ mới dừng tay, một người gầy gò, bổ nhẹ loạng choạng. Anh tài xế nhảy xuống chạy lại đỡ lấy cô gái.

- Hoài! Có sao không em?

Cô gái né tránh đôi bàn tay anh tài xế, lùi lại, gượng cười:

- Không có gì, hơi mệt một chút, khỏe ngay thôi.

Một cái hứ dài theo câu cô gái nói từ miệng cô gái đối diện ngoài hai mươi tuổi có gương mặt đẹp lẳng lơ với hàng lông mày nhỏ như hai sợi chỉ.

- Ai cũng mệt cả, sao anh chỉ quan tâm một mình cô Hoài vậy anh Đức?

Đức đốp chát:

- Tôi quan tâm đến ai, việc gì tới cô? Cô Liên à ! Hãy để tôi dành cho cô một cảm tình tối thiểu.

Liên tái mặt, cô hiểu Đức giận cá chém thớt. Chỉ vì Hoài đã tránh né bàn tay chăm sóc của anh.

Một người đàn bà lớn tuổi, cao, phốp pháp lên tiếng:

- Tụi bây làm chi lúc mô như chó với mèo. Con Liên, mi nín đi, không thấy hắn đau đó răng. Thằng Đức! Mi ăn nói chi như dùi đục chấm mắm nêm rứa. Nhẹ nhàng với phụ nữ chút coi.

Bà lại bên Hoài, cầm tay cô, cau mày:

- Hoài ! Con sốt hung rồi, về nhà đi, mai dì đem sổ khám bệnh xuống cho con.

Cô gái kháng cự yếu ớt:

- Con uống thuốc rồi, dì Lành nợ.

- Cũng phải về, để đây mấy anh chị, chú, dì làm thay cho con. Đức ! Mi lấy oai tổ trưởng ra lệnh cho hắn coi.

Đức xót xa, anh chưa bao giờ nắm được bàn tay cô như bà Lành nắm, cô không chỉ tránh né mình, mà tránh né mọi đàn ông để ý tới cô. Anh gọi:

- Toàn ơi ! Gọi xe chở chị Hoài về nhà.

Toàn còn rất trẻ, khoảng mười tám tuổi, cao lòng khòng như cây tre, ra dìu Hoài đi, chú ta thủ thỉ:

- Em đưa chị về nhà, ra sân vận động mua cháo gà bỏ tiêu hành thật nhiều vô ăn là khỏe liền. Chị bị cảm đó thôi.

Lúc ra xe xích lô, Hoài cương quyết nói Toàn trở vô làm, nó tiu nghỉu nhìn theo xe chạy đi.

Chiếc xích lô chạy lên Hoàng Diệu, rẽ vào những ngõ hẻm lầy lội, gập ghềnh rồi dừng ở căn nhà nhỏ sát đường xe lửa. Trả tiền bằng đôi tay run rẩy, nói lời cảm ơn người xích lô già trung hậu, Hoài gượng đi những bước bình thản vào nhà. Trên chiếc giường tre ọp ẹp, cha cô đang ho húc hắc, thấy cô, rồi ngồi dậy hỏi:

- Hoài về đó hả con? Sao sớm vậy?

Cô gái không đến ngồi bên cha như mọi lần, cô sợ cha sẽ nắm bàn tay nóng sốt của mình, sẽ biết, sẽ buồn lo vô ích, hơn nữa cha cô chẳng khỏe mạnh gì.

Bỏ bộ áo quần lao động vào cái thau móp méo, sờn sứt để ở góc nhà, cô trả lời cha:

- Hôm nay hết việc sớm ba à. Con lại buồn ngủ.

- Vậy con đi ngủ đi. Hôm nay ba thấy khỏe.

Cô gái lẳng lặng đến chiếc giường của cha cô, mỗi lần ngồi xuống hay trở mình, giường kêu cót két như than thở cảnh nghèo.

Thả cái mùng cũ kỹ, lủng nhiều chỗ, nhưng được vá cẩn thận, giặt sạch sẽ, Hoài nằm dài xuống giường, cô sốt không ngủ được, nhưng cố gắng không rên, không trở mình, sợ tiếng động làm mất giấc ngủ của cha.

Căn nhà trở nên im vắng, có tiếng thạch sùng chắt lưỡi đâu đó, tiếng gió thổi bụi tre bên ngoài kêu kẽo kẹt khiến Hoài cảm thấy ảo nảo thê lương trong lòng. Cô khóc! Không một tiếng nức nở, nước mắt cứ lặng lẽ thi nhau rơi. Cô thương cha, tủi phận và nhớ ray rứt một người.. Một người mà ngày xa nhau hai đứa mới mười hai mười ba tuổi. "Người ta" bỏ về xứ không lời từ biệt, "người ta" quên mất đứa con gái mỗi ngày chờ anh Nam Hoa đi học về, ghé lại thăm, dạy học chữ, tập viết tên Nam Hoa - Dế Mèn trên trang sách.

Người ta quên rồi ngày ấy, sợ đến chết khiếp khi bị tên cướp để dao vào cổ, và con bé gầy nhom có tên Dế Mèn đã lao vào tên cướp bằng cả quyết tâm, cả sức mạnh bất ngờ trong hình hài bé nhỏ, nó muốn cứu anh Nam Hoa của nó, nó muốn giết chết tên cướp bẩn thỉu kia, chỉ vì đã làm anh Nam Hoa sợ hãi...

Nó không giết được tên cướp, nó bị một vết đâm thí mạng, nhưng anh Nam Hoa của nó không việc gì, cha nó về kịp, một cú đá thôi vào quai hàm, tên cướp nằm gục. Anh Nam Hoa khóc, gào ôm nó, van xin nó đừng chết. Nó hứa! Vì nó rất ƯNG anh Nam Hoa. Nó đã giữ lời, nhưng anh Nam Hoa không giữ lời. Anh bỏ nó ra đi vĩnh viễn, quên cả lời thề sẽ ƯNG nó suốt đời. Bên nhau suốt đời, Nam Hoa! Nam Hoa! Anh quên rồi phải không? Mười sáu năm rồi, anh không trở lại, Dế Mèn của anh chờ trong câm nín mỏi mòn, chờ anh đến chết. Chỉ tội cho cha, bệnh vì thương tật, lại yếu già, giờ trông cậy duy nhất vào em.

Dòng nước mắt cô gái khô cạn, dòng suy nghĩ cũng đứt đoạn, cô chìm vào cơn mê do sốt cao. Cô thấy mình là Dế Mèn, nằm trong căn phòng sang trọng, sáng choang. Có giường nệm, drap gối trắng tinh... Có bao người chunh quanh nhìn cô âu yếm, có anh Nam Hoa khóc đến sưng húp mắt, cầm tay nó vuốt ve. Nó cười yếu ớt:

- Anh Nam Hoa!

- Dế Mèn ! - Anh Nam Hoa lại khóc.

- Sao anh khóc?

- Anh thương em nên khóc.

Lần đầu tiên Nam Hoa gọi nó là em, xưng anh. Đó là mùa đông năm 1974, trước tết một tháng là những ngày đầu của tháng một năm 1975 dương lịch. Dế Mèn nghe mà mát rượi cả lòng, nó nhoẻn miệng cười, nó sung sướng đến cứ ngó hoài anh Nam Hoa. Nó mới mười tuổi, chưa biết gì về chuyện gái trai. Nó chỉ biết ƯNG anh Nam Hoa lắm, vì anh Nam Hoa không để ông chủ đưa nó về cô nhi viện, vì anh Nam Hoa dạy nó biết chữ, dỗ dành khi nó khóc, chơi với nó để nó ăn gian mà lại cười. Vì... Ôi, vì nhiều thứ lắm. Kể hoài không hết được, nhưng cái chính yếu là vì nhờ anh Nam Hoa, nó đã có một người cha, sẽ không còn ai gọi nó là con bé mồ côi, con bé ăn mày nữa.

- Anh Nam Hoa ! Anh đừng khóc. Con trai, khóc xấu lắm. Anh thường nói vậy mà.

- Dế Mèn! - Lạ thật anh ấy lại khóc.

Dế Mèn không thấy bất cứ ai ngoài anh Nam Hoa của nó nữa, nó ngóc đầu dậy. Nam Hoa la:

- Đừng em !

Con bé thấy đau nhói ở ngực, đành nằm xuống, lại ráng nói:

- Anh cúi xuống đây, Dế Mèn lau nước mắt cho.

Thằng bé không chịu, Dế Mèn năn nỉ mãi, bà Chấn Hưng và toàn gia đình, cả ông Tài đều lặng thinh nhìn cảnh tượng đó. Sau cùng người mẹ nói:

- Nam Hoa ! Dế Mèn thích vậy, con chìu nó chút đi.

Thằng bé kề sát mặt xuống. Dế Mèn sung sướng lau nước mắt cho anh Nam Hoa bằng đôi bàn tay xanh gầy, yếu ớt của nó. Nhưng nó lau hoài mà nước mắt anh Nam Hoa vẫn không khô, cứ thay nhau chảy mãi, chảy đẫm ướt cả mặt nó.

Hai gương mặt còn thơ ngây kề sát nhau, thằng Nam Hoa qua màn nước mắt thấy gương mặt "Dế Mèn của nó" lung linh huyền ảo, đẹp lạ kỳ, nó chợt sợ hãi, nó sợ Dế Mèn biến mất ra khỏi cuộc đời nó. Nó ôm gương mặt cô bé, mặt tái đi, nó hôn bất kể vào má vào trán Dế Mèn, nói rối rít:

- Dế Mèn ! Dế Mèn ! Em đừng có bỏ anh nhé ! Đừng đi đâu hết. Dế Mèn! Em hứa đi.

Con bé ngộp thở trước những cái hôn bất ngờ, người lớn nhìn nhau, con bé sung sướng đến run người. Nó từng thèm khát biết bao, được có ai ôm trong tay, hôn nó âu yếm. Nó từng nhìn lên qua song cửa ngôi nhà phía trước, nó thấy có người đàn bà thật đẹp cứ ôm hai đứa trạc tuổi nó hôn hoài, hai đứa nhỏ kia khi được hôn, nhỏen miệng cười rồi hôn trả lại mẹ của chúng. Bây giờ nó được anh Nam Hoa hôn, lại hôn nhiều gấp mấy lần bà đẹp nọ hôn hai đứa con. Ôi, nó sung sướng đến muốn ngất đi. Nó run rẩy đưa tay ôm má anh Nam Hoa nói bệu bạo:

- Em không có ba má hôn, giờ có anh rồi, có ba rồi, em không phải là đứa mồ côi, là đứa ăn mày, anh Nam Hoa ! Em hôn anh nữa.

Nó hôn anh Nam Hoa của nó đến khi cả mũi miệng mặn chát nước mắt, bởi cả hai đứa cùng khóc, nó nghe hồn lâng lâng niềm hạnh phúc từ lâu đã mất.

Ông Tài tỉnh giấc, người già, lại có bệnh, thường ít ngủ, ông nghe tiếng giường tre kêu cót két, Hoài đang lăn lộn, miệng lảm nhảm gọi Nam Hoa.

Ông không nghĩ con đau, bởi mười sáu năm nay, từ thuở Hoài con nhỏ, nó thường hay mớ gọi tên con ông chủ, lúc đầu ông nghĩ rồi đôi tháng sẽ qua đi, bởi trẻ con mau quyến luyến cũng mau quên, nhưng thời gian trôi đi, qua bao cực khổ, những đêm mớ gọi ngày một nhiều cho đến một ngày, có người muốn hỏi cưới nó, ông mới biết, từ tình thương trẻ thơ, con ông đã nuôi dưỡng thành tình yêu và quyết tâm ở vậy đợi chờ. Thật là một điều không tưởng nổi, ông giận dữ, la hét, nó nhìn ông tia mắt van lơn, cầu khẩn, miệng không nói một lời.

Ông chịu thua, và từ sáu năm nay là niềm ân hận ngày một lớn dần khi ông nhìn Hoài ngày một héo gầy xơ xác. Nó âm thầm như chiếc bóng, từ chối mọi tình cảm, ngày đan may, gánh nước mướn, đêm là công nhân đổ rác, nó làm tất cả để kiếm tiền lo thuốc men, nuôi ông để đêm đêm lại sống với một bóng hình xưa cũ. Ôi ! Giá ngày ấy ông cứ ra đi theo chủ, thì con ông đâu phải chịu cảnh này. Nó là đứa con gái xinh đẹp, nhất định Nam Hoa sẽ yêu nó và dù cách biệt về giai cấp, hẳn ông bà chủ không phản đối hôn nhân, bởi Nam Hoa có còn là con của ông bà, cũng do Dế Mèn cứu sống. Nhưng lúc ấy, ông có ngờ đâu, ông chỉ nghĩ đơn giản ở đâu không sống được, vả lại ông là người Tàu đâu mà về Tàu.

Bà Chấn Hưng đã đến khóc với ông, nói thằng Nam Hoa đòi hai cha con ông đi cùng. Ông viện lẽ Dế Mèn mới bình phục, cũng không được. Cuối cùng, ông bày bà cho nó uống thuốc ngủ.

Nó giờ ra sao? Là một người đàn ông cao lớn khỏe mạnh, điển trai, hay một gã công tử nhà giàu ăn chơi vung vãi? Nó đã hai mươi chín tuổi, chắc có vợ con rồi. Người Tàu thường cưới vợ cho con sớm để cầm chân lo sự nghiệp, nó có nhớ gì đến Dế Mèn của ông không?

Hai chữ Dế Mèn lại khiến tim ông đau nhói. Ngày ấy, ông nhận nó là con, ông Bạch Chấn Hưng nói:

- Anh li làm khai sanh cho ló li học (anh làm khai sanh cho nó đi học).

Ông dạ, nhưng cứ lần lữa, bởi con nhỏ không chịu đi học, nó lừ mắt vùng vằng:

- Con to vầy học với tụi nhỏ chút, không. Để anh Nam Hoa dạy con ở nhà. Ảnh hứa rồi.

Ông là người võ biền, sống đời trôi nổi nên quan niệm việc học với con gái không quan trọng. Ông thấy Nam Hoa đến dạy ra dáng "ông thầy" lắm, con bé học rất lẹ, mấy tháng đã biết đọc, biết viết thì yên tâm, rồi quên béng luôn chuyện làm khai sinh cho nó.

Cho đến ngày đưa con bé vào bệnh viện, người y tá hỏi tên, ông ngớ ra, chợt hiểu nhiều điều, tại sao con người phải có họ tên.

Ông đã ngập ngừng, giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt gân guốc, ấp úng hai tiếng Dế Mèn. Người y tá trố mắt, ông lại ấp úng:

- Tại nó mồ côi, tôi chưa đi làm khai sinh.

Bệnh án ghi họ tên vỏn vẹn hai chữ Dế Mèn. Ông Bạch Chấn Hưng rầy ông. Ông hứa ngày nó lành lại sẽ đi làm khai sanh. Nhưng đến Tết, con bé vẫn nằm ở Téresa dưỡng đường. Rồi giải phóng....

.....

Hoài lăn lộn, cô mê sảng ú ớ. Ông Tài bước ra khỏi mùng, ngọn đèn dầu leo lét đủ soi rõ mặt Hoài bơ phờ. Ông Tài đặt tay lên trán con và giật nẩy mình, nó nóng như lửa, ông cuống quýt.

- Hoài ! Hoài ! Con sảng rồi ?

Ông luýnh quýnh thả mùng chạy qua giường mình, ông dùng thuốc hoài nên cũng biết sơ, lấy thuốc giảm sốt và một viên typho, ông lay Hoài nói:

- Con ! Ráng uống thuốc đi.

Cô gái nửa mê nửa tỉnh, uống thuốc rồi nằm rũ. ÔNg Tài thức trắng đêm canh chừng con. Tim ông càng nhức nhối khi thấy Hoài tiều tụy, nhan sắc tàn tạ theo thời gian. Nó hai mươi tám tuổi, gần một nửa đời người. Mà con gái như hoa nở có thì. Hoài ơi ! Ba có lỗi với con, giá ngày ấy...

Buổi sáng, Hoài mở mắt, thấy cha ngồi trên ghế đẩu kê sát giường. Cô hiểu cha biết mình đau. Thấy Hoài ngồi dậy, ông Tài đứng lên:

- Ba nấu cháo rồi, con đi rửa mặt, ăn cho nóng.

Hoài e dè nắm tay cha, cô vẫn còn hâm hấp nóng:

- Con bớt rồi, ba đừng lo, cảm thường thôi.

Ông Tài quay lưng, dáng ốm gầy, còm cõi:

- Con đau, chớ nên dấu ba ráng sức, nhà chỉ có hai cha con.

Ông nghẹn ngào, Hoài bứt rứt, ôm cha lại:

- Con không sao đâu, ba đừng giận.

- Ba không giận, chỉ buồn, ba giờ...

Ông bỏ lửng câu nói, đi lại ngồi trên chiếc giường tre ọp ẹp, nó kêu lên như than thở cảnh nghèo.

Hoài ngồi xuống theo cha:

- Cha con mình nương nhau sống, dù cực mà hạnh phúc, êm đềm.

Ông Tài nhìn sâu vào mắt con, đôi mắt thâm quầng:

- Có thật hạnh phúc êm đềm?

- Sao ba hỏi vậy?

- Hoài ! Đã mười sáu năm rồi.....

Ông lại nghẹn lời, không nói được, bởi đôi mắt con ông rực lên ngọn lửa tình, mười sáu năm, hai cha con chưa từng nói với nhau một lời về Nam Hoa. Chỉ nhìn thôi đã hiểu. Hoài ơi ! Ba xin con. Ông kêu thầm.

Cô gái cúi đầu, âm thầm:

- Ba ơi ! Con xin ba !

Trời ơi ! Cả hai cha con xin nhau điều biết rằng không ai muốn, ông giữ trong lòng, nó thốt ra lời.

- Hoài ! Nó không trở lại đâu con. - Ông nói bằng âm thanh run rẩy.

Cô gái quay mặt, dấu mắt rưng rưng:

- Con biết ! Nhưng ba ơi...

- Rồi ba cũng phải chết để khỏi là gánh nặng cho con, ba muốn con có chỗ dựa nương, thằng Đức rất tốt. - Ông Tài như hụt hơi, ông mừng vì còn có can đảm nói ra điều muốn nói.

Hoài ráo hoảnh nước mắt, hốt hoảng quay lại:

- Ba nói bậy ! Làm sao ba chết khi còn khỏe thế này. Ba mới là chỗ để con nương tựa, để con... - Cô nói nhỏ hẳn lại - có một gia đình. Ngày ấy con là đứa ăn mày, bị đưa vào cô nhi viện...

Hoài đứng lên, cô sợ phải nói chuyện với cha:

- Con rửa mặt, ăn cháo ba nấu là giải cảm ngay. Sáng nay con đi giao hàng cho Hợp tác xã mây tre.

- Để ba đi, con ở nhà nghỉ cho khỏe.

- Không. Con bớt rồi, đi cho khuây khỏa, nằm là bệnh luôn đó ba.

Quả thật, ăn cháo xong. Hoài tháo mồ hôi, mặt tươi tỉnh hẳn, nghỉ chút, cô gọi chiếc xích lô quen, bỏ lên mấy tấm mây đan chở đến đường Phan Châu Trinh.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 21.10.2017, 20:48
Hình đại diện của thành viên
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
Zmod of Trao Đổi - Học Hỏi
 
Ngày tham gia: 02.05.2014, 01:36
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 35929
Được thanks: 5309 lần
Điểm: 9.6
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Tiểu thuyết] Mấy nẻo đường yêu - Mỹ Hạnh - Điểm: 10
Chương 3

Dế Mèn - Nam Hoa

Cả giờ ngồi chờ mấy cô ở Hợp tác xã khen chê, Hoài mệt lả, nhưng rồi cô cũng nhận được tiền.

Thở ra nhẹ nhõm, Hoài đi, tiền nằm trong túi áo, cô thầm tính toán.

- Mình ra chợ Hàn, mua ít thịt, cả mười ngày chưa bồi dưỡng cho ba, mua ít thuốc để dành, ba thường đau bất chợt, mua vài viên thuốc cảm cho mình - Cô gái buồn bã - Chắc phải kỳ lương tới mình mới mua được bộ đồ lót, còn áo quần ba, đã cũ quá rồi.

Cô gái chợt thấy mệt ở ngực, cố thở nhanh lấy không khí vào buồng phổi, mắt cô hoa lên, quay cuồng, ráng gượng vài bước, cô hiểu mình sẽ ngất đi. Cô lê vội vào căn nhà cao tầng, có nhiều xe hơi đậu, cô nhớ đây là khách sạn Thái Bình Dương, nó còn có tên Pacific Hotel. Cô đứng tựa vào tường, thầm van xin đấng vô hình nào đó đừng để cô ngất đi.

Rất nhiều người ra vào cửa chính, họ đều hào nhoáng, sang trọng. Mắt Hoài mở hẳn, tay cô bấu chặt vào tường...

Có ai đó giữ chặt vai cô, nên cô chưa ngã xuống. Giọng ai bên tai trầm ấm, có chút lo lắng:

- Cô ơi ! Dường như cô muốn ngất đi ?

Rồi giọng con gái trong trẻo hơi lơ lớ:

- Cô ta bệnh! Này cô ! Đi bệnh viện nhé.

Hoài ráng lắc đầu, yếu ớt:

- Tôi mệt chút thôi, cảm ơn.

Cô định bước đi, cô biết đây là khách sạn sang trọng. Những người ở đây đều sang trọng, không nên phô bày vẻ nghèo nàn ở đây. Nhưng cô không bước nổi, cả đôi tay giữ vai cô, cô cũng không hất ra được, cô chưa từng để ai chạm đến mình.

Giọng nói ấm dịu lại vang lên:

- Diễm Quỳnh! Gọi bác sĩ !

- Vâng. - Cô gái ấy trả lời.

Hoài lắc đầu, cố vùng ra, lời rời rạc:

- Không, xích lô... tôi ... phải ... về.

- Cô cần nằm nghỉ một lát. Thiếu Kỳ! Giúp tôi đưa cô ta vào trong.

Hoài không thể phản đối được nữa, cô đã cạn nghị lực cuối cùng và ngất đi.

Nam Hoa! Phải, người ấy chính là Nam Hoa. Anh hốt hoảng, bồng xốc Hoài chạy vào tiền sảnh khách sạn, đặt xuống phô-tơi dài.

Diễm Quỳnh mời bác sĩ tới. Ông ta khám và chích thuốc. Người nhân viên khách sạn đề nghị đưa cô gái vào bệnh viện. Ông bác sĩ lắc đầu:

- Để cô ấy quyết định lấy, vì cô ta phải nằm rất lâu.

- Tại sao? - Nam Hoa ngạc nhiên hỏi.

Ông bác sĩ chưa kịp trả lời, Hoài đã tỉnh lại, cô mất ít thời gian để hiểu mình đang ở đâu. Cô hoảng sợ vùng dậy, người ta đứng quanh cô khá đông, ông bác sĩ từ tốn hỏi:

- Cô thấy khỏe chưa?

Hoài đứng lên, mặt tái xanh chuyển màu hồng, họ toàn là những người sang trọng, cô ấp úng:

- Tôi đã khỏe, cảm ơn ông. Tôi.. tôi... xin phép đi...

Ông bác sĩ mỉm cười:

- Cô có bệnh, chớ không khỏe đâu, thế này nhé! Cô đi khám và chụp phim phổi coi thế nào, đây là địa chỉ của tôi.

Nam Hoa nãy giờ đứng lặng nhìn cô gái, ở cô ta có một cái gì khiến anh thấy nôn nao trong lòng, anh không định nghĩa nổi. Cô ta có mái tóc dài, kẹp gọn sau gáy, mặt ốm, trắng xanh, tay gầy nổi gân, chứng tỏ cô thuộc giới làm lao động nhọc nhằn. Nhìn cô không đoán được tuổi, như ba mươi ngoài, cũng có thể chỉ mới hai mươi, bởi bờ môi mím chặt vẫn đỏ màu con gái. Nếu cô ta không nghèo khổ hẳn là rất đẹp. Kìa! Đôi mắt cô ta ngơ ngác nhìn quanh rồi dừng sững lại ở anh. Trời ơi ! Đôi mắt rười rượi buồn. Đôi mắt khiến anh có nỗi nhớ mơ hồ như sương khói.

Hoài bối rối khi nghe bác sĩ nói, cô nhìn quanh, mắt cô gặp Nam Hoa ở sát bên ông bác sĩ, cô rùng mình, cúi đầu rồi ngẩng lên rất nhanh.

- Ông là bác sĩ à? Ông đã chữa cho tôi tỉnh lại và thấy khỏe. Cảm ơn ông.

Cô chợt e dè, đưa tay nắn túi áo, giọng nhỏ lại:

- Tôi phải trả bao nhiêu tiền cho ông?

Người bác sĩ nhìn cô ái ngại, trong ông nổi lên niềm thương xót, ông lắc đầu chưa kịp nói. Một giọng nói ấm dịu đã cất lên:

- Cô không phải trả khoảng tiền nào cả.

Hoài lại rùng mình, giọng nói ấy, cô nghe khi đang sắp ngất đi. Ông ta đã sai một cô gái nào đó gọi bác sĩ. Có lẽ là cô gái đang đứng sau ông ta. Cô ta đẹp không thể tả, cái đẹp thuần túy của người phụ nữ Trung Hoa. Cũng chính ông ta đã đỡ đôi vai mình nâng dậy. Ông ta là một người trẻ tuổi nhân hậu, có lẽ vì vậy mà giọng nói kia làm mình ấm áp cả cõi lòng. Hoài một lần nữa nhìn quanh.

- Vậy xin cảm ơn các ông các bà! Tôi phải về.

Cô đi ra cửa, Nam Hoa buột miệng gọi:

- Này cô! Cô tên gì?

Hoài hơi dừng bước, tim cô chợt nhói đau, buồng phổi nghẹt lại không thở nổi. Bây giờ cô đã có một cái tên nhưng người ấy không về, để hỏi như người đàn ông này.

- Thưa ông, tôi tên Hoài.

Cô gái đi rồi, cô nhập vào dòng người ngược xuôi trên phố. Ông bác sĩ cũng ra về, mọi người ai trở về việc nấy, chỉ Nam Hoa còn ngồi bần thần ở đó nơi cô gái nằm ban nãy. Thiếu Kỳ đưa mắt cho Diễm Quỳnh, cô hỏi Nam Hoa nhẹ nhàng:

- Thưa ông Bạch! Bây giờ là mười giờ, ông có định dời buổi tham quan thành phố mà ông làm người hướng dẫn?

- Không. - Nam Hoa đứng lên nói tiếp - Cái gì đã nói thì phải làm, chúng ta đi.

Nam Hoa đích thân lái xe, gần hai giờ đồng hồ, anh đưa Diễm Quỳnh và Thiếu Kỳ đi khắp thành phố. Thiếu Kỳ nhận xét:

- Nó nhỏ thua thành phố Hồ Chí Minh rất nhiều.

- Nhưng có nhiều cảnh đẹp thiên nhiên, tôi tiếc mình không có thời gian, cậu biết không, bãi biển Đà Nẵng tuyệt vời.

Diễm Quỳnh có chút cay đắng:

- Con gái Đà Nẵng Việt Nam cũng rất tuyệt vời. Chẳng thế mà ông Bạch trở lại đây, còn tạo cho công ty Danamexco nhiều thuận lợi.

Nam Hoa thẳng thắn đến tàn nhẫn:

- Phải. Để trả một phần nào ân nghĩa mảnh đất này đã cưu mang Bạch Gia. Công ty Chấn Hưng được như hôm nay là nhờ những đồng tiền làm ra ở nơi đây. Bạch Nam Hoa cũng sinh ra và lớn lên ở đất này. Nó được như bây giờ là nhờ một cô bé không họ tên cứu sống. Dế Mèn với tôi là một phần đời, tôi không thể quên.

Xe Nam Hoa chạy vòng vèo, và dừng lại trước đài truyền hình thành phố. Diễm Quỳnh nhíu mày:

- Thưa ông Bạch! Đã tới giờ ăn trưa.

- Chờ tôi mười phút.

Anh trở ra trễ năm phút nữa, mặt trở nên đăm chiêu, cho xe chạy về nhà hàng Quê Hương. Thiếu Kỳ hỏi:

- Anh vào làm gì ở trong đó vậy?

- Tôi nhờ nhắn tin tìm Dế Mèn, điều đơn giản ấy mà mấy năm nay nghĩ không ra.

Nếu không có lớp phấn hồng hẳn Nam Hoa sẽ thấy Diễm Quỳnh nhợt nhạt. Nhưng cô vẫn ngoan cường theo đuổi bóng hạnh phúc, cô quyết đập tan niềm hy vọng của Nam Hoa.

- Thưa ông Bạch! Ông có lạc quan quá sớm không? Có thể Dế Mèn đã đi rồi, rời bỏ xứ này hoặc cô ta không như ông. Rất hiếm có một tình yêu chung thủy mà thời gian là mười sáu năm xa cách, thuở ấy Dế Mèn là đứa trẻ mười hai.

Nam Hoa bẻ một vòng cua rất ngặt, gương mặt thoáng nhăn lại, nhưng rồi dãn ra ngay, chỉ bờ môi mím chặt như nói lên quyết tâm không dời đổi.

- Cám ơn cô đã có lòng lo lắng cho tôi, nhưng tôi còn cả một đời để tìm kiếm Dế Mèn. Nhất định tôi sẽ tìm ra, trừ phi cô ấy chết. Cô biết đó, ký xong hợp đồng liên kết xây dựng nhà máy sắt thép với Danamexco thì Việt nam là quê hương thứ hai của tôi.

Cho đến khi ăn xong bữa trưa tại nhà hàng đặc sản Quê Hương, Diễm Quỳnh không hé môi nói thêm câu nào. Lúc ra về, nàng đi trước, Thiếu Kỳ nói với Nam Hoa:

- Anh tàn nhẫn với một cô gái như vậy, mai sau trời sẽ trả báo đó.

Nam Hoa nghiêm trang:

- Vì tôi rất quý cô ta, tôi không muốn mất một cộng sự, một thư ký tài giỏi, trung thành.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 32 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (HOÀN)

1 ... 183, 184, 185

[Cổ đại] Yêu nghiệt khuynh thành Minh vương độc sủng - Thụy Tiếu Trụ

1 ... 47, 48, 49

3 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

4 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 157, 158, 159

[Hiện đại] Bà xã anh chỉ thương em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 145, 146, 147

6 • [Cổ đại - Huyền huyễn] Sư phụ Ma Quân đồ đệ Thượng Thần - Tô Nhị Khuyết

1 ... 26, 27, 28

7 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C966

1 ... 137, 138, 139

[Hiện đại] Hoa hồng nhỏ của anh - Song Du

1 ... 17, 18, 19

9 • [Xuyên không - Huyễn huyễn] Ma phi khuynh thế độc sủng nàng - Dạ Ngữ Phàm

1 ... 37, 38, 39

10 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

[Xuyên không] Chuyên tâm độc sủng mùa xuân của hạ đường thê - Vũ Sơ Tình

1 ... 35, 36, 37

12 • [Hiện đại - Võng du] Cô dâu Hoa Yêu - Mặc Thanh Thành

1 ... 24, 25, 26

13 • [Hiện đại] Anh nghĩ anh sẽ không thích em - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 40, 41, 42

14 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C72]

1 ... 27, 28, 29

15 • [Hiện đại] Nhốt yêu - Sắc

1 ... 13, 14, 15

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

17 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 20, 21, 22

18 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 2)

1 ... 186, 187, 188

19 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 52, 53, 54

20 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110



Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 327 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Vivi3010 vừa đặt giá 310 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Mika_san vừa đặt giá 264 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 250 điểm để mua Rùa võ sĩ
Shop - Đấu giá: Gwendolynn vừa đặt giá 689 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 995 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Hạnh phúc 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 376 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 655 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 946 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 340 điểm để mua Hòm thư tình
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 900 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 622 điểm để mua Dây chuyền đá Peridot
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 759 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 721 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 357 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Sam Sam: hú cả hồn :v
Độc Bá Thiên: Bà bà tặng thỏ mi cho con ạ
Con iu bà bà nhìu nhìu nhìuuuu lém lém :kiss5:
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 481 điểm để mua Mề đay đá Garnet 2
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 388 điểm để mua Bướm Trắng
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 474 điểm để mua Mashimaro Thanks
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 249 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Shop - Đấu giá: sun520 vừa đặt giá 339 điểm để mua Phù thủy mặt trăng
Shop - Đấu giá: Xiu Ying vừa đặt giá 300 điểm để mua Bánh kem sinh nhật
Shop - Đấu giá: Sam Sam vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Độc Bá Thiên vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ mi gió
Shop - Đấu giá: Phượng Ẩn vừa đặt giá 236 điểm để mua Thiệp giáng sinh
Công Tử Tuyết: Re: [Trắc nghiệm] Bạn có tò mò nhân cách thứ hai nào đang trú ẩn trong mình?

DiendanLeQuyDon | ddLQD | Phong thu am | studio | YeuCaHat
Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.