Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 

Kẻ thù và tôi - gio123may

 
Có bài mới 10.08.2017, 13:50
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:02
Tuổi: 24 Nam
Bài viết: 4707
Được thanks: 1645 lần
Điểm: 10.12
Có bài mới [Sưu tầm - Teen] Kẻ thù và tôi - gio123may - Điểm: 9
Kẻ Thù Và Tôi

Tác Giả :    gio123may

Thể loại :    Truyện Teen

Số Trang :    71

Trạng Thái :    FULL

Nguồn :    Sàn Truyện

Giới Thiệu Truyện

Kẻ thù và Tôi? Là một câu truyện khai thác sâu vào góc khuất đó của con người là lòng tham vọng.

Tám năm trước, để chiếm đoạt được tài sản, Hoàng Gia Lâm đã giết chết cả gia đình Haller, bao gồm vợ chồng và một cô con gái. Tài sản chiếm được đó, ông Lâm cho xây dựng thành các tập đoàn lớn nghiêng về kinh tế và bất động sản. Với thủ đoạn ác độc này, ông Lâm xây dựng được quyền lực lớn mạnh cho riêng mình.

Hoàng Gia Ngọc, con trai của ông Lâm, một trợ thủ đắc lực và được mệnh danh là cao thủ số một trong tổ chức CMI. Cuộc sống của cậu chỉ xoay quanh những công việc do ba mình giao và thực hiện những phi vụ phạm pháp. Là một người luôn ẩn mình trong sự bế tắc của cuộc sống vô nghĩa và bất cần đời.

Trong một lần tình cờ, ông Lâm đã vô tình đụng xe phải một cô gái và quản lí của ông đã nhận cô về làm người giúp việc. Và từ đó có nhiều chuyện xảy ra trong biệt thự của ông.

Hạ Băng Di là ai? Cô xuất hiện với mục đích gì?

Những tội ác của ông Lâm trong quá khứ liệu sẽ được chôn vùi hay sẽ bị đưa ra ánh sáng? Mối câm thù giữa hai gia đình sẽ ảnh hưởng thế nào đến tình yêu vừa chớm nở của Hoàng Gia Ngọc và cô?



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 13.08.2017, 23:31
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:02
Tuổi: 24 Nam
Bài viết: 4707
Được thanks: 1645 lần
Điểm: 10.12
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Teen] Kẻ thù và tôi - gio123may - Điểm: 10
Chương 1
  

Bầu trời tỏa ngập tràn tia nắng, một cô gái mặc bộ váy maxi trắng, mái tóc màu đỏ trầm bay tự do trong gió đang đứng nơi đây. Một nơi đón ánh mặt trời lúc bình minh đẹp nhất, cũng là nơi mặt trời lặn buổi chiều hoàng hôn đẹp nhất, đó là biển. Ánh mắt socola đặc nhìn về phía mặt trời đang lặn ở đằng xa kia, cảm giác được bay cao như trong giấc mơ, cảm thấy cuộc đời mình thật tươi đẹp không còn đau khổ và hận thù. Cô đã nghe ở đâu đó câu chuyện này, một thiên thần và một ác quỷ. Có một thiên thần trước khi cất cánh, người đời đâu có hay, đâu có thấy đôi cánh của cô, thế giới mà cô đã trải qua toàn những đắng cay nhưng cô đã mạnh mẽ vượt qua, bởi cô sinh ra là để bay cao. Nước mắt cô rơi, những nỗi đau cô phải chịu, tất cả là để cô chuẩn bị bay cao hơn thôi. Thiên thần xinh đẹp, rồi ai cũng sẽ nhìn thấy con người mới của cô.

Bầu trời tỏa ngập tràn tia sáng, giấc mơ bị lãng quên, cô đã vẽ nó trong tim, gom hết những gì cô vứt bỏ nó. Những hồi ức nhỏ nhoi vực cô dậy từng chút một, khơi dậy trong cô như tràn ngập khắp nơi này. Vượt qua màn đêm dài, thật dài có nên nhớ lại không? Một lời thôi cho trái tim cô được tỉnh giấc. Đã bao ngày qua cô cảm thấy cô độc, biết bao nỗi đau ùa về, nước mắt lại tuôn rơi, cô chịu đựng thêm một ngày như mọi ngày. Những ngày đẫm máu xưa ấy, những lời nói thiết tha ấy như đang ôm lấy cô, kẻ đang dao động. Chợt những quá khứ tưởng chừng bị lãng quên ùa về.

Lúc đó, mừng sinh nhật mười tuổi của cô.

Một bữa tiệc sinh nhật… một ngày hạnh phúc… nhiều tiếng cười vui vẻ…

Nhiều lời chúc may mắn…

– Cạn ly!

– Con bé đâu, sao chưa thấy con xuống chung vui với mọi người?

Ba cô bé nói.

– Nó xuống liền đó anh.

Mẹ cô bé trả lời.

Trong khi bên trong đang tràn ngập những tiếng cười, thì bên ngoài một sự gian ác đang bao trùm, sự rình rập của bọn chó săn. Chiếc xe hơi đen đậu trước cổng, một bọn người mặc vét đen bước xuống.

Từ trong phòng, một cô bé mười tuổi mặc váy màu trắng, mái tóc đen xõa dài, ánh mắt nâu socola đặc long lanh đang bước xuống cầu thang, trên tay cầm một cành hoa hồng đỏ nhung, miệng đang hé mở một nụ cười và bỗng dưng lụi tắt, khựng lại khi:

“Pằng… pằng…”

“Choang.”

Máu tươi

Chết chóc

Hỏa hoạn

Mọi thứ đều vỡ tan tành, xác chết nằm lăn lóc trong vũng máu đỏ tươi, những đám lửa bùng cháy trên những tắm rèm cửa và đang lan dần toàn bộ căn nhà. Khi niềm vui chỉ vừa mới đây đã bị dập tắt ngay phút chốc.

Những tiếng cười man rợ, một sự thỏa mãn của những việc làm tàn ác. Người đàn ông, trên tay cầm một khẩu súng ngắn chỉa thẳng vào hai cái xác chết đang nằm chưa nhắm mắt, sự gian ác bộc lên tột độ, tiếng nói phát lên gầm gừ như một con hổ dữ:

– Ha… ha… ha… Giá như hai người chịu thỏa thuận giao ước toàn bộ tài sản của Lão Đại Vương Quốc cho tôi thì không có kết cục như bây giờ.

” Pằng… pằng…”

Những phát súng liên tục cho đến viên đạn cuối cùng dù đã chết.

Tiếng khóc than khi chứng kiến ba, mẹ chết một cách thê thảm… ba mẹ… những giọt nước mắt, những tiếng kêu cứu. Con mắt in dấu kẻ sát nhân tận sâu trong đầu cô bé. Nhỏ ngồi co ro vào một góc tường im lặng, không la hét hay hoảng sợ, vẻ mặt ngơ ngác. Một tâm hồn ngây thơ, trong sáng bây giờ chỉ chất chứa một sự hận thù đầy máu me, chết chóc và hỏa hoạn.

Một vị cứu tinh đã đến đưa cô bé thoát khỏi bức tường lửa – Lão Đại Vương Quốc. Xót thương cho cái chết của hai người con và hứa sẽ nuôi nấng con bé trở thành một người con gái mang hai tâm hồn.



10 năm sau:

Tập đoàn Đông Dương:

– Điều gì phải khiến cậu Gia Ngọc, con trai của ngài Hoàng Gia Lâm đích thân tới đây vậy?

Một người đàn ông trung niên ngồi trên chiếc ghế sô pha, chân bắt chéo, nét mặt bình thản, miệng toát lên một đường cong.

Đáp lại chỉ là một sự im lặng, cậu đi tới ghế ngồi khi chưa có sự tiếp mời. Vẻ mặt lạnh cực độ hiện lên sự đáng sợ, mắt dán vào màn hình smartphone.

Hoàng Gia Ngọc – con trai của một gia đình có một thế lực cực kì khủng khiếp. Ông nội cho đến thế hệ con trai của ông có lịch sử về trùm mafia khét tiếng trong thế giới ngầm. Hùng mạnh trong nhiều lĩnh vực kinh tế khác nhau.

Hoàng Gia Ngọc: IQ – 185, 23 tuổi, cao 1m80, là một người mang vẻ đẹp tạo hóa. Nói về năng lực thì không cần nói, gắn với cậu là hai chữ CAO THỦ. Thích những thứ người ta luôn cho là cái ác, không muốn ai đụng chạm tới cuộc sống của mình, vốn là người luôn chôn giấu những cảm xúc trong lòng để đổi lại là một sự lạnh giá. Cậu mang cho mình một năng lực mà tất cả đều muốn có.

– Thưa chủ tịch Dương, ông hãy kí vào đây đi.

Quản lý Daviss nói, đặt một tờ giấy lên bàn. Ông là một người thân cận và làm việc cho Gia Ngọc.

– Gì đây, giấy ủy quyền giao toàn bộ cổ phần của tập đoàn Đông Dương sao?… Hừ… cậu nghĩ mình là ai mà dám bảo ta kí vào đây hả?

Ông ta gằn giọng và đập mạnh tay xuống bàn “rầm”.

– Không là ai hết.

Câu trả lời cụt ngủn, vẫn cứ thản như không hề có chuyện gì.

– Nếu không kí thì sao?

– Chết.

– Ha… ha… chết sao… dám…

Ông ta trừng mắt, chỉ thẳng tay vào mặt cậu.

– Mày nên nhớ rằng, mày đang ở chỗ của tao, chỉ một thân của mày và tên quản lý thì làm gì được.

Giữ lập trường bình thản và quản lý dựa vào một sự hậu duệ nên cũng bình thản như cậu.

– Có tin chỉ trong một phút xát gia đình của ông sẽ nằm dưới hồ bơi, máu tươi bê bết không?

Một lời đe dọa.

Gia Ngọc bình thản đặt chiếc smartphone trước mặt ông. Trên màn hình hiện lên những con số đang chạy từng giây, từng phút. Cậu ấn mạnh tay ông ta xuống bàn nói một câu tiết kiệm lời:

– Hai mươi giây.

Cậu tháo kính râm đặt lên bàn.

Ông ta trở nên biến sắc:

– Cậu…

– Chủ tịch Dương à, tốt hơn ông mau kí đi nếu không sẽ không được nhìn thấy mặt trời nữa đâu, sẽ thảm hại lắm đó.

Quản lý mỉa mai nói.

Và rồi buộc ông ta cầm lấy cây bút kí vào tờ giấy, ông ta tức giận đến sôi máu, tay cáu chặt vào cạnh bàn.

Giải quyết xong, Gia Ngọc cầm lấy điện thoại và tờ giấy đi ra khỏi đây, theo sau đó là tay quản lý.

Ở trong đó, ông ta phải chống chọi với từng cơn đau như cứa vào da thịt, ngã lăn phịch xuống nền, hộc máu và chết ngay tức khắc. Ông đã không biết rằng, ông bị trúng loại độc alkaloid – một loại độc gây ra co quắp toàn thân và tê liệt cơ hô hấp dẫn đến ngạt thở rồi tử vong. Loại độc này đâu ra? Từ trong chiếc kính râm để trên bàn.

– Cậu chủ không định ở lại điều hành sao?

Không một câu trả lời, đi thẳng ra ngoài leo lên chiếc xe lamborghini trắng phóng đi với tốc độ sương mù.



Tại biệt thự của Lão Đại Vương Quốc.

Một buổi học diễn ra. Tên giáo sư trẻ tuổi đứng trước màn hình máy chiếu giảng dạy về những cách thức giết người âm thầm.

– Đây là hệ thống trung tâm thần kinh và sự phân phối những xung điện từ não đến khắp cơ thể. Dựa trên toàn bộ hệ thống xương và đặc biệt là xương cột sống. Hãy nhớ kĩ những gì tôi nói về cách thảo khúc C – 5 của xương cột sống, nó cắt đứt dây thần kinh não làm tê liệt ngay tức khắc…

Một cô gái mắt màu xanh rêu lên tiếng:

– Một cái chết vì nghẹt thở vẫn thường xảy ra.

– Đúng vậy, cái chết cho một sự khởi đầu.

Giọng nói rất thản của một cô gái mái tóc đỏ trầm, ánh mắt socola đặc, sắc sảo không thể hiện một chút cảm xúc.

Một người đàn ông trạc tuổi 55, trên trán nếp nhăn, tóc bạc đi vào.

– Chào hai cháu gái của ta.



– A, ông nội.

Hai cô gái đều đồng thanh đứng dậy cúi đầu lễ phép chào.

Giáo sư cũng lịch sự chào.

– Đã đến lúc hai con có thể bắt đầu trò chơi rượt đuổi và truy sát.

– Vâng, thưa ông nội.

Hai nhỏ cùng đáp.

Bây giờ mới thật sự bắt đầu sau bao nhiêu năm ôm mối hận thù.



– Chào cậu chủ Gia Kỳ, ngài chủ tịch đang đợi cậu ở bên trong.

Tên quản lý Henry đáp, hắn là tay trợ lý đắc lực của ông Hoàng Gia Lâm.

Hoàng Gia Kỳ: anh trai của Hoàng Gia Ngọc – 28 tuổi, một người con trai cưng của ông Hoàng Gia Lâm, có tài trong việc chế tạo vũ khí, mức độ thông minh cao nhưng vẫn chưa là gì so với người em trai. Là một người đào hoa, độc đoán. Luôn coi em trai mình như một cổ máy để điều khiển và đem ra làm vật thí nghiệm.

– Tới rồi sao, ngồi xuống đi.

Ông Lâm lên tiếng.

– Gia Ngọc cũng ở đây sao, thật hiếm khi thấy cậu em trai.

Vẫn không nói gì chỉ đeo tai phone, im lặng trên hết. Tay cầm chiếc smartphone lướt web, nét mặt lúc nào cũng lạnh đến âm độ.

– Ba có chuyện gì gấp sao?

Gia Kỳ ngồi xuống ghế.

– Tối mai sẽ giải quyết vụ Lão Đại nên phải chuẩn bị kế hoạch để thực hiện.

– Lại là một phi vụ mới.

Gia Kỳ than phiền.

Gia Ngọc vẫn lặng thinh, chẳng bận tâm những lời ba nói. Đứng dậy cho tay vào túi quần đi bình thản.



Những hạt mưa rơi xối xả, hòa vào những dòng máu đỏ tươi bốc lên mùi vị tanh.

“Pằng… pằng… pằng”

Những phát súng liên hoàn, một cuộc đã kích xảy ra dữ dội giữa hai bên. Những xác chết nằm rải rác, lăn lóc, bê bết máu ở những dãy hành lang.

– Tất cả đã xong, thưa ba.

Gia Kỳ nói, trên tay cầm khẩu súng ngắn, người ướt sũng.

– Tốt, bây giờ hãy phá hủy toàn bộ nơi này đi.

– Đến lượt mày đó Gia Ngọc, thực hiện đi.

Không hề đáp một câu, cầm lấy một hộp nhỏ màu đen , lắp trên bức tường và lướt linh hoạt trên màn hình cảm ứng, những con số chạy loạn xạ. Hoàn thành cài đặt. Kéo sụp mũ lưỡi trai xuống, cho tay vào túi quần ra khỏi đây.

10… 9… 8… 7… 6… 5… 4… 3… 2… 1…

“ĐÙNG.”

Tiếng nổ lớn phát ra, một thứ ánh sáng lan tỏa, chỉ sau 10 giây toàn bộ khu biệt thự sụp đổ và chìm trong đống tro tàn.

Ông Gia Lâm bước đi dưới mưa trong những vũng máu đỏ tươi cầm chiếc ô màu đen đi với dáng tự cao, thỏa mãn sau khi giải quyết thành công vụ Lão Đại, loại bỏ được cái gai trong mắt ông. Hai người con trai tiếp bước theo sau cùng với những tay đàn em.

Những chiếc con xe hơi đen đang đi trên đoạn đường cao tốc dưới trời mưa to xối xả.

“Kít.”

Chiếc xe của ông Hoàng Gia Lâm bất chợt phanh lại đột ngột, đứng trước xe một cô gái tóc xõa dài che gần hết khuôn mặt, nét mặt tái nhợt, bộ váy trắng ướt sũng thấm vài mảng màu đỏ của máu. Ánh mắt socola đặc vô hồn nhìn thẳng vào trong xe.

Tên quản lý Hen bước xuống cầm chiếc ô màu đen.

– Này, cô gái tại sao lại đứng ngoài đường vậy, người máu me bê bết hết?

Im lặng, đưa ánh mắt đáng thương nhìn.

“Bíp bíp.”

– Này, quản lí Hen chuyện gì lâu vậy?

Ông Lâm nói lớn.

– Vâng thưa ngài.

Quản lí Hen nhìn lại cô gái, có vẻ tội nghiệp nên đã đưa cô lên xe riêng của mình để đưa về biệt thự Cu be làm việc.



Biệt thự Cu be.

Đôi bàn chân trần bước trên nền gạch lạnh buốt của dãy hành lang trải dài, bao phủ bởi một không gian bóng tối u ám. Mái tóc đỏ trầm ướt, bay lòa xòa trong giờ đã khô lại cùng với bộ váy nhuốm đầy máu. Ánh mắt lạnh nhạt không một cảm xúc.

Quản lý Henry dẫn cô đi đến một gian nhà lớn, dừng lại ở một cánh cửa. Anh ta bấm những con số trên màn hình cảm ứng gắn trên tường. Cánh cửa tự động mở.

– Vào đi.


– Quản lý Henry khuya rồi sao con đến đây?… Hình như có người phải không?

Đó là giọng nói của cô quản gia trẻ Kim Thùy. Là người quản lý toàn bộ công việc sinh hoạt của khu biệt thự này. Tính cách dữ như một con sư tử hà đông nhưng khi gặp ác cậu chủ thì lại thay đổi 180 độ hiền như một con mèo mun.

– Đây là người làm mới được ông chủ đưa về, hãy sắp xếp chỗ cho cô bé đi.

– Vâng!

– Tôi đi đây.

Quản lý Henry nói rồi đi khỏi.

– Lại có thêm người mới, sao ông chủ lại đổi tính tốt bụng. Lúc sáng cũng đưa về một con nhỏ và bây giờ cũng vậy.

Thùy nói , ánh mắt răn đe nhìn nhỏ.

– Chắc con nhỏ này chui từ ống cống lên hay sao nhìn bẩn thỉu quá?

Một người giúp việc chen vào nói.

– Chị định cho nó ở phòng nào?

– Để nó ở cùng với con nhỏ mới kia đi. Thôi mệt rồi, sáng còn đống công việc để cho bọn nó làm.

Chị ta hất tóc quay người đi về phòng, gửi gắm cho nhỏ ánh mắt sắc bén như dao và những người giúp cũng theo đó về phòng.

Nhỏ chỉ biết đứng lặng thinh giữa căn phòng rộng lớn , ánh mắt vô hồn nhìn những con người đang khuất dần. Chợt một cô gái mái tóc hạt dẻ xõa dài, ánh mắt xanh rêu hớt hãi từ trong góc tường chạy ra kéo tay nhỏ lao về phòng và đóng sầm cửa lại khiến nhỏ có chút giật mình.

– Là mình đây, Kiều Vy.

– Tại sao lại ở đây?

Băng Di nói giọng lạnh, ánh mắt nhìn quả cầu mây trên bàn, một thứ ánh sáng đỏ nhấp nháy.

– Lúc sáng mình đang đi thì va phải xe của ông Gia Lâm, ông ấy thấy tội nghiệp nên đưa về đây.

– Ông Lão Đại chết rồi.

– Mình hiểu. Thôi đi thay đồ đi rồi nghỉ ngơi.

Băng Di im lặng đi đến giường nằm phịch xuống, nhắm nghiền mắt quá mệt mỏi vì đã dầm mưa.

– Băng Di bạn định mặc vậy ngủ sao?

– Ồn ào!

Buông một câu lạnh nhạt.

Kiều Vy cũng không muốn nói gì, tắt đèn rồi cũng nghỉ ngơi.



– Gia Ngọc, sau này lớn lên con muốn làm gì?

– Con muốn trở thành một bác sĩ.

– Con trai của mẹ nhất định sẽ làm được.

– Mẹ hãy đợi con.

Một cậu bé 8 tuổi từng có ước mơ và một tương lai tươi sáng, nhưng giờ thì nó đã vụt tắt. Vì một cuộc sống chẳng còn gì ý nghĩa khi mọi thứ xung quanh chỉ là một trói buộc.

Gia Ngọc tựa lưng vào ghế sofa, trên tay cầm một cành hoa hồng đỏ, mắt nhìn vào màn hình chiếu như một người vô hồn, lạnh lẽo.

– Mẹ thích hoa hồng sao?

– Mẹ rất thích hoa hồng đỏ, nó thể hiện sự say đắm trong tình yêu, hạnh phúc và vinh dự.

– Vậy thì con sẽ trồng cho mẹ một rừng hoa hồng đỏ luôn.

– Thằng nhóc này.

– Con đang làm gì vậy?

– Vẽ tranh.

– Đẹp quá, con cho mẹ xem tranh được không?

– Được thưa mẹ.

– Woa, con vẻ đẹp lắm…



– Gia Ngọc à, nếu như con xem cái này thì cũng là lúc mẹ không còn trên đời này nữa. Mẹ mong con đừng vì mẹ mà đánh mất tất cả, hãy tự mình vượt qua… Mẹ xin lỗi vì không thể ở cùng con… Gia Ngọc, mẹ yêu con….

Ngồi xem lại đoạn video mà mẹ cậu đã quay lại lúc cậu còn nhỏ, những khoảnh khắc không thể quên.

– Mẹ, bây giờ con cảm thấy lạnh lẽo và cô đơn. Bàn tay con đã thấm mùi vị máu tanh, con thật sự không muốn như thế. Làm sao con có thể cười khi mọi thứ xung quanh con chỉ là bóng tối?

Và rồi một người phụ nữ mặc đồ màu trắng xuất hiện, tóc đen xõa dài. Bà ngồi xuống bên cạnh Gia Ngọc, khẽ đặt bàn tay ấm áp lên vai cậu, nhìn cậu mỉm cười.

– Hãy cười lên con trai, vì cả thế giới này sẽ cười cùng con. Nếu khóc thì con sẽ chỉ phải khóc một mình… Mẹ tin rằng, một ngày nào đó… con sẽ không còn cảm thấy cô đơn nữa.

Bà hôn nhẹ lên mái tóc cậu và tan biến theo màn đêm.

Trong cái không gian lạnh lẽo tối tăm này chỉ có một hình bóng một người phụ nữ hiện lên trên màn hình chiếu với vẻ mặt phúc hậu, một nụ cười điểm đạm.

Cậu đứng dậy đi lại để nhìn kĩ hơn người mẹ thân yêu, những ngón tay sờ lên màn hình và trong bóng tối có một giọt nước mắt rơi trên khuôn mặt giá băng ấy.




Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 13.08.2017, 23:32
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 18.05.2016, 19:02
Tuổi: 24 Nam
Bài viết: 4707
Được thanks: 1645 lần
Điểm: 10.12
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Teen] Kẻ thù và tôi - gio123may - Điểm: 10

Chương 2


7 giờ sáng:

“Rầm.”

Kim Thuỳ đẩy mạnh cánh cửa xông vào hít một hơi thật sâu để phát thanh sáng.

– Bây giờ là mấy giờ rồi mà còn nằm ngủ hả hai con quỷ?

Tiếng sư tử cái gầm, trời đánh của chị ta khiến Di và Vy tỉnh giấc.

Vy vội lao xuống giường đã vậy lôi luôn cả tắm chăn ngã phịch xuống nền cái bản tọa như muốn vỡ ra. Chịu đau gượng người đứng dậy, tay vò lấy đầu tóc rối bù của mình.Băng Di chống tay ngồi dậy, cảm thấy cơ thể bủn nhủn, ánh mắt lạnh lẽo.

– Còn ngồi đó làm gì, chuẩn bị đi làm việc đi.

Chị ta quát lớn rồi phắt đi ra ngoài.Kiều Vy thở phào nhẹ nhõm tưởng chừng sẽ gặp một trận giông tố, bão táp.

– Đúng là bà chằn. Di, đi thay đồ đi nếu không lại bị mắng đó.

Di im lặng đứng dậy đi thẳng vào phòng tắm, lột bỏ bộ váy nhuốm máu và mặc trên mình bộ váy màu xanh của người giúp việc. Băng Di và Kiều Vy cùng sải dài chân đi trên dãy hành lang trải dài của khu biệt thự. Kiều Vy than thở:

– Khu biệt thự rộng quá, đi muốn mòn cả dép.

Di vẫn không đáp, ánh mắt vẫn hướng về phía trước, đôi chân vẫn bước đi nhẹ nhàng, mái tóc đỏ trầm lòa xòa trong gió.

– Mình có cái này cho bạn xem, Di.

Vy lôi trong túi ra một tờ giấy A 4 đưa cho Di xem.

– Đây là sơ đồ khu biệt thự Cu be, mình đã lấy được từ quản lý Hen.

Di nhìn vào tờ giấy một lúc rồi lại lơ đi, không quan tâm mà cũng không muốn biết về cấu trúc của khu biệt thự này.

– Chúng ta đang ở khu 2.

Biệt thự Cu be được xây dựng theo hình hộp lập phương, nơi tâm điểm nổi bật, cao 7 tầng. Được xây dựng bằng bê tông, cốt thép. Bên ngoài được ốp bằng những tấm kính chịu lực tốt. Xung quanh bốn mặt của khu lập phương này là các dãy phòng dài được chia làm 5 khu. Khu 1 – nơi làm việc của tổ chức CMI, khu 2 – sinh hoạt, các khu còn lại là đào tạo sát thủ chuyên nghiệp. Toàn bộ khu biệt thự được thiết lập hệ thống mạng lưới an ninh ELECTRIC bảo vệ. Tất cả các khu đều được gắn thiết bị nguồn điện khác nhau mang áp suất cao.

Vừa bước chân vào căn phòng lớn, nơi giúp việc chạy ra chạy vào tấp nập, trên tay bưng những khay đồ ăn còn bốc khói nghi ngút, đặt trên bàn dài với dãy ghế được xếp gọn gàng.

– Đợi làm xong hết hai đứa bay mới tới hả?

Quản gia quát lớn, hai tay chống nạnh, mặt nóng hầm.

– Còn đứng đó nhìn gì nữa mau làm đi.

Kiều Vy không nói gì, chỉ gật đầu rồi đi đến lấy cây lau sàn và lau. Về phía Di, nhỏ vẫn bình thản đi đến bàn bưng lọ hoa hồng đỏ nhẹ nhàng đưa lên mũi ngửi, một mùi thơm xông lên cánh mũi, ánh mắt vô hồn nhìn những bông hoa không chớp mắt. Di ôm lấy lọ hoa trên tay, xoay người định đi ra ngoài thì bị quản gia chặn lại.

– Hay quá ha, làm không làm đứng đó chơi hoa. Con ranh mới vào đã làm biếng.

Chị ta cáu gắt, làm âm vang cả phòng. Những người giúp việc dừng tay đứng nhìn Di với những ánh mắt không mấy thiện cảm. Tiếng xì xào vang vản như bầy ong vỡ tổ. Thay vì những câu “xin lỗi” hay “em sẽ làm liền” thì Di chỉ đáp lại bằng một câu nói lạc chủ đề.

– Đẹp!

Điều đó khiến cho Thùy tức sôi cả máu:

– Mày không hiểu tiếng người sao? Mở vanh tai nghe cho rõ đây, đã bước chân vào đây thì đừng có thái độ như vậy, ăn không ngồi rồi. Ở đây chỉ có tao có quyền, mày hiểu chưa?

Bình thản vẫn trên hết, hai chữ “lo sợ” dường như đối với nhỏ chẳng qua là một sự giả tạo.

– Ồn ào!

Buông một câu ngắn gọn hết sức. Ôm chặt lấy lọ hoa đi lướt qua mặt chị ta một cách thản nhiên. Vy đứng nhìn Di tay vòng trước ngực.

– Bạn tôi là thế.

Sự ngây thơ và thái độ không biết gì của Di khiến cho Thùy không thể chịu nổi lao tới nắm lấy tóc nhỏ kéo phắt lại.

“Bép.”

“Choang.”

Một cái tát nháng lửa giáng xuống mặt Di, in hằn năm ngón tay đỏ ửng. Lọ hoa trên tay rơi xuống sàn, vỡ tan tành những cành hoa hồng dập nát, nước bắn tung tóe lên đôi giày trắng adidas của một chàng trai to cao, đứng trước mặt Di.

– Chào cậu chủ.

Những người giúp việc và quản gia đều nhanh chóng tản ra hai hàng, ai ai cũng đều cúi gầm mặt không ho he hay ngước lên nhìn mặt của cậu hai.

Gia Ngọc nắm lấy cổ áo Di không một lời nói, đẩy mạnh vào tường, cánh tay trái gồng lên bóp chặt vai nhỏ, tay phải cầm mảnh vỡ nhọn hoắc đã nhặt lấy trước đó, ấn mạnh vào bả vai nhỏ. Máu dần rỉ ra thấm vào áo.

– Muốn chết sao?

Cậu gầm giọng, ánh mắt sắc lạnh nhìn trừng vào Di chứa đầy nỗi tức giận.

Những người giúp việc đều trơ mắt nhìn, quản gia như có chút gì đó thú vị, miệng cười đểu cợt. Vì những người giúp việc ở đây đều biết lí do của nó. Hoa hồng dập nát, vẻ đẹp của nó bị mất đi, một loại hoa có nghĩa đối với một người chỉ có nó khiến cho cậu tồn tại – hoa hồng gắn liền với hình ảnh của người mẹ. Không có một kẻ nào dám vào những hoa hồng trong khu biệt thự này, chỉ đơn giản là tự dẫn thân đi đến cái chết.

– Chết là giải quyết tất cả, sống chỉ biết tồn tại còn ý nghĩa gì.

Băng Di gắng nói một câu dài, nét mặt xanh nhợt, lấm tấm mồ hôi, đưa ánh mắt nhìn cậu của một sự bình thản che đi cái đau nhỏ đang chịu. Di không hề chống cự hay giãy giụa chỉ đứng im, mặc dù biết rằng đang đối diện với một ác ma.

Gia Ngọc càng ấn mạnh hơn, mảnh vỡ dần đâm sâu vào trong thịt, máu phụt ra dính đầy trên tay cậu. Di siết chặt lòng bàn tay buông một câu không rõ chữ.

– Cô đơn.

– Dừng tay lại đi anh bạn, đừng làm như vậy nữa đã quá nhiều rồi, những người vô tội. Hãy kiềm chế nóng giận bốc phát trong mày đi, Gia Ngọc.

Một chàng trai từ ngoài bước vào, đi đến đặt tay lên vai cậu, miệng nhếch mép cười.

– Chào cậu Hoàng Duy.

Những người giúp việc lễ phép chào.

Hoàng Duy – 23 tuổi, IQ: 165, cao 1m80, bạn thân của Gia Ngọc duy nhất trong khu biệt thự này. Làm việc chung với Gia Ngọc trong tổ chức CMI. Là một người lạnh lùng, kiêu ngạo nhưng biết quan tâm và có sự vui vẻ trái ngược hoàn toàn với Gia Ngọc. Cậu là người hiểu rõ Gia Ngọc hơn ai khác.

Lúc này, Gia Ngọc chợt buông lỏng tay khi nghe Băng Di và Hoàng Duy nói. Nhưng cậu không nhìn Hoàng Duy mà nhìn sâu vào đôi mắt socola không hồn ấy, đọc thấu nội tâm. Bất giác, cậu đẩy mạnh Di ngã phịch xuống nền đi thẳng khỏi đây.

Vy vội chạy tới đỡ Di, bàn tay nhỏ bị cứa đứt vài đường, miệng vết thương hở ra, những giọt máu chảy ra ri rỉ, vì lúc ngã xuống đâm phải mảnh vỡ của lọ hoa. Di nghiến răng, cắn môi chịu đựng đôi mắt vẫn vô cảm. Vết thương ở vai mau cứ thế nhuốm đầy áo và trong cái tâm cái suy nghĩ in hằn ánh mắt đen huyền chứa đựng bóng tối đó.

– Có sao không, chảy máu nhiều quá?

Vy nói, nét mặt lo lắng.

– Đau.

Lời đáp ngắn gọn, nét mặt tái nhợt.

Hoàng Duy đi lại chỗ Kiều Vy, ghé sát tai thầm:

– Tốt nhất hãy rời xa nơi này trước khi quá muộn.

Cậu rời khỏi.

Vy đưa ánh mắt khó hiểu nhìn người con trai đang đi cho tới khi khuất bóng.

“Bép.”

Thêm một cái tát nháng lửa giáng xuống mặt Di, nhỏ ôm lấy gò má và nhìn thẳng vào mắt của sư tử cái trước mặt.

– Tại mày cậu hai và cậu Duy không có một bữa ăn sáng ngon lành. Đã vậy còn làm vỡ bình hoa tao đã chuẩn bị.


Kim Thùy quát lớn.

– Thì sao?

Di trả lời không hề sợ hãi.

“Rầm.”

Thùy lôi mạnh Di vào tường nằm sấp dưới sàn tiện có xô nước bẩn gần đó, chị ta dội thẳng lên người nhỏ, chị ta không thể chịu nổi cái vẻ ngây thơ của Di. Những người giúp việc chỉ biết đứng nhìn với những ánh mắt khinh cười đểu.

– Mới vào đã bị như thế rồi?

– Tao chưa từng thấy con nhỏ nào như nó.

– Thái độ bình thản của nó khiến cho quản gia tức thêm thôi.

– Chẳng lẽ một câu van xin hay xin lỗi nó không nói được sao?… Chậc…

Di chống tay ngồi dậy, mái tóc ướt, máu cùng nước hòa trộn lan ra toàn bộ trên chiếc váy. Tiếp tục một sự răn đe:

– Hôm nay, đừng có hòng được ăn cơm, mày phải qua các khu khác dọn dẹp. Chưa làm xong, đừng có vác mặt về đây, có biết chưa.

Vy không thể chịu nổi cái cách hành hạ quá đáng của quản gia.

– Khu biệt thự rộng lớn như vậy thì sao Băng Di có thể làm hết được chỉ với một mình thôi chứ?

– Còn con nhỏ này nữa, mau lôi nó vào phòng nhốt lại, đừng để nó giúp.

Những người giúp việc gật đầu lia lịa, lôi Kiều Vy đi trong sự vùng vẫy của nhỏ.

– Bỏ ra… Băng Di…

– Kiều Vy.

Di gọi.

Kiều Vy chỉ kịp ngoảnh lại trong chốc lát rồi bị giam vào trong ngục tối. Di chỉ biết ngồi đó lẳng lặng nhìn.

Khu 1: Cu be – khu làm việc của tổ chức CMI.

Một khu hoạt động chính của tổ chức. Công việc và nguồn lợi nhuận thu được chủ yếu đánh bạc, buôn vũ khí, ma túy – heroin, các loại chất cấm giá cắt cổ, kinh doanh bất động sản, giải trí, cho vay nặng lãi, tống tiền và kinh doanh qua các công ty bình phong. Chỉ hoạt động khép kín, không ra mặt. Những thành viên đã tham gia vào CMI thì không được để lộ thân phận và thực hiện theo nội quy làm việc vô cùng khắc khe.

Gia Ngọc và Hoàng Duy bước qua cánh cửa lớn trong sự cúi đầu chào của những tên vệ sĩ, nhân viên làm việc. Không ai dám ngẩng đầu lên nhìn Gia Ngọc vì sợ ánh mắt sắc lạnh đó. Công việc chính của cậu là theo dõi và điều tra những phi vụ, làm hacker xâm nhập ăn cắp dữ liệu của các tập đoàn, công ti trên thế giới. Ngoài ra, chế tạo vũ khí và y học hạt nhân. Vừa học vừa làm. Còn Hoàng Duy là trợ thủ đắc lực của Gia Ngọc. Hai cậu đi đến thang máy bằng kính chịu lực, rà soát qua, nhận diện khuôn mặt, cánh cửa tự động mở cả hai bước vào đi đến phòng làm việc.

Một cuộc họp:

Bước vào phòng, ngồi bất cần, tay smartphone lướt, không để ý đến công việc. Tên quản lý Daviss đưa tài liệu, không cầm, không đọc mà vứt đó. Hoàng Duy lên tiếng:

– Vào thẳng vấn đề luôn đi.

– Vâng thưa cậu.

Quản lý Daviss đáp. Trước thái độ không quan tâm gì đến công việc khiến cho những nhân viên làm việc khó chịu, cậu vốn dĩ như vậy.

– Thưa cậu cả, cậu hai và cậu Duy, một lượng máu trẻ em ở ngân hàng Ấn Độ đã cho tập hợp đủ nhưng đã bị bắt lại trên đường vận chuyển ở ngoài cảng biển. Ngân hàng máu BH yêu cầu chúng ta bồi thường, vấn đề này giải quyết sao ạ?

– Nhờ một nhóm cảnh sát trong phái CMI chúng ta đã cho gia nhập…

Một cuộc gọi đến từ điện thoại của Gia Kỳ:

– Chuyện gì?

-…

– Tao biết rồi.

Cúp máy. Gia Kỳ tức giận nổi cáu:

– Chết tiệt, công việc thì bù lu bù loa hết còn phải lo những tên sát thủ kia nữa.

Một sự nổi loạn của những kẻ ở khu đào tạo sát thủ khiến Gia Kỳ điên đầu. Người có thể giải quyết bây giờ chỉ có một người.

– Gia Ngọc, mày đi đến khu đào tạo sát thủ giải quyết những tên nổi loạn cho tao.

Gia Ngọc không nói gì. Đứng dậy đi.

Băng Di một thân còng lưng lau, mồ hôi nhễ nhại, vết thương còn đau nó vẫn tiếp tục rỉ máu. Nhỏ cứ thế lau và lau cho đến khu đào tạo sát thủ – một nơi chết người.

Một tên cầm đầu “Hổ Đen” cùng với 30 tên tội phạm thoát khỏi cánh cửa sắt nổi loạn đòi giết chết Gia Kỳ vì những luật lệ quái ác. Những vũ khí sắc bén lấy được từ nơi chứa vũ khí, những con thú dữ đang đi tiêu diệt từng người một trong khu tội phạm kể cả giúp việc không buông tha. Tàn nhẫn… máu me… những tiếng la hét… khóc than… sợ hãi chạy toán loạn.

Di cắm cúi tập trung lau sàn không để ý gì xung quanh, chợt nhỏ khựng lại khi cây lau sàn bị dẫm bởi một đôi chân. Di ngẩng mặt lên nhìn một tên đàn ông to cao trước mặt với bộ dạng cởi trần xâm nát mình, đầu đẻ trọc với vết sẹo hình chữ x trên mặt, trông dữ tợn. Hắn nhìn chăm chăm vào Di với ánh mắt ngạc nhiên pha chút thú vị của sự thèm khát khi nhìn thấy một cô gái mang tấm mặt nạ thiên thần.

– Ồ… sao lại có một cô em xinh đẹp làm việc chăm chỉ ở đây vậy, thật hiếm khi lại có người giúp việc nữ đến đây.

Di không quan tâm gì đến những lời hắn nói, tiếp tục vào công việc mình đang làm. Nhỏ cầm cây lau hướng về phía khác để lau.

“Bốp.”

Cây lau trong tay Di rớt xuống vì bị hắn đá ra xa.

– Này cô em xinh đẹp, đừng làm nữa hãy tới phòng để phục vụ tên này được chứ?

Hắn nói với giọng đểu cợt, miệng nhếch mép cười thèm muốn, hắn giơ tay vuốt lên gò má Di nhưng bị nhỏ hất mạnh ra.

– Phiền phức!



Di buông một câu bình thản rồi quay người lại định đi đến nhặt lấy cây lau sàn thì bị tên tội phạm đẩy mạnh vào tường, ghì chặt lấy cổ tay nhỏ.

– Bỏ ra.

Di hét lên, gồng người cố thoát khỏi nhưng bàn tay chắc khỏe của hắn thì không thể.

– Lòng kiên nhẫn của tên này có giới hạn chưa có cô em nào thoát khỏi lòng bàn tay của tên này đâu.

– Đồ bỉ ổi.

– Cô em cũng dữ vậy ta.

Hắn xé banh cổ áo nhỏ ra, những hạt cút bay xuống sàn rồi hôn vào cổ nhỏ một cách mãnh liệt. Di nghiến răng, xiết mạnh tay, giãy giụa.

– Buông ra đồ ghê tởm…

Kiều Vy ngồi co ro một góc tường, không khỏi lo lắng cho Di. Lòng cứ thấy bồn chồn, sốt ruột.

– Bỏ ra… bỏ ra…

– Băng Di…

Vy chợt đứng dậy, tay chạm vào chiếc khuyên tai hoa trên tai mình cố gắng nghe âm thanh phát ra. Nhìn chiếc khuyên tai bình thường nhưng thực chất đó là một con chíp điện tử.

– Kiều Vy… cứu mình…

Vy hốt hoảng:

Di, mau cắn vào tay hắn đi chạy khỏi đó mình sẽ đến liền.

Vy vội chạy đến cửa gõ rầm rầm gọi lớn:

– Thả tôi ra…. rầm rầm… thả tôi ra… rầm rầm…

Tiếng kêu inh ỏi của Vy làm Thùy tức giận đi đến đạp mạnh vào cửa quát lớn.

– Im đi con quỷ, ồn ào.

– Mau thả tôi ra.

Duy giải quyết xong công việc đi đến gian bếp lấy lon nước cà phê sẵn tiện vào nhà kho lấy vài thứ đồ vật dụng không cần người giúp việc.

Bước vào trong sự cúi chào của bao người giúp việc. Đi đến tủ mát lấy lon cà phê.

– Thả tôi ra… thả tôi ra…

Duy nghe được tiếng người ở trong nhà kho biết đó là ai nhưng tỏ ra bình thường.

– Mở cửa nhà kho.

Quản gia Thùy có vẻ lúng túng.

– Ờ… ừm… cậu chủ cần gì thì cứ sai giúp việc vào lấy rồi đem lên cho cậu chủ, cậu cứ về phòng đi ạ.

Duy, từ một nét mặt bình thường trở nên sắc lạnh trừng mắt nhìn Thùy nói với giọng trầm đặc:

– Tôi đếm từ 1 đến 3 không mở cửa thì đừng trách… 1… 2… MỞ MAU…

Một phát một, quản gia giật mình lúi húi mở cửa. Vy được đà đẩy mạnh cửa nhìn thoáng Duy chạy đi thật nhanh.



Di dùng hết sức giãy giụa, nhỏ đã cắn mạnh vào bả vai hắn in hằn 10 vết răng. Di vội đẩy hắn ra cố gắng sức để chạy. Hắn tức giận đuổi theo.

Những tên sát thủ lần lượt được giải quyết một cách gọn nhẹ không bằng vũ khí hay vũ lực chỉ đơn giản bằng một nguồn điện cảm biến thông qua sự điều khiển bởi đôi mắt xanh dương. Gia Ngọc, đút tay vào túi quần đi rất thản nhưng thực chất là đang tập trung giải quyết vấn đề, nét mặt lạnh tanh. Đàn em đi sau không hiểu tại sao khi những tên tội phạm đến gần cậu chủ bỗng dưng gục ngã, co ro như thể bị giật điện, học máu, tóc cháy xém, ngửi cả mùi khét và chết tức khắc. Trong khi họ không cần đụng tay đụng chân gì cả đi giải quyết mà giống như đi chơi đi để xem cái chết.

– Thưa cậu chủ vẫn còn một tên.

Quản lí Daviss vội nói.

Gia Ngọc cúi xuống nhặt lấy khẩu súng ngắn trên người của tên tội phạm, bóp còi cành cạch đi. Di cố gắng chạy và chạy… nhỏ ôm lấy ngực mình thở hồng hộc… đôi chân trần đang dần kiệt sức.

“Pằng.”

“Tủm.”

Tiếng súng phát ra tên tội phạm ngã phịch xuống đất chết tươi, mắt trợn lên. Tiếng súng khiến Di giật mình trượt chân ngã xuống hồ nước nhân tạo. Nhỏ vùng vẫy, tay liên tục đập nước ngoi lên mặt nước. Gia Ngọc mắt nhìn thoáng qua hồ nước nhân tạo rồi đưa con mắt về phía trước, vứt khẩu súng, cho tay vào túi quần đi dù biết đang có sự cầu cứu- không quan tâm.

Di dần dần kiệt sức, nhỏ cảm thấy như tử thần ở trước mặt đang dần đưa nhỏ đi, Di rất sợ… Sợ nhưng không thể làm gì được vì nó quá gần… rất gần… Đôi mắt socola nhắm lại, cơ thể buông lơi, mái tóc đỏ trầm nổi lên mặt nước bồng bềnh rồi theo cơ thể người chìm xuống trong hồ nước sâu thẳm.

– Di…

Vy hốt hoảng chạy lại lóng ngóng nhìn xung quanh tìm người đến cứu vì nhỏ cũng không biết bơi. Nếu như Di có chuyện gì xảy ra, nhỏ sẽ day dứt và muốn tự giết bản thân mình.

“Tủm” và rồi một vị cứu tinh cũng đã đến nhảy xuống và đưa Di lên khỏi hồ nước. Hoàng Duy đã cứu nhỏ, cậu đặt Di nằm dài ở dưới đất nhỏ đang trong trạng thái bất tỉnh, người ướt sũng.

Vy vội chạy lại, đỡ lấy Di và miệng không ngừng gọi tên nhỏ.

– Di… Di… tỉnh lại đi.

Duy đứng dậy, tay hất mái tóc ướt nước của mình và buông một câu lạnh lùng :

– Đây là lần cuối và sẽ không có ai cứu giúp các cô nữa đâu.

Dứt lời, Duy đi thẳng ra khỏi đây.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 72 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

4 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

5 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

6 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

7 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

9 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 18, 19, 20

10 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

11 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 214, 215, 216

12 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 206, 207, 208

15 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

16 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 18)

1 ... 34, 35, 36

17 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

18 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 31, 32, 33

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Người yêu trưởng quan - Sáp Nữ

1 ... 22, 23, 24

20 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19



Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 335 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 284 điểm để mua Nữ vương
Đào Sindy: có gì đâu mà đông vui nà :))
Nhok Alone ( Bin): à lố lô
Phượng Ẩn: Mọi người đông vui quá
Công Tử Tuyết: Qua đợt này về ở ẩn lánh đời -.....-
Công Tử Tuyết: Cá cô cô... Con chợt nhận ra nhân sinh... Buồn chút xíu -....-
Mavis Clay: nani mọi người đang bàn về gì v :v
Công Tử Tuyết: Tuy con đường khó khăn nhưng sẽ không từ bỏ được
Công Tử Tuyết: đang cố gắng giành cho người ta để người ta còn có chút giải về rinh, lần cuối cùng rồi nên cơ hội phải chia đều mới được
Gián: Bay bay bay... eo ơi... cuộc chiến yêu thích :lol: ... ngủ
cò lười: :)2
cò lười: Do BGK không ai dám nghe nên chấm cho đậu luôn
Aka: Kể truyện ma vòng 3 đi các cu gái :)2 đảm bảo đậu chắc :lol:
Đào Sindy: on pc vẫn có nghe audio mà bạn?
huongvi94: có ai cho mk hỏi sao mk dùng máy tính lại k thấy chức năng nghe truyện nữa nhỉ
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 529 điểm để mua Dây chuyền đá Garnet và Citrine
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 230 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 384 điểm để mua Cành hoa hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 540 điểm để mua Hamster phiêu cùng âm nhạc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 513 điểm để mua Hamster phiêu cùng âm nhạc
Shop - Đấu giá: ღ๖ۣۜMinhღ vừa đặt giá 362 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 487 điểm để mua Hamster phiêu cùng âm nhạc
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 250 điểm để mua Huy chương vàng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 389 điểm để mua Panda có cánh
Lục Bình: Năm nay trả lời ngắn - gọn  :D3 dễ sợ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 347 điểm để mua Nữ hoàng 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.