Diễn đàn Lê Quý Đôn



Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 

Gốm - Ô ăn quan

 
Có bài mới 24.06.2017, 21:21
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7860
Được thanks: 3838 lần
Điểm: 10.21
Có bài mới [Sưu tầm - Hiện đại] Gốm - Ô ăn quan - Điểm: 10

GỐM


Tác giả: Ô ăn quan
Beta: Ivy_Nguyen

~~~

Giới hạn tuổi: 10+
Tình trạng sáng tác: đã xong
Số chương: 15​
Nguồn: gacsach.com


Giới thiệu truyện


Bố mẹ Phụng bỏ vào Nam kiếm kế sinh nhai nên cô bé sống với người bà già cả, ốm yếu ở làng quê, sau đó bố mẹ Phụng bặt vô âm tín.

Phụng học cái gì cũng mau và giỏi. Cô yêu bà, yêu gốm và những con người nơi đây. Nhưng cô vẫn nuôi ước muốn vào Nam tìm bố mẹ...

Rồi những khó khăn cứ liên tiếp ập xuống làng cô.

Phụng sẽ cùng mọi người chèo chống ra sao? Họ sẽ vực dậy được ngành nghề truyền thống của làng, hay đành buông tay chứng kiến sự mai một của nó?

Và,

Cô có thể thực hiện ước muốn của mình không? Rồi bà cô sẽ thế nào?

Đứng trước nhiều ngã rẽ, bước chân Phụng sẽ nghiêng về đâu?

Mời các bạn đọc truyện "Gốm" để giải đáp những khúc mắc trên nhé!


1.1

Khắp các lối dẫn vào làng, sương phủ đặc quánh. Thành thử gần sáng rồi mà trời vẫn tối om om.

Lúc này, một vài nhà đã rục rịch thổi cơm, khói từ ống ngói bốc lên tạo thành những mảng mỏng trắng đục, lởn vởn quanh mái bếp một lúc rồi lẫn vào cùng sương mù.

Con gà trống nhà bà Tỉnh vội vã nhảy lên bờ giậu, dang hai cánh vỗ phành phạch, rồi rướn cái cổ lên mà gáy một hơi rõ to.

- Ò... ó... o... o...

Chú gà trống choai bên dưới sau khi quan sát xong, liền bắt chước làm theo. Nhưng tiếng gáy của chú vừa nhỏ vừa đục nên chỉ đủ khiến bọn vịt nhao cả lên.

- Cạp... cạp... cạp...

Phụng mở mắt, cô dụi dụi vài cái cho đỡ kèm nhèm rồi nhẹ nhàng vén màn chui ra.

Không có một tia sáng nào lọt qua khe cửa khiến Phụng bất giác nghĩ đến khả năng con gà già kia lại gáy nhầm.

Phụng mò mẫm tìm dép xỏ vào chân rồi lại mò mẫm ra mở cửa, mỗi cử động đều thật khẽ để không làm bà thức giấc. Nhưng khi vừa nhấc then cửa lên thì cô nghe thấy tiếng vỗ tay của bà.

- Bà dậy rồi ạ! – Phụng cười.

Cô đút then trở lại một bên cửa cho gọn rồi ẩy toang cửa ra. Gió và sương lạnh cùng lúc ùa vào, quấn lấy hơi ấm trong phòng mang ra ngoài.

- Hắt xì! – Phụng quệt mũi rồi chùi đại vào quần.

Bà Tỉnh đã gấp chăn màn gọn gàng, đang tìm trâm để búi tóc, nghe tiếng cháu hắt hơi thì vỗ tay liền ba cái, mặt đầy lo lắng.

Phụng cầm chổi rễ, nhìn bà cười khì khì:

- Dạ, cháu nhớ rồi, lần sau cháu sẽ mở cửa từ từ để không bị trúng gió.

Soạt... soạt... soạt...

Phụng lùa chổi rất nhanh, loáng cái đã gom hết đống lá mít lại một chỗ. Đây toàn là lá của cây mít ướt nhà dì Tiến bên cạnh, chứ trong sân nhà cô chỉ trồng hai chậu lựu thôi.

Bên trong, bà Tỉnh cũng lấy chổi lúa quét sơ các ngóc ngách trong nhà.

Hai bà cháu im lặng, chỉ còn âm thanh của công việc vang lên. Đó là tiếng lợn đói ăn kêu inh ỏi khi bà bưng thúng rau lang đi tới. Là tiếng thùng gỗ thả xuống giếng khơi, và vào mặt nước cái bõm. Rồi cả tiếng vo gạo, tiếng dao nện trên thớt gỗ, tiếng xông nồi leng keng...

Buổi sớm của hai bà cháu luôn bận rộn như thế.

...

Cơm nước xong xuôi, Phụng thay đồng phục đi học, cô vừa thắt khăn quàng vừa dặn bà:

- Bà ơi, học xong cháu ghé lò gốm luôn, bà ở nhà thôi nhé, không được ra đó đâu đấy!

Bà Tỉnh gật đầu, móm mém cười. Nụ cười của bà thật hiền.

Phụng đeo cặp xách lên vai, ghé má bà thơm chụt một cái:

- Bà, dì Tiến ở nhà cả ngày, có chuyện gì bà nhớ ném đá qua sân gạch nhà dì nhé.

Bà lại gật gật rồi chỉ tay ra đường, ý bảo Phụng mau đi học đi, kẻo trễ giờ thì không hay.

Đi ngang qua nhà dì Tiến, Phụng tạt vào nhờ dì để mắt đến bà. Dì Tiến cười, vỗ cái đét lên vai Phụng:

- Cha bố cô chứ, có mỗi chuyện mà ngày nào cũng phải dặn. Biết rồi, khổ lắm, nói mãi. Thôi, đi học đi!

Phụng cười, cô phải dặn như vậy thì mới thấy yên tâm được.

- Vậy con nhờ cả vào dì đấy! Con cảm ơn dì, con chào dì con đi học!

- Ừ, đi đi cái con bé này...

...

Phụng năm nay lên lớp tám, cô học ở trường làng. Trường cách nhà chừng sáu cây số. Buổi sáng mát mẻ nên đi bộ như đi dạo vậy, không thấy mệt lắm. Còn trưa về, tuy nắng gắt, nhưng có đám bạn đi cùng nên cũng chẳng thấy xa.

Trường cấp hai có cả thảy mười phòng học. Buổi sáng khối tám và khối chín học chung, buổi chiều là hai khối còn lại.

- Phụng, lên đây anh chở!

Nghe tiếng gọi quen thuộc, Phụng dừng lại, nhoẻn cười:

- Anh Chức !

- Lên xe đi!

Chức đỗ xe ngay cạnh Phụng, cặp chân dài giúp anh dễ dàng chống xe bằng cả hai chân.

Phụng lót tót leo lên gác baga ngồi. Thi thoảng cô vẫn gặp anh ngang đường như thế này, rồi được anh cho quá giang.

- Đưa cặp đây cho anh! – Chức chìa tay ra sau lưng.

- Dạ! – Phụng ngoan ngoãn làm theo.

- Bám chắc nhé! – Chức co một chân, đặt lên bàn đạp.

- Dạ! – Phụng nắm lấy phần áo thừa hai bên eo của anh, vui vẻ đáp.

Chiếc xe cót kẻ trở mình rồi bon bon chạy. Những nơi bánh xe lăn qua để lại vết hằn mỏng và chút bụi cát mờ mờ.

Gió sớm mát lạnh lùa vào tóc Phụng, hất tung lên. Cô đưa một tay giữ tóc, hít thật sâu cái mùi khen khét lẫn ngai ngái đặc trưng trong không khí, cái mùi đã cùng cô lớn lên từng ngày.



Đã sửa bởi Cửu Thiên Vũ lúc 29.07.2017, 13:33.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 26.06.2017, 19:55
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7860
Được thanks: 3838 lần
Điểm: 10.21
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Hiện đại] Gốm - Ô ăn quan - Điểm: 10
1.2

Rít... rít... rít...

Tiếng dế mèn kêu động cả một góc. Phụng hai tay chống cằm, đầu gục lên xuống, chốc chốc lại giật mình, mở to mắt nhìn xung quanh, sau đó nhanh chóng lim dim trở lại.

Póc!

- A! - Phụng nhăn mặt, theo phản xạ rờ lên chỗ đau.

Chức đặt đèn pha lên đáy của chậu gốm úp ngược gần đó. Ánh sáng đột ngột xộc đến khiến Phụng bị chói, cô chớp chớp mắt:

- Mười hai giờ rồi hả anh?

- Chưa, mới mười giờ thôi! - Chức vần một chậu gốm nhỏ khác lại gần Phụng, ngồi xuống.

- Vậy anh ra đây làm gì? Còn những hai tiếng nữa mới đến lượt anh mà. – Phụng đã thích nghi với ánh sáng, mở to mắt nhìn Chức.

- Ra sớm cho em về ngủ chứ còn sao nữa?

- Em có buồn ngủ đâu? Thôi, anh về đi, mười hai giờ rồi ra!

Chức trợn mắt:

- Em hâm à? Ra rồi còn kêu về, đi đi lại lại cũng mất ngần ấy thời gian ấy chứ có gì khác đâu. Thôi, không dông dài, nhấc mông dậy về đi!

Chức ẩy Phụng đứng lên nhưng cô trụ chân lại.

- Anh cứ như vậy rồi mẹ anh lại la cho coi!

- Xời, em khéo lo. Mà mẹ anh lỡ có nói gì không phải với em thì em đừng để bụng nghen, em cứ dạ dạ cho qua là được rồi. Người lớn đôi khi kì cục vậy đó, xong rồi chả sao cả đâu.

Phụng bĩu môi, anh thì biết gì, cứ luôn tỏ ra già đời.

- Em bĩu môi đó à?

Phụng giật mình:

- Không có!

Chức nhấc đèn pha đưa cô:

- Cầm đèn về đi! Cẩn thận!

- Dạ! – Phụng lấy đèn, đi được vài bước sực nhớ ra, cô ngoảnh lại:

- À, em chưa bỏ củi thêm đâu, anh xem rồi tự bỏ nhé!

Chức nhìn ánh lửa đỏ rực trong cửa bầu lò, khẽ gật đầu với Phụng.

- À này... – Phụng lại dừng bước, ngoái lại nói. – Sau này cấm được búng trán em nữa, đau chết được!

Chức nhe răng cười:

- Vậy còn phải xem em có ngủ gật không đã!

- Xì! Thôi em về đây. – Phụng vừa ngáp vừa đáp.

Phụng chọn lối đi tắt ngang qua xưởng gốm để rút ngắn thời gian. Đó là nơi đặt các bể ngâm đất sét và cũng là nơi diễn ra toàn bộ quá trình làm gốm, chỉ trừ khâu nung. Lò nung tập trung ở bãi đất khác, cách xưởng chỉ độ một ki lô mét.

- Phụng đấy à cháu?

Bác Đại cùng với mấy người nữa đang lúi húi kiểm tra độ tơi của đất sét thô trong bể đánh, thấy quầng sáng của đèn pha thì ngước lên hỏi.

- Vâng ạ, cháu đây. Bác vẫn chưa về ạ? – Phụng dừng lại trả lời.

Bác Đại nói vài câu với người kia rồi đi ra chỗ Phụng.

- Phụng này, mai cháu đi học về thì qua đây phụ nhóm anh Mạnh tráng men nhé! Chỗ lò để bác Cả với đám thợ đốt trông nốt.

- Vâng ạ!

- Cháu bảo thằng Chức hộ bác luôn nhé!

- Vâng ạ!

Phụng đáp như cái máy, mắt cứ ríu cả lại.

Bác Đại đưa cho Phụng chiếc đèn pin nhỏ đang cầm trong tay, bảo:

- Cháu cầm cái này đi cho chó nó đỡ sủa. Mấy con chó nhà Tiến Lợi cực ghét ánh đèn pha, nó sủa inh ỏi khéo cụ Tỉnh lại thức giấc, người già khó ngủ lại lắm.

- Dạ vâng ạ!

Phụng đổi đèn với bác Đại xong, lễ phép chào bác rồi lững thững đi về. Ánh đèn pin lờ mờ càng khiến cô muốn lăn ra ngủ luôn tại chỗ. Phụng lắc đầu, cố gắng banh mắt nhìn đường, luôn miệng tự nhắc không được ngủ, không được ngủ, về đến nhà mới được ngủ...

...

Trước đây, cả làng Phụng đều làm gốm, hầu như mỗi nhà đều có một lò cóc trong sân. Nhưng dần dà, đồ nhựa du nhập vào nước, vì nhiều mặt tiện lợi khác đã lấn át cả đồ sành sứ, khiến đầu ra của nghề này bị thu hẹp dần. Nhiều nhà trong làng bắt đầu đập bỏ các lò cóc trong nhà mình, cũng bỏ luôn cả lò đàn ở khu nung chung. Những người già thì chuyển sang trồng trọt, chăn nuôi sống qua ngày. Lớp trẻ hơn, có sức và có chí hơn thì khăn gói rời làng đi tha phương, kiếm đường làm ăn.

Bố mẹ Phụng cũng không ngoại lệ, họ bỏ lại đứa con gái sáu tuổi cho mẹ già trông nom, rồi vào Nam lập nghiệp. Thời gian đầu, bà Tỉnh và con trai, con dâu vẫn thường xuyên thư từ cho nhau. Mỗi bận nhận thư, đều mang sang nhờ dì Tiến đọc cho. Sau này Phụng biết mặt chữ, thì cô tự đọc lấy cho hai bà cháu nghe, cô cũng tự viết thư lại cho bố mẹ. Nhưng thời gian càng trôi thì những lá thư Phụng nhận được lại càng ít đi. Có khi cả năm bố mẹ mới gửi một lá, mặc cho cô gửi không biết bao nhiêu lá thư vào trong đấy. Kết thúc mỗi lá thư cô đều nhắc lại lời hứa của họ, họ hứa nếu cô học hành chăm chỉ, đoạt loại giỏi thì sẽ về đón hai bà cháu vào. Lần nào họ cũng bảo sớm thôi, sớm thôi... vậy mà cuối cùng, họ chả thể làm như họ nói.

Phụng rất nhớ bố mẹ, vừa nhớ vừa tủi thân. Ba năm rồi, họ không liên lạc với cô nữa, còn cô thỉnh thoảng không đành lòng, lại viết thư vào hỏi họ. Đáp lại, chỉ là sự im lặng.

Phụng sợ cái ý nghĩ bố mẹ đã quên nơi này rồi, quên rằng có một người mẹ già và một đứa con thơ ngày đêm trông ngóng họ. Nhiều lần cô cứ dối lòng là bố mẹ bận quá, bố mẹ đang gặp khó khăn... nhưng trong thâm tâm cô biết tất cả chỉ là ngụy biện.

Có một lần cô đã gào khóc thảm thiết với bà, nằng nặc đòi bà dẫn vào Nam tìm mẹ. Khi ấy, cô học lớp bốn.

Bà mặc cho cô cào cấu, đấm đá bình bịch, la hét thảm thiết... nhất định không đồng ý với yêu cầu của cô. Bà chỉ vào những tờ giấy khen dán chi chít trên tường vôi cũ đã ngả màu, rồi ra dấu.

Phụng lắc đầu, cô lớn rồi, không bị lừa nữa.

- Không phải đâu, không phải cứ học giỏi là bố mẹ sẽ về đâu. Họ, sẽ không về nữa, không về nữa... – Phụng nói trong tiếng nấc và nước mắt giàn giụa. Linh tính đã mách bảo với cô điều tồi tệ đó.

Bà Tỉnh thở dài, các nếp nhăn trên mặt xô lại trên khuôn mặt khắc khổ, bà đưa tay chận nước mắt. Bà cũng nhớ chứ, con bà dứt ruột đẻ ra, một tay bà chăm bẵm từ khi đỏ hỏn đến khi trưởng thành cơ mà...

Bà nhớ, nhớ chứ... nhưng biết làm sao? Bà không có cách nào khác ngoài chờ đợi. Nếu tụi nó không về, ắt có lí do riêng. Bà vào đó, lỡ đâu lại thành gánh nặng cho tụi nó...

Phụng ôm lấy bà, hai bà cháu tủi thân tự vỗ về, an ủi lẫn nhau. Hôm ấy là một ngày nóng của tháng Năm, khi ráng chiều hãy còn đỏ rực một góc làng.

Phụng vân vê đầu khăn quàng đỏ, suy nghĩ. Đó là lần duy nhất cô đòi bà đưa mình đi tìm bố mẹ. Kể từ lần đó trở đi, cô tuyệt nhiên không một lần nhắc đến họ trước mặt bà.

Đã có lúc cô muốn bỏ học, muốn làm việc quần quật cả ngày ở xưởng gốm để kiếm tiền. Cô sẽ dành dụm tiền, sau đó sẽ tự mình đi tìm họ. Cô muốn đứng trước mặt hai người ấy, hỏi rằng họ thực sự không nhớ cô sao? Không nhớ bà sao?

Ý định này cho đến giờ, cô vẫn chưa từ bỏ. Nhất định sẽ có ngày, có ngày cô vào Nam tìm họ.

- Mày làm gì mà mặt đần thối ra thế? – Thằng Quyền huých nhẹ vào vai Phụng.

Cô giật mình, quay qua nhìn nó.

- Sao? – Thằng Quyền trợn mắt hỏi.

Phụng hừ một tiếng, cô liếc nó:

- Chả biết ai mới là đồ đần!

- Ờ!

Thằng Quyền bâng quơ trả lời, rồi để chùm me xanh trên bàn Phụng, đút tay vào túi quần, vênh váo về chỗ.

- Me của mày này!

Phụng cầm chùm me thảy về phía thằng Quyền, nhưng thằng Hưng lại chụp lấy, toe toét:

- Ơ, có me à, cho tao nhé!

Thằng Quyền chẳng nói chẳng rằng, hùng hổ sấn tới chỗ thằng Hưng, giựt quả me đã chui được một nửa vào miệng thằng Hưng. Rồi hai ngón tay như hai gọng kiềm, bóp chặt miệng thằng nhỏ.

Thằng Hưng há ngoắc miệng theo cách khổ sở nhất, đau chảy cả nước mắt, muốn nói mà không cử động miệng được.

Thằng Quyền thò hai ngón tay vào miệng thằng Hưng, móc nốt nửa quả me còn lại ra. Trừng mắt quát:

- Ai cho mày ăn? Muốn chết không?

Thằng Quyền đe xong thì buông tay, lầm lì xách chùm me về bàn.

Thằng Hưng xoa xoa mép, tức tối nói:

- Có mấy quả me mà cũng...

- Sao? Quyền quét mắt qua chỗ thằng Hưng, hất hàm hỏi.

Thằng Hưng xanh mặt, nó vẫn chưa quên cái màn vừa nãy, vội mút miệng, lắc đầu.

- Hừ!

Quyền sải người ra bàn, khịt khịt mũi, chuẩn bị đánh giấc.

Rõ là nó không có thiếu ngủ, vậy mà lúc nào lên lớp cũng phải ngủ ít nhất một tiết, Phụng chẳng thể hiểu nổi.

...

Póc!

Quyền gãi gãi đầu, rồi lại ngủ tiếp.

Póc! Póc! Póc!

Kèm theo âm thanh chọi phấn là tiếng cười khúc khích của bọn trong lớp. Cô Vân dạy Toán đứng trên bục giảng, kiên nhẫn bẻ phấn chọi vào đầu thằng Quyền.

Đến khi hộp phấn vơi phân nửa thì Quyền mới tỉnh. Nó ngóc mái tóc loang lổ phấn lên nhìn nhìn, trên mặt hiện rõ vẻ ngái ngủ. Nó nhăn mặt:

- Cái quỷ gì vậy?

Quyền mất mấy giây mới nhìn thấy gương mặt như bị nướng chín của cô Vân, nó ngồi sột* dậy.

- Em, nhặt hết số phấn kia lên đây cho tôi! – Cô Vân giận dữ quát.

Giọng cô bình thường đã to, khi quát lên còn to khủng khiếp. Thằng Quyền phủi phủi tóc, rồi cúi xuống nhặt phấn. Nhặt xong lết thết lên bục giảng, bỏ vào hộp phấn như cũ.

Cô Vân tay ngoay ngoáy viết lên bảng, tiếng phấn nện vào mặt bảng thể hiện rõ sự bực dọc.

- Em biết phải làm gì rồi đấy!

Dĩ nhiên là Quyền biết chứ, nó lặng lẽ ra góc lớp, quỳ xuống, giơ hai tay lên cao.

Phụng ngồi đầu bàn nhất, ngay phía cửa, nhìn lên lắc đầu chán ngán. Ngày nào cũng thấy Quyền quỳ ở đó, không tiết Toán thì tiết Văn, không Văn thì Sử... Hình như chỉ có mỗi tiết Họa là Quyền không ngủ gật buổi nào, cũng không quậy trong giờ này, thậm chí còn được điểm mười tuyệt đối.

Nhân lúc cô Vân ra ngoài, thằng Quyền nhỏ giọng gọi:

- Phụng! Phụng!

Phụng ngước mắt lên, thấy nó nhăn nhở thì trừng mắt. Gọi gì mà gọi, quen nó rõ muối cả mặt. Nếu không phải nó là em anh Chức, thì cô cũng chả thèm nói chuyện với nó.

- Phụng! Phụng!

Quyền kiên trì gọi, mắt hấp háy cười.

Phụng bực mình, gắt nhẹ:

- Gì?

- Mặt mày dính cứt mũi kìa!

Phụng vội vàng đưa tay sờ mặt, mắt lộ rõ xấu hổ.

Quyền nhìn Phụng vặn vẹo cái mặt như đang nhào bột thì cười ha hả.

Ơ, khoan, Phụng dừng tay. Cô có ngoáy mũi đâu mà mặt dính thứ đó được. Nghĩ xong nhìn lên thì thấy thằng Quyền cười, cô biết ngay mình lại bị nó lừa. Phụng mím môi, cố nén tức giận mà đọc sách.

- Ê Phụng! Phụng! Phụng! Phụng... – Quyền lại nhỏ giọng gọi.

Phụng đập mạnh cây bút xuống bàn:

- Gì nữa?

- Miệng dính ke** kìa! – Thằng Quyền chỉ chỉ rồi bụm miệng cười.

Phụng hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra. Lấy được bình tĩnh cô coi thằng Quyền như con trâu già, mặc xác nó cứ giở trò đùa dai.

Có điều, khổ thân Phụng, thằng Quyền lại nói thật. Miệng cô tuy không hẳn là dính ke, nhưng có dính một thứ trăng trắng, đó là bọt kem đánh răng, nhìn cũng na ná nhau. Lúc con Hồng cũng nói như thằng Quyền, Phụng xấu hổ muốn chết. Cô liếc thằng Quyền, cái thằng quỷ sứ, ai ngờ trong một trăm câu nói đùa của nó lại lòi ra một câu nói thật. Hừ!

Chú thích:
* từ địa phương, ngụ ý là tỉnh ngủ vì giật mình, ngồi sột dậy là lập tức tỉnh ngủ và ngồi ngay ngắn.
** là nước miếng khi ngủ bị chảy ra và khô lại, có màu trắng tương tự như bọt kem đánh răng khô vậy.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
     
Có bài mới 26.06.2017, 19:57
Hình đại diện của thành viên
Thành viên xuất sắc
Thành viên xuất sắc
 
Ngày tham gia: 08.03.2016, 09:44
Bài viết: 7860
Được thanks: 3838 lần
Điểm: 10.21
Có bài mới Re: [Sưu tầm - Hiện đại] Gốm - Ô ăn quan - Điểm: 10
2.1

Tùng! Tùng! Tùng!

Trống đánh bao hiệu tan học.

Chức đứng trước cổng trường đợi Phụng. Hôm nay do có tiết kiểm tra cuối tiết nên lớp Phụng về hơi trễ.

Nộp bài xong, Phụng hớt hải chạy ra ngoài. Cô sợ Chức không thấy cô, tưởng cô về rồi.

Phụng không phải sợ phải cuốc bộ về, mà chỉ là cô thấy vui khi được anh chở, nghe anh hát mấy bài thiếu nhi rất hay.

Phụng nhìn về phía lớp 9A, bàn ghế trống trơn, không còn ai trong đó cả. Cô lại vừa đi vừa nghển ra cổng, ngoài những đứa nấm lùn giống cô, không thấy một bóng dáng cao ráo nào hết.

Phụng tiu nghỉu như mèo gặp nước, xốc cặp rồi nhập vào đám bạn cùng khối đang ùa ra cổng.

- Phụng! Đi đâu thế?

A, tiếng của anh Chức, Phụng quay ngoắt lại, cười tươi:

- Anh chưa về ạ?

- Chưa, anh chờ em mà!

Chức cười, hai má lúm đồng tiền càng lún sâu xuống, nhìn rất đẹp trai.

Phụng cũng có lúm đồng tiền, nhưng chỉ có một cái bên má trái, còn bên phải là “lúm gạo”. Lúm gạo là mẹ cô gọi thế, bởi vì nó nhỏ như hạt gạo và chỉ hơi lõm vào thôi.

- Em làm bài được không? – Chức vừa đạp xe, vừa hỏi.

Phụng lúc lắc đầu, cười:

- Được chứ ạ!

- Ừ, anh quên mất, Phụng nhà mình giỏi mà!

Phụng nhà mình? Cô mỉm cười. Nhiều người trong làng vẫn hay đùa là trông cô và Chức giống hai anh em ruột hơn là Chức với Quyền, vì hai đứa đều học giỏi, ngoan và còn có lúm đồng tiền như nhau nữa.

Không biết Chức thấy thế nào, chứ Phụng mỗi lần nghe được mấy lời như thế thì vui lắm. Cô là con một, không có anh chị em nào cả, trong nhà quanh đi quẩn lại mỗi hai bà cháu. Vậy nên mỗi khi thấy người ta chị chị em em thì cô tủi thân ghê gớm. May mà có anh Chức, anh coi cô như em gái và đối xử rất tốt với cô.

- Anh Chức! – Phụng gõ gõ lên lưng áo ướt đẫm mồ hôi của anh.

- Sao Phụng?

- Em ghét cái người làm ra bài thơ “Làm anh” kinh khủng!

- Là bài nào? – Chức có chút mệt. Mệt vì trời nắng gắt chứ không phải vì Phụng nặng.

- Bài này nè: làm anh khó lắm, phải đâu chuyện đùa, với em gái nhỏ, phải người lớn cơ... – Phụng hào hứng đọc.

Chức bật cười:

- Ơ, anh thấy đúng mà, sao ghét?

Phụng lí nhí:

- Lẽ ra em mới là người làm ra bài này mới đúng!

Kít...

- A!

Chức phanh gấp, Phụng đâm sầm vào lưng cậu. Lưng cậu cứng cáp, nhưng đầu cô cũng không đau.

Phụng ngơ ngác hỏi:

- Sao thế ạ?

Chức vén tóc mái cô lên, xem trán có đỏ không. Xác định không bị đỏ, anh mới bảo:

- Mải nghe em nói, sém chút lọt ổ gà!

Phụng nghến phía trước nhìn, cô tặc lưỡi:

- Đó là ổ voi rồi, ổ gà chỉ thế này thôi. – Phụng dùng hai bàn tay vẽ vẽ trong không trung để Chức dễ hình dung.

Cậu phì cười:

- Ừ, thì ổ voi. May né được ổ voi, ha ha...

Phụng mỉm cười hài lòng, cô ngồi dịch lại phía sau, chần chừ hỏi:

- Có cần em xuống xe không ạ?

- Không! - Chức trả lời dứt khoát. - Em ngồi cho vững là được rồi!

Phụng ngoan ngoãn làm theo lời Chức, đặt chân ngay ngắn trên gác chân, hai tay nắm chặt áo cậu.

Chức chống chân xuống, hai tay dùng lực nhấc bổng đầu xe nhích sang bên trái.

- Woa, anh khỏe quá! – Phụng phấn khích reo lên.

Chức vuốt mồ hôi trên mặt, cười đầy tự hào:

- Chuyện! Anh mà lị!

Sau đó, đề phòng bị lọt vào ổ gà, ổ voi, hay ổ gì đó... Phụng không luyên thuyên nữa mà chỉ nghe Chức huýt sáo. Lúc thì cậu huýt sáo theo nhạc, lúc thì hát thành lời.

“Nhìn bao khăn thắm tươi

Lòng ngập bao sướng vui

Hát vang lên chào đón tương lai

Màu khăn tươi nhắc em

Học tập luôn gắng xinh

Làm sao cho khăn quàng thắm mãi vai em.”

Xe chạy bon bon, lên dốc hay xuống dốc đều cùng một tốc độ. Phụng vui vẻ vỗ tay theo nhịp bài hát, mặc kệ cái nắng thiêu đốt đang gắt gao đuổi theo sau.

...

Bà Tỉnh bắc chảo gang lên bếp, rút thêm vài búi rạ nhét vào cho lửa cháy to hơn.

Bà bốc từng nắm bồ kết thả vào lòng chảo, dùng đũa cả đảo đều. Bồ kết dưới sức nóng của lửa nhanh chóng ngả sang màu đen kịt, khói trắng bốc nghi ngút, thi thoảng còn nổ lách tách. Bà Tỉnh nheo mắt, mùi bồ kết cay xè theo khói tạt vào mắt, xộc vào mũi, khiến bà cứ phải đưa tay quệt nước mắt, nước mũi chảy ra.

Bà Tỉnh rang bồ kết để mấy bận nữa họp chơ trên xã thì đem lên bán, kiếm chút đỉnh.

Trong làng chỉ có vài ba nhà có trồng bồ kết, trong đó bồ kết nhà bà Tỉnh là quả đen bóng và thơm nhất, quả nào quả nấy đều nây nẩy.

Bồ kết là do con dâu bà, tức mẹ của Phụng, trồng sau nhà, cạnh cây ổi đào da trơn láng. Sau, thấy nhiều người mua, bà xúi con trai chặt cây ổi đi, trồng thêm một cây bồ kết nữa nhằm kiếm thêm tiền. Ai ngờ người tính không bằng trời tính, qua nhiều đợt mưa bão, cây thứ hai bật gốc, chỉ còn mỗi cây đầu tiên là trụ được.

Bồ kết sống lâu năm, gốc to như gốc me già nhà cô Sương cuối làng. Lá trông y chang lá me, có mỗi hoa là khang khác. Hoa bồ kết li ti, mềm mại như xiêm y của vũ công nữ, mang màu trắng tinh khôi, thường nở vào mùa xuân. Trong cái se lạnh và mưa phùn, hoa tỏa một mùi thơm dịu nhẹ, thứ hương thơm phải để ý kĩ mới thấy được. Nhưng đã ngửi một lần thì cả đời cũng chẳng thể nào quên.

...

Phụng đi học về, cất cặp xách xong là cô lật đật xuống bếp ngay.

Lúc này, khói đã dày đặc cả bếp, lan tới tận cửa. Phụng bịt mũi xông vào.

- Bà ơi, cháu đã bảo để cháu làm mà!

Mắt bà Tỉnh mở không nổi nhưng vẫn cố mở to để nhìn cô, hai mí hấp háy. Thấy cô rồi thì cười, xua tay.

Phụng với cái quạt mo cắm trên vách bếp, xua khói loãng bớt rồi đỡ bà dậy.

- Bà ra rửa mặt rồi ngồi nghỉ đi ạ, để cháu rang nốt!

Phụng dùng chân khều bớt mấy búi rạ ra, để bồ kết không bị khét trong lúc cô đưa bà ra ngoài.

Bà Tỉnh ra đến cửa bếp thì lùi lại, đập đập vào tay Phụng rồi chỉ vào trong bếp.

Phụng lắc đầu, cô nắm tay bà:

- Không được ạ. Bà nghe cháu đi mà!

Bà Tỉnh thở dài, bà không nói thêm nữa nhưng cũng không cần Phụng đưa ra ngoài, mặt bà buồn buồn.

Phụng biết bà dỗi, cô chạy lại, đỡ bà:

- Bà ơi, cháu thèm canh mùng tơi nấu mướp quá. Hay bà gọt giùm cháu mấy quả mướp, với lại hái mấy cọng mùng tơi leo ngoài giậu nhé. Rồi bà cháu mình cùng nấu!

Nghe Phụng nói vậy, nét rầu rĩ trên mặt bà lập tức biến mất, mắt bà ánh lên niềm vui nho nhỏ, bà gật đầu cười.

Phụng nhìn theo từng bước đi chậm chạp của bà, trong lòng thắt lại. Lưng bà ngày càng còng rạp xuống, đi lại thêm phần khó khăn hơn trước, nhưng việc gì cũng muốn đụng tay vào, không chịu ngồi một chỗ nghỉ ngơi.

Còn nhớ, ban đầu vì thương bà và cũng vì nóng tính, cô thấy bà làm nhiều mệt thì giành hết việc, không cho bà làm. Khi ấy, bà buồn ra mặt. Bà ngồi trên cái chõng tre cũ trước hiên nhà, mắt vô hồn nhìn về nơi nào đó xa xôi lắm, Phụng đi qua bà cũng chẳng chớp mắt.

Một bận, dì Tiến gọi Phụng lại bảo:

- Sao cháu không để bà làm việc gì hết vậy?

Phụng trả lời:

- Cháu không muốn bà mệt, chỉ độc đi lại thôi bà đã mệt lắm rồi ạ!

Dì Tiến lắc đầu:

- Cháu nghĩ người già, người ta cố sống lâu như vậy là vì cái gì?

- Dạ? – Phụng không hiểu, cô nhìn dì Tiến.

Dì Tiến thở dài:

- Người già họ có ý chí muốn sống, là vì nghĩ con cháu cần mình, chứ không phải để hưởng thụ an nhàn. Nếu cháu để bà cảm thấy bà không giúp được gì cho cháu nữa, lúc ấy bà sẽ cảm thấy mình vô dụng, có sống hay không cũng không cần thiết nữa, sẽ buồn chán, ăn uống không được rồi đổ bệnh...

- Không! Cháu... cháu không muốn bà bệnh đâu, cháu muốn bà luôn khỏe mạnh cơ... – Phụng mím môi, mắt long lanh.

Dì Tiến xoa đầu cô, dịu dàng nói:

- Dì hiểu, nhưng quan trọng cháu phải để bà hiểu nữa!

Đêm ấy, Phụng suy nghĩ rất nhiều về lời của dì Tiến. Cuối cùng, cô cũng nhận ra điều mà dì muốn truyền đạt. Cô chia công việc trong nhà thành hai mục nặng và nhẹ. Sau đó đem những việc nhẹ nói với bà, lúc nào cô cũng thêm câu “bà giúp cháu nhé” vào. Từ đó, bà vui vẻ hẳn, ăn nhiều hơn và ngủ cũng trọn giấc hơn.

Nhưng dần dà về sau, bà làm xog việc rồi thì ngứa chân ngứa tay lấn sang cả việc của Phụng. Thành ra, ngày nào cũng như ngày nào, đều có cảnh hai bà cháu giành nhau mà làm việc, rộn ràng cả lên.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks       
            
Xem thông tin cá nhân
Hiển thị bài viết từ:  Sắp xếp theo  
Trả lời đề tài  [ 17 bài ] 
           
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại - Trọng sinh] Võ thần nghịch thiên Ma phi chí tôn - Băng Y Khả Khả

1 ... 76, 77, 78

2 • [Xuyên không] Con đường vinh hoa của Thái tử phi - Tú Mộc Thành Lâm

1 ... 51, 52, 53

3 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 120, 121, 122

4 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 131, 132, 133

5 • [Hiện đại] Thực hoan giả yêu - Tịch Hề

1 ... 97, 98, 99

6 • [Xuyên không] Bắt nạt tướng quân đến phát khóc - Cung Tâm Văn

1 ... 45, 46, 47

7 • [Hiện đại] Tổng giám đốc gian manh chỉ yêu vợ - Thanh Phong Tân Nguyệt

1 ... 42, 43, 44

8 • [Hiện đại - Trùng sinh - Điền văn] Tam cô nương nhà nông - Ma Lạt Hương Chanh

1 ... 48, 49, 50

9 • [Hiện đại] Trong phim ngoài đời - Nhất Diệp Cô Chu

1 ... 18, 19, 20

10 • [Hiện đại] Ngọt ngào - Nghê Đa Hỉ

1 ... 21, 22, 23

11 • [Xuyên không - Dị giới] Thiên tài triệu hồi sư - Nhược Tuyết Tam Thiên

1 ... 214, 215, 216

12 • [Hiện đại] Hôn trộm 55 lần - Diệp Phi Dạ

1 ... 234, 235, 236

13 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

14 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 206, 207, 208

15 • [Hiện đại] Ôm em đi Diệp Tư Viễn! - Hàm Yên

1 ... 52, 53, 54

16 • [Hiện đại] Cố chấp ngọt - Triệu Thập Dư (Ngoại truyện 18)

1 ... 34, 35, 36

17 • [Cổ Đại] Tiểu thiếp không dễ làm - Đào Giai Nhân

1 ... 50, 51, 52

18 • [Hiện đại] Âm hôn lúc nửa đêm - Mộ Hi Ngôn

1 ... 31, 32, 33

19 • [Hiện đại - Quân nhân] Người yêu trưởng quan - Sáp Nữ

1 ... 22, 23, 24

20 • [Hiện đại] Giá như - Thất Sắc Cẩm

1 ... 17, 18, 19



Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 335 điểm để mua Cô bé cưỡi châu
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 284 điểm để mua Nữ vương
Đào Sindy: có gì đâu mà đông vui nà :))
Nhok Alone ( Bin): à lố lô
Phượng Ẩn: Mọi người đông vui quá
Công Tử Tuyết: Qua đợt này về ở ẩn lánh đời -.....-
Công Tử Tuyết: Cá cô cô... Con chợt nhận ra nhân sinh... Buồn chút xíu -....-
Mavis Clay: nani mọi người đang bàn về gì v :v
Công Tử Tuyết: Tuy con đường khó khăn nhưng sẽ không từ bỏ được
Công Tử Tuyết: đang cố gắng giành cho người ta để người ta còn có chút giải về rinh, lần cuối cùng rồi nên cơ hội phải chia đều mới được
Gián: Bay bay bay... eo ơi... cuộc chiến yêu thích :lol: ... ngủ
cò lười: :)2
cò lười: Do BGK không ai dám nghe nên chấm cho đậu luôn
Aka: Kể truyện ma vòng 3 đi các cu gái :)2 đảm bảo đậu chắc :lol:
Đào Sindy: on pc vẫn có nghe audio mà bạn?
huongvi94: có ai cho mk hỏi sao mk dùng máy tính lại k thấy chức năng nghe truyện nữa nhỉ
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 529 điểm để mua Dây chuyền đá Garnet và Citrine
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 230 điểm để mua Chậu hoa hồng
Shop - Đấu giá: Lily_Carlos vừa đặt giá 384 điểm để mua Cành hoa hồng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 540 điểm để mua Hamster phiêu cùng âm nhạc
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 513 điểm để mua Hamster phiêu cùng âm nhạc
Shop - Đấu giá: ღ๖ۣۜMinhღ vừa đặt giá 362 điểm để mua Nữ hoàng
Shop - Đấu giá: Xám vừa đặt giá 487 điểm để mua Hamster phiêu cùng âm nhạc
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 250 điểm để mua Huy chương vàng
Shop - Đấu giá: Thích Cháo Trắng vừa đặt giá 250 điểm để mua Chậu hoa 2
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 368 điểm để mua Mashimaro hôn nhau
Shop - Đấu giá: Tra172 vừa đặt giá 389 điểm để mua Panda có cánh
Lục Bình: Năm nay trả lời ngắn - gọn  :D3 dễ sợ
Shop - Đấu giá: tiểu an nhi vừa đặt giá 417 điểm để mua Chuột Mickey 5
Shop - Đấu giá: Đào Sindy vừa đặt giá 347 điểm để mua Nữ hoàng 3

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.