Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 

Xuyên việt chi dị thế hồ khẩu - 75D

 
Có bài mới 10.06.2017, 02:49
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 06.05.2017, 20:51
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 1200
Được thanks: 483 lần
Điểm: 10.13
Có bài mới [Đam mỹ - Xuyên không] Xuyên việt chi dị thế hồ khẩu - 75D - Điểm: 7
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Xuyên việt chi dị thế hồ khẩu

(Xuyên qua dị thế sống tạm)

Tác giả:75D

Thể loại:Đam Mỹ, Xuyên không, chủng điền, sinh tử, ấm áp, HE.

Chương: 77 Chương + 2 PN

Trạng thái: Hoàn

Nguồn: https://windlov3r.wordpress.com

QT: Gracefairy

Edit: Summerbreeze + Higanbana

Giới thiệu:

Do làm việc tăng ca quá mức nên Lý Hoành Viễn mất mạng, nhưng lại được cơ hội xuyên không về cổ đại trở thành một tiểu ca nhi Nghiêm Thu.

Nhưng tiểu ca nhi này được người khác mua về để làm vợ.

Trung khuyển công và nhân thê thụ, trung khuyển thỉnh thoảng bá đạo, nhân thê ngẫu nhiên cũng sẽ tạc mao chút chút.

Diễn viên chính: Thạch Hoài Sơn, Nghiêm Thu |

Phối hợp diễn: Thôn dân Thạch gia thôn | Cái khác: Làm ruộng, BL.



Đã sửa bởi Kappa LOVE lúc 19.06.2017, 12:30.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Kappa LOVE về bài viết trên: nguyễn thị huyên
Có bài mới 10.06.2017, 02:58
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 06.05.2017, 20:51
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 1200
Được thanks: 483 lần
Điểm: 10.13
Có bài mới Re: [ Đam mỹ - Xuyên không ]Xuyên việt chi dị thế hồ khẩu - 75D - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 1

Trên con đường núi nhỏ xuất hiện một cái xe lừa kéo, lộc cộc chạy về phía trước.

Thạch Hoài Sơn ngồi trên ván xe, thỉnh thoảng dịch góc chăn cho người đang nằm bên cạnh. Giờ đã vào thu, gió vô cùng mát mẻ.

Đường nhỏ gồ ghề không bằng phẳng. Xe kéo xóc nảy lên theo, người ngồi trên xe thỉnh thoảng lắc lư một chút.

Thạch Hoài Sơn che đầu của y, sợ bị xóc rồi hướng về phía lão hán đánh xe hô: “Lưu tam thúc, đi chậm một chút, xóc quá.”

Lưu tam thúc quay lại nhìn Thạch Hoài Sơn một cái, cười nói: “Cũng biết che chở rồi sao, nhưng không chậm được nữa, ngươi thấy mặt trời sắp xuống núi chưa? Nếu không đi nhanh thì đoạn đường sau rất nguy hiểm, chậm nữa có thể gặp sói đấy!”

Thạch Hoài Sơn cũng biết đường núi buổi tối không an toàn liền không nói gì nữa, chẳng qua là càng che chở người ở trên.

Lưu tam thúc vừa ghé mắt nhìn qua tiểu ca nhi trên xe, nghĩ thầm, cũng không trách được Thạch Hoài Sơn lại che chở như vậy, lớn lên thoạt nhìn đẹp mắt, là tiểu ca nhi nhà quan nuôi ra đúng là không giống với người trong thôn, không biết mang về có nuôi được không đây.

Lưu tam thúc thầm nghĩ, hy vọng là một tiểu ca nhi tốt, không uổng công Thạch Hoài Sơn tốn năm mươi lạng bạc trên người y.

Xe lừa kéo chạy vào thôn đúng lúc mặt trời lặn xuống. Ở cửa thôn có không ít người đang đứng, rảnh rỗi không có việc gì làm liền tụ lại nói chuyện, phần lớn là về dáng dấp tiểu ca nhi mà Thạch Hoài Sơn mới mua về.

Xe lừa vừa vào cổng thôn, mọi người liền tụ tập đến đây.

Đầu tiên là hỏi hai người Thạch Hoài Sơn đi đường có thuận lợi không, trong những người này, đa số đều là những lão nông lớn tuổi, cả đời còn chưa đi vào thành lần nào, cảm giác việc đi từ thôn vào thành không phải là chuyện dễ dàng.

Thạch Hoài Sơn nhảy khỏi xe, vì trong lòng cao hứng nên người khác hỏi gì liền đáp nấy.

Mọi người vừa nhìn lên xe cũng là sáng mắt lên, lập tức cả đám vây quanh xe lừa, bàn tán khen tiểu ca này xinh đẹp. Dĩ nhiên cũng có mấy người chua ngoa vài câu.

“Hoài Sơn ca, tiểu ca này là của quan già? Lớn lên cũng xinh đẹp đấy, nhưng chả biết có làm nổi việc hay không đây?”

“Không sao, trong nhà chỉ có hai chúng ta, làm gì có nhiều việc đâu.” Thạch Hoài Sơn vô tình đáp. Không có gì hơn là mấy chuyện giặt quần áo nấu cơm, nếu người này không biết làm thì hắn làm cũng được.

Thạch Liễu mất hứng, nhân khẩu trong nhà Thạch Hoài Sơn đơn giản, vào cửa cũng không cần hiếu kính với bề trên. Nhà hắn có ba mẫu đất, mặc dù hơi ít nhưng hắn lại có bản lĩnh, biết săn thú. Quanh năm suốt tháng cũng không thiếu thịt ăn, còn có thể bán thịt và da kiếm không ít tiền, nếu làm tề quân* của hắn, tha hồ mà hưởng phúc a!

“Tiểu ca này tốn bao nhiêu bạc đây?” Thạch đại thành a cha hỏi.

“Năm mươi lượng.” Thạch Hoài Sơn nói.

“Cái gì?” cả đám người mở to hai mắt! Nhiều bạc như vậy! Thạch tiểu tử này đúng là có không ít tiền a!

Thạch Liễu càng trợn mắt nhìn a cha** của y một chút, trách hắn ban đầu không cho y cùng Thạch Hoài Sơn định thân. A cha của y ngại người ta nghèo, giờ thì sao, mới chỉ ba năm thôi người ta đã có thể tùy tùy tiện tiện mà tiêu năm mươi lượng!

A cha Thạch liễu cũng buồn bực, thật đúng như câu không ai nghèo mãi. Nhưng ban đầu cũng không thể trách hắn, Thạch gia tiểu tử cùng a phụ*** đoạn tuyệt quan hệ, trong thôn liền cho hắn ba mẫu ruộng, một năm thu hoạch xong, trừ chi phí, tiền thuế xong thì cũng chẳng còn được là mấy. Ai biết hắn có bản lĩnh săn thú, nghe nói một tấm da gấu có thể bán hơn mười lượng, bằng thu hoạch một năm của nhà nông khác.

“Hừ, cũng đừng giống như a cha hắn giống nhau, không sạch sẽ!” lời này thốt ra, sắc mặt Thạch Hoài Sơn lập tức thay đổi. Người xung quanh cũng nghe thấy, đồng loạt hướng về phía người nói.

Trong nhất thời có đủ loại ánh mắt, Thạch Khang bị trừng đến không thoải mái, liền hừ lạnh một tiếng quay đầu đi.

Thạch Hoài Sơn cúi mặt bình tĩnh, những người bên cạnh cũng lúng túng không biết phải nói gì cho tốt.

Chuyện nhà của Thạch Khang, cả Thạch gia thôn đều biết. Năm đó Thạch Khang cũng theo người môi giới đi mua ca nhi, vốn là rất hài lòng nên không có nhìn kỹ, cũng không chú ý, tiểu ca kia đã bị người đạp hư. Đám người kéo về nhà mới phát hiện, tiền đã giao liền không thể lấy lại. Thạch Khang không có cách nào khác, đành phải nhịn xuống, cơn tức này toàn bộ đều trút lên người tiểu ca, ngày ngày không đánh thì chính là mắng.

Không bao lâu, tiểu ca nhi liền mang bầu, nhưng bảy tháng đã sinh non. Thạch Khang cho rằng đứa nhỏ này không phải là của hắn, mặc dù người đỡ đẻ đã nói rõ rằng đây là sinh non. Hơn nữa trong thôn cũng có người đồn đại, càng khiến Thạch Khang mất thể diện, ngay cả tên cũng không đặt cho hài tử, để cho trưởng thôn đặt. Cuộc sống về sau liền có thể nghĩ, ngày ngày trôi qua không hề tốt đẹp. A cha Thạch Hoài Sơn đáng thương, vốn của là tiểu ca của quan gia, nhà gặp kiếp nạn, bị phát mại cho người môi giới. Kết quả lại bị kẻ đó đạp hư, qua tay liền bán đi.

Mãi cho đến khi a cha Thạch Hoài Sơn mang thai hài tử thứ hai, tình huống trong nhà mới cải thiệu chút ít. Lần này thì tốt rồi, Thạch Khang có thể chắc chắn đây là con hắn, tính tình thu liễm một chút.

Nhưng a cha của Thạch Hoài Sơn những năm này chịu tội nhiều quá, suy nghĩ nhiều, lúc sinh xong liền buông tay ra đi.

Thạch Khang đối với hai đứa con này là hai thái độ trái ngược nhau hoàn toàn, thật đúng là một đứa ruột thịt, một đứa người dưng.

Đợi Thạch Hoài Sơn mười hai tuổi đã có hình dáng đại tiểu tử, rốt cục hiểu được phản kháng, lại bị Thạch Khang ra tay đánh không thương tiếc, hắn dùng toàn bộ sức lực đẩy Thạch khang ra khiến hắn bị ngã, sau đó quay đầu chạy không về nữa.

Trưởng thôn có tổ chức cho mọi người tìm xung quanh hồi lâu nhưng không thấy, tất cả mọi người đều cho rằng đứa nhỏ đã bị sói tha vào trong núi. Có vài người thấy Thạch Khang này quá ác độc, có người thì tự trách, ban đầu không nên đồn đại linh tinh. Người trong thôn ai chẳng vậy, nhà ai dài nhà ai ngắn, nhà ai mà chưa bị đồn đại qua? Những người này chỉ là thuận miệng mà nói,cũng không nghĩ đến lời đồn mang đến cho người khác bao nhiêu thương tổn.

Cho dù là ai thì vẫn phải tiếp tục cuộc sống. Huống chi chỉ là đứa nhỏ không đáng kể, mọi người than thở mấy câu thương tiếc, hôm sau lại trở về bình thường.

Nhưng ai biết, qua năm năm, tiểu tử này lại trở lại!

Tiểu tử này sau năm năm đã trở thành một hán tử cao lớn cường tráng. Cuối thu, mặc một bộ y phục làm từ da thú, mang theo chút lệ khí, người nhát gan cũng không dám đi gần, thậm chí cảm giác mình ngửi được mùi máu.

Thạch Hoài Sơn trở lại đầu tiên là đến dập đầu trước phần mộ a cha hắn, sau đó tìm thôn trưởng muốn đoạn tuyệt quan hệ với a phụ hắn là Thạch Khang, từ xưa đến nay chỉ có cha từ mặt con, chứ chưa từng có trường hợp con cái chủ động từ mặt cha. Vốn thôn trưởng không đồng ý, nhưng Thạch Khang lại nổi giận đùng đùng: “Từ thì từ! Ta cũng không dám hưởng phúc này, không đảm đương nổi a phụ của hắn! Từ nhanh lên, đừng hy vọng ta cho ngươi một đồng nào!”

Thạch Hoài Sơn lạnh lùng nói: “Đồ của ngươi ta cũng không cần! Trưởng thôn chứng nhận giúp cho ta, sau này dù hắn chết đói ta cũng không cho hắn đồ ăn. Lời này hôm nay ta nói ra, đến một ngày nào đó cũng đừng nói là ta không hiếu thuận.”

“Chết đói cũng là ngươi cái đồ con hoang này! Để ta xem không có ta nuôi ngươi, ngươi làm thế nào để sống!” Thạch Khang tức giận quát tháo, cả thôn đều nghe tiếng.

Thạch Hoài Sơn lại chả buồn nói thêm câu nào với hắn, chỉ chờ trưởng thôn viết biên nhận.

Thôn trưởng Thạch gia thôn là do cả thôn đề cử, sau này nha môn xác nhận. Thôn ở trong núi, cách huyện thành quá xa, truyện trong thôn hằng ngày cũng là do thôn trưởng làm chủ, định kỳ báo cho nha môn là được, thôn nhỏ như vậy, quan phủ thu thuế xong thì cũng không quản nhiều nữa.

Mặc dù Thạch Hoài Sơn cùng Thạch Khang cắt đứt quan hệ nhưng vẫn là người của thôn. Thôn trưởng cũng là thúc bá trưởng bối, tự nhiên không thể để Thạch Hoài Sơn chết đói, cho nên liền cho hắn một phòng ở đã bỏ không từ lâu, lại làm chủ cho hắn ba đất mẫu hoang. Khai hoang là phải báo cáo với nha môn, nhưng không phải muốn khai là khai, sau này còn phải ghi danh để đóng thuế. Khai nhiều thì không được, nhưng hai, ba mẫu thì trưởng thôn có thể xin được.

Có điều Thạch gia thôn ở trong núi, vốn là ít đất, đất hoang còn dư lại cũng không nhiều lắm, hơn nữa cũng là chỗ cằn cỗi, ít đất thịt vô cùng. Dù vậy, ba mẫu đất để nuôi một hán tử thì cũng coi như đủ rồi.

Vừa mới đầu, trong thôn không có ai dám nói chuyện với Thạch Hoài Sơn. Ba năm trôi qua, tính tình lạnh băng của Thạch Hoài Sơn giảm đi không ít, cùng mọi người quan hệ không tệ lắm, mọi người lúc này mới bắt đầu nói chuyện cùng hắn.

./.

Giải thích một chút:

Thế giới chỉ có hán tử và ca nhi, không có nữ nhân. Hán tử chính là nam nhân, còn ca nhi có vai trò như nữ nhân, có thể sinh con.

*)Tề quân = vợ

**)A cha: Danh xưng của ca nhi với con cái

***)A phụ: Danh xưng của hán tử với con cái.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Kappa LOVE về bài viết trên: nguyễn thị huyên
Có bài mới 10.06.2017, 03:03
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 06.05.2017, 20:51
Tuổi: 21 Nữ
Bài viết: 1200
Được thanks: 483 lần
Điểm: 10.13
Có bài mới Re: [ Đam mỹ - Xuyên không ]Xuyên việt chi dị thế hồ khẩu - 75D - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Chương 2

Thạch Liễu nhân cơ hội nói: “Mau nhìn xem có trinh ấn hay không.”

Thạch Hoài Sơn cau mày liếc hắn một cái, lạnh mặt, nhìn đến Thạch Liễu khẽ run rẩy.

“Ta thấy tiểu ca nhi này không tệ.” A cha của Thạch Đại Thành vừa nói vừa lấy tay lật lỗ tai Nghiêm Thu, thấy sau tai hắn một nốt ruồi son, màu đỏ tươi, bèn cười nói: “Này thật đúng là tốt!”

A cha Thạch Đại Thành vẫn luôn chiếu cố Thạch Hoài Sơn không ít, người hai nhà vốn là hàng xóm. Lúc trước thôn trưởng an bài căn nhà kia, cũng là nhà Thạch Đại Thành giúp đỡ xây lại, nếu không người cũng không cách nào vào ở được.

Bên cạnh cũng có người nhìn thấy, đều nói: “Trinh ấn thật là đỏ!”

Tiểu ca nhi trên người họ có hai nốt ruồi, một là nốt ruồi son trời sinh ở trên trán giữa hai lông mày, dùng để phân chia hán tử cùng ca nhi. Cái khác cũng là nốt ruồi son, gọi là trinh ấn, càng đỏ thì càng sinh đẻ tốt. Thành thân rồi, trinh ấn này sẽ biến mất. Trinh ấn đối tiểu ca nhi mà nói vô cùng trọng yếu, nếu tiểu ca nhi chưa thành thân bị phát hiện mất trinh ấn, ở một số nơi đặc biệt cổ hủ, sẽ bị buộc đá vào người cho trôi sông hay trầm hồ mà chết. Năm đó a cha Thạch Hoài Sơn vì không có trinh ấn này, mới chịu khổ nhiều như vậy.

Thạch Hoài Sơn không chút nào để ý đến vấn đề có hay không có trinh ấn, hắn không cần điều này, chẳng sợ tiểu ca nhi này giống a cha của hắn bị đạp hư, hắn cũng sẽ không để ý hay ghét bỏ. Lần đầu tiên nhìn thấy Nghiêm Thu hắn đã thích, mắt của y rất giống mắt của a cha trong trí nhớ.

“Tiểu ca nhi này sao lại còn chưa tỉnh?” a cha Thạch Đại Thành có chút bận tâm hỏi.

Không đợi Thạch Hoài Sơn trả lời, Lưu tam thúc đã nói: “Người môi giới cho hắn uống thuốc, qua cả đêm mới tỉnh đâu, sợ hắn nhớ được đường đi, sẽ lén bỏ trốn.”

Tất cả mọi người đều hiểu mà gật đầu, bị mua tới trong khe núi nghèo khó này làm tề quân của người ta, hơn phân nửa là không có ai thích thú, chút đề phòng cũng là nên.

Đầu năm nay, mua tiểu ca nhi làm tề quân, không phải là chuyện mới mẻ gì, thôn nào cũng có.

Trong núi Tam Phong này, Thạch gia thôn bọn hắn coi như là tốt, tuy cách huyện thành (thị trấn) 30 dặm, nhưng so với mấy thôn ở sâu trong núi cũng mạnh hơn nhiều. Mấy thôn đó cách huyện thành càng xa hơn, đường đi cũng không dễ, lại càng nghèo hơn.

Tuy nhiên, điều này cũng dẫn tới việc kết hôn của người Thạch gia thôn trở nên khó khăn hơn. Ngươi nói xem, muốn kết hôn với người trong huyện thành, người ta chướng mắt ngươi là người trong thôn này. Còn nếu như kết hôn với người ở thôn khác trong núi, Thạch gia thôn lại chướng mắt bọn hắn, sao có thể tìm người so với mình còn nghèo hơn? Cũng chỉ có thể người trong thôn lấy nhau, hoặc là mua người từ người môi giới kia.

Lưu tam thúc thấy mọi người vây quanh đã nửa ngày, còn không có ý định tản đi, liền nói: “Được rồi, xem xong rồi liền nhanh chóng đi đi. Ta muốn trở về cho lừa ăn, chạy xóc nảy cả một ngày đường.” Gia súc quý giá, lừa mặc dù không thể so với trâu ngựa, nhưng ông cũng đau lòng ni.

Mọi người vừa nghe Lưu tam thúc lên tiếng, hỏi han nhau vài câu, cũng tản ra. Thạch Liễu còn muốn theo Thạch Hoài Sơn nói chuyện, bị a cha gã dắt đi.

Thạch gia thôn, phần lớn mọi người họ Thạch, cũng có vài hộ họ khác. Nhà Lưu tam thúc là một trong những hộ đó, nhưng ở trong thôn lại có địa vị khá cao. Lưu tam thúc trong nhà có lừa, chạy tới chạy lui vào thị trấn, mua bán hàng hóa gì cũng đều dựa vào người ta.

Lưu tam thúc đánh xe lừa chạy tới cửa nhà Thạch Hoài Sơn thì dừng lại, Thạch Hoài Sơn ôm Nghiêm Thu từ trên xe xuống, ôm thẳng trở về trong phòng, an bài cho tốt. Sau vội vàng đi ra nhét tiền xe cho Lưu tam thúc, “Ngày hôm nay thật làm phiền Lưu tam thúc.” Vốn buổi sáng chỉ là đi thị trấn bán da thú, ngẫu nhiên thấy người môi giới dẫn Nghiêm Thu cùng một đám người xuyên qua phố, hắn liếc mắt một cái đã nhìn trúng, không nói hai lời muốn đi mua người. Kết quả người môi giới há mồm chắc giá 50 lượng. Ra ngoài, trên người Thạch Hoài Sơn cũng không cất nhiều bạc như vậy, lại phải nhờ Lưu tam thúc chở hắn quay về thôn lấy tiền. Lấy đủ tiền lại vội vàng đánh xe lừa về thị trấn, cho đến lúc mặt trời sắp xuống núi mới quay về thôn.

Tiền xe không ít, Lưu tam thúc khá vừa lòng, cũng không nhiều lời vô nghĩa, chỉ cười nói: “Được rồi, dù sao ta cũng nhận tiền của ngươi. Có chuyện gì lại gọi ta, ta trở về đây.” Nói xong cũng nhảy lên xe lừa, quất hai roi liền đi.

Trở về trong phòng Thạch Hoài Sơn nhìn Nghiêm Thu, lau mặt cho y, thấy y không có chút nào dấu hiệu sắp tỉnh, chỉ đành dọn dẹp đơn giản trong phòng, cầm lấy văn tự người môi giới đưa cho, lại mang theo một con hoẵng ngày hôm qua bắt được, hướng nhà thôn trưởng đi.

Đây là Thạch Hoài Sơn muốn nhờ thôn trưởng lo liệu hộ tịch của Nghiêm Thu cho hắn, Nghiêm Thu vào hộ của hắn, bái đường xong, chính là tề quân của hắn.

“Được, sáng mai ta sẽ đem việc này làm thỏa đáng.” Nhìn văn tự người môi giới đưa, thôn trưởng sảng khoái đáp. Thôn trưởng vốn người không tệ, lễ vật của Thạch Hoài Sơn tặng lại vô cùng đúng chỗ, làm việc tự nhiên rất vui vẻ.

Thạch Hoài Sơn lại nói: “Còn có một chuyện khác cần làm phiền thôn trưởng, nhà ta không có trưởng bối, cũng không biết quy củ định ngày kết hôn. Còn phải nhờ thôn trưởng làm chủ.”

“Việc này có gì đâu, ngày mai ta sẽ đem tất cả làm ổn thỏa cho ngươi. Ngươi ở nhà chờ tin của ta là được.” Người trong thôn kết hôn, không chú ý nhiều như vậy. Chọn một ngày tốt, đãi mấy bàn là được, này cũng không tính là chuyện gì lớn.

Thạch Hoài Sơn nói cám ơn, liền nhanh chóng đi về nhà. Trong lòng nhớ đến Nghiêm Thu, luôn không yên lòng.

Tề quân nhà thôn trưởng xách con hoẵng lên nói: “Tiểu tử Hoài Sơn này cũng thật có bản lĩnh.” Nhìn kỹ con hoẵng này, chỉ trúng duy nhất một mũi tên trên cổ, da trên toàn thân cũng không có vết thương khác, chỉ cần lúc lột da cẩn thận chút, chính là một tấm da tốt còn hoàn chỉnh. Tấm da lớn như vậy, làm mũ, làm giày gì cũng được.

Các hộ trong thôn, nếu không phải năm mới hay lễ lạc, cơ bản không được ăn đến thịt, lễ vật này không nhỏ. Thôn trưởng nghĩ nghĩ nói: “Mấy ngày nữa, tiểu tử Hoài Sơn kết hôn, ngươi đi theo họ bận rộn chút, chỉ dạy một chút cho tiểu ca nhi trong nhà hắn.” Ca nhi mới vào cửa, dù sao cũng phải có người chỉ dạy phải sống như thế nào.

“Vậy được.” Tề quân nhà thôn trưởng đáp ứng một tiếng lại nói: “Thạch Khang Toàn* vẫn thật không nhận đứa con trai này sao?”

Thôn trưởng hừ một tiếng: “Người này ngu ngốc, thế nhưng không thể chính mình nhận! Ngươi xem đi, Thạch Khang Toàn không hưởng được phúc.” Nhi tử có bản lĩnh như vậy cũng đuổi đi, kẻ ngốc không hưởng được phúc!

Nếu nói đến bản lĩnh săn thú này của Thạch Hoài Sơn, người trong thôn đều không hiểu rõ, là một tiểu tử coi như nửa người lớn đi ra ngoài 5 năm trở về mà có bản lĩnh như vậy sao? Có người tò mò, đã đi hỏi. Thạch Hoài Sơn cũng không cảm thấy có gì có thể giấu diếm, liền thẳng thắn nói. Nói hắn ở trong núi gặp được một sư phụ lợi hại, dạy cho hắn. Người trong thôn tấm tắc vài tiếng, cảm thấy Thạch Hoài Sơn này thật đúng là may mắn, người khác vào núi không bị sói tha đi là tốt lắm rồi, đến phiên hắn, thế nhưng gặp được cao nhân.

Sống bằng nghề săn thú này, người hiểu được một ít đều biết, đó cũng không phải là chuyện chỉ cần kéo cung tên là được.

Trong rừng già núi sâu, thường không nhìn thấy được mặt trời, trước tiên phải học cách làm sao phân biệt phương hướng. Còn phải học nhận biết dấu chân động vật, phân của chúng, học cách bố trí bẫy rập như thế nào, lại còn phải rèn luyện thân thể, luyện tập phải đúng chuẩn. Cũng không phải ai cũng có thể học giỏi được.

Cùng lúc đó, trong thế giới song song bên kia, là một sinh viên vừa mới tốt nghiệp, một lính mới trong công ty bị chèn ép, Lý Hoành Viễn đang liều mạng tăng ca.

./.

Mọi người góp ý nha, chỗ nào thấy không suôn thì nói ta >.<


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Kappa LOVE về bài viết trên: nguyễn thị huyên
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 80 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: nh0cv1tbd và 22 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.