Diễn đàn Lê Quý Đôn


≧◠◡◠≦ ≧◉◡◉≦ ≧✯◡✯≦ ≧◔◡◔≦ ≧^◡^≦ ≧❂◡❂≦

Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 275 bài ] 

Nàng phi lười có độc - Nhị Nguyệt Liễu

 
Có bài mới 08.06.2018, 20:36
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3496
Được thanks: 27407 lần
Điểm: 31.92
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc 17 - Điểm: 38
Chương 17: Quá không biết xấu hổ (4)

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

“Bởi vì ta không hận nàng, nhưng ta oán nàng, oán nàng ngay từ khi bắt đầu đã không tin ta, không tin ta có thể bảo vệ nàng, lựa chọn phương thức một mình gánh chịu tất cả, còn tự ý chế thuốc xóa đi tình cảm của ta đối với nàng, cũng giấu giếm tất cả mọi chuyện với ta.” Oán nàng, nhưng còn oán trách mình hơn, oán trách ta không thể kịp thời phát hiện đủ thứ nàng phải chịu đựng trên người, mà khiến cho nàng nhận lấy rất nhiều phá hủy cả thể xác và tinh thần. Mà ban đầu những lời nói một đằng làm một nẻo kia, chẳng qua là… Cực kỳ tương tự với lúc trước nàng xóa đi tình cảm của hắn đối với nàng mà thôi. Nghĩ đến đây, đáy mắt hắn dâng lên vẻ che giấu.

“Ta cũng không phải không tin chàng, chỉ có điều… Đợi chút, cho nên, ở trong ngày đại hôn chàng cưới Ánh Văn?” Ôn Noãn chau mày, ngẩng đầu lên nhìn hắn, lời giải thích đổi lại thành nghi vấn nói, “Có phải chàng có chuyện gì gạt ta không?” Hắn cũng không phải người lòng dạ nhỏ mọn, càng sẽ không mang chuyện lớn hôn nhân ra làm trò đùa. Nếu như hắn không hận nàng, chỉ là oán nàng, sao hắn có thể ở trước mặt người trong thiên hạ bỏ qua nàng đột nhiên đổi lại cưới Ánh Văn, trong này hắn nhất định có chuyện gì đó gạt nàng.

Quân Dập Hàn hơi nhức đầu, mặc dù tính tình nàng chậm hiểu, nhưng đầu óc lại cực kỳ linh hoạt, biết lừa nàng không dễ, ban đầu nói ra những lời quyết tuyệt kia cũng là một trong những nguyên nhân để cho nàng không hoài nghi. Tròng mắt hắn khẽ nâng, nhìn Mộ Dung Thành cách đó không xa đang mang người đi tìm người, dưới chất vấn đánh giá kỹ của Ôn Noãn cực kỳ bình tĩnh nói sang chuyện khác, “Mộ Dung Thành tới.”

Ôn Noãn đưa mắt nhìn lại, quả nhiên thấy Mộ Dung Thành tìm tới. Lúc này họ chỉ ngồi trên chạc cây đại thụ cách xe ngựa bị va chạm chỉ còn lại ván bốc lên khói xanh chừng ba trượng, cành lá khô vàng che chắn thân hình bọn họ, trong nhất thời Mộ Dung Thành cũng khó có thể phát hiện. Nàng quay đầu lại nói với Quân Dập Hàn: “Vấn đều mới vừa rồi chúng ta thảo luận sau, trước mắt…” Dừng một chút, nắm thật chặt tay hắn, “Chàng oán ta bao nhiêu lâu, khiến cho ta đau lòng lâu như vậy, bây giờ tức giận cũng nên tiêu tan không sai biệt lắm mới phải, cũng không thể vứt bỏ ta đi.”

Quân Dập Hàn nhìn nàng khó có được lộ ra vẻ nũng nịu của tiểu nữ nhân, ủ dột chất chứa lâu dài trong lòng cuối cùng thả ra tất cả, đáy mắt dính vào ấm áp, đầu ngón tay vuốt tóc nàng, dịu dàng nói: “Nếu không phải đi tìm nàng, ta đi ngàn dặm xa xôi tới nước Kim làm gì?”

“Vậy về sau chàng cũng sẽ không rời khỏi ta?” Trong mắt nàng khó nén mong đợi nhìn hắn. dieendaanleequuydonn

“Sẽ không.” Tròng mắt hắn âm u, ngay sau đó thoải mái. Chẳng lẽ mới vừa rồi nàng suy nghĩ cẩn thận đạo lý, hắn lại bởi vì những lý do này mà đẩy nàng ra? Như nàng nói, lại xa lâu dài đánh không lại số mạng trêu cợt, nhiều thời gian hơn nữa cũng cần quý trọng hiện tại. Bọn họ không nên vì những chuyện không quan trọng kia mà bỏ qua thời gian làm bạn với nhau. Chỉ cần bọn họ ở bên nhau, cho dù một năm một ngày trong lúc nhất thời cũng là vĩnh hằng, bằng không, chính là hoang vu vĩnh viễn không tận cùng.

“Sẽ không là tốt rồi.” Nàng cười sáng rỡ và ấm áp giống như trước kia, “Vậy bây giờ chúng ta đi xuống dưới hay rời đi?”

“Nàng muốn đi xuống hay rời đi?” Hắn không trả lời mà hỏi lại.

“Đi xuống.” Nàng khẽ hếch mặt, “Đã tới rồi, mà không gieo họa lại, nếu làm không đến lưu lại liền rời đi, thật là tiếc nuối cỡ nào.”

“Có đạo lý.” Quân Dập Hàn rất tán thành.

“Hả? Chàng thế mà lại đồng ý? Ta còn tưởng rằng chàng sẽ trực tiếp dẫn ta đi.” Ôn Noãn hơi ngoài ý muốn.

“Ta ngược lại thật sự định dẫn nàng đi, nhưng mấy ngày trước nàng mới bị mệt nhọc, nếu lại tiếp tục dây dưa thêm chút thời gian ở trên đường, thân thể này của nàng làm sao chịu được. Vừa đúng trong cung nước Kim có  nhiều dược liệu quý giá, nàng có thể yên tâm điều trị thân thể, tiện thể tiến hành chuyện gieo họa của nàng, chẳng phải một công đôi việc.” Quân Dập Hàn giải thích.

“… Quá tuyệt!” Ôn Noãn chỉ cảm thấy ở cùng một chỗ với Quân Dập Hàn, chỉ số thông minh của nàng đúng lúc được tăng lên.

“Thái tử, đã tìm khắp xung quanh, vẫn không tìm được tung tích của Mẫn tiên sinh, có thể…”

“Câm miệng, sống phải thấy người chết phải thấy… Tiếp tục tìm cho bản Thái tử, không tìm được, bản Thái tử muốn mạng chó của các ngươi.” Mộ Dung Thành gào lên giận dữ. Nhưng cho dù hắn không muốn thừa nhận, nàng ấy yếu ớt như vậy, xe ngựa bị hỏa hoạn bao vây lại bị ngựa kéo đụng trái đụng phải nhanh chóng lao vùn vụt, hy vọng còn sống sót gần như mong manh. Có thể coi như biết rõ ràng kết quả như thế, hắn cũng không muốn tin tưởng. Ngực buồn bực nghẹn một hơi lắng đọng giống như sắp nổ tung khiến cho hắn điên cuồng lo lắng, nhưng hắn không muốn đi suy nghĩ xem nguyên nhân là gì, chỉ muốn nhanh chóng tìm được nàng, thấy nàng bình an vô sự là tốt rồi. die~nd a4nle^q u21ydo^n

“Thái tử, thuộc hạ muốn nói là, Mẫn tiên sinh có thể được người cứu đi hay không.” Nếu không, trong biển lửa lớn như vậy, lấy thân thể hư nhược của Mẫn tiên sinh không có khả năng chạy ra khỏi được, vả lại không tìm được thi hài của hắn.

“Cứu đi?” Mộ Dung Thành ngẩn ra, trong nháy mắt cảm thấy có khả năng, hắn vui mừng trong lòng, đang định sai người mở rộng phạm vi tìm kiếm, lại thấy hai bóng người như cưỡi gió mà đến, nhẹ nhàng rơi xuống trước cách người hắn ba bước, chính là Ôn Noãn và một tên nam tử xa lạ. Nếu trừ bỏ đều là dung mạo nam tử, nhìn hai người ngược lại thật sự giống như một đôi tình nhân thần tiên.

“Thái tử.” Ôn Noãn nhàn nhạt lên tiếng chào hỏi hắn, giới thiệu, “Mới vừa rồi trong hỏa hoạn vị anh hùng này đi ngang qua trùng hợp đã cứu ta.”

Tròng mắt Mộ Dung Thành ẩn chứa vẻ tức giận rời khỏi bàn tay đang vòng bên hông Ôn Noãn, giọng nói ôn hòa: “Đa tạ các hạ ra tay cứu giúp, các hạ muốn vàng bạc châu báu tòa nhà tráng lệ chỗ ở đẹp hay quan cao lộc dày, chỉ cần các hạ mở miệng, bản Thái tử nhất định sẽ đưa lên làm cảm tạ.”

Ôn Noãn nhíu nhíu mày, không rõ địch ý rõ ràng của Mộ Dung Thành từ đâu mà đến. Quân Dập Hàn cũng ngay từ đầu lúc thấy hắn phát giận với tay của mình đã thấy rõ ràng, đáy mắt hắn dâng lên vẻ trào phúng nhẹ, hơi bất dĩ đột nhiên nói: “Nếu như tại hạ muốn làm Thừa tướng nước Kim, không biết Thái tử có thể như tại hạ mong muốn?”

“Ngươi!” Mộ Dung Thành khựng lại, không nghĩ tới hắn thế mà lại công phu sư tử ngoạm.

“Thế nào, Thái tử không làm được?” Quân Dập Hàn lạnh nhạt nói, “Tại hạ xin khuyên Thái tử về sau trước khi làm việc nói chuyện tốt nhất cân nhắc suy xét trước phân lượng của mình, nếu không ăn nói lung tung rồi lại không làm được, tổn thất thể diện của mình là chuyện nhỏ, tổn thất mặt mũi của nước Kim có thể thật sự khiến cho người ta chê cười rồi.”

“Ngươi thế mà lại làm nhục bản Thái tử, người đâu, bắt hắn lại cho bản Thái tử.” Mộ Dung Thành giận đến sắc mặt đỏ lên.

“Đợi chút.” Ôn Noãn chặn trước người Quân Dập Hàn, không hiểu vì sao hai người này mới gặp mặt đã đối địch, chân mày nàng nhíu lại nói với Mộ Dung Thành, “Thái tử, hắn là ân nhân cứu mạng của ta.”

“Vậy thì như thế nào? Hắn dám làm nhục bản Thái tử, bản Thái tử sẽ phải khiến cho hắn trả một cái giá thật lớn.” Sắc mặt hoa đào của hắn bị tức giận nhuộm lấy, vẩn đục không chịu nổi. die nda nle equ ydo nn

“Nếu như thế, không bằng cho Mẫn Tư vài phần mặt mũi, để cho hắn đi theo bên cạnh ta làm cận vệ cho ta như thế nào? Như vậy vừa bảo toàn được mặt mũi của Thái tử, về sau an toàn của bản thân ta cũng có bảo đảm.” Trước đây Ôn Noãn đang suy nghĩ làm như thế nào để Quân Dập Hàn quang minh chính đại ở bên cạnh nàng, bây giờ biện pháp này ngược lại có thể coi như là tốt.

“Cận vệ? Không được!” Mộ Dung Thành quả quyết cự tuyệt, “Thủ hạ của bản Thái tử bảo vệ cho ngươi chính là dư dả đầy đủ, cần gì phải muốn một cận vệ?”

“Vậy sao?” Trong giọng điệu của Ôn Noãn mang theo vẻ khinh miệt, “Vậy trước đây ta suýt chút nữa vùi thân trong biển lửa thì Thái tử giải thích như thế nào?”

“Chuyện như vậy về sau nhất quyết sẽ không xảy ra.” Mộ Dung Thành khựng lại.

“Chuyện về sau phải đối mặt chỉ biết còn nguy hiểm đáng sợ hơn lần này, Thái tử có thể lấy gì bảo đảm.” Ôn Noãn sầm mặt nói, “Ta và Thái tử là quan hệ hợp tác, như vậy muốn một cận vệ vẫn có thể tự mình làm chủ được. Cho dù Thái tử có đồng ý hay không, hắn cận vệ này ta chắc chắn phải có được.”

“… Cho dù bản Thái tử không phản đối, hắn cũng sẽ không bằng lòng ủy khuất làm cận vệ cho ngươi.” Mộ Dung Thành nhịn xuống lửa giận trong lồng ngực hung hăng nhìn Quân Dập Hàn, trong mắt ngầm chứa vẻ cảnh cáo.

“A, ta bằng lòng, hơn nữa cảm giác vinh hạnh sâu sắc.” Quân Dập Hàn tự nhiên lên tiếng, rồi chắp tay thi lễ với Ôn Noãn, “Tại hạ Mộ Hàn nguyện thề chết theo tiên sinh, bảo vệ tiên sinh chu toàn.”

“…” Ôn Noãn.

“…” Mộ Dung Thành.

Trong hành trình tiếp theo không khí rất quỷ dị, dưới kiên trì của Ôn Noãn, Quân Dập Hàn ngồi chung xe ngựa cùng bọn họ, Ôn Noãn ngồi bên trái Mộ Dung Thành ngồi bên phải Quân Dập Hàn ngồi ở vị trí ở giữa đối diện với cửa xe. Ôn Noãn khát tay vừa mới đưa lên, Quân Dập Hàn đã đưa trà sâm lên; nàng mệt mỏi muốn nghỉ ngơi, hắn đã khoác cái mền lên trên người nàng; nàng muốn ăn đồ ăn vặt, hắn đưa hạt dưa đã bóc sạch trong đĩa để trong tầm tay nàng…

Rất nhiều chuyện không liệt kê nổi như thế, hành động hỗ trợ lẫn nhau của hai người hoàn toàn ăn ý, còn Mộ Dung Thành Thái tử chủ nhân của xe ngựa này thành người rảnh rỗi dư thừa từ đầu đến chân.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Tiểu Tất Tất, antunhi, vân anh kute
     

Có bài mới 09.06.2018, 20:03
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3496
Được thanks: 27407 lần
Điểm: 31.92
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc 18 - Điểm: 39
Chương 18: Quá không biết xấu hổ (5)

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Mộ Dung Thành như đứng đống lửa, mà Ôn Noãn và Quân Dập Hàn thì rảnh rỗi nhưng tự tại hoàn toàn không hề có một chút khó chịu. Cuối cùng, hắn rốt cuộc không thể nhịn được nữa phẩy tay áo bỏ đi trực tiếp cưỡi ngựa, nhắm mắt làm ngơ.

Quân Dập Hàn lạnh lùng liếc nhìn bóng lưng oán khí ngất trời của hắn, chê cười nói: “Rốt cuộc thức thời rồi.”

“Chàng cố ý?” Ôn Noãn nhận lấy trà sâm hắn đưa tới nhấp một ngụm hỏi.

“Chẳng lẽ trong ngày thường ta không phải như thế với nàng?” Hắn nhíu mày hỏi.

“Vậy cũng đúng.” Ôn Noãn gật đầu, xem ra nàng đã lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử.

Xe ngựa thành không gian riêng tư của hai người cũng không cần kiêng dè cái gì nữa, Quân Dập Hàn đi sang ôm nàng vào trong ngực, ném quyển sách trong tay nàng sang bên cạnh, “Thân thể nàng yếu đuối, ít nhìn sách một chút, hao tâm tốn sức.”

“Nhàm chán, giết thời gian.” Vùi đầu trong lồng ngực ấm áp đã lâu, Ôn Noãn chỉ cảm thấy mùa đông lạnh đến khung xương nàng đau đớn hận không thể mua một cái kén rúc vào ngủ đông cuối cùng mang tới một chút ấm áp.

“Chúng ta ở cùng nhau cũng sẽ nhàm chán?”

“Nhìn tình huống.”

“Xem ra ta phải cố gắng làm chút chuyện thú vị để cho nàng không tẻ nhạt mới được.” Hắn nhỏ giọng lại gần bên tai nàng, hôn tinh tế lên vành tai của nàng. d1en d4nl 3q21y d0n

“Đừng làm rộn, nếu như bị Mộ Dung Thành phát hiện ra sẽ không tốt.” Ôn Noãn cười di chuyển sang bên cạnh tránh cái hôn của hắn, bỗng nhiên nói, “Có chuyện ta suýt chút nữa quên mất.”

Nàng đưa tay thăm dò mạch của hắn, “Độc bên trong cơ thể chàng bây giờ như thế nào?”

“Trà sâm này lạnh rồi ta đi đổi tách nóng cho nàng.” Quân Dập Hàn không biến sắc rút cổ tay khỏi mười ngón tay của nàng, bưng tách trà sâm đứng dậy.

“Trà này ta mới uống, vẫn nóng.” Ôn Noãn sâu kín nhìn hắn, “Là chàng chủ động chìa tay ra, hay ta ra ngoài cưỡi ngựa với Mộ Dung Thành, tự chàng chọn.”

“Nàng dám!”

“Chàng xem ta có dám hay không!”

Sau một lúc giằng co không nhượng bộ lẫn nhau, Quân Dập Hàn cuối cùng khẽ thở dài, một lần nữa ngồi xuống chủ động chìa cổ tay về phía nàng. Ôn Noãn thoáng lườm hắn đưa tay kiểm tra mạch cho hắn, tròng mắt nàng bỗng nhiên hoàn toàn thay đổi, giống như không tin một lần nữa kiểm tra mấy lần, nhưng kết quả đều giống nhau, “Đây, đây là xảy ra chuyện gì?” Giọng nói của nàng mang theo khẽ run không thể kiềm chế, rõ ràng, rõ ràng những chất độc kia đã bị bức ra, còn dư lại một chút lấy phương thuốc của nàng điều trị, coi như không thể trừ sạch dư độc, nhưng cũng đến nỗi chuyển biến thành mức độ không thể đổi về như bây giờ.

“Chính là lúc giao thủ với người áo xám, nhất thời khinh thường trúng độc công của hắn.” Hắn nói hời hợt, vuốt ve mặt của nàng an ủi, “Không có chuyện gì, đừng lo lắng.”

“Có chuyện gì hay không ta còn không rõ ràng sao.” Ôn Noãn tức giận vô cùng, nước mắt không chịu thua kém rót xuống, không biết tức giận người áo xám âm hồn bất tán, hay tức giận hắn coi thường tính mạng của mình như thế. dinendian.lơqid]on

“Đừng khóc, ta sẽ đau lòng.” Hắn lau nước mắt trên mặt nàng, khẽ thở dài, “Không để cho nàng biết chính là không muốn khiến cho nàng lo lắng, nhưng lại không muốn gạt nàng mọi chuyện chỉ đành phải nói cho nàng biết, nàng còn khóc tiếp như vậy, ta chính là sẽ tự trách.”

Nàng hiểu tâm tình này, giống như nàng cho đến bây giờ vẫn không cho hắn biết, trong cơ thể nàng ngoài có cổ tham ăn cơ hội giải trừ mong manh ra, còn có tuyệt trần ngay cả hy vọng mong manh cũng không có, không biết trong tương lai vào phút nào giây nào nàng sẽ rời khỏi thế giới này rời khỏi hắn.

“Độc này của chàng quá khó giải, nghĩ đến tât cả chuyện phiền toái nhịn không được chảy xuống nước mắt chua cay.” Nàng hít sâu một hơi bình ổn tâm tư, “Yên tâm đi, có ta Các chủ Minh Nguyệt các ở đây, độc khó hơn nữa ta cũng có thể giải được. Nếu thật sự không giải được…” Nàng đưa mắt sâu kín nhìn hắn, “Trên đường hoàng tuyền, ta nhất định sẽ cùng với chàng.”

“Thật ngốc.” Hắn ôm nàng vào trong ngực, hôn lên tóc nàng, nhỏ giọng nói, “Những lời này ta vẫn luôn muốn nói với nàng. Cho dù nàng đi bất kỳ nơi nào, ta đều sẽ cùng với nàng, chỉ cần nàng đừng đẩy ta ra. Tiểu Noãn, nhớ lời hôm nay ta nói với nàng, không được để cho ta có một ngày thật sự hận nàng.”

“Ừ.” Ôn Noãn nặng nề gật đầu, trong giọng nói có nghẹn ngào rất nhỏ.

Gió phất qua màn xe, mấy cánh hoa đào hồng đang kẹp tuyết mịn nhẹ nhàng bay vào, Ôn Noãn đón lấy trong lòng bàn tay, trên khuôn mặt dâng lên vui vẻ nói: “Mùa đông nước Kim thật sự có hoa đào nở, chàng xem.” Nàng duỗi tay đưa lên trước mặt hắn, lại bởi vì động tác đứng dậy thật mạnh từ trong lòng hắn mà đỉnh đầu hung hăng đụng vào cằm hắn.

“Đau không?” Nàng nghiêm mặt ngưng cười nhìn dáng vẻ kiềm chế của hắn, bên trong xe không khí vốn trầm buồn trong nháy mắt bị mấy cánh hoa đào đột nhiên bay vào làm tan rã.

“Nếu không nàng cứ thử xem?” Quân Dập Hàn cũng không hề giận, đáy mắt cũng hàm chứa ý cười nhẹ nhàng.

“Ta da mỏng thịt non mềm đụng vào khẳng định rất đau, vẫn không nên thử thì hơn.” Nàng quay mặt về phía hắn khẽ nhướn mày lên, lập tức xoay người ngồi chồm hổm vén rèm xe lên, nhìn hoa đào nở rộ rực rỡ xán lạn sáng rực trong tuyết mịn bay đầy trời ngoài cửa sổ, không nhịn được than thở, “Thật đẹp.” Nàng đưa tay bắt lấy cánh tay Quân Dập Hàn thúc giục, “Quân Dập Hàn, chàng mau đến xem, thật đẹp.”

Hắn nhìn mặt mày nàng mang cười nhếch khóe môi lên, chỉ cảm thấy đây mới là hoa đào đẹp nhất thế gian, liền nhẹ giọng phụ họa, “Đúng là rất đẹp.” diee ndda fnleeq uysd doon

“Lúc đầu khi ta tới nước Kim nhìn tuy nhiều cây đào, nhưng tất cả đều là thân cây trống không, còn tưởng rằng chàng nói mùa đông có hoa đào nở là gạt người, không nghĩ tới bây giờ tận mắt được nhìn thấy rồi, thì ra thật sự có hoa đào nở rộ trong tuyết mịn rơi lả tả vào mùa đông.” Nàng nhìn cảnh đẹp ngoài cửa sổ vẫn than thở, thế nhưng hắn lại nhìn nàng nở nụ cười trong lòng hoàn toàn ấm áp.

“Hoa đào nơi biên giới dường như không thể phong phú như nơi trung tâm, tiếp theo càng gần tới Hoàng thành, nàng sẽ thấy càng nhiều cảnh hoa đào đẹp.” Hắn ôm eo nàng đặt ngồi xuống trên giường êm, lại cột chặt áo lông cáo hơi lỏng ra cho nàng, dặn dò, “Gió lớn, đừng để thổi lạnh.”

“Cảnh đẹp khó thấy được như vậy, ta muốn nhìn lâu một chút.” Ôn Noãn vừa nói vừa định đứng lên vén màn xe.

“Nghe lời, ngồi xuống!” Quân Dập Hàn túm nàng lại cố định vào trong ngực, xoa xoa đôi tay nàng bị gió lạnh thổi cảnh cáo nói, “Không nghe lời lần sau đừng mong nhìn lại.”

“Được.” Ôn Noãn vùi trong ngực hắn cọ xát, mím chặt khóe môi sợ mình cười ra tiếng. Cảm giác được người che chở này, thật tốt.

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

Mấy ngày tiếp theo, ngoài việc Ôn Noãn cùng Quân Dập Hàn ôn lại rất nhiều chuyện ra, còn châm kim cho hắn. Quân Dập Hàn vốn không đồng ý thân thể nàng còn suy yếu mà phải hao phí tâm lực châm kim cho hắn, nhưng vì để cho nàng yên tâm, cũng đành phải tùy nàng. Mặc dù nàng thiên về độc, nhưng nàng dù sao cũng là người không phải thần, không thể nào tất cả độc đều thông. Nhưng dù sao nàng cũng nghiên cứu độc nhiều năm, tuy trước mắt độc này vẫn bó tay hết cách, nhưng tạm thời tiến hành áp chế độc này giảm bớt chút khổ sở giúp hắn vẫn có thể làm được.

Mười ngày sau, đến Hoàng thành Đào đô.

Ôn Noãn nhìn thấy hoa đào chói mắt lộn xộn chỉ cảm thấy hoa đào ở thế giới kia của nàng, vốn không gọi là hoa đào. Còn có mật đào mềm mịn tươi ngon trong tuyết mịn trắng tinh nhìn mà khiến người ta thèm nhỏ dãi rất muốn ăn. Trùng hợp xe ngựa đi qua một gốc đào, trong nháy mắt Ôn Noãn nhanh như tia chớp chìa tay ra ngoài cửa sổ hái một trái trở lại. Nàng rất vui mừng nhìn trái mật đào này giơ ống tay áo lên tùy tiện lau cũng lau không sạch tuyết mịn đã gặm xuống.

“Cẩn thận lạnh…”

Quân Dập Hàn ngăn cản chậm một bước, Ôn Noãn cảm nhận hương vị ngọt ngào thanh thúy của trái đào trong miệng, chỉ cảm thấy đây là trái đào ngon nhất được ăn trong đời này. Nàng giơ trái đào trong tay tới gần bên môi Quân Dập Hàn, giọng hơi hàm hồ nói: “Rất ngọt, chàng cũng nếm thử một chút.” di ien n#dang# yuklle e#q quiq on

Hắn bất đắc dĩ liếc nhìn nàng một cái, liền ăn đào trong tay nàng.

“Có phải rất ngọt ăn thật ngon không?” Nàng muốn nhìn hắn ăn đã là mấy năm trước rồi, chỉ muốn chia sẻ thứ mình cho là ăn ngon cho hắn, hắn cũng có thể thích.

“Ừ.” Hắn nhìn nàng ăn đến vui mừng, lại vội nhắc nhở, “Đào này quá lạnh, nàng ăn ít một chút.”

“Ừ, biết.” Nàng nhanh chóng đồng ý, ăn nhanh hơn, trong nháy mắt trái đào to bằng cái chén đã bị nàng cầm trong lòng bàn tay gặm đi gần phân nửa.

Nhưng nàng đang ăn vui vẻ, đào trong tay lại không cánh mà bay, răng nàng đang ngậm miếng đào vừa mới cắn há hốc mồm nhìn Quân Dập Hàn thản nhiên đoạt đào nàng đang ăn, tay còn duy trì tư thế khum vào nâng lên. Sau một lúc khá lâu, nàng mới hồi phục tinh thần lại, thu đào đang ngậm vào trong miệng nhai hai ba cái nuốt xuống, hơi bực tức lại hơi buồn cười nói với Quân Dập Hàn: “Chàng làm gì mà cướp đào của ta ăn?”

“Của nàng còn không phải là của ta.” Hắn đáp được đương nhiên.

“… Vậy dù sao chàng cũng lưu lại cho ta một chút.” Ôn Noãn nhìn đào sắp bị gặm hết, nuốt nước miếng nói một câu.

“Được.” Sau đó hắn trong nàng đang trợn mắt há hốc mồm cầm tay nàng trịnh trọng đặt hạt đào đã gặm sạch bách vào trong tay nàng, cố ý dặn dò, “Đây là quà tặng đầu tiên của ta sau khi tới nước Kim đưa cho nàng, nàng nhất định phải cất kỹ.”

“…” Ôn Noãn liếc nhìn hạt đào trong lòng bàn tay, lại nhìn khuôn mặt giống như lạnh nhạt của hắn, đột nhiên có một kích động muốn cầm hạt đào nện lên mặt hắn. Người này thật sự quá không cần mặt mũi rồi!


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
4 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Nguyêtle, Tiểu Tất Tất, antunhi, vân anh kute
     
Có bài mới 10.06.2018, 23:08
Hình đại diện của thành viên
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
Nguyên Thượng Thánh Thần Nữ Vương Bạch Hổ Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 17.02.2015, 12:59
Tuổi: 32 Nữ
Bài viết: 3496
Được thanks: 27407 lần
Điểm: 31.92
Có bài mới Re: [Xuyên không] Nàng phi lười có độc 19 - Điểm: 37
Chương 19: Quá không biết xấu hổ (6)

Editor: Puck - Diễn đàn Lê Quý Đôn

Vào nửa đêm Ôn Noãn nằm trên giường đau bụng đến chết đi sống lại thì mới biết cám ơn Quân Dập Hàn đã không cần thể diện, nếu không phải hắn cướp đi hơn phân nửa trái đào của nàng ăn mất, bây giờ không biết nàng có đang sống sờ sờ mà đau chết đi không.

Sau khi đại phu kê thuốc cẩn thận dặn dò thân thể nàng yếu ớt dạ dày kém ngàn vạn lần không thể ăn đồ lạnh nữa lúc này mới rời đi.

Quân Dập Hàn đút thuốc cho nàng xong rồi ngồi bên giường theo nàng, nhẹ nhàng xoa bụng cho nàng giảm bớt đau đớn.

Ôn Noãn nhìn hắn âm trầm không nói, khó có được chủ động mở miệng nhận sai, “Lần sau ta không hái trái lớn như vậy, hái trái nhỏ ăn.”

Tay đang xoa bụng cho nàng của Quân Dập Hàn đột  nhiên nặng nề, đau đến nàng phun ra một ngụm khí lạnh, giống như ý thức được lỡ tay làm đau nàng, dưới bàn tay hắn lại vội vàng xoa xoa cho nàng, nhưng trên mặt càng thêm âm trầm lợi hại.

“Nếu không ta ăn ít vài miếng?” Nàng dò xét thương lượng.

“Còn ăn!” Hắn chỉ cảm giác tức cũng không được giận cũng không được, đã đau thành dáng vẻ như vậy còn không biết hối cải vẫn muốn ăn.

“Đào này ăn thật ngon.” Nàng nhỏ giọng lầu bầu, giật giật thân thể thoáng di chuyển cách xa hắn một chút.

“… Nếu nàng thật sự muốn ăn, ta làm thành canh mật đào cho nàng, tuyệt đối không cho phép ăn lạnh.” Hắn cuối cùng thỏa hiệp nói, khuỷu tay vừa thu lại kéo nàng về.

“Hả?” Nàng hơi kinh ngạc nhìn hắn, “Chàng còn có thể làm canh mật đào à?” Có thể ăn không? Cái này nàng không dám hỏi.

Quân Dập Hàn liếc nhìn nàng một cái, “Trễ rồi, nằm xuống ngủ đi”

“Được.” Nàng thật sự hơi mệt nhọc rồi, che miệng ngáp một cái theo lời nằm xuống.

“Di chuyển vào bên trong.”

Nàng nhắm hai mắt di chuyển.”

“Di chuyển nữa.”

Nàng lại nhắm hai mắt di chuyển nữa.

Sau đó nàng cảm thấy chăn bên cạnh nàng bị vén lên, hắn nằm lên ôm nàng vào trong ngực.

“Chàng không sợ bị phát hiện?” Ôn Noãn mở mắt nhìn hắn gần trong gang tấc, khóe môi mơ hồ nhếch lên độ cong.

Hắn tiếp tục xoa bụng cho nàng, lạnh nhạt nói: “Tối nay Mộ Dung Thành đi chỗ Thái tử phi.” d1en d4nl 3q21y d0n

Chuyện này cũng có thể biết. Ôn Noãn đưa tay ôm chặt hông hắn, khóe môi mím chặt cọ xát vào trong ngực hắn.

“Đừng lộn xộn, thân thể của nàng còn rất yếu, cho dù muốn cái gì cũng phải chờ thân thể của nàng khá hơn chút lại nói.” Tay hắn đang ôm nàng đột nhiên căng thẳng, giọng khàn khàn nhỏ giọng nói bên tai nàng.

“… Ta cái gì cũng không muốn.” Nhưng bây giờ, nàng cảm nhận khác thường trước bụng, nàng cũng muốn hỏi hắn một chút, có phải hắn đang muốn cái gì không?

Dán chặt trước ngực truyền đến chấn động rất nhỏ, hắn nhỏ giọng dỗ dành bên tai nàng, “Ngoan, mau ngủ, ngủ thiếp đi rồi nàng cũng không muốn nữa.”

“…” Chàng nói rốt cuộc là ai?

--- ------Puck.d.đ.l.q.đ---- -----

“Nghe nói tối hôm qua ngươi ngã bệnh? Có nghiêm trọng không? Bây giờ có khá hơn chút nào không?” Ôn Noãn đang dùng đồ ăn sáng, Mộ Dung Thành vội vàng chạy tới hỏi, ngước mắt nhìn thấy Quân Dập Hàn ngồi bên cạnh Ôn Noãn cùng dùng đồ ăn sáng, nổi giận nói, “Chủ tử dùng đồ ăn sáng, hạ nhân sao có thể ngồi cùng bàn, còn không lui xuống.”

“Lương bổng của ta không có một chút liên quan nào tới Thái tử, có thể ngồi cùng bàn dùng bữa với chủ tử hay không hình như còn chưa tới lượt Thái tử lên tiếng.” Quân Dập Hàn không mặn không nhạt đáp lại.

Ôn Noãn hơi nhức đầu, sao mới sáng sớm hai người này lại khơi lên tranh luận. Nàng vội vàng mở miệng trước khi lại một lần nữa tự chui đầu vào rọ ở trước Mộ Dung Thành: “Chẳng qua chỉ là một chút tật xấu cũng không có vấn đề gì lớn, làm phiền Thái tử quan tâm.” Lại nói, “Hôm nay vào triều cho dù xảy ra chuyện gì mong rằng Thái tử ẩn nhẫn nhiều hơn, chỉ cần đồ trên tay Thái tử, tin tưởng Hoàng thượng khẳng định sẽ không làm khó Thái tử.” dinendian.lơqid]on

“Ừ, bản Thái tử hiểu. Ngươi nghỉ ngơi nhiều, cần dược liệu gì chỉ cần kêu hạ nhân trong phủ tới lấy là được. Bản Thái tử đi một lát sẽ trở lại.” Hắn hung ác trợn mắt nhìn Quân Dập Hàn một cái, lúc này mới rời đi.

“Dường như khuôn mặt này của chàng không hề có thâm cừu đại hận gì với hắn, sao mỗi lần hai người đều ngứa mắt khi thấy nhau?” Ôn Noãn thật sự không hiểu.

“Chuyện giữa nam nhân và nam nhân, nàng không hiểu.” Khóe môi Quân Dập Hàn nâng lên nụ cười cực kỳ nguy hiểm.

Ôn Noãn nhìn nụ cười đến da đầu tê rần kia, chỉ cảm thấy Mộ Dung Thành sớm muộn gì cũng sẽ ăn xui xẻo ở trên tay Quân Dập Hàn. Nếu là chuyện giữa nam nhân bọn họ với nhau nàng cũng chẳng thèm để ý nhiều tới làm gì, liền nói tới việc chính, “Chàng cảm thấy thứ trong tay Mộ Dung Thành bảo vệ ngôi vị Thái tử của hắn có bao nhiêu phần nắm chắc?”

“Không tới ba thành.” Quân Dập Hàn tiện tay gắp đồ ăn cho nàng, tiếp tục nói, “Vật kia chỉ bảo vệ hắn mấy ngày gần đây bớt lo tạm thời miễn cưỡng đè xuống tiếng hô phế Thái tử thôi, nhưng không tới mười ngày, đợt sóng phế Thái tử nhất định ngóc đầu trở lại. Đến lúc đó Hoàng đế nước Kim sẽ thuận thế mà làm, phế ngôi vị Thái tử của hắn, sửa lập nhị Hoàng tử Mộ Dung Chiêu làm Thái tử.”

“Cho nên nếu hắn muốn chuyển bại thành thắng, chỉ có mười ngày này?” Thế mà lại ít hơn so với dự đoán của nàng.

“Mười ngày đã đủ rồi, không chỉ khiến hắn giữ được ngôi vị Thái tử, còn có thể ép Mộ Dung Chiêu làm phản.” Giọng Quân Dập Hàn lạnh nhạt giống như đang bàn luận rau cải và thịt phải kết hợp ăn thì tốt hay ăn nhiều rau xanh ăn ít thịt thì tốt, hoàn toàn không giống như đang nói tới một trận phong vân chính trị không đánh mà thắng.

Ôn Noãn vốn lạnh nhạt, không có ham thích gì đáng nói với những chuyện này, lúc này Quân Dập Hàn lại có dáng vẻ cực kỳ tùy ý, nàng tất nhiên càng thêm nhàn tản, nhấp một ngụm cháo nuốt xuống, nàng khẽ nhướn mày nhìn hắn, “Có kế sách gì nói nghe một chút? Cũng để cho ta theo Hàn Vương Điện hạ của chúng ta bày mưu tính kế học tập một chút.”

“Cháo nguội, mau ăn đi.” Quân Dập Hàn gắp một đũa măng tươi nàng thích ăn nhất bỏ vào trong đĩa, lấy đũa gõ lên chén nàng lên tiếng nhắc nhở.

Ôn Noãn uống hai ngụm cháo, ánh mắt lại liếc về phía hắn, chờ mưu kế của hắn.

Quân Dập Hàn nhìn thấy nàng không có lòng ăn uống, dứt khoát để đũa xuống: “Gần đây nước Kim ăn ba trận bại liên tiếp tổn thất vài chục tòa thành trì, đại quân đối phương như vào chỗ không người, trực tiếp áp sát Hoàng thành mà đến. Nước Kim gấp đến mức bể đầu sứt trán, trong triều cũng không có phe nào có khả năng.” diee ndda fnleeq uysd doon

“Đường đường nước Kim, chắc không đến mức đó.” Ôn Noãn hơi không hiểu.

“Tất nhiên không đến mức này, nhưng dính đến vấn đề Hoàng trữ * thay đổi dĩ nhiên sẽ bắt đầu trở nên phức tạp. Các tướng lĩnh cổ hủ trong triều phần lớn dưới trướng Trần tướng quân phụ thân của Thái tử phi, tướng lĩnh trẻ tuổi phần lớn là người của nhị Hoàng tử Mộ Dung Chiêu, cuộc chiến này vừa mới đánh, Trần tướng quân và Mộ Dung Chiêu cùng cáo ốm ở trong phủ nghỉ ngơi, thủ hạ của hai người bọn họ tất nhiên sáng tỏ ý tứ của hai người, lập tức cáo ốm thì cáo ốm xin nghỉ thì xin nghỉ, các tướng lĩnh còn dư lại có thể sử dụng được Hoàng đế nước Kim lập tức phái đi tiền tuyến, kết quả cũng đã thành như ngày hôm nay.”

(*) Hoàng trữ: người được xác định sẽ thừa kế ngôi vua

“Đối phương rốt cuộc là ai mà có uy lực bực này, khiến Trần lão tướng quân và Mộ Dung Chiêu ngay từ đầu đã lựa chọn chính sách né tránh?” Ôn Noãn hơi ngạc nhiên, tới dị giới này đã lâu như vậy, nàng biết có uy thế bực này trừ Quân Dập Hàn ra không có người thứ hai, chẳng lẽ từ khi nào ra một nhân vật phong vân mà nàng không biết?

“Người này nàng biết.” Quân Dập Hàn cười như không cười nhìn nàng.

“Ai?” Từ khi nào nàng biết được nhân vật như thế mà chính nàng không… Đợi chút, nàng bỗng trợn to hai mắt, “Chàng nói chính là… Thần Vũ?”

“Nàng nói đi?” Đuôi chân mày Quân Dập Hàn nhướn lên đưa mắt nhìn nàng, “Lúc ấy Mộ Dung Thành vừa mới về nước Kim cũng không hồi triều, Trần tướng quân vì bảo tồn thực lực cũng sẽ không xuất chiến, còn Mộ Dung Chiêu…” Hắn cười cười, “Tạp kỹ tọa sơn quan hổ đấu như thế trăm lợi mà không có một hại cho hắn, hắn chọn lựa chính sách né tránh, nói rõ đầu óc hắn không có bệnh.”

(*) Tọa sơn quan hổ đấu: Ngồi trên núi nhìn hai hổ đánh nhau, tương tự câu nghêu cò tranh nhau ngư ông đắc lợi.

Đầu óc Ôn Noãn nhất thời hơi hỗn loạn, liền uống hai ngụm cháo đè xuống. Cái gọi là vượt qua ải giận dữ vì hồng nhan, nàng cho rằng chỉ có Ngô Tam Quế vì Trần Viên Viên trong lịch sử, không ngờ rằng có một ngày còn có Thần Vũ vì Ôn Noãn nàng. Chỉ có điều cửa ải này xông đến… Khiến đầu nàng hơi choáng váng.

Kiếp trước hắn yêu Ánh Văn, sau lại yêu nàng? Dị giới hắn rõ ràng từ chối Ánh Văn, rồi lại trong hôn lễ của nàng cướp đi tân nương, ở ngay trước mặt mọi người nói yêu Ánh Văn rồi mạnh mẽ mang nàng ấy đi? Bây giờ lại bởi vì nàng bị Mộ Dung Thành cướp đi, xuất binh tấn công nước Kim. Vậy lần tức giận này của hắn rốt cuộc là vì tình bạn nhiều năm của bọn họ? Hay là vì tình yêu của hắn đối với nàng? Quan hệ cong cong quẹo quẹo này sao lại có kết quả như vậy? Bên trong kết quả cái gì là thật cái gì là giả? Ai nói thật ai nói dối?

Ôn Noãn vuốt trán hơi đau ngăn cản bản thân lại tiếp tục suy nghĩ sâu xa tiếp, hỏi: “Cho nên ý của chàng là để Mộ Dung Thành ra chiến trường vãn hồi thế bại? Đến lúc đó Mộ Dung Chiêu dĩ nhiên không ngồi yên có hành động, khi đó sẽ ở sau lưng trợ giúp một phen, hắn không phản cũng phải phản, phản cũng phải phản?”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Puck về bài viết trên: Tiểu Tất Tất, antunhi, vân anh kute
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 275 bài ] 
     
 




Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Làm thế nào để ngừng nhớ anh - Mộng Tiêu Nhị

1 ... 35, 36, 37

2 • [Xuyên không] Khi vật hi sinh trở thành nữ chính - Tư Mã Duệ Nhi

1 ... 28, 29, 30

3 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 149, 150, 151

4 • [Cổ đại] Kiêu Tế - Quả Mộc Tử

1 ... 46, 47, 48

5 • [Xuyên không] Cuộc sống nông thôn nhàn rỗi - Kẹo Vitamin C

1 ... 108, 109, 110

6 • [Cổ đại] Nô gia không hoàn lương - Cật Thanh Mai Tương Nha

1 ... 20, 21, 22

7 • [Xuyên không - Cổ xuyên hiện] Ảnh hậu đối mặt hàng ngày - Ngã Yêu Thành Tiên

1 ... 37, 38, 39

8 • [Hiện đại] Cướp tình Tổng giám đốc ác ma rất dịu dàng - Nam Quan Yêu Yêu

1 ... 64, 65, 66

9 • [Xuyên không - Dị giới] Phế sài muốn nghịch thiên Ma Đế cuồng phi - Tiêu Thất Gia - New C891

1 ... 128, 129, 130

10 • [Hiện đại] Hôn nhân giá ngàn vàng - Cẩm Tố Lưu Niên (103/104]

1 ... 181, 182, 183

11 • [Hiện đại] Eo thon nhỏ - Khương Chi Ngư [NEW C66]

1 ... 24, 25, 26

12 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ nhà nghèo Bán phở heo

1 ... 9, 10, 11

13 • [Xuyên không Dị giới] Phượng nghịch thiên hạ - Lộ Phi (Phần 1)

1 ... 176, 177, 178

14 • [Xuyên không] Vương phi thần trộm Hưu phu lúc động phòng! - Thủy Mặc Thanh Yên

1 ... 82, 83, 84

[Cổ đại - Trùng sinh] Trọng sinh cao môn đích nữ - Tần Giản

1 ... 137, 138, 139

16 • [Xuyên không] Trôi nổi trong lãnh cung Khuynh quốc khí hậu - Hoa Vô Tâm

1 ... 75, 76, 77

17 • [Hiện đại] Cục cưng lật bàn Con là do mẹ trộm được? - Ninh Cẩn

1 ... 87, 88, 89

18 • [Hiện đại] Xin chào Chu tiên sinh! Dạ Mạn

1 ... 27, 28, 29

19 • [Xuyên không] Hỉ doanh môn - Ý Thiên Trọng

1 ... 105, 106, 107

20 • [Cổ Đại Huyền Huyễn] Chiêu Diêu - Cửu Lộ Phi Hương

1 ... 27, 28, 29


Thành viên nổi bật 
Eun
Eun
Puck
Puck
Nminhngoc1012
Nminhngoc1012
Trà Mii
Trà Mii
Alexandra Do
Alexandra Do
Mẹ Bầu
Mẹ Bầu

Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3433 điểm để mua Đá Peridot
Tuyền Uri: Thông báo: Các chị (bạn) đang edit/ sáng tác tại box Tiểu thuyết CHƯA HOÀN vui lòng cập nhật mục lục truyện. Thời gian từ 19/10/2018 đến 23/10/2018. Xin trân trọng cảm ơn :thanks:
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 702 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 3268 điểm để mua Đá Peridot
Mía Lao: Ăn ở :v
Cô Quân: Vật phẩm hêts hạn hết cả r :cry:
Cô Quân: Sao bây giờ tui nghèo thế này hả trời  :cry:
Cô Quân: Ed ở đây vì đam mê và sở thích là PHI LỢI NHUẬN bạn à
thuy_ngan: chào các bn, ácc bạn cho mình hỏi có công việc làm thêm nào liên quan đến edit ko vậy? nếu có hãy gửi thư trực tiếp cho mk nha.
Shop - Đấu giá: Minh Huyền Phong vừa đặt giá 250 điểm để mua Couple
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 667 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 3111 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: susublue vừa đặt giá 2961 điểm để mua Đá Peridot
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 637 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1090 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 294 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 1732 điểm để mua Hamster lêu lêu
thuyvu115257: Hi Hoa Hồng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 634 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1037 điểm để mua Hộp quà Hamster
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 605 điểm để mua Cổ vũ
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 279 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: hoa hồng vừa đặt giá 1648 điểm để mua Hamster lêu lêu
Lãng Nhược Y: Viết cho người phụ nữ tôi thương Mọi người hãy vào bình chọn cho các bạn nào :D5 Ai có số bình chọn nhiều nhất sẽ nhận quà nha :kiss3:
Shop - Đấu giá: Trang bubble vừa đặt giá 602 điểm để mua Hoa anh đào
Shop - Đấu giá: Công Tử Tuyết vừa đặt giá 264 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 250 điểm để mua Thỏ tắm nắng
Eun: Cưng ý kiến gì. Nảy quên nói lãi suất 25% tháng ấy :)2
Công Tử Tuyết: -.-
Tuyền Uri: Cho vay lãi suất thấp đây =))

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.