Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 118 bài ] 

Đích nữ không làm phi - Đường Quả

 
Có bài mới 20.01.2019, 22:15
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.08.2015, 10:52
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 917
Được thanks: 7950 lần
Điểm: 42.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả - Điểm: 44
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 103. Bị phát hiện rồi
  
Tư Không Thận ngẩng đầu liếc nhìn, không thể làm gì khác hơn là cắn răng từ bỏ, nghiêng đầu lập tức giấu kín ở trong màn đêm bên ngoài. Mà bên trong thư phòng, Mộ Lam Yên càng ngày càng cảm thấy võ công của Mẫn phu nhân cao hơn nàng rất nhiều tầng. Bởi vì nàng vốn là từ công, biến thành thủ hiện nay, cho đến cuối cùng càng giống như là Mẫn phu nhân đang cố ý nhường nàng.

Chỉ lát nữa là sắp không chống đỡ nổi nữa, Mộ Lam Yên cắn răng một cái, đi tới giá sách bên cạnh, tiếp chiêu ở chỗ trống, vừa dùng sức bèn đẩy xuống tất cả sách trên giá, ngăn ở giữa nàng và Mẫn phu nhân.

Nàng chỉ hi vọng, Mẫn phu nhân có thể cách giá sách xa một chút, như vậy cũng sẽ không tổn thương được mẫu thân của nàng.

Nghe giá sách rơi xuống trên đất vang ầm một tiếng, Mộ Lam Yên nhanh chóng lách tới cửa lớn của thư phòng. Bóng đêm phía ngoài vẫn là khoảng không gian đen kịt, bốn phía yên tĩnh không tiếng động, cũng không có mảy may dấu hiệu ai đi qua.

Trong lòng Mộ Lam Yên hoài nghi, chẳng lẽ là lúc Mẫn phu nhân đi vào, cố ý xua đi người làm tuần tra chung quanh?

Nhưng mà ý nghĩ này chỉ là thoáng qua một cái, nàng đã biết rõ nàng phải đi ngay lập tức. Nếu không ngộ nhỡ đợi lát nữa thực sự có người tới đây, nàng mới vừa đại chiến một lần với Mẫn phu nhân, không chừng đợi lát nữa người càng nhiều, nàng cũng sẽ bị bắt.

Ngay lúc nàng sắp vận khí chuẩn bị bay lên nóc nhà, sau lưng đột nhiên truyền đến tiếng bước chân dồn dập, rồi sau đó chính là Mẫn phu nhân gào thét: "Yên Nhi!"

Mộ Lam Yên vốn tưởng rằng nàng không thể ra ngoài nhanh như vậy, nhưng không ngờ không chỉ đi ra, lời nói còn làm cho cả người nàng vì đó rung một cái! Nàng ấy vậy mà nhận ra nàng?

Chỉ là lúc này, nàng không biết có nên quay đầu lại nhận nhau với Mẫn phu nhân hay không. Dù sao bốn phía này, trừ Mẫn phu nhân vĩnh viễn sẽ không hại nàng, không còn những người khác nữa.

Mẫn phu nhân thấy Mộ Lam Yên cả người quần áo nam nhi không có ý quay đầu lại, vội vàng lập tức nói: "Từ Giao châu trở lại, tại sao không nói một tiếng với vi nương? Coi như khắp thiên hạ đối địch với con, nơi nương đây đều là chỗ nghỉ lại của con." Dừng một chút, lại tiếp tục mở miệng: "Con coi như không nói lời nào, ta cũng biết rõ là con, con. . . . . ."

Ngay lúc nàng còn chuẩn bị nói tiếp, Mộ Lam Yên cắn răng, chợt vận khí cuối cùng vẫn là thoát khỏi chỗ thị phi này.

Nàng sợ nghe tiếp nữa, nàng sẽ không kiềm chế được rơi nước mắt.

Bay khỏi thư phòng viện của Ngao phủ, Mộ Lam Yên có chút luống cuống tiếp tục đi về phía trước. Tư Không Thận vẫn bí mật ở bên ngoài, thấy Mộ Lam Yên, không nói hai lời bèn kéo nàng lẻn về gian phòng ở Ngao phủ của bọn họ.

Thuốc vốn là trong tay tỳ nữ bị bọn họ trộm đi, mà giờ khắc này bốn phía yên tĩnh không có ý ồn ào gì. Có lẽ nhất định là sau đó lại có người lấy nước thuốc ra, lừa gạt hai cô nương khác uống vào, lúc này đều đang ngủ trong mê man thôi.

Tư Không Thận mạnh mẽ túm Mộ Lam Yên sắp có chút đi vào cõi thần tiên trở về phòng, đặt ngay tại trên giường, một đôi mắt lạnh lùng lấp lánh nhìn chằm chằm đối phương: "Ngươi làm sao vậy?"

Hơi một lát nữa, cặp mắt mê ly của Mộ Lam Yên nhìn phía trước, có chút nghẹn ngào mở miệng: "Nàng là mẹ ruột của ta."

Tư Không Thận biết rõ những lời này của đối phương có ý gì, ngồi ở bên cạnh, thận trọng thay đối phương lau đi nước mắt rơi xuống: "Chờ chúng ta làm xong việc, chúng ta sẽ đón nàng vào trong cung."

Mộ Lam Yên một phát bắt được mu bàn tay của đối phương, làm bộ đáng thương nhìn đối phương: "Không được, nương ta ngoại trừ ta ra, nàng còn có Ngao Tương và Ngao Tháp. Nhìn ra được, nàng thật sự rất thích cái nhà này."

"Nhưng ngộ nhỡ, Ngao Tháp thật sự là người giết chết cả nhà ngươi thì sao? Khi đó ngươi làm thế nào? Ngươi bảo mẫu thân ngươi làm thế nào?"

"Ta. . . . . ."

Mộ Lam Yên nghe đến chỗ này, đã không biết trả lời như thế nào. Lời mà Tư Không Thận nói vẫn lượn quanh ở trong óc của nàng trong thời gian gần đây. Nàng cũng không phải là chưa từng nghĩ tới, nhưng mà nghĩ thì như thế nào. Ngoại trừ moi ra từng tầng một chuyện năm đó, nàng không còn cách nào, không phải sao?

Cuối cùng ngủ như thế nào, nàng không biết.

Chỉ là sáng sớm tỉnh lại, mới giựt mình tỉnh giấc vì sao tối hôm qua bọn họ không có chạy trốn trước tiên? Mẫn phu nhân nhận ra nàng, coi như không sử dụng người trong phủ giam giữ bọn họ lại, cũng sẽ phái người tâm phúc tới đây, bảo bọn họ cả đêm ẩn nấp đi mới đúng. Vậy mà bình yên qua một đêm, lại là cái gì cũng không có.

Hiện tại đã là ban ngày, có người bên ngoài canh giữ, bọn họ không tiện tùy ý đi lung tung ra ngoài cửa. Đến lúc mặt trời lên cao, cánh cửa của các cô nương minh gả mới bị người gõ vang.

Người đến là cô cô bên trong phủ, phát cho mỗi một cô nương một trang phục cung đình chất vải cực tốt, nói là đợi lát nữa ăn xong điểm tâm, sẽ có người đến đón họ vào cung. Mặc dù các cô nương không muốn đủ điều, nhưng ngại vì chẳng biết lúc nào ngoài cửa đứng nhiều thêm binh sĩ cầm bội đao, bức bách với áp lực, cũng đành phải đi vào thay đổi.

Cả người Tư Không Thận trang phục nữ nhi nhận lấy quần áo muốn đi vào trong, bên tai chính là vang lên tiếng cô cô kia: "Nghe nói cùng đi vào với ngươi còn có một người làm, sao hôm nay không thấy hắn đâu?"

Tư Không Thận không quay đầu lại, chỉ là khẽ cười một tiếng, trả lời nàng: "A, một người làm như hắn dĩ nhiên là nghỉ lại ở bên ngoài. Đợi lát nữa trước khi vào cung, hắn sẽ xuất hiện. Hắn chính là quà tặng mà gia phụ tặng cho ta, nếu ta muốn dẫn theo quà tặng đi bồi tiên hoàng, sẽ không có vấn đề chứ?"

Cô cô chỉ là hàm hồ gần như nói một câu cũng không quan hệ, bèn xoay người rời đi.

Thay xong quần áo, ăn xong điểm tâm, người trong cung chưa kịp đến ngược lại Mẫn phu nhân tới đây trước rồi. Lúc này, Mộ Lam Yên đã thấy xuất hiện ở trước mặt mọi người, vẫn canh giữ ở bên cạnh Tư Không Thận. Nàng thấy Mẫn phu nhân đến thì đặc biệt cúi đầu xuống.

Không biết làm sao, Mẫn phu nhân tìm chính là nàng.

"Mấy người các ngươi đi xuống trước, Lý cô nương ở lại chỗ này nói chuyện với ta."

Cũng là người sắp chết rồi, các cô nương cũng không có suy nghĩ nhiều Mẫn phu nhân làm như vậy là ý gì. Chào một cái, bèn theo nha hoàn phân cho từng người, rời đi phòng dùng bữa.

Chỉ là một lúc, trước mắt cũng chỉ còn lại có Mẫn phu nhân và tùy tùng với Tư Không Thận Mộ Lam Yên các nàng.

Mộ Lam Yên yên tĩnh đứng tại chỗ, cảm giác trái tim cũng sắp nhảy khỏi ngực rồi. Họ cố chấp ở lại chỗ này, chính là vì sau khi chọn trúng làm cô nương minh gả, là có thể quang minh chính đại tiến vào hoàng cung. Đến lúc đó, họ có thể biết tình trạng bên trong. Về phần tối hôm qua trộm đồ thất bại, cũng chỉ có thể trước tiên trì hoãn lại rồi nói.

Ngay vào lúc ngây ngẩn đó, Mẫn phu nhân đã ngồi xuống một lúc lâu. Lần này nàng ngược lại không có nhìn Mộ Lam Yên, mà là đối diện Tư Không Thận vẫn nhìn chằm chằm canh chừng nàng.

"Lý cô nương ngược lại không sợ người lạ chút nào đấy." Mẫn phu nhân cười mở miệng.

Tư Không Thận cứng sống lưng: "Chết còn không sợ, còn sợ lạ cái gì?"

"Hả? Vì sao nhìn thoáng được như thế?"

"Nếu đã được chọn trúng, đó chính là mệnh, không cách nào kháng cự lại. Hơn nữa, nhà ta quả thật cần khoản ngân lượng này, thay vì ầm ĩ không vui, chẳng bằng thản nhiên đối mặt. Nói không chừng tiên hoàng có linh, còn có thể thưởng đến ít thứ, để cho phụ mẫu đệ muội của ta trên đời sống thoải mái chút."

Tư Không Thận nói xong, Mẫn phu nhân cũng rơi vào trầm tư, trong miệng liên tục lặp lại lẩm bẩm chữ ‘Đó chính là mệnh’ nhiều lần. Rồi sau đó, dường như rất vui vẻ đột nhiên thưởng bọn họ một ít đồ vật.

Mộ Lam Yên nhận lấy cái gói mà Tiểu Thúy đưa tới, quan sát tỉ mỉ một lần. Đó là thứ bị bao vải tơ vàng bọc lại, không phải rất nặng. Hơn nữa, xúc cảm sờ lên cũng không phải đồ trang sức các loại kia. Ngại vì Mẫn phu nhân vẫn còn ở trước mặt, nàng cũng không tiện mở ra xem một chút bên trong là cái gì.

Thật ra thì tối hôm qua, Mẫn phu nhân đã nhận ra Mộ Lam Yên, giờ phút này cố ý làm bộ không biết, đúng là khiến người càng thêm sinh lòng chất vấn.

Lại quấy rầy mấy câu, gã sai vặt phía ngoài chính là tới truyền lời nói người trong cung đến rồi. Cuối cùng, Mẫn phu nhân đành phải cho bọn họ đi thôi.

Chỉ là lúc gần đi, nói cái câu ‘tất cả cẩn thận làm việc’ kia với bọn họ, bồi hồi thật lâu ở trong đầu Mộ Lam Yên, không thể rời đi. Quay đầu lại, cuối cùng vẫn là Mẫn phu nhân mở ra đường cho bọn họ, mới có thể nhẹ nhàng tiến vào được hoàng cung như thế.

Bên trong xe ngựa, Tư Không Thận yên tĩnh ngồi ở bên cạnh Mộ Lam Yên. Liếc mắt thấy thái độ của đối phương hơi hoà dịu, trong lòng chính là hiểu đối phương đã đi ra từ trong khốn đốn của mình. Hắn đưa tay nắm lấy lòng bàn tay đối phương, để xuống trước người của mình, giọng điệu trấn an nhỏ giọng nói: "Có phải lại đang nhớ nương ngươi hay không?"

Mộ Lam Yên cũng không mở miệng, chỉ là gật đầu một cái.

"Rời khỏi Ngao phủ thì lời nói của nàng mang thâm ý. Hơn nữa, nhìn ra được mặc dù nàng không nhìn thẳng vào mắt với ngươi, nhưng trong lòng vẫn rất quan tâm ngươi. Có điều ta cũng không hiểu, tại sao nàng phải làm như vậy?"

"Nương ta ẩn giấu bản lĩnh của mình ở Ngao phủ lâu như vậy, nhất định là có ý đồ của chính nàng. Tối ngày hôm qua nàng đột nhiên xuất hiện ở thư phòng, chỉ sợ cũng là có chuyện mà bản thân muốn làm. Nếu không cũng sẽ không phát hiện có người bị đánh ngất xỉu mà cũng không đi gọi người tới. A, đúng rồi, đợi lát nữa vào cung, ngươi là có tính toán gì?"

"Tính toán của ta là, trước tiên lẻn về tẩm cung của mình, thay đổi quần áo lộn xộn lung tung cả người này!" Lúc Tư Không Thận nói câu nói này, cũng là tràn đầy oán hận. Lúc này Mộ Lam Yên nghe vào trong tai, rốt cuộc cũng không cười nhạo nổi chút nào.

Thấy nàng không muốn nói chuyện, Tư Không Thận đặc biệt nhắc nhở đến: "Trước khi đi, nương ngươi không phải cho một mình ngươi đồ sao? Lấy ra xem một chút, nói không chừng có ích đối với chúng ta."

Lúc này Mộ Lam Yên mới nhớ tới gói vải giấu trong trong ngực lúc trước, bởi vì lớn nhỏ chính là dáng dấp của quyển sách kia. Cho nên sau khi cất xong, không có cảm giác gì, ngược lại một chút cũng không nghĩ tới.

Hiện tại, sau khi lấy ra, bèn lập tức đẩy ra vải tơ vàng. Bên trong đầu tiên là tờ giấy tràn ngập chữ, lấy ra phía dưới xuất hiện lại là đồ mà Tư Không Thận nhìn quen mắt. Vật kia, chính là sổ sách bị lục ra trong thư phòng của Ngao Tháp.

Giờ phút này đột nhiên xuất hiện ở nơi này, nhất định là Mẫn phu nhân muốn biểu đạt cái gì.

Tư Không Thận không nói hai lời cầm sổ sách lên chính là lật xem sơ lược một hồi, càng xem đến phần sau, chân mày lại nhíu càng chặt. Trong đó, còn rơi ra vài thứ giống như tờ giấy viết thư từ bên trong sổ sách.

Mộ Lam Yên chưa kịp để sát đầu lại đi nhìn sổ sách, chỉ là tiện tay nhặt lên giấy viết thư trước người nhìn mấy lần.

Phía trên tất cả đều là chữ như gà bới rậm rạp chằng chịt. . . . . .

"Đây là thứ gì? Chữ không giống chữ, tranh không giống tranh."

"Những thứ này đều là chữ viết của Đại Bằng." Tư Không Thận để sổ sách xuống, sâu kín mở miệng.

Mộ Lam Yên nhướng mày, chỉ vào sách trong tay hắn thả xuống: "Thứ này là cái gì?"

"Ghi chép năm đó, quá trình làm sao thông đồng ngoại bang chiếm đoạt quốc thổ của Kỳ Quốc, với thủ đoạn làm sao giá họa tới thái sư!"



Đã sửa bởi Trang bubble lúc 24.04.2019, 19:31.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trang bubble về bài viết trên: antunhi
     

Có bài mới 20.01.2019, 22:23
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.08.2015, 10:52
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 917
Được thanks: 7950 lần
Điểm: 42.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả - Điểm: 42
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 104. Thù mới nợ cũ
  
Mộ Lam Yên hỏi Tư Không Thận tại sao những thứ đồ này lại viết thành một cuốn, dù sao những chuyện kia cũng không cần tổng hợp lại giống như một quyển sách vậy.

Đối với việc này, Tư Không Thận trả lời là Ngao Tháp có thể không chịu đựng được chất chứa nhiều bí mật như vậy, cho nên lựa chọn viết ra, để cho tâm linh của mình lấy được thư giãn tạm thời. Vừa vặn vì việc này càng thêm đủ để chứng minh, hắn hoàn toàn hiểu rõ tình hình, hơn nữa là chủ mưu sự kiện năm đó.

Mộ Lam Yên vì thế, mặc dù lòng sớm đã biết rõ nhưng vẫn là trầm bổng phập phồng   một hồi lâu.

Khi nàng trở lại bình thường từ trong tâm tư, cung nữ mặt ngoài xe ngựa chính là gọi bọn họ xuống xe. Bất đắc dĩ, Mộ Lam Yên đành phải nhét giấy viết thư còn chưa kịp nhìn vào trong ngực. Về phần sách đó, dĩ nhiên là giao do Tư Không Thận bảo quản.

Bởi vì cung nữ dặn dò, hai người bọn họ ngoan ngoãn cúi đầu xuống xe. Mộ Lam Yên nghiêng mắt liếc nhìn bốn phía, nơi này lại là cửa vào hậu cung, ký ức về cửa chính nguy nga với sư tử bằng đá hai bên hãy còn mới mẻ. Xa xăm nhớ lại lần trước tới đây là hoàng hậu nương nương mời, mấy tháng trôi qua, lần nữa tới nơi này thì hoàn cảnh không có thay đổi, cũng không biết người ở bên trong có thay đổi hay không.

Không còn kịp suy nghĩ tỉ mỉ nữa, cung nữ mới vừa nói chuyện đột nhiên bước nhanh đi tới phía trước một chiếc xe ngựa mà khi bọn họ đi tới đây.

Ngại vì họ đều là thân phận minh gả, cho nên mỗi cô nương cũng được phân phối có một chiếc xe ngựa. Hơn nữa, cung nữ là không thể tùy tiện vén màn trướng của các nàng lên. Cho nên mặc dù trên mặt cung nữ kia có hơi giận, nhưng chỉ có thể đè xuống, lấy lòng mở miệng: "Cô nương, tới cửa rồi, còn làm phiền ngài xuống xe đi hai bước."

Trong gió tháng ba thổi lên có chút lạnh. Tiếng nói của cung nữ rơi xuống có một đoạn thời gian, nhưng từ đầu đến cuối không thấy bên trong có động tĩnh. Tất cả mọi người tại chỗ, mắt không chớp nhìn chằm chằm chiếc xe ngựa chưa từng lung lay kia.

Có lẽ có vài người trong lòng bắt đầu tức giận mắng, không biết cô nương nhà nào, cũng chỉ là vào cung chịu chết còn phô trương lớn như thế, có người kêu, còn vẫn không nhúc nhích.

Mọi người cứ lúng túng đứng một hồi như vậy, cung nữ hiển nhiên đang tính toán thời gian. Mắt thấy càng ngày càng muộn, quyết tâm dặn dò phu xe bên cạnh vén màn trướng lên.

Chỉ một cái liếc mắt, thấy cảnh tượng người trong xe ngựa, rối rít hít một hơi khí lạnh.

Phu xe vén màn trướng lên, đầu tiên là kêu khẽ một tiếng, rồi sau đó cả người thối lui về phía sau, không cẩn thận ngã nhào trên đất, lộn mấy vòng. Lúc ngẩng đầu lên, hai mắt vẫn là khủng hoảng nhìn chằm chằm xe ngựa.

Theo bản năng, Mộ Lam Yên níu chặt vạt áo Tư Không Thận bên cạnh, đôi mắt có chút kinh ngạc nhìn lại đối phương, ý đồ đọc được một chút tin tức từ trong đôi mắt của Tư Không Thận.

Cô nương trong xe ngựa đó vậy mà chết rồi.

Lúc cùng rời khỏi Ngao phủ thì cũng không có hiện tượng kỳ quái. Hơn nữa, giờ phút này, nàng còn đoan trang ngồi ở trong xe ngựa, chỉ là bên tay có một chủy thủ nhuộm vết máu của nàng. Hai bên cánh môi có hai vết thương, còn kéo đến bên tai.

Nói cách khác, vị cô nương này lại cầm đao, rạch lên mặt của mình. . . . . .

"Chuyện ma quái mà!" Đến lúc đó, một tiếng nói hoảng sợ đột nhiên vang lên. Mà ở trong cung này, trên mặt mỗi người hiện lên vẻ sợ hãi.

Lúc Mộ Lam Yên ngây ngẩn, Tư Không Thận cũng thừa dịp rối loạn, kéo tay của nàng, đột nhiên chạy trở về vài bước. Cho đến khi rẽ một chỗ ngoặt, bên tai cũng không có vang lên tiếng đuổi theo gọi bọn họ, Mộ Lam Yên mới thả xuống trái tim treo lên kia. Im re, đi theo Tư Không Thận kéo nàng tiếp tục chạy, quanh đi quẩn lại tránh qua binh lính cung nữ thái giám, đến một cái lối nhỏ, đi tới một chỗ cửa tên gọi Tử Tinh cung.

Đây là tẩm cung của Tư Không Thận trong cung.

"Tới chỗ này làm gì?" Mặc dù trong lòng Mộ Lam Yên biết nơi này là nơi nào, nhưng vẫn không nhịn được hỏi lên.

Đi như chạy, Tư Không Thận thở gấp hổn hển, mới mở miệng: "Chỗ nguy hiểm nhất chính là an toàn nhất. Đại ca và nhị ca chắc chắn sẽ không đoán được ta sẽ trở về tẩm cung của mình. Yên tâm đi, bên trong đều là người của chính ta, tuyệt đối sẽ không bán ta đâu."

Vừa dứt lời, hai người bọn họ chính là đi vào.

Quả nhiên, bên trong trừ bà vú của Tư Không Thận, không có người nào.

Bà vú vốn là quét dọn vệ sinh ở bên trong, ánh mắt đầu tiên nhìn thấy Tư Không Thận. Đầu tiên là sững sờ, cho rằng mắt mình xem ra mờ rồi. Rồi sau đó xác nhận đúng là bản thân Tư Không Thận, vội vã ném cây chổi xuống, khóc chạy chậm qua.

"Thận Nhi, cuối cùng ngươi cũng trở lại! Hai ngày trước nhị hoàng tử đột nhiên nói ngươi phản quốc soán vị, còn dẫn người trong tẩm cung của ngươi đi hết rồi. Lúc nói ngươi cũng sẽ không trở lại nữa, thật sự là làm ta sợ muốn chết."

"Bà vú, ngươi trước tiên đứng lên nói chuyện. Nhỏ giọng một chút, chúng ta trở lại, quả thật không thể để cho nhị ca bọn họ biết."

Bà vú nghe vậy, tròng mắt hiển nhiên thoáng qua vẻ không hiểu, hơn nữa chú ý tới Mộ Lam Yên mặc nam trang, càng thêm nhìn lên nhìn xuống đánh giá một lần Tư Không Thận giả trang nữ nhi.

Nếu không phải từ nhỏ là bà nuôi lớn Tư Không Thận, bà quả thật còn tưởng rằng hai người trước mặt này là một nam một nữ, mà không phải là Thận Nhi của bà.

"Thận Nhi, cả người ngươi đây là . . . . ."

"Bà vú, hiện tại không kịp giải thích với ngươi nhiều như vậy nữa. Ngươi có thể giúp ta lấy chút nước nóng tới không? Lại lấy thêm cho ta một bộ quần áo của ta và nữ trang. Ta muốn thay quần áo đang mặc này.  Còn có sau khi phụ vương của ta qua đời, hiện tại mẫu phi của ta ở chỗ nào? Nhị ca có thể làm khó với nàng?" Tư Không Thận vừa nói, vừa đi vào bên trong.

Bà vú nghe hỏi hoàng hậu thì con ngươi đột nhiên thu lại, rồi sau đó đi theo bước chân của đối phương nhanh chóng đi vào bên trong.

"Nước nóng có, mỗi ngày ta đều quét tước phòng của ngươi. Hiện tại, ta lập tức đi lấy quần áo cho ngươi, hiện tại trong tẩm cung chỉ có một mình ta, kính xin chờ một chút. . . . . ."

"Ta cùng đi lấy với ngươi!" Mộ Lam Yên lo lắng một mình bà vú không giúp được, chủ động đưa ra muốn giúp đỡ.

Đã đi tới cửa phòng mình, Tư Không Thận cắt đứt tính toán của Mộ Lam Yên: "Không cần, ngươi đi vào, ta có việc thương lượng với ngươi." Rồi sau đó chính là đẩy cửa đi vào.

Nhanh chóng thay xong quần áo, tháo xuống trang điểm. Tư Không Thận rốt cuộc khôi phục bộ dáng trong ngày thường. Về phần Mộ Lam Yên thay nữ trang, bà vú nhìn là sửng sốt một chút. Không biết làm sao, không đợi bao lâu ở trước mặt bọn họ, Tư Không Thận lại bảo bà đi ra ngoài bận rộn trước.

Chỉ là một lát, trong phòng lần nữa chỉ còn lại hai người Mộ Lam Yên và Tư Không Thận. Trầm mặc mấy phần, Mộ Lam Yên dẫn đầu hỏi.

"Tiếp theo ngươi định làm như thế nào?"

"Gặp chiêu phá chiêu, tương kế tựu kế."

"Có ý gì?" Mộ Lam Yên vừa dứt lời, bên tai thanh tịnh không bao nhiêu thời gian, ngoài cửa chính là vang lên tiếng tranh cãi hỗn loạn, giống như là một nhóm người đang đi tới phía bọn họ vậy.

"Có người tới!" Mộ Lam Yên trước tiên cảnh giác đi ra cửa. Tư Không Thận đi sau một bước đi tới sau người, kéo nàng đến phía sau của mình: "Không vào hang cọp, làm sao bắt được cọp con. Chuyện tiếp theo giao cho ta đi, ngươi chỉ cần phụ trách bản thân không bị thương là được rồi."

Mộ Lam Yên nghe vậy, hơi cảm động. Chỉ là kéo dài thời gian không lâu, người bên ngoài giống như đã tới chỗ cách bọn họ không xa.

"Tư Không Thận, ta biết rõ ngươi ở bên trong, có bản lãnh ngươi ra ngoài đi! Tư Không Vũ nói ngươi sẽ không bí quá hoá liều, trở về nơi này. Hết lần này tới lần khác, ta chờ ngươi ở chỗ này thật lâu!" Nghe giọng nói có chút quen tai.

Tư Không Thận chậm rãi mở cửa lớn ra, người bên ngoài mới rọi vào tầm mắt bọn họ. Kinh ngạc không phải là tới bao nhiêu người, mà dẫn đầu lại là Tất Ngôn Nam.

Phải biết, Tư Không Thận và Tất Ngôn Nam có thể nói là truyền thuyết cụt tay của thành Biện Kinh. Nếu không phải là nói tới mâu thuẫn của hai người, đó chính là đời trước Tất Ngôn Nam vì chuyện Mộ Lam Yên khởi xướng tiến công, hơn nữa còn mưu triều soán vị thành công!

Mộ Lam Yên nghĩ đến đây, lòng đột nhiên giật mình một cái, chẳng lẽ lần này lại bởi vì chuyện này? Thế nhưng đời này, nàng gần như không trêu chọc đối phương như thế, không đến nỗi số đào hoa vượng như vậy chứ!

"Tất Ngôn Nam, ngươi đây là ý gì?" Tư Không Thận nhìn bạn tốt ngày xưa trước mặt, mặt lạnh hỏi.

"Hừ, sáng sớm hôm nay, ta đụng phải một thầy tướng số ở trên chợ. Hắn nói, hôm nay kẻ địch của ta sẽ về nhà. Ta vừa nghĩ, không phải là nói ngươi sẽ trở về tẩm cung của ngươi sao?" Tất Ngôn Nam cố ý vòng vo nói.

Mộ Lam Yên không đành lòng hai người bọn họ xích mích: "Ngươi có bệnh, kẻ địch của ngươi là ai?"

"Người giành thê với ta, chính là kẻ địch của ta."

"Thê của ngươi là ai?"

"Ngươi, Mộ Lam Yên!" Tất Ngôn Nam một mực chắc chắn, giống như hắn cho rằng chuyện này hoàn toàn là đúng, sau đó đối đầu với con ngươi của Tư Không Thận: "Kể từ khi ngươi rời khỏi Biện Kinh, Lam Yên cũng bị dẫn đi. Ta vốn đang tâm niệm nhớ kỹ, ngươi nói tuyệt đối sẽ không thích nàng, cho nên chuẩn bị xong sính lễ. Nhưng, đại ca của ngươi lại đột nhiên nói cho ta biết, ngươi và nàng tằng tịu với nhau rồi, hơn nữa còn vứt bỏ nàng. Cho nên ta rất tức giận!"

"Chính là như vậy?" Tư Không Thận hừ lạnh một tiếng.

Mộ Lam Yên nghe cũng là mặt xạm lại, chính là như vậy, rất tức giận, cho nên là xích mích rồi?

Không, nội dung vở kịch tuyệt đối không phải là như vậy.

"Vậy nếu như nói, ta khẳng định cũng không thích ngươi. Hơn nữa, ta cũng không có bị Tư Không Thận vứt bỏ, ngươi có hơi khá một chút mà không làm ra những chuyện nhàm chán này hay không? Ngươi biết hiện tại trong cung có giặc không?" Lúc Mộ Lam Yên nói thì đặc biệt đi về phía trước mấy bước.

Tư Không Thận vốn có lòng ngăn lại, nhưng cũng đã không tới kịp.

Lúc nói dứt lời, nàng đã đứng ở trước mặt Tất Ngôn Nam. Trong ngày thường, mặc dù Tất Ngôn Nam luôn mồm luôn miệng ầm ĩ đòi kết hôn Mộ Lam Yên, nhưng người đến trước mặt, tay chân có chút luống cuống, ấp úng mới vừa thổ lộ: "Không biết." Hai chữ, bên tai chính là nghênh đón một tiếng vang "Bốp" thật lớn.

Bàn tay của Mộ Lam Yên đánh vào trên mặt đối phương mới vừa rơi xuống, tất cả mọi người tại chỗ cũng trừng lớn mắt nhìn Tất Ngôn Nam kinh ngạc đầy mặt.

"Năm nay ngươi bao nhiêu tuổi rồi? Chơi vui như vậy sao?" Giọng của Mộ Lam Yên có chút vang, nghẹn đỏ mặt, hung ác nhìn chằm chằm Tất Ngôn Nam.

"Ta. . . . . ." Đối phương có chút cứng họng, còn chưa nghĩ ra ứng đối ra sao, một bàn tay khác của Mộ Lam Yên lại đã rơi xuống.

Cực khổ của một đời trước chính là nam nhân trước mắt này vô cớ tạo thành. Giờ phút này Mộ Lam Yên đánh hai bàn tay, mặc dù tay đau nhưng trong lòng lại là sảng khoái khác thường! Ngay lúc nàng vung tay phải lên chuẩn bị đánh cái thứ ba, cánh tay nâng lên chợt bị Tư Không Thận đột ngột chặn lại.

Đôi mắt Mộ Lam Yên ửng đỏ, có chút không hiểu ngẩng đầu nhìn về đối phương: "Buông tay, ta muốn thù mới nợ cũ cùng tính một lượt!"


Đã sửa bởi Trang bubble lúc 24.04.2019, 19:31.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trang bubble về bài viết trên: antunhi
     
Có bài mới 21.01.2019, 20:49
Hình đại diện của thành viên
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
V.I.P of CLB Tiểu Thuyết
 
Ngày tham gia: 29.08.2015, 10:52
Tuổi: 30 Nữ
Bài viết: 917
Được thanks: 7950 lần
Điểm: 42.59
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ không làm phi - Đường Quả - Điểm: 43
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 105. Gieo gió gặt bão

Mặc dù trong lòng Tư Không Thận không hiểu cái gọi là thù mới nợ cũ của Mộ Lam Yên là ý gì, nhưng mà trước mắt thật sự không phải là lúc nàng dính vào. Mới vừa rồi, hắn không lên tiếng đặc biệt quan sát bốn phía, xác định trừ người mà Tất Ngôn Nam dẫn theo, chung quanh đây cũng không có binh đội khác nữa, mới cố ý ra tay ngăn cản Mộ Lam Yên, nhân tiện chợt kéo tới phía sau của mình.

"Ta biết rõ ngươi dẫn theo những đội ngũ này tới đây, dầu gì chúng ta cũng đã từng huynh đệ. Mặc kệ là ngươi tha ta một mạng hay là ta tha cho ngươi một mạng, có thể dẫn chúng ta đi tìm Tư Không Vũ không?"

Tất Ngôn Nam nghe theo sững sờ, thật ra thì hắn cũng không biết tại sao trước đó lại đột nhiên cáu thẹn với tức giận, chỉ là sau khi trải qua hai bàn tay của Mộ Lam Yên đánh tới —— cả người quả thật hình như tỉnh táo rất nhiều. Trải qua Tư Không Thận nhắc nhở, hắn mới ngạc nhiên cảm tạ lần hành động này của mình cũng không có nói cho người khác biết. Bằng không, quả nhiên là hãm hại huynh đệ vào bất nghĩa!

Sau khi ba người thương lượng một lúc, bèn quyết định trước tiên đến Dưỡng Tâm điện xem một chút.

Trong cung, phần lớn thị vệ đều bị sai phái ra đi toàn trường tìm bóng dáng Tư Không Thận và Mộ Lam Yên. Trong ngày thường số lượng thái giám cung nữ khá nhiều, lúc này cũng là thưa thớt. Mặc dù bọn họ có chút nhận được Tư Không Thận, nhưng chẳng biết tại sao, dù là đi qua bên cạnh bọn họ, cũng tạm thời cho là không thấy.

Cho nên, thời điểm bọn họ đi đến Dưỡng Tâm điện, vẫn tính là tương đối nhanh.

Lúc Tư Không Trung Minh còn tại thế, dầu gì Dưỡng Tâm điện cũng là tràn đầy chính khí. Mà giờ khắc này, tuy là ánh nắng tươi sáng thế nhưng cửa cung điện đóng chặt lại, lại làm cho Mộ Lam Yên nhìn trong lòng có chút sợ hãi.

Lại như bên trong có một quái thú lớn.

Tư Không Thận thấy Mộ Lam Yên đứng ở ngưỡng cửa chính điện đột nhiên không có động tĩnh, đặc biệt dừng bước: "Thế nào?"

"Không có, không có gì." Mộ Lam Yên có chút ngây ngẩn, thu hồi tầm mắt trừng trừng từ phía trước nhìn Tư Không Thận, trái tim đột nhiên nhảy lên kịch liệt không có quy luật chút nào, lúc lâu mới tiếp tục mở miệng: "Ta cảm thấy, bên trong dường như có chuyện gì đó không tốt xảy ra."

Tư Không Thận giật giật bờ môi, lo lắng những ngày qua Mộ Lam Yên trải qua nhiều chuyện thay đổi rất nhanh như vậy, trái tim có chút không chịu nổi. Nhưng còn chưa chờ hắn thu xếp xong từ ngữ, Tất Ngôn Nam phát hiện bọn họ không cùng đi lên, đặc biệt đi trở về mấy bước: "Các ngươi còn không mau theo kịp một chút. Lúc trước, ta nghe thấy từ hôm qua Tư Không Vũ triệu tập đại thần các lộ, mọi người cả đêm không về. Bây giờ nghĩ lại, sợ là có chuyện không tốt xảy ra, trước tiên hãy đi xem một chút!"

Tư Không Thận gật đầu một cái, lại lo lắng trạng thái của Mộ Lam Yên, vốn muốn cho nàng đi chỗ khác nghỉ ngơi một chút trước, mới vừa mở miệng một cái, đã bị đối phương mở miệng ngăn lại.

"Chúng ta mau đi đi, không chừng Tư Không Vũ xảy ra cái yêu thiêu thân gì đó. Hơn nữa, mẫu phi của ngươi cũng không ở trong cung ư, ngộ nhỡ bị hắn lấy ra làm uy hiếp, lại là không tốt!"

Trong lòng Tư Không Thận quả thật sốt ruột mẫu phi của hắn, cho nên cũng không nói gì nữa, đoàn người nhanh chóng đi vào. Vẫn từ cửa chính đến Dưỡng Tâm điện, chung quanh không có một bóng người, mặc dù lo lắng trong đó có mai phục, có điều nhớ tới người cẩn thận nữa thì trên tay bọn họ cũng không có người nào, chẳng bằng thoải mái đi vào.

Cuối cùng, gần tới cửa thì mới truyền ra một đợt tiếng kêu nữ chói tai từ bên trong.

Tư Không Thận cả kinh trong lòng, cũng may tiếng này không phải là mẫu phi của hắn.

Bên trong Dưỡng Tâm điện đứng đầy quan viên lớn nhỏ. Mỗi người cúi đầu, trầm mặc không nói, hiển nhiên sợ nam tử nóng nảy trên long ỷ.

Tư Không Vân giống như một cây cọc gỗ đứng ở dưới điện, Tư Không Vũ ngồi ở phía trên, thái độ phách lối, hoàn toàn miệt thị mỗi người phía dưới. Ngay ở một bên long ỷ, có treo một bức rèm che, phía sau bức rèm che mặt như ẩn như hiện xuất hiện một nữ nhân ngồi ngay ngắn.

Mới vừa rồi, bọn họ cũng chỉ là giết một cung nữ động tác có chút chậm chạp, ngay cả thời gian kéo ra ngoài cũng là bỏ bớt, trực tiếp do kiếm thủ một đao mất mạng ở trước mặt chúng đại nhân.

Vì thế đã có không ít quan viên chính nghĩa muốn ra mặt quát mắng, làm sao đều bị đồng đạo bạn tốt, không tiếng động ngăn lại.

Ngay khi trên mặt Tư Không Vũ bộc lộ một chút gian trá, thời điểm khảo nghiệm ranh giới cuối cùng ở trong lòng của các quan viên, cửa chính của Dưỡng Tâm điện đột nhiên cọt kẹt một tiếng, rọi vào tia sáng le lói.

Mọi người quay đầu lại, khinh thường một cái, thấy người tới lại là Tư Không Thận, trong lòng tuy có vui mừng nhưng không dám biểu lộ ra. Chỉ liếc mắt, chính là yên lặng quay đầu lại.

Trong nháy mắt Tư Không Vũ thấy Tư Không Thận, mặc dù khóe mắt xẹt qua vẻ kinh ngạc. Nhưng sau chốc lát, dường như đoán chắc hắn sẽ xuất hiện vậy, đột nhiên hừ lạnh một tiếng: "Cửu đệ của ta, ngươi rốt cuộc đã tới rồi!"

"Cửu hoàng tử điện hạ, Đại hoàng tử tội ác tày trời, tội ác chồng chất, không hề có lòng nhân đức. Ngươi nhất định phải làm chủ cho dân chúng thiên hạ Kỳ Quốc!" Một quan viên đứng tương đối gần cửa của Dưỡng Tâm điện, đã không kềm chế được sợ hãi của nội tâm, đầu tiên nhìn thấy Tư Không Thận chính là lấy hết dũng khí, la lớn.

Hắn cho rằng, Tư Không Thận dẫn binh đội tới cứu bọn họ.

Kì thực không phải vậy, Tư Không Vũ giống như hoàn toàn không chịu uy hiếp, hai mắt hung tàn nhìn chằm chằm quan viên mới vừa nói chuyện, chỉ nói ra một chữ "Chết", người nọ chính là ngã xuống đất trong khoảnh khắc.

Ngay cả thời gian Tư Không Thận kêu đừng cũng không có.

Nhìn thấy đồng liêu cũng bởi vì một câu nói mà cứ chết như vậy, người còn dư lại vì bảo toàn tánh mạng, càng thêm khúm núm. Thấy Tư Không Thận, chỉ đi ra chút y như e sợ tránh không kịp vậy.

Tư Không Thận quét mắt một vòng chung quanh Dưỡng Tâm điện, mới chú ý tới che giấu ở trong góc vậy mà tất cả đều là người Đại Bằng ngoại bang.

"Ngươi rốt cuộc làm cái gì đối với bọn họ?" Tư Không Thận nổi giận nói với phía trên.

Tư Không Vũ chợt cười ha ha một phen, đứng dậy từ trên long ỷ. Trên khuôn mặt u ám khảm nạm một đôi mắt ác độc, chưa bao giờ rời khỏi trên người của Tư Không Thận.

"Ta làm cái gì đối với bọn họ? Ngươi hỏi bọn họ một chút chẳng phải sẽ biết rồi. Chẳng qua, ta càng hiếu kỳ hơn chính là làm sao ngươi bình yên đi tới nơi này, khắp thành đều đang lục soát đối với ngươi." Nói tới nơi này, đôi mắt không hiểu đột nhiên nhớ tới trước kia giống như hiểu ra: "A, ta nhớ ra rồi, bên cạnh ngươi còn có một Mộ Lam Yên tinh quái. Ở Giao châu, thật sự là thiếu chút nữa, nàng đã thành nữ nhân của ta rồi. Đáng tiếc, đáng tiếc. . . . . ."

Bộ dáng Tư Không Vũ lắc đầu thở dài, nhất định chính là làm cho người ta hận không thể ra tay xé hắn.

Mặc dù Tư Không Thận rất có kích động xông lên đánh đối phương một quyền, nhưng cả nơi này đều là người của đối phương, hắn cũng không tiện tùy ý ra tay. Hắn ổn định hơi thở, tiến lên vài bước, khi dừng lại ở bên cạnh Tư Không Vân thì hắn mới phát hiện đối phương có chút kỳ quái.

Tư Không Vân cúi đầu, hai mắt vô hồn.

Tư Không Vũ nhìn thấu nghi vấn của Tư Không Thận, hừ lạnh một tiếng: "Nô lệ của ta thoạt nhìn như thế nào? Ta cho hắn uống cổ độc mà ta nghiên cứu đã lâu. Hiện tại ta bảo hắn giết chết ngươi, hắn thật sự sẽ giơ đao lên tới đấy."

"Hắn là huynh đệ của ngươi!" Tư Không Thận cắn răng mở miệng.

"Huynh đệ ruột thì như thế nào?" Trong nháy mắt, giọng của Tư Không Vũ trở nên nóng nảy, "Các ngươi cũng chỉ là chướng ngại vật trên đường ta trở thành vương giả, tới một người giết một người, tới một đôi ta giết một đôi!"

"Tại sao?"

"Tại sao?" Tư Không Vũ tự giễu tự cười hỏi ngược lại, dừng một chút lại là mở miệng: "Cái này thì phải hỏi mẫu phi của ngươi một chút rồi!" Kèm theo tiếng nói vừa ngừng, tiếng cười điên cuồng của Tư Không Vũ vang vọng cả Dưỡng Tâm điện.

Con ngươi của Tư Không Thận vừa rụt lại, lúc này mới chú ý tới mành trướng bên cạnh, đó là cho thái hậu hoặc là hoàng hậu dùng.

"Mẫu phi?" Tư Không Thận nhắm tới phía bóng dáng như ẩn như hiện phía sau mành trướng, không có can đảm xác định mở miệng hỏi thăm.

Yên lặng một hồi, phía sau bức rèm che này đột nhiên truyền ra một đợt hừ lạnh.

Tư Không Thận nghe giọng này không phải mẫu hậu của hắn, trong lòng chính là thư giãn một chút. Nhưng không biết làm sao, đối phương vừa mở miệng, trong nháy mắt lại phá tan hy vọng của hắn thành số không.

"Mẫu hậu của ngươi sợ là chờ ngươi đến phía dưới mới có thể gặp được!" Phía sau bức rèm che trước mặt, nữ nhân vừa nói chuyện, đột nhiên đứng dậy, cung nữ đỡ đi qua bên cạnh, chậm rãi đi ra từ sau rèm.

Nữ nhân kia mặc phượng quan hà bí. Trên mặt trang điểm tinh xảo, một đôi mắt thâm thúy lão luyện hệt như một thanh kiếm, xuyên qua thân thể Tư Không Thận.

Nàng chính là mẫu thân của Tư Không Vũ, người đầu tiên đảm nhận hoàng hậu của Tư Không Trung Minh!

Lúc này, Tư Không Thận mới hoàn toàn tỉnh ngộ tuy rằng Tư Không Vũ có thể điều khiển nhiều binh lính ngoại bang như vậy, sợ tất cả đều là công lao của nữ nhân trước mắt này. Hắn đối với nàng, có một chút ký ức thoáng qua trong miệng mẫu thân của hắn.

"Nhìn thấy ta, chắc hẳn cũng không ngờ chứ?" Giọng của Na Trát Phỉ Phỉ có chút hả hê mở miệng nói. Tầm mắt dời đi từ trên người của Tư Không Thận, hơi đi vài bước, vừa đi vừa nói: "Trong lòng ngươi nhất định đang buồn bực, ta nhốt mẫu thân của ngươi ở nơi nào. Hiện tại, ta có thể nói cho ngươi biết, mẫu thân của ngươi, Mạnh Cơ đã bị ta giết. Hơn nữa trước khi chết, ta đặc biệt tìm mấy tiểu tử trẻ tuổi sức lực cường tráng của Đại Bằng chúng ta, tiễn nàng đoạn đường."

"Lời này của ngươi có ý gì?" Tư Không Thận siết chặt xương ngón tay trắng bệch, cắn răng hỏi thăm.

Na Trát Phỉ Phỉ ngông cuồng cười một tiếng: "Có ý gì? Chính là để cho nàng trước khi chết, nếm thử cảm giác ai cũng có thể làm chồng. Để cho nàng coi như đến phía dưới, cũng không còn mặt mũi gặp mặt tiên hoàng!"

Tư Không Thận hận đến mức lập tức xông lên phía trước, không biết làm sao mới vừa rồi Tư Không Vân vẫn không lay được đột nhiên đưa tay, ôm lấy hắn: "Tại sao ngươi đối với mẫu hậu của ta như vậy? Lúc ngươi đi, nàng vừa mới vào cung không bao lâu!"

"Hừ, Mạnh Cơ là nói với ngươi như thế?" Na Trát Phỉ Phỉ khinh miệt nhìn người dưới điện một cái, ánh mắt có chút thương hại nhìn đối phương: "Nếu mẫu thân của ngươi đã không cách nào lên tiếng nữa, vậy thì để ta đến nói cho ngươi biết được rồi. Năm đó, nếu không phải nàng ta, diễn khổ nhục kế trên bản thân, uống hết chén thuốc phá thai lẽ ra nên bị ngăn lại kia, làm sao ta lại bị tiên hoàng trục xuất khỏi vị trí hoàng hậu, liên lụy Vũ Nhi của ta, để mặc cho mẹ con chúng ta tự sinh tự diệt. Năm đó tuy ta có lòng hại đứa nhỏ trong bụng nàng ta, nhưng nếu không phải là nàng ta, làm sao lại để cho mẹ con chúng ta đến hôm nay mới có cơ hội đi tới nơi này. Kết quả hôm nay của nàng ta hoàn toàn chính là nàng ta gieo gió gặt bão!"

"Ta không tin!" Tư Không Thận rống giận.

"Nếu như ngươi không tin, vậy thì ngươi đi xuống dưới, giáp mặt hỏi mẫu thân ngươi đi!" Na Trát Phỉ Phỉ dứt lời, đột nhiên hô về phía binh lính Đại Bằng hai bên: "Tư Không Thận có ý mưu nghịch tạo phản. Hôm nay Đại hoàng tử Tư Không Vũ bắt tại chỗ, bị phạt chính đáng nơi đó, còn không mau ra tay!"


Đã sửa bởi Trang bubble lúc 24.04.2019, 19:32.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Trang bubble về bài viết trên: HNRTV, Windyphan, antunhi
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 118 bài ] 
     
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: Bánh Bao Bảo Bảo, chinhan nezumi, giap382014, hoaden, hoangthao3010, Izzel, meocon372000, nangocdethuong, nguyenhai150897, nguyetcat97, tamkem514HH3A, tlam0212 và 198 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:



Đề tài nổi bật 
1 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

2 • [Hiện đại] Nữ phụ xoay người tiến công chiếm đóng - Bánh Bao Tình Yêu Hấp

1 ... 27, 28, 29

3 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

4 • [Hiện đại] Tổng giám đốc hàng tỷ Cướp lại vợ trước đã sinh con - Minh Châu Hoàn

1 ... 148, 149, 150

[Hiện đại] Hôn nhân ngọt ngào - Đam Nhĩ Man Hoa

1 ... 20, 21, 22

6 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

9 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

10 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

11 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 84, 85, 86

12 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 198, 199, 200

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Sếp dè dặt một chút! - Quả Đào Lạc Đường

1 ... 96, 97, 98

14 • [Hiện đại - Trùng sinh] Sủng yêu Bí mật của bà xã - Phi Yến Nhược Thiên

1 ... 30, 31, 32

15 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

16 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 127, 128, 129

17 • [Hiện đại] Bảy năm vẫn ngoảnh về phương Bắc - Ân Tầm (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Xuyên Không] Cuộc sống thần kinh của nữ cương thi ở mạt thế - Pizza nương tử

1 ... 28, 29, 30

19 • [Hiện đại - Trùng sinh] Anh hai Boss đừng nghịch lửa - Cửu Trọng Điện

1 ... 48, 49, 50

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Chuột Mickey 4
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 244 điểm để mua Giường mèo vàng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 397 điểm để mua Gấu xanh, gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Túi xách xanh nơ hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 238 điểm để mua Bộ đồ Bikini sọc tím
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Gấu tai hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 236 điểm để mua Ghế dù tắm nắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 334 điểm để mua Trà hoa
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 240 điểm để mua Người đẹp và mô tô
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Giày cao gót hồng
Shop - Đấu giá: Tiểu Linh Đang vừa đặt giá 343 điểm để mua Dù đỏ
Công Tử Tuyết: Re: Loài hoa nào tượng trưng cho khí chất của bạn?
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 248 điểm để mua Lúa xanh
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 394 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 258 điểm để mua Máy bay hồng
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 374 điểm để mua Pooh lúc lắc
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Đá chanh
Shin-sama: :)
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 248 điểm để mua Đá chanh
Tuyền Uri: TỚ TUYỂN QUẢN LÍ BOX
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 304 điểm để mua Giường mộng mơ
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 388 điểm để mua Only You
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 242 điểm để mua Cô dâu chú rể
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy Bear
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 246 điểm để mua Teddy ôm bé
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 333 điểm để mua Móc khóa cá trắng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 250 điểm để mua Giường gấu hồng
Shop - Đấu giá: Tuyền Uri vừa đặt giá 255 điểm để mua Cô dâu miu và chú rể cún
Shop - Đấu giá: trucxinh0505 vừa đặt giá 250 điểm để mua Cún cưỡi ngựa
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 560 điểm để mua Mashimaro cầm dù xanh

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.