Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 108 bài ] 

Di Thu - Phong Kinh Dương

 
Có bài mới 17.05.2016, 15:59
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 30.10.2015, 17:18
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1439
Được thanks: 897 lần
Điểm: 4.25
Có bài mới Re: [ Đam mỹ - Cổ đại ] Di Thu - Phong Kinh Dương - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 75

“Thu Nhi, ngươi sao lại nói bản thân không tốt. Ái dục vốn là nguồn gốc của con người, tuy rằng nói với người khác sẽ cảm thấy xấu hổ nhưng cũng chẳng phải quan hệ bất chính gì! Chính là tướng quân này…… Ta đối với hắn……”.

“Ta vốn không muốn, nhưng lại khống chế không được thân thể chính mình, sau đến……” Thu Nhi nhớ tới tối hôm qua liền xấu hổ đến nói không được nữa..

Thái y ngồi ngay ngắn, nghiêm túc nói với  Thu Nhi :“Hôm nay tướng quân cũng nói với ta, nếu ngươi không muốn, sau này hắn sẽ không làm chuyện này nữa! Ngươi nếu không thích cứ nói thẳng với tướng quân, đừng sợ đắc tội hắn, cùng lắm thì chúng ta đi nơi khác mở dược phòng. Còn nếu ngươi nguyện ý, kia cũng không phải là ý nghĩ dâm tiện gì, mấy lời khi quân này người trong nhà ta mới dám nói, Hoàng Thượng ngoài miệng nói ngươi dâm đãng, vì cái gì còn muốn cùng ngươi làm chuyện này? Không phải là muốn từ trên người ngươi tìm thấy khoái lạc sao! Hiện tại tướng quân cũng là như vậy. Với lại Thu Nhi, nay ngươi đã không còn là nam sủng cũng chẳng phải thị đồng, nếu ngươi thấy vui vẻ liền tiếp tục, mất hứng liền khiến cho bọn họ cút đi, ngươi hiểu không?”.

“Nói cách khác, không phải nam sủng cũng có thể làm loại chuyện này?” Thu Nhi nghĩ cái gì liền thốt ra, lời vừa nói ra đã mặt đỏ bừng bừng. Thái y cũng có chút xấu hổ, liên tục gật đầu, nói:“Là như thế, là như thế. Nếu chỉ có nam sủng mới có thể làm, con người sẽ không thể sinh con !” Thu Nhi xấu hổ đến không dám ngẩng đầu, Thái y cảm thấy không khí không thoải mái, tìm lý do liền đi ra ngoài..

Ngày hôm đó tướng quân không trở lại, hôm sau tướng quân cũng chưa thấy tới, ngày hôm sau nữa khi tướng quân tới, đập vào mắt Thu Nhi là nụ cười hắn tươi trên môi càng khiến hắn thêm mị hoặc. Thu Nhi nhìn thấy, nhất thời máu nóng xông lên, sắc mặt lập tức từ mặt trời buổi sáng tám chín giờ biến thành mặt trời sáng sớm năm sáu giờ. Thu Nhi cúi đầu dùng sức hai tay chà vào nhau, không hề ngẩng đầu liếc mắt nhìn tướng quân lấy một cái..

Nụ cười của tướng quân trở nên càng thêm sâu, hắn quay đầu ra hiệu cho Thái y, Thái y cũng hướng tướng quân liếc mắt một cái, sau mới quay sang nói với Thu Nhi:“Ngươi tới khố phòng nhìn xem dược vật Tứ Xuyên còn bao nhiêu, gần đây ông chủ Lý nói muốn lấy bối mẫu Tứ Xuyên (một vị thuốc Đông Y), nếu chúng ta còn ít, vậy cũng nên đặt mua thêm!”.

Thu Nhi vào kho hàng , tướng quân làm dấu cảm ơn Thái y rồi hướng trong viện chạy theo. Thái y gọi hắn, kéo hắn lại gần mới nhỏ giọng nói:“Ngài cũng không thể lại làm tổn thương Thu Nhi , hắn dù có ăn bao nhiêu thuốc bổ cũng không thể khỏe lại được !”.

Tướng quân đắc ý xua tay, nói chính mình sẽ không , còn hỏi Thái y năm ngày một lần liệu Thu Nhi có thể chịu được không. Thái y bị hỏi rõ ràng như thế, nhất thời đỏ mặt, cúi đầu mở miệng nói:“Ngươi thật hạ lưu !” Tướng quân vô tội bĩu môi, nói:“Ta đây không phải chỉ là sợ làm hắn tổn thương thôi sao!”.

Thu Nhi ở khố phòng kiểm tra dược vật, đột nhiên nghe phía sau có tiếng động, nhìn lại đúng là tướng quân. Thu Nhi có chút căng thẳng, tướng quân thản nhiên mỉm cười nói:“Chúng ta nói chuyện, về chuyện quá khứ và tương lai sắp tới!”.

Tướng quân mỉm cười làm cho Thu Nhi cảm thấy phía sai nhất định có một cây đao giết người, vì vậy cảnh giác hỏi lại:“Ngươi đang suy tính chuyện gì vậy ?”.

“Ta nghĩ muốn phát triển mối quan hệ này! Ngươi có thể đồng ý chứ?” Tướng quân cười ôn hòa..

Sắc mặt Thu Nhi ửng đỏ, mắt hướng tướng quân nói: “Kia…… Ta đây có yêu cầu!”.

Tướng quân sảng khoái cười to, nói:“Có yêu cầu gì cũng đừng ngại, ngươi nói đi!”.

“Thứ nhất, không được để cho bọn nhỏ nhìn thấy. Thứ hai, thời điểm ta không muốn thì không được làm. Thứ ba, ngươi không thể lấy chuyện này uy hiếp ta.” Thu Nhi dứt lời, nhíu nhíu mày, rất nhanh sửa lời nói:“Quên đi, ngài cứ coi như ta cái gì cũng chưa nói, ta cũng không mong ngài đồng ý, đến lúc đó ngài làm bậy ta cũng không có cách nào ngăn cản, ta không đồng ý có được không?”.

Tướng quân thu lại ý cười, trên mặt lộ ra nụ cười ấm áp cùng âm thanh ôn nhu nhìn Thu Nhi:“Như thế nào lại không tin ta, ba điều ngươi nói ta đều tuân thủ! Người ta không nên chỉ vì qua khứ mà bỏ lỡ tương lai!”.
Tướng quân hiện tại nói cái gì Thu Nhi cũng không tin, hắn hỏi lại tướng quân: “Chuyện quá khứ, chuyện tương lai của ngài đều không phải chỉ là của một mình ngài thôi sao?”.

Ý cười ấm áp trở thành xấu hổ, chỉ có thể tếu táo nói:“Giết người bất quá thì đền mạng, lúc này đây ngươi chỉ cần tin tưởng ta!” Để tỏ vẻ thiện ý, tướng quân từ lúc vào cửa đã cười toe toét, hiện tại đã cười đến nỗi miệng muốn rút gân!.



Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 17.05.2016, 16:03
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 30.10.2015, 17:18
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1439
Được thanks: 897 lần
Điểm: 4.25
Có bài mới Re: [ Đam mỹ - Cổ đại ] Di Thu - Phong Kinh Dương - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 76

Tướng quân đi ra từ khố phòng đến dược cục tìm Thái y, nhờ Thái y trị cho hắn rút gân khóe miệng (khóe miệng bị chuột rút = =!). Thái y ý định trả thù, vốn chỉ cần nắn lại là có thể giải quyết vấn đề, nhưng lão lại ở trên mặt tướng quân châm vài châm, dùng khuôn mặt tươi cười vô cùng thỏa mãn mà thưởng thức mặt tướng quân vặn vẹo vì đau đớn.

Tướng quân vừa mới gặp Thu Nhi liền đến đây , Thái y muốn dặn Thu Nhi nên giữ mình, tướng quân không phải là người bọn họ có thể khống chế nắm giữ. Những lời này nới đến miệng Thái y lại nuốt trở vào, trong lòng thở dài, nói đi cũng phải nói lại, chuyện tình cảm đâu thể nói quản là có thể quản được, Thu Nhi như thế, tướng quân cũng vậy.

Khoảng thời gian này, con đường làm quan của tướng quân thật sự rất thuận lợi. Ở trong quan trường, hắn là kẻ dưới một người trên vạn người, là đối tượng mà các cấp quan lại đều nịnh bợ. Hắn sống trong một cuộc sống muốn gì được nấy vô cùng sung sướng. Có một tối nọ trong một bữa quý tiệc của một vị quan to, hắn chú ý đến tiểu thư nhà Hộ bộ Thượng Thư, gặp gỡ vài lần liền cảm thấy hợp ý, qua nửa năm liền đem vị giai nhân này cưới về phủ..

Đương nhiên việc khiến hắn hạnh phúc nhất cả về thể xác lẫn tinh thần vẫn là Thu Nhi và đứa nhỏ. Hắn vẫn luôn đến nhà Thái y, trước là cùng bọn nhỏ chơi trò chơi, sau lại cùng Thu Nhi ôm ôm ấp ấp. Tự Thu Nhi cũng đồng ý quan hệ lần này giữa bọn họ thế nên chuyện phòng the càng thêm hoàn mỹ hài hòa . Nhưng cái chính là thân thể Thu Nhi không tốt, bọn họ không thể quá mức kịch liệt, tướng quân luôn luôn hưởng chưa tận. Có một lần hắn làm quá khiến Thu Nhi trực tiếp hôn mê bất tỉnh, tuy rằng ngày hôm sau không có chuyện gì, chỉ là trên người vô lực ở trên giường nằm một ngày, thế nhưng tướng quân vẫn bị Thái y mắng té tát*.

Bản gốc: 狗血淋头 (cẩu huyết lâm đầu)_đại loại là một cụm chỉ ý mắng chửi. Ta tra Baidu nhưng cũng không hiểu lắm. Chư vị nào hiểu cmt lại cho ta nhé.

Bất quá hắn bị mắng cũng cảm thấy vui vẻ, tướng quân càng ngày càng thích Thái y gia. Tiểu Xa sinh con gái, đây đúng là hy vọng của Yến phu nhân, trong nhà thêm một cái miệng nhỏ lại náo nhiệt lên không ít. Phó Lâm làm cha nên càng ra sức làm việc, vài ngày trước đã theo nhóm thương nhân xuất môn vào kinh thành mua dược liệu. Tướng quân nhân tiện giúp mọi người làm mấy việc nặng nên được cả nhà cảm tạ, Yến phu nhân cùng Tiểu Xa còn thường xuyên vì hắn làm thức ăn, có khi ăn cơm nếu cao hứng Yến Thái y còn cùng hắn uống hai chung rượu.

Cuộc sống trôi qua tựa như một một dòng sông, có lúc gió yên biển lặng lại cũng có thời điểm sóng cuộn ngập trời. Một ngày, có một nam nhân toàn thân thương nặng xuất hiện. Ngày ấy, tướng quân tới dược cục liền thấy đóng cửa, hắn nghĩ Thu Nhi lại bị bệnh nên vội vàng đi từ cửa sau vào sân. Tướng quân trước tiên đến phòng Thu Nhi nhưng bên trong không có người, thời điểm đi ra mới phát hiện Thu Nhi đang đeo mặt nạ bảo hộ ngồi xổm ở một góc sáng của sân nấu nước, bên cạnh còn có một đống quần áo.

“Ngươi đang làm gì vậy, ban ngày ban mặt lại không ra cửa hàng!”.

“Cha nuôi bảo ta đem quần áo này đi nấu, rồi đi mất”.

Quần áo trên mặt đất tuy là đồ có giá trị nhưng đã rách nát, vừa nhìn thấy là biết thứ này không phải của nhà bọn họ. Tướng quân chỉ đống quần áo rách hỏi:“Thứ này là của ai ? Nếu đã vứt bỏ vì sao còn nấu?”.

“Cha nuôi sợ lây bệnh, cho nên trước tiên quan trọng là phải tiêu độc!”.

Chuyện này rất kỳ lạ, tướng quân kéo Thu Nhi lại, bắt hắn kể lại chi tiết tình hình. Thu Nhi đem quần áo nhặt được của người đó vào trong nồi, bắt đầu thuật lại chuyện phát sinh sáng nay cho tướng quân. Buổi sáng hôm nay lúc Thái y mở của hàng, ván cửa còn chưa mở hết liền có người ngã vào, giãy dụa ôm lấy chân Thái y cầu xin Thái y cứu hắn.

“Cứu hắn? Các ngươi chưa biết đó là ai liền cứu hắn! Trăm ngàn không cần lòng dạ đàn bà, cuối cùng lại dẫn sói vào nhà!” Tướng quân cảm thấy người mới tới rất khả nghi, vừa lúc hôm nay trong nhà không có ai nên bước vào trong xem thử. Đập vào mắt hắn là căn phòng đầy mùi thôi thối, tướng quân bịt mũi bước tới thăm dò, chỉ thấy người nằm trên giường trên người đều là những vết thương lở lét, vừa thấy đã biết chính là nhiễm bệnh đường sinh dục..

Tướng quân giống hệt như tránh né ôn thần, lôi kéo tay Thu Nhi nói:“Ngươi đuổi hắn đi cho ta, người kia là bệnh đường sinh dục, phỏng chừng là tiểu quan bị kĩ quán đuổi ra, người bẩn như thế các ngươi cũng lưu!”.

Tướng quân nói những lời này không khỏi làm cho Thu Nhi hờn giận, quay lại nói với tướng quân:“Chính là bởi vì rất nhiều người đều không quan tâm hắn, bệnh hắn mới chuyển biến đến cái dạng này!”.

“Người khác mặc kệ ra sao chúng ta cũng đừng quản, cái loại bệnh này tự làm tự chịu!”.

Nói đến đây Thu Nhi có chút nổi giận, hắn chất vấn tướng quân:“Nếu không có khách làng chơi gọi, hắn có thể nhiễm loại bệnh này sao?”.

Tướng quân bắt đầu khó chịu, hắn đây là vì muốn tốt cho Thu Nhi bọn họ, sao lại xem lòng tốt của hắn trở thành lòng lang dạ sói! Tướng quân cũng lớn tiếng hướng Thu Nhi quát:“Ta quan tâm hắn không tốt hay khách làng chơi không tốt sao, ta chỉ lo lắng cho thân thể của ngươi!”.

Thu Nhi khinh thường tránh ánh mắt tướng quân, cắt ngang nói:“Không nhọc tướng quân lo lắng, ngài chỉ cần đừng chạm vào ta là tốt lắm rồi!”.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
Có bài mới 17.05.2016, 16:05
Hình đại diện của thành viên
Thành viên cấp 9
Thành viên cấp 9
 
Ngày tham gia: 30.10.2015, 17:18
Tuổi: 20 Nữ
Bài viết: 1439
Được thanks: 897 lần
Điểm: 4.25
Có bài mới Re: [ Đam mỹ - Cổ đại ] Di Thu - Phong Kinh Dương - Điểm: 10
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 77

Một đoàn lửa giận từ đan điền xông lên, tướng quân túm trụ Thu Nhi, thô lỗ kéo hắn đến trước người mình, nói:“Ngươi đừng tưởng ta cho ngươi một tấc ngươi lại muốn tiến một thước, ta sợ ngươi nhiễm bệnh mới quan tâm như thế, vì cái kẻ bệnh tật chẳng chút quan hệ kia, ngươi nói đáng giá sao?”.

Mỗi lần tướng quân tức giận toàn thân lại phát ra một cảm giác uy nghiêm đầy áp bách, Thu Nhi bất giác liền dịu lại, nói:“Cha nuôi nói chỉ cần cẩn thận sẽ không nhiễm bệnh, ta không thể nhìn hắn cứ như vậy bệnh đến chết!”.
“Tiện nhân kia chỉ là sinh mệnh thối nát, nếu đã mắc bệnh này mà còn sống sót liệu có ý nghĩa gì”.

Tướng quân nhỏ giọng nói, Thu Nhi vừa mới nhìn bằng ánh mắt ôn nhu đã trở thành sắc bén, nói “Tướng quân, ta kỳ thật cũng là sinh mệnh thối nát, cũng thỉnh ngài sau này không cần để ý tiện nhân là ta.” Thu Nhi thanh âm không lớn, giọng điệu lại vạn phần kiên định.

Tướng quân tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, nói:“Ta đã thấy kẻ hạ tiện, nhưng chưa từng gặp qua người nào giống như ngươi tự nhận mình hạ lưu!”.
Thu Nhi tức giận phản bác nói:

“Chẳng lẽ không đúng sao? Hắn là tiểu quan của kĩ quán, ta là nam sủng của Hoàng Thượng, cũng đều đi lấy lòng quan to quý nhân các người mà tồn tại như món đồ chơi. Các ngươi một bên mắng chúng ta hạ lưu một bên còn không ngừng cưỡng bức trên thân thể chúng ta. Các ngươi sau khi xong việc mặc xong quần áo là có thể tiêu sái rời đi, để mặc chúng ta ở lại gánh vác toàn bộ hậu quả.”.

“Ngươi…… Ngươi……” Tướng quân muốn cãi lại lại không lời nào để nói, những căn vặn của Thu Nhi không phải là không đúng! Tướng quân tức đến mức vẻ mặt đỏ bừng, cuối cùng nghĩ tới một cái cớ có chút hoang đường, thế là hướng Thu Nhi hô:“Chẳng lẽ các ngươi không phải cũng từ trong tình huống ấy mà tìm được khoái hoạt hay sao? Hiện tại lại có thể dõng dạc nói những lời này!”.

Tướng quân nói xong liền thở phì phì tiêu sái, hắn không thể ở lại chỗ này cũng không thể cùng Thu Nhi tiếp tục cãi nhau, nếu tiếp tục tranh cãi chẳng những chính mình ngày càng đuối lý, mà còn có thể khiến Thu Nhi đời này không tha thứ cho hắn nữa. Thu Nhi nhìn theo bóng dáng tướng quân, cũng tức giận đến run run, tướng quân luôn có thể dùng từ ngữ thản nhiên, mỗi lần đều không lệch tâm nhắm thẳng chỗ đau của hắn. Hắn là hạ lưu, rõ ràng biết mình bị làm như món đồ chơi vẫn còn có thể hưởng thụ.

Sau đó một thời gian dài tướng quân không đến, bệnh tình của người nọ khỏe dần lên. Trên mặt những vết thương đã sắp lành, hé ra một khuôn mặt thanh tú. Người nọ nói mình nguyên họ Vương tên Nguyên, vốn là nam kĩ, bởi vì bị bệnh nên bị tú bà ném đi. Hắn không phải người kinh thành, bởi vì không cam lòng đi gặp diêm vương như thế, một đường cầu y, đi tới vài cái thành, nhưng cuối cùng lại mơ mơ màng màng lạc đến kinh thành.

Vương Nguyên quỳ trên mặt đất hướng Thu Nhi cùng Thái y dập đầu ba cái, nghẹn ngào nói:“Dọc theo đường đi, ta vào vô số y quán tất cả đều bị đuổi ra, ta không cam lòng, chỉ cần còn có khí lực ta liền đi tiếp. Đến lúc khí lực càng đi càng tận, bệnh càng lúc càng nặng, nghĩ diêm vương muốn tới mang ta đi thì lại gặp được cứu tinh! Nhị vị chính là phụ mẫu tái sinh của Vương Nguyên ta, đời này Vương Nguyên dù có làm trâu làm ngựa cho ngài cũng cam tâm tình nguyện!”.

Thái y nghe xong gật đầu cười ha ha nói:“Chúng ta nơi này đang cần người, ngươi nếu không ngại có thể ở lại! Thân thể Thu Nhi không tốt, ta lại cao tuổi, ngươi có thể giúp chúng ta làm chút việc tốn sức hay không?”.

Yêu cầu của Thái y làm cho Vương Nguyên có chút khó xử, hắn làm nam kĩ nhiều năm, vai không thể khiên tay không thể vác, bắt hắn làm việc tốn nhiều sức lực, chuyện này…… Thái y nhìn ra Vương Nguyên khó xử, vội giải thích:“Cũng không phải cái gì quá nặng, chỉ là chẻ củi nấu nước thôi!” Vương Nguyên rốt cuộc vẫn là một nam nhân, những chuyện này đều là chuyện nhỏ.

Thái y vẫn luôn muốn mướn người, chính là tìm kiếm rất khó khăn. Vương Nguyên này hẳn là nam kĩ, xem quần áo giầy dép rách nát cũng có thể xác định từ nơi xa đến, một mình cô độc, hẳn là không có vấn đề gì. Vương Nguyên cũng là người có tâm, lo lắng bệnh mình lây cho người khác, bất luận là uống nước hay cùng ăn cơm đều dùng một bát cố định, ăn cơm cũng không cùng bọn Thu Nhi ngồi chung.

Thái y cùng Vương Nguyên nói vài lần, sau phải mạnh bạo lấy một miếng thịt từ trong bát Vương Nguyên lên ăn, cam đoan nói bệnh hắn đã hoàn toàn chữa khỏi , hoàn toàn không cần lo lắng về vấn đề lây bệnh, như vậy Vương Nguyên sau này phải ngồi cùng bàn ăn cơm với cả nhà.

Vương Nguyên ở nơi này lưu lại không lâu liền phát hiện rất nhiều việc kì lạ. Ban đầu hắn nghĩ Tiểu Xa và Thu Nhi là một đôi, đến lúc Phó Lâm đã trở lại mới phát hiện mình đã lầm, Phó Lâm cùng Tiểu Xa là vợ chồng, còn lại Thu Nhi một người nuôi ba đứa nhỏ. Hơn nữa một nhà không khí hòa thuận nhưng lại có hai họ, Thu Nhi còn không phải là con thân sinh của vợ chồng Yến Thị. Làm cho Vương Nguyên cảm thấy không thể tưởng tượng là chủ của dược cục, Yến đại phu, thế nhưng từng là Thái y, mà đương triều đại tướng quân như thế nào lại đến dược cục nhỏ bé này


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 108 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: 686868, Hạ Lan Kỳ Vũ, thuytinhden750 và 61 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

6 • [Hiện đại - Trọng sinh] Nỗi lòng hoa tầm gửi - Thập Lục Nguyệt Tây Qua

1 ... 23, 24, 25

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

8 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 203, 204, 205

9 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Cổ đại - Trùng sinh] Đích nữ vô song - Bạch Sắc Hồ Điệp

1 ... 118, 119, 120

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

14 • [Hiện đại] Bói nhân duyên trên Taobao - Nghiên Nghiên Hạ Nhật

1 ... 39, 40, 41

15 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

16 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

17 • [Cổ đại Trùng sinh] Thứ nữ hữu độc - Tần Giản

1 ... 121, 122, 123

18 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

19 • [Hiện đại] Cố chấp cuồng - Ngải Tiểu Đồ

1 ... 28, 29, 30

20 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197



YangLin: hi
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 244 điểm để mua Bạch Tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 271 điểm để mua Ác quỷ nam
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 515 điểm để mua Hamster thiên thần
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 246 điểm để mua Lovely Bear 1
Shop - Đấu giá: Số 15 vừa đặt giá 238 điểm để mua Tivi Angel
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 481 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 238 điểm để mua Coffee Love
Shop - Đấu giá: huyền.uha vừa đặt giá 387 điểm để mua Mặt trời
Shop - Đấu giá: MỀU vừa đặt giá 457 điểm để mua Hamster béo
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Con ma dễ thương
Shop - Đấu giá: ngocdung0 vừa đặt giá 434 điểm để mua Hamster béo
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Tiểu Hầu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 321 điểm để mua Đôi bạn thân
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 200 điểm để mua Cup Cake
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 264 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 250 điểm để mua 3 sao xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 238 điểm để mua Cân đĩa
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 232 điểm để mua Bộ xương Dancing
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 247 điểm để mua Korean Prince
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 250 điểm để mua No 1
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 232 điểm để mua Mắt kính hồng gọng vàng
Shop - Đấu giá: Cơ Hoàng vừa đặt giá 200 điểm để mua Giỏ xách xanh
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 498 điểm để mua Thiên thần vàng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 248 điểm để mua Phù thủy dễ thương
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 482 điểm để mua Mề đay đá Citrine 6
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Chuồn chuồn
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 246 điểm để mua Hà mã tắm
Shop - Đấu giá: heocon13 vừa đặt giá 224 điểm để mua Gấu nâu
Shop - Đấu giá: Ngọc Hân vừa đặt giá 210 điểm để mua Kẹo cầu vồng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.