Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 126 bài ] 

Xuyên việt chi quy đồ - Bích Thủy Mai Lạc.

 
Có bài mới 14.05.2016, 01:02
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Xuyên việt chi quy đồ - Bích Thủy Mai Lạc. - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)



Xuyên Việt Chi Quy Đồ
images
~~~~~~~~

Tác giả:Bích Thủy Mai Lạc

Nguồn: https://naktieuthu.wordpress.com

Độ dài : 125 chương

Edit : naktieuthu

Trạng thái:Full

Thể loại: Xuyên việt, cổ trang, giang hồ, mỹ công anh tuấn thụ, cường cường, có ngược, 1×1, HE

Pairing: Phượng Thần Anh x Đường Phi (Phương Lâm)

Note: Truyện cùng tác giả với bộ “Trùng sinh chi tiểu gia bất tý hậu”. Lời khuyên là nên đọc bộ đó trước để nắm bối cảnh cùng một số nhân vật trước khi đọc bộ này

Giới thiệu :

Đường Phi là một đại luật sư không có đạo đức, vì tiền có thể đánh vỡ hết thảy mọi nguyên tắc. Hàng năm, những kẻ có tiền tìm đến hắn lên tòa án nhiều đến cơ hồ có thể đạp nát cửa văn phòng của hắn.

Đường Phi, đồng nghiệp trong giới không ai không biết, hắn phong lưu, cũng vô tình. Hắn có thể hấp dẫn ánh mắt của đủ loại nữ nhân, nhưng hắn chỉ yêu nam nhân, cũng chỉ ôm nam nhân, đương nhiên, chiếm đa số vẫn là tình một đêm.

Nhưng lại xảy ra một chuyện ngoài ý muốn, cướp đi hết thảy mọi thứ của hắn, sau đó bị buộc tiếp nhận vận mệnh của người khác. Hắn dốc lòng tìm kiếm biện pháp trở về, nhưng đều lần lượt nhận được thất bại cùng thương tổn, hắn rốt cục tuyệt vọng, nghĩ đến cái chết……

————-

Phượng Thần Anh thân thế thần bí, thích mỹ nhân mỹ tửu mỹ thực, thích tiêu tiền như nước, nhìn như ôn nhu đa tình, kì thực lại độc ác âm ngoan. Ở mặt ngoài, hắn cùng với Ngũ hoàng tử Hoàng Diệp quốc chính là hảo bằng hữu sống chết có nhau. Vì trợ giúp Ngũ hoàng tử Tần Nhan đoạt được ngôi vị hoàng đế, từ năm năm trước đã bày ra sẵn một kế hoạch lớn.

Hắn lạnh lùng nhìn những người trong ván cờ tuyệt vọng giãy dụa, sau đó không chút do dự quẳng đi những quân cờ vô dụng, đối với hắn mà nói, cho dù Đường Phi thực đặc biệt cũng không có ngoại lệ. Vào lúc mục tiêu đoạt được thiên hạ của Tần Nhan sắp được thực hiện, Đường Phi lại tuyệt nhiên rời đi làm cho hắn thống khổ đến tê tâm liệt phế……

————-

“Nơi này không thuộc về ta, thậm chí cả thân thể này cũng không thuộc về ta. Ở nơi này, ta không có nửa điểm vướng bận, có lẽ hiện tại nếu ta chết một lần nữa, biết đâu có thể trở lại thế giới trước đây?” Đường Phi nhìn ly rượu, khóe miệng giương lên một nụ cười lạnh, ánh mắt tràn ngập tự giễu.

“Nếu vậy, hãy khiến cho ta trở thành vướng bận của ngươi, trói buộc của ngươi đi. Vì ta mà tiếp tục sống trong thế giới này.” Phượng Thần Anh cúi người, đem rượu trong miệng cấp qua cho Đường Phi, ánh mắt tràn ngập thâm tình.

Nội dung chính: Xuyên qua, linh hồn chuyển đổi, ngược luyến tình thâm.

Người vật chính: Đường Phi, Phượng Thần Anh ┃ Phối hợp diễn: các diễn viên khác…



Đã sửa bởi Lục Bình lúc 21.05.2016, 19:04.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: Tieuquy1990ct, connhotg, mytran01212
Có bài mới 14.05.2016, 21:02
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Đam mỹ] Xuyên việt chi quy đồ - Bích Thủy Mai Lạc - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


1: Số mệnh
  

Tuyệt Điều Môn – Gay bar lớn nổi danh nhất thành phố, Đường Phi miệng ngậm một điếu thuốc, tay phải gắt gao ôm lấy phần mông của một mĩ thiếu niên dáng người thon dài, một thiếu niên vừa qua khỏi tuổi mười sáu. Hắn tuy rằng phong lưu, nhưng tuyệt đối sẽ không làm những chuyện vi phạm pháp luật, bình thường hắn đều là dừng ngay trước điểm giới hạn của luật pháp.

Đường Phi lấy tay cầm điếu thuốc, sau đó quay đầu tà mị cười, đem khói thuốc toàn bộ phun vào trên mặt mĩ thiếu niên.

“Đáng ghét!” Mĩ thiếu niên cười duyên, vuốt bờ ngực cường tráng của Đường Phi, trong lòng âm thầm vui vẻ, xúc cảm thực không tồi. Nam nhânnày diện mạo tuyệt đối anh tuấn, vóc người lại đẹp, đêm nay có thể tận hứng!

“Ầm ầm” Phía chân trời đỏ sậm truyền đến một trận sấm rền, nguyên bản cơn mưa đang rất nhỏ thoáng chốc lại biến thành mưa lớn. Đường Phi nhíu mày, cái thời tiếtquỷ gì, tháng sáu tuy nói là mùa của bão, nhưng cũng không cần mỗi ngày đều mưa đi? Bất quá nghĩ đến tư vịtiêu hồn trong tay, Đường Phi thu hồi bất mãntrong lòng, ôm mĩ thiếu niên lên xe, hướng đến khách sạngần nhất.

Rạng sáng sáu giờ, mưa to đã biến thành bão táp, Đường Phi từ khách sạn đi ra, tính về nhà đổi một bộ quần áo khác rồi đến văn phòng. Quy định ở công ty hắn, cho dù là từ tổng giám đốc cho tới lao công, cũng phải đúng giờ đi làm.

Thật sự đúng là một cực phẩm yêu nghiệt! Đường Phi hồi tưởng lại hương vị đêm qua, liếm liếm khóe môi, hắn ở trong cái vòng luẩn quẩn này chơi bời mười năm, chưa từng gặp được cực phẩmquá mê ngườinhư vậy. Bất quá cho dù thực vừa lòng với thân thểđối phương, Đường Phi cũng không đáp ứng yêu cầu liên lạc lại của hắn. Hắn thích ngoạn, nhưng chưa bao giờ tìm phiền toáicho chính mình.Một đêm trôi qua, liền đường ai nấy đi, đây là nguyên tắc hắn luôn luôn tuân theo.

Đường Phi, hai mươi bảy tuổi, có học vấn cùng thu nhập cao, là luật sư đứng đầu của sở Luật Chính, là siêu cấp đại luật sư số một số hai của thành phố này. Bộ dạng anh tuấn cương nghị, thân hình cao lớn cường tráng, có xe thể thao, có căn nhà lớn, vô luận là chuyện gì cũng đều là tiêu điểm củamọi người, chính là mẫu người chồng lý tưởng của mọi nữ nhân. Bất quá từ thời điểmđi làm được hai năm, liền có thói quen tiêu tiền như nước, mặc dù cái này cũng không tổn hại đến thu nhập của hắn, nhiều nhất chỉ là thu được tiếng thở dài của vô số nữ nhân.

Người tìm đến hắn lên tòa án cơ bản đều phải xếp hàng lấy số. Đường Phi một khi đã tiếp nhận án tử nhất định sẽ không thua, cho nên những người tìm đến hắn cũng không phải đều là thiện nam tín nữ. Đường Phi không quan tâm bất luận nhân phẩm người đó tốt hay xấu, chỉ nhìn tiền, chỉ cần đối phương đưa ra mức giá khiến hắn hài lòng, cho dù là kẻ giết người, hắn cũng sẽ giúp người đó thắng kiện. Năng lực của hắn,đám đại gia đều phải tranh nhau tìm đến hắn giúp đỡ, nhưng thanh danhcủa hắn, so với nước cống còn thối hơn. Mượn lời của Trần Thần,trợ thủ của Đường Phi mà nói, Đường Phi chính là giúp cho bọn tham quan ô lại,những phần tử phạm tội tai to mặt lớn, là đao phủ giết hại người dân vô tội trong xã hội.

Nghe lời bình như thế, Đường Phi chỉ lạnh lùng cười nhạo, sau đó tiếp tục dùng kỹ năng chuyên nghiệp của chính mình đi kiếm tiền.

Đường Phi vừa đổi xong quần áo, Trần Thần liền gọi điện thoại đến đây.

“Lập tức sẽ đến.” Đường Phi tiếp điện thoại lạnh giọng nói.

“... ... Ngươi tối hôm qua lại đi hại đời các mĩ thiếu niên? Ta đã gọi rất nhiều cuộc điện thoại cho ngươi.” Thanh âm Trần Thầncó chút buồn. Đường Phi dừng một chút, nghĩ nghĩ rồi nói: “Ngươi làm sao vậy?”

“Không có gì, hôm nay ta muốn ăn bữa sáng của McDonald, ngươi đi mua cho ta đi.” Trần Thần có chút làm nũng nói.

Đường Phi khẽ nhíu mày, mắt nhìn đồng hồ:“Không thành vấn đề, nhớ rõ đem tư liệu của án kiện hôm nay chuẩn bị tốt, trở về ta muốn xem.”

“Ta nói, ngươi có thể hay không đừng tiếp án kiệnnày?!” Thanh âm Trần Thầnđột nhiên cất cao: “Ngươi biết rõ Lưu Phì Trưnày là dạng người nào,đã làm những chuyện gì,tại sao ngươi còn muốn giúp hắn? Chỉ bởi vì hắn đưa cho ngươimức giá trên trời?!”

Kẻ gọi làLưu Phì Trư, là một nhà giàu mới nổi trong thành phố, tháng trước hắn bị một bảo mẫu mười tám tuổi trong nhà kiện lên toà án vì tội cưỡng gian. Tiểu bảo mẫu này năm mười sáu tuổi bắt đầu làm bảo mẫu cho Lưu gia, trong vòng hai năm, nàng bị Lưu Phì Trư xâm phạm mười bảy lần, bị bắt buộc phá thai bốn lần, cuối cùng tiểu bảo mẫu rốt cục không chịu được cuộc sống không còn thiên lý như vậy, lựa chọn dùng luật pháp làm vũ khíbảo hộ chính mình. Lưu Phì Trư lần này nhất định có thể ngồi vững chắc trong tù, nhưng điều kiện tiên quyết là Đường Phi không được nhận án kiện này.

“Khi nào thì đến phiên ngươi tới quản ta?” Đường Phi âm thanh lạnh lùng nói: “Ta bất quá chỉ thượng ngươi hai lần mà thôi, ngươi cho rằng ngươi là ai?”

Điện thoại bên kia là một trận trầm mặc, sau đó mới nghe được Trần Thần thấp giọng nói:“Thực xin lỗi, là ta nhiều chuyện, ta quả thật không có tư cách quản chuyện của ngươi. Bất quá, coi như chúng ta đã làm bằng hữu nhiều năm như vậy, ta khuyên ngươi một câu, đừng làm nhiều chuyện nham hiểm, cẩn thận báo ứng.”

Đường Phi nhìn đã muốn cắt đứt điện thoại, giương lên một nụ cười lạnh, báo ứng? Hắn chưa bao giờ tin tưởng báo ứng, nếu thật sự có báo ứng, như vậy những người đó đã sớm chết.

Thời điểm tới gần cửa hàng McDonald, Đường Phi do dự một chút, vẫn là mạo hiểm mưa to gió lớn đi mua bữa sáng cho Trần Thần. Hắn cùngTrần Thầnlà bạn từ thời đại học, Trần Thần là người đầu tiên không oán không hối hận, chờ đợi ở bên cạnhhắn lâu như vậy, vô luận bản thân thương tổn hắn như thế nào, hắn vẫn không rời đi mình, bởi vì Trần Thầnyêu hắn, hắn đã sớm biết. Cũng bởi vì như vậy, cho nên hắn mới cố gắng tránh thương tổn Trần Thần? Đường Phi đối vớiTrần Thần rốt cuộc là cảm giác gì,chính hắn cũng không thể nói rõ, có điều hắn dám khẳng định là, Trần Thầnngười tối quan trọng duy nhất trên thế giới này với hắn.

Trời cứ như là bị nứt ra một lỗ hổng lớn, nước theo đó ào ào đổ xuống, thế mưa cùngvới sức giólại càng ngày càng mãnh liệt. Đường Phi đem bữa sáng nóng hầm hập bảo vệ vào trong ngực, vừa đi được hai bước,cây dù trong tay đã bị một trận gió mạnh thổi lộn ngược, thậm chí ngay cả tấm bảng hiệu McDonal cũng đều bị thổi lung lay, vang lên vài tiếng“kẽo kẹt kẽo kẹt” như sắp đổ.

“Shit!” Đường Phi thấp giọng mắng, vìmuốn bữa sáng không bị mưa xối ướt, hắn đành phải khom thắt lưng tận lực che chở, gió lớn đến nổingay cả hắn cao 1m8 cũng muốn đứng không vững. Gió thật dữ dội! Đường Phi lui về lại cửa hàng McDonald phía sau, muốn chỉnh lại cây dù rồi chạy về trên xe, trong dạng thời tiết này mà che dù thì càng khó di chuyển. Vừa mới thu hồi dù, chợt nghe chung quanh không hẹn mà cùng vang lên tiếng kinh hô, Đường Phi theo bản năng ngẩng đầu lên, nhìn thấy biển hiệu chữ M to lớn của McDonald đang rơi xuống, tốc độ nhanh đến muốn né cũng không còn kịp!

“Làm nhiều chuyện nham hiểm, cẩn thận báo ứng.” Lời nói của Trần Thầngiống như đang vang vọng bên tai.

Đường Phi té trên mặt đất, khối sắt nặng nề kia còn đè trên người hắn. Từng dòng chất lỏng ấm nóng từ trong thân thể chảy ra, không biết là máu của hắn hay là từ ly cà phê ra. Đường Phi cư nhiên nở nụ cười, hắn nhớ tới thời đại học,Trần Thầnkể cho hắn một chuyện cười, nói rằng có năm người đang đi trên đường, một tấm biển hiệu từ trên cao rơi xuống, vì cái gì chỉ chết có ba người? Đường Phi không trả lời được, Trần Thần cười lớn nói là bởi vì tấm biển hiệu kia chính là biển hiệu của McDonal, là một chữ M rất lớn. Còn nhớ rõ khi đó hắn đã cười không ít, không thể tưởng được khi chuyện này thật sự xảy ra, hắn vẫn còn muốn cười.

“Trần Thần......” Đường Phi nỉ non gọi tên của Trần Thần, lo lắng hắn không có ăn bữa sáng sẽ tái phátbệnh bao tử, lo lắng hắn không có chính mình bên cạnh sẽ bị người ta khi dễ, lo lắng hắn sau này không còn có ngườiđưa hắn về nhà...... Ý thức dần dần mơ hồ, Đường Phi bỗng nhiên phát hiện, nguyên laingười mà bản thân vướng bận nhất chính làTrần Thần, có lẽ chính mình, cũng có thích hắn đi......

--- ------ -----

Phượng Thần Anh đang ngồi một bên ăn cháo tổ yến, cháo tổ yếnnày hắn vẫn thường ăn, bất quá chén cháo lần này là đặc biệt không giống bình thường. Phượng Thần Anh vụng trộm liếc mắt nhìn Tần Nhan đang tao nhã ngồi ăn cháo, trong lòng mừng rỡ không ngừng, khó có đượcNgũ hoàng tửHoàng Diệp đồng ý đến địa phương nhỏ này của hắn tự mình xuống bếp, hắn thật đúng là nên ăn nhiều thêm hai chén. Tần Nhan văn thao võ lược không gì không giỏi, nhưng cái chân chính làm cho Phượng Thần Anh thán phục, chính là trù nghệ của hắn không ai sánh kịp. Phượng Thần Anh vẫn thường hay cảm thán, đó là nếu lấy hai miếng lá cây đưa cho Tần Nhan, nói không chừng hắn cũng có thể làm ra một món ngon mỹ vị!

“Tiểu Nhan Nhan ~ không bằng giữa trưa ở lại chỗ dùng cơm đi? Nga đúng rồi, ngươi khẳng định là không thích tay nghề đầu bếp của nhà ta, vì suy nghĩ cho ngươi, ta liền đem phòng bếp giao cho ngươi, cơm trưa cũng giao cho ngươi đi làm!” Trên gương mặt trắng nõn tuấn dật của Phượng Thần Anh lộ vẻ cười gianphá hư mỹ cảm, nói giống như là rất khó xử.

“Phụ hoàng gọi ta vào cung bồi hắn dùng ngọ thiện, hôm nay ta không bồi ngươi được.” Tần Nhan buông thìatrong tay, quay đầu nở một nụ cười bình đạm nói vớiPhượng Thần Anh. Trên gương mặt tuấn tú lộ vẻ cười ôn nhu, còn hàm chứa chút ý tứ xin lỗithản nhiên. Tần Nhan là Ngũ hoàng tử của Hoàng Diệp, là ngườilấy đức độ lễ nghi làm tác phong, trạch tâm nhân hậu, yêu dân như con, văn thao võ lược, ở trong Hoàng Diệp không có người sánh bằng. Mười một tuổi được phong vương, mười bảy tuổi năm ấy đã được thiên hạ thần dân tôn xưng là “Hiền vương”. Chỉ tiếc Tần Nhan là chỉ là con của thứ phi, bằng không lấy thanh danh cùngsủng ái của Hoàng Thượng đối với hắn, vị trí thái tử Hoàng Diệp như thế nào cũng sẽ không tới phiên của Nhị hoàng tửTần Nghị.

Tần Nghị chỉ là hảo mệnh, mẫu thân của hắn chính là đương kim hoàng hậu Thích Thị, tuy rằng hắn không phải là Đại hoàng tử, nhưng dựa vào khi vừa ra sinh ra tài trí hơn người, cùng với huyết thống cao quý, thuận lợi trở thành người thừa kếngôi vị hoàng đế, nói trắng ra là hắn mệnh tốt!

“Mỗi ngày ngươi đều phải tiến cung bồi hắn dùng thiện, không thấy phiền sao?” Phượng Thần Anh một tay chống cằm không chút để ý nói, tay kia thì cầm lấy thìa chơi đùa cháo trong bát.

“Thần Anh!” Tần Nhan nghiêm mặt, thấp giọng cảnh cáo, nhưng khi nhìn đếnkhuôn mặt tươi cười không kềm chế được của Phượng Thần Anh cũng chỉ bất đắc dĩ thở dài, nói:“Ta biết ngươi suy nghĩ cái gì, nhưng là bây giờ còn chưa tới thời điểm, trước khi thăm dò được thực lực cụ thể của Nhị hoàng huynh, chúng ta chỉ có thể án binh bất động.” Tần Nghị tuy rằng từ nhỏ đến lớn đều trưng ra bộ mặt bất cần đời, nhưng bộ mặt thật sự của hắn chưa từng có người thấy qua, ngoại trừ chính hắn.

“Ai ~” Phượng Thần Anh thở dài, sau đó vươn tay nhéo nhéohai má phấn nộn của Tần Nhan, nói:“Vì cái gì ta đối với ngươi một chút biện pháp cũng đều không có? Thôi được, ngươi nói cái gì thì chính là cái đó, dù sao cũng nhịn nhiều năm như vậy, cũng không thể vì nhất thời mà làm bại lộ.”

Tần Nhan mặt đỏ lên, nhưng không có đẩy tay của Phượng Thần Anh đang ở trên mặt hắn tàn sát bừa bãi, chỉ là thấp giọng nói:“Nói bậy bạ gì đó......”

Phượng Thần Anh nhẹ nhàng cười, trong mắt cũng mang theo ôn nhu, như vậy mới là thời điểm tối chân tâm của hắn, cũng chỉ có ở trước mặtTần Nhan, hắn mới có thể lộ ra chân tâm.

“Lão gia!” Tiểu tư Mặc Trúc ở bên người Phượng Thần Anh bỗng nhiên không đầu không đuôi tiến vào, trên mặt hiện ra lo lắng luống cuống, vừa muốn nói gì lại nhìn đến Tần Nhan bên này, vội vàng dừng cước bộ quỳ xuống, lúng ta lúng túng nói: “Nô tài tham kiến Vương gia!”

“Đứng lên đi.” Phượng Thần Anh thu hồi tay, thay Tần Nhan trả lời.Đợi Mặc Trúc đứng lên, liền lạnh lùng hỏihắn:“Có chuyện gì?”

Mặc Trúc gian nan nuốt nước miếng một cái, vụng trộm liếc mắt nhìni Tần Nhan, ấp a ấp úng nói:“Cái này, cái này, ách, chính là......”

“Thời điểm không còn sớm, ta cũng nên tiến cung.” Trong khi Mặc Trúc đang ấp a ấp úng không biết nên nói như thế nào, Tần Nhan bỗng nhiên đứng lên. Mặc Trúc nhanh chóng cảm kíchnhìn qua, Vương gia quả nhiên là Hiền vương a!

Phượng Thần Anh cũng đứng dậy, nhìn lướt qua Mặc Trúc, sau đó dắt tay của Tần Nhan nói:“Ta đưa ngươi xuất môn.” Sau đó cũng không quản Tần Nhan có đáp ứng hay không, nắm tay hắn bước đi, Mặc Trúc chỉ có thể đứng ở tại chỗ chờ. Qua một hồi lâu, có một gia đinh đến thông truyền, chủ tử bảo hắn đi đến thư phòng. Mặc Trúc chỉ có thể cảm thán chính mình mệnh khổ, sau đó cũng dời cước bộ đến thư phòng.

“Nếu ngươi lần sau còn dám ở trước mặt Tần Nhan nói chuyện ấp a ấp úng, ta sẽ suy xét đưa ngươi trở về.” Phượng Thần Anh mặt mang tiếu ý, nhưng ánh mắt lại lạnh như băng: “Ở trước mặtTần Nhan, ta không có bí mật.”

Mặc Trúc bị dọa đến tay chân đều run lên, đưa hắn trở về? Về đó hắn còn mạng sao!“Lão gia, chuyện này, chuyện này thật sự không thể nói ở trước mặt Vương gia, hơn nữa còn là vạn vạn lần không thể a!” Mặc Trúc nhanh chóng quỳ xuốngtrước mặt Phượng Thần Anh giải thích.

Phượng Thần Anh nhíu mày, sau đó thanh âm lạnh lùng nói:“Nói đi.”

“Lão gia, ngườiở Đông việnvừa nháo loạn! Lại còn giết chết một người!” Thanh âm Mặc Trúc có chút kích động, người ở Đông viện tuy rằng xưa nay đều minh tranh ám đấu phân cao thấp, nhưng làm hại đến mạng người là trước nay chưa từng có!

Cái gọi là Đông viện, chính là chỗ Phượng Thần Anh thu dưỡng nam sủng. Đông việnchia ranăm tiểu viện độc lập, hàng năm đều có người đến cũng có người đi, vĩnh viễn không có thời điểmbỏ trống. Tương tự, còn có một cái gọi là Nam viện, cùngvới Đông việnđều giống nhau, bất quá người ở bên đó đều là cơ thiếp thôi. Địa phương như vậy, hàng năm đều trình diễn tiết mục lục đục với nhau, tranh thủ tình cảm, đoạt quyền lợi, người được sủng ái tự nhiên có thể ở lại lâu dài một chút, không được sủng chỉ có thể bị đuổi ra khỏi phủ để chomỹ nhânmới thay thế.

“Sao lại như vậy?” Phượng Thần Anh trong mắt hiện lên một tia âm ngoan, dám ở địa phương của hắn làm hại đến mạng người!

“Chính là vị Phương công tửkia, lão gia mấy ngày trước nạp hắn, nhưng là hắn vẫn luôn đòi sống đòi chết, thậm chí tuyên bố muốn...... muốn......” Mặc Trúc giương mắt quan sát sắc mặtPhượng Thần Anhmột chút, âm trầm đến khiến người khác run rẩy. Mặc Trúc sợ tới mức nói không ra lời, thầm nghĩ bọn công tử ở Đông việnchết chắc rồi!

“Muốn giết ta?” Phượng Thần Anh giơ giơ lên khóe miệng, Phương công tử? Chính là cái tên Phương Lâm kia đi, là kẻ sau khi bị hắn cưỡng bức liền luôn đòi đánh đòi giết.

“Không, không sai! Chính là bởi vì hắn công khai mắng chửi ngài, cho nên bốn vị công tử còn lại liền thừa dịp đêm qua lão gia ra ngoài chưa về, muốn ra tay trừng trị hắn một phen. Nhưng ai ngờ, sáng sớm hôm nay thị nhân hầu hạ Phương công tử khóc lóc tìm đến nô tài, nói chủ tử của hắn không xong, nô tài mới biết được đã xảy ra chuyện lớn như vậy. Vừa rồi ở phòng ăn bởi vì có Vương gia, nô tài không dám đem chuyện bực bội và mất mặt như vậy nói ra, chỉ sợ Vương gia hiểu lầm ngài.” Mặc Trúc thật cẩn thận nhìn mắt Phượng Thần Anh, vị Phương công tử này mới đến chưa được nửa tháng liền bị giết chết, vì cái gì lão gia lại còn cười ?

Phương Lâm...... Phượng Thần Anh nhớ tới thời điểm lần đầu tiên nhìn thấy hắn, đó là bị vẻ tươi cười vô ưu vô lự sáng lạn như ánh mặt trời trên mặt hắn hấp dẫn, sau đó sử một ít thủ đoạn đem hắn nạp vào phủ.

“Đi tìm Cốc Dương đến xem, nếu như cứu không được hắn, tìm một miếng đất có phong thủy tốt đem đi chôn. Về phần những người khác ở Đông viện…” Phượng Thần Anh hé miệng cười, hơi có chút ngây thơ nói: “Bọn họ đều là tuyệt sắc cả, nếu đem bán đi làm tiểu quan, còn có thể kiếm thêm được một chút tiền!”

“Dạ, lão gia!” Mặc Trúc âm thầm lau một phen mồ hôi lạnh, bốn vị công tử không biết trời cao đất rộng kai cuối cùng cũng bảo vệ được mạng nhỏ, tuy rằng bị bán tới loại địa phương này, nhưng so với chết thảm vẫn tốt hơn. Còn có Phương Lâm công tửkia, đã có Cốc Dương đại phu, xem như chắc chắn thu về được một cái mạng nhỏ, chỉ hy vọng hắn về sau ở trong phủ, có thể nói năng cẩn thận hơn là được rồi! Bất quá, bảo hắn đithu dọn đám mĩ nam nhồi nhét ở Đông việnkia, Mặc Trúc thật khóc không ra nước mắt.

Đường Phi mở mắt ra, chỉ cảm thấy một trận đau đầu muốn nứt, miệng lưỡi khô ráp, ý thức cũng không quá thanh tỉnh, có một loại cảm giác giống như say xe. Đường Phi nghĩ, hẳn là di chứng chấn động của não.

Hắn không có chết. Đường Phi dắt khóe miệng cườitự giễu, quả nhiên trên thế giới này không có báo ứng. Bị một tấm biển lớn như vậy nện xuống đầu, hắn cư nhiên còn có thể sống? ! Trong phòng thực u ám, Đường Phi đầu vẫn còn hơi choáng váng, chỉ có thể mơ mơ màng màng nhìn thấy một chút ánh sáng mờ nhạt. Chẳng lẽ là sức ảnh hưởng mãnh liệt của cơn bão làm cho bệnh viện cúp điện?

“Trần Thần......” Tiếng nói khàn khàn đáng sợ của chính mình làm cho Đường Phi suýt nhảy dựng, híp mắt hướng chung quanh nhìn nhìn một chút, không thấy bóng dáng của Trần Thần. Kỳ quái, tổng cảm thấy hình như có chỗ nào không đúng. Trần Thần đi nơi nào? Trước kia chỉ cần hắn có chút không thoải mái,Trần Thần liền nhất định bồi ở bên người hắn,chiếu cố hắn, thẳng đến khi hắn khỏi hẳn mới thôi.

Đường Phi muốn khởi động thân thể xuống giường, nhưng là trước mắt bỗng nhiên hoa lên lại ngã xuống trên giường. Cầm lấy cột giường nhắm mắt nghỉ ngơi một hồi, thẳng đến khi cảm giác cơn chóng mặt mãnh liệt quađi, Đường Phi mới chậm rãi mở to mắt.

Lúc này, hắn rốt cục đã biết chỗ nào không đúng. Giường bệnh viện lý ra không nên cột giường? Hơn nữa còn làm bằng gỗ! Còn có, nơi này căn bản không có hương vị thuốc khử trùng đặc trưng của bệnh viện, ngược lại có một mùi thơm ngátrất dễ chịu, làm cho đầu của hắn đang đau đến muốn nổ tung dễ chịu lại một chút. Ánh mắt đã dần bắt đầu thích ứng độ sáng của nơi này, Đường Phi rốt cục thấy rõ ràng chỗ hắn đang ở: sa trướng, bình phong, đồ sứ, tranh thuỷ mặc, nến, đồ dùng bằng gỗ. Nơi này hết thảy đều là phong cách cổ điển, cùng với xã hội hiện đại không hợp nhau!

Đường Phi tay chân đều đang run rẩy, chẳng lẽ hắn hiện tại đang ở địa phủ? Nơi này là quỷ cảnh? Hắn sợ hãi, hắn hoảng sợ, nhưng cũng là sức mạnh của sự sỡ hãi làm cho hắn khởi động thân thểbủn rủn đau đớn của chính mình, đi từng bước một rời khỏi địa phương quỷ quái này!

Đường Phi thất tha thất thểu ra khỏi gianphòng, sau đó mờ mịt nhìn bốn phía, đình viện cổ xưa, lầu gác bốn phía tối đen, chỉ treomấy cái đèn lồnglớn màu đỏ, ánh sáng màu vàng cam làm cho Đường Phi nhớ tới trước kia xem phim Thiện Nữ U Hồn. Đường Phi gương mặt trắng bệch, chỉ có dựa vào tường mới không làm cho chính mình ngã xuống, hắn đến tột cùng là ở nơi nào? Nơi này là chỗ nào? Trần Thần đâu? Nhà của hắn đâu? Đường Phi dọc theo vách tường ở hành lang gấp khúc sờ soạng, hắn phải đi, hắn phải rời khỏi nơi này, hắn còn cảm giác được đau, nhất định là bị quỷ sa tưởng lầm hắn đã chết mới câu hồn về địa phủ. Hắn có thể trở về, nhất định có thể trở về!

“Công tử!” Phía sau Đường Phi truyền đến một tiếng thét kinh hãi, còn mang theo thanh âm khóc nức nở la lên. Nhưng là lúc này Đường Phi cái gì cũng đều không nghe thấy, hắn chỉ thầm nghĩ muốn tìm được đường đi ra ngoài.

Cảm giác chóng mặt thoáng chốc lại ập đến, Đường Phi dùng lực cắn nát đầu lưỡi chính mình làm cho bản thân thanh tỉnh một chút, nhưng là trước mắt lại bỗng nhiên xuất hiện một bóng ngườicao lớn, thậm chí so với Đường Phi một trăm tám mươi cm còn muốn cao hơn một chút. Người nọ gương mặt trắng bệch, đôi môi đỏ tươi, cả khuôn mặt xinh đẹp đến không giống người, đây là Diêm La địa phủ sao? Đường Phi mơ mơ màng màng nghĩ. Cho dù là Ngọc Hoàng đại đế, cũng đừng mong lưu lại mạng của hắn! Đường Phi dùng hết khí lực toàn thân bổ nhào vào trên ngườitên “Diêm La” kia, ngoan độc nói: “Ta mặc kệ ngươi là ai! Mau chóng thả ta ra!” Nói xong thân mình liền mềm nhũn, trước mắt tối đen mất đi ý thức.

Phượng Thần Anh ôm ngang lấy Phương Lâm vừa ngất xỉu, nói cái gì -- thả ngươi? Hừ, cả chuyện ấy cũng dám yêu cầu hắn, vị đại thiếu gia sống an nhàn sung sướng ở tiêu cục này thật đúng là không phải ngốc bình thường! Vừa định đem ngườiđưa chotiểu thị nhân Ưu nhi ánh mắt hồng hồng còn đang khóc kia, nhưng nhìn đến hắn cơ thể thấp bé như vậy liền đánh mất chủ ýnày, Phương Lâmdáng người cao lớnmà đưa cho Ưu nhi xinh xắn lanh lợi ôm vào quả thực chính là mộng tưởng! Phượng Thần Anh bèn xoay người, dễ dàng đem Phương Lâm ôm vào trong phòng.

“Hắn như thế nào lại chạy ra, ngươi nơi này làm nô tài cũng không xem trọng chủ tử của mình!” Phượng Thần Anh tức giận nói, hắn đêm nay tâm huyết dâng trào, muốn nhìn một chút cái nam sủng Phương Lâm bị người bức tử kia, ai biết người này đến gần hắn liềntrưng ra bộ mặt hung thần ác sát,lại cònbảo thả hắn ra. Thật là, thật muốn nhìn khuôn mặt tươi cười sáng lạn giống như thái dương trước kiamột chút!

“Dạ,là lỗi của nô tài! Nô tài không nên bỏ đi, mới làm hại chủ tử......” Ưu nhi lại hiện ra một bộ dáng sắp khóc. Ngày hôm qua đám công tử trong viện tới nơi này nháo, bởi vì công tử võ công cũng không tốt, thiếu chút nữa là mất mạng, đều là vì che chở cho hắn, công tử mới...... Nghĩ đến đây Ưu nhi lại muốn khóc.

“Được rồi, nhìn phát phiền, ngươi hảo hảo ở lại nơi này hầu hạ công tử, có cần cái gì thì nói với tổng quản, hắn sẽ an bài cho ngươi.” Phượng Thần Anh lại nhìn nhìn Phương Lâm kia,khuôn mặtanh tuấn trắng bệch suy yếu, chán ghét nhíu nhíu mày, sau đó quay đầu bước đi. Hắn luôn luôn không thích nam sủngdương khí quá nặng, hơn nữa lấy tuổi của nam sủng mà nói Phương Lâmcũng đã là quá già, hắn năm nay đã muốn hai mươi. Nếu không phải Phương Lâm cả ngày đều không thuận theo tâm ý hắn, luôn cùng hắn đối nghịch, hắn đã sớm đem nam nhânkhông hề mỹ cảm này thả ra. Có điều, cũng chính là điểm này của Phương Lâmđã tác động đếndục vọng chinh phụccủa bản thân.

“Cung tiễn lão gia.” Ưu nhi quỳ xuống tiễn bước Phượng Thần Anh, mới dám đứng lên đi múc nước choPhương Lâmrửa mặt.

“Trần Thần......” Đường Phi còn đang mê man nỉ non gọi tên của Trần Thần, lông mày nhíu chặt.

Đang giúp Đường Phi lau mặt, Ưu nhi không có nghe rõ ràng, chỉ là thương hại nhìn Phương Lâm đang suy yếu, trong lòng âm thầm vì hắn cầu nguyện, hy vọng lão gia có thể mở lòng từ bi thả vị công tử tâm địa thiện lươngnày.

Ngoài phòng sắc trời càng thêm đen, càng tôn thêm vẻ đẹp của mặt trăng và tinh tú. Mà Đường Phi, cũng theo đó bước vào một số mệnh không rõ tương lai.

--- ------


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
2 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: Tieuquy1990ct, mytran01212
Có bài mới 15.05.2016, 10:49
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ đại - Đam mỹ] Xuyên việt chi quy đồ - Bích Thủy Mai Lạc - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2: Đây là đâu?
  

Đường Phi mờ mịt mở mắt, chung quanh đều là màu trắng chói mắt, tườngmàu trắng, giường màu trắng, còn có một bác sĩ mặc áo Blouse trắng.

Nguyên lai, khi nãy đều là nằm mơ...... May mắn chỉ là nằm mơ, may mắn hắn còn có cơ hội gặp lạiTrần Thần.

Đúng rồi, Trần Thần đâu? Hắn như thế nào không ở đây?

Đường Phi gian nan cử động đầu, ở bốn phía phòng bệnh nhìn quanh, rốt cục thấy được Trần Thầnvẻ mặt tái nhợt đứng ở góc, Đường Phi mới cảm thấy an tâm.

“Trần Thần......” Đường Phi đè nặng cổ họng kêu lên, nhưng Trần Thầnlại không cử động, giống như không có nghe thấy,vẫn là vẻ mặt tái nhợt nhìn hắn, ánh mắt đỏ bừng.

Trần Thần làm sao vậy? Đường Phi nghi hoặc, chẳng lẽ là chăm sóc hắn nên mệt mỏi? Đường Phi giương lên khóe miệng, nhịn không được lộ ra một tươi cườiấm áp, chỉ có Trần Thần, vĩnh viễn cũng đều không oán không hối hận ở bên hắn, chiếu cố hắn.

“Trần Thần, lại đây......” Đường Phi khàn khàn nói, ta có lời muốn nói với ngươi, tuy rằng thời điểm hiện tại không thích hợp, nhưng vẫn muốn nói với ngươi......

Nhưng Trần Thần vẫn là đứng ở cái góc kia không nhúc nhích, không, hắn đang run rẩy, ánh mắt tràn đầy thống khổ cùng tuyệt vọng.

“Trần Thần......” Đường Phi tâm cảm thấy đau không rõ nguyên do, là ai? Là ai làm cho ngươi khổ sở như vậy?

Trần Thần trong mắt đỏ bừng chảy xuống một giọt nước mắt, sau đó lại càng nhiều, chảy liên tục không ngừng.

“Trần Thần......” Đường Phi đau lòng,muốn nâng tay lên giúp hắn lau đi nước mắttrên mặt, hắn chưa từng thấy quaTrần Thần khóc, đến tột cùng là ai khi dễ hắn?!

Trần Thần cứnhư sụp đổ, ngã ngồi xuống trên mặt đất, thống khổ nức nở, hai cặp mắt đẫm lệ kia vẫn đang nhìn Đường Phi.

“Trần Thần...... Đừng khóc......” Đường Phi gian nan đứng dậy, bác sĩ cùngy tábên cạnh đang nói cái gì đó, hắn một chút cũng đều nghe không rõ ràng, hắn chỉ muốn cố gắng hướng Trần Thần đi đến.

“Trần Thần, ta thích ngươi, đừng khóc......” Đường Phi rốt cục đem câu nói trong lòng nói ra, sau đó thất tha thất thểu đi về phía Trần Thần.

“Đường Phi !” Trần Thần bỗng nhiên nhìn hắn, bi thương hét to, thanh âm tuyệt vọng.

Đường Phi chấn động, quay đầu nhìn về phía giường bệnh ….

“Trần Thần !” Đường Phi đột nhiên mở bừng mắt, ngồi ở trên giường hít từng ngụm từng ngụm không khí, mồ hôi lạnh thấm ướt xiêm y của hắn.

“Công tử !” Ưu nhi lo lắng vọt tới trước giường nhìn Đường Phi.

Đường Phi đột nhiên chấn động, công tử? Vừa rồi cái kia mới là mộng sao? Đường Phi quay đầu nhìn về phía Ưu nhi, vẻ mặt không dám tin cùng hoảng sợ, rốt cuộc, đã xảy ra chuyện gì?

“Tỉnh?”

Thanh âm làm cho người ta không thoải mái, trêu tức, lãnh khốc, lại không mang theo một chút cảm tình nào.

Đường Phi theo hướng âm thanh nhìn lại, một người nam nhân, đang ngồi ở bên một cái bàn tròn giữa phòng, ánh sáng vàng cam mờ nhạt chiếu vào gương mặt trắng bệch tuấn mỹ, hắn đang uống trà, khóe miệng còn mang theo một tia cười như không cười, dẫn ra đôi môi mỏng màu đỏ tương, nếu không nhìn thấy bờ ngựchắncòn đang phập phồng, Đường Phi nhất định nghĩ bản thân đã nhìn thấy quỷ.

Ưu nhi nhìn xem công tửnhà mình, lại nhìn qua chủ nhâncủa phủnày, âm thầm kinh hãi. Lão gia ở trong này hơn nửa canh giờ, mà công tử cũng trong nửa canh giờ bị sốt ăn nói mê sảng, gọi tên của mộtnam nhân khác, càng nghiêm trọng hơn là, công tử còn nói thích hắn.

Đường Phi cứ như vậy im lặng nhìn Phượng Thần Anh, trong mắt có rõ ràng đề phòng, trực giác nói cho hắn biết nam nhânnày rất nguy hiểm.

“Ở Quỷ Môn Quandạo một vòng, lá gan ngươi so với trước kia còn lớn hơn nữa!” Phượng Thần Anh tựa tiếu phi tiếu cùng Đường Phi đối diện, trước kia Phương Lâm chưa bao giờ dám nhìn thẳng hắnnhư vậy, tuy rằng cả ngày đều nói muốn giết hắn, nhưngtuyệt đối không dám như vậy nhìn hắn, bởi vì tâm của Phương Lâmđã sớm sinh ra sợ hãi đối với hắn. Nhưng cònPhương Lâm hiện tại này, tuy rằng thực suy yếu, nhưng lại nhìn không ra một tia sợ hãi nào trong mắt hắn.

Đường Phi luôn luôn là một nam nhâncường đại, vô luận là bình thường hay là ở trên giường, hắn đều có thói quen chủ đạo, càng không có chỗ nào sợ hãi. Tuy rằng hắn hoàn toàn không rõ ràng lắm tình trạnghiện tại của mình, cũng không giải thích được hết thảy hiện tượngquái dịphát sinh trước mắt, nhưng khí thế của hắn vẫn không giảm bớt nửa phần. Cảnh giác trước cái nhìn mang ý nghĩa xâm chiếm củanam nhân kia, Đường Phi giương lên một nụ cười lạnh:“Lá gan của ta cho tới bây giờ cũng chưa hề nhỏ.” Vừa nói ra, Đường Phi liền ngẩn người, thanh âm này như thế nào lại xa lạ như vậy? Tựa như không giống như thanh âm của chính mình!

“Công tử!” Ưu nhi vốn là đang sợ Phượng Thần Anh tới mức mất đi nửa cái mạng, lời này của Đường Phi vừa ra thiếu chút nữa lại dọa luôn nửa cái mạng còn lại của hắn! Công tử làm sao dám cùnglão gia nói chuyện như vậy! Bất quá Ưu nhi là một người hầutrung thành, chủ tử gặp nạn hắn đương nhiên phải gánh. Ưu nhi mặt hướng về Phượng Thần Anh quỳ xuống, run giọng nói:“Cầu lão gia tha cho công tử, công tử bị trọng thương chưa lành, lại còn là bị chấn thương đầu óc, hơn nữa sốt lâu như vậy nên mới có thể ăn nói hồ đồ, hắn không phải cố ý! Cầu lão gia tha mạng!”

Đường Phi cau mày nhìn Ưu nhi quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, tâm cảm thấy vô cùng chán ghét, điều này làm cho hắn nhớ tới trước đây, cũng có một bóng dáng nhỏ gầy khóc quỳ trên mặt đất, cầu xin những người đó tha cho hắn. Đường Phi một trận buồn nôn, hắn muốnói ra!

Đường Phi vừa định đưatay đem Ưu nhi kéo lại, Phượng Thần Anh bỗng nhiên đứng lên hướng hắn đi tới. Đường Phi chau mày toàn thân đề phòng, trong lòng tính toántình trạng thân thể hiện tại,có thể nắm chắc được mấy phần đánh thắng hắn.

Phượng Thần Anh đương nhiên cảm giác được đề phòng cùngsát khí ẩn ẩn toát ra của hắn, bất quá cái này đối với hắn mà nói căn bản không đáng nhắc tới, hắn cho tới bây giờ cũng không đem mấy công phu mèo què của Phương Lâm để vào mắt.

Phượng Thần Anh đi từng bước một tới gần Đường Phi, thân thể Ưu nhi đã đều run rẩy không ngừng, âm thầm vận khởi chân khítrong cơ thể, nếu Phượng Thần Anh muốn giết Phương Lâm, hắn cũng chỉ có thểhy sinh tínhmạng để cứu giúp!

Ngay tại thời điểm Đường Phi cùng Ưu nhi đều nghĩ đến Phượng Thần Anh muốn động thủ, hắn lại cách chiếc giường còn có năm bước thì ngừng lại, khẽ cười nói:“Hảo hảo nghỉ ngơi.” Sau đó đi thẳng ra cửa.

Đường Phi lòng tràn đầy nghi hoặc nhìn Phượng Thần Anh, trong lòng thầm nghĩ tên này sẽ không phải bị bệnh thần kinh chứ ? Ưu nhi lại nhẹ nhàng thở ra, mạng nhỏ đã được bảo toàn.

Phượng Thần Anh bỗng nhiên dừng lạiở trước cửa, sau đó quay đầu hai mắt âm trầmmỉm cười đối Ưu nhi nói: “Không có lần sau.”

Ưu nhi chấn động, mềm nhũn ngã ngồi trên mặt đất, thanh âm run run nói: “Nô tài đã rõ......” Chủ nhân biết, hắn vừa rồi đã vận chân khí.

Đường Phi nhanh chóngđến đỡ Ưu nhi dậy, thời điểm ngẩng đầu lại phát hiện Phượng Thần Anh đã ly khai. Lời hắn nói vừa rồi, là có ý tứ gì?

Ưu nhi thở phì phò cả người xụi lơ, qua một hồi lâu mới từ trong cổ áp lực vô hình của Phượng Thần Anh tỉnh táo lại, bắt gặpPhương Lâmđang nhìn hắn, lập tức nói: “Công tử, Ưu nhi đi nấu chút nước ấm cho ngài tắm rửa?”Phương Lâm Nhiệt bị sốt cao lại ra rất nhiều mồ hôi, Ưu nhi đều ở một bên giúp hắn lau.

Đường Phi tuy rằng cảm thấy toàn thân dính mồ hôi nhớp nháp, rất muốn sảng khoái tắm rửa một phen, nhưng hiện tại tình huống tối quan trọngtrước mắt chính là làm rõ ràng hắn rốt cuộc đang ở nơi nào!

“Đợi đã” Đường Phi gọi Ưu nhilại, hắng giọng hỏi: “Ta rốt cuộc ở nơi nào ? Vừa rồi người kia là ai, còn ngươi là ai? Lại vì cái gì gọi ta là ‘Công tử’?” Coi như hắn đượcngườikhác cứu, tình huống cũng không thể là như vậy, không thể mặc cổ trang trên người!

“Công tử?!” Ưu nhi thét một tiếng kinh hãi, chân mềm nhũn lại ngã xuống đất, đôi môi run run nói: “Công tử ngài đừng dọa ta, ngài như thế nào lại không biết lão gia, không biết Ưu nhi? Ngài nhất định là bị sốt đến hồ đồ, để Ưu nhi thỉnh đại phucho ngài, lập tức đi thỉnh đại phu cho ngài!” Nói xong liền chạy.

Đường Phi một phen giữ chặt hắn, sắc mặt càng ngày càng khó coi, hắn có một loại dự cảmthật không tốt.

“Ta thật sự không biết các ngươi.” Đường Phi trầm giọng nói, thanh âm vẫn xa lạnhư cũ, đầu của hắn lại bắt đầu đau.

“Công tử, công tử, công tử.... ...” Ưu nhi rơi lệ đầy mặt nỉ non gọi, bỗng nhiên quỳ xuống trước mặt Đường Phi, thống khổ nói: “Công tử! Là Ưu nhi hại ngài, nếu như không phải vì cứu Ưu nhi, công tử sẽ không bị thương như vậy, lại càng không vì vậy mà mất trí nhớ, công tử, Ưu nhi xin lỗi người!”

Mất trí nhớ? ! Hài tử này đến tột cùng là đang nói cái gì? Vì cứu hắn? Đường Phi trong lòng càng ngày càng nhiều nghi vấn, cũng càng ngày càng lo lắng, kích động hỏi: “Đem tất cả nói lại cho rõ ràng, nơi này đến tột cùng là nơi nào? Ngươi là ai, nam nhânkia là ai? Rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?”

“Công tử ngài đừng kích động!” Ưu nhi tiến lên đỡ lấy Đường Phi, khẽ cắn môi lau khô nước mắt mới nói: “Công tử bị thương, đều do Ưu nhi......”

Đường Phi ở trong này không gọi Đường Phi, gọi làPhương Lâm, là một đại thiếu gia của một tiêu cục nhỏ. Bởi vì bị chủ nhân nơi này nhìn trúng, cho nên bị nạp vào trong phủ, địa phương này gọi làPhượng Tê Các, chủ nhân chính là nam nhân vừa rồi -- Phượng Thần Anh. Nhưng là Phương Lâm mới vào phủ không đến nửa tháng, bởi vì công khai bất mãn đối với Phượng Thần Anh,mà bị đám nam quân của hắn liên thủ giáo huấn một trận, bị gậy mộc đập vào trên đầu, tuy đầu không bị nứt, nhưng thiếu chút nữa cũng đã giết chết hắn. Sau đóPhương Lâm vẫn hôn mê bất tỉnh, thẳng đến hôm nay mới hoàn toàn thanh tỉnh.

Đường Phi lẳng lặng nghe xong, qua hồi lâu mới nói: “Đi giúp ta nấu chút nước ấm đi, ta muốn tắm rửa.”

Ưu nhi lo lắng nhìn Phương Lâm liếc mắt một cái, xác định hắn không có dị trạng gì mới đứng dậy đi đun nước.

Đường Phi hạ mắt nhìn hai taychính mình, trông thực xa lạ, tái nhợt không chút huyết sắc, ngón tay thon dài, lòng bàn tay mỏng manh. Đây không phải là tay hắn, tay hắn không có khả năng xinh đẹpnhư vậy. Trần Thần trước kia còn cười nhạo tay của hắn giống như bàn tay thường xuyên làm việc nhà nông, thô ráp, nâu nhạt, cùng với bề ngoài anh tuấn củahắn nửa điểm cũng không phù hợp. Hắn vẫn còn chưa biết nơi này là chỗ nào, Ưu nhi lý giải sai ý tứ của hắn. Bất quá cái này đã không còn trọng yếu, dù sao Đường Phi cũng đã có được đáp án hắn muốn. Nguyên lai nơi này không phải là cái thế giới kia, hắn đã đi tới một không gian chưa biết, hắn đã về thời cổ đại. Thậm chí, hắn còn không phải là bản thân hắn.

Đường Phi nhớ tới giấc mộng vừa rồi, hắn rõ ràng nhìn thấy chính mình đang nằm ở trên giường, không còn sự sống. Hắn, đã chết đi? Cho nên trong mộng,Trần Thần mới có thể thống khổ như vậy,tuyệt vọngnhư vậy. Hắn rốt cuộc vẫn làchưa thể chính miệng nói với Trần Thần câu nói kia ... ...

Ưu nhi đã đem nước ấm chuẩn bị kỹ lưỡng, đổ đầy dục dũng, vừa định hầu hạ Phương Lâm tắm rửa,Phương Lâm đã nói: “Ta tự mình làm là được, ngươi, ra ngoàitrước đi......”

Ưu nhi sửng sốt, nhìn gương mặt mỏi mệt của Phương Lâmmột hồi lâu mới nói: “Dạ, công tử. Nếu như ngài có cái gì phân phó, Ưu nhi ở ngay tại bên ngoài.” Sau đó đối với Phương Lâmcúi chào một cái, lặng lẽ lui ra ngoài.

Đường Phi bám lấy cột giường đứng lên, nhắm mắt lại đợi một hồi lâu, cảm thấy cơn chóng mặt không còn mãnh liệt như trước, mới chậm rãi đi đến phía sau tấm bình phong. Thời điểm muốn cởi quần áo, Đường Phi lại nhìn quần áo trên người một hồi, mới tìm được cách cởi ra.

Đường Phi nhìn hình ảnh phản chiếu chính mình trong nước, mái tóc đen dài óng ả. Gương mặt không còn giống như chính mình lúc trước, anh tuấn tà khí, hiện tại lại tràn ngập cảm giác dụ hoặc. Khuôn mặt này tái nhợt gầy yếu, mày kiếm mắt sáng, vẻ mặt còn có chút tính khí trẻ con. Đường Phi cười khổ, quả nhiên không phải chính mình, bất luận là tuổi hay chiều cao so với trước kia cũng không sai biệt lắm, chỉ là hình thể so với trước đây gầy yếu hơn nhiều, cao cao gầy gầy thoạt nhìn giống một cây gậy trúc.

Ngâm mình trong dục dụng khoảng mười phút, cơn đau trong đầu Đường Phi rốt cục cũng giảm bớt, “Ưu nhi” kia rất cẩn thận, trong nước còn bỏ thêm ít hương liệu định thần. Phương thức ngâm mình như vậy hắn trước kia cũng đã thử qua, cùngvới Trần Thầnở trong một phòng tắm hơi lớn, mỗi người một cái dục dũng, ở trong cùng một gian phòng lớn tiếng cười nói, cất cao giọng hát.

Trần Thần...... Đường Phi đầu óc dần dần thanh tỉnh lại, hơi nước nóng bốc lên làm cho hắn hiểu rõ tình cảnh hiện tại của bản thân. Thân thể này không phải của mình, nhưng ý thức vẫn là của hắn. Đường Phi khẽ chấn động, hắn chưa bao giờ tin vào quỷ thần, hắn chỉ luôn luôn tin tưởng chính mình. Nhưng hiện tại hết thảy sự kiện quỷ dị đã phát sinh đãlàm cho hắn phải suy nghĩ đến chủ nghĩa duy tâm mà người khác hay nói: linh hồn của con người?! Đường Phi ánh mắt ngập tràn kinh hỉ, nói như vậy hắn có khả năng không có chết! Nếu linh hồn của hắn tách ra nhập vào thân thể này, như vậy phải chăng linh hồn của thân thể này cũng có khả năng nhập vào thân thể của hắn? Khả năng này xem ra cũng rất lớn, Đường Phi đang hưng phấn run rẩy, nếu thật là nói như vậy, hắn còn có khả năng trở về! Hắn có thể trở về!

Đường Phi dúi đầu vào trong nước, làm cho chính mình tỉnh táo lại, khoảng ba mươi giây sau, Đường phi mới từ trong nước chui lên, thở phì phò nhớ lại ngày gặp chuyện không may đó, đến tột cùng là có sự kiện gì đặc biệt mới dẫn đến kết quảnhư vậy.

Ngày đó có bão, gió rất lớn thổi không ngừng, bầu trời cứ giống như nứt ra một lỗ hổng làm cho nước cứ ào ào đổ xuống. Trừ bỏ chuyện này, hôm đó cũng không có hiện tượng kỳ lạ gì nảy sinh, ngay cả sấm chớp cũng không có. Thuyết tương đối của Einstein nói rằng khi có một tốc độ tương đương hoặc lớn hơn vận tốc ánh sáng thì sẽ có thể tiến vào một không gian bốn chiều rất huyền diệu, cũng tức là mộtthế giới song song khác. Nhưng là, lúc ấy có cái gì tốc độ tương đương mới làm cho không gian bốn chiều xuất hiện? Rõ ràng không có, hắn thật ra đã chết rất nhanh. Cho nên khả năng này tính là nhỏ nhất, bởi vì đi vào thế giới này không phải là thân thể hắn, mà là ý thức, tức linh hồn của hắn.

Nếu như tình huống không phải xuất phát từ bên kia, có thể hay không là từ bên này?

Đường Phi từ dục dũng đi ra, tùy ý cầm lấy một tấm vải khô trùm lên mái tóc đang ướt, nhìn nhìn mấy dụng cụ đặt ở bên cạnh dục dũng, lại cầm lấy một tấm vải khô cùng loại lau khô thân thể, sau đó tìm một tấmnhìn giống như khăn tắmcột vào quanh hông, hoàn toàn không nhìn tới một kiện nội y màu trắng mà Ưu nhi đã chuẩn bị tốt cho hắn.

“Ưu nhi phải không? Mời vào.” Đường Phi lau tóc, dựa vào ánh sáng mờ nhạt từ đèn cầy đánh giá bài trí trong phòng này, cách trang trí đều rất đơn giản, đặc biệt là bốn phía đều tràn ngập hương vị hoa cỏ, phía đông nam căn phòng còn đặt một cái bồn lớn nuôi hai con cá chép. Nguyên lai chủ nhâncăn phòng này là một người rất sinh động, Đường Phi kết luận.

“Công tử, ta vào đây.” Ưu nhi đẩy cửa tiến vào, liềnnhìn thấynửa thân trần của Đường Phi, mái tóc ướt đẫm vẫn còn nhỏ nước, từ thắt lưng trở xuống chỉ quấn một tấm vài thô. Ưu nhi mặt đỏ tim đập cúi đầu xuống, cuống quít nói: “Công tử sao không đem quần áo mặc vào, cẩn thận cảm lạnh.”

Đường Phi sửng sốt, mắt nhìn rõ ràng Ưu nhikhông được tự nhiên, nhún nhún vai đi đến sau bình phong cầm lấy quần áo mặc vào, nhíu mày nhìn kiện nội y thật dài, mặt trên còn quấn một sợi dây lưng phiền phức một hồi lâu, mới khoác lên trên người tùy ý thắt đại một cái nút, sau đó dùng tấm vải lau khô tóc mới bước ra.

Ưu nhi ngẩng đầu nhìn lên, nhịn không được khóe miệng khẽ nhếch, công tử như thế nào cả quần áo cũng không biết mặc? Vừa định tiến lên, nụ cười của Ưu nhi dần đông cứng, công tử biến thành như vậy, không phải do hắn làm hại sao? Cúi đầu chịu đựng ưu thương, Ưu nhi chậm rãi bước qua, giúp Đường Phi sửa sang lại toàn bộ quần áo trên người.

Đường Phi có chút ngượng ngùng, thân thể cứng nhắc lúng ta lúng túng nói: “Cám ơn......”

“Công tử, ngài nói lời cảm tạ với Ưu nhi không phải muốn giết chết nô tài sao? Đây đều là chuyện thuộc về bổn phận, ngài là chủ tử, hầu hạ chủ tử là việc Ưu nhi phải làm.” Ưu nhi cẩn thận sửa sang cho tốt quần áo Đường Phi nói.

“Ách..... A......” Đường Phi xấu hổ quay đầu nhìn cửa sổ, cái này muốn hắn như thế nào giải thích?

“Xong rồi, công tử còn có cái gì phân phó sao?” Ưu nhi lui về phía sau một bước, cung kính hỏi.

“Ân..... Ta, ngày đó gặp chuyện không may, nơi này có chuyện gì khác thường phát sinh không?” Đường Phi thực tùy ý hỏi.

“Chuyệnkhác thường?” Ưu nhi nghi hoặc khó hiểu nhìn Đường Phi.

“Chính là thời tiết có cái gì dị thường, hoặc là đã xảy ra việc gì kỳ quái.” Đường Phi giải thích.

“Thời tiết? Ngày đó thời tiết tốt lắm, cũng không có phát sinh việc gì kỳ quái, chỉ là ngoài chợ có một lương du điếm (cửa hàng dầu hỏa) bị cháy, khiến ba người chết!”

“... ... Như vậy à......” Đường Phi có chút thất vọng, xem ra ngày mà Phương Lâmgặp chuyện không may cũng không có phát sinh dị tượnggì. Kia, vấn đề đến tột cùng là ở nơi nào? Nếu như không tìm ra được, hắn căn bản không thể quay về! Nghĩ đến đây Đường Phi có chút khó thở, không biết Trần Thần thế nào.

“Công tử, ngài làm sao vậy? Có phải hay không không thoải mái? Ta đi thỉnh đại phu!” Ưu nhi thấy bộ dáng Đường Phi buồn bực không vui nghĩ đến hắn không thoải mái, vừa định ra ngoài đã bị Đường Phi gọi lại.

“Không có việc gì, chính là có chút mệt mỏi, ta đi nghỉ ngơi một lát là tốt rồi.” Đường Phi mỏi mệt hướng phòng ngủ đi đến.

“Nếu vậy Ưu nhi hầu hạ công tử ngủ.” Ưu nhi vội vàng đi theo nói.

“Không cần, ngươi đi ngủ đi.” Đường Phi hướng hắn phất tay, hắn đối với loại thái độ phân biệt tôn ti cấp bậc của phong kiến thực phản cảm.

“Cái này......” Ưu nhi khó xử đứng tại chỗ.

“Đúng rồi, về chuyện ta cái gì cũng không nhớ rõ, trăm ngàn lần không cần nói với bất luận kẻ nào, ta không muốn phiền toái.” Đường Phi bỗng nhiên xoay người nói, hắn là thật sự không muốn rước phiền toái, chỉ cần hắn lộ ra một chút sơ hở, muốn trở về sẽ càng khó khăn!

“Dạ, Ưu nhi nhớ kỹ.” Ưu nhi nghĩ đến Phương Lâm sợ lại bị ngườikhác đến gây phiền phức liền đáp ứng.

Đường Phi đuổi Ưu nhi đi rồi, nằm ở trên giường nhưng không có một chút buồn ngủ. Ở trong này người hắn có thể dựa vào chỉ có Ưu nhi, đáng tiếc hắn chỉ là một người hầu, căn bản không có biện pháp giúp hắn. Nếu muốn trở về, hắn phải tìm một người có quyền thế trợ giúp, chỉ có người như vậy mới có thể giúp hắn tại cái quốc gia không biết tên này,tìm kiếm manh mối về linh hồn chuyển đổi. Trước kia nếu có người đối hắn nói về chuyện linh hồn hoán đổi, hắn nhất định sẽ cười lạnh bảo kẻ kia trở về học lại trung học. Nhưng là hiện tại, hắn lại hối hận năm đó như thế nào không đi đọc một ít mấy quyển sách về quỷ thần. Trần Thầnngược lại rất thích đọc mấy cái này, chỉ là...... hiện tại hắn không có ở bên cạnh.

Đúng rồi, Trần Thần trước kia nói qua với hắn, nếu có chuyện linh hồn hoán đổi, sẽ đi thỉnh một cao nhân Đạo gia pháp lực cao cường đem linh hồn dẫn ngược trở lại. Như vậy, hắn có phải hay không có thể tìm mấy cao nhân Đạo gia thử một lần?

Nếu thế, việc đầu tiên hắn cần phải làm, chính là thoát khỏi nơi này.Phương Lâm là một nam quân của Phượng Thần Anh, Đường Phi vẻ mặt lộ vẻ chán ghét, nói cách khác phó thân thểnày...... Đường Phi quyết định vô luận như thế nào đều phải chạy đi tìm một cao nhân đem hắn đưa về hiện tại! Bất quá hiện nayđiều trọng yếu hơn là,trước khi Phượng Thần Anh lại một lần nữa đụng chạm vào cái thân thể hắn đang chiếm hữu, nhất định phải chạy ra khỏi cái địa phương quỷ quái này!

--- --------


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: Tieuquy1990ct
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 126 bài ] 
 



Đang truy cập 

Không có thành viên nào đang truy cập


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

2 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

11 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

12 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

13 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

14 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

15 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128

16 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

17 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

18 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

19 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

20 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130



Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 342 điểm để mua Harris Spin
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 796 điểm để mua Ngọc đỏ 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 312 điểm để mua Kẹo mút 4
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 339 điểm để mua YoYo khóc nhè
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 248 điểm để mua Couple Bear
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 244 điểm để mua Nàng tiên cá 2
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 236 điểm để mua Giỏ gấu tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 259 điểm để mua Kẹo trái tim
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 226 điểm để mua Kem dâu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 364 điểm để mua Xe buýt tình yêu
Shop - Đấu giá: salemsmall vừa đặt giá 328 điểm để mua Mashimaro học yêu
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 278 điểm để mua Cung Song Tử
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 316 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 300 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 433 điểm để mua Lá may mắn
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 468 điểm để mua Tách trà xanh
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 246 điểm để mua Sunflower Bed
Shop - Đấu giá: Sư Tử Cưỡi Gà vừa đặt giá 234 điểm để mua Giỏ đôi gấu trắng

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.