Diễn đàn Lê Quý Đôn


Tạo đề tài mới Trả lời đề tài  [ 57 bài ] 

Tù binh - Lê Hoa Yên Vũ

 
Có bài mới 22.04.2016, 23:51
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới [Đam mỹ - Cổ đại] Tù binh - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 6
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Tù Binh

~~~~~~

Tác giả:Lê Hoa Yên Vũ

Nguồn: https://thienyet88.wordpress.com

Trạng thái:Full

Thể loại: cổ trang, cung đình, nhất công nhất thụ, ngược luyến

Số chương 55 chương +  2 ngoại truyện

Biên tập: Thiên Yết (Anne_ Kim)

Giới thiệu :

Thụ là tướng quân, vì âm mưu mà bị rơi vào tay vua nước đối đầu, trở thành tù binh, nước mất nhà tan.

Ban đầu, anh công (là vua) vì muốn trả thù cho cha ảnh mà hành thụ lên bờ xuống ruộng, sau khi dùng mọi biện pháp mà thụ vẫn quật cường, thể là ảnh đè em ...

Câu chuyện tiếp theo thế nào thì mời đọc tiếp truyện ^^



Đã sửa bởi Lục Bình lúc 24.04.2016, 14:19.

Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
3 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: Ngọc Hân, prince.lunar.98, vong hà xuyên
Có bài mới 23.04.2016, 18:44
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại - Đam Mỹ] Tù Binh - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 1:


Cát vàng trải dài, tà dương như máu, mấy con hùng ưng đảo cánh trên không trung ngập sắc hoàng hôn, trong phạm vi mấy lý nhìn không thấy một tia khói bếp càng khiến cho cảnh hoàng hôn biên thành càng tăng thêm mấy phần cô đơn hoang vắng.

Đứng trên đồi cát vàng cao cao dõi mắt trông về phía xa, mơ hồ có thể nhìn thấy tại một đoạn đồi xa xa có một nam tử tố y như tuyết ngồi đó. Một thanh trúc địch màu tía kề ở bên môi, phát ra những âm điệu thê thanh.

Bỗng nhiên một trận âm thanh vó ngựa vang lên, đuổi dần tới rồi xuất hiện trước mắt, tiếng địch nhỏ dần rồi im bặt, Tố Y thu lại ống sáo, thở dài nói: “Từ kinh thành vẫn chưa cử người đến sao?”

Từ phía sau một người ăn mặc trang phục phó tướng xoay người xuống ngựa, thấp giọng nói: “Đúng vậy, tướng quân, vẫn chưa có người đến, sắc trời không còn sớm, tướng quân vẫn nên quay về doanh đi.”

Tố Y đứng lên, hướng phương xa nhìn, lẩm bẩm nói: “Đã gần hai tháng, bọn họ rốt cuộc còn muốn kéo dài đến bao lâu?”, giọng điệu y nặng nề, thập phần không hợp với thân mình phiêu dật và khí chất xuất trần . Phó tướng giương mắt nhìn khuôn mặt tuyệt đẹp của y, muốn nói gì rồi lại thôi. Thật lâu sau hắn cuối cùng nhịn không được mà nói: “Tố tướng quân, theo mạt tướng, ngài không nên chờ nữa, hơn mười ngày trước một đội thương lữ đến từ kinh thành đi ngang qua, ta hướng bọn họ tìm hiểu, mới biết quân lương thu thập cho chúng ta sớm đã bị Hoàng Thượng dùng để kiến tạo Tận Tình Uyển . Chỉ vì sợ tăng mối sầu lo của tướng quân, cho nên mạt tướng vẫn chần chờ. . . . . .”

Hắn nói chưa xong, Tố tướng quân sớm một quyền đánh lên tường, bi phẫn nói: “Hôn quân hại quốc, lại dùng quân lương để hưởng lạc, chẳng lẽ không biết đạo lý có nước mới có nhà sao? Một khi Kim Liêu tấn công, mặc dù có Tố Y ta ở đây, quân binh đuối sức thì làm sao ngăn cản? Nước nhà mất đi, Tận Tình Uyển kia xây dựng phồn hoa không phải cũng rơi vào tay người khác sao. Buồn cười thay một thế hệ quân vương, ngay cả đạo lý này cũng không rõ, chẳng lẽ vận số Đại Tề ta đã hết rồi sao?” Nói xong lắc đầu, cắn răng thở dài không thôi.

Phó tướng vội vàng khuyên nhủ: “Tướng quân không cần quá lo lắng, có lẽ đã có người khác tập hợp quân lương, đang ở trên đường cũng không biết chừng, vẫn là sớm nên quay về doanh đi.”

Tố Y xua tay, sắc mặt lại khôi phục vẻ bình thản, nói: “Ngươi đi về trước, ta ở nơi này yên tĩnh một chút, thái độ Hoàn Nhan Tự gần đây khác thường, thỉnh thoảng có thám tử tiến đến, nói vậy hắn hẳn có ý định gì, ta cần phải hảo hảo suy nghĩ một chút, chuẩn bị đối phó quân địch.”

Phó tướng luôn biết rõ tình tình của y, không dám khuyên nữa, đành phi thân lên ngựa, theo đường cũ trở về. Nơi này Tố Y vẫn ngồi trên đồi, trông về ngàn dặm cát vàng phía xa, rơi vào mảng kí ức xa xôi.

Năm năm trước, y chỉ là một võ quan tứ phẩm, trong triều đình không có chỗ dựa. Chỉ vì Kim Liêu quốc xua quân tiến đánh, cả triều văn võ kinh hoàng luống cuống, nhưng lại không có một người dám ra ứng chiến, đều có ý chủ hòa. Giận dữ, y tự đề cử mình, tự mình dẫn đại quân ra biên cương, trận chiến ấy tuy rằng đại thắng, ai ngờ từ đó về sau, y cũng không từng một lần nhìn thấy kinh thành. Chỉ vì biên cương là yếu địa của Đại Tề, hoàng đế lại ngại y công cao chấn chủ, bởi vậy ban ra một đạo thánh chỉ, lệnh y trấn giữ biên cương, chưa được tuyên triệu không được quay về.

Kỳ thật cuộc sống sang giàu cũng không phải là thứ y mong muốn, đại mạc gió cát tuy lạnh thấu xương, nhưng với y, so với diễm vũ sênh ca, ngợp trong vàng son còn thống khoái hơn nhiều. Từ sau khi y trấn giữ biên cương, Kim Liêu vẫn không từ bỏ hy vọng, chiến dịch to nhỏ cũng không biết đã tiến hành bao nhiêu lần nhưng cuối cùng vẫn thất bại. Ba năm trước, Kim Liêu huy động cả quốc lực phát binh tấn công, nhờ y khuy phá tiên cơ, xảo diệu chu toàn, trong hiểm nguy tìm ra lối thắng. Kim Liêu vương từ sau trận đó, lâm bệnh không dậy nổi, còn chưa trở lại Kim Liêu, liền ôm hận mà chết, sau đó trưởng tử của hắn, Hoàn Nhan Tự, kế vị. Kim Liêu từ đó về sau liền toàn bộ vô động tĩnh. Tề chủ biết được, phái một tên thái giám đến tuyên một đạo thánh chỉ khen ngợi, tự tiện ban cho y một tước vị, tự cho là đã khiến Tố Y cảm tạ mà nguyện trung thành, từ nay về sau vô tư, mừng rỡ lãng phí, tận tình hưởng thụ.

Lại thở dài, Tố Y trong lòng hiểu được, Hoàn Nhan Tự nếu so sánh thì hơn xa phụ vương hắn, người này tuy trẻ tuổi nhưng tâm kế thâm trầm, suy nghĩ chu đáo chặt chẽ, chỉ nhìn hắn có thể ẩn nhẫn ba năm không hướng biên cương đánh động liền biết hắn là hạng cứng cỏi, cho dù là loài lang sói dũng mãnh giảo hoạt nhất của đại mạc, cũng nhất định không thể so sánh với hắn. Bên này thì trái lại, quân vương ngu ngốc, chậm chạp không phát hạ quân lương lương thảo, khổ cực của quân lính không nói nên lời. Một khi tái khởi can qua, cho dù chính mình có bản lĩnh thông thiên cũng sợ khó có thể ngăn cơn sóng dữ.

Ánh mắt y cuối cùng dừng lại trên đồi cát vào cao cao, nơi đó mai táng vô số xương khô vì chiến tranh mà hy sinh. Trong lòng một trận đau xót, thân là tướng lãnh, y có thể bày mưu tính kế, đổi lấy thắng lợi lớn nhất nhưng cũng không có thể bảo hộ chu toàn của tất cả tướng sĩ. Từng có câu ‘một tướng công thành vạn cốt khô’. Có lẽ không lâu sau, chính mình cũng sẽ trở thành một bộ bạch cốt dưới lớp cát vàng, chỉ không biết đến lúc đó, quốc gia dân chúng lại lâm vào vận mệnh nào.

Một lần nữa lấy ra thanh trúc địch kề ở bên môi, trong lòng hàng vạn hàng nghìn cảm khái, lúc này cũng chỉ có thể lấy khúc kí ý, làn điệu thê lương theo gió phiêu tặng, bay ra xa mấy dặm. Trên tuấn mã là một nam tử xuân phong đắc ý, khinh cừu ngọc đái, khí thế bất phàm, dung mạo tuấn lãng, tạo cảm giác khiến cho người ta không dám nhìn gần. Xa xa nghe thấy đoạn trường khúc này, trên mặt hắn lại nổi lên một tia tươi cười lãnh khốc.


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: vong hà xuyên
Có bài mới 23.04.2016, 18:51
Hình đại diện của thành viên
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
Tiểu Thần Tịch Ưng Bang Cầm Thú
 
Ngày tham gia: 27.11.2015, 16:02
Tuổi: 36 Nam
Bài viết: 11122
Được thanks: 12287 lần
Điểm: 10.65
Tài sản riêng:
Có bài mới Re: [Cổ Đại - Đam Mỹ] Tù Binh - Lê Hoa Yên Vũ - Điểm: 11
Đang tải Player đọc truyện...
Tốc độ đọc truyện: 0.90x

(Đóng góp ý kiến về player nghe đọc truyện)


Chương 2 :


Trong một lều trại nho nhỏ, mùi thịt tỏa bốn phía, trên bàn bày biện tinh xảo, còn có một lò than, dưới lò là những khối than chính vượng. Bên ngoài tuy là cuồng phong gào thét, trong lều trại này lại xuân ý hoà thuận vui vẻ, ấm áp vô cùng.

Bên bàn có hai người ngồi đối diện nhau, một là người nam tử đã nghe thấy khúc địch nơi đại mạc, người còn lại là một mỹ nữ tuyệt sắc, mi như viễn sơn đồ đại, mắt tựa như thu thủy hàm xuân, khí chất đẹp đẽ quý giá cao nhã, giơ tay nhấc chân đều nói không hết phong tình vạn chủng.

“Chủ tử, tin tức lần này đưa đến, không biết rốt cuộc có thu hoạch được gì?” Tuyệt sắc nữ tử mỉm cười nói, thanh âm tựa như châu ngọc, một bên rót quỳnh tương ánh màu hổ phách vào ly rượu cho nam tử trẻ tuổi.

Nam tử trẻ tuổi này không phải ai khác mà chính là Kim Liêu quốc chủ – Hoàn Nhan Tự. Thấy ái tì tâm phúc hỏi, hắn cười sâu xa khó hiểu, từ trong nồi chậm rãi gắp một miếng thịt bỏ vào trong miệng, tinh tế nhai, thật lâu sau mới mở miệng nói: “Tử Nông, ngươi lại thu hoạch được gì?”

Tử Nông được hỏi, vội cung kính trả lời: “Nô tỳ âm thầm gặp được Tố Y tướng quân kia, ai, y tiêu sái xuất trần, diện mạo thanh tú, thật nghĩ không ra y lại chính là bách thắng tướng quân uy chấn sa trường.” Nói xong liền cười khanh khách.

Hoàn Nhan Tự sắc mặt vẫn vậy, khẽ cười nói: “Vậy sao? Vậy ngươi có thể may mắn hơn trẫm, trẫm cũng chưa từng gặp qua y, chẳng qua nghe y thổi một thủ khúc mà thôi.”

Tử Nông hai mắt trợn to, thất thanh nói: “Thật sao? Y còn có thể thổi khúc? Nô tỳ nghe đồn rằng tuy y là võ tướng, nhưng cầm kỳ thi họa đều tinh thông, chẳng lẽ đúng là thật? Nam nhi Kim Liêu ta sao lại thất bại trong tay một kẻ thư sinh như vậy?”

Trong mắt Hoàn Nhan Tự hàn quang chợt lóe, thanh âm lạnh lùng: “Người này văn võ song toàn, thật là có chút tài năng. Ba năm trước trận chiến cuối cùng giữa ta và hắn, trẫm cũng từng trái với nghiêm lệnh của phụ vương, lẫn vào trong quân, chính mắt thấy y bày mưu nghĩ kế, vài ngày làm cho đại quân Kim Liêu ta sụp đổ, ai, chỉ tiếc lúc ấy trẫm kinh nghiệm còn ít, phụ vương lại không chịu nghe trẫm khuyên bảo, nếu không sao lại chiến bại nơi điền địa kia. Phụ vương cũng không gặp phải kết cục ôm hận mà chết.” Vừa dứt lời, chỉ nghe”Ba” một tiếng, cái chén trong tay đã bị hắn bóp nát, thoáng chốc hương rượu tỏa bốn phía. Chỉ thấy mắt hắn lộ ra hàn quang, thấp giọng nghiến răng nói: “Thù này không báo, thề không làm người.”

Tử Nông vội vàng thay một ly rượu khác cho hắn, cười nói: “Chủ tử cần gì nóng vội, hiện giờ Kim Liêu sớm đã hơn hẳn ba năm trước, chỉ cần đại quân vừa đến, còn sợ không thể một trận rửa nhục sao?”, Nói xong lại rót thêm rượu vào chén cho Hoàn Nhan Tự, thấy hắn từ từ bình tĩnh trở lại, lúc này mới yên tâm.

Cát vàng trải dài, nơi chân trời lộ ánh rạng đông, mấy kỵ nhân mã chạy tới nơi Hoàn Nhan Tự cắm trại ban đêm, người dẫn đầu chính là Tố Y, chỉ thấy lều trại chỉnh tề trên mặt đất, người lại như hoàng hạc vô tung tích, một mặt đại kỳ dựng thẳng lên, phía trên đề bốn chữ to: “Quyển thổ trọng lại”

Tố Y chăm chăm nhìn bốn chữ thật lâu, bỗng nhiên quay đầu ngựa, lạnh giọng nói: “Chúng ta đến chậm, Hoàn Nhan Tự đã đi khỏi.”

Phó tướng Tần Thương đưa ngựa đến gần lá cờ, cao giọng nói: “Tướng quân, bọn họ nhất định đi vội vàng, ngay cả chiến kỳ cũng không cần.”

Tố Y thở dài nói: “Bọn họ đều không phải là trong lòng vội vàng mà để lá cờ lại. Ngươi còn không hiểu được sao? Lá cờ này chính thực là một bức chiến thư, ai, Hoàn Nhan Tự, Hoàn Nhan Tự, người này đảm phách, xác thực là người phi thường ít người có thể sánh bằng, mặc dù thân là địch nhân, cũng không thể không thừa nhận, hắn quả thật là một vị anh minh thiên tử. Kim Liêu có quốc chủ như thế, chỉ sợ. . . . . .” Những lời còn lại y không đành lòng nói ra, chỉ vì đó là một kết cục y không muốn nghĩ đến.

“Thông báo tam quân, gia tăng huấn luyện, nghiêm mật đề phòng, nếu bản tướng đoán không sai, đại chiến sắp tới sẽ rất gay go.” Mày kiếm nhanh chóng cau lại một chỗ, Tố Y trầm giọng phân phó, lại xoay người đối Tần Thương hỏi: “Quân lương cùng lương thảo từ kinh thành còn chưa tới sao?”

Phó tướng lắc lắc đầu, lộ ra một bộ dạng lo lắng. Tố Y thở dài một tiếng, nhìn lên trời cao, thầm nghĩ: chẳng lẽ trời không hại ta, cuối cùng lại muốn ta chết trong tay hôn quân tham thần sao?

*

Trong quân trướng sáng ngời, Hoàn Nhan Tự tập trung tinh thần nhìn mảnh bản đồ, Tử Nông bưng một mâm điểm tâm cùng nước trà vén rèm tiến vào, ôn nhu khuyên nhủ: “Chủ tử, đêm đã khuya, xin nghỉ ngơi đi, đại chiến sắp tới, dưỡng hảo tinh thần vẫn quan trọng hơn.”

Ánh mắt Hoàn Nhan Tự vẫn không rời bản đồ, trầm giọng nói: “Ngươi đi ngủ trước đi, trẫm thật sự ngủ không được, ba năm nay trẫm không lúc nào là không nghĩ đến trận chiến này, không đánh thì thôi, đã đánh, trẫm tuyệt không cho Tố Y cơ hội thở dốc.”

Tử Nông nói: “Tâm tình chủ tử, nô tỳ sao lại không biết, chính là trận chiến này chủ tử sớm đã tính trước kỹ càng, cần gì phải. . . . . .” Lời còn chưa dứt, Hoàn Nhan Tự đã nghiêm mặt nói: “Thân là một tướng lãnh, bất kì thời điểm nào cũng không thể dựa vào bốn chữ ‘tính trước kỹ càng’ này, trên chiến trường thay đổi bất ngờ, theo lý nên đem tất cả đường lui đều tính đến. Tố Y chính là bởi vì có ưu điểm này, mới có thể bách chiến bách thắng, vết xe đổ rõ ràng trước mắt, chúng ta chẳng lẽ còn phải giẫm lên vết xe đổ sao?” Nói xong cầm lấy chén trà uống một ngụm. Chợt nghe ngoài trướng truyền đến một chuỗi địch âm đứt quãng.

Hoàn Nhan Tự đứng dậy vươn người, Tử Nông đi theo sau, nghi hoặc nói: “Tố Y kia đến lúc này còn có tâm tình thổi địch?”

Hoàn Nhan Tự lắc đầu nói: “Không phải do y thổi, thời điểm quan trọng như vậy, tối kị quân tâm tan rả, y sao lại có thể thổi điệu nhạc nhớ nhà. Huống chi tiếng địch này thê lương bi ai vô cùng, dường như chất chứa tuyệt vọng.” Trầm ngâm một chút, bỗng nhiên cười nói: “Tề chủ ngu ngốc, xem ra chiến ý của binh lính Đại Tề đã giảm, ha ha ha, Tố Y, trẫm thật muốn xem ngươi ngày mai ứng chiến thế nào.” Nói xong thấp giọng phân phó Tử Nông: “Truyền lệnh cho các tướng lãnh, ngày mai trên chiến trường, sắp đặt binh hợp lý, nếu có thể bắt người thì không giết, trẫm muốn những tù binh đó có điểm dùng được.”


Tìm kiếm với từ khoá:
Được thanks
Xem thông tin cá nhân
1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Lục Bình về bài viết trên: vong hà xuyên
      Xin ủng hộ:  
       
Trả lời đề tài  [ 57 bài ] 
 



Đang truy cập 

Thành viên đang xem chuyên mục này: nh0cv1tbd và 22 khách


Bạn không thể tạo đề tài mới
Bạn không thể viết bài trả lời
Bạn không thể sửa bài của mình
Bạn không thể xoá bài của mình
Bạn không thể gởi tập tin kèm
Hi, Khách 
Anonymous

Tên thành viên:

Mật khẩu:


Đề tài nổi bật 
1 • [Cổ đại] Thịnh sủng - Cống Trà

1 ... 52, 53, 54

2 • [Hiện đại] Chọc nhầm sếp lớn - Phù Sinh Y Thủy

1 ... 40, 41, 42

3 • [Hiện đại] Ông xã xấu xa anh đừng hư quá - Phong Phiêu Tuyết

1 ... 49, 50, 51

4 • [Hiện đại] Nhân gian hoan hỉ - Tùy Hầu Châu

1 ... 29, 30, 31

5 • [Xuyên không - Dị giới] Tà phượng nghịch thiên - Băng Y Khả Khả

1 ... 147, 148, 149

6 • [Cổ đại] Sổ tay tiến hóa thành yêu hậu - Ninh Dung Huyên

1 ... 28, 29, 30

7 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thề không làm thiếp - Lục Quang

1 ... 14, 15, 16

8 • [Cổ đại - Trùng sinh] Thừa tướng yêu nghiệt sủng thê - Sương Nhiễm Tuyết Y

1 ... 99, 100, 101

9 • [Hiện đại - Trùng sinh] Cô vợ ngọt ngào bất lương - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

1 ... 201, 202, 203

10 • [Xuyên không] Cuộc sống điền viên của Tình Nhi - Ngàn Năm Thư Nhất Đồng

1 ... 180, 181, 182

11 • [Xuyên không - Trùng sinh - Dị giới] Độc y thần nữ phúc hắc lãnh đế cuồng sủng thê - Nguyệt Hạ Khuynh Ca

1 ... 244, 245, 246

12 • [Hiện đại] Chọc vào hào môn Cha đừng động vào mẹ con - Cận Niên

1 ... 128, 129, 130

13 • [Hiện đại] Hôn nhân bất ngờ Đoạt được cô vợ nghịch ngợm - Luật Nhi

1 ... 195, 196, 197

14 • [Xuyên không - Dị thế] Thiên tài cuồng phi - Băng Y Khả Khả

1 ... 85, 86, 87

15 • [Xuyên không] Trời sinh một đôi - Đông Thanh Liễu Diệp

1 ... 161, 162, 163

16 • [Xuyên không] Đại thiếu gia ế vợ - Đông Phương Ngọc Như Ý

1 ... 36, 37, 38

17 • [Xuyên không Điền văn] Trọng Sinh Tiểu Địa Chủ - Nhược Nhan (Phần 1)

1 ... 166, 167, 168

18 • [Hiện đại - Trùng sinh] Đêm trước ly hôn - Thiên Sơn Hồng Diệp

1 ... 32, 33, 34

19 • [Hiện đại] Đã từng rất yêu anh - Đọc Miễn Phí

1 ... 14, 15, 16

20 • [Hiện đại - Quân nhân] Hợp đồng quân hôn - Yên Mang

1 ... 126, 127, 128



Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 418 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 501 điểm để mua Nhẫn vàng tình yêu (Part 1)
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 553 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 458 điểm để mua Mashimaro xoay vòng
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 474 điểm để mua Chuột Minnie 2
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 397 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 377 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 358 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 268 điểm để mua Mèo trắng ngủ gật
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 525 điểm để mua Mề đay đá Peridot 1
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 452 điểm để mua Thiên Bình Nữ
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 429 điểm để mua Bảo Bình Nam
Shop - Đấu giá: Sunlia vừa đặt giá 477 điểm để mua Nữ hoàng Ai Cập 2
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 340 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: thuyvu115257 vừa đặt giá 393 điểm để mua Bướm vàng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> Wild_cat
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 322 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 305 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 289 điểm để mua Bà chúa tuyết
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 374 điểm để mua Bướm Xanh
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 500 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: V.O vừa đặt giá 474 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 250 điểm để mua Gấu trắng mặc đầm
Shop - Đấu giá: đêmcôđơn vừa đặt giá 265 điểm để mua Hộp thư tình
Shop - Đấu giá: TranGemy vừa đặt giá 594 điểm để mua Nhẫn đá Topaz xanh London 1
Shop - Đấu giá: Askim vừa đặt giá 450 điểm để mua Bông tai đá Amethyst
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> ú nu ú nù
Shop - Đấu giá: Thiên Hạ Đại Nhân vừa đặt giá 340 điểm để mua Garu và Pucca che dù
Shop - Đấu giá: Mẹ Bầu vừa đặt giá 250 điểm để mua Bé trăng
LogOut Bomb: thuyvu115257 -> HauLeHuyenCa

Powered by phpBB © phpBB Group. Designed by Vjacheslav Trushkin.